truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 17-18 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Nhà Tú Giang
9.30 p.m

“Rầm”
_Cô Gia Nhi, cô đợi đã, cô chủ đang học không muốn ai làm phiền cả.

 

Đang ngồi ôn bài cho bài thi ngày mai, tôi chợt bị làm mất tập trung bởi tiếng sập cửa đến “rầm” một cái. Gia Nhi, chị ta lại đến nhà tôi làm phiền đây.

 

“Rầm”

 

_Tú Giang.

 

Sau khi cánh cửa bị đạp không thương tiếc, Gia Nhi lao vào phòng tôi, mặt có vẻ tức giận lắm. Nếu ở đây có cái gì chị ta ghét, chắc chị ta sẽ lao tới mà cắn xé nó ngay lập tức mất.

 

_Có chuyện gì mà chị sang nhà em giờ này thế? – tôi từ tốn.
_Cái con nhỏ Tiểu Minh gì đó, nó muốn chết rồi đây.

 

_Sao thế? – sao lại có cả Tiểu Minh ở đây.

 

_Hôm nay tận mắt chị nhìn thấy nó ngồi sau xe Đình Phong, còn ôm anh ấy nữa. Con nhỏ láo toét này, hừ.

 

_Bình tĩnh lại xem nào. Hình như Tiểu Minh với Đình Phong đang yêu nhau cơ mà.

 

_Gì cơ, em nói gì. Từ trước đến giờ, con ranh nào động vào Đình Phong đều phải chịu hậu quả cả. Nó không sợ chết hay sao mà dám làm người yêu anh ấy.

 

_Này, chị định làm gì hả? Tiểu Minh là bạn thân của em, em không cho phép chị động vào cô ấy.

 

_Thôi đi, em vẫn chưa tỉnh ra à, con nhỏ đó chắc cũng tiếp cận em vì Hạo Du thôi, nó đang ve vãn chàng trai của em đấy, còn bảo vệ nó nữa. Chuyện chị bảo em hôm trước em không tin à. Nó ngồi sau Hạo Du lai về, hai đứa đi tình cảm lắm. Chị nhìn mà nó còn dám nhìn lại nữa. Yên tâm đi, chị sẽ trả thù cho cả hai chị em mình. Thôi chị về đây.

 

_Này, đợi đã…Chị không được làm hại Tiểu Minh đâu đó, này…

 

Chị ta tức giận nói một hồi rồi bỏ về. Tôi thở dài ngao ngán. Từ trước đến giờ, đúng là chị ta nói “xử” ai thì người đó một là sẽ sợ hãi quá mà chuyển trường, hai là không có…khả năng để đi học nữa luôn. Mà sao Tiểu Minh lại dây vào Đình Phong cơ chứ, không lẽ cũng chỉ vì vẻ bề ngoài sao. Nhưng mà…tôi thấy hai người đúng là thực sự yêu thương nhau mà.

 

Haiz, mà còn mối quan hệ thân thiết khác thường giữa Hạo Du và Tiểu Minh nữa. Rõ ràng là có điều gì đó tôi không được biết mà. Lúc hỏi Tiểu Minh thì là nhờ đưa về, hỏi Hạo Du thì lại bảo không gặp. Sao Hạo Du lại nói dối tôi cơ chứ, nếu chỉ vì nhờ đưa về thì sao lại phải giấu?
Ôi, loạn hết cả lên rồi, đau đầu quá. Tâm trí đâu mà làm bài kiểm tra ngày mai đây, haizzzzzz………….

 

10.15 p.m
Sau một hồi vật vã (nói quá) thì tôi cũng dọn dẹp xong cái bếp và rửa hết đống bát đĩa xoong thìa… Thực ra thì cũng không đến nỗi vất vả cho lắm, tại bây giờ tôi cũng quen với những việc ấy rồi mà, nhưng mà tại rửa không có nước nóng, cảm giác “được” ngâm tay trong nước lạnh mới thực “thú vị” làm sao TT_TT. Nhưng mà thôi, cũng không nên kêu ca gì, tôi là tự nguyện muốn giúp Đình Phong mà, nếu để anh ấy rửa thì còn tội hơn, haiz.

Úp nốt cái bát cuối cùng lên, lau khô tay sạch sẽ tôi mới tung tẩy đi ra ngoài, đã muộn lắm rồi đây, gần mười rưỡi rồi. Thôi chết, tôi đi cả ngày mà chẳng nói gì với Hạo Du, điện thoại tôi vẫn hết pin, bây giờ bật còn không lên đây. Hic, dạo này Hạo Du có thay đổi chút khéo lại giận tôi thì chết TT_TT.

Vội đi ra ngoài, tôi đang định lên tiếng gọi mới nhớ ra là Đình Phong đang nằm trên giường, lúc nãy tôi ngó ra thấy anh đã ngủ thiếp đi rồi. Chắc anh mệt lắm, nhưng tôi cũng không thể về mà không bảo gì với anh được.

Lay nhẹ người anh, tôi gọi nhỏ:

_Đình Phong, em phải về thôi, muộn lắm rồi…

Nghe thấy tôi gọi, anh tỉnh ngay, giọng vẫn ngái ngủ:
_Vịt con, em phải về rồi à?
_Vâng ạ, mười rưỡi rồi, em phải về thôi, hì.
_Vậy để anh đưa em về, muộn thế rồi.
_Ơ, không cần đâu ạ, em đi xe được rồi. Anh vẫn mệt thì cứ nghỉ đi.
_Thôi, không sao mà, đưa em về một tí, để em tự đi tối thế này rồi anh có nằm ở nhà cũng không yên tâm được.

Đình Phong nói rồi ngồi dậy luôn, không chờ tôi nói gì thêm đã đi thẳng vào nhà. Một lúc sau anh mới đi ra, kín mít từ đầu đến chân.

_Đi thôi nào vịt con, em đã cầm bánh chưa?
_A, ừ nhỉ…

May có Đình Phong nhắc, hic, tí thì tôi quên luôn cả bánh cả găng tay cho anh Hạo Du. Lật đật chạy ra vào lấy, tôi mới giục anh đi về nhanh. Ngoài trời lúc này tối om, gió thổi lạnh buốt khiến tôi thấy hơi gai người. Chờ Đình Phong lấy xe mới kinh khủng làm sao, tôi đứng mà người cứ run lên bần bật. Ngồi sau anh, tôi cứ phải ôm chặt lấy anh rồi đút tay vào túi áo anh. Đeo găng mà không thấy đỡ buốt tí nào. May là Đình Phong còn đi chậm chậm đấy.

Đi về đến trước cửa nhà, tôi vẫy chào Đình Phong, dặn anh ấy đi cẩn thận rồi mới vào. Người tê cứng đi vì lạnh.

“Cạch”

Mở nhẹ cửa, tôi rón rén đi vào. Đèn chưa tắt chứng tỏ Hạo Du vẫn chưa đi ngủ. Mà mai thi học kì, khéo anh ấy đang học, mà tôi thì vẫn chưa ôn gì, hic hic, lười biếng quá đi. Tháo giày, tôi định chạy một mạch lên phòng luôn cho khỏi rét thì chợt lại nhìn thấy Hạo Du đang nằm trên sofa. Lại gần anh, tôi mới biết là anh đang ngủ. Lạ thật, tivi không bật sao anh lại nằm ngủ ở đây, không lẽ…anh chờ tôi về? Chắc không phải rồi =.=

_Anh ơi – tôi lay nhẹ người anh – dậy đi, sao lại nằm đây.

Vừa lay đến lần thứ hai, Hạo Du đã bật dậy, nhìn tôi chằm chằm rồi bỗng…quát tôi:

_Cô đi đâu cả ngày thế hả, có biết là tôi gọi cho cô bao nhiêu cuộc rồi không hả?
_Dạ, hic, em xin lỗi, em cũng định gọi cho anh rồi, nhưng máy em hết pin nên…
_Hết pin thì cũng phải mượn máy ai mà gọi về chứ, có biết là tôi tưởng cô bị bắt cóc mất rồi không. Chơi gì cũng phải biết giờ mà về chứ.

Hic, Hạo Du mắng tôi cứ như…bố tôi vậy. Tôi nghe anh chỉ biết cúi gằm mặt, trong đầu chỉ dám nghĩ thầm bình thường Hạo Du vẫn đi đến đêm mới về, có lần lại còn không về, tôi có trách mắng gì anh đâu cơ chứ, hic. Thế mà tôi đi về sớm thế này đã bị nói rồi TT_TT

Mà, không lẽ…Hạo Du vì lo cho tôi nên mới nổi giận như vậy???

_Hạo Du, anh…anh lo cho em sao?
_Chẳng lo à, không lo thì tôi ngồi đây chờ cô làm gì để đến nỗi ngủ quên mất. Biết mấy giờ rồi không, con gái ở ngoài đường giờ này không về nhà, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao chứ hả?

Hạo Du nói giọng rất bực bội, anh ngồi phịch xuống ghế rồi quay mặt đi. Còn tôi thì hẳn là đang vui quá nên tim cứ đập rộn ràng cả. Tôi nhoẻn cười một cái rồi ngồi ngay xuống cạnh anh, cố lấy giọng ngon ngọt nhất có thể:

_Hì, em xin lỗi mà. Lần sau đi đâu em cũng nhớ gọi cho anh không để anh phải lo nữa
_Tốt nhất là nên như thế. – Hạo Du nói mà vẫn không thèm nhìn vào tôi
_Đừng vậy mà. Em có mua quà về cho anh đây nè.

Nói rồi tôi liền đưa cái túi quà ra cho anh. Nhưng Hạo Du không cầm lấy, cũng vẫn không nhìn tôi. Hic, không lẽ lo cho tôi nên anh giận tôi luôn hả.

_Hạo Du à, em đi chơi vẫn không quên mua quà cho anh đây này, anh nhận lấy đi mà.

Tôi vừa nói vừa đưa túi quà vào lòng anh. Hạo Du liếc nhìn nó một cái, rồi lại quay đi, không nói lời nào. Lần này, tôi cầm túi quà, đưa hẳn vào tay anh.

_Nhận đi mà.
_Haiz, đi chơi về muộn nên định chuộc lỗi đây hả. – Hạo Du vừa quay ra nhìn tôi vừa nói.
_Hì hì, anh mở ra xem đi anh.

Thấy Hạo Du đã chịu cầm nó. Tôi mới giục anh. Nhưng Hạo Du vẫn còn đang ngắm nghía cái túi chưa chịu lấy quà ra.

_Quà cho tôi hả?
_Vâng, hì, anh lấy ra xem đi.
_Ừ.

Hạo Du ậm ừ rồi mới đưa tay vào túi, nhẹ nhàng lấy đôi găng tay ra.

_Là găng tay hả?
_Dạ vâng. – tôi nhoẻn cười – đeo thử đi anh, để em giúp anh nhé.
_Ừ.

Thấy Hạo Du gật đầu, tôi liền tháo mác ở đôi găng tay ra rồi cẩn thận đeo từng cái cho anh. Woa, Hạo Du trắng nên nhìn hợp lắm luôn, còn đẹp hơn cả Đình Phong nữa kia.

_Nhìn được không? – Hạo Du đưa tay lên nhìn nhìn rồi hỏi tôi.
_Đẹp lắm ạ, hì hì.
_Thật hả?
_Vâng, đẹp lắm.

Tôi lại nhoẻn cười, đưa ngón tay cái lên, cười tít mắt luôn.

Rồi tôi nghe thấy tiếng anh nhỏ tí.

_Cám ơn.

Hic, Hạo Du nói cám ơn tôi mà còn chẳng nhìn tôi nữa, nghe cũng lạnh lùng quá chừng à, chẳng biết anh có thích nó hay không nữa. Tôi tiu nghỉu. Bỗng thấy anh quay ra nhìn nhìn tôi.

_Sao thế?
_Anh không thích quà em tặng à? – tôi phụng phịu.
_Tôi nói thế bao giờ.

Nghe Hạo Du nói vậy, tôi mới nghệt mặt ra vài giây rồi nhoẻn cười toe toét. Chợt nhớ ra nửa cái bánh kem Đình Phong làm cho tôi, tôi liền khều tay Hạo Du:

_Anh ơi, em có mang bánh về, mình cùng ăn nhé!
_Bánh gì?
_Bánh kem ạ.

Nói rồi không để Hạo Du nói thêm gì, tôi liền mở hộp (Đình Phong đã cẩn thận cất bánh vào hộp cho tôi) rồi chạy ngay vào bếp lấy thìa mang ra và đưa anh.

_Anh ăn nhé! – tôi nháy mắt, nhìn thẳng vào mắt anh.

Hạo Du cũng nhìn tôi vài phút rồi ậm ừ. Tôi liền xúc ngay một miếng to đút cho anh, cười tươi:

_Anh ăn đi ạ, bánh tự làm đấy, ngon nhém^^
_Ừm, được. Mà…ai làm?

Hạo Du đưa thìa bánh vào miệng rồi bỗng quay ra hỏi tôi. Tôi nghe anh hỏi thì ngớ người, chỉ biết cười trừ và nói dối (không dám nói là Đình Phong làm):

_À, thì ở quán người ta làm, em…mua về.
_Ở quán mua về mà gọi là tự làm à, hâm thế.
_Hì, thì em cứ nói thế, nhưng đúng là…là…quán người ta làm trực tiếp, rồi em mua về. Như thế chẳng là tự làm còn gì. – tôi vẫn nói cố.

Bỗng anh bật cười:

_Ừ, đúng rồi, tự làm, ngốc thật, haha.

Tôi ngượng chín mặt, không nói gì thêm. Hạo Du cũng không nói thêm nữa, anh xúc bánh ăn thêm rồi mới quay sang tôi:

_Bánh ngon nhỉ, lâu lắm rồi tôi không ăn bánh kem đấy.
_Ơ, thế hôm sinh nhật anh không ăn ạ?
_Không, ăn mặn mà.
_A, vậy hay thế này đi. Coi như hôm nay tổ chức sinh nhật cho anh nhé! – tôi bỗng nảy ra một ý kiến hay ho.
_Nhưng mà ăn gần hết bánh rồi còn đâu. Mà sinh nhật, cũng qua, lâu lắm rồi.
_Không sao mà, em sẽ đi kiếm nến, anh đợi tí nhé.

Rồi không chờ anh nói gì thêm, tôi chạy luôn lên phòng. Nến, hình như tôi có “giấu” trong tủ một hộp. Đây rồi, tôi cầm vội số 1 với số 6 rồi xuống nhà. Ngồi phịch xuống sofa, tôi liền nở ngay một nụ cười tươi mặc dù vẫn đang thở mệt. Tôi cắm ngay hai cây nến vào miếng bánh còn lại (một góc trái tim^^) rồi bật lửa.

_Đợi em tắt đèn nha^^.

Chạy vội ra tắt đèn, tôi quay lại chỗ anh ngay. Nhìn ánh nến sáng lung linh đẹp quá đi.

_Anh ước đi anh. – tôi háo hức giục anh.
_Còn phải ước nữa à? – anh quay ra nhìn tôi, mặt ngố ngố, trông đáng yêu dễ sợ >.<
_Vâng, phải ước chứ ạ.

Nghe tôi, Hạo Du liền nhắm mắt rồi chắp tay trước ngực. Không biết anh ước gì đây, hoàn hảo đến vậy rồi còn gì nữa.

_Xong rồi, giờ thổi nến chứ hả.
_Vâng.

Tôi mỉm cười gật đầu rồi “ngắm” anh thổi nến. Hạo Du đúng là làm gì cũng dễ thương hết cả, hihi. “Canh” đúng lúc anh thổi nến tắt, tôi liền hát bài Happy birthday quen thuộc.

_Happy birthday to you, happy birthday to you…

Tôi vừa nhìn anh cười vừa hát, lắc lư cái đầu. Đến nửa bài, Hạo Du cũng lẩm nhẩm hát theo tôi. Ý, bây giờ tôi mới phát hiện ra anh hát…chẳng hay gì cả, hihi, giọng cứ sao sao ý. Nói chung là không như tôi tưởng tượng^^.

_…chúc mừng sinh nhật thứ 16 của anh.
_Ừ, cám ơn cô nhé, hì hì.

Oái, anh vừa cười kìa, nhưng nến với đèn tắt tối om nên không nhìn thấy, huhu. Tôi chạy liền luôn ra bật đèn rồi quay lại chỗ cũ, vẫn còn tiếc lắm vì nãy không được thấy anh cười, hic.

_Cô không ăn nốt bánh là tôi ăn hết đấy nhá.

Hạo Du ngậm cái thìa, nhìn tôi chăm chăm. Ôi, sao nhìn anh trẻ con thế không biết >.<
_Anh cứ ăn hết đi, không cần phần em đâu.
_Vậy…tôi ăn nốt nhé.

Tôi gật đầu rồi phì cười vì bộ dạng của anh lúc này. Rõ ràng, đây mới là tính cách thật của anh chứ tôi nghi cái lạnh lùng anh đối xử với tôi hằng ngày là cố tình lắm, bình thường ở trường anh cũng vui tính và hòa đồng lắm mà. Hic, anh toàn “phân biệt đối xử” với tôi.

_Cám ơn cô về bữa sinh nhật. – anh nháy mắt làm tôi ngẩn ra một lúc.
_Không…không có gì ạ. – tôi bỗng bối rối.
_Mà cô không đi học đi à, mai thi học kì rồi đó.
_À vâng, em đi học ngay bây giờ đây ạ. – tôi cười gượng.
_Ừ. Thôi, mười hai giờ hơn rồi, tôi đi ngủ đây. Nạp pin đi, nhớ chưa.
_Hì hì, vâng ạ, em nhớ rồi, chúc anh ngủ ngon.
_Ừm, ngủ ngon.

Nói rồi Hạo Du đi liền vào phòng tắm. Nhìn theo anh một tẹo, tôi lật đật đi bỏ vỏ bánh rồi mang hai cây nến lên phòng. Không phải tôi keo kiệt bủn xỉn gì đâu nha mà hai cái nến cháy dở cũng giữ lại. Cầm hai cây nến vào phòng rồi, tôi mới nhẹ nhàng cất chúng vào hộp mà tôi mua để lưu giữ những kỉ niệm với anh, trong đó quyển nhật kí của tôi với vài ba thứ linh tinh khác. Đây là tờ giấy với vỉ thuốc anh mua hồi tôi bị ốm, đây là sợi tóc của anh hôm tôi lén vào phòng anh lấy được, còn đây là ít len thừa từ cái khăn tôi đan cho anh cùng với bức ảnh chụp cái khăn bên cạnh cái thiếp chúc mừng. Bức ảnh tôi chụp trộm hôm bốn người cùng đi chơi mà tôi đã mang ra quán in ra và cất vào đây, cả miếng urgo tôi dán cho anh lúc anh bị thương. Và thêm đây, hai cây nến kỉ niệm ngày sinh nhật của anh (mặc dù quá mất khá lâu^^). Tôi nắn nót ghi từng chữ “Nến mừng ngày sinh nhật 16 tuổi của Hạo Du” rồi gắn vài túi nilon nhỏ đựng nến. Đóng hộp cẩn thận xong, tôi thở một hơi thật dài rồi mỉm cười, nâng niu cái hộp cất đi.

Xong rồi, tôi bây giờ phải đi học đã, mười hai giờ rồi. Mai còn thi Lý và Toán nữa, hai môn tôi dốt đặc, hic hic, phải cố ôn cho kĩ thôi TT_TT  

 

6.20 a.m
“Oáp…oáp…”

 

Tiểu Minh ngáp dài rồi tụt xuống khỏi cái giường ấm áp, uể oải đi về phía phòng tắm. Hôm qua cô thức học đến gần ba giờ sáng nên hôm nay dậy rất mệt mỏi, phải qua đến bốn, năm lần chuông mới có thể ra khỏi giường, vậy mà vẫn còn thấy buồn ngủ lắm.

 

_Ơ, Hạo Du, anh chưa đi học sao?

 

Cô ngạc nhiên khi bất ngờ thấy Hạo Du vẫn đang ngồi sofa…mút sữa mà chưa đi học.

 

_Hôm nay Tiểu Giang bảo tôi không cần ra đón nên tôi chờ cô, nhanh đi.
_Vậy ạ. Thế sao anh không gọi em dậy sớm hơn. – Tiểu Minh từ phòng tắm nói vọng ra.
_Lúc gần sáng tôi thức dậy uống nước thì thấy cô vẫn đang học nên mới không đánh thức cô dậy sớm.
_Vậy ạ, hì hì.

 

Tiểu Minh khẽ cười rồi vệ sinh cá nhân xong là vội lên phòng thay quần áo ngay. Cô phải nhanh không sợ Hạo Du sẽ phải chờ lâu.

 

_Ổn rồi.

 

Ngắm mình trong gương một tẹo, Tiểu Minh phi ngay xuống nhà. Đến trước Hạo Du, cô thở mệt, nhưng vẫn gắng cười tươi:

 

_Anh ơi, đi thôi ạ. Anh…sẽ lai em chứ?
_Không, xe ai người ấy đi chứ. – Hạo Du giọng lạnh tanh.
_Hic, nhưng em không có xe ạ. – Tiểu Minh khổ sở nói. Hôm qua Đình Phong lai cô về nên xe đã để ở trường mất rồi.
_Thế xe cô đâu?
_Em…để ở trường mất rồi ạ.

 

Rồi Hạo Du đứng trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì một lúc rồi mới khẽ gật đầu.

 

_Thôi được rồi, đi thôi.

 

Chỉ nghe thấy Hạo Du nói thế, cô vui lắm, cười tươi roi rói đi theo cậu. Chợt, cô thấy có ai…giông giống Đình Phong đang chờ ở ngoài nên vội chạy ra mở cửa. Đúng là Đình Phong thật, anh chờ đưa cô đi học đã lâu lắm rồi.

 

_Ơ, anh Đình Phong, anh đến đón em sao? – Tiểu Minh ngạc nhiên hỏi.
_Ừ, hôm qua em chẳng để xe ở trường còn gì. Nên anh mới qua đón.

 

Tiểu Minh nhìn Đình Phong tươi cười mà chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa, cô đã bảo Hạo Du lai rồi, mà cô cũng muốn đi cùng Đình Phong lắm.

 

Đúng lúc đấy, Hạo Du dắt xe đi ra, chợt thấy Đình Phong, cậu đã thấy khó chịu. Sự tức giận còn lên đến đỉnh điểm khi cậu nhìn thấy Đình Phong cũng đi đôi găng tay y hệt mình. Hết nhìn anh rồi lại nhìn Tiểu Minh, Hạo Du có vẻ tức tối lắm. Tại sao Đình Phong lại có một đôi giống của cậu như thế chứ. Phải chăng Tiểu Minh cũng mua tặng hắn ta. Hạo Du bực tức nghĩ thầm, thấy người cứ nóng phừng phừng lên. Vậy mà hôm qua cậu còn cảm thấy vui vui vì món quà này đây.

 

Trong lúc đó, Đình Phong cũng đã nhận ra sự giống nhau giữa hai đôi găng tay, anh nhìn Hạo Du chằm chằm, ánh mắt đầy sự thách thức. Tiểu Minh đứng giữa hai người con trai mà không biết phải làm thế nào, hết lén nhìn Hạo Du lại quay sang nhìn Đình Phong. Trông hai người như kiểu có thể đánh nhau ngay được vậy.

 

_Tôi đi trước đây.

 

Hạo Du nói lạnh lùng rồi bỏ đi trước. Tiểu Minh ngẩn người nhìn cậu rồi buồn bã lên xe Đình Phong mà không nói thêm điều gì. Cô giục anh:

 

_Mình đi thôi anh, sắp muộn rồi đấy ạ.
_Ừ.

 

Đình Phong đáp nhẹ rồi bắt đầu phóng nhanh như bay. Lạnh lắm nhưng Tiểu Minh không dám đút tay vào túi áo anh, chỉ biết ngồi sau thở dài rồi ngoái nhìn Hạo Du ở phía sau. Đình Phong cũng nhận ra ánh mắt buồn vừa nãy của Tiểu Minh nên chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cô bé đến trường.

 

[…]

 

_Em chào anh.

 

Vừa xuống xe, Tiểu Minh đã chào Đình Phong rồi chạy vội đuổi theo Hạo Du. Vì đến gần trường, cô còn mua bánh nên đã để Hạo Du vượt trước.

 

_Anh ơi, Hạo Du…

 

Tiểu Minh gọi rồi bám lấy áo Hạo Du, thở hổn hển vì phải nhanh. Cô đang lo Hạo Du sẽ giận quá nên chẳng nghĩ gì đến những gì mình đang làm nữa.

 

_Làm gì thế hả, bỏ tôi ra. – Hạo Du gần như quát lên, ánh mắt đầy giận dữ.
_Hạo Du à, anh giận em sao, em xin lỗi mà.
_Tôi chẳng hơi đâu mà giận cô. Tôi…cũng không quen cô, tránh ra.

 

Đáp rồi Hạo Du đi thẳng vào thang máy, bỏ mặc Tiểu Minh đang đứng trân trân ở ngoài. Cô lại thở dài, buồn bã bước sang thang máy khác để lên lớp, khuôn mặt cứ buồn rười rượi.

 

9.30 a.m
_Tiểu Minh, Tiểu Minh…

 

Đang “thất thiểu” đi về phía thang máy, Tiểu Minh chợt nghe tiếng gọi. Đó là tiếng của Tiểu Phần, cô bạn thân cùng lớp của cô. Tiểu Phần đang chạy về chỗ Tiểu Minh, lại vừa vẫy tay gọi.

 

_Tiểu Minh, bạn làm được bài không? Mà sao về nhanh thế.
_Hì, tớ làm được, còn bạn?
_Ừ, bài hôm nay dễ quá mà, tớ làm được hết. Mà…Tiểu Minh đang có chuyện gì buồn hả? Sao thấy cứ thở dài hoài.

 

Nghe bạn mình hỏi, Tiểu Minh chỉ cười gượng gạo. Không buồn sao được đây khi mà Hạo Du, người cô yêu lại đang giận cô chứ.

 

_Kể đi, Tiểu Minh, biết đâu tớ giúp được.

 

Tiểu Phần nhìn cô cười tươi trong khi cô chỉ biết lắc đầu buồn bã. Chẳng ai có thể giúp được cô cả. Tiểu Phần còn không biết chuyện Hạo Du với cô cưới nhau nữa mà.

 

_Mày có phải Minh Minh không?

 

Từ đâu bỗng có một nhóm hai ba chị lớn xông thẳng đến chỗ Tiểu Minh, cô đâu có quen những người này chứ.

 

_Vâng…vâng ạ. Các chị là ai?
_Lôi nó đi.

 

Vừa nghe Tiểu Minh trả lời, cô gái cầm đầu bỗng ra lệnh cho hai người đi cùng xông vàp lôi tay cô kéo đi. Tiểu Minh và Tiểu Phần ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra vì cả hai đều không hề quen biết nhóm người này. Tiểu Minh liền giãy dụa và la lên:

loading...

 

_Mấy người làm gì vậy, thả tôi ra. Tiểu Phần, cứu tớ… – cô bé hết sức hoảng hốt.
_Câm mồm. Nếu mày ngoan ngoãn đi theo bọn tao thì tốt hơn đấy.

 

Chị ta vừa nối vừa trừng mắt dọa nạt, ra hiệu cho hai người kia lôi Tiểu Minh đi. Thấy bạn mình bị như vậy, Tiểu Phần vội chạy đến, giữ chặt tay Tiểu Minh lại.

 

_Mấy người làm gì vậy, định đưa bạn tôi đi đâu hả, thả cô ấy ra.
_Cút đi, không liên quan đến mày. Nếu muốn yên ổn thì tốt nhất…đừng có can thiệp vào.

 

Nhìn Tiểu Phần bằng đôi mắt sắc lẹm, chị ta hất mạnh tay Tiểu Phần ra làm cô ngã lăn ra sàn. Tiểu Minh quay lại nhì, cố gắng giãy dụa nhưng không thể nào thoát ra được. Cô còn rất sợ hãi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.

 

_Tiểu Phần, bạn không sao chứ. Các người, buông ta ra. Á……

 

Tiểu Minh nói một cách bất lực rồi bỗng kêu lên, tay cô bị quẹo ra sau đau điếng. Mọi người tụ tập lại xem nhưng không hề có ai (dám) đến giúp Tiểu Minh cả vì sợ liên lụy về mình. Cô cố gắng quay lại nhìn bạn mình một lần nữa rồi bị lôi ngay vào thang máy.

 

Về phần Tiểu Phần, cô rất muốn cứu Minh Minh nhưng không biết phải làm thế nào. Mấy người đó là ai mà lại đưa Tiểu Minh đi như thế chứ. Cô lúc này mới ngồi dậy được sau cú ngã. Nhưng không thể chậm trễ lâu hơn, cô vội chạy đi tìm người giúp. Nhưng phải nhờ ai bây giờ, cô bé lấy tay gạt nước mắt. Rồi chợt nghĩ đến Tú Giang, cô thầm nghĩ, nếu Tú Giang bảo với Hạo Du thì có thể cứu được Tiểu Minh rồi. Nghĩ thế, cô bé chạy lao nhanh như bay về phía lớp Tú Giang. Ơn trời, cuối cùng cũng thấy hai người đang đi cạnh nhau phía trước.

 

_Tú Giang, đợi đã……

 

Cả Tú Giang và Hạo Du nghe tiếng gọi đều quay lại. Tiểu Phần vội vã chạy đến trước mặt hai người nói không thành hơi:

 

_Giúp mình với, Tiểu…Tiểu Minh…
_Tiểu Minh, cậu ấy làm sao?

 

Mới nghe Tiểu Phần nói đến Tiểu Minh, Tú Giang sốt sắng hỏi lại ngay, trong đầu đã nghĩ đến những gì Gia Nhi nói hôm qua.

 

_Làm sao hả, bạn nói tiếp đi chứ.

 

Đến lượt Hạo Du lo lắng, lắc mạnh hai vai Tiểu Phần. Tội nghiệp cô bé, đang thở không ra hơi còn cứ bị hỏi dồn dập.

 

_Tiểu…Tiểu Minh…bạn ấy…
_Nhìn kìa, lại có người bị nhóm Hoa hồng đen đưa vào “danh sách tử” kìa.

 

Sau tiếng gọi của một cậu học sinh, một số khác nhao nhao theo:

 

_Đâu…đâu…

 

Hạo Du chạy vội về phía cậu ta và hỏi.

 

_Kia kìa, mà Hạo Du, cậu cũng quan tâm đến mấy vụ đánh lộn này à.

 

Bỏ ngoài tai lời nói của cậu bạn cùng khối, nhìn thấy Tiểu Minh bị kéo đi đằng dưới sân kia, Hạo Du đã chạy lao luôn về phía thang máy. Tú Giang và Tiểu Phần cũng chạy theo cậu.

 

_Chết tiệt.

 

Chạy qua cả mấy cái thang máy đều bận, Hạo Du tức giận lắm, cậu nắm chặt tay, đấm mạnh vào một cánh cửa thang máy rồi quyết định đi thang bộ. Không nói một lời, cậu lại phi nhanh đi. Không hiểu sao Hạo Du thấy vô cùng lo lắng cho Tiểu Minh, vừa mới sáng nay thôi, cậu đã giận cô như thế, vậy mà bây giờ nhìn Tiểu Minh bị lôi đi một cách khổ sở, cậu lại thấy lòng như có lửa đốt.

 

Hạo Du chạy trước rồi, Tú Giang với Tiểu Phần cũng chạy theo sau, nhưng không thể đuổi kịp được cậu. Tú Giang trong lúc này đã thể chắc chắn việc này là do Gia Nhi làm vì Gia Nhi chính là người cầm đầu nhóm Hoa hồng đen mà. Không biết chị ta định làm gì Tiểu Minh đây. Cứ chạy theo Hạo Du mà Tú Giang cũng lo lắng cho cô lắm, nhưng tất cả những hành động vừa rồi của Hạo Du, Tú Giang đều đã để ý cả, và cô không khỏi nghi ngờ về điều đó. Rõ ràng là Hạo Du rất quan tâm tới Tiểu Minh mà!

 

Trong lúc Hạo Du cùng Tú Giang và Tiểu Phần chạy cầu thang bộ mới đến tầng sáu thì Tiểu Minh đã bị đưa đến bãi cỏ sau trường, nơi vắng vẻ và ít ai đã…đặt chân đến được. Vừa nhìn thấy Gia Nhi, Tiểu Minh đã nhận ra ngay người con gái nhận là người yêu Đình Phong này.

 

_Cô em…là Tiểu Minh, đúng không?

 

Gia Nhi ghé sát tai Tiểu Minh, thì thầm bằng thứ giọng thật đáng sợ.

 

_Tôi đây, vậy thì sao chứ.

 

“Chát”

 

Chị ta bỗng vung tay, tát một cái thật mạnh vài mặt Tiểu Minh làm má cô bé đỏ ửng lên rồi lại bắt đầu nói nhẹ nhàng vào tai cô bé.

 

_Ăn nói cho cẩn thận vào, nghe chưa.
_Mấy người định làm gì chứ, sao lại đưa tôi đến đây.

 

“Chát”

 

_Con nhỏ này, dám xưng tôi với chị hai à.

 

Lần này là cửa cô gái đứng cạnh, cái tát làm má Tiểu Minh rát kinh khủng, tay thì bị giữ chặt hai bên không cựa quậy được.

 

_Haha, thôi được rồi, cứ để yên để hỏi han con bé tí đã. – chị ta nói rồi cầm cái kéo đưa lên “vuốt” má Tiểu Minh – cô em…là gì của Đình Phong?

 

Tiểu Minh nhìn theo cái kéo, cô bắt đầu sợ hãi, nói lắp bắp:

 

_Là…là bạn…

 

“Chát”

 

Vừa nói xong, Tiểu Minh lại ăn thêm một phát tát nữa vào mặt. Miệng cô đã bắt đầu rớm máu, xót kinh khủng.

 

_Dám nói dối chị hai à, con ranh này.
_Nào, cứ bình tĩnh, đừng nóng vội. – Gia Nhi quay ra nói với những người kia rồi lại quay lại nhìn Tiểu Minh “âu yếm” – có đúng là chỉ là bạn không?

 

Gia Nhi miết đầu kéo vào má cô, cười nhạt.

 

_Đúng…đúng mà. – Tiểu Minh run run.
_Xử lí nó đi.

 

Lệnh vừa dứt, ba người kia bắt đầu xông vào dùng kéo cắt tóc cô bé. Còn Gia Nhi giữ tay Tiểu Minh, đứng bên nhìn hét lên sợ hãi:

 

_Không, làm gì vậy, thả tôi ra, không, ai cứu tôi với.
_Dừng lại đi. – Gia Nhi lại ra lệnh – thế nào, chỉ là bạn thôi chứ hả?
_Chỉ…chỉ là bạn thôi mà.

 

Nói rồi, nước mắt cô bé chảy ra giàn dụa. Cô bé yếu ớt không thể chống cự lại nổi, chỉ biết kêu khóc thảm thiết mà thôi.

 

_Cắt tiếp đi.
_Không, đừng làm thế mà.
_Cắt!

 

Gia Nhi lại quát lên. Nhìn Tiểu Minh khóc lóc sợ hãi mà thấy rất hả hê. Thực ra, hôm nay Gia Nhi đưa Tiểu Minh đến đây “xử lí”, cô cũng chỉ muốn dằn mặt Tiểu Minh thôi, chứ cũng chưa hẳn muốn cho cô một trận. Dù sao, Tiểu Minh cũng là bạn thân của Tú Giang, tuy tình cảm hai người chẳng phải tốt đẹp gì, nhưng cũng nên nể tình một chút. Hơn nữa, chị ta cũng thấy Tiểu Minh yếu ớt như vậy, chắc chỉ dọa là đã đủ sợ không dám tiếp cận Đình Phong nữa rồi, không cần phải cho cô ta khỏi đến trường được luôn.

 

Gia Nhi cười thầm một cách nham hiểm. Trong khi Tiểu Minh thì đang khóc lóc thảm thiết. Mái tóc dài bị cắt nham nhở ngay trước mặt nên cô cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng không thể, Gia Nhi đã nắm chặt tay cô bé.

 

_Không…không, Đình Phong………cứu em……
_Gì cơ, mày nói gì?

 

Mới nghe Tiểu Minh gọi tên Đình Phong, Gia Nhi mắt đã long lên sòng sọc. Con ranh này bị đánh như thế mà còn dám gọi tên Đình Phong sao.

 

Chị ta tức giận bóp mạnh vào cằm Tiểu Minh rồi nắm tóc cô giật ngược ra sau.

 

_Mày vừa nói gì hả?
_Đình Phong…làm ơn, cứu em…cứu em…

 

Cô vừa gọi tên Đình Phong vừa khóc đến lạc cả giọng, nghe đáng thương vô cùng.

 

“Chát”

 

_Mày dám gọi tên Đình Phong của tao hả, mày muốn chết à.

 

“Chát”

 

_Con ranh này, mày thử gọi lần nữa xem có chết không?

 

“Chát”
“Chát”
“Chát”

 

_Đừng…đừng mà, huhu…

 

Tiểu Minh vừa van xin vừa khóc nấc lên. Máu từ miệng bắt đầu chảy thành vệt dài, hai má đỏ ửng lên đau đớn.

 

_Còn dám khóc lóc van xin à.

 

Gia Nhi nói rồi lại định đưa tay lên tát Tiểu Minh thì bỗng từ xa vang lên tiếng hét, làm tay chị ta khựng lại.

 

_Gia Nhi, dừng tay lại.

 

Tiểu Minh vừa van xin vừa khóc nấc lên. Máu từ miệng bắt đầu chảy thành vệt dài, hai má đỏ ửng lên đau đớn.

 

_Còn dám khóc lóc van xin à.

 

Gia Nhi nói rồi lại định đưa tay lên tát Tiểu Minh thì bỗng từ xa vang lên tiếng hét, làm tay chị ta khựng lại.

 

_Gia Nhi, dừng tay lại.

 

Là tiếng hét của Tú Giang. Gia Nhi nghe thấy tiếng “em gái yêu” liền quay lại. Lúc này, Tiểu Minh cũng nhìn thấy Hạo Du đến cứu mình, cô muốn chạy ngay đến ôm lấy cậu nhưng hai tay vẫn đang bị giữ chặt, hơn nữa, cô không còn đủ sức nữa rồi. Cô nhìn theo dáng Hạo Du, đôi mắt đẫm lệ cứ mờ dần đi.

 

_Buông cô ấy ra!

 

Hạo Du chạy đến và hất mạnh tay hai người kia ra rồi đỡ ngay lấy Tiểu Minh đang ngã gục xuống. Cô bé ngước lên nhìn Hạo Du rồi mỉm cười yếu ớt:

 

_Anh…em…sợ…

 

Chỉ nói được vậy, Tiểu Minh lịm đi luôn trong vòng tay ấm áp của Hạo Du.

 

_Tiểu Minh, cô không sao đấy chứ, này, mở mắt ra đi, đừng làm tôi sợ, này…

 

Hạo Du nắm vai Tiểu Minh, vừa hét vừa lắc mạnh, giọng vô cùng hoảng hốt. Đúng lúc đó, Tú Giang và Tiểu Phần mới chạy đến nơi. Tú Giang chạy đến trước mặt Gia Nhi, quay ra nhìn Tiểu Minh rồi nhìn chị họ mình một cách giận dữ:

 

_Chị làm gì vậy hả? Sao lại đánh Tiểu Minh ra nông nỗi này.
_Tội của nó, nó phải chịu thôi. Ai bảo cứ bám lấy Đình Phong của chị. Mà em không thấy chị xử lí nó rất nhẹ nhàng hay sao? Nể tình chị em cả đấy. – Gia Nhi nói tỉnh bơ trước sự tức giận của Tú Giang.
_Chị thôi đi, anh ta đâu có yêu chị. Nếu Tiểu Minh có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho chị đâu.

 

Lúc này, đôi mắt Tú Giang cũng đáng sợ không kém gì ánh mắt của Gia Nhi vừa nãy. Vẻ dịu hiền thường ngày như biến mất hoàn toàn, chỉ còn sự căm phẫn còn lại trong đôi mắt cô.

 

_Tiểu Minh, bạn không sao chứ?

 

Trong lúc Gia Nhi và Tú Giang đang nhìn nhau như hai kẻ thù thì Tiểu Phần đã chạy đến bên Tiểu Minh, cô đang khóc nức nở vì thương bạn mình. Tiểu Minh, cô vẫn chưa tỉnh lại.

 

_Đỡ cô ấy lên lưng mình đi. – Hạo Du nói như ra lệnh.
_Gì…gì cơ?
_Mau đỡ Tiểu Minh lên lưng mình, nhanh!

 

Phải để Hạo Du quát lên lần thứ hai, Tiểu Phần mới cuống cuồng đỡ Tiểu Minh nhẹ nhàng đặt lên lưng Hạo Du. Cậu liền cõng cô bé đứng dậy rồi bảo với Tiểu Phần:

 

_Bạn ở lại với Tiểu Giang, mình sẽ đưa Tiểu Minh về.

 

Nói rồi, Hạo Du cũng vội cô bé chạy đi, để Tiểu Phần ngơ ngác ở lại.

 

_Haha, em thấy chưa Tú Giang, con nhỏ đó nó định chiếm luôn cả Hạo Du của em đấy, haha, em còn bảo vệ nó sao?
_Không đúng, anh ấy chỉ làm đúng nghĩa vụ của một người con trai thôi, chị đừng nói láo.
_Thôi được rồi, tùy cô em. Chúng ta đi thôi, dù sao, con nhỏ đó cũng được một bài học nhớ đời rồi.

 

Gia Nhi nói rồi vẫy tay bảo ba người kia bỏ đi. Tú Giang nắm chặt tay, run lên giận dữ nhìn theo Gia Nhi, không nói được lời nào.

 

_Tú…Tú Giang, mình cũng đi thôi chứ.

 

Tiểu Phần nhìn Tú Giang một lúc rồi mới (dám) lên tiếng. Lúc này, Tú Giang mới bình tĩnh lại được, cô liền bảo Tiểu Phần cùng đuổi theo Hạo Du và Tiểu Minh. Trong lòng cô lúc này tràn ngập sự nghi ngờ và đố kị. Ngay bây giờ, cô thực sự muốn Hạo Du giải thích cho những cử chỉ mà cậu dành cho Tiểu Minh lúc nãy. Liệu mọi chuyện có như Gia Nhi nói?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: