truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 33-34 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Điền Tiến đồng ý giúp tôi âm thầm quan sát động tĩnh hai người họ, tôi tin chắc cậu ta là người đã nói là sẽ làm. Sau khi sắp xếp mọi chuyện  đâu vào đấy, tôi bỗng cảm thấy thật ngớ ngẩn, nếu như thật sự anh ấy đang ngoại tình, vậy tôi biết làm gì đây? Đau khổ cầu xin? Vừa khóc vừa náo loạn, quỳ gối van xin anh hồi tâm chuyển ý? Những việc đó không phù hợp với  tính cách của tôi, tốt nhất là tìm gặp Chu Tuyền, cho cô ta một trưởng không chết cũng tàn tật suốt đời. Sau đó khinh bỉ nhìn đôi gian phu dâm phụ, tiêu sái bước đi… tìm một nơi nào đó chữa lành vết thương.

 

Phi phi phi, ai bảo tôi không có tiền đồ ấy hả? Hừ, cái trí tưởng tượng kinh khủng này có thể xây dựng một bộ phim tuyệt vời đó nga! Ngôn Tử Kỳ ngu ngốc, Tiêu Quân đối xử với mày tốt như vậy, thế mà giờ lại đi sinh sự, nghi ngờ lung tung sao? Nếu có thời gian suy nghĩ lung tung như vậy, tốt nhất nên nghĩ xem rốt cuộc Tiêu Quân đang có ý đồ gì!

 

Bởi vì trong lòng không yên tôi chẳng thể ở lại quán thêm nữa. Vì thế đành tạm biệt Tiểu Cẩn và mọi người rồi trở về nhà, thật đáng chê cười, trong nhà mới có chút chuyện mà đã chẳng còn tâm trí nào giải quyết chuyện quán bar nữa, vậy mới thấy trong lòng tôi, anh ấy quan trọng nhường nào a! Nghĩ đến đây, tôi hận không thể tát cho mình vài cái, mày có còn là con người trước kia không hả? Trước kia bốn năm bên nhau lận, một câu nói sến sến tình cảm một chút mày cũng không nói ra, còn cảm thấy buồn nôn. Giờ thì sao, xảy ra chuyện rồi mới thấy hối hận, mới ngồi đây nghĩ vớ va vớ vẩn. Ngôn Tử Kỳ, đúng là mày bệnh nặng rồi!

 

Khởi động xe, tôi cũng chẳng vội về nhà, liền đánh tay lái quay xe về hướng quán bar khá lớn của một người đệ Tiêu Quân.

 

Thử tưởng tượng xem, mấy năm qua ,  có bao lần tôi đi tới đi lui quanh địa bàn này để tìm anh, xem ra chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bao giờ cũng thế, toàn là anh ấy chủ động đi tìm tôi,  tùy tiện đến, tùy tiện đi. Anh chưa một lần trách cứ, còn tôi cứ tự nghĩ đó là điều đương nhiên, bây giờ suy nghĩ một chút mới thấy thật xấu hổ, thì ra mấy năm qua tôi đã trở thành một bà cô được nuông chiều quá đâm ra sinh hư.

 

Không gọi điện báo cho Tiêu Quân, ngay cả Điền Tiến cũng chẳng nói gì, trực tiếp cho xe dừng lại trên bến đỗ của quán Lam. Một lòng muốn tới gặp anh ấy, đòi lại công bằng, một bên lại sợ hãi, không thể nghĩ ra  cớ gì để tìm gặp.

 

Lam không phải một quán bar bình thường, nói chính xác hơn là một quán bar xa hoa , tuyệt mĩ, những kẻ dám tới nơi này tiêu pha, đương nhiên trên mặt đều ghi hai chữ “Gà béo”,lần trước có người tới đây gây sự, còn đả thương Tiêu Quân, kể từ đó… hình như mấy cái người đó biến mất khỏi sổ kê khai dân số của thành phố rồi thì phải.

 

Bảo vệ quán bar thấy tôi, cúi rạp người hô, “Ngôn tỷ.”Xưng hô cung kính như vậy thật sự làm tôi có cảm giác mình giống như một đại tỷ… xã hội đen ấy. Cho nên dù không muốn nghĩ Tiêu Quân là người xấu, nhưng nhìn cái phong cách ngầu ngầu này làm tôi sợ muốn chết, có thể không nghĩ bậy được sao?

 

Đi qua vũ đài, tới gần khu vực quản lí, thấy mấy người trong đó ai cũng ngạc nhiên nhìn mình, “Ngôn tỷ? Sao chị lại rảnh rỗi tới đây vậy, có việc gì sao?”

 

Tôi cười cười, cảm thấy cậu ta có vài phần nói quá rồi, “Không có việc gì, tôi chỉ đi ngang qua thôi, Tiêu Quân có ở đây không?”

 

Anh chàng quản lí tuổi trẻ tuấn tú quả nhiên có chút bổi rối nói, ” Lão đại bây giờ không có đây, nhưng mà chắc chút nữa sẽ về thôi.”

 

“Nga, vậy là tôi tới vô ích  rồi?”Tôi nhíu mày,sự thật đã chứng minh bản thân mình vẫn cần có vận khí,  nói mà xem, Tiêu Quân có biết bao nhiêu quán bar, thế mà tôi mới chỉ tìm bừa một nơi đã là nơi anh ấy sẽ tới, quả nhiên hai người chúng ta thật ăn ý mà,ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu đã khiến tôi dương dương tự đắc, mũi sắp nổ rồi.

 

Còn chưa đắc ý hết, quản lí đã nói tiếp…, lập tức hất cho tôi cả gáo nước lạnh buốt, “Ngôn tỷ. . . . . . Này,lão đại sẽ tới vì anh ấy đã hẹn với Chu tiểu thư.”

 

Nếu lúc này có gương, tôi có thể soi xem bộ mặt mình bây giờ nhiều hắc tuyến nhường nào, giỏi lắm Tiêu Quân, nếu anh đã diễn trò thì hình như là hơi nhập vai rồi đó,còn dám thoải mái mà hẹn hò nhau , thoải mái quá ha. Giỏi lắm, tốt nhất là hai người cứ diễn giả thành thật đi.

 

“Là như vậy sao!” Tôi không nói gì thêm, nheo mắt nhìn quản lí, ánh mắt u ám tàn tạ khiến quản lí không khỏi cười khan. Đúng là chủ nào tớ nấy, cười kiểu gì cũng thấy nham hiểm? Chết tiệt, đang khiến tôi vui sướng rồi cột lại ném xuống núi lửa, chắc chắn là muốn xem kịch vui a? Thôi, kệ đi, kẻ có thể theo chân Tiêu Quân tuyệt đối không phải người bình thường!

 

Trong quán bar không chọn loại nhạc rock ồn ào, mà lại chuyên các bài hát trữ tình sâu lắng, trong lòng lại nhịn không được nói thầm,đều là quán bar mà tại sao lại có sự khác biệt trắng trợn như vậy hả trời?

 

Số lượng khách trong quán cũng không nhiều lắm,  tùy tiện đánh giá một chút thì đa phần cũng là những người tử tế, có học. Tôi chọn đại một vị trí trong góc rồi ngồi xuống, anh chàng quản lí biết thân biết phận vẫn răm rắp theo sau , đến khi thấy tôi ngồi xuống mới nhíu mày , hỏi: “Ngôn tỷ, chị không vào phòng trong sao?”

 

Tôi ngẩng đầu cười, nói: “Không cần, nơi này thoáng mát, vị trí nhìn thuận lợi, tôi ngồi đây.”

 

Quản lí đồng ý, gật đầu nhưng lập tức lại kì quái hỏi: “Lát nữa lão đại mới tới, chị có cần em mời Chu tiểu thư đến đây cũng chị nói chuyện phiếm cho đỡ buồn?”

 

“Không cần, tôi tới xem kịch vui, không phải tới diễn cho người khác xem. Quản lí, nếu bận việc cậu cứ đi đi, không cần tiễn tôi.”Tôi khoát tay ý bảo cậu ta cứ đi đi, sau đó cầm cốc bia lên uống.

 

Quản lí vẫn còn chưa chịu đi, “Thật sự không cần ạ? Chu tiểu thư động chạm gì tới chị sao?.”

 

Tôi nhíu mày, hừ lạnh nói, “Quản lí, hẳn cậu cũng từng nghe chuyện Chu Tuyền tới tìm tôi đánh nhau,cậu còn muốn nói  nhiều sao…, Tôi  không ngại cũng cậu ôn lại vài chiêu đâu.”

 

Nghe giọng điệu đầy uy hiếp của tôi, quản lí vội vàng xua tay, “Vậy em không làm phiền chị thêm nữa, có người trên lầu hai bảo em tiếp, Ngôn tỷ cứ thoải mái, có việc gì cứ sai bảo nhé.” Vừa dứt lời, đã chân chó biến mất khỏi tầm mắt tôi. Cũng thức  thời đấy.

 

Uống thêm hai cốc bia nữa, hờ hững nhìn đám người đi qua đi lại trước mặt. Đang lúc tôi thấy chán nản, bóng hình quen thuộc – Tiêu Quân xuất hiện ở cửa, bên người vẫn là người tuyệt đối không phản bội anh – Điền Tiến. Người ta chào hỏi , anh cũng chẳng để ý, cứ lặng lẽ âm trầm tiến về phía ghế trong.

 

Chỉ cần quản lí không có “mách lẻo” thì với ánh đèn mờ mờ thế này, Tiêu Quân tuyệt đối không nhận ra tôi. Tự tin với ý nghĩ đó, tôi thoải mái đánh giá anh.

 

Tiêu Quân khi ở ngoài so với ở nhà với tôi đúng là hai con người khác nhau. Mày nhíu lại, ánh mắt sắc bén, môi nhếch lên ngang ngược, trên mặt tràn ngập băng giá lạnh lẽo, cả người giống như tảng băng không lồ, chỉ thiếu tàu titanic thôi. Tôi chưa bao giờ được ngắm nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy, chưa bao giờ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi thật sự chưa hợp nhất giữa con người lạnh lùng, băng giá đầy nguy hiểm với con người gian xảo, nồng nhiệt trên giường, thậm chí tôi còn có suy nghĩ đây không phải là anh mà là một kẻ mạo danh nào  đó.

 

Nhưng lạnh lùng như thế lại toát ra một sự mê hoặc chết người giống như cây thuốc phiện, biết là nguy hiểm đáng sợ nhưng không biết phải làm sao để thoát ra khỏi sự hấp dẫn này.

 

Xong đời, chỉ mới nhìn anh từ phía xa vậy mà trong lòng đã yêu thêm vài phần, nếu cứ tiếp tục tình trạng này, chắc chẳng mấy chốc tôi sẽ ôm chân anh không buông quá.

 

Nhìn trân trân đến khi anh bước tới dãy ghế trong, tôi nuốt ực ực mấy ngụm bia, đúng là tôi quá xúc động rồi, cảm giác này khó chịu quá. Chả bù cho kẻ nào đó giờ vẫn nhơn nhơn thoải mái vào phòng, anh vừa vào đó chưa lâu, quản lí lại xuất hiện trước mặt tôi giống … con ruồi… không thể đuổi  đi được.

 

“Ngôn tỷ, chị thấy không, thấy không…. Lão đại vào phòng rồi!”

 

Tôi  lườm, ánh mắt như tát thẳng vào mặt quán lí.  Sau đó tôi với tay, cầm cổ áo cậu ta kéo mạnh xuống. Quản lí bị tôi làm cho bất ngờ, kéo gập người xuống không dám lộn xộn.

 

Xem tên ghi trên bảng tên cài bên ngực áo, tôi hài lòng nói: “Hàn Diệp, ân, Hàn quản lí, tôi nhờ cậu một chút,có chuyện phải bảo không cậu lại quên, mọi chuyện nhìn thấy tôi nhớ rất rõ, cậu đừng có mà nhắc lại.”

 

Hàn quản lí ngượng ngùng cười vài tiếng, sau đó ai oán kêu lên , “Ngôn tỷ, chị thật dễ quên quá, lần trước chị sửa sang lại nhà, chính em là người tới trông coi cho chị , khắp nơi còn thật sự cẩn thận, không thể tin được chị không nhớ em, hóa ra ban nãy tán gẫu nhiệt tình như vậy toàn là giả dối a!”

 

Lần này đến lượt tôi囧 rồi, cẩn thận nhớ lại từng chút một, hình như tôi có biết một người như cậu ta từng tồn tại, “Hắc hắc,vừa rồi chẳng phải chị đã nói sao, chị là người rất hay quên, vì vậy em đừng để bụng nhé, chị rất cảm ơn em vì đã giúp đỡ chuyện lần trước.”

 

“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, chỉ cần lần sau Ngôn tỷ nhớ tới em là tốt lắm rồi.” Hàn  Diệp cười hắc hắc, thái độ so với trước đó có vẻ thoải mái hơn rồi.

 

Miệng tôi nhếch lên, thở dài nói, “Hàn quản lí, cậu đừng nịnh nọt tôi vội, chưa biết chừng người sau này cậu cần nịnh không phải tôi đâu.” Vừa nói xong, tôi quay đầu nhìn vào phòng trong, “Cậu đừng có quên hai người ở trong phòng kia.”

 

“Đừng a, Ngôn tỷ, em rất tôn trọng chị mà, để em rót cho chị cốc nước !”Quản lí giả bộ đáng thương, tay làm động tác cố lên vô cùng khoa trương, nháy mắt với tôi.

 

Xem ra có rất nhiều người muốn xem màn kịch giữa tôi, Tiêu Quân và Chu Tuyền?Thật không ngờ có ngày bị người ta lôi ra làm trò cười, thậm chí còn bị đặt cược nữa!

 

Ai, làm nữ nhân đã khó, làm nữ nhân có danh phận còn khó hơn!

 

Đuổi được Hàn quản lí đi, một mình tôi ngồi ở trên sô pha, ngồi buồn buồn suy nghĩ về tôi và Tiêu Quân, không ngờ nổi trong đầu toàn những khoảnh khắc giữa tôi và anh trong suốt 4 năm qua ,hai người đã trải qua không ít lần cãi nhau, thật quá nhiều kỉ niệm.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại bật cười, sau đó kinh ngạc phát hiện ra, tôi đã quá yêu rồi! !Có nhầm không đây, ăn mặc như tôi thế này mà cũng có người muốn tán tỉnh a.

Nam nhân tiến lại gần chắc chỉ hơn 30 tuổi,gương mặt tuấn tú đeo cặp mắt kính viền vàng. Trông có vẻ cao quý, khí chất phong nhã lắm.

 

Hắn kêu bồi bàn mang lên một ly Kê Vĩ Tửu, tôi thì thào đọc tên rượu: “Nhất kiến chung tình?Tiên sinh, rượu này đưa cho tôi có phải quá cao cấp rồi không?”

 

Nam nhân gật gật đầu, ” Tuy rằng có chút liều lĩnh nhưng rất xứng đáng với người đẹp.”

 

Tôi lắc đầu, “Thật có lỗi, chén rượu này nếu tôi uống, chồng tôi sẽ đem lên thớt làm thịt mất .” Lời này vừa nói xong thấy có đệ tử của Tiêu Quân đi ra, tôi vội vàng rụt cổ lại, bám chặt vào nam nhân trước mặt.

 

Nam nhân trước mặt bị hành động của tôi làm cho ngây người, “Tiểu thư, ý cô là? . . . . . .”

 

“Thật xin lỗi, tôi tới đây theo dõi chồng ,cho nên rượu này chính anh tự uống  hết đi.” Nói một hồi bỗng nhiên cảm thấy chữ “chồng” sao cảm thấy thật ngượng ngùng .

 

Nam nhân quay đầu nhìn nhìn, nghi hoặc nói: “Người đó hình như là   chủ của quán rượu này?”

 

“Ân, anh ngồi thẳng một chút, che cho tôi.” Dựa vào nam nhân này, tôi tiếp tục theo dõi động tĩnh bên kia, Tiêu Quân đi phía trước , ngay cạnh đó là Chu Tuyền tỏ vẻ dịu dàng, chẳng còn vẻ cương nghị trước đây gặp tôi, mà quần áo đều đẹp đẽ, khiêu gợi lòng người. Đôi ay từng tung nắm đấm đấu với tôi nay lại mềm mại không xương bấu víu vào tay anh. Chưa hết, thỉnh thoáng còn nói vào tai anh điều gì đó rồi tự mình cười vui vẻ!

 

Tình hình như vậy khiến hai mắt tôi như phát hỏa, phát điên mà nghĩ : tốt. . . . . . Hay cho một đôi gian phu dâm phụ ! Ban ngày ban mặt mà ôm ôm ấp ấp , quả thực quá vô sỉ, rất đáng khinh bỉ!

 

“Nhỏ. . . . . . Tiểu thư, cô có ổn không. . . . . . Đau.” Nam nhân trước mặt nhỏ giọng nhắc nhở.

 

Quay lại liền nhận ra nam nhân bị tôi nắm chặt vào bả vai, nắm mạnh tới mức tay tím tái cả vào “Nga,thật đáng chê cười.” Tôi vội vàng cúi đầu xin lỗi, ngượng ngùng. Nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Tiêu Quân, lúc này anh ấy cùng Chu Tuyền đã đi ra tới cửa rồi .

 

loading...

Quả nhiên là không nên liều lĩnh chạy tới đây, giờ thì sao, chẳng giải quyết được chuyện gì mà lòng thì thêm buồn bực!

 

Không thèm quan tâm tới hai kẻ đáng chết kia, tiếp tục uống thêm hai chai rượu nữa mới rầu rĩ ra khỏi quán bar. Trong đầu chỉ còn suy nghĩ về hình ảnh hai người họ đi cạnh nhau thân mật biết bao.

 

Đến bãi đỗ xe, vừa mới chuẩn bị mở cửa xe đã bị lực kéo từ phía sau áp đảo  làm thân mình úp mặt về phía xe, còn chưa kịp xoay người đã bị sức nặng từ đằng sau áp vào.

 

“Sao thế? Mới đó đã đi rồi sao?” Nam nhân ghé vào tai tôi, từ trên người hắn tản ra hơi thở nguy hiểm, vừa xa lạ vừa quen thuộc vô cùng.

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

 

Tại phim trường:

 

Tuyết Mặc: Bảo bối, ba mẹ cãi nhau phải không?

 

Bảo bối: Có a.

 

Tiêu Quân: Bảo bối không được nói dối!

 

Ngôn Tử Kỳ: . . . . . .

 

Tuyết Mặc: Bọn họ cãi nhau trước mặt con sao?

 

Bảo bối: ( cắn ngón tay ) Không cãi nhau trước mặt con.

 

Tuyết Mặc: Vậy sao con biết họ cãi nhau?

 

Bảo bối : Bọn họ trốn vào phòng rồi ầm ỹ, mỗi lần ầm ỹ là ma ma lại kêu a. . . . . . A ân. . . . . . kêu!

 

Tuyết Mặc: 囧

 

Tiêu Quân: Hừ, đồ tác giả biến thái, ngươi biến thiên sứ của chúng ta thành cái dạng gì vậy hả?

 

Ngôn Tử Kỳ: ( Xắn ống tay áo chuẩn bị đập cho tác gia một trận)

Tuy rằng nam nhân áp lên tôi có trọng lượng không nhỏ chút nào, nhưng lại rất biết cách vây chặn tôi?Tôi hừ lạnh, khuỷu tay bám chặt đỉnh đầu người đằng sau, chân nhấc ra sau,  xoay người dùng toàn lực bắt lấy nam nhân ném.

Có lẽ tại động tác của tôi quá nối liền và bất ngờ, có lẽ tại đối phương không ngờ được tôi sẽ sử dụng bạo lực. Nam nhân khôi ngô cao lớn bị tôi quăng ngã chổng chân lên trời.

Nằm trên mặt đất sửng sốt hồi lâu, nam nhân rốt cuộc cũng lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng trách: “Đáng chết, em biết rõ là anh mà còn động thủ!”

Tôi hừ hừ, cười nói: “Quả nhiên là anh.” Cất bước dậm lên bụng anh, nắm lấy cổ áo, gằn giọng nói: “Tôi còn chưa xử lí anh mà anh đã dám phục kích tôi?”

Tiêu Quân lấy hai tay chống người, nhíu mày, đầu chậm rãi hướng gần tôi, cho rằng anh muốn hôn tôi. Đến khi chóp mũi hai người chạm vào nhau, anh đột nhiên nói, “Em theo dõi anh?”

Tôi định đẩy anh ra, bất quá cảm nhận được hơi thở rất dễ chịu từ anh, cảm giá như bị mê hoặc, nắm chặt lấy vạt áo anh, tôi tự giác vòng qua cổ anh: thật muốn hôn vào cái môi đẹp kia! Tôi thấy sợ trước cái ý nghĩ đầy háo sắc đó, vỗ vỗ cái đầu, cố gắng lấy lại một chút lí trí, nói, “Tôi còn tới đây trước anh, sao gọi là theo dõi được, anh đã đi ăn vụng mà còn lớn tiếng chất vấn cái gì?”

Tiêu Quân rút ra một chút khoảng cách, nheo hai mắt nhìn tôi : “Cái gì? Tôi cảm thấy cái chữ “ăn vụng” rất đáng tranh luận nha, xin hỏi tiểu thư, tôi là gì của tiểu thư? Nói nói xem.”

Tôi bị lời của anh làm cho nghẹn họng, không ngờ anh lại hỏi như vậy, biết anh đang cố tình chuyển hướng đề tài, nhất thời tức giân, quát: “Con gái tôi gọi anh là cha, tôi ngủ với anh hơn bốn năm, theo anh tôi có đủ tư cách để dùng từ “ăn vụng” chưa?”

Lời này mặc dù thô tục nhưng hiệu quả đem lại thì rất tốt, nhìn người đàn ông  trước mắt nghe được lời này cũng có chút rung động, sau đó lại dở khóc dở cười, “Em là một phụ nữ mà sao ăn nói lại thô tục như vậy…,xem ra anh phải dạy dỗ lại em cho tốt!”

“Muốn dạy dỗ tôi, trước tiên hãy nói rõ cái chuyện của Chu Tuyền kia, bằng  không thì đừng mong dạy dỗ tôi.”

Anh đột nhiên hôn tôi, nói: “Còn phải xem biểu hiện lấy lòng của em cái đã.”

“Tiêu Quân, một bên anh cũng người ta ôm ôm ấp ấp, nùng tình mật ý, một bên  lại kêu tôi lấy lòng anh, đầu óc anh chỉ chứa tinh trùng thôi sao?” Tôi định tránh sang một bên nhưng lại bị anh ôm chặt.

Anh nghiêm túc nhìn tôi , “Ngôn Tử Kỳ, em đang ghen sao?”

Gương mặt anh được ánh sáng chiếu vào trở nên chân thật biết bao, bỗng nhiên tôi cảm thấy một trận ghen tuông trong lòng, có điểm ảo não, có chút ủy khuất. Tôi không kìm được, nhún vai :”Tiêu Quân, em đã quyết sẽ gả cho anh, xảy ra chuyện như vậy có thể không ghen được sao?Em thật sự rất muốn tin tưởng anh nhưng trong lòng không kìm được muốn xem anh cùng nữ nhân khác bày trò gì? Đoán xem vì sao anh làm thế, cảm xúc trong lòng thật sự rất đáng sợ. Em thích anh, muốn sống cùng anh, muốn yêu anh, em lãng phí bốn năm mới hiểu được lòng mình,giờ đây em chỉ muốn được yên ổn sống với anh .”

Tôi vốn tùy tiện, không kiêng kị gì, mạnh mẽ đã thành tính, cả ngày tự cho mình là người kiên cường, nhưng trái tim tối không làm bằng sắt, tình yêu sớm đã khiến tôi lú lẫn rồi, cố gắng quá lại thành quá cố gắng, không phải tôi không yêu đậm sâu, chính là duyên phận quá nhỏ bé, nay vất vả lắm mới dám thổ lộ tình cảm, lại gặp một đống chuyện không đâu vào với đâu cản trở, chẳng lẽ tôi vĩnh viễn không bao giờ được yêu sao?

Anh lặng lẽ nghe tôi nói…, chậm rãi ngồi thẳng người, ôm chặt tôi vào lòng, “Ngôn Tử Kỳ, những gì em muốn anh sẽ cho em, chỉ cần cho anh một chút thời gian.”

“Tiêu Quân, em không thích cảm giác bị bài xích ra ngoài như thế, anh có biết em có thể bảo vệ chính mình thật tốt, , càng không muốn bị anh bỏ lại.” Tôi sớm nên nhận ra, chắc chắn là chuyện gì nguy hiểm nên anh mới không cho tôi tham gia.

“Việc em nên làm là chăm sóc tốt chính mình và bảo bối.”

Tôi trầm mặc, đến cuối cùng vẫn không thể nào nói thêm nữa, chẳng lẽ tôi so với tưởng tượng còn ngốc hơn sao? Hơn nữa. . . . . .

Ngẩng đầu nhìn anh, gằn giọng nói: “Chúng ta đang thảo luận chuyện nghiêm túc, sao thân dưới anh lại có phản ứng! ! !”

Anh giả bộ vô tội, nhìn tôi nháy mắt, “Ban nãy em ngồi lên anh đã có phản ứng rồi, chẳng qua em không để ý thôi.”

“. . . . . .”

Vì thế. . . . . .

Một người đàn ông nào đó quá gấp gáp muốn giải thoát, vì vậy chiếc xe của tôi nghiễm nhiên trở thành giường uyên ương, bãi đỗ xe ở đây vốn vắng vẻ, vì vậy hai người chúng tôi vô pháp vô thiên diễn vở kịch tiểu yêu đấu tranh…. Trên giường.

Ghế phía sau xe, nếu chỉ để ngồi tất nhiên rất rộng rãi nhưng để làm một số chuyện không minh bạch thì thật sự có hơi…. Cũng đúng thôi, lúc thiết kế xe, nhà sản xuất đâu có ngờ xe mình bị chiếm dụng để yêu tinh tranh đấu.

Cơ thể bị đè nặng, gấp khúc thành góc độ rất kì dị, anh nhấc hai chân tôi, mạnh mẽ tiến vào □ , bởi vì góc độ rất lớn nên chỗ giao nhau ngày càng ẩm ướt hơn, hơn nữa vì bị gập người nên nhìn được rất rõ, ây, thật mờ ám nga. Làm cho gương mặt tôi ngày càng đỏ hơn .

“Tiêu quân. . . . . . Đợi. . . . . . Chờ một chút.” Tôi đẩy người ở bên trên, nhất quyết đòi đổi tư thế, nếu không cứ tiếp tục thế này sẽ chết vì đau và xấu hổ mất, nếu cứ để cái thứ sưng phồng to muốn chết kia ra vào tiếp, chỉ sợ tôi sẽ không đứng nổi đâu.

“Sao thế, không thoải mái à?” Tiêu Quân hơi ngưng lại một chút, thở hổn hển nhìn tôi , đáy mắt chứa đầy dục vọng.

“Đổi. . . . . . Đổi lại tư thế.” Tôi thẹn thùng nói.

Chỉ thấy anh thản nhiên gật đầu, lập tức dùng sức đem thứ vũ khí to lớn đâm càng sâu hơn vào cơ thể tôi, sau đó xấu xa cười, “Anh cảm thấy thế này rất tuyệt.”

BỞi vì thời gian ra ra vào vào rất lâu khiến chỗ giao hợp ngày một ẩm ướt hơn, một lúc lại phát ra tiếng nước, lúc này tôi thật sự muốn hôn mê đi, dục – vọng   lên cao trào, vùng mẫn cảm  ma sát, tôi cắn môi dưới thật sự muốn thoát ra tiếng rên rỉ, cao trào lên đỉnh điểm, anh giữ lấy tôi mà hôn thật sâu,  ra sức thỏa mãn cho những đợt sóng cao trào, thủy triều đi qua, cơ thể trở nên vô cùng mẫn cảm, chỉ cần một động tác nhỏ cũng có thể khiến ngọn lửa bùng cháy, trong bụng co rút lại, chất dịch đặc trưng lại tiết ra.

Phát tiết một lần xong, anh vẫn để lại dục vọng trong tôi, lại như cũ cực nóng □, tôi biết anh không dễ như vậy buông tha, quả nhiên, anh nắm hai chân, để cho tôi lật người, quay lưng về phía anh, áp mình vào thành ghế, bởi vì không gian bên trong rất hạn hẹp nên khi tôi xoay người liền không cẩn thận mà va đầu vào cửa, chuộc lấy nụ cười giễu cợt của anh.

Tôi quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn anh một cái, “Nếu lần sau còn cùng anh làm chuyện này trên xe, em nguyện làm cháu anh!”

Tiêu Quân dùng tay vỗ mông tôi”Bành bạch” ,cười nói: “Không phải em muốn làm vợ anh sao? Sao bỗng nhiên lại đòi làm cháu?”

Tôi trợn tròn mắt, quả nhiên là dã thú, nói câu nào đều thấy thú tính câu đó.

Cảm giác thứ đo to lớn ma sát ở đạo huyệt, lấy đà rồi mạnh mẽ tiến vào, nơi mẫn cảm tuy bị anh đùa giỡn hồi lâu nhưng khi tiến vào vẫn tạo cảm giác sung sướng lạ thường, lỗi đi nhỏ hẹp phải co dãn hết mức để tiếp nhận độ lớn vô hạn ấy, tuy nhiên dù có đau nhưng cảm giác hưng phấn đã che lấp tất cả.

“Ân. . . . . .” Tôi khó chịu rên rỉ, nam nhân phía sau cũng mạnh mẽ dùng lục công kích, hai bàn tay bận bĩu xoa bóp gò bông đào, lần theo đó trượt xuống bụng, đi tới nơi hai người giao nhau, sờ vào nơi đó, xoa bóp, bỗng nhiên dùng sức  bấm.

“A. . . . . .” Tôi mạnh mẽ thét chói tai, cảm giác đau đớn mãnh liệt pha trộn với sự hưng phấn tột đỉnh.

Lại một lần nữa cao trào đi qua, tôi biết tôi đã bị nam nhân khủng khiếp kia làm cho mơ hồ hết rồi!

Khi tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau, tôi nhìn quanh bốn phía, nhận ra đó là nhà của Tiêu Quân, mà nam nhân khiến tôi ra tình trạng bây giờ vẫn còn nằm ngủ say bên cạnh, nhìn gương mặt anh tuấn của anh, tôi nhịn không được dùng tay chạm lên từng chi tiết trên gương mặt, khi ngón tay chạm tới môi anh thì đột ngột khóe môi nhếch lên, anh há miệng ngậm lấy ngón tay tôi.

Tôi sợ hãi hô lên một tiếng, rút tay lại, giương mắt nhìn đôi mắt sáng đầy sức sống của anh, hóa ra anh sớm đã tỉnh, tôi bĩu môi, kéo ngón tay của anh, hung hăng cắn một cái, đắc ý nói, “Cái này gọi là ăn miếng trả miếng.”

Tiêu Quân nhếch mép cười, kéo đầu tôi, hôn mạnh sau đó mới nói: “Đây mới là ăn miếng trả miếng.”

“. . . . . .” Quả nhiên, không phải là hạ lưu mà là quá quá hạ lưu!

Xoay người muốn đứng dậy, ai dè cả người tôi đều không thể cử động nổi, nhớ tới cái tư thế khom người đầy khổ sở ngày hôm qua, tôi trừng mắt nhìn anh nói, “Anh dám làm ảnh hưởng xấu em, giờ tính sao?”

Tiêu quân thản nhiên xoa nhẹ lên thắt lưng tôi nói “Lấy thân báo đáp được không?”

Tôi nghĩ một chút, gật đầu , nói, “Không tệ.” Được anh xoa thoải mái, tôi nằm úp sấp trên giường, muốn anh xoa bóp toàn thân, tuy rằng thủ pháp không đúng lắm, hơn nữa lực đạo lúc mạnh lúc nhẹ nhưng quả thật cũng bớt đau nhức chút chút .

Đang lúc thoải mái tưởng ngủ mất thì tiếng chuông cửa vang lên, tôi với Tiêu Quân quay ra nhìn nhau có điểm không hiểu, “Ai nhỉ?”

“Không phải bà ngoại.” Tôi đoán .

Tiêu quân nhún nhún vai, xoay người xuống giường, “Nhìn xem sẽ biết.”

Anh đi ra ngoài mở cửa, tôi cũng nhanh chóng ngồi dậy, vớ lấy bộ quần áo ngủ, định đi ra khỏi phòng thì người ngồi ở phòng khách làm tôi tí rớt cả cằm.

Tiêu lão thái thái, sao bà ấy lại tới đây? Còn cả người đứng bên cạnh bà ta, không phải Chu Tuyền thì là ai! Hai người sao lại cùng xuất hiện? Nhìn qua tìh có vẻ quan hệ rất thân thiết.

Tiêu lão thái thái nhìn tôi, lập tức mặt bà trầm xuất, chỉ vào người tôi nhưng lại quay ra chất vấn Tiêu Quân, “Tại sao cô ta lại ở đây? Còn có bộ dạng như vậy! !”

Tiêu Quân cả người chỉ mặc đồ rộng thùng thình, đối  với bình thường thì có hơi phóng đãng thật. Anh ấy nói chuyện với bà một chút kính cẩn cũng không có, thậm chí có điểm lãnh đạm, “Cô ấy và tôi quan hệ thế nào chả lẽ bà không biết hay sao còn phải hỏi.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Chuyên hỏi chuyện đời tư:

Tuyết Mặc: xin hỏi một chút, lần XXOO ở đâu làm hai người ấn tượng nhất?

Ngôn Tử Kỳ: Bà không thể hỏi vấn đề bớt riêng tư hơn được sao?

Tiêu quân: ( còn đang ngồi hồi tưởng. . . . . . )

Tuyết Mặc: 囧, chủ đề là chuyên hỏi chuyện đời tư, không thể lạc đề a!

Ngôn Tử Kỳ: . . . . . .

Tiêu quân: Ấn tượng sâu đậm nhất là lần làm ở sau vườn, trên cỏ.

Tuyết Mặc: vì sao? Bị phát hiện phải không?

Ngôn Tử Kỳ: ( vẻ mặt hắc tuyến )

Tiêu quân: lần đó không để ý trong bụi cỏ có kiến lửa thế là bị nó đốt chỗ đó, sưng vù, mấy ngày không thể làm việc được!

Tuyết Mặc: 囧

Ngôn Tử Kỳ: =-=!

Tiêu quân: >_<

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: