truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu- Chương 53: Tính toán lẫn nhau. 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 53: Tính toán lẫn nhau.

Một người đàn bà trúng phải xuân dược sẽ như
thế nào?

Đáp rằng: Sẽ nhịn không được, ngã vào bất cứ
… giống đực nào bên cạnh mình lúc đó.

Nhưng người đàn bà này hiện tại đang ở nơi
công cộng thì làm sao bây giờ?

Đáp rằng: Nàng sẽ liều mạng nhịn xuống.

Cho nên, thái hậu lúc này chính là sắc mặt
ửng đỏ, thở hổn hển, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm đôi tay Yến Vương đang
vươn ra gắp thức ăn. Theo sau, tay bà cũng chậm rãi vươn ra sau đó lại mãnh
liệt rụt về.

Ửm? Nghị lực cũng không tệ.

“Thái hậu, tiểu nữ lại kính người một chén.”
Ta nhấc chén rượu trên bàn, hướng về thái hậu cung kính nói.

“Được, được.” Thái hậu đã có chút mê ly, tay
thoáng run run cầm lên chén rượu của mình, nhưng ngay lúc vừa định uống lại bị
trượt tay, cả chén rượu tràn đầy liền đổ ào trên người bà. Có lẽ bởi rượu cồn
dính vào da thịt mang lại cho bà cảm giác mát rượi, ánh mắt thái hậu lúc này
đúng thực là say mê.

“Thái hậu!” cung nữ đứng phía sau bà kinh hô,
vội vàng tiến lên giúp bà xử lý.

“Không có gì đáng ngại, không có gì đáng
ngại!” Lão phù thủy thái hậu khoát khoát tay, giũ giũ y phục, một tàng lớn da
thịt lập tức lộ ra. Tức thì tất cả mọi người bị một phen nóng mắt.

“Thái hậu? Ngài không sao chứ?” Ta giả bộ
hỏi.

“Không việc gì, không việc gì. Ai gia đi thay
y phục rồi trở lại.” Thái hậu muốn đứng dậy lại đứng không vững, đảo một cái
ngã thẳng xuống người Yến Vương đang ngồi bên cạnh. Yến Vương vốn muốn tránh né
nhưng lại sợ không tiếp đỡ đương kim thái hậu là không được, đành phải vươn một
tay ra đón lấy, không ngờ cánh tay thái hậu vẫn quẹt qua, đánh nghiêng toàn bộ
rượu trên bàn Yến Vương. Vì vậy, y phục của Yến Vương cũng bất hạnh bị hưởng
sái.

Tấm tắc tấm tắc ~ trời cũng giúp ta. Ta hăng
hái nhìn ngắm một loạt hành động khôi hài của thái hậu.

“Giờ …phải làm thế nào cho đúng đây. Hay là
Yến Vương điện hạ, ngươi và Ai gia cùng nhau đi thay xiêm y, thế nào?” Ánh mắt
thái hậu tham lam nhìn Yến Vương.

Yến Vương nhìn xuống một mảng quần áo ướt
dính nhớp nháp, không thể làm gì khác hơn là gật đầu.

Kết quả là …Gió hắt hui hương rượu lạnh ghê,
Yến vương một đi không trở về ~

Thái hậu đi khỏi không lâu, ta liền mượn danh
nghĩa đi nhà xí mà lặng lẽ chạy tới, vận ‘Mạc kế’ bay đến nóc tẩm cung thái hậu
nhìn trộm. Vừa tới nóc phòng chợt nghe thấy tiếng đối thoại mơ hồ. Ta xem xét
nơi phát ra âm thanh rồi nhẹ nhàng nhấc lên một tấm ngói. Một luồng ánh sáng
chiếu hắt lên mặt ta, âm thanh trong phòng cũng bắt đầu rõ ràng hơn.

“Ngươi đang nhiên, dám…bỏ thuốc ta!” Đây là
do Yến Vương nói = =!

“Ở với Ai gia có cái gì không tốt, ngươi
không phải một mực muốn huyện Đông Phương và thành Khải Hề nhập vào phong địa
của ngươi sao, Ai gia nói hoàng thượng cho ngươi…” Thái hậu vừa nói vừa leo lên
ngồi vào lòng Yến Vương. (*phong
địa: đất được phong tặng cho người trong hoàng thất)

Nghe đến đó, ta không chút do dự lập tức lấy
ra dtdd, nhấn nút ghi âm. Nhưng lục đục một hồi cũng chỉ ghi được tiếng hừ hừ
cần cù của thái hậu. Yến Vương mặc nhiên còn chưa phản kháng.

Vì vậy, ta thay đổi phương pháp, nén xuống
cơn buồn nôn đang hành hạ, room hình. Chỉ thấy trên màn hình, thái hậu ngồi
trong lòng Yến Vương vui sướng giãy dụa, còn Yến Vương tâm không cam tình không
muốn – phối hợp cùng thái hậu, trong mắt…còn rơi xuống một giọt nước mắt khuất
nhục. Ách…Yến Vương, tuyệt nhiên không động lòng với ngươi ~

“Ngươi nhanh lên một chút!” Thái hậu bất mãn
thúc giục Yến Vương.

Yến Vương cắn răng: “Nhớ kỹ những gì ngươi
nói đó!” Trở mình một cái áp chế thái hậu xuống dưới…

Ta thấy nhiêu đó cũng đủ liền thu hồi dtdd,
nhẹ nhàng lắp lại mái ngói, quay về yến hội. Cũng không thấy bóng dáng Tiểu Si
đâu nữa.

“Sao? Tiểu Si…À không, Tam hoàng tử đâu?” Ta
thắc mắc nhìn hoàng thượng hỏi.

“Hoàng huynh vừa nãy say rượu, gục tại bàn
tiệc, ta đã sai ngươi đưa hoàng huynh trở về rồi.”

Không chịu nổi lực rượu sao? Không phải là
rượu thái hậu ban có vấn đề gì chứ. Nhưng ta cũng có uống, đến bây giờ hình như
cũng không có chuyện gì. Có khả năng Tiểu Si thật sự chỉ là trẻ con say rượu mà
thôi.

“Lý công công có đi theo chứ.” ta hơi lo
lắng.

“Thánh Nữ hình như rất quan tâm đến hoàng
huynh ta.” Hoàng thượng thắc mắc.

“Ừm, trước đây, cũng là cơ duyên xảo hợp, Tam
hoàng tử vừa lúc đã cứu được ta. Nhưng lúc ấy ta còn không biết hắn chính là
đương kim Tam hoàng tử. Ha ha luôn quen gọi hắn là Tiểu Si. Hắn không những là
ân nhân cứu mạng ta, còn là bằng hữu của ta nữa!” Ta gật đầu trả lời.

“Hoàng huynh…Trước kia thật ra cũng không có
ngốc! Ngược lại, còn là người xuất sắc nhất trong các hoàng nhi của phụ hoàng.”
Hoàng thượng nghe xong lời ta, đột nhiên không đầu không đuôi nói một câu,
trong mắt hiện lên sự sùng kính pha lẫn vài tia áy náy.

“Ừm, ta có nghe Lý công công nói, là bởi vì
lúc nhỏ trải qua một phen bạo bệnh.” Ta tiếc hận.

“Ai.” Hoàng thượng thở dài một hơi rất nhẹ,
thần sắc có chút u buồn.

Nếu Tiểu Si cũng đã trở về, những việc muốn
làm ta cũng đã làm được rồi, ta cũng không còn tâm tư ở lại dự yến hội nữa,

“Hoàng thượng, trời đã không còn sớm nữa,
tiểu nữ cũng hơi chếch choáng say, muốn được cáo lui trước.”

“Ừm.” Hoàng thượng gật đầu, lại nhìn về chỗ
ngồi. Hàng ghế trên vốn không nhiều người ngồi lắm, ta vừa đi liền chỉ còn lại
mình hắn. Vì vậy dứt khoát tuyên bố kết thúc buổi dạ yến.

Trở về phòng, ta cảm thấy thân thể dường như
không còn sức lực, bèn sai người đi đun nước nóng.

“Minh Nguyệt, ta tắm xong rồi ngủ, ngươi theo
ta cả ngày cũng mệt rồi, đi nghỉ đi” Ta phân phó.

“Dạ.”

Minh Nguyệt đi rồi, ta cả người hoàn toàn
trầm tĩnh lại, ngâm mình trong bồn tắm thư giãn. Ngâm một hồi lại cảm thấy mí
mắt nặng nề sụp xuống, không đúng, sao lại bỗng nhiên…buồn ngủ như vậy…buồn ngủ…như
vậy…hô…

……..Ta là đường phân cách…………..

“Sao….Sao lại là ngươi!”

Ta bị một tiếng kinh hô đánh thức-.

Bất mãn giãy dụa mới phát hiện…không thể động
đậy! Ta mở mắt, Nhổ vào! Lão nương sao lại bị bọc lại như thế này? !

“Trẫm rõ ràng đã chọn thẻ bài của Tiếu phi,
như thế nào lại đem ngươi tới đây?” Trong giọng nói của hoàng thượng đã bớt đi
chút kinh ngạc, thay vào đó là vài phần nghiền ngẫm. Ánh mắt cũng mập mờ nhìn
ta.

“Ta làm sao biết, ta đang tắm, tắm tắm một
hồi lại đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ…!” Chẳng lẽ: “Rượu kia có vấn đề! ! ! !
!” Ta nghiến răng nghiến lợi.

“Rượu?” Hoàng thượng nghi vấn.

“Chính là rượu do mẫu thân ngươi ban cho!
Tiểu Si giúp ta uống, hắn cũng bị hôn mê!”

“Chính ngươi lúc ấy cũng không có phản ứng,
chẳng lẽ là…muốn lấy cớ ấy để bò lên long giường?” Hoàng thượng càng lúc càng
hăng hái nhìn về phía ta.

“Có thể là thể chất của mỗi người khác nhau,
hoặc là…” A, ta đột nhiên nhớ lạị trước kia sư phụ đã nói với ta. Dùng mê cổ để
luyện thành thuốc cứu mạng chính là chế ra được một loại thuốc có một không
hai. Ngoài việc có thể cải tử hồi sinh, sau khi ăn vào còn có thể tạo nên kháng
thể rất mạnh, nếu trúng độc có thể làm yếu đi đại đa số dược tính, trì hoãn
thời gian độc tính phát tác. Nhưng lúc ấy ta cảm giác chỉ là giảm bớt, chứ không
phải là bách độc bất xâm, cũng không biết sẽ dùng vào việc gì được, huống hồ
cũng không phải là có công hiệu với tất cả các loại độc nên liền không để ở
trong lòng.

“Lúc ta ở Linh Sơn, quốc sư từng bào chế cho
ta một loại thuốc, sau khi ăn vào có thể giảm bớt độc tính và tốc độ phát tác
của đa số các loại độc, cho nên, so với Tiểu Si ta bị hôn mê muộn hơn!” Nhớ ra
việc này ta vội vàng giải thích.

“Nhưng vấn đề bây giờ là, ngươi hiện tại đang
ở trên giường của trẫm.” Hoàng thượng khiêu khích.

“Cho nên a, ngươi mau mau giúp ta tháo ra,
sau đó đưa ta trở về. Chuyện này tất cả đều do lão phù…ách….là quỷ kế của mẫu
thân ngươi!”

“Trẫm, tại sao phải đưa ngươi trở về?” hoàng
thượng đột nhiên đè thấp thân thể, nói bên tai ta.

“Như thế nào, ngươi không muốn trẫm cưng
chiều ngươi. Chẳng lẽ trẫm còn không hợp nhãn Thánh Nữ sao?” Dứt lời, còn đưa
cái mặt đến trước mắt ta đu đưa a đu đưa a, đu đưa đến nỗi ta ngẩn ra mê muội.

Thật lòng mà nói, kỳ thật, tên…hoàng thượng
này dáng vẻ quả thực rất khá, hơn nữa ta cứ mơ hồ cảm thấy hắn hao hao giống
với một người nào đó, nhưng lại không nghĩ ra được là giống ai. Nếu hắn không
phải là hoàng thượng, ta khẳng định sẽ không chút do dự mà ra tay. Vấn đề là,
thằng nhóc này chính là hoàng thượng!

Hoàng thượng là ai?

Là người có hơn ba nghìn hậu cung giai lệ,
còn thỉnh thoảng lại muốn thu hoạch nơi này nơi khác đưa tới vài cô công chúa
hay quận chúa.

Hoàng thượng là ai?

Là người mà ngươi một khi đã ăn hắn rồi, nếu
còn muốn ăn ai khác nữa thì chẳng khác nào đang tìm vào đường chết!

Hoàng thượng là ai?

Là người tùy thời đều có thể vì chính trị mà
hy sinh người thân- kể cả chí thân.

Hoàng thượng là ai?

Tóm lại, hắn là người mà một nữ xuyên không
tuyệt đối kiên quyết không thể đụng vào!

Cho nên ta kiên quyết không thể để cho quỷ kế
của lão phù thủy thực hiện được.

“Ngươi không phải cũng không….có chút cảm
kích nào sao? Ngươi liền cam tâm để mặc cho mẫu thân ngươi sắp xếp sao?” Quân
chủ…chính là uy nghiêm nhất – không thể khiêu khích, những lời như vậy thông
thường đều …rất hữu hiệu.

Thật vậy, hoàng thượng thoáng sửng sốt vài
giây, sau đó lập tức thẳng người đứng dậy.

“Ngươi sai cung nữ mau tới thay y phục cho
ta, bên trong ta … cái gì cũng không mặc.” Ta yếu ớt thỉnh cầu.

Hoàng thượng suy nghĩ một lúc, sau đó vỗ nhẹ
tay, thét lên: “Người đâu.”

Ta thấy hoàng thượng đã bị ta thuyết phục
liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng, đợi chừng một phút đồng hồ mà trong tẩm cung vẫn
im lặng, cũng không có cung nữ hay thái giám nào lên tiếng đi lại.

Hoàng thượng cau mày, lại lần nữa hô lớn:
“Người đâu!”

Năm phút sau, vẫn không có ai đến.

“…” Ta yên lặng cùng hoàng thượng bốn mắt
nhìn nhau.

“Hình như, mẫu thân ngươi chuẩn bị cũng rất
chu đáo nha.” Ta trâm chọc, phá vỡ bầu không khí trầm tĩnh đến buồn bực.

“Ngươi chờ một chút!” Hoàng thượng nói với
ta, có chút tức giận. Bất đắc dĩ khởi hành đi ra ngoài phòng.

Qua một lúc lâu, hoàng thượng mới trở về,
tháo mở nút thắt vải bọc quanh thân thể ta, sau đó ném trên người ta một bộ y
phục kiểu nam. “Đây là thường phục của ta, trong tẩm cung của ta không có nữ
sam, ngươi…cứ mặc tạm trước vậy.” Sau đó xoay người đi ra phòng ngoài.

Ta thay nam trang, ách…có chút không vừa,
rộng thùng rộng thình bám víu trên người. Ta cuốn ống ta áo lên, đi ra gian
ngoài. Hoàng thượng đang nhàn hạ ngồi trước bàn văn án.

“Cái kia…Ta đi trước đây!”

Hoàng thượng không nói gì, chỉ cười lạnh.

Ta khó hiểu – xoay người, đi tới trước cửa,
sau đó mới biết vì sao hoàng thượng lại cười = =

Cửa này căn bản là mở mãi không ra! ! ! Thái
hậu a thái hậu, ngươi điên rồi! Ngươi điên mất rồi! Ta xoay người đi tính mở
cửa sổ, lại nghe giọng nói của hoàng thượng truyền đến: “Không cần đẩy nữa,
trẫm vừa nãy đã thử qua rồi.”

“Mẫu thân ngươi! Chuẩn bị đích thực chu đáo
quá đi!” Ta nộ – hít một hơi thật sau, sau đó gằn từng tiếng mà nói. Lại đột
nhiên phát giác có một luồng hơi nóng từ đan điền bắt đầu bốc lên, toàn thân
bắt đầu nóng dần nóng dần, sau đó cảm giác tê dại nhanh chóng lan tỏa.

(*Đan điền là
nơi tập trung của khí lực trong cơ thể, mọi tinh khí đều được truyền về đan
điền, rồi từ đan điền vận khí ra nơi cần đến, đan điền là vị trí nằm dưới rốn
một khoảng nhỏ. Huyệt đan điền nằm ở dưới rún chừng 3cm, còn được gọi là huyệt
khí hải, “biển khí”.)

Chuyện gì vậy? Bên trong rượu kia chẳng lẽ đã
được hạ xuân dược? ! Ta cắn răng, cuốn lui – ngồi chồm hổm trên mặt đất, cực
lực – bắt đầu ngăn chặn cơn dục vọng đang bừng bừng lan tỏa khắp toàn thân.

“Ngươi làm sao vậy?” Hoàng thượng thấy ta có
chút kỳ lạ bèn đi tới gần hỏi.

“Không được đến đây!” Ta vội vàng la lên.

“Hừ! Như thế nào? Thực sự sợ trẫm sẽ ăn
ngươi?”

“Không phải, ta sợ ta… sẽ nhịn không được mà
khinh bạc ngươi.” Cảm giác ngứa ngáy tê dại lại bắt đầu như lửa đốt không ngừng
tàn phá ý chí. Ta ngẩng đầu, nói như hụt hơi.

“Chẳng lẽ ngươi…” Hoàng thượng sững sờ. Sau
đó hỏi: “Lúc ngươi đến tẩm cung của mẫu hậu, có phải đã ngửi thấy được mùi thơm
lạ lùng?”

“Mùi…lạ? Phải, đó là hương hoa cỏ rất…ngọt…”
Ta rất khó chịu, ta, ta rất muốn…

Hoàng thượng dường như đã hiểu, đi tới bên
cạnh ta ngồi xổm xuống. Nâng cằm ta lên, nói: “Hay để ta giúp ngươi đi, mùi
hương đó…Ngươi ngăn không nổi đâu.”

Ta hoảng hốt nhìn gương mặt trước mắt, trong
mông lung chỉ càng cảm thấy tuấn mỹ, càng nhìn càng quen mắt. Ửm? Lục…Lục sư
huynh? Hoàng thượng, thì ra khuôn mặt người trông rất giống Lục sư huynh nha…Ý
nghĩ này chỉ chợt lóe lên trong đầu ta đã bị cơn dục vọng mãnh liệt nuốt chửng.

Hoàng thượng vẫn đang nâng cằm ta. Ta nuốt
nước miếng, cuối cùng đã không thể nào nhịn được nữa.

“Ta…Ta nói rõ trước nha, ta sẽ không chịu
trách nhiệm đâu-!” Nói xong ta liền nhào đến hoàng thượng….

Tiếp theo thế nào, ta hoàn toàn mất đi ý
thức, mãi đến lúc một tiếng hét giận dữ – mãnh liệt kéo ta thoát khỏi vực sâu
dục vọng.

“Nhị Nữu! ! !” Một tiếng hét giận dữ điên
cuồng.

 Chương 54: Hai lần bị bắt gian.

loading...

“A? !” Ta bị tiếng hét điên cuồng này làm cho
kinh hãi- từ trên người hoàng thượng rớt xuống đất. Chỉ thấy hoàng thượng hai
tay dựa ra sau chống xuống đất, lớp áo lùng nhùng đã bị ta lột bỏ chỉ còn dính
chút trên cánh tay, lồng ngực và vai đều đã bị bóc trần. Trên vai và lồng ngực
trắng nõn còn lộ ra những vết hồng hồng dấu hôn. Y phục ngang hông rời rạc, cố
gắng bám víu đai lưng, gượng gạo che ở trọng điểm. Phần thân dưới, hai bắp đùi
trắng nõn trượt lộ ra khỏi chéo áo.

Sau khi dục huyết bị dọa hoảng, ta chợt tỉnh
giây lát, nhìn thấy hình ảnh này lại lần nữa hướng đến hình ảnh mê người trước
mắt nhào tới. Lại bị người ta túm được, ta chỉ được ở giữa không trung quờ
quạng.

“Ta muốn trai đẹp, ta muốn trai đẹp. Cản ta
ta đánh! Cản ta ta đâm! Cản ta ta chém (xôn xao – – – -) chém đến chết! ! !” Ta
rít gào quơ quơ hai tay.

“Tư Đồ ~?” Trong giọng nói hoàng thượng tràn
đầy nghi vấn.

Đại biến thái? Ta đột nhiên tỉnh táo lạ
thường. Ý nghĩ sợ hãi muốn chạy trốn bắt đầu nhen nhóm, tạm thời đè bẹp cơn dục
vọng bị xuân dược thúc dục. Ta mãnh liệt quay đầu, liền nhìn thấy một người không
rõ hình dạng, bởi vì…hắn mang khăn che mặt = =!

“Không phải!” Người nọ nói xong liền ôm lấy
ta phi thân rời khỏi tẩm cung của hoàng thượng.

“Vị…tráng sĩ này…” Cả người khô nóng khiến ta
lại bắt đầu mê ly.

“Ửm? !”

“Bụng của ngươi…đụng vào ta…”

“…”

“Còn nữa, ta muốn đi…tiểu quan quán…” Vừa nói
xong ta liền hoàn toàn yên lặng, bởi vì ta đã bị…đập một phát hôn mê. = =

Xôn xao ~! ! ! ! ! Một cơn rét lạnh thấu
xương từ ngoài da tiến vào thân thể ta. Ta run rẩy hít sâu một hơi lại nuốt vào
một ngụm nước lạnh. Toàn thân trong nháy mắt lạnh cóng, không chỉ khiến ta tỉnh
lại còn khiến cả cơn khô nóng trong người bỏ chạy mất dạng. Sau khi hoàn hồn,
ta ngẩng đầu nhìn qua bên cạnh – tên đầu sỏ đem ta ném vào trong nước đá này.

“Đại biến thái! Ngươi muốn ta chết cóng sao?
!” Trong bồn tắm chịu lạnh chịu rét, ta vô cùng bất mãn.

“Không làm vậy, ngươi tỉnh lại còn muốn đi
tìm nam nhân nữa.” Đại biến thái sầm mặt phẫn nộ quát.

Ta đây mới nhớ ra, vừa rồi ta, có vẻ như là,
bị bắt thông dâm tại trận…

Ta nên nói như thế nào đây?

Ta bất đắc dĩ cực chẳng đã nên mới thế. Cưỡng
bức hoàng thượng? Hình như không đúng lắm. Ách…Lúc ấy chỉ có hoàng thượng là
tỉnh táo. Cưỡng bức? Hình như cũng không đúng lắm. Ừm…

“Là hoàng thượng dụ dỗ ta cưỡng bức hắn-!”
Đúng, ta đều đã nói từ bỏ, từ bỏ rồi, hắn còn tha thiết mong chờ chạy tới,
không thể trách ta a.

Ta vừa mới dứt lời, chỉ nghe oanh một tiếng,
tấm bình phong chắn trước bồn tắm lập tức ngã nhào xuống đất, nát thành từng
mảnh nhỏ.

“Ngươi thích hoàng thượng?” Giọng điệu Đại
biến thái rất…rất khinh khủng.

Ta nhìn tấm bình phong bị đánh nát bấy, rưng
rưng liều mạng lắc đầu.

Đột nhiên lại bị Đại biến thái vọt tới xiết
cổ. Gương mặt Đại biến thái cười – tức giận méo mó xuất hiện trước mặt ta:
“Ngươi muốn nam nhân đến vậy sao? Nam nhân thế nào cũng làm được sao?”

“Ta…lúc ấy…bị trúng xuân dược…” Ta khó nhọc
trả lời.

“Trúng xuân dược? !” Đại biến thái lập tức
thả ta ra, vì vậy ta tức thì bị mất đi lực chống, lại lần nữa ngã nhào xuống
nước lạnh, sặc sụa.

“Khụ…khụ khụ…là thái hậu hạ xuân dược. Ta đã
nhịn hết mức rồi, chính là hoàng thượng còn tự mình nổi điên, chạy tới trước
mắt ta lắc qua lắc lại, há miệng một mực nói với ta ‘cưỡng bức ta đi, cưỡng bức
ta đi, cưỡng bức ta đi’. Ta cuối cùng thật sự không thể nhịn nổi, mới…”

“Thái hậu…” Trên mặt Đại biến thái trong nháy
mắt đảo qua một tia tàn nhẫn. Lại liếc mắt nhìn ta, trong mắt lập lòe một tia
ôn nhu: “Lạnh lắm sao?” Đại biến thái quay qua ta đang ở trong nước đã bắt đầu
phát run, hỏi.

Ta vội vàng gật đầu.

“Thôi bỏ đi, ra đây.” Đại biến thái đưa tay
tính lôi ta ra.

“Không nên.” Ta lắc đầu. “Hãy để ta sống
trong bồn tắm luôn đi. Ta sợ ta vừa ra khỏi, xuân dược lại phát tác.”

Đại biến thái suy nghĩ một hồi, dứt khoát
nhảy vào bồn tắm, ôm ta vào lòng.

“Đại biến thái, bụng của ngươi? ! Không thể
bị cảm lạnh-!” Ta vội vàng đẩy Đại biến thái ra ngoài.

Đại biến thái giữ chặt tay ta lại. “Nếu có
thể thực sự sớm bài độc một chút, trái lại là chuyện tốt.”

“Đúng là…Đại biến thái.” Ta không thoải mái,
thoáng cử động đã bị Đại biến thái ôm cứng lại.

“Làm sao vậy?” Đại biến thái khẽ cắn vành tai
ta. “Xuân dược lại muốn phát tác sao?”

Không phải…mà là…

“Bụng cùa ngươi, húc vào ta thật khó chụi.”
Ta nhu nhược kháng nghị.

“…”

“…”

“Ngươi sao lại đến đó? Là Minh Nguyệt nói cho
ngươi biết sao?” Thấy không khí có phần ngượng ngịu, ta vội vàng chuyển đề tài.

“Minh Nguyệt?”

“Chính là người ngươi phái tới đó, ta gọi
nàng là Minh Nguyệt.”

“Ừm, nàng phát hiện có người bắt ngươi đi,
muốn ra tay nhưng lại thấy là người trong cung, bèn một mực đi theo đến tẩm
cung hoàng thượng…”

Đại biến thái còn chưa nói xong, chợt nghe
thấy tiếng cửa phòng bị đá bật tung ra.

“Nhị Nữu.” giọng đầy lo lắng.

Bởi vì bình phong đã bị Đại biến thái phá hư,
cho nên, giờ phút này ta cùng Đại biến thái ôm nhau ngồi trong bồn tắm, cùng
với người vừa tới trước cửa – Lục mỹ nam…bốn mắt nhìn hai mắt…

Ta như vầy có bị tính là…lại bị bắt gian hay
không…

“Lục sư huynh? ! Sao ngươi lại tới đây?” Ta
giờ mới lưu ý đến, căn phòng này không phải là gian phòng trong cung của ta
sao. Lục sư huynh như thế nào đột nhiên lại chạy tới?

Lục mỹ nam không để ý đến ta, mà trực tiếp
hướng tới Đại biến thái hỏi: “Thừa tướng đại nhân không ở trong phủ mà lo dưỡng
thai cho tốt, chạy đến đây làm cái gì?”

Đại biến thái cố ý ôm chặt ta hơn, tà mị cười
một tiếng: “Nhị Nữu nói nàng muốn thử ‘làm’ ở trong nước xem thế nào, ta chơi
cùng nàng ~!”

Ta liều mạng lắc đầu. Đại biến thái, hủy danh
dự của người khác cũng không cần người theo như vậy-!

“Nhưng mà, ta ngược lại càng cảm thấy kỳ
quái. Đêm hôm khuya khoắt – Lục huynh sao lại xuất hiện ở chỗ này?” Đại biến
thái hỏi ngược lại Lục mỹ nam.

Kỳ thật, ta lại muốn nói…Đêm hôm khuya
khoắt-, hai người các ngươi xuất hiện ở nơi này, đều rất kỳ quái.

“Là gia sư…Hắn bấm quẻ biết được Nhị Nữu gặp
nạn, ta nhận lời truyền đạt liền vội đến xem thế nào.” Lục mỹ nam vừa nói, vừa
đi đến trước bồn tắm, vươn tay ra, sau đó nói với ta: “Nhị Nữu, đứng dậy đi.”

Ta lắc đầu. “Ta trúng xuân dược của thái hậu,
nếu đi ra dược tính sẽ phát tác-.”

Đại biến thái đắc ý nhìn Lục mỹ nam.

Lục mỹ nam nghiêm mặt nãy giờ, lúc này mới
hòa hoãn một ít, đưa tay giục ta nắm lấy: “Có sư huynh ở đây, phát tác cũng
không sao. Sư huynh trước kia chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao. Ngươi có nhu
cầu, lúc nào cũng có thể tới tìm ta.”

Hai người kia = =!

Đại biến thái ôm chặt ta không chịu buông
tay. Vì vậy, Lục mỹ nam cùng Đại biến thái hai người lại bắt đầu sóng mắt đưa
tình.

Không may, ta hiện giờ trên người vốn mặc độc
một lớp nam trang rộng thùng thình do hoàng thượng đưa cho, hơn nữa lúc gục vào
hoàng tượng đã xả đến rời rạc rồi. Bây giờ Đại biến thái cùng Lục mỹ nam lại ở
đây lôi lôi kéo kéo, vì vậy, nam trang trên người ta hoa hoa lệ lệ…tản ra…

“…” Lục mỹ nam đột nhiên ngây người.

“…” Đại biến thái thoáng sững sờ.

“…” Ta nhìn bản thân đột nhiên…trơn bóng lưu
loát, ngu dại mất một giây.

“A…! Hai người các ngươi, ra ngoài hết cho
ta…!” Mỗ nữ đột nhiên phát tiêu, lôi kéo lại y phục ướt sũng. Theo sau, tay
trái vung quyền thưởng cho Lục mỹ nam một cái, tay phải vung quyền thưởng cho
Đại biến thái một cái.

Sau đó, hai người đàn ông bị đánh đến tỉnh
người, xoa cằm đi ra ngoài.

“Đứng lại! Ta phải móc mắt ngươi.” Ngoài cửa,
giọng nói của Đại biến thái.

“Thừa tướng đại nhân, hình như ngươi đang nói
ngược.” Giọng Lục mỹ nam.

Kế tiếp, liền truyền đến tiếng đánh nhau, sau
đó càng lúc càng xa…càng lúc càng xa…

Ta không có hứng thú quan tâm đến hai kẻ đòi
móc mắt nhau kia, trốn ở trong bồn tắm chờ đợi dược tính lui hẳn.

Mãi đến hừng sáng, hai chân ta xụi lơ bước ra
khỏi bồn, cảm giác khô nóng mới không còn tấn công tiếp nữa, đang muốn quay lại
giường ngủ một giấc ngon, Minh Nguyệt đã đi vào thông báo.

Hoàng thượng tới.

Mắt ta trợn trắng. Nhưng vẫn không thể làm gì
khác hơn là thay đổi y phục, hai chân xụi lơ bò ra tiền thính. (*Tiền thính: phòng khách)

“Ta đã ngâm trong nước suốt một đêm, lão ngài
nên để cho ta…nghỉ ngơi trước một chút biết không?” Ta lừ mắt, nhìn trước mắt
hoàng thượng – thần thanh khí sảng – nói. Lại trong lúc vô tình nhìn đến mấy
dấu hôn trên cổ hoàng thượng. Ách … hình như là kiệt tác của ta tối hôm qua.
Kinh ~

“Sáng sớm nay, mẫu hậu đã đến rồi.” Hoàng
thượng không để ý đến lời ta, phối hợp nói.

“Ha ha, không bắt được kẻ thông dâm, chắc bà
ta thất vọng lắm.” Ta tưởng tượng đến sắc mặt của thái hậu lúc ấy.

“Phải.” Hoàng thượng cũng hơi hơi đắc ý.

“Nhưng mà, hôm nay trẫm tới là muốn hỏi ngươi
một việc.”

“Việc gì?”

“Người hôm qua đến cứu ngươi-, chính là Tư Đồ
Dực?”

“Việc này…” dnt nói gì thì nói vẫn là vì cứu
ta mà đến-, hơn nữa hắn còn cố ý mang khăn che mặt, nhất định là không muốn
hoàng thượng phát hiện ra hắn. Bây giờ nếu ta bán đứng hắn, có phải là không có
đạo đức quá không?

“Ha ha, xem ra là trẫm cần phải đến phủ Thừa
tướng hỏi thăm bệnh tình của Tư Đồ mới được.” Hoàng thượng nghiền ngẫm rồi cười
một tiếng.

Đại biến thái, ta vì ngươi mặc niệm…

“Thánh Nữ, ngươi cùng Trẫm đi một chuyến.”
Hoàng thượng ra lệnh.

“A? Ta? !” Ta muốn đi ngủ mà.

Hoàng thượng gật đầu.

Ai, hoàng đế lão tử người ta đã lên tiếng
rồi, ta còn có thể làm gì nữa đây. Có điều ta không nghĩ tới là, hoàng thượng
khi không cho ta ngồi cùng loan giá (*loan
giá: xe vua đi)

Vừa lên xe, ta đã buồn ngủ lắm rồi nhưng
không biết làm thế nào, Hoàng thượng kia thì một mực ngồi bên cạnh quỷ dị nhìn
ta chăm chú.

Ta trợn mắt lườm liếc hắn, xoay người tìm một
tư thế thoải mái, dự định chợp mắt một chút.

Chính là, mãi đến khi ta ngủ gục được một
lúc, tỉnh lại, vẫn thấy hắn đang còn quỷ dị nhìn ta.

“Ngươi, muốn làm gì?” Ta hai tay che trước
ngực, cảnh giác nhìn hoàng thượng.

“Ngươi thật là một cô gái kỳ quái.” Hoàng
thượng dừng lại một chút. “Chuyện ngày hôm qua, ngươi tuyệt nhiên không để
tâm?”

“Ngày hôm qua?”

Hoàng thượng chỉ chỉ mấy dấu hôn trên cổ
mình.

“Làm ngươi đau sao? Ta xin lỗi.” Việc này
cũng không thể trách ta, do ngày hôm qua người ta bất khả kháng thôi mà…

“Không phải như vậy.” Hoàng thượng một đầu
đầy vạch đen.

“Vậy ngươi vì sao…A, ngươi…Ngươi không phải
bắt ta chịu trách nhiệm chứ. Ngày hôm qua ta đã giao trước rõ ràng rồi mà! Ta
sẽ không chịu trách nhiệm. Còn nữa, ta kỳ thật cũng chưa có làm gì ngươi mà.”
Ách, ta tự động đã xem nhẹ mấy …dấu hôn này.

“Ngươi…ý trẫm không phải như vậy!” Mấy vạch
đen trên đầu hoàng thượng càng sâu.

Vậy ý ngươi là sao? Ta kỳ quái nhìn hoàng
thượng.

“Thôi bỏ đi.” Hoàng thượng thở dài một hơi,
không hề…nhìn nữa. Sau đó nói: “Mau đến phủ Thừa tướng.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: