truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 58-59 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 58: Gian tình khắp nơi.

Lúc đoàn người trên đường đi thành Khải Hề đến thời điểm mặt trời lên cao khoảng chừng mười giờ ba mươi lăm phút, cũng là cách nửa giờ sau khi phát sinh cuộc đối thoại giữa ta và thiếu niên lang, tất cả đoàn xe vẫn bình thường tiến lên phía trước.

Thiếu niên lang vẫn còn do do dự dự – liếc mắt qua nhìn Đại biến thái. Sau đó, nhanh chóng rút lại ánh mắt, mặt mày có chút tức giận kéo dài khoảng cách với Đại biến thái.

Mười giờ bốn mươi tám phút. Thiếu niên lang không cam lòng – một lần nữa đưa mắt qua dò xét Đại biến thái, đúng lúc, cùng Đại biến thái bốn mắt nhìn nhau. Đại biến thái theo phản ứng bình thường, nhếch mày, tà mị cười một cái. Thiếu niên lang đỏ mặt, thẹn quá hóa giận, trợn mắt lườm Đại biến thái một cái, quất roi ruổi ngựa chạy vội đến phía trước đoàn xe. Đại biến thái khó hiểu.

Mười một giờ mười phút. Thiếu niên lang hơi ủ rũ trở lại trong đoàn xe, lắc đầu, lại len lén nhìn về phía Đại biến thái. Đại biến thái hình như cảm giác được mình bị người ta nhìn lén, hơi bất mãn nhìn quanh khắp nơi. Thiếu niên lang lanh lẹ lảng ánh mắt nhìn đi nơi khác. Đại biến thái nhìn đến chỗ ta. Vì vậy ta tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời, hướng Đại biến thái phất phất tay, ý kích lệ. Đại biến thái quyến rũ cười một tiếng. Bị thiếu niên lang vừa vặn bắt gặp, thiếu niên lang lại lần nữa đỏ mặt, tức giận.

Mười một giờ hai mươi phút…

“Nhị Nữu tỷ tỷ, ngươi đã… ngây ngô tủm tỉm cười mãi cho đến trưa, có chuyện gì vui sao?” Tiểu Si ngồi một bên rốt cuộc không nhịn được nữa quay qua ta – lúc này vẻ mặt đang cười rất ư là âm hiểm – hỏi.

Ta vừa tiếp tục quan sát thiếu niên lang và Đại biến thái, vừa thuận miệng đáp trả: “Hư…Ta đang quan sát, thẳng nam có hay không có khả năng bị bẻ cong!”

“Là có ý gì? Tiểu Si không hiểu?” Tiểu Si ngu ngơ, đầu đầy vạch đen nhìn ta đây mặt mày dập dờn một nụ cười đê tiện.

“Nhóc con, không cần hiểu! Ngươi chỉ cần biết rằng đây là một chuyện rất nghiêm túc, rất thâm sâu, rất vĩ đại là được!” Ta nghiêm trang nói với Tiểu Si.

“…” Tiểu Si đầu đã đầy vạch đen, trên trán lại chảy xuống vài giọt mồ hôi lạnh.

Giữa trưa, đoàn xe dừng lại nghỉ ngơi, đầu bếp trong cung đi theo bắt đầu chuẩn bị cơm trưa. Đại biến thái xuống ngựa, đi đến chỗ ta và Tiểu Si đang cùng nhau ngồi, là trong một lều vải nhỏ được dựng tạm để dùng bữa. Hoàng thượng xuống xe ngựa, cũng ngồi chung bàn với chúng ta. Sau đó suy nghĩ một chút, quay qua thiếu niên lang phân phó: “Tiếu tướng quân, ngươi cũng đến đây ngồi chung đi.” Ta trong sáng vô tư.

Thiếu niên lang lĩnh chỉ, lại thấy sự tồn tại của Đại biến thái trong bàn, mất tự nhiên nhưng cũng đành phải ngồi xuống. Đại biến thái nhìn qua thiếu niên lang rồi lại nhìn qua ta, ý muốn hỏi ta: “Đã xử lý xong?” Ta giơ tay hình chữ V lên, cười ngoác tận mang tai, gật đầu. Đại biến thái không hiểu được chữ V kia là có ý gì, nhưng gật đầu thì xem ra là hiểu, cuối cùng hài lòng.

Rất nhanh, thức ăn liền trình diện. Ngay từ đầu, tất cả đều rất bình thường, tất cả mọi người an tĩnh ăn cơm. Ách…Thiếu niên lang vùi đầu và cơm. Mãi đến khi…Tiểu Si gắp một miếng thịt kho tàu vào trong chén cho ta.

“Ta nhớ rõ tỷ tỷ rất thích ăn thịt kho tàu.” Tiểu Si mỉm cười ngọt ngào.

“Tiểu Si thật ngoan ~.” Ta vui vẻ gắp một miếng đùi gà bỏ vào chén Tiểu Si.

Đông! Tiếng chén đũa đập xuống bàn vang lên. Vì vậy, đoàn người quay đầu nhìn về phía Đại biến thái – nơi đột nhiên phát ra âm thanh. Đại biến thái chuyển hướng qua ta, môi hé mở dụ dỗ: “Nhị Nữu ~ ta gắp không được đĩa cá phía trước ~”

 ̄□ ̄||, ta nói ngươi đó đại biến thái, khi không lại đi so bì với Tiểu Si…

Hoàng thượng cũng ngừng tay, rất hăng hái nhìn chúng ta, sau đó e sợ thiên hạ không đủ loạn, nói một câu: “Nhị Nữu. Trẫm cũng muốn gắp thịt kho tàu mà không được!”

….Thúi lắm, trong chén ngươi kia là cái gì?

“Nhị Nữu ~” Đại biến thái dùng ánh mắt quyến rũ bắt đầu uy hiếp ta. Sau đó…trong lúc ta bất đắc dĩ muốn gắp cá cho Đại biến thái thì thiếu niên lang, đột nhiên ngượng ngùng gắp một miếng thịt cá thật lớn, nhanh chóng để vào trong bát của Đại biến thái…sau đó cúi đầu, mãnh liệt và cơm.

Thiếu niên lang, thật sự là…rất đáng yêu!

Đại biến thái lập tức không phản ứng kịp, nhìn trong bát đột nhiên xuất hiền một miếng thịt cá, suy tư thật lâu, rốt cuộc không cam lòng – đành phải cầm chiếc đũa lên.

“Khụ…Khụ! Thật ra trẫm cũng có thể tự gắp được thịt kho tàu!” Hoàng thượng vội vàng chỉ vào miếng thịt kho tàu có sẵn trong chén, tiếp tục dùng bữa.

Vì vậy, cơm trưa bắt đầu bình thường lại kết thúc trong bầu không khí quỷ dị. Sau cơm trưa, Đại biến thái kéo ta đến một bên, giận dữ hỏi: “Ngươi rốt cuộc là đã nói cái gì với Tiếu Tụ Hoa? !”

“Ách…ta chỉ uyển chuyển bày tỏ thái tộ thôi. Hai chúng ta không có duyên phận.” Có duyên phận chính là hai người các ngươi kìa.

Đại biến thái nhìn ta đầy vẻ nghi ngờ.

“Hắn có thể đã bị một đả kích lớn. Cho nên hành vi hiện tại có chút quái dị, nhưng chỉ cần qua hai ba ngày nữa sẽ ổn thôi.” Ta ngượng ngùng bổ sung.

Đại biến thái nghi ngờ nhìn ta, lúc lâu sau, nắm lấy cằm ta, áp tới: “Ngươi tốt nhất đừng để ta biết ngươi làm chuyện quái quỷ gì.”

“Không đâu -, không đâu-.” Sẽ không để ngươi biết được. Ta chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.

“Nếu không ~ đừng trách sao ta làm mấy chuyện quái quỷ với ngươi ~” vẻ mặt Đại biến thái trong nháy mắt từ chỗ nghiêm túc chuyển sang mị hoặc, sau đó cúi đầu chạm nhẹ môi lên môi ta…

…. Đại biến thái, ngươi vẫn là Đại biến thái.

Tối đến, đoàn xe đến thành Khải Hề, Yến Vương đã ở cửa thành nghênh đón.

“Hoàng thượng, Thánh Nữ, đài hiến tế dành cho cầu phúc hiến tế đã chuẩn bị xong. Có muốn đích thân đến xem qua hay không?” Yến Vương thành thạo hành lễ xong, nói.

“Hôm nay đã tối rồi, không cần phải đích thân đi. Tiếu tướng quân, ngươi và Tư Đồ thừa tướng cùng nhau đi xem xét một chút đi.” Hoàng thượng ngẫm nghĩ một lát rồi phân phó.

Phán rất hay ~ Hoàng thượng, xét về tham gia náo nhiệt thì ngươi chính là đệ nhất cao thủ đó. Bây giờ thấy trời đến tối thui rồi còn cố ý để thiếu niên lang cùng Đại biến thái một mình hành động, oạt ~ tạp tạp tạp tạp…ta đã lún sâu trong ảo tưởng của hủ nữ mất rồi.

Nhưng mà vào đến thành Khải Hề, mọi người rõ ràng đều bắt đầu có chút phòng bị. Dù sao, hiện tại nơi này đã thuộc địa bàn của Yến Vương rồi, không biết hắn sẽ lại giở trò gì nữa.

Một đêm này, hoàng thượng và Thừa tướng đại nhân đều không ngủ chút nào, bởi vì bọn họ còn đang bận thương lượng làm thế nào đối phó với Yến Vương. Một đêm này, Yến Vương cùng bọn thủ hạ thân tín nhất cũng không ngủ, bởi vì bọn họ còn đang mải thương lượng làm thế nào giết chết hoàng thượng cùng Đại biến thái.

Một đêm này…Lục phúc hắc len lút đột nhập vào phòng Nữu ta.

“Thiếu niên lang…Lên đi. Lên đi, GO…GOGO… Không cần thương tiếc Đại biến thái…Không cần thương tiếc…” Lục phúc hắc đứng ở đầu giường nhìn Nữu ta đang nói mớ cái gì mà hắn không thể lý giải được.

“Lục sư huynh…” Nữu ta đột nhiên mở miệng thét lên. Lục phúc hắc thoáng sững sờ, cho rằng bản thân đã bị phát hiện.

“Ừm…Không thể…Không nên như vậy…Ừm…” Nữu ta tiếp tục thì thào tự nói.

Lục phúc hắc thở phào nhẹ nhõm, thì ra Nữu ta chỉ là đang nói mơ, nhưng là, rốt cuộc là mơ thấy những thứ gì đây = =!

“Lục sư huynh, ngươi sao có thể là thụ, ngươi sao có thể là thụ…Ta trước sau vẫn nghĩ ngươi là công cơ…Đại biến thái là thụ…Phản công đi, áp đảo…Đại biến thái! ! !”

(* công, thụ: là từ ngữ của thế giới đam mỹ, trong tình yêu nam – nam một người là công (tấn công, chủ động) – tức nắm giữ vai trò là nam, người còn lại sẽ là thụ (tiếp nhận) – tức giữ vai trò như người nữ)

Không thể nhịn được nữa, Lục phúc hắc đưa tay dùng sức lay Nữu ta dậy!

“Nhị Nữu!” Lục mỹ nam tức giận nhỏ giọng gọi.

Bị lay tỉnh – ta rốt cuộc chậm rãi mở mắt. “Ửm? Lục sư huynh? Ngươi sao lại chạy đến đây. Mau trở về đi, Đại biến thái vẫn còn chờ ngươi đó!” Vừa bị lay tỉnh còn chưa phân định rõ cảnh trong mơ và thực tế khác nhau, ta mê hoặc nói.

“Trong đầu ngươi tới cùng là chứa cái thứ gì vậy!” Lục mỹ nam không thể làm gì khác hơn là lắc đầu.

“Hả? ! Lục…Sư huynh! Ngươi…Ngươi sao lại đến … đột nhiên chạy đến phòng ta!” Rốt cuộc trấn tĩnh lại – ta cả kinh nói.

“Trong ngày nghi thức…” Lục mỹ nam cau mày, thoáng dừng một lát sau đó nói tiếp: “Ta đến là báo cho ngươi biết, trong ngày nghi thức sẽ có nguy hiểm, đến lúc đó ta sẽ dùng thuật dịch dung giả dạng thành Tam hoàng tử, ở bên cạnh bảo vệ ngươi. Ngươi không cần phải sợ. Đến ngày đó, tất cả đều phải nghe theo ta-, có hiểu không?”

“Ngươi muốn dịch dung thành Tiểu Si?”

“Ừm, ta sẽ dịch dung thành Tam hoàng tử, trong ngày đó chỉ có hắn là…ở gần ngươi nhất, lại…nhất là không dễ bị người khác phát hiện.” Lục mỹ nam giải thích.

“Vậy Tiểu Si đâu? Ngươi đừng làm hại hắn!”

Ánh mắt Lục mỹ nam bỗng nhiên mềm mại, nói: “Sẽ không đâu-, ta sẽ đưa hắn đến chỗ an toàn.”

“Ừm, vậy thì tốt rồi. Ta vốn đang lo lắng Yến vương sẽ có mưu kế phá hoại gì. Nay đã có Lục sư huynh ở đây, ta an tâm hơn nhiều!” Ta quay qua Lục mỹ nam cười đáp.

Lục mỹ nam nhìn ta, sau đó đột nhiên ôm trầm lấy ta, ghé sát bên tai ta nói vào: “Nhị Nữu, thật ra…Thật ra sư huynh có chuyện trước giờ vẫn chưa nói cho ngươi biết, nhưng bây giờ sư huynh còn chưa thể nói được. Chờ một thời gian nữa, tất cả đều kết thúc, sư huynh nhất định sẽ nói cho ngươi. Đến lúc đó ngươi có thể không trách giận sư huynh không?”

“Chuyện này…Lục sư huynh, mỗi người đều có chuyện riêng không thể nói mà! Ngươi…Ngươi không cần làm thế này.” Lục mỹ nam đột nhiên thay đổi khiến ta chẳng biết nên làm sao.

Lục mỹ nam không nói gì, chỉ vẫn tiếp tục ôm chặt lấy ta.

“Lục …Lục sư huynh? Ngươi hôm nay, rốt cuộc là làm sao vậy?” Ách…Ta bị ôm – đến không thở nổi nè.

Lục mỹ nam lúc này mới tỉnh táo lại, hơi buông lỏng vòng tay, một lần nữa nhìn ta nói: “Nhị Nữu, nhớ kỹ lời sư huynh vừa nói. Trong ngày hiến tế, nhất định phải nghe theo lời ta-!”

Ta gật đầu: “Ừm, ta biết rồi!”

Lục mỹ nam xoa đầu ta, đột nhiên lại muốn hỏi: “Đúng rồi, Nhị Nữu, cái gì gọi là công? Cái gì gọi là Thụ?”

Ta phun… “Lục sư huynh? Ngươi…Ngươi tại sao lại đột nhiên hỏi cái này? !”

“Vừa nãy ta nghe ngươi hình như nói mớ, nói ta là thụ, Đại biến thái là công?”

Ta tiếp tục phun…

“Chuyện này…Lục sư huynh. Công, chính là công trong công kích, nói đến người tấn công! Thụ, chính là thụ trong thụ nhận, nói đến người tiếp nhận sự công kích của người kia!”

“À ~” Lục mỹ nam nghiền ngẫm suy nghĩ một lúc, sau đó nghiêm túc nói với ta: “Ta là công!” Nói rồi xoay người bỏ đi.

A…Sao a…Lục mỹ nam…Ngươi! ! !

Lục mỹ nam đi khỏi không bao lâu, ta còn đang ngồi trên giường ngơ ngơ ngẩn ngẩn, Đại biến thái liền tiến vào…

Tối hôm nay làm sao vậy cà? Đi chợ sao  ̄□ ̄|||

“Nhị Nữu, đã trễ thế này rồi ngươi còn chưa ngủ sao? Ngồi trên giường làm gì mà đờ đẫn ra vậy ~” Đại biến thái từng bước tới gần, toàn thân toát ra một luồng khí tức bức người khác sợ run, làm hại tóc gáy ta đều đứng dựng lên nhảy múa.

“Ngươi nói xem…Sáng nay ngươi cuối cùng là đã nói gì với Tiếu Tụ Hoa? Ửm ~!” Đại biến thái đã đến trước giường nắm lấy cằm ta, khiến ta phải nhìn thẳng vào hắn.

Ta rưng rưng liều mạng lắc đầu: “Ta không nói gì hết. Ta không nói gì hết mà!”

“Ngươi ngay cả chuyện này… cũng không thể chờ đợi được đem ta giao cho người khác? Lại là nam nhân!” Đại biến thái nhếch mép cười.

Ách…Đại biến thái bốc hỏa rồi.

“Ta đã nói rồi, đừng để ta biết được, ngươi lại làm cái chuyện kỳ quái gì ~!” Nói xong, Đại biến thái cúi người, bắt đầu đè ép.

Chương 59: Cầu phúc lại gặp họa.

“Ta…ta không có. Chuyện này nhất định là có hiểu lầm…Hiểu lầm thôi!” Bị Đại biến thái áp chế dưới thân đến không thể động đậy – ta giãy dụa.

“Hiểu lầm? !” Đại biến thái nhìn ta, càng tỏ ra vui vẻ, càng là tức giận.

Ta liều mạng gật đầu.

“Ta xem là ngươi đang muốn chết!” Dứt lời, khởi động thân thể, từ trên phủ xuống nhìn ta.

Ta thấy chuyện đã bại lộ, cũng không có đường lui, đành dứt khoát nghiêng đầu nhắm mắt lại: “Đến đây đi! Chỉ xin đừng quá thô bạo!”

Vừa nói xong liền cảm giác thân thể nhoáng cái bay lên không trung, xoay tròn một hồi lại đập mặt xuống giường. Cả người rơi xuống lồm cồm trên giường, chu mông lên như chó con. “Đại biến thái, ngươi muốn…A! A! A!…Đau mà…” Cái tên…biến thái chết bằm này, ngang nhiên dám…đánh mông ta!

“Còn dám bướng bỉnh? Ửm ~?” Đại biến thái vừa nói, lại một chưởng trọng trọng đánh xuống.

“A…Đau quá! ! !” Ta tru lên giống như heo bị chọc tiết, muốn giấu cái mông đi nhưng lại bị Đại biến thái sau lưng kéo trở về, Ba! Lại đánh một phát trúng ngay mông ta!

“Không dám! Không dám!…>_<…” Ta vừa khóc vừa liều mạng lắc đầu.

loading...

Ba ~! Lại đánh nữa. “Ừm ~ Ta thấy ngươi nhất định là chỉ nói lừa phỉnh ta thôi ~!”

“Không có! Không có!” Ta lấy tay che mông, lại bị Đại biến thái dùng một tay kéo ra, tay kia lại trọng trọng phát xuống.

“Còn dám phản kháng? !”

“Ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi, Đại biến thái ngươi đừng đánh nữa!”….>o<…

“Thật sự đã biết sai rồi?” Đại biến thái ngừng tay.

“Đã biết đã biết!” Liều mạng gật đầu.

“Sai chỗ nào?”

“Không, không nên xui khiến Tiếu tướng quân khiến hắn cho là bản thân đã yêu thương ngươi. Càng…lại càng không nên nói với hắn kỳ thật ngươi cũng có ý với hắn.” Ta vội vàng nắm bắt cơ hội thẳng thắn nhận tội.

“Cái gì? ! Thì ra là ngươi không chỉ nói với Tiếu Tụ Hoa là ta thích nam nhân?” giọng nói Đại biến thái cực kỳ trầm thấp, cực độ khinh khủng.

˙▽˙ Hả? Nguyên lai đại biến thái cũng chưa hoàn toàn biết… Hết… Xong đời .

Đại biến thái méo mặt nhìn ta. Trong phòng lúc nãy bị bao trùm trong bão táp, bây giờ lại yên tĩnh lạ lùng…

Ta che mông, xoay người, thừa lúc đang yên lặng đến quỷ dị này, lập tức lui ra sau.

Ba…! Một âm thanh phát ra mang theo chút hồi âm vang vọng quanh quẩn khắp gian phòng. “A…!” Tiếng kêu la vô cùng thê thảm đồng thời vang lên, nương theo mấy tiếng ba, ba… mà nối gót vang lên cùng nhau quanh quẩn.

Ba ~ ba ~ Âm thanh vẫn còn đang tiếp diễn, đột nhiên có tiếng cửa phòng mở ra, theo sau là giọng nói của Tiểu Si vang lên: “Tỷ tỷ, các ngươi đang làm cái gì? !”

Nghe thấy tiếng Tiểu Si, Đại biến thái rốt cuộc dừng tay. Ta cũng nhả ra cái gối đầu đang cắn chặt trong miệng. Thấy Tiểu Si, mặc một thân áo ngủ, trong tay ôm cái gối đầu lớn, đứng ở đầu giường.

“Tiêu sỉ….Cưu tá…(Tiểu Si…Cứu ta!)” Ta vừa khóc vừa cầu cứu.

Tiểu Si vứt bỏ gối đầu, nhảy đến trên giường, vừa kéo Đại biến thái vừa hét vào mặt hắn rống giận: “Không được đánh Nhị Nữu tỷ tỷ! ! ! Buông …tỷ tỷ ra! ! !”

Đại biến thái đẩy Tiểu Si một cái: “Đừng tưởng rằng ngươi là Tam hoàng tử thì ta không dám làm gì ngươi!”

Tiểu Si lại lần nữa nhào tới Đại biến thái, Đại biến thái nghiêng người tránh né. Tiểu Si xoay người tiếp tục lăn vào, vì vậy…Đại biến thái nghiêng người áp xuống cái mông đang bị trọng thương của ta còn Tiểu Si lại đang áp chế trên người Đại biến thái.

“A…!” Tiếng tru cực kỳ bi thảm.

“Chuyện gì a? Trẫm…” Cửa phòng lại lần nữa bị đẩy ra.

“…”

“…”

“…”

“…Ngày mai sẽ cử hành nghi thức, các ngươi…tiết chế một chút!” Cửa phòng đóng lại.

“…”

“…”

T_T…

“Các người! Ngoài ra đi đều ta cho!” (Các ngươi, đi ra ngoài hết cho ta!) Ta cắn chăn nghẹn ngào thét lên.

Sáng sớm…

Lúc ta bưng mông xuống lầu ăn sáng, dè dặt ngồi trên ghế, hoàng thượng nhìn ta lắc đầu. “Đã nói các ngươi ngày hôm qua tiết chế một chút mà…”

Ta vô cùng ai oán nhìn hoàng thượng, ngươi còn ở đó mà châm chọc ta sao T_T

Nhưng là sau này, lúc ta một lần nữa nghe thấy câu nói đó, vẻ mặt ta càng thêm ai oán.

Ngày hôm sau, dưới đài hiến tế…

Ta kinh ngạc chỉ vào tế đàn có đến hàng trăm bậc thang lên đến tận mây xanh.

Hoàng thượng lắc đầu: “Đã nói phải tiết chế rồi mà…”

Ta quay đầu nhìn Tiểu Si một chút, à bây giờ phải là Lục mỹ nam mới đúng. Lục mỹ nam gật đầu, ta thống hận cắn răng, liền bắt đầu từng bước từng bước đặt chân – đi lên tế đàn!

Vốn mấy trăm bậc thang này không thể làm khó ta được, nhiều nhất cũng chỉ mệt một chút thôi. Nhưng hiện tại, mang theo vết thương trên mông, cứ mỗi bước đi lại dày vò a dày vò. Nhớ lại sau khi bị Đại biến thái đánh xong, ngày hôm sau ta đưa tay vuốt mông, hình dấu tay người rõ ràng in hằn trên mông, còn có thể mò thấy từng cái từng cái một! T_T Cũng còn may là, ta là ngươi đi đầu tiên, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của ta. Nếu không, bọn họ nhất định sẽ rất kinh ngạc, tại sao Thánh Nữ Linh Sơn lại dùng vẻ mặt dữ tợn như vậy đi lên tế đàn…

Thật vất vả mới leo lên đến đỉnh tế đàn, ta hít vào mấy hơi thở thật sâu, mới có thể sửa lại nét mặt, xoay người lại.

Nhìn quan sát xuống bên dưới tế đàn….Người quỳ lạy rậm rạp, xuyên suốt tầm nhìn chỉ toàn là một màu tối như mực. Nhiều người như vậy mà chỉ dập đầu quỳ lạy, không có một chút ầm ỹ nào. Nếu nói không bị toàn cảnh thế này làm cho rung động – chỉ là giả dối thôi. Cảm giác ở trên cao nhất, độc tôn duy ngã thế này…thì ra lại tuyệt vời như vậy. Có lẽ là đã bị hào khí ở đây lây nhiễm, ta bất tri bất giác cũng trở nên trang nghiêm

Đọc tế văn cầu phúc, dâng hương, quỳ lạy, nghi thức dựa theo trình tự cứ từng bước mà thực hiện. Kế tiếp chính là hiến tế máu của hoàng thượng và Tam hoàng tử, lấy danh nghĩa hoàng tộc của triều đại hướng về phía trước tỏ vẻ chờ lệnh, phù hộ sinh linh. Vừa lúc ta đem hai chén máu đi lên phía trước tế đàn, tế đàn đột nhiên bắt đầu kịch liệt lay động. Chén máu trong tay thiếu chút nữa là bị đánh đổ. Người dưới đất vẫn quỳ lạy như trước, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, cho dù bọn họ có đi lên nhìn xem cũng không thấy rõ lắm trên tế đàn rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì.

Lay động xong, viên đá ta đang đứng dưới chân đột nhiên đẩy ra hai bên, ta còn chưa kịp phản ứng đã bị rớt xuống dưới. Lục mỹ nam phi thân tiến đến kéo ta lại, ai ngờ Lục mỹ nam còn chưa vận sức, tảng đá dưới chân hắn cũng tự động mở ra, cùng ta rơi xuống hố sâu. Rơi xuống tiếp đất, ta kêu rên lên, bởi vì, chỗ tiếp đất là cái mông tội nghiệp của ta-!

Ta giãy dụa, thật vất vả đứng dậy, trong nháy mắt lại bị một vật thể rơi xuống đập vào. Ta lại ngã xuống đất, kêu rên lên một tiếng…ta phun! Cái mông ta lại tiếp đất!

“Nhị Nữu! Ngươi không sao chứ!” Một đôi tay giúp ta đứng dậy. Tảng đá trên đỉnh đã tự động đóng lại miệng hố. Ta muốn lấy dtdd ra chiếu sáng, lại phát hiện dtdd không có ở trên người, có thể là lúc té xuống đã rơi xuống đất rồi. Ta gian nan ngồi xổm xuống lục lọi mò tìm, lại mò thấy một vật thể ấm áp mềm nhũn.

“Ai…Ai đang sờ trẫm!”

“…” Ta chuyển phương hướng, tiếp tục mò. Sờ soạng hồi lâu cũng không mò thấy gì, không khỏi sốt ruột, đột nhiên nhớ ra Thần bí thạch còn đang bị trói chung trên dtdd, vội vàng hô: “Thần bí thạch, nghe được lệnh ta, lập tức biến thành dạ minh châu cho ta!” Vừa dứt lời, trong một góc nhỏ của mật thất lập tức phát ra ánh sáng lờ mờ. Ta mừng rỡ chạy tới, đúng là một viên dạ minh châu tròn xoe nằm bên cạnh dtdd.

Ta cầm lấy dtdd, lại nói với Thần bí thạch. “Lớn hơn một chút!” Thần bí thạch bay lên không trung, phát ra ánh sáng chói lòa, cả mật thất rốt cuộc hoàn toàn sáng ngời ngời.

“Trăm phòng vạn phòng, không ngờ Yến Vương lại ngang nhiên sẽ như thế!” Hoàng thượng cũng đứng dậy, trong giọng nói mang theo chút phẫn nộ.

Ta gật đầu. “Tại lễ tế dâng máu, chúng ta đều biến mất. Yến Vương có thể mượn cơ hội này nói trời xanh không thừa nhận các ngươi. Nhưng điều ta càng quan tâm hơn chính là, chúng ta có thể … ra ngoài được hay không đây.”

Tất cả mọi người không ai nói gì thêm nữa. Ta tỉ mỉ quan sát mật thất thật lâu. “Ta nói, cái mật thất này cũng không đến nỗi quá nhỏ.” Ít nhất chúng ta ba người rớt vào bên trong cũng không đến độ phải chen lấn.

Lục mỹ nam trong khuôn mặt của Tiểu Si gật đầu. Hoàng thượng có vẻ hơi nghi ngờ – nhìn về phía ta

“Hơn nữa, cái mật thất này cũng không sâu. Bây giờ đang là ở phía dưới tế đàn, nhưng là, tế đàn được kiến tạo theo hình thang. Trên tế đàn nhất định thể tích cũng không lớn.” Ta tiếp tục nói.

“Ý của ngươi là, tường đá nơi này sẽ không phải là rất dày?” Hoàng thượng hình như đã hiểu ý ta. “Nhưng cho dù tường đá không phải rất dày, muốn đánh nát nó cũng thực sự không phải chỉ dùng lực của ta và ngươi là có thể làm được-.”

Lục mỹ nam nhìn về phía ta, tựa hồ đang do dự, có nên hay không … tiết lộ thân phận.

Ta hướng hắn lắc đầu, sau đó quay hướng Thần bí thạch thét lên: “Lại đây!” Thần bí thạch bay trở về trong tay ta, ta liền ra lệnh cho nó: “Biến thành mũi khoan!” Trong mật thất lại tối thui trong nháy mắt. Ta lấy dtdd ra, chiếu vào trong tay. Thần bí thạch đã biến thành một cái mũi khoan cầm tay giản dị.

“Dùng cái này đi!” Ta đưa mũi khoan giao cho hoàng thượng. “Mặc dù chậm một chút nhưng nhất định có thể ra ngoài được.”

“Ý của người là, Trẫm làm? !” Hoàng thượng ngập ngùng nhìn mũi khoan trong tay ta.

“Không phải ngươi thì là ai đây? Ta cũng không đủ sức!” Ta vuốt vuốt mông, tìm đến một góc ngồi xuống nghỉ ngơi.

Hoàng thượng lại nhìn Tiểu Si, lắc đầu, xắn tay áo lên bắt đầu làm việc!

“Ta nói, ngươi cần phải nhanh lên một chút, lệnh bài của ta chỉ phát sáng được một thời gian thôi-!” Ta vừa nói xong, hoàng thượng liền thở hổn hển, thở hổn hển càng dùng sức đập mạnh.

Một lúc lâu sau, ầm, hoàng thượng bỏ mũi khoan xuống, đầu đầy mồ hôi – ngồi bệt dưới đất: “Trẫm nghỉ ngơi một lát!”

Ta nhìn cái hố trên tường chỉ lớn bằng nửa trái bóng rổ, khinh bỉ lườm hoàng thượng. Lục mỹ nam cũng đã nhặt mũi khoan lên, tiếp tục đập phá. Có lẽ trước đó đã bị Hoàng thượng phá hư, hoặc là do Lục mỹ nam đã dùng nội lực, chỉ một lúc sau bức tường bị đập phá liền lộ ra một cửa động, một tia sáng chiếu vào. Sau khi tảng đá đầu tiên bị dời đi thì việc lấy ra mấy tảng đá khác cũng dễ dàng không ít. Rất nhanh chóng liền đào ra được một cửa động có thể cho một người chui lọt qua được. Cùng lúc cửa động được khai thông, tiếng đao kiếm đánh nhau cũng truyền tới.

Chỉ là…chúng ta tựa hồ đã mở sai phương hướng rồi. Tế đàn này, chính diện là lầu thang, còn mặt sau chính là một vách tường thẳng tắp, dưới vách tường lại là một khu rừng rậm. Mà nơi chúng ta phá tường đi ra, vừa lúc là mặt sau của tế đàn…

Ba người chúng ta ngươi nhìn ta rồi ta lại nhìn ngươi, lại nhìn gió mát thổi qua lồng lộng bên ngoài cửa động, thở dài. Ai, đành phải đổi phương hướng, làm lại lần nữa vậy!

Vừa mới chuyển thân, lại nghe thấy một tiếng kêu dài, là Tiểu Chu Tước! Ta mừng rỡ vô cùng, vội vàng xoay người lại. Đúng vậy, liền thấy Tiểu Chu Tước đang bồi hồi đậu ngoài cửa động.

“Nhị Nữu, ta mang bọn ngươi ra ngoài!” Tiểu Chu Tước đang hiện nguyên hình nói chuyện với ta.

Ta gật đầu, cất giữ dtdd và Thần bí thạch cẩn thận rồi nhảy lên lưng Tiểu Chu Tước. Theo sau, hoàng thượng và Lục mỹ nam cũng lần lượt nhảy lên.

“Tiểu Chu Tước, bên ngoài hiện tại thế nào rồi?” Ta ngồi trên lưng Tiểu Chu Tước, hỏi.

“Sau khi các ngươi đột nhiên biến mất, người của Yến Vương liền bao vây tế đàn. Tư Đồ thừa tướng đánh nhau với bọn họ. Sau lại thấy có một nhóm người thật kỳ quái xuất hiện. Ba bên đang đánh nhau rất hỗn loạn!” Tiểu Chu Tước trở lời.

“Ừm, vậy dẫn chúng ta bay trở về tế đàn đi!”

Tiểu Chu Tước gật đầu, đang muốn bay đến phía trước thì đột nhiên chấn động, thân thể kịch liệt chao đảo.

“Tiểu Chu Tước? Ngươi làm sao vậy?”

Cúi thấp người, tận lực giữ lại thăng bằng, nhưng Tiểu Chu Tước đột nhiên phản ứng thất thường lại làm cho ta có dự cảm không tốt chút nào.

Đúng như ta nghĩ, Tiểu Chu Tước sau một lúc rúng động, thân thể bắt đầu đảo mình rơi xuống. Lúc đang rơi nhanh xuống đất, Tiểu Chu Tước dùng hết sức lực cuối cùng, bao lấy chúng ta rồi lăn xuống đất, hóa thành hình dáng một tiểu cô nương, che bụng đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Ta vội vàng đứng dậy, đỡ lấy Tiểu Chu Tước đang quay cuồng trên đất. “Tiểu Chu Tước, ngươi bị làm sao vậy? Ngươi đừng làm ta sợ!”

Tiểu Chu Tước không nói được lời nào, chỉ biết ôm bụng, bộ dáng rất thống khổ.

“Tiểu Chu Tước, ngươi bị đau bụng sao?”

Tiểu Chu Tước gật đầu. Sau đó khó nhọc nói: “Ta có thể là, bị trúng độc!”

“Trúng độc? !”

“Sáng nay ta, lúc bay đến tế đàn, phát hiện trên đất có rất nhiều giun béo…”

“Sau đó ngươi liền ăn? !”

Tiểu Chu Tước gật đầu. Đột nhiên ho một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

“Tiểu Chu Tước!” Ta kêu lên sợ hãi. Móc ra viên thuộc cứu mạng, vội vàng đút cho Tiểu Chu Tước.

“Không nên -!” Lục mỹ nam đột nhiên đưa tay ngăn cản. “Tiểu Chu Tước là thần tộc, loại độc thông thường không thể đối phó được nàng. Người hạ độc hiển nhiên là người hiểu rõ Linh Sơn, biết được nhược điểm của Tiểu Chu Tước!”

“Vậy làm sao bây giờ? !” Ta ôm lấy Tiểu Chu Tước, không biết phải làm thế nào mới giảm được đau đớn cho nàng.

“Trước tiên ta cứ thử ngăn chặn huyệt đạo cho nàng. Chỉ có Thanh Long mới có thể chữa trị được, chúng ta phải nhanh chóng trở về Linh Sơn.” Lục mỹ nam nói xong, kéo Tiểu Chu Tước ra khỏi lòng ta, điểm huyệt đạo rồi truyền một ít chân khí cho nàng. Tiểu Chu Tước lập tức hôn mê.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: