truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau – Chương 13-14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

6.10 a.m
Đường phố sáng sớm đã bị làm náo loạn vì tiếng hét của…tôi.

_A…a…a…a…, Đình Phong, anh có biết đi xe không thế?
_Hehe, đi thế này mới thích chứ? – Đình Phong lại còn cười vang.
_Hic, đi chậm thôi. Anh muốn đâm chết người đó hả, lượn lách vừa thôi, huhu TT_TT.
_Ôm lấy anh đi vịt con, không em ngã là anh không chịu trách nhiệm đâu.

Đình Phong nói rồi lại cười vang. Anh đi như thể đang bay trên đường vậy. Tôi ngồi sau anh mà sợ muốn chết, đành phải vòng tay ôm chặt lấy anh mà cầu cho quãng đường đến trường ngắn lại.

Cổng trường tôi từ từ hiện ra trước mắt, Đình Phong “bay” một phát vào rồi phanh đến “kít”, làm tôi cứ tưởng đứt phanh luôn rồi cơ.

Xuống xe một lúc rồi mà tôi vẫn chưa trấn tĩnh lại được, đầu cứ quay quay. Từ bé đến giờ, tôi chưa thấy ai lại đi kinh khủng như vậy, anh đi xe tôi còn đáng sợ hơn cả đi xe máy của anh nữa. Đứng chờ Đình Phong ở ngoài cất xe, tôi mới xem đồng hồ. Hic, bình thường tôi đi đến trường mất mười lăm phút, trong khi anh đi mất có bảy phút, thật kinh dị TT_TT.

_Vịt con, chờ anh lâu không?

Đình Phong từ trong nhà xe chạy ra, nhìn tôi mặt vô cùng hớn hở. Tôi giả đò giận dỗi:

_Đứng quay quay nãy giờ cũng được lâu phết rồi đấy ạ.
_Ý, cảm giác được…quay rất mới lạ phải không, lần sau lại thử tiếp nhé.
_Ối, thôi, em xin anh, tim em bây giờ mới bay lại được về chỗ cũ đây nè. – tôi nhăn nhó mặt mũi.
_Hihi, em phải tập làm quen với cảm giác mạnh đi, sau này mà có…động đất thì còn tránh được, hehe, thôi mình đi thôi nào.

Đình Phong nói rồi xoa đầu tôi, cười rất gian. Tôi bị anh kéo tay đi ngay sau đó không chút phản kháng, một lúc mới bắt kịp bước anh. Đình Phong lại còn quàng vai tôi mà đi nữa chứ, làm tôi cảm tưởng như là….chú lùn đi với king kong vậy ý, anh thì rõ cao, còn tôi thì…TT_TT.

 

* * * * * *

12 a.m
_Anh ơi, anh xuống ăn cơm đi ạ!

Tôi đứng trước cửa phòng Hạo Du, vừa gõ cửa vừa gọi. Mãi một lúc sau, anh mới mở cửa, trên vai còn khoác theo cái cặp nữa. Tôi vội hỏi ngay, không hiểu sao đã thấy sợ hãi lạ thường.

_Hạo Du, anh định đi đâu đấy?
_Đến trường.
_Sao…sao lại đến trường giờ này ạ?

Tôi cuống cuồng chạy theo anh, vừa hỏi.

_Tôi ở trường luôn.
_Ơ…sao lại thế anh, sao lại vậy?

Tôi bám lấy tay anh mà hỏi. Không lẽ, anh lại muốn bỏ tôi ở nhà lần nữa sao. Tôi lại níu lấy tay anh lần nữa, nhưng anh đi thẳng về phía cửa mà chẳng nói gì.

_Hạo Du, anh đừng đi mà, anh…

Anh gạt tay tôi ra khiến tôi ngã luôn ra sàn. Đúng lúc đấy, Đình Phong chạy từ trong bếp ra, đỡ tôi dậy, hỏi rối rít:

_Có chuyện gì vậy? Sao thế em?

Tôi gạt tay Đình Phong đang đỡ tôi ra rồi lại giữ lấy Hạo Du, nước mắt lúc này đã chảy dài.

_Hạo Du, anh đừng đi mà.

Lại một lần nữa tôi bị anh đẩy ra, may có Đình Phong.
_Bao giờ tên kia còn ở đây thì đừng mong tôi về. – anh giận dữ.
_Hic, Đình Phong…ở đây…thì sao…chứ ạ. – giọng tôi nghẹn ngào.
_Cô…đồ lăng nhăng…

Anh…Hạo Du vừa nói gì vậy chứ. Tai tôi cứ ù đi không nghe rõ gì nữa cả, hình như là vì tôi không tin vào những gì vừa nghe nữa. Bất chợt lúc đấy, Đình Phong lao đến và đấm Hạo Du một phát rất mạnh khiến anh ngã luôn ra sàn, miệng rớm máu. Tôi cứng đờ người khi nhìn thấy cảnh tượng đó, thế rồi như choàng tỉnh vội chạy đến bên Hạo Du:

_Anh…không sao chứ, anh…huhu TT_TT

Rồi lúc đấy, không nghĩ được gì cả, tôi chạy đến và tát Đình Phong, có lẽ đau lắm vì in luôn cả năm ngón tay lên má anh. Tôi lùi lại, nhìn trân trân vào bàn tay mình. Tôi vừa làm gì thế này, tôi…tôi vừa đánh Đình Phong sao? Tôi đỡ Hạo Du dậy rồi nhìn lên anh, cứ ngỡ là phải nhìn thấy một ánh mắt giận dữ cơ. Nhưng không, anh nhìn tôi, buồn lắm, cảm giác như sắp khóc đến nơi. Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn vào đôi mắt ấy. Một lúc sau, anh quay lưng bỏ đi. Tôi nhìn theo anh, thấy buồn vô hạn, muốn đuổi theo nhưng…, với lại miệng Hạo Du vẫn còn chảy máu kia. Tôi vội dìu anh đứng dậy, gạt nước mắt:

_Anh không sao chứ, đau lắm không anh?

Anh nhìn tôi, lắc đầu chứ không nói gì cả. Tôi liền đưa anh về phòng anh. Để anh ngồi xuống giường, tôi nói nhỏ:

_Anh ở đây chờ em, em vào ngay.

Rồi tôi về ngay phòng lấy bông và urgo mang sang phòng anh. Sao nhìn mặt anh cũng buồn thế kia. Tôi ngồi xuống giường, nhẹ nhàng lau máu rồi dán urgo giúp anh, không nói lời nào cả. Trong đầu tôi lúc này chỉ có suy nhất ánh mắt vừa nãy của Đình Phong. Sao lại buồn đến thế chứ. Nó, khiến tôi đau. Biết làm sao bây giờ, tại sao tôi lại hành động như thế chứ. Tự nhiên tôi thấy ghét bản thân mình ghê gớm.

_Cô…đuổi theo anh ta đi. – bất chợt Hạo Du cất lời.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh rồi lặng lẽ lắc đầu. Đuổi theo ư? Còn nghĩa lý gì nữa chứ.

_Anh có đói không? Mình xuống ăn cơm đi.

Tôi đổi chủ đề ngay vì không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, dù sao Hạo Du, anh ấy cũng không ưa Đình Phong mà. Tôi nhìn vào mắt anh, anh cũng nhìn tôi rồi gật đầu. Thế là chúng tôi đi xuống nhà. Hôm nay tôi muốn làm lành với Hạo Du nên bảo Đình Phong làm toàn món Hạo Du thích. Anh ấy lúc đầu còn không muốn nhưng vì chiều tôi nên mới đồng ý. Vậy mà…tôi làm cho cả Đình Phong bỏ đi luôn rồi.

_Anh ăn nhiều vào nha, toàn món anh thích…

Giọng tôi nhỏ dần, cố gượng cười nhưng không thể nào vui nổi. Rồi tôi nhìn mấy đĩa thức ăn trên bàn mà nước mắt cứ chảy dài. Tôi thương Đình Phong quá, huhu. Anh ấy cố công làm cho tôi một bữa cơm ngon, vậy mà chưa ăn gì đã bỏ đi rồi. Huhu, tôi tệ quá, phải làm thế nào bây giờ. Lúc đấy chỉ vì bảo vệ tôi mà anh mới đánh Hạo Du, rồi tôi lại đánh anh ấy. Anh ấy có lỗi gì đâu cơ chứ, tại tôi cả mà, huhu.

_Cô ăn đi, đừng khóc nữa mà.

Nói rồi Hạo Du gắp thức ăn cho tôi, giọng trầm xuống. Tôi nhìn anh, khẽ gật đầu nhưng rồi lại khóc nức nở. Bỗng Hạo Du nắm lấy tay tôi, giọng anh nhẹ nhàng lắm:

_Cô đừng như vậy nữa mà, đừng khóc nữa.

Lần này, nhìn vào bàn tay anh đang để trên tay tôi, tôi lại mỉm cười, mặc dù nước mắt vẫn đang rơi lã chã. Hạo Du một lúc sau mới bỏ tay ra, rồi đưa cho tôi giấy ăn:

_Cô lau nước mắt đi rồi ăn cơm kẻo đói. Khóc sưng mắt lên rồi kìa, nhìn xí lắm.

Tôi cầm khăn anh đưa, lí nhí nói cảm ơn rồi lau sạch nước mắt. Tôi lại vừa ăn vừa gắp thức ăn cho anh.

_Anh ăn đi, nếu bỏ đi thì phí lắm. Mà…anh đừng giận em nữa nhé. – tôi nói luôn một hồi.
_Ừ, cô cũng ăn đi.
_Vậy…vậy…anh đừng bao giờ bỏ em đến trường ở nữa nhé, được không anh. Em…sợ như vậy lắm.

Tôi sụt sùi, nhưng trong lòng có chút phấn khởi. Hạo Du nhìn tôi hồi lâu rồi mới gật đầu.

_Ừ.

Khi nghe thấy tiếng này của anh, tôi vui mừng khôn xiết mặc dù vẫn đang bận lòng vì chuyện vừa nãy với Đình Phong. Nhưng tôi đang vui lắm nên không nghĩ gì được nhiều nữa, cứ một mình cười thầm trong lòng. Ngước lên nhìn Hạo Du, tôi thấy anh đang nhìn tôi, dịu dàng lắm.

 

6 p.m
Tôi vừa nấu ăn vừa lắng nghe tiếng mưa rả rích bên ngoài. Trời đã sang đông lâu rồi mà hôm nay bỗng dưng đổ mưa lớn quá. Mưa suốt từ chiều rồi, càng ngày càng nặng hạt. Mưa kéo theo những cơn gió đông buốt lạnh nên ngoài đường bây giờ vắng lắm. Hi, dù sao thì cũng chẳng liên quan đến tôi. Tôi đang ở trong bếp nấu ăn cho chồng tôi – Hạo Du, còn anh ấy đang tắm. Tôi thấy thật ấm áp làm sao. Tất nhiên là không phải nhờ cái điều hòa nhiệt độ kia mà là vì tôi đang nghĩ đến cái nắm tay và ánh mắt dịu dàng của Hạo Du trưa nay. Dạo này anh ấy có những lời nói và cử chỉ thật lạ lùng. Nhưng tôi chẳng quan tâm đến lý do, nó làm tôi vui là được rồi.

 

_Tôi đói lắm rồi này.

Nghe tiếng Hạo Du, tôi liền quay ra nhìn anh nhoẻn cười, nhanh tay bê thức ăn ra bàn rồi ngồi xuống ghế.

_Mình ăn thôi ạ, hihi.

Anh gật đầu rồi chúng tôi cùng thưởng thức bữa ăn trong sự yên bình, thực sự là vô cùng yên bình, chỉ có vài câu chuyện được nói nhưng ánh mắt anh không còn lạnh lùng với tôi nữa. Đang ngon miệng, bỗng tôi nhìn lên cái urgo trên mặt anh. Vẫn là cái urgo tôi dán trưa nay, Hạo Du chưa thay nó sao.

_Hạo Du, miệng anh còn đau lắm không?

Nghe tôi hỏi, anh ngước lên nhìn tôi rồi sờ tay lên vết thương.

_À…vẫn hơi đau, không biết có thành sẹo không nữa.
_Hic, không sao đâu, tí em bôi thuốc của em cho, mai là lành ngay ý mà.
_Biết thế.
_Hì.

Tôi mỉm cười rồi lại tiếp tục ăn. Ngoài trời vẫn mưa to quá.

DINH PHONG’ S POV
10 p.m
Tôi là Đình Phong, tôi đứng trước cửa phòng em đã hơn ba tiếng rồi. Tôi muốn vào gặp em lắm nhưng không đủ can đảm để đối mặt với em. Có lẽ em giận tôi rồi, có khi lại còn ghét tôi luôn nữa. Nhưng tôi nhớ em lắm, nhớ đến phát điên. Phải làm thế nào để nguôi đi nỗi nhớ em bây giờ, phải làm sao đây? Sao tôi lại vì em mà yếu đuối thế này. Mưa tràn qua mặt tôi, cuốn đi những giọt nước mắt cũng đã hòa vào mưa. Tôi…buồn quá đi. Tại sao em lại có thể làm như vậy với tôi chứ, em nỡ đánh tôi vì tên Hạo Du đó sao? Với em tôi không quan trọng bằng tên đó sao? Mà phải thôi, cậu ta là chồng em cơ mà, tôi thì có là gì, có là gì trong tim em đâu, phải không? Ôi, tim tôi đau quá, sao em nỡ làm trái tim tôi đau đớn thế này. Mưa, lạnh quá, nước ngấm vào da thịt tôi lạnh buốt. Nhưng sao giá lạnh bằng con tim tôi khi không có em được. Chỉ có ở bên em, tôi mới cảm nhận được sự ấm áp của cuộc sống này thôi. Em có biết không?

<End Dinh Phong’ s POV>
* * * * * *

 

10.30 p.m
_Hạo Du, anh ngủ chưa?

 

Đứng trước cửa phòng anh, tôi khẽ gọi.

_Chưa, cô vào đi.

Nghe anh trả lời rồi, tôi liền ẩn cửa bước vào. Anh đang nằm trên giường đọc sách thì phải. Nhưng thấy tôi thì ngồi dậy luôn rồi. Tôi liền đến gần bên anh rồi ngồi xuống giường:

_Anh bỏ cái urgo kia đi, em bôi thuốc cho.

Tôi vừa nói xong thì nó cũng được anh gỡ xuống luôn. Nhìn vết thương thâm tím lại, tôi thật thấy vô cùng thương xót. Rồi tôi bôi ngay thuốc cho anh. Thuốc này mẹ tôi mua từ Pháp, nó chữa lành sẹo rất hiệu quả.

_Hì, rồi đó ạ, mai là lại bình thường ngay ^.~

Vừa nói xong, điện thoại tôi bỗng rung lên liên hồi. Có tin nhắn, tôi vội vàng mở ra xem ngay, biết đâu lại là Đình Phong. Nhưng không phải, chỉ là một tin nhắn quảng cáo. Làm tôi mừng hụt mất rồi, haiz.

_Cô…đang chờ tin nhắn của anh ta hả?

Bỗng dưng nghe anh hỏi bằng cái giọng trầm trầm, tôi lắc đầu chối ngay. Hic, nhưng mà đúng là thế thật. Sao Đình Phong không gọi điện cũng chẳng nhắn tin cho tôi vậy chứ. Chắc giận tôi luôn rồi, mà không biết anh ấy có tự biết mà thay băng không nữa đây. Tôi muốn gọi cho anh quá mà không dám.

_Này…
_Dạ.

Tôi giật mình vì bỗng dưng anh gọi. Quay ra thì thấy Hạo Du đang nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt rất khó đoán, vì đôi mắt anh cứ đen thăm thẳm, không một gợn sóng làm tôi không thể biết được anh đang định nói gì.

_Cô…thích Đình Phong sao?
_Ơ…sao…sao anh lại hỏi vậy. – tôi lúng túng.
_Thì cứ trả lời đi.

Anh lại vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can người khác đấy. Tôi, thực ra cũng không biết nữa, nhưng…nhưng người tôi yêu là anh cơ mà.
_Em…em không biết. Có lẽ là…không ạ.
_Vậy…cô thích tôi thật chứ?

Lần này, tôi ngẩn ngơ luôn vì câu hỏi còn lạ hơn của anh. Ánh mắt kia là sao chứ, chờ đợi câu trả lời của tôi sao?

_Anh…sao anh hỏi em lạ vậy?
_Ờ, thôi, cô về đi, tôi buồn ngủ rồi.
_Ơ…vâng ạ.

Thấy Hạo Du nói rồi nằm xuống đắp chăn ngay, tôi cũng không làm phiền anh thêm nữa. Chúc anh ngủ ngon rồi, tôi liền đi ra đóng cửa cho anh rồi về phòng mình. Ôm lấy Tiểu Phong trong lòng là tôi lại nghĩ đến Đình Phong. Chỉ mong sáng mai tôi tỉnh dậy mọi chuyện lại như chưa bao giờ xảy ra.

Ngoài kia, mưa vẫn cứ rải đều khắp nơi, không khí ngột ngạt đến khó thở.

 

 

6.20 a.m 
Hôm nay ra khỏi giường được với tôi là một sự nỗ lực (vô cùng) lớn. Trời rét kinh khủng. Tôi đã mặc đến năm cái áo (lớn nhỏ^^) mà vẫn thấy rét run. Đấy là còn chưa kể mũ len, găng tay, khẩu trang, khăn quàng và tất. Nói chung là tôi kín mít luôn mà vẫn lạnh lạnh, hic. Sao hôm nay lại rét thế chứ, gió thổi làm tôi rét run cầm cập. Đi đằng sau xe Hạo Du với Tú Giang mà ghen tị quá đi, cô ấy có người để ôm kìa, tôi thì còn chẳng có người chở đi nốt TT_TT.

“Lặn lội sương gió”, cuối cùng tôi cũng đến được trường, hic. Cất được xe vào rồi, tôi phi luôn lên lớp. Không phải tôi sợ lạnh đâu, cũng không phải tôi sợ Hạo Du và Tú Giang nhìn thấy tôi, mà chỉ là tôi muốn lên lớp thật nhanh để được gặp Đình Phong, nếu anh ấy vẫn chờ tôi TT_TT. Nhỡ anh ấy giận mà lơ tôi đi luôn thì tôi biết làm sao bây giờ, hic hic. Đứng trong thang máy mà tim tôi cứ đập thình thịch, thình thịch, đúng là tôi đang mong được gặp anh lắm mà. Cầu trời là anh vẫn đứng ở chỗ ban công chờ tôi, và tôi sẽ lại được nhìn thấy nụ cười của anh, cầu trời đó TT_TT.

Ra khỏi thang máy, tôi rón rén đi về phía lớp mình, thấy hồi hộp kinh khủng, cứ như đang làm việc gì sai trái vậy đó. Chợt nghe thấy tiếng bước chân đi đằng sau. Hihi, đúng là Đình Phong đã hết giận tôi rồi mà. Vui quá nên tôi không chờ đợi gì mà quay lại ngay, cười rất tươi luôn. Nhưng…trớ trêu TT_TT, không phải Đình Phong, là một tên học cùng khối với tôi. Tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu nữa. Cái tên kia lại còn cứ đứng nhìn tôi cười tủm tỉm mới kinh chứ, hic hic. Tôi chạy vội luôn, cứ tưởng Đình Phong chứ hóa ra lại gặp cái tên…dở hơi, hic. Bước dần về phía lớp, tôi cứ cầu trời là anh đang chờ tôi. Nếu là vậy tôi thề sẽ ăn chay một tháng luôn đó TT_TT

Nhưng đúng là càng hi vọng lại càng thất vọng. Tôi đi vào đến lớp rồi mà vẫn chẳng thấy anh đâu. Đình Phong, anh giận tôi thật rồi sao, tôi biết làm thế nào bây giờ đây, huhu.

* * * * * *

Ra chơi…
Lưỡng lự mãi, cuối cùng tôi cũng quyết định xuống lớp anh để làm lành trước, dù sao cũng là lỗi của tôi, đành nhượng bộ chứ biết làm sao. Đi xuống tầng tám, lấy hết can đảm, tôi đến trước cửa lớp anh. Nhưng chẳng thấy anh nên tôi đã hỏi một chị đứng gần đó.

_Chị ơi, anh…anh Đình Phong đâu ạ? – tôi rụt rè.

Bất chợt, chị ấy quay nhìn tôi vẻ mặt rất…khinh người, hic. Rồi đi vào, tôi nghe giọng chị ấy rất to: “Chị hai, có con bé gọi tìm anh Đình Phong kìa”. Ngay sau đó thì một nhóm các chị đi ra. Đi đầu là cái chị được gọi là “chị hai” kia. À, tôi biết chị này, chị ấy là đội trưởng đội aerobics trường tôi. Nhìn thấy tôi rồi, chị ấy đi ra nhìn tôi cười nhếch mép rồi hỏi:

_Tìm người yêu tôi có việc gì?
_Ơ…dạ…dạ… – nghe giọng chị ấy đáng sợ quá nên tôi tự dưng lại lắp bắp nói không nên lời TT_TT – anh…anh Đình Phong có ở lớp không ạ?
_Không, hôm nay anh yêu của tôi nghỉ rồi, sao, anh ấy nợ cô cuộc hẹn hả? – chị ấy lại nở cái nụ cười nửa miệng đáng sợ đấy.
_Dạ không ạ, em…về lớp đây ạ. – tôi khúm núm rồi quay đầu luôn.
_Đợi đã, nhắc nhở cô em luôn, đừng có mà động vào Đình Phong của chị này, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu, hiểu chưa.

Tôi vâng lý nhí rồi cuống cuồng chạy về lớp luôn. Hic, bình thường trông chị ấy hiền vậy mà sao hôm nay lại ghê gớm thế chứ, đáng sợ thật. Mà lúc nãy chị ấy bảo Đình Phong là người yêu của mình sao. Thật là, vậy mà anh ấy kêu với tôi là chưa yêu ai. Quả này tôi mà tìm được phòng kí túc xá của anh thì anh cứ đợi đấy, không thể tha cho anh được, hehe. Hic, trong đầu thì nghĩ thế nhưng sao tôi cứ thấy buồn buồn. Anh ấy có người yêu thật rồi sao, hic. Mà sao hôm nay anh lại nghỉ nhỉ, liệu có sao không vậy. Haiz, dù sao cuối giờ hôm nay tôi cũng quyết định tìm phòng ở của anh, còn cho anh một trận nữa mà, hí hí.

 

* * * * * *

_Bác ơi, cho cháu hỏi…

Tôi đến phòng quản lý kí túc xá, may mà bác quản lý đang ở đây.

_Gì vậy cháu – bác ấy cười thân thiện.
_Dạ, cho cháu hỏi anh Đình Phong, học lớp 11 năng khiếu ở phòng nào ạ?
_Đình Phong à, 11 năng khiếu. À, ở tầng ba, phòng 232.
_Dạ vâng, cháu cảm ơn bác ạ.

Tôi lễ phép chào bác rồi đi về phía thang máy. Kí túc xá trường tôi có đến mười hai tầng, mỗi tầng đều có cửa thông sang khu vực lớp học nên mới có thể đi đi thang máy lên chứ đi bộ chắc chết. Rón rén đi ra hành lang, tôi hết sức nhẹ nhàng vì đây là kí túc xá nam, nếu ai nhìn thấy tôi thì xấu hổ lắm, hic. Đi tới đi lui, tôi mới tìm thấy phòng anh. Hic, nhìn cái phòng kí túc xá này khéo to bằng phòng tôi ở nhà mất, nhà bố mẹ ý. Tôi gõ cửa rồi gọi nhỏ:

_Anh Đình Phong…

Im lặng. Không có tiếng trả lời. Tôi hít một hơi dài rồi lại gọi. Sao vậy nhỉ, sao vẫn không có tiếng động gì, anh không có nhà chăng, hay giận tôi không thèm trả lời luôn TT_TT. Chờ một lúc, đánh liều, tôi đẩy cửa. Hóa ra cửa không khóa. Hic, nhẹ nhàng bước vào, tôi thấy anh đang nằm trên giường kia, đang ngủ thảo nào tôi gọi không thấy thưa. Tôi mỉm cười, tiến vào chỗ anh. Nhìn anh ngủ dễ thương chưa kìa, hihi. Đang tính cù anh một cái, tôi bỗng thấy trên trán anh ướt đẫm mồ hôi. Lạ nhỉ, trời lạnh như thế này mà anh lại nóng đến thế sao? Thấy lo lo, tôi sờ nhẹ lên trán anh. Ôi, sao lại nóng thế này. Tôi vội lay người anh:

_Đình Phong, anh sao thế này? Đình Phong…

Lay mạnh như vậy mà Đình Phong vẫn không có cử động gì. Người anh nóng như lửa đốt, mà sao lại ướt sũng thế này. Tôi cuống cuồng lay và gọi anh một lúc lâu nhưng không có phản ứng gì. Tôi vừa lo vừa sợ, vội chạy ra ngoài tìm người giúp. Nhưng sao chẳng thấy có ai thế này, bên ngoài vắng tanh, chắc người ta đi ăn trưa hết rồi. Huhu, phải làm thế nào bây giờ. Tôi gạt nước mắt, luống cuống chạy thang bộ lên tầng bốn. Bỗng có tiếng gọi lớn từ sau lưng tôi.

_Này, cô làm gì ở kí túc xá nam vào giờ này vậy.

Giọng nói này, quen quá. Tôi vội quay lại, là Hạo Du, đúng rồi, là anh ấy. Tôi mừng quá đến nỗi nước mắt lại trào ra. Tôi lao đến chỗ anh, nói không ra hơi.

_Hạo Du….giúp em với…Đình…Đình Phong.
_Sao thế. Cô nói rõ ra xem nào.

Tôi nghẹn ngào, không nói được thành lời. Vội kéo lấy tay anh.

_Đi…đi với em… – tôi lau nước mắt.

Anh chạy theo tôi, vẫn thắc mắc.

_Đi đâu? Nhưng mà có chuyện gì mới được chứ?
_Đình Phong…anh ấy…anh ấy…sao ý…nóng lắm.

Có lẽ do nghe thấy “Đình Phong” nên anh dừng lại ngay, giật tay ra khỏi tay tôi.

_Chuyện anh ta không liên quan đến tôi.

Tôi nhìn anh, giọng van lơn thảm thiết:

_Xin anh…xin anh mà…

Nhìn tôi một hồi, anh nhắm mắt, gật đầu:

_Thôi được rồi, anh ta đang ở đâu?

Vui quá, tôi cười rồi chạy trước, bảo anh theo. Đến cửa phòng Đình Phong, tôi liền kéo anh vào. Anh đến bên Đình Phong rồi nhìn tôi.

_Anh ta sao thế?
_Hic, người anh ấy nóng lắm, chắc bị ốm rồi.
_Haiz, cô giúp tôi một tay đi.

Rồi anh quỳ xuống, tôi liền đỡ Đình Phong dậy, nhưng nặng quá, không kéo nổi TT_TT

_Làm gì mà lâu thế? – giọng anh khó chịu.
_Anh ấy, nặng lắm, em không kéo được TT_TT
_Aizz…, cô, thật là…

Nói rồi anh đứng dậy rồi giơ tay. Hic, anh ấy định đánh tôi sao, tôi nhắm tịt mắt, cúi đầu. Không thấy động tĩnh gì, tôi mở mắt thì đã thấy anh cõng Đình Phong, giục tôi:

_Mau đi thôi nào!

Tôi vội vã chạy theo đằng sau. Hạo Du khỏe thật đó, nhìn anh mảnh khảnh vậy mà…Tôi mỉm cười, lẽo đẽo cùng anh xuống phòng y tế.

_Hạo Du, là em à, em bị thương sao?

Oái, anh ấy quen cả cô y tế nữa hả.

_Dạ không, là cái tên này đây.

Nói rồi anh ý để Đình Phong nằm phịch xuống giường. Tôi vội chạy lên đỡ anh:

_Hic, anh nhẹ nhàng thôi chứ, anh ấy đang bị ốm mà.
_Cậu ấy bị sao vậy?

Cô y tế vừa nói vừa đến gần Đình Phong. Tôi đỡ anh nằm ngay ngắn rồi mới nói.

_Người anh ấy nóng lắm ạ.

Nghe tôi nói rồi, cô ấy liền sờ tay lên trán anh. Rồi thốt lên:

_Trời ơi, sao nóng thế này, người lại ướt sũng. Mau thay quần áo cho cậu ấy đi, nhanh lên.

Thấy vậy, tôi liền đỡ anh dậy, toan cởi áo khoác thì bỗng Hạo Du đẩy tôi ra.

_Ra ngoài, để tôi thay cho, bộ cô muốn nhìn hả.
_Ơ, dạ…

Tôi ngẩn người ra một lúc rồi mới nhận ra vấn đề, vội chạy ngay ra ngoài. Đứng chờ mà tôi lòng như lửa đốt, tôi lo cho anh quá đi mất TT_TT. Cứ đi đi lại lại ngoài hành lang, mãi mới thấy cửa bật mở và Hạo Du gọi tôi:

_Xong rồi đó, cô vào đi.

Chỉ chờ có thể, tôi chạy ngay vào. Đình Phong vẫn chưa tỉnh sao, cô y tế đang khám cho anh ấy. Tôi vội hỏi rối rít:

_Sao rồi ạ, anh ấy thế nào ạ?
_Viêm phổ do bị nhiễm lạnh dẫn đến sốt sao. Nhưng không đáng lo lắm. Cô đã kẹp nhiệt độ rồi. Các em chờ một lúc thì lấy ra nhé. Mà cậu ấy đã ăn gì chưa?
_Chắc chưa…chưa ạ!
_Cho cậu ấy ăn đồ gì nóng nóng, Cô sẽ đi chuẩn bị thuốc.
_Dạ, vâng ạ.

Nhìn cô ấy đi vào, tôi lại sờ lên trán anh. Nóng quá đi, anh làm gì mà lại để như thế này chứ, hic hic. Có lẽ hôm qua trời mưa to, anh bị dính mưa nên mới bị như vậy, thấy người ướt sũng mà.

Tôi cầm tay anh rồi áp lên má. Đình Phong, sao anh cứ ngủ mãi vậy, tỉnh đi chứ TT_TT

_Này, cô định không cho anh ta nằm yên đó hả.

Tôi quay ra nhìn anh rồi nhẹ nhàng đặt tay Đình Phong xuống, định đi vào lấy túi chườm lạnh cho anh nên quay ra bảo Hạo Du:

_Hạo Du, anh ở đây trông Đình Phong giúp em nhé. Em đi lấy cái này rồi quay lại luôn.
_Ờ, nhanh lên đấy, tôi không rảnh đâu.

Tôi gật đầu rồi nhanh vào trong hỏi túi chườm lạnh mang ra, lòng cứ lo lắng khôn nguôi. Tôi tí còn phải mua đồ ăn gì cho anh Đình Phong nữa, không có người trông anh ấy thì biết làm sao. Chợt nhớ đến Hạo Du, tôi tự gõ đầu mình đãng trí rồi chạy vội ra. Bỗng thấy anh đứng lên, nói:

_Tôi về đây, đói rồi. Cô về không?

Tôi vừa đắp nhẹ cái túi lên trán Đình Phong vừa lắc đầu:

_Anh về tự nấu gì ăn nhé, không thì ra quán mà ăn, đừng nhịn đấy. Chiều em không phải đi học nên em sẽ ở đây.

_Bộ cô không đói hả?
_Em không sao. Đình Phong thế này có đói thì cũng phải trông anh ấy chứ. Mà chắc tí em đi mua cháo cho Đình Phong rồi mua luôn thứ gì ăn cũng được.
_Haiz, cô cứ như vậy thì người ốm sẽ là cô đó. Thôi được rồi, dù sao tôi cũng không muốn tự nấu ăn. Tôi sẽ đi mua đồ ăn trưa cho cả ba, cho cả cái tên kia nữa.

Nghe anh nói mà tôi ngạc nhiên quá phải quay ngay lại. Rõ ràng là dạo này, Hạo Du rất khác mà. Tôi gật đầu rồi nói khẽ:

_Vâng, vậy thì cám ơn anh nhiều.

Hạo Du đi rồi, tôi ngồi một mình, lau mồ hôi cho Đình Phong mà vẫn thấy lo lắng vô cùng. Nhìn đồng hồ, tôi liền rút nhiệt kế ra xem rồi tá hỏa luôn vì tận 41°C. Tôi vội vội vàng vàng chạy vào bảo với cô y tế.

_Cô ơi, anh ấy sốt cao quá, huhu, tận 41°C cô này TT_TT.
_Cao vậy cơ à, ừ được rồi, em cứ ra ngoài đi, cô sẽ mang bình truyền ra ngay.
_Dạ vâng ạ.

Rồi tôi ngoan ngoãn gật đầu, đi ra ngoài. Nhìn Đình Phong nằm ngủ mê mệt trên giường mà tôi thương anh quá. Không phải anh bị thế này là do tôi đấy chứ, hic.

_Nào, vén tay áo cậu ấy lên đi.

Tôi giật mình, luống cuống làm theo. Cô ấy cầm cái mũi kim mà tôi sợ quá, vội quay ngay đi. Lúc sau thì đã không thấy cô ấy ở đấy nữa. Nước trong bình đã bắt đầu chảy rồi, hic, tôi sợ kim tiêm từ bé nên chưa phải (dám) truyền nước bao giờ, không biết anh có đau không nhỉ >.<

Tôi im lặng thở dài, nhìn theo mấy giọt nước đang chảy từ từ vào cơ thể anh. Bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang phá tan không gian yên ắng hiện giờ. Chắc là Hạo Du, tôi nghĩ vậy. Tiếng động càng ngày càng lớn. Tôi quay ra phía cửa thì đã thấy Hạo Du ở phía sau, đang đi vào.

_Anh về rồi ạ?
_Ừ. Tôi mua cơm đó, cô ăn đi. Còn đây là cháo cho tên đó.

Anh để đồ lên bàn rồi ngồi xuống ghế. Tôi mở túi đồ, lấy hộp cơm rồi đưa cho anh.

_Anh ăn đi kẻo đói. Đi có lạnh lắm không ạ.

Đỡ lấy cơm từ tay tôi, anh chỉ đáp gọn:

_Bình thường.

Tôi cười nhẹ, lấy cháo rồi đút từng thìa cho Đình Phong. Mắt anh ấy vẫn nhắm nghiền. Mỗi lần đút cho anh tôi lại phải nâng đầu anh dậy, vất vả nhưng thương anh nhiều hơn.

_Cô ăn đi đã chứ, kệ hắn ta đi, tôi ăn sắp xong rồi đây này.
_Anh không phải lo, hì, để Đình Phong ăn hết rồi em sẽ ăn.
_Ai thèm lo cho cô chứ, là tôi tiếc hộp cơm của tôi mua về bị nguội thôi.

Nghe anh nói mà tôi chỉ biết thở dài thất vọng. Cứ tưởng anh lo cho tôi chứ TT_TT. Rồi tôi chẳng nói gì nữa, chỉ tập trung vào đút cháo cho Đình Phong thôi. Anh ấy còn chẳng lo cho tôi bằng hộp cơm anh ấy mua về thì tôi còn biết nói gì nữa đây TT_TT

Im lặng một lúc, anh lại cất tiếng trước:

_Thôi cô ăn đi, để tôi đút cho hắn cho.
_Thôi, em không cần. – tôi đáp, giọng giận dỗi.
_Có nghe không hả?

Anh bỗng nói to làm tôi giật cả mình. Tôi quay ra nhìn anh e dè rồi gật đầu liền mấy cái (hic, dễ bị bắt nạt TT_TT) rồi đứng dậy đổi chỗ cho anh.

_Này, ăn đi.

Tôi đỡ lấy hộp cơm rồi ăn. Nó hơi nguội thật nhưng là Hạo Du mua nên vẫn còn ngon lắm. Mỗi tội là…nhiều quá, một hộp đầy luôn, lại còn là hộp lớn nữa chứ. Tôi vừa ăn vừa nhìn anh chăm Đình Phong, mãi mới hết được một nửa hộp mà đã thấy no lắm rồi.

_Sao thế, không ngon à. – thấy tôi để hộp cơm xuống bàn, anh nhìn nó rồi lại quay ra hỏi tôi.
_Dạ không, ngon lắm ạ. – tôi cười tươi.
_Sao ăn ít thế?
_Em no rồi, hì, đợi em tẹo.

Nói rồi, tôi đi liền vào trong để lấy thuốc cho Đình Phong. Hi, gọi là phòng y tế chứ nó có mấy phòng bệnh liền, sâu hun hút. Mãi mới tìm thấy cô ấy.

_Thế nào rồi, cậu ấy đã tỉnh chưa? – vừa đi theo tôi, cô vừa hỏi.
_Dạ, chưa ạ.
_Vậy à, thôi được rồi, để về cô xem. Mà… Hạo Du vẫn ở đấy chứ? – cô bỗng quay ra nhìn tôi, chớp chớp mắt (_ _”)
_A, dạ..vâng ạ. Hạo Du đang cho anh ấy ăn giúp em ạ. – tôi cười méo mó.

Về đến phòng có Đình Phong, tôi thấy Hạo Du đã cho anh ăn xong rồi.

_Hạo Du, em cho cậu ấy ăn sao. Ôi, thật tốt quá.

Bà cô y tế này nói rồi đến ngay chỗ Hạo Du cười rất tươi, lại còn khẽ đưa mắt nhìn và…chớp chớp mới kinh chứ. Tôi đứng nhìn thấy mà nổi hết cả da gà. Không phải là cô ấy cũng thích chồng tôi đấy chứ.

Lén quay ra nhìn Hạo Du, tôi thấy anh cười gượng gạo rồi vội lùi ra chỗ tôi đứng. Haha, chắc anh cũng thấy sợ bà cô kia đây mà.

_Này, em vào trong kia mang một cái khăn lạnh ra đây lau mồ hôi cho cậy ấy đi, còn Hạo Du… – chợt cô ấy lại nhìn Hạo Du cười ~.~ – …em ở đây với tôi.

Tôi bịt miệng cười, vâng dạ rồi đi vào. Bỗng nghe thấy tiếng Hạo Du: “Em…em đi cùng bạn ấy ạ” rồi thấy anh đi vào sau tôi. Tôi quay nhìn anh, cười:

_Ơ, anh không ở lại với cô hả, hihi.

Vừa nói đã bị anh lườm cho phát, tôi im bặt. Lấy được khăn lạnh rồi, tôi nhanh chóng chạy về, Hạo Du cũng đi đằng sau tôi.

_Cô đã cho cậu ấy uống thuốc rồi. Em lau mồ hôi rồi mang đổi túi lạnh đi. Nếu có chuyện gì nhớ gọi cô ngay. Cô làm sổ sách ngay trong kia kìa, nhớ chưa.
_Vâng ạ.

Cô ấy nói xong rồi đi luôn nhưng mắt vẫn cứ hướng về Hạo Du của tôi mới bực chứ. Nhưng tôi mặc kệ, chờ cô ấy đi rồi mới lại ngồi bên Đình Phong, gạt nhẹ những sợi tóc mướt mồ hôi ra cho anh rồi lau mặt, cổ và tay anh. Bỗng thấy giọng anh yếu ớt:

_Vịt con…

Nghe tiếng anh, tôi vui mừng khôn xiết, chưa kịp đáp lại thì lại thấy anh gọi. Vẫn là gọi tôi:

_Vịt con…em đâu rồi…

Hơi thở anh nóng bừng. Tôi vội cầm lấy tay anh:

_Em đây mà.
_Vịt con…vịt con…

Rồi anh mở mắt. Ôi, tôi mừng quá, rối rít cả lên:

_Đình Phong, anh tỉnh rồi sao, em đây mà…
_Vịt con…em đang ở bên anh sao?
_Vâng, em đây ạ.

Anh nhìn tôi rồi đưa tay lên vuốt má tôi, cười. Tôi nhìn thấy cả nét rạng rỡ trên đôi môi trắng nhợt nhạt của anh:

_Vịt con…đúng là em rồi, may quá…

Tôi cười tươi lắm, nhưng không hiểu sao mắt cứ ngân ngấn nước. Anh đã tỉnh rồi, tốt quá rồi, có lẽ tôi mừng quá nên mới vậy.

_Thôi, tôi lên lớp đây.

Bỗng tiếng Hạo Du vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi vội quay ra nhìn anh rồi lại nhìn đồng hồ, đã đến giờ anh phải đi rồi sao. Tôi liền gật rồi, rồi lại quay vào với Đình Phong:

_Vâng ạ, chào anh.

Nghe tôi nói, anh đi luôn. Tôi lại lau mồ hôi cho Đình Phong. Bỗng anh ho rất dữ dội. Tôi vội đỡ anh ngồi dậy. Ho xong một hồi, mặt anh tái nhợt, có vẻ mệt mỏi lắm.

_Đình Phong, anh không sao chứ? – tôi sốt sắng.
_Không, anh…không sao đâu.

Vừa nói rồi anh lại ho. Anh ôm ngực, có lẽ đau lắm. Tôi vội vỗ lưng cho anh để anh ho dễ hơn. Anh thở dốc, rên lên khe khẽ. Nhìn anh vậy mà tôi chẳng biết làm sao cả, huhu. Sau đó, mỗi lần ho anh lại ôm lấy ngực, mặt nhăn nhó. Môi trắng nhợt nhạt. Vậy mà mỗi lần nhìn lên tôi, anh lại cố gượng cười.

_Vịt con, em ở đây lâu chưa? – anh vuốt nhẹ tóc tôi.
_Từ lúc phát hiện ra anh thế này. – tôi cúi gằm mặt – anh làm em lo lắm biết không hả?
_Anh xin lỗi, vịt con, anh xin lỗi. Cứ tưởng em vẫn còn giận anh chứ, giờ thì may quá rồi,.
_Anh ngốc này, người đáng bị giận phải là em chứ. Cái tát đó, em xin lỗi. Anh tha lỗi cho em nhé…

Tôi nhìn vào mắt anh,đầy vẻ tội lỗi, lời nói cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi anh cười với tôi, hiền lắm.

_Không sao mà, chỉ cần ở bên em…

Nói đoạn anh lại ho. Nhìn anh ho khó nhọc, tôi thương anh quá mà chẳng biết làm sao, chỉ biết biết cầm chặt lấy tay rồi vỗ lưng cho anh mà thôi.

_Vịt con à, anh mệt quá, anh ngủ tí nhé.

Tôi khẽ cười, gật đầu rồi đỡ Đình Phong nằm ngay xuống, đắp chăn lên giúp anh. Anh ngủ mà nhìn cũng mệt mỏi quá, hơi thở phả ra cũng nóng như người anh vậy.

 

 

4.30 p.m
Đang đứng nghĩ vẩn vơ ở hành lang, tôi bỗng thấy Hạo Du đang tiến đến gần. Tôi nhìn anh, cười nhẹ:

_Anh không về nhà sao?
_Không, sao cô đứng đây?
_Anh ấy ngủ được một lúc rồi. Em ra ngoài đứng để khỏi gây tiếng ồn.
_Ờ, hôm nay gió thổi lạnh thật đó.
_Vâng, hì. Sáng nay may mà có anh giúp, không thì em chẳng biết phải làm sao. Cám ơn anh nhé.
_Hở tí là lại mít ướt. Tôi không muốn phải dỗ cô thôi. – nói với tôi nhưng Hạo Du lại nhìn ra sân trường.

Tôi mỉm cười nhìn anh. Hạo Du giúp tôi mà lúc nào cũng nói như vậy, hihi.

loading...

_Cô cười gì chứ hả?

Mặt anh bỗng đỏ bừng lên lại càng làm tôi buồn cười hơn.

_Hì, không có gì ạ. Chỉ là anh dễ thương quá…

Nghe tôi nói rồi anh bỗng quay luôn mặt đi. Anh xấu hổ chăng, hihi. Thế rồi tôi với anh cứ đứng bên nhau trước cửa phòng y tế như vậy. Anh nhìn xa xăm (nhìn đâu không rõ) còn tôi cứ nhìn anh. Lông mi anh rất dài. Đôi môi hồng hồng, nhìn yêu ghê đi được ý >_<. Đang được thể ngắm anh, bỗng có tiếng cô y tế từ trong vọng ra, làm…mất cả lãng mạn.

_Cậu ấy vẫn chưa tỉnh sao?

Thấy vậy, tôi liền chạy ngay vào.

_Anh ấy vừa tỉnh nhưng lại ngủ rồi ạ.
_Thế à. Cặp nhiệt độ lại cho cậu ấy đi, để xem có giảm đi tí nào không.
_Dạ vâng. Để em.

Tôi nói rồi nhanh nhảu kẹp nhiệt độ cho Đình Phong, tranh thủ thay túi chườm cho anh. Tôi nhìn lên cái bình treo bên trên giường, nước chảy đã gần hết, không hiểu đấy là nước gì nhỉ.

Rút nhiệt kết ra khỏi người anh, tôi xem rồi đưa ngay cho cô y yế:

_Đỡ hơn rồi cô ạ, còn có 39,4 độ thôi. – tôi thở phào nhẹ nhõm.
_Vậy à, vậy thì đỡ lo hơn rồi. Nhưng vẫn sốt cao thế này thì vẫn phải ở lại truyền nước chưa về được. Chắc sẽ phải ở đây mấy hôm nữa. Thế đã báo cho gia đình chưa mà không thấy ai đến thăm vậy.
_Dạ…chưa ạ.
_Nên báo cho bố mẹ cậu ấy đi, càng sớm càng tốt chứ mấy đứa có ở đây suốt được đâu, cũng phải đi học chứ.

Nghe cô y tế nói vậy, tôi chỉ biết vâng thôi. Tôi đâu biết bố mẹ anh ấy, cũng chẳng biết nhà Đình Phong ở đâu nữa, hic hic. Để cô đi rồi, tôi lại ngồi lên giường, Đình Phong vẫn đang ngủ. Tôi có nên đi mua thêm hoa quả cho anh không nhỉ. Tôi nghe mẹ nói bị ốm thế này ăn cam rất tốt mà, nhưng mà mùa này chẳng biết ở siêu thị có bán cam không, bán thì có lẽ tôi nên đi mua cho anh một ít. Nhưng đi mua một mình thì lười quá. Liệu…Hạo Du có đồng ý đi cùng tôi không nhỉ. Chắc không rồi, hic. Nhưng mà…biết đâu đấy. Nghĩ rồi tôi liền đi đến bên anh.

_Hạo Du này… – tôi rụt rè.
_Gì thế? – thấy tiếng gọi, Hạo Du liền quay lại.
_À…anh…anh có thể đi cùng em ra siêu thị một tí được không?

Cầu trời là anh đồng ý đi mà TT_TT

_Mua gì?
_Thì một số thứ linh tinh thôi ạ, được không ạ?
_Ờ, cũng được.

Ôi, anh vừa nói gì vậy, anh đồng ý đi cùng tôi kìa. Tôi ngạc nhiên nhìn anh rồi cứ đứng cười khúc khích (một mình) vì quá vui.

_Bao giờ đi. – anh quay sang tôi dang đứng cạnh.
_Bây giờ ạ.
_Vậy thì đi thôi.

Nói rồi Hạo Du cũng đi luôn, tôi vội chạy theo anh rồi đi bên cạnh, miệng cứ cười tủm tỉm mãi. Rõ ràng là dạo này Hạo Du rất khác mà. Hình như là anh đối xử với tôi tốt hơn thì phải.

_Đi một xe chứ hả? – chợt anh quay lại hỏi tôi.
_Vâng, được vậy…thì tốt quá. – tôi nói càng ngày càng nhỏ dần.
_Đợi tôi lấy xe.

Hạo Du nói xong chạy liền luôn vào lấy xe, không kịp để tôi trả lời gì nữa. Tôi đứng chờ anh ở ngoài mà thấy háo hức vô cùng. Đây là lần thứ ba tôi được anh lai rồi đó, không vui sao được chứ ^^.

HAO DU’ S POV
Dắt xe ra khỏi nhà xe, tôi thấy cô ta đang ssứng chờ, lại còn cười vui nữa chứ, chắc là được đi cùng tôi nên vui quá đây mà. Đi đến gần, tôi mới cất lời:

_Này, lên xe đi.

Thấy tiếng tôi, cô ta liền quay lại, vẻ mặt hớn hở lắm. Nhìn cô ta cười mà bỗng dưng…thấy cứ sao sao, hình như vì tim đập nhanh hơn thì phải. Cố gắng kiềm chế cảm xúc, tôi lên xe và bắt đầu đi luôn không nói thêm lời nào. Trời hôm nay lạnh thật đấy, rét buốt hết cả người. Bình thường lai Tiểu Giang còn được ôm ấm chứ lai cô thì thì…

_Hạo Du, anh có rét lắm không?
_Chỉ sắp chết cóng thôi.

Gió thổi lạnh thế này mà còn hỏi một câu thừa vậy, không biết cô ta nghĩ gì nữa nay. Đột nhiên, cô ta quàng khăn qua cổ tôi.

_Đeo cái này vào nhaz, sẽ ấm hơn đó ạ.
_Cám ơn.
Nói rồi tự dưng tôi chẳng biết nói gì nữa, phải công nhận quàng khăn vào ấm hơn hẳn, thế
mà cái khăn Tiểu Giang tặng tôi lại để quên ở nhà mất rồi. Có khăn của em ở đây chắc còn ấm hơn nữa, mà có em ở đây thì lại càng ấm hơn vì được em ôm, hihi, nhớ vòng tay của em quá đi mất thôi.

Nghĩ đến Tiểu Giang, lòng tôi lại ấm thêm một chút. Bất chợt thấy cô ya dựa vào lưng tôi, hỏi nhỏ:

_Hạo Du, sao…anh lại ghét Đình Phong?
_Tôi không ghét, chỉ không ưa thôi.
_Anh ấy…rất tốt với em. Lúc nào em cần cũng có anh ấy bên ca…
_Thế thì đi mà làm vợ anh ta đi.

Không hiểu sao tôi lại tự nhiên gắt lên như vậy. Chỉ tại, tôi thấy khó chịu khi cô ta nói về Đình Phong như vậy, thực sự, vô cùng khó chịu về chuyện đó nên mới thế. Tôi yên lặng , cố nghe xem cô ta sẽ nói gì. Nhưng gần đến khi tôi không chờ gì nữa thì cô ta lại nói, nhỏ tí:

_Em xin lỗi.

Không biết cô ta xin lỗi vì điều gì nhưng nghe giọng cô ta buồn lắm, làm tôi thấy áy náy quá. Tôi lại làm cô ta buồn sao, hic.

_Em xin lỗi, em biết…em biết anh không hề muốn làm chồng em. Em xin lỗi.

Giọng ta như sắp khóc đến nơi vậy. Tôi không nói gì thêm nữa. Nghe cứ thấy tội tội làm sao, lại còn thấy người cô ta run run, không phải do lạnh quá đấy chứ, hay…lại khóc rồi. Người đâu mà…dễ khóc thế chứ lại, hơi tí là đã…Cứ thế này thì biết cô ta muốn đi siêu thị nào.

_Này đi đâu đây.
_Em mua hoa quả thôi, nên…anh đi siêu thị nào cũng được ạ.
_Ờ.
Tôi đáp ngắn gọn rồi lại thôi. Chắc cô ta lại đi mua đồ cho cái tên Đình Phong kia chứ gì. Aizz…, bực mình ghê. Thôi thì lỡ rồi thì phải chịu chứ biết làm sao. Nhưng mà sao tôi lại bực cơ chứ, chắc lại nghe thấy hai chữ “Đình Phong”. Cứ nghĩ đến hắn ta là tôi lại thấy khó chịu đến nỗi chỉ muốn đập phá cái gì thôi. Mà nghĩ lại hôm qua, sao tôi lại có thể hỏi cô ta hỏi cô ta như vậy được chứ. Nhưng mà…thực sự là tôi muốn biết. Liệu cô ta có thích tôi thật không nhỉ. Thấy cô ta cứ quấn quít cái tên kia mà. Haiz, mà tôi sao phải nghĩ ngợi nhiều thế chứ. Cô ta thích ai thì liên quan gì đến tôi chứ, haiz.

Đến trước Jewel Plaza, tôi liền dừng xe lại rồi bảo cô ta:

_Xuống xe đi, đến nơi rồi.

Xuống xe quay lại tôi đã thấy cô ta cúi gằm mặt đi xuống rồi đưa tay lên lau mắt. vậy đúng là khóc thật rồi.

_Vào trước đi, tôi cất xe vào sau.

Nói rồi tôi đi thẳng luôn vào hầm để xe. Đi ra ngoài rồi, tôi vẫn thấy cô ta đang chờ tôi ở đó. Haiz, tôi bảo cô ta đi vào trước đi vì bên ngoài trời rét thế này, cô ta lại mặc mỗi áo khoác thế kia sẽ rất lạnh thế mà chẳng chịu nghe gì cả, thật là.

_Này, sao không vào trước đi.

Tôi đi ra chỗ cô ta rồi nói.

_Em chờ anh. – cô ta ngẩng lên nhìn tôi, rụt rè trả lời.
_Ờ, vào đi.

Rồi cô ta đi vào trước rồi tôi lại là người (lẽo đẽo) đi sau, thật chẳng ra cái gì, haiz.

_Mua gì?
_Em mua cam ạ.

Sao giọng cô ta nghe buồn vậy chứ, cái mặt cũng buồn thiu. Nhìn cái vẻ mặt đấy mà tôi lại không chịu nổi. Sao không tươi tỉnh như mọi ngày chứ.

Tôi thở dài, ngước lên thì chẳng thấy cô ta đâu nữa. Thoắt cái đã đi đâu mất rồi. Tôi ngó nghiêng, vẫn không thấy cái dáng nhỏ nhắn kia đâu, vội chạy đi tìm. Lạ nhỉ, mà chỗ bán cam ở đâu, tôi không rành mấy cái này nên có biết đâu. Thật là, điên người mất thôi.

Chạy đi một vòng, tôi mới tháy biển chỉ dẫn sơ đồ siêu thị, bực cả mình. Mất công đi lên tận tầng hai mới thấy cô ta đang đứng chọn cam một mình ở kia. Nhìn cô ta kìa, đi mua đồ cho tên kia có khác, vừa lựa cam lại còn cười tủm tỉm nữa, ghét thế chứ. Tôi đi từ từ đến chỗ cô ta, nói giọng bực bội.

_Này, cô đi đâu thế hả, có đi thì cũng phải gọi tôi một tiếng chứ.
_Ơ, em xin lỗi – cô ta ngẩng lên nhìn tôi, nhăn nhó cứ như là bị ai bắt nạt không bằng – em đang đứng xem mấy cái vòng thì đã không thấy anh đâu.

Nhìn mặt cô ta thì tội lỗi, tôi thì cứ như người đi bắt nạt trẻ con vậy ý. Chưa biết phải nói gì, bỗng cô ta gọi làm tôi giật cả mình.

_Anh ơi, mình đi thôi anh.

Lần này cũng biết điều mà gọi tôi rồi đây. Tôi đi sau cô ta vòng vèo lên xuống một lúc thì thấy cô ta rẽ vào khu bán…sữa. Hehe, nhìn cô ta phải kiễng lên để với mấy hộp sữakìa. Chiều sao khiêm tốn nó khổ thế nó. Nhìn cô ta cứ nhảy lên lấy mà mắc cười quá đi. Ơ, nhưng mà…cái tủ…

_Cẩn thận đó.

“Râm…”

Tôi lao đến rồi vội kéo cô ta chạy ra thật nhanh trước khi cái tủ đổ ập xuống đất. Ôi, may mà tôi vẫn kịp.

_Cô làm gì thế hả, suýt nữa thì chết rồi đó.

Quát cô ra rồi tôi mới nhìn xuống. Mặt cô ta tái mét, sợ đến thế sao. Cô ta cứ nhìn quay ra cái tủ đổ chổng kềnh dưới đất mà người cứ run run.

_Này, cô sao thế?

Tôi vội lay mạnh rồi gọi cô ta. Ngẩn ra một lúc rồi cô ta bỗng ôm chặt lấy tôi.

_Hạo Du, anh không sao chứ?

Nhìn cô ta kìa, lo lắng quá đây mà. Thế này thì chắc vẫn còn yêu tôi nhiều lắm, hehe. Tôi vội đẩy cô ta ra, bao người đến xem rồi kìa. Rắc rối quá đi, nhân viên siêu thị cũng đến rồi. Giải quyết một hồi cuối cùng bọn tôi phải mua tất đống sữa này về, chết mất, một đống thế này dùng bao giờ mới hết chứ, thật là…

_Anh à, em xin lỗi.

Cô ta vừa lẽo đẽo theo sau tôi vừa lý nhí. Tôi chẳng thèm nói gì. Bảo bực thì có bực nhưng không ai bị thương là may rồi, haiz.

_Anh muốn thanh toán bằng gì ạ?

Tôi đưa thẻ tín dụng cho cô nhân viên rồi bảo.

_Mang đống sữa này đến địa chỉ này cho tôi.
_Dạ vâng. Của anh cả phí vận chuyển là…ạ.

Tôi cầm lấy hóa đơn rồi đi ra ngoài. Nhìn cô ta kìa, chắc sợ tôi giận nên cứ im thin thít mà theo tôi cho đến cả lúc lên xe.

_Này, sao cứ im lặng thế?

Ra khỏi siêu thị một lúc mà vẫn thấy cô ta ngồi im, tôi mới quay lại hỏi. Chắc chắn là sợ tôi giận đây mà, nhưng vẫn muốn chọc cô ta xem:

_Hic, em sợ anh giận nên…

Biết ngay mà, haha, tôi bịt miệng cười khúc khích rồi lại lấy lại giọng bình thường.

_Sợ tôi giận thật hả?
_Dạ, vâng…
_Cô không sao là đỡ rắc rối cho tôi rồi.
_Anh không giận em chứ. – giọng cô ta vẫn cứ nhỏ tí sau lưng tôi.
_Ờ, ai thèm giận cô làm gì.
_Hihi, cám ơn anh.

Nghe giọng cô ta phấn khởi mà tôi lại không sao khỏi…buồn cười. Lại còn bày đặt cảm ơn tôi nữa chứ, chưa thấy ai ngốc như vậy.

_Này, cô xem mấy giờ rồi.
_Dạ, bây giờ là…mới sáu giờ hơn một tẹo thôi ạ.
_Vậy à, đi ăn kem không?
_Kem ý ạ, có ạ, hihi.

Được tôi mời nên sướng quá kìa, thú vị thật. Vòng vèo mãi, cuối cùng cũng đến được quán tủ của tôi. Kem ở đây rất là OK. Thực ra quán này là Tiểu Giang chỉ cho tôi, bọn tôi đến đây ăn rất nhiều lần rồi. Không biết đưa cô ta đến có rắc rối gì không đây.

_A, Diamond.
_Ơ, cô cũng biết quán này hả? – tôi ngạc nhiên, nó khá là kín đáo vì tận sâu trong ngõ.
_Hì, thì Tú Giang chỉ cho em. Bọn em ăn kem ở đây nhiều lần rồi. Đặc biệt là Gelato vị dâu tươi, vị xoài và socola cũng rất ngon.
_Ừm, tôi thích socola nâu sậm. Ăn bao giờ chưa?
_Không 0.o, em nghĩ là nó…rất đắng. Em chỉ ăn socola sữa thôi ạ.
_Hehe, ngốc thế, cũng là socola thôi mà. Xuống xe đi nào.

Không hiểu sao tôi lại cười một cách tự nhiên như thế rồi bảo cô ta xuống. Tôi đang lạnh lùng cơ mà. Không được, phải thật lạnh lùng!

Tôi xuống được xe, chuẩn bị dắt vào thì chợt quay lại thấy cô ta nhìn vào Diamond mà cười rất tươi. Hai má hình như bị lạnh nên cứ đỏ hồng lên, cái mũi nữa kìa. Sao mà…dưới ánh sáng đèn của quán, cô ta trông lại nổi bật đến thế. Hai mắt to tròn sáng long lanh thu hút kinh khủng. Tôi cứ đứng ngẩn ra nhìn cô ta rồi chợt như tỉnh lại mà tự cốc đầu mình một phát. Tôi bị làm sao rồi, sao cô ta dễ thương bằng Tiểu Giang của tôi được chứ. Hic, nhưng sao mắt tôi không rời cô ta được thế này, mặt lại cứ đỏ bừng lên, còn tim. Ôi, tim…hình như đang cứ đập dồn dập dồn dập.

Tôi lại cốc đầu mình một phát rồi dắt xe ngay ra chỗ gửi, nhất quyết không nhìn cô ta nữa. Dắt xe lại, thấy cô ta vẫn đứng ngoài cửa quán, hình như đang hát gì đó, môi mấp máy mà, hai chân còn như đang nhún nhảy. Tôi lại ngẩn ra lần nữa, rồi chạy đến, cố lấy giọng (lạnh lùng):

_Này, bảo vào trước cơ mà, đứng đấy làm gì nữa, hả.
_Ơ, sao anh lại quát em, em chờ anh mà.

Tự dưng mặt cô ra xị xuống làm tôi lại chẳng biết nói gì nữa, thấy tội lỗi làm sao, hic.

_Ờ, thôi vào.

Nghe tôi nói vậy, cô ta lại tươi tỉnh ngay, đi vào lại còn nhảy chân sáo ra điều thích thú lắm đây. Con nít thật. Tôi đi sau nhìn cô ta rồi bỗng bật cười một mình.
Vào quán, bọn tôi chọn một bàn gần cửa sổ nhìn ra đường, vừa lúc nhân viện phục vụ bàn đi đến:

_Hai anh chị ăn gì ạ?
_Cho tôi một gelato vị socola và… – tôi quay ra nhìn cô ta.
_…một gelato vị dâu sữa ạ.
_Vâng, anh chị đợi cho vài phút ạ.

Nói rồi chị nhân viên đi vào trong luôn. Trong lúc chờ đợi, tôi nhìn quanh quán, Noel sắp đến rồi nên quán trang trí toàn vòng hoa trạng nguyên và bông tuyết. Nhanh thật đấy, Noel năm ngoái tôi cùng Tiểu Giang đến nhà thờ và ở bên nhau cho đến hơn mười hai giờ đêm. Năm nay có cô ta rồi, không biết thế nào đây, haiz, chỉ sợ bố mẹ lại sang đòi ăn Noel cùng thì…

_Sao anh lại thở dài? – cô ta tròn mắt nhìn tôi.

Tôi còn đang chưa biết trả lời sao thì kem đã được mang ra rồi.

_Một socola cho anh, một dâu sữa cho cô bé xinh xắn này và…một ly uyên ương ạ.
_Chúng tôi đâu có gọi ly uyên ương này, có nhầm không vậy? – tôi chỉ vào ly uyên ương.
_Dạ, hai tuần lễ trước giáng sinh, những đôi nam nữ đến Diamond sẽ được thêm một ly kem uyên ương làm quà tặng ạ.
_Vậy à, được rồi, cám ơn.
_Vâng, chúc anh và…cô bé xinh đẹp này ngon miệng.

Trời ơi, gì chứ, anh và cô bé xinh đẹp này là sao, nhân viên kiểu gì vậy.

_Anh ơi, anh phục vụ nãy cười và nháy mắt với em đấy, nhìn anh ấy đẹp trai thật, hihi.

Lại còn thế nữa, đúng là con gái mà, được gọi là “cô bé xinh đẹp” này đã khen người ta rồi.

_Cười gì mà cười, ăn đi không kem chảy ra bây giờ.
_Hihi, anh cũng ăn nha!

Nhìn cô ta thêm một tẹo, tôi cũng bắt đầu ăn. Đây là lần đầu tiên tôi đến Diamond mà không có Tiểu Giang, mỗi lần đi ăn tôi đều xúc kem cho em và nhìn em cười thật tươi. Những lúc đó, tôi cảm giác như không còn gì hạnh phúc bằng nữa. Bây giờ đi ăn cùng cô ta, nhìn cô ta cười cũng thấy vui vui. Nhìn cái cách cô ta ăn kem kìa, thật vụng về, kem dính cả một ít ra má rồi kìa. Tôi liền (tốt bụng) đưa tay cầm khăn, lau đi cho cô ta, cười trêu.

_Ăn mà để dây ra má thế này à.
_Ơ…

Cô ta ngẩng lên nhìn tôi rồi bỗng đỏ bừng mặt, cúi ngay xuống mà tôi vẫn kịp nhìn thấy, cũng biết xấu hổ cơ đấy, hehe.

_Cô ăn nhanh đi rồi ăn nốt ly uyên ương này nữa. – tôi đẩy ly kem về phía cô ta.
_Mình em ăn ý ạ. Ly kem to thế này, em không ăn một mình được đâu. Mà nó là kem đôi phải ăn hai người chứ.
_Biết thế. Nhưng mà…
_Dạ… – cô ta nhìn tôi tròn xoe mắt nhưng rồi lại xị xuống ngay – à, em hiểu rồi…

Giọng cô ta lại buồn rồi. Định nói thêm câu nữa nhưng tôi lại thôi, chăm chú ăn cốc kem của mình. Một lúc, tôi lén nhìn sang cô ta, thấy đã ăn hết cốc kem dâu rồi, đang ăn một mình ly uyên ương kia. Vẫn vụng về nhưng ánh mắt không còn vẻ háo hức và vui mừng nữa, nhìn buồn lắm. Đôi lúc cô ta còn bị ho nữa, vậy mà vẫn lặng lẽ xúc kem và ăn. Haiz, nhìn cứ tội tội sao ý.

Tôi ngồi ăn cốc kem một mình, xong rồi nhưng vẫn ngồi chờ cô ta ăn hết cái ly uyên ương kia. Vừa mới nhìn ra đường một tí thì nghe thấy giọng cô ta:

_Ăn xong rồi ạ, mình về thôi anh.

Nói rồi cô ta lại ho, chắc do lạnh quá đây. Tôi thở dài, đứng dậy và nói:

_Cô ra lấy xe đi, tôi trả tiền rồi sẽ ra ngay.

Cầm chìa khóa tôi đưa, cô ta lầm lũi đi ra ngoài không nói lời nào cả làm tôi cũng thấy buồn buồn. Chỉ tại cái ly uyên ương kia, bực cả mình. Trả tiền xong, tôi đi ra thì thấy cô ta đã đứng chờ ở cổng. Mặt vẫn buồn buồn ngước nhìn bên đường mà không để ý tôi đi ra. Tôi lên xe rồi mà mới quay lại, không thấy tôi nói gì nên cũng tự mình ngồi lên xe không phải để nhắc.

Tôi phóng xe vụt đi luôn rồi rét quá mà phải đi chậm chậm lại. Trời tối, càng lúc càng rét buốt, lái xe mà thấy hai tay tê cứng luôn, sợ thật.

Đi được vài phút, chợt thấy cô ta bắt chuyện trước:

_Anh à, mình về qua nhà một chút nha, em muốn tắm rửa một chút và mua cháo cho Đình Phong.

Lại là Đình Phong.

_Ờ.

Tôi đáp ngắn gọn rồi thôi. Mới vừa nãy lạnh thế mà nghe đến hắn đã lại thấy nóng bừng, ghét không chịu được.

_Khụ…khụ…

Cô ta lại ho rồi. Tôi đi chậm thế này rồi cơ mà.

_Này, lấy lại khăn đi. – tôi nói mà không quay lại.
_Em không sao, chắc tại nãy ăn kem lạnh thôi.
_Tùy cô đấy.

Tôi vừa nói xong thì cô ta lại ho, đầu dựa hẳn vào lưng tôi, người run run. Tôi dừng hẳn xe lại rồi tháo khăn đưa cho cô ta.

_Quàng vào đi.
_Em không sao đâu ạ.
_Quàng vào! Ho từ nãy đến giờ mà không sao à. Cô cứ ho như vậy tôi không đi xe được.
_Vâng ạ.

Cô ta cầm cái khăn rồi ngoan ngoãn đeo vào, thế có phải tốt không, cứ để đến lúc người ta phải quát lên mới chịu nghe.

Tôi lại tiếp tục đi, lần này thì đi chậm hết cỡ vì đến lượt tôi thấy rét. Đang cứ run lên bần bật thì cô ta lại dựa đầu vào lưng tôi, thì thầm.

_Hạo Du à, rồi một ngày, anh sẽ bỏ em lấy Tú Giang đúng không?
_Hạo Du à, sẽ có ngày ấy phải không anh? Em sẽ phải sống sao đây.
_Hạo Du, chỉ xin anh đừng làm em buồn thêm nữa…cho đến khi ấy…

Nói vậy là trước đến giờ, tôi luôn làm cô ta buồn sao. Haiz, ai bảo bỗng dưng lại có hôn sự này chứ. Tôi hoàn toàn không muốn mà. 

7.30 p.m
Mua xong cháo cho Đình Phong, Hạo Du lại lai tôi đến phòng y tế trường, anh ấy đang vào trong kia cất xe. Chắc Hạo Du cũng định chờ tôi rồi đưa tôi về luôn, sao dạo này anh ấy lại tốt với tôi thế chứ, không còn xua đuổi hay lạnh lùng với tôi như trước nữa. Vừa nãy tuy có làm tôi buồn tí xíu nhưng được ngồi sau anh là tôi lại thấy hạnh phúc lắm rồi. Tôi đứng chờ Hạo Du ở ngoài, trời vừa tối vừa lạnh, lại một mình ở cái sân trường rộng mênh mông, xung quanh yên ắng đến….(vô cùng) kinh khủng, tôi thấy người cứ run lên bần bật, hic hic.

_Sao còn chưa vào đi, cứ đợi tôi làm gì thế?
_A, hì, cùng đi cho vui ạ, em thấy…hơi sợ. – tôi cười toe khi thấy anh, may quá là Hạo Du đã ra rồi.
_Mấy tuổi rồi còn sợ. – tôi bị anh…lườm.
_Ơ, tại trời tối om chứ bộ.
_Nhát gan thì có, hehe. Mà sao cô cứ run bần bật vậy, lạnh thế cơ à.
_Vâng, gió thổi, rét.

Tôi cố cười, méo mó. Trời lạnh thế này, răng cứ va vào nhau lập cập. Nói cũng thấy khó nữa là cười.

_Này, cầm lấy đi.

Bỗng Hạo Du cởi áo khoác rồi đưa cho tôi. Ôi, xúc động không sao kể xiết. Tôi cầm lấy áo anh rồi mặc vào ngay, nhưng áo anh vừa rộng vừa dài, gần qua đầu gối tôi rồi, hic, thành váy luôn TT_TT. Mặc xong rồi tôi mới quay ra nhìn anh:

_Còn anh thì sao? – anh mặc mỗi một cái áo len ở trong.
_Tôi không rét, mà cô kéo khóa vào đi chứ, không sao mà ấm được.

Nghe Hạo Du nói rồi, tim tôi cứ rộn ràng hết cả lên vì cảm động, tí thì nước mắt chảy ra ròng ròng luôn TT_TT. Tôi ngước nhìn anh đầy cảm kích rồi mới cúi xuống, định kéo khóa nhưng tay áo dài quá loay hoay mãi không xong.

_Ngốc này, sao cài khóa thôi mà cũng không làm được là sao. Quay sang đây xem nào.

Nói tôi rồi, anh liền dùng…vũ lực kéo tôi quay về phía anh, rồi còn quỳ xuống đất để kéo khóa giúp tôi nữa. Được nhìn anh trực tiếp từ trên xuống, tôi cảm giác như nghẹn thở vì tim đập quá nhanh. Còn mắt thì cứ dính vào khuôn mặt anh không rời. Mà có phải mắt tôi có vấn đề không mà sao thấy trong bóng tối âm u thế này, người Hạo Du như đang tỏa ra một luồng khí sáng cuốn hút vô cùng. Ôi, làn da trắng mịn của anh, đôi môi hồng hào của anh, đôi mi dài của anh, ôi, hoàn hảo…

Tôi bất giác đưa tay lên chạm vào má anh, tự nhiên thấy như có luồng điện chạy qua người. Rồi tôi chạm nhẹ lên mái tóc anh, tất cả như là trong vô thức vậy, vì tôi không sao ngăn được bàn tay mình chạm vào mắt anh, môi anh…

Bỗng…tôi bị anh cốc đầu một phát đau điếng.

_Làm cái gì thế hả. Sờ linh tinh. Đi thôi.

Hạo Du lùi lại, nhìn tôi một cái như điện xẹt rồi đi luôn về phía trước. Mà hình như tôi bị ánh mắt anh làm cho…cháy đen thui rồi thì phải, cứ đứng đờ ra không đi được nữa. Mãi đến khi Hạo Du quay lại gọi tôi lần thứ hai, tôi mới lật đật chạy theo anh. Vừa chạy vừa gọi với theo:

_Anh ơi, đợi em với.
_Nhanh lên.

Anh nói với tôi nhưng vẫn đi thẳng về phía trước. Tôi chạy vội theo anh, may mà đi giày nên không lo bị trật chân. Nhưng mà, đúng là anh chân dài có khác, đi nhanh thế, mãi đến lúc vào thang máy rồi mới đuổi kịp anh, mà hình như là Hạo Du đợi tôi trước TT_TT.
Trong thang máy bọn tôi cũng không nói gì. Lúc này nhìn xuống tay mình, tôi mới giật mình, thôi chết rồi, cháo tôi cầm trên tay cho Đình Phong, cả cam, nãy chạy như thế, hic hic. Tôi vội mở ra xem, bị sóng sánh hết cả ra, nhưng may quá là không bị chảy ra ngoài. Tôi thở phào. Đến cửa phòng y tế thì vội chạy vào trước. Chắc Đình Phong đói lắm rồi đây, hic. Giờ mới nghĩ đến anh TT_TT

_Hai đứa đây rồi, sao đi đâu cả buổi chiều thế hả. Bảo gọi bố mẹ cậu ấy thì không thấy. Để một mình người ốm ở đây mà được à.

Vừa mới bước vào cửa, tôi đã bị cô y tế mắng một hồi. Tôi vội chạy ngay đến giường Đình Phong, thấy có lỗi vô cùng.

Giọng tôi hối lỗi, mắt nhìn ra cô y tế:
_Dạ, em xin lỗi.
_Thôi được rồi. Trông cậu ấy đi. Cậu ấy còn chưa ăn gì đâu đó.

Tôi vâng lý nhí. Để cô ấy đi rồi tôi mới quay ra nhìn Đình Phong, anh ấy đang ngồi dựa vào tường. Trời ơi, nhìn mặt anh ấy tái nhợt mà môi cũng trắng nữa. Tôi rối rít:

_Đình Phong, Đình Phong, nhìn anh kìa, anh mệt lắm phải không, hic hic. – tôi đưa tay lên má anh, vẫn nóng như lửa đốt vậy.
_Anh…không sao…

Anh ấy đưa tay lên nắm tay tôi, còn cố cười nữa chứ. Tôi thương anh ấy quá, huhu.

_Anh, em đút cháo cho anh, nhé. Hic, xin lỗi, cả chiều không ở đây với anh.
_Không sao mà.

Đình Phong gật đầu, cười nhẹ. Tôi biết anh đang mệt lắm mà, còn cứ cố cười nữa chứ. Tôi vội vàng lấy bát cháo, cuống hết cả lên, mà Hạo Du đâu rồi nhỉ. À, anh ấy đang đứng ngoài hành lang kia. Hic, nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ đến anh ấy nữa.

_Anh ơi, nào, cháo!

Tôi xúc một thìa cháo lớn, thổi đi thổi lại cho bớt nóng rồi mới đút cho anh. Ăn được mấy thìa, anh bỗng ho rất dữ dội. Tôi chỉ biết đưa khăn rồi ngồi nhìn anh ôm ngực đau đớn. Chắc anh ho nhiều quá nên tức ngực đây mà, hic.

_Cho cậu ấy ăn xong, nghỉ tí rồi cho uống thuốc này nhé. Khổ thân, ho cả chiều chắc đau thắt ngực vào rồi.

Cô y tế bỗng…từ đâu đi ra rồi đưa cho tôi cả…nắm thuốc, tôi không nói điêu đâu, nhiều thuốc lắm ý. Tôi đỡ thuốc từ tay cô rồi để lên mảnh giấy để trên bàn. Rồi lại quay ra đút cháo cho Đình Phong. Hic, thương Đình Phong quá, anh ho cả chiều sao, nhìn anh thở khó nhọc quá kìa. Tôi vỗ vỗ lưng cho anh, chờ anh ho xong rồi mới tiếp tục đút.

Ăn được nửa bát, anh bỗng xua tay lắc đầu, giọng mệt mỏi:

_Anh…no rồi.
_Mới được nửa bát thôi mà anh. Ăn thêm đi mà. – mắt tôi nhìn anh, không giấu nổi sự lo lắng. – nhé, ăn thêm tí nữa, tí nữa thôi.

Đình Phong nhìn tôi, vài phút rồi mới gật đầu. Tôi cười tươi rồi lại đút cho anh. Cuối cùng, Đình Phong cũng ăn hết được bát cháo. Tôi thở phào nhẹ nhõm, để cái bát luôn lên bàn rồi lấy nước cho anh.

_Đình Phong, anh uống cốc nước này đi.

Anh đỡ lấy từ tay tôi, uống hết nước rồi lại dựa lưng vào tường. Mới có một hôm ốm mà da anh đã xanh quá.

Tôi ngồi bên anh, thủ thỉ:

_Đình Phong, em…bảo bố mẹ anh đến đưa anh về nhé.

Tôi vừa mới nói xong, Đình Phong đã xám xịt mặt mũi, ánh mắt cũng chuyển đổi sang dạng…mũi tên. Tôi vội vã xua tay, cười gượng:

_Thôi, em sẽ chăm sóc cho anh mà, không cần ai hết.

Rồi thấy anh trở lại ánh mắt hiền lành, tôi mới lại yên tâm thở bình thường được TT_TT.

_Vịt con, hôm nay em ở đây với anh nhé được không? – giọng anh vô cùng mệt mỏi.
_Dạ…

Ở đây với Đình Phong ư. Hic, tôi tất nhiên là (vô cùng) muốn ở lại chăm sóc cho anh nhưng không biết Hạo Du có cho không nhỡ anh ấy lại giận tôi thì chết.

_Được không?

Đình Phong vẫn tiếp tục hỏi với cái giọng mệt mỏi đấy, tay anh siết chặt tay tôi, ánh mắt chờ đợi. Nhìn anh thế kia hỏi sao tôi nỡ từ chối cho được.

_Vâng, em sẽ ở đây cùng anh. – tôi đánh liều đồng ý.
_Cám…cám ơn em.

Anh cười, hiền lắm. Rồi anh nắm lấy tay tôi áp lên má anh. Tay và má anh nóng lắm, nhưng tôi vẫn để cho anh giữ lấy tay mình.

Anh cứ dựa vào tường như thế hồi lâu, tay nắm tay tôi, mắt nhìn vào tôi, cười với tôi. Nhưng tôi thấy anh đang thở rất mệt mỏi. Haiz, sao…tôi chỉ muốn ôm lấy anh vào lòng.

Rồi chợt tôi mới nhìn ra cái bàn. Ôi thuốc của anh. Nhẹ nhàng, và vội vàng, tôi rút tay ra khỏi tay anh rồi lấy thuốc đưa anh. Chờ Đình Phong uống, tôi mới lấy mấy quả cam ra hỏi anh:

_Đình Phong, anh ăn cam nhé, em bổ cho.
_Ừm. – anh gật đầu nhẹ nhìn tôi, vẫn tiếp tục uống nốt thuốc.

Thấy vội, tôi liền lấy dao và bổ cam cho anh. Vừa bóc vỏ cam, tôi đưa cho Đình Phong rồi quay ra hỏi Hạo Du. Anh cũng thích ăn cam mà.

_Anh ăn đi ạ. Hạo Du, anh ăn cam không anh?

Hạo Du nghe tôi gọi liền quay lại nhưng lại lắc đầu. Thế là tôi cũng không nói thêm gì mà tiếp tục bóc vỏ cam cho Đình Phong. Lần này thì đút luôn cho anh đỡ phải đụng tay.

Nhìn Đình Phong ăn được là tôi thấy vui lắm rồi. Nhiều người bị ốm sốt thế này ăn hay bị nôn lắm.

_Anh ăn thêm nhé, em bổ quả nữa.
_Thôi, anh mệt rồi.
_Vậy ạ. Vậy anh nghỉ sớm đi cho đỡ mệt nhé.

Tôi nháy mắt, không chờ anh đồng ý mà đỡ luôn anh nằm xuống. Tất nhiên là sau khi đã lau tay cho anh. Đình Phong nằm xuống giường rồi còn cứ nhìn tôi.

_Vịt con, em sẽ ở đây chứ.
_Hì – tôi cười gượng gạo. – anh cứ nghỉ đi.
_Hứa đừng về nhé.
_Vâng, em hứa mà.

Tôi phải nói chắc mấy lần, Đình Phong mới yên tâm nhắm mắt ngủ. Tôi đắp chăn cho anh rồi ngồi trông anh ngủ. Bỗng có tiếng ho, không phải của Đình Phong mà là của Hạo Du, anh lạnh chăng? Nghĩ rồi tôi mới rón rén đi ra ngoài nhưng vừa đứng dậy, Đình Phong đã năm chặt lấy tay tôi.

_Vịt con…em…đi đâu vậy…

Hic, tôi cứ tưởng anh đã ngủ say rồi chứ. Tôi quay lại nhìn anh dịu dàng:

_Em ra cửa tí thôi, anh cứ ngủ đi.
_Em…đừng về nhé…vịt con à…
_Vâng ạ, em biết mà. Em sẽ trông anh, ở đây với anh đến sáng mai luôn. Anh cứ ngủ đi ạ.

Tôi gật đầu mấy cái liền, chờ anh ngủ tiếp, tôi mới lại đi ra, đến bên cạnh Hạo Du:

_Anh…lạnh à, Hạo Du.

Nghe tiếng, anh giật mình quay sang nhìn tôi.

_Không, bình thường thôi. – anh lại quay đi.
_Hi, anh này… – tôi rụt rè.
_Gì thế?
_Em…ở đây tối nay được không?
_Cô quyết định rồi còn hỏi tôi làm gì?
_Tại…Đình Phong muốn như vậy.
_Và cô cũng muốn vậy chứ gì. Vậy thì cô cứ ở lại, tôi không dám cấm hai người ở bên nhau đâu.
_Ơ, hic, nếu anh không muốn…
_Thế cô nghĩ là tôi muốn chắc… – anh bỗng quay sang tôi, vẻ mặt rất giận dữ.
_Anh…

Ý anh là anh không muốn để tôi ở lại với Đình Phong sao. Đấy…chẳng gọi là ghen…thì là gì. Hay, anh lo cho tôi?

Rồi bỗng anh bối rối, quay vội đi.

_Ý…ý…ý tôi là, chuyện của cô chẳng liên quan gì đến tôi cả. Cô đừng hiểu nhầm.
_Anh…anh lo cho em, phải không? – tôi nhìn anh, tủm tỉm cười.
_Tôi…tôi…
_Vậy là đúng rồi phải không. Thế hay là, anh ở đây cùng em luôn nhé. – tôi nháy mắt.
_Biết vậy.
_Hihi, cám ơn anh nhiều lắm ạ.
_Cười gì mà cười, tôi đổi ý bây giờ.

Hạo Du nói mà không hề nhìn tôi, nhưng tôi thấy mặt anh đỏ lên kia kìa. Tôi đang vui lắm đây, hình như mặt cũng nóng nóng lên thì phải. Hạo Du chẳng phải nói là lo cho tôi đấy sao, có khi anh cũng ghen thật luôn á. Hihi, thấy vui quá chừng à ^^

12.30 p.m
Tôi nhìn đồng hồ, đã muộn lắm rồi. Trường học giờ này đã hoàn toàn vắng lặng, chỉ còn nghe tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi và cô ta vẫn đang ngồi trong phòng y tế trông tên Đình Phong kia. Nghe cô ta nói có vẻ là hắn ta vẫn chưa hạ sốt thì phải. Còn cô ta thì vẫn cứ chạy đi chạy lại thay túi chườm lạnh rồi lại lau mặt cho hắn. Haiz, hình như lúc rôi ốm, cô ta đâu có lo lắng như thế này chứ, ghét thật.

_Hạo Du, anh mệt chưa? Hay anh đi nghỉ đi, để mình em thức thôi cũng được.

Cô ta ngồi xuống cạnh tôi, đắp chăn cho hắn rồi nói.

_Cô thì chưa mệt hả.

Tôi vừa nhìn cô ta vừa nói. Nhìn mặt cô ta kìa, lo cho tên đó nên mệt đến vậy sao.

_Dạ, hì, cũng mệt, nhưng không sao, nhỡ đêm anh ấy lại sốt.
_Lo cho hắn vừa thôi, bản thân thì chẳng nghĩ đến.

Tôi vừa nói xong, cô ta bỗng quay nhìn tôi chăm chú. Nhìn gì vậy chứ.

_Cô…cô nhìn gì tôi?
_Hì – cô ta lại bỗng mỉm cười khó hiểu – anh thức cùng em nên mệt lắm rồi, đúng không. Thôi anh đi ngủ đi. Cô y tế bảo buồn ngủ thì sang giường đối diện nghỉ anh kìa.
_Biết vậy, nhưng cô cũng đã đi nghỉ đâu.
_Thì anh mệt đi nghỉ trước, bao giờ mệt em cũng đi mà.
_Không thích.

Haiz, quả thực là tôi không muốn đi ngủ trước, nhỡ cô ta mệt quá lại ngất như lần trước thì sao. Thật không yên tâm chút nào.

_Nước…nước…
_Nước, đợi em một tí.

Tên kia vừa tỉnh đã đòi hỏi rồi. Ghét chưa. Thế là cô ta lại phải cuống cuồng rót nước cho hắn. Mà hình như nãy tôi uống nốt cốc cuối cùng rồi còn đâu.

_Ơ, hết nước rồi, Đình Phong, đợi em tí nha. – đấy, tôi biết mà.

Nói rồi, cô ta toan chạy đi, nhưng tôi đã kịp kéo tay cô ta lại.

_Ở lại đi, tôi đi lấy cho.

Nghe tôi nói, cô ta gật đầu rồi ngồi xuống luôn.

_Ở góc phòng ý anh ạ, nhưng mà đi xa phết đấy.

Tôi ừ nhỏ rồi bắt đầu đi. Tất cả các buồng khác đều tắt đèn cả rồi. Hic, đi qua cả chục cái cửa mới đến được cuối phòng. Phòng y tế gì mà bất tiện thế không biết.
Lấy được đầy bình nước, tôi mới quay lại. Bước về phòng mình, tôi liền đưa bình nước ra, lên tiếng:

_Này, nước…

Chưa nói dứt câu nhưng tôi đã im lặng luôn. Cô ta đã ngủ mất rồi, chắc là mệt quá. Mà cái tên kia vẫn đòi uống nước, rắc rối thật đấy. Tôi liền cố gắng đi nhẹ đến rồi đỡ hắn dậy. Uống xong mà vẫn cứ gọi “vịt con, vịt con” hoài, bực ghê. Bộ không nhận ra ai đang cho hắn uống nước hả.

Để hắn nằm xuống giường, tôi lại ngồi xuống cạnh cô ta. Nhìn ngủ khổ chưa kìa, ai lại vừa ngồi vừa ngủ thế bao giờ không, coi chừng lại ngã bây giờ. Đấy, tôi vừa nghĩ xong thì đã thấy cô ta ngã dúi xuống giường. Sẵn “bản tính” tốt bụng, tôi liền đỡ cho ngồi lại ngay ngắn trên ghế. Nhưng chưa đầy hai phút, lại thấy cô ta chúi đầu vào cái tên Đình Phong kia. Haiz, thật là…

Rồi không để yên cho cô ta cứ ngã xuống như vậy, tôi liền kéo nhẹ vai cô ta dựa vào vai mình. Chỉ là tôi không nỡ để cô ta bị ngã thôi. Nhìn cô ta ngủ kìa…nhìn kĩ thì…cũng xinh đấy chứ. Nhưng mà…xinh thì liên quan gì đến tôi nào. Tí thì tôi lại nghĩ linh tinh. Dạo này cứ nhìn thấy cô ta là tôi lại bắt đầu có cái suy nghĩ so sánh cô ta với Tiểu Giang. Không thể hiểu nổi bản thân mình nữa, haiz……… 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: