truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 54-55 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 54: Hai lần bị bắt gian.

“A? !” Ta bị tiếng hét điên cuồng này làm cho kinh hãi- từ trên người hoàng thượng rớt xuống đất. Chỉ thấy hoàng thượng hai tay dựa ra sau chống xuống đất, lớp áo lùng nhùng đã bị ta lột bỏ chỉ còn dính chút trên cánh tay, lồng ngực và vai đều đã bị bóc trần. Trên vai và lồng ngực trắng nõn còn lộ ra những vết hồng hồng dấu hôn. Y phục ngang hông rời rạc, cố gắng bám víu đai lưng, gượng gạo che ở trọng điểm. Phần thân dưới, hai bắp đùi trắng nõn trượt lộ ra khỏi chéo áo.

Sau khi dục huyết bị dọa hoảng, ta chợt tỉnh giây lát, nhìn thấy hình ảnh này lại lần nữa hướng đến hình ảnh mê người trước mắt nhào tới. Lại bị người ta túm được, ta chỉ được ở giữa không trung quờ quạng.

“Ta muốn trai đẹp, ta muốn trai đẹp. Cản ta ta đánh! Cản ta ta đâm! Cản ta ta chém (xôn xao – – – -) chém đến chết! ! !” Ta rít gào quơ quơ hai tay.

“Tư Đồ ~?” Trong giọng nói hoàng thượng tràn đầy nghi vấn.

Đại biến thái? Ta đột nhiên tỉnh táo lạ thường. Ý nghĩ sợ hãi muốn chạy trốn bắt đầu nhen nhóm, tạm thời đè bẹp cơn dục vọng bị xuân dược thúc dục. Ta mãnh liệt quay đầu, liền nhìn thấy một người không rõ hình dạng, bởi vì…hắn mang khăn che mặt = =!

“Không phải!” Người nọ nói xong liền ôm lấy ta phi thân rời khỏi tẩm cung của hoàng thượng.

“Vị…tráng sĩ này…” Cả người khô nóng khiến ta lại bắt đầu mê ly.

“Ửm? !”

“Bụng của ngươi…đụng vào ta…”

“…”

“Còn nữa, ta muốn đi…tiểu quan quán…” Vừa nói xong ta liền hoàn toàn yên lặng, bởi vì ta đã bị…đập một phát hôn mê. = =

Xôn xao ~! ! ! ! ! Một cơn rét lạnh thấu xương từ ngoài da tiến vào thân thể ta. Ta run rẩy hít sâu một hơi lại nuốt vào một ngụm nước lạnh. Toàn thân trong nháy mắt lạnh cóng, không chỉ khiến ta tỉnh lại còn khiến cả cơn khô nóng trong người bỏ chạy mất dạng. Sau khi hoàn hồn, ta ngẩng đầu nhìn qua bên cạnh – tên đầu sỏ đem ta ném vào trong nước đá này.

“Đại biến thái! Ngươi muốn ta chết cóng sao? !” Trong bồn tắm chịu lạnh chịu rét, ta vô cùng bất mãn.

“Không làm vậy, ngươi tỉnh lại còn muốn đi tìm nam nhân nữa.” Đại biến thái sầm mặt phẫn nộ quát.

Ta đây mới nhớ ra, vừa rồi ta, có vẻ như là, bị bắt thông dâm tại trận…

Ta nên nói như thế nào đây?

Ta bất đắc dĩ cực chẳng đã nên mới thế. Cưỡng bức hoàng thượng? Hình như không đúng lắm. Ách…Lúc ấy chỉ có hoàng thượng là tỉnh táo. Cưỡng bức? Hình như cũng không đúng lắm. Ừm…

“Là hoàng thượng dụ dỗ ta cưỡng bức hắn-!” Đúng, ta đều đã nói từ bỏ, từ bỏ rồi, hắn còn tha thiết mong chờ chạy tới, không thể trách ta a.

Ta vừa mới dứt lời, chỉ nghe oanh một tiếng, tấm bình phong chắn trước bồn tắm lập tức ngã nhào xuống đất, nát thành từng mảnh nhỏ.

“Ngươi thích hoàng thượng?” Giọng điệu Đại biến thái rất…rất khinh khủng.

Ta nhìn tấm bình phong bị đánh nát bấy, rưng rưng liều mạng lắc đầu.

Đột nhiên lại bị Đại biến thái vọt tới xiết cổ. Gương mặt Đại biến thái cười – tức giận méo mó xuất hiện trước mặt ta: “Ngươi muốn nam nhân đến vậy sao? Nam nhân thế nào cũng làm được sao?”

“Ta…lúc ấy…bị trúng xuân dược…” Ta khó nhọc trả lời.

“Trúng xuân dược? !” Đại biến thái lập tức thả ta ra, vì vậy ta tức thì bị mất đi lực chống, lại lần nữa ngã nhào xuống nước lạnh, sặc sụa.

“Khụ…khụ khụ…là thái hậu hạ xuân dược. Ta đã nhịn hết mức rồi, chính là hoàng thượng còn tự mình nổi điên, chạy tới trước mắt ta lắc qua lắc lại, há miệng một mực nói với ta ‘cưỡng bức ta đi, cưỡng bức ta đi, cưỡng bức ta đi’. Ta cuối cùng thật sự không thể nhịn nổi, mới…”

“Thái hậu…” Trên mặt Đại biến thái trong nháy mắt đảo qua một tia tàn nhẫn. Lại liếc mắt nhìn ta, trong mắt lập lòe một tia ôn nhu: “Lạnh lắm sao?” Đại biến thái quay qua ta đang ở trong nước đã bắt đầu phát run, hỏi.

Ta vội vàng gật đầu.

“Thôi bỏ đi, ra đây.” Đại biến thái đưa tay tính lôi ta ra.

“Không nên.” Ta lắc đầu. “Hãy để ta sống trong bồn tắm luôn đi. Ta sợ ta vừa ra khỏi, xuân dược lại phát tác.”

Đại biến thái suy nghĩ một hồi, dứt khoát nhảy vào bồn tắm, ôm ta vào lòng.

“Đại biến thái, bụng của ngươi? ! Không thể bị cảm lạnh-!” Ta vội vàng đẩy Đại biến thái ra ngoài.

Đại biến thái giữ chặt tay ta lại. “Nếu có thể thực sự sớm bài độc một chút, trái lại là chuyện tốt.”

“Đúng là…Đại biến thái.” Ta không thoải mái, thoáng cử động đã bị Đại biến thái ôm cứng lại.

“Làm sao vậy?” Đại biến thái khẽ cắn vành tai ta. “Xuân dược lại muốn phát tác sao?”

Không phải…mà là…

“Bụng cùa ngươi, húc vào ta thật khó chụi.” Ta nhu nhược kháng nghị.

“…”

“…”

“Ngươi sao lại đến đó? Là Minh Nguyệt nói cho ngươi biết sao?” Thấy không khí có phần ngượng ngịu, ta vội vàng chuyển đề tài.

“Minh Nguyệt?”

“Chính là người ngươi phái tới đó, ta gọi nàng là Minh Nguyệt.”

“Ừm, nàng phát hiện có người bắt ngươi đi, muốn ra tay nhưng lại thấy là người trong cung, bèn một mực đi theo đến tẩm cung hoàng thượng…”

Đại biến thái còn chưa nói xong, chợt nghe thấy tiếng cửa phòng bị đá bật tung ra.

“Nhị Nữu.” giọng đầy lo lắng.

Bởi vì bình phong đã bị Đại biến thái phá hư, cho nên, giờ phút này ta cùng Đại biến thái ôm nhau ngồi trong bồn tắm, cùng với người vừa tới trước cửa – Lục mỹ nam…bốn mắt nhìn hai mắt…

Ta như vầy có bị tính là…lại bị bắt gian hay không…

“Lục sư huynh? ! Sao ngươi lại tới đây?” Ta giờ mới lưu ý đến, căn phòng này không phải là gian phòng trong cung của ta sao. Lục sư huynh như thế nào đột nhiên lại chạy tới?

Lục mỹ nam không để ý đến ta, mà trực tiếp hướng tới Đại biến thái hỏi: “Thừa tướng đại nhân không ở trong phủ mà lo dưỡng thai cho tốt, chạy đến đây làm cái gì?”

Đại biến thái cố ý ôm chặt ta hơn, tà mị cười một tiếng: “Nhị Nữu nói nàng muốn thử ‘làm’ ở trong nước xem thế nào, ta chơi cùng nàng ~!”

Ta liều mạng lắc đầu. Đại biến thái, hủy danh dự của người khác cũng không cần người theo như vậy-!

“Nhưng mà, ta ngược lại càng cảm thấy kỳ quái. Đêm hôm khuya khoắt – Lục huynh sao lại xuất hiện ở chỗ này?” Đại biến thái hỏi ngược lại Lục mỹ nam.

Kỳ thật, ta lại muốn nói…Đêm hôm khuya khoắt-, hai người các ngươi xuất hiện ở nơi này, đều rất kỳ quái.

“Là gia sư…Hắn bấm quẻ biết được Nhị Nữu gặp nạn, ta nhận lời truyền đạt liền vội đến xem thế nào.” Lục mỹ nam vừa nói, vừa đi đến trước bồn tắm, vươn tay ra, sau đó nói với ta: “Nhị Nữu, đứng dậy đi.”

Ta lắc đầu. “Ta trúng xuân dược của thái hậu, nếu đi ra dược tính sẽ phát tác-.”

Đại biến thái đắc ý nhìn Lục mỹ nam.

Lục mỹ nam nghiêm mặt nãy giờ, lúc này mới hòa hoãn một ít, đưa tay giục ta nắm lấy: “Có sư huynh ở đây, phát tác cũng không sao. Sư huynh trước kia chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao. Ngươi có nhu cầu, lúc nào cũng có thể tới tìm ta.”

Hai người kia = =!

Đại biến thái ôm chặt ta không chịu buông tay. Vì vậy, Lục mỹ nam cùng Đại biến thái hai người lại bắt đầu sóng mắt đưa tình.

Không may, ta hiện giờ trên người vốn mặc độc một lớp nam trang rộng thùng thình do hoàng thượng đưa cho, hơn nữa lúc gục vào hoàng tượng đã xả đến rời rạc rồi. Bây giờ Đại biến thái cùng Lục mỹ nam lại ở đây lôi lôi kéo kéo, vì vậy, nam trang trên người ta hoa hoa lệ lệ…tản ra…

“…” Lục mỹ nam đột nhiên ngây người.

“…” Đại biến thái thoáng sững sờ.

“…” Ta nhìn bản thân đột nhiên…trơn bóng lưu loát, ngu dại mất một giây.

“A…! Hai người các ngươi, ra ngoài hết cho ta…!” Mỗ nữ đột nhiên phát tiêu, lôi kéo lại y phục ướt sũng. Theo sau, tay trái vung quyền thưởng cho Lục mỹ nam một cái, tay phải vung quyền thưởng cho Đại biến thái một cái.

Sau đó, hai người đàn ông bị đánh đến tỉnh người, xoa cằm đi ra ngoài.

“Đứng lại! Ta phải móc mắt ngươi.” Ngoài cửa, giọng nói của Đại biến thái.

“Thừa tướng đại nhân, hình như ngươi đang nói ngược.” Giọng Lục mỹ nam.

Kế tiếp, liền truyền đến tiếng đánh nhau, sau đó càng lúc càng xa…càng lúc càng xa…

Ta không có hứng thú quan tâm đến hai kẻ đòi móc mắt nhau kia, trốn ở trong bồn tắm chờ đợi dược tính lui hẳn.

Mãi đến hừng sáng, hai chân ta xụi lơ bước ra khỏi bồn, cảm giác khô nóng mới không còn tấn công tiếp nữa, đang muốn quay lại giường ngủ một giấc ngon, Minh Nguyệt đã đi vào thông báo.

Hoàng thượng tới.

Mắt ta trợn trắng. Nhưng vẫn không thể làm gì khác hơn là thay đổi y phục, hai chân xụi lơ bò ra tiền thính. (*Tiền thính: phòng khách)

“Ta đã ngâm trong nước suốt một đêm, lão ngài nên để cho ta…nghỉ ngơi trước một chút biết không?” Ta lừ mắt, nhìn trước mắt hoàng thượng – thần thanh khí sảng – nói. Lại trong lúc vô tình nhìn đến mấy dấu hôn trên cổ hoàng thượng. Ách … hình như là kiệt tác của ta tối hôm qua. Kinh ~

“Sáng sớm nay, mẫu hậu đã đến rồi.” Hoàng thượng không để ý đến lời ta, phối hợp nói.

“Ha ha, không bắt được kẻ thông dâm, chắc bà ta thất vọng lắm.” Ta tưởng tượng đến sắc mặt của thái hậu lúc ấy.

“Phải.” Hoàng thượng cũng hơi hơi đắc ý.

“Nhưng mà, hôm nay trẫm tới là muốn hỏi ngươi một việc.”

“Việc gì?”

“Người hôm qua đến cứu ngươi-, chính là Tư Đồ Dực?”

“Việc này…” dnt nói gì thì nói vẫn là vì cứu ta mà đến-, hơn nữa hắn còn cố ý mang khăn che mặt, nhất định là không muốn hoàng thượng phát hiện ra hắn. Bây giờ nếu ta bán đứng hắn, có phải là không có đạo đức quá không?

“Ha ha, xem ra là trẫm cần phải đến phủ Thừa tướng hỏi thăm bệnh tình của Tư Đồ mới được.” Hoàng thượng nghiền ngẫm rồi cười một tiếng.

Đại biến thái, ta vì ngươi mặc niệm…

“Thánh Nữ, ngươi cùng Trẫm đi một chuyến.” Hoàng thượng ra lệnh.

“A? Ta? !” Ta muốn đi ngủ mà.

Hoàng thượng gật đầu.

Ai, hoàng đế lão tử người ta đã lên tiếng rồi, ta còn có thể làm gì nữa đây. Có điều ta không nghĩ tới là, hoàng thượng khi không cho ta ngồi cùng loan giá (*loan giá: xe vua đi)

Vừa lên xe, ta đã buồn ngủ lắm rồi nhưng không biết làm thế nào, Hoàng thượng kia thì một mực ngồi bên cạnh quỷ dị nhìn ta chăm chú.

Ta trợn mắt lườm liếc hắn, xoay người tìm một tư thế thoải mái, dự định chợp mắt một chút.

Chính là, mãi đến khi ta ngủ gục được một lúc, tỉnh lại, vẫn thấy hắn đang còn quỷ dị nhìn ta.

“Ngươi, muốn làm gì?” Ta hai tay che trước ngực, cảnh giác nhìn hoàng thượng.

loading...

“Ngươi thật là một cô gái kỳ quái.” Hoàng thượng dừng lại một chút. “Chuyện ngày hôm qua, ngươi tuyệt nhiên không để tâm?”

“Ngày hôm qua?”

Hoàng thượng chỉ chỉ mấy dấu hôn trên cổ mình.

“Làm ngươi đau sao? Ta xin lỗi.” Việc này cũng không thể trách ta, do ngày hôm qua người ta bất khả kháng thôi mà…

“Không phải như vậy.” Hoàng thượng một đầu đầy vạch đen.

“Vậy ngươi vì sao…A, ngươi…Ngươi không phải bắt ta chịu trách nhiệm chứ. Ngày hôm qua ta đã giao trước rõ ràng rồi mà! Ta sẽ không chịu trách nhiệm. Còn nữa, ta kỳ thật cũng chưa có làm gì ngươi mà.” Ách, ta tự động đã xem nhẹ mấy …dấu hôn này.

“Ngươi…ý trẫm không phải như vậy!” Mấy vạch đen trên đầu hoàng thượng càng sâu.

Vậy ý ngươi là sao? Ta kỳ quái nhìn hoàng thượng.

“Thôi bỏ đi.” Hoàng thượng thở dài một hơi, không hề…nhìn nữa. Sau đó nói: “Mau đến phủ Thừa tướng.”

Chương 55: Thần bí thạch xuất hiện.

“Tư Đồ không có ở đây sao? Hắn không phải mang bệnh nặng trong người sao? Vì sao không có ở trong phủ?” Hoàng thượng răn hỏi quản gia mặt sắt.

“Bẩm hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân hôm qua đã đi ra ngoài, đến nay vẫn chưa trở về.” quản gia mặt sắt quỳ xuống đất – trả lời.

Ta ngáp một cái, đã sớm đoán được sẽ như vậy, Đại biến thái mà vác bụng bầu đến cho ngươi xem mới lạ – quỷ khóc thần sầu nha.

“Vậy khi nào hắn trở về?”

“Bẩm hoàng thượng, việc này…nô tài không biết.”

Ta tiếp tục ngáp, chỉ cần ngươi ở đây hắn sẽ không trở về ~

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta ngửi thấy mùi vị của ngươi, đúng là ngươi đã trở về!” Tiểu Lôi đột nhiên hưng phấn chạy vọt đến, nhào vào lòng ta.

Ta xoa đầu Tiểu Lôi: “Tiểu Lôi ngoan, mấy ngày nay ở đây có quen không? Đại biến thái có … ăn hiếp ngươi hay không a.”

“Không có. Chỉ là người ở đây thật lạ, Tiểu Lôi không thích.” Tiểu Lôi lắc đầu.

“Khụ…khụ ừm!” Hoàng thượng bất mãn lên tiếng, báo cho biết sự hiện diện của hắn.

“À, à, Tiểu Lôi, bái kiến hoàng thượng.” Ta đẩy Tiểu Lôi ra. Ai ngờ Tiểu Lôi vừa nhìn thấy hoàng thượng xong liền lập tức ngây dại, hơi giật mình – bất động nhìn hoàng thượng. Ánh mắt…tập trung nhìn từ eo ếch hoàng thượng trở xuống, ánh mắt càng tụ tập lại ở … phần giữa hai chân.

…Tiểu Lôi, ngươi nhìn chằm chằm vào thân thể người ta làm cái gì, thật không có lễ phép-.

“Khụ…khụ khụ! ! !” Lần này ban đầu hoàng thượng mất tự nhiên – nhắc nhở. Nhưng sau lại biến thành hoảng sợ. “Ngươi…Ngươi muốn làm gì?”

Bởi vì Tiểu Lôi hình như hoàn toàn không hiểu ý hoàng thượng, khi không còn dùng lỗ mũi hít hà, hít hít ngửi ngửi đến vị trí trọng điểm của hoàng thượng.

Trong lúc mũi Tiểu Lôi còn cách vị trí trọng yếu của hoàng thượng chỉ chưa đầy nửa thước, ta từ phía sau nắm lấy Tiểu Lôi kéo lại: “Tiểu Lôi! Ta mới đi có nhiêu ngày đâu? Ngươi…Ngươi sao lại bị dưỡng thành ra cái loại ham mê như thế!”

Tiểu Lôi mê mang quay lại, một tay chỉ vào vị trí trọng yếu của hoàng thượng, sau đó hồn nhiên nói với ta: “Tỷ tỷ, nơi đó hình như có món đồ rất quan trọng.”

Ta phun…Tiểu Lôi! Chỗ đó của đàn ông ai mà chẳng có thứ rất trọng yếu chứ.

“Tỷ tỷ.”Tiểu Lôi lại gần bên tai ta nói: “Tỷ tỷ, ta hình như ngửi thấy được mùi vị của Thần bí thạch.”

Thần bí thạch? ! Là một trong tứ bảo có thể đưa ta trở về! “Thật sao? !” Ta hơi khó tin – hỏi lại Tiểu Lôi, hoàng thượng tại sao lại đem một viên đá… đặt ở … chỗ đó làm chi = =?

Tiểu Lôi nghiêm túc gật đầu.

“Các ngươi, rốt cuộc là đang thảo luận cái gì?” Hoàng thượng thấy ta và Tiểu Lôi lén lút thì thầm to nhỏ, bất mãn hỏi.

“Chờ một chút!” Ta vươn bàn tay cản ngang hoàng thượng. “Ta và Tiểu Lôi có chút chuyện gấp cần thương lượng. Bây giờ ngài cứ ở đây chờ Đại biến thái, lát nữa ta sẽ quay lại.” Nói xong liền đem Tiểu Lôi đi ra ngoài.

“Ngươi chắc chắn đó là Thần bí thạch?” Đến chỗ không có ai, ta mới hỏi lại Tiểu Lôi một lần nữa.

“Ừm! Nhất định là mùi vị này, không sai!” Tiểu Lôi rất kiên định trả lời.

“Nhưng mà, hoàng thượng…hắn đem một viên đá đặt ở đó…hắn không thấy khó chịu sao?” Đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Nhưng nói gì thì nói, ngày hôm qua lúc ta lột trần hắn, hình như cũng không chú ý đến chỗ đó của hắn có đặt viên đá gì không a, chẳng lẽ do hôm qua ta quá hỗn loạn? Không để ý đến?

Tiểu Lôi lắc đầu, “Nó hiện tại có khả năng là không phải mang hình dáng một viên đá nữa.”

“A? Không phải hình dạng một viên đá? Không phải gọi là Thần bí thách sao?” Ta nghi ngờ.

“Ừm! Nó nguyên bản đích thật là một viên đá.” Tiểu Lôi gật đầu, sau đó nói tiếp: “Nhưng tỷ tỷ, ngươi có biết tại sao chúng ta gọi nó là thần bí thạch không?” Tiểu Lôi hỏi ngược lại ta

“Nói thừa, ta làm sao mà biết được!”

“Đó là bởi vì, Thần bí thạch này là một hòn đá rất đặc biệt. Nó sẽ cùng với ý thích của bản thân mà biến hóa thành bất cứ hình dạng gì. Có thể là một hòn đá nhỏ, cũng có thể chỉ là một dòng nước suối, cũng có thể là một cái chén, một con sâu nhỏ, cũng có thể là một bộ y phục, một chiếc giầy…Tóm lại, sở dĩ được gọi là Thần bí thạch, chính là bởi vì không ai biết nó rốt cuộc là có hình dạng gì, chính là cho dù nó có xuất hiện trước mắt ngươi, ngươi cũng có thể hoàn toàn không nhận ra được!” Tiểu Lôi chậm rãi giải thích.

“Nói cách khác, Thần bí thạch này chỉ có thể dựa vào phán đoán của ngươi?” Ta hỏi.

Tiểu Lôi gật đầu, sau đó trả lời: “Ta nhớ rõ thật lâu thật lâu trước kia, lúc ta tìm được nó, nó đang là một chiếc răng giả trong miệng của Thái thượng lão quân…”

Ta đảo! Đây là đá quái thú à?

Chờ…chờ một chút. “Tiểu Lôi, ngươi ngửi thấy được mùi vị của Thần bí thạch trên…ách…tại ‘nơi đó’ của hoàng thượng sao? Vậy, vậy trên bắp đùi, bắp chân có không?”

Tiểu Lôi lắc đầu. “Không có, chỉ có một chỗ có mùi của Thần bí thạch mà thôi.”

Khổ rồi…Chẳng lẽ nói, Thần bí thạch lần này chính là…giả dạng thành quần lót của hoàng thượng! ! !

Thì ra, cổ quái không phải là hoàng thượng, mà là viên đá kia = =!

“Nếu như ta đoán không sai…Tiểu Lôi, lát nữa ngươi trở về, len lén lại gần phía sau mông hoàng thượng nhìn xem có hay không Thần bí thạch.” Ta phân phó.

Tiểu Lôi gật đầu.

Cho nên, đương lúc Tiểu Lôi lại gần sau mông hoàng thượng, gật đầu, ta hoàn toàn tuyệt vọng. Thần tiên của ta a, một tảng đá như ngươi biến thành cái gì không biến, tại sao lại biến thành cái quần lót a? !

“Các ngươi… cuối cùng là có chuyện gì dối trẫm!” Hoàng thượng đã không thể nhịn được nữa, trên trán nổ lên một sợi gân xanh.

“Không có, không có!” Ta kéo Tiểu Lôi về. Cười mỉa – nói với hoàng thượng: “Chờ Đại biến thái, chúng ta cùng nhau chờ Đại biến thái…!”

Hoàng thượng nghi ngờ lừ mắt nhìn chúng ta, sau đó mới đưa tầm mắt dời đi chỗ khác.

“Được rồi, Tiểu Lôi, ngươi giúp ta đi tìm Tiểu Chu Tước, mời nàng lát nữa len lén đi theo ta.” Thừa dịp hoàng thượng không chú ý, ta quay qua rỉ tai Tiểu Lôi.

Tiểu Lôi gật đầu, vội vàng chạy một mạch ra ngoài. Còn ta, bắt đầu đau đầu, đầu óc chỉ toàn lo lắng đến cuối cùng phải làm thế nào mới có thể lấy được quần lót của hoàng thượng đây T_T. Dù thế nào ta cũng cảm thấy mình thật quá biến thái.

Tuy nhiên, càng làm cho ta bất ngờ chính là, Đại biến thái….khi không lại trở về! Hơn nữa là một mình chật vật trở về! Hắn không phải là đang cùng Lục mỹ nam tranh đấu hay sao = =!

“Tư Đồ khanh gia…Ngươi…Ngươi đây là?” Hoàng thượng chỉ vào Đại biến thái quần áo rách bươm, ánh mắt lại nhìn vào bụng Đại biến thái, miệng há hốc

“Hoàng thượng?” Đại biến thái thấy hoàng thượng đang nhiên đứng ở đại sảnh, lập tức căm giận liếc mắt nhìn quản gia mặt sắt đang vội vã theo đằng sau.

“Thừa tướng đại nhân, ngài đi quá nhanh, thuộc hạ chưa kịp…”quản gia mặt sắt còn chưa giải thích xong, đã bị Đại biến thái phất tay cho lui.

Sau đó, Đại biến thái dứt khoát lấy tư thế xinh đẹp thong thả bước đến một cái ghế ngồi xuống, chẫm rãi- nhu tình- xoa bụng, quay gật đầu với hoàng thượng nói: “Ừm ~ hơn năm tháng rồi ~!”

Nghe vậy, hoàng thượng hóa đá.

Đại biến thái nhìn hoàng thượng đã hóa đá, lại giận dữ lườm ta: “Đều là chuyện tốt ngươi gây ra ~!”

Nghe vậy, hoàng thượng hỗn loạn – nát bấy. Ta hóa đá…

“Hoàng thượng đến thăm vi thần, không phải chỉ là muốn nhìn bụng vi thần chứ.” Đại biến thái thấy bản thân đã khiến cho hoàng thượng rúng động lắm, vừa vuốt bụng vừa nói.

Hoàng thượng lúc này mới hoàn hồn tỉnh lại. Nhưng mà, rốt cuộc vẫn là hoàng thượng bình tĩnh, rất nhanh liền trấn định lại. Nhập vào vấn đề chính nói: “Trẫm vừa mới được mật báo, Yến Vương đã có hành động rồi.”

Đại biến thái cũng bắt đầu nghiêm túc trở lại.

“Đại quân của Tiếu gia cũng đã cùng hắn đạt thành hiệp nghị bí mật, trở thành quân tinh nhuệ của hắn, len lén đến gần kinh thành, hơn nữa…” Hoàng thượng đang nói đến đây, liếc mắt nhìn ta. “Ngay cả phía Linh Sơn, cũng muốn rục rịch.”

Ách…Nói ra thật xấu hổ, chuyện Linh Sơn ta thật sự không biết! Vì vậy ta nhún vai. “Ta có an bài người tại Chu Tước đường và Huyền Vũ đường, nhưng lại là Trầm Dược, thủ hạ.” Ta chỉ chỉ Đại biến thái. “Còn một người nữa, hiện tại có lẽ vẫn còn tiểu quan quán…” Nghĩ tới đây ta lại rơi lệ trùng động, người ta tuyển được đều của hắn cả T_T

“Chuyện Linh Sơn có hành động, ta đã biết. Hơn nữa Dương Chi Hách cũng đã tự mình trở về Linh Sơn thăm dò.” Đại biến thái đáp.

“Còn như Tiếu gia…” Đại biến thái cau mày, Hoàng thượng cũng nhìn về phía ta.

“Các ngươi, nhìn ta làm chi!” Ta có chút khó hiểu. “Ta không quen biết Tiếu gia.” Chờ một chút, Tiếu… “Không phải là thiếu niên lang – vị hôn phu của ta đấy chứ!”

Hoàng thượng gật đầu nói: “Đó là trước kia ban hôn cho Thần Vũ…”Còn chưa nói xong đã bị Đại biến thái cắt ngang.

“Chuyện Tiếu gia, ta sẽ nghĩ cách khác. Chuyện trước kia không cần nhắc lại nữa. Hơn nữa, thân phận bây giờ của Nhị Nữu, cũng không còn thích hợp.”

Hoàng thượng suy nghĩ một hồi, gật đầu. “Vậy…cứ như thế trước đã. Còn nữa, bên thái hậu … Không biết vì sao, sáng nay thái hậu khi không yêu cầu trẫm đem trấn Đông Phương và thành Khải Hề, phân chia nhập vào phong địa của Yến Vương. Dù nói thế nào thì, bà cũng là mẫu hậu của ta. Trẫm không rõ, bà từ khi nào lại đột nhiên cấu kết với Yến Vương?”

Cái này … có vẻ là ta biết tại sao đó nha…

“Trấn Đông Phương và thành Khải hề?” Đại biến thái châu mày. “Nếu đem hai địa phương đó cùng nhập vào phong địa của Yến Vương, không phải là tương đương với việc trực tiếp mở ra đại môn vào kinh thành hay sao?”

“Trẫm mặc dù không có đáp ứng, nhưng mà thực quyền nắm giữ hai mảnh đất phong kia chính là do thái hậu khống chế…”

Trên trán ta chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, thái hậu này sẽ không bị bại não đến vậy chứ, chỉ vì chút ham muốn nhục dục của bản thân mà giết hại con mình?

“Việc này có chút kỳ quái, ta sẽ phái người điều tra.” Đại biến thái đáp. “Hoàng thượng cũng nên trở về trước đi, nửa tháng sau, vi thần tất sẽ cho người câu trả lời thuyết phục.”

Hoàng thượng lại quét mắt nhìn một vòng Đại biến thái, gật đầu: “Ừm, trẫm về trước, ngươi… trước cứ an tâm…dưỡng thai!” Hoàng thượng thoáng ngập ngừng, sau đó khó khăn lắm mới nói ra được hai chữ cuối cùng.

“Nhị Nữu ~.” Đại biến thái chuyển mắt qua nhìn ta, sau đó xoa xoa bụng nói: “Thật vất vả mới quay về một lần, ngươi không muốn sờ thử hài tử của ngươi sao?”

Nghe vậy, hoàng thượng vốn đã xoay người chuẩn bị rời đi, thân hình lại bị chấn động.

Ai, Hoàng thượng…người vẫn là chưa đủ bình tĩnh rồi ~!

Trước thềm loan giá, ta lặng lẽ nhìn xuống, Tiểu Chu Tước cũng đã đuổi kịp ta. Trong lòng không khỏi có chút cao hứng.

Chỉ là, vào trong loan giá, khi đi trong xe là một người quỷ dị nhìn người còn lại, thì bây giờ đổi thành hai người quỷ dị nhìn nhau.

Ý nghĩ của Nhị Nữu:

Hiện tại ở trong xe ngựa => Không có ai biết ta đang làm cái gì => ta có nên hay không nhân cơ hội này mà đánh cướp … quần lót của hoàng thượng.

Ý nghĩ của hoàng thượng:

Tư Đồ mang thai, là hài tử của Nhị Nữu => Nhị Nữu có năng lực quái dị có thể khiến đàn ông mang thai =>Thật may mắn cho ta ngày hôm qua nàng không ra tay được => Sau này tuyệt đối không được để nàng ra tay nữa.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: