truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 35-36 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Cô ấy và tôi có quan hệ thế nào bà không biết hay sao mà còn hỏi.” Tiêu Quân chỉ nói một câu cũng đủ làm mẹ mình đỏ mặt xấu hổ… mà cũng có thể là vì quá tức giận, nói không nên lời. Chẳng những thế, anh còn nói thêm: “Hai người tới đây làm gì?”

Tôi mặc đồ ngủ đứng bên cạnh cũng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng chợt nhận ra là dù tôi có làm gì thì lão bà trước mắt cũng cảm thấy không vừa mắt, vậy thì  thà rằng lỉnh vào phòng thu dọn cho tốt rồi tìm cơ hội mà trốn thoát còn hơn. Vừa từ phòng đi ra , tôi không khỏi cảm thán : Giỏi thật đó. Suốt từ lúc tôi vào phòng đến giờ, ba người họ vẫn giữ nguyên tư thế, ngồi trên sô pha trừng mắt với nhau.

Lặng lẽ rót một chút trà ( lần đầu tiên tôi tự nguyện làm việc này trong yên lặng), tranh thủ liếc nhìn Chu Tuyền – người cho đến giờ vẫn im như phỗng. Bộ dáng ôn nhu hiền lành lúc này với cái vẻ kiêu sa, cá tính hôm đó ở quán bar thì đúng là hai con người khác nhau, quả nhiên là… kiều nữ luôn là những kẻ giỏi đóng kịch.

Giúp Tiêu Quân mặc đồ xong xuôi, im lặng ngồi xuống bên cạnh anh, chịu đựng ánh mắt như muốn giết người của lão bà, càng nhìn tôi càng tức, càng tức tôi càng muốn đùa dai, đùa dai thì phải ngồi càng gần anh, trong lòng không khỏi cười thầm: tôi càng tiếp cận con bà đó, thì sao, hê hê, có giỏi thì cắn tôi xem!

“Tiêu Quân, em làm phiền anh rồi.” Mắt đen mỹ nhân lấp lánh sương mù, mỹ nhân đẹp đã khiến người ta thích, mỹ nhân buồn càng động lòng người hơn. Dù thế thì tôi vẫn cảm thấy nổi hết cả da gà.

Vừa rồi lúc vào phòng thay đồ tôi đã bỏ lỡ một phần quan trọng trong cuộc nói chuyện, nhưng dù vậy tôi vẫn cảm thấy rất thích thú, muốn xem anh có đủ bản lĩnh để đối phó với nước mắt mỹ nhân không.

Anh mấp máy môi, tỏ ra không vui, “Thiếu gì chỗ cho thuê nhà, tùy tiện chọn một nơi là được. Tôi không đồng ý ở đây .”

Anh nói vậy làm lão bà khó chịu “Tiểu Tuyền chỉ là một cô gái nhỏ, mới tới đây  làm sao đã quen được với cuộc sống nơi này, mẹ không để con bé ở một mình,dù sao tới đây ở có gì khó khăn con còn có thể giúp đỡ con bé.”

Tôi nhíu mày ,cuối cùng cũng hiểu ra nội dung câu chuyện. Hóa ra là lão bà khó tính muốn để Chu Tuyền tới đây sống, để Tiêu Quân sống cùng một cô gái xinh đẹp ngời ngời, lão thái thái, tâm tư bà thật kinh khủng, rốt cuộc trong đầu bà còn chứa những cái gì ghê gớm hơn không.

“Nếu sợ nguy hiểm, đưa cô ta về nhà mà sống.” Tiêu Quân hừ một tiếng, không kiên nhẫn nói .

“Quá xa, đi lại làm việc của Chu Tuyền không tiện. Vả lại Chu Tuyền tới đây sống cũng đâu ảnh hưởng gì, ở vài ngày rồi sẽ đi, vì sao con phải khó khăn như thế ?” Lão bà càng nói càng kích động, thậm chí các nếp nhân trên mặt có lẽ đã sâu thêm cả phân rồi.

Chu Tuyền ngồi một bên kéo tay lão bà, rất thức thời nói: “Bác, nếu anh Tiêu Quân đã không muốn thì đâu cần miễn cưỡng.”

Tôi cũng vội vàng khuyên Tiêu Quân: “Tiêu Quân, anh đừng keo kiệt thế, Chu tiểu thư cũng chỉ ở vài ngày thôi mà.” Chê cười, chuyện tốt như vậy sao tôi có thể bỏ qua được, dù sao cũng chỉ vài ngày mà nhân thể có thể điều tra xem họ có gian tình không, một phát trúng hai con chim Pằng pằng!

Nào ngờ, rõ ràng là nói giúp bà ta, vậy mà vẫn có kẻ không biết điều trừng mắt nhìn tôi nói, “Chúng tôi nói chuyện gia đình, người ngoài như cô lấy tư cách gì mà xen miệng vào.”

Bà ta nói hai chữ “người ngoài” đúng là khiến người ta giận điên lên mà, tôi cùng con trai yêu của bà ta đi ra từ cùng một phòng, còn  chịu khó rót trà cho mà uống sướng miệng, còn nhiệt tình giúp bà ta, cuối cùng lại thành ra người ngoài! Được rồi được rồi,người ngoài thì người ngoài, không có người ngoài này XEN MIỆNG thì ngồi đó mà mơ Tiêu Quân đồng ý.

Quả nhiên, Tiêu Quân không thèm liếc mắt qua bà ta…, nghiêng người nói chuyện với tôi , ánh mắt quá mức sắc bén làm tôi có chút sợ hãi, “Ngôn Tử Kỳ này, em vừa bảo mời cô ta tới đây?”

Chết, gọi đầy đủ tên như vậy, không cần nói cũng biết bị chọc cho tức giận rồi, tôi cười hắc hắc, “Giúp người là truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc ta, giờ đây Chu tiểu thư gặp khó khăn, chẳng phải anh nên giúp sao?” Thuyết giảng đạo lí xong, tôi ghé vào tai anh , âm lượng vừa đủ cho hai người kia không nghe thấy: “Nhưng đừng ở cùng một phòng với cô ta, không thì em biết ở đâu.”

Quả nhiên, Tiêu Quân nghe được câu cuối cùng, nét mặt tựa phi tựa tiếu ngắm nhìn tôi , sau đó tốt bụng gật gật đầu, “Giúp người là truyền thống tốt đẹp? Được, làm người tốt cũng không tồi.”

Tôi dùng ánh mắt vô cùng khinh bỉ nhìn anh, hừ người gì mà…. Mặt thì cười hiền lành, mồm thì bảo làm người tốt mà đuôi sói sau lưng còn vỗ bành bạch .

Hai người ngồi đối diện kinh ngạc nhìn tôi , hoàn toàn không hiểu vì sao tôi lại giúp cô ta được ở lại, vẫn là Chu Tuyền mặt dày, bình tĩnh hơn. Cô ta cảm tạ tôi, “Đúng là bà chủ có bản lĩnh, cảm ơn chị.”

Tôi cười hắc hắc, “Đều là bạn bè, đừng khách khí.” Cắt,muốn chơi thì tôi chiều, cô tưởng cướp người đàn ông của tôi mà dễ ư, được , lần này chơi công bằng cho cô biết điều mà biến đi sớm sớm chút.

Sau đó , tôi lại ngây người để nhận ra tình trạng hiện giờ của mình, Chu Tuyền có cớ đã từng giúp Tiêu Quân cứu tôi, giờ lại đến bà lão khó tính muốn tác thành cho họ , nhìn cách bà ta đối đãi với cô ta, chắc hẳn trong lòng đã xác định coi là con dâu tương lai. HƠn nữa thái độ của Tiêu Quân còn chưa làm rõ được,có thể nói trong tương lai, con đường tôi lựa chọn sẽ khó khăn biết bao!

Đã định chờ cho Chu Tuyền rời đi, ai dè lão bà lại quyết định kéo cô ta đi luôn, tôi cũng rất lễ phép tiễn bà ta ra thang máy, trong lúc chờ thang máy lên, bà ta quay ra nói với tôi, “Ngôn Tử Kỳ, tôi nói cho cô biết, con người có giấc mơ là rất tốt, nhưng nếu cả ngày chỉ biết mơ mộng những giấc mơ hão huyền thì không tốt chút nào, chỉ thiệt cho mình thôi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà ta , lại thấy vẻ mặt Chu Tuyền giống như đang đợi câu trả lời của tôi ( vẻ mặt cực kì thích thú), trong lòng không khỏi có loại ảo giác, có phải cô ta tới đây để xem trò vui .

Hắng giọng, tôi nghiêm túc đáp lại: “Bác, giấc ngủ của cháu rất chất lượng, rất ít khi nằm mơ.”

“Phốc. . . . . .”

Tôi lại nhìn về phía Chu Tuyền, tiếng cười chính là của cô ta, dù rất buồn cười nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm của lão bà, cô ta phải cố mà nhịn cười. Nhìn gương mặt cố nhịn thật là tội nghiệp .

Cửa thang máy mở ra hóa giải cái không khí đầy xấu hổ lúc này, tôi cười cười vẫy tay chào, thang máy đóng cái sầm, ngay lập tức mọi ý chí đấu tranh sôi sục theo đó mà tuột dốc không phanh, cho dù không có những người phụ nữ khác cùng tôi tranh giành Tiêu Quân, chỉ riêng việc tôi hay đấu khẩu với lão bà cũng đủ làm bà ta ghét tôi rồi!

Tiêu Quân tựa người ở cửa thấy bộ dáng ủ rũ của tôi, xoa đầu tôi, hỏi, “Lại bị mẹ bắt chẹp gì sao?”

Tôi bĩu môi, mặt tôi dày dặn như gang thép thế này, lão bà có chèn ép đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu, chỉ sợ bà ấy không đụng vào tôi mà lại làm đau chính mình ấy, “Tiêu Quân, trước kia anh cứ nhắc nhở em, có phải chính là muốn em đối phó với cái cô con dâu tương lai của mẹ anh?”

Tiêu Quân vòng tay ôm chặt tôi, hừ hừ, “Cô ta là con dâu con rể ai anh không quan tâm, nếu không phải trước kia cô ta  giả bệnh tim uy hiếp anh thì anh cũng không cần tới cô ta.”

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh , “Có chuyện đó sao? Vậy sao anh không nói, làm em cứ suy nghĩ mãi.”

Anh gục đầu vào cổ tôi, hít hà, “Anh không não nhỏ như em cũng biết suy nghĩ mãi!”

Tôi trừng mắt oán giận, nói, “Xem em cùng người ta tranh giành anh thoải mái lắm đúng không, Tiêu Quân, em cảnh cáo anh đừng có làm quá phận.”

“Nhưng nếu mẹ anh ép anh cùng cô ta kết hôn thì phải làm sao đây?” Tôi rốt cuộc cũng nói ra được cái điều trong lòng canh cánh bấy lâu.

Anh khẽ cắn lấy cổ tôi, không kiên nhẫn nổi, lạnh lùng nhìn tôi,”Bà ấy thích thì tự đi mà cưới cô ta, anh chỉ cưới người anh yêu.”

Nghe anh nói vậy, tôi có chút xúc động, sau đó liền ngượng ngùng hỏi, “Vậy khi nào anh định cưới em?”

“Anh nói sẽ cưới em sao?” Anh kinh ngạc nhìn tôi,  vẻ mặt vô tội hết biết.

Tôi lập tức chán nản, hung hăng đá anh một cái,chưa kịp đá anh đã tránh được, tôi níu lấy vạt áo anh, hung hăng nói: “Anh còn nói không? Được, vậy em sẽ đánh tới khi nào anh đồng ý!”

“Có ai giống em đi bức hôn người ta như vậy không! Đừng tưởng anh dễ bắt nạt, em dám đánh anh , anh đi mách bà ngoại.” Tiêu Quân cầm lấy tay tôi, cười cười, đe dọa.

“Tùy anh, kiện hay không có khác gì nhau, dù sao thì bà vẫn theo anh, có không kiện thì bà vẫn theo!”

Nói thật, tôi thích gương mặt tươi cười của anh, bởi tôi hiểu đó là đặc thù của riêng tôi , anh nguyện ý vui vẻ , yêu thương người nhà tôi chứng tỏ anh yêu tôi, chỉ là bây giờ anh chưa thú nhận mà tôi,tôi sẽ cố gắng hết sức, cho đến khi nào anh có thể toàn tâm toàn ý nói ra ba chữ ấy.

Được rồi, tôi thừa nhận kẻ bảo anh cho cô ta vào nhà ở chính là tôi, kẻ bảo cô ta ở phòng mình cũng là tôi. Nhưng đấy là tôi muốn xem trò vui thôi, ai mà ngờ được lại xảy ra lắm chuyện như vậy, cứ tưởng cô ta chỉ ngủ lại 1,2 tối , thế mà sao phải cùng ăn cơm với cô ta, chia sẻ thức ăn trên bàn của tôi, chia sẻ cơm của tôi, lại còn để cô ta thân thiện với người thân của mình, chết tiệt, con bà nó! !

Vẻ mặt tôi trở nên đen sì, máy móc xới cơm, khó khăn ăn từng miếng cơm, coi miếng thịt trong bát kia là Chu Tuyền để ra sức cắn,  cứ thế hung hăng mà cắn nuốt, khiến người ngồi đối diện là Tiêu Quân cũng không khỏi…. Nhìn ánh mắt đó rõ ràng là mỉa mai : tự mình là thì cố mà chịu!

Đúng vậy, anh nhạo báng chuẩn lắm, chuẩn muốn chết đi được, đúng là tự mình đi tìm cái khổ cho mình, rõ ràng là ghét Chu Tuyền như thế, vậy mà còn tạo cơ hội cho tình địch của mình? Dù tôi có hiếu khách đến đâu cũng không rảnh mà đi ăn cùng bàn với tình địch!

Nói, rốt cuộc vì sao mà sự tình ra nông nỗi này a ?

Tiêu Quân tới nhà tôi, Chu Tuyền đi theo,sau đó cô ta nhận ra trong nhà tôi có một tiểu thiên sứ đáng yêu vô cùng ( nguyên văn lời của Chu Tuyền), vì thế, cô ta ở lại cùng chơi với tiểu thiên sứ, ừ , chơi vui lắm, vui rồi ăn trưa, rồi cô ta nhận ra bà ngoại làm cơm rất ngon, nói là mình cả đời chưa từng được ăn những món ngon như thế, cuối cùng làm bà ngoại mềm lòng nói cô ta nếu không ngại thì ở lại dùng bữa đi!

Lúc ấy tôi đang uống nước, vì quá xúc động mà phun thẳng nước vào mặt Tiêu Quân làm anh ướt hết cả mặt, hừ, bà ngoại a, cô ta không chê nhưng cháu thì ghét! Ai bảo tôi có một người bà chưa từng coi trọng ý kiến của cháu chứ, đành phải nín nhịn mà thôi .

Vì thế bây giờ mới xuất hiện cái màn quỷ dị thế này, mới khiến tôi khó chịu thế này!

“A, thì ra chị Tiểu Tuyền là người từng đánh nhau ở quán bar với chị em.” Ngôn Tử Phàm giật mình nói, “Hóa ra chị cũng biết võ công!”

Tôi hung hăng trừng mắt nhìn Ngôn Tử Phàm, không nói không ai bảo ngươi câm điếc, có võ công thì hay lắm đấy à , có cần phải dùng biểu tình sùng bái muốn chết ấy không?Chị mày đây còn đánh thắng cô ta sao không có chút sùng bái nào!

Chu Tuyền ngượng ngùng cười, “Chị chỉ là mèo cào, Ngôn tỷ còn giỏi hơn nhiều.”

Tôi thiếu chút nữa là bị miếng thịt nướng làm nghẹn chết, cô tới chỗ tôi ở cũng được, nhưng từ bao giờ tôi là Ngôn tỷ của cô . . . . .

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Trường quay biến thái:

Tuyết Mặc: xin hỏi hai người có hài lòng về cuộc sống OOXX của mình không?

Ngôn Tử Kỳ: cái gì mà cuộc sống OOXX? Nên viết là cuộc sống OOXX giữa người và thú vật! !

Tiêu Quân: hắc hắc, con thú vật kia chính là tôi .

Tuyết Mặc: ( chỉ vào Tiêu Quân) dã thú mạnh bạo vậy sao? Nhưng trong tiểu thuyết luôn nói vậy , nam chính luôn là người thú tính mà.

Ngôn Tử Kỳ: vậy viết đi 《 cuộc sống OOXX của người và thú  》 tốt lắm!

Tiêu Quân: thế đã là gì, anh còn nghĩ có thể thú tính hơn nữa kia!

Tuyết Mặc: ( choáng váng đầu óc, thinh lặng suy nghĩa. . . . . . ) cuộc sống OOXX của người và thú, cuộc sống OOXX của người và thú, OOXX, người và thú, thú tính, dã thú….( máu mũi bay tứ tung ing. . . . . . )

loading...

Ngôn Tử Kỳ: Tiêu Quân, đem kẻ này ném đi đi, mới có vậy đã không chịu nổi thì làm sao mà viết được H!

Tiêu Quân: đúng thế, lần nào cũng khiến anh không được thoải mái đã đời, sớm muộn cũng có ngày anh cho vào thùng rác!

 

Từ sau lần bị Chu Tuyền gọi là Ngôn tỷ một cách vô cùng thân thiết, mặc dù không vui chút nào nhưng trong lòng quả thật cũng không ghét bỏ nữa,dù sao thì sau mấy ngày chung sống cảm thấy cuộc sống vẫn ổn định nên không ít lần tôi đã tự  nhủ trong lòng mình không cần quá để ý. Kể cả khi cô ta dùng bữa cùng cũng không có phản ứng thái quá.

Trước kia người nói muốn xem kịch vui chính là mình, nhưng sự thật đúng là trái ngược, giờ đây tôi lại trở thành người trong cuộc, cái này có phải cái miệng hại cái thân?Chu Tuyền nhiệt tình, dễ mến, Tiêu Quân vẫn tự nhiên, bình tĩnh vì sao vẫn làm tôi cảm thấy bất an. Đối với sự xuất hiện của Chu Tuyền, Tiêu Quân dửng dưng như không biết, giống như cô ta sinh ra là người trong suốt vậy. Nhưng nếu quan sát cẩn thận sẽ thấy anh ấy không có vẻ gì coi cô ta là khách, hoàn toàn không bài xích cô ta. Điều này càng làm tôi lo hơn.

Hai ba ngày nay, Tiêu Quân bận không thể tới ăn vì vậy chiều nay anh tới, bà ngoại liền chuẩn bị một bàn thức ăn ngon lành, đang lúc chuẩn bị ăn thì Chu Tuyền xuất hiện, cỏ vẻ dạo này cô ta chịu khó ở nhà hơn, rất nhanh trên bàn đã có một bát cơm và đôi đũa.

Tiêu Quân đùa với bảo bối một lúc mới chịu tập trung vào ăn cơm. Anh ít khi nói chuyện khi ăn cơm, đối với anh mà nói có bao nhiêu người cùng ăn cũng chẳng liên quan tới việc anh ăn uống, mà tôi cũng không giống như trước nữa, chỉ bới bới cơm trong bát, thỉnh thoảng liếc nhìn Chu Tuyền, nhiều khi liếc mãi muốn lồi cả mắt.

Sau khi ăn xong, Tiêu Quân cùng Tử Phàm chơi game trên tivi, không nói không rằng ngấm ngầm đánh bại kẻ luôn tự tin rằng mình là cao thủ- Ngôn Tử Phàm khiến Tử Phàm phải cúi đầu bái phục.

Bà ngoại đưa bảo bối đi tắm còn tôi mang bát đũa đi rửa, vừa xả nước vào bồn, Chu Tuyền đã nhẹ nhàng bước tới cạnh, đứng bên cạnh tôi, hỏi “Có cần giúp không?”

Tôi cười hắc hắc, chỉ vào đống bát đĩa chất cao bên cạnh bồn, nói “Vậy cô rửa bát đi, tôi cắt hoa quả.”

Chu Tuyền hú lên quái dị, giữ chặt tay tôi, “Ngôn tỷ, em là khách mà, sao lại phải rửa bát.”

“Không phải chính cô ngỏ ý giúp đỡ sao?” Tôi vô tội nhíu mày, muốn diễn trò với tôi ư, gặp đúng người siêu lười rồi .

Cô ta bĩu môi, nhăn mặt sau đó đành phải thỏa hiệp, “Được rồi, em cắt hoa quả.” Nói xong, liền đứng cạnh tôi cắt hoa quả.

“Ngôn tỷ, không ngờ chị lại thích ứng nhanh đến vậy.” Chu Tuyền đột nhiên có hứng nói chuyện phiếm, quay sang tôi nói .

Tôi sửng sốt, hỏi lại, “Vậy sao?”

“Vâng.” Cô ta cười khẽ một tiếng, “Chẳng phải chị đã quên mất em là tình địch của chị sao?.”

“Ừm . . . . .” Tôi khinh thường hừ một tiếng, lại cúi đầu chăm chú rửa bát, chiếc bát sứ ẩn hiện trong lớp bọt xà phòng, có vẻ quá chú tâm vào chiếc bát mà suýt chút nữa tôi tuột tay làm vỡ cái bát.

Chu Tuyền không nhận được câu trả lời thỏa đáng, cũng không hỏi thêm nữa, tiếp tục nói “Mà Ngôn tỷ cũng hào phóng thật, thấy em ở trong nhà chị đi đi lại lại mà không hề tỏ vẻ khó chịu, nếu là em, chắc chắn sẽ cầm chổi mà đuổi đi từ lâu.”

“Vậy đây là cô đang nhắc nhở tôi phải đối xử với cô  như vậy mới đúng saoTôi sẽ thử.” Tôi cười rất ăn ý.

Vẻ mặt Chu Tuyền hoàn toàn bị tôi đánh bại, “ Ngôn Tử này, quả thật em thấy chị nói rất đúng, hạnh phúc, không phải cứ làm phiền người khác sẽ có được, một người càng không thể có được tình yêu che chở mãi mãi nếu chỉ biết trông chờ,không cố gắng, không kiên trì thì chẳng làm được gì. Từ bé đến giờ em được yêu chiều, muốn gì được nấy, em chỉ kiên trì một việc, đó là theo đuổi Tiêu Quân.” Cô ta cầm lấy khăn lau tay sạch sẽ, vô cùng nghiêm túc nói, “Tôi và chị có quyền lợi bình đẳng, tôi có quyền được tiếp cận anh ấy, để xem chị có khả năng giữ anh ấy không .” ( vì đoạn này là đoạn thách thức nên xưng tôi – chị nghe oai hơn)

Cô ta chỉ nói mấy câu đơn giản lại khiến toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh.

Ban đêm, tôi ôm chặt lấy nam nhân đang bận đụng chạm lấy mình, chợt nhớ tới lời của Chu Tuyền…, tôi hơi hoảng hốt hỏi, “Tiêu Quân, anh sẽ lấy em, đúng không?”

Anh không trả lời, nhưng cánh tay ôm  tôi dường như mạnh mẽ hơn, giống như muốn bóp vụn linh hồn tôi.

Đúng như Chu Tuyền nói, cô ta có thể theo đuổi anh thì tôi cần có khả năng giữ anh lại. Một người luôn tràn trề tự tin như tôi không ngờ cũng có lúc như thế này, liệu tôi có giữ được anh không? Da mặt tôi đủ dày để đi cầu hôn anh, đủ để yêu cầu anh tới sống chung, tất cả mọi chuyện có thể làm tôi đều đã làm nhưng thực chất chưa bao giờ nhận được một câu trả lời đích xác từ anh, người như anh, liệu tôi có thể nắm giữ không?

Sau lần nói chuyện phiếm với Chu Tuyền , không biết là vì tôi quá nhạy cảm, hay vì dạo này Tiêu Quân quá bận rộn, mà số lần lên giường với nhau cũng dần giảm bớt, trong lòng tôi cảm thấy bất an nhưng thật sự chẳng biết nguyên cớ do đâu nữa, chỉ biết là, cảm giác giống như người đang ở cạnh mình bỗng chốc trở nên khác lạ, xa cách.

Tâm tình không tốt, tôi tới quán bar uống bia giải sầu. Mỗi khi uống bia, cảm giác mát lạnh sẽ trải phẳng nỗi cáu giận, cảm xúc ngổn ngang trong lòng tôi.

Nhân lúc tôi trở lại quầy rót thêm bia, Tiểu Cẩn lúc này đang lau mấy chiếc li liền quay người lại, đứng đối diện tôi nhìn chằm chằm, vẻ mặt chăm chú khiến tôi nổi cả da gà, “Tiểu Cẩn, đừng nói là chú thích chị nhé, không thì chị sẽ khó xử lắm đó.”

Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, đột nhiên hỏi “Ngôn tỷ, sao dạy này không thấy Tiêu lão đại tới?.”

Tôi giả bộ sợ hãi, quay lại trừng mắt với cậu, “Không yêu chị chẳng lẽ chú yêu Tiêu Lão đại!”

Tiểu Cẩn  bị tôi trêu trọc, mắt liền đỏ lên, quát khẽ: “Em nói đúng đắn!”

Tôi ầm thầm thở dài, xem ra có muốn giả ngây giả ngô cũng không được, sau khi uống xong một ngụm bia, tôi nói: “Dạo này anh ấy bận lắm, không như trước nữa. Mà sao tự nhiên lại hỏi vậy, có phải chú nghe được chuyện gì phải không?”

“Chị cùng Tiêu lão đại xảy ra chuyện gì rồi phải không? Bên ngoài người ta đang đồn ầm lên kia kìa.”

“Nga, đồn ầm lên cơ à? Nói nghe thử đi.” Vuốt vuối cái cốc rỗng, tôi chăm chú quan sát ánh mắt quá nghiêm túc của cậu, cảm thấy khí thể bức người của cậu ta có vẻ đáng yêu thật đấy.

“Bọn họ nói. . . . . .” Tiểu Cẩn do dự một chút rồi cắn răng nói: “Bọn họ nói Tiêu lão  đại có niềm vui mới rồi, cả ngày cùng đi cùng về, ân ái vô cùng, cô gái kia còn sống chung với Tiêu lão đại rồi. Chưa hết, nghe bảo cha mẹ hai bên đều rất hài lòng….. Ngôn tỷ, chị có đang nghe không vậy?”

“Ừ, chị vẫn đang nghe đây.”Thực ra đều là do tôi nhúng tay vào mới vậy, xem ra đúng là tin đồn có độ tin cậy thật thấp. Có điều, nếu nói là cùng đi cùng về thì có chút nói quá lên thì phải. Vì vậy, tôi liền hỏi, “Có đến mức cùng đi cùng về không, theo chị thấy thì không đến mức đó đâu.”

Tiểu Cần hung hăng trừng mắt , “Ngôn tỷ, chị có đúng là người đàn bà của Tiêu lão đại không vậy?Vì sao người ta nói chuyện xấu về anh ta mà chị chẳng có phản ứng gì cả.”

Tôi cười lạnh. Đúng là vớ vẩn, ngần này tuổi đầu trắng lẽ còn phải thể hiện ra sự lo sợ cho cậu xem chắc?”Không tận mắt nhìn thấy thì phản ứng có tác dụng gì.”

“Nghe người ta nói, đêm qua Tiêu lão đại đưa một cô gái tới vũ hội,từ đầu đến cuối thân mật vô cùng, mà hình như đó chính là cô gái hôm nọ tới đây đánh nhau với chị đó.”

Vũ hội đêm qua? Tôi nhớ hôm qua gọi anh tới ăn cơm, anh nói đi gặp đối tác không tới được. Thì ra là đi dự vũ hội cùng gái đẹp à!

Trước đó Chu Tuyền chuyển vào nhà, thái độ anh lãnh đạm phân rõ giới hạn với cô ta, ta tự tin là sẽ được xem kịch vui. Giờ thì hay rồi, nhừng gì Chu Tuyền nói ở phòng bếp hôm nọ, bây giờ tôi đã tin đến 9 ,10 phần. Xem ra hai người họ sớm đã vượt giới hạn rồi.

Tiêu Quân hi vọng tôi tin tưởng anh, nhưng những chuyện diễn ra mồn một trước mắt thế này bảo tôi làm thế nào mà giả câm, giả mù cho được đây?

Nhớ lại lần trước gặp Điền Tiến, cậu ta đã hứa sẽ cung cấp thông tin cho tôi khi hai người đó gặp mặt, trong thời gian này, Điền Tiến hoàn toàn không gọi cho tôi đến nửa cuộc, là  vì sóng yên biển lặng hay vì chuyện đã vượt tầm quyền soát? Nghĩ vậy, tôi liền gọi ngay cho Điền Tiến, đầu dây bên kia bắt máy, nghe bảo mấy hôm trước mẹ Điền Tiến ốm , cậu ta đã về quê thăm mấy hôm nay rồi. Tôi không khỏi nghĩ ngợi, sao lại trùng hợp vậy chứ!

Đột nhiên đầu óc như rơi vào sương mù, tôi hoàn toàn không định hình được những gì đang nghĩ tới. Không đợi được Tiêu Quân trả lời, không nhìn rõ tâm tư của anh, lại càng không đoán ra được nét dịu dàng, ôn nhu ấy..

Trước kia tôi còn cảm thấy hạnh phúc, Tiêu Quân luôn đối xử dịu dàng với một mình tôi, nhưng bây giờ ngẫm lại, tôi dần cảm thấy sợ hãi. Chu Tuyền nói không sai, không ai có thể được hưởng sự yêu thương của người khác một cách vô điều kiện, mấy năm này, Tiêu Quân yêu thương, chăm sóc tôi vậy mà chỉ cần tôi ở bên, không đòi hỏi gì thêm. Sự chăm sóc này có đúng là để tôi hưởng không?

Trước kia tôi còn cảm thấy được ở bên anh là chuyện đương nhiên, hai người hành phúc, yêu thương nhau mỗi ngày, cũng chẳng bao giờ tốn công để ý mấy việc không đâu, cứ sống như mọi ngày, ăn cơm rồi cười , hứng lên thì làm tình, đó mới đúng là cuộc sống mà ai cũng muốn. Khi đó, thỉnh thoảng cũng thử suy nghĩ nếu một ngày Tiêu Quân rời xa, tôi sẽ vượt qua điều đó thế nào. Lúc đó trong lòng còn mong muốn anh rời đi , nhưng hôm nay, khi chuyện đã phát sinh, trong lòng lại cảm thấy lộn nhộn, cả thế giới như quay cuồng.

Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy khinh thường tôi, trước kia vốn chỉ coi anh là gì đó bình thường lắm, vậy mà giờ chuẩn bị mất đi mới thấy quý trọng biết bao, trước kia hai ba ngày không gặp nhau cũng thấy thật bình thường, nhưng bây giờ chỉ một hai ngày không gặp mặt sẽ thấy khó chịu, một bụng lửa giận, hồn phách thất lạc,  sau đó còn không thể khống chế được cảm xúc chính mình. Bỗng dưng ngồi suy nghĩ miên man, càng nghĩ càng thấy chột dạ, càng chột dạ lại càng thấy thiếu tự tin, đến cuối cùng, tôi thậm chí còn cho rằng Tiêu Quân đột nhiên đòi chia tay cũng chẳng có gì lạ. Tại lúc trước còn mải đắm chìm trong mối tình đầu dang dở mà xem nhẹ Tiêu Quân.

Tôi muốn đi tìm anh, muốn anh giải thích cho rõ ràng. Nhưng rồi chợt nhân ra, từ trước đến nay đều là anh tới tìm tôi, và tìm thật dễ dàng. Còn tôi muốn tìm anh, xem ra còn khó hơn lên trời.Còn chưa nói tới việc anh làm gì bên ngoài, giao du với ai, cùng Chu Tuyền đi đâu đều là người ta nói tôi  mới hay, xem ra trong tình huống này đúng là tôi không còn làm gì được nữa.

Vốn để anh chuyển tới nhà đề từ nay hai người có nhiều cơ hội gặp mặt, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy lo lắng đôi chút. Nhưng xem ra chuyện xảy ra hôm nay nằm ngoài dự liệu của tôi mất rồi.

NGhĩ tới việc tôi giúp Chu Tuyền được ở cùng Tiêu Quân. Đến giờ mới nhận ra, hành động này chỉ có thể tóm tắt bởi một cụm từ : Dẫn sói về nhà.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Trường quay biến thái:

Tuyết Mặc: Xin hỏi hai vị trong một buổi tối có thể OOXX mấy lần?

Ngôn Tử Kỳ: ( Đập bàn) Mấy chuyện này ai rảnh mà đi thống kê ! !

Tiêu Quân: Đương nhiên là càng nhiều càng tốt!

Tuyết Mặc: Vậy theo hai người, số lần XXOO lí tưởng là bao nhiêu?

Ngôn Tử Kỳ: một lần, chỉ một lần mà cũng khiến tôi chết đi sống lại, nhiều hơn có thể sống được sao? Bà già kia, bà mà dám viết làm nhiều là không xong với tôi đâu!

Tuyết Mặc: Còn Tiêu Quân? Vài lần mới chứng minh được sức mạnh nam tính của cậu chứ hả?

Tiêu Quân: Thế nào cũng được. Làm tình quan trọng là chất lượng, không cần số lượng,. Tuy nhiên nếu bảo tôi vất vả cả đêm cũng không hề gì.

Ngôn Tử Kỳ: ( lật bàn ) Nếu phải vất vả cả đêm, anh đi tìm Tiểu Tuyền của anh mà làm! ! !

Tuyết Mặc : Tử Kỳ bình tĩnh nào, chuyện này cần sự hợp nhất đôi bên, đâu phải cứ đơn phương mà được. . . . . . .

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: