truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 09-10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nhẹ nhàng mà  nói: Chương này có một số hình ảnh không phù hợp với các bạn nhỏ, yêu cầu chuẩn bị sẵn tinh thần trước khi đọc! Khụ khụ…..

ps: Các học sinh, biến thái là một tính xấu gây ảnh hưởng đến đàn em mai sau, chúng ta cùng nhau kiên quyết tiêu diệt biến thái!!!

Không lẽ mũi hắn là mũi chó sao? Một ly trà sữa mới uống được hai ngụm, trải qua một đêm có mà bốc hơi từ kiếp nào, hắn làm sao mà đoán ra được?

“ Tiêu Quân, ngươi theo dõi ta!!” Ta xoay người một cái,  đẩy hắn ra, hung tợn nhìn hắn,  ta cũng biết kẻ này gian trá cũng chẳng phải ngày một ngày hai,  chỉ không tin nổi hắn dùng thủ đoạn này với ta, quả thực không thể tha thứ, ta muốn đại biểu cho công lí chém chết hắn!!

Hắn nằm nghiêng ở bên cạnh, nhợt nhạt cười,  đối với sự lên án của ta,cũng không có nửa phần ngại ngùng,“ Nói như vậy thì ngươi chỉ đi qua đó? Ta không theo dõi ngươi, trên cái ô to hôm qua ngươi đem về là của quán đó, có cái dấu ấn to đùng trên ô.”

Đột nhiên nhớ ra, buổi chiều hôm qua trời mưa to, cô bé bồi bàn ban nãy đưa cho ta ô của quán, ta tùy tiện cầm lấy, cũng không chú ý đến nó, đừng nói là mở ra dùng……

Một trận xấu hổ lập tức xuất hiện trong ý thức của ta,  ta ngượng ngùng lắc lắc cái đầu,  vừa rồi chính mình phản ứng thái quá,  tự nhiên lại trở thành giấu đầu lòi đuôi, Ngôn Tử Kỳ a Ngôn Tử Kỳ, đụng tới Tiêu hồ ly, đừng bao giờ mong có cơ hội thắng.

“Nhớ ra chưa?” Hắn nhíu mày , sau đó liếc mắt đưa tình với ta,“Hiểu lầm ta như thế, xem ra ta cũng nên đòi bồi thường chứ nhỉ?”

“Muốn……bồi thường cái gì.”  Không có khả năng lớn giọng nữa, ai bảo mình ngu ngốc quá làm gì, xúc động quả nhiên là sự đần độn a!

Chỉ thấy Tiêu Quân trừng mắt nhìn,  nghiêng người đè lên ta,“ Ta chỉ cần ngươi lấy thân thể ra bồi thường là được rồi. Hơn nữa  ta muốn ngươi chủ động .”

Người này chính là thiên hạ đệ nhất, siêu cấp vũ trụ sắc lang,  ngày nào cũng làm mà không biết mệt sao,  lúc nào cũng ra ra vào vào cùng một chỗ, chẳng lẽ ngươi không thấy chán sao? ( Nhím : Em van chị, đầu óc chị màu gì a!!)

Tiêu Quân điều chỉnh tư thế, nằm thẳng trên giường, cười đểu giả, hạ mệnh lệnh:“Đến đây đi.”

Sẽ đến, ngươi còn sợ ta trốn sao, oán thầm – oán thầm,  ta động tác lưu loát nằm lên người hắn,  tuy rằng bình thường có thể không chịu nổi những yêu cầu vô độ của hắn,  những cũng không thể phủ nhận, Tiêu Quân thật là một nam nhân ngon miệng nha,  ngũ quan hoàn mĩ, xuất sắc, khí chất thanh lãnh,  nam nhân này trăm phần trăm có tìm đâu cũng chẳng ra,  còn chưa nói hắn thân hình cao lớn, cường tráng quyến rũ,  chỉ cần bị hắn ôm trong lồng ngực,  cũng đã cực kì kích thích rồi.

Hình như hắn rất thích dùng đầu lưỡi “ thưởng thức” ta, ta cũng thích dùng đầu lưỡi “liếm” hắn, từ lông mi,  đến cái mũi thẳng, đến bờ môi có đường cong duyên dáng, nói chung là “ xử lí”  sạch sẽ, không dư chỗ nào,  cứ dần dần rồi đầu lưỡi sẽ nóng dầng, kế tiếp chính là quyết định, mỗi khi ta liếm tới chỗ mẫn cảm, hắn sẽ không thể kiềm chế nuốt nước miếng, sau đó, mọi sự kiềm chế sẽ nhanh chóng tan biến, chuyện gì đến cũng sẽ đến.

Bọn ta làm “ chuyện đó” chưa bao giờ nhắc tới hai từ “ ôn nhu”,  ngay cả trong suy nghĩ của hắn cũng chả có nửa điểm thương hoa tiếc ngọc dành cho ta,  theo ta thấy, chỉ cần nổi hứng, hai người hành động,  sẽ không khác gì hai con mãnh thú ôm lấy nhau, vật lên đối phương, sau đó dùng lực cắn xé, tận tình chà đạp, giống như đem mọi sức lực của đối phương đập cho tan tành mới thôi. ( Nhím : Cái kiểu so sánh sao mà….. lạnh xương sống)

“A!” Trong lúc ta mất cảnh giác, hắn khẽ dùng lực một cái, đâm vào người ta, đông thời lật người đè ta xuống, song song với đó lại ngồi dậy, bởi vì tư thế trong phút chốc biến hóa, cái thứ nam tính đang vùi trong cơ thể mịn màng của ta lại khẽ đâm sâu hơn chút đỉnh, khiến ta không nhịn được mà thét một tiếng.

Bởi vì động tác vừa rồi, cơ thể của ta nháy mắt đạt tới sự khoái cảm cao nhất, cả người sợ run thừa nhận những đợt khoái cảm như sóng dữ,  nam nhân kia thấy ta đột nhiên cứng đờ, chưa thỏa mãn ,  hai tay nâng mông ta lên, bắt đầu cọ xát, tay hắn nóng bỏng, nơi hai cơ thể dây dưa cũng dần ẩm ướt hơn.

“ Từ từ, chờ…… Chờ một chút.” Bởi vì đợt khoái cảm vừa rồi khiến bộ phận non mềm của ta càng mẫn cảm hơn, thêm cả hắn ra sức chà xát,  khiến cho ta vừa đau đớn vừa khoái hoạt, khiến cơ thể ta bắt đầu run rẩy, chỉ cần hắn ma sát là cơ thể ta lại bắt đầu run.

Mà nam nhân này căn bản là không nghe thấy tiếng kháng nghị của ta,  vẫn như cũ ra sức chà xát hạ thể ta,  càng khiến chỗ ma xát thêm ẩm ướt hơn,  đem hai ngón tay không chút khách khí đâm  vào nơi mẫn cảm của ta, động tác đột phát khiến ta không nhịn được lại kịch liệt co rút một trận.

“Ngô……” Đó là tiếng nam nhân đi tới cao trào.

“Ba……” Đó là tiếng ta hổn hển tát vào mặt hắn một cái.

“ Con bà nó,  còn không mau rút ra cho ta,  đã nói bao  nhiêu lần, không được ăn đằng sau, ngươi đúng là chưa ăn tát thì chưa biết dừng!!!”  Ta ngồi lên người hắn rống giận.

Tuy rằng bị ta cho ăn một cái bạt tai không mấy nhẹ nhàng, nam nhân này cũng không có lấy nửa điểm tức giận,  mà còn cười càng vô lại hơn,  biết nghe lời đem hai ngón tay đang nghịch ngợm nơi mẫn cảm của ta, còn thực tà ác còn giơ ra trước mặt ta quơ quơ.

“ Ta bỗng nhớ lại lần ta với ngươi làm từ đằng sau nha.” Hắn đùa giỡn lưu manh  nói bên tai ta.

“ Ta không điên mà làm cùng ngươi, ta không muốn biến thái như ngươi!!” Ta chống lên vai hắn muốn đứng dậy lại bị bàn tay to của hắn kéo lại, một lần nữa lại ngồi trên người hắn.

“ Lần đó chẳng phải ngươi rất thích sao?! Ân.” Hắn cười cắn vào tai ta.

“ Ngươi còn dám nhắc lại lần đó, lần đó ta điên nên mới bị ngươi lừa, sau đó ta hai ngày không xuống giường nổi!!” Hắn không đề cập tới thì không sao, nhắc đến là ta muốn giết người, lúc đó ta ngu dại bị hắn lừa, ngu ngơ để cho hắn làm từ đằng sau,  đến cuối cùng ta đau đến ngất đi rồi mà hắn còn làm đến lúc ta tỉnh,  kết quả ta bị tiêu chảy cùng sốt mất hai ngày, vậy mà hắn không biết xấu hổ còn nhắc tới!

“Hôm nay đi gặp ai ?” Hắn nhẹ vỗ vào lưng ta hỏi.

Ta sửng sốt một chút, theo sau vẫn là thành thành thật thật trả lời:“Đi gặp Mộ Dung Cạnh .”

Hắn không có phản ứng gì, chính là tiếp tục vuốt ve lưng ta:“Ân, phát biểu cảm tưởng sau khi gặp mặt xem nào .”

“ Không cảm thấy gì hết,  chỉ như kiểu hia người hơi quen gặp nhau, thời gian quả nhiên là đáng sợ,  trước kia còn cho rằng phải dây dữ với nhau cả đời,  hiện tại mối  quan hệ giống như tờ giấy trắng vậy.” Những gì hôm nay ta thấy, thật khiến ta nhớ lại cảm tình trước kia mà nhủ với mình thật ngốc.

Ghé vào một bên vai hắn, ta kể lại cuộc gặp chiều hôm qua, hôm nay sâu trận mưa dai dẳng, tốt nhất là hãy quên đi tất cả mà sống cho  vui vẻ.

Cái gì thề non hẹn biển, cái gì thiên trường địa cửu,  người còn chẳng sống được ngần ấy thời gian,  tuyệt đối sẽ chẳng thể hoàn thành lời thề,  tương lai như thế nào,con người đâu ai biết trước, tựa như bốn năm trước, làm sao ta ngờ được, hai người khi gặp nhau, ta hoàn toàn không có chút tình cảm gì dành cho hắn?

“Tiêu Quân, nếu ngươi chưa tìm được cái thích hợp, thì chúng ta tạm thời cứ thế này cũng được.”

“Cái gì mà càng thích hợp ?” Hắn khẽ xoa ót của ta, cười khẽ hỏi.

“ Nữ nhân thích hợp với ngươi, thích hợp làm bạn trên giường của ngươi ấy……”

“Ân……” Cuối cùng, hắn trả lời ba phải với ta,  nam nhân này a……

Luận về tướng mạo, ta không phải đẹp nhất,  luận về dáng người, ta càng không phải chuẩn ba vòng,  còn chưa nói tính tình thì như quả bom nổ chậm, hở một chút là như trâu điên,  ta cũng nghĩ mãi không ra, nam nhân này rốt cuộc bày mưu tính kế gì trên người ta, bốn năm trôi qua vậy mà hắn đối với ta, một chút chán ngấy cũng chưa từng có.

Nhưng đừng bao giờ cho rằng đó là tình yêu nha,  đối với nam nhân này, cái gì cũng tốt,  ngay cả người ăn xin trên đường hắn nửa điểm cũng không chán ghét,  nhưng hắn lại vô cùng khinh thường tình yêu, ở trong mắt Tiêu Quân, tình yêu không đáng để so sánh với nửa chén cơm.

Cho nên ta không sao mà hiểu được vì sao Tiêu Quân lại luôn ở bên ta thời gian qua? Thật đúng là khó giải thích cái hiện tượng quái dị này.

Bởi vì đêm hôm trước bị Tiêu Quân hành hạ,  ngày hôm sau ta ngủ thẳng đến chiều, chờ tới lúc ta “ lết” được tới quán, cũng là lúc chuẩn bị ăn cơm chiều.

Vừa mới đỗ xe trước cửa quán, vài người to lớn đang mang vác mấy thùng bia đi tới đi lui,  vài đứa cỡ học sinh mang một két bia mà vừa đi vừa thở, có người còn một tay cầm ba két mà tốc độ vẫn nhanh nhẹn như thường.

Ta chậc chậc lấy làm kì lạ, hôm nay đột nhiên lại tự giác lao động, lập tức nở nụ cười mãn nguyện:“Tiểu Điền a,  hôm nay sao lại tự giác vậy, chả bù cho trước đây”

Hắn chỉ cười , rồi lại khệ nệ bê mấy thùng bia vào trong quán,   nhưng sau đó có một đứa học sinh chạy ra kể tội với ta,“Điền Tiến tới đưa tài liệu cho Ngôn tỷ,  sau đó Tiểu Cẩn bắt ở lại, bắt giúp hắn vận chuyển mấy cái này,  có điều Điền Tiến thật quá là khỏe,  mang vác nặng nhọc từ nãy giờ mà mặt không đỏ đến nửa điểm.”

“ Bởi vì vốn dĩ hắn được đào tạo như một bộ đội,  người kia quả thật rất khỏe,  có  điều Tiểu Cấn quả thật càng ngày càng không có luật lệ gì hết, ngay cả người cuat Tiêu lão đại hắn cũng dám sai bảo, to gan thật!” Ta hừ hai tiếng, đã vậy phải vào trong kia giáo huấn hắn một phen.

“Ngôn tỷ…… Ngươi mau đến xem, rất được.” Không đợi ta nổi bão, Tiểu Cấn đứng ở quầy bar đã vẫy tay gọi ta.

“Cái gì vậy?”

“ Điền TIến tới đưa tài liệu, Tiêu lão đại giúp ngươi tìm mấy kiểu trang hoàng nhà  mới, ngươi ngươi mau xem nhà mẫu, thích nhà nào thì nói với Tiêu lão đại một câu.” Tiểu  Cẩn mở tài liệu ra, hưng phấn thao thao bất tuyệt, nhìn mấy kiểu nhà đẹp đẽ mà không khỏi cảm thán

Cái vụ tìm nhà này, ta lại quên mất,  bởi vì Tử Phàm sắp lên đại học, hè vừa rồi thủ thỉ với bà ngoại muốn chuyển sang nơi khác ở , phòng ở chỉ cần đơn giản, không cần trang hoàng quá,  quan trọng là phỉa phù hợp,sữa chữa qua cũng được,  thực ra chuyện này ta mới nghĩ trong đầu,  không ngờ Tiêu Quân đã nhanh chóng giúp ta tìm tư liệu.

“Ngôn tỷ ,ngươi thích phong cách nào? Ta thấy cái kiều này rất đẹp nha.”

“Đi đi đi,  là ta sửa nhà, không phỉa ngươi nha,  mau đi chuyển bia đi, tự nhiên lại đi sai Tiểu Điền, không sợ Tiêu lão đại chém chết ngươi sao!” Ta cầm lấy tư liệu phẩy phẩy coi hắn như ruồi bọ, ra sức đuổi.

“ Vớ vẩn, ngươi bình thường cũng toàn sai bảo hắn mà.”

“Tiểu thí hài, ngươi nghĩ gì mà đem so sánh tỷ tỷ với bản thân hả!! Muốn chết hả……?”

“ Tài liệu các kiểu trang trí nhà đẹp”, ngay từ cái tên tài liệu đã đập thẳng vào mắt ta.

Mới lúc trước khi còn là trẻ con, vừa đến trời tối,   đều được ba mẹ đưa về nhà,  mà ta thì luôn là bà ngoại đưa về , ngôi nhà nhỏ có 5 người,  mỗi lần ăn cơm đều vây quanh một cái bàn tròn nhỏ,  đằng trước là cái TV, cả nhà cứ vừa ăn, vừa xem Tv, vừa nói chuyện phiếm,  bà ngoại gắp cho ta miếng thịt, bà ngoại cười mắng  một câu: “Thật sự là tiểu tổ tông”. Lúc đó ta được bà gắp thịt cho, ta vẫn ngu ngơ, ta cũng không rõ gia đình là gì?

Mà dần dần lớn lên,  ta đối với hai chữ gia đình càng cảm thấy ý nghĩ sâu sắc của nó,  tiểu học nhà ta còn có đủ 4 người  ( ta, bà ngoại, mẹ, ba),  vài năm sau, mẹ ta vì khó sinh mà sinh em ta xong thì qua đời,  sau khi học xong cấp ba thì cha mất,  trước đó, khi mẹ mới mất,  cha ta chỉ bù đầu vào quản lí quán bar, lo đi tán gái, căn bản không đem cho ta một chút tình cảm gia đình nào.

Một gia đình có ta, có cha, có mẹ, có bà, có em trai, đối với ta hoàn toàn là điều không tưởng sao?

HÌnh ảnh Tiêu Quân mặt lạnh lùng bỗng nhiên hiện lên trong tiềm thức, không thể nào, đang nhớ gia đình sao đột nhiên lại có hắn ở đây!

Sau đó ta nhịn không nổi, rùng mình một cái.

 Tuy rằng ta sớm đã có thói quen chịu đựng cái thứ âm nhạc hỗn tạp đinh tai nhức óc  ở quán,  nhưng hãy nghe thử, nhìn thử cái lũ người đang nhảy múa cuồng dại trong tiếng nhạc ồn ã, ta thực muốn tặng cho bọn chúng 3 chữ: Một lũ điên.

Mặc dù cha ta mất đã vài năm,  ta cũng đã dần quen với cuộc sống này, nhưng mỗi lần nghe tiếng nhạc với nhìn cái lũ điên kia,  ta sẽ không nhịn được mà oán thán cha, tự than thở rằng tại sao trước kia cha không mở tiệm cà phê, tiệm cầm đồ, nhà hàng,  hay bất cứ cái linh tinh nào cũng được,  miễn sao không phỉa là quán bar,thì có lẽ hoàn cảnh của ta bây giờ đã thoải mái hơn nhiều, mà cũng không cần phải phát ói mỗi khi nghe cái loại nhạc này.

“ Ngươi có thể bảo DJ vặn nhỏ nhạc đi một chút được không?” Ta lau cái chén, cau mày hỏi kẻ đang ngồi uống rượu bên cạnh.

Tiểu Cẩn kỳ quái nhìn ta ,liếc mắt một cái:“ Vậy ngươi đợi hắn bãi công từ chức đi!”

“Có nghiêm trọng vậy không?”

loading...

“ Có.” Hắn gật đầu.

“Quên đi, cùng lắm thì ta mang thêm cái máy trợ thính.” Đừng hoài nghi,  lúc vừa mới tiếp nhận cái quán bar này được hai năm, ta đã phải mang theo một cái máy trợ thính để có thể làm quen với thứ nhạc ồn áo này.

“Ngôn Tử ngươi thật sự muốn thay đổi phong cách quán bar này sao? Trở thành cổ kính sao?” Tiểu Cấn chưa từ bỏ, hắn đã muốn hỏi câu này từ lâu.

“Sao ngươi toàn hỏi những  điều ta đã trả lời vậy!”

“Ta chỉ không tin nổi ngươi lại là người cổ hủ tới vậy!”

“Ta vốn là người như thế, thật có lỗi, làm cho ngươi thất vọng rồi.” Ta muốn làm theo những phong cách cổ kính,  hoàn toàn là chiều theo ý thích của bà ngoại,dù có khác với giới trẻ bây giờ thì cũng có sao.

Vừa lau xong cái chén, thấy hoa mắt,  một đám đủ loại màu sắc đang lướt vào từ phía cổng, bước lại gần ta, đứng cách ta hai bước, nhìn ta chằm chằm.

Thì ra là một đám nữ sinh lòe loẹt!

“Ngươi chính là Ngôn Tử Kỳ?” Tiểu nữ sinh cầm cây quạt phe phẩy, đôi lông mày lay động, bộ dạng yêu đuối, nũng nịu hỏi ta.

“Ân, là ta Ta cứ có cảm giác nữ nhi này nhìn rất quen, dường như đã gặp ở đâu rồi thì phải.

“ Ta tên là Phương Lăng Nhi, biểu ca  có nói cho ngươi biết về ta không?” Nàng kéo một cái ghế dựa, thản nhiên ngồi lên, tay chống cằm, ánh mắt tràn đầy tự tin.

Lại một đứa nhóc con nữa bị gia đình chiều quá sinh hư, đúng là cùng một giuộc với Triệu thái tử,  luôn cho rằng tất cả mọi người đều vây quanh mình,  vừa nãy con bé hỏi ta, anh họ  nó có nói gì về nó không, nó nói khiến ta còn chẳng biết anh họ nó là ai,thì làm sao mà biết được có nói về nó hay không? Quả thật đúng là bọn nhóc ấu trĩ.

“Anh họ ngươi là ai” TIểu Cẩn đứng bên cạnh thấy hay hay, liền chen miệng hỏi.

“Tiêu Quân.”Con bé nói tới đây, dường như trong lòng cảm thấy có chút nở mày nở mặt, khuôn mặt nho nhỏ mang theo vài phần đắc ý, cũng phải, anh họ nàng là người quyền cao chức trọng, là lão Đại của mấy kẻ này, sao mà nàng không kiêu cho  được!

“Cái gì……” Ta cùng Tiểu Cẩn kìm lòng không nổi, đồng thanh cùng một tiếng.

Tỉ mỉ đem con  bé ra đánh giá thêm một lần nữa ,  ta mơ hồ nhớ ra có một lần vào thư phòng của Tiêu Quân,  tùy tay rút một quyển sách hơi cũ,  liền nhìn thấy một bức ảnh có cô bé khoảng 11 tuổi bám lấy Tiêu Quân như con bạch tuộc, trước mắt ta bây giờ chẳng phải là cô bé đó sao? Con bé  không phải đang ở nước ngoài sao, sao lại có mặt ở đây?

Sau đó, con bé cười thập phần đắc ý,  dùng ánh mắt so sánh cao thấp đánh giá ta, nói một câu khiến ta thiểu chút nữa xông ra bóp cổ nàng:“Ngươi so với tưởng tượng của ta còn già hơn nhiều!”

Nghe một chút,đây là lời mà một con người kịch sự nên nói sao? Cư nhiên đứng trước mặt ta nói ta già, con bé không hiểu chuyện này lại là người thân của Tiêu Quân sao!Nếu không phải có quan hệ với Tiêu Quân, ta sẽ không ngần ngại lôi cổ nó ra sau quán, sau đó hung hăng tát cho nó mấy cái, đánh cho tới khi nào nó hiểu đây không phải nơi muốn đến là đến,không phải nơi cho những đứa nhóc không biết suy nghĩ đến nói năng lung tung!

Một bên Tiểu Cấn sớm đã quay người sang chỗ khác,  có điều hắn vẫn run run hai vai, có thể thấy hắn nhịn cười khá vất vả đấy.

Sau lời nói chứa đầy bom của con nhóc kia,ta liền hóa thân thành một con cá chạch, nín giận đi sang nơi khác.

Dựa vào đâu a!!! Núi lửa bùng nổ, trời sụp đất nứt cũng không đủ để hình dung được cơn giận của ta,  tưởng Ngôn Tử Kỳ ta lăn lội ngoài đời bao năm nay, dù có lớn hơn con nhóc đó vài tuổi, nhưng cũng chưa có một ai dám nói ta già, ngay cả Triệu thái tử còn muốn theo đuổi ta,cả ngày theo đuôi ta đòi làm bạn trai ta!

Không thể tin nổi hôm nay lại bị một con nhóc chê là già!

“Ngôn tỷ, ngươi bình tĩnh…… Bình tĩnh a!” Tiểu Cẩn loạng choạng  ôm  cánh tay của ta, vẻ mặt đồng tình nhìn ta.

“Ta khi nào không bình tĩnh?” Liếc trắng mắt, ta hung hăng bỏ tay hắn ra.

“Bộ mặt ngươi rõ ràng như muốn đi giết người, còn dám nói là bình tĩnh, Ngôn tỷ, trên đầu ngươi đầy hơi nước kìa!”

“Cút ngay,đừng chọc giận ta.” Tùy tay lấy điện thoại, nhấn số gọi điện cho Tiêu Quân.

Vừa mới có tín hiệu, còn chưa đợi đầu dây bên kia nói gì, ta đã tuân ra một tràng,“Tiêu Quân, hạn cho ngươi nửa giờ nữa đem em họ yêu quí của ngươi trở về,con nhóc đó sắp làm ta điên rồi đây này!”

“Nó ở cạnh ngươi sao?”Trong giọng nói của Tiêu Quân mang theo vài điểm kinh ngạc,“Ta hiện tại không rời đi được, nửa giờ sau nhất định sẽ qua.”

Tuy rằng cùng một con nhóc so đo thì không được phong độ cho lắm, nhưng đối với một kẻ vốn đã chẳng có phong độ như ta thì chẳng vấn đề, hơn nữa lời nói của con nhóc kia có lực sát thương rất cao, ta quyết định phải ném nàng cách xa ta một chút.

Sự thật đã xác mình, cái con nhóc em họ Tiêu Quân này chắc chắn là đến để gây sự,  không chỉ nói chuyện cũng gây sự,  ngay cả lúc ra sàn nhảy cũng gây ra xung đột, chỉ thấy con bé ra sàn nhảy chưa tới 10 phút, sàn nhảy đã trở thành võ đài !!

Con nhóc này cũng chẳng biết đánh nhau,  cứ nhắm mắt tung tay hất chân lộn tùng phèng,”choang, keng” bình thủy tinh, chai rươu, chén , ly đều theo mấy cứ hất tay phang cẳng ấy mà vỡ nát một đống dưới sàn.

Ta chen qua đám người đông nghịt, liếc nhìn thủ phạm,“Làm sao đâu?Ngươi nếu có ăn no rửng mỡ thì làm ơn ở ngoan trong nhà mà đập phá, đừng ở đây làm ảnh hưởng tới ta!” Miệng lên tiếng khắt khe quát mắng, mắt lạnh lùng liếc nhìn con nhóc không biết điều này,  giỏi thật, con nhóc này đi gây sự với ai không đi lại đi gây với đàn em của Hắc lão Đại!

Hắc lão đại là là chủ xị của  lũ hắc đạo, làm việc lẫn hành động đều giống y tên họ của hắn  – Hắc! Mà đàn em của hắn thì cũng chẳng vừa, bất kể việc gì thuộc loại không tốt như chơi gái, đánh nhau…. Chúng đều làm, mặc kệ không quan tâm tới bất cứ ai! Xem ra lần này phải để Tiêu Quân xử lí vụ này may ra mới xong.

Trong lúc quản lý bên kia đang tranh thủ gọi điên báo cho Tiêu Quân , bên này ta tiếp tục hùng hùng hổ hổ,“ Nhóc con này, ngươi muốn chết hay sao mà tới đây gây rối hả?.”

Đàn em của Hắc lão đại lau mặt, hung tợn quát,“Ngôn tỷ ,  ta vì nể mặt ngươi mới không động thủ, có điều con nhóc này ta nhất quyết phải mang đi, không cho nó biết trên dưới,Hắc Mao ta từ nay biết ăn nói thế nào trong giới giang hồ!”

Vừa nghe hắn nhắc tới tên mình,  ta thiếu chút nữa không nhịn được cười, Hắc Mao,hắn vậy mà vẫn còn tự tin với cái tên đó sao!

“Hắc…… Hắc huynh đệ.” Ta thật sự nói không nổi cái Hắc …. Mao kia,“Nếu hôm nay là ngươi khác,  ta đây không nói hai lời sẽ cho ngươi mang đi,  nhưng con bé này là em họ của Tiêu Quân, ta thật sự rất khó xử, không biết phải làm sao, hay là chờ Tiêu Quân đến đây rồi quyết định xử lí nàng ra sao.”

Con nhóc đứng bên cạnh nghe bọn ta nói chuyện, lập tức  cảm thấy bất bình, phát huy cái “ mỏ vịt”:“Có lầm hay không, là hắn sờ mông ta trước!”

Mạnh mẽ quay đầu sang, ta lườm nàng một cái:“Ngươi câm miệng cho ta.”

Đến lúc ta đem hai kẻ phiền phức này vào văn phòng phía sau, Tiêu Quân cũng đã đến nơi,  vừa đi vào cửa, chưa nói lời nào, đã lườm em họ mình một cái đầy xem thường, hắn trợn trừng khiến con bé suýt nữa thì bật khóc

Sau đó hắn ngồi cạnh ta,  cùng Hắc Mao chào hỏi,  tất nhiên hai người này cũng không phải người xa lạ,  sau đó bọn họ giao tiếp vài câu khách sáo, ta ngồi bên nghe mà thiếu chút nữa thì ngủ gật.

“Hắc lão đại hình như có việc quan trọng gặp chút rắc rối, nghe nói hắn có món hàng bị hải quan giữ lại kiểm định, nếu có gì cần hỗ trợ, cứ nói với ta một tiếng, ta ở bên đó cũng có vài người bạn.”

Tiêu Quân thốt ra nhừng lời này xong,ánh mắt Hắc Mao nhất thời sáng sủa hẳn lên:“ Đại ca của ta sớm đã biết Tiêu lão đại ắt có cách,  đúng là có quen biết Tiêu lão đại đã lâu,  thật sự ngại quá không dám mở miệng ra nhờ, hôm nay có lời này của Tiêu lão đại, thật sự tốt quá. Ban nãy không biết vị tiểu thư này là em họ Tiêu lão đại,  còn đòi hỏi tội, mong ngươi thứ lỗi, đừng so đo với một kẻ như ta.”

Tiêu Quân một tay ôm thắt lưng của ta, cười gật đầu:“Đâu có.”

“ Đừng như vậy nha, đồ bị đập nát ta còn chưa tính.” Xem tình hình thì hắn đã đàm phán xong,  vừa rồi tên Hắc Mao kia oai phong kiêu ngạo là thế, thế mà giờ thì như con chó cụp đuôi vậy, ta nhịn không được buột miệng.

“Ngôn tỷ , ngươi cứ tính tiền đi, ta lập tức thanh toán không dám thiếu.”

Chờ tên kia rời đi, Tiêu lão đại bắt đầu tính sổ tiếp, đối tượng đương nhiên là vị biểu muội “ yêu dấu”,   con nhóc này trước mặt người khác thì diễu võ dương oai, vậy mà giờ thì như quả cà tím dập nát.

Ta thoải mái ngồi một bên, mở to ánh mắt xem kịch vui.

Tiêu lão đại lên tiếng :“  Ta nhớ là sáng nay ngươi mới xuống máy bay?Nếu bây giờ đã cảm thấy đủ sức vui chơi tiếp,ta lập tức kiếm vé máy bay,  cho ngươi trở về bên kia, đừng quên ngươi là vụng trộm về nước, còn dám gây chuyện ta đem ngươi đóng gói ném sang bên kia.”

“Ngươi không quan tâm ta, ta đương nhiên muốn đi chơi,  vì nghe mấy kẻ thuộc hạ của ngươi cứ Ngôn tỷ, Ngôn tỷ, ta chỉ tới xem nàng là nữ nhân thế nào thôi mà.” Nhóc con kia bĩu môi, không biết sống chết phản bác lại.

Nghe hai người họ đối thoại hai ba câu, ta đã có thể hiểu được vì sao con nhóc này đang ở nước ngoại lại có thể trở về đây, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện ở trong này ,  hóa ra con nhóc này trốn nhà đi chơi, ngàn dặm xa xôi tìm anh họ,  vụ này nếu là ở cổ đại, chắc chắn là chuyện tình cảm động đáng lưu vô sử sách !

“ Vậy hiện tại ta sẽ “ quan tâm” ngươi, mau ra ngoài, ta kêu TIểu Điền đưa ngươi về biệt thự, ở trong nước, cấm ngươi đến quán bar nửa bước.” Tiêu Quân xoa xoa cái trán, xem ra con bé này thật khiến hắn đau đầu muốn chết.

“ Không phải chỉ là một bà gái già sao? Có gì đặc biệt mà ngươi thích!”Con ranh kia nhảy tới trước mặt ta, chỉ thẳng mặt ta kháng nghị.

“Ba……” Một âm thanh thanh túy vang lên trong văn phòng ngột ngạt, ta chằm chằm nhìn vết bàn tay đỏ trên má con nhóc kia, không cảm giác a, ta cũng đang muốn cho con nhóc này một cái tát, đúng là loại thân lừa ưa nặng!

Quay đầu sang, thấy Tiêu Quân lạnh lùng lau bàn tay vừa mới tát xong!

Chỉ nghe hắn lạnh lùng nói:“ Ngươi còn dám không hiểu chuyện, về sau ngươi đừng mòn bước ra khỏi biệt thự, đến khi ngươi về bên kia, tuyệt đối không được bước ra nửa bước!”

“Ô ô…… Oa oa……” Con nhóc kia khóc đến kinh thiên động đia rồi chạy ra ngoài.

“ Cám ơn cái tát ban nãy của ngươi.” Ta cười nói, sau đó lại thực u oán hỏi:“Ta thật sự  già sao?” Chẳng lẽ nữ nhân 28 tuổi đã trở thành gái già?

“Ngươi nghĩ Tiêu Quân ta lại có hứng thú với một bà già sao?” Hắn cúi đầu liếm môi ta,  sau đó dọc theo cằm liếm dần xuống cổ,  một bàn tay nghịch ngợm đã luồn vào bên trong lớp áo của ta, âm thanh hắn trầm thấp:“Ngôn tử, ngươi rất ngon!.”

Đột nhiên ta nhận ra….. Ai là đồ ăn! Chẳng lẽ đối với Tiêu Quân, ta là đồ ăn ở trên bàn sao?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Ngày hôm qua bận đi thăm người thân, chưa có chút đổi mới nào, mọi người đừng trách ta……

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: