truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 49 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đã gần hai tuần kể từ ngày Tiểu Giang và Hạo Nhiên trở về nước, mọi người đều trở lại cuộc sống thường ngày với những lo toan, suy nghĩ, bận rộn. Tiểu Minh cũng vậy. Tuy hôm chia tay, cô có vẻ là người buồn nhất, nuối tiếc nhất nhưng sau đó được vài hôm, cô lại mang trong mình tâm trạng vui vẻ như vốn-nó-phải-thế, cười suốt ngày không thôi. Cô cảm thấy cuộc sống bây giờ thật đẹp.

Tình cảm của cô với Đình Phong thì vẫn vậy thôi, yêu thương, quan tâm, chăm sóc, gần gũi, thân mật…, hai người cứ quấn lấy nhau gần như cả ngày không rời, thậm chí đến tối đi ngủ mỗi người một nơi cách nhau chẳng quá mười mét mà vẫn…nhắn tin, gọi điện nói chuyện!

Còn Tiểu Minh với Hạo Du, mối quan hệ giữa hai người phải nói là cực tốt: bạn bè thân thiết. Thực ra hai người cũng vẫn chủ yếu là nói chuyện trên mạng, đôi khi nhắn tin và gọi điện, chứ chưa lần nào hẹn gặp hay đi chơi (riêng) với nhau cả. Tiểu Minh thấy vậy cũng không có gì là không hay, vì dù sao nếu gặp Hạo Du “ngoài đời” cô sẽ chẳng thể nào tự nhiên nói chuyện như trên mạng được (thấy ngại ngại). Hơn nữa, khi chat, cô luôn rất vui, thấy mặt cười của Hạo Du cũng tưởng tượng được ra anh đang cười, rồi mặt thè lưỡi, rồi mặt ngượng ngùng, mỗi lần nhìn thấy, Tiểu Minh lại tự nghĩ ra trong đầu vẻ mặt của Hạo Du lúc đó mà tự cười thầm trong đầu. Hôm nào cũng như vậy, ngay sau khi Đình Phong về phòng, Tiểu Minh lại online “buôn” chuyện với Hạo Du đến gần mười hai giờ đêm mới đi ngủ. Không hiểu sao cô thấy nếu không được chat với “DuHao” cô sẽ buồn chết mất thôi, không biết từ lúc nào, cô đã lấy việc đấy làm thói quen khó có thể bỏ. Thậm chí, không nói chuyện với Hạo Du cô còn thấy…thiếu thiếu >.<.

Rồi không chỉ mối quan hệ giữa Tiểu Minh và hai chàng trai là tốt, cô với Tú Giang cũng vẫn rất tốt đẹp. Vì lệch múi giờ, hai người ít được nói chuyện nhiều nhưng cứ có thời gian là hai cô gái lại say sưa nói chuyện quên cả trời đất, chủ đề thì cứ gọi là…xuyên lục địa, đến cả chuyện…an ninh cũng được hai người “đề cập” đến trong câu chuyện của mình cơ mà. Vì thế tuy không được gặp nhau, trái tim hai người vẫn cứ hướng về nhau! Tiểu Minh rất vui vì mối quan hệ giữa cô và Tú Giang ngày càng khăng khít, gắn bó như vậy.

Mà đã nói đến Tú Giang thì không thể không nói đến Tiểu Phần. Dạo này tâm trạng Tiểu Phần cũng khá vui vẻ nên cô cũng rất mừng cho cô bạn này, một tuần hai người dành ít nhất đến ba buổi chiều để đi chơi với nhau, tâm sự, mua sắm, con gái mà, thiếu gì chuyện để nói đâu, tâm trạng lại vui nữa. Chẳng là cái anh Nhất Thiên kia bỗng dưng lặn mất tăm, bố mẹ anh ta thì vẫn thường xuyên đến nhà Tiểu Phần chơi, và mời cả nhà cô sang bên đó ăn cơm nhưng ít nhắc tới chuyện cho hai người qua lại, hình như Nhất Thiên cũng đã phần nào suy nghĩ đúng đắn về chuyện này, không yêu thì sao có thể ép buộc…về ở với nhau được. Tiểu Phần thấy thế nên rất vui, tuy Nhất Thiên không có gì đáng chê cả, nhưng cô không có tình cảm với Nhất Thiên, cùng lắm là chỉ có sự ngưỡng mộ, mà chuyện tình cảm đâu có thể cứ ép là được. Việc thay đổi của anh khiến cô không những vô cùng mừng rỡ mà còn thấy thanh thản hơn rất nhiều. Tiểu Phần định hôm nào mời Nhất Thiên đi ăn, nói chuyện, và nếu mọi chuyện như Tiểu Phần nghĩ thì cô cũng sẽ lên tiếng cảm ơn anh, cô đã rủ Tiểu Minh đi cùng rồi, xem hôm nào trời…đẹp đẹp rồi đi.

_Tớ định chiều thứ bảy tuần này đi, bạn xem có nói với Đình Phong được không r tớ hẹn Nhất Thiên, với lại bạn giúp tớ đặt chỗ… À, Tiểu Minh, bạn nghĩ đi ăn hay đi uống café thì hơn.

Tiểu Minh đang nằm trên giường, nhởn nhơ…chơi game trên điện thoại, bỗng nhớ đến chuyện Tiểu Phần nhắc mình mới bật dậy, thoát ra khỏi trò chơi và xem lịch, chiều thứ bảy thì chẳng phải là ngày kia hay sao, cô thì chiều thứ bảy thường dành riêng cho Đình Phong, hai người khi thì xem phim, khi thì đến khu vui chơi, hoặc còn đi du lịch đến chủ nhật mới về, nhưng Tiểu Phần lại bảo thứ bảy là dễ hẹn Nhất Thiên nhất (mà cô ấy cũng thường chỉ hẹn anh ta vào hôm ấy) nên bảo Tiểu Minh xem thế nào, nói xem Đình Phong có…cho phép hay không. Chắc là Đình Phong sẽ đồng ý thôi, có khi nào lại không cho (mà có khi nào lại thế?), cô cứ phải hỏi ý kiến Đình Phong trước đã rồi mới quyết định nói lại với Tiểu Phần được.

Bước xuống giường, đi vào trong bếp khẽ gọi tên Đình Phong âu yếm, Tiểu Minh quàng tay ôm lấy anh:

_Phong Phong, mùi thức ăn thơm quá.
_Hì, vợ đói chưa, anh nấu sắp xong rồi. – Đình Phong đang nấu, quay ra nhìn Tiểu Minh cười khẽ rồi thơm nhẹ lên đôi má ửng hồng mịn màng của cô.
_Cũng bình thường thôi ạ, hì.
_Thế đang làm gì mà tự nhiên vào đây “làm phiền” anh thế.
_Anh này, ghét thế >.<. Hì, thì em vào ôm anh cho anh thêm…tinh thần. Mà em có chuyện muốn bàn với anh đây.

Đình Phong nghe Tiểu Minh nói, liền quay ra nhìn chăm chăm vào mắt cô, mấy giây mới lên tiếng:

_Ừ, vợ yêu cứ nói đi, trừ việc chiều thứ bảy không đi chơi với anh thì điều gì cũng được.

Tiểu Phần à, sao lại thế này, rốt cuộc Nhất Thiên anh ta giờ đang ở đâu. – Tiểu Minh nhìn Tiểu Phần…cười khổ.
_Hic, tớ cũng chịu thôi, cũng do bạn đó chứ. – Tiểu Phần cũng nhăn mặt.
_Thì…tại Đình Phong mà ra, bây giờ phải làm thế nào đây?
_Cứ chờ vậy, mấy chị nhân viên bảo dạo này Nhất Thiên toàn ngủ luôn ở đây không về mà, có lẽ tí anh ta sẽ đến thôi.

Tiểu Phần thở dài một cái rồi nhìn xung quanh, hai người đang đi vòng qua vòng lại ngắm đồ trong Candy lâu lắm rồi, mục đích chính là chờ Nhất Thiên nhưng mãi mà có thấy anh ta đâu, thật là thất vọng. Ấy thế mà hai cô gái của chúng ta vẫn cứ chờ. Chẳng là thế này.

_Ừ, vợ yêu cứ nói đi, trừ việc chiều thứ bảy không đi chơi với anh thì điều gì cũng được.

Tiểu Minh không khỏi nhăn nhó mặt mũi:

_Phong Phong à…
_Em…lại muốn bỏ anh một mình sao, nói đi, em định đi đâu? – Đình Phong nhìn mặt Tiểu Minh là đã nhận ra ngay được ý định của cô rồi.
_Thì, em…hẹn với Tiểu Phần…

Tiểu Minh khó nhọc nói, biết là nói như thế Đình Phong sẽ không cho đâu mà, chẳng phải là một tuần hai người dành ít nhất ba buổi chiều để đi chơi đó sao, giờ có thứ bảy dành cho Đình Phong cũng định…cuỗm nốt, Đình Phong sao đồng ý. Nhưng mà nói ra là cô giúp Tiểu Phần, đến gặp Nhất Thiên thì Tiểu Minh không nói được, Tiểu Phần dặn không muốn nhiều người biết chuyện này.

Thấy mặt Đình Phong sa sầm lại, đáy mắt đã thoáng tia giận dỗi, Tiểu Minh vội…vòng tay ôm chặt lấy anh:

_Thôi mà, em không nói nữa, không nói nữa, thứ bảy sẽ đi chơi với anh.

Nói rồi, Tiểu Minh buông Đình Phong ra và chạy một mạch về lại giường, vắt chân lên ngồi chơi game tiếp, như chưa có chuyện gì xảy ra. Lén thấy Đình Phong lắc lắc đầu nhìn về phía mình rồi lại tiếp tục nấu ăn, Tiểu Minh mới thở được, nãy nín thở lâu quá tí thì… >.<. Đình Phong tuy không khó tính đến mức người ta phải sợ nhưng mà đối với Tiểu Minh thì, Đình Phong mỗi lần giận dỗi là rất ghê! Cô phải làm cách khác để Đình Phong nhượng bộ thôi, nếu anh vẫn không chịu thì chỉ còn cách bảo Tiểu Phần đổi ngày khác.

Thế là buổi tối hôm ấy, Tiểu Minh hết sức “ngoan ngoãn”, cái gì cũng răm rắp nghe Đình Phong. Nhưng Đình Phong biết mà cứ giả vờ không để ý, bỏ lơ cô “ngoan ngoãn thì cứ ngoan ngoãn”. Đến hết ngày mà Tiểu Minh vẫn chưa nói được câu nào. Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn đến tận sáng hôm nay, khi mà Đình Phong ngồi bên Tiểu Minh, vạch ra một đống kế hoạch đi chơi cho buổi chiều, mặt hớn hở cười nói vui vẻ. Tiểu Minh kế bên anh, nhìn nét mặt rạng ngời của anh sao còn nỡ đòi hỏi đi cùng Tiểu Phần mà “bỏ anh một mình” chứ. Nếu Tiểu Minh đi với Tiểu Phần, Đình Phong sẽ lại…lang thang một mình…trong phòng hoặc là anh về nhà bố mẹ chơi một ngày. Tất nhiên, việc về nhà thăm bố mẹ cũng là rất tốt nhưng cô đảm bảo là anh sẽ giận cô cho coi!

Tiểu Minh nghĩ đến đây đã không muốn nghĩ, nuốt nước bọt đến ực một cái. Rồi cô cũng quên luôn đi chuyện của Tiểu Phần, cùng hăm hở bàn địa điểm đi chơi với Đình Phong.

Nhưng rồi đến trưa, cầm điện thoại trong tay, đọc cái tin nhắn sáng nay của Tiểu Phần hỏi cô đã hỏi Đình Phong chưa, kết quả thế nào và cái tin nhắn cô trả lời cô ấy là chắc không được, có gì trưa cô sẽ báo lại, mà không báo lại tức là đã “xin phép” Đình Phong thành công và Tiểu Phần cứ hẹn Nhất Thiên, xong thì nhắn thời gian hẹn cho cô. Thế mà giờ đã đến trưa rồi đây mà Tiểu Minh thì…không nỡ bảo Tiểu Phần là cô không đi được! Tồi tệ thế đấy. Tiểu Minh cứ ngồi ủ rũ trong góc giường, tựa người vào tường, thở dài bao nhiêu cái rồi mà vẫn chưa có đủ dũng khí gọi cho Tiểu Phần. Cô thấy bỏ ai đi với ai cũng đều tội lỗi hết.

Rồi đến khi tin nhắn đã gửi cho Tiểu Phần và tin nhắn đến cũng là có được một lúc rồi thì Đình Phong bỗng từ đâu xuất hiện trước mặt cô sau gần một tiếng bảo: anh đi ngủ trước, vợ yêu cũng ngủ đi chiều mình đi sớm. Anh đến gần bên, ôm nhẹ đầu Tiểu Minh dựa vào ngực mình rồi thơm lên tóc cô dịu dàng, vài phút mới nói:

_Chiều nay định đi đâu với Tiểu Phần? Cần thiết lắm sao?

Tiểu Minh khẽ gật đầu, không nói gì. Thực ra cũng đâu quan trọng nữa, cô nói với Tiểu Phần rồi còn đâu >.<

_Vậy thôi, kế hoạch này để đến tuần sau thực hiện cũng được, chiều mấy giờ em đi?

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói thế không khỏi ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn Đình Phong, xúc động cứ gọi là ạt ào chảy trong lòng cô, trong đôi mắt tròn to trong veo của cô. Tuy là đã báo với Tiểu Phần rồi, nhưng nghe thấy Đình Phong nói thế không khỏi vui. Thực ra không phải cô mong chờ gì đến gặp Nhất Thiên cùng Tiểu Phần đến mức muốn bỏ buổi đi chơi với Đình Phong (tất nhiên!) nhưng không giúp được Tiểu Phần cô vẫn thấy có lỗi sao sao, dù gì Tiểu Phần cũng đã nói có lẽ lần này là lần cuối cùng gặp Nhất Thiên, sau lần này cô sẽ cố thuyết phục bố mẹ mình thôi mong cô với Nhất Thiên sẽ thành một đôi đi vì điều đấy không thể. Tiểu Phần đã nói thế rồi nên hôm nay cô từ chối thấy vô cùng áy náy.

_Sao, không cần nữa à? – Đình Phong nói có vẻ châm chọc.
_Đâu có, hì, yêu anh nhiều lắm, thế chiều nay anh…
_Anh về nhà thăm bố mẹ cũng được. Em đi với Tiểu Phần đi đâu thì cứ đi đi, nhưng chỉ một lần này thôi đó, biết chưa.

Đình Phong véo véo má Tiểu Minh, bất ngờ kéo cô lại gần rồi cứ nhằm môi cô mà hôn mãnh liệt, vài phút mới chịu buông ra. Lúc này Tiểu Minh đã thở không nổi nữa rồi, hít lấy hít để không khí cho đầy lồng ngực. Đình Phong thì cứ nhìn Tiểu Minh cười cười, xem ra, sống bên anh bốn năm rồi mà kĩ thuật hôn của cô vẫn còn…kém quá!

_Bình tĩnh hít thở, anh hôn có một cái, theo như dự định thì hôm nay phải là năm cái cơ mà. (>.<) – Đình Phong cong môi cười gian.
_Anh…”chơi” bất ngờ, xấu quá.
_Hì, xấu đâu chứ, đẹp trai thế này còn gì.

Đình Phong lại cười gian. Hai người cứ nhìn nhau cười mãi, rồi đến lúc Tiểu Minh chợt nhận ra phải báo lại cho Tiểu Phần thì đồng hồ đã chỉ gần năm giờ chiều rồi. Cuống cuồng gọi cho Tiểu Phần xong, Tiểu Minh lại cuống cuồng chuẩn bị để đi.

Đến khi gặp nhau thì lại thế này đây, Nhất Thiên hẹn không được, gọi không nghe máy, hai cô gái đến Candy tìm thì lại hay anh đã đi từ trưa chưa quay lại cửa hàng lần nào!

_Tiểu Phần à, còn phải chờ đến bao giờ nữa. – Tiểu Minh uể oải nhìn khắp mấy gian hàng rồi ngán ngẩm nhìn về phía cửa ra vào.

_Cố gắng đi Tiểu Minh, nốt hôm nay thôi là xong, nếu không phải không muốn dây dưa gì đến chuyện này, muốn một lần dứt khoát cho xong thì tớ đã chẳng bắt bạn chờ, cố gắng nha.

Tiểu Phần nói thế cũng có vẻ mệt mỏi với việc phải chờ đợi này lắm. Cũng may những nhân viên ở đây đều quen với Tiểu Phần nên cũng không ngạc nhiên với việc hai cô cứ đi đi lại mãi trong cửa hàng mà…không mua gì.

_Thôi được rồi, cứ chờ chứ biết làm sao, mong là Nhất Thiên sẽ về sớm.

Tiểu Minh thở dài rồi lại lang thang quanh Candy một lần nữa, chủ yếu là xem đống thú bông, Tiểu Minh bỗng nhớ đến Dinga của cô, cũng là từ nơi này mà có, mà còn là một kỉ niệm rất thú vị. Tiểu Minh mơ màng suy nghĩ, lần đó là vào dịp Noel thì phải, cô đi cùng Hạo Du, và…

_A…

Bất giác nhớ đến người đã tặng Dinga cho mình, Tiểu Minh lại thấy anh ta quen quá nên không kìm được “a” lên một tiếng, rõ là quá quen luôn! Nhưng chỉ gặp lần đó nên vì sao quen thì cô không biết. Thật sự là quen vô cùng, là…là vì cái gì…

_A…

Tiểu Minh bất giác lại “a” lên tiếng nữa, cái nụ cười, nụ cười nửa miệng ngạo mạn và đáng ghét đấy, giống y…giống y…Nhất Thiên, đúng, đúng rồi. Giống Nhất Thiên lắm lắm luôn.

_Tiểu Minh?

Nghe giọng ai gọi tên mình rất nhẹ nhàng, Tiểu Minh vội quay mặt ra phía ngoài nhìn, cô ngạc nhiên đến nỗi mắt cứ mở to tròn nhìn người con trai trước mặt – đang mỉm cười dịu dàng với mình – mà không nói được lời nào. Một lúc, Tiểu Minh mới lên tiếng, hình như, cô không nói được vì…vui >.<

_Hạo Du, sao anh lại ở đây?
_À, anh…đi mua đồ linh tinh thôi.

Hạo Du lại cười hiền, ánh mắt nhìn cô ấm áp vô cùng. Ngước nhìn Tiểu Phần vẫn ở tầng trên không để ý tới mình, Tiểu Minh mới đi lại gần chỗ Hạo Du, cũng cười:

_Mua đồ gì thế ạ, ở đây đồ cho nam ít lắm mà.
_À…không…không phải cho anh, chẳng là…hm…mm… Chuyện là…mai một cô bạn lớp anh tổ chức sinh nhật, mọi người mua quà rồi sẽ cho chung vào một cái hộp làm quà tặng nên anh…

Hạo Du nói rồi gãi đầu gãi tai ngượng ngùng. Thực ra chuyện mai sinh nhật cô bạn cùng lớp chỉ là cậu…bịa ra thôi, làm gì có cô bạn cùng lớp nào mai sinh nhật chứ, mà có thì…cậu cũng chẳng muốn quan tâm. Chỉ là Hạo Du đi ngang qua đây bất chợt thấy cái dáng nhỏ nhắn xinh xắn của “ai đó” ở trong này nên mới đi vào, không ngờ là Tiểu Minh thật.
Thấy Tiểu Minh mà sao Hạo Du vui mừng quá đỗi, đến nỗi mà tim cậu cứ đập như muốn được…giải thoát đến nơi.

_À ra thế, thế anh định mua gì, có thể…em giúp được.

Tiểu Minh cũng ngại và không kém gì Hạo Du, cố mãi mới nói tự nhiên được, còn khẽ cười một cái duyên dáng (chết người!).

_Anh…chưa biết nữa… Em…giúp anh…nhé… – Hạo Du bị nụ cười của Tiểu Minh làm cho hóa đá luôn rồi, mở miệng ra mà thấy khó quá.
_Ừ được thôi – Tiểu Minh lại cười – thế…mua thứ gì bây giờ nhỉ? Anh không có dự định gì sẵn sao?

Hướng Hạo Du, Tiểu Minh nói. Hạo Du cũng nhìn Tiểu Minh, gật đầu, lại đưa tay gãi đầu. Thật ra cậu đâu có định đi mua quà cho ai mà dự định trước chứ.

_Một thứ…đơn giản thôi là được rồi.
_Ừm, vậy…kẹp tóc được không, nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng mà…có trẻ con quá không nhỉ, hay khuyên tai, hay là ví, túi, hay…
_Kẹp tóc cũng được. – Hạo Du khẽ cất tiếng ngắt lời Tiểu Minh rồi cười một cái.

Tiểu Minh ngơ ngẩn trước nụ cười đẹp mê hồn của Hạo Du, tuy chỉ là cười mỉm thôi nhưng mà sao đẹp đến như vậy chứ.

_A a ừ ừ, vậy…chọn kẹp tóc…

Tiểu Minh sau vài giây ngây ngốc nhìn Hạo Du, lúc này mới gật đầu lia lịa. Cô thấy ngượng quá đi mất thôi >.<

Rồi quên cả Tiểu Phần đang ở trên kia một mình, Tiểu Minh kéo Hạo Du ngay đến chỗ có kẹp tóc, kẹp tóc ở đây nhiều và đẹp “vô đối”, cô cứ nhìn thấy là lại muốn “khuân” hết đống này về luôn.

Chỉ vào mấy cái kẹp nhìn “iu” kinh khủng, Tiểu Minh quay ra Hạo Du cười nói:

_Nhiều lắm anh ạ, anh có biết sở thích của cô ấy không?
_Ừm anh…không.
_Vậy chọn theo ý em được không?

“Anh chỉ muốn mua cho em thôi Tiểu Minh à”, Hạo Du thầm nghĩ nhưng chẳng dám nói ra, chỉ khẽ gật đầu cười.

Rồi Hạo Du cứ thế đứng nhìn Tiểu Minh giúp anh chọn quà, hai má phúng phính ửng hồng như hai trái đào của cô, thế kia ai mà không muốn…cắn cho phát chứ. Còn đôi môi mềm mại tựa hai cánh hoa cong cong khép cạnh nhau kia, mỗi lần nở thành nụ cười thì…ôi thôi, Hạo Du cứ phải gọi là bay qua cả thiên đình cứ chẳng chơi! Đôi mắt tròn xoe như hai hạt châu kia thì khỏi cần tả rồi, nhìn vào mà muốn chìm luôn trong đó.

Hạo Du cứ ngơ ngẩn nhìn Tiểu Minh, mọi lời nói của cô từ đầu đến cuối chẳng lọt vào tai cậu chút nào, mặt cậu cứ dần đỏ lên, đỏ lên, tim thì càng ngày càng đập kịch liệt, mạnh mẽ như muốn phá tan cái lồng ngực chật chội mà nhảy ra ngoài. Hai tay đút túi áo chỉ muốn một phát ôm chặt lấy cô gái đó vào trong lòng, vuốt ve mái tóc mềm mượt đen óng ả đó. Cậu cảm thấy mình cứ bứt rứt không yên khi cứ phải tỏ ra bình thản trước cô gái mình yêu như thế.

Rồi đến khi Tiểu Minh nói một hồi chẳng thấy Hạo Du phản ứng gì mà mang một chiếc kẹp mái hình quả dâu tây đưa lên trước mặt Hạo Du định khoe với cậu, Hạo Du mới giật mình như thoát khỏi cơn mộng, giả bộ…xem xem cái-mà-Tiểu Minh-đang-giơ-lên trước mặt cậu đó, gật gù nói:

_Ừm, được đấy, em đeo thử anh xem được không?

Tiểu Minh nhìn nhìn Hạo Du, rồi nhìn nhìn cái kẹp, rồi mới gật đầu. Nhưng cô chưa kịp làm gì thì Hạo Du đã đưa tay cầm lấy cái kẹp, tự mình đưa nó lên đầu Tiểu Minh.

Tiểu Minh ngại lắm, hai má cứ đỏ hồng lên, cô cụp mắt xuống đất không dám nhìn, thấy Hạo Du nói được rồi mới ngẩng lên, rồi lại cúi xuống. Cô ngại quá!

_Nhìn gương xem Tiểu Minh, nhìn em xinh quá, thôi anh mua tặng em nhé, Tiểu Minh.

Tiểu Minh ngượng ngùng nhìn vào gương, chưa dám gật đầu. Má cô còn đỏ hơn nữa, mặt còn nóng hơn nữa. Liếc thấy Hạo Du đứng cạnh đang cười dịu hiền nhìn mình trong gương, Tiểu Minh thấy tim bỗng đập rộn ràng. Cố trấn tĩnh lại mình, cô vừa quay ra nhìn Hạo Du vừa định đưa tay tháo cái kẹp xuống. Nhưng cô chưa kịp nói gì, làm gì đã nghe Hạo Du nói tiếp:

_Đừng từ chối, chỉ là một cái kẹp thôi mà, nhận cho anh vui, được không?

Tiểu Minh nhìn ánh mắt chân thành có chút khẩn thiết của Hạo Du, cuối cùng mới e dè gật đầu, cười một cái với cậu.

Hạo Du cũng nhìn Tiểu Minh mà cười, ánh mắt cậu ngập tràn hạnh phúc.

Cả hai cứ tự nhiên tình cảm qua lại, không biết ở trên tầng, Tiểu Phần đã nhìn thấy từ lâu…

Cả hai cứ tự nhiên tình cảm qua lại, không biết ở trên tầng, Tiểu Phần đã nhìn thấy từ lâu.Cô không tin được trước mắt mình kia là cảnh Tiểu Minh và Hạo Du cười với nhau rất tình cảm, lại còn có vẻ rất hạnh phúc nữa chứ. Cô thậm chí còn không biết Tiểu Minh và Hạo Du gặp lại nhau lúc nào, Tiểu Minh không kể cho cô biết, vậy mà giờ đây hai người còn tự nhiên cười nói vui vẻ, ánh mắt đưa đẩy đầy tình ý như không có ai xung quanh. Tiểu Phần giận thì không hẳn là giận, nhưng cô bỗng thấy khó chịu lạ thường. Cô thấy bực thay cho Đình Phong! Tiểu Minh thân mật với Hạo Du thế kia, cho dù Tiểu Phần không biết giữa hai người bây giờ là mối quan hệ gì, cô cũng thấy Đình Phong đang bị phản bội.

Lấy điện thoại nhắn một cái tin cho Đình Phong, Tiểu Phần chờ lúc Hạo Du đi rồi mới đi xuống chỗ Tiểu Minh, vẻ mặt rõ là giận dỗi xen thất vọng. Tiểu Minh cười nói chào Hạo Du đi về rồi liền xoay người nhìn mình trong gương, tay mân mê cái kẹp. Cô vừa quay lại đã bắt gặp ngay ánh mắt Tiểu Phần đang hướng về mình.

_Tiểu Phần…

Tiểu Minh hơi ngượng ngùng gọi tên Tiểu Phần, cô từ nãy ở bên Hạo Du đã quên mất sự có mặt của Tiểu Phần, mà cô thì lại chưa kể cho người bạn này nghe chuyện của Hạo Du, cô thấy mình như bị…bắt quả tang đang làm việc mờ ám vậy.

_Tiểu Minh, bạn với Hạo Du…? – trong lời nói của Tiểu Phần mang ý dò xét.

_Tớ với Hạo Du… – Tiểu Minh mím môi, hai bên lông mày chau lại. Có lẽ Tiểu Phần giận cô lắm vì chuyện gặp lại Hạo Du khi nào cô cũng không cho Tiểu Phần biết.

_Đình Phong có biết chuyện bạn với Hạo Du qua lại không?

Tiểu Minh ngây người nhìn Tiểu Phần, cô thật bất ngờ khi nghe câu hỏi này từ cô bạn thân.

_Đình Phong? Có, anh ấy biết bọn tớ đã gặp lại nhau sau bốn năm, cũng bảo bọn tớ cứ làm bạn cũng tốt.

Tiểu Minh thật thà nói, ánh nhìn vào mắt Tiểu Phần vẫn mang theo sự lúng túng vì thấy có lỗi.

Nhưng Tiểu Phần nghe Tiểu Minh nói thế thì lại có chút mừng. Ít ra thì cũng không phải Tiểu Minh giấu giếm Đình Phong mà qua lại với Hạo Du. Nhưng dù sao, việc hai người thân thiết quá như thế, cô cũng không hề muốn, và chắc chắn…Đình Phong cũng không hề muốn. Tiểu Phần nhủ trong đầu, nghĩ lại việc mình báo với Đình Phong là hoàn toàn đúng đắn, Tiểu Minh với Đình Phong đang hạnh phúc như vậy, sự xuất hiện của Hạo Du chỉ làm hỏng mọi thứ thôi.

Rồi trở lại thực tại, đối mặt với Tiểu Minh, lúc này Tiểu Phần mới ra vẻ giận dỗi:

_Tiểu Minh, bạn giấu tớ.

_Hic, tớ… Hic, xin lỗi mà, tớ không phải định giấu bạn chuyện tớ với Hạo Du gặp lại đâu, chỉ là… Nói ra cũng không tiện, tớ biết bạn không muốn tớ với Hạo Du…

_Hic, vậy là từ khi nào. Tớ tưởng bạn có thể kể cho tớ nghe mọi chuyện chứ.

Tiểu Minh nghe Tiểu Phần trách không khỏi nhăn nhó:

_Tại…lúc đó bạn cũng đang có chuyện với Nhất Thiên nên tớ không kể. Mới đầu gặp lại Hạo Du tớ cũng mệt mỏi lắm.

_Thế có chuyện gì, thấy bây giờ hai người… – Tiểu Phần hơi nhíu mày.

_Ừm, chuyện dài lắm, thực ra tớ với Hạo Du đã gặp nhau mấy tháng rồi.

Tiểu Minh thật thà nói, rồi cô đến gần Tiểu Phần, hai người cùng kiếm một chỗ ngồi nói chuyện với nhau. Giờ là gần bảy giờ, khách đã vãn nhiều, Tiểu Minh thấy thế nên cũng kể khá tự nhiên. Cô kể hết cho Tiểu Phần nghe chuyện từ đầu gặp Hạo Du đến giờ, cả những chuyện cô giấu Đình Phong (như việc Hạo Du nói vẫn còn yêu cô) cô cũng kể cho Tiểu Phần nghe. Tiểu Minh trước không kể chỉ vì nghĩ là chuyện với Hạo Du sẽ giải quyết nhanh thôi, có kể cũng chẳng làm gì, mà Tiểu Phần có khi cũng không muốn nghe vì đang gặp rắc rối với Nhất Thiên, chứ giờ mọi chuyện đã ổn thỏa, cô với Hạo Du như thế, cô với Đình Phong vẫn thế, cô thấy kể cũng không sao cả. Tiểu Phần lại là cô bạn mà cô tin tưởng nhất nữa.

Tiểu Minh cứ kể, Tiểu Phần cứ chăm chú nghe. Cô không nói một lời nào, nhưng trong đầu đang suy nghĩ từng chuyện một. Đầu tiên là cô rất ngạc nhiên vì bốn năm rồi Hạo Du vẫn yêu Tiểu Minh đến thế, còn tìm Tiểu Minh và bày tỏ tình cảm nữa, tuy rằng thật khiến người ta phải xúc động nhưng cái mà Tiểu Phần nghĩ đến ở đây là…thật may người Tiểu Minh chọn vẫn là Đình Phong. Tuy biết Hạo Du yêu mình rồi, Tiểu Minh vẫn chọn ở bên Đình Phong, điều này làm Tiểu Phần cảm thấy được chút thanh thản về việc bốn năm trước đã cùng Đình Phong nói dối cô bạn thân nhất này. Cô nghĩ mình cũng không đến nỗi quá sai lầm, vì chẳng phải Đình Phong luôn mang lại cho cô bạn của cô hạnh phúc, niềm vui và nụ cười? Đến giờ Tiểu Minh biết Hạo Du yêu mà cũng có chọn Hạo Du đâu nào.

Rồi sau đó Tiểu Phần lại nghĩ đến chuyện Hạo Du chấp nhận “rút lui”, không muốn tranh giành hay “lấy lại” Tiểu Minh từ tay Đình Phong nữa (dù sao trước kia người Tiểu Minh yêu cũng là Hạo Du!). Liệu có thật là như vậy không, có thật là Hạo Du cam chịu nhìn Tiểu Minh ở bên Đình Phong? Cô chỉ sợ Hạo Du lại một lần nữa đe dọa tình yêu của Đình Phong và Tiểu Minh, cô rất lo lắng điều đó, bốn năm qua chưa hề thôi lo lắng về điều đó. Cô rất sợ sự xuất hiện của Hạo Du sẽ làm cho tình yêu mà Đình Phong cố gắng xây dựng và gìn giữ bao lâu nay bị tan vỡ, Đình Phong sẽ buồn lắm, tuy rằng khi đó lời hứa anh hứa với cô sẽ có cơ hội trở thành hiện thực, cô vẫn không hề muốn. Nếu Hạo Du thật sự bây giờ chỉ muốn làm bạn với Tiểu Minh, (theo Tiểu Phần nghĩ) tuy vẫn yêu Tiểu Minh nhưng chỉ cần được ở bên Tiểu Minh là đủ, cô cũng yên tâm được phần nào.

Cuối cùng là về chuyện mối quan hệ “giờ chúng tớ trở thành bạn thân” như lời Tiểu Minh nói giữa cô và Hạo Du, Tiểu Phần nghĩ không biết nên mừng hay nên buồn nữa. Trong lòng cô thật sự đang nghĩ, Hạo Du ra khỏi hoàn toàn cuộc sống của Tiểu Minh (như trong bốn năm qua) thì hơn. Tuy giờ Tiểu Minh với Đình Phong đang yêu nhau, Tiểu Minh cũng đã từ chối tình cảm của Hạo Du, cô vẫn thấy hai người ở thân thiết với nhau như thế là không ổn. chẳng phải có câu “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén đó sao”, hai người lại còn đã từng yêu nhau, giờ ở gần nhau như vậy, có khi nào những tình cảm xưa lại trỗi dậy mạnh mẽ? Nhỡ Đình Phong thật sự bị phản bội, cô không dám nghĩ nữa, vì khi đó, Đình Phong sẽ đau khổ, thậm chí sống không nổi mất thôi!

Nhưng nghe Tiểu Minh nói thế rồi, Tiểu Phần cũng không biết phải nói gì hơn, cô vỗ vỗ vai cô bạn:

_Ừ, là bạn…là tốt rồi. Tiểu Minh à, đừng quên Đình Phong mới là người yêu bạn nhé.

Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói thế, hết ngạc nhiên rồi mới bật cười:

_Bạn nói gì y hệt Đình Phong, tất nhiên là mình biết. Bạn yên tâm đi, Hạo Du là bạn, Đình Phong là người yêu, mình biết chứ, sẽ không có gì đáng lo đâu mà.

_Ừ, được rồi, tớ chỉ sợ bạn lại bị cuốn vào chuyện tình cảm như bốn năm trước, tớ không muốn thấy bạn chịu đau khổ một lần nữa đâu Tiểu Minh ạ.

Tiểu Phần vừa nói vừa truyền một tia ấm áp vào mắt Tiểu Minh, tay cô nắm lấy tay cô bạn mình, xoa xoa. Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói vậy lại thêm xúc động, cô gật đầu liền mấy cái, khẽ giọng nói:

_Cám ơn bạn Tiểu Phần, cám ơn, tớ sẽ nghe bạn mà.  

_Tiểu Minh, tớ đi trước nha, xin lỗi, phiền anh đưa Tiểu Minh về giúp.
_Để tớ đi cùng cũng được Tiểu Phần.
_Thôi, tớ đi được rồi, chắc không sao đâu. Bạn mau về đi không Đình Phong lại mong, thế nhé, tớ đi trước đây.

Tiểu Phần vừa nói với Tiểu Minh và Nhất Thiên, vừa chạy nhanh xuống cầu thang, ra cửa, dáng vẻ rất vội vã. Chẳng là đang nói chuyện thì bố mẹ Tiểu Phần gọi bảo cô phải về ngay, em trai của cô – Phong – đùa nghịch thế nào để bị ngã, lại có mình thằng bé ở nhà nên Tiểu Phần lo lắng vô cùng.

Tiểu Minh biết Phong bị ngã thì cũng rất lo, cô muốn đi cùng Tiểu Phần về nhà nhưng nãy Đình Phong cũng gọi kêu nhớ cô rồi, Tiểu Phần thì cứ bảo không làm sao, thành ra, cô đành…chấp nhận. Mà vì Tiểu Minh không có xe đi về, Tiểu Phần còn chu đáo nhờ Nhất Thiên đưa cô về giúp nữa, Nhất Thiên thì đồng ý rồi, nhưng Tiểu Minh thì ngại không muốn. Gọi cho Đình Phong xong, Tiểu Minh mới quay ra nói với Nhất Thiên:

_Cám ơn anh, nhưng tôi nhờ bạn đưa về cũng được. – Tiểu Minh khẽ cười.
_Ừ, được thôi.

Nhất Thiên nói bình thản rồi đi cùng Tiểu Minh, như muốn tiễn cô ra cửa. Dù sao thì cô cũng là khách, anh là chủ. Nãy vì chờ Nhất Thiên lâu quá nên Tiểu Minh và Tiểu Phần nói chuyện cùng anh luôn ở Candy, không đi chỗ khác.

Đi xuống chỗ mấy cái tủ đựng thú bông rồi, Tiểu Minh mới chợt nhớ ra người con trai khi trước tặng cô Dinga, có nụ cười giống hệt Nhất Thiên. Ngẫm nghĩ một lúc cô mới lên tiếng:

_À Nhất Thiên này.
_Gì vậy?
_À, không có gì. Tôi…thấy anh quen quen.
_Quen? – Nhất Thiên đưa tay lên xoa xoa cằm, bỗng nhìn Tiểu Minh chăm chú rồi bật cười – Thì lần trước tôi chẳng đi đụng vào cô đấy còn gì.

Tiểu Minh nghe thấy thế xua tay lắc đầu ngay:

_Không, hic, chẳng biết có phải tôi nhận lầm người không, chỉ là…thấy anh quen lắm.
_Quen thế nào, cô cứ nói đi xem. Mà từ khi nào, mấy năm rồi tôi mới về nước.
_Ừ thì… Chỗ anh có bán Dinga không?

Tiểu Minh nghĩ một chút mới đưa câu hỏi, cô nghĩ có khi nào Nhất Thiên chính là người con trai đó, người con trai có nụ cười nửa miệng dễ ghét tặng cô Dinga năm đó. Mà không biết Nhất Thiên nghe câu hỏi bất ngờ chẳng liên quan gì đến chủ đề đang nói tới này có thấy buồn cười không nữa.

_Tự nhiên hỏi… Dinga, con mèo đó hả, mèo bông sao?
_Ừ, mèo bông, Dinga, mặc quần áo ngủ ý. – Tiểu Minh cố gắng tả.
_Hình như không có.

Nhất Thiên nghĩ nghĩ rồi nhìn vào mấy cái tủ đựng thú bông, ngó cả lên trên nóc, với chiều cao hơn mét tám của anh, có cái tủ cao nhất anh cũng quan sát bên trên được. Rồi bỗng thấy Nhất Thiên khựng người lại, rồi lại quay xuống nhìn Tiểu Minh chăm chằm. Có lẽ anh đã nghĩ ra điều gì:

_Cô…cô…

Tiểu Minh nhìn Nhất Thiên như thế, đoán là đúng Nhất Thiên rồi, liền khẽ cười:
_Là anh đúng không, bốn năm trước đã tặng Dinga cho tôi.

_Ồ, cô nhớ sao, tôi cũng không nhớ lắm, tự nhiên… Ừ, là tôi, vậy ra cô là cô bé “cầm nhầm tay” năm đó.

Tiểu Minh nghe thế mặt không chủ định đỏ bừng lên. Cô bẽn lẽn cười:

_Ngại quá, hèn gì tôi thấy anh rất quen, nhất là lúc cười.
_Ừ, tôi thì…chẳng thấy cô quen chút nào. A…

Nhất Thiên vừa nói vừa cười cười, chợt “a” lên một cái làm Tiểu Minh bị chú ý ngay. Cô ngước nhìn Nhất Thiên, vẻ mặt đúng như đang trưng ra câu hỏi: sao vậy.

_À không, giờ tôi cũng mới nhớ, cô cũng không có thay đổi gì nhiều, nhìn vẫn ngốc ngốc y vậy, haha.

Thấy Nhất Thiên cười, khi này, Tiểu Minh mới khẳng định đúng anh là người-con-trai-năm-xưa ấy, điệu cười, không giấu vào đâu được. Nhưng mà từ lúc gặp lại anh ta đến giờ, Tiểu Minh mới nhìn thấy Nhất Thiên cười có vẻ vui vui. Bình thường lúc nào nhìn anh cũng rất lạnh lùng, như thản nhiên với mọi thứ. Mà vừa mới đây thôi, lúc hai cô nói chuyện với Nhất Thiên, nhìn mắt anh ta rất tối, u ám, rõ là đang chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, giấu đằng sau nụ cười kiểu hãnh của mình.

Tiểu Minh nhìn nhìn Nhất Thiên hiện tại – vẫn đang cười, nghĩ ngợi đôi chút. Hóa ra là Nhất Thiên với cô quen nhau từ trước rồi, nhưng mà quả thực…tính cách Nhất Thiên hồi đó “đỡ” hơn bây giờ! Trước kia Nhất Thiên đâu có cười mà mắt lại buồn như vậy, Tiểu Minh chầm chậm nhớ lại chuyện bốn năm trước, giờ nhìn mắt Nhất Thiên y như Đình Phong khi đó vậy.

Nhưng cô cũng không thắc mắc gì nhiều, cô với Nhất Thiên đâu phải có quan hệ gì quá thân thiết, chỉ là quen biết mà thôi.

_Mà tôi hỏi thật đó, chỗ anh còn Dinga không, tôi muốn mua một con. – Tiểu Minh sau một vài giây suy nghĩ mới lên tiếng, hai má vẫn còn nóng nóng.

Nhất Thiên lại làm bộ dạng nghĩ ngợi:

_Hết rồi, có gì tuần sau cô qua đây, tôi kiếm cho.

Tiểu Minh mắt long lanh nhìn Nhất Thiên:

_Thật không?
_Ừ, để lại cái gì để liên lạc đi, có gì tôi kiếm được thì tôi gọi cho. Thế Dinga tôi tặng đâu rồi?
_Tôi…

Tiểu Minh cúi đầu. Dinga Nhất Thiên tặng cô hồi trước, cô đã để chỗ Hạo Du rồi, cũng không có ý định lấy lại nữa.

_Làm mất rồi hả, thế đấy, được rồi, để lại số điện thoại đi.

Nhất Thiên nói rồi định đưa điện thoại cho Tiểu Minh nhưng thế nào lại thôi. Anh bảo Tiểu Minh đọc số rồi lưu vào. Anh không muốn ai nhìn thấy hình nền màn hình của mình, ảnh người con gái anh yêu…

Chào Nhất Thiên rồi, lên ngồi sau Đình Phong mà ôm lấy thân hình to lớn phía trước, Tiểu Minh khẽ dựa đầu vào lưng anh.

_Thế nào, đi chơi vui chứ vợ yêu? – Đình Phong âu yếm hỏi.
_Hì, vâng.

Tiểu Minh cũng tít mắt cười trả lời Đình Phong. Cô khẽ nhắm mắt, nghĩ ngợi, lại tủm tỉm một mình cười.

Kết quả cuộc nói chuyện hôm nay thành công hơn mong đợi, Nhất Thiên nói sẽ cùng phản đối chuyện gán ghép này với Tiểu Phần. Anh cũng thấy mệt mỏi rồi, suốt ngày bố mẹ anh nói ra nói vào là anh không chủ động đưa đón Tiểu Phần đi chơi, rồi… Anh thực sự không có yêu Tiểu Phần nên không thể làm trái với cảm xúc của mình được. Vì thế cũng thật lòng muốn chấm dứt chuyện này, Nhất Thiên còn cười cười: có khi lại đi du học lần nữa.

Nhưng lúc đó thật sự ánh mắt Nhất Thiên rất buồn, rất khiến người đối diện cảm thấy đau lòng thay…

[…]
_Ngủ ngon, yêu anh.

Thơm vào má Đình Phong, Tiểu Minh đóng cửa cho Đình Phong về rồi vội nhảy lên giường mang cái lap ra…online.

Nick Hạo Du đang sáng đây mà, Tiểu Minh vui quá cười híp tịt cả mắt.

DuHao: BUZZ!!!
ve r ha e?
Lily.lady: BUZZ!!!
e về lâu r, hì, nhưg h mới onl đc
DuHao: vay ak
Lily.lady: vâg, hi, thế a đag làm j đấy, chưa đi ngủ àk?
DuHao: chua, hi
cai kep toc hnay, e…thích chu?
LiLy.lady: hì, thích, cám ơn anh, đẹp lắm
DuHao: uk, e thich la tot r
Lily.lady: ơ, thế, nhưg mà, a chưa mua quà cho bạn đúg k?

Tiểu Minh lúc này mới chợt nhớ, Hạo Du bảo mua quà cho bạn, thế mà mua cái kẹp cho cô xong rồi nói chuyện chút lại về luôn, không nhắc gì đến bạn nữa, hic.

DuHao: ks dau, hi, nhin e deo cai kep, xinh lam:–)
Lily.lady: hi, ngại quá
mà đợi e xíu

Tiểu Minh nói rồi đứng dậy, điện thoại lẫn cái kẹp cô đã cho vào túi quần, sợ Đình Phong trông thấy lại hỏi, giờ cô phải đi lấy đã, nhỡ có ai gọi điện. Cô cũng cần…giải quyết một số việc quan trọng >.<

Tiểu Minh đi vào trong rồi cứ để cái lap ở đấy. Cô mới bước vào một tí, cánh cửa bên ngoài đã bật mở. Đình Phong từ ngoài đi vào, khe khẽ gọi nhưng không thấy “vợ yêu” trả lời. Đình Phong về phòng rồi nhưng chưa ngủ được lại sang bên Tiểu Minh, nhìn vào thấy cửa phòng tắm đang đóng, biết Tiểu Minh trong đó, anh không gọi nữa mà ngồi xuống giường. Chợt thấy tiếng “ding” một cái, một chữ BUZZ!!! đỏ chóe xuất hiện trên màn hình, Đình Phong mới nhìn vào đó.

_Ơ, Phong Phong.

Tiếng Tiểu Minh vang lên ngạc nhiên, cô chạy liền đến bên anh, ôm lấy Đình Phong mà một tay ấn Esc tắt nhanh cửa sổ chat. Tiểu Minh thật sự không muốn Đình Phong nhìn thấy cô nói chuyện với Hạo Du. Cô sợ…anh hiểu lầm, mà cũng sợ anh không vui.

_Anh chưa ngủ hả Phong Phong?

Đình Phong biết Tiểu Minh vừa làm gì, nhưng anh cũng không muốn hỏi cô chuyện này, ôm lấy cô, anh chỉ khẽ nói:

_Anh chưa buồn ngủ lắm. Em đang làm gì thế.
_Em…online chút thôi mà. Anh chưa buồn ngủ à?

Tiểu Minh bối rối trả lời, cô quay ra out Yahoo rồi tắt luôn máy, không nói gì với Hạo Du thêm nữa. Nhìn mặt Đình Phong, không biết anh đã thấy gì chưa, cô cũng hơi lo lo.

Nhưng không thấy Đình Phong nói gì, Tiểu Minh cũng thở phào được một cái. Cô khẽ quàng tay ôm cổ Đình Phong, nhè nhẹ thơm lên má anh, nhỏ giọng nói:

_Yêu anh lắm.
_Anh cũng thế.

Đình Phong cười hiền, xoa nhẹ đầu Tiểu Minh, trong mắt chứa một vài tia phiền muộn. Nhớ lại những gì nãy đọc được trong khung chat, rồi những gì chiều nay Tiểu Phần nói với mình, Đình Phong không kìm được thở dài một cái.

Tối hôm ấy, trong lúc chờ Tiểu Minh vào trong đánh răng chuẩn bị đi ngủ, Đình Phong lấy số Hạo Du từ máy cô sang máy mình, lướt tay nhấn gửi đi một lời hẹn.  

Tiếng dương cầm du dương êm ái chảy thành dòng quanh quán café Thiên đường, phủ lấy những con người đang trầm ngâm thả hồn theo tiếng nhạc, hòa vào với tiếng cười trong veo của một cô gái đang ngồi bên một-nửa-yêu-thương cùng thưởng thức ly capuchino tình yêu. Tiếng nhạc mang lại cho mọi người cảm giác vô cùng yên bình và thanh thản, so với không khí sôi động của một buổi chiều chủ nhật bên ngoài kia, không gian bên trong quán thật tĩnh lặng, lại man mác buồn.

Hạo Du ngồi một mình ở một cái bàn bên cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn ra khung cảnh bên ngoài, thỉnh thoảng lại quay vào khuấy ly nâu nóng của mình, đưa lên miệng nhấp nhấp rồi lại quay đi. Trong đầu cậu đang nghĩ gì thì không ai biết, chỉ biết Hạo Du đã ngồi ở đây đã hơn nửa tiếng đồng hồ, cứ lặp đi lặp lại những hành động quen thuộc, lông mày đôi khi chau lại, dãn ra, rồi lại chau lại. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoại cảnh mang đầy buồn thương, thật vô cùng phù hợp với những âm thanh tha thiết, lúc trầm lúc bổng mà người nghệ sĩ piano kia mang lại. Nhưng Hạo Du thật sự không để tâm đến tiếng nhạc, trong lòng cậu cũng đang da diết, mong nhớ một bóng hình, bản nhạc trái tim mang nặng tình yêu cho người ấy có khi nào dừng, cậu còn có thể thưởng thức thứ âm nhạc nào khác sao?
Không thể!

Vậy Hạo Du ở Thiên đường này làm gì, chỉ để nhấm nháp một ly café và…ngắm đường phố hay sao?

Không.

Hạo Du đang chờ một người, một người mà chẳng bao giờ cậu muốn gặp, cũng chẳng có chuyện gì để nói cùng! Ấy thế mà cậu vẫn đồng ý khi người đó nói muốn gặp và nói chuyện với cậu, đồng ý không một chút thắc mắc. Giờ Hạo Du mới nghĩ, người đó gặp cậu để làm gì đây, cấm cậu không được lại gần Tiểu Minh, hay đến nhìn cô ấy cậu cũng không được phép? Và nếu đúng thế thì cậu sẽ phải trả lời ra sao, gật đầu đồng ý để cả đời đến nụ cười của người mình yêu cũng chỉ được nhìn thấy trong mơ hay… Nhưng Đình Phong là người yêu Tiểu Minh, hình như…anh ta có quyền làm thế. Hạo Du là ai nào, là người Tiểu Minh đã từng yêu, là người mà Tiểu Minh đã từng muốn từ bỏ cuộc sống của mình vì không có được cậu, Hạo Du chính là người…đã mang đến cho Tiểu Minh biết bao đau khổ, và giờ lại xuất hiện bên cuộc đời của cô ấy! Đình Phong không muốn Tiểu Minh quan hệ với Hạo Du, cậu hiểu, quá hiểu, nếu là cậu… Tình yêu mà, có bao giờ ích kỉ không chiếm một phần trong đó đâu, con người mà, có khi nào yêu mà lại không ích kỉ? Cậu hiểu nếu Đình Phong thực sự muốn cậu tránh xa Tiểu Minh ra, nhưng Hạo Du… Bản thân cậu có chịu đựng được việc đó không, bốn năm qua cậu đã cố gắng, cố gắng, để đến bây giờ, cho dù Tiểu Minh không về bên cậu, Hạo Du cũng hài lòng về cuộc sống hiện tại, được nói chuyện, vui cười với cô ấy, được quan tâm đến cô ấy…như một-người-bạn-thân, đến bây giờ bắt cậu phải rời xa Tiểu Minh, liệu cậu có làm được. Không phải Hạo Du sợ Đình Phong, cậu chỉ sợ vì mình mà Tiểu Minh phải chịu đau khổ, cũng không phải Hạo Du Đình Phong nói gì cũng nghe, cậu chỉ không muốn hạnh phúc mà Đình Phong mang lại cho Tiểu Minh không còn được trọn vẹn chỉ vì cậu. Cậu mắc nợ Đình Phong, cậu mắc nợ hắn ta, nếu Đình Phong thực sự (mà chắc chắn rồi) muốn Hạo Du hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời của Tiểu Minh, Hạo Du nên đồng ý thôi. Cậu đã nói là chỉ cần Tiểu Minh hạnh phúc… Nhưng sao chưa gặp Đình Phong, cậu đã thấy đau lòng đến thế, thấy lo sợ đến thế, biết vậy không đồng ý cuộc hẹn này. Đình Phong cho cậu là hèn hạ cũng được, trốn tránh cũng được, chỉ cần được bên Tiểu Minh… Nhưng cậu đã chấp nhận, chấp nhận lời hẹn, tức là chấp nhận những gì sẽ phải nghe từ người đó… Vậy đấy!

_Sớm năm phút, có cần phải mong được gặp tôi đến thế không?

Tiếng cười giễu cợt từ phía trước vang lên. Hạo Du quay mặt lại thì đã thấy Đình Phong kéo ghế ngồi xuống đối diện mình, cậu không thể hiện thái độ gì, chỉ bình thản nói:

_Người hẹn phải là người mong gặp hơn chứ, phải không?

_Một nâu đá – Đình Phong đưa tay ra hiệu cho anh bồi bàn rồi quay lại, lại nhìn Hạo Du cười cười – tất nhiên là tôi mong, chỉ là không nghĩ là cậu cũng vậy.

Hạo Du thấy thái độ của Đình Phong như vậy cũng hơi cảm thấy khó chịu. Khuôn mặt cậu đanh lại:

_Có gì nói đi, tôi không có thừa thời gian.
_Được thôi, nhưng mà lần sau nếu thời gian không thừa thì không cần phải đến sớm đến thế. À quên, làm gì có lần sau nữa nhỉ.

Đình Phong vẫn cười kiểu khinh người ấy, mắt chòng chọc nhìn Hạo Du. Thấy lông mày Hạo Du nhíu lại, Đình Phong bất giác cười vang. Cười xong, bỗng chốc toàn bộ cơ mặt đều cứng lại, Đình Phong nghiêm giọng nói:

_Thôi, không nói nhiều, tôi hẹn cậu với mục đích rất rõ ràng, và chỉ có một mục đích duy nhất. Bản thân tôi không thích nói đến lần thứ hai, vì vậy cậu hãy nghe cho kĩ, được chứ?
_Nói đi.

Hạo Du lạnh lùng đáp lại, giọng nói không một chút biểu cảm. Nhưng nhận được ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can của Đình Phong, Hạo Du thực cũng có chút lo lắng.

_Tránh xa Tiểu Minh ra.

Đình Phong nói rõ ràng từng chữ, giọng mang phần đe dọa.

Hạo Du nhìn Đình Phong, ánh mắt hai người nhìn nhau như tóe lửa. Không ai nhường ai, cũng không ai sợ ai.

Hạo Du sau một lúc lâu mới mở miệng:

_Lí do?
_Lí do? – Đình Phong lại nhếch miệng cười – Vì…Tiểu Minh là của tôi.
_Anh sợ tôi cướp lại cô ấy?

Hạo Du bất ngờ cũng cười, cậu đưa tay khuấy nhẹ ly café rồi lại đưa lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, chậm rãi. Hạo Du đang cố kiềm chế cảm xúc của mình.

_Sợ? Tôi mà phải sợ cậu sao, nực cười.
_Vậy chỉ vì Tiểu Minh là của anh mà anh cấm tôi lại gần cô ấy sao, không lẽ anh có thể cấm tất cả đàn ông con trai trên thế gian này tiếp xúc với cô ấy?
_Haha, cậu không hiểu sao, ai cũng được, chỉ cậu THÌ KHÔNG.
_Vì…
_Đừng có hỏi lí do – Đình Phong bỗng ngắt lời Hạo Du – cậu hiểu mà, sao còn phải hỏi.

Hạo Du nhìn Đình Phong, khẽ thở dài trong đầu. Phải, đâu phải cậu không hiểu, cậu quá hiểu. Thực sự vẫn chưa muốn chấp nhận, nhưng Hạo Du biết, rồi cậu cũng sẽ phải đồng ý thôi…

_Vậy anh muốn thế nào?
_Tôi đã nói là không muốn nhắc lại lần thứ hai những gì mình đã nói.
_Được rồi, vậy cho tôi biết anh đã thấy những gì?

Đình Phong nghe Hạo Du nói, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhưng rồi lại trở lại bình thường với sự tự tin vốn có:

_Thấy cậu làm Tiểu Minh không vui.
_Cô ấy không vui?
_Sẽ-không-vui – Đình Phong nhấn mạnh từng chữ – tôi không thích cậu, không thích cậu xuất hiện trong cuộc đời của cô ấy, càng không thích cậu chen ngang tình yêu của tôi và Tiểu Minh. Cậu nghĩ Tiểu Minh sẽ vui khi thấy tôi không vui sao?

Đình Phong lớn tiếng nói, vẫn nhìn chăm chăm vào mắt Hạo Du.

_Thế nào? Đang suy nghĩ sao? – Đình Phong khẽ đưa ly café lên miệng uống.
_Nếu tôi không đồng ý thì sao? – Hạo Du hỏi lại.
_Tùy cậu thôi, nếu cậu muốn Tiểu Minh không vui.

Đình Phong nhún vai, nói. Anh biết thừa Hạo Du còn yêu Tiểu Minh, sự căm ghét trong mắt Hạo Du kia khi nghe anh nói đã dần chuyển sang bi thương. Tình yêu Hạo Du dành cho Tiểu Minh cũng lớn y như anh thôi, Đình Phong biết điều đó, nên anh cần phải “gạt” Hạo Du ra khỏi cuộc sống của Tiểu Minh càng sớm càng tốt.

Đình Phong cũng biết…Hạo Du rồi sẽ đồng ý thôi.

Bỗng thấy giọng Hạo Du trầm trầm vang lên:

_Nói cho tôi lí do bốn năm trước Tiểu Minh chọn anh.
_Ha, chuyện đó cũng cần lí do sao? Cô ấy yêu tôi nên chọn tôi, đó chẳng phải là chuyện hiển nhiên xảy ra hay sao? – Đình Phong tự tin trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.

Hạo Du nghe Đình Phong nói, cậu bất chợt nhớ đến khung cảnh khuôn viên bệnh viện năm đó, sau khi đưa đơn li hôn cho cậu, Tiểu Minh đã gọi Đình Phong là chồng yêu rồi kéo anh ta đi. Không lẽ thực sự Tiểu Minh lúc đó đã yêu Đình Phong rồi. Hạo Du luôn nghĩ về chuyện này, nhưng cậu rõ ràng không thể nào chấp nhận được.

Tình yêu Tiểu Minh dành cho cậu khi đó quá lớn! Để thay đổi cô ấy, cậu không nghĩ chỉ riêng tình yêu của Đình Phong thôi mà lại làm được. Rõ ràng là không thể!

_Không đúng, có phải vì lúc đó cô ấy không biết tôi yêu cô ấy?

Đình Phong nghe Hạo Du hỏi, bỗng ánh mắt có chút thay đổi, một tia bối rối xoẹt qua rồi lại biến mất không chút dấu vết, như chưa từng xuất hiện. Đình Phong mà, sao có thể để cho người khác nắm được cảm xúc, suy nghĩ của mình chứ.

_Cậu vẫn mong Tiểu Minh sẽ quay lại với cậu sao? Cậu muốn cô ấy buồn sao? Muốn lại vì cậu mà một lần nữa Tiểu Minh lại phải chịu đau khổ sao? Tôi đã định để cho cậu và cô ấy cứ làm bạn, nhưng tôi e là… Cậu hình như không chịu yên phận thì phải.
_Ừm, tôi thật sự sẽ chỉ làm bạn với cô ấy, anh không cần phải lo lắng.
_Ý cậu là cậu không đồng ý tránh xa cô ấy ra? – Đình Phong đã có chút tức giận trong lời nói.
_Bắt buộc phải như thế sao? Anh bất an đến vậy sao, có phải vì lúc Tiểu Minh chọn anh, cô ấy… không phải vì yêu anh?
_Cậu nói thế là sao, Tiểu Minh rất yêu tôi, bốn năm trước cũng thế, bây giờ cũng vậy, và tất nhiên là cả mai sau nữa. Cậu thừa biết là bản thân cậu chỉ mang lại cho cô ấy nỗi buồn, chính vì bốn năm trước cậu không trân trọng nên mới mất Tiểu Minh, giờ cậu xuất hiện cũng chỉ làm cho cô ấy phải buồn phiền thôi, cả vì…tôi không thích cậu. Tránh xa cô ấy ra, đó là điều duy nhất mà cậu có thể làm cho cô ấy đấy!

Đình Phong gay gắt nói, sự bình thản gần như bị phá vỡ. Hạo Du nhìn Đình Phong, nhìn tình yêu dành cho Tiểu Minh rực lên trong mắt người con trai này mà lại thở dài một cái trong đầu, cậu vẫn thua, thua cả Đình Phong lẫn tình yêu anh ta dành cho Tiểu Minh. Vậy là cậu nên rút lui?

_Anh đảm bảo sẽ chỉ mang lại cho Tiểu Minh niềm hạnh phúc thôi chứ?
_Cậu đừng hỏi những câu thừa thãi như vậy, tất nhiên là thế, và nếu có SỰ GIÚP ĐỠ của cậu thì sẽ tốt hơn đấy.
_Chỉ cần tôi tránh xa Tiểu Minh ra chứ gì?
_Phải. – Đình Phong nhanh chóng trả lời.
_Cho tôi thời gian.

Hạo Du ảm đạm đáp lại. Cậu nhìn Đình Phong, ánh mắt sâu thăm thẳm. Cậu chẳng cần giấu giếm gì nữa, cậu đang buồn lắm!

_Cho đến bao giờ?
_Tối nay.

Hạo Du chắc chắn trả lời. Cậu không cần nhiều, chỉ cần đủ thời gian cho cậu…nói chuyện với Tiểu Minh thêm lần nữa…

_Được. Mà tôi biết cậu sẽ đồng ý thôi, nếu cậu thực sự…yêu Tiểu Minh. Gọi điện cho tôi sau khi cậu có quyết định, và…hãy giữ bí mật cuộc nói chuyện này, tôi không muốn Tiểu Minh của tôi biết, được chứ.
_Được.
_Vậy tôi về trước, vợ yêu đang chờ tôi về ăn cơm, thế nhé, đi đường…cẩn thận.

Đình Phong khẽ nhếch miệng cười, anh đứng lên ngay và quay lưng rời đi, không chờ câu trả lời Hạo Du, mà anh cũng thấy nó chẳng cần thiết.

Bỏ lại Hạo Du với những miên man suy nghĩ, Đình Phong từng bước chậm rãi về phía chiếc xe của mình, lên xe, nổ máy. Đình Phong cùng chiếc xe lao đi vun vút trên đường, vợ yêu của anh đang mong anh lắm, phải mau chóng trở về bên cô ấy thôi.

Ngoài trời đang mưa.

Mưa từng hạt tấp vào cửa sổ, để lại những vệt nước trong suốt in trên tấm kính dày.

Hạo Du đứng bên cửa sổ, tay khẽ bám víu vào tấm kính dày ấy, cố gắng, để không ngã quỵ. Trái tim cậu đang tan ra cùng mưa, tiếng tim vỡ ra hòa quyện cùng tiếng mưa rả rích. Nỗi đau đang dày vò tâm trí cậu. Nỗi đau đang từ từ xé trái tim cậu ra làm nhiều mảnh, từ từ, vì thế…đau đớn lắm.

Năm phút trước…

Hạo Du gọi điện cho Đình Phong và nói quyết định của mình.

Năm phút trước, cậu đã nói: “Xin hãy yêu cô ấy cả phần của tôi và làm cho cô ấy hạnh phúc. Tôi đồng ý…tránh xa cô ấy”.

Giọng nói như cầu xin, cậu đã cầu xin một người con trai khác yêu cô gái cậu yêu cả phần của cậu.

Nực cười chưa? Hạo Du đang ước mình có thể cười được đây, vì cậu…đang khóc mà không ra nước mắt! Nước mắt cứ nghẹn lại không sao thoát ra được, nó làm cậu như muốn nổ tung, đầu óc cậu chao đảo, mọi thứ trước mắt cứ tối sầm lại, Hạo Du không nhìn rõ cái gì nữa, tất cả những gì cậu muốn, là ngã xuống, và thiếp đi. Để nỗi đau đừng dày vò cậu thêm nữa, để trái tim và tâm trí cậu được yên. Nhưng…Hạo Du không làm được.

Nửa tiếng trước…

Hạo Du ngồi trên giường, như bất động, chiếc điện thoại bị cậu giữ lâu đến phát nóng! Hạo Du nhìn vào tấm hình xinh xinh của cô gái tên “Tiểu Minh”, bên cạnh là số điện thoại của cô ấy. Cậu cứ nhìn chằm chằm vào nó, lông mày chau lại, trán xuất hiện từng nếp nhăn nom rất khổ sở. Hạo Du muốn gọi cho Tiểu Minh, nửa muốn, nửa không.

Cuối cùng Hạo Du cũng ấn cái nút màu xanh ấy. Sau vài giây, đầu dây bên kia mới có tiếng, giọng Tiểu Minh trong treo vang lên:

_Hạo Du.
_……
_Hạo Du?

Hạo Du bỗng run rẩy, mất vài giây, cậu mới cất được lời:

_Ừ, anh đây. Tiểu Minh à?
_Không em thì ai, có chuyện gì thế anh?

Tiểu Minh có vẻ vui cười nói, cô hoàn toàn không biết được những gì Hạo Du đang phải chịu đựng lúc này. Cậu đang khổ sở lắm để có thể “cố tỏ ra bình thường”.

_Tiểu Minh…
_Vâng?
_Tiểu Minh, em…có ghét anh không?

Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi không khỏi bật cười thành tiếng:

_Anh hỏi gì vậy Hạo Du, em…tất nhiên là không.
_Anh…anh… Thời gian qua… – Hạo Du ngập ngừng không nói thành lời.
_Hạo Du, anh sao thế, anh cứ nói đi.
_Thời gian qua, anh… Em…em có buồn phiền gì vì anh không?
_Buồn phiền? Không, Hạo Du, anh có chuyện gì sao, anh hỏi gì lạ thế.

Tiểu Minh bỗng dưng thấy lo lắng. Hình như người-bạn-thân của cô gặp phải chuyện gì không vui.

_Em…vui không? Làm bạn với anh, em…?
_Ừ, có, vui. Sao vậy Hạo Du, có chuyện gì à, hôm nay anh lạ thế. – Tiểu Minh khẽ nhíu mày.
_Thế…nếu…anh…anh biến mất…

Hạo Du khó khăn nói. Nói rồi cậu mới thấy mình…ngu ngốc. Cậu mong chờ Tiểu Minh sẽ níu giữ cậu ư, sẽ đau lòng khi cậu không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa ư? Tiểu Minh coi cậu là một người bạn, cô thiếu gì bạn, mất đi một người…thì sao đâu chứ.

Nhưng Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thì lại lo lắng vô cùng, nỗi lo vừa nãy như nhân lên gấp bội, “biến mất”, “biến mất” gì kia chứ?

_Sao thế, nói gì vậy Hạo Du, ý anh…? Sao thế?
_Không, anh…anh nói linh tinh thôi, Tiểu Minh à, anh nói linh tinh thôi. Anh cũng rất vui được làm bạn với em.

Nhưng thực ra, anh…yêu em nhiều lắm.

Em có hiểu lòng anh không, Tiểu Minh?

_Hic, Hạo Du, anh thật là… Tự nhiên gọi cho em rồi nói linh tinh.
_Anh…anh xin lỗi.

Hạo Du nói, tay nắm chặt cái điện thoại như muốn bóp nát nó. Rồi cậu lại im lặng, không còn biết nói gì nữa. Cậu đang làm gì đây, bản thân Hạo Du cũng chẳng biết nữa. Cậu chỉ muốn nói chuyện với Tiểu Minh một lần, một lần…cuối thôi, để rồi, cậu quyết định…sẽ không bao giờ xuất hiện trước cô nữa, không liên lạc, sẽ (như là) biến mất hoàn toàn. Hạo Du chẳng mong chờ Tiểu Minh sẽ đi tìm mình, vì cậu biết Tiểu Minh sẽ không làm như vậy đâu, rồi cái tên Hạo Du sẽ ra khỏi cuộc đời của Tiểu Minh. Mới nghĩ đến đây, trái tim Hạo Du đã quặn lại, đau tưởng như muốn chết.

Tiểu Minh thấy Hạo Du yên lặng, chỉ nghe tiếng thở khe khẽ từ đầu dây bên kia, cô cứ lưỡng lự không biết có nên lên tiếng trước không, mà sẽ nói gì. Bình thường hai người ít khi nói chuyện điện thoại lắm, chỉ nhắn tin và chat, Hạo Du cũng không chủ động gọi cho cô bao giờ. Tự nhiên hôm nay… Bảo sao trời sầm sì đòi mưa từ chiều, Tiểu Minh tủm tỉm nghĩ rồi cười một mình. Rồi chợt cô nhìn ra ngoài, Tiểu Minh chưa thấy Đình Phong về, anh đi đã lâu rồi đấy, gọi điện xong cho Hạo Du cô phải gọi cho anh xem thế nào.

_Tiểu Minh…?

Nghe thấy Hạo Du gọi tên mình, Tiểu Minh vội lên tiếng:

_Vâng, em đây.
_Tiểu Minh à…
_Sao thế ạ? – Hạo Du hôm nay đúng thật lạ mà.
_Nói chuyện chút nha.
_Hì, vâng, được mà, anh lạ thật đấy.

Hạo Du tự mình cũng thấy mình thật lạ. Nhưng “nói chuyện” ở đây là muốn ôn lại chuyện xưa, Hạo Du muốn nói chuyện bốn năm trước. Dù sao cũng là lần cuối cùng được nói chuyện cùng cô, cậu muốn nói, thật nhiều, thật nhiều, muốn cho Tiểu Minh biết, cho dù thế nào, người cậu yêu…vẫn là cô. Mãi là cô.

_Tiểu Minh à, bốn năm trước…

Tiểu Minh nghe thấy Hạo Du nói “bốn năm trước” tự nhiên trong lòng cũng không thoải mái lắm. Cô thực sự muốn cả hai cùng quên hết chuyện quá khứ đi rồi mà.

_Ừm, vâng.
_Anh…yêu em lắm, Tiểu Minh à…

Hạo Du khe khẽ nói, giọng…như sắp khóc.

Tiểu Minh ở đầu dây bên kia bỗng thấy tim mình trật đi một nhịp…

_Trước kia và cả bây giờ, anh yêu em, anh yêu em, anh không muốn xa em chút nào, Tiểu Minh à, anh không chịu được, nếu không được nói chuyện với em, anh chắc sẽ chết mất, chết mất…

Hạo Du nói một câu dài, đầy xúc động. Bản thân Hạo Du hiện tại cũng không kiềm chế được cảm xúc nữa, giọng nói cậu càng ngày càng nghẹn lại. Nói rồi Hạo Du lại hối hận. Đã là lần cuối rồi, cậu còn nói ra những lời này làm gì nữa, sẽ lại làm Tiểu Minh khó xử, à, khó chịu mất thôi. Sao cậu lại ngu ngốc như vậy chứ, nói ra làm gì.

Nhưng Hạo Du không kiềm chế được, những lời đó, cho dù có phải nói bao nhiêu lần, cậu vẫn muốn nói. Cho dù Tiểu Minh có không muốn nghe, cậu vẫn muốn nói.

Tiểu Minh tâm trạng không biết là thế nào nữa, chỉ thấy giọng cô run run:

_Hạo…Hạo Du, anh…sao… Hôm nay anh sao thế Hạo Du?

Nhưng Hạo Du không để ý đến câu hỏi của Tiểu Minh, cậu vẫn tiếp tục nói, không sao kìm nén được cảm xúc của mình.

_Tiểu Minh, tại sao người em chọn không phải là anh hả Tiểu Minh, tại sao bốn năm trước em không chọn anh, anh…anh đã rất…rất yêu em…
_Hạo…Hạo Du…

Tiểu Minh lắp bắp gọi tên Hạo Du. Hạo Du thật sự làm sao thật rồi, có chuyện gì xảy ra với Hạo Du sao, Tiểu Minh nghĩ, có chuyện gì khiến Hạo Du hôm nay lại thành ra như vậy, cô đã nghĩ là Hạo Du vẫn còn yêu mình, nhưng không muốn đối mặt nên chẳng bao giờ để bản thân phải bận tâm, phải suy nghĩ về điều đó. Hạo Du hình như cũng thế cơ mà, cả hai đã hứa sẽ cùng là bạn bè thôi, bạn bè thân thiết thôi, hôm nay Hạo Du sao vậy chứ, cô thấy lo quá.

_Lí do…em nói cho anh nghe được không Tiểu Minh, vì sao khi đó em chọn Đình Phong, tình yêu em dành cho anh chẳng lẽ lại dễ dàng thay đổi thế?

Em…sao tình yêu em dành cho anh lại có thể dễ dàng thay đổi được chứ, em cũng đã rất đau khổ. Để yêu được Đình Phong, em cũng đã rất đau khổ.

Cho đến lúc chọn Đình Phong, em vẫn còn yêu anh rất nhiều mà, nhưng là vì…

_Hạo Du à, vì lúc đó, em…em không biết là…là…anh yêu em…

Tiểu Minh cũng khổ sở nói, đôi lông mày cô chau lại, ánh mắt hiện rõ vẻ đau khổ. Tiểu Minh nói ra rồi, bỗng chốc cảm thấy vô cùng hối hận. Không được, cô nói như thế là không được. Nhỡ Hạo Du hiểu lầm cô vì không biết Hạo Du yêu mình nên mới chọn Đình Phong thì sao, cho dù đúng là như thế, không được, tình yêu mà cô và Hạo Du dành cho nhau không được phép…tồn tại.

Mà giờ…người cô yêu là…Đình Phong cơ mà, để chấp nhận Đình Phong, cô đã cố gắng biết bao nhiêu…

_Nhưng Hạo Du à, em…lúc đó, em đã yêu Đình Phong nên mới chọn anh ấy… Hạo Du à, em xin lỗi nhưng…nếu lúc đó em biết anh yêu em, người em chọn vẫn sẽ là…Đình Phong…

“Nhưng Hạo Du à, em…lúc đó, em đã yêu Đình Phong nên mới chọn anh ấy… Hạo Du à, em xin lỗi nhưng…nếu lúc đó em biết anh yêu em, người em chọn vẫn sẽ là…Đình Phong…”, trái tim Hạo Du lại được “dịp” đau đớn rã rời khi nghĩ về câu nói đó của Tiểu Minh. Câu nói ấy cứ như dao nhọn, rạch từ từ từng vệt nhỏ vào tim Hạo Du, chậm chậm thôi, như thế mới cảm nhận được đau đớn đến cùng cực, nỗi đau khoét sâu vào từng tế bào trong cơ thể. Tim…như bị giằng xé. Rách toạc. Và đau.

Hạo Du hạ mình xuống đất, cậu quay người dựa mình vào tường, đầu gục xuống đất, một giọt nước từ đầu bỗng rơi xuống, rơi vào tay cậu, vỡ tan. Rồi lại giọt thứ hai, thứ ba… Hạo Du khóc, lại vì Tiểu Minh. Cậu đã từng nghĩ đàn ông con trai thì không được phép đổ lệ, ấy thế mà, cậu đã vì cô khóc bao nhiêu lần rồi, lần nào khóc, cũng là khi con tim bị hành hạ đến mức không muốn đập nữa.

Phải làm sao đây, từ nay về sau cậu sẽ không được nhìn thấy Tiểu Minh nữa sao, không được nói chuyện với cô nữa, cậu sẽ nhớ cô sao chịu nổi đây, sao tình yêu lại đày đọa cậu đến thế này, giá mà ông trời đừng cho cậu gặp Tiểu Minh, có phải cậu không phải khổ, cô cũng không phải khổ không, tại sao lại để cho hai người gặp nhau, yêu nhau. Cậu nguyền rủa số phận, nguyền rủa ông trời, trừng phạt cậu như vậy chưa đủ sao, những gì cậu phải chịu đựng chưa bù đắp được với những gì cậu gây ra cho Tiểu Minh sao. Còn định hành hạ cậu đến bao giờ chứ.

Hạo Du gục hẳn đầu xuống đầu gối, cậu khóc dữ hơn trước, cả cơ thể cứ run lên bần bật. Hạo Du khóc không thành tiếng, nước mắt chảy xuống bỏng rát khuôn mặt. Cả không gian lạnh lẽo, mọi thứ như đông đặc lại, chỉ còn một bờ vai đang rung lên từng đợt, cô độc và đớn đau.

Hạo Du cứ khóc, một mình cậu ở đó gặm nhấm nỗi đau của bản thân, sẽ không ai biết được Hạo Du khóc, không ai biết một người con trai cũng có những giây phút yếu đuối như vậy. Hạo Du cứ khóc…

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên như làm Hạo Du bị kéo ra khỏi những cơn đau triền miên. Cậu bừng tỉnh, cố gắng với đến cái máy đang nhấp nháy sáng để trên giường. Qua làn nước mắt, Hạo Du nhìn thấy tên người gọi là “Tiểu Giang”. Cố lấy lại giọng nói bình thường, Hạo Du vài giây sau mới nhấc máy. Thực ra Hạo Du không muốn nói chuyện với ai lúc này đâu, nhưng quả thật…cậu cần có ai đó để chia sẻ.

_Anh…anh đây Tiểu Giang…
_Hạo Du, giọng anh sao lạ vậy, anh ốm à?
_Không, anh không sao, cảm cúm chút thôi – Hạo Du nói dối.
_Hic, anh phải giữ gìn sức khỏe chứ, ở có một mình mà… Thế anh đã ăn tối chưa? Uống thuốc gì chưa?
_Anh uống rồi, không sao, không sao đâu mà.
_Em lo cho anh lắm đó, nhớ uống thuốc đều đặn đấy. 
_Ừ, cám ơn em, Tiểu Giang.

Hạo Du xúc động nói.

_Không có gì, sao anh khách sáo thế chứ.
_Hì.

Hạo Du cười. Khẽ cười buồn một cái. Tâm trạng cậu lúc này có vui vẻ gì đâu, cười được là tốt lắm rồi, nước mắt vẫn còn bám chặt trên khuôn mặt cậu đây, cười cũng khó lắm!

_Mà Tiểu Giang này…
_Sao thế anh, anh cứ nói đi.
_……
_Sao anh không nói, Hạo Du? Mà có phải anh có tâm sự gì không Hạo Du, em nghe giọng anh lạ lắm.
_Ừ, anh… Tiểu Giang à, anh đang buồn quá.
_Sao thế Hạo Du, có chuyện gì khiến anh buồn sao, anh cứ nói đi. Em nghe mà. – Tú Giang nghe Hạo Du nói thế không khỏi sốt sắng mà hỏi lại.
_Hôm nay anh gặp Đình Phong, hắn ta nói anh hãy tránh xa Tiểu Minh ra, anh…đồng ý rồi.

Tiểu Giang gần như hét lên trong điện thoại:

_Sao lại có chuyện như thế, Đình Phong đồng ý cho Tiểu Minh làm bạn với anh cơ mà.
_Ừ, chắc hắn lo… – Hạo Du buồn buồn nói – anh đồng ý rồi, nhưng…vẫn buồn quá.
_Haiz, hắn ta yêu Tiểu Minh quá đây mà.
_Ừ, anh biết…

Hạo Du nói rồi không ai bảo ai cả hai lại cùng yên lặng. Hạo Du thở dài, Tú Giang cũng thở dài. Rồi một lúc, Tú Giang là người lên tiếng trước:

_Hạo Du à, thế…anh có nói gì với Tiểu Minh không, cứ thế đồng ý hả?
_Anh…

Nhắc đến Tiểu Minh, vết thương trong lòng Hạo Du lại trở nên nhức nhối lạ thường, tim cậu lại đau quá…

_Sao? – Tú Giang không thấy Hạo Du nói tiếp liền hỏi.
_Anh có, vừa nói chuyện với cô ấy. Rồi mới…đồng ý.
_Thế nói những gì? Anh chắc không nói với cô ấy chuyện anh gặp Đình Phong, phải không? Cả chuyện anh ta bảo anh tránh xa Tiểu Minh nữa.
_Ừ, anh không nói. Anh chỉ nói chuyện… Anh buồn quá Tiểu Giang ạ, Tiểu Minh, cô ấy bảo…
_Anh cứ nói đi.

Hạo Du chưa nói đã thở dài mấy cái, ôm lấy ngực, cậu nhẹ giọng nói, mắt bỗng lại bị bao phủ bởi một làn nước mỏng:

_Tiểu Minh bảo…nếu cô ấy biết anh yêu cô ấy thì cô ấy cũng sẽ chọn Đình Phong. Tiểu Giang à, anh buồn quá.
_Hạo Du?

Tú Giang bỗng sửng sốt gọi tên Hạo Du rất lớn.

_Ừ? Anh đây.
_Anh…anh nói lại xem, Tiểu Minh nói cái gì cơ?
_Cô ấy nói…nếu cô ấy biết anh yêu cô ấy thì cô ấy cũng sẽ chọn Đình Phong.
_Ý Tiểu Minh là…lúc chọn Đình Phong, cô ấy không biết anh yêu cô ấy?
_Ừm, Tiểu Minh bảo lúc đó cô ấy không biết anh yêu cô ấy.
_Lúc đó là bốn năm về trước? – Tú Giang vẫn có vẻ sửng sốt, hỏi.
_Ừ. – giọng Hạo Du rất buồn.
_Không thể nào, sao có chuyện đó được.

Hạo Du thấy thái độ Tú Giang như vậy thì rất ngạc nhiên. Chuyện làm Hạo Du buồn như thế, Tú Giang không có vẻ gì là muốn chia sẻ với cậu, hình như là còn không tin những gì cậu nói thì phải.

_Sao thế Tiểu Giang?
_Hạo Du à, không thể, sao lại thế chứ.
_Là chuyện gì em? Chuyện gì không thể?
_Sao bốn năm trước Tiểu Minh lại không biết anh yêu cô ấy được chứ, điều đó là không thể mà.
_Ừm, lúc đó anh ốm mà, em đi du học, nên chắc cô ấy không biết. Haiz, nhưng mà sao chứ, cô ấy…vẫn chọn Đình Phong mà, đâu phải…anh.

Hạo Du thở dài thườn thượt, mắt nhìn xuống đất.

Đầu dây bên kia Tú Giang vẫn nói đi nói lại câu vừa rồi.

_Không, Tiểu Minh phải biết chứ, sao lại không. Không thể là không biết được, chính em, em đã nói cho Tiểu Phần nghe, và nhờ cô ấy nói lại Tiểu Minh mà anh. Sao có chuyện Tiểu Minh không biết được.

Đến lúc này, nghe Tú Giang nói, Hạo Du cũng sửng sốt không kém:

_Em nói gì cơ Tiểu Giang, ý em là…không có lí gì mà Tiểu Minh bốn năm trước lại không biết về tình yêu của anh?
_Tất nhiên, trừ khi…Tiểu Phần giấu Tiểu Minh, chứ sao cô ấy lại không biết được. Em đã kể với Tiểu Phần chuyện anh…chọn Tiểu Minh mà. Chắc chắn đó, còn bảo cô ấy gửi giúp em lời xin lỗi đến Tiểu Minh nữa.
_Không lẽ Tiểu Phần lại…?
_Em không biết, có lẽ nào lại như thế.

Rồi cả hai lại chìm trong im lặng. Cả hai cùng nhau suy nghĩ. Tú Giang không thể nghĩ được lí do vì sao Tiểu Minh lại không biết…, chỉ có thể vì Tiểu Phần giấu Tiểu Minh thôi. Nhưng Tiểu Phần làm thế để làm gì chứ, nhưng rõ là Tiểu Minh không biết. Cô biết mà, Tiểu Minh có lẽ là nói dối thôi, nếu biết Hạo Du yêu mình, có khi nào Tiểu Minh lại chọn Đình Phong chứ.

Vậy đúng là Tiểu Phần giấu Tiểu Minh hay sao, cô không hiểu, không lẽ có liên quan đến…

_Hạo Du/ Tiểu Giang… – bỗng cả hai cùng lên tiếng.
_Em nói trước đi. – Hạo Du vội nói.
_Không, anh nói trước đi, xem có giống ý em không.
_Ừm. Được rồi, chiều nay anh gặp Đình Phong, anh ta rõ là biết anh yêu Tiểu Minh mà, ý anh là cả bốn năm trước lẫn bây giờ.
_Đình Phong biết…?
_Ừ, hắn ta nói mà.

Rồi Tú Giang vài phút sau mới lên tiếng:

_Hạo Du này, anh có nghĩ là Tiểu Phần cùng Đình Phong…giấu Tiểu Minh chuyện anh yêu cô ấy không?
_Vì sao hai người họ phải làm như thế?
_Em cũng không biết, Đình Phong thì còn hiểu được, chứ Tiểu Phần thì không sao đoán được.
_Ừm, nhưng em có chắc là em nói với Tiểu Phần không, và bảo cô ấy nói với Tiểu Minh?
_Có chứ, chắc chắn rồi. Giờ Tiểu Minh không biết thì chỉ có thể vì Tiểu Phần giấu cô ấy thôi, và có cả liên quan đến…Đình Phong trong đó.
_Nếu quả thực là Đình Phong và Tiểu Phần lừa dối Tiểu Minh, thì anh phải làm gì bây giờ? Tiểu Minh đã nói là dù thế nào…
_Anh phải nói cho cô ấy biết chứ, chắc chắn rồi. Nhưng mà phải hỏi rõ xem có đúng là Tiểu Phần làm vậy không đã. Em thấy rất khó tin, không lẽ cô ấy lại nghe lời Đình Phong mà làm như vậy.

Hạo Du nghe Tú Giang nói vậy chỉ biết ậm ừ. Một lúc cậu mới nói:

_Vậy anh sẽ hẹn gặp Tiểu Phần hỏi rõ chuyện này.
_Ừm, càng sớm càng tốt Hạo Du ạ.

8 a.m

Đã mấy hôm nay không ngủ, tính ra đã bốn năm hôm kể từ ngày đi gặp Tiểu Phần ấy, Hạo Du buồn phiền đến phát ốm! Cảm sốt từ hôm đó đến giờ, lại thêm vài đêm thức trắng suy nghĩ, Hạo Du gầy đi trông thấy, khuôn mặt tiều tụy: mắt thâm quầng và da nhợt nhạt, vẻ quyến rũ thường ngày của cậu cứ như biến mất hoàn toàn. Nhìn vào trong gương chỉ còn thấy một Hạo Du không còn tí sức sống nào, cậu mệt mỏi đưa tay vuốt ngược tóc ra sau rồi lại về giường. Ngồi phịch xuống dưới, mắt Hạo Du nhắm nghiền. Thật sự quá là mệt mỏi!

Hạ toàn thân từ từ nằm xuống, Hạo Du nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nheo nheo mắt nhớ lại buổi chiều hôm đó cậu hẹn gặp Tiểu Phần. Hai người đã nói chuyện đến mấy tiếng đồng hồ.

Hạo Du vẫn là người đến trước. Hôm nay cậu mặc một chiếc áo sơ mi dài tay bó sát người màu bordeaux, hai cúc trên được mở để lộ cái cổ cao trắng ngần, Hạo Du trông quyến rũ và gợi cảm vô cùng. Cậu ngồi đó mà khiến bao cô nàng đi qua không khỏi liếc mắt nhìn mà ao ước… Nhưng tất nhiên là họ chỉ dám nhìn từ xa, thậm chí còn không dám lại gần cậu, vì khuôn mặt Hạo Du quá đỗi lạnh lùng! Cậu ngồi đó, không để tâm bất cứ ai, bất cứ cái gì, ánh mắt rất lạnh lùng và vô cảm.

Café Rainbow không có tiếng piano êm ả như ở Thiên đường, chỉ có những bản nhạc rock mạnh mẽ và sôi động, Hạo Du nghe, không thích lắm mà cũng không biết là bài gì nữa… Hôm nay cậu vẫn chọn một cái bàn bên cửa sổ, lại ngắm cảnh người đi lại tấp nập bên ngoài với đôi mắt lơ đãng. Cậu đang thấp thỏm lo âu một điều gì mà cậu cũng không xác định được, chỉ biết tim cậu cứ đập nhanh liên hồi. Hạo Du hết nhìn đường qua tấm kính lại nhìn ra phía cửa, mong Tiểu Phần – người cậu đã hẹn mau mau đến. Cậu thật sự muốn biết sự thật, sự thật Tiểu Minh vì sao bốn năm trước không biết cậu yêu cô ấy khi mà trước khi đi Mĩ Tú Giang đã nói…

Nhưng thực ra, bản thân Hạo Du cũng chẳng biết cậu muốn biết rõ chuyện này để làm gì, khi mà Tiểu Minh đã nói cho dù thế nào vẫn chọn Đình Phong. Chẳng phải có biết cũng chẳng thay đổi được gì sao, có biết, cậu cũng sẽ chỉ để trong lòng, cậu sẽ nói với Tiểu Minh ư? Không. Với Đình Phong? Làm gì kia chứ, khi mà mọi chuyện đến bây giờ đã là quá muộn để thay đổi. Hơn nữa…chính cậu đã nói…cậu sẽ tránh xa Tiểu Minh, sẽ không xuất hiện trong cuộc đời của cô nữa. Nếu vì không biết chuyện về tình cảm cậu dành cho Tiểu Minh mà cô chọn Đình Phong thì còn được chứ đằng này…

Thế mà cuối cùng, sau cả đêm suy nghĩ, trằn trọc, Hạo Du vẫn quyết định hẹn gặp Tiểu Phần, có được số của cô bạn này cũng chẳng khó khăn gì lắm. Hạo Du đã lưỡng lự nhiều lần mới nhấn nút gọi, khi biết là Hạo Du, giọng Tiểu Phần có chút biến đổi, lúc đầu cô còn không đồng ý gặp, nhưng rồi sau một lúc thuyết phục, Hạo Du cũng hẹn được Tiểu Phần tại Café Rainbow này. Mấy phút nữa là đến giờ hẹn rồi.

Cuối cùng thì Tiểu Phần cũng đến. Hạo Du nhìn theo dáng Tiểu Phần bước vào, tim bỗng đập mạnh hơn nữa, tất nhiên không phải vì vẻ đẹp khiến người khác mê mẩn của Tiểu Phần, mà chỉ vì cậu sắp phải đối mặt với một sự thật, cái sự thật là chuyện cậu chọn Tiểu Minh đã bị Tiểu Phần che giấu suốt bốn năm qua, đến tận bây giờ Tiểu Minh mới biết. Hạo Du không dám khẳng định đúng là vậy, và nếu đúng thì cũng chẳng biết lí do tại sao Tiểu Phần lại làm thế, nhưng vẫn hi vọng hôm nay mọi chuyện sẽ được sáng tỏ.

Tiểu Phần ngồi xuống ghế, hơi bối rối khi Hạo Du cứ nhìn chằm chằm vào mình. Cô không hiểu ý nghĩ cái nhìn đó, chỉ biết ánh mắt Hạo Du rất lạnh lùng, cứ như muốn làm cô đóng băng vậy. Cũng như Hạo Du, Tiểu Phần đã mất cả buổi sáng để suy nghĩ, cô cũng rất lo lắng không biết Hạo Du tìm gặp mình để làm gì, có phải cậu đã biết chuyện-gì-đó, hay vì một lí do khác.

Hạo Du mở lời trước, vẫn xưng hô như hồi còn học cấp ba:

_Bạn uống gì?
_Ừm, cho mình trà sữa trân trâu.
_Để mình gọi.

Lúc này Hạo Du mới quay ra, gọi cho Tiểu Phần một ly trà sữa trân châu, mình thì một ly nâu nóng. Không hiểu sao cô phục vụ lúc mang đồ ra cứ nhìn chằm chằm vào Hạo Du, rồi lại nhìn Tiểu Phần, làm cả hai có chút không thoải mái.

Lí do thì đơn giản quá rồi, hai người quá đẹp chứ sao!

_Bạn có chuyện gì muốn nói với mình? – Tiểu Phần xoay xoay cái ống mút, khẽ ngước mắt lên hỏi Hạo Du.
_Thực ra… Mình có chuyện muốn hỏi thôi, mong là bạn có thể nói thật cho mình biết.
_Bạn cứ nói đi.
_Hm…mm…,mình nói thẳng nhé, mình đã biết rồi.

Hạo Du trầm giọng nói, cậu nhìn như xoáy sâu vào đôi mắt Tiểu Phần, xem có gì biến đổi không. Cách dễ nhất để nắm được suy nghĩ và tâm trạng của một người là nhìn vào mắt họ mà.

_Biết rồi? Ý bạn là…?

Tiểu Phần nghe Hạo Du nói thế, đúng là có bối rối đôi chút. Cô đưa mắt ngay nhìn vào ly trà sữa, không để Hạo Du nhìn mình nữa. Tiểu Phần giấu cảm xúc không giỏi như Đình Phong!

_Mình đã nói là mong bạn có thể nói thật cho mình biết. Mình đã biết rồi, chuyện bốn năm về trước.

Hạo Du khẽ đan tay vào nhau, dùng ánh mắt tự tin nhìn Tiểu Phần. Cậu nãy đã nhận ra ngay những nét bối rối trên khuôn mặt cô. Giờ thì cậu hoàn toàn có thể tin, chuyện Tiểu Phần giấu Tiểu Minh là thật. Chỉ có điều, tại sao cô lại làm như vậy. Cũng như những gì Tú Giang đã nói, không lẽ Tiểu Phần nghe lời Đình Phong nên…?

_Bạn nói rõ hơn đi, mình không hiểu chuyện bốn năm trước là chuyện gì?

Tiểu Phần đều đều giọng nói, cô cố gắng để Hạo Du không phát hiện ra cô đang lo lắng. Nhưng rõ ràng sự lo lắng đấy đã trải đều mắt cô mất rồi.

Hạo Du hít một hơi thật dài, nhìn vào mắt Tiểu Phần, cậu khẽ cất lời:

_Chuyện bạn…với Đình Phong, giấu Tiểu Minh.
_Mình vẫn không hiểu.

Tiểu Phần ngay lập tức đáp trả. Người cô không chủ động mà run lên một cái, cho dù trời hôm nay không hề lạnh. Cô cảm thấy vô cùng lo lắng. Là sao đây, Hạo Du biết? Còn biết rõ là cô với Đình Phong… Làm sao đây, nếu Hạo Du thực sự biết…

Không được, chuyện đó chỉ có cô và Đình Phong biết thôi, sao Hạo Du biết được. Không được, có chết cô cũng sẽ không nói sự thật.

Hạo Du thấy Tiểu Phần vẫn ra vẻ không biết gì liền nghiêm mặt nói:

_Tiểu Phần, mình đã nói là mình biết mà bạn còn cố tỏ ra không hiểu sao. Hay là phải đến lúc mình cho Tiểu Minh biết, bạn mới chịu nhận là bạn với Đình Phong, hai người đã giấu Tiểu Minh chuyện mình yêu cô ấy, để cô ấy hận mình suốt bốn năm trời. Bạn muốn như vậy phải không?

_Hạo Du, mình đã nói là mình không hiểu bạn nói gì hết. Gì mà giấu Tiểu Minh chuyện bạn yêu cô ấy chứ, mình làm sao biết được bạn có yêu Tiểu Minh hay không mà giấu nào, lại càng chẳng liên quan đến Đình Phong.

Tiểu Phần gay gắt nói, nhưng rõ ràng cô đang run sợ trước câu nói vừa nãy của Hạo Du. Trán cô bắt đầu lấm tấm mồ hôi, hai bên lông mày cô nhíu lại, gần như chạm vào nhau, khuôn mặt xinh xắn phần nào bị biến dạng.

Hạo Du bỗng đưa người tựa hẳn vào ghế, cố gắng ngồi một cách thoải mái nhất. Nhìn Tiểu Phần với ánh mắt bi thương, Hạo Du cười khổ:

_Bạn không biết mình yêu Tiểu Minh ư, bạn nói vậy mà không thấy quá là bất công với mình sao. Chuyện mình chọn Tiểu Minh chứ không phải Tiểu Giang, bạn phải là người rõ nhất mới phải. Bạn không phải nói dối nữa Tiểu Phần, chính Tiểu Giang đã nói cho mình biết những gì trước khi đi Mĩ cô ấy nói với bạn. Vậy mà giờ bạn còn kêu là không biết…

Tiểu Phần nhìn vào Hạo Du rồi vội quay đi. Vẻ mặt cô lúc này phải nói là vô cùng lúng túng. Con ngươi đen láy khẽ rung động, Tiểu Phần không nhìn vào bất cứ điểm nào cố định, cố đưa mắt đi nhìn xung quanh để không phải nhìn trực tiếp vào Hạo Du nữa.

Cô đang vận dụng hết sự nhanh nhạy của mình để suy nghĩ, vậy là Hạo Du biết chuyện cô cùng Đình Phong giấu Tiểu Minh thật rồi, nhưng hình như cũng chỉ biết chuyện đó. Chuyện cô nói dối Tiểu Minh Hạo Du bỏ mặc cô bạn này khi tử tự có lẽ là Hạo Du không biết. Như vậy cũng chưa đến nỗi đáng lo ngại lắm, bây giờ cho dù cô có nhận, Hạo Du có nói cho Tiểu Minh thì cũng vẫn còn cứu vãn được. Tiểu Minh sẽ nghĩ là vì Tiểu Phần và Đình Phong yêu quý cô quá nên mới làm như vậy. Nhưng tốt nhất là không được để Tiểu Minh biết, một chuyện bị lộ thì sẽ kéo những chuyện khác bị lộ. Chuyện Đình Phong và cô nói dối Tiểu Minh, Tiểu Minh không thể biết được, chuyện cô yêu Đình Phong lại càng không thể để Tiểu Minh biết. Cô phải làm thế nào đây, phải bảo vệ cả cô lẫn Đình Phong. Phải làm cho Hạo Du không nói ra chuyện này.

Cũng không khó lắm, Tiểu Phần nghĩ, Hạo Du yêu Tiểu Minh nhiều như vậy chắc chắn không muốn cô ấy buồn. Hơn nữa chính Hạo Du đã nói chỉ muốn làm bạn với Tiểu Minh, người như Hạo Du có lẽ chỉ cần nhìn Tiểu Minh hạnh phúc là được.

_Thôi được rồi, mình nhận, là mình giấu Tiểu Minh. Là mình giấu cô ấy chuyện bạn yêu cô ấy.

Ánh mắt Hạo Du bỗng trở lên sắc lạnh, cậu nói với sự phẫn nộ ngập tràn đôi mắt sáng:

_Tiểu Phần, tại sao bạn lại làm như vậy, tại sao chứ? Mình có khi nào đối xử không tốt với bạn sao?

Tiểu Phần hết sức bình tĩnh, nói:

_Hạo Du, bạn không có khi nào đối xử không tốt với mình cả.
_Vậy thì tại sao chứ?
_Nhưng bạn đối xử không tốt với Tiểu Minh.

Nhìn chằm chằm vào mắt Hạo Du, Tiểu Phần nói rõ ràng từng chữ, từng chữ. Ánh mắt Hạo Du lập tức biến đổi. Tiểu Phần biết mà.

Hạo Du im lặng, mặt quay đi không nhìn vào Tiểu Phần. Một lúc sau cậu mới lại lên tiếng:
_Nếu bạn không giấu Tiểu Minh, mình đã có cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Mình yêu Tiểu Minh thế nào bạn biết rồi đấy, đến giờ thực sự mình vẫn còn rất yêu cô ấy.

_Đình Phong đã làm tốt hơn bạn. Bốn năm qua anh ấy luôn chỉ mang lại cho Tiểu Minh hạnh phúc. Ở bên Đình Phong, cô ấy không phải khóc, không phải đau khổ, không phải đến nỗi…cắt tay tự tử. Còn bạn thì sao, bạn chỉ khiến Tiểu Minh phải rơi nước mắt.
_Mình tin là nếu Tiểu Minh ở bên mình, cô ấy cũng sẽ được hạnh phúc.
_Không, bạn nhầm rồi, bạn không bao giờ làm tốt hơn Đình Phong được đâu. Bạn cũng nhìn thấy bây giờ cô ấy hạnh phúc đến thế nào rồi đúng không, Đình Phong rất trân trọng Tiểu Minh, luôn dành trọn những gì tốt đẹp nhất cho cô ấy. Mình cảm thấy…chẳng có gì hối hận khi đã giấu cô ấy chuyện đó cả.

Tiểu Phần nói rồi lại nhìn Hạo Du. Hai người nhìn nhau, đến gần chục phút. Hồi lâu mới có tiếng Tiểu Phần vang lên:

_Hạo Du, dù sao mình cũng xin lỗi vì giấu chuyện đó với Tiểu Minh. Nhưng bạn hãy nghĩ kĩ đi, Tiểu Minh đang hạnh phúc như vậy rồi, giờ bạn có biết, có nói với cô ấy cũng sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ. Tiểu Minh chắc chắn sẽ rất khó xử, và có khi còn cả dằn vặt nữa. Nếu bạn thực sự yêu Tiểu Minh, hãy để yên cho cô ấy và Đình Phong ở bên nhau, đừng xuất hiện trong cuộc đời của cô ấy nữa.

Tiểu Phần nói rồi đứng lên ra về, không chào Hạo Du lấy một tiếng, cũng không chờ Hạo Du đáp trả. Hạo Du cứ ngồi đó, cậu không giữ Tiểu Phần lại, cũng không nói thêm bất cứ điều gì. Tâm trạng cậu lúc này chẳng ai có thể đoán được là thế nào, chỉ biết đôi mắt Hạo Du ngày càng tối tăm, mờ mịt. Ngồi đó thêm một lúc, Hạo Du cũng thanh toán rồi đi về, trong đầu ngổn ngang biết bao suy nghĩ.

Tiểu Minh và Đình Phong đang ngồi ăn tối ở nhà. Trông hai người vô cùng vui vẻ và tình cảm, Đình Phong không ngừng gắp thức ăn cho Tiểu Minh, ngồi nhìn cô ăn rồi ăn thức ăn cho cô gắp. Không khí trong phòng ăn quả thực chỉ nhuốm duy nhất màu của hạnh phúc!

_Anh ăn đi Phong Phong, đừng có gắp cho em mãi như vậy.

Tiểu Minh khẽ chau mày, nhưng rồi được Đình Phong đút cho một miếng thịt viên lại vui vẻ đón nhận, ăn xong còn cười toe toét nữa.

_Anh cũng ăn đi.

Tiểu Minh đút cho Đình Phong rồi, nhìn anh ăn lại còn thấy vui hơn nữa. Hai người cứ tiếp tục bữa-ăn-đầy-màu-hồng như vậy, ai nhìn vào cũng thấy thật ngưỡng mộ. Nhưng thật ra, cả hai đều đang cười những-nụ-cười-giả, tâm trạng của Tiểu Minh và Đình Phong đều đang không vui vẻ chút nào.

Tiểu Minh thì buồn thật là buồn, đã mấy hôm nay cô không (được) nói chuyện với Hạo Du rồi, không hề thấy Hạo Du online, thậm chí cô còn lên mấy trang web kiểm tra nick ẩn rồi mà vẫn chỉ thấy nick Hạo Du mang một màu xám ảm đạm, lúc nào cũng là offline hết. Tiểu Minh thấy rất buồn, thấy như thiếu thiếu cái gì đó, thậm chí còn lo lắng vô cùng cho Hạo Du. Cô cũng đã nhắn tin mà không thấy Hạo Du trả lời, gọi Hạo Du cũng không nghe, sau đó là tắt máy. Có lẽ…, Tiểu Minh nghĩ, là vì buổi hôm trước nói chuyện với Hạo Du và vì những gì cô nói nên Hạo Du mới vậy. Chắc là đã khiến Hạo Du buồn phiền và đau khổ nhiều lắm, vì…Hạo Du còn yêu cô nhiều đến vậy. Những gì Tiểu Minh nói lúc đó thật quá tàn nhẫn mà. Tiểu Minh vẫn còn nhớ như in câu cuối cùng Hạo Du nói trước khi dập máy, sau khi nghe câu ấy, cô đã khóc…

“_Tiểu Minh, nếu thật sự có kiếp sau, anh nhất định sẽ tìm em để cho em biết tình yêu anh dành cho em nhiều đến nhường nào, lúc đấy hãy chọn anh em nhé!”

Sau khi nghe xong, Tiểu Minh đã khóc, nước mắt chảy ra hoàn toàn vô thức, Tiểu Minh không tự chủ nổi. Cô chưa kịp nói gì, Hạo Du đã nói tạm biệt và dập máy, Tiểu Minh sau đó gọi lại cũng không được nữa. Đến giờ thì Hạo Du đã tắt máy rồi, cũng không thấy lên mạng nữa.

Nhớ lại hôm đó, Tiểu Minh lại buồn quá, ăn chẳng còn chút nào thú vị, cô thở dài một cái trong đầu, sợ làm Đình Phong đang vui lại phải bận tâm quá nhiều. Mà chuyện liên quan đến Hạo Du, lại là cô buồn vì Hạo Du, Tiểu Minh không hề muốn Đình Phong biết.

Đình Phong thì ngoài miệng cứ cười, cứ vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra chứ cứ nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi bơ phờ của anh là biết anh chẳng ổn chút nào. Đã mấy hôm rồi, kể từ hôm Tiểu Phần gọi điện nói cho anh biết Hạo Du đã biết chuyện ấy, Đình Phong ăn không ngon, ngủ không yên. Anh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ Hạo Du sẽ nói với Tiểu Minh, không một phút nào được yên cả. Chỉ cần Tiểu Minh nói đi ra ngoài, anh đã cảm giác trời sắp sụp xuống đến nơi, rồi mỗi lần cô có điện thoại, Đình Phong lại thấy tim đạp nhanh tưởng chừng như sắp vỡ ra vậy.

Cũng chính vì lo lắng như thế, Đình Phong không thể nào ngủ được, anh đêm nào cũng phải dùng thuốc an thần để có thể ngủ được một chút. Cho dù sáng dậy còn mệt mỏi hơn, người lúc nào cũng uể oải, đau rã rời, đầu óc chẳng lúc nào tỉnh táo, Đình Phong vẫn còn thấy hơn cả đêm không ngủ được chỉ trằn trọc suy nghĩ rồi mê sảng đến lúc Tiểu Minh sẽ rời xa anh. Đình Phong mấy hôm đều sống khổ sở như vậy, vẻ ngoài thì vẫn tỏ ra không có chuyện gì, nhưng trong lòng thật sự có bão. Đình Phong thậm chí còn gầy hẳn đi, đến vẻ bề ngoài lúc nào cũng được trau chuốt, Đình Phong cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Cái anh quan tâm lúc này chỉ có Tiểu Minh và tình yêu của hai người, chỉ vậy thôi. Đình Phong đã định đi gặp Hạo Du, nhưng Tiểu Phần nói Hạo Du có lẽ sẽ không cho Tiểu Minh biết đâu nên Đình Phong cũng không dám “đánh rắn động cỏ”. Nhưng cứ chịu bị dành hạ bởi sự lo lắng chắc Đình Phong không sống nổi nữa, lượng thuốc an thần được sử dụng bây giờ đã nhiều hơn lần đầu uống một chút rồi!

Ăn xong bữa cơm, Tiểu Minh đánh răng ngay rồi lên giường ngồi, chơi game trên điện thoại còn Đình Phong rửa bát. Tiểu Minh chút lại lén nhìn Đình Phong và gọi điện cho Hạo Du, nhưng đáp trả cô lúc nào cũng là: “Thuê bao quý khách…”, thật không có gì khác. Cô buồn quá, còn lo lắng nữa. Hạo Du hôm trước chẳng nói đến “biến mất”, còn “kiếp sau”, cô thật sự rất sợ, nhỡ Hạo Du cũng như cô bốn năm trước, cô mới nghĩ thôi đã thấy toàn thân không tự chủ mà run lên từng đợt. Tiểu Minh lúc nào cũng cầm chắc trong tay cái điện thoại, chỉ cần có tin nhắn hay cuộc gọi đến lại mong là từ Hạo Du, nhưng hoàn toàn không có, Hạo Du cứ như, cứ như biến mất thật sự vậy >.<. Tiểu Minh đã định đi đến nhà tìm Hạo Du, nhưng cô không có đủ can đảm, cô lần trước đã làm Hạo Du đau lòng đến thế, giờ chẳng dám đến tìm Hạo Du, mà đến cũng chẳng biết nói gì. Mà lạ thật, Đình Phong từ hôm ra ngoài muộn mới về ấy, cũng nào cũng cứ ở bên cạnh cô 24/24 (thực ra cũng không đến nỗi, trừ giờ học trên lớp, lúc ngủ và lúc một số chuyện…riêng tư ra), làm cô có muốn ra ngoài tìm Hạo Du cũng khó. Chưa bao giờ cô thấy khó chịu khi Đình Phong cứ ở bên mình thế này, mặc dù bên ngoài vẫn tỏ ra vui vẻ, cô không muốn anh giận, càng không muốn anh buồn.

Đình Phong rửa bát xong liền lên giường ngồi với Tiểu Minh. Anh không nói gì, chỉ cứ ngồi bên cạnh, nhìn cô chơi game. Đình Phong giờ chỉ cần Tiểu Minh…luôn ở trong tầm mắt của mình là đã thấy hạnh phúc và yên tâm lắm rồi. Anh cũng quá mệt mỏi nên cũng chẳng đòi Tiểu Minh ôm hay hôn minh như bình thường nữa.

Tiểu Minh biết Đình Phong ngồi bên nhưng cũng không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh. Cô mấy hôm nay ngoài việc chẳng thích Đình Phong lúc nào cũng…kè kè bên mình ra thì cũng chẳng để ý anh nhiều lắm. Vì thế mà việc Đình Phong tiều tụy hẳn đi cô cũng không biết nốt. Cô chỉ thấy lo lắng cho Hạo Du mà thôi.

Chợt thấy Đình Phong vươn tay ôm lấy Tiểu Minh vào lòng, không nói gì. Anh gục đầu xuống vai cô, mệt mỏi nhắm mắt.

_Vợ yêu à, em có yêu anh không?

Tiểu Minh vẫn đang chơi game, nghe Đình Phong hỏi thế thì không khỏi ngạc nhiên:

_Anh hỏi lạ ghê, tất nhiên là có rồi.
_Ừ, anh…cũng yêu em lắm. Yêu em hơn cả bản thân anh. – Đình Phong khe khẽ nói.

Rồi Tiểu Minh không nói gì nữa. Nhưng cô để điện thoại xuống giường rồi cũng vòng tay ôm Đình Phong. Hai người phút chốc chìm trong im lặng, không gian yên ắng chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đều của hai người. Tiểu Minh dựa đầu vào cổ Đình Phong, cũng khẽ buông mi thư giãn, mấy hôm nay cô cũng mệt mỏi quá rồi.

Bờ vai của Đình Phong sao vững chãi và ấm áp quá!

[…]

_Em ngủ ngon nhé, anh về đây, yêu em nhiều lắm. – Đình Phong dịu dàng thơm lên má Tiểu Minh.
_Anh cũng ngủ ngon, yêu anh nhiều lắm.

Tiểu Minh cũng khẽ thơm lại lên má Đình Phong rồi chờ anh đi về nhà và đóng cửa. Đình Phong lầm lũi đi về nhà của mình, anh cảm thấy hình như thái độ Tiểu Minh đối với anh rất hờ hững. Hay là cô biết chuyện gì rồi. Không, chắc chưa đâu, mấy hôm nay có khi nào anh rời cô nửa bước, Hạo Du cũng hứa với anh rồi còn gì, nếu cô biết rồi có lẽ mọi chuyện còn đáng sợ hơn nữa, Đình Phong nghĩ. Nhưng anh vẫn thấy Tiểu Minh có vẻ lạnh nhạt với mình, điều đó khiến Đình Phong tâm trạng vốn đã không tốt nay còn tồi tệ hơn nữa.

Vào đến phòng ngủ, Đình Phong mệt mỏi ngồi phịch xuống giường, anh lại lôi lọ thuốc an thần ra và đổ mấy viên ra tay, nếu không có chúng chắc đêm nay anh thực sự chết trong mộng mất thôi. Đình Phong bỏ mấy viên thuốc vào miệng uống, tay với cốc nước trên tủ. Thế nào mà anh gạt tay một phát, cả cốc nước lãn lọ thuốc cùng nhau rơi cả xuống đất. Thuốc rơi vung vã i ra sàn, còn tiếng động của cái cốc khi chạm đất thì chẳng phải nhỏ gì. Đình Phong vội vàng cúi xuống nhặt lại thuốc, sợ chúng sẽ bị ướt hết, mà cái lọ còn lăn đâu mất rồi.

Thuốc đã gần nhặt vào hết rồi Đình Phong mới nhìn thấy cái lọ đã lăn ra gần phía cửa, anh mới định đi ra thì bỗng đã thấy có một bàn tay nhặt cái lọ lên. Đình Phong bất ngờ nhìn Tiểu Minh, chưa kịp lấy lại nó từ tay cô thì đã thấy Tiểu Minh hết sức ngạc nhiên nói:

_Phong Phong, gì đây, anh… Thuốc an thần? Anh sao thế Phong Phong? Sao phải uống thuốc này.

Đình Phong nhìn Tiểu Minh, khẽ đưa tay cầm lại cái lọ, đổ thuốc vào rồi mới lên tiếng:

_Anh đau đầu thôi, không sao đâu. Em chưa ngủ hả?
_Em nghe thấy tiếng động nên sang. Anh đau đầu sao, không sao chứ?

Tiểu Minh dịu dàng đưa tay sờ lên trán Đình Phong rồi day day huyệt thái dương cho anh. Khẽ ôm lấy Đình Phong, Tiểu Minh nói:

_Anh đau đầu sao không nói với em, thôi, hôm nay sang ngủ với em đi, đi.

Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế, mừng lắm, anh gật đầu ngay. Có lẽ nằm cùng Tiểu Minh anh sẽ ngủ được chăng. Mà dù sao thuốc an thần nãy không có nước cũng đã nuốt mất rồi, không lo tối không ngủ được.

Thế là Đình Phong theo Tiểu Minh về chỗ cô ngay, anh vừa lên giường nằm xuống là mắt đã nhắm nghiền rồi nhưng tay vẫn vòng qua eo ôm lấy Tiểu Minh nhẹ nhàng, một tay để Tiểu Minh gối đầu lên. Đình Phong mệt mỏi quá, không muốn phải nghĩ gì nữa, nghĩ rồi lại sợ Tiểu Minh biết chuyện sẽ bỏ anh, anh sợ lắm, chưa có nỗi sợ nào lớn bằng cái nỗi sợ ấy.

Đến lúc Đình Phong đã ngủ say rồi, Tiểu Minh nằm cạnh vẫn trằn trọc suy nghĩ linh tinh. Dụi đầu vào ngực Đình Phong một lúc mà không ngủ được, cô mới ngước mắt lên nhìn ngắm anh, như mọi lần vẫn chờ Đình Phong ngủ say rồi ngắm nhìn khuôn mặt hiền lành của anh lúc anh ngủ. Chợt đến lúc này Tiểu Minh mới nhận ra Đình Phong gầy đi nhiều quá, ngủ mà hai bên lông mày cứ nhíu lại, trông rất khổ sở, còn chưa kể sắc mặt anh rất xấu, cứ xanh xao, nhợt nhạt. Tiểu Minh giờ mới tự ngẫm ra bản thân mấy hôm nay chỉ lo và nghĩ đến Hạo Du mà bỏ mặc Đình Phong chẳng để ý gì, cho dù anh lúc nào cũng cứ ở bên cô. Sao cô tệ thế chứ, nói yêu anh mà anh mệt mỏi đến thế này cũng chẳng biết. Tệ quá.

Tiểu Minh tự nhiên thấy sống mũi cay cay, cô quay ra tắt đèn rồi vòng tay ôm chặt lấy Đình Phong, cố gắng truyền hết hơi ấm của mình sang anh, để anh thoải mái mà ngủ.

Cô thương anh quá.

1 a.m

Lại một đêm không ngủ.

loading...

Hạo Du ngồi trên giường hướng cái nhìn chán chường ra bên ngoài cửa sổ.

Ngoài trời tối đen như mực, không trăng, không sao, không một chút ánh sáng le lói, không gian ngoài tấm kính kia hoàn toàn bị bao phủ bởi sắc đèn huyền bí. Vậy thì Hạo Du nhìn cái gì trong cái “mớ” đen như mực kia đến mấy tiếng đồng hồ?

Hình như chính bản thân cậu cũng không biết. Chỉ là Hạo Du không muốn cứ nhắm mắt là hình ảnh Tiểu Minh lại hiện ra trong đầu cậu, càng không muốn phải suy nghĩ đến chuyện Tiểu Minh bốn năm trước đã bị Tiểu Phần giấu mà không biết cậu yêu cô nữa nên mới cứ ngồi bất động ngắm trời…đen như thế. Hạo Du ước gì mình có thể ngủ đi được một tí, đã mấy đêm rồi…

Chuông điện thoại chợt reo như kéo Hạo Du trở lại thực tại. Cậu nhìn vào cái máy, vài giây mới ấn nút nghe, là Tú Giang, chỉ có cô mới biết số này của Hạo Du ngoài bố mẹ cậu ra thôi.

_Hạo Du.
_Ừ, anh đây, Tiểu Giang à?

Giọng Tú Giang ở đầu bên kia vang lên không mấy vui vẻ:

_Hạo Du, anh…lại không ngủ được à?
_Ừ, anh…
_Hạo Du…
_Ừ, anh đây.
_Hạo Du à, anh đừng nghĩ ngợi nữa, em đã nói rồi, chuyện này anh nhất định phải nói với Tiểu Minh, nhất định đấy, đừng có mất ngủ cả đêm chỉ vì nghĩ xem có nên nói hay không, ngoài mệt mỏi ra thì anh được cái gì cơ chứ hả Hạo Du?

Tú Giang có vẻ buồn bực, nhưng trong giọng nói của cô vẫn mang theo niềm xót thương.

Hạo Du nghe Tú Giang nói thế chỉ biết thở dài thườn thượt, cậu cũng đâu muốn như thế chứ.

_Anh cũng đâu muốn phải suy nghĩ nhiều, nhưng…anh sợ Tiểu Minh sẽ buồn, sợ cô ấy vì chuyện này mà cảm thấy có lỗi với anh, anh không muốn, em biết mà.

Rồi cũng nghe thấy Tú Giang thở hắt một cái:

_Hạo Du, anh nghe em nói nè, Tiểu Minh là người bị giấu và bị lừa dối, cứ cho là điều ấy không ảnh hưởng đến quyết định của cô ấy đi, cô ấy vẫn là “nạn nhân”. Trong tình yêu không có sự lừa dối đâu anh biết không, em chắc chắn chuyện này không chỉ có Tiểu Phần mà cả Đình Phong cũng liên quan nữa, chắc chắn đấy. Vì thế anh phải nói cho cô ấy biết, phải nói cho Tiểu Minh biết sự thật, cô ấy cần được biết, anh có giấu thì đến một ngày, cây kim trong bọc cũng sẽ lòi ra thôi. Anh không nói, em sẽ nói đó.

_Tiểu Giang, em…

_Anh đừng nói nhiều, em biết anh đau khổ, mệt mỏi, em không phải là người không liên quan, em cũng mệt mỏi lắm. Nhưng không ai muốn điều đó cả, mình phải chấp nhận thôi anh. Nghe em đi, đến nói với Tiểu Minh sự thật, bốn năm trước anh đã yêu cô ấy, yêu rất nhiều. Khi đó anh bị ốm, anh nhớ không, có lẽ trong lúc anh ốm, em còn đi Mĩ nên Tiểu Phần với Đình Phong mới có cơ hội làm như thế, anh hãy đi nói với Tiểu Minh như thế đi, bảo là sự thật anh chọn Tiểu Minh đã bị Tiểu Phần và Đình Phong giấu đi, nên cô ấy đến bây giờ mới được biết.
_Nhưng Tiểu Minh sẽ áy náy và dằn vặt lắm.

Hạo Du khổ sở nói, trong mắt ngập tràn sự lo lắng. Nghĩ lại những gì Tiểu Phần đã nói, Hạo Du vẫn nghĩ không nói ra thì tốt hơn. Không nói thì chỉ có mình cậu buồn, còn nếu nói ra… Đằng nào Hạo Du cũng quyết định sẽ không xuất hiện trước mặt Tiểu Minh nữa, Yahoo không online, điện thoại đổi số, cậu đã hứa với Đình Phong rồi…

Tú Giang lại thở dài. Cô hiểu tâm trạng của Hạo Du lắm, và cũng hiểu Hạo Du nữa. Cậu thực sự chỉ mong Tiểu Minh hạnh phúc thôi là cũng thấy mình hạnh phúc rồi. Nhưng Tú Giang thì khác, không phải cô mong muốn Tiểu Minh phải buồn phiền, nhưng sự thật là sự thật, Hạo Du có không muốn nói ra thì nó vẫn là sự thật, đó là chuyện không thể thay đổi. Đến một lúc nào đó Tiểu Minh biết chuyện, cô cũng sẽ phải chịu đau khổ và dằn vặt thôi. Chỉ bằng cứ nói ra sớm, Tú Giang nghĩ. Mà cô cũng cho là Tiểu Minh cần được biết chuyện này, không thì vừa thiệt thòi cho Tiểu Minh, vừa thiệt thòi cho Hạo Du, cả hai người cô đều yêu mến, Tú Giang không muốn chút nào.

Nghĩ ngợi vài phút, Tú Giang mới lên tiếng:

_Nếu em là người nói, chắc chắn Tiểu Minh sẽ giận cả anh, Hạo Du ạ, vì anh biết cô ấy bị Tiểu Phần và Đình Phong giấu mà cũng không cho cô ấy biết.
_Nhất định phải nói ra sao?
_Tất nhiên rồi. – Tú Giang nhanh chóng đáp lại.
_Có khi Tiểu Minh sẽ không tin anh đâu…

Hạo Du buồn buồn nói. Mấy hôm cậu chỉ lo Tiểu Minh sẽ buồn khi biết chuyện chứ cũng chưa khi nào suy nghĩ xem Tiểu Minh liệu có tin lời anh không. Giờ nghe Tú Giang thuyết phục nói thì mới chợt nghĩ đến. Chắc gì Tiểu Minh đã tin cậu, chuyện cậu chọn cô, bốn năm trước ấy, có gì làm bằng chứng nào, Tiểu Minh chắc chắn sẽ tin Tiểu Phần và…Đình Phong hơn cậu.

_Tin hay không là việc của cô ấy, việc của anh là nói cho cô ấy biết. Nếu anh không làm thì nó sẽ trở thành việc của em, anh chọn đi. – Tú Giang hết sức dứt khoát nói.
_Tiểu Giang, em thật là… Em ép anh đó hả.
_Là em muốn tốt cho anh, anh còn không hiểu sao.
_Anh…
_Hạo Du, anh thay đổi quá là nhiều, trước kia anh có như vậy đâu, anh mạnh mẽ và dứt khoát, đáng mặt đàn ông hơn cả bây giờ. Đừng ngồi một chỗ mà suy nghĩ mãi nữa, hành động đi xem nào. – Tú Giang cố gắng thuyết phục Hạo Du, dùng cả cách đánh vào lòng tự trọng của anh.

Hạo Du biết thừa mục đích của Tú Giang. Cậu yên lặng một lúc mới lại cất tiếng:

_Tú Giang này, sao em nghĩ trong chuyện này có liên quan đến Đình Phong? Lần trước Tiểu Phần nói với anh là chuyện này không liên quan gì đến anh ta hết.
_Hạo Du à, có phải yêu Tiểu Minh quá mà anh bớt thông minh đi không vậy. Anh nghĩ xem, Tiểu Phần có lí do gì để giấu Tiểu Minh chuyện này chứ, chắc chắn là có sự can thiệp của Đình Phong rồi.
_Tiểu Phần nói vì anh làm Tiểu Minh buồn nhiều quá…
_Lúc em nói với Tiểu Phần, cô ấy hứa sẽ nói với Tiểu Minh, thậm chí lúc đó cô ấy còn rất vui, mà Tiểu Phần còn là người biết rõ Tiểu Minh yêu anh hơn ai hết, cô ấy sẽ không ấu trĩ đến nỗi như thế đâu. Chắc chắn là có liên quan đến Đình Phong rồi, có thể Đình Phong đã nói gì với Tiểu Phần, thuyết phục cô ấy nên mới khiến Tiểu Phần làm như vậy. Mà anh nói thế…cứ như kiểu cô ấy đang bảo vệ cho Đình Phong vậy. Nhưng mà thôi, tóm lại là anh phải nói với Tiểu Minh đi, hiểu chưa, trong tình yêu không có sự lừa dối, Đình Phong đã dối Tiểu Minh, chuyện đó không thể chấp nhận được.

Hạo Du nghe Tú Giang nói hết chỉ ậm ừ chứ không nói gì, cũng thấy xuôi xuôi. “Trong tình yêu không có sự lừa dối” à, đúng, không thể có sự lừa dối. Đình Phong đã giấu Tiểu Minh, mà không chỉ giấu, còn thuyết phục Tiểu Phần không nói cho Tiểu Minh biết, đó là tội lỗi quá lớn. Hạo Du biết là Đình Phong yêu Tiểu Minh, nhưng nếu là cậu, cậu sẽ không bao giờ làm như thế.

Giữ chặt cái điện thoại, Hạo Du khẽ cất lời nói đầy quyết tâm:

_Vậy anh sẽ nói với Tiểu Minh, cho dù cô ấy có không tin, cho dù nói ra có làm cô ấy buồn, cho dù chẳng thay đổi được gì, anh sẽ nói Tiểu Giang ạ, cám ơn em.

* * * * * *

Tiểu Minh đang ngồi trong công viên chờ Hạo Du với khuôn mặt rất rạng rỡ. Cô hẳn là đang rất vui, không chỉ bây giờ mà là từ sáng đến giờ rồi. Tiểu Minh cứ cười một mình suốt, làm những người đi qua không khỏi nhìn cô với ánh mắt ái ngại. Tất nhiên là Tiểu Minh chẳng làm sao, cô chỉ vui quá thôi. Một tuần rồi không liên lạc, sáng nay Hạo Du bỗng gọi cho cô, nói muốn gặp cô. Cậu không nói lí do, Tiểu Minh thì nghĩ chiều là gặp rồi nên không hỏi nhiều, lúc đó cô cũng quá vui mừng nữa. Thực sự đấy, một tuần không nói chuyện, không nhắn tin, thậm chí còn tưởng như Hạo Du “bốc hơi” hoàn toàn, Tiểu Minh vừa buồn vừa lo, cô sợ có chuyện gì xảy ra với Hạo Du rồi cơ. Thật may, Hạo Du vẫn bình an.

Nghĩ đến việc tí gặp Hạo Du, Tiểu Minh lại thấy tim cứ đập rộn ràng vậy. Cô đến sớm hơn giờ hẹn tận mười lăm phút, ngồi đúng chỗ Hạo Du nói, chờ cậu. Nhưng Tiểu Minh vui mà cũng lại hơi ngại, vì hôm trước ấy… Hạo Du chắc sẽ đau khổ lắm mà, gặp thế này, Tiểu Minh không biết sẽ phải nói gì, có phải xin lỗi Hạo Du không. Mà tự nhiên Hạo Du nhắc đến chuyện bốn năm trước làm gì chứ. Nhưng nghĩ lại, thật sự, nếu bốn năm trước biết Hạo Du yêu mình, Tiểu Minh chắc chắn, chắc chắn, sẽ không chọn Đình Phong… Cho dù bây giờ cô không có gì hối hận về sự lựa chọn này, nhưng nếu là lúc đó…

Tiểu Minh bất giác thở dài, cô thôi không nghĩ ngợi nữa mà mang điện thoại ra xem giờ, năm phút nữa, Hạo Du vẫn chưa đến. Tiểu Minh thấy hơi hồi hộp.

_Tiểu Minh…

Nghe tiếng Hạo Du gọi tên mình, Tiểu Minh không tự chủ được quay về phía có tiếng nói cười một cái rõ tươi. Rồi cô lại ngại. Ừ thì…tự nhiên lại cười như thế…

_Anh. – Tiểu Minh bối rối đứng lên nhìn Hạo Du, khẽ nói.
_Em đến lâu chưa? Sao đến sớm thế? Anh giờ mới tan học.
_À vâng.

Tiểu Minh giờ mới nhận ra Hạo Du đang khoác cặp. Lớp Tiểu Minh hôm nay tan sớm nên cô mới đến đây trước,cũng không nghĩ là Hạo Du cũng phải đi học nữa. Mà hôm nay Hạo Du mặc áo sơ mi trắng nhìn anh giống hồi cấp ba quá, khuôn mặt thanh tú, dáng người mảnh khảnh, chẳng khác gì Hạo Du của bốn năm về trước. Nhưng mà, nhìn Hạo Du có vẻ lại gầy đi nhiều rồi, Tiểu Minh bất chợt nhận ra mà thấy quá thương anh.

_Tiểu Minh?

Hạo Du thấy Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào mình nên mới lên tiếng gọi. Chắc cô đã nhận thấy anh gầy đi nhiều so với đợt trước gặp.

_Ừ, anh ngồi đi, có chuyện gì mà muốn gặp em. Mà một tuần rồi, anh…

Tiểu Minh ngập ngừng nói. Cô định hỏi có phải Hạo Du tránh mặt cô không nhưng lại không dám. Mà thôi, cô cũng không nói nữa, giờ đã gặp rồi còn gì, nếu Hạo Du muốn tránh mặt cô thì đã không chủ động gọi và hẹn gặp cô như thế.

Rồi Tiểu Minh và Hạo Du cùng ngồi xuống ghế, ngay cạnh nhau. Tiểu Minh ngượng ngùng cứ cúi gằm mặt xuống, còn Hạo Du thì ngồi bên thoải mái ngắm nhìn người con gái cậu yêu. Lâu rồi cậu mới được nhìn Tiểu Minh gần thế này, lại một tuần không nói chuyện, cậu nhớ Tiểu Minh đến phát điên, phải cố gắng lắm, Hạo Du mới có thể chịu đựng qua được một tuần đáng sợ và kinh khủng đến thế. Ấy mà mới một tuần thôi đấy, chứ nếu mãi mãi, tuổi thọ của cậu khéo phải giảm xuống vài chục năm mất!

Nhưng biết mục đích của mình không phải đến đây chỉ để cho thỏa nỗi nhớ mong đêm ngày, Hạo Du khẽ hít một hơi thật dài rồi cất tiếng nói:

_Tiểu Minh à, anh hẹn em…là có chuyện muốn nói…

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thì ngước ngay lên nhìn, vài giây sau mới gật đầu:

_Vâng, anh nói đi.
_Ừm, anh…không biết phải bắt đầu từ đâu nữa Tiểu Minh à.

Ngập ngừng, Hạo Du nói. Cậu nhìn trân trân vào mắt Tiểu Minh, cố truyền cảm xúc của mình sang cho cô. Hạo Du tâm trạng đang rối bời. Đến đây gặp Tiểu Minh rồi, nhìn nụ cười thanh khiết đẹp đẽ của cô, đôi mắt to tròn trong veo của cô, Hạo Du quả thực không muốn làm nó vướng chút muộn phiền nào, nhưng nếu cậu không nói… “Trong tình yêu không có sự lừa dối”, cậu phải nhớ điều đấy.

_Anh cứ nói đi. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du, khẽ gật đầu.
_Tiểu Minh à… Chuyện bốn năm về trước…
_Vâng.

Tiểu Minh e dè gật đầu. Lại vẫn là “bốn năm về trước”, cô quả thực không thiết tha gì cái chủ đề này nhưng vẫn phải đồng ý nghe xem Hạo Du muốn nói gì, mà sao trông mắt anh cứ buồn thăm thẳm.

_Tiểu Minh à, đáng lẽ ra bốn năm về trước em phải biết anh yêu em.

Hạo Du nói rõ ràng từng chữ, tuy có thấy hơi đau lòng.

Tiểu Minh nghe rồi nhìn Hạo Du đầy ngạc nhiên:

_Làm sao em có thể biết được. Hạo Du à, em không nói dối, em…
_Ừ, em không nói dối, anh không bảo em nói dối – Hạo Du ngắt lời Tiểu Minh – nhưng đáng lẽ ra em phải biết điều đó. Năm ấy trước khi đi, chính Tiểu Giang đã nhờ Tiểu Phần nói với em chuyện ấy.

Hạo Du vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào mắt Tiểu Minh, ánh mắt hết sức chân thật. Cậu muốn cho Tiểu Minh biết, những điều cậu nói, hoàn toàn là sự thật.

Tiểu Minh lúc này nhìn Hạo Du kinh ngạc hết mức, mắt cô mở to, nhìn Hạo Du không chớp. Cô dường như không hiểu Hạo Du vừa nói gì.

_Anh…ý anh là sao?
_Tiểu Phần…đã giấu em chuyện anh chọn em chứ không phải Tiểu Giang, cũng vì lí do này nên Tiểu Giang mới quyết định đi Mĩ. Trước khi đi du học, Tiểu Giang đã nói với Tiểu Phần và nhờ cô ấy nói với em.
_Anh… Anh nói sao cơ? – mắt Tiểu Minh vẫn mở to hết cơ.
_Tiểu Phần đã giấu em…
_Anh…anh… Sao có thể, anh đang nói dối đúng không Hạo Du, làm sao có thể.

Đôi mắt Tiểu Minh đang run rẩy, người cô cũng run lên từng đợt. Tiểu Minh không tin, Tiểu Phần lừa dối cô? Không, sao chứ, sao có thể được. Cô không tin.

_Anh không nói dối em, Tiểu Minh, tất cả nhữg điều anh vừa nói đều là thật. Chính Tiểu Giang đã nói với anh, và…Tiểu Phần cũng đã nhận rồi. Tiểu Minh, em phải tin anh.

Người Tiểu Minh vẫn cứ run rẩy, cô lắc đầu liên tục:

_Không, anh nói dối, Hạo Du, Tiểu Phần không thể giấu em một chuyện như thế. Hạo Du, anh hãy nói là anh nói dối đi, em không tin đâu, không tin.

Tiểu Minh kéo cổ áo Hạo Du, vừa kéo vừa nói. Cô quả thực không thể chấp nhận được chuyện Hạo Du yêu mình lại bị Tiểu Phần giấu đi. Khi đó cô đau khổ vì yêu Hạo Du đến thế nào, Tiểu Phần đâu phải không biết, Tiểu Phần sao có thể giấu cô chuyện đó được chứ. Chắc chắn là Hạo Du nói dối rồi.

Hạo Du nhìn thấy thái độ của Tiểu Minh không nằm ngoài dự đoán thì rất đau lòng. Cậu cứ để yên cho cô kéo cổ áo mình, ánh mắt nhìn cô đầy đau khổ. Một lúc sau, Hạo Du mới khẽ cất lời:

_Là sự thực, Tiểu Minh ạ. Anh đã định không nói, vì anh không muốn làm em buồn nhưng… Anh nghĩ em phải được biết sự thật, Tiểu Phần đã giấu em…

Ánh mắt Tiểu Minh nhìn Hạo Du vẫn tràn ngập nghi ngờ, cô khẽ lắc đầu:

_Không, em không tin. Tiểu Phần không thể giấu em chuyện đó. Hơn nữa, tại sao lúc đó anh không tự nói mà phải để Tú Giang nói với Tiểu Phần, anh thử nói xem, tại sao chứ?
_Tại vì khi đó, anh ở bệnh viện trông em, bị ốm sốt nên…
_Đợi đã, Hạo Du, anh nói gì cơ? Anh…anh nói lại đi.

Hạo Du không hiểu sao Tiểu Minh lại phản ứng gay gắt thế liền chậm rãi nói lại:

_Em tự tử, anh đã ở lại bệnh viện trông em cùng Đình Phong, sau đó anh bị ốm sốt, Tiểu Giang đã đưa anh về nhà chăm sóc.

Mắt Tiểu Minh bỗng lại tối tăm hơn nữa, cô nhìn Hạo Du, khó khăn nói:

_Hạo…Hạo Du, anh ở bệnh viện trông em cùng Đình Phong?
_Ừ – Hạo Du khẽ gật đầu – em tự tử còn chưa tỉnh lại, anh sao có thể không ở lại trông em được chứ. Anh cùng với Đình Phong đưa em đến bệnh viện và cùng ở lại chăm sóc em mà, đến hôm sau nữa thì Tiểu Phần cũng đến…

Tiểu Minh thẫn thờ đi vào trong thang máy rồi ngồi sụp xuống đất, úp mặt xuống gối. Cô thấy trời đất đang quay cuồng, mọi thứ cứ như quấn lấy nhau, xoay tròn trước mặt cô, như thể sắp kéo cả cô vào trong đó.  Trái tim của Tiểu Minh bị vòng xoáy đó làm cho nghẹt thở, khiến cô không sao có thể đứng vững. Cô không biết phải làm sao bây giờ, không biết phải cư xử thế nào cho đúng. Vừa nãy khi nói chuyện với Hạo Du, cô đã nói rất lớn, cô không tin Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối mình, cô không thể nào chấp nhận được điều đó là sự thật. Nhưng nhìn ánh mắt thảm thương, lại hoàn toàn chân thật của Hạo Du lúc đó, cô có ép bản thân không tin cũng khó. Cô hiểu con người Hạo Du, Hạo Du sẽ không nói dối cô đâu, nhất lại là một chuyện như thế. Nhưng giữa Tiểu Phần với Đình Phong và Tú Giang với Hạo Du, cô biết tin ai và không tin ai đây, và đâu là sự thật. Tiểu Minh không biết, cô chỉ thấy mình không thể thở được, đầu óc choáng váng. Cô đã bỏ chạy ngay sau khi nói với Hạo Du là Hạo Du nói dối, cô không tin, nhưng thực, lúc đó cô chỉ muốn trốn chạy hiện thực. Và đến bây giờ, khi thang máy đã lên đến tầng 36, khi sắp “phải” nhìn thấy Đình Phong, cô thật sự không biết mình cần làm gì khi đối mặt với anh nữa. Có khi nào Đình Phong đúng là lừa dối cô, và…có cả sự giúp đỡ của Tiểu Phần. Không, không thể, cô tin tưởng Đình Phong, anh cũng sẽ không nói dối cô đâu, Đình Phong là người thế nào lẽ nào cô lại không rõ, mà đã yêu thì không được nghi ngờ nhau, cô phải bình tĩnh, phải thật bình tĩnh và sáng suốt. Cô sẽ hỏi Đình Phong chuyện này, nhưng cô tin là Đình Phong sẽ không làm như vậy với cô đâu.

Mang tất cả sự mệt mỏi với biết bao nhiêu suy nghĩ, nghi ngờ bước ra khỏi thang máy, Tiểu Minh thấy bước đi của mình cứ nặng trĩu. Vừa mở được cánh cửa, Tiểu Minh đã ngửi ngay thấy mùi thức ăn thơm lừng, và Đình Phong thì đang nấu ăn trong bếp, vẫn là sự dịu dàng, ánh mắt rạng ngời hạnh phúc mỗi khi nhìn thấy cô:

_Vợ yêu về rồi đấy hả, em đi chơi vui không?

Đình Phong đi đến bên Tiểu Minh ngay khi nhìn thấy cô, đặt nhẹ lên má cô một cái thơm âu yếm rồi định vòng tay ôm lấy cô.

Nhưng Tiểu Minh tránh cái ôm đó.

Tiểu Minh để Đình Phong thơm lên má mình nhưng lại cố tình tránh cái ôm của anh, cái ôm ấm áp đó sẽ làm cô mềm yếu mất. Ở trong lòng anh, cảm giác được anh chở che luôn mang lại cho cô sự an toàn và tin tưởng, vì thế cô sợ…

Đình Phong hơi ngạc nhiên nhưng anh cũng không nói gì.

Kéo Đình Phong ngồi xuống giường cùng mình, ôm lấy một cánh tay anh, một lúc sau Tiểu Minh mới cất tiếng:

_Phong Phong.
_Ừ, anh đây mà. – Đình Phong nhìn Tiểu Minh, cười hiền lành.
_Phong Phong này, em hỏi anh một chuyện, anh phải trả lời thật nhé.

Tiểu Minh dứt khoát nói. Cô đưa tay ôm lấy mặt anh, mắt nhìn thẳng vào mắt anh. Cô đã quyết tâm rồi, trong tình yêu thì không có sự nghi ngờ, lừa dối lại càng không thể tồn tại. Chỉ một câu hỏi thôi mà.

Đình Phong cũng nhìn Tiểu Minh, vẫn giữ nụ cười trên môi, nói:

_Ừ, em cứ nói đi.
_Phong Phong, anh…có bao giờ nói dối hay giấu em chuyện gì không?

Ánh mắt Tiểu Minh không một chút e ngại xuyên thẳng đến đáy mắt Đình Phong, quan sát mọi biểu hiện, mọi thay đổi trong đôi mắt nâu lúc nào cũng có hình bóng cô trong đó ấy.

Nhưng Đình Phong thông minh hơn Tiểu Minh tưởng nhiều, sao anh có thể để cô nhận ra được suy nghĩ và tâm trạng của mình qua ánh mắt được chứ. Nghe Tiểu Minh hỏi, anh đã đoán ra ngay chuyện gì đang xảy ra và cô hỏi vậy là có ý gì. Vậy là Tiểu Minh vừa đi gặp Hạo Du về, và…mọi chuyện đã bị lộ. Đình Phong biết chuyện gì đến rồi cũng sẽ phải đến, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy. Tại sao ngay khi anh bảo Hạo Du tránh ra Tiểu Minh ra thì Hạo Du lại biết chuyện anh nói dối Tiểu Minh chứ, có phải là do sự sắp xếp của ông trời? Anh mặc kệ, Tiểu Minh là của anh, dù có chuyện gì xảy ra, không ai có thể cướp cô ấy khỏi tình yêu của anh đâu. Tiểu Minh có biết thì hiện giờ cô vẫn tin tưởng anh, Đình Phong có thể khẳng định điều đó. Ai chứ Tiểu Minh thì sao anh lại không hiểu rõ cho được.

Nhưng vẫn không thể phủ nhận một điều, Đình Phong…đang lo sợ!

Nhẹ thơm lên trán Tiểu Minh một cái, Đình Phong nói rất dịu dàng, hoàn toàn không để Tiểu Minh nhận ra cảm xúc thật sự trong lòng:

_Vợ ngốc ạ, anh sao có thể giấu hay lừa em chuyện gì được chứ. Em không tin anh sao.

Tiểu Minh sau một hồi ngây ngốc nhìn vào mắt Đình Phong, hoàn toàn chẳng thấy chút thay đổi nào. Đôi mắt Đình Phong vẫn trong veo như thế, vẫn dịu dàng như thế, vẫn…cuốn hút như thế, có chút gì là lừa dối sao. Không hề!

Tiểu Minh hết sức tin tưởng vòng tay ôm chặt lấy Đình Phong. Ôm thật chặt. Hơi ấm từ cơ thể Đình Phong từ từ truyền sang người cô, tỏa đi khắp toàn thân. Tiểu Minh như chìm hẳn trong niềm hạnh phúc ngập tràn con tim, ngập tràn tim trí. Cô lúc này mới có thể thở từng hơi thật đều, thật thoải mái. Ở trong vòng tay của Đình Phong, cô cảm giác không còn ai có thể làm cô buồn, làm cô tổn thương nữa.

Đình Phong từ từ thơm lên tóc Tiểu Minh, mọi cử chỉ đều rất nhẹ nhàng. Anh còn thơm lên mắt cô, rồi xuống cái mũi nhỏ xinh ở giữa khuôn mặt, cuối cùng là đôi môi đỏ mọng gợi cảm như hai cánh hoa đào. Vị của tình yêu tan dần trong miệng hai người, sự ngọt ngào như bao phủ toàn bộ căn nhà, ôm lấy hai con người đang hôn nhau trên giường kia. Đến năm phút sau thì Tiểu Minh đã lại an toàn và ấm áp trong lòng Đình Phong. Anh ôm lấy cô, một tay vuốt ve mái tóc mềm mượt, một tay xoa xoa má cô. Đình Phong cũng để toàn thân ngập tràn trong hạnh phúc.

Nhưng sự lo lắng vẫn không để cho Đình Phong yên. Anh tự tin là thế, mạnh mẽ là thế, vẫn không tránh khỏi bị sự lo lắng này làm cho xao động. Ừ, sao không lo cho được, anh…chẳng phải lại vừa nói dối Tiểu Minh lần nữa. Bản thân anh không phải không biết đó là sai, nhưng anh không làm khác được. Giấu được ngày nào hay ngày ấy thôi, anh thật sự không thể mất Tiểu Minh, anh không biết mà cũng không dám tưởng tượng ra cuộc sống nếu thiếu cô nữa. Mấy ngày “địa ngục” vừa mới qua không bao lâu, anh cũng mới lấy lại được chút nào yên tâm trong lòng, thế mà mọi chuyện sao vẫn không lắng xuống, còn khơi gợi nó dậy làm gì kia chứ. Không lẽ bốn năm qua những gì anh mang lại cho cô chưa đủ để chuyện đó trở thành dĩ vãng, Tiểu Minh sẽ làm thế nào khi biết đúng là anh đã lừa dối cô đây.

Đan tay mình vào tay người con gái yêu thương, Đình Phong khẽ giọng nói:

_Tiểu Minh à, giả sử, nếu anh làm gì có lỗi với em, lừa dối em, em…sẽ làm thế nào?

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói thế, giật mình quay lại nhìn anh ngay. Ánh mắt Đình Phong lúc này cũng có chút buồn phiền. Thật sự nếu Đình Phong đúng là lừa dối cô, Tiểu Minh cũng chưa nghĩ đến sẽ làm gì nữa. Bản thân cô chắc sẽ đau khổ mất một thời gian dài, có khi là vết thương trong tim sẽ không bao giờ có thể lành, vì Đình Phong là người mà cô yêu thương và tin tưởng nhất… Còn đối với anh, cô không biết nữa, có lẽ sẽ chia tay? Không, mới nghĩ có vậy mà người cô đã run lên một cái nổi hết da gà rồi, nhưng Tiểu Minh nghĩ mình sẽ không thể dễ dàng tha thứ cho Đình Phong được, có lẽ cần một khoảng thời gian đủ dài để cô có thể làm được điều đó.

_Sao thế vợ yêu? Sao em không nói gì. – Đình Phong thấy Tiểu Minh im lặng liền lên tiếng hỏi. Anh đang muốn biết xem Tiểu Minh sẽ xử lí chuyện này thế nào lắm.
_À, em… – Tiểu Minh bối rối nhìn Đình Phong, nãy mải suy nghĩ quên cả anh – chắc là sẽ chia tay luôn anh ạ. Em không thể nào chấp nhận người yêu lừa dối mình.

Tiểu Minh nói đùa vậy thôi, nhưng nhìn vẻ mặt lại rất nghiêm túc. Cô không ngờ là câu nói đùa của mình lại khiến Đình Phong đau khổ vô cùng. Cố không để lộ cảm xúc của mình, anh gượng cười một cái rồi đứng dậy:

_Vậy anh sẽ không bao giờ dám nói dối vợ yêu cái gì đâu. Thôi anh vào nấu nốt mình ăn tối không muộn.

Nói rồi Đình Phong đi ngay vào, lúc này sự lo lắng mới như được giải tỏa, lan ra khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể anh. Đình Phong bỗng thấy bước đi mình loạng choạng, tim thì cứ đập nhanh liên hồi. Sự mệt mỏi mấy hôm trước lại như trở lại vẹn nguyên. Hai chữ “chia tay” cứ vang lên trong đầu anh mãi, như đè nặng lên trái tim chỉ biết yêu cô của anh. Đình Phong không ngờ Tiểu Minh sẽ làm như vậy, chia tay luôn ư. Vậy giờ cô mà biết… Đình Phong không dám nghĩ nữa, có lẽ tối nay anh lại mất ngủ nữa thôi…

* * * * * *

2 a.m

Hai giờ sáng rồi mà Tiểu Minh vẫn không sao ngủ được. Cô cứ nằm trằn trọc mãi trên giường, quay đi quay lại, thấy khó xử vô cùng. Tiểu Minh không nghi ngờ Đình Phong nữa, cô tin anh sẽ không khi nào lừa dối cô đâu, nhưng còn Hạo Du, như thế chẳng có nghĩa là Hạo Du lừa cô hay sao. Tiểu Minh cũng lại không tin là Hạo Du lừa mình, mà cô cũng chẳng nghĩ ra được là anh lừa mình để làm gì nữa. Điều đó khiến Tiểu Minh cứ phải suy nghĩ mãi từ tối đến giờ, chuyện lần này còn liên quan đến Tiểu Phần và Tú Giang nữa chứ, toàn những người cô yêu thương cả, ai lừa dối cô thì đều sẽ khiến cô đau khổ hết. Mà…thực ra Tiểu Minh đã nghĩ rồi, nếu lần này thực sự Hạo Du chỉ là nói dối cô, cô cũng sẽ không trách anh mà bỏ qua cho anh, nhưng đấy là Hạo Du, chứ với Đình Phong, chắc chắn không chỉ đơn giản như thế. Cô nói rồi mà, tình yêu không thể có sự lừa dối. Chuyện tình cảm với cô là một chuyện rất nghiêm túc. Hơn nữa, cái chuyện được giấu lần này lại vô cùng quan trọng với cô (ở thời điểm bốn năm về trước), cô không thể bỏ qua được đâu.

Tiểu Minh cứ nằm trên giường suy nghĩ mãi như vậy, đồng hồ chỉ hai giờ sáng lúc nào không hay. Mệt mỏi, Tiểu Minh mới bật dậy, cô ôm gấu bông xuống giường, ra ngoài mở cửa rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài. Hành lang vẫn để đèn sáng trưng, Tiểu Minh nhanh chóng chạy sang bên chỗ Đình Phong, không gọi cửa mà cứ thế mở cửa bước vào. Đình Phong nói an ninh ở đây rất tốt nên đi ngủ chẳng bao giờ khóa cửa luôn, mà vậy cũng tốt. Có đôi khi không ngủ được, Tiểu Minh thường “lẻn” sang phòng anh rồi bí mật trèo lên giường anh ngủ cùng. Mà Đình Phong khi ngủ tỉnh lắm, cô tuy đã cố nhẹ nhàng nhưng anh vẫn luôn biết. Cô vừa lên giường một cái là đã quay ra ôm chặt lấy cô rồi, còn thì thầm vào tai cô khe khẽ: “Vợ yêu không ngủ được hả? Nào, anh ôm, ngủ ngoan nhé.”. Tiểu Minh nghĩ đến đây bất giác cười thầm trong đầu, cô đóng nhẹ cửa lại rồi tiến lại phía giường, trèo ngay lên chui vào trong chăn, chờ đợi Đình Phong quay ra ôm mình.

Nhưng một, hai phút trôi qua, rồi đến năm phút, Đình Phong vẫn nằm im, không chút phản ứng. Tiểu Minh chu môi giận dỗi, quay sang nhìn Đình Phong rồi (đành) chủ động ôm lấy anh. Đến lúc này, cô mới giật mình sợ hãi khi nhận ra, người Đình Phong rất lạnh, hơi lạnh truyền sang cả cánh tay đang ôm lấy anh của cô. Tiểu Minh bật ngay dậy, cuống cuồng bật đèn, Đình Phong nằm trong chăn kia, mắt nhắm nghiền, da mặt trắng bệch, dường như hoàn toàn chẳng còn chút sức sống nào. Tiểu Minh vội vã lay người Đình Phong, thấy tim mình như đã ngừng đập. Cô vừa lay Đình Phong vừa lớn tiếng gọi:

_Phong Phong à, anh sao thế này, Phong Phong à.
_Phong Phong, tỉnh đi anh, trả lời em đi, Phong Phong.
_Phong Phong…

Tiểu Minh thét gọi tên Đình Phong trong hoảng loạn. Cô thật sự rất sợ, hoàn toàn không hiểu Đình Phong bị làm sao nữa, sao anh lại bất tỉnh thế, có chuyện gì xảy ra với “Phong yêu” của cô vậy chứ.

Nước mắt cứ theo sự lo sợ tột độ mà trào ra không tự chủ, cô nắm lấy tay Đình Phong, sờ lên má anh, lạnh, rất lạnh. Môi Đình Phong không còn chút sắc hồng nào, cũng nhợt nhạt như màu da anh lúc này vậy. Cô phải làm gì bây giờ, làm gì bây giờ, mắt Tiểu Minh phút chốc ngập tràn sự sợ hãi, chân tay cô run lẩy bẩy. Cô không biết phải làm gì bây giờ hết, chỉ biết lay Đình Phong trong vô vọng, gọi đến khản cả giọng mà anh vẫn không có chút phản ứng nào. Nước mắt cô vẫn cứ trào ra, rơi cả xuống mặt Đình Phong. Tiểu Minh vội vã lau đi, nhưng nước mắt ngày càng rơi nhiều xuống. Cô sợ! Rồi đến lúc này, Tiểu Minh mới nhận ra mình phải gọi ngay cấp cứu, phải gọi ngay.

Tiểu Minh hoảng hốt kiếm tìm điện thoại Đình Phong, cô phải cố gạt nước mắt đi mới có thể nhìn thấy những con số trên màn hình, tay cô run rẩy ấn từng số. Vừa gọi, Tiểu Minh vẫn vừa nhìn vào Đình Phong đang nằm bất động trên giường, cô run run nắm chặt lấy tay anh như muốn truyền hơi ấm sang cho Đình Phong, nước mắt vẫn rơi lã chã…

Thời gian chăm chỉ trôi, ấy thế mà màu áo tím than điểm sao bạc của bầu trời đã được thay thế bởi chiếc áo choàng xanh mát mẻ. Từng cụm mây trắng bồng bềnh, lơ lửng trôi như đang đùa giỡn với những làn gió sớm trong lành, dịu mát. Tiếng chim hót vang đâu đây báo hiệu một ngày mới đầy vui tươi, phấn khởi.

Tiểu Minh từ bên giường bệnh của Đình Phong, từ từ tiến về phía cửa sổ, thật nhẹ nhàng. Cô khẽ đưa tay kéo rộng chiếc rèm để những tia nắng ấm áp có thể truyền vào bên trong căn phòng, cho không gian bớt ngột ngạt rồi lại trở lại ngồi xuống bên người yêu thương. Tiểu Minh âu yếm nhìn Đình Phong vẫn đang ngủ thiếp đi trên giường, nhẹ đưa tay xoa má anh. Đình Phong vẫn ngủ từ lúc bác sĩ báo tình hình sức khỏe của anh cho Tiểu Minh đến giờ, chưa tỉnh lại chút nào, và cô thì vẫn ngồi bên cạnh trông anh từ lúc đó. Đình Phong là do uống thuốc an thần quá liều nên mới dẫn đến tình trạng hôn mê bất tỉnh như thế, cũng may là phát hiện kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng. Thật là làm Tiểu Minh muốn chết luôn vì lo lắng mà. Mà cô cũng không hiểu Đình Phong vì sao lại uống thuốc an thần đến mức quá liều để bị đi viện như thế nữa, nếu không phải đêm cô không ngủ được mà định sang bên phòng anh, không biết mọi chuyện sẽ còn tồi tệ đến thế nào nữa. Tiểu Minh đột nhiên nghĩ mà rùng mình.

Khẽ thở dài một cái khi thấy Đình Phong vẫn ngủ say trên giường bệnh, Tiểu Minh khẽ đưa tay chạm lên đôi lông mi vừa dài vừa cong của anh, rồi cúi đầu nhẹ thơm lên đó. Rồi cô mới đứng lên. Tiểu Minh định ra ngoài mua ít cháo cho Đình Phong, tranh thủ lúc anh còn chưa tỉnh.

Bệnh viện bảy giờ sáng đã tất bật người qua người lại, ai cũng vội vã, hối hả, chẳng ai kịp nhìn đến ai, cũng chẳng ai kịp để ý chuyện của ai. Tiểu Minh cũng vậy thôi, cô từ chỗ Đình Phong đi thẳng luôn về phía cổng viện, gương mặt cũng lạnh tanh, nhìn duy nhất đến cánh cửa đang mở rộng trước mặt. Từng bước đi nhanh thoăn thoắt, cô muốn đi mau để còn trở lại bên Đình Phong, cô không nỡ để anh ở lại một mình trong phòng, khi tỉnh dậy, hẳn anh sẽ cô đơn lắm. Mà vì Tiểu Minh sợ bố mẹ anh sẽ lo lắng nên cũng không dám báo về, cũng may Đình Phong không làm sao, chứ có một mình cô thì không thể nào chăm sóc cho Đình Phong được đâu. Riêng lúc phát hiện ra Đình Phong hôm qua, cô đã hoảng sợ đến mức không biết phải làm cái gì rồi.

Tiểu Minh vừa bước đi vừa suy nghĩ mông lung, chợt thấy có bóng ai đang bước nhanh về phía mình. Là một cô y tá, nhìn khá quen, Tiểu Minh nghĩ. Mà hình như đúng là đang đi về phía cô thật!

_Cô bé.

Người đó cất tiếng gọi Tiểu Minh, vẫn vừa bước đến, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, Tiểu Minh vẫn ngây ngốc nhìn, không hiểu người đó là ai, mà sao lại gọi cô. Đúng là gọi cô, vì Tiểu Minh nhìn xung quanh chẳng có ai có khả năng được gọi là “cô bé” ngoài cô cả. Tiểu Minh đưa tay chỉ chỉ vào mình, thấy cô y tá đó cười cười đi đến trước mặt, lại cất tiếng nói:

_Cô bé, còn nhớ chị không?

Có vẻ là người quen của Tiểu Minh, nhưng đã lâu cô không đến viện rồi, ai mà lại quen cô, mà lại như kiểu thân thiết lắm nữa chứ.

Không nhớ ai nhưng theo phép lịch sự, Tiểu Minh vẫn cười hỏi:

_Xin lỗi, chị là…

Cô y tá thấy Tiểu Minh không nhớ mình thì cũng không có gì lấy làm buồn lòng. Đã lâu lắm rồi, cô bé đó không nhận ra chị cũng là lẽ thường tình. Đây còn là bệnh viện nữa, đến các bác sĩ chuyên khoa khéo còn chẳng được nhớ mặt, nhớ tên nữa là một y tá nhỏ nhoi như chị. Mà y tá ở viện thì mỗi ngày phải tiếp xúc với hàng trăm bệnh nhân khác nhau, việc chị nhớ cô bé này cũng vì có một lí do đặc biệt.

_Chị đây, em không nhớ sao, hm…mm…bốn năm trước đó, em đã cắt cổ tay…chị có một lần đến đưa cơm cho em.

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh, hào hứng nói, còn cười rất tươi. Tiểu Minh cũng méo mó cười lại, tận từ bốn năm trước, lại còn “có một lần đến đưa cơm cho em”, sao cô có thể nhớ được chứ. Vậy mà bà chị y tá này vẫn nhớ cô quả thực là siêu!

_Xin lỗi, lâu quá rồi…

_Không nhớ thật sao, buồn quá nhỉ. Em thử nhớ lại xem, sáng hôm đó chị mang đồ ăn cho em, thấy em với bạn trai em đang nằm cùng nhau trên giường đó, rồi chị em mình đã nói chuyện rất vui vẻ mà. Đúng không, em nhớ xem, hôm đó chị đã nói là…

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh thao thao bất duyệt nói một thôi một hồi, miệng vẫn cười rất tươi. Tiểu Minh nghe chị ta nói, ngẫm nghĩ một lúc thì cũng nhận ra. Ra là chị y tá nhiều chuyện năm nào, bây giờ hình như vẫn không có chút thay đổi, Tiểu Minh khẽ thở dài ngán ngẩm trong đầu.

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh thao thao bất duyệt nói một thôi một hồi, miệng vẫn cười rất tươi. Tiểu Minh nghe chị ta nói, ngẫm nghĩ một lúc thì cũng nhận ra. Ra là chị y tá nhiều chuyện năm nào, bây giờ hình như vẫn không có chút thay đổi, Tiểu Minh khẽ thở dài ngán ngẩm trong đầu.

_À à vâng, em nhớ rồi ạ, hi, ra là chị, chị vẫn nhớ em sao. – Tiểu Minh vội lên tiếng để “xì tốp” bài “diễn văn” dài dằng dặc của bà chị y tá kia.

Thấy Tiểu Minh nhận ra mình, chị y tá mừng ra mặt:

_Nhớ ra rồi hả, cứ nghĩ tí là ra ý mà, đúng không, chị nhớ hôm đó hai chị em mình nói chuyện rất hợp mà. Em không thay đổi nhiều nên chị nhìn cái là nhận ra ngay rồi, còn cả cậu bạn trai của em nữa, chị cũng vẫn nhớ mặt đấy, gặp giờ chắc chắn sẽ nhận ra. Thế hai đứa bây giờ thế nào? À mà em đến bệnh viện làm gì thế, ốm sao? À, nhìn em hình như không phải ốm, người thân của em ốm hả? Đúng không, chị đoán là không sai đâu.

_À, vâng, vâng, bạn trai em ốm. – Tiểu Minh méo mó cười, trong đầu nghĩ sao đã bốn năm rồi mà bà chị y tá này vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn nhiều chuyện như xưa.

_Vậy hả, hả, thế bạn trai em làm sao, vẫn là cái cậu đẹp trai hết xảy đấy đúng không?

Chị y tá có vẻ lo lắng hỏi, nhưng trông mặt sao hớn hở thế kia, mắt còn sáng rực lên khi nói về Đình Phong của cô nữa.

Tiểu Minh lén ngó đồng hồ xem mình đi đã được bao lâu rồi mới trả lời:

_Vâng, vẫn là anh ấy. Anh ấy bị ốm thôi chị ạ. Đang ngủ, em định đi mua cháo một tí, mua mau còn quay lại không anh ấy tỉnh lại thì… – Tiểu Minh cố tình nhắc khéo.

_Thế à, thế em đi mua đi không lại muộn. À thế cuộc sống em dạo này tốt chứ, chị nhìn em có vẻ hạnh phúc lắm nha.

_Dạ vâng, em vẫn bình thường, còn chị?

_Chị thì sống tốt lắm, hạnh phúc lắm em à, bạn trai chị cũng đẹp trai y như bạn trai em ý.

Chị y tá vừa nói vừa làm mặt mơ màng, có vẻ như không hề để ý đến vẻ mặt “không thể chịu nổi nữa” của Tiểu Minh. Xét cho cùng, chị ta với cô có phải là thân đến mức thế này không vậy.

_Vậy ạ, chúc mừng chị nhé. – Tiểu Minh nghĩ không biết ai lại có thể chịu được…cái đài này nữa, thật quá là siêu đẳng.

_Ừ, à thôi, em đi mua cháo đi, không lại muộn.

_Vâng vâng, em đi.

Tiểu Minh nghe chị ta nói thế thì vui mừng ra mặt, liền gật đầu liên tục mấy cái, không kịp lên tiếng chào đã quay lưng vội đi ngay. Nhưng cô mới đi được buớc thứ hai thì cái bà chị y tá nhiều chuyện kia lại gọi cô lại. Lần này còn chạy hẳn lên trước mặt cô, vẻ mặt vẫn rất tươi vui, hớn hở:

_Đợi đã, đợi đã em ơi.

_Dạ, sao chị? – Tiểu Minh vẫn cố giữ thái độ bình tĩnh và lịch sự.

_À, không có gì đâu em à. Chỉ là… Em đừng nghĩ chị tò mò vô duyên nhé, chị chỉ muốn hỏi em một câu, một câu nữa thôi à.

Tiểu Minh trưng ra bộ mặt không thể thiểu não hơn, miệng cười mà như mếu:

_Vâng, chị cứ hỏi đi, em thì em không hay nghĩ xấu những người không xấu đâu chị ạ.

_Ừ, chị cũng chỉ là muốn biết xíu thôi, không phải xấu đúng không em nhỉ?

_Vâng, vâng. Chị có gì hỏi nhanh được không ạ, em đi cũng lâu rồi mà chưa quay lại…

_Ừ, chị nói nhanh ý mà. Hì, chẳng là chị muốn hỏi… Em đừng nghĩ chị vô duyên nhé, chẳng là cũng bốn năm trước đấy… Bạn thân của em ý, người mà cùng trông em lúc em bị đi viện ấy, chị thấy cậu ấy nằm viện mà không thấy em đến thăm, có phải hai đứa không còn thân với nhau nữa không?

Tiểu Minh nghe chị y tá kia nói, vừa ngạc nhiên vừa không hiểu chị ta nói vậy là sao liền hỏi lại:

_Bốn năm trước? Bạn thân em? Nằm viện? Ý chị là sao cơ ạ?

_Ừ thì, lúc đó có hai người chăm em ở viện, một người là bạn trai, một người em bảo với chị là bạn thân em đúng không?

_Ừm, vâng. – lúc này Tiểu Minh mới hiểu ra người chị ta muốn nói đến là Tiểu Phần, hiểu rồi mới sửng sốt – Nhưng nằm viện là sao chị? Bốn năm trước?

_Ừ, bạn thân em nằm viện rất lâu, phải đến hơn một năm ý chứ, nhưng mà cậu ấy được chăm sóc đặc biệt, không có ai được đến gần, chị cũng chỉ hỏi han được vậy thôi. Chị nhớ hôm cậu ấy ra viện, đúng là bạn thân em mà. Mà em không biết hay sao? Ngay sau khi em ra viện chỉ tuần, hơn tuần thôi mà.

Nghe chị y tá kia nói một hồi, Tiểu Minh thật sự vẫn không hiểu. Tiểu Phần sức khoẻ rất tốt, đâu có phải nằm viện lúc nào mà đến hơn một năm chứ, lại sau lúc cô ra viện bốn năm trước ấy thì lại càng hoàn toàn không. Có phải tại chị ta phải gặp quá nhiều bệnh nhân nên đã nhớ nhầm ai đó với Tiểu Phần? Tự nhiên nhắc đến bạn thân lại còn nằm viện làm Tiểu Minh được một phen hết cả hồn vì lo lắng, chị ta đúng thật là…

Tiểu Minh thở phào một cái, khẽ cười, nói:

_Chắc chị nhầm ai rồi chị ạ, sức khoẻ Tiểu Phần rất tốt, ý em là bạn em ấy ạ, có bao giờ phải đi viện, lại đến hơn một năm đâu. Mà bọn em vẫn rất thân nhau, không có chuyện cậu ấy nằm viện mà em không biết đâu ạ.

_Không đâu, chị nhớ lắm, vì cậu ấy với bạn trai em khi em vào viện đều rất lo lắng cho em nên chị mới để ý. Chị nhớ lắm mà, trí nhớ của chị rất tốt, chị không nhận lầm đâu. Mà cậu bạn đó của em tên Tiểu Phần à, tên gì mà như tên con gái thế, lạ ghê.

Tiểu Minh nghe đến đây lại còn ngạc nhiên hơn nữa. Cô nói lại ngay:

_Tất nhiên là tên giống con gái rồi chị, cô ấy là con gái mà.

_Hả, con gái? Sao được, nhìn mặt đẹp trai vậy mà lại là con gái sao? Không thể, không phải đâu em, người mà bốn năm trước cùng bạn trai em đưa em vào viện là con trai mà, đẹp trai lắm, dáng cao gầy chứ không như bạn trai em đâu. Thế đó không phải là bạn thân em sao? Người chị hỏi em trước kia là cậu ấy, chứ không phải…không phải Tiểu Phần gì gì đó đâu.

Mặt Tiểu Minh lúc này phải gọi là ngớ ngẩn hết chỗ nói. Cô cứ giương tròn đôi mắt vốn đã to của mình nhìn chị y tá đứng trước mặt mà không nói được lời nào. Mọi chuyện là sao, còn có ai “bạn thân của cô” bốn năm trước đưa cô đến viện mà không phải Tiểu Phần sao, còn là con trai.

Hạo Du?

Tiểu Minh vô cùng sửng sốt khi cái tên Hạo Du hiện ra trong đầu, có khi nào là Hạo Du, người con trai “đẹp trai”, “dáng cao gầy” năm đó đã đưa cô đi viện cùng bạn trai cô – Đình Phong với vẻ mặt rất lo lắng?

Tiểu Minh chợt nhớ những lời Hạo Du nói hôm trước: “…em tự tử còn chưa tỉnh lại, anh sao có thể không ở lại trông em được chứ. Anh cùng với Đình Phong đưa em đến bệnh viện và cùng ở lại chăm sóc em mà, đến hôm sau nữa thì Tiểu Phần cũng đến…”

…và thấy trước mặt mọi thứ lại quay cuồng…

Tiểu Minh ngồi bên giường bệnh nhìn Đình Phong ăn cháo với đôi mắt đầy tuyệt vọng.

Trái tim cô đang rỉ máu.

Cảm giác niềm tin bị phản bội.

Cảm giác tình cảm bị lừa dối.

Cảm giác những người ta hết mực thương yêu, tin tưởng quay lưng lại với ta.

Cảm giác như cả thế giới này sụp đổ.

Trong lòng cô đang có bão. Những mảng tâm trạng ảm đạm đang làm mưa làm gió trong lòng cô, từng đợt sét như dội thẳng xuống không chút khoan nhượng.

Ấy thế mà sao khung cảnh bên ngoài cửa sổ kia lại đẹp đến vậy. Nắng gió chan hòa, bầu trời mang một màu xanh trong mát. Từng hạt nắng nhỏ li ti nghịch ngợm nhảy nhót trên đôi môi hồng gợi cảm của Tiểu Minh, gió nhẹ nhàng luồn qua những sợi tóc đen mềm mượt, mơn man đôi má cô.

Nhưng…

Nắng ấm áp chỉ làm lòng cô thêm nguội lạnh. Gió dịu mát lại làm cô thêm tái tê. Khung cảnh đẹp đẽ ngoài kia khiến nỗi đau của cô thêm day dẳng.

Niềm đau như kết một dải lướt đen thẫm phủ trọn đôi mắt vốn to tròn trong sáng của cô, làm cho những tia nhìn trở nên lạnh lẽo và bi thương đến không tả được. Tâm trạng Tiểu Minh đang rất xấu, vô cùng xấu. Cô thật sự muốn khóc mà không khóc được, muốn hét lên cho thỏa nỗi tức giận mà không làm được. Chỉ thấy ánh mắt cứ mỗi lúc một tối đen đi. Cảm giác phải che đi cái cảm xúc, suy nghĩ thật là vô cùng khó khăn và bức bối.

Nhưng Đình Phong ngồi trước mặt Tiểu Minh vẫn ngồi ăn (rất ngoan ngoãn) mà không để ý chút nào đến tâm trạng của cô. Anh không biết chuyện gì cả, càng không thể hiểu những gì Tiểu Minh đang phải chịu đựng. Cứ chút chút, anh lại đưa tay xoa nhẹ tóc Tiểu Minh, cười với cô một cái, rồi lại cúi xuống ăn, tâm tình hết sức vui vẻ.

Sáng nay, sau một giấc ngủ (hơi) mệt mỏi, Đình Phong mãi mới có thể tỉnh dậy được. Và người đầu tiên anh nhìn thấy là Tiểu Minh. Cô ngồi bên giường anh, chăm chăm nhìn vào anh, thấy anh tỉnh còn cất giọng hỏi vô cùng lo lắng, còn có vẻ mệt mỏi. Nghe Tiểu Minh nói rồi Đình Phong mới hiểu chuyện gì đã xảy ra, và vẻ ngoài mệt mỏi của Tiểu Minh kia nhất định là cả đêm đã chăm sóc cho anh rồi. Tuy rất thương vợ yêu, lại suýt thì…không bao giờ tỉnh lại, biết Tiểu Minh lo lắng, quan tâm đến mình như thế, Đình Phong vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Ngay lúc đó anh đã ôm ngay Tiểu Minh vào lòng mà thơm…mấy chục cái lên tóc cô.

Đình Phong nghĩ, Tiểu Minh đã nghe Hạo Du kể về chuyện anh lừa dối cô mà vẫn chăm sóc, lo lắng cho anh như thế, anh có thể yên tâm được phần nào. Chắc chắn là Tiểu Minh không tin Hạo Du, chỉ tin anh. Mà sao cô có thể đi tin “người ngoài” hơn người yêu của mình được chứ. Đình Phong đang ăn bất giác nở một nụ cười thỏa mãn, thật chỉ muốn ôm chặt lấy Tiểu Minh nhỏ bé kia vào lòng mà không bao giờ buông.

Ăn xong bát cháo, Đình Phong được kiểm tra lại một lần nữa rồi được về nhà. Hai người đi taxi.

Nắng in hoa trên cánh cửa ôtô nơi Tiểu Minh đang ngồi. Cô từ lúc lên xe đến giờ vẫn ngồi yên một chỗ, thẫn thờ nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Đình Phong ôm lấy cô, tay đan vào tay cô, thơm lên má cô, Tiểu Minh không quan tâm, không để ý, cũng chẳng gạt anh ra, cô cứ ngồi yên, thẳng người, mặt hướng ra bên ngoài. Tiểu Minh lúc này thật sự cần một bờ vai, nhưng Đình Phong… Đình Phong giờ đây không phải là ứng cử viên sáng giá nhất cho cái vị trí ấy nữa. Vì chính anh là người làm cho cô cảm giác muốn gục ngã nhất, khiến cho trái tim cô đau đớn dữ dội nhất.

Giờ Tiểu Minh không muốn tin cũng phải tin chuyện Đình Phong với Tiểu Phần nói dối và giấu cô là thật. Cô thật sự muốn hỏi rõ lí do tại sao Đình Phong lừa dối cô như thế nhưng lại chưa đủ dũng khí và can đảm. Thế đấy, con người ta những lúc cần đến sự can đảm và mạnh mẽ nhất thì nó lại chạy biến đi đâu chỉ để ta lại trơ trọi một mình, chống chọi với những câu hỏi bất tận mà ta…đâu có đủ dũng khí để trả lời chúng. Tiểu Minh đau khổ lắm, cô muốn biết tại sao người cô yêu thương và tin tưởng nhất lại làm như vậy với cô. Một chuyện “như thế”. Anh đã phá vỡ niềm tin của cô đối với anh, hoàn toàn trong lòng cô giờ chỉ có tuyệt vọng. Cô sẽ làm thế nào bây giờ, có ai nói cho cô biết cô sẽ phải làm thế nào với Đình Phong, với Hạo Du, với Tiểu Phần lúc này không?

Bản thân cô còn chẳng biết thì ai có thể giúp cô được đây.

Tiểu Minh tự nhủ: “Phải mạnh mẽ lên thêm chút nữa, rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa, phải mạnh mẽ lên”.

Chiếc xe từ từ dừng lại trước cổng khu chung cư Đại Phát. Tiểu Minh cùng Đình Phong bước từng bước chậm rãi vào trong. Hai cái bóng một cao một thấp ở bên nhau mà sao thấy xa xôi vạn dặm. Liếc nhìn Đình Phong gương mặt bị nắng tô điểm càng thêm màu nhợt nhạt, Tiểu Minh thật vừa không đủ sức mạnh, vừa không nỡ tra hỏi anh chuyện này.

Cô quyết định đến gặp Hạo Du lần nữa.

Lúc Tiểu Minh bước vào quán, Hạo Du đã ở đó chờ cô khá lâu rồi. Cậu ngồi bên cửa sổ, nắng chiều từ bên ngoài chiếu vào như phủ lên người cậu một màn sáng dịu nhẹ. Được nắng tô điểm, Hạo Du càng thêm nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ tươi, khuôn mặt hoàn hảo đến từng đường nét vẫn thu hút bất kì ai nhìn vào.

Nhưng Tiểu Minh lại không hề để ý đến vẻ đẹp như một thiên thần của Hạo Du lúc này. Cô – ngay từ những phút giây đầu tiên thấy anh – đã chỉ nhìn thấy dáng vẻ cô độc của anh khi một mình ngồi đó, mắt nhìn xa xăm vô định. Tiểu Minh thấy và cảm giác vết thương trong lòng bỗng nhức nhối lạ thường. Quả thực, nỗi cô đơn của Hạo Du còn làm anh nổi bật hơn cả vẻ đẹp ngoại hình kia. Điều đó làm Tiểu Minh không khỏi suy nghĩ, mà xót xa. Cho đến bây giờ, người con trai ấy vẫn còn yêu cô, vẫn còn yêu cô tha thiết, ấy thế mà cô thì… Tiểu Minh đã mang lại cho người ta biết bao đau khổ, tuy biết rằng bản thân cũng không phải chưa từng bị người con trai đó làm tổn thương, trong lòng vẫn thấy nhói đau mỗi khi nghĩ đến những nỗi đau mà người đó phải gánh chịu. Vết thương tinh thần ấy, có khi nào bây giờ vẫn chưa lành? Nhớ lại năm đó đưa đơn ly hôn cho người ta, thấy người ta giữa mưa mà gào thét, chợt thấy không khỏi xót xa.

Sống mũi cô bỗng cay xè…

_Tiểu Minh, em đến rồi à?

Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh từng bước tiến lại gần liền đứng dậy, lên tiếng chào cô trước rồi bước ra kéo ghế cho Tiểu Minh ngồi. Hôm nay hai người hẹn gặp nhau ở Rainbow, nơi Tiểu Phần và Hạo Du hôm trước đã gặp. Chính điều đó đã khiến cho hành động của Hạo Du bị rất nhiều nhân viên trong quán…nhòm ngó. Họ nghĩ là Hạo Du đang cặp kè với rất nhiều cô gái đó, mà cô gái này còn xinh hơn cả cô gái hôm trước. Nhưng rõ thật khó tin mà, người như Hạo Du đâu giống… Tất nhiên là không thể giống được rồi. Người Hạo Du yêu, chỉ có duy nhất Tiểu Minh thôi, sao có thể là người con gái khác được kia chứ.

Tiểu Minh thấy Hạo Du gallant như vậy cũng không nói gì, không cảm ơn cũng không chào anh, chỉ gật đầu với Hạo Du một cái. Bình thường Tiểu Minh sẽ cười, nhưng lúc này…thì không thể!

_Em uống gì nhé. – Hạo Du lịch sự lên tiếng. Ánh nhìn cậu trao cô có gì đấy…xa lạ.
_Cho em một capuchino.

Tiểu Minh ngước nhìn lên người phục vụ bàn, nói rồi đến lúc chỉ còn hai người mới quay sang nhìn Hạo Du, dè dặt cất lời, cô cảm thấy mình thật có lỗi rất lớn. Đã làm tổn thương anh nhiều rồi, lần trước còn nói không tin anh, còn cho là Hạo Du nói dối mình nữa.

_Hạo Du.
_Ừ, em có gì cứ nói đi.
_Hạo Du, em…
_Sao thế?

Hạo Du khẽ nghiêng đầu, hỏi. Tiểu Minh có gì mà lại phải ấp úng như vậy, thật chẳng giống như mỗi lần cô nói ra những lời làm trái tim cậu tổn thương chút nào.

_Em…xin lỗi, Hạo Du…

Tiểu Minh nhìn vào mắt Hạo Du, bối rối nói.

Hạo Du ngạc nhiên nhìn cô nhưng cuối cùng lại không nói gì. Cậu không biết cô xin lỗi mình vì điều gì nữa. Những lời khiến người khác đau cũng nói rồi, đau đớn cũng đã đau đớn rồi, còn gì đâu mà xin lỗi.

Nói thật, lần trước khi Tiểu Minh hét vào mặt cậu, nói cậu mới là người nói dối cô, cô không tin cậu, trái tim cậu đã như chai lại rồi, không còn có cảm xúc gì nữa.

Hạo Du đã định…thật sự sẽ tránh xa Tiểu Minh ra và sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô như đã hứa.

_Lần trước… Anh nói đúng, anh đã nói đúng, Đình Phong lừa dối em, vậy mà…em không tin anh…

Tiểu Minh nói mà thấy như những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Trái tim cô lại được dịp dữ dội đau, Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối cô, đã lừa dối cô… Hai chữ “lừa dối” cứ vang mãi trong đầu Tiểu Minh, cứ đè nặng lên trái tim yếu ớt của cô, khiến Tiểu Minh đau khổ không sao nói thành lời.

Cô nhìn vào Hạo Du đang ngồi đối diện, ánh mắt tràn ngập thương đau, và cả sự hối hận khi lúc trước đã cho là anh lừa dối mình.

Hạo Du thấy Tiểu Minh như thế thì cũng đau đớn lắm, tuy là đã định như thế đấy. Tay cậu đã định đưa lên nắm tay cô nhưng lại khựng lại giữa không trung, cuối cùng vẫn là hạ xuống. Hạo Du thất thần nhìn Tiểu Minh gương mặt méo xẹo khổ sở, nước mắt như sắp trào ra đến nơi mà hai tay cứ nắm chặt đầy bất lực. Vậy là Tiểu Minh – vì lí do gì đó đã hiểu ra tất cả những gì cậu nói là thật – đang rất đau khổ. Cậu biết mà, nhìn cô đau đớn đến thế kia mà Hạo Du không thể ôm cô vào lòng mà an ủi, cậu thấy lòng mình cũng như có dao cứa. Mặt cậu cũng nhăn lại, hai bên lông mày nhíu vào nhau nhìn vô cùng khổ sở. Tiểu Minh đang cố để không khóc trước mặt cậu, Hạo Du biết, và lại thấy đau lòng biết bao.

_Tiểu Minh, em bình tĩnh, bình tĩnh.

Hạo Du khó nhọc nói. Cậu hận mình khiến Tiểu Minh phải đau khổ như thế. Tại cậu hết, đáng lẽ ra cậu không nên nói cho cô biết mà. Đã biết được kết quả Tiểu Minh sẽ như thế này rồi mà còn nói, sao cậu tệ hại đến mức đấy chứ. Cậu đau khổ thì đã sao, chẳng phải là bốn năm rồi vẫn như vậy sao, giờ còn làm Tiểu Minh phải chịu tổn thương như mình nữa, sao cậu tệ thế chứ. Hạo Du cứ nhìn Tiểu Minh mà dằn vặt bản thân mình, cậu ước gì mình không nói ra sự thật ấy, rồi lại giá như Tiểu Minh cứ không tin cậu. Giá là như thế…

_Hạo Du, em thật sự xin lỗi anh. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du nói, hai hàng nước mắt trong suốt đã bị niềm đau ép ra, chảy dài hai gò má cô. Tiểu Minh khóc vì nỗi đau của bản thân, mà cũng khóc cho những gì Hạo Du phải chịu đựng nữa…
_Đừng xin lỗi nữa Tiểu Minh, anh biết, anh biết…em đang rất đau khổ. Đừng xin lỗi, Tiểu Minh. Gắng lên em, đừng khóc.

Lần này, nói rồi, Hạo Du đưa tay nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Minh – của người cậu yêu. Toàn thân Tiểu Minh run lên bần bật, bàn tay cậu nắm lấy tay cô cũng khẽ run lên. Cậu không muốn, không muốn Tiểu Minh khóc. Trái tim cậu đau quá!

Tiểu Minh yêu Đình Phong như vậy, chắc chắn sẽ đau khổ lắm rồi. Hạo Du thấy Tiểu Minh khóc lại dằn vặt mình thêm nữa. Cô đã chọn Đình Phong, cậu đúng thật khốn nạn khi…xen vào giữa tình cảm hai người như thế. Người đau khổ rốt cuộc vẫn là người cậu yêu, cậu cũng có được gì khi nói nó ra đâu mà sao cậu lại nói chứ. Cậu hận bản thân mình, làm cô gái mình yêu phải khóc thật là khốn nạn.

Tiểu Minh cứ nhìn Hạo Du, khóc, càng ngày càng khóc dữ hơn, cô thật không kiềm chế được bản thân mình nữa. Cô cần một bờ vai, nhưng ai cho cô một bờ vai, những người cô tin tưởng nhất… Đã làm cô tổn thương rồi, đã lừa dối cô… Không chỉ có cô, còn khiến Hạo Du, còn khiến Tú Giang cũng chịu tổn thương nữa chứ. Tiểu Minh tuy chỉ là “nạn nhân”, nhưng cô vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn.

_Tiểu Minh…

Hạo Du xót xa nhìn Tiểu Minh ngồi khóc trước mặt, nước mắt cũng muốn ứa ra nhưng không thể. Cậu đau đớn gọi tên Tiểu Minh rồi đứng hẳn dậy đến bên cô. Hạo Du không dám ôm cô vào lòng, nhưng càng không thể cứ đứng ngồi nhìn cô khóc như vậy được, liền ôm lấy vai Tiểu Minh, khe khẽ nói:

_Em…mình đi nơi khác, đừng khóc ở đây, nhé.

Tiểu Minh ngước nhìn Hạo Du qua làn nước mắt, không hiểu Hạo Du có ý gì nhưng cũng gật đầu. Rồi Hạo Du đưa Tiểu Minh đến công viên, kiếm một chỗ nào đó khá vắng vẻ rồi cùng Tiểu Minh ngồi xuống. Tiểu Minh vẫn khóc, nhưng không còn nức nở như trước. Lúc này, Hạo Du mới lấy một gói giấy ăn vừa xin được ở Rainbow ra đưa cho Tiểu Minh, để tự cô lau nước mắt thôi chứ cũng đâu dám đưa tay mình lên…

Thấy Tiểu Minh bình tâm hơn được rồi, Hạo Du mới cất tiếng, cậu vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ:

_Tiểu Minh, em… Đừng khóc nữa nhé, bình tĩnh lại.

Tiểu Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng mắt cô phút chốc lại đầy ăm ắp nước. Cứ nghĩ đến chuyện Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối mình, cô lại thấy đau đớn vô cùng, không sao kìm được nước mắt.

_Tiểu Minh, em đừng khóc nữa, anh xin em.

Hạo Du rụt rè đưa tay lên xoa nhẹ đầu Tiểu Minh rồi nắm lấy cả hai bàn tay cô. Hành động thân mật thế này, Hạo Du đã lâu không được làm. Chỉ vì Tiểu Minh đã là của người khác nên cậu không muốn làm cho cô khó xử. Nhưng trong lúc cô đang đau khổ thế này, lại do cậu gây ra, Hạo Du muốn làm gì đó để an ủi cô.

Tiểu Minh để yên cho Hạo Du nắm tay mình, không nói gì. Cô sụt sịt một lúc rồi mới có thể nín khóc hoàn toàn.

Không gian bao quanh hai người lúc này bỗng chìm trong yên lặng, Hạo Du và Tiểu Minh đều không nói gì. Một lúc sau, Hạo Du mới cất tiếng:

_Tiểu Minh, em thấy bình tâm lại chưa. Giờ kể anh nghe, sao em bây giờ lại tin lời anh được không, chẳng pải hôm trước…?

Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi, đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu, không kìm được thở dài một cái. Khẽ đưa tay ra khỏi tay Hạo Du, Tiểu Minh cúi gằm mặt xuống đất, chậm rãi lên tiếng:

_Hôm qua, em… Em có việc nên đến viện, gặp một chị y tá bốn năm trước đã chăm sóc em, chị ấy nói có phải em với anh không làm bạn nữa, rồi kể anh trước kia đã cùng Đình Phong vào viện cùng ở bên em, cùng lo lắng cho em… Em mới biết những gì anh nói là thật, và…và…

Thấy Tiểu Minh giọng nghẹn lại, Hạo Du vội vàng lại đưa tay nắm chặt lấy tay cô, cuống cuồng nói:

_Đừng, em đừng khóc nữa, Tiểu Minh…
_Vâng, em…em biết.
_Tiểu Minh… Nhưng như thế có nghĩa là, hai người không chỉ giấu em chuyện anh đã chọn em mà còn…
_Ừm, vâng, Đình Phong…nói với em…anh…anh đã không đến thăm em, lúc em…tự tử, không đến một chút nào.

Hạo Du nghe Tiểu Minh nói thế không khỏi toàn thân bỗng chốc nóng bừng vì giận dữ. Cậu biết Đình Phong quá yêu Tiểu Minh, cậu biết điều đó, nhưng nói dối cô như thế có đáng không. Mà Đình Phong nói dối Tiểu Minh có nghĩ đến một ngày Tiểu Minh sẽ biết và đau khổ thế này không. Nhưng mà…dù sao, cũng là lỗi do cậu, do cậu…đã nói ra cái sự thật đó, tuy chỉ là “nạn nhân”, Hạo Du vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn. Cậu hối hận lắm.

_Vậy à.
_Em…xin lỗi, Hạo Du, xin lỗi anh nhiều lắm.

Tiểu Minh tay để trong tay Hạo Du, khẽ rút ra rồi lại nắm lấy bàn tay to lớn của cậu. Mắt cô nhìn chăm chăm vào mắt cậu, lông mày hai bên vẫn cứ chau lại.

Hạo Du thật sự lúc này chỉ muốn ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng mà che chở.

_Không phải xin lỗi anh, Tiểu Minh. Em không có lỗi gì cả, là tại anh, tại anh hết mà.

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thế lòng lại càng thêm buồn. Cô hiểu những gì Hạo Du nghĩ trong đầu lúc này. Cô thở dài một cái, rồi nhìn Hạo Du nói:

_Mà Hạo Du này…
_Ừ, anh đây, em cứ nói đi.
_Là Tú Giang nói cho anh à? Chuyện…
_Ừm, là Tiểu Giang nói cho anh biết.
_Cô ấy nói thế nào ạ?

Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi liền thật thà nói:

_Thì…như những gì anh nói với em hôm qua. Lần trước về nước, Tiểu Giang bảo tưởng em biết chuyện anh chọn em rồi mà vẫn chọn Đình Phong, muốn hỏi em nhưng lại thấy em hạnh phúc nên không nói. Giờ biết chuyện, Tiểu Giang mới bắt anh nói, anh thực ra cũg không muốn làm khó em, quyết định là ở em thôi, Tiểu Minh à.
_Quyết định?
_Đình Phong và Tiểu Phần…hai người có lẽ vì muốn tốt cho em nên mới làm như thế. Anh tất nhiên là không muốn, cũng không tán thành chuyện hai người làm nhưng…thực sự khó mà trách hai người đó được.

Tiểu Minh nghe thấy Hạo Du nói đến Tiểu Phần, tim lại nhói một cái buốt đau. Ừ, Đình Phong thì cô có thể không trách, có thể thôi, chứ Tiểu Phần… Tại sao chứ, tại sao Tiểu Phần lại làm vậy với cô, giấu cô chuyện Hạo Du đã yêu và chọn cô chứ, Tiểu Phần thừa biết cô yêu Hạo Du đến thế nào kia mà. Tiểu Phần cũng là người chứng kiến những đau khổ mà Tiểu Minh đã phải chịu đựng vì yêu Hạo Du. Tại sao đến khi Hạo Du chọn cô rồi Tiểu Phần lại giấu cô chứ, nếu Tiểu Phần không giấu cô, cô đã không chọn Đình Phong. Tuy nói như thế thật bất công với Đình Phong nhưng…với những gì anh nói dối cô, Tiểu Minh thật sự không thấy bất công nữa, người phải chịu bất công nhất, chính là Hạo Du…

Tự nhiên nghĩ đến đây, Tiểu Minh thấy giận Tiểu Phần và Đình Phong ghê gớm. Giận đến run người. Sự uất ức như tràn ngập cơ thể cô.

_Hạo Du à, em phải đến gặp Tiểu Phần thôi. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du, giận dữ nói.
_Để làm gì? Em…
_Em không thể chịu được nữa. Một người là bạn thân – đã giấu giếm em, một người là người yêu – đã nói dối em, em thật sự không thể chấp nhận được. Em cần phải biết lí do.

Tiểu Minh nhìn Hạo Du, quả quyết nói. Cô phải đến gặp Tiểu Phần ngay bây giờ, để hỏi rõ lí do vì sao cô ấy lại làm thế với cô. Và cả Đình Phong nữa, cô phải hỏi cho rõ, chuyện này không thể nào bỏ qua được. Vết thương mà cả hai người gây ra cho cô là quá lớn, thật quá sức chịu đựng của cô. Hoàn toàn quá sức chịu đựng…

_Em phải đi thôi.

Tiểu Minh bỗng nhiên thấy mọi thứ trước mặt lại quay cuồng, cô cố đứng dậy mà sao cứ loạng choạng không bước nổi.

_Tiểu Minh! – Hạo Du vội đứng lên đỡ Tiểu Minh, gấp gáp nói – để anh đưa em…
_Không, em tự đi được, Hạo Du, để em tự đi, em sẽ tự đi. Hạo Du, em đi đây, em sẽ làm rõ chuyện này. Em không thể bỏ qua cho Đình Phong và Tiểu Phần được đâu.

Lúc Tiểu Minh bước vào quán, Hạo Du đã ở đó chờ cô khá lâu rồi. Cậu ngồi bên cửa sổ, nắng chiều từ bên ngoài chiếu vào như phủ lên người cậu một màn sáng dịu nhẹ. Được nắng tô điểm, Hạo Du càng thêm nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ tươi, khuôn mặt hoàn hảo đến từng đường nét vẫn thu hút bất kì ai nhìn vào.

Nhưng Tiểu Minh lại không hề để ý đến vẻ đẹp như một thiên thần của Hạo Du lúc này. Cô – ngay từ những phút giây đầu tiên thấy anh – đã chỉ nhìn thấy dáng vẻ cô độc của anh khi một mình ngồi đó, mắt nhìn xa xăm vô định. Tiểu Minh thấy và cảm giác vết thương trong lòng bỗng nhức nhối lạ thường. Quả thực, nỗi cô đơn của Hạo Du còn làm anh nổi bật hơn cả vẻ đẹp ngoại hình kia. Điều đó làm Tiểu Minh không khỏi suy nghĩ, mà xót xa. Cho đến bây giờ, người con trai ấy vẫn còn yêu cô, vẫn còn yêu cô tha thiết, ấy thế mà cô thì… Tiểu Minh đã mang lại cho người ta biết bao đau khổ, tuy biết rằng bản thân cũng không phải chưa từng bị người con trai đó làm tổn thương, trong lòng vẫn thấy nhói đau mỗi khi nghĩ đến những nỗi đau mà người đó phải gánh chịu. Vết thương tinh thần ấy, có khi nào bây giờ vẫn chưa lành? Nhớ lại năm đó đưa đơn ly hôn cho người ta, thấy người ta giữa mưa mà gào thét, chợt thấy không khỏi xót xa.

Sống mũi cô bỗng cay xè…

_Tiểu Minh, em đến rồi à?

Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh từng bước tiến lại gần liền đứng dậy, lên tiếng chào cô trước rồi bước ra kéo ghế cho Tiểu Minh ngồi. Hôm nay hai người hẹn gặp nhau ở Rainbow, nơi Tiểu Phần và Hạo Du hôm trước đã gặp. Chính điều đó đã khiến cho hành động của Hạo Du bị rất nhiều nhân viên trong quán…nhòm ngó. Họ nghĩ là Hạo Du đang cặp kè với rất nhiều cô gái đó, mà cô gái này còn xinh hơn cả cô gái hôm trước. Nhưng rõ thật khó tin mà, người như Hạo Du đâu giống… Tất nhiên là không thể giống được rồi. Người Hạo Du yêu, chỉ có duy nhất Tiểu Minh thôi, sao có thể là người con gái khác được kia chứ.

Tiểu Minh thấy Hạo Du gallant như vậy cũng không nói gì, không cảm ơn cũng không chào anh, chỉ gật đầu với Hạo Du một cái. Bình thường Tiểu Minh sẽ cười, nhưng lúc này…thì không thể!

_Em uống gì nhé. – Hạo Du lịch sự lên tiếng. Ánh nhìn cậu trao cô có gì đấy…xa lạ.
_Cho em một capuchino.

Tiểu Minh ngước nhìn lên người phục vụ bàn, nói rồi đến lúc chỉ còn hai người mới quay sang nhìn Hạo Du, dè dặt cất lời, cô cảm thấy mình thật có lỗi rất lớn. Đã làm tổn thương anh nhiều rồi, lần trước còn nói không tin anh, còn cho là Hạo Du nói dối mình nữa.

_Hạo Du.
_Ừ, em có gì cứ nói đi.
_Hạo Du, em…
_Sao thế?

Hạo Du khẽ nghiêng đầu, hỏi. Tiểu Minh có gì mà lại phải ấp úng như vậy, thật chẳng giống như mỗi lần cô nói ra những lời làm trái tim cậu tổn thương chút nào.

_Em…xin lỗi, Hạo Du…

Tiểu Minh nhìn vào mắt Hạo Du, bối rối nói.

Hạo Du ngạc nhiên nhìn cô nhưng cuối cùng lại không nói gì. Cậu không biết cô xin lỗi mình vì điều gì nữa. Những lời khiến người khác đau cũng nói rồi, đau đớn cũng đã đau đớn rồi, còn gì đâu mà xin lỗi.

Nói thật, lần trước khi Tiểu Minh hét vào mặt cậu, nói cậu mới là người nói dối cô, cô không tin cậu, trái tim cậu đã như chai lại rồi, không còn có cảm xúc gì nữa.

Hạo Du đã định…thật sự sẽ tránh xa Tiểu Minh ra và sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô như đã hứa.

_Lần trước… Anh nói đúng, anh đã nói đúng, Đình Phong lừa dối em, vậy mà…em không tin anh…

Tiểu Minh nói mà thấy như những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Trái tim cô lại được dịp dữ dội đau, Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối cô, đã lừa dối cô… Hai chữ “lừa dối” cứ vang mãi trong đầu Tiểu Minh, cứ đè nặng lên trái tim yếu ớt của cô, khiến Tiểu Minh đau khổ không sao nói thành lời.

Cô nhìn vào Hạo Du đang ngồi đối diện, ánh mắt tràn ngập thương đau, và cả sự hối hận khi lúc trước đã cho là anh lừa dối mình.

Hạo Du thấy Tiểu Minh như thế thì cũng đau đớn lắm, tuy là đã định như thế đấy. Tay cậu đã định đưa lên nắm tay cô nhưng lại khựng lại giữa không trung, cuối cùng vẫn là hạ xuống. Hạo Du thất thần nhìn Tiểu Minh gương mặt méo xẹo khổ sở, nước mắt như sắp trào ra đến nơi mà hai tay cứ nắm chặt đầy bất lực. Vậy là Tiểu Minh – vì lí do gì đó đã hiểu ra tất cả những gì cậu nói là thật – đang rất đau khổ. Cậu biết mà, nhìn cô đau đớn đến thế kia mà Hạo Du không thể ôm cô vào lòng mà an ủi, cậu thấy lòng mình cũng như có dao cứa. Mặt cậu cũng nhăn lại, hai bên lông mày nhíu vào nhau nhìn vô cùng khổ sở. Tiểu Minh đang cố để không khóc trước mặt cậu, Hạo Du biết, và lại thấy đau lòng biết bao.

_Tiểu Minh, em bình tĩnh, bình tĩnh.

Hạo Du khó nhọc nói. Cậu hận mình khiến Tiểu Minh phải đau khổ như thế. Tại cậu hết, đáng lẽ ra cậu không nên nói cho cô biết mà. Đã biết được kết quả Tiểu Minh sẽ như thế này rồi mà còn nói, sao cậu tệ hại đến mức đấy chứ. Cậu đau khổ thì đã sao, chẳng phải là bốn năm rồi vẫn như vậy sao, giờ còn làm Tiểu Minh phải chịu tổn thương như mình nữa, sao cậu tệ thế chứ. Hạo Du cứ nhìn Tiểu Minh mà dằn vặt bản thân mình, cậu ước gì mình không nói ra sự thật ấy, rồi lại giá như Tiểu Minh cứ không tin cậu. Giá là như thế…

_Hạo Du, em thật sự xin lỗi anh. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du nói, hai hàng nước mắt trong suốt đã bị niềm đau ép ra, chảy dài hai gò má cô. Tiểu Minh khóc vì nỗi đau của bản thân, mà cũng khóc cho những gì Hạo Du phải chịu đựng nữa…
_Đừng xin lỗi nữa Tiểu Minh, anh biết, anh biết…em đang rất đau khổ. Đừng xin lỗi, Tiểu Minh. Gắng lên em, đừng khóc.

Lần này, nói rồi, Hạo Du đưa tay nắm thật chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Minh – của người cậu yêu. Toàn thân Tiểu Minh run lên bần bật, bàn tay cậu nắm lấy tay cô cũng khẽ run lên. Cậu không muốn, không muốn Tiểu Minh khóc. Trái tim cậu đau quá!

Tiểu Minh yêu Đình Phong như vậy, chắc chắn sẽ đau khổ lắm rồi. Hạo Du thấy Tiểu Minh khóc lại dằn vặt mình thêm nữa. Cô đã chọn Đình Phong, cậu đúng thật khốn nạn khi…xen vào giữa tình cảm hai người như thế. Người đau khổ rốt cuộc vẫn là người cậu yêu, cậu cũng có được gì khi nói nó ra đâu mà sao cậu lại nói chứ. Cậu hận bản thân mình, làm cô gái mình yêu phải khóc thật là khốn nạn.

Tiểu Minh cứ nhìn Hạo Du, khóc, càng ngày càng khóc dữ hơn, cô thật không kiềm chế được bản thân mình nữa. Cô cần một bờ vai, nhưng ai cho cô một bờ vai, những người cô tin tưởng nhất… Đã làm cô tổn thương rồi, đã lừa dối cô… Không chỉ có cô, còn khiến Hạo Du, còn khiến Tú Giang cũng chịu tổn thương nữa chứ. Tiểu Minh tuy chỉ là “nạn nhân”, nhưng cô vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn.

_Tiểu Minh…

Hạo Du xót xa nhìn Tiểu Minh ngồi khóc trước mặt, nước mắt cũng muốn ứa ra nhưng không thể. Cậu đau đớn gọi tên Tiểu Minh rồi đứng hẳn dậy đến bên cô. Hạo Du không dám ôm cô vào lòng, nhưng càng không thể cứ đứng ngồi nhìn cô khóc như vậy được, liền ôm lấy vai Tiểu Minh, khe khẽ nói:

_Em…mình đi nơi khác, đừng khóc ở đây, nhé.

Tiểu Minh ngước nhìn Hạo Du qua làn nước mắt, không hiểu Hạo Du có ý gì nhưng cũng gật đầu. Rồi Hạo Du đưa Tiểu Minh đến công viên, kiếm một chỗ nào đó khá vắng vẻ rồi cùng Tiểu Minh ngồi xuống. Tiểu Minh vẫn khóc, nhưng không còn nức nở như trước. Lúc này, Hạo Du mới lấy một gói giấy ăn vừa xin được ở Rainbow ra đưa cho Tiểu Minh, để tự cô lau nước mắt thôi chứ cũng đâu dám đưa tay mình lên…

Thấy Tiểu Minh bình tâm hơn được rồi, Hạo Du mới cất tiếng, cậu vẫn nhìn cô, ánh mắt đầy đau khổ:

_Tiểu Minh, em… Đừng khóc nữa nhé, bình tĩnh lại.

Tiểu Minh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nhưng mắt cô phút chốc lại đầy ăm ắp nước. Cứ nghĩ đến chuyện Đình Phong và Tiểu Phần đã lừa dối mình, cô lại thấy đau đớn vô cùng, không sao kìm được nước mắt.

_Tiểu Minh, em đừng khóc nữa, anh xin em.

Hạo Du rụt rè đưa tay lên xoa nhẹ đầu Tiểu Minh rồi nắm lấy cả hai bàn tay cô. Hành động thân mật thế này, Hạo Du đã lâu không được làm. Chỉ vì Tiểu Minh đã là của người khác nên cậu không muốn làm cho cô khó xử. Nhưng trong lúc cô đang đau khổ thế này, lại do cậu gây ra, Hạo Du muốn làm gì đó để an ủi cô.

Tiểu Minh để yên cho Hạo Du nắm tay mình, không nói gì. Cô sụt sịt một lúc rồi mới có thể nín khóc hoàn toàn.

Không gian bao quanh hai người lúc này bỗng chìm trong yên lặng, Hạo Du và Tiểu Minh đều không nói gì. Một lúc sau, Hạo Du mới cất tiếng:

_Tiểu Minh, em thấy bình tâm lại chưa. Giờ kể anh nghe, sao em bây giờ lại tin lời anh được không, chẳng pải hôm trước…?

Tiểu Minh nghe Hạo Du hỏi, đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn cậu, không kìm được thở dài một cái. Khẽ đưa tay ra khỏi tay Hạo Du, Tiểu Minh cúi gằm mặt xuống đất, chậm rãi lên tiếng:

_Hôm qua, em… Em có việc nên đến viện, gặp một chị y tá bốn năm trước đã chăm sóc em, chị ấy nói có phải em với anh không làm bạn nữa, rồi kể anh trước kia đã cùng Đình Phong vào viện cùng ở bên em, cùng lo lắng cho em… Em mới biết những gì anh nói là thật, và…và…

Thấy Tiểu Minh giọng nghẹn lại, Hạo Du vội vàng lại đưa tay nắm chặt lấy tay cô, cuống cuồng nói:

_Đừng, em đừng khóc nữa, Tiểu Minh…
_Vâng, em…em biết.
_Tiểu Minh… Nhưng như thế có nghĩa là, hai người không chỉ giấu em chuyện anh đã chọn em mà còn…
_Ừm, vâng, Đình Phong…nói với em…anh…anh đã không đến thăm em, lúc em…tự tử, không đến một chút nào.

Hạo Du nghe Tiểu Minh nói thế không khỏi toàn thân bỗng chốc nóng bừng vì giận dữ. Cậu biết Đình Phong quá yêu Tiểu Minh, cậu biết điều đó, nhưng nói dối cô như thế có đáng không. Mà Đình Phong nói dối Tiểu Minh có nghĩ đến một ngày Tiểu Minh sẽ biết và đau khổ thế này không. Nhưng mà…dù sao, cũng là lỗi do cậu, do cậu…đã nói ra cái sự thật đó, tuy chỉ là “nạn nhân”, Hạo Du vẫn thấy lỗi của mình trong chuyện này là quá lớn. Cậu hối hận lắm.

_Vậy à.
_Em…xin lỗi, Hạo Du, xin lỗi anh nhiều lắm.

Tiểu Minh tay để trong tay Hạo Du, khẽ rút ra rồi lại nắm lấy bàn tay to lớn của cậu. Mắt cô nhìn chăm chăm vào mắt cậu, lông mày hai bên vẫn cứ chau lại.

Hạo Du thật sự lúc này chỉ muốn ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng mà che chở.

_Không phải xin lỗi anh, Tiểu Minh. Em không có lỗi gì cả, là tại anh, tại anh hết mà.

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thế lòng lại càng thêm buồn. Cô hiểu những gì Hạo Du nghĩ trong đầu lúc này. Cô thở dài một cái, rồi nhìn Hạo Du nói:

_Mà Hạo Du này…
_Ừ, anh đây, em cứ nói đi.
_Là Tú Giang nói cho anh à? Chuyện…
_Ừm, là Tiểu Giang nói cho anh biết.
_Cô ấy nói thế nào ạ?

Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi liền thật thà nói:

_Thì…như những gì anh nói với em hôm qua. Lần trước về nước, Tiểu Giang bảo tưởng em biết chuyện anh chọn em rồi mà vẫn chọn Đình Phong, muốn hỏi em nhưng lại thấy em hạnh phúc nên không nói. Giờ biết chuyện, Tiểu Giang mới bắt anh nói, anh thực ra cũg không muốn làm khó em, quyết định là ở em thôi, Tiểu Minh à.
_Quyết định?
_Đình Phong và Tiểu Phần…hai người có lẽ vì muốn tốt cho em nên mới làm như thế. Anh tất nhiên là không muốn, cũng không tán thành chuyện hai người làm nhưng…thực sự khó mà trách hai người đó được.

Tiểu Minh nghe thấy Hạo Du nói đến Tiểu Phần, tim lại nhói một cái buốt đau. Ừ, Đình Phong thì cô có thể không trách, có thể thôi, chứ Tiểu Phần… Tại sao chứ, tại sao Tiểu Phần lại làm vậy với cô, giấu cô chuyện Hạo Du đã yêu và chọn cô chứ, Tiểu Phần thừa biết cô yêu Hạo Du đến thế nào kia mà. Tiểu Phần cũng là người chứng kiến những đau khổ mà Tiểu Minh đã phải chịu đựng vì yêu Hạo Du. Tại sao đến khi Hạo Du chọn cô rồi Tiểu Phần lại giấu cô chứ, nếu Tiểu Phần không giấu cô, cô đã không chọn Đình Phong. Tuy nói như thế thật bất công với Đình Phong nhưng…với những gì anh nói dối cô, Tiểu Minh thật sự không thấy bất công nữa, người phải chịu bất công nhất, chính là Hạo Du…

Tự nhiên nghĩ đến đây, Tiểu Minh thấy giận Tiểu Phần và Đình Phong ghê gớm. Giận đến run người. Sự uất ức như tràn ngập cơ thể cô.

_Hạo Du à, em phải đến gặp Tiểu Phần thôi. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du, giận dữ nói.
_Để làm gì? Em…
_Em không thể chịu được nữa. Một người là bạn thân – đã giấu giếm em, một người là người yêu – đã nói dối em, em thật sự không thể chấp nhận được. Em cần phải biết lí do.

Tiểu Minh nhìn Hạo Du, quả quyết nói. Cô phải đến gặp Tiểu Phần ngay bây giờ, để hỏi rõ lí do vì sao cô ấy lại làm thế với cô. Và cả Đình Phong nữa, cô phải hỏi cho rõ, chuyện này không thể nào bỏ qua được. Vết thương mà cả hai người gây ra cho cô là quá lớn, thật quá sức chịu đựng của cô. Hoàn toàn quá sức chịu đựng…

_Em phải đi thôi.

Tiểu Minh bỗng nhiên thấy mọi thứ trước mặt lại quay cuồng, cô cố đứng dậy mà sao cứ loạng choạng không bước nổi.

_Tiểu Minh! – Hạo Du vội đứng lên đỡ Tiểu Minh, gấp gáp nói – để anh đưa em…
_Không, em tự đi được, Hạo Du, để em tự đi, em sẽ tự đi. Hạo Du, em đi đây, em sẽ làm rõ chuyện này. Em không thể bỏ qua cho Đình Phong và Tiểu Phần được đâu.

Tiểu Minh lúc này đang đứng trước cửa nhà Tiểu Phần, trong nhà hình như không có ai, cô gọi cửa vài câu mà không thấy người nào ra liền lấy điện thoại gọi cho Tiểu Phần.

_Tiểu Phần, bạn đang ở đâu, tớ muốn gặp bạn.

Tiểu Minh đều đều giọng nói. Cô đang phải gắng hết sức kiềm chế cảm xúc không vỡ tan ra theo lời nói.

_Tiểu Minh à, tớ cùng cả nhà đang ở nhà bà ngoại. Có chuyện gì thế?
_Tớ muốn gặp bạn, tớ đang ở trước cửa nhà bạn rồi.

Tiểu Phần nhận ra giọng Tiểu Minh có chút lạ lùng, liền thận trọng nói:

_Sao thế, có chuyện gì cần thiết lắm sao?
_Ừ.
_Ừm, thôi được rồi, bạn cứ ở đó, tớ sẽ về ngay.

Tiểu Phần nghe Tiểu Minh ậm ừ rồi mới dập máy. Hôm nay có việc nên cả nhà cô đã sang bên bà ngoại từ sớm, đang chuẩn bị ăn tối rồi. Không biết Tiểu Minh muốn gặp cô có chuyện gì mà giọng có vẻ gấp gáp thế. Tiểu Phần vội nói với mọi người rồi ra ngoài dắt xe đi ngay. Trong lòng cô bỗng xuất hiện từng đợt sóng bất an, lo lắng. Nghe Tiểu Minh nói không mấy vui vẻ, có khi nào cô bạn này của cô đã biết “chuyện gì đó”. Tiểu Phần thật sự rất lo nên quyết định phải đi thật nhanh đến chỗ Tiểu Minh.

Năm phút sau, Tiểu Minh đã nhìn thấy Tiểu Phần đang đi đến gần chỗ mình, nụ cười mang hơi hướm của sự vội vã và…lo lắng. Tiểu Minh có thể nhìn ra như vậy.

Không đợi Tiểu Phần bước đến chỗ mình, cô liền chủ động đứng dậy đi về phía trước, gương mặt đầy những nét căng thẳng.

_Tiểu Minh, chờ tớ có lâu lắm không? – Tiểu Phần khẽ cười tươi chào cô bạn thân Tiểu Minh của mình.
_Ừm, không, bình thường thôi. Tớ có chuyện muốn nói với cậu.
_Hi, có gì nói thì cũng phải vào nhà đã.

Tiểu Phần vừa cười nói vừa nhanh tay lấy chìa khóa định mở cửa. Nhưng Tiểu Minh đã giữ ngay tay cô lại, giọng cô hết sức nghiêm túc:

_Không cần, mình nói chuyện ở ngoài này cũng được.
_Ngoài này sao – Tiểu Phần có chút ngạc nhiên, vài giây sau mới gật đầu – ừm, vậy cũng được, thế ra chỗ ghế đá ngoài kia ngồi nha.

Tiểu Phần nói rồi định đưa tay nắm tay Tiểu Minh đi. Nhưng Tiểu Minh đã tránh hành động đó của cô, thậm chí còn đi cách xa cô một đoạn. Thấy Tiểu Minh như vậy, vẻ mặt lại rất lạnh lùng, lo lắng trong lòng cô càng ngày càng dâng cao, càng ngày càng dữ dội. Cô chắc chắn Tiểu Minh đã biết điều gì đó rồi.

Tiểu Phần đi sau Tiểu Minh, mỗi bước chân mang sự lo âu cứ như kéo cô lại không cho cô đi về phía trước. Nhưng Tiểu Phần đi thì vẫn phải đi. Hai người đến chỗ khu đất cho bọn trẻ con chơi gần nhà Tiểu Phần rồi ngồi xuống một cái ghế đá ở đó, bên cạnh nhau.

Tiểu Phần chưa kịp cất tiếng hỏi thì đã thấy Tiểu Minh quay sang nhìn mình, gương mặt như đanh lại. Ráng chiều hắt lên khuôn mặt cô bạn hằn rõ từng đường nét mang đầy vẻ đau đớn, xót xa, cùng…căm phẫn.

Tiểu Phần không kìm được rùng mình một cái.

_Tiểu Phần, tớ có chuyện muốn được nghe rõ từ bạn.
_À à ừ, bạn…bạn cứ nói đi.

Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh, cố cười nên gượng gạo vô cùng. Mà Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói thế rồi hồi lâu vẫn không chịu nói thêm điều gì nữa, chỉ cứ nhìn Tiểu Phần chăm chăm, làm trời không lạnh mà Tiểu Phần vẫn thấy toàn thân cứ run lên. Cô tin vào sự cảm nhận của mình nên lại càng lo lắng. Cái ánh nhìn phẫn nộ đầy oán hận của Tiểu Minh đã nói rõ ra là mọi chuyện đã bị lộ rồi, tuy Tiểu Minh vẫn chưa nói ra. Điều cô phải làm bây giờ là gì, tiếp tục giấu giếm hay nói luôn ra sự thật. Nhưng Tiểu Phần chưa biết Tiểu Minh đã tin chưa, có khi nào chưa tin nên mới muốn hỏi cô, thế thì khai ra sẽ thật bất lợi cho tất cả, tất nhiên là trừ Hạo Du ra.

Trong đầu Tiểu Phần lúc này vang lên duy nhất một ý nghĩ: “Phải bảo vệ Đình Phong”.

_Bạn…? Nói đi Tiểu Minh.
_Tiểu Phần…bạn…có phải là giấu tớ chuyện gì không?

Tiểu Minh nhìn chăm chăm vào mắt Tiểu Phần, gió lạnh thổi qua khẽ cuốn từng sợi tóc đen mềm mượt của cô ra sau.

_Tiể…Tiểu Minh, ý bạn là…chuyện gì chứ?
_Nếu có thì bạn sẽ hiểu tớ đang nói gì thôi. Tiểu Phần, bạn có giấu tớ chuyện gì không?

Ánh nhìn của Tiểu Minh vẫn như xoáy sâu đến đến đáy mắt Tiểu Phần, cô dễ dàng nhận ra được sự xáo động trong đôi mắt đen vốn như mặt hồ trong vắt phẳng lặng của cô bạn, và ánh mắt cô…lại thêm sâu thẳm.

_Tớ… Chuyện gì mới được chứ?

Tiểu Phần lo lắng nhìn Tiểu Minh, cô thật sự hiện tại chẳng biết phải làm thế nào nữa. Thật là tại sao đến lúc cần sự thông minh nhanh nhạy thế này mà cô lại không thể nghĩ ra được cái gì. Ánh mắt của Tiểu Minh cứ như đã hoàn toàn làm chủ được suy nghĩ và tâm trạng của cô vậy, cô sợ mình không nói cũng sẽ lộ mất thôi.

_Tiểu Phần. Bạn cần tớ nói rõ?

Tiểu Minh như dằn từng chữ. Sự giận dữ sắp trào ra khỏi sự kiểm soát của cô mất rồi. Rõ là Tiểu Phần hiểu cô đang nói gì, tại sao cứ phải cố tỏ ra là không biết gì hết?

Thật sự điều đó đang khiến trái tim cô thêm đau đớn gấp vạn lần.

_Tiểu Minh, tớ thật sự không hiểu bạn nói gì. Bạn nói rõ ra đi Tiểu Minh, ý bạn là tớ lừa bạn điều gì chứ?
_Chuyện bốn năm trước Hạo Du chọn tớ. Là bạn giấu tớ, đúng không Tiểu Phần?
_Tiểu Minh, bốn năm trước…
_Bốn năm trước, Hạo Du đã yêu tớ, anh ấy chọn tớ, Tú Giang vì chuyện đó nên đã đi Mỹ, trước khi đi cô ấy đã nhờ bạn nói cho tớ biết điều đó. Nhưng đến bây giờ tớ mới biết, là vì bạn đã giấu tớ. Bạn nói đi, đúng không Tiểu Phần?

Tiểu Minh nói giọng đầy oán trách, ánh mắt cô bừng lên ngọn lửa giận dữ, đôi mắt đầy giận dữ lẫn oán trách như biến thành một cái hố đen sâu thăm thẳm!

_Tiểu Minh, bạn…bạn nghe ai nói? Tớ…sao giấu bạn chuyện như thế?

Tiểu Phần vẫn ra vẻ mình vô tội, đôi lông mày cô chau lại hết sức tội nghiệp, ai nhìn chẳng nghĩ là Tiểu Phần đang bị hàm oan chứ. Thực ra, chỉ là Tiểu Phần đang lo lắng quá nên mới có biểu cảm như vậy thôi, chứ sao…cô lại là người không biết gì được.

Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói vậy lại càng thêm tức giận, cô cố kìm giọng thấp xuống:

_Tiểu Phần, bạn nói là bạn không làm?
_Tiểu Minh, bạn…bạn nghĩ sao tớ lại làm điều đó chứ, là ai nói với bạn như vậy, có phải Hạo Du đúng không, có phải không.

Nghe Tiểu Phần hỏi có với vẻ mặt cũng bực tức, Tiểu Minh chỉ lặng lẽ gật đầu. Cô biết thừa Tiểu Phần vẫn đang cố che giấu mọi chuyện. Cô thật sự không hiểu, Tiểu Phần làm như vậy để làm gì, chỉ khiến cho cơn giận của cô thêm dữ dội.

_Tiểu Minh, bạn…bạn tin Hạo Du hơn tớ sao. Sao tớ có thể lừa dối bạn được chứ. Chắc chắn là Hạo Du đã gạt bạn, Tiểu Minh, bạn phải tin tớ chứ.

Tiểu Phần vừa lay vai Tiểu Minh vừa khẩn thiết nói, cố truyền ánh mắt vô tội nhìn cô bạn. Cô đang đặt cược cả niềm tin Tiểu Minh dành cho cô vào ván bài này, có thể Tiểu Minh không tin Hạo Du nên mới hỏi cô, dù sao Hạo Du cũng đâu có bằng chứng gì để khẳng định được cô với Đình Phong đã nói dối chứ.

_Tin bạn? Là Hạo Du nói dối sao? Ý bạn là Hạo Du mới chính là người đã lừa tớ?
_Đúng rồi, Tiểu Minh, là Hạo Du đã lừa bạn, Tiểu Minh à, bạn không được tin cậu ta, tớ đã nói thế…
_Tiểu Phần, bạn thôi đi!

Tiểu Phần vừa nói vừa cố kìm nụ cười thỏa mãn trong đầu vì nghĩ là mình đã đoán đúng. Nhưng cô chưa nói dứt được câu thì Tiểu Minh đã đứng vụt dậy hét lớn, còn nhìn cô với ánh mắt như kẻ thù. Sự giận dữ bao trùm toàn bộ cơ thể Tiểu Minh làm không gian xung quanh cô như tối sầm lại.

_Bạn nói là Hạo Du đã lừa tớ ư, bạn còn muốn tiếp tục lừa dối tớ đến khi nào nữa. Bạn tưởng Hạo Du không nói thì tớ không biết hay sao, thế để tớ nói cho bạn biết, chính Tú Giang, Tú Giang đã cho tớ biết năm xưa trước khi đi đã nói với bạn những gì. Là Tú Giang, bạn còn định nói là cô ấy lừa tớ nữa không?
_Tiểu Minh, bạn phải tin…
_Tin ai, tin bạn ư, Tiểu Phần, bạn có biết tớ tin tưởng bạn đến thế nào không, thế mà bạn lại giấu tớ một chuyện như thế, bạn đâu phải…đâu phải là không biết tớ…tớ yêu Hạo Du đến thế nào, và đã đau khổ ra sao chứ, hả Tiểu Phần.
_Tiểu Minh à, bạn nghe tớ nói…
_Không, tớ không muốn nghe gì hết, tớ đến đây, đã mong là bạn sẽ nói sự thật, ấy thế mà, vẫn là nói dối, tớ thất vọng, tớ đau lòng biết bao Tiểu Phần ạ… Tại sao…tại sao chứ?
_……
_Tiểu Phần, bạn nói đi, là tại sao. Nếu Tú Giang không nói cho tớ, có lẽ…mãi mãi tớ không thể biết được là…bạn và Đình Phong…hai người tớ yêu thương, tin tưởng nhất lại lừa dối tớ…

Tiểu Phần cứ ngồi yên trên ghế nghe Tiểu Minh nói, hai tay cô nắm chặt lại, run bần bật, khuôn mặt nhăn nhó trông mà tội nghiệp. Nhưng ai trong lúc này có thể tội nghiệp cô ngoài chính bản thân cô được chứ. Thực ra Tiểu Phần bốn năm nay đâu phải là không có lúc nào thấy dằn dặt, oán trách lương tâm vì đã lừa dối cô bạn thân nhất của mình, chỉ là thấy Tiểu Minh hạnh phúc nên cô cũng phần nào được thanh thản. Giờ nghe Tiểu Minh nói với giọng gay gắt, lại như sắp khóc, lại như nghẹn lại vì uất ức, Tiểu Phần cũng giận bản thân mình lắm. Nhưng cô chẳng biết làm sao, cứ ngồi im cúi đầu xuống nghe Tiểu Minh nói, bản thân cũng thật muốn rơi nước mắt. Cô không biết nói gì để thanh minh cho mình, mà thấy bản thân đúng là đáng trách, còn cần thanh minh gì nữa sao, Tiểu Minh đã biết, mọi chuyện đã là quá rõ ràng rồi.

Tiểu Phần đã định cứ ngồi yên nghe Tiểu Minh mắng mình, vì cô biết Tiểu Minh ngoài giận ra chắc chắn sẽ còn thấy rất đau lòng nữa. Cô đã không thể nói được gì, chi bằng cứ để Tiểu Minh nói hết ra, sẽ thấy dễ chịu hơn.

Nhưng ngay sau khi nghe thấy Tiểu Minh nói đến hai chữ “Đình Phong”, Tiểu Phần đã không chủ định ngước ngay lên nhìn Tiểu Minh. Sóng mắt cô lại dao động, Tiểu Minh có thể mắng cô, có thể oán trách cô, nhưng với Đình Phong thì không được. Mà chuyện Đình Phong nói dối Tiểu Minh, không lẽ Tiểu Minh đã biết cả rồi. Không, Tú Giang, kể cả Hạo Du nữa, làm sao biết chuyện này được chứ.

_Tiểu Minh, Đình Phong? Sao lại có Đình Phong ở đây. Chuyện này, ừ…tớ, là…là tớ sai rồi, tớ nói dối bạn, Tiểu Minh à, nhưng sao lại còn liên quan gì đến Đình Phong nữa? – Tiểu Phần gấp gáp nói, khuôn mặt vẫn nhăn nhó.
_Tiểu Phần, bạn vẫn giả vờ hay thật sự không biết Đình Phong cũng đã lừa dối tớ, hả, dù sao, tớ cũng muốn cho bạn biết, chuyện Đình Phong lừa tớ, tớ cũng biết cả rồi, chính là một người y tá năm xưa chăm sóc tớ đã nói cho tớ biết, tớ đã biết hết, biết hết…

Nước mắt Tiểu Minh bỗng trào ra mạnh mẽ, chảy dài trên hai bên má đỏ hồng của cô, những uất ức, tức giận, đau thương lại một lần nữa trào dâng dữ dội, xâm chiếm toàn bộ trí óc, toàn bộ cơ thể cô. Không chỉ Tiểu Phần, mà cả Đình Phong nữa, hai người cô dành trọn niềm tin…

_Tiểu Minh à…
_Tiểu Phần, bạn nói cho tớ nghe, có phải bạn cũng biết chuyện Đình Phong lừa tớ mà không nói, đúng không?
_Tớ…
_Nói đi, Tiểu Phần, và sự thật, đừng nói dối tớ nữa, tớ…tớ biết hết, nên đừng nói dối…

Tiểu Minh vẫn khóc, cô nói trong nước mắt, nỗi đau đang bóp nghẹt trái tim cô, thật đau đớn làm sao…

Tiểu Phần thấy lòng mình cũng đau như cắt, Tiểu Minh như vậy cô sao còn dám giấu nữa chứ, nhưng… Thôi, dù sao, Tiểu Minh cũng biết cả rồi…

_Ừ, tớ…biết.

Ánh mắt Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh chứa đầy nỗi đau. Cô đau cho Tiểu Minh, đau cho bản thân mình, đau cho cả…Đình Phong. Chuyện này Tiểu Minh đã biết rồi, hai người sẽ thế nào đây, Đình Phong sẽ ra sao đây, cô không thể chịu được nếu Đình Phong phải chịu đau khổ đâu.

Tiểu Phần nói xong rồi vẫn nhìn Tiểu Minh, chờ xem phản ứng của cô, Tiểu Minh nghe Tiểu Phần nói, nước mắt lại càng rơi ra nhiều hơn nữa, càng ngày càng nhiều, phủ kín khuôn mặt của Tiểu Minh. Tiểu Minh thật không tin được, Tiểu Phần không những giấu chuyện Hạo Du yêu mình, còn giấu cả chuyện Đình Phong lừa dối cô. Tiểu Minh thật không tin được, trái tim cô như có dao cứa…

_Tiểu Phần, là vì lí do gì, cả bạn, cả Đình Phong, là vì lí do gì, tại sao lại đối xử với tớ như thế…

Tiểu Minh hét lên đầy oán hận rồi bỏ chạy, cô không đủ sức để nghe câu trả lời từ Tiểu Phần. Cơ thể cô, hai chân cô như mềm nhũn ra, không thể nào bước được tiếp. Tiểu Minh ngã xuống, rồi lại cố đứng dậy, chạy về phía chiếc xe của mình ở đằng xa, cô muốn về nhà, cô muốn gặp Đình Phong, bây giờ cô chỉ muốn biết lí do tại sao anh làm như thế.

Trước mặt cô…mọi thứ cứ nhạt nhòa theo màu của nước mắt…

Cột đèn trơ trọi đứng một mình trước sảnh khu chung cư Đại Phát, từng mảng ánh sáng màu vàng rát lên mặt sân, xen kẽ những đốm đen của bóng cây làm thành một cái thảm nhung vàng như trải dài tít tắp, hòa cùng bóng đen đang bao trùm khắp mọi nơi tạo nên một bức tranh buồn bã và cô độc! Tiếng gió thổi xào xạc, tiếng giày đạp lên những chiếc lá khô mang theo âm thanh gãy gọn khô không khốc cùng với tiếng khóc rên rỉ lại khiến cho không gian vốn tĩnh mịch càng thêm não nề.

Cô gái nhỏ nhắn từ xa đi đến như bị bóng đen khổng lồ nuốt trọn, cái bóng nhỏ bé đổ dài trên tấm thảm nhung vàng. Tiếng bước chân càng gần thì tiếng khóc càng lớn, càng làm lòng người thêm xót xa, thương cảm. Tiểu Minh khuôn mặt đầm đìa nước mắt, vật vờ như một cái bóng tiến vào thang máy. Cô đưa đôi mắt trống rỗng nhìn bốn bức tường rồi lại gục xuống phía dưới. Hai bờ môi mím chặt như ngăn tiếng khóc không thoát ra khỏi cổ họng, nhưng nước mắt thì vẫn chảy dài hai má không sao có thể cản nổi. Bản thân cô không thể, lúc này cũng chẳng ai có thể hết. Vì sao ư? Cô khóc vì ai nào, vì chính những con người có thể lau nước mắt cho cô, có thể làm cô cười, có thể làm cô dù đau lòng đến mấy cũng không khóc. Vì họ đấy. Những con người cô hết mực tin tưởng. Cho đến lúc này, lúc sắp phải đối mặt với Đình Phong, Tiểu Minh vẫn luôn tự hỏi lòng mình “Tại sao lại là như thế, tại sao người cô tin tưởng nhất, yêu thương nhất lại cùng với bạn thân của cô lừa dối cô?” mà không tìm được bất kì lí do nào hợp lí cả. Cho đến lúc này, lúc sắp phải đối mặt với Đình Phong, Tiểu Minh vẫn mong mọi chuyện hoàn toàn chỉ là một câu chuyện cười, một câu chuyện cười lố bịch của một ai đó ác ý muốn trêu đùa cô, hoặc trả thù cô cũng được tạo nên. Nhưng…cũng cho đến lúc này, lúc sắp phải đối mặt với Đình Phong, Tiểu Minh biết, cô có tự lừa dối mình đến bao nhiêu, tất cả những gì đang diễn ra đều là sự thật, và cô…có đau đến thế nào, có khóc hết bao nhiêu nước mắt, thì…cuối cùng kết quả vẫn sẽ là phải chấp nhận nó. Nó tồn tại. Lí trí không cho phép Tiểu Minh tự huyễn hoặc bản thân thêm nữa. Cô phải nói chuyện với Đình Phong rõ ràng về chuyện này, cho dù Đình Phong vừa mới ra viện chưa được khỏe đi nữa, Tiểu Minh cũng phải nói, và ngay đây, cô không thể trì hoãn, không thể chịu đựng được thêm một phút giây nào nữa.

Tiểu Minh nặng nề nâng bước đi về phía cửa nhà, bên trong đèn sáng trưng, nhà bên cạnh thì lại đang đóng cửa tối om, điều đó chứng tỏ Đình Phong đang ở bên chỗ cô. Và…thêm cả mùi thức ăn ngào ngạt bay ra khỏi cánh cửa trước mặt cô đây, Tiểu Minh đã biết là Đình Phong đang ở trong bếp nấu ăn chờ cô về. Nếu là “trước đây”, nếu là trước khi mọi chuyện xảy ra, khi mà Đình Phong vừa từ bệnh viện trở về sức khỏe còn chưa hoàn toàn tốt lại đang làm bữa tối chỉ chờ cô về là cùng ăn, Tiểu Minh sẽ cảm động mà khóc luôn mất thôi, và còn thương anh nhiều nhiều lắm. Nhưng đến lúc này thì…cô thương bản thân còn chưa hết còn hơi sức đâu mà thương anh – cái người làm cô phải chịu tổn thương chứ.

Haiz, Tiểu Minh thở dài, đưa tay quệt bừa nước mắt đi rồi tiến vào trong, sự thực là cô vẫn chưa thôi khóc, vì hết lớp nước mắt này lại đến lớp khác trào ra, Tiểu Minh hoàn toàn không tự chủ được.

Đình Phong đúng là đang ở trong nấu ăn chờ Tiểu Minh về, sức khỏe của anh đến lúc này đã khá khẩm hơn rất nhiểu. Nhưng sự thực là…trái tim anh chẳng chịu để anh yên chút nào. Nó đập nhanh đến lỗi nhịp, đến như muốn vỡ cả ra, đến như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Còn tâm trí anh thì…cứ nhìn bàn tay đã quấn đến ba cái urgo là biết hiện tại Đình Phong đang khổ sở vì lo nghĩ ra sao rồi. Khi nãy, Đình Phong vừa mới đeo được cái tạp dề vào thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Tiếng chuông mang lại cho anh sự bất an và lo lắng. Tiếng chuông từ cuộc gọi đến, từ Tiểu Phần! Đúng như Đình Phong nghĩ, Tiểu Minh đã biết tất cả, và có thể là…“nhờ” những lời nói của Hạo Du, Tiểu Minh không còn tin anh nữa. Tiểu Minh đã đến gặp Tiểu Phần, và khi nào về sẽ là gặp anh. Đình Phong nghe xong mà đánh rơi cả điện thoại xuống, sắc mặt chút chốc chuyển thành trắng bệch, nhợt nhạt như dọa người! Đình Phong ngồi phịch xuống giường mà thấy đầu óc cứ quay cuồng, chân tay anh run lẩy bẩy. Mắt anh đảo quanh nhà, vẻ mặt như suy tính mà rõ là không suy tính. Trong cái lúc ấy, anh thật không nghĩ được gì hết, tâm trí đảo lộn, mọi thứ cứ như xoay tròn trước mặt anh, chực anh ngã xuống là nuốt ngay vào.

Nhìn thấy Tiểu Minh từ cửa đi vào, Đình Phong thấy chân tay như rụng rời, cái dao đang nắm trên tay cũng vô lực mà rơi xuống đất “xoảng” một cái. Tiểu Minh gương mặt đầy nước, nhòe nhoẹt màu nước. Đình Phong biết lí do “vợ yêu” khóc, lại càng biết chính mình là cái lí do đó, nhưng những đau lòng giờ đây mới trỗi dậy mạnh mẽ, từng đợt sóng xót thương dữ dội xô vào lòng anh, tạo nên một cơn đau âm ỉ xuyên suốt cơ thể. Anh bần thần mất vài phút rồi vội vàng chạy đến bên Tiểu Minh mà vòng tay ôm lấy cô vào lòng. Cái cơ thể nhỏ bé phút chốc nằm gọn trong lòng anh, nhưng sao…tâm trí cô cứ như ở nơi nào, không thuộc về anh nữa. Cái suy nghĩ ấy làm Đình Phong không tự chủ mà rung mình một cái.

Đình Phong hốt hoảng hỏi, tay vỗ âu yếm bờ vai đang đừng đợt run lên của Tiểu Minh:

_Vợ yêu à, em sao thế, sao em lại khóc? Có chuyện gì xảy ra với vợ yêu của anh thế này?

Lông mày Đình Phong nhíu lại, ánh mắt tràn ngập lo lắng, xót thương. Là thật, lo lắng là thật, xót thương là thật, không một chút dối trá. Tiểu Minh nhìn thấy Đình Phong như vậy, bỗng cười, anh có biết không, có biết là cô đã biết mọi chuyện? Đôi mắt cô lạnh lùng nhìn anh, đầy căm phẫn, nước mắt vẫn trào ra, phút chốc lại phủ kín gương mặt kiều diễm.

Tiểu Minh đẩy Đình Phong ra, cô vừa khóc vừa nói:

_Đình Phong, anh…

_Sao thế Tiểu Minh, sao em khóc, có ai bắt nạt em sao? Nói anh nghe, anh sẽ không tha cho kẻ đó đâu. – Đình Phong nói mà lòng đau như cắt. Không đau sao được, “kẻ đó” còn không phải là anh hay sao, cái kẻ làm vợ yêu anh phải khóc ấy.

_Đình Phong, anh đang đóng kịch hay thật sự không biết? Còn hỏi ư?

Tiểu Minh đau đớn nói. Đôi mắt cô nhìn anh đẫm lệ, nước mắt cứ chảy mãi thôi không sao dừng lại, cũng như những nỗi đau trong lòng cô đây, liệu có khi nào thôi khiến trái tim cô chảy máu?

_Vợ yêu, em…

_Đình Phong, là vì lí do gì anh lừa dối em, là tại sao. Em đã biết…đã biết hết cả. Nhưng em không hiểu, là vì sao?

Tiểu Minh liên tục hỏi tại sao, mắt vẫn chăm chăm nhìn Đình Phong, tay lắc vai anh yếu ớt. Cô đang cố không để gào lên khóc, cố kìm nén tiếng khóc vào trong tim. Nhưng thật sự cô rất muốn được hét lên, hét lên thật to để Đình Phong có thể hiểu được nỗi đau cô phải gánh chịu lúc này. Đình Phong có khi nào trải qua chưa, nỗi đau bị người tin tưởng nhất phản bội, anh đã trải qua chưa mà bắt cô phải chịu đựng chứ. Là tại sao, tại sao…?

_Đình Phong, anh nói đi, lí do anh lừa dối em?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: