truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu – Chương 38-39 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 38: Lại đào tẩu

Vì vậy, ta cố gắng bình tĩnh quay qua hỏi Tiểu Si: “Tiểu Si, ngươi có nhớ đường về khách sạn không?”

“Ừm!” Tiểu Si gật đầu.

“Vậy ngươi nhất định phải đưa ta an toàn trở về!” Nói xong, ta gục xuống ngay lập tức. Trong quá trình té xuống đất, ta nhìn thấy trên bầu trời có ba vòng trăng sáng đang xoay tròn tròn, nghĩ thầm, rượu này tác dụng chậm nhưng cũng quá lợi hại!

Mặc dù ta ngã xuống đất rất dọa người, nhưng thật không ngoa, giờ khắc đó ta vẫn còn có chút ý thức. Bởi vì ta còn nhớ rõ, kế tiếp Tiểu Si cũng rất sảng khoái cõng ta trên lưng. Ừm, không ngờ nha, bờ vai của Tiểu Si cũng thật rộng. Ừm, cổ Tiểu Si cũng trắng nõn mịn màng-, …Lắc đầu, ta đang suy nghĩ cái gì vậy! Ta mặc dù là một lang nữ, nhưng cũng là một lang nữ có chút đạo đức, làm sao có thể có suy nghĩ đồi bại như thế đối với một đứa trẻ si ngốc đáng thương, cầm thú cũng không bằng mà! Quay mặt vào tường, tự phạt ~. Ừm, nhưng mà lưng Tiểu Si cũng thật sự quá thoải mái-…Cọ cọ…

“Nhị Nữu…”Tiểu Si nãy giờ vẫn im lặng cõng ta đột nhiên lại mở miệng.

“Ửm ~? ! Chuyện gì?” Lạ thật, do ta say quá mức hay sao mà nghe được giọng nói Tiểu Si sao lại hay ho thế nhỉ?

“Kỳ thật ta…” Tiểu Si muốn nói lại thôi.

“A~? !” Ngươi muốn nói cái gì? Không được, ta mệt lắm, để ta ngủ một giấc đi z Z ZZ…

………….Đường phân cách tà ác – làm ngứa lòng người…………….

Ách…Đau đau đau đau…Đau đầu quá! Đây là cảm giác đầu tiên khi ta tỉnh lại. Vì vậy ta theo bản năng nghĩ muốn chuyển mình một chút, giãy dụa đứng lên, ửm? Sao không cử động được?

“Đừng lộn xộn!” Giọng nam trầm thấp.

⊙_⊙, ta từ từ lưu chuyển đầu óc, sau đó lại chậm rãi ngẩng đầu – lúc này đang nằm sát bên … đầu Tiểu Si! Điểm chết người chính là, Tiểu Si hắn…hắn…hắn đang nhiên cũng quàng tay qua ôm-!

“Tỷ tỷ, ngươi đừng lộn xộn, người ta ngủ không được ~!” Ngữ điệu thật không giống vừa rồi.

“Ta…Ta…Ngươi! Ngươi!, sao ngươi lại ở trên giường ta! ! ! ! !” Ta nuốt xuống tiếng thét chói tai đang cuồn cuộn trong cổ họng.

“Ừm ~ là ngày hôm qua tỷ tỷ lôi kéo ta nhất định không cho ta đi a!” Tiểu Si vô tội giụi giụi mắt

Ta chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng đảo lộn. Chẳng lẽ ta…xuất thủ với…Tiểu Si? Thôi xong, thôi xong, ta còn mặt mũi nào nói cái gì..đạo đức a, ta phải ăn nói làm sao với Lý bá bá bây giờ? !

“Tiểu, Tiểu Si, ngươi nói cho tỷ tỷ nghe, tỷ tỷ tối qua đã làm cái gì với ngươi!” Ta hít sâu một hơi, hai tay nắm lấy hai cánh tay Tiểu Si vội vàng hỏi.

“Ừm ~, tỷ tỷ ngày hôm qua đầu tiên là lôi kéo không cho ta đi.” Tiểu Si bắt đầu nhớ lại.

T_T, tự tát một ngàn cái a một ngàn cái!

“Sau đó, đẩy ta nằm xuống giường, hôn ta…ở chỗ này!” Tiểu Si vừa nói vừa chỉ xuống bờ môi của hắn.

Ta khinh khủng – liều mạng đưa hai tay bịt chặt miệng, sợ bản thân lại thét lên chói tai. Ta thật đã làm! Chuyện không bằng cầm thú này sao? !

“Sau đó, sau đó tỷ tỷ cởi áo của ta ra.” Tiểu Si tiếp tục hồi tưởng.

 ̄□ ̄||| Ta bắt đầu quật bản thân.

“Tiếp theo, tỷ tỷ giúp ta đắp chăn xong, sau đó nói: cục cưng ngoan, ngủ ngon, rồi ngủ luôn.” Tiểu Si kể lại xong.

⊙_⊙ Ửm? ! “Chỉ vậy thôi?” Ta ngừng tay, hỏi Tiểu Si.

“Ừm, chỉ vậy thôi a.” Tiểu Si mê mang.

Tạ ơn thần thánh a, tạ ơn thiên đế a, tạ ơn Thánh Nữ Maria a…Ta kích động lệ rơi đầy mặt T_T, cảm tạ các người, để cho ta vẫn là một tên cầm thú có chút đạo đức.

“Vậy Lý bá bá có biết tối qua ngươi ngủ chỗ ta hay không? !” Ta đột nhiên có dự cảm không hay.

“Biết a, buổi sáng Lý quản gia còn kêu chúng ta dậy. Ta thấy ngươi còn đang ngủ rất say nên không đánh thức ngươi, sau đó cũng ngủ tiếp.”

Orz, cũng như xong! Làm sao bây giờ, hiểu lầm kia có nói cũng không rõ được.

Ra khỏi phòng mới phát hiện, ta đang nhiên ngủ một giấc thẳng đến giữa trưa! Ta đang ăn cơm trưa, Lý bá bá vừa dùng ánh mắt quỷ dị nhìn ta vừa mập mờ nói với ta. Nhị Nữu tối qua quá mệt mỏi rồi, chúng ta nghỉ ngơi một ngày, nghỉ ngơi một ngày ~

Vẫn vẫn hiểu lầm, ta khóc không ra nước mắt

Ta nhạt nhẽo ăn cơm, cửa khách sạn đột nhiên lủi vào một đứa bé, hếch cái lỗ mũi đang mở lớn, hít hít – hít hít, sau đó một mạch ngửi ngửi đến trước mặt ta rồi nhào tới trên người ta.

“Tìm được rồi, tìm được rồi! Chính là mùi vị của tỷ tỷ!” Tiểu Lôi nhào vào người ta hưng phấn la lên.

Tiểu Lôi, ngươi thật sự không thể đắm mình như vậy…Ngươi phải nhớ kỹ, tuyệt đối ngươi không phải là con chó nhỏ!

Ta còn chưa hết bất ngờ, đột nhiên một con chim liền bay đến trước mặt ta. Giang hai cánh ôm đầu của ta, cái mỏ giống như chim gõ kiến hướng lên trán ta..đát đát đát đát đát…mãnh liệt mổ.

“Dừng…mau dừng lại…Tiểu Chu Tước! Ta biết ngươi rất kích động, nhưng ngươi cũng không thể cứ mổ mãi lên trán ta chứ!” Ta đau đến muốn rớt nước mắt. Nhưng ta còn chưa khóc, Tiểu Chu Tước đã..khóc trước.

Hai con ngươi nhỏ xíu ầng ậc nước, con chim nhỏ nhìn ta vừa khóc vừa nói: “Ô ô ô ô…Nhị Nữu, ngươi không có chết, thật tốt quá, thật tốt quá.”

Tiểu Chu Tước vừa nói xong, Tiểu Lôi cũng cọ cọ người ta gật đầu.

Thật sự là…, các ngươi khóc như vậy cũng làm ta muốn khóc theo-! Trong lòng ta ngập tràn ấm áp, nồng nàn, cảm động. Bất quá lập tức bị một câu nói vừa dịp truyền đến trêu tức.

“Nữ nhân như ngươi thật sự không có chết, thật sự là ví dụ về tại hoạc mất tích ngàn năm mà vẫn sống sờ sờ!”

“Dương Chi Hách, chỉ một thời gian ngắn không gặp, ngươi đổi nghề làm nam độc miệng sao?” ta đáp trả.

“Ta có đổi nghề hay không ta không biết, ta chỉ biết ngươi đổi nghề làm bảo mẫu thôi!” đồng chí Tiểu Dương nhấp nhướng mày nhìn ta, ý bảo ta nhìn xuống mà xem.

Ta mới phát hiện, Tiểu Si không biết cũng gia nhập vào từ lúc nào, vừa cực lực phủi phủi Tiểu Lôi đang nhào trên người ta vừa xua tay nói: “Tỷ tỷ là vợ ta, ngươi không được ôm loạn!”

Ta đau đầu…

Lại hấy Tiểu Lôi phập phồng cánh mũi, lại bắt đầu hếch lên, hít hít ngửi ngửi lên người Tiểu Si, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tiểu Si.

“Vị…ca ca này, mùi vị trên người hình như…” Tiểu Lôi còn chưa nói xong, lại đột nhiên bị Tiểu Si nắm lấy hai tay. Sau đó Tiểu Si bỗng nhiên ‘thâm tình’ nhìn Tiểu Lôi nói: “Vị…tiểu ca ca này cũng rất xinh đẹp nha. Ta thích nhất là những thứ xinh đẹp nha, tiểu ca ca, cho hôn cái nào…” nói xong bắt đầu sát lại gần Tiểu Lôi. Tiểu Lôi tức thì liền ngu dại, ngơ ngác nhìn môi Tiểu Si đang tiến đến gần.

Này…này này, mặc dù nói linh hồn Tiểu Si chỉ là đứa trẻ tám tuổi nhưng bề ngoài của hắn cũng rất xinh đẹp nha. Ta đây là một đam mỹ lang tiêu chuẩn (người đam mê cái đẹp nhục dục), trong nháy mắt đã bị cảnh đẹp trước mắt làm cho rung động ( ” ” “O ” ” “), hôn đi, hôn đi, hôn đi, hôn đi … trong lòng ta thúc dục.

“Làm đi, làm đi, làm đi…”Một âm thanh nho nhỏ đột nhiên phối hợp với tiếng gọi thầm trong lòng ta, ta thắc mắc quay đầu liền thấy Tiểu Chu Tước đang nghểnh cổ, ánh mắt say mê đứng trên vai ta, cái mỏ chim nhỏ thoáng há thoáng ngậm. Âm thanh kia thật sự được phát ra từ miệng nàng ta.

Tiểu Chu Tước! Ngươi… thật sự trở thành hủ điểu trời sinh sao! (giống như hủ nữ: người con gái đam mê chuyện tình yêu nam nam) Ta kinh ngạc nhìn bộ dáng say mê của Tiểu Chu Tước. Vì vậy, ta bỏ lỡ cảnh nóng của Tiểu Si cùng Tiểu Lôi trong nháy mắt T_T…

Chờ ta quay đầu trở về nhìn lên cũng chỉ thấy Tiểu Lôi cứng ngắc, cứng ngắc liên tục lắc đầu, trong miệng cứng ngắc lẩm bẩm: “Không phải…Không có khả năng…Không phải…Không có khả năng…”

Ta thông cảm sờ sờ đầu Tiểu Lôi, sau đó nhớ ra một việc tương đối trọng yếu, xoay người hỏi đồng chí Tiểu Dương: “Dương Chi Hách, chuyện ngươi không dự thi nữa là thế nào? Còn viên hạt châu ta muốn lấy phải làm sao bây giờ? !”

“Nữ nhân này, ta khổ khổ sở sở tìm ngươi lâu như vậy, không cảm ơn ta cũng không trách, đang nhiên còn so đo chuyện hạt châu với ta!” nhưng đồng chí Tiểu Dương vừa nói lại vừa móc ra một viên đá thạch lớn bằng quả trứng gà, giơ ra trước mặt ta.

“Đây là…Nguyệt quang châu? Ngươi không phải đã rút tên rồi sao?” Ta mừng rỡ cầm lấy Nguyệt quang châu.

“Muốn lấy hạt châu này, đâu nhất thiết chỉ dùng một loại phương pháp.” đồng chí Tiểu Dương đáp.

Ta đột nhiên nhớ ra thân phận của đồng chí Tiểu Dương, không khỏi nhỏ một giọt mồ hôi lạnh.

“Phải rồi, các ngươi làm sao tìm được ta-?” Không thể nào là Tiểu Lôi chỉ cần hít hít ngửi ngửi liền có thể tìm được đến đây.

“Một mình ngươi ngày hôm qua đại náo tại sòng bạc của chính mình , còn hỏi chúng ta làm sao tìm được ngươi? Lúc người Linh Sơn đến báo cáo ta còn chưa dám tin. Tư Đồ tiểu tử kia ban đầu tới tìm, muốn ta giúp hắn tìm ngươi, vẻ mặt lúc đó, giống như ngươi đã chết rồi vậy!” đồng chí Tiểu Dương trả lời.

“Sòng bạc của mình? !” A…Đúng rồi, ta nhớ rõ trong danh nghĩa sản nghiệp của Linh Sơn có cả sòng bạc. Nhưng vì ban đầu ta chỉ chú ý đến tiểu quan quán thôi nên không có xem sòng bạc Linh Sơn ra cái gì. Khó trách,thái độ của ông chủ sòng bạc kia lại biến đổi nhanh như vậy. Chỉ là, thật kỳ quái, hắn làm sao nhận ra ta?

“Thừa tướng đại nhân có biết ta còn sống không?” Ta tiếp tục hỏi đồng chí Tiểu Dương.

Dương Chi Hách lắc đầu: “Bởi vì chưa xác định được có phải là ngươi hay không, cho nên ta vẫn chưa báo cho hắn biết.”

“Ngàn vạn lần đừng báo cho hắn biết! ! ! !” Ta nói ngay lập tức.

“Nhưng ta đã đồng ý với hắn…Ngươi…Ngươi…Ngươi đừng nhìn ta như vậy. Ta không báo, ta không báo còn không được sao? !”

“Được!” Ta vốn đang âm u với ý nghĩ nếu có chết thì mọi người cùng chết, nghe được liền mặt mày sáng lạn.

“Vị này là?” Dương Chi Hách lúc này mới thắc mắc đến thân phận Tiểu Si.

“Đây là thiếu gia của Lý gia nhưng ta gọi hắn là Tiểu Si. Chính là hắn đã cứu ta. Ta nghĩ có lẽ ngươi sẽ đưa Tiểu Lôi lên kinh thành tìm ta, vừa hay Tiểu Si cũng muốn lên kinh cho nên ta đi cùng luôn.” Ta giới thiệu.

“Sao ta cứ có cảm giác nhìn hắn rất quen mắt nhỉ?” Dương Chi Hách nhìn Tiểu Si có chút nghi hoặc – nhủ thầm.

“Đại ca ca, ta trước kia có từng gặp ngươi sao?” Nghe thấy Dương Chi Hách lẩm bẩm, Tiểu Si tròn mắt nhìn Dương Chi Hách hỏi.

“Ta xem ngươi chắc là tiếp khách nhiều quá cho nên nhìn ai cũng thấy quen mắt!” Ta trào phúng nhìn đồng chí Tiểu Dương.

“Nữ nhân này!” đồng chí Tiểu Dương tức giận trợn mắt lườm ta, sau đó hỏi: “Vậy kế tiếp ngươi định làm gì? Tự mình lên kinh?”

“Ừm, đi cùng còn có Tiểu Si nữa mà, đưa Tiểu Lôi cùng Tiểu Chu Tước theo luôn.” Ta nghĩ Lý bá bá chắc sẽ đồng ý, hơn nữa Tiểu Lôi còn có thể làm bạn chơi cùng với Tiểu Si. Nghĩ tới đây, ta bất giác cười gian.

“Dù sao ngươi cũng không cho ta báo lại với Tư Đồ tiểu tử kia, vậy ta dứt khoát đi theo mọi người luôn, vừa lcyu1 cũng muốn đến Đan Mai lâu.” đồng chí Tiểu Dương vừa nói vừa phối hợp ngồi xuống.

Có đệ nhất sát thủ đi cùng, cũng tốt.

“À phải, ta quên nói với ngươi, ngoại trừ Tư Đồ tiểu tử kia, người bên Yến Vương hình như cũng đang âm thầm theo dõi tin tức của ngươi.” đồng chí Tiểu Dương làm như vô tình nói đến.

“Yến Vương? Lại là hắn?” Xem ra lần này đột nhiên tập kích Đại biến thái rồi bỏ ta vào quan tài chính là người của hắn phái tới!

“Ừm, ngươi làm hỏng chuyện của hắn, ắn sẽ không sễ dàng buông tha ngươi, tốt nhất ngươi nên cẩn thẫn một chút.” đồng chí Tiểu Dương đột nhiên nghiêm túc trở lại.

Yến Vương…Sao, ta đem tin tức liên quan giửa ta và hắn tỉ mỉ liên kết lại. Ban đầu người này đã cho ta cái cảm giác rất âm hiểm xảo trá, nhưng nếu hắn hận ta tại Linh Sơn làm hư chuyện tốt của hắn, tại sao lúc bắt được ta còn không giết đi? Mà chỉ muốn bắt ta về, là còn có mục đích khác sao…

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên Lưu quản gia bỗng khẩn cấp rống rống – chạy vào khách sạn, thấy ta thì vội vàng nói: “Nhị Nữu, ngươi ở…đây, tìm được rồi. Ta là đến báo cho ngươi, ngươi, ngươi mau mau trốn đi. Thừa tướng đại nhân kia không biết làm thế nào biết được ngươi đang ở với chúng ta, đã hạ lệnh cho Tri phủ sai người lục tung từng nhà từng quán tìm ngươi. Ngay cả khách sạn, kỹ viện, cả tiểu quan quán cũng không bỏ sót! Bây giờ Thừa Tướng đại nhân đang trên đường đến đây rồi!

Cái gì? ! Đại biến thái đuổi tới? Ta tiêu hóa xong quả bom Lý quản gia vừa tung ra, trơ mắt nhìn đồng chí Tiểu Dương trừng trừng.

“Không phải ta!” đồng chí Tiểu Dương nghi hoặc lẫn vô tội, lắc đầu giải thích.

Hỏng bét! Ta biến sắc. Ta làm sao lại quên mất Trầm Dược rồi. Ta bây giờ mới nhớ ra, nếu Dương Chi Hách thông qua Linh Sơn biết được tin tức của ta, Trầm Dược kia cũng sẽ biết! Ta khóc ~ Cái này chính là tự chui đầu vào rọ!

Lưu quản gia thấy ta biến sắc vội vàng nói: “Nhị Nữu đừng vội, mau thanh thu thập đồ đạc. Ta sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa tốt cho ngươi! Có thể chạy thì phải tận lực mà chạy.”

“Lưu quản gia…” Ngươi thật là tốt bụng quá T_T

“Tiểu Lôi, ngươi cùng Tiểu Chu Tước lên xe trước, ta đi thu dọn đồ đạc sau đó từ biệt Lý bá bá một chút sẽ tới.” Ta nói với Tiểu Lôi, sau đó xoay người nói với Lý bá bá: “Lý bá bá, ta đột nhiên có việc gấp không thể cùng các người lên kinh thành được nữa. các ngươi có đại ân với Nhị Nữu, Nhị Nữu sẽ không quên-!”

“Nhị Nữu đừng nói vậy. Ngươi đã có việc gấp, Lý bá bá đương nhiên sẽ không giữ ngươi. Chỉ là, sau này Nhị Nữu tới kinh thành rồi nhớ đến thăm Lý bá bá nha.” Lý bá bá rất được thể – đáp ứng.

“Không muốn, không muốn. ta không cho tỷ tỷ đi, tỷ tỷ đồng ý theo ta rồi mà-!” Tiểu Si hình như biết ta vội vã bỏ đi, bắt đầu làm ẩm ĩ .

“Thiếu gia, người ta có việc gấp, không thể ở lâu, không được làm loạn!” Lý bá bá vừa ân cần lại vừa bất đắc dĩ dạy bảo Tiểu Si.

“Ta mặc kệ, ta mặc kệ, tỷ tỷ rõ ràng đồng ý với ta rồi mà-!” Tiểu Si dứt lời, bắt đầu nước mắt lưng tròng nhìn ta.

“Này…Tiểu Si. Tỷ tỷ lần này thật là có việc gấp. Hay là như vầy có được không, lúc đến kinh thành rồi, tỷ tỷ sẽ trở lại tìm ngươi chơi.” Ta trấn an, kỳ thật ở chung với Tiểu Si lâu như vậy, bây giờ đột nhiên phải từ biệt, trong lòng cũng có chút không nỡ. Bất quá bây giờ Đại biến thái đã đuổi đến sát nút rồi, ta cũng không thể quan tâm nhiều như vậy.

Tiểu Si không hiểu – lắc đầu, có chút tức giận, đùng đùng trở về phòng. Ta thở dài, vội vàng lên lầu tùy tiện thu dọn vài bộ quần áo rồi đi xuống.

Xe ngựa cũng đã chờ sẵn bên cạnh khách sạn. Dương Chi Hách ngồi ở phía trước xe ngựa chuẩn bị lái xe, thấy ta đi ra hất đầu bảo ta lên xe. Ta quay đầu cảm tạ Lưu quản gia đang đứng bên cạnh một lần nữa rồi vội vàng chui vào xe.

Dọc đường đi, ta đều thúc giục Dương Chi Hách nhanh lên một chút, lại nhanh lên một chút nữa. Cứ nghĩ đến vạn nhất Đại biến thái kia đuổi kịp! ta không khỏi rùng mình một cái.

“Kỳ thật, ta cảm giác được Tư Đồ tiểu tử kia đối với ngươi không tệ, hay là, ngươi ăn hắn luôn đi!” đồng chí Tiểu Dương đột nhiên trêu chọc.

Ta nhấc tay liền phát cho hắn một cái: “Ăn cái gì mà ăn, muốn ăn thì ngươi ăn đi. Lúc nào ngươi cũng chỉ giỏi nói thôi. Lần trước thấy ta bị bao thành con nhộng treo lên, thấy chết cũng không cứu, nếu không sẽ không sinh ra nhiều chuyện như vậy.”

“Khụ khụ, thật ra ta nói rất nghiêm túc. Ta thật chưa từng thấy Tư Đồ tiểu tử kia quan tâm ai như vậy, ngay cả…” đồng chí Tiểu Dương mới nói đến phân nửa tự nhiên dừng lại.

Ta đang muốn hỏi ngay cả cái gì, đồng chí Tiểu Dương đã chỉ vào phía trước, cách không xa có một quán trà nhỏ, nói: “Ta nghĩ chúng ta vội vã như vậy, chắc chắn tối đến phải qua đêm trên xe ngựa, hay ngươi đến nới đó mua một chút lương khô sẵn dùng.”

Ta nghĩ nghĩ, cũng đúng! Gật đầu đồng ý. đồng chí Tiểu Dương cho xe ngựa dừng lại. Ai ngờ, xe ngựa vừa dừng, bỗng ‘đông’ ~ một tiếng tựa như có đồ gì đó té rớt xuống đất, liến lúc đó có tiếng “Ai da ~” từ trong xe ngựa truyền ra.

Ban đầu ta tưởng Tiểu Lôi bất cẩn lại xì trum, khẩn trương vén rèm, đi vào xe ngựa nhìn lại, thấy Tiểu Lôi đang ngồi đoan đoan chính chính, vẻ mặt nhìn ta cũng đầy thắc mắc. Ta kỳ quái, nhìn về phía Dương Chi Hách. Dương Chi Hách nhảy xuống xe, đột nhiên ngồi chồm hổm xuống nhìn cái đáy xe ngựa.

“Sao lại là ngươi? Ngươi … từ lúc nào…” Dương Chi Hách kinh ngạc thét lên.

Ta nghe được đồng chí Tiểu Dương kinh hô, cũng lập tức nhảy xuống xe, hướng về đáy xe nhìn lại, đã thấy…

Tiểu Si bị té chổng vó đang từ từ cố gắng đứng lên.

 ̄□ ̄|||, không phải chứ, hắn cứ như vậy bám đáy xe theo đến đây? ! Hắn làm sao đến đây-? !

Tiểu Si thấy bị ta phát hiện, vô tội lại đáng thương nhìn ta cười cười, sau đó ra vẻ tội nghiệp nói: “Tỷ tỷ, ta, tay chân ta mỏi mệt đến không còn sức lực rồi, đi không nổi nữa.”

Ta bất đắc dĩ lại đau lòng nhìn Tiểu Si vừa rớt ra từ đáy xe ngựa. Ai, bây giờ mà quay về cũng không còn kịp rồi, không thể làm gì hơn là phân phó Dương Chi Hách dìu Tiểu Si từ đế xe ‘oạt’ một cái vào trong xe, đến kinh thành đi tìm Lý bá bá vậy.

Ta cuống quít mua một ít lương khô rồi lên xe. Vào trong xe lại thấy Tiểu Si vẫn giữ nguyên trạng thái nằm chổng vó, tay chân giơ lên cứng ngắc, đáng thương nhìn ta. Rất giống cái xác một con rùa lật ngửa nha.

Xem ra vì phải bám vào đế xe quá lâu, tay chân đều căng cứng rồi. Ta vừa bực mình vừa buồn cười, bắt đầu cùng Tiểu Lôi giúp hắn xoa bóp tay chân. Tiểu Si còn thừa dịp lúc ta cúi đầu xoa bóp cánh tay cho hắn, quay đầu hôn ta một cái, ngọt ngào nói: “Cũng là tỷ tỷ tốt nhất.” Sau đó quay đầu nhìn qua Tiểu Lôi.

Tiểu Lôi kinh hãi, vội vàng ngừng tay, liên tục lui về phía sau rồi nói: “Ta…Ta phụ trách bóp chân cho hắn vậy.”

Tội nghiệp Tiểu Lôi quá, chắc bị nụ hôn kinh khủng lần trước ám ảnh. Quen được thì tốt quá, quen được thì tốt quá, ôi ~ rống rống…

Phải vất vả lắm mới giúp cho tay chân Tiểu Si bình thường trở lại. Tiểu Si nặng nề ngủ, xem ra là đã mệt muốn chết rồi. Ta thấy sắc trời chắc cũng không còn sớm bèn gọi Tiểu Lôi đi ngủ. Nhìn Tiểu Lôi và Tiểu Si nằm song song bên cạnh nhau, lòng ta thương cảm, bất giác lệ rơi đầy mặt.

Cảnh tượng đẹp thế này, đáng tiếc a, một người cũng không thể ăn, chỉ có thể ngắm nhìn! Lão Thiên, ngươi thật quá tàn nhẫn.

Dàn xếp cho Tiểu Lôi và Tiểu Si xong xuôi, ta ở trong xe ngựa cũng mơ mơ màng màng ngủ. Có lẽ đột nhiên biết được Đại biến thái đang truy đuổi sắp theo đến nơi rồi, thần kinh căng thẳng quá độ cho nên ta đã gặp ác mộng…

Trong mộng, ta chỉ cảm giác được ta chạy, chạy, chạy mãi, chạy miết, chạy đến khi cuối cùng không còn sức lực, nằm gục trên đường. Sau đó Đại biến thái liền từng bước từng bước đi tới rồi âm trầm nói với ta: “Ngươi ~ tưởng ~ ngươi ~ có ~ thể ~ chạy ~ thoát ~ sao ~!”

Ta rơi lệ, liên tục lắc đầu, chỉ thấy Đại biến thái tay trái cầm một phiến lá siêu lớn, tay phải cầm một sợi dây. Vừa âm hiểm cười vừa bức đến gần ta.

Không phải chứ, lần này là bánh chưng sao? Đầu ta tràn ngập vạch đen. Liên tục lui về phía sau, lại bị Đại biến thái đại chưởng vung lên, rắc…rắc…(tiếng gãy vỡ) – đã bị bao vây trói chặt, chỉ còn chừa lại cái đầu ở bên ngoài.

Ta vừa khóc vừa gọi: “Ngươi, cái tên…Đại biến thái này, ngươi chỉ biết bao người lại gói người thôi sao. Ngươi chờ đấy, một ngày nào đó ta sẽ báo thù-! ! ! ! ! !”

Sau đó Đại biến thái đột nhiên thân thể phóng lớn vô cùng, mặt mày âm u cười gian, trong tay cầm sợi dây đang dính trụ ta treo lên, dùng sức giật giật, sau đó mở miệng nói: “Ngươi biết bánh chưng dùng để làm gì không? Ta cho ngươi biết, bánh chứng là, uy ~ luộc ~ chín ~ !”

Tiếp theo, dưới thân ta lại đột nhiên xuất hiện một con sông nhỏ, con sông nhỏ lại đột nhiên sôi lên sùng sục, sùng sục, sau đó, ta bị ném rớt, chìm vào trong nồi!

“Không cần!” Ta đột nhiên la lớn, mới phát hiện, thì ra chỉ là một cơn ác mộng = =!

Ta trấn an vỗ vỗ ngực, lại phát hiện, ơ hay, là ta bị ảo giác sao, xe ngựa tự nhiên lại biến thành to lớn như tếh, còn nữa…Tiểu Lôi và Tiểu Si đâu?

“Không cần cái gì? Nhị Nữu? Ửm ~” Giọng nói yêu nghiệt vang lên.

Ta không thể tin – quay đầu, sau đó…liền thấy được Đại biến thái tựa vào thành giường bên kia!

Xem ra ta còn chưa tỉnh ngủ. Vì vậy ta lập tức quyết định tiếp tục ngủ đến cùng! Đây cũng chỉ là đang mơ, đây cũng là đang mơ, ta tự nhủ…

Trong xe ngựa yên tĩnh đến quỷ dị.

Năm phút sau…

Ta nhanh chóng chuyển thân bò dậy, vọt đến cửa xe ngựa vén rèm tru lên: “Dương Chi Hách ngươi… cái đồ béo phệ…dám bán đứng ta! ! ! Bán đứng ta! ! ! Bán đứng ta! ! ! (âm bị vọng lại)”

Lập tức bị một chiếc giày lật ngửa bay đập tới bay vào xe ngựa, giọng nói của đồng chí Tiểu Dương du dương truyền tới: “Chỉ có một lý do trong sáng là – bị đuổi theo…”

“Nhị Nữu có tinh lực như vậy, làm ta rất vui mừng nha.” Đại biến thái mỉm cười nhìn ta- lúc này bị giày PIA bay đến nằm trên sàn xe.

“Ngươi rốt cuộc là muốn thế nào đây!” Biết có trốn cũng vô dụng, ta đứng dậy xong dứt khoát ngồi lên giường muốn thỏa hiệp với Đại biến thái.

“Không cần tốt lắm, chỉ muốn cùng lên kinh là tốt rồi.” Đại biến thái nhìn ta trả lời.

“Ngươi không trả đũa ta?” Hoài nghi

“Nhị Nựu hy vọng ta trả đũa ngươi sao? Được, ta thỏa mãn ngươi!” Đại biến thái híp mắt, ý vị thâm trầm nhìn ta.

“Không hy vọng!” Như đinh chém sắt.

“Ta không chê phiền phức – ~!” Đại biến thái cúi người tiến đến, bức ta ép chặt người vào thành giường.

“Không thể cứu ngươi ra, ta xin lỗi.” Đại biến thái cọ đến bên tai ta, rất nhẹ rất nhẹ nói vào.

˙▽˙, gì “Ngươi nói cái gì?” Ta không nghe lầm chứ.

“Không nghe được thì thôi!” Đại biến thái rút lui, lại tựa người vào thành giường bên kia, ánh mắt phiêu dật nhìn sang hướng khác nói.

“…”

“Tiểu Si và Tiểu Lôi đâu?” Ta bắt đầu tìm đề tài, cố gắng phá vỡ cái bầu … không khí quỷ dị hiện tại.

“Ta đã điểm huyệt ngủ, bọn họ giờ vẫn còn ngủ trên xe ngựa.” Đại biến thái xuất quỷ nhập thần phối hợp trả lời.

“A.”

“…”

Trong xe lại lần nữa rơi vào sự trầm tĩnh quỷ dị.

“Vậy ngươi cũng điểm huyệt ngủ cho ta đi!” Ta đột nhiên rút gân đề nghị.

“Được!” sau đó còn không thấy Đại biến thái xuất thủ tếh nào, chỉ cảm giác trên người bị điểm hai cái, cứ như vậy gục xuống mà ngủ.

Trong nháy mắt trước khi ta gục xuống ngủ li bì, điều duy nhất ta nghĩ đến chính là, ngươi cũng điểm huyệt thật sao a…

Sau ta lại bị âm thanh Tiểu Si ồn ào đánh thức-.

“Tỷ tỷ đâu, tỷ tỷ đâu, ta muốn gặp tỷ tỷ, ta muốn gặp tỷ tỷ!” Ta nghe thấy Tiểu Si đang ở ngoài cửa xe kêu la.

“Nhị Nữu vẫn còn ngủ.” Đại biến thái lạnh lùng trả lời.

Ta bắt đầu nhìn quanh bốn phía, trong xe ngựa cũng chỉ cón lại mình ta. Đại biến thái đã đi ra ngoài. Vì vậy ta day day mắt, đi tới trước cửa xe, xốc màn lên, thấy Tiểu Si đang ồn ào trên cỗ xe ngựa đi sát phía sau xe ta, liền nói: “Tiểu Si, ngươi lại đây đi.”

Đoàn người đi đường ngừng lại.

Vì vậy…Ngoại trừ xe ngựa của đồng chí Tiểu Dương đang đuổi theo, đồng chí Thanh Y cùng Tiểu Chu Tước không biết đang ở đó vui cái gì cũng đi theo bay xung quanh đoàn xe thì Tiểu Si, Tiểu Lôi cùng Đại biến thái đều nhất tề chui vào trong xe ngựa với ta = =!

“Tỷ tỷ không kêu ngươi vào, Ti Đồ đại bá!” Tiểu Si quay qua nói với Đại biến thái, đặc biệt mấy chữ ‘Tư Đồ đại bá’ lại gằn từng tiếng từng tiếng một-.

Tư Đồ…đại bá? ! Ta giật mình nhìn Đại biến thái. Hai người bọn họ có quen biết nhau? !

“Đây là xe ngựa của ta, tam…công tử!” Đại biến thái xầm mặt nghiêm nghị – nghiến răng nghiến lợi trả lời.

“Ta… ta cảm thấy có người ở đó trong xe ngựa. Không. ..Không thoải mái.” Tiểu Lôi sợ hãi nhìn Đại biến thái cùng Tiểu Si đang chiếu tướng nhau hai mắt tóe lửa, yếu đuối nói.

“Không có việc gì, không có việc gì! Tiểu Lôi dễ thương nhất.” Dứt lời, ta đưa tay muốn nắn nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Lôi.

“Khụ ~ Ửm ~!” Đại biến thái bất mãn lên tiếng.

Ta thu tay lại.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, là Tiểu Si dễ thương hay là Tiểu Lôi dễ thương?” Tiểu Si dứt khoát nhào tới trên người ta. Lại bị Đại biến thái thò thay bắt trở về.

“Đều dễ thương! Đều dễ thương!” Không khí này – Quỷ dị-.

Mặc dù xe ngựa của Đại biến thái đích thực không phải là nhỏ, nhưng bốn người ngồi chung thì thật sự là có chút phải chen lấn, đặc biệt Tiểu Si cứ muốn leo lên người ta lại cứ bị Đại biến thái lôi trở về. Náo loạn một hồi tránh không được đôi khi cũng lây đến chỗ Tiểu Lôi. Ta xem xét – cái …kia gọi mất hồn a ~

Tiểu Si cũng không vừa lòng, bũi môi nói: “Xe ngựa này ngồi vào nhiều người như vậy thật quá chật! Ti Đồ đại bá”

“Cho nên, ngươi nên cùng đứa nhỏ này trở về xe ngựa của các ngươi đi!” Đại biến thái chỉ vào Tiểu Lôi ra lệnh.

“Không đi, là tỷ tỷ gọi vào! Muốn đi thì phải là ngươi đi mới đúng. Ti Đồ đại bá” Tiểu Si nói, rất có nhịp điệu.

Ta lo lắng, nhẹ nhàng lôi áo Tiểu Si. Mặc kệ ngươi cùng Đại biến thái có quan hệ gì cũng nên cẩn thận một chút thì tốt hơn. Nếu như làm cho Đại biến thái tức giận … hậu quả…Vừa nghĩ vừa lo lắng nhìn sắc mặt Đại biến thái.

Đại biến thái rõ ràng bị Tiểu Si trước sau cứ gọi Tư Đồ đại bá mà kích thích lắm rồi nhưng vẫn không tức giận, ngược lại còn cười, nhỏ nhẹ: “Không được gọi là Tư Đồ đại bá nữa, phải gọi là Tư Đồ ca ca~!” Đại biến thái biểu diễn nụ cười kinh điển – có thể giết người trong nháy mắt của hắn.

“Không muốn, rõ ràng là đại bá, còn giả vờ sao! Đúng không tỷ tỷ?” Tiểu Si lập tức kháng nghị. Sau đó quay đầu trưng cầu ý kiến của ta.

Phốc ~, ta ở bên cạnh ngồi nghe, không nhịn được bật cười, Tiểu Si!…Đúng là… quá cường đại rồi!

Lại đột nhiên bị Đại biến thái ném cho một tia sắc lạnh đầy oán niệm, cảm giác không khí chung quanh ta dần dần đông lại.

“Ngươi…Ngươi đương nhiên không phải là đại bá!” Ta lập tức trả lời. Ngươi là đại thúc ~!

Đại biến thái lúc này mới vừa lòng một chút, buông tha không thèm chấp nhặt với Tiểu Si nữa. Hay là cũng cảm thấy bản thân tích cực đôi co với một đứa trẻ si ngốc cũng thật dọa người?

Trong xe cuối cùng cũng an tĩnh chốc lát.

Sau đó, Tiểu Si lại lần nữa dính đến bên người ta, Đại biến thái xuất thủ tóm Tiểu Si lại, Tiểu Si không thuận theo, xoay người tránh được, trong xe ngựa lại bắt đầu hỗn loạn lần nữa. Tiểu Lôi cẩn thận trốn tránh Tiểu Si cùng Đại biến thái, ai ngờ tránh tránh trốn trốn một hồi lại té đụng vào người ta. Chết tử tế không muốn, cái mông nhỏ của Tiểu Lôi lại ngồi trúng trên tay của ta, mà càng trùng hợp là, ngón tay trỏ của ta vừa lúc đặt ngay vào vị trí hoa cúc nhỏ của Tiểu Lôi.

Nguy rồi! Trong lòng lộp bộp vài tiếng.

“Oanh! ! ! ! ! Không sai, một tia sấm sét thẳng tắp giáng xuống, đánh thẳng vào xe ngựa.

Một lát sau, thùng xe Đại biến thái toàn bộ vỡ vụn, cả xe ngựa chỉ còn lại hai cái bánh xe, một tấm ván, Đại biến thái, Tiểu Si, Tiểu Lôi và ta bốn người ngơ ngác ngồi trên tấm ván.

“Khi dễ trẻ con, bị sét đánh đó!” Sau khi phục hồi tinh thần, ta bình tĩnh giải thích với Đại biến thái.

Xe ngựa phía trước, Thanh Y đang ngồi đánh xe dừng lại, đánh rơi cả roi ngựa, hồi lâu vẫn không động đậy. Mấy con ngựa phía trước cũng đồng loạt chậm rãi quay đầu lại nhìn chúng ta.

Trong đó có một tuấn mã lông trắng thấy ta cùng Tiểu Lôi xong đột nhiên thần kinh chấn động…hét rầm lên, bắt đầu chạy như điên. Mấy con ngực khác thấy vậy cũng bị sợ lây, cùng nhau điên cuồng chạy loạn.

Vì vậy, ta vốn đang ngồi trên tấm ván tại xe ngựa bắt đầu bị ngựa kéo bay văng đi. Trong lúc ta nhắm mắt chuẩn bị nghênh đón đau đớn, bỗng chỉ cảm thấy thân dưới tựa vào vật gì mềm mại. Ta quay đầu nhìn mới phát hiện thì ra bên trái ta tựa vào Đại biến thái còn bên phải đang tựa vào Tiểu Si!

“Cẩn thận!” ta còn chưa kịp đứng lên, chợt Đại biến thái cùng Tiểu Si đồng loạt la lên. Ta quay đầu liền thấy Tiểu Lôi cũng bị xe ngựa quăng xuống, đang rơi xuống đầu ta.

Ta phản xạ có điều kiện – muốn vươn hai tay tiếp lấy Tiểu Lôi lại vừa kịp nhớ ra! Đáng chết! Tiểu Lôi ngươi như thế nào lại lại quay cái mông vào mặt ta? ! Ta đây mà tiếp xúc nữa thì lại đột phá sao? !

Vì vậy, trong nháy mắt lúc Tiểu Lôi đang rơi xuống, ta lập tức phản ứng, vì muốn bảo vệ mặt mình không bị Tiểu lôi giáng bàn tọa xuống ngồi chồm hổm, vừa không bị sét đánh thêm lần nữa, ta bên trái nắm tay trái của Đại biến thái, bên phải nắm lấy tay phải của Tiểu Si, đồng loạt đưa về phía trước!

Đúng như ta nghĩ, tay trái Đại biến thái nâng mong phải của Tiểu Lôi, tay phải Tiểu Si nâng mông trái Tiểu Lôi. Tiếp được rồi! Chỉ là, cái mông nhỏ của Tiểu Lôi, quay thẳng vào mặt ba người chúng ta.

Sau đó, nghe một tiếng ‘Phốc…’ nho nhỏ. Tiểu Lôi hắn…ở phía sau…đang nhiên…thả rắm…

Chúng ta bốn người, cứ như vậy quỷ dị đứng hình – POSS quỷ dị – yên lặng quỷ dị.

“Các ngươi làm cai1g ì vậy hả! Còn không mau lên xe a!” Dương Chi Hách thét lên, một mình hắn một xe đang bình yên đứng trông một bên.

Thanh Y cùng với xe bị mấy con ngựa phát điên lôi kéo chạy đến một quãng xa cũng đã một mình trở về, xem ra mấy con ngựa kia đều đã chạy thoát rồi.

Kế tiếp, chúng ta không thể làm gì khác hơn là cùng nhau ngồi vào chiếc xe ngựa nhỏ mà lúc trước Lưu quản gia chuẩn bị cho dùng để chạy trốn Đại biến thái.

Bên trong xe ngựa…

Đại biến thái uể oải cúi đầu quay về bên trái, Tiểu Si uể oải cúi đầu quay về bên phải, ta uể oải ngồi chính giữa gục đầu xuống dưới.

Bên kia, Tiêu Lôi mặt mày đỏ bừng, một mực nhu nhược không ngừng nói: “Thành thật…xin lỗi. Thành thật…xin lỗi…”

Bên ngoài xe ngựa…

Dương Chi Hách nhẹ nhàng hỏi Thanh Y: “Ngươi biết bọn họ đang làm gì không vậy?”

Thanh Y lắc đầu: “Chắc bị làm cho sợ quá nên thế a…”

Bởi vì Đại biến thái và Tiểu Si không làm ầm ĩ nữa nên hành trình kế tiếp cứ an tĩnh mà nặng nề như thế. Mãi đến tối khuya, xe ngựa dừng lại trước cửa một khách sạn.

Điếm tiểu nhị nhiệt tình ra cửa nghênh đón, nhưng vừa thấy ta cùng Đại biến thái thì trợn tròn mắt!

Không sai, khách sạn này chính là cái lần đầu tiên ta cùng Đại biến thái lên kinh bị lạc chân đến tá túc!

“Cho bốn gian phòng hảo hạng.” Đại biến thái có chút mệt mỏi phân phó.

“Này…” Chưởng quầy đi ra, vừa thấy Đại biến thái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau ót.

“Như thế nào? Không có sao? !” Đại biến thái mắt lạnh nhìn về phía chưởng quầy!

“Có! Có có có!” Chưởng quầy vừa trả lời, vừa điên cuồng đánh mắt về phía tiểu nhị. Tiểu nhị hiểu ý, lập tức giậm giậm giậm chạy lên lầu, một lát sau, một đám người ôm tay nải giậm giậm giậm chạy xuống, lao ra khỏi khách sạn…

“…”

Lúc dùng bữa, Thanh Y vội vã bới vài chén ăn thật nhanh rồi hướng Đại biến thái bẩm báo sẽ đi chuẩn bị xe ngựa mới, sau đó rời đi.

đồng chí Tiểu Dương rốt cuộc cũng tìm được cơ hội mở miệng hỏi đến: “Các ngươ vừa rồi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Sẽ không thật sự bị sét đánh đến ngu ngốc chứ?”

đồng chí Tiểu Dương lời vừa thốt ra khỏi miệng, Đại biến thái đang gắp thức ăn liền dừng tay, Tiểu Si phẫn nộ nhìn qua Tiểu Lôi, mặt Tiểu Lôi lập tức lại đỏ bừng – chỉ hận không thể chui đầu xuống gầm bàn trốn đi.

“Tên béo phệ, ngươi ít nói chút đi, ta còn chưa tính toán với ngươi đâu!” Ta cự tuyệt trả lời đồng chí Tiểu Dương sau đó cố tình chuyển đề tài.

“Này…Không thể trách ta, nếu chỉ có mình ngươi ta mang ngươi chạy thì không thành vấn đề! Đằng này còn có Tiểu lôi và…” đồng chí Tiểu Dương còn chưa nói xong đã bị ta cùng Đại biến thái lạnh lùng trừng mắt nhìn lại!

Việc Tiểu Chu Tước đi theo, ta cũng không nói cho Đại biến thái biết. Trong mắt hắn nhiều nhất cũng chỉ thấy ta ngẫu nhiên nhìn một con chim nhỏ đậu ven đường, thiếu chút nữa đã bị Dương Chi Hách tuôn ra luôn.

Đại biến thái lại ăn tiếp vài chén rồi nahnh tay để bát xuống, sau đó hướng ta phân phó.

“Lát nữa hầu hạ ta tắm rửa.”

“Cái gì? Lại tới!” Ta thiếu chút nữa té ngã.

“Không được, không được. Tỷ tỷ lát nữa phải giúp ta tắm rửa! Tư Đồ đại bá tự mình tắm đi.” Tiểu Si nghe Đại biến thái nói xong lại bắt đầu kêu la.

Ta… ta lúc nào nói sẽ giúp ngươi tắm rửa…

Đồng chí Tiểu Dương tự nhiên có hứng thú nhìn Đại biến thái và Tiểu Si rồi lại nhìn ta, tựa hồ rất hiếu kỳ muốn biết ta sẽ trả lời thế nào.

“Nếu không…các ngươi cùng nhau tắm được không?” Ta yếu ớt đề nghị. Ách ~ ta thừa nhận, là ta cố ý đề nghị như vậy-!

Chương 39: Sát thủ của Yến Vương

“Không cần!”

“Không được!”

Đại biến thái cùng Tiểu Si đồng thời trả lời.

loading...

“Nếu không, tỷ tỷ, ta giúp ngươi nha.” Tiểu Lôi kéo chéo áo ta, nhu nhược thương lượng.

“Không được!”

“Không cần!”

Đại biến thái cùng Tiểu Si lại lần nữa phủ quyết.

“Nhị Nữu ~?” Đại biến thái nhìn ta cười khanh khách nhưng trong mắt tràn ngập sự uy hiếp.

“Tỷ tỷ, giúp ta tắm nha ~! Không giúp ta cũng không cần giúp …đại bá mà!” Tiểu Si làm nũng.

“Hay là cũng giúp ta tắm luôn?” đồng chí Tiểu Dương e sợ thiên hạ chưa đủ loạn – nói chen vào.

“Biến đi!” Ba cái tay đồng loạt nện xuống trên đầu đồng chí Tiểu Dương.

“Nhị Nữu!” Đại biến thái tiếp tục uy hiếp!

“Tỷ tỷ ~!” Tiểu Si gọi.

“Đừng có làm rộn nữa…!” Ta rốt cuộc cũng phát tiết.

“Cùng nhau tắm! Hay bản thân tự tắm! Các ngươi mau quyết định đi!” Ta tuyên bố.

“Cùng nhau tắm?” đồng chí Tiểu Dương dùng một loại ánh mắt sùng bái nhìn ta.

“Là bọn hắn hai người cùng nhau tắm! Ngươi nghĩ đi đâu rồi!” Ta nghiến răng nghiến lợi – lại đập cho Dương Chi Hách một cái.

Cuối cùng, Tiểu Si cùng Đại biến thái xầm mặt nghiêm nghị, cũng quyết định mạnh ai nấy tắm.

Ta thở dài một hơi, nhưng là, lập tức lại có một vấn đề khác rất nghiêm túc được đặt ra trước mặt ta…

Đại biến thái thuê tổng cộng bốn gian phòng hảo hạng, cơm nước xong rồi, Tiểu Si, Tiểu Lôi, Đại biến thái, đồng chí Tiểu Dương đều từ mình đi vào một gian.

Ta…đi gian phòng nào đây?

Chỉ một thoáng, ta đột nhiên có một loại khoái cảm như hoàng đế buổi tối tuyển phi tử…

Nhưng thật bất hạnh, ảo tưởng tốt đẹp còn thực tế lại thật tàn khốc-.

Đại biến thái? Cũng không nên qua bên hắn thì tốt hơn…Nếu như không muốn cả đêm đều ngủ trong nơm nớp lo sợ-.

Dương Chi Hách? Ách…Ta với hắn hình như tình cảm còn chưa tới mức thân thiết như vậy…Hơn nữa, vạn nhất hắn đòi ta trả tiền thì làm sao bây giờ?

Tiểu Lôi? Bỏ qua, nếu buổi tối không cẩn thận, trở mình một cái, bản thân đã bị đánh chết, thật là oan ức a T_T

Tiểu Si? Cái…này…Không thể, vạn nhất ta nổi thú tính, làm sao ăn nói với Lý quản gia đây!

Vì vậy, ta uể oải tính tìm chủ quán mướn thêm một phòng nữa.

“Chuyện…này, khách quan, thật xin lỗi, chúng ta nơi này chỉ có bốn gian phòng hảo hạng thôi” Lúc ta tới hỏi, chưởng quầy vừa lau mồ hôi vừa giải thích

“Chỉ có bốn gian hảo hạng? Vậy phòng bình thường cũng được.” Kỳ thật, có phải phòng thượng hạng hay không cũng không sao cả, chỉ cần có thể an ủi ngủ một giấc là tốt rồi.

“Phòng bình thường…phòng bình thường…đều ở lầu một. Hơn nữa…toàn đầy…” Chân chưởng quầy run lẩy bẩy.

“A? !” Không thể nào.

“Nếu không, hay là ta lập tức đi dọn dẹp một phòng vậy!”có lẽ chưởng quầy sợ ta cũng sẽ giống như Đại biến thái ‘giết’ bớt một ít.

“Thôi, không cần.” Ta khoát khoát tay, ý bảo chưởng quầy có thể lui xuống.

Vậy phải làm sao bây giờ? Ta nhìn nhất tề bốn gian phòng trên lầu hai, tức thì cảm thấy bi ai vô hạn.

Ai ~ Ta đành ngủ trên xe ngựa vậy. Ta túng quẫn xoay người, đi ra xe ngựa.

“Nhị Nữu ngươi đi đâu vậy, sao còn chưa vào ~!” Giọng nói của Đại biến thái.

“Tỷ tỷ, ngươi tới ngủ cùng ta đi, buổi tới kể chuyện cổ tích cho ta nghe có được hay không?” Giọng Tiểu Si

Đầu ta lại bắt đầu đau nhức….

“Tỷ tỷ, ta, ta đi tìm Dương đại ca ngủ, ngươi ngủ phòng ta d0i.” Tiểu Lôi đi ra giải vây.

Tiểu Lôi…Ta cảm động lệ rơi đầy mặt, chỉ có ngươi là ngoan nhất thôi! Tiểu Si và Đại biến thái đồng loạt dùng một loại ánh mắt vô cùng oán niệm nhìn Tiểu Lôi.

Ta đi lên lầu, Tiểu Lôi và đồng chí Tiểu Dương đang đứng trước cửa phòng của đồng chí Tiểu Dương. Ôi, hai người cùng bước vào một căn phòng, cảnh tượng này thật đúng là đẹp mắt quá đi…

Vì vậy, ta tiến lên vỗ vai đồng chí Tiểu Dương! “Ôn nhu một chút.” Ta nghiêm túc nói với hắn.

“Tiểu Lôi, Tiểu Lôi sẽ rất ôn nhu – ~!” Tiểu Lôi đứng một bên yếu ớt trả lời.

Dương Chi Hách trong nháy mắt liền té xuống đất.

 ̄□ ̄|||, Ta khiếp sợ – nhìn Tiểu lôi, lại khiếp sợ – nhìn Dương chi hách.”Các ngươi… !”

“Tiểu Lôi! Ngươi có biết ngươi đang nói…nói cái gì không…!” đồng chí Tiểu Dương cơ hồ sụp đổ, hỏi Tiểu Lôi.

“Ừm!” Tiểu Lôi đỏ mặt.

Tiểu Lôi…Không ngờ nha, ngươi dám…Thâm tàng bất lộ! Cằm ta như sắp rớt xuống đất đến nơi

“Tiểu Lôi sẽ trở mình rất nhẹ, sẽ không đánh thức Dương đại ca -!” Tiểu Lôi suy nhược mà lại kiên định nói.

Lạy ngươi luôn đó…Tiểu Lôi, lần sau nói chuyện không cần thở mạnh như thế biết không! Kinh – ta cũng đang đắn đo suy nghĩ xem tối nay có nên hay không đi dòm lén cửa sổ các người! Ta lau mồ hôi trán, cười gian nói với đồng chí Tiểu Dương vừa mới đứng lên: “Nếu đã không thể phản kháng, ngươi cũng hưởng thụ đi!”

Dương Chi Hách lại lần nữa ngã xuống đất. Ta sung sướng trở lại phòng.

Ở trên xe ngựa giằng co hơn một nagy2, cũng mệt chết đi được, hơn nữa ngủ một mình, thần kinh cũng thư thái hơn rất nhiều. Ngủ một đêm trọn giấc, sáng ra lúc đi xuống lầu, Thanh Y đã chuẩn bị xong một xe ngựa tốt dừng ở cửa khách sạn.

Cỗ xe ngựa này mặc dù không bằng xe ngựa xa hoa trước đây của Đại biến thái, nhưng quy mô cũng không kém. Mọi người ăn xong điểm tâm, nhìn qua chiếc xe ngựa mới rộng lớn của Đại biến thái, lại nhìn qua chiếc xe ngựa nhỏ do Dương Chi Hách đánh xe, cuối cùng nhao nhao bò lên xe mới. Một lát sai, Dương Chi Hách cũng tiến vào.

“Dù sao xe kia cũng không có người ngồi, bán quách đi cho xong!” Dương Chi Hách xem như thông báo xong, tự mình tìm lấy một vị trí thoải mái ngồi xuống.

Ta nhìn xung quanh trong xe, nghiễm nhiên giống như một căn phòng nhỏ, đã có giường không nói, chính giữa lại còn có một cái bàn nhỏ, hơn nữa trên bàn còn có một bộ cờ vây, xem ra là cố ý chuẩn bị cho chúng ta giải sầu -.

“Không ngờ Thanh Y thu xếp cũng tỉ mỉ quá chứ.” Ta đưa tay đùa nghịch bộ cờ vây trên bàn, thán phục nói.

“Hừ, ta xem là không thể chuẩn bị kịp xe ngựa lớn như vậy đâu, là trực tiếp cướp về đó!” Dương Chi Hách suy đoán vừa chỉ chỉ mấy bọc nhỏ tròn tròn cất ở gẩm giường.

 ̄□ ̄||… Khiếp! Xem như ta chưa nói!

Đại biến thái nhìn xe ngựa cũng cảm thấy vừa lòng -, thoải mái nghiêng dựa vào thành giường.

“Tỷ tỷ chúng ta chơi cờ năm quân đi!” Tiểu Si thấy bàn cờ vây thì hưng phấn gọi.

“Ừm, ta cũng muốn chơi.” Tiểu Lôi phụ họa.

“Được! Tiểu Si, lần này ta phải báo thù rửa hận, thắng cho ngươi xem!” Ta ứng chiến, ý chí chiến đấu bừng bừng.

Năm phút sau…

Orz! “Tiểu Lôi, ngươi tới báo thù giúp ta T_T!”

Nửa canh giờ sau…

“Ta không tin, chơi lại đi!” Dương Chi Hách bắt đầu xắn tay áo, quay đầu nhìn mấy bại tướng (ta và Tiểu Lôi) nói: “Yên tâm! Ta nhất định giúp các ngươi một trận trút giận!”

….Ngươi cũng…trước cứ rửa hận cho một mình ngươi đi rồi nói sau. Không ngờ cả Tiểu Lôi và đồng chí Tiểu Dương đều không thắng được Tiểu Si. Ta lại vui mừng, lại vừa uể oải. Vui mừng chính là, thì ra không phải chỉ có ta bị bại trước một đứa trẻ ngốc. Uể oải chính là, dưới tay ta toàn là thứ người gì, đến cả một đứa trẻ ngốc cũng không thắng được T_T…

Vì vậy…lại qua nửa canh giờ nữa, đồng chí Tiểu Dương bại trận, nổi đóa chạy đến một góc ngồi bó gối. Ta vỗ vỗ vai hắn an ủi. Cảm thụ của ngươi, ta rất hiểu!

Cho nên, ta, Tiểu Lôi, đồng chí Tiểu Dương quyết định, tập trung trí lực của cả ba, hội đồng rửa nhục.

“Không đúng không đúng, cần phải đánh chỗ này!” Ta vừa muốn để … xuống con cờ, tiểu dương đồng chí liền la lên.

“Ta thấy đánh chỗ này tốt hơn!” Tiểu Lôi chỉ sang hướng khác.

“Còn ta thì cảm thấy chỗ này mới đúng!” ta phản bác.

“Các ngươi đánh chỗ nào cũng thua hết hừ hừ hừ.” Tiểu Si vô cùng đắc ý nhìn ba người chúng ta.

“Đánh chỗ này ~!” Đột nhiên một ngón tay trắng nõn nhỏ dài điểm một cái trên bàn cờ, đi theo là giọng nói xinh đẹp của Đại biến thái.

Mọi người sửng sốt một lát sau đó đồng loạt quay đầu nhìn Đại biến thái!

“Đại biến thái, hay là ngươi cũng qua chơi đi?” Ta đang cao hứng kêu gọi Đại biến thái, thật ra ta chỉ là có hứng thú muốn biết, vạn nhất Đại biến thái cũng bại bởi kẻ ngốc, hắn sẽ có vẻ mặt như thến ào …Oa ~ kha kha ~

“Không chơi, trò chơi ngô nghê như vậy.” Đại biến thái lại nằm ườn trên giường.

“Ta không nỡ nhìn ba người các ngươi ngay cả một đứa si ngốc cũng không thắng được, thật sự quá thê thảm nên giúp các ngươi chút thôi.” Đại biến thái không thèm để ý đến.

“Hừ! Chỉ e rằng cả Ti Đồ đại bá cũng không thắng được ta đâu!” Tiểu Si thắng nhiều quá thành ra kiêu ngạo, bắt đầu khiêu chiến Đại biến thái.

Đại biến thái trở mình, mặc kệ Tie6u3 Si.

“Chúng ta đánh cuộc đi ~!” Tiểu Si bị chọc tức nói: “Nếu ai thắng, buổi tối Nhị Nữu tỷ tỷ sẽ ngủ cùng người đó! Những người khác không được cản trở!”

Ta phun…! Các ngươi đánh cờ thôi, đâu có liên quan đến ta? Tại sao muốn ta ngủ cùng các ngươi! ! ! ! !

“Được ~!” Đại biến thái trở mình xuống giường.

Một lúc lâu sau…

Mặt máy đầy vạch đen, ta nhìn bàn cờ, các ngươi…quá lợi hại -, đang nhiên có thể đem cờ năm quân sống sờ sờ hạ thành cờ vây!

Mắt thấy trên bàn chi chít đầy những quân cờ đen trắng, Đại biến thái cùng Tiểu Si cũng không ai thắng được ai. Ta thương tiếc nhìn Tiểu Si. Ai ~ Đứa tr3 này, khi còn bé nếu không lâm trọng bệnh như vậy, bây giờ nhất định đã là một đại nhân vật rồi.

“Chơi tiếp ván khác.” Đại biến thái nhướng mày đề nghị.

Đúng lúc này, xe ngựa ngừng lại.

“Chuyện gì?” Đại biến thái hướng ra cửa hỏi.

“Có người chặn đường, ta lập tức xử lý.” Ngoài cửa xe, Thanh Y có nhiệm vụ đánh xe, vội trả lời.

“Chờ một chút!” Ta vội vàng chui ra xe, Thanh Y xử lý…Vậy còn không phải là trực tiếp gây sự sao.

Ta mới ra xe, Thanh Y chỉ phía trước có một tên tiểu ăn mày đáng thương ngã vào phái trước xe, bộ dáng có vẻ sắp chết đói đến nơi.

“Đem hắn/ nàng? Tránh qua một bên là được.” ta phân phó cho Thanh Y. Cũng lạy ngươi luôn! Đồng chí ăn mày ơi, ngươi cũng kính nghiệp một chút có được hay không. Ngươi ngoại trừ trên mặt có chút dơ bẩn, còn trên cánh tay, trên bắp chân và các nơi khác đều gọi là trắng nõn trắng nà. Coi như ngươi là một tên ăn mày yêu thích sạch sẽ, ngày ngày đều nhiệt tình tắm rửa, cũng không thể chỉ có tẩy sạch thân thể còn lại không thèm rửa mặt a = =!

Thanh Y cũng nghe lời ta, không có động thủ giết chết cái tên tiểu ăn mày kia, mà chỉ đem hắn vất qua ven đường. Tiểu ăn mày hừ một tiếng còn chúng ta thì cứ tiếp tục đi.

Đại biến thái cùng Tiểu Si lại bắt đầu điền bàn cờ.

Không đợi Đại biến thái và Tiểu Si lấp đầy bàn cờ, xe ngựa lại ngừng.

“Ta lập tức giải quyết.” Không đợi Đại biến thái đặt câu hỏi, Thanh Y đã trả lời.

“Ô ô ô ô…Đại ca ca, chúng ta cả nhà xuất hành, trên đường gặp phải sơn tặc chỉ còn một mình ta trốn thoát được. 555… Ta không biết đường, Đại ca ca có thể… dẫn ta theo một đoạn hay không.” Bên ngoài có tiếng khóc vang lên.

Ta tò mò thò đầu ra nhìn xem có hcuyen65 gì. Liền thấy Thanh Y lại trực tiếp ‘hưu – ‘ một người bị ném ra ven đường, chúng ta lại tiếp tục lên đường!

= =! Ta thật không có nhìn lầm, đây chẳng phải là cái tên tiểu ăn mày lúc nãy sao. Bây giờ là mặc trang phục nữ nhân ta mới phát hiện thì ra là một cô nương, nhưng …ngươi cho là cứ rửa mặt sạch là người khác sẽ không nhận ra ngươi sao!

Ta trở lại xe ngựa tiếp tục xem Đại biến thái và Tiểu Si đánh cờ, lát sau cũng thấy có chút mệt mỏi. Lúc này, xe ngựa lại ngừng.

Lại làm cái gì vậy? Ta vén màn cửa lên, liền thấy bộ mặt Thanh Y có chút co quắp nhìn về phía trước. Nương theo ánh mắt hắn nhìn lại, bộ mặt ta cũng bắt đầu có chút co quắp.

Cũng lại là cái tên tiểu ăn mày, nhưng lần này là nữ cải nam trang, lại là hiếu trang (!) ngồi lê trước xe ngựa ‘bán mình táng cha’. Được rồi, ngươi như thế là đang coi thường chỉ số thông minh của chúng ta, nghĩ chỉ cần ngươi cải nam trang thì không ai nhận ra ngươi chính là cái tên ăn mày và nữ nhân bị cướp kia sao. Ta cũng không so đo chuyện này. Liền trong hai canh giờ ngắn ngủi, ngươi ba lần cản xe cũng không biết sẽ làm cho chúng ta kỳ quái thế nào, ta cũng nhịn. Nhưng một tí chuyện như thế cũng sẽ không đến nỗi khiến mặt ta phải co quắp. Khiến ta trở nên như vậy chính là – – – – Tiểu cô nương ngươi ‘bán mình táng cha’ có thể biết kinh nghiệp một chút hay không, không bắt ngươi phải kiếm ra một thây người chết, nhưng ít nhất người cũng biết dùng người sống giả trang a. Này… này, này, cái thây ma cha của ngươi…phía dưới còn lộ ra một cái móng heo là sao đây? ! ! ! ! Đừng nói cho ta biết đó là cha ngươi nha, miễn bàn…!

Ta tiếp tục co quắp trở lại trong xe ngựa.

“Có chuyện gì vậy?” Đại biến thái hỏi.

“Có người bán mình táng heo.” Ta trả lời.

Trên mặt Đại biến thái lộ ra một tia không nhịn được.

“Bất quá cùng với tiểu ăn mày, còn có cô nương bị cướp trước đây là cùng một người.” Ta bổ sung.

Dnt như có điều suy nghĩ, suy nghĩ một hồi, sau đó huy động tay, ngân quang trong ống tay áo chợt lóe. Ta liền cảm giác trên ngón tay nhói lên như bị ghim trúng cái gì, bản thân còn chưa kịp nhìn xem chuyện gì xảy ra, ngón tay đã bị Đại biến thái nắm lên, sau đó trích ra một giọt máu tươi nhỏ xuống một viên thuốc nhỏ màu đen. Chỉ thấy giọt máu vừa nhỏ xuống viên thuốc liền trong nháy mắt bị hấp thu không còn dấu vết. Tiếp theo, Đại biến thái đưa viên thuốc ra trước mặt ta: “Quay qua hắn nói một câu mà bình thường ngươi yêu thích.”

Câu nói bình thường tương đối thích nói? Đại não ta còn chưa kịp suy nghĩ, trên miệng liền phản xạ có điều kiện đáp ra: “Cho ta công ngươi một chút nha!”

Khóe miệng Đại biến thái giật giật mấy cái, sau đó thu hồi viên thuốc, sai Thanh Y đem cho cô nương kia uống. Tiểu cô nương kia sau khi đi vào…trước tiên quan sát chúng ta một hồi, sau đó phù phù quỳ gối, vừa dập đầu trước mặt Đại biến thái vừa nói: “Cảm tạ công tử, tiểu nhân sau nay nguyện làm trâu làm ngựa đền đáp công tử!”

Đại biến thái cũng không thèm để ý đến nàng, trực tiếp đem viên thuốc nhét vào miệng nàng “…Ăn cái này … trước đã.” Đại biến thái phân phó.

“Vâng!” Tiểu cô nương không chút do dự – dứt khoát nuốt viên thuốc nhỏ vào bụng.

“Nắm lấy tay nàng, nói với nàng câu nói lúc nãy!” Đại biến thái đối với ta phân phó -.

A? ! Nắm tay nàng? Ta đột nhiên nhớ ra, khó trách ta mới vừa rồi cứ mơ mơ hồ hồ cảm thấy viên thuốc nhỏ kia rất quen mắt, thì ra chính là mê cổ!

Vì vậy, ta nắm lên đầu ngón tay út của tiểu cô nương, đầu đầy vạch đen nói với nàng: “Cho ta công ngươi một chút nha!”

“Vâng” Ánh mắt tiểu cô nương trong nháy mắt trở lên mê dại, sau đó trả lời.

Ta…

“Muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Đại biến thái không chút để ý nói với ta.

Ta phục hồi tinh thần. Sau đó hỏi vấn đề thứ nhất: “Ngươi tên là gì?”

“Tranh Nhiên.” Tiểu cô nương ngây dại trả lời.

Đại biến thái bất mãn khụ một tiếng, ý bảo ta không nên hỏi mấy câu thừa thãi.

“Ách…Ngươi liều mạng muốn tiếp cận chúng ta, rốt cuộc là có ý gì?” Ta lại hỏi.

“Ta đến giết các ngươi -.” Tiểu cô nương vẫn ngây dại – vững vàng tiếp tục trả lời.

“Giết? Chúng ta? !” Người là như vậy sao?

“Vâng.”

“Ai?” Đại biến thái nhắc ta hỏi xem có ai sai phái hay không.

“Vậy ngươi bán mạng cho ai-?” Ta có chút hiếu kỳ, nàh ai lại đi dung dưỡng hạ nhân ngu ngốc như thế chứ.

“Ta là sát thủ của Yến Vương.” tiểu cô nương trả lời.

Yến Vương? Lời vừa nói ra ta cùng Đại biến thái, đồng chí Tiểu Dương đều quay đầu nhìn nhau. Cái tên Yến Vương này, ta mặc dù chưa cùng hắn đánh tay đôi bao giờ, nhưng trực giác cho biết hắn cũng không phải là người dễ đối phó. Người như vậy sao lại phái… một tên sát thủ đầu đất thế này đến đây?

Đại biến thái đã không nhịn được nữa, tay vừa nhấc, chuẩn bị huy chưởng xử lý nốt cái tên sát thủ ngu dốt.

“Chờ…Chờ một chút!” Ta ngăn Đại biến thái. Mặc dù…tiểu cô nương này có chút ngu ngốc, mặc dù nàng luôn miệng trả lời do Yến Vương phái đến giết chúng ta-, nhưng ta cảm giác được nàng cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy. Tóm lại, không muốn để Đại biến thái giết nàng!

“Tuy nàng ngu ngốc, nhưng chúng ta nói không chừng còn có thể thông qua nàng biết được kế hoạch của Yến Vương, phải thả dây dài câu cá lớn mà…cứ giữ lại đã.” Ta biết nếu trực tiếp đề nghị Đại biến thái lưu lại người tương đối khó khăn, cho nên cố ý nói như vậy.

Đại biến thái suy nghĩ một lát rồi phân phó ta: “Lệnh cho nàng quên hết đoạn trí nhớ vừa rồi.”

Hô ~! Ta thở hắt ra. Vội vàng theo lời Đại biến thái – ra lệnh cho tiểu cô nương. Tiểu cô nương lại xoay người trở về vị trí quỳ ban đầu.

“Ngươi lưu lại đây làm người mấy việc vặt hầu hạ chúng ta.” Đại biến thái nói với nàng.

Tiểu cô nương ánh mắt ngây dại đã tan ra, thay vào đó là vẻ mặt hưng phấn: “Vâng! Cám ơn công tử!”

Ta có nên nhắc nhở hắn một chút không a, nàng vừa mới rồi là người gặp cảnh ngộ ‘cha chết’, không nên cao hứng như thế mới phải.

Bởi vì lần này hai điểm dừng chân của cuộc hành trình tương đối cách xa nhau nên đêm đó, chúng ta nghỉ tại xe ngựa.

Trời vừa tối sầm xuống, Tranh Nhiên kia hưng phấn móc ra một vòng hương. Nói: “Ban đêm ở ngoài nay rất nhiều muỗi, ta vội tới đốt chút nhang muỗi cho mọi người!”Vừa nói vừa đem vòng nhang muỗi tách ra đốt trên ngọn đèn trong xe ngựa.

Đốt nhang muỗi? Đại biến thái đột nhiên đi tới đọt lấy vòng nhang muỗi đang được đốt trên tay Tranh Nhiên, sau đó quay đầu nhang đang cháy kia dí vào lỗ mũi Tranh Nhiên.

“Vâng…A! Nhang này rất tốt nha…” Tranh Nhiên còn chưa nói xong đã ngã xuống đất ngất đi = =!

Đại biến thái hừ lạnh một tiếng, ném mê hương ra ngoài cửa xe ngựa, lại không nhịn được xuất chưởng tính giải quyết Tranh Nhiên.

“Thả dây dài câu cá lớn! Không nên bại lộ, không nên bại lộ!” Ta vội vàng trấn an.

Đại biến thái nhìn xuống Tranh Nhiên đang nằm té trên đất, hừ lạnh một tiếng, thu chưởng rồi trở lại giường.

Mãi đến giữa trưa ngày hôm sau Tranh Nhiên mới mơ mơ màng màng tỉnh lại. Mà chuyện đầu tiên sau khi nàng tỉnh dậy, cũng phi thường phi thường tích cực, nói sẽ giúp chúng ta chuẩn bị cơm trưa!

Này…Đây là…Cơm? Ta nhìn thức ăn toàn một màu tối om óm trước mắt. Mặc dù nói giỏi việc nước thì không cần phải đảm việc nhà, nhưng là, cũng không đến mức đem cơm chế thành ra như vậy được!

Ta bất đắc dĩ – không thể làm gì khác hơn là đưa tay toan bưng lên một cái chén thoạt nhìn coi như có thể gọi là ‘canh trắng’

“Có độc-.” Dương Chi Hách không cần nhìn vẫn nói.

Ta đang vươn tay ra lại vòng một vòng đánh tay trở về.

Đại biến thái trực tiếp tiếp nhận lương khô Thanh Y cho hắn, đồng chí Tiểu Dương cũng không biết móc ra từ đâu hai cái bánh bao, còn tốt bụng chia cho Tiểu Lôi một nửa. Ngay cả Tiểu Si cũng không biết từ lúc nào, trong miệng đã ngậm một mẩu bánh.

Ta đưa tay muốn xin hắn một miếng.

“Ngoại trừ canh này…, mấy món khác đều không có độc.” đồng chí Tiểu Dương mang chút vui vẻ, cự tuyệt cho ta bánh bao.

“Ngoại trừ canh này, mấy món khác cũng giống như có độc!” Ta nộ!

“Không nên bại lộ…!” giọng nói xinh đẹp của Đại biến thái vang lên.

Ta…Nhẫn!

Cơm trưa qua đi, Tranh Nhiên nhảy vào xe ngựa, cẩn thận quan sát chúng ta, sau một lúc lâu mới yếu ớt hỏi ta: “Nhị Nữu tỷ, ngươi…có…hay không cảm thấy có nơi nào đó không thoải mái?”

Đầu ta đầy vạch đen – trả lời: “Không có!” Chính là rất – không – thoải – mái a T_T~

Tranh Nhiên thất vọng rúc vào một góc xe, sau đó…Ta xem thấy nàng len lén móc từ trong ngực ra một bình thuốc nhỏ, dùng ngón út dính một chút thuốc bột, do dự dùng đầu lưỡi…nhẹ nhàng liếm một cái! = =!

Kế tiếp chỉ thấy nàng cả người như phê thuốc, co quắp một thoáng rồi lại hôn mê bất tỉnh…

đồng chí Tiểu Dương vừa cùng Tiểu Lôi chơi cờ, vừa hờ hững bắt mạch cho Tranh Nhiên rồi tuyên bố: “Không có chết.”

Mọi người lại tiếp tục phần việc của mình.

…Đường phân cách – Không thể nhịn được nữa…

“Ta nói…các ngươi không có ai trông nom, mặc kệ nàng sao! ! ! !” Trên trán ta nổi lên một sợi gân xanh, rút ra cây châm nhỏ đâm dính trên cánh tay.

“Không nên bại lộ ~!”đồng chí Tiểu Dương nhại theo ngữ khí của Đại biến thái mà nói.

Suốt hai ngày nay rồi! Từ lần trước Tranh Nhiên nhiều lần cố gắng hạ độc tập thể thất bại, lại bắt đầu thay đổi chiến lược, tựa hồ muốn đánh bại từng người một, mà mục tiêu đầu tiên của nàng lại chính là ta = =! Cho nên, suốt hai ngày nay, luôn luôn có những thứ khó hiểu đột nhiên ‘kẹp’ phải người ta, ‘đâm’ trúng người ta, ‘rớt’ xuống người ta.

Lúc mới bắt đầu, ta còn dùng khinh công tránh tránh. Vấn đề là! Ta bây giờ ngay cả ngủ cũng bị mấy món đồ khó hiểu ‘đâm’ tỉnh! Nộ! Lạy ngươi luôn đó Tranh Nhiên, ngươi nếu muốn hại người…trước hết đi về luyện lại kỹ thuật cho thuần thục một chút rồi hẵng trở lại có được hay không, có được hay không! ! ! ! ! !

Vừa nghĩ đến lại ‘hưu – -’, lại bị một vật đâm vào đau nhói, ta bất đắc dĩ cúi đầu nhìn, lại nữa, lại là một cây châm nhỏ.

Ngao gào khóc gào khóc…! Tranh Nhiên bạn học, ngươi muốn đâm sao? Ngươi muốn đâm sao? Ngươi tới cùng vẫn muốn đâm sao? Nói cho ta biết, ta tự đâm có được hay không…! ! ! ! ! Ta tức giận – nhổ cây châm đang cắm ngay ngực ra ném mạnh đi.

“Không…Không nên bại lộ.” Tiểu Lôi thấy ta cơ hồ muốn chạy lẹ, nhu nhược nhắc ta

Trong nháy mắt…ta nhụt chí ~

“Tiểu Tranh tỷ tỷ, những… cái này đều là của ngươi sao?” Trong tay Tiểu Si đột nhiên xuất hiện một xấp dầy những cây ngân châm nhỏ, ngơ ngác hỏi Tranh Nhiên.

Tranh Nhiên nhìn thấy ngân châm liền biến sắc, đào bới mò tìm trong tay áo hồi lâu, sau đó gật đầu.

“Ừm.” Tranh Nhiên giơ tay muốn nhận lại ngân châm.

Lúc này xe ngựa đột nhiên lại xốc mạnh, Thân thể Tiểu Si lao về phái trước, hai tay vừa lúc quay ra cửa sổ xe, sau đó chỉ nghe một tiếng ‘rắc rắc’ (tiếng gãy vỡ) đống ngân châm đãbị văng khỏi xe ngựa.

Tiểu Si…làm tốt lắm! ! ! ! ! ! Ta kích động quay qua Tiểu Si giơ ngón tay cái lên (number one)

“A! Ta, ta không cố ý-, Tiểu Tranh tỷ tỷ.” Tiểu Si thấy bản thân hình như đã gây họa, kinh hoảng – xin lỗi Tranh Nhiên.

“Không…việc này, thôi bỏ đi.” Tranh Nhiên đau lòng nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn răng trả lời.

“Tiểu Tranh tỷ tỷ, ngươi không có việc gì sao lại mang theo nhiều ngân châm như vậy làm chi?” Tiểu Si nghi hoặc nhìn Tranh Nhiên hỏi.

Ta xoay người nhìn về phía Tranh Nhiên, rất hiếu kỳ muốn biết câu trả lời.

“Bởi vì…”Tranh Nhiên quét mắt nhìn chúng ta một vòng, sau đó ưỡn ngực kiêu ngạo tuyên bố. “Ta là một sát thủ!”

Ta đảo ~!

“(⊙o⊙) sao? Tiểu tranh tỷ tỷ dùng những…ngân châm này để giết người?” Tiểu si sùng bái – nhìn tranh nhiên.

“Ừm! Một đệ nhất sát thủ, chỉ cần một cây ngân châm cũng có thể lấy mạng người ta.” Tranh Nhiên cũng sùng bái nói.

“Tiểu Tranh tỷ tỷ? Ngươi cũng lợi hại như thế sao?” Tiểu Si hỏi.

“Đương nhiên rồi -!” Tranh Nhiên hào hùng, nói tiếp: “Ta bây giờ còn đang luyện tập, nhưng không cần bao lâu nữa là có thể làm được!”

Ngươi chỉ giỏi nằm mơ, ta xem ngươi cả đời này có thể dùng ngân châm đâm chết một con gà đã là giỏi lắm rồi = =! ta nhìn mấy lỗ kim tinh tế trên tay, nghĩ thầm.

“Một sát thủ đệ nhất sẽ không đi khoe khoang với người khác hắn là sát thủ-.” đồng chí Tiểu Dương khinh bỉ nhìn Tranh Nhiên nói.

“Giống như đệ nhất sát thủ Linh Sơn!” đồng chí Tiểu Dương say mê nói tiếp.

…Ta cùng Đại biến thái đồng loạt nhìn về phía Dương Chi Hách khinh bỉ.

“Đệ nhất sát thủ Linh Sơn?” Tranh Nhiên hai mắt phóng quang, sau đó hưng phấn nói: “Ta nghe nói tỷ tỷ đó rất đẹp! Ta cũng muốn trở thành một người giống như nàng.”

đồng chí Tiểu Dương khóe miệng bắt đầu co quắp: “Tả…Tỷ tỷ kia? Ai nói với ngươi đệ nhất sát thủ Linh Sơn là nữ nhân-? !”

“Bên ngoài đều nói như vậy a. nghe nói nàng xinh đẹp như tiên, nam nhân nếu thấy nàng đều bị câu dẫn đến hồn phiêu phách lạc. Sở trường của nàng chính là mị sát! Nàng giết người, mười người thì có chín người bị chết trên giường rồi!” Tranh Nhiên tiếp tục thể hiện sự sùng bái.

Ta ngưng cười, nhìn mặt đồng chí Tiểu Dương lúc xanh lúc trắng, hai mắt ánh cười nhướng mày nhìn từ trên xuống dưới đồng chí Tiểu Dương đều đang biến hóa.

“Đó chỉ là, ra tay vào buổi tối tương đối thuận tiện thôi! Đây là kiến thức thông thường ngươi có hiểu hay không.” đồng chí Tiểu Dương buồn bực lấy tay vò đầu.

Ta vỗ vỗ bả vai đồng chí Tiểu Dương: “Thật sự là hứng thú và sở thích đều được kết hợp, nhất cử lưỡng tiện!” Sau đó nhìn hắn tán thưởng.

Dct còn đang muốn phản bác, xe ngựa lại đột nhiên ngừng.

Lại gặp phục kích? Ta phản xạ có điều kiện liền nghĩ. Nhưng ngay lập tức Thanh Y liền đi vào.

Thật may mắn bản thân ta rốt cuộc không có não quạ đen. Đại biến thái cùng đồng chí Tiểu Dương đều biến sắc, dị thường trầm trọng. Ta lúc này mới phát hiện trên tay Thanh Y cầm theo một con chim lạ. Đương nhiên không phải là Tiểu Chu Tước rồi. Là một con giống như chim bồ câu, nhưng lông vũ lại dài hơn chim bồ câu một chút, hơn nữa còn có màu lam.

Đại biến thái nắm quyền, nói với Dương Chi Hách: “ta có chút việc phải đi trước xử lý, ngươi…trước đánh xe đến thành trấn phía trước chờ ta.” dứt lời liền cùng Thanh Y trong nháy mắt phi thân rời đi.

Nhìn Đại biến thái nhanh chóng rời đi xong, ta yếu đuối thương lượng với đồng chí Tiểu Dương: “Hay là chúng ta trốn đi.”

“Ngươi cũng đừng làm loạn nữa, thấy con dị điểu vừa rồi không? Đó là phương tiện liên lạc khẩn cấp dùng trong lúc bên phía Tư Đồ tiểu tử xảy ra chuyện lớn. Hắn lần này có thể…còn sống trở về hay không ta cũng không dám cam đoan, ngươi bớt loạn chút đi.”

Nghe Dương Chi Hách nói như vậy, ta không hiểu sao tâm lý lại thấy rất căng thẳng, làm sao vậy? Ta hình như … không hy vọng Đại biến thái gặp chuyện không may? Nhưng ngoài miệng ta vẫn không phục, nói với Dương Chi Hách: “Sao ngươi lại biết rõ ràng chuyện bên Đại biến thái như vậy, còn quan tâm…cái tên Đại biến thái kia đến thế chứ! Còn nói ngươi không phải là người của Đại biến thái nữa đi.”

“Ta thực sự không phải người của hắn, Tư Đồ là của ta…” đồng chí Tiểu Dương đột nhiên dừng lại. “Tóm lại, mặc kệ hắn làm bao nhiêu chuyện đáng chết, ta vẫn không thể trơ mắt nhìn hắn gặp chuyện không may được-.”

Tư Đồ hắn là của ta -…Tư Đồ hắn là của ta -…Tư Đồ hắn là của ta -…Ta thề, thân là một hủ nữ, làm như lúc ta nghe được đồng chí Tiểu Dương thốt ra những lời này, ta kích động, ta sôi trào. Không ngờ nha, đang nhiên vô tình nghe được đồng chí Tiểu Dương tuyên bố có thâm tình với Đại biến thái! Không trách được sao đồng chí Tiểu Dương lại có thể tùy ý đi tìm Đại biến thái, không trách được sao đồng chí Tiểu Dương ‘cố ý’ để cho Đại biến thái đuổi theo.

Thấy thần thái đồng chí Tiểu Dương nghiêm túc – lo lắng – không yên, ta cảm động – cầm lấy hai tay đồng chí Tiểu Dương: “Yên tâm đi, Đại biến thái biến tahi1 như vậy, nhất định không có việc gì-! Ta ủng hộ ngươi! Chúng ta đến thành trấn phía trước chờ hắn!” Vì tình yêu của đồng chí Tiểu Dương và Đại biến thái, ta đây dù có hy sinh một chút nho nhỏ có đáng gì. Ta hoàn toàn say mê ~

Tới thành trấn, trong lúc chúng ta đang xếp đồ dọn vào khách sạn, Tranh Nhiên len lút rời khỏi. Ta có chút lo lắng.

Nàng…sẽ không chạy đi tìm ngân châm về gây thêm bát nháo loạn xí ngầu nữa chứ = =!

Nhưng xét thấy cấu tạo não của nàng tương đối kỳ lạ, hơn nữa đồng chí Tiểu Dương lại lo lắng chuyện Đại biến thái, chúng ta cũng không có hơi sức để ý đến nàng.

Lúc ăn cơm chiều, ta nhịn không được nói cới Dương Chi Hách: “Ngươi đã lo lắng như vậy sao không đi qua nhìn xem thế nào rồi. Ta cam đoan, chúng ta quyết không bỏ chạy, trái lại ở đây chờ ngươi trở về!”

“Không cần, tính hắn ta rất hiểu, dù là chuyện lớn gì cũng sẽ không cần ta hỗ trợ-” đồng chí Tiểu Dương thở dài.

A…Sao a… Thụ ngượng ngùng lại nhu tình với công….Thật là đẹp quá đi…

“Cố gắng lên, ta ủng hộ ngươi!” Ta bơm cho đồng chí Tiểu Dương chút hơi.

đồng chí Tiểu Dương khó hiểu liếc mắt nhìn ta. Sau đó chỉ vào hướng Tranh Nhiên vừa bước vào cửa khách sạn, nhỏ giọng nói bên tai ta: “Ya xem ngươi cũng…trước nên dùng mê cổ hỏi nàng một chút, vừa rồi nàng mới chạy ra ngoài làm cái gì a!”

Ta nhăn nhó mặt mày khó xử, …Ta thật sự không muốn quay qua một người phụ nữ và nói : Cho ta công ngươi chút đi. Orz.

Nhưng mọi chuyện cẩn thận một chút vẫn hơn, Tranh Nhiên không có gì, nhưng tốt nhất cũng không được xem thường người đứng sau lưng Tranh Nhiên là Yến Vương. Đúng vậy, ta từ miệng Tranh Nhiên biết được, Yên Vương dự định thừa dịp Đại biến thái không có ở đây đến đánh lén chúng ta, bây giờ đang chuẩn bị nhân mã, đến khi trời tối liền ra tay.

“Trời vừa tối xong liền ra tay?” Dương Chi Hách nghe ta thuật lại xong, xác nhận.

“Ừm. Tranh Nhiên nói như vậy-, nhưng không biết Yến Vương có nói kế hoạch thật sự cho Tranh Nhiên hay không thôi.” Ta có chút lo lắng.

“Nh7 vậy đi, chúng ta…trước mặt Tranh Nhiên cứ làm như không có chuyện gì. Việc Đại biến thái rời đi là đột xuất, Yên Vương trước đó chưa có chuẩn bị, chắc sẽ không thể tuyển đủ người để tối nay ra tay. Ta bây giờ lập tức đi tìm nơi ở kín đáo, sáng sớm ngày mai không cho Tranh Nhiên biết, chúng ta liền bí mật rời đi.”Dương Chi Hách nói.

Ta gật đầu đồng ý rồi trở lại phòng, nhưng lại không ngủ được. Bất quá, ta không ngủ được lại là điều may mắn. Bởi vì nửa đêm có người len lén mở cửa đi vào phòng ta!

Ta thông qua dáng người có thể kết luận, lại là Tranh Nhiên = =! Ai, tiểu tổ tông của ta ơi, ngài làm ầm làm ĩ như vậy vẫn còn chưa đủ sao a!

Chỉ thấy Tranh Nhiên nín thở nhẹ chân đi tới gần bên giường ngủ, sau đó tay phải chậm rãi giơ lên. Thông qua phản xạ ánh sáng yếu ớt, ta có thể nhìn thấy trên tay nàng nắm cái gì, chính là một thanh tiểu đao, viền đao còn mơ hồ lóe ra ánh sáng màu lam!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: