truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Cuộc Săn Cừu Hoang – Phần VI- Chương 18 – Part 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 18: Câu Chuyện Kỳ Lạ Của Người Đàn Ông Lạ Mặt Tiếp Diễn
“Chỉ
mới ban nãy, tôi có ám chỉ đến sự tầm thường của cậu,” người đàn ông
nói, “Điều này không hề có ý chỉ trích cậu chút nào. Hoặc nói đơn giản
hơn, bởi vì bản thân thế giới thật tầm thường đến mức cậu cũng tầm
thường như thế. Cậu có đồng ý không?”
“Xin lỗi?”
“Thế giới tầm thường. Về chuyện đó thì không thể
nhầm được. Nhưng vậy thì, liệu thế giới có tầm thường từ thời thượng
cổ? Không. Thủa ban đầu, thế giới hỗn mang, mà hỗn mang thì không phải
tầm thường. Sự tầm thường hóa bắt đầu khi người ta tách biệt công cụ sản
xuất ra khỏi cuộc sống thường nhật. Khi Karl Marx thừa nhận giai cấp vô
sản, ông vì thế đã củng cố sự tầm thường của họ. Và cũng chính bởi điều
này, chủ nghĩa Stalin có mối liên hệ trực tiếp với chủ nghĩa Marx. Tôi
coi trọng Marx, ông là một trong những thiên tài hiếm hoi có trí nhớ mở
rộng đến tận thời hỗn mang tiền sử. Và tương tự như vậy, tôi đánh giá
cao Dostoyevsky. Tuy vậy, tôi không tán thành chủ nghĩa Marx. Nó quá tầm
thường.”
Người đàn ông nén lại một âm thanh khe khẽ phát ra từ sâu trong cổ họng.
“Tôi, ngay lúc này đây, đang nói cực kỳ thành
thật. Tôi coi điều này như một cử chỉ trả ơn đối với sự thành thật lúc
trước của cậu. Hơn nữa, tôi sẽ đồng ý làm sáng tỏ bất cứ nghi ngại nào
gọi là thành thật của cậu. Nhưng hãy hiểu rằng khi tôi nói xong, quyền
lựa chọn để ngỏ cho cậu sẽ trở nên cực kỳ giới hạn. Xin hãy hiểu trước
điều này. Nói đơn giản hơn, cậu đang đánh bạc với chính bản thân mình
đó. Chúng ta đồng ý chứ?”.
“Tôi có lựa chọn gì?” tôi hỏi.
“Ngay lúc này đây, một ông già đang nằm chờ chết
trong trang viên này,” ông ta bắt đầu. “Nguyên nhân rất rõ ràng. Đó là
một khối u khổng lồ trong não ông. Một khối u đủ lớn để làm biến dạng
chính hình dạng bộ não của ông. Cậu biết đến đâu về thần kinh học?”
“Hầu như không biết tí gì.”
“Vậy thì, nói đơn giản, đó là một quả bom máu.
Lưu thông máu bị tắc dẫn đến não sưng lên bất thường. Giống như một con
rắn nuốt quả bóng chơi golf. Nếu nó nổ tung, bộ não sẽ ngừng hoạt động.
Tuy thế hoàn toàn không thể mổ. Một sự kích thích nhỏ nhất cũng có thể
khiến nó nổ tung. Nói một cách thực tế, chúng tôi chỉ có thể chờ đợi và
nhìn ông ấy chết. Ông ấy có thể chết trong vòng một tuần nữa, hoặc cũng
có thể một tháng nữa. Không ai có thể nói được.”
Người đàn ông nói từ từ và thở ra.
“Không có gì kỳ quặc về việc ông ấy đang nằm chờ
chết. Ông ấy già rồi, bệnh tình của ông ấy đã được xác định rõ. Điều kỳ
quặc là ông ấy đã sống lâu đến thế này.”
Tôi không thề có chút khái niệm mơ hồ nhất về những điều ông ta đang cố diễn đạt.
“Sự thật là, nếu ông ấy chết ba mươi hai năm
trước thì cũng chẳng có gì sai,” Người đàn ông tiếp tục. “Hoặc thậm chí
bốn mươi hai năm trước. Cái khối u ấy lần đầu tiên được các bác sĩ quân y
Mỹ phát hiện khi tiến hành kiểm tra sức khỏe tội phạm chiến tranh Loại
A. Chuyện này là vào mùa thu năm 1946, trước Tòa án Tội phạm Chiến tranh
Tokyo. Viên bác sĩ phát hiện ra nó khá hoảng khi trông thấy bản chụp
X-quang. Có một khối u khổng lồ như thế trong não mà vẫn sống – lại còn
năng động hơn người bình thường ấy là chuyện thách thức tất cả lẽ thường
của y học. Ông ấy được chuyển từ Sugamo đến bệnh viện quân y ngày đó,
St. Luke, để làm xét nghiệm đặc biệt.
“Các xét nghiệm kéo dài trong một năm, mặc dù
rốt cuộc họ không làm được gì hết. Chỉ có điều nếu ông ấy có chết thì
cũng không ai ngạc nhiên, vì việc ông ấy vẫn sống sờ sờ ra đó hoàn toàn
là một bí ẩn. Tuy vậy ông ấy không cho thấy dấu hiệu ốm yếu tàn tật gì
sau đó, ông tiếp tục sống với một sinh khí phi thường. Hơn nữa, tất cả
các hoạt động của não đều bình thường một cách vượt bậc. Họ không biết
phải giải thích thế nào. Bế tắc. Đây là một người mà theo lý thuyết đã
phải chết rồi, tuy vậy vẫn sống và đi lại bình thường.
“Tất nhiên họ làm sáng tỏ một số triệu chứng đặc
biệt. Ông ấy bị nhức đầu kéo dài ba ngày, cơn nhức đầu cứ đến và đi
theo chu kỳ bốn mươi ngày. Theo miêu tả của ông, những cơn nhức đầu bắt
đầu từ năm 1936, họ phỏng đoán đấy là thời gian khối u lần đầu xuất
hiện. Ông nhức đầu không chịu đựng được, đến nỗi ông phải cần thuốc giảm
đau. Tóm lại là, thuốc ngủ. Thuốc ngủ làm giảm các cơn đau nhưng lại
gây ra ảo giác. Ảo giác bị đè nén ở mức độ cao. Chỉ có mình ông ấy biết
chính xác những gì ông ấy trải qua, nhưng dường như chúng không dễ chịu
chút nào. Quân đội Mỹ vẫn còn lưu giữ bản miêu tả tỉ mỉ các trải nghiệm
ảo giác này. Các bác sĩ hiển nhiên đã quan sát vô cùng tỉ mỉ. Tôi có
được những thứ này qua một kênh đặc biệt và đã đọc chúng vài lần, mặc dù
dùng ngôn ngữ lâm sàng nhưng các bản này miêu tả một chuỗi hiện tượng
làm cho người ta kiệt sức. Tôi ngờ rằng ít người có thể chịu đựng như
ông ấy đã từng chịu các trải nghiệm lặp đi lặp lại của thứ ảo giác đó.
“Không ai biết được tại sao những ảo giác này
lại xuất hiện. Có lẽ khối u tiết ra năng lượng theo chu kỳ và những cơn
nhức đầu là phản ứng của cơ thể. Vì thế khi cái thứ đệm phản hồi ấy bị
dỡ bỏ, năng lượng trực tiếp kích thích những phần nhất định của não, gây
ra ảo giác. Tất nhiên, đây chỉ là một giả thuyết, nhưng đó là một giả
thuyết khiến người Mỹ quan tâm. Đủ để họ bắt đầu những xét nghiệm kỹ
lưỡng. Những cuộc xét nghiệm tối mật của Cục Tình báo. Ngay cả bây giờ
chúng ta cũng không rõ tại sao Cục Tình báo Mỹ lại nhảy vào điều tra một
khối u của một người; tuy nhiên, chúng ta có thể đưa ra vài khả năng.
“Khả năng thứ nhất, liệu có thể họ đã tiến hành
các cuộc thẩm vấn tinh vi nào đó dưới vỏ bọc xét nghiệm y học? Tức là,
đảm bảo các đường dây gián điệp và các đường thuốc phiện trên đại lục
Trung Hoa. Hãy nhớ rằng thất bại cuối cùng của Tưởng Giới Thạch có nghĩa
là Mỹ mất đi mối quan hệ với Trung Hoa. Nhưng không cần phải nói cũng
biết những cuộc tra hỏi này không thể để lộ ra công chúng. Trên thực tế,
sau chuỗi xét nghiệm này, Ông Chủ được thả mà không phải hầu tòa. Có
thể hiểu là một cuộc dàn xếp đã được bí mật thỏa thuận. Chúng ta có thể
gọi đó là trao đổi thông tin lấy tự do.
“Khả năng thứ hai là họ muốn bóc trần mối quan
hệ qua lại giữa tính lập dị rõ rệt của ông với tư cách là nhà lãnh đạo
cánh hữu và khối u. Tôi sẽ đi sâu vào khả năng này với cậu sau, nhưng đó
là một hướng tư duy kỳ lạ hơn. Dù tôi ngờ là họ chưa bao giờ khám phá
được bất kỳ thứ gì. Liệu có thật họ tưởng rằng mình có thể khám phá một
điều gì đó thuộc loại đó khi cái sự thật cơ bản hơn rằng ông vẫn sống
vẫn còn là điều bí ẩn? Nếu không mổ xác khám nghiệm thì họ không có cách
nào để tìm thấy bất kỳ thứ gì. Vậy nên, đây lại là một tình trạng bế
tắc nữa.
“Khả năng thứ ba liên quan đến tẩy não. Có lẽ, ý
tưởng là bằng cách phát ra một loại sóng kích thích đã được định sẵn
vào trong não bộ, họ có thể khơi gợi được một phản ứng đặc biệt. Ngày đó
họ đang thực hiện các thí nghiệm dạng đó. Người ta mới biết là trên
thực tế có một nhóm nghiên cứu về tẩy não tại thời điểm đó.
“Không rõ hướng tư duy nào trong ba hướng trên
đại diện cho chỉ thị chủ yếu của Cục Tình báo. Cũng không rõ là liệu các
cố gắng của họ, chúng ta cứ tạm gọi thế, dẫn đến kết quả gì. Mọi thứ
đều bị chôn vùi trong lịch sử. Những người duy nhất biết được sự thật là
một nhóm số ít các thành viên ưu tú trong Quân đội Mỹ và bản thân Ông
Chủ. Cho đến nay, Ông Chủ chưa bao giờ nói một lời nào về chuyện này với
bất kỳ ai, kể cả với tôi, và không chắc rằng ông ấy sẽ có lúc nói ra.”
Khi nói xong, người đàn ông hắng giọng. Tôi quên mất không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua kể từ khi bước vào phòng.
“Vào mùa đông năm 1932, Ông Chủ bị cầm tù về tội
đồng lõa trong kế hoạch ám sát một nhân vật chủ chốt. Ông bị cầm tù cho
đến tháng Sáu năm 1936. Sổ sách chính thức của nhà tù và y bạ vẫn còn,
và ông thi thoảng có đề cập đến chuyện này. Nhìn thoáng qua cho thấy:
hầu hết cả quãng thời gian trong tù, Ông Chủ bị chứng mất ngủ trầm
trọng. Hoặc có lẽ còn tệ hơn chứng mất ngủ thông thường. Đây là chứng
mất ngủ đã được nâng đến mức độ đặc biệt nguy hiểm. Có lúc cứ ba hoặc
bốn ngày liền, thậm chí có lúc gần một tuần, ông không thể nhắm măt lấy
một lần. Hồi đó cảnh sát buộc tội phạm chính trị phải khai nhận bằng
cách không cho họ ngủ. Đối với trường hợp của Ông Chủ, các cuộc hỏi cung
càng khắc nghiệt hơn nữa bởi ông có liên quan đến phe đối lập chống lại
quân phiến loạn ủng hộ phái bảo hoàng và bên cầm quyền. Nếu tù nhân cố
ngủ, họ sẽ hắt nước lên anh ta, đánh anh ta bằng gậy tre hoặc chiếu anh
đèn sáng lóa mắt anh ta, bất cứ thứ gì hòng đập vỡ cái lịch ngủ ra thành
từng mảnh. Hầu hết người ta suy sụp nếu chế độ đó duy trì trong vòng
vài tháng. Trí óc điều khiển giấc ngủ của họ bị hủy diệt một cách hiệu
quả. Họ chết hoặc phát điên hoặc trở thành những kẻ mất ngủ cực độ. Ông
Chủ đi theo hướng cuối cùng. Mùa xuân năm 1936, ông hồi phục hoàn toàn
khỏi chứng mất ngủ. Đó cũng là khoảng thời gian khối u xuất hiện. Cậu
nghĩ như thế nào về chuyện đó?”
“Mất ngủ cực độ vì một lý do nào đó phá vỡ dòng máu lưu thông trong não, do đó tạo nên khối u, đúng vậy không?”
“Đó dường như là một giả thuyết hợp lý nhất, có
nghĩa nhất. Và vì một người không phải chuyên gia còn nghĩ vậy nên cậu
có thể chắc chắn rằng các bác sĩ Quân đội Mỹ cũng nghĩ vậy. Tuy nhiên,
chỉ riêng lời giải thích đó thì không hoàn toàn đầy đủ. Có gì khiếm
khuyết ở đây. Tôi không khỏi nghĩ rằng hiện tượng khối u là biểu hiện
thứ yếu của một nhân tố quan trọng hơn. Ví dụ, chú ý là trong số vài
người được biết mang một khối u tương tự, không ai có triệu chứng giống
như vậy. Hơn nữa, lời giải thích không đưa ra nguyên nhân tại sao Ông
Chủ tiếp tục sống.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, những gì người đàn ông nói là hoàn toàn logic.
“Có một điều còn kỳ lạ hơn về khối u. Bắt đầu từ
mùa xuân năm 1936, Ông Chủ, nói theo cách ngôn, như được tái sinh,
thành một người mới. Trước đó, Ông Chủ nói thẳng ra chỉ là một nhà hoạt
động cánh hữu tầm thường. Là con trai thứ ba trong một gia đình nông dân
nghèo ở Hokkaido, ông rời nhà khi mười hai tuổi rồi đến Triều Tiên,
nhưng cũng không tìm được chốn dung thân ở đó, vì thế ông trở lại quê
hương và gia nhập một nhóm cánh hữu. Có vẻ như hồi đó ông là một thanh
niên nổi giận, không ngớt vung kiếm samurai. Rất có thể ông hầu như
không biết đọc. Tuy vậy, vào mùa hè năm 1936, khi ông được thả khỏi nhà
tù, ông đã leo đến đỉnh phe cánh hữu, với tất cả mọi nghĩa của từ này.
Ông có sức lôi cuốn quần chúng, một ý thức hệ vững vàng, sức mạnh diễn
thuyết khiến ta đáp lại đầy nhiệt huyết, có sự khôn khéo về mặt chính
trị, quyết đoán, và trên hết, khả năng định hướng xã hội bằng cách sử
dụng điểm yếu của đám đông để làm động lực đòn bẩy.”
Người đàn ông thở một hơi và hắng giọng lần nữa.
“Tất nhiên, với tư cách là một nhà tư tưởng cánh
hữu, lý thuyết và khái niệm về thế giới của ông hơi trẻ con. Tuy nhiên,
điều đó hầu như không quan trọng. Câu hỏi thật sự là ông có thể tổ chức
đội ngũ đằng sau những lý thuyết ấy đến mức độ nào. Hãy nhìn cách thức
Hitler lấy những khái niệm nửa vời như không gian sống (lebensraum) và
thượng đẳng chủng tộc để tổ chức chúng trên bình diện quốc gia.
Tuy nhiên, Ông Chủ không đi theo con đường đó.
Con đường ông chọn kín đáo hơn – một lối đi trong bóng râm. Ông thao
túng xã hội từ phía sau hậu trường, không bao giờ lộ ra giữa thanh thiên
bạch nhật. Và vì lý do đó, vào năm 1937, ông qua Trung Hoa đại lục.
Nhưng ngay cả như vậy – mà thôi, chuyện này tạm dừng ở đây đã. Trở lại
chuyện khối u, những gì tôi muốn nói là thời gian khối u xuất hiện trùng
khớp chính xác với thời gian ông ấy trải qua một sự thay đổi bản thân
kỳ diệu.”
“Trong giả thuyết của ông,” tôi nói, “không có
mối quan hệ nhân quả nào giữa khối u và sự thay đổi bản thân; thay vào
đó hai thứ chịu sự quản lý song song của một nhân tố có quyền lực cao
hơn bí ẩn nào đó.”
“Cậu nắm bắt nhanh đấy,” người đàn ông nói. “Chính xác và đi thẳng vào vấn đề.”
“Vậy thì khi nào con cừu xuất hiện trong chuyện của ông?”
Người đàn ông lấy điếu thuốc thứ hai từ chiếc
hộp trên bàn và dùng móng tay búng nhẹ trước khi đưa nó lên môi. Ông ta
không châm thuốc. “Chúng ta hãy xem xét mọi thứ tuần tự,” ông ta nói.
Một sự yên lặng nặng nề bao trùm.
“Chúng tôi đã xây dựng một vương quốc,” người
đàn ông lại bắt đầu. “một vương quốc ngầm hùng mạnh. Chúng tôi lôi kéo
mọi thứ vào trong vương quốc đó. Chính trị, tài chính, truyền thông đại
chúng, bộ máy quan liêu, văn hóa, tất cả những thứ cậu chưa bao giờ dám
mơ tới. Chúng tôi thậm chí còn kiểm soát cả các bên thù địch với chúng
tôi. Từ tổ chức đến phi tổ chức, tất thảy mọi thứ. Thậm chí ít người,
nếu không muốn nói là không có ai, nhận ra điều đó. Nói cách khác, chúng
tôi tự mình nắm trong tay một tổ chức cực kỳ tinh vi. Tất cả những thứ
đó đều được một tay Ông Chủ tạo dựng nên sau chiến tranh. Tóm lại, ông
nắm toàn quyền thống trị trong khoang ngầm của chiếc tàu khổng lồ mà
người ta gọi là Nhà nước. Nếu ông tháo nút ra, cả con tàu sẽ chìm. Hành
khách và tất cả, sẽ mất tích trong đại dương, và chắc chắn trước khi bất
cứ ai nhận thức được sự thật đó.”
Đến đó người đàn ông châm thuốc.
“Tuy nhiên, tổ chức này có giới hạn của nó. Đó
là, cái chết của ông vua. Khi vua chết, vương quốc sụp đổ. Cậu thấy đấy,
vương quốc được xây dựng và duy trì trên sự tài trí của một người đàn
ông này. Theo đánh giá của tôi, chính để nói rằng nó được xây dựng và
giữ vững bởi cái nhân tố kỳ bí ấy. Nếu Ông Chủ chết, điều đó có nghĩa
kết thúc mọi thứ, vì tổ chức của chúng tôi không phải bộ máy quan liêu,
mà là một cỗ máy được vận hành hoàn hảo với một trí tuệ tột đỉnh. Đây
chính là sức mạnh và cũng là điểm yếu của tổ chức chúng tôi. Hoặc đúng
ra, đã là. Cái chết của Ông Chủ không chóng thì chày sẽ làm tổ chức vỡ
ra từng mảnh, và giống như một lâu đài Valhalla[1] bị lửa thiêu rụi, nó
sẽ rơi vào biển tầm thường. Không ai có thể thay thế Ông Chủ. Tổ chức sẽ
tan rã – một cung điện huy hoàng bị phá trụi để lấy chỗ cho một khu
chung cư. Một thế giới của sự đơn điệu và chắc chắn. Mặc dù có lẽ người
ta sẽ nghĩ đó là phù hợp và đứng đắn. Phân chia công bằng và mọi thứ.
Nhưng hãy nghĩ mà xem. Cả nước Nhật bị san bằng núi non, bờ biển hay hồ,
ngổn ngang những dãy nhà chung cư giống hệt nhau. Liệu như thế có đúng
không?”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: