truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 31-32 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sáng sớm, vài giọt nắng yếu ớt cố len qua lớp cửa kính dày để vào phòng. Bên cửa sổ, một cô gái gầy gò, mặt trắng xanh đang ngồi lặng lẽ, âm thầm một mình hướng cái nhìn mệt mỏi ra ngoài. Gió thỉnh thoảng thổi vào nhẹ nhàng làm những sợi tóc ngắn đan vào nhau rối bù. Mỗi lần như thế, cô gái lại khẽ đưa bàn tay còn băng băng trắng lên vuốt lại những lọn tóc bướng bỉnh về vị trí cũ, nhưng mắt vẫn không ngừng hướng ra khung cảnh bên ngoài. Thực ra cô gái ấy không nhìn cái gì cả, vì mắt đã nhòe đi từ lúc nào. Mấy giọt nước lóng lánh tựa trân châu thi nhau rơi xuống rồi vỡ òa, tan ra như trái tim cô mỗi khi nghĩ về người con trai mà cô yêu. Cô đang nhớ anh, nhớ đến không sao thở nổi. Nhưng cô càng nhớ lại càng đau, nỗi đau như đang giằng xé trái tim cô, làm máu rỉ ra không ngừng, làm cô đau đến quặn thắt.

_Tiểu Minh, sao bạn dậy sớm thế?

Cô gái đang nằm ngủ thấy bạn mình đã thức dậy mà ngồi bên cửa sổ liền lên tiếng. Tiểu Minh nghe Tiểu Phần hỏi thì hơi giật mình rồi khẽ đưa tay lau đi nước mắt.

_Sáng tớ không ngủ được nữa nên mới dậy, hôm qua ngủ sớm mà. – Tiểu Minh vẫn không quay người lại mà trả lời.
_Hôm qua mười giờ ngủ, mà bây giờ mới có năm giờ rưỡi. Dù sao thì vẫn còn sớm mà, bạn không ngủ được à?
_Ừm, tớ ngủ không ngon lắm.
_Lại…nghĩ đến Hạo Du à.

Tiểu Phần ngồi hẳn dậy, cô nắm lấy tay Tiểu Minh vừa hỏi. Nhưng Tiểu Minh không trả lời mà chỉ gật đầu, cô sợ rằng chỉ cần cô nhắc đến Hạo Du thôi thì tiếng khóc nghẹn ngào đang cố kìm nén kia sẽ vỡ òa ra mất.

_Tiểu Minh, bạn quay nhìn tớ đi.

Nói vậy nhưng không chờ bạn mình quay lại, Tiểu Phần đã kéo Tiểu Minh quay ra nhìn mình. Đúng như cô nghĩ, là một khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Tiểu Phần xót xa lau nước mắt đi cho cô bạn rồi làm một động tác quen thuộc, ôm Tiểu Minh vào lòng.

_Tiểu Minh à, tớ đã bảo bạn đừng nghĩ đến cậu ấy nữa cơ mà. Bạn cứ thế này, làm sao mà đi học nổi nữa, Tiểu Minh.
_Nhưng tớ nhớ Hạo Du lắm. – Tiểu Minh gục mặt xuống vai Tiểu Phần, hai vai lại một lần nữa rung lên.
_Tiểu Minh, mạnh mẽ lên, bạn phải cho Hạo Du thấy là bạn vẫn sống tốt khi không có cậu ấy bên cạnh chứ. Lúc đấy, Hạo Du sẽ phải thấy hối tiếc và quay về bên bạn thôi.

Tiểu Phần nói đầy hiểu biết. Quả thực, cô không định an ủi Tiểu Minh bằng cách này vì cô biết Hạo Du quay về là một hy vọng quá mong manh (gần như không có phần trăm nào thành hiện thực) nhưng dù sao, sau khi nghe Tiểu Phần nói, Tiểu Minh hình như cũng có thêm chút nghị lực. Cô ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Phần hồi lâu rồi tự mình lau nước mắt, miệng thì thầm nhỏ tí nhưng đầy quyết tâm: “Tớ sẽ cố mạnh mẽ, sẽ không khóc nữa, sẽ cố, sẽ cố…”

 

* * * * * *

Nắng xuân dịu dàng rải bao phủ khắp không gian, từ đằng xa có hai cô gái đang thong thả bước từng bước lại gần, Tiểu Minh và Tiểu Phần. Tuy Tiểu Minh bụng vẫn còn đau và bàn tay phải cũng chưa viết được nhưng cô không muốn bị bỏ ở nhà một mình nên vẫn cố đi học. Cô bé bước từng bước khá khó nhọc, khuôn mặt nhăn nhó nhìn thấy thương. Thỉnh thoảng Tiểu Minh lại phải bám vào vai Tiểu Phần, còn tay phải thì ôm bụng, nhưng cô không đồng ý để Tiểu Phần dìu mình đi, vì cô đang cố gắng mạnh mẽ, cố gắng trở nên mạnh mẽ chứ không phải cố tỏ ra mạnh mẽ.

Khó khăn lắm mới đi được vào thang máy, Tiểu Phần quay ra nhìn Tiểu Minh đầy thương cảm, lại thêm lo lắng, cô đã bảo để cô dìu Tiểu Minh vào luôn phòng y tế mà Tiểu Minh lại không đồng ý. Thấy cô bạn mình đi từng bước mệt nhọc, cô rất muốn giúp nhưng Tiểu Minh không nghe, cứ bướng bỉnh bảo có thể đi được nên cô chỉ có thể giúp Tiểu Minh mang cặp và là chỗ dựa mỗi khi Tiểu Minh thấy đau bụng quá không bước nổi mà thôi. Tiểu Phần cũng biết là Tiểu Minh đang tập cho bản thân trở nên mạnh mẽ nhưng nhìn cô bạn thân mình như vậy, cô không khỏi cảm thấy xót thương.

Thang máy mới đi lên đến tầng hai thì bỗng dừng lại vì có người muốn đi vào, không phải một mà là hai, là một đôi nam nữ đang cười nói rất vui vẻ. Nhưng rồi cánh cửa thang máy vừa mở ra thì nụ cười kia cũng vụt tắt, tám con mắt nhìn nhau, mỗi người một tâm trạng riêng. Tú Giang nhìn thấy Tiểu Minh và Tiểu Phần ở trong thang máy, mới đầu còn cảm thấy ngạc nhiên sau đó thì khóe môi cong cong tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy sự khinh bỉ. Cô kéo ngay Hạo Du đang đứng trân trân trước cửa thang máy đi. Hạo Du từ lúc nhìn thấy Tiểu Minh, ánh mắt cậu không sao không nhìn vào cô được, một mặt thì cảm thấy vui và yên tâm vì Tiểu Minh vẫn đi học được bình thường, một mặt lại cảm thấy bối rối khi gặp (lại) nhau trong trường hợp này. Đến lúc bị Tú Giang kéo đi, Hạo Du vẫn còn quay lại cố nhìn Tiểu Minh một lần nữa trước khi cô khuất hẳn khỏi tầm mắt cậu nhưng rất tiếc, cánh cửa thang máy đã nhanh chóng đóng lại khi không có ai đi vào.

Cho đến lúc Tú Giang và Hạo Du đi rồi, cửa thang máy đóng lại rồi, tay chân Tiểu Minh vẫn cứ run lên bần bật, ánh mắt lúc đầu còn nhìn vào hai người kia, sau thì cụp luôn xuống. Tiểu Phần đứng bên hết nhìn “cặp đôi hạnh phúc” kia lại quay sang nhìn Tiểu Minh, rồi cô nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Tiểu Minh như truyền thêm sức mạnh cho cô. Đến lúc cửa thang máy đóng lại, Tiểu Phần mới đưa thêm bàn tay còn lại lên vuốt những sợi tóc vướng trên mặt Tiểu Minh giắt vào tai. Rồi cô khẽ hỏi, tay siết lấy tay cô.

_Bạn không sao chứ?
_Ừ, không…không sao đâu.

Giọng Tiểu Minh rõ ràng có “có sao”. Nhưng Tiểu Phần cũng không muốn nói thêm nhiều nữa, cô chỉ khẽ ghé tai Tiểu Minh, thì thầm:

_Mạnh mẽ lên.
_Ừm, tớ biết rồi. Mà…Tú Giang, chắc cậu ấy đang giận tớ lắm.

Nghe Tiểu Minh nói với giọng đầy hối lỗi, Tiểu Phần vốn không định nhắc đến chuyện này nữa cũng không thể không bất bình trước nụ cười khinh miệt của Tú Giang vừa nãy. Cô có thể hiểu cho tâm trạng của Tú Giang lúc này, thật sự là vô cùng tức giận, thất vọng hay gì gì đó. Nhưng cho dù có giận đến đâu, thái độ như vậy với Tiểu Minh vẫn là không nên. Còn chưa kể, tất cả mọi chuyện đâu phải hoàn toàn do Tiểu Minh gây ra, lỗi một phần do người lớn, cũng do cả Hạo Du. Bản thân Tiểu Phần thấy, rõ ràng Tú Giang chẳng coi trọng tình bạn với Tiểu Minh tí nào.

_Tú Giang…cậu ấy làm tớ thất vọng quá, tớ cứ nghĩ là cậu ấy suy nghĩ chín chắn hơn cơ, không ngờ lại có thái độ như vậy, vẻ mặt và nụ cười vừa nãy là sao chứ. – Tiểu Phần nói với giọng bực dọc.
_Hì, cũng tại tớ có lỗi quá lớn mà. – Tiểu Minh cười mà như mếu.
_Nhưng dù sao cũng là bạn bè, lại thân thiết, làm như vậy thật chẳng ra gì. Mà có khi, là Tú Giang bảo Gia Nhi đánh bạn ý chứ.
_Không…không phải đâu, sao bạn lại nói thế, tớ biết cậu ấy mà, Tú Giang không thế đâu. Cậu ấy giận tớ nên mới vậy thôi. Tí…tớ sẽ lên xin lỗi Tú Giang… Nhất định sẽ lên xin lỗi cô ấy.
_Bạn hâm à, nhỡ lại như hôm qua thì sao. Không, tớ không cho bạn đi đâu, bạn lên lớp tớ là tớ đuổi về đấy.

Tiểu Phần vừa nói vừa nhìn Tiểu Minh, ánh mắt áp đảo. Cô hôm qua đã lo Tiểu Minh đến mệt mỏi toàn thân, ăn cũng lo, ngủ cũng không ngon vì lo. Giờ Tiểu Minh còn muốn lên lớp xin lỗi Tú Giang, thử hỏi sao cô không lo cho được. Tú Giang đang giận thế này, nhỡ mọi chuyện lại tồi tệ như hôm qua thì… Nhìn bạn mình người ốm yếu gầy gò như thế, nếu lại bị một trận đánh nữa, không hiểu có còn gượng dậy được không. Vì thế, bằng cách nào, Tiểu Phần cũng phải ngăn cản Tiểu Minh đến cùng. Và xem ra, ánh mắt và lời nói nạt nộ của Tiểu Phần cũng có phần nào tác dụng. Tiểu Minh nhìn cô rồi khẽ gật đầu:

_Tớ biết rồi, hì. Thôi bạn về lớp đi, tớ lên tiếp tầng 12 mà.
_Không cần tớ đi lên lớp cùng chứ hả.
_Ừ, tớ đi được, bạn vào lớp nhá, bye bye.
_Ra chơi tớ lên lớp đấy, mình cùng đi ăn sáng.

Tiểu Phần nói rồi đưa cặp cho Tiểu Minh và đi ra. Ở lại một mình trong thang máy lúc này, cho dù đã cố trấn an mình, nhưng cứ nghĩ đến vẻ mặt Tú Giang lúc nãy, chân cô lại run đến nỗi không thể nào đững vững. Vẻ mặt khinh miệt ấy, có khác nào những khuôn mặt hôm qua Tiểu Minh đã thấy? Nghĩ đến lại thấy đau lòng!

Tiểu Minh mệt mỏi lê từng bước ra khỏi thang máy, đi dần về phía lớp mình. Đón chờ cô lại là một loạt ánh mắt không hề thân thiện, lại vẫn những lời nói độc địa. Tiểu Minh bây giờ không thể nào dặn lòng phải mạnh mẽ lên được nữa, mặt cô tái mét, chân run run cố chạy thật nhanh về lớp. Bỗng nhiên…

“Oạch…”

Tiểu Minh vấp phải cái gì đó và ngã lao xuống, đổ nằm dài ra đất, theo phản xạ, cô đưa tay phải ra chống liền đau quá mà khuỵu xuống. Một tràng cười vang lên vô cùng thỏa mãn. Tiểu Minh cố nén nước mắt quay lại nhìn mới biết là có một tên cố tình đưa chân ngáng làm cô bị ngã. Nhìn chúng cười rất hả hê. Tiểu Minh liền ôm bụng đứng dậy, phủi áo rồi tập tễnh đi vào lớp. Đằng sau vẫn vang vọng tiếng cười châm chọc.

Nhìn cái con nhỏ kia kìa, vênh vênh thấy ghét.
_Nhìn ngứa mắt nhờ, muốn tát cho một phát.
_Đúng là không biết xấu hổ hay sao mà còn dám vác mặt đến trường. 
_Nghe nói lần trước nó ve vãn anh Đình Phong không được nên mới quay sang Hạo Du đấy, đúng là con nhỏ tráo trở.
_Thật không? Ve vãn Đình Phong á?
_Ừ, lần đấy cũng bị Gia Nhi đánh còn gì. Cái lần nó cắt tóc đấy.
_Khiếp, trông thế mà ghê thiệt, nhìn cái mặt lúc nào cũng ra vẻ ngây thơ thế mà…

Tiểu Minh gục mặt xuống bàn mặc dù đang là giờ thầy chủ nhiệm. Phải nghe những lời như thế làm sao mà cô chịu được chứ, bọn họ biết chuyện rồi hay sao mà còn lôi cả chuyện anh Đình Phong ra nói chứ. Mà không biết mấy người đó kiếm đâu ra chuyện Tiểu Minh ve vãn anh Đình Phong không được nữa đây, cô bé thậm chí còn từ chối lời tỏ tình của anh cơ mà. Đúng là miệng lưỡi thiên hạ, không thể lường trước được. Tiểu Minh biết họ nói sai sự thật nhưng vẫn im lặng không nói gì. Cô còn biết nói sao nữa đây? Có thanh minh đến mấy chắc cũng chẳng có ai tin cô bé nữa.

_Cả lớp trật tự, Minh Minh, em không sao chứ?

Ra là thầy Nam thấy cô bé nằm gục xuống ra bàn nên liền đến ngay bên cạnh cô bé, hỏi han. Thầy biết Tiểu Minh bị đánh hôm qua lại không muốn thầy thông báo chuyện này về cho gia đình nên rất lo cho cô. Tiểu Minh nghe tiếng thầy hỏi lại thấy có người lay lay mình nên ngẩng mặt dậy. Mặt cô bé tái nhợt đi mà vẫn cố cười:

_Em có sao đâu ạ.

Nhìn Tiểu Minh như sắp gục đến nơi như thế, thầy Nam đâu phải trẻ con mà không nhận ra cô bé đang cố gượng chứ. Thầy vội sờ lên trán Tiểu Minh rồi lại rụt ngay tay lại vì quá nóng. Trán cô bé nóng như lửa đốt vậy.

_Em bị sốt rồi. Đi, thầy đưa em xuống phòng y tế.
_Em không sao.
_Đừng bướng bỉnh, đi nào. Cả lớp ngồi yên trật tự nhé, lớp trưởng quản lớp, thầy sẽ quay lại ngay.

Thầy Nam nói rồi dìu ngay Tiểu Minh ra khỏi lớp. Giờ thì cô bé mệt quá rồi, không thể nào từ chối không cho thầy Nam đưa đi nữa, mắt cô bé cứ mờ dần đi. Cũng may, xuống được đến phòng y tế rồi cô bé vẫn chưa bị ngất. Thầy Nam liền nhẹ nhàng bế cô bé nằm lên giường, cô y tế đã đến ngay bên cạnh.

_Cô bé bị sốt, chị xem có sao không, người nóng như hòn than vậy. – thầy Nam nhìn cô y tế đầy lo lắng.
_Tiểu Minh, bụng em còn đau lắm không?
_Có…có ạ.
_Hôm qua về nhà có còn bị nôn ra máu không?
_Không ạ.
_Vậy là do đau quá nên mới bị sốt thôi, cô sẽ cho em uống paracetamol để giảm đau và hạ sốt. Chờ cô nhé.

Cô y tế xoa đầu Tiểu Minh dịu dàng rồi quay ra lấy thuốc ngay. Thầy Nam ngồi bên vẫn lo cho Tiểu Minh mà chưa lên lớp. Vừa lau mồ hôi cho cô bé, thầy vừa hỏi:

_Đau lắm không, đau quá thì để thầy bảo bố mẹ em đến đón em về.
_Không cần đâu ạ. Mà…em chưa ăn gì cả, chắc không uống thuốc được đâu ạ.
_Chưa ăn gì hả, sao lại thế. Để thầy đi mua cho em bát cháo. Con bé chưa ăn gì chị ạ, đừng cho uống thuốc vội, để tôi mua gì cho ăn đã.

Thầy Nam quay ra nói với cô y tế rồi toan đi ra thì bỗng thầy bị cô y tế kéo lại. Cô y tế bảo thầy cứ ở lại trông Tiểu Minh còn cô sẽ đi mua đồ ăn cho cô bé. Chờ cô đi rồi, thầy Nam lại đến bên Tiểu Minh hỏi han:

_Đau lắm không?

Tiểu Minh không nói gì mà chỉ gật đầu. Cô bé đưa tay xoa xoa bụng. Thực ra đau từ lúc nào cô cũng không biết, sốt từ lúc nào cũng không biết nốt. Lúc đấy cô bé gục xuống bàn là vì không muốn nghe những “người bạn” cùng lớp kia bàn tán, xì xào linh tinh về mình. Đến lúc xuống đây mới thấy bụng đau buốt, mắt không muốn mở ra luôn nữa.

_Thầy sẽ đề nghị nhà trường kỉ luật Gia Nhi.

Nghe giọng thầy Nam trầm trầm vang lên, Tiểu Minh giật mình mở bừng mắt, vội lắc đầu ngay:

_Không…không…thầy đã hứa là không để nhiều người biết chuyện này mà. Nếu Gia Nhi bị kỉ luật, em chắc chắn cũng sẽ bị liên quan, em sợ…bố mẹ em biết chuyện lắm.
_Ừm, thầy cũng định nói chuyện này với bố mẹ em. Dù sao chuyện này cũng là chuyện lớn, em bị thương nặng thế này…
_Không, bố mẹ em sẽ lo lắng lắm. Em không muốn vậy, thầy đừng bảo với họ. Chuyện này lỗi là do em, cũng đừng kỉ luật Gia Nhi, em xin thầy đấy, huhu…

Tiểu Minh nói rồi xúc động đến nỗi nước mắt cứ ào ạt chảy ra. Nhưng đúng là trong chuyện này, không phải người trong cuộc thì sẽ không thể hiểu hết được mọi chuyện cũng như hiểu được những gì Tiểu Minh đang lo nghĩ lúc này. Việc cô không muốn thầy Nam thông báo về cho gia đình cô về chuyện cô bị đánh và việc cô nhận hết lỗi về mình, không muốn nhà trường kỉ luật Gia Nhi cũng chỉ vì cô nghĩ cho Hạo Du, muốn tốt cho cậu. Nếu bố mẹ Tiểu Minh biết chuyện cô bị Gia Nhi đánh hẳn sẽ kéo theo việc Hạo Du có người yêu mà vẫn chấp nhận lấy cô bị lộ. Như vậy sẽ thật tồi tệ, cô chỉ sợ Hạo Du sẽ bị trách mắng. Mặc dù bây giờ, ai cũng nghĩ cô là người cướp người yêu Tú Giang, nhưng như vậy cô vẫn còn thấy tốt hơn nhiều. Hẳn là Tiểu Minh cho rằng, nếu biết chuyện hôn ước của cô và Hạo Du là do cha mẹ sắp đặt, là do Hạo Du cũng đồng ý làm chồng cô thì mọi người cũng sẽ dồn những ánh mắt thiếu thiện cảm cùng những lời nói cay nghiệt về cho Hạo Du nữa. Đó chính là điều cô không muốn, trái tim cô yêu Hạo Du đến vậy, sao có thể để chuyện đấy xảy ra chứ, không thể được!

_Thầy ơi, thầy đừng nói chuyện này với bố mẹ em và nhà trường thầy nhá. – Tiểu Minh nói như van lơn.
_Nhưng em là học sinh của thầy, và đấy là trách nhiệm…
_Em xin thầy đấy mà, huhu.
_Haiz, thôi được rồi. – trước ánh mắt và giọng nói tha thiết của Tiểu Minh, thầy Nam không thể không gật đầu. Nhưng rồi, thầy lại nghiêm mặt – Nhưng phải cho thầy biết lý do.
_Ơ, chuyện này…

Tiểu Minh chưa kịp vui mừng gì, nghe thầy hỏi lại xị mặt, còn chưa biết trả lời ra sao thì may cho Tiểu Minh, cô y tế đã quay trở về với cốc sữa nóng trên tay. Cô không biết thầy Nam đang nói chuyện gì với Tiểu Minh, nhưng thấy mặt cô bé tèm lem nước mắt, cô nghĩ ngay ra là thầy đang…bắt nạt cô bé này.

_Thầy làm gì con bé mà để nó khóc thảm thiết thế kia, hả, bắt nạt học sinh à, đi ra kia ngồi.
_Ơ, tôi có làm gì đâu, chị này buồn cười.
_Thầy…dọa em…

Tiểu Minh sụt sùi nói, thế là thầy Nam bị cô lườm ngay cho một cái xém lông mày vì tội bắt nạt bệnh nhân của cô. Tiểu Minh nhìn thấy buồn cười lắm nhưng bụng đau không dám cười, thành ra người cứ rung rung. Cô y tế thấy vậy lại nghĩ là Tiểu Minh đau quá nên mới thế, liền quay ra lườm thầy Nam thêm cái nữa rồi đưa cho Tiểu Minh cốc sữa, nói vô cùng dịu dàng:

_Khổ thân, đau quá hả, uống cốc sữa này đi, uống từ từ thôi kẻo nóng rồi cô đưa thuốc cho.

Tiểu Minh ngoan ngoãn gật đầu còn quay ra nhìn thầy Nam nháy mắt ranh mãnh. Rồi cô uống thuốc và ngủ thiếp đi trên giường bệnh. Một giấc ngủ không mê man và mộng mị.

 

* * * * * *

Trên hành lang, một cô gái hớt hải chạy về phía phòng y tế, đôi lông mày nhăn lại lo lắng. Cô gái còn đâm cả vào cánh cửa phòng. Hóa ra là Tiểu Phần lên lớp 10A1 tìm Tiểu Minh, nghe tin cô phải xuống phòng y tế, lo quá nên lao vội xuống. Giờ nhìn thấy Tiểu Minh đang ngồi…đọc báo trên giường bệnh, Tiểu Phần chỉ muốn đánh cho cô bạn mình một phát, tất nhiên là cô không (nỡ) làm thế.

_Tiểu Minh, bạn làm tớ lo muốn chết, sao rồi, thấy mệt ở đâu hả?
_Hi, tớ không sao, hơi sốt, uống thuốc đỡ rồi.
_Vẫn hơi nóng – Tiểu Phần sờ nhẹ lên trán Tiểu Minh, chép miệng – có muốn ăn gì không tớ mua cho. Ơ mà sáng bạn đã ăn gì đâu, không phải là cứ uống thuốc vào đấy chứ.

Nghe bạn mình sốt sắng, Tiểu Minh chỉ khẽ cười rồi xoa xoa lên bụng mình:

_Tớ ăn rồi, nhưng vẫn hơi đói. Bạn mua cho tớ mấy hộp milo được không?
_Ừ ừ, được chứ, được chứ, tớ đi ngay đây, không lại không chen vào mua được, chờ nhé!

Tiểu Phần nói rồi chạy ngay đi, cô thấy Tiểu Minh thấy đói và “đòi” ăn lại thấy vui quá đi ý chứ, nên không suy nghĩ gì thêm mà chạy đi mua milo cho Tiểu Minh ngay.

Nhưng cô không biết là cô đã mắc “bẫy” của Tiểu Minh rồi. Thấy Tiểu Phần đi khuất, Tiểu Minh liền đi ra khỏi phòng rồi đi luôn thẳng hướng thang máy. Cô cố tình nhờ Tiểu Phần đi mua đồ cho mình là để cô có thời gian lên lớp đặc biệt xin lỗi Tú Giang. Cô còn muốn biết xem hôm trước Tú Giang bị tai nạn có sao không nữa. Sáng nay tuy đã nhìn thấy Tú Giang (có vẻ) khỏe mạnh đi học được nhưng cô vẫn thấy hơi lo cho cô bạn này, phải tự hỏi mới yên tâm được, vì tai nạn mà Tú Giang phải nghỉ học thì chắc chắn cũng không phải bị nhẹ. Thực ra, Tiểu Minh đâu biết, Tú Giang chỉ bị thương nhẹ ở chân thôi, vì muốn giữ Hạo Du ở lại bên mình nên mới cố tình nghỉ học như thế, hôm nay, vết xước ở chân cũng đã se lại nên Tú Giang có thể đi học bình thường được rồi. Hạo Du cũng đã sang ở hẳn với cô, cô chẳng còn lo lắng gì nữa.

Và Tiểu Minh còn muốn hỏi Hạo Du một điều nữa…

Tiểu Minh đi lên được lớp Tú Giang không phải là dễ dàng gì. Cô cứ phải giả vờ là mù, là điếc mới có thể bước tiếp được. Vừa thấy Tiểu Minh đi lại về phía lớp mình, học sinh lớp 10 Đặc biệt đã nháo nhào chạy vội vào gọi Tú Giang ra. Tú Giang đang ngồi dựa vai Hạo Du, nghe thấy vậy liền đứng dậy ngay, nhưng tay cô bị tay Hạo Du kéo lại:

_Hôm qua em đã hứa…
_Em biết rồi mà.

Nói rồi Tú Giang hất tay Hạo Du ra rồi đi về phía cửa, đứng chờ sẵn Tiểu Minh. Cô cũng không biết Tiểu Minh định làm gì nữa, nhưng một mình đi đến lớp cô thế này, cũng có thể coi là can đảm.

_Không biết con nhỏ đó muốn gì, không phải là…định lên đòi lại…Hạo Du đấy chứ. – một đứa lên tiếng, lén đẩy mắt về phía Hạo Du, nghi ngại.
_Điên à, khéo lại là lên…trả thù Tú Giang… – một đứa khác lên tiếng, lại lén quay ra nhìn Tú Giang.
_Hay…hay là cả hai… – lần này người thứ ba lên tiếng thì cả bọn đứng cùng Tú Giang ở cửa cùng lén nhìn cô, lén nhìn Hạo Du, sau đó là lắc đầu tỏ vẻ không hiểu.

Tú Giang đứng dựa người vào cửa, nghe mấy người kia nói thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm, ai có thể không hiểu Tiểu Minh chứ cô thì hiểu quá rõ, Tiểu Minh sao dám đến giành lại Hạo Du của cô chứ, lại càng không dám đến trả thù cô. Nhưng cô vẫn không sao hiểu được lý do của Tiểu Minh, không lẽ lại là lên xin lỗi cô. Chắc là không, cô đã cố tình tỏ ra không còn là bạn bè gì nữa rồi, còn xin lỗi cô làm gì chứ, chắc không phải. Khéo mà lên trả thù cô thật. Nhưng nghĩ đến đây cô lại phì cười, thấp bé như Tiểu Minh, lại còn có một mình thế kia thì định trả thù cái gì chứ, đúng là nực cười.

Tú Giang cứ đứng đoán già đoán non, mãi mới thấy Tiểu Minh đi được đến trước mặt mình. Trán cô bé ướt đẫm mồ hôi, một tay đưa lên lau còn một tay ôm bụng. Nhìn thế này chắc chẳng có “tiềm năng” gì là lên trả thù cả, Tú Giang mỉm cười khinh bỉ:

_Sao? Lên tận đây là muốn gì vậy, hả?

Trước thái độ của Tú Giang lúc này, Tiểu Minh chỉ nhỏ nhẹ:

_Tú Giang…hôm trước…nghe nói cậu bị tai nạn, không…không sao chứ.
_Ha, cậu lên tận đây là muốn hỏi thăm tôi đấy hả? Cám ơn cậu, NHỜ cậu mà tôi vẫn khỏe lắm. – Tú Giang cố tình nhấn mạnh chữ “nhờ” – cậu có gì cần nói thì nói luôn đi, khỏi cần dài dòng.
_Vậy sao. Vậy thì tốt. Tú Giang…tớ…tớ xin lỗi.
_Haha, xin lỗi cái gì chứ.

Nghe Tiểu Minh nói, Tú Giang bỗng bật cười thành tiếng. Hóa ra đúng là Tiểu Minh lên đây xin lỗi cô thật à, lại còn hỏi cô bị tai nạn có sao không nữa chứ.

_Tớ…là lỗi của tớ. Tớ sai rồi, xin lỗi cậu. – Tiểu Minh khổ sở nói.
_Cậu nói xem cậu sai cái gì nào? – Tú Giang chống tay vào hông, cười khẩy.
_Tớ…tớ…

Tiểu Minh nhìn Tú Giang, chẳng biết phải nói thế nào nữa. Không lẽ…cô phải nói là cô cướp người yêu Tú Giang. Nhưng…đó không phải sự thật mà.

_Về đi.

Tú Giang lạnh lùng nói rồi quay lưng đi thẳng. Tiểu Minh thấy thế mới vội vàng kéo tay Tú Giang lại, giọng khẩn khoản, khuôn mặt nhăn nhó nhìn thấy tội:

_Tớ sai rồi, tha lỗi cho tớ đi mà.
_Được thôi, cậu nói lý do đi, rồi tôi sẽ tha lỗi cho cậu.
_Tớ…tớ… – Tiểu Minh ngập ngừng, vẫn chưa biết nói sao.
_Không nói được lý do thì về đi, tôi không tha lỗi cho cậu đâu.
_Đợi đã, Tú Giang. Tớ…tớ sai rồi, tớ đã cướp người yêu của cậu, hãy tha lỗi cho tớ.

Tiểu Minh nói rồi hai hàng lệ cứ tuôn ra như suối. Cuối cùng cô cũng phải nhận là đã cướp Hạo Du của Tú Giang. Sao mà tim cô lại đau đớn thế này, như là bị dao đâm xuyên qua vậy, con dao cứ mãi cắm trong tim cô, không được rút ra nên mới có cảm giác đau đến tột cùng thế này.

Tiểu Minh đưa tay lên lau nước mắt, rồi cô nhìn Tú Giang, ánh mắt như cũng làm đau người đối diện. Tú Giang thấy Tiểu Minh như thế thì không khỏi xót xa. Cho dù có cạn tình đến mấy, Tú Giang với Tiểu Minh cũng đã có bao năm là bạn thân, gắn bó, thân thiết với nhau chẳng phải là giả dối gì, giờ nhìn thấy người bạn thân của mình đáng thương thế kia, cô cũng cảm thấy mình hơi quá đáng (quá).

_Tha…tha lỗi cho tớ.

Thấy Tú Giang không nói gì, Tiểu Minh mới cất tiếng, giọng run run. Cô nhìn Tú Giang nhưng mọi thứ trước mặt cứ như mờ dần đi, cô phải bám tay vào cửa để có thể đứng vững được.

_Được rồi, tôi tha thứ cho cậu, về đi.
_Thật…thật chứ? – Tiểu Minh cố gượng cười trong làn nước mắt.
_Ừ, tha lỗi…
_Vậy, vậy tốt quá rồi, cám…cám ơn cậu. – Tiểu Minh cố cười, nhưng cô loạng choạng mãi mới có thể đứng vững vì mắt cứ mờ đi, không nhìn rõ gì hết.
_Cậu mau về đi.

Tú Giang cũng đã nhận thấy sự mệt mỏi của Tiểu Minh, miệng nói lạnh lùng nhưng trong lòng cũng có chút thương cảm.

_Đợi…đợi…Vậy…có thể giúp tớ một việc được không?
_Việc gì? – Tú Giang đi rồi nghe thấy Tiểu Minh nói lại quay lại.
_Tớ…tớ muốn nghe…giọng Hạo Du…
_Cậu nói gì cơ?
_Con nhỏ này điên rồi, được tha thứ cho rồi còn đòi hỏi gì nữa.

Thấy Tiểu Minh nói vậy, mấy đứa đứng bên cạnh Tú Giang bắt đầu xì xào bàn tán. Tiểu Minh vẫn nhìn vào mắt Tú Giang, tiếp tục nói:

_Tớ…tớ…muốn nghe…Hạo Du…nói…Hạo Du thực sự…muốn ở bên cậu…

Tiểu Minh không biết mình đang nói điều gì ngốc nghếch nữa. Tú Giang vừa tha thứ cho Tiểu Minh, có khi nào lại vì câu hỏi của cô mà giận lại không. Nhưng Tiểu Minh thực sự muốn biết. Hôn sự này của cô và Hạo Du, là có sự đồng ý của cả hai bên. Nếu người Hạo Du muốn ở bên, (vẫn) là Tú Giang…, Tiểu Minh sẽ chấp nhận hủy bỏ cuộc hôn nhân này.

_Haha, nó nói gì vậy. Này, điên à, cút về đi, Hạo Du không muốn ở bên Tú Giang thì còn muốn ở bên cạnh ai nữa.
_Chắc nó nghĩ là nó chứ gì, haha. Trí tưởng tượng phong phú quá.
_Tú Giang, mặc kệ nó đi, con nhỏ này điên rồi.
_Tú…Tú Giang…

Tiểu Minh phớt lời những người kia. Cô lại đưa tay nắm chặt lấy tay Tú Giang, nước mắt lại rơi lã chã. Tú Giang chưa kịp phản ứng gì, mấy người kia đã giằng tay Tiểu Minh ẩn ra, làm cô ngã ngay xuống đất. Tiểu Minh lại cố đứng dậy và nắm tay Tú Giang. Lần này, Hạo Du bỗng từ trong đi ra, cậu gạt tay Tiểu Minh ra rồi cầm lấy tay người yêu mình. Nhìn vào mắt Tiểu Minh, Hạo Du nói rõ ràng:

_Tất nhiên, Tiểu Giang là người mình yêu và muốn ở bên nhất. Bạn nghe rõ chưa, còn gì muốn biết nữa không? Hay còn muốn mình thể hiện nữa?
_Không…không, vậy là đủ rồi, cám ơn…cám ơn…

Tiểu Minh thấy Hạo Du hết sức tuyệt tình tuyệt nghĩa với mình như vậy thì chẳng còn gì lưu luyến nữa, cô gật đầu liền mấy cái rồi lặng lẽ quay lưng bước đi, tim như đang vỡ ra từng mảnh vậy. Cô bước đi loạng choạng, được bước thì ngã gục xuống đất.

Đúng lúc đấy, từ đằng xa vang lên tiếng hét:

_Tiểu Minh…

Ra là Tiểu Phần. Cô chen mãi mới mua được sữa cho Tiểu Minh, quay lại thì đã không thấy cô bạn này đâu. Cái đầu thông minh nghĩ ngay ra là Tiểu Minh lên lớp mình để xin lỗi Tú Giang liền chạy vội lên, lại còn chạy thang bộ nên mới lâu như thế. Tiểu Phần chạy đến nơi thấy Tiểu Minh đi ra từ lớp mình, loạng choạng mới được vài bước thì ngã luôn xuống, sợ quá mới hét toáng lên thế. Cô vội chạy lại bên Tiểu Minh, đỡ người Tiểu Minh dậy mà sợ hãi vô cùng, người Tiểu Minh mềm nhũn, lại nóng phừng phừng.

_Tiểu Minh…Tiểu Minh…bạn nói gì đi chứ…Tiểu Minh…
_Tiểu…Tiểu Phần…ch…cho…tớ về nhà.

Tiểu Minh nói rồi ngất lịm.

Tình yêu, tình yêu, tình yêu của em
tình yêu đó sẽ không bao giờ thuộc về em
Cả con tim này 
Một con tim mục nát chỉ biết yêu mình anh
Em vẫn không tin những gì mình đã thấy
Tại sao khoảng cách giữa anh và em lại ngày càng xa
Mọi thứ làm em mệt mỏi quá rồi
Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là em sẽ quên đi tất cả

Anh, em yêu anh bất chấp mọi thứ
Cho dù có bị tổn thương em vẫn yêu anh
Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh
Tuy không thể ở gần anh nhưng nó còn hơn là kết thúc
Có lẽ vì vậy mà em chỉ biết nấp phía sau nhìn anh
Chỉ cần vậy thôi là em cũng hạnh phúc lắm rồi
Chỉ cần đứng phía xa nhìn thấy tình yêu của em, như vậy là quá đủ

Em yêu anh mặc dù biết rằng anh sẽ làm em đau khổ
Cho dù mất tất cả em vẫn yêu anh
Tuy không nói ra nhưng em vẫn sẽ luôn ở bên anh và chỉ yêu mình anh
Thậm chí anh có bảo em là con ngốc đi chăng nữa
Ngay cả khi nếu nó làm tổn thương em
Tình yêu cho anh luôn là mãi mãi
Mãi mãi là tất cả của em…”

 

<Lời dịch Lalala – Suki>

 

Bài hát Lalala vang lên không không biết bao nhiêu lần, Tiểu Minh cứ ngồi dựa lưng vào tường, không biết có nghe không, tay cầm cái điện thoại có Hạo Du đang cười với cô. Không biết đã mấy ngày rồi, Tiểu Minh vẫn cứ ngồi như thế. Ngoài giờ học trên lớp ra, bất cứ lúc nào có mặt ở nhà là Tiểu Minh lại ngồi dựa lưng vào tường, tai đeo headphone có bật duy nhất bài Lalala ở chế độ repeat, tay cầm điện thoại có ảnh Hạo Du, kể cả ngày và đêm. Nhiều lúc mệt quá, cô bé thiếp đi mất, điện thoại rời ra khỏi tay thì lúc tỉnh dậy lại cuống cuồng tìm, cô sợ mất nó như sợ mất Hạo Du vậy. Dường như, Tiểu Minh đang cố gắng tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn đang còn ở bên cô, anh lúc nào cũng đang cười với cô đây chứ có đi đâu đâu.

Tiểu Minh gầy và tiều tụy một cách thảm hại, khuôn mặt bầu bĩnh không còn nữa, đôi mắt to thâm quầng, cả cơ thể gầy gò nhìn đâu cũng chỉ thấy xương. Bởi vì cả ngày cô lúc nào cũng bận…ở bên Hạo Du nên đâu còn thời gian lo cho mình nữa. Một ngày cô chỉ ăn có bữa sáng do Tiểu Phần mua sẵn và bắt ép cô ăn. Ngoài ra, hôm nào Tiểu Phần có thể sang chăm sóc cho cô, nấu cháo cho cô rồi chờ đến lúc Tiểu Minh ăn hết rồi mới về thì cô còn có tý thức ăn vào bụng, không thì lại nhịn cả ngày. Nhiều lúc, nhìn Tiểu Minh thế này, Tiểu Phần không kìm được mà khóc lên nức nở. Có những hôm bốn tiết, Tiểu Phần sang nấu cho Tiểu Minh xong là phải về luôn, hôm sau sang thấy nồi cháo vẫn nguyên như vậy, Tiểu Minh không ăn nên cứ ngày một gầy đi. Cả ngày không đi học thì một mình trong phòng, cô không nói, không cười, gương mặt lúc nào cũng chỉ đờ đẫn nhìn vào ảnh Hạo Du. Như vậy mà cô vẫn sống, đúng ra là đang cố gắng mà tồn tại để mỗi ngày đều được nhìn thấy Hạo Du đang cười hạnh phúc ở bên mình!!!

_Tiểu Minh à, tớ mang cháo lên cho bạn đây.

Tiểu Phần chưa vào đến phòng đã cất tiếng trước. Hôm nay thứ bảy nên cô xin bố mẹ cho được ở nhà Tiểu Minh lâu hơn một chút, có thể là đến chiều tối. Vì Tiểu Minh không muốn bố mẹ mình biết chuyện nên Tiểu Phần cũng không dám nói là cô đến chăm sóc cho Tiểu Minh, mỗi ngày chỉ đến chăm cho Tiểu Minh được một lúc mà thôi.

_Tiểu Minh, nào, há miệng ra tớ đút cháo cho.

Tiểu Phần dỗ dành Tiểu Minh như con nít, nhưng Tiểu Minh đưa đôi mắt trống rỗng quay ra nhìn Tiểu Phần rồi lại ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại. Tiểu Phần thấy Tiểu Minh như vậy thì lại kiên nhẫn nịnh Tiểu Minh ăn cháo.

_Tiểu Minh, ăn một ít cháo đi, cháo ngon lắm.

Lần này, Tiểu Phần đút luôn một thìa cháo vào miệng Tiểu Minh. Thật may mắn vì cô đã ngoan ngoãn ăn hết, mắt vẫn nhìn Hạo Du không rời. Rồi Tiểu Phần lại xúc cho Tiểu Minh một thìa nữa, một thìa nữa, cô bé đều ăn hết. Tiểu Phần vui lắm, cứ vừa đút cho Tiểu Minh cô vừa cười tươi. Nhìn thấy cô bạn mình chịu ăn ngoan như thế, Tiểu Phần thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Xúc nốt thìa cháo cuối cùng cho Tiểu Minh, Tiểu Phần vừa cười, nói:

_Dưới kia vẫn còn ít cháo, tớ mang nốt lên cho bạn ăn nhé!

Tiểu Minh không nói gì mà chỉ lắc đầu làm Tiểu Phần không giấu nổi thất vọng.

_Không muốn ăn nữa à.

Lại gật đầu, Tiểu Minh vẫn nhìn vào ảnh Hạo Du với ánh mắt lạnh lẽo, vô hồn.

_Vậy tớ xuống rửa bát rồi lại lên.

Tiểu Minh lại lặng lẽ gật đầu cái nữa rồi vẫn hành động cũ, đăm đăm nhìn vào ảnh Hạo Du. Tiểu Phần nhìn thấy vậy chỉ biết thở dài. Cô cầm cái bát mang vào bếp mà thấy lòng lại nặng trĩu. Không biết đã bao nhiêu ngày rồi, kể từ hôm Tiểu Minh đòi cô đưa về nhà rồi ngất đi đấy, cô không còn được nghe giọng Tiểu Minh nữa, hỏi gì cũng chỉ gật đầu, lắc đầu, lúc cô gợi chuyện cũng chỉ có mình cô nghe mà tự trả lời. Nhiều lúc ở bên Tiểu Minh cô thấy rất chán nản và mệt mỏi. Tiểu Minh chẳng khác gì một đứa trẻ, đến đón đi học thì ngoan ngoãn lên xe, đưa về nhà cũng ngoan ngoãn ngồi sau, mà có đưa đi đâu cũng chẳng phản ứng gì. Còn chưa kể, cho ăn cũng vất vả, nếu không phải cô đút cho thì có để trước mặt, Tiểu Minh cũng không chịu ăn. Vì thế nên Tiểu Phần nhiều khi cũng muốn mặc kệ Tiểu Minh, để cho cô bạn đi học, tự đi về, tự nấu, tự ăn…nhưng rồi lại thương bạn nên thôi. Từng đấy hôm, Tiểu Phần như là bảo mẫu của “đứa bé” Tiểu Minh, cô rất muốn thay đổi tình hình đi, muốn có người giúp đỡ nhưng thực sự chẳng có ai có thể giúp cả. Hình như bây giờ, Tiểu Minh chỉ nghe mỗi mình cô, cũng chỉ để mỗi mình cô chăm sóc. Mỗi lần cô bảo về, Tiểu Minh lại kéo lấy tay cô, mắt long lanh như sắp khóc đến nơi nhưng nếu cô quyết định phải về rồi thì cũng ngồi yên nhìn cô về chứ không nói gì cả.

_Tiểu Minh, mười hai giờ rồi, tớ về nha.

Tiểu Phần đến bên giường Tiểu Minh và nói. Cô vừa nói xong, Tiểu Minh như mọi lần, lập tức bám chặt lấy tay cô không rời. Tiểu Minh nhìn vào mắt Tiểu Phần, cái nhìn như đang khẩn khoản cầu mong Tiểu Phần đừng bỏ cô lại một mình.
Tiểu Phần mỉm cười, khẽ xoa đầu Tiểu Minh âu yếm:

_Có muốn tớ ở lại đến chiều không?

Mắt Tiểu Minh long lanh, cô gật đầu liền mấy cái.

_Nhưng Tiểu Minh phải ngủ trưa. Không được ngồi nghe nhạc nữa, được không?

Nghe Tiểu Phần nói vậy, Tiểu Minh nhìn vào điện thoại, tỏ vẻ tiếc nuối và không nỡ…rời xa nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Tiểu Phần thấy Tiểu Minh chịu đi ngủ lại thấy vô cùng vui sướng. Cô kéo gối nằm xuống trước rồi ra hiệu cho Tiểu Minh nằm bên cạnh. Tiểu Minh tay nắm nhẹ nhàng điện thoại rồi mới (yên tâm) nằm xuống. Vừa đặt đầu xuống gối, Tiểu Minh đã ôm chặt ngay lấy Tiểu Phần, nũng nịu như một đứa trẻ. Rồi được một lúc, Tiểu Minh – trong tay cầm điện thoại, ngủ thiếp đi ngon lành như chưa bao giờ được ngủ vậy.

Tiểu Phần nằm bên cạnh Tiểu Minh, cứ để cho cô bạn ôm mà bản thân cũng chẳng chợp mắt được tí nào. Thực ra cô không có thói quen ngủ trưa, rủ Tiểu Minh đi ngủ cũng chỉ là cái cớ. Tiểu Phần không ở bên Tiểu Minh được hết cả ngày nên chẳng biết Tiểu Minh có đi ngủ được lúc nào không. Cô chỉ biết hôm nào cô sang đón Tiểu Minh đi học cũng phải nhìn thấy khuôn mặt bơ phờ, hai mắt thâm quầng mệt mỏi của Tiểu Minh. Vì thế, cô đã tự nhủ bao giờ có dịp ở lại thì phải bắt Tiểu Minh đi ngủ bằng được, không thì sợ để lâu hơn nữa Tiểu Minh sẽ sinh bệnh mất.

Nằm bên cạnh nhìn Tiểu Minh ngủ, Tiểu Phần lại thấy thương cô bạn mình quá. Mấy lần định lấy cái điện thoại ra mà Tiểu Minh giữ chặt quá không rút ra được. Tiểu Phần biết, Tiểu Minh thành ra như vậy là vì cô quá yêu và nhớ Hạo Du, lúc nào cũng được mong ở bên cạnh, chắc là nhìn bức ảnh Hạo Du trong máy, Tiểu Minh lại tưởng tượng ra là Hạo Du vẫn còn ở đây, vẫn còn bên cạnh, chăm sóc Tiểu Minh như trước. Tiểu Minh thật đáng thương làm sao, chỉ vì yêu một người không yêu mình mà thành ra như vậy. Mà Tiểu Phần cũng không biết hôm Tiểu Minh lên lớp cô để xin lỗi Tú Giang đấy, Hạo Du đã nói gì với Tiểu Minh nữa, chỉ biết là đã nói những lời gì quá đáng lắm. Tiểu Minh từ hôm đó đã không còn khóc khi nhớ Hạo Du nữa, thậm chí nụ cười gượng gạo cũng chẳng còn. Vì cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ, Tiểu Phần nghĩ vậy. Nhưng thà cô cứ thấy Tiểu Minh khóc một trận, hai trện, ba trận để rồi thấy đỡ mệt mỏi còn hơn cứ nén nỗi buồn, nỗi đau, nỗi nhớ lại trong tim thế này. Tiểu Phần bây giờ, còn cứ trách mình sao lại khuyên Tiểu Minh mạnh mẽ lên nữa. Mạnh mẽ để làm gì khi giờ đây, khuôn mặt Tiểu Minh lúc nào cũng vô cảm, chẳng ai có thể hiểu cô có tâm trạng và suy nghĩ thế nào nữa.

Thực ra, Tiểu Minh không hề bị trầm uất hay tự kỉ gì như khi Tiểu Phần nghe mấy đứa ở lớp nói về Tiểu Minh. Tiểu Minh vẫn biết và ý thức được mọi chuyện, chỉ vì cô đã quá mệt mỏi, không đủ sức chống chọi nữa nên cứ để mặc mọi thứ cho thời gian giải quyết. Cô cứ để cho Tiểu Phần chăm sóc mình như một đứa trẻ cũng chỉ vì mong bên cạnh mình vẫn còn một người – là Tiểu Phần – còn quan tâm và…cần cô. Hơn nữa, Tiểu Minh cũng là đang tự bảo vệ bản thân thôi. Tiểu Minh, từ lúc cô nhận là mình cướp người yêu Tú Giang, lại thường xuyên bị bắt nạt hơn. Kể cả bạn bè trong lớp, trừ những đứa trung lập ra, còn đâu đều hùa vào nói xấu cô, nhiều lúc còn cố tình đẩy hay ngáng chân để Tiểu Minh ngã. Để tự bảo vệ mình, Tiểu Minh đã chọn phương pháp là im lặng. Cô tự thu mình vào một góc, người ta nói gì cũng im lặng, đánh cô cũng im lặng, không phản ứng gì. Dần dần, đến bây giờ, chúng cũng chán và không gây chuyện bắt nạt Tiểu Minh nữa nhưng cô cũng vì thế mà tránh tiếp xúc với tất cả mọi người, chỉ có Tiểu Phần là ngoại lệ mà thôi.

Tiểu Phần nghĩ đến đây mà bỗng ứa nước mắt, phải chi cô vẫn học cùng lớp với Tiểu Minh thì có phải lúc nào cũng có thể ở bên bảo vệ và chăm sóc cho bạn mình được không. Như vậy thì Tiểu Minh cũng đỡ bị cô lập hơn, hẳn là sẽ không lúc nào cũng im lặng như bây giờ nữa.

Tiểu Minh, cô phải làm sao để Tiểu Minh trở lại như trước đây, thương bạn nhưng chẳng biết phải làm thế nào. Căn bệnh của Tiểu Minh, chắc chỉ có liều thuốc mang tên Hạo Du chữa khỏi được, nhưng loại thuốc này, thì hình như vô giá, chẳng có cách nào mang Hạo Du về cho Tiểu Minh cả.

Vị thuốc này, có lẽ chỉ chờ cho đến khi ông trời thương Tiểu Minh quá mà bạn tặng cho cô thôi!!! 

loading...

4 p.m

Nằm trên giường mà không ngủ được, Tiểu Phần thấy ê ẩm hết cả người. Nhân lúc thấy Tiểu Minh trở mình, Tiểu Phần mới nhẹ nhàng ngồi dậy rồi nhón từng chân xuống giường. Nhưng cô mới rón rén đi được vài bước thì Tiểu Minh đã bật dậy, mếu máo: 

_Đ…i……đ…â…u…?

Giọng Tiểu Minh vang lên yếu ớt lại ngắt quãng do lâu ngày chưa nói. Tiểu Phần ban đầu không hiểu nhưng thấy Tiểu Minh nói là đã vui mừng khôn xiết. Cô vội chạy lại đến bên Tiểu Minh, nắm chặt lấy hai bàn tay cô bạn mình, khuôn mặt cô không giấu nổi niềm vui nữa.

_Đi…đi đâu? – Tiểu Minh lại lặp lại, nói có vẻ dễ nghe hơn một chút.
_Tớ…tớ đi xuống nhà, bạn có muốn xuống không? – Tiểu Phần cười rạng rỡ.
_C…ó…

Tiểu Minh nói rồi theo chân Tiểu Phần bước xuống giường. Vì bụng Tiểu Minh đã đỡ đau nhiều nên đi lại không còn khó khăn nữa, cô cứ “lon ton” theo sau Tiểu Phần vào bếp. Vừa ngồi xuống ghế, Tiểu Minh nhìn thấy cái bát của Hạo Minh lại bỗng giật mình, cô cảm thấy như đã quên mất cái gì suốt bao nhiêu ngày nay.

_Hạo…Hạo Minh đâu rồi?
_Hạo Minh? Chắc nó đi chơi đâu thôi.

Tiểu Phần nói rồi cất ngay tiếng gọi Hạo Minh. Dạo này may mà có Tiểu Phần chăm sóc chứ không cả mèo cũng bỏ đi luôn rồi. Hạo Minh nghe tiếng gọi vội nhảy ra khỏi sofa vào bếp. Thực ra nó vẫn thường xuyên vào phòng Tiểu Minh đòi bế nhưng không được Tiểu Minh để ý nên lại đi ra. Giờ thấy cô chủ của mình ngồi trên ghế liền nhảy vào lòng cô bé. Tiểu Minh ôm ngay lấy nó, vuốt ve nhẹ nhàng rồi cù cù lên cổ em mèo. Hạo Minh vẻ mặt rất thỏa mãn, nó cứ nằm gọn trên đùi cho Tiểu Minh ôm, chắc lâu không có ai quan tâm nên nó cũng nhớ cô chủ của nó lắm đây.

Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh có thể cười được mà chơi với Hạo Minh, bản thân cũng thấy vô cùng may mắn, cô nhanh tay vắt cho Tiểu Minh một cốc nước cam rồi để trước mặt cô bạn:

_Bạn uống nước cam đi, để Hạo Minh đây tớ cho ăn.

Tiểu Minh ngước mặt lên nhìn Tiểu Phần, ngẩn ra vài phút rồi gật đầu, đưa ngay cho Tiểu Phần con mèo rồi cầm lấy cốc nước cam, uống liền một ngụm. Đã lâu rồi cô bé không ăn đồ ngọt, trong bụng chỉ có mỗi cháo, giờ uống nước cam vắt tưởng chừng như một món mới chưa được khám phá bao giờ vậy, thấy thích thú vô cùng.

Tiểu Phần nhìn Tiểu Minh uống rồi mới đổ thức ăn cho Hạo Minh. Bất chợt, cô nghe thấy chuông báo tin nhắn của Tiểu Minh, quay ra nhìn vẫn thấy Tiểu Minh ngồi im nhìn vào em mèo nên mới buông một câu đùa.

_Tiểu Minh, Hạo Du của bạn đâu rồi?

Đùa rồi mới biết đáng ra không nên đùa, hic. Vừa nghe thấy hai tiếng Hạo Du, Tiểu Minh như một con robot được lên sẵn chương trình, cô tròn mắt nhìn xuống tay mình rồi chạy vội lên tầng, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Tiểu Minh thật như một đứa trẻ con vậy, phát hiện để quên đồ chơi nên rất lo sợ sẽ bị lấy mất.

Tiểu Phần khẽ lắc đầu, rửa cái cốc nước cam Tiểu Minh uống hết rồi mới đi lên phòng. Tiểu Minh đang ngồi trên giường, tay cầm điện thoại nhưng mắt lại thờ thẫn nhìn ra ngoài. Thấy lạ, Tiểu Phần mới lên ngồi cạnh Tiểu Minh, nhưng cô chưa kịp hỏi gì thì Tiểu Minh đã đẩy điện thoại của mình sang bên cô, không nói gì. Tiểu Phần cầm lấy cái máy, hơi ngạc nhiên, nó đang mở sẵn tin nhắn từ…Hạo Du: Toi o nha, toi sang don, bo me bao sang an com. 7h, dung co di dau day. (Tối ở nhà, tôi sang đón, bố mẹ bảo sang ăn cơm. 7 giờ, đừng có đi đâu đấy). Đọc xong, vẻ sửng sốt hiện rõ trên khuôn mặt Tiểu Phần, cô đọc đi đọc lại tin nhắn rồi quay sang Tiểu Minh, hỏi:

_Tiểu Minh, bạn…định thế nào đây, có muốn đi gặp Hạo Du không?

Tiểu Minh khẽ lắc đầu, khuôn mặt đầy vẻ lo sợ. Như không tin vào mắt mình, Tiểu Phần lại hỏi lại:

_Không muốn gặp? Thật chứ? Vậy bạn định không đi sao?
_Tớ…tớ…sợ lắm.

Tiểu Minh nói rồi nắm chặt lấy tay Tiểu Phần, bản thân cô cũng không biết mình sợ gì nữa, rõ ràng cô rất muốn gặp Hạo Du mà, cô nhớ anh đến phát điên đi được.

_Bạn…thực sự…rất muốn gặp Hạo Du phải không?
_Phải…

Tiểu Minh gật đầu, hai lông mày nhíu lại, ánh mắt vô cùng tội nghiệp. Nghĩ đến chuyện tối nay được gặp Hạo Du, lại được Hạo Du lai, Tiểu Minh thấy rất hạnh phúc, trái tim dường như đã chết giờ lại đập mãnh liệt. Nhưng cô lo rồi mình sẽ lại bị đau bởi những lời nói vô tình của Hạo Du, anh đã dứt bỏ tình cảm với cô rồi (thứ tình cảm mà cô tưởng tượng ra bấy lâu nay, giờ Tiểu Minh nghĩ, thực chất đúng chỉ là trách nhiệm, là bổn phận của một người chồng mà Hạo Du đã chấp nhận gánh lấy), giờ bất đắc dĩ phải gặp lại, lại ăn ở nhà bố mẹ anh, nhỡ đâu anh muốn ly hôn với cô thì sao. Cô lo lắm, anh đã sang ở với Tú Giang, lại nói thẳng ra với cô những lời khiến cô đau lòng thế, thì một lời ly hôn có gì đâu mà anh không nói được chứ. Tuy trong lòng đã phần nào chấp nhận sự thật, nhưng trái tim cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý vứt bỏ cái mối quan hệ ràng buộc hai người bấy lâu nay kia.

_Nhỡ…nhỡ…Hạo Du đòi ly dị tớ, nhỡ là thế… – mắt Tiểu Minh lấp đầy sự lo sợ.
_Tiểu Minh, bạn đừng lo, chắc…Hạo Du sẽ không làm như thế đâu. Nếu bạn muốn gặp Hạo Du thì cứ đi đi.

Thực ra Tiểu Phần an ủi Tiểu Minh như vậy cũng không phải không có cơ sở gì. Tuy học cùng lớp với Hạo Du, Tiểu Phần cũng chẳng nói chuyện với cậu bao giờ, chỉ có một lần, khi cô hỏi Hạo Du định sẽ thế nào với Tiểu Minh, Hạo Du đã trả lời là bao giờ chính thức lấy Tú Giang làm vợ, đến lúc đó, Hạo Du mới ly dị Tiểu Minh. Bây giờ, Tiểu Minh vẫn là vợ của cậu. Vì thế, Tiểu Phần nghĩ rằng, hôm nay Hạo Du đến đưa Tiểu Minh về nhà cậu ăn cơm chắc cũng chỉ do yêu cầu của bố mẹ cậu mà thôi, cô thấy để Tiểu Minh đi chắc cũng sẽ không có gì đáng lo cả, mà biết đâu nhờ buổi sum họp này, Tiểu Minh lại lấy lại được tinh thần, không còn ủ rũ hay im lặng mãi thế nữa. Mà từ khi nghe Tiểu Phần nói, Tiểu Minh có vẻ cũng phấn chấn hơn nhiều rồi.

_Thật…thật không?
_Thật mà, yên tâm, đừng lo nữa nhé.
_Vậy tớ phải mặc thật đẹp, mặc váy được không, hả, Tiểu Phần?
_Ừ, được, được mà.

Tiểu Phần xoa đầu Tiểu Minh nhẹ nhàng. Rồi cả buổi chiều tối hôm đấy, Tiểu Phần và Tiểu Minh bận rộn chuẩn bị cho buổi tối. Tuy chỉ là bữa cơm gia đình thôi nhưng Tiểu Minh thấy không thể ăn mặc tuềnh toàng được, dù sao lâu rồi cô cũng chưa gặp Hạo Du, chỉ có thỉnh thoảng thấy anh từ đằng sau.

Tiểu Minh sau khi mặc xong quần áo, cô tự mình trang điểm còn nhờ Tiểu Phần buộc tóc cho. Đúng bảy giờ, Tiểu Minh đã sẵn sàng chờ Hạo Du đến, cô cứ cảm giác như mình sắp có một cuộc hẹn hò vậy, lâu chưa ngồi sau Hạo Du mà mới nghĩ đến cô đã thấy hồi hộp và háo hức đến không thở nổi.

Hai cô gái ngồi ở sofa, không biết có phải đang nghĩ đến Hạo Du không mà nhìn mặt Tiểu Minh vô cùng tươi tắn và rạng rỡ, không còn vẻ ủ dột hằng ngày nữa, ánh mắt cũng vô cùng linh hoạt. Tiểu Phần ngồi bên cũng thấy vui thay cho bạn mình. Thế nhưng không hiểu sao, đã bảy rưỡi hơn rồi mà vẫn chưa thấy Hạo Du đâu. Tiểu Minh lo lắng đi ra đi vào làm Tiểu Phần cũng thấy sốt ruột. Hai cô cùng ngó xem đồng hồ, đã gần qua số 9 mà Hạo Du vẫn chưa đến. Tiểu Minh nhìn điện thoại, mong chờ một tin nhắn nhưng không có, lại càng lo Hạo Du gặp chuyện gì trên đường hơn. Cô cứ định nhắn tin cho Hạo Du lại sợ làm phiền cậu.

_A, Tiểu Minh, điện thoại bạn rung kìa.

Tiểu Minh giật mình vì tiếng gọi của Tiểu Phần, cô nhấc vội máy lên xem, là mẹ chồng cô gọi:

_Dạ…dạ… – Tiểu Minh cuống cuồng nghe.
_Tiểu Minh, mẹ đây, sao con chưa về ăn cơm, chưa học xong à?
_Dạ?
_Hạo Du bảo con đi học thêm chưa về nên đưa bạn về nhà trước rồi. Cả nhà đang chờ con về ăn cơm, con đã học xong chưa?
_Dạ, con…về rồi ạ. Con đang đi trên đường, cả nhà cứ ăn trước đi ạ.
_Con đi cẩn thận, cả nhà vẫn chờ con nhé!
_Ưm, vâng thưa mẹ.

Tiểu Minh trả lời ngoan ngoãn rồi dập máy. Cô ngồi thừ ra ghế, mặt mày lại ủ rũ. Thấy vậy, Tiểu Phần liền hỏi:

_Sao rồi Tiểu Minh, sao Hạo Du chưa sang đón bạn?
_À, không sao, anh ấy tiện đường nên về nhà trước, không qua đón tớ được. Mẹ bảo tớ tự đi.
_Sao lại thế, Hạo Du bảo sẽ sang đón bạn cơ mà.
_Thôi không sao, tớ tự đi được mà.

Tiểu Minh nói rồi thờ thẫn đứng dậy và bước ra ngoài, đôi mắt cô lại trở nên vô hồn. Cuối cùng, tuy Tiểu Phần ngăn không cho cô đi một mình, Tiểu Minh vẫn dắt xe đi, còn bảo Tiểu Phần không phải lo cho mình. Nhưng đúng là những gì Tiểu Phần lo cũng không phải để uổng phí. Tiểu Minh vừa đi vừa nghĩ mông lung nên bị va vào một cái xe khác. Cũng may là cô chỉ bị xây xước chân tay và bầm tím đôi chỗ. Vì thế Tiểu Minh vẫn tiếp tục đi, đến hơn tám giờ, cô mới về đến nhà Hạo Du.

Để xe gọn gàng, cô mới đi vào. Cả nhà vẫn đang chờ, thấy Tiểu Minh đến, bố mẹ Hạo Du liền ra đón. Đủ để thấy bố mẹ chồng cô quý cô đến thế nào.

_Con chào bố mẹ, để cả nhà phải chờ, con thật có lỗi – Tiểu Minh cúi gập người. Trong bất kì hoàn, cô vẫn luôn nhận lỗi về mình.
_Không sao, đợi lâu ăn mới ngon chứ. Con vào nhà đi, đi học về muộn chắc đói lắm rồi. Hôm nay Hạo Du đưa bạn cũ của hai đứa đến chơi đấy.
_Dạ…vâng.

Tiểu Minh trả lời không mấy hồ hởi trước những lời quan tâm của bố chồng mình, nghe hai từ “bạn cũ” cũng không thấy tò mò như lẽ thường tình lắm. Hẳn là Hạo Du bận đưa người bạn này đến nên đã không sang đón cô. Nếu như cô không nhầm thì người đó chính là Tú Giang.

Tiểu Minh tháo guốc bước vào, vào đến phòng ăn thì thấy đúng Hạo Du với Tú Giang đang ngồi đấy. Tuy đã chuẩn bị trước tâm lý, thấy cảnh hai người ngồi ăn bên cạnh nhau, Tiểu Minh vẫn không khỏi buồn lòng. Cô khẽ lên tiếng:

_Anh…cậu… (chào Hạo Du và Tú Giang)

Hạo Du nghe thấy tiếng Tiểu Minh cũng không quay lại, chỉ có Tú Giang là nhìn cô một cái rồi quay đi. Tiểu Minh cười gượng gạo, chân tập tễnh đi vào ghế ngồi, lúc nãy chân cô bị thương, xước một mảng khá lớn nên hơi xót, máu cũng rỉ ra một ít.

_Vào ăn đi con. Ơ mà chân con sao thế Tiểu Minh? Sao lại bị thương thế kia?
_Dạ, con ngã xe. Không có gì nghiêm trọng đâu ạ, hì.

Tiểu Minh trả lời lý nhí rồi khẽ cười một cái. Cô không hiểu sao khi bố vừa hỏi xong, Hạo Du quay liền ra nhìn chằm chằm vào chân cô. Nhìn cô bị thương anh vui lắm chăng, nên phải tự mắt nhìn thấy mới hả lòng? Kể cả đến khi Tiểu Minh vào bàn ngồi, Hạo Du vẫn cứ nhìn vào chân cô. Tiểu Minh không dám nhìn nên chẳng biết Hạo Du có vẻ mặt thế nào bây giờ. Chắc anh đang cười cô, Tiểu Minh nghĩ vậy.

Nhưng mà mọi chuyện đâu phải như Tiểu Minh nghĩ. Tất nhiên là Tiểu Minh không biết được là khi nhận được điện của mẹ mình, Hạo Du đã lưỡng lự bao nhiêu lần mà không dám gọi cho Tiểu Minh. Số điện thoại của cô, cứ bị cậu viết ra rồi lại xóa đi liên tục. Một mặt Hạo Du muốn nghe giọng Tiểu Minh, một mặt cũng lo không biết Tiểu Minh có chịu nhấc máy cậu gọi không nên cuối cùng Hạo Du lại nhắn tin. Nhưng một cái tin ngắn ngủi lại không thể làm vơi đi nỗi nhớ cô dày vò cậu bao nhiêu ngày qua. Cậu còn muốn biết Tiểu Minh có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không, có nhớ cậu không, có căm hận cậu không… Cậu muốn biết nhiều lắm nên tin nhắn đi rồi còn cứ chờ đợi sẽ có tin trả lời của Tiểu Minh. Nhưng cô không nhắn lại. Thế là Hạo Du chỉ biết ngồi ngẩn ngơ cầu trời mau tối để được gặp cô, được nhìn thấy người vợ mà cậu hằng mong nhớ bấy lâu nay, mong ước hơn cả là được nghe giọng cô…chỉ thế thôi chứ cậu cũng chẳng ước ao gì được ôm cô vào lòng cả.

Nhưng rồi đúng là ông trời chẳng chiều ý con người ta bao giờ, Tú Giang biết chuyện Hạo Du sẽ đến đón Tiểu Minh thì lại tỏ ra giận dỗi. Cô cho rằng Hạo Du vẫn còn muốn quan tâm đến Tiểu Minh nhiều lắm, rằng Hạo Du không thực lòng muốn ở bên mình. Tuy cho dù đúng là vậy, Hạo Du vẫn phải dỗ dành Tú Giang và đồng ý đưa cô đi cùng về nhà ăn cơm.

Bản thân Hạo Du cũng rất lo không biết Tiểu Minh có phải chờ mình lâu không nên đến khi nghe thấy tiếng cô ngoài cửa, cậu đã yên tâm và nhẹ nhõm biết bao. Rồi đến lúc Tiểu Minh chào cậu, cậu cũng muốn quay lại nhìn mặt cô lắm chứ, nhưng cậu lại chẳng biết phải làm sao để đối mặt với Tiểu Minh. Cậu sẽ cười ư? Hay sẽ chào cô? Không, sao có thể thế được, cậu sẽ lại dành cho cô ánh mắt lạnh lùng mất thôi.

Tuy là như vậy, Hạo Du vẫn không khỏi lo lắng khi nghe thấy Tiểu Minh bị ngã xe và bị thương. Cậu phải quay lại ngay để chắc chắn Tiểu Minh bị thương “không có gì nghiêm trọng”. Cũng may vết thương không lớn lắm, mà có vẻ máu cũng khô lại rồi.

_Hạo Du, sao cứ nhìn Tiểu Minh thế, cái thằng này. Mới mấy tiếng không gặp mà đã nhớ rồi à.

Bố cậu nói rồi cười khà khà. Hạo Du giật mình, quay ngay lại. Mặt cậu bỗng từ trắng chuyển dần sang đỏ lựng, tại cậu lo cho Tiểu Minh quá nên…

_Bố…mẹ, con mời bố mẹ, anh…Tú Giang nữa.

Thấy Hạo Du có vẻ lúng túng, Tiểu Minh liền cất tiếng ngay như để che lấp giúp cậu, cô biết là sự thật không phải như thế mà. Cô gắp thức ăn cho từng người nhưng bản thân lại chẳng muốn ăn gì. Nhìn xung quanh mình toàn thịt Tiểu Minh đã thấy ngán, có một bát canh lại để ở khá xa tầm với của cô.

_Ơ kìa Tiểu Minh, con ăn đi chứ. Trời ơi…mà sao nhìn con lại gầy thế kia Tiểu Minh, lại còn xanh xao nữa, con ốm à. – mẹ Hạo Du kêu lên thảng thốt. Nhìn người con dâu ngồi trước mặt gầy gò lại tiều tụy thế kia, bà không khỏi lo lắng cho cô.

_Hì, không sao đâu ạ. Chắc dạo này bận học với lại con ăn không được ngon miệng lắm nên… – Tiểu Minh cười gượng gạo, cô cố tìm lý do để nói nhưng nghe rồi lại còn cảm thấy gượng ép hơn.

_Con ăn đi. Học hành gì cũng phải để ý đến bản thân chứ con, sao lại để tiều tụy đến mức thế này chứ. Để tý nữa mẹ lấy cho con mấy lọ thuốc bổ, mang về mà uống.
_Vâng, con cám ơn ạ.

Tiểu Minh vừa nói vừa nhìn vào miếng thịt lớn mẹ cô vừa gắp cho, tự nhiên thấy sống mũi cay cay. Bố mẹ chồng tốt với cô như vậy, cô lại chẳng thể báo đáp được gì. Cô lại chẳng phải là một người con dâu tốt, nếu không sao Hạo Du lại bỏ cô mà đi chứ. Cô chẳng mang lại được hạnh phúc cho anh, cô thấy mình thật có lỗi với bố mẹ mà.

_Ăn đi con, ăn nhiều vào.

Bố chồng nói rồi lại gắp thêm thức ăn cho cô. Tiểu Minh thấy vậy lại càng muốn khóc hơn, cô sụt sùi:

_Bố mẹ không cần lo cho con đâu ạ.

Nói ra được câu này, Tiểu Minh cũng buồn lắm, nước mắt nóng hổi cứ từ từ tràn qua mi mắt mà chảy xuống không ngừng. Cô biết, chẳng sớm thì muộn, cô cũng chẳng được làm con dâu bố mẹ thêm nữa, mà có khi, chỉ một hai ngày nữa… Nếu bố mẹ muốn quan tâm đến con dâu, thì hãy quan tâm đến Tú Giang kia kìa, cô ấy mới là người có thể khiến Hạo Du hạnh phúc, cô ấy mới là người có thể chăm sóc cho anh, cô ấy hẳn cũng là người con dâu hiếu thảo và hoàn hảo hơn cô. Rồi bố mẹ cũng nhận ra điều đó và sớm quyết định cho Hạo Du lấy Tú Giang thôi, chắc chắn là vậy.

_Con xin lỗi.

Tiểu Minh nói giọng nghẹn ngào, cô đứng dậy và chạy một mạch vào nhà tắm, cô sợ nước mắt mình chảy ra nhiều quá sẽ bị mọi người phát hiện ra mất. Cô đã không làm được gì cho bố mẹ và Hạo Du, không thể khiến bữa cơm mất vui được.

Tiểu Minh vừa chạy vào phòng tắm, bố mẹ Hạo Du đã vô cùng lo lắng, hỏi han xem cô có sao không. Hạo Du cũng vậy, tất nhiên là Hạo Du chỉ có thể lo lắng trong lòng thôi chứ không thể hỏi được. Nghe mẹ cậu nói Tiểu Minh gầy gò lại xanh sao, Hạo Du chưa nhìn thấy đã thấy thương cô rồi, liền lén nhìn cô một cái rồi quay vội đi, trong lòng không khỏi xót xa. Cậu biết mà, Tiểu Minh lại vì cậu mà không ăn uống gì. Lần trước lên lớp cậu, nghe cậu nói rồi chẳng ngất đó sao. Hôm đó, nhìn cô cũng mệt mỏi lắm rồi, khuôn mặt trắng nhợt nhạt toàn màu nước. Hạo Du thực không muốn nói ra những lời quá đáng đến vậy, nhưng cậu cũng không chịu nổi để đám bạn bắt nạt Tiểu Minh, cậu chỉ muốn Tiểu Minh mau rời khỏi lớp cậu để không phải chịu đau đớn nữa. Rồi từ hôm đó trở đi, cậu không còn thấy Tiểu Minh đến lớp cậu, cũng không tìm cậu và Tú Giang nữa. Hạo Du có muốn gặp Tiểu Minh, dù cậu đã cố tình đi qua lớp cô cũng chẳng thấy cô đâu. May có bữa cơm hôm nay để gặp cô thì lại thấy Tiểu Minh còn tiều tụy hơn trước, thật đau lòng làm sao.

_Tiểu Minh, con không sao đấy chứ? – giọng bố Hạo Du lo lắng.
_Không đâu ạ, hì hì.

Tiểu Minh cố làm mặt tươi tỉnh cho bố mẹ đỡ lo rồi cúi xuống ăn. Hai bác thấy Tiểu Minh ăn rồi cũng không nói gì thêm nữa. Không khí bữa cơm đột nhiên lại chùng xuống, không ai nói với ai lời nào, hồi lâu mới vang lên tiếng nói của Tú Giang:

_Bác…hai bác ăn đi ạ.

Nghe tiếng cô ấy, Tiểu Minh liền quay sang bên. Tú Giang đang gắp thức ăn cho mọi người, trong đó có cả cô. Rồi Hạo Du cũng gắp lại cho Tú Giang. Tiểu Minh còn nhìn thấy hai người đang nhìn nhau cười nữa chứ.

Tiểu Minh lại cúi mặt xuống bàn. Có…có cái gì đó đang cứa vào tim cô, đau…đau lắm, đau đến không sao thở nổi. Và hình như mắt cô lại nhòe đi lần nữa, nhưng Tiểu Minh đã đưa tay gạt nước mắt đi ngay. Để kìm nén nỗi đau và tiếng khóc nấc lên, Tiểu Minh đưa vội miếng thức ăn vào miệng. Nhưng sao…cô thấy đắng vô cùng.

Tiểu Minh cố gắng để không khóc, cô ngồi yên nghe bố mẹ chồng cô và Tú Giang nói chuyện.

_Tiểu Giang, con cứ ăn tự nhiên nhé, không phải khách sáo đâu.
_Dạ vâng, hai bác cứ để con ạ, hì hì.
_Thấy hai đứa vẫn thân nhau được từ bé đến lớn như thế này, hai bác rất phấn khởi. Cả
Tiểu Minh nữa, Tú Giang với con cũng là bạn bè thân thiết phải không?

Thấy bố tự nhiên nói tới mình, Tiểu Minh hơi lúng túng rồi vội gật đầu mà không nói gì. Cô vẫn không hiểu sao, Tú Giang với Hạo Du yêu nhau lâu như vậy mà bố mẹ Hạo Du lại không biết. Thực ra, chuyện Hạo Du với Tú Giang yêu nhau chỉ có bố cậu là không biết, còn mẹ thì đã biết rồi, chỉ là bà giấu cho con trai mình thôi. Ông Hạo tuy không hải là người quá nghiêm khắc trong chuyện tình cảm của con cái nhưng ngay từ khi Hạo Du còn bé, ông đã quyết định con dâu tương lai của con mình chỉ có thể là Minh Minh thôi. Vì thế ông không cho phép Hạo Du đưa bất kì bạn gái nào về nhà chơi. Nhưng ông cũng không kiểm soát hết tất cả các mối quan hệ của con trai mình nên Hạo Du có người yêu là Tú Giang cũng không hay biết. Cũng vì lý do bố mình như thế, Hạo Du cũng tránh không đưa Tú Giang về nhà bao giờ. Hôm nay Tú Giang đến nhà Hạo Du ăn cơm, cũng chỉ với danh nghĩa là bạn cũ và bạn thân của vợ chồng Hạo Du và Minh Minh mà thôi. Chẳng phải là đưa ra mắt gì như Tiểu Minh nghĩ.

Mà phải đưa Tú Giang đến, đối với Hạo Du, việc này chỉ là bất đắc dĩ mà thôi!

Trong lúc Tiểu Minh đang ở nhà bố mẹ chồng ăn cơm tối, Đình Phong ở trong một khách sạn lớn ở Thái, cũng đang thưởng thức bữa tối mà không ngừng nghĩ đến Tiểu Minh. Từ cái hôm nhờ Tiểu Phần chăm sóc Tiểu Minh giúp mình đến giờ, không được gặp cô mà anh thấy nhớ cô đến cồn cào ruột gan, thậm chí trong mơ cũng nghĩ đến cô, làm gì cũng ngơ ngẩn vì nhớ cô. Cho dù Tiểu Minh đã từ chối tình cảm của anh, cho dù cô có làm anh đau lòng đến thế, Đình Phong vẫn không nguôi mong nhớ, lo lắng cho cô. Thậm chí việc không được gặp Tiểu Minh còn làm anh cảm thấy đau khổ hơn cả việc bị cô từ chối. Ngay từ đầu, Đình Phong đã tự nhủ cho dù Tiểu Minh không thuộc về anh, Đình Phong sẽ vẫn ở bên chăm sóc, quan tâm cô, sẽ luôn bảo vệ cô.

Từ hôm bay sang đây, Đình Phong tuy nhớ Tiểu Minh da diết nhưng lịch tập luyện và thi đấu dày đặc khiến anh không còn thời gian rảnh rỗi mà đi mua sim mới để nhắn tin hỏi han Tiểu Phần nữa. Điều đó khiến anh vô cùng lo lắng cho Tiểu Minh. Không hiểu sao mấy hôm gần đây, cứ nghĩ đến Tiểu Minh là anh lại thấy bồn chồn không yên, ruột gan nóng hôi hổi. Anh không ở nhà, lại không hỏi han được tình hình của Tiểu Minh, không biết cô có gặp chuyện gì không nên rất khó chịu. Đã mấy đêm anh mơ thấy Tiểu Minh khóc lóc thảm thiết, anh có hỏi sao cũng không chịu nói gì, cứ khóc đến nỗi lả cả đi, mà cô cũng gầy đi nhiều lắm.

Chợt nghĩ đến chuyện mấy giấc mơ, Đình Phong lại cảm thấy khó thở vô cùng. Anh lo cho Tiểu Minh quá, sợ nhỡ cô gặp chuyện gì lại không có ai bảo vệ. Nỗi lo cứ làm anh đứng ngồi không yên, cuối cùng Đình Phong cũng quyết định đi mua sim để liên lạc với Tiểu Phần, cho dù chỉ còn mười phút nữa là đến giờ luyện tập cho trận đấu quan trọng ngày mai – trận bán kết để giành vé vào trận cuối cùng (chung kết giải vô địch Bóng rổ U17 khu vực Đông Nam Á). Mặc kệ luyện tập, Đình Phong không thể cứ ngồi yên được, anh muốn biết tình hình của Tiểu Minh – cô gái anh yêu.

Mua được sim cũng khá vất vả, Đình Phong liền trốn vào một góc rồi gọi điện cho Tiểu Phần, mặc cho huấn luyện viên và các đồng nghiệp đang ráo riết tìm anh. Bóng rổ là tình yêu của anh, nhưng nó không quan trọng bằng Tiểu Minh, trên đời này không có gì quan trọng bằng cô cả, kể cả bản thân anh!

Thấy đầu dây bên kia nhấc máy, anh sốt sắng hỏi ngay, giọng lo lắng vô cùng:

_Tiểu Phần, anh đây, Đình Phong đây. Tiểu Minh thế nào rồi?

Tiểu Phần đang ngóng chờ Đình Phong gọi, nghe thấy giọng anh liền kể luôn một hồi chuyện Tiểu Minh, giọng vừa buồn, vừa lo lắng, vừa sợ hãi, lúc lại nghẹn ngào.

_Đình Phong, sao bây giờ mới thấy anh liên lạc. Các anh còn đấu mấy trận nữa thế, bao giờ thì anh về được. Tiểu Minh đáng thương lắm, có nhiều chuyện rất tồi tệ đã xảy ra…

Đình Phong nghe hết mọi chuyện mà thấy lòng đau như thắt lại. Anh không biết Tiểu Minh phải chịu tổn thương nhiều đến thế, lại không ở bên chăm sóc cô được, anh thấy mình thật vô dụng. Lại nghe Tiểu Phần nói câu cuối cùng: “Bây giờ chỉ có mỗi em ở bên Tiểu Minh thôi, không có ai bảo vệ cô ấy cả”, anh càng không thể nào giữ mình bình tĩnh được.

_Tiểu Phần, mai anh sẽ về.
_Mai…mai? Anh không phải thi đấu nữa sao?
_Chuyện đấy không quan trọng bằng Tiểu Minh. Sáng mai anh sẽ về chuyến bay sớm nhất.
_Nhưng như vậy có được không ạ?
_Tiểu Phần, Tiểu Minh đang làm gì thế?
_Em…em không biết.
_Sao lại không biết. Em không ở bên Tiểu Minh sao? – Đình Phong không giữ được bình tĩnh mà quát lên.
_Bạn ấy sang nhà Hạo Du ăn cơm.
_Trời ơi, vịt con còn sang đấy làm gì chứ. Haiz, thôi được rồi, nếu được anh sẽ về ngay trong đêm nay.

Đình Phong nói rồi dập máy ngay, tâm trạng anh vô cùng hỗn loạn. Liên lạc mua vé mà anh chỉ giận mình ngay lúc này không thể về bên Tiểu Minh được. Mà Đình Phong muốn về nay trong đêm nay chỉ có thể đi bằng máy bay riêng, việc đấy thì không khó nhưng anh quả thực không muốn nhờ vả “ông già đó”. Cuối cùng, Đình Phong đành quyết định sáng mai sẽ bay chuyến bay sớm nhất để trở về bên Tiểu Minh, cho dù có phải bỏ trận bán kết ngày mai đi chăng nữa. Đối với anh, việc ở bên bảo vệ Tiểu Minh là việc quan trọng nhất lúc này.

 

* * * * * *

_Con mời bố mẹ, mời anh, mời cậu.

Tiểu Minh bê hai đĩa xoài từ trong bếp ra phòng khách, cô để nhẹ nhàng xuống bàn rồi mời rất lễ phép nhưng gương mặt lại hết sức vô cảm, dường như vì đã quá mệt mỏi. Nụ cười thường trực trên môi không còn nữa, chỉ còn sự đau buồn là còn đọng lại trên gương mặt tiều tụy kia. Mời xong rồi, Tiểu Minh lại đi ngay vào bếp dọn dẹp bát đũa. Cô bé cứ như đang tự biến mình thành người làm vậy.

_Ơ, Tiểu Minh, con ăn đã chứ.
_Dạ thôi ạ. Con vào dọn dẹp đã.
_Để đấy mai bác giúp việc sẽ lên dọn. Con ăn đã con.
_Thôi ạ, để con dọn cũng được mà.

Tiểu Minh nói rồi lầm lũi đi vào bếp. Nhìn cái dáng gầy gò bé nhỏ của Tiểu Minh, lại thêm gương mặt xanh xao, hốc hác, Hạo Du ngồi đấy mà thấy vô cùng thương xót. Cậu chỉ muốn lao ngay đến ôm ghì lấy Tiểu Minh vào lòng, để rồi sẽ giữ cô mãi ở bên cậu không rời xa.

Nhưng đó chỉ là ước muốn của cậu. Hạo Du quay sang thấy Tú Giang ở bên cạnh sao dám làm như thế. Nhưng giả sử, nếu cô ấy không theo cậu đến đây, hẳn Hạo Du cũng sẽ không thể thực hiên được ước muốn kia. Bao ngày qua cậu đã cố gắng thế nào chứ, sống giả dối với lòng mình chỉ mong Tiểu Minh có thể quên cậu đi mà sống một cuộc sống hạnh phúc. Chỉ cần cậu một phút yếu lòng mà đến ôm lấy Tiểu Minh thôi, cậu sẽ cùng làm cho hai người con gái cùng đau khổ, nỗ lực bấy lâu nay cũng sẽ tan thành mây khói mất thôi.

Nghĩ như vậy nhưng đưa miếng xoài vào miệng mà tâm trí cậu cứ để ở chỗ Tiểu Minh. Cậu định kiếm cớ gì để vào trong đó nhưng sợ Tú Giang thông minh sẽ nhận ra ngay. Cuối cùng, Hạo Du đành quay ra cầu cứu bố mẹ, biết đâu hai người lại “bắt” cậu vào giúp Tiểu Minh thì sao. Nhưng hình như mọi chuyện lại không như Hạo Du mong đợi, bố mẹ cậu đang nói chuyện với Tú Giang, thậm chí còn chẳng để ý đến cậu.

Hạo Du thở dài ngao ngán, nhân lúc Tú Giang không để ý liền ngó vào bếp xem Tiểu Minh đang làm gì. Bất chợt, một tiếng vỡ lớn vang ra từ trong bếp, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Hạo Du không suy nghĩ được gì, lao vội vào trong chỗ phát ra tiếng động. Tiểu Minh đang quỳ dưới đất, vụng về nhặt những mảnh vỡ lên, người cứ run lên lập cập. Hạo Du nhìn thấy vậy nhưng chỉ đứng ở đằng sau cô không nói gì, chờ cho mẹ và bố cậu chạy đến bên Tiểu Minh trước.

_Tiểu Minh, có chuyện gì thế con? – mẹ Hạo Du sốt sắng hỏi.
_Con…con xin lỗi. – Tiểu Minh ngước lên nhìn mẹ, ánh mắt vô cùng đáng thương – Để…để con dọn.

Mỗi lần sợ hãi hay lo lắng điều gì là Tiểu Minh lại lắp bắp. Lúc nãy cô vì sợ Hạo Du sẽ công khai mối quan hệ của mình với Tú Giang mà làm rơi cái bát. Ánh mắt cô đến bây giờ vẫn tràn ngập sự sợ hãi.

_Tiểu Minh, mặt con tái mét rồi. Mau…mau lên phòng nghỉ đi con.
_Con…con có sao đâu.

Tiểu Minh nói như vậy vì cô không thể thấy được gương mặt thảm thương của mình lúc này. Mặt cô bé tái nhợt đi, mỗi cũng trắng nhợt nhạt, mồ hôi lại cứ thấm đẫm trán và tóc, nhìn cô bé đúng như người bệnh nặng vậy. Như thế thì thử hỏi sao mẹ chồng cô lại không lo lắng cho cô được chứ. Bà cứ giục con trai đưa Tiểu Minh đi nghỉ nên cô đành để Hạo Du dìu lên phòng cậu. Tất nhiên là Tú Giang cũng đi theo.

_Không…không cần đâu. Em tự đi được.

Lên đến cửa phòng Hạo Du, Tiểu Minh liền từ chối ngay sự giúp đỡ của cậu. Cô biết Tú Giang đi bên cạnh kia sẽ không vui.

Hạo Du thấy Tiểu Minh đã nói vậy thì chẳng còn cách nào khác ngoài việc nghe theo. Cậu buông tay ra rồi để Tiểu Minh tự đi vào, bước từng bước loạng choạng. Rồi vì mẹ Hạo Du đã bảo cậu ở lại trông Tiểu Minh nên cả hai cùng ngồi trên ghế cạnh giường.

Tú Giang đi qua đi lại phòng Hạo Du. Quả thật, đây là lần đầu tiên cô bước vào phòng của bạn trai mình. Cô nhìn quanh đồ đạc một lượt rồi quay ra hỏi cậu:

_Ảnh em và anh đâu hết rồi? Anh bảo bày lên tủ rồi cơ mà.
_À, anh mang về nhà mới hết rồi.
_Ra vậy. Mà anh định bao giờ nói với bố mẹ chuyện chúng mình đấy. Em là người yêu anh mà bây giờ mới được đến nhà anh là không được đâu nha.

Tú Giang nói giọng giận dỗi rồi đến bên ngồi vào lòng Hạo Du. Nói ra câu này thì quả thực cô đã không còn coi Tiểu Minh là bạn nữa rồi, cô biết những lời này có thể bóp nát trái tim của Tiểu Minh mà. Nhưng mà có lẽ, ai ở trường hợp của Tú Giang cũng sẽ hiểu cho cô. Biết bạn trai mình phải về nhà ăn cơm với một cô vợ mà đấy lại không phải mình thì sao có thể không bực tức chứ. Hơn nữa Tú Giang là người yêu Hạo Du mà cũng chỉ có thể đến với danh nghĩa là bạn cũ thôi thì sao mà chịu nổi. Đến rồi lại thấy “bố mẹ chồng tương lai” quá yêu quý cô con dâu kia nên lại càng cảm thấy tức giận hơn. Tú Giang thấy mối quan hệ giữa cô và Hạo Du phải được công nhận càng sớm càng tốt, cô cần sự dứt khoát của Hạo Du. Nhưng cô cũng sợ sẽ không thay thế được vị trí con dâu của Tiểu Minh trong lòng bố mẹ cậu. Không hiểu sao nỗi lo sợ ấy lại làm Tú Giang thấy thật nực cười, chẳng phải từ trước tới nay, cho dù về bất kì mặt nào, cô cũng đều hơn hẳn Tiểu Minh đó sao. Nếu là bảo Tiểu Minh sợ không thay thế được cô còn có thể chấp nhận được chứ bảo cô không làm được điều đó thì cô thực sự không tin nổi.

Nhưng cô không hiểu sao Hạo Du lại không trả lời câu hỏi của mình, chỉ thấy Hạo Du cứ trầm ngâm suy nghĩ. Cô đang định hỏi lại thì lại nghe tiếng gọi của mẹ Hạo Du ngoài cửa.

_Tiểu Giang xuống giúp bác một tý được không con?
_Dạ, vâng ạ.

Tú Giang tuy thực lòng mà nói thì không hề muốn (xa Hạo Du, nói đúng hơn là không yên tâm để Hạo Du ở lại với Tiểu Minh) nhưng vẫn phải đồng ý đi ra phía cửa. Dù sao cô cũng cho rằng có thể gần gũi với mẹ Hạo Du sẽ giúp cô lấy được lòng mẹ cậu. Thực ra Tú Giang đâu biết là mẹ Hạo Du cố tình gọi cô xuống để Hạo Du và Tiểu Minh ở bên nhau riêng tư một lúc. Tuy rằng bà biết Tú Giang chính là người yêu của con trai mình nhưng là một người mẹ, bà dễ dàng nhìn ra ngay được tình cảm mà Hạo Du dành cho vợ – Tiểu Minh. Nhân đây bà cũng muốn xem thái độ và biểu hiện của Hạo Du – con trai bà, bà muốn biết Hạo Du dành tình cảm cho ai nhiều hơn để dễ bề liệu chuyện. Bà biết chồng mình luôn chỉ coi Tiểu Minh là con dâu duy nhất nhưng nếu người Hạo Du yêu thực sự chỉ có mình Tú Giang thôi thì bà cũng sẽ bảo vệ con trai mình đến cùng.

_Tiểu Giang, con xuống trước đi, vào bếp dọn dẹp nốt giúp bác với.
_Dạ vâng.

Chờ Tú Giang ngoan ngoãn đi xuống trước rồi, bà mới vào phòng Hạo Du, nhét vào tay cậu cốc nước cam bà vừa vắt cho Tiểu Minh. Ghé tai con trai, bà thì thầm:

_Hạo Du, con cho vợ con uống đi, con bé trông có vẻ ốm yếu quá.
_Vâng ạ, mẹ cứ xuống trước đi.

Bây giờ đến Hạo Du “đuổi” mẹ mình xuống để có thời gian ở một mình bên Tiểu Minh. Tất nhiên là người thông minh như mẹ cậu đã nhận ra ngay điều đó, bà cười hiền từ, quay lại nhìn Tiểu Minh một tý rồi đi ra, không quên đóng kín cửa.

Chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của mẹ, Hạo Du mới đến ngồi bên cạnh giường Tiểu Minh, vẫn ra vẻ lạnh lùng với cô:

_Này, dậy đi, mẹ tôi mang nước cam lên cho cô đó.

Nghe tiếng Hạo Du, Tiểu Minh – đang nằm trùm kín chăn – liền ngồi dậy. Cầm cốc nước cam anh đưa, Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào nó rồi mới đưa lên miệng uống. Rồi cô rón rén đưa mắt nhìn trộm Hạo Du một cái và lại cụp mắt xuống ngay. Cô sợ anh sẽ nhìn thấy cái nhìn đầy yêu thương cô dành cho anh mất, cô biết là cô không thể làm như vậy được. Cho dù cô có yêu anh đến mấy, tình yêu của cô cũng chẳng mang lại hạnh phúc cho anh, thậm chí còn làm Tú Giang phải chịu khổ. Cái Tiểu Minh cần, là Hạo Du được hạnh phúc, bên người anh yêu.

Có lẽ…cô phải từ bỏ thật rồi…

Tiểu Minh mỗi lần đưa cốc lên miệng uống là lại lén quay sang nhìn lướt qua anh một cái. Đã bao lâu rồi cô không được ở gần bên anh như lúc này, cảm giác như hàng thế kỉ đã trôi qua vậy. Và…cô nhớ anh đến mộng mị. Hóa ra, cô cứ đang tự lừa dối, tự an ủi mình thôi chứ Hạo Du đâu có ở bên cô, đâu có cười với cô. Anh lạnh lùng lắm, và anh đang ở bên Tú Giang kia kìa. Chắc anh hạnh phúc lắm nhỉ?

_Hạo Du, anh có hạnh phúc không?

Câu hỏi được phát ra trong vô thức từ những suy nghĩ trong lòng, tuy rất nhỏ nhưng Hạo Du ngồi cạnh vẫn nghe thấy. Cậu hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Tiểu Minh thì bắt gặp ngay ánh mắt của cô. Hạo Du miễn cưỡng gật đầu.

_Em muốn nghe anh nói, anh có hạnh phúc không, khi ở bên Tú Giang?

Vì Hạo Du đã để ý đến lời nói của cô nên Tiểu Minh quyết định sẽ hỏi tất cả những gì cô muốn biết lúc này. Tất cả, để rồi…quyết định…

_Ừ, tôi hạnh phúc.
_Anh trước giờ vẫn chưa bao giờ cần em, dù chỉ một tý thôi sao. – Tiểu Minh nhìn Hạo Du đau đớn.
_Ừ, chưa bao giờ cần.

Một lời nói ra mà sao khiến cả hai trái tim cùng tan nát. Hạo Du nói ra vô cùng đau đớn. Tiểu Minh nghe thấy cũng vô cùng đớn đau. Cô cứ ôm lấy ngực, cố gắng kìm nén nước mắt sắp tuôn trào đến nơi để tiếp tục hỏi Hạo Du.

_Vậy…anh có thể cho em biết mục đích của anh khi chấp nhận lấy em không?

Tiểu Minh nhìn đăm đăm vào mắt Hạo Du, cố hỏi nốt câu hỏi mà cô vẫn muốn biết từ khi anh đồng ý cưới cô đến bây giờ. Cho dù câu trả lời có làm cô đau khổ, Tiểu Minh vẫn muốn được biết rõ mục đích của anh khi chấp nhận cuộc hôn nhân này.

_Vì…bố tôi chỉ muốn cô làm con dâu nên… – Hạo Du cũng nghẹn ngào nói không thành lời, tại sao Tiểu Minh lại hỏi đến chuyện cậu đã quên lâu rồi cơ chứ, tất cả những gì định nói ra đây, đều là những chuyện “xưa cũ”, là chuyện trước khi cậu có tình cảm với cô mà thôi – nên…để dễ dàng đến được với Tiểu Giang, tôi chấp nhận lấy cô rồi sẽ từ từ để cô tự động rút lui khỏi cuộc đời tôi. Như thế thì cuộc hôn nhân sẽ không thành, và…bố tôi cũng chẳng có lý do gì để ép buộc tôi lấy cô một lần nữa.

_Em…hiểu rồi. Nhưng chắc là anh không ngờ em lại “bám” anh dai đến thế, phải không? – giọng Tiểu Minh vang lên chua xót, đầy oán giận.

Ừ, và cũng không ngờ, bây giờ chính anh lại yêu em nhiều đến vậy. Hạo Du nghĩ trong đầu nhưng không thể nói ra được đành gật đầu nhẹ trong im lặng. Cậu ngồi cúi mặt xuống sàn buồn bã, chờ đợi câu hỏi tiếp theo của Tiểu Minh. Nhưng cô không tiếp tục hỏi nữa mà chỉ nói, câu nói được nói ra như thể con dao cắm trong tim lâu ngày rồi cũng phải quyết định rút nó ra vậy. Càng để lâu lại càng đau mà. Nhưng có vẻ như, rút ra rồi, nỗi đau để lại còn như nhân lên gấp bội, khiến cả Hạo Du cũng cảm thấy đau đớn tột cùng.

_Hạo Du, nếu như anh không cần em, thì sự tồn tại của em cũng chẳng có nghĩa lý gì. Chi bằng em biến mất khỏi cuộc đời anh, để anh sống một cuộc sống bình yên không vướng bận. Chỉ cần anh hạnh phúc…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: