truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cưới ta, mua một tặng một – Chương 05-06 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6

 

Nhanh chóng ăn luôn cả quả táo trên bàn, ta nha nhẹn đặt bát cơm lên bàn,  vỗ bàn một cái, hai tay chống đỡ bàn,  đứng từ trên cao nhìn xuống Tiêu Quân, tư thế như vậy, thoạt nhìn có vẻ rất khí thế nha

“Tiêu Quân ngươi  khinh thường người khác quá đáng, ngươi cũng đừng lấy việc này thử ta,  ta không phải người xem thường ngươi,  vài năm gần đây quả thật trong lòng ta cảm thấy rất thoải mái,  trong lòng ta cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, không cần ai tới nhắc nhở. Ta cũng rất muốn vứt bỏ tình cảm mình dành cho Mộ Dung Cạnh,  kia dù sao cũng là chuyện khi ta còn quá trẻ, mọi thứ sớm đã qua đi, hắn hiện tại  đi hay ở, liên quan gì đến ta, còn chưa kể đến hắn đã có vợ ,ta chưa điên mà đi quan tâm tới hắn! Tiêu Quân,  ngươi đối xử với ta tốt như vậy, ta rất cảm kích, ngay cả trong lương tâm ta cũng biết ngươi rất tốt với ta,  ngươi rất toàn tâm toàn ý với ta, không cần ta đến đáp gì? Khi đó ba ta mất,  ngươi cho ta việc làm, giúp đỡ ta, ta quả thực luôn coi ngươi là thần tượng, một lòng sùng bái ngươi,  những gì ngươi nói, ta tuyệt đối không hề quên, ngươi nói « Ngôn Tử ,ngươi không cần cảm kích ta, ta vì coi trọng ngươi nên mới tận tâm hỗ trọ.”

Ta hít một hơi thật sâu, nhanh tay cầm lấy cốc thủy tinh bên cạnh,  uống một hơi hết nước bên trong lấy thêm can đảm, tiếp tục nói:“Ngươi ngay từ đầu đã thích bắt nạt ta, ta có nói cái gì sao ? Sau lại còn theo ngươi, ta Ngôn Tử Kỳ  không phải là một nữ nhân bừa bãi,  lại không muốn yêu thêm lần nữa, mấy năm nay ta theo ngươi, tuyệt đối trước sau không hề yêu thích ai nữa, cho nên ngươi không cần lấy Mộ Dung Cạnh ra để thử ta.”

Chờ đấy Tiêu Quân,    chỉ hai ba câu nói của ngươi mà ta đã có thể bạo lên như vậy,  có điều rống lên như vậy,  tuy cổ họng đau nhưng ít nhất tâm tình thấy rất thoải mái, ta không phải sợ hắn lấy Mộ Dung Cạnh ra làm cớ,  mà là chịu không nổi khi Tiêu Quân nhắc tới Mộ Dung Cạnh, lời nói của hắn như khiến ta phải nhớ lại chuyện xưa, khiến ta bứt rứt không yên nổi

Tiêu Quân cũng đã sớm buông bát cơm,  lẳng lặng nghe ta nói, lặng im một chút sau đó mới nở nụ cười hắc hắc:“Những lời hôm nay của ngươi,ta sẽ nhớ kỹ! Tuy rằng ngươi không muốn hỏi, nhưng ta vẫn muốn nói, Mộ Dung Cạnh trở về là vì được điều động công tác, hơn nữa, hắn ly hôn .”

Hắn ly hôn !! Bỗng nhiên giống như có một tia sét đánh qua đầu ta……, nam nhân ngu ngốc kia ly hôn sao? Ta nháy mắt ngã xuống ghế,  nhìn Tiêu Quân chằm chằm,  thật không ngờ, những lời hắn nói còn có thể đáng sợ như vậy, nếu hắn nói hôm nay là ngày tận thế, chắc ta cũng tin không dám nghi ngờ.

“Tiêu Quân ngươi…… Ngươi vì sao muốn ta chú ý hắn?”Nam nhân này quả nhiên rất rảnh rỗi,  những việc một ngày hắn cần phải làm còn chưa đủ bận hay sao,  vậy mà vẫn có thời gian để ý mấy việc này, hơn nữa, Tiêu Quân hình như nắm rất rõ Mộ Dung Cạnh !

Chỉ thấy hắn đứng dậy, đi đến phía sau ta, nhấc bông ta, ôm vào trong lòng, thấp giọng nói bên tai ta:“ Những chuyện gì có liên quan đến ngươi , ta đều để ý.” Nói xong còn không quên dùng đầu lưỡi liếm vành tai ta, nháy mắt kích thích ngọn lửa trong ta!

Hắn đây là đang nói lời tâm tình sao? Ta phát 囧 nghĩ.

Đang lúc ta không biết phải đối mặt với hắn thế nào thì điện thoại vang , hắn vớ lấy điện thoại, chỉ nghe hắn « ân »vài tiếng, sau đó dập máy,“Có chút việc cần đi xử lý, có chuyện gì cứ gọi điện cho ta”

“Ân.” Ta  cứng ngắc gật đầy,  cảm thấy  vừa rồi bọn ta nói chuyện nhưng giống cãi nhau hơn, vâỵ mà thái độ của hắn giống như không có chuyện gì xảy ra vậy?

Nhìn hắn rời đi,  tùy tay với lấy áo khoác trên ghế sôpha,  đột nhiên xoay người nhìn ta, có điểm do dự nói:“Ngôn Tử, những lời nói khi đó, ngươi để ý sao?”

Ta sửng sốt một chút,  mới phản ứng lại, hắn đang nói cái gì vậy, theo bản năng lắc đầu,  ở bên hơn nhiều năm như vậy, ta nghĩ hắn sẽ không để ý, kỳ thật ta cũng không xác định.

Bây giờ, cchir còn mình ta trong nhà, ta lại tiếp tục ngồi như con ngốc

Hắn nnd, Mộ Dung Cạnh cư nhiên về nước ! Nhưng lại ly hôn !! Tin tức như vậy,  tâm không còn bình yên nữa mà nhảy dựng lên,  ta lại suy nghĩ đến Tiêu Quân,  hắn trước khi rời đi còn liếc ta một cái, trong mắt hắn toàn là băng giá, lạnh lùng

Càng nghĩ càng  ủy khuất, càng nghĩ càng giận hơn,  “Bùm bùm……” Một bàn ăn đầy mỹ vị ngon lành đã bị ta cho thành rác rồi

“Mẹ nó, lão nương ta không thể sống yên bình được sao!”

Đến quán bar khi thời gian mở cửa còn chưa tới,  tất cả mọi người mới đang bắt đầu dọn hàng, ta vừa vào cửa, liền bị quản lí cùng bồi bàn túm chặt tay, lôi kéo ta không chịu buông tay, hai mắt rưng rưng, ủy khuất đối ta oán giận:“Lão bản nương ngươi định tính sao, hôm qua buoir chiều có cuộc điện thoại dành cho ngươi, là cuộc gọi của người kia!”

“ Cuộc gọi của người kia?”Cuộc gọi dành cho ta, quả nhiên là nói chuyện với người ấy thì tâm tư sẽ thật bất lương nha, hắn căn bản  chính là khắc tinh của ta

“Đúng vậy, ta gọi điện cho ngươi mà ngươi tắt máy a.”

“……” Quả nhiên là trong truyền thuyết nói vương là những người giỏi,  thực bội phục ai chịu đựng nổi tên này, cư nhiên mỗi ngày có thể bày ra mấy cái trò «  sởn da gà » này!

“Có rắm mau phóng,nói vào trọng điểm!” Ta chà xát cánh tay đang nổi da gà, nghiến răng nghiến lợi hỏi hắn.

“Nga nga,  hai ca sĩ được tuyển đều  đã đến để phỏng vấn , ngay tại bên kia, ngươi đi nhìn xem đi!” Đàm Lượng chỉ tay sang bên kia vũ đài, nói với ta.

“Đợi chút…… Dựa vào đâu a,  không được túm tay áo ta, chưa thấy qua một kẻ nào « hai nửa » : như ngươi!” Ta bỏ tay hắn ra,“ Phỏng vấn không phải là ngươi phụ trách sao?” Vừa nghe  đến mấy thứ liên quan đến âm nhạc, ta liền phiền chán,  đã vậy còn bảo ta đi xem phỏng vấn,  kết quả hoàn toàn có thể tưởng tượng mà,  không chừng sẽ chẳng ai đạt yêu cầu của ta,  tốt nhất là đừng nói với ta về âm nhạc

“ Quản lí là phải quản lí tất cả mọi việc, đâu phải nói chia là chia được, chúng ta phải cùng nhau phỏng vấn thì mới tìm được người thích hợp,  lão bản nương không đi cùng, nhỡ may ta chọn người không thích hợp, ngày mai biểu diễn ai cho ai xem a, muốn ta đi xướng tam ca sao!?”

“……” Tiếp tục trừng mắt,  nhếch nhếch khóe miệng:“Dựa vào đâu a…… Ngươi nha đi xướng tam ca cũng không bằng ta đi xướng hai con hổ!”

“Ân, lão bản nương  muốn xướng mấy con hổ cũng được, hẳn là cũng thực không sai, nhưng là ngươi vừa muốn chế rượu, vừa muốn ca hát, thật sự rất vất vả a ,  tốt nhất cứ để ta xướng tam ca đi, ta……”

“Câm miệng cho ta! Người ở đâu? Mang ta đi qua,đưa ta đến đó, sau đó ngươi đừng có đi theo ta nữa!” Nếu hắn không biến đi, ta sớm muộn  cũng bị hắn  chọc cho tức chết

Đến phỏng vấn cũng không nhiều lắm,  có ba tiểu cô nương, tiểu tử bộ dạng còn non nớt, diễn tấu đứng lên, là dàn nhạc nghiệp dư nên diễn cũng ra khuông ra nhạc, nhưng khi đội đầu tiên xướng âm cao, ta trên mặt hiện đầy vẻ bế tắc

Tuổi chênh lệch quả nhiên gu âm nhạc cũng khác,  không phải là ta không chú ý, ta đã muốn xuất ra 200% lực chú ý, còn cố hết sức nghe bọn họ xướng nhạc,  nửa ngày sau,  trừ việc màng nhĩ cứ ong ong,nhức hết cả đầu,   còn lại ta thật sự nghe không nổi cái gì nữa

“Các ngươi đều là đang xướng nhạc sao?” Ta vỗ vỗ lỗ tai hỏi, tuy rằng cực độ không ủng hộ, nhưng cũng khó mà nói cái gì,  dù sao cũng chỉ là mấy đứa trẻ con, cũng không nên phê bình quá đáng, dù có loại thì cũng chỉ nên góp ý vài lời nhẹ nhàng.

Nhìn thấy bọn họ đồng thời gật đầu, ta thở dài, quên đi,  xem ra việc phỏng vấn hoàn toàn không hợp với ta, chỉ có thể dùng phương pháp của chính mình.

“Các bạn xướng cho tôi  nghe một ca khúc trữ  tình đi, tôi muốn chậm , càng chậm càng tốt!” Vỗ vỗ tay, ta cười, ra yêu cầu cho bọn họ, nhìn bọn họ biểu tình ngây ngốc, đột  nhiên cảm thấy màng nhĩ không còn đau nữa!

Tiểu Cẩn đi tới mang đồ uống cho ta, nhỏ giọng nói:“Ngôn Tỷ ngươi mà cũng đi khi dễ trẻ con?”

Ta liếc mất một cái xem thường,“Đi đi,  mắt ngươi để đi đâu mà bảo ta khi dễ bọn họ, từ đầu cho tới  cuối là bọn họ khi dễ lỗ tai ta!”

“Vậy thử xem đội thứ hai đi.” Hắn hảo tâm nhắc nhở ta,  xem ra trong mắt mọi người, ta đúng là mù âm nhạc, thế nên bọn họ cũng chả ai thèm chấp ta!

“Ân, ít nhất nghe qua không làm cho ta cảm giác quá mức thống khổ.” Ta gật đầu.

“Cân nhắc tiêu chuẩn của ngươi thật quá là quái dị.” Tiểu Cẩn mắt trợn trắng.

Quả nhiên đội thứ hai tên Sky có chủ xướng giọng rất cao, xướng cao cũng khiến ta thâm lòng, đầu năm nay, những người có thể xướng  được như hắn quả thật rất ít!

Cho nên rất nhanh ta liền đồng ý cho họ ngày mai tới diễn.

Tiểu Cẩn dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ta:“  Người ta tuyển là tuyển nhạc sôi động,  ngươi cư nhiên lại chọn kẻ xướng nhạc trữ tình, thật không biết nên nói ngươi ngớ ngẩn hay là lạc loài đây!”

“  Ngươi đúng là không biết gì, chỉ biết thích các thiếu gia công tử thôi!” Ta vỗ vỗ mặt hắn, cười gian tà trêu chọc.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiểu Cẩn  mặt đỏ bừng, dậm chân“Ngôn tỷ, ngươi không được nói lung tung!”

“ Có người thẹn quá hóa giận rồi a!”

“ Ta không biết, ngươi khi dễ ta ! Chán ghét……” Tiểu thí hài  dậm chân,chạy về quầy bar , cũng không quên liếc ta một  cái ớn lạnh.

Ai, người trẻ tuổi rất dễ kích động, khi dễ người trẻ tuổi cảm giác rất thích nha!

Sau một ngày buồn bực như vậy, giờ mới cảm thấy được giải tỏa chút chút,  hoàn cảnh sinh hoạt hiện tại của ta, đúng như Tử Phàm nói “ không có chút tư vị gì hết”  Chỉ thỉnh thoảng trêu bọn họ may ra mới mang lại chút tư vị cho ta

Đến khoảng 10h,  trong quán bắt đầu náo nhiệt lên,  nhìn cửa không ngừng bị mở ra,  nhìn từng đám thân ảnh đủ màu bước vào, trông họ thật giống rmb ( tiền) đủ mệnh giá của ta ( Nhím : =_=’),  ở trước mặt ta đi qua đi lại, loại cảm giác này thật sự quá sung sướng.

Vài năm trước, cha ta đột nhiên qua đời,  quán bar lớn như vậy, đột nhiên toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên người ta,  đối với việc gì ta cũng không hiểu, cái loại cảm giác  lúc ấy thật sự bất lực.

Bà ngoại mỉm cười cổ vũ nói “ Tử Kỳ, ngươi nhất định sẽ làm được!”

Nhưng đối với mấy việc này, ta căn bản vẫn không làm nổi, từ nhỏ đến lớn,  cha chỉ dạy cho ta cách xài tiền, hắn nói chỉ cần hắn kiếm tiền là đủ! Chỉ cần có ai muốn giữ quán, hắn lập tức sẽ nhượng lại ngay

Ta lúc đó còn chưa thực sự trưởng thành mà đã phải gánh vác, như vậy có phần quá sức? Tiêu Quân tuy rằng giúp ta rất nhiều, nhưng hắn giúp cũng có mục đích cả,  hắn theo đuổi ta, sờ soạng ta,  đến khi quán bar đóng cửa,  mới kéo ta đi, có lẽ thất bại của ta chính là chịu thua hắn quá sớm, đổi lại hắn cũng dạy ta rất nhiều điều.

Nhớ lại mấy năm nay, theo Tiêu Quân học hỏi không ít thứ, ví dụ như phải kinh doanh quán bar thế nào,  ví dụ làm sao để có thể sống cùng nhau, ví dụ như làm thế nào để đùa giỡn người khác,  làm thế nào để nhanh chóng trở thành phu nhân Tiêu lão Đại,  cùng với khinh bỉ tình yêu là thế nào, đối với “Tình yêu” Tiêu Quân đánh giá như sau : Tình yêu chính là tác dụng phụ của thuốc phiện, dây dưa  là “Thích ”,  yêu càng nhiều là “Thảm ”,  loại này khiến con người ta nhu nhược, không thể nào dứt khỏi dù biết nó nguy hiểm

Ngẫm lại cũng đúng, ta chỉ vì một thứ tình cảm đơn phương, mà phải dày vò bản thân vài năm, kết quả  là ngoài thống khổ ra,  không có bất cứ lợi ích nào, “ yêu” chính là tự chui vào bẫy,  khi yêu thì ngọt ngào, đến lúc chán thì vứt đi, ta cũng không tin, làm gì có thứ tình yêu bất tử?!

“Vì sao nó trở về đến hai giờ, Ngôn Tử, theo ngươi là vì sao?” Triệu Thiên ghé vào quầy bar nói liên miên cằn nhằn, tươi cười vẫn như cũ thực dâm – đãng, mỗi lần nhìn đến hắn cười  như vậy, cảm giác giống như đang bị lăng – nhục vậy, đừng nghĩ sai lệch, không cần đến cảm giác mà ngay cả mặt hắn cũng hiện ra hai chữ đó rồi

“Cái gì vì sao? Ngươi nói cái gì ta không hiểu?” Ta hỏi hắn.

“Ngôn Tử , ta nói lâu như vậy, ngươi ngay cả một câu cũng không cho vào tai,  thật khiến ta rất buồn nha!” Tiểu thái tử vỗ vỗ cái bàn, thanh âm tràn ngập ủy khuất.

Ta  mắt trợn trắng, ngươi  Triệu Thiên ở trong mắt ta từ khi nào lại tự cho mình là một thứ vô hình chứ,  không phải ngày hôm qua ta vừa hôn hắn một cái đó sao,  thật đúng là thay đổi quá nhanh mà? Hừ, cứ làm như ủy khuất lắm không bằng! Nghĩ đến đây, ta nhịn không được, quay sang liếc Tiểu Cẩn một cái xem thường, ngươi nha có giỏi thì ra đây cùng tỷ  tỷ nói chuyện,  đừng đứng phía sau như rùa rụt cổ thế, hiện tại đầu năm nay, ngươi đã qua cái tuổi ngây thơ rồi nha!

Hít một hơi thật sâu,  ta cố nặn ra một nụ cười đầy dối trá dành cho tiểu tổ tông,“Vậy ngươi nói tiếp một lần, vừa rồi ta  mải suy nghĩ không chú ý nghe.”

“Ân,  đây là một câu hỏi cân não,  một máy bay chạy bằng năng lượng mặt trời, theo a bay đến b , hết 1 giờ, trở về từ b đến a, lại hết 2 giờ, vì sao nó bay trở về đi muốn hai giờ đâu?” Triệu thiên cười đến thực sáng lạn.

Tiểu hài tử thật đúng là ngốc, lớn đùng như vậy mà vẫn còn chơi mấy trò cân não của trẻ con! Mồ hôi lạnh……, , có điều, lấy mấy câu hỏi cân não này đi tán gái, cũng là rất mới mẻ , xem ra đây cũng là một sáng kiến!

Đem rượu vừa điều chế ra đổ vào ly, ta suy tư một chút:“Chẳng lẽ  khi nó  bay từ a đến b là thời điểm có mặt trời, lúc đi từ b đến a là lúc không có mặt trời!”

“Phốc……” Người  cười ta cư nhiên lại là Tiểu Cấn, thấy ta quay lại nhìn, hắn cũng lỉnh đi mất

“Cười gì, ngươi có biết đáp án?”

Triệu thái tử cũng vui vẻ ha ha cười:“Ngôn Tử ngươi thật tài tình, năng lượng mặt trời làm cho ngươi nghĩ ra đáp án đó, đáp án này   mặc dù có liên quan tới khoa học hàm lượng, nhưng là không đúng!”

Ta mắt trợn trắng,“Không chơi, các ngươi nói đáp án đi!” Thối tiểu quỷ,  đùa với ai không đùa lại đi đùa với tỷ tỷ

“Ha ha, đó là bởi vì tư thế bay của nó cải tiến,  thời điểm bay đi là lúc mặt trời trên đỉnh, hai cánh phi cơ đều nhận được ánh mặt trời, bay nhanh hơn, bay trở về là lúc mặt trời nằm lưng chừng, chỉ có một bên cánh phi cơ nhận được ánh mặt trời, cái còn lại bị che mất nên bay chậm hơn!” Tiểu thái tử giải thích xong, bàn thân hắn cười đến bò cả ra bàn.

Trong đầu ta nghĩ những ý nghĩ gian ác! Ngươi nha không nên tên là Triệu Thiên, phải tên là Triệu Thiên Lôi!!!

“Vừa rồi vốn định đi “Lam Đều” ( quán bar đối diện quán bar của chị Kỳ á) , bên kia cư nhiên ngừng kinh doanh một ngày.”Ngồi đối diện quầy bar là hai vị khách đang ngồi nói chuyện,  vốn là đang nói chuyện linh tinh, ta cũng không chú ý lắm,  chỉ khi nghe đến “Lam Đều”.Khi, ta thật sự hoảng sợ, đó không phải là một trong các quán bar của Tiêu Quân sao?

Đang muốn hỏi lí do, chợt nghe người còn lại nói:“Ngươi có biết vì sao ngừng kinh doanh không?”

“Hình như là người có lai lịch không nhỏ gây náo loạn, vừa vặn Tiêu lão Đại ở đây, người nọ mượn rượu làm càn, giống như đem Tiêu lão Đại ra đùa giỡn.”

Ta vừa nghe xong, chén rượu “Oành” một tiếng,  vỡ tan tác……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:  Rất thích mấy cái câu hỏi cân não như vậy a, thích thầm lặng,nhưng mà giờ thì sở thích mới trỗi dậy!

 Khi ta lấy lại bình tĩnh, ta thật sự muốn kéo hai người khách kia ra trước mặt mà hỏi, ta gằn giọng:“Tiêu Quân bị thương như thế nào, có nghiêm trọng không?”

Những người khác đều bị giọng nói thâm trầm của ta làm cho hoảng sợ,  tất cả đều mở to mắt nhìn ta chằm chằm như thấy quái vật,  hai người bị ta thét  vào mặt giật nảy mình, không chừng đang nghĩ rằng ta là một đại tỷ muốn giết bọn họ.

loading...

“Đại…… Tỷ,  bọn ta cũng nghe từ kẻ khác thôi….. Mọi chuyện như thế nào…….. ta cũng không biết!” Hai người khách bị ta dọa sợ cho xanh cả mặt, nói năng lắp ba lắp bắp, chỉ nói được mấy câu ngẳn ngủn.

“Ngươi……”

“Ngôn tỷ……” Tiểu Cẩn nhanh nhẹn giữ  chặt tay ta,“Ngôn tỷ, ta nghĩ ngươi nên lấy điện thoại mà hỏi.” Nói xong còn đem điện thoại đặt vào tay ta.

Ta thật ngu ngốc a,  thật quá hồ đồ,  hỏi người khác loạn cả lên mà lại quên không hỏi chính đương sự,  một bên bấm số di động, một bên nghe Triệu Thiên cảm thán,“Ngôn Tử, ngươi làm gì mà ngây người vậy!”

Ta nhìn hắn xem thường, rời ra khỏi quán bar, đi tới văn phòng bên cạnh,  điện thoại không có tín hiệu, bên kia tắt điện thoại, nghĩ một lúc, ta lại tiếp tục bấm số hắn.

“Ngôn tỷ?” Đầu dây bên kia vang lên một âm thanh quen thuộc nhưng không phải là Tiêu Quân.

Nghe được tiếng của người bên cạnh Tiêu Quân, ta cũng tạm thở phào nhẹ nhõm,“Tiểu Điền,  ngươi với Tiêu Quân đang ở đâu? Hắn bị thương phải không? Có nguy hiểm không ?”

“Ngôn tỷ, ta xin lỗi,  chúng ta chưa nghĩ đến tình huống tên say rượu kia lại cầm chai rượu đánh lão Đại, ta đã đi lên ngăn cản nhưng vẫn chậm một bước!”

Nghe mấy lời sám hối của hắn, ta hít một hơi thật sâu, nói,“Tiểu Điền, ta hỏi ngươi, hắn hiện tại như thế  nào ?”

“ À, trán khâu hai mũi,  bác sĩ muốn lão Đại ở lại theo dõi một tối,  hiện tại ở bệnh viện nhân dân, Ngôn tỷ ngươi làm sao mà biết? Lão Đại đã phân phó mọi người không được cho ngươi biết mà.”

“ Tiêu Quân… hắn coi ta là người giấy sao ? Sợ rằng ta biết sẽ lo lắng cho hắn sao?  Trong lòng ta hắn không có quý giá như vậy đâu. »

Tắt điện thoại, trong lòng ta rối loạn vô cùng, rõ ràng biết hắn không làm sao,  đã cố nén xúc động vậy mà cuối cùng vẫn chạy như bay đến thăm hắn, chỉ cần xem hắn một chút thôi, xem một chút có lẽ ta cũng bớt lo hơn một chút.

“Triệu Thiên, Tiểu Cẩn, các ngươi trông quán giúp ta, ta ra ngoài này một chút.”

“ Tiêu lão đại bị thương có nghiêm trọng không?” Tiểu Cẩn  quan tâm hỏi

“ Không sao hết, hắn như con gián đánh mãi không chết, mệnh lớn lắm!”

Trên đường đi tới bệnh viện,  bỗng nhiên nhớ ra phía trước một đoạn là cột đèn giao thông nơi xảy ra tai nạn trước kia,  ta cùng cha đi xe ô tô trên đoạn đường này thì bỗng nhiên xe dừng lại, từ phía sau một con dao đâm thẳng vào cha ta qua cửa sổ để mở,  ta ngồi thụt lùi bên trong góc,  nắm chặt bàn tây của cha,  lấy tay bịt chặt miệng, sợ khóc to bọn người kia sẽ giết luôn ta,  khi đó, người đến giúp đỡ ta và đua cha vào viện chính là Tiêu Quân ,  đó là lần đầu tiên ta gặp hắn,  lại ở trong cái tình huống cấp bách như vậy, ta lặng im nhìn hắn, câu nói đầu tiên của hắn nói với ta  là: Ngôn Tử, đừng sợ, có ta ở đây.

Sau đó, cha ta cũng không thể qua khỏi,  vết thương kia quá nghiêm trọng, đến bệnh viện khoảng một lúc thì cha ta trút hơi thở cuối cùng,  cha chỉ kịp nhắn nhủ lại một câu với ta, hắn nói: Bảo bối, ngươi phải sống cho tốt, tình yêu không phải là tất cả cuộc sống……

Trong thời khắc đó, sự tồn tại của Tiêu Quân, đối với ta càng có ý  nghĩa sâu sắc hơn,  mà hắn cũng tận tâm chăm sóc ta thay cha,  giúp đỡ ta mọi việc

Thật ra, có đôi lúc ta cảm thấy rất kì lạ, rốt cuộc là vì cái gì, mà khi ta ở bên một nam nhân xa lạ như Tiêu Quân, ta lại cảm nhân được cảm giác an toàn vững chắc? Giống như ta với Tiêu Quân đã quen biết và hợp ý nhau từ lâu, không cần phải bồi dưỡng thêm tình cảm gì nữa,  mà là ngay từ thời khắc được sinh ra đã như vậy rồi

Trong khi ta cùng với Mộ Dung Cạnh ở bên nhau đã lâu như vậy,  thậm chí đã có cả quan hệ xác thịt với nhau,  vậy mà vẫn không có một chút ăn ý, chẳng lẽ đây chính là duyên phận ?

Vài năm gần đây sống cùng với Tiêu Quân,  dù tình cảm của hai người không coi là tình yêu,  dù không thường xuyên có quan hệ xác thịt, nhưng cũng khiến quan hệ của bọn ta ái muội hơn tình nhân nhiều! Cho nên, Ngôn Tử Kỳ, thừa nhận ngươi lo lắng cho hắn thì có gì mà phải xấu hổ? Nghe hắn bị đánh bị thương, chẳng phải ngươi cũng nên lo đến nhuyễn cả chân ra sao?

Trước đó quên không hỏi phòng bệnh của  Tiêu Quân, có điều ta đi bộ vào bệnh viện, lại dễ dàng tìm được, nguyên nhân là vì……

“ Các ngươi ở đây ồn ào làm cái gì!” Trên lầu hai, ta nhìn thấy một đám người thân hình cao lớn, mặc đồ đen,  mọi người đều tò mò đến đây quan sát xem có chuyện gì.

Mấy người bị vây bên trong thấy ta giống như nhìn thấy cứu tinh, liên gọi ta tới gần,“Ngôn tỷ,   ngươi làm ơn nói với bọn họ về đi,  cứ  chen chúc ở nơi này không phải là cách hay, lão đại vừa mới khâu xong, hiện tại cần phải nghỉ ngơi a.”

Ta đi tới đám người kia,  vừa rồi không nhìn rõ còn tưởng đám côn đồ nào tới gây sự, hóa ra tất cả đều là phụ trách và quản lí của mấy quán bar và khách sạn của Tiêu Quân! Ôi.

“ Các ngươi lui về hết đi, các ngươi ở đây thì bệnh tình của Tiêu Quân cũng không đỡ chút nào, còn làm ảnh hưởng tới người khác,  mau trở về đi,  quán bar và khách sạn làm sao thiểu được quản lí!”

Có người không kiềm chế được, bước lên nói :  « Ngôn tỷ,  ngươi nói đúng, nhưng không phải vì thế mà bỏ đi,  lão đại lại bị đánh trên chính địa bàn của mình, chúng ta phải tìm được bọn khốn đó để phanh thây bọn nó ra!”

Hắn vừa nói xong, những kẻ khác cũng đồng loạt tán thành.

Ta hừ lạnh, lạnh tanh nói:“ Tìm cái gì? Các ngươi chỉ biết cậy quyền? Các ngươi sao cứ toàn đứng trên phương diện xã hội đen mà xử lí mọi việc vậy hả ? Hở một chút là dùng vũ lực, như vậy thì ghê gớm lắm sao? Chẳng lẽ làm thế thì Tiêu Quân sẽ ổn sao? Hắn muốn làm thế nào thì chờ hắn khỏe lại rồi hắn quyết. Ta biết các ngươi đều muốn tốt cho hắn,  thậm chí còn sốt ruột hơn cả hắn, nhưng đó không phải là kế hoạch hay,  không nên làm việc tùy tiện như vậy, thật sự quá lỗ mãng! Ta nói lại lần nữa,   chờ Tiêu Quân khỏe lại rồi quyết định, các ngươi nếu thật sự muốn giúp hắn,  tốt nhất hãy rời khỏi đây, trở về làm tốt công việc được giao.”

Những người này a, đa số đều là xã hội đen,  nhưng sau đó lại theo Tiêu Quân,  chuyển hướng đi làm người tốt,  tất nhiên, trong bản tính vẫn còn chút hung ác,    một khi đụng tới việc gì, bản tính đó chắc chắn sẽ lại trỗi dậy,  cứ đâm đầu vào những việc ngu ngốc mà không cần biết gì tới hậu quả.

Cho nên ta mới nói một nửa cương nghi, một nửa an ủi.   Trên thực tế mọi người đều đã bình tĩnh trở lại,  tuy nhiên vẫn còn một số ít không phục,  nhưng lại ngại không dám chống đối lại ta,  cũng không dám làm gì quá đáng,  chỉ dám trừng mắt, đại khái là muốn dùng ánh mắt «  tùng xẻo » ta thành từng mảnh.

“Tiểu Điền, đưa bọn họ về, ta vào trước xem tình hình Tiêu Quân.”

“ Hiểu rồi, Ngôn tỷ.”  Tiểu Điền trả lời hào hứng, có lẽ vui sướng vì thoát khỏi đám người này.

Bên ngoài thì hỗn loạn bừa bãi như vậy, vậy mà trong phòng bệnh lại yên tĩnh một màu trắng xóa đến đáng thương,  nhưng lại khiến cho tâm tình con người ta trở nên tĩnh lặng hơn. Phòng bệnh không hề nhỏ, hai cái giường bệnh,  một cái không có ai nằm, mặt ga trải không có đến nửa nếp nhăn, một cái khác có Tiêu Quân đang nằm.

Đập vào mắt ta  là mảnh băng trắng trên trán hắn, xem ra thoạt nhìn thì không có sao hết,  im lặng đến bên cạnh giường hắn,  ngồi vào ghế lẳng lặng nhìn hắn,  trong lòng rối loạn hết cả lên, buổi sáng còn cùng ta ân ái đến vậy,  giữa trưa thì khiến ta giật nảy mình buổi tối lại trở nên im lặng đến bất thường như thế này, vậy mới nói, cuộc đời con người thật không biết trước được điều gì.

“ Không thể ngờ ngươi quyết đoán đến vậy,  đem mấy tên ồn ào kia dọa ngây ngốc.” Nam nhân trên giường nở nụ cười, mắt cũng chầm chậm mở to nhìn ta.

“Tỉnh?”Ta giúp hắn kéo chăn,“Muốn uống nước sao?”

“Ta bị bọn họ đánh thức từ lâu rồi,  phải công nhận ngươi có thể thu phục được bọn họ, biết trước vậy ta đã kêu Tiểu Điền gọi ngươi từ sớm.”Khóe miệng cười yếu ót, tuy rằng bị thương, nhưng khuôn mặt đẹp nhìn qua cũng không hề gì.

“ Vớ vẩn, ngươi hơi kì vọng vào ta đấy?  Ngươi tại sao lại  khiến ta lo lắng đến nhũn cả chân như vậy hả ?”

“ Ta đâu có khiến ngươi lo  lắng đến vậy? Ta biết ngươi không phải.”

Chống lại ánh mắt gian xảo của hắn, trong lòng ta cảm thấy xấu hổ vô cùng, nhìn chung quanh nói “ Ngươi là lão đại của cả một tập đoàn lớn, chuyện vặt vãnh cũng chẳng cần ra mặt, ngay cả Triệu thái tử còn sợ xanh cả mặt, thấy thấy ngươi mà như thấy cọp, ta thật sự muốn xem người dám đả thương ngươi rốt cuộc có ăn phải mật gấu không nữa !.”

Nhắc tới việc này, trên mặt hắn bỗng có đôi chút tức giận, khẽ mím môi nói:“Việc này ngươi  bớt quản đi.”

“ Vớ vẩn……” Chỉ nghe hắn nói như vậy,  ta cầm quả táo trên bàn,  không thèm rửa sạch,  chỉ lau qua hai ba cái,  tưởng tượng quả táo chính là Tiêu Quân,  ta hung hăng cắn mạnh một miếng,  ngươi dám khinh thường nữ nhân, lại cắn một miếng,  ngươi là kẻ bạc bẽo, cắn cắn cắn…… Thối Tiêu đầu heo,từ nay ta không thèm quan tâm ngươi, về sau cũng đừng để ý tới ta!

“ Ngươi ăn kiểu gì vậy.”

“Ai cần ngươi lo!” Ngu ngốc……

Gió đêm lạnh lẽo thổi vào tấm rèm trắng, tên thối đang nằm trên giường kia chắc cũng muốn ngủ rồi,“Tiêu Quân, đau không?” Thưởng thức mấy quả táo bị ta cắn vùi dập, ta thấp giọng hỏi.

Tiêu Quân cười khẽ, nắm lấy tay ta nói:“Không đau.”

Ta nhịn không được, nằm sấp lên người hắn,  tâm tình lo lắng cùng với mùi thuốc sát trùng trên người hắn khiến ta thấy gay mũi,   cảm thấy mũi bắt đầu nghèn nghẹt,“Tiêu Quân, ngươi phải mau khỏe lại nhé.”

“ Chắc chắn là như vậy.”  Tiêu Quân vươn tay, vỗ nhẹ vào đầu ta, nhẹ giọng hứa hẹn

Sáng sớm thứ bảy,  ta cùng Tiêu Quân hứa sẽ làm thủ tục xuất viện rồi cùng nhau về nhà,  vết thương của hắn dù đã khá hơn nhưng vẫn chưa thể lái xe, nên ta xung phong làm lái xa,  nào ngờ người này không những không cảm kích, còn nhất quyết đòi phải lái xe,  ta cũng rất vui lòng đưa chiều khóa cho hắn, trnah thủ chê bai đủ kiểu, sau đó ta mới lười biếng ngồi vào xe.

Khi về nhà đã vào khoảng giữa trưa ,ánh mặt trời gay gắt,  bầu không khí ngột ngạt. trước cổng nhà, một bà cụ , một nam nhân «  suýt » trưởng thành, một đứa trẻ con đáng yêu,  đứng thành hàng trước cổng nhà,  ai cũng nở nụ cười ấm áp chào đón chúng ta

Mỗi lần nhìn thấy giờ khắc này, ta đều cảm thấy bùi ngùi muốn khóc, ngày ngày phải phơi  mặt ra chiến đấu với phong ba bão táp cuộc đời,đối với ta, gia đình vĩnh viễn là nơi tuyệt vời, ấm áp nhất mà ta có

Mà trong khi ta cảm động về sự ấm áp này,  thì sự thật lại vô tình đả kích nó tan tác

Ta nói:“Bà ngoại……”.

Bà ngoại nói:“Tiêu Quân cũng đến đây,  tốt tốt tốt, lần trước ngươi có nói mang cho ta mấy cái đĩa phim a!”

Tiêu Quân nói:“ Có mang theo a, bà ngoại ngươi yên tâm, ta có nhờ người tìm hơn chục cái đĩa, đủ cho ngươi xem thoải mái trong một thời gian dài!” Tiêu chân chó cười đến ôn hòa, kì thật chính là nụ cười ngả ngớn đáng ghét!

Ta nói:“Bảo bối……”

Bảo bối nói:“Ba ba…… Ba ba, con rất nhớ baba!”

Tiêu Quân nói:“Bảo bối, ba ba cũng nhớ ngươi muốn chết, ba ba mua cho ngươi một psp mới, hai cái nga!” Sau đó ôm lấy tiểu bảo bối vào lòng, tiếp tục cười thực chướng mắt, cũng tiếp tục nụ cười hối lộ.

“Tử Phàm!” Ta chỉ còn hy vọng này nữa thôi.

“Tỷ!” Ngôn Tử Phàm cười với ta vô cùng sáng lạn, cảm động,  cuối cùng vẫn chỉ có em trai là tốt, biết hoan nghênh ta,“Tỷ, lần trước ngươi nói trả thù lao cho ta về vụ sửa cái đài!”

Dựa vào đâu a! Ta không thể ngờ nổi,  những người thân yêu của ta còn không cho ta vào mắt!

Cả nhà đều đã bị Tiêu đầu heo mua chuộc hết rồi, phải làm sao a!

“Tử này, quán bar vẫn thuận lợi chứ.” Sau khi ăn cơm nước xong xuôi, bà ngoại chuẩn bị dỗ bảo bối ngủ, ta cũng đi theo vào giường,  nhìn tiểu tử kia tay nhỏ bé, núc ních thịt nhìn đáng yêu cực kì.

“Ân, tất cả đều tốt, bà ngoại, các ngươi ở nhà đừng lo cho ta, ta kiếm tiền cũng vì muốn mọi người được sống thoải mái mà »

“Đã biết.” Bà ngoại vỗ nhẹ vào lưng Ngôn Tiếu, lại nói:“Ngày hôm qua được điện thoại, là nam, nói là bạn cùng học với ngươi, hỏi điện thoại của ngươi cùng điện thoại quán bar và địa chỉ.”

Ta sửng sốt một chút,“Hắn có nói là ai không?”

“Mộ Dung Cạnh, đứa nhỏ này ta nhớ rõ,  trước kia hay cùng ngươi chơi đùa, khi đó bà ngoại còn tưởng hai đứa đang yêu nhau.” Giống như nhớ tới chuyện gì đó thật buồn cười, bà ngoại cười, mắt khẽ nhắm.

“Ta nhớ khi đó hai người các ngươi cùng nhau đi ra đường ngịch bùn,  các ngươi đều nhảy xuống đầm, kết quả cả người đầy bùn,  trở về còn không biết xấu hổ khiến ta giặt quần nhưng cũng sợ ta mắng nên tự mình tẩy sạch, cuối cùng lượng quần áo bị bẩn còn nhiều gấp đôi.”

“Ha ha, đúng vậy,  tên kia từ nhỏ được cưng chiều như hoàng đế, làm sao biết giặt quần áo thế nào…..” Ngôn Tiếu đang ngủ,  bàn tay nhỏ bé nắm lấy một ngón tay ta, cảm giác ấm áp truyền đến khiến ta nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ kia.

“ Nhưng vì sao sau này lại không liên hệ với nhau nữa,  đứa nhỏ kia thật khiến ta rất thích nha.”

Trong lòng ta chua chát,  tên kia nào có thích ta,  lúc ấy ta thích hắn đến chết, nhưng biết làm sao được, dù có cố gắng thế nào, hắn vẫn không thuộc về ta……

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đột nhiên phát hiện, Ngôn Tử thật là một bà chị bất hạnh!  Hắc hắc

Nhím nói ra suy nghĩ : Haizzzz. Anh Tiêu Quân này thật đúng là Tiêu đầu heo, gian xảo không nói nổi

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: