truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc chiến với kẻ thứ 3 – Chương 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 14: Làm người lạ
quen thuộc

Tôi
tỉnh dậy từ sớm, cơn ác mộng suốt cả một đêm khiến cho tôi thực sự rã rời, tôi
uống bừa hai viên thuốc cảm, ngẩn cả người ngồi trên sofa.

Đầu vẫn
đau nhức vô cùng như thể có ai đang cầm thứ gì đó gõ vào đầu tôi. Tôi cầm di
động ấn số điện thoại của ông xã, hỏi: “Anh đã dậy chưa?”.

“Cả đêm
không hề chợp mắt”. Giọng anh nặng trịch. Anh dường như rất khó chịu, giọng nói
khản đặc khiến tôi xót xa: “Không biết mấy giờ có thể đi?”.

Sự yêu
thương tốt nhất chính là buông tay ra, đột nhiên tôi lại nhớ tới câu nói này.
Tôi liếc đồng hồ treo trên tường, cố gắng để cho con tim mình đập bình thường
nhất, bình tĩnh nói: “Tám giờ rồi, hay là chúng ta đi trước?”.

Anh
nói: “Được!”. Như thể cất lên tiếng nói rất khó khăn: “Vậy thì, anh đến đón em
nhé?”. Tôi muốn từ chối, nhưng lại buột miệng nói: “Được”.

Anh
nói: “Em xuống đi, bây giờ anh đang ở dưới lầu nhà em”.

Tôi
giật mình, dương như lại muốn bật khóc. Tôi tắt máy, cố gắng kìm nén. Tại sao
lại muốn khóc chứ? Người đàn ông này đã sắp không còn liên quan gì tới tôi nữa
rồi, thời gian mười năm qua hoàn toàn coi như là một giấc mơ, chỉ có điều giấc
mơ này khiến người ta không thể kìm nổi nước mắt.

Khiến
con tim ta đau đớn xót xa đến nỗi gần như nghẹn thở.

Nhưng
nói cho cùng, chẳng qua là một giấc mơ, một tòa lầu đẹp đẽ ở thành phố dưới
nước, một buổi biểu diễn pháo hoa. Mặc xong quần áo, cầm hết các giấy tờ tùy thân,
đóng cửa lại, bàn tay vẫn đang run run. Trong khoảnh khắc đóng cửa lại, trong
mắt tôi chợt trào ra thứ gì đó nóng hổi, dính vào da mặt, và ngoằn ngoèo chảy
xuống.

Dường
như có thể chảy tận vào trong lòng.

Cầu
thang máy từ từ đi xuống, tất cả những chuyện cũ cùng theo cầu thang máy mà
hiện lên. Dường như có vô số con sóng, hết đợt này đến đợt khác, vô cùng mạnh
mẽ, vô cùng hung dữ, cho đến tân khi cuốn tôi xuống dưới đáy của kí ức.

“Bà xã,
anh yêu em!”

“Anh
thực sự yêu em!”.

“Bà xã,
nếu như sau này anh làm gì có lỗi với em, chắc chắn sẽ bị sét đánh, chết không
toàn thây”.

Tình
cảm chân thật như vậy, mặn nồng như vậy, thì ra chỉ là cảnh diễn tình yêu
trong phim ảnh thôi. Từng tập nối tiếp từng tập, cảnh diễn tình yêu không bao
giờ kết thúc.

Cầu
thang máy kêu kính coong một tiếng, xuống đến tầng một. Vừa bước ra cầu thang
máy đã nhìn thấy anh, dựa lưng vào tường, để lại một bóng hình nghiêng lạnh
lùng không có chút sinh khí nào.

Tôi đi
đến trước mặt anh, mặt lạnh lùng: “Chúng ta đi thôi!”.

Anh gật
đầu, sắc mặt nhợt nhạt, đôi lông mày nhíu chặt. Anh giơ tay ra muốn cầm túi
xách tay cho tôi, tôi lùi lại, né tránh.

Anh hạ
thấp giọng: “Anh xin lỗi!”

Tôi mặt
lạnh tanh, bước lên xe, suốt cả dọc đường đều mím chặt môi không lên tiếng.

Anh vẫn
im lặng, bật đài FM. Trong đài đang kể lại một mối tình, nội dung chẳng qua
cũng chỉ là một người phụ nữ nào đó lặng lẽ làm người phụ nữ ở phía sau giúp đỡ
chồng mình, không hề oán thán giận hờn.

Một
ngày nào đó, người đàn ông đó đột nhiên qua đời, tiếp đến xuất hiện một kẻ thứ
ba dắt thêm một đứa bé, nói là đứa con của người đàn ông đó. Người phụ nữ không
thể nào kìm nén thêm được nữa, nghẹn ngào trong đài, khóc không thành tiếng,
cảm thấy mình thật thất bại, cũng không thể hiểu nổi tại sao chồng cô lại có
thể giấu cô bao năm như vậy.

Cô kể
lể nói về sự thất bại của cô, nhưng lại là nỗi bi ai giống tôi.

Ông xã
không chịu nổi nữa, đổi kênh.

Cây cối
bên ngoài cửa xe đang đung đưa mạnh giữa cơn gió, mưa xối xả.

Tai tôi
vang lên những tiếng sấm rền.

Trong
đài lại đang nói về sự kiện sữa Lộ, tất cả những sự việc này đều như là những
kí ức xa xăm, khiến cho ta phải thở dài.

Tất cả
những bi kịch vô tội này, dường như chính là số phận của đứa trẻ tôi bị mất.

Có thể
ngăn cản, có thể né tránh, thế nhưng, cuối cùng vẫn cứ xảy ra.

Không
thể trách móc bất cứ ai, chỉ có thể trách cái thế giới này quá điên cuồng.

Xe đi
trên đường rất thuận tiện, không hề có trở ngại, không bị tắc đường. Khi chúng
tôi đến Sở Dân chính, cũng mới tám rưỡi. Cổng lớn khóa chặt, vẫn chưa đến giờ
làm.

Hai
người ngồi xuống chiếu ghế bên cạnh, lặng lẽ nhìn thời gian trôi đi. Tôi vẫn
chuyên tâm suy nghĩ đến tất cả mọi vấn đề, để lấp đầy đầu óc trống rỗng của
mình.

“Em có
lạnh không?”. Anh đang hỏi tôi, tôi cứ tưởng mình không còn tâm trạng nào để mà
chú ý, nhưng vẫn nghe thật rành rọt. Anh đang ở ngay bên cạnh tôi, giơ tay là
có thể sờ thấy, nhưng khi tôi quay sanh nhìn anh, cảm thấy mơ hồ, dường như anh
đang ở xa hàng cây số. Anh loại hỏi tôi: “Em có lạnh không?”.

Khuôn
mặt này thân thuộc đến độ khiến tôi cảm thấy đáng sợ. Đôi lông mày, cái mũi
cao, miệng anh, tay tôi đang run rẩy, mở to mặt, cố hết sức để trấn tĩnh, trả
lời: “Không lạnh!”.

Cần
phải làm một người xa lạ quen thuộc.

Từ nay
chân trời góc bể. Từ nay mỗi người một phương.

Anh
trầm mặc hồi lâu, lại hỏi: “Em đói không? Hay là để anh đi mua đồ ăn sáng?”

Thì ra,
đã đến tình cảnh phải ly hôn, chúng tôi vẫn có thể hỏi thăm như thế này, thân
mật như thể không xảy ra chuyện gì cả. Chỉ có điều, tất cả đều đã không quay
đầu lại được nữa rồi, quay đầu chỉ còn là vực sâu không đáy.

Tôi cố
gắng mỉm cười, cúi đầu , toàn thân khẽ run rẩy: “Không lạnh!”.

Cuối
cùng có thể ly hôn rồi. Cuổi cùng có thể thoát

Nhưng
trái tim tôi lại không hề cảm thấy thư thái, chỉ cảm thấy thật nặng nề, dường
như đang bị một gánh nặng nghìn cân đè xuống, không thở nổi, vô cùng khó chịu.

Anh
nói: “Hay là chúng ta đi ăn sáng trước?”.

Tôi lắc
đầu: “Không cần đâu!”.

Anh lại
muốn mở miệng, ánh mắt tôi nhìn anh chằm chằm, đột nhiên nổi nóng: “Đừng có
phiền phức như thế nữa được không? Lúc này chúng ta đang đợi ly hôn, không phải
là trước đây”.

Mười
năm qua tôi đã sống một cách vô ích, giờ đây tôi chỉ muốn cắt đứt quan hệ thật
nhanh, rời xa người đàn ông này, chỉ muốn trở lại chính mình.

Anh
khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào ghế, lẩm bẩm nói: “Anh xin lỗi”.

Tôi im
lặng, lì mặt, không lên tiếng.

Di động
anh chợt đổ chuông, vừa ấn nút nghe, bên nghe thấy tiếng gọi bức thiết từ phía
bên kia truyền tới. Từ xa, cách bầu không khí truyền tới, tôi nghe thấy rất rõ,
là Tiểu Nhã.

Giọng
cô ta có hóa thành tro bụi, tôi cũng có thể nhận ra được.

Anh để
sát di động vào tai, giọng nói khó chịu: “Sau này cô đừng gọi điện thoại cho
tôi nữa!”. Tiểu Nhã không biết đang nói những gì, sắc mặt anh đột ngột thay
đổi, mở to mắt nhìn tôi, không biết nên làm gì. Anh “ồ” một tiếng, rồi lại hỏi
vẻ lo lắng: “Cô nói thật sao?”. Anh ngừng lại, dường như đang chăm chú lắng
nghe, rồi lại nói vào điện thoại: “Tôi đang ở Sở Dân chính, cô tự đến bệnh viên
phá đi”.

Có lẽ,
đối phương đã tắt máy, từ đó vọng lại những tiếng tút tút dồn dập.

Anh đặt
di động xuống, mặc dù cố gắng mỉm cười với tôi, nhưng ánh mắt lại rất đáng sợ.

Tôi
nhìn anh, giọng nói bình thản: “Nếu có việc, anh có thể đi giải quyết trước,
lát nữa người của Sở Dân chính đến làm việc, em có thể gọi điện thoại

Anh
nhìn tôi, ngay cả ánh mắt cũng đang run rẩy “Tiểu Nhã có thai, nói là của
anh!”.

Tôi
lạnh lùng “ồ” một tiếng, rồi cười: “Vậy thì chúc mừng hai người!”. Anh đột
nhiên cuống lên, gọi: “Bà xã!”. Tâm trạng anh đột nhiên tỏ ra kích động, nắm
chặt tay tôi: “Em cho rằng anh cần người phụ nữ đó và đứa bé đó sao?”.

loading...

“Chẳng
phải anh rất thích trẻ con sao?”. Tôi mỉm cười, cố gắng để mình không hề có tâm
trạng gì cả. Trước đây, khi ở trong vườn hoa của tiểu khu, nhìn thấy trẻ con,
anh đều cúi xuống vừa ôm vừa chơi đùa với chúng. Ánh mặt nồng nhiệt như thể anh
chính là bố của đứa bé.

“Anh
biết là tại anh không tốt, cho nên bây giờ em muốn thế nào thì cứ làm như thế,
anh sẽ không phản đối. Anh càng không dám đưa ra bất cứ yêu cầu nào”. Anh thả
tay tôi ra, ánh mắt tràn đầy nỗi tuyệt vọng, cầu xin: “Nhưng, xin em đừng coi
anh như một người xa lạ”.

Tôi
gắng gượng mỉm cười, hơi nheo mắt nói: “Ồ, em biết rồi”.

Ngữ khí
như vậy, đúng là coi anh như một người xa lạ.

Thà
người xa lạ không có liên quan gì đến nhau.

Anh cúi
đầu, ánh mắt sáng rực nhìn tôi chăm chú, khẽ mấp máy môi, nhưng vẩn chỉ im
lặng. Còn chưa thấy người của Sở Dân chính đâu, lại nhìn thấy Tiểu Nhã hớt ha
hớt hải lao đến.

Cô ta
đi giày cao gót bước từng bước lên bậc cầu thang, lao đến phía trước ghế chúng
tôi ngồi, hét lớn: “Thật không ngờ anh lại bảo em đi phá đi? Anh có lương tâm
hay không? Đây là con anh mà!”. Anh vẫn chẳng buồn quan tâm, chỉ im lặng.

Tiểu
Nhã lại chỉ vào mặt tôi hét lớn, mặt tái xanh: “Nhất định là do cô giở trò, đã
đến nước này rồi, cô vẫn còn bá chiếm anh ấy, cô là đồ tiện nhân, muốn mưu hại
con của tôi!”.

Tôi
nhìn cô ta mỉm cười lạnh lùng: “Vậy thì cô có thể sinh nó ra”.

Cô ta
trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nói: “Tôi đương nhiên sẽ sinh nó ra”.

Tôi
cười nói: “Đừng tưởng tôi sẽ giơ tay đánh cô, bây giờ, tôi chỉ muốn để cô phải
ngồi tù, ngồi ba đến năm năm cũng được đấy chứ”. Cô ta sa sầm nét mặt, huênh
hoang nói: “Tôi có thể được bảo lãnh”.

Tôi
chăm chú nhìn cô ta, trong lòng hận đến tím gan tím ruột nhưng mặt vẫn tươi
cười như hoa: “Vậy cô cứ đợi đi, tôi muốn xem xem cô có thể đước bảo lãnh mấy
lần”. Tiểu Nhã nhổ một bãi nước bọt về phía tôi, quay sang hỏi ông xã: “Lát nữa
anh làm thủ tục ly hôn với cô ta, lập tức kết hôn với em!”. Ngoài trời mưa vẫn
rơi, càng lúc càng nặng hạt, sấm sét giật đùng đùng, chói tai.

Ông xã
bật cười, đột nhiên hỏi Tiểu Nhã: “Trên đời sao lại có loại người đàn bà như cô
chứ? Tôi không biết rốt cuộc là cô có não hay không?”.

Một
người phụ nữ đã chia rẽ gia đình người khác, chính tay mưu sát đứa con của
người khác. Giờ đây còn dày mặt nói tôi giở trò.

Rốt
cuộc cô ta có bị bệnh thần kinh hay không!

Chắc là
cũng đến tám chín phần.

Loại
đàn bà thối tha này cả đời gặp phải một người cũng đủ để làm cho cuộc đời của
bạn sống không bằng chết! Trước đây ở trên mạng thỉnh thoảng nhìn thấy ai đó
tâm sự nói người phụ nữ đó, người đàn ông nào đó vô cùng thối tha, tôi vẫn luôn
tự lấy làm may mắn vì không gặp phải.

Đến giờ
thì tốt quá rồi, ngay trước mắt, gặp ngay rồi, đuổi cũng không đi.

Còn dai
hơn cả con đỉa, còn kiên cường hơn cả “Tiểu cường”.

Tiểu
Nhã đứng kè kè bên cạnh, vẫn không chịu từ bỏ, lên tiếng nói: “ Anh Khoa, em đã
đem đủ giấy tờ rồi, chúng ta kết hôn:. Anh vẫn mặc kệ cô ta, hỏi tôi: “Em có
muốn ăn chút gì không?”.

Tôi
cười: “Không cần đâu!”.

Tiểu
Nhã vẫn kiên nhẫn nói: “Em đã có con rồi”. Ông xã rút từ trong ví da ra mấy tờ
một trăm tệ, ném vào người cô ta. Tiểu Nhã trợn tròn mắt, nghiến răng, mặt tái
xanh: “Anh làm vậy là có ý

Ông xã
cưởi khẩy: “Nhiều hơn thì tôi không có, chỉ có mấy trăm này thôi, coi như đó là
tiền tôi trả cho một đêm ngủ với cô”.

Cô ta
nghiến răng nghiến lợi: “Anh coi em là cave sao?”

“Không!”.
Ông xã ngước mắt lên nhìn thẳng vào cô ta, khuôn mặt tối sầm trông thật đáng
sợ, anh nói hằn từng tiếng: “Cave còn không độc ác như cô, cô còn không được
bằng cave!”.

Trong
suốt khoảng thời gian chiến đấu cùng Tiểu Nhã, đây là lời đánh giá công bằng
nhất mà tôi được nghe thấy.

Tiểu
Nhã như đứt từng khúc ruột, nước mắt tuôn rơi lã chã: “Anh nói em như vậy”. Cô
ta ôm lấy thân mình, dường như đang run rẩy, cuối cùng chỉ vào tôi: “Đều tại
cô!”.

Ông xã
chợt đánh vào ngón tay cô ta đang chỉ vào mặt tôi, mặt lạnh lùng: “Cô cút đi!
Nếu còn không cút, tôi sẽ cho cô biết tay!”. Người của Sở Dân chính đã đến,
thấy chúng tôi đến sớm như vậy, bất giác cười rạng rỡ hỏi: “Vội đến để kết hôn
à?”

Tôi cười
nói: “Không phải, là ly hôn”

Tiểu
Nhã kêu gào trước mặt người khác. “Tôi sẽ sinh đứa bé ra, sau đó giày vò nó cho
đến chết”.

Cô ta
tiếp tục hét :“Tôi muốn anh phải hối hận cả đời!”

Người
phụ nữ trung niên của Sở Dân chính nhìn ba người chúng tôi với ánh mắt khác
thường. Tôi chỉ mỉm cười, đứng bên cạnh chị, đợi chị mở cửa.

Cửa mở
ra, tôi theo chị ta bước vào, bước chân lộp cộp vang lên trong đại sảnh rộng
lớn. Ông xã cũng tiến vào, giữa hai người chúng tôi gần như không còn gì để
nói.

Chị
khuyên chúng tôi: “Hai người có muốn suy nghĩ thêm nữa không?”

Mặc dù
trong lòng tôi vô cùng đau khổ, nhưng tôi vẫn mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu
ạ”.

Chị khẽ
nhướn mày: “Bởi vì con điên ở ngoài cửa” Tôi cười: “Cô ta chỉ là một trong
những lý do, còn có rất nhiều lý do”.

Chị
dường như đã hiểu, gật gật đầu, rút từ trong ngăn kéo ra một tờ giấy mẫu. Tay
tôi run rẩy đón lấy, xem thật kỹ, cầm chiếc bút để bên cạnh, từ từ điền, từng
nét từng nét, dường như có một con dao đang cứa thịt trên người tôi, sống không
bằng chết.

Ngày
hôm đó mười năm trước đây, trời đổ mưa phùn, từng hạt nhỏ li ti, rơi vào người
thấy lành lạnh. Tôi cầm ô, bước đi trên cầu dành cho người đi bộ. Ông xã đi từ
hướng ngược lại tới, có biết bao nhiêu người vội vã lướt qua, trong biển người
mênh mông, ánh mắt anh chăm chú nhìn tôi, đột nhiên mỉm cười.

Cây bút
như thể nặng nghìn cân, tôi không thể nắm chặt được. Từng nét chữ cứ quấn lấy
nhau, viết không rõ ràng được.

Tối hôm
tổ chức đám cưới, bộ chăn gối màu đỏ, ngay cả ga giường cũng màu đỏ. Phía bên
ngoài cửa, khách khứa vẫn ồn ào huyên nào, những tràng pháo vẫn nổ liên miên.
Khắp nơi đèn rực sáng, chiều lên khuôn mặt mọi người, như thể được chạm khắc
muôn vàn hạt vàng liti, sáng lấp lánh. Chiếu vào đôi mắt của ông xã, rực rỡ
sáng ngời, còn chói lòa hơn cả vàng kim.

Anh ôm
tôi vào lòng, khẽ nói: “Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ làm em đau khổ”.

Bàn tay
trơn tuột, bút rơi xuống bàn, kêu “tách” một tiếng.

Một bàn
tay tôi khẽ đặt lên đùi đang nắm lại, chỉ muốn mỉm cười, nhưng trên mặt lại
sống sượng, không thể nào cười nổi, ngược lại chỉ muốn khóc.

Tôi cắn
chặt răng, hết lần này đến lần khác nói với chính mình. Nhất định phải kiềm
chế, không được rơi lệ. Chỉ cần ký tên, từ nay về sau chân trời góc biển mỗi
người một nơi, không bao giờ gặp lại nữa.

Tôi từ
từ chậm rãi ký tên một cách khó khăn vào quyển “Sổ đăng ký ly hôn” và “Đơn
thuận tình ly hôn”. Đưa cho người phụ nữ, gắng gượng mỉm cười.

Nhưng
trong lòng, nỗi đau từ từ xâm chiếm, tứng chút từng chút một, nỗi đau đó như
xuyên thấu vào tận xương tủy, đau đến độ không thể kiềm chế được.

quá
trình diễn ra thuận lợi hơn so với suy nghĩ của tôi, chúng tôi nhanh chóng nhận
được quyển sổ ly hôn. Toàn bộ tài sản đều thuộc về tôi, anh chẳng lấy thứ gì
cả. Tôi cầm chặt cuốn sổ bìa đỏ trên tay, giống như cầm một bó đuốc đang cháy
rừng rực, muốn đốt cháy toàn bộ cơ thể tôi.

Thứ màu
đỏ này khiến con tim giật mình kinh hãi, khiến ta nhìn thấy chỉ muốn chảy nước
mắt. Giống như máu vậy, những giọt máu tanh thê lương, cùng tụ họp lại, biến
thành một cuốn sổ ly hôn.

Là máu,
là máu đỏ không thể nào rửa sạch được.

Là máu
của đứa bé.

Bước ra
khỏi cửa, dường như thở phào nhẹ nhõm. Anh mỉm cười : “Cho dù đang muốn khóc
vẫn cứ có thể cười”.

Giọng
tôi bình thản : “Anh về đi, em gọi Tần Tử Long đến đón em”. Tôi cố tình nói như
vậy, chỉ là muốn làm người xa lạ hoàn toàn. Tôi rút di động ra, tay run rẩy ấn
điện thoại, tôi nở nụ cười : “Tần Tử Long, em ly hôn rồi, anh đến đón em có
được không ? ”

Anh trả
lời : “Anh ở đây”. Giọng anh khàn khàn : “Anh xin lỗi, bởi vì lo lắng em sẽ xảy
ra chuyện gì, cho nên anh cũng đến Sở Dân chính trước rồi, bây giờ em nhìn về
phía bến trái xem”.

Tôi
nhìn về phía bên trái, ở đó có hai, ba chiếc xe đang đỗ, người ở trên một trong
số những chiếc xe đó bước xuống, dáng người cao ráo, đang cầm ô, tiến về phía
chúng tôi.

Tôi
quay người, khẽ gật đầu với ông xã : “Xin lỗi , em đi trước đây ! ”. Con tim
tôi đang đập dồn dập.

Tôi đội
mưa, chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang. Những giọt nước mắt đó cuối cùng
cũng hòa lẫn với nước mưa chảy xuống. Tần Tử Long lao đến, che ô lên trên đầu
tôi, trách móc : “Em bị ốm mà còn không chịu chú ý sức khỏe ! ”. Tôi gắng gượng
mỉm cười, nước mắt không ngừng trào ra : “Em rất khỏe”. Tôi chỉ cười, đưa cuốn
sổ ly hôn cho anh xem : “Cuối cùng em cũng đã ly hôn”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: