truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu- Chương 37: Tái ngộ 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 37: Tái ngộ

Bởi vì không cần phải vội vã lên đường nên ta
cùng Tiểu Si trên cơ bản là vừa đi vừa chơi. Ngày đó, giữa trưa chúng ta vào
thành, Lý bá bá nói, thời gian không đủ để đi đến điểm dừng chân kế tiếp, bây
giờ đành phải tá túc trong thành nghỉ ngơi.

Ta ăn xong cơm trưa, hí hửng rủ Tiểu Si đi
dạo phố. Trên đường đi, ta phát hiện, ách…cái chỗ này, ta thực rất thông thuộc,
không phải là địa bàn của Lưu tri phủ sao? Chính là nơi lần đầu tiên ta gặp
phải Đại biến thái đây mà?

Ai, nghĩ lại ban đầu bản thân đã rất thảm rất
thảm, ở chỗ này sống dở chết dở, cũng chưa từng đi dạo phố bao giờ. Ừm, nơi này
cũng không tệ lắm, rất phồn vinh nha! Chính là…

“Tiểu Si, tại sao ngươi lại nắm tay ta = =!”
Mặc dù tâm hồn ngươi chỉ mới tám tuổi nhưng người ngoài nhìn vào, thì thấy rõ
ràng là hai người trưởng thành tay trong tay nha!

“Lý bá bá nói, đi ra ngoài chơi nhất định
phải nắm chặt tay tỷ tỷ, nếu không sẽ bị lạc.” Tiểu Si vô tâm vô tư trả lời.

“Thật vậy sao?”

“Ừm!” Gật đầu.

“Tiểu Si, ngươi có thích ăn hồ lô ngào đường
không?” Ta nhìn phía trước có người đang khiêng tựa trên đầu vai một cây hồ lô
ngào đường, mấy dây hồ lô hồng hồng thay nhau không ngừng khiêu khích, ta liền
hỏi Tiểu Si. Nghĩ già đầu rồi còn đi ăn hồ lô ngào đường cũng kì cho nên nhất
định lôi kéo Tiểu Si đi theo ta.

“Không thích.” Trả lời rất kiên quyết.

“A? Tại sao? Con nít chẳng phải đều thích ăn
hồ lô ngào đường sao?” Ta dẩu môi.

“Được, Tiểu Si, ngươi có mang tiền không?” Ta
lập tức lại bị một loạt âm thanh mời gọi đánh cược hấp dẫn

“Đặt đại đặt tiểu đi, đặt xong thì rời tay
nha…” Âm thanh lắc súc sắc quen thuộc khơi dậy con ma bài bạc trong ta. Nhớ lại
ban đầu ta chính là trong sòng bạc của ba ba từng một thời oai phong lẫm liệt,
cứ đánh là thắng!

“Là…cái này sao?” Tiểu Si móc ra một ít bạc
vụn.

Ta cầm nắm bạc nhập vào sòng bạc. “Mua đại!”
Ta dũng cảm đặt xuống…một thỏi bạc vụn.

“Hai, một, ba. Tiểu. Tiếp tục tiếp tục đa,
tiếp tục a, đặt đại đặt tiểu…”

“Ửm? ⊙_⊙, bị thu rồi? Chơi lại, ta lại mua đại!” Ta tiếp tục
đặt xuống…một thỏi bạc vụn.

Lại thua rồi…

“Chơi lại!”

Cũng thua…

“Ta không tin! Ngươi lại có thể bốn lần đều
ra tiểu?”

Tiếp tục thua…

“Tiểu Si, ngươi còn bạc không?” Hiện tại – ta
đã hoàn toàn thua sạch!

“Còn, chỉ còn một thỏi cuối cùng.” Tiểu Si
run run móc bạc ra.

Gã sai vặt lắc con xúc xắc len lén liếc mắt
nhìn thỏi bạc kia, khóe miệng đắc ý nhếch lên.

“Ta đây mua tiểu vậy!” Ta rốt cuộc khuất
phục.

“Tỷ tỷ, mua đại đi!” Tiểu Si ở sau lưng ta
nói đến.

“Ngươi chắc chứ?” Ta hoài nghi nhìn Tiểu Si.

“Ừm!” Kiên định gật đầu.

“Được, sẽ tin ngươi lần này!”

“Ba, Sáu, Năm, Đại ~!” Chủ cái tuyên bố.

“Ha ha, thắng rồi! Tiểu Si ngươi thật tuyệt
vời! Tiếp theo mua cái gì?” Ta hưng phấn hỏi.

“Để ta xem, Ừm, Tiểu!” Chờ gã sai vặt lắc lắc
xong, Tiểu Si trả lời.

“Oa ~! lại thắng! Hắc hắc, thần tài may mắn
lại chiếu mạng ta a.”

“Không phải chứ, lại thắng!”

“Không có lý nào, những…đều là của ta…”

Chơi một hồi, một thỏi bạc vụn đã biến thành
một tấm ngân phiếu một ngàn lượng.

“Lần này ta sẽ đặt hết!” Ta đắc ý đến phát
rồ. Sau đó len lén hỏi Tiểu Si: “Tiểu Si, lần này đặt cái gì?”

“Tiểu!”

Ta vừa tính đặt tờ ngân phiếu xuống, Tiểu Si
lại bảo: “Chờ chút, bây giờ chuyển thành Đại!”

⊙_⊙, ta khiếp sợ – nhìn phía Tiểu Si: “Tiểu… Tiểu Si,
ngươi… Ngươi có siêu năng lực ? !”

“Cái gì siêu năng lực? ! Không biết, ta chỉ
có thề thấy rõ ràng bọn họ gian lận thôi.” Tiểu Si thuần khiết ngây thơ công
bố. Đem chuyện chủ cái ra ánh sáng.

“Các ngươi…Chơi! Ăn ! Gian? !” Mọi người và
ta cùng nhau căm tức chủ cái.

“Không…không có, vị cô nương này, ta …Ông chủ
của chúng ta mời ngươi ra phía sau nói chuyện.” có người đột nhiên lại gần ta
nói nhỏ bên tai.

Sau đó, chẳng cần ta đồng ý, liền đem ta cùng
Tiểu Si ‘Lướt’ đến một gian nhà nhỏ phía sau sòng bạc.

“Tiểu Si, lát nữa nếu có cơ hội ngươi lập tức
chạy trốn, ta có thể giúp ngươi cản trở cho ngươi một lúc. Không cần lo lắng
cho ta, ta nhất định cũng sẽ chạy thoát!” Ta gắt gao nắm chặt tay Tiểu Si nói
nhỏ. Nhờ vào công phu tài nghệ của ta hiện giờ, tuy không thể đối phó được với
BOSS siêu cấp Đại biến thái, nhưng đối phó với đám tiểu lâu la trong sòng bạc
thì cũng dư dả-!

Một lát sau, một đám tiểu lâu la liền vào
phòng uy hiếp: “Cô nương nếu là người trong nghề, ăn vài điểm lấy vài trinh
tiền chúng ta cũng không có gì để nói. Chỉ là đã quá lấn lướt rồi, khiến Ân mỗ
lại hiểu lầm là cô nương đến đây quấy rối-!” Chủ sòng bạc, người chưa thấy hình
đã nghe tiếng bước lên.

“Hiểu lầm thì thế nào?” Ta buông tay Tiểu Si ra,
ý bảo hắn lát nữa có đấu võ thì bỏ chạy, hai tay bắt đầu nắm chặt vặn khớp răng
rắc. Ừm ~ Đã lâu không có hoạt động thư giãn gân cốt một chút rồi.

“Xem ý tứ cô nương đây, thật đúng là tới quấy
rối sao -?” Chủ sòng bạc nhìn ta…từ trên xuống dưới…

“Vốn không nghĩ đến quấy rối-, bây giờ là có
nghĩ đến một chút.” ta trả lời.

Chủ sòng bạc đánh giá ta xong, lại quay qua
nhìn Tiểu Si. Mấy tiểu lâu la xung quanh bắt đầu tiến lại gần ta.

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiểu lâu la
chạy vào, nói nhỏ cái gì đó bên tai chủ sòng bạc.

Chủ sòng bạc liền biến sắc, nói với mấy người
chung quanh. “Canh chừng bọn họ cho ta.” Sau đó vội vã đi ra ngoài, chưa đầy
một hồi cười lại vội vàng trở về. Sau đó…

Sau đó chủ sòng bạc đột nhiên hai đầu gối vừa
quỳ xuống vừa lê đến trước mặt ta, ôm lấy chân ta bắt đầu gào khóc: “Đại tỷ
ơi…Ta sai rồi. Chúng ta không nên gian lận-…Đại tỷ đại nhân đại lượng tha thứ
cho chúng ta đi a…Ta thật sự biết sai rồi ~ bạc này, ta, ta bồi thường gấp ba!”

˙▽˙ gì? ! Ngoài
ta ra các tiểu lâu la khác cũng khó có thể tin nổi – nhìn ông chủ đang quỳ gối
dưới chân ta lau nước mắt.

Ông chủ sòng bạc dùng sức nháy mắt ra hiệu
cho những người còn lại, vì vậy một đám người cũng nhao nhao quỳ xuống.

Đây…Đây là tình huống gì. Ta khù khờ nhìn một
đống người đột nhiên thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ.

“Ách… ta tha, ta tha…các ngươi, các ngươi
không cần làm vậy…Ách…thật áy náy.” Ta kinh!

Ông chủ sòng bạc mừng rỡ đưa tới ba tờ ngân
phiếu một ngàn lượng, cúi đầu khom lưng tiễn chúng ta rời khỏi sòng bạc.

Cất đi ba tờ ngân phiếu, ta cùng Tiểu Si đi
tới quán rượu xa hoa nhất thành.

“Tỷ tỷ, không phải đến giờ ăn cơm rồi sao,
tới đây làm gì?” Tiểu Si hỏi.

“Ngươi thật không biết gì hết. Chúng ta phải
theo trình tự thông thường, tiền thắng được đây đều là tiền bất nghĩa, phải lập
tức xài hết đi! Ngươi cứ yên tâm đi theo tỷ tỷ!” Ta dắt Tiểu Si đi tới một gian
phòng trên lầu hai, dũng cảm nói với tiểu nhị: “Đem món ăn nổi tiếng nhất của
các người ra đây, mỗi thứ một phần!” Sau đó ‘ba’ một tiếng – đem một tờ ngân
phiếu đập lên bàn.

Tiểu nhị vừa thấy tư thế của ta vừa ngắm
nghía tờ ngân phiếu trên bàn, tức thì nhiệt tình tiếp đãi. Chỉ chốc lát sau,
trên bàn tràn ngập rượu thịt, mấy tiểu nhị bưng thức ăn lên xong còn đứng lại
ngoài cửa chờ ta sai bảo.

loading...

Ta vốn không vội nên chỉ từ từ nhấm nháp,
cùng Tiểu Si hai người ăn có chút nhàm chán. Lát sau, tiểu nhị lại gõ cửa đi
vào, a dua nói: “Khách quan, tiết mục kể chuyện thường ngày của chúng ta sắp
bắt đầu rồi. Đây là tiết mục độc nhất vô nhị chỉ có ở quán chúng ta, ngài ở bên
ngoài muốn nghe cũng không nghe được-. Nếu ngài có hứng thú, ta giúp ngài mở
cửa sổ bên hông ngồi xem.”

Kể chuyện? Cũng tốt để giết thời gian. Ta gật
đầu đồng ý.

Tiểu nhị vội vàng xoay người dựa vào hai bên
cửa sổ, mở ra. Tầm nhìn của ta cùng Tiểu Si vừa hay có thể nhìn thấy đại sảnh
dưới lầu có cái sân khấu để ngồi kể chuyện. Xếp đặt cũng thật tốt!

Xem ra tiên sinh kể chuyện trong quán này rất
được hoan nghênh. Ta cùng Tiểu Si lúc mới đến không thấy có đông người như vậy,
qua một hồi, đại sảnh tầng dưới đã chật kín người ngồi, xem chừng đều là đến
nghe kể chuyện. Ta không khỏi tò mò, tiết mục độc nhất vô nhị gì mà lại được
hoan nghênh đến vậy?

Ta phất tay, ý bảo tiểu nhị có thể đi. Đang
lúc tiểu nhị thối lui ra rời khỏi thì tiên sinh kể chuyện đã lên sân khấu.
Trong đại sảnh liền lập tức an tĩnh. Tiên sinh kể chuyện nhìn khắp lượt bốn
phía rồi nói: “Lần này, chúng ta nói đến chuyện Nhị Nữu đại chiến Thừa tướng Tư
Đồ Dực tà ác!”

Cái…Cái gì? ! ! ! ! Ta trợn tròn hai mắt,
kinh ngạc nhìn tiên sinh kể chuyện trong đại sảnh dưới lầu. Đây chính là tiết
mục độc nhất vô nhị sao? !

Tuy nhiên, tiên sinh kể chuyện nói câu tiếp
theo càng làm ta khiếp sợ!

Hắn nói…

“Lần trước, chúng ta nói đến Nhị Nữu tại nhà
Lưu tri phủ đang bị Thừa tướng lăng nhục…”

“Phốc…!” Ta phun.

Ta nhổ vào! Ngươi mới bị Đại biến thái lăng
nhục. Cả nhà các ngươi đều bị Đại biến thái lăng nhục. Nhục! ! ! Miễn bàn!

Ta đang muốn lao xuống lầu náo loạn một phen,
lại thấy tiên sinh kể chuyện kia đột nhiên im tiếng, miệng vẫn không ngừng mở
ra ngậm vào nhưng không hề phát ra âm thanh nào, hình như đã bị người ta điểm
trúng huyệt câm rồi. Tiếp theo, đại sảnh dưới lầu một phen hỗn loạn. Chuyện gì
xảy ra?

Ta thấy tiên sinh kể chuyện kia không nói
được nên cũng không vội xuống dưới, bèn sai tiểu nhị gọi chủ quán – chưởng quầy
tới.

Chỉ một lát chưởng quầy liền đi ra, không chờ
ta lên tiếng đã hỏi ngược: “Xin hỏi mới vừa rồi chuyện ở dưới lầu chính là do
cô nương làm?”

Ta hơi tức giận, nhưng cũng biết đối phó với
thương nhân tất cả đều phải dùng đến tiền, nói xuông cũng không được gì. Ta
bình tĩnh, dứt khoát quăng ra một tấm ngân phiếu nữa “Một ngàn lượng ta mua đứt
cái tiết mục này. Sau này các ngươi không được cho diễn nữa. Cái khác ta mặc
kệ, cứ có liên quan đến Nhị Nữu đều không được nói nữa, như thế nào?”

Chưởng quầy có chút do dự nhìn tấm ngân phiếu
một ngàn lượng, sau đó thương lượng với ta: “Chuyện này, ta không làm chủ được,
ta phải đi hỏi ông chủ lớn, mời cô nương chờ một chút.”

Ta gật đầu, sau đó ngồi xuống gần Tiểu Si,
‘bình tĩnh’ tiếp tục dùng bữa.

“Nhị…Nhị Nữu? !” Đang ăn được một nửa lại
nghe có người kích động kêu lên sợ hãi, ta quay đầu nhìn…

“Lưu quản gia? Sao lại là ngươi? !” Lưu quản
gia có chút kích động, tiến lại cầm hai tay ta nói: “Nhị Nữu…Ngươi thật sự trốn
thoát được khỏi tay Thừa Tướng đại nhân mà còn sống sao? !”

“Trốn ra được? Ừm…Cứ xem là thế đi! Ách…Lưu
quản gia, lại đây lại đây, ngồi xuống cùng ăn nào!” Ta gọi

“Ta nghe chưởng quầy đến bẩm báo có người nói
không cho diễn tiết mục kể chuyện Nhị Nữu nữa, còn đang lo lắng không biết có
phải là Thừa tướng đại nhân hay không, nhìn thấy Nhị Nữu ta an tâm rồi.” Lưu
quản gia vừa nói vừa ngồi xuống.

Ta kinh ~! Cái gì mà nhìn thấy ta là ngươi an
tâm. “Lưu quản gia, ngươi? Là ông chủ của quán rượu này?” Ta thắc mắc.

“Không phải, không phải.” Lưu quản gia lắc
đầu, thấp giọng gọi ta đến gần nói bên tai: “Quán rượu này là sản nghiệp của
Tri phủ đại nhân, bình thường nếu có chuyện gì hắn cũng không tiện ra mặt, đều
là ta xử lý cả.”

Ta gật đầu. Sau đó nói với Lưu quản gia: “Vậy
tiết mục kể chuyện này…?”

Lưu quản gia liên tục gật đầu: “Được được
được. Ban đầu chúng ta nghĩ rằng Nhị Nữu theo hầu Thừa tướng đại nhân lên kinh
không thể nghi ngờ, hẳn là chỉ có đường chết. Cho nên mới lấy cái phương thức
này để tưởng niệm Nhị Nữu. Nhưng bây giờ Nhị Nữu còn sống mà thoát thân, tất
nhiên tiết mục này cũng không thể, không thể. À còn, vị này là?” Lưu quản gia
chỉ vào Tiểu Si hỏi ta.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ ~ xảy ra chuyện gì?” Tiểu Si
chớp đôi mắt ngây thơ to tròn nhìn chúng ta.

Ta quay qua Lưu quản gia cười gượng, đang
tính mở miệng giải thích. Lưu quản gia đã ra vẻ hiểu rõ, lại còn vỗ vỗ vai ta.

“Ta hiểu, ta hiểu, Nhị Nữu ngươi cũng không
dễ dàng gì. Đã bị Thừa tướng đại nhân làm hại, còn có người nào dám lấy ngươi.
Có thể mua được một tiểu tướng công tuấn tú như vậy, cũng tốt, cũng tốt!”

Ta xấu hổ, ta muốn nói với Lưu quản gia, sức
tưởng tượng của lão không cần phải phong phú như vậy có được hay không. Orz! Ta
còn chưa mở miệng giải thích thì Tiểu Si đã không hợp thời chen miệng vào:
“Tiểu tướng công là cái gì?”

“Tiểu tướng công…À, chính là ý nói phu quân.”
Lưu quản gia nói với Tiểu Si.

“À à, vậy Nhị Nữu tỷ tỷ chính là tiểu nương
tử của ta rồi!” Tiểu Si đắc ý tuyên bố.

Thôi xong, T_T ta có nhảy vào Hoàng Hà rửa
cũng không sạch.

“Nhưng mà Nhị Nữu ngươi cũng thật lợi hại, cư
nhiên có thể lấy được nhiều tiền như vậy từ phủ Thừa tường trốn ra được.” Lưu
quản gia nhìn qua tờ ngân phiếu trên bàn một chút, phát huy sức tưởng tượng
cường đại của hắn, nhìn ta bội phục.

Ta bất lực bái lạy sức tưởng tượng cường đại
của Lưu quản gia, thôi kệ, càng giải thích càng loạn, dù sao ngày mai ta cũng
rời đi rồi-.

“Nhưng mà Nhị Nữu ngươi cũng phải cẩn thận
một chút a. Thừa tướng đại nhân kia đang gửi công văn truy nã ngươi trên khắp
cả nước đó!” Lưu quản gia lại bỏ bom! Vừa nói vừa móc ra một tờ công văn được
cuộn tròn, vừa mở ra vừa nói: “Đây chính là mấy ngày hôm trước chúng ta vừa
nhận được-! Vừa lúc mang trên người, ngươi xem.” Sau đó mở công văn giơ ra
trước mặt ta.

Trên công văn vẽ một bức họa, phía dưới có
một nhóm chữ.

“Tên: Nhị Nữu. Nếu như gặp phải người này
phải lập tức giam giữ, khẩn cấp hồi báo phủ Thừa tướng.” Tiểu Si tò mò đưa đầu
qua dòm, vừa nhìn vừa đọc.

Đây…là Đại biến thái đang tìm ta? Hắn không
biết ta lăn xuống vách núi sao? Như thế nào còn thông cáo cả nước? Nhưng mà =
=! Có ai tới nói cho ta biết, cái đầu heo vẽ trên này có cái điểm nào giống với
ta a? !

“Nhị Nữu yên tâm. Tri phủ đại nhân nói, Nhị
Nữu ngươi từng giúp chúng ta, cũng từng hiến thân, cho nên trong địa bàn của
hắn chuyện này coi như bị chìm xuồng. Chỉ cần Nhị Nữu cẩn thận một chút, trong
địa giới của chúng ta chắc chắn sẽ được an toàn-!” Lưu quản gia rất khẳng khái
nói với ta.

Ta lau mồ hôi, không ngờ Lưu tri phủ lại có
nghĩa khí đến như vậy.

“Mặc kệ thế nào. Để ăn mừng Nhị Nữu thành
công thu được khoản lớn từ trong tay Thừa tướng đại nhân thoát ra, còn tìm được
tiểu tướng công, để ăn mừng chúng ta gặp lại. Nào, chúng ta cạn một chén!” Lưu
quản gia đảo khách thành chủ, bắt đầu rót rượu cho ta.

Lưu quản gia, nghe ngươi nói như vậy ta rất
buồn bực, người có biết hay không…

Qua ba mươi chung rượu, Lưu quản gia bắt đầu
kích động lôi việc nhà ra kể lể. Ta phần lớn đều nghe không hiểu, bất quá xét
thấy sức tưởng tượng của Lưu quản gia thật quá dũng mãnh, nghe không hiểu cũng
là chuyện tốt.

“Nhị Nữu, gần đây có phát sinh vài chuyện lớn
ngươi có biết hay không?” Lưu quản gia tiếp tục buôn dưa lê

“Chuyện lớn gì?”

“Linh Sơn lại xuất hiện Thánh Nữ!” Lưu quản
gia đắc ý, khoe khoang hiểu biết.

“À…Cái… này, ta biết…”Kỳ thật, Thánh Nữ là… đang
ngồi trước mặt ngươi đây.

“Vậy ngươi có biết hay không, Thánh Nữ này,
với Thừa tướng đại nhân còn có…quan hệ khác!”Lưu quản gia làm bộ thần bí.

“Này…” Ta kinh ~! Cần phải xem như là, giống
như…có quan hệ khác nha. Nhưng mà Lưu quản gia làm sao biết được? ⊙_⊙

“Khụ! Ngươi xem, ta uống rượu hơi nhiều, hồ
đồ rồi. Nhị Nữu ngươi đi theo Thừa tướng đại nhân lâu như vậy, đương nhiên biết
chuyện Thừa tướng đặc biệt chờ lệnh đi đón Thánh Nữ Linh Sơn hồi kinh chứ. Phải
rồi, ta còn nghe nói, Thánh Nữ này trước kia chính là nhân tình của Thừa tướng
đại nhân! Nhị Nữu, ngươi đã từng nhìn thấy mặt nàng ta hay chưa? !” Lưu quản
gia nhiệt tình hỏi.

“Ờ…Lúc ta đi, Thánh Nữ đã lên Linh Sơn rồi!”
Ta nói cho có lệ.

“Sao, vậy thì đáng tiếc! Thánh Nữ Linh Sơn a
~! Ta nếu có thể nhìn thấy một lần, có chết cũng không tiếc! Nào Nhị Nữu, chúng
ta tiếp tục uống!” Lưu quản gia lại rót cho ta một chén đầy.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ngươi đừng uống!” Tiểu Si khẽ
khàng kéo tay áo ta.

“Nhị Nữu ấy à-, ngươi đừng khách khí, Nhị Nữu
là người mà Lưu mỗ …bội phục nhất! Hôm nay nhất định phải uống cho đã, nào,
ngươi cũng uống một chén!” Nói xong cũng rót cho Tiểu Si một chén đầy. Lưu quản
gia đã hoàn toàn tự cho mình là chủ rồi.

“Còn tin tức lớn thứ hai nữa, chính là Dương
Chi Hách của Đan Mai Lâu, hắn đã rút khỏi cuộc thi đại hội thưởng cúc rồi!” Lưu
quản gia rót rượu cho Tiểu Si xong liền nói.

“Cái gì? Hắn rút lui khỏi trận đấu?” Vậy
Nguyệt quang châu của ta làm sao bây giờ? Ta giật mình nhìn Lưu quản gia.

“Ừm. Bao nhiêu cô nương đi xem đại hội thưởng
cúc đều một lòng hướng về phía hắn. Hắn vừa rút khỏi, chính là xem thường tấm
lòng hâm mộ của họ rồi. Nhưng ta còn nghe nói, hắn rút lui khỏi trận đấu cũng
là có liên quan đến Tư Đồ thừa tướng!” Lưu quản gia lại bắt đầu ra vẻ thần bí.
“Nghe nói vào cái ngày mà Dương Chi Hách tuyên bố rút lui khỏi trận đấu, có
người từng nhìn thấy Tư Đồ thừa tướng đi tìm hắn! Ta nghĩ nói không chừng là Tư
Đồ thừa tướng yêu thích vẻ đẹp của Dương Chi Hách, sau đó…” Lưu quản gia ý vị
thâm trầm dừng lại, sức tưởng tượng cường đại lại một lần nữa bộc phát.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, không còn sớm, chúng ta nên
trở về thôi. Ngày mai còn phải đi nữa!” Tiểu Si lại bắt đầu nhao nhao.

Ta cũng không muốn tiếp tục dây dưa buôn
chuyện với Lưu quản gia, thuận thế nói: “Lưu quản gia, ngày mai chúng ta còn có
việc, hôm nay không nên ở lâu,…xin cáo từ!”

“Nhị Nữu nếu thật có việc vậy thì dừng ở đây
thôi, ngày khác, nhất định phải ghé lại tìm ta a!” Lưu quản gia lưu luyến không
rời.

“Cái…này…Nói sau vậy, à còn tiết mục kể
chuyện kia…”

“Nhị Nữu yên tâm, nhất định dừng, nhất định
dừng!” Lưu quản gia vỗ ngực cam đoan.

Sau khi rời khỏi quán rượu, ta mới phát hiện
quả thật trời đã không còn sớm, bèn dẫn Tiểu Si trở về khách sạn. Đương lúc gió
thổi mơn man, ta lại có cảm giác đôi chân có chút nhẹ hẫng, thân thể cũng như
hơi lơ lửng bay bay. Không xong rồi, vừa nãy không chú ý bị Lưu quản gia chuốc
quá chén, bây giờ mới có tác dụng đây!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: