truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc sống trêu chó chọc mèo của Nhị Nữu- Chương 35: Nhị Nữu gặp đại nạn 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 35:
Nhị Nữu gặp đại nạn

Đồng chí Tiểu
Dương…chẳng biết dùng cái gì đẩy đẩy cái kén nhộng, ta bất mãn hừ một tiếng.

“Này, sống?” đồng
chí Tiểu Dương ngoái cổ lại nhìn.

“Hi ~!” Ta miễn
cưỡng nặn ra một nụ cười chào hỏi hắn.

“Sao lại là ngươi?
!” đồng chí Tiểu Dương sau khi nhìn rõ mặt mũi con nhộng trong kén, kinh hô.

“Không thoát –
T_T” Ta nước mắt đầm đìa.

“Ngươi…” đồng chí
Tiểu Dương cẩn thận ngắm nghía con nhộng, vừa thoáng thấy cái nơ bướm trước
ngực ta thì bật cười như điên.

“Này! Người cười
đủ chưa, mau mau hạ ta xuống đi a!” Ta nạt nộ!

“À ~ à ~ đợi lát
nữa.” Dương Chi Hách gạt nước mắt, gỡ tay phải ta ra khỏi mớ lòng thòng.

“Chờ một chút!”
Lúc hắn sắp sửa đụng tới cái màn giường đang treo ta lại đột nhiên nói.

“Ngươi như thế, sẽ
không thiếu chân thiếu tay gì chứ?” đồng chí Tiểu Dương chỉ vào kén nhộng, nhìn
quanh bốn phía, thấy dưới đất vương vãi đầy những mảnh nhỏ y phục, sắc mặt có
chút trắng bệch hỏi.

“Không còn…” Ta
dõi mắt ra xa…

Dương Chi Hách lui
về phía sau một bước.

“Tri giác…” ta
tiếp tục nói hết câu.

Dương Chi Hách ngả
nhào xuống đất.

“Này, ngươi nhanh
tay một chút có được không a!” Ta gấp gáp, lỡ may Đại biến thái đột nhiên trở
về thì phải làm sao đây.

Đồng chí Tiểu
Dương đứng lên, lại lần nữa gỡ tay phải của ta xuống. Sau đó… lại lần nữa dừng
tay.

“Ta cảm giác được
nha…Ngươi cứ bị treo như vậy cũng không tệ!” đồng chí Tiểu Dương thu tay lại,
sau đó ra sức vỗ mạnh cái kén nhộng, ta bắt đầu mãnh liệt lắc lư T_T

“Ngươi…Đừng đùa
nữa, lát nữa Đại biến thái sẽ trở lại! Ngươi thật muốn hại chết ta sao? !” Ta
phùng mang trợn mắt nhìn đồng chí Tiểu Dương.

“Ngươi bây giờ
chẳng phải vẫn sống tốt đó sao.” đồng chí Tiểu Dương lại lần nữa đánh giá con
nhộng.

“Tư Đồ tiểu tử kia
hình như rất thích ngươi nha!” đồng chí Tiểu Dương xem xét xong!

“Đồ béo ú! Ngươi
cùng một ruộc với Đại biến thái sao? !” Hai người đều biến thái giống nhau = =

Đồng chí Tiểu
Dương càng ra sức vỗ vào kén nhộng, vì vậy ta giống như đang nằm trên xích đu,
ra sức đu đưa…

“Không tính là
cùng một ruộc, nhưng có chút giao tình.” đồng chí Tiểu Dương trả lời.

“Vậy ngươi tới đây
làm cái gì-? Ám sát Đại biến thái? Hay vì ta?” Ta tự kỷ bỗng phát tác.

Đồng chí Tiểu
Dương say mê nhìn ta, trên đầu đầu vạch đen. “Ta vốn đột nhiên lại không thấy
ngươi, sợ ngươi bị bắt sẽ chết rất khó coi, muốn đến nói giúp ngươi một chút.
Nhưng mà…bây giờ thấy có lẽ không cần.”

Ta nghẹn câm….

“Ngươi…không phải
là người của Đại biến thái chứ!” Ta kinh.

“Không phải!” Như
đinh đóng cột.

“Là người của
trưởng lão Linh Sơn?”

“Cũng không phải!
Ta thích tự do tự tại, vốn chỉ làm những chuyện mình thích, nhưng mà bây giờ
lại bị ngươi đạp xuống hố!” Ngữ khí bất đắc dĩ.

…Ngươi còn biết ta
là BOSS của ngươi a.

“Vậy sao ngươi lại
chạy vào Linh Sơn làm sát thủ?”

“Đây là hứng thú
của ta!” đồng chí Tiểu Dương nghiêm túc trả lời.

“Vậy còn làm thiếp
quan ở Đan Mai lâu làm gì?”

“Đây là sở thích
của ta!” đồng chí Tiểu Dương say mê.

“…” Sở thích, hứng
thú cũng thật dũng mãnh nha.

Ta còn đang suy
nghĩ làm sao mới dụ được đồng chí Tiểu Dương để ta xuống, ánh mắt Dương Chi
Hách đột nhiên biến đổi, sau đó đem ta vẫn đang lúc lắc giữ lại, vỗ vỗ vào mặt
ta nói: “Theo như hiểu biết của ta về Tư Đồ tiểu tử kia. Ngươi, sẽ không chết
đâu! Ngươi nên đổi lại, theo hắn lên kinh đi!” sau đó nhanh chóng rời đi.

đồng chí Tiểu
Dương vừa rời chân đi, Đại biến thái liền tiến vào.

“Có người đến
sao?” Đại biến thái nhìn xuống sàn nhà, hỏi ta.

“Ừm, là Dương Chi
Hách!” Đồ béo phệ, ngươi đối với ta bất nhân, cũng đừng trách ta đối với ngươi
bất nghĩa!

Đại biến thái lộ
vẻ đã hiểu, đưa tay gỡ ta xuống, sau đó để ta nguyên dạng con nhộng mà cắp nách
chuẩn bị chạy lấy người.

“Chờ…chờ một
chút!” Ta thét lên.

“Ửm?” Đại biến
thái nghi hoặc nhìn ta.

“Trên giường
kia..!Lệnh bài Thánh Nữ!” Ta dùng sức nháy mắt hướng tới trên giường. Vừa nãy
lúc Đại biến thái cởi y phục của ta, điện thoại di động cũng bị rớt trên
giường.

“Cái…này?” Đại
biến thái nhìn cái điện thoại di động tối om om một chút.

“Ừm, ta còn phải
nhờ… cái này để vào cấm địa!” Ta phỉnh Đại biến thái.

Đại biến thái vác
theo ta đi đến bên giường, cầm lấy ddtd nhét vào trong kén.

“Ta nói…Thừa tướng
đại nhân.” Ta khó chịu hét lên.

“Ngài có thể…giải
huyệt đạo cho ta được không đây!” Mùi vị không thể cử động thật quá khó chịu
rồi!

Đại biến thái hừ
một tiếng, không nói lời nào.

“Vậy phiền ngươi,
đổi cho mặt của ta hướng vào trong rồi mới chạy được không.” Ít nhất cũng ít bị
người chú ý mà.

Đại biến thái vác
ta đi ra cửa phòng, ta lại nhìn thấy cái chân của người bạn học Thanh Y. Suy
nghĩ một chút, dù sao cũng nhìn không thấy bản mặt sắt của hắn, ta cũng không
thèm chào hỏi.

Đại biến thái vác
ta ra khỏi khách sạn xong liền bỏ thẳng vào xe ngựa, lại quay qua Thanh Y phân
phó, sau đó mới tự mình tiến vào. Nhìn ta bất đắc dĩ lăn lông lốc vào một góc,
cư nhiên khẽ bật cười, ta liếc mắt nhìn hàm răng trắng đang phát ra tiếng cười
lườm lườm.

Đại biến thái vác
ta- trong bộ dạng cái kén nhộng- xách đến trên giường, sau đó lại vỗ vỗ gương
mặt tức giận của ta. Cười hỏi: “Sau này có ngoan hay không?

Ta liều mạng gật
đầu.

“Còn dám chạy hay
không?”

Ta liều mạng lắc
đầu.

“Ngoan.” Đại biến
thái sờ sờ mặt ta sau đó…nằm ở bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.

“…” Đại biến thái.
Ngươi quá lãng phí tình cảm của ta mà!

Xe ngựa dập dềnh
một hồi, lại đột nhiên dừng lại. Ta thầm nghĩ, sẽ không bị đánh cướp nữa chứ.

Ngoài xe ngựa vang
lên tiếng đánh nhau…~, chẳng lẽ ta là não quạ đen sao?

Tiếng đánh nhau
bên ngoài xe càng ngày càng gần, Đại biến thái ôm lấy ta phi thân ra khỏi xe.
Rất nhanh-, liền nhảy ra một đống hắc y nhân bao vây lấy Đại biến thái. Đại
biến thái một tay ôm ta, tay kia cầm kiếm quần đấu với hắc y nhân. Vừa mới bắt
đầu, Đại biến thái còn thành thạo, trên cơ bản đã ra tay là lấy máu, bao vây
đông như vậy nhưng cứ kiếm quang lóe lên sẽ có một người ngã xuống. Vấn đề là,
bọn hắc y nhân kia đông như kiến cỏ, người này ngã xuống liền có người khác
xông lên, cuồn cuộn không ngừng. Cứ như vậy giao đấu đến hơn một canh giờ, Đại
biến thái bắt đầu có chút không thuận buồm xuôi gió.

Hắc y nhân công
kích càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí mỗi chiêu mỗi thức đều giống như cảm tử
quân liều mình mạng đổi mạng. Đại biến thái một tay ôm ta, có vẻ chống đỡ không
ổn. Lại có sáu tên hắc y nhân đồng thời lao đến, Đại biến thái phủi một cái,
tung ta lên không trung. Một con nhộng ta đây mỹ lệ bay lên không trung rồi duyên
dáng đảo ngược bảy trăm hai mươi độ quay trở về trong tay Đại biến thái. Tiếp
theo, Đại biến thái lại ném ta lên không trung…

Ở phía xa nhìn lại
cũng chỉ thấy một đống người lẫn lộn hòa vào nhau, trên bầu trời, thỉnh thoảng
có cái bao đồ gì đó thật lớn chợt cao chợt thấp. Ta mím môi, bất đắc dĩ bay lên
bay xuống một hồi. Ai ~ tới cùng là muốn tung hứng đến bao giờ a.

Hắc y nhân thấy
nhiều lần không thể triệt hạ được, thay đổi kế hoạch. Lúc Đại biến thái một lần
nữa ném ta lên không trung xong, đột nhiên từ đâu bay ra bốn tên hắc y nhân
nhảy lên đón lấy ta bắt được. Sau đó, giống như bốn con kiến ôm con sâu lông,
chạy = =!

Ta cũng không rõ
bị bọn họ giơ cao chạy đi bao lâu đã bị bọn họ leo cửa sổ mang vào một khách
phòng trong khách sạn, đặt ta lên giường rồi đi qua gian phòng khác. Chỉ chốc
lát, mấy người mặc trang phục thương nhân đi vào phòng ta, xem ra nhất định là
mấy tên hắc y nhân lúc nãy cải trang mà thành, trong đó có hai gã sai vặt đi
tới, vác ta mang tới hậu viện.

Tới hậu viện, điều
đầu tiên ta nhìn thấy chính là một cỗ quan tài tối đen như mực. Lập tức liền
sáng tỏ bọn họ muốn làm cái gì. Vấn đề là ta tuyệt không nghĩ sẽ phải vào nằm
trong cái thứ đáng sợ đó, xui không nói, mùi vị bị nghẹn thở bên trong khẳng
định là rất khổ sở-!

“Ta không cần, ta
không cần, ta phản đối. Các ngươi thật không có sáng kiến, sao không đổi chiêu
khác đi, chiêu dùng quan tài này nhất định đã bị người ta sử dụng qua rồi. Ta
khinh bỉ các người, ta…” Được rồi, các ngươi thật ngoan! Huyệt câm mà cũng dám
điểm ta…

loading...

Vì vậy, ta chỉ
đành trơ mắt nhìn bọn họ đem ta bỏ vào trong miệng quan tài tối như mực. Sau
đó, đầu tiên là đắp lên một tấm ván mỏng, ta liền bị bóng tối che phủ, một lát
sau, mới nghe thấy tiếng đậy nắp quan tài dầy cộm nặng nề phát ra.

Thật may mắn là ta
không bị chứng bệnh sợ bóng tối như đại đa số các nữ chính phim truyện ngôn
tình. Ngoại trừ…bị điểm huyệt rất không thoải mái ra thì ở trong quan tài còn
luôn có cảm giác như đang nằm chung với thứ gì có mùi rất kinh. Những chuyện
khác ta đều chịu đựng được. Qua một thời gian ngắn, có người mở nắp quan tài
lấy tấm ván ra, đút cho ta một ít nước và thức ăn lỏng, sau đó ta lại lần nữa
chìm trong bóng tối.

Ăn qua một lần
cơm, Vừa nãy lúc tấm ván bị người ta lấy ra, nhìn bầu trời chỉ là một màn tối
đêm. Ta thầm ghi nhớ trong lòng.

Lại đi một lúc,
đoàn xe đột nhiên ngừng. Ta vểnh tai lắng nghe, bên ngoài loáng thoáng truyền
đến giống như tiếng quan binh xét hỏi: Muốn ra khỏi cửa thành?

“Đây là cái gì? !”
Âm thanh rõ hơn rất nhiều, xem ra là đến gần quan tài.

“Quân gia, ngài
xem qua cũng biết…đây là gia phụ-…” giọng một người khác quá nhỏ khiến ta nghe
không rõ lắm.

“Mở ra xem!” là
giọng của quan binh, ta dấy lên một tia hy vọng.

“Này…Chỉ sợ không
ổn đâu…”

“Ít nói nhảm, nói
mở thì mở đi!”

Chỉ chốc lát,
truyền đến tiếng di chuyển nắp quan tài.

“Ừm, các ngươi có
thể đi!” Giọng nói của quan binh lại vang lên. Tiếp theo là một hồi tiếng động
đậy nắp quan tài. Âm thanh bên ngoài lại bắt đầu trở nên mơ hồ.

Ta toát mồ hôi
lạnh, quan binh xem quan tài xong lại thả đi, chỉ có thể nói rõ một điều, nằm
trên tấm ván đó…chính là một xác chết!

Ta vốn không sợ
trời không sợ đất lại bắt đầu sợ hãi, cứ nghĩ bản thân đang nằm dưới một xác
chết, trong quan tài lại thấp thoáng có một mùi lạ nhất định là phát ra từ xác
chết kia, ta bất giác phát run. Dù thế nào thì ta cũng chỉ là một nữ sinh, một
khi sợ hãi đã kéo tới… lại trong một không gian chật hẹp tối thui thế này, liền
nhanh chóng lan tỏa. Ta bắt đầu hô hấp dồn dập, cảm giác tim mình run rẩy đập
liên hồi. Mà có thể trong lòng bị tự kỷ ám thị, ta cứ có cảm giác không khí
chung quanh càng ngày càng lạnh, càng ngày càng buốt giá. Ta ở trong lòng không
ngừng tự nói với mình: “Không được sợ, nhịn xuống, kiên trì một chút là ổn rồi.
Đừng khóc, không được sợ. Đừng khóc, nhịn xuống…” Bởi vì ta biết, trước tình
huống như vậy, nếu khóc ra tâm lý sẽ hoàn toàn sụp đổ. Trong lúc ta vừa run nhè
nhẹ vừa không ngừng nhắc nhở bản thân phải kiên trì, bên ngoài quan tài lại
truyền đến một hồi âm thanh đánh nhau.

Có hy vọng! Niềm
hưng phấn liền lấn áp được một chút cảm giác sợ hãi đang không ngừng lan tràn.

Tiếng đánh nhau
chợt xa chợt gần, thỉnh thoảng, quan tài nhốt ta còn kịch liệt rung lên hai
cái. Trong lòng ta kinh hô, các ngươi nhẹ tay một chút a, nếu không cẩn thận
đem huynh đệ kia ‘sập’ xuống mặt ta thì làm sao bây giờ!

Vì vậy…não quạ đen
của ta lại lần nữa phát tác…Quan tài giống như người bị trượt chân, lập tức
nghiêng đi, ngay sau đó bắt đầu kịch liệt đảo quay cuồng. Con nhộng ta đây cùng
với quan tài quay cuồng lăn lộn mấy vòng, tấm ván bị rung lắc đến di dịch,
xoạch! Một ‘Vật thể’ đổ đè lên người ta cùng nhau quay cuồng…

Miệng ta há hốc
hết cỡ, đó là bởi vì ta bị điểm trúng huyệt câm, la hoảng lên nhưng lại không
ra tiếng!

Quan tài lăn lộn
càng lúc càng kịch liệt, tiếng vang ầm ầm, chỉ chốc lát, nắp quan tài bị bật
tung ra. Ngay lúc nắp quan tải bị mở ra ta hình như nghe được tiếng gọi của Đại
biến thái. Nhưng không đợi ta nghe rõ lại, ta cùng vị ‘huynh đệ’ kia đã bị hất
ra khỏi quan tài. Lúc đó ta mới phát hiện, quan tài đang bị lăn xuống một sườn
núi rất dốc. Sau đó, quan tài lão huynh, xác chết lão huynh, cùng cái kén nhộng
ta đây, cả ba tựa như cùng một lúc lăn lông lốc xuống chân núi.

Ừm, ta lăn cũng
tương đối nhanh, bởi vì bị bao lại thành một con nhộng tròn nên lăn xuống vách
núi nhanh hơn chăng.

Dọc theo đường
lăn, bị cành cây, viên đá văng vào không ít, rốt cuộc đến lúc ta lăn xuống một
vùng đất tương đối bằng phẳng mới có thể ngừng lại. Chỉ lát sau xác chết lão
huynh cũng xoạch xoạch chạy tới, ngừng lại cách ta không xa, lại không thấy
bóng dáng quan tài lão huynh chậm chạp kia đâu, có lẽ đang lúc lăn xuống đã nát
bấy bỏ mình rồi.

Ta cứ nằm như vậy,
tiếp tục bị cuốn trong bao nến không thể cử động. Hơi nghiêng phía bên đầu đại
khái có một con sông, bởi vì ta nghe thấy có tiếng nước chảy, cũng cảm nhận
được một chút hơi nước tỏa đến. Sắc trời rất nhanh liền hoàn toàn tối sầm
xuống. Ta nhìn thấy phía xa xa bên sườn núi thoáng có ánh lửa lập lòe, cách đó
không xa, xác chết trắng bệch được ánh trăng chiếu rọi càng trở nên đáng sợ
khiếp người. Ta khóc không ra nước mắt. Trời ơi! Ai tới cứu ta với, cho dù là
Đại biến thái cũng được mà!

Một đêm này là một
đêm gian nan nhất cuộc đời ta. Trong các bụi cỏ chung quanh luôn phát ra âm
thanh sàn sạt không biết là rắn hay con gì khác, đôi khi còn đi qua trên người
ta, cũng sẽ có một vài con sâu nhỏ từ từ bò ngang trên mặt ta. Thẳng đến đêm
khuya, nhiệt độ càng lúc càng thấp, ta rất muốn ngủ nhưng lại không dám ngủ, cứ
như vậy mơ mơ màng màng, cuối cùng gắng gượng được đến hừng đông.

Xác chết cách đó
không xa truyền đến mùi hôi thối càng lúc càng rõ. Ta đột nhiên cảm thấy, ta
bây giờ ngoại trừ vẫn còn sống ra, cũng chẳng khác gì cái thi thể kia. Không thể
động, không thể hô, kỳ thật mùi vị trên người phát ra cũng ngày càng khó chịu.
Ta có chút tuyệt vọng nghĩ, có khi nào ta cùng với vị huynh đệ kia ở tại nơi
này cùng nhau từ từ thối rữa…

Trong lúc ta gần
như sụp đổ, chung quanh đột nhiên lưa thưa truyền đến tiếng bước chân, sau đó
âm thanh càng lúc càng gần, trong đó còn có cả tiếng xì xầm nói chuyện.

Là người đến tìm
ta sao? Ý chí sinh tồn của ta lại dấy lên, trong đầu nhen nhóm hy vọng.

Chỉ một lát sau,
có tiếng bước chân một người đi về phía ta, càng lúc càng gần, cuối cùng đi đến
trước mặt ta. Một bóng người đứng thẳng tắp phủ trùm lên người ta.

Là một nữ nhân mặc
trang phục tỳ nữ nhìn ta chăm chú hồi lâu, cũng không nói gì. Mặt không chút
biểu cảm. Nhìn thấy khiến ta phát lạnh. Nhìn bản mặt sắt cùng màu áo xanh điển
hình của nàng, xem ra đây là người của Đại biến thái không lẫn vào đâu được.

Ta cũng nhìn lại
nàng, trong ánh mắt bất giác lộ ra một tia cầu khẩn. Còn nhìn ta làm chi! Mau
cứu người đi!

Một lúc lâu sau,
lại có tiếng bước chân đi tới. Nữ nhân mặc trang phục tỳ nữ kia đột nhiên tỏ ra
rất dữ tợn, một trảo đưa lên chộp lấy ta sau đó…ném xuống dòng sông phía sau…

Ta dần dần chìm
xuống lòng sông, hình như mơ hồ nghe thấy một giọng nữ đang nói: “Nơi này không
có!”

Sau đó rõ ràng là
tiếng Đại biến thái rống lên giận dữ: “Tiếp tục tìm! ! !”

Ta không biết ta
chìm trong nước bao lâu, bởi vì ta thật sự đã chịu không nổi nữa, bị ngất đi
rồi = =!

Đến lúc ta tỉnh
lại là bị…đông lạnh mà tỉnh-! Vận khí của ta cũng không tệ, bị giạt vào bờ,
nhưng cả người ướt sũng, lại bao lâu rồi không có ăn gì khiến ta rét run bần
bật. Vì vậy ý thức lại bắt đầu trở nên mơ hồ, mơ hồ chỉ cảm thấy dòng sông nhìn
rất quen mắt, sau đó đột nhiên nhớ ra! Đây không phải là, con sông ngày trước
Cẩu nhi ca nhặt ta về sao?

Ha ha, đi một
vòng, cuối cùng lại trở về chỗ cũ. Ta tự giễu, mơ mơ màng màng lại thấy chóng
mặt.

Trong lúc hôn mê,
hình như ta mơ thấy ba của ta thời hiện đại, ông đã mất từ hồi ta còn học sơ
trung, trong một trận thanh toán đẫm máu.

Ba nhìn ta, vỗ về
xoa xoa đầu ta nói: “Bảo bối ngoan, chịu ủy khuất sao? Nếu chơi không vui thì
trở về, ba ba sẽ chăm sóc ngươi! Làm con gái của ta, nhất định phải vui vẻ,
cười lên nào! Ha ha ha ha ặc!”

Sau đó, ta lại
thấy được mấy người anh em thân yêu trong bang của ta, bọn họ vô cùng kích
động, toàn thân như bốc hỏa, la hét ầm ĩ. To gan! Ai dám khi dễ bảo bối bang
chúng ta, các huynh đệ! Chúng ta lên, ai để cho bảo bối chịu thiệt liền không
phải là đàn ông.

Tiếp theo ta lại
thấy huynh đệ một lòng đi theo ta xông vào trong đường bang đối phương, đại
tiểu thư, không phải sợ, chúng ta giúp ngươi báo thù…

Rất nhiều rất
nhiều, một màn lại một màn thời hiện đại tua đi tua lại trong đầu ta như một
thước phim. Ba ba, các anh em, tiểu Như….Ta rất nhớ các người…

Cho nên, khi ta
một lần nữa … tỉnh lại, mặc dù ta đã có thể cử động, đã có thể nói chuyện, trên
người cũng đã được tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng khoan khoái
sạch sẽ, khí lực toàn thân cũng khôi phục rất tốt, nhưng bản thân lại không
muốn động đậy, chỉ ngơ ngác nhìn lên trần nhà. Nước mắt, cứ từng giọt từng giọt
lặng lẽ chảy xuống không ngừng.

Từ nhỏ, ba đã rèn
luyện ta bất kể gặp phải chuyện gì, tuyệt đối không thể khóc! Cho dù bị phạt
rớt vài miếng thịt, cũng phải nhẫn nhịn mà cười. Chỉ là lần này, ta thật sự
nhịn không được. Ba, để con khóc một lần thôi, khóc xong sẽ không sao nữa!

Nước mắt ta không
ngừng từ khóe mắt chảy ra, đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng giúp ta lau đi.
Cứ mỗi giọt nước mắt rơi, bàn tay kia lại dịu dàng giúp ta lau đi một lần.
Không nói chuyện, cũng không có động tác gì khác, người kia cứ như vậy kiên trì
lau nước mắt cho ta, mãi cho đến khi ta khóc xong.

Quay đầu lại, ta
nhìn thấy một người con trai hiền hòa, so về tướng mạo có nhỉnh hơn Cẩu nhi ca
một chút nhưng còn kém xa Đại biến thái và Lục mỹ nam. Nhưng trên người hắn lại
tỏa ra một loại khí tức nhu hòa ấm áp mà người khác không có, khiến ta cảm thấy
vô cùng thoải mái. Người này nhìn thấy ta đang nhìn hắn.

“Tỷ tỷ, tại sao
ngươi lại khóc thương tâm như vậy? !” Người vừa mở miệng hỏi, giọng nói rõ ràng
là của một người đàn ông trưởng thành, nhưng ngữ điệu lại giống như đứa trẻ tám
tuổi!

Gọi là…tỷ tỷ? ! !
! ! ! Chẳng lẽ là gọi ta? Đại thúc = =! Lạy ngươi luôn, ta nơi nào nhìn giống
là tỷ tỷ của ngươi?

Có lẽ nghe được trong
phòng có tiếng nói chuyện, lập tức có người đẩy cửa phòng đi vào.

“Vị cô nương này,
ngươi tỉnh rồi?” Một lão bá bá mặt mũi hiền lành thấy ta tỉnh lại, gật đầu nói.

“Ừm.” ta gật đầu.
“Nơi này là?” Ta hỏi lão bá bá.

“Nơi này là Ly
viên, ngày hôm trước tiểu tỳ nhà ta ra ngoài giặt đồ phát hiện được ngươi ở bờ
sông. Tốt rồi! Đây chính là đồ của cô nương?” Lão bá bá vừa trả lời vừa đưa đồ
cho ta.

Ta vội vàng tiếp
nhận dtdd, thử khởi động máy, may quá, không bị hư hỏng gì.

“Xin hỏi cô nương
nhà ở nơi nào. Nếu cô tỉnh rồi, ta cũng sẽ sắp xếp người đưa cô về.” Lão bá bá
tiếp tục nói.

“Nhà?” Ta thoáng
sửng sốt, về Linh Sơn sao? Không biết Tiểu Lôi và Tiểu Chu Tước bây giờ thế
nào, Dương Chi Hách có … chăm sóc tốt cho bọn họ hay không.

“Không cần, không
cần, ta không cho tỷ tỷ về nhà. Tỷ tỷ ở đây. Tỷ tỷ làm cô dâu của ta có được
hay không?” Chàng trai vừa nãy vẫn kiên trì lau nước mắt cho ta đột nhiên náo
loạn.

“Thiếu gia, không
được làm loạn. Cô nương nhà người ta, không được đùa giỡn như vậy!” lão bá bá
nhẹ giọng mắng chàng trai kia. Sau đó ngượng ngùng nhìn ta nói: “Cô nương, thật
thất lễ. Thiếu gia nhà ta vì khi còn nhỏ trải qua một cơn bạo bệnh, lúc tỉnh
lại đầu óc liền hồ đồ, hành vi xử sự y như một đứa trẻ không lớn lên được.
Những gì thiếu gia nói lúc nãy, mong cô nương bỏ qua cho.”

Thì ra là một đứa
trẻ ngây ngốc, ta thương tiếc nhìn chàng trai.

“Không sao đâu-,
thiếu gia nhà ngươi…rất tốt.” Ta nhớ lại lúc nãy hắn cứ lặng lẽ giúp ta lau
nước mắt mà trả lời.

“Đúng đúng đúng,
cô nương nói rất đúng nha. Thiếu gia nhà ta tuy là có hơi ngây dại, nhưng tâm
địa chính thực rất tốt!” lão bá bá thấy ta khen thiếu gia nhà bọn họ thì hơi
kích động.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta
rất tốt-, ta rất ngoan-, ngươi ở lại với ta có được hay không ~” chàng trai dễ
thương kia làm nũng

“Thiếu gia, đừng
làm rộn. Chúng ta hai ngày sau sẽ vào kinh-, cô nương người ta nếu có lưu lại
cũng không thể cùng chơi với người được đâu.” Lão bá bá nhẹ nhàng mắng yêu,
trong ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều.

“Vậy tỷ tỷ theo ta
cùng đi kinh thành nha!” chàng trai dẩu môi lên, lôi kéo tay ta không buông.
Không biết tại sao, ta trông thấy bộ dáng hắn dẩu dẩu môi, lại cảm thấy vô cùng
đáng yêu!

“Vậy…”Lão bá bá
nhìn ta dò hỏi.

“Không sao đâu-.”
Ta mỉm cười với lão bá bá “Vừa lúc ta cũng muốn lên kinh thành, vậy cùng đi
cũng tốt.”

“Vậy…thật tốt quá!
Đa tạ cô nương.” lão bá bá kích động cảm tạ.

Ta lắc đầu. “Không
có gì-, là ta cần phải cảm ơn các ngươi đã cứu mạng ta. Ta thật là vô ý, các
ngươi đã cứu ta, ta nên làm gì giúp lại mới phải.”

“Ai bắt tỷ tỷ làm
việc, tỷ tỷ chơi với ta là được.” chàng trai kia lại làm nũng.

“Được, tỷ tỷ chơi
với ngươi.” ta khẽ vẩy cái mũi hắn.

“Thật sự rất cảm
tạ cô nương!” lão bá bá cúi đầu.

Chàng trai kia lại
đột nhiên tiến lại gần hôn nhẹ ta một cái, sau đó hoan hỉ nhẹ giọng nói bên tai
ta: “Tỷ tỷ, ta còn muốn ngươi làm vợ ta!” Nói xong còn đắc ý nhìn ta.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: