truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cuộc chiến với kẻ thứ 3 – Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 3: Cạm bẫy của Tiểu
Tam

Cuộc
sống cuối cùng cũng quay trở lại sự bình lặng vốn có nhưng giữa hai người,
không còn được hạnh phúc như trước nữa. Sự việc đó giống như một cái xương mắc
ở họng, nuốt không nổi mà nhổ cũng không ra, vô cùng khó chịu.

Buổi
tối, bạn cũ của chồng tôi tổ chức buổi họp lớp, họ thường ba năm tổ chức một
lần. Mọi người nườm nượp kéo đến, nam giới mặc complet thắt ca vát, nữ giới mặc
váy dạ hội.Nam giới phong độ nho nhã, nữ giới xinh đẹp yêu kiều. Tôi khoác
tay ông xã, cố gắng giữ nụ cười trên môi.

Khó
khăn lắm mới gặp được một người quen, người đó lại nhìn ông xã, nở nụ cười tinh
quái. Anh ta thân mt nói với ông xã: “Tiểu Nhã trở về rồi!”. Ông xã bỗng cứng
đơ người ưng lại khẽ mỉm cười: “Cuối cùng cô ấy cũng đi du học về rồi à?”.

Người
đó gật đầu, cố tình cười cợt nói với tôi: “Chị dâu gặp phiền phức rồi!”. Tôi
không hiểu ý tứ trong câu nói đó, quay sang nhìn ông xã. Ông xã an ủi tôi: “Em
đừng nghe cậu ấy nói linh tinh, Tiểu Nhã chỉ là bạn học bình thường của anh
thôi”.

Đang
nói chuyện, có một cô gái thân hình cao ráo chen ra khỏi đám người đang vây
quanh. Cô bước tới trước mặt tôi, giơ tay ra, cười nói: “Chào chị dâu, em là
Tiểu Nhã!”. Tôi giơ tay, nở nụ cười: “Chào em!”. Cô ấy thân hình cao ráo, các
nét trên mặt thanh tú, một cô gái đẹp như vậy, sẽ gây phiền phức cho tôi sao?

Cô giơ
tay ra trước mặt ông xã tôi, nở nụ cười ngọt ngào: “Bao năm không gặp, bạn học
cũ, không đáng chào nhau một tiếng sao?”. Ông xã mắt sáng long lanh, mỉm cười,
bắt tay cô ta, “Đâu có!”.

Tiểu
Nhã đột nhiên kéo tay tôi, “Chị dâu, em đưa chị đi ăn nhé!”. Tôi miễn cưỡng mỉm
cười, “Cảm ơn, chị muốn…”. Tôi còn chưa kịp nói xong, đã bị cô ta kéo đi rồi.

Cô ta
kéo tôi đến bên bàn đặt đồ ăn, tỉ mỉ chọn lựa, đột nhiên, cô ta quay sang nhìn
tôi, hỏi: “Chị thích ăn gì?”. Tôi cười: “Để chị tự lấy là được rồi!”.

Cô ta
gật đầu: “Vậy em đi đây, chị cứ chọn từ từ nhé!”.

Tôi nào
có tâm trạng gì để mà chọn chứ, quay người lại, muốn tìm ông xã. Đoàn người
đông đúc, ai nấy đều mặc complet phẳng phiu, nhất thời, tôi không tìm được anh.
Khi khó khăn lắm tôi mới tìm ra anh, thì anh và Tiểu Nhã đã tay trong tay tiến
vào sàn nhảy.

Một
mình tôi cô đơn đi loanh quanh ở vườn hoa phía sau. Bất chợt nhìn thấy ở vườn
hoa có xích đu sắt, tôi ngồi lên, khép hờ mắt. Cảm giác có áo khoác lên người
tôi, tôi mở choàng mắt, phát hiện ra bên cạnh xích đu còn có một người đàn ông
đang ngồi, anh ta gật đầu chào tôi. Tôi cũng thẫn thờ gật đầu chào lại, rồi trả
áo lại cho anh ta.

Một lát
sau, cuối cùng anh ta cũng lên tiếng: “Sao em lại ở đây một mình?”.

Tôi
gắng gượng mỉm cười, giọng nói có chút u buồn: “Em lạc mất chồng rồi!”.

Ánh mắt
ẩn chứa nụ cười: “Thật trùng hợp, tôi cũng lạc mất vợ rồi”.

Tôi
cười nói: “Vậy sao? Thật may, anh là người đã có vợ!”.

Anh
cũng học theo tôi: “Thật may, em là người đã có chồng”.

Nụ cười
của tôi chợt trở nên sượng sùng, anh ta thấy tôi định đứng dậy bỏ đi, vội hỏi:
“Em không hỏi tôi đã làm lạc mất vợ ở đâu à?”.

Tôi
ngồi ngay ngắn lại, cúi đầu, khẽ cắn môi: “Xin lỗi anh, anh có nghe nói, không
nên nói chuyện với người lạ hay không?”.

Anh
ngẩn người, cười ngất: “Nhưng thời gian dài đằng đẵng, hai người chúng ta đồng
bệnh tương lân, ít ra cũng phải nói gì chứ?”.

Được,
tôi quyết trò chuyện với anh ta vài câu rồi sẽ đi: “Vậy anh lạc mất vợ anh ở
đâu rồi?”.

Anh ta
chỉ lên trời: “Ba năm trước, tôi đã làm mất cô ấy ở trên trời rồi”. Ánh mắt anh
ta sáng lấp lánh, như thể có vô số các vì sao ánh lên trong mắt: “Có phải rất
đường đột hay không?”.

Tôi gật
đầu, thật không thể ngờ được, vợ anh ta đã mất. Tôi chợt đứng dậy, lịch sự nói:
“Em vào trước đây!”.

Anh ta
thoáng ngẩn người, nhưng lập tức cười nói: “Cảm ơn em đã trò chuyện cùng tôi!”.
Anh rút tấm danh thiếp từ trong túi ra, đưa cho tôi: “Nếu có thời gian, chúng
ta có thể cùng trò chuyện”.

Tôi sợ
nhất là người thích bắt chuyện, nghĩ bụng, không cần đâu, nhưng tay vẫn nhận
lấy tấm danh thiếp anh ta đưa, rồi vội vàng bước vào trong nhà. Sau đó, tôi mới
biết anh ta là chủ nhân ngôi biệt thự tổ chức buổi họp lớp, cũng là tổng giám
đốc của một công ty tầm cỡ trong thành phố, hơn nữa, chính là người bạn học ông
xã tôi vẫn thường khen ngợi là người chồng yêu thương vợ hết lòng, là một người
đàn ông mẫu mực còn hơn cả Lưu Hạ Huệ (1).

Có ai
đó ấn chuông cửa thật lâu, tôi ra mở cửa, Tiểu Nhã nhìn tôi vẻ thân thiện: “Chị
dâu!”. Cô xách túi quà to bước vào, “Không có việc không đến điện Tam Bảo, hôm
nay em có việc muốn nhờ vả đây!”.

Tôi “ồ”
một tiếng, sau đó hỏi: “Có chuyện gì vậy?”. Tiểu Nhã xinh đẹp và lại vừa du học
trở về, có chuyện gì cần nhờ vả tôi chứ? Cô ta ngồi xuống ghế sofa, nói vẻ ủ ê:
“Tiểu Nhã vừa mới về không có chỗ ở, không biết chị dâu có thể cho em ở nhờ mấy
ngày được không?”.

“Chỉ
cần em không chê l thấp thỏm trong lòng nhưng đành nhận lời, dù sao cũng là bạn
học của chồng, nếu tôi từ chối thẳng thừng, ông xã lại nói tôi không biết xã
giao. Cô ta thân mật ôm lấy tôi: “Chị dâu, chị tốt quá!”.

Tôi mỉm
cười: “Vậy khi nào em chuyển đến?”.

Cô hôn
đánh “chụt” lên mặt tôi một cái: “Tối nay em sẽ chuyển đến, đợi khi nào em tìm
được việc, em sẽ chuyển đi, sẽ không quấy rầy chị quá lâu đâu”.


buông tay ra, cười nói: “Chị dâu, em về khách sạn thu dọn đồ, lát nữa sẽ đến!”.

Tôi gật
đầu nhưng nụ cười vô cùng miễn cưỡng, luôn có cảm giác dẫn sói vào nhà.

Ông xã
trở về, tôi vừa nói với anh, đôi mắt anh chợt đờ đẫn, sau đó cố né tránh ánh
mắt tôi, thận trọng nói: “Bà xã, có một việc này anh cần phải nói rõ với em, để
em khỏi suy nghĩ linh tinh”.

Trong
lòng tôi lờ mờ đoán ra được đôi phần, về phương diện này, giác quan thứ sáu của
phụ nữ rất nhạy bén.

Anh có
vẻ hơi khó mở miệng, nghĩ hồi lâu, mới ấp úng nói: “Thực ra, Tiểu Nhã, à… Cô
ấy chính là bạn gái cũ của anh…”. Anh thấy tôi không có phản ứng gì, nói liền
một mạch: “Bọn anh chia tay vì cô ấy ra nước ngoài, cô ấy là con người mạnh mẽ
hiếu thắng, cho nên, bây giờ cô ấy muốn ở nhà chúng ta, anh cũng không biết có
dụng ý gì?”.

Mặc dù
đoán được nhưng tôi vẫn thấy vô cùng khó chịu, hồi lâu vẫn chưa định thần lại
được. Thì ra đúng thật là dẫn sói vào nhà. Hôm họp lớp đó, cô ta cố ý tách tôi
ra để nhảy với ông xã tôi, lẽ ra tôi nên đoán ra được mới phải.

Nhưng
chưa chắc cô ta vẫn còn thích anh, phải rồi, có thể chỉ là suy nghĩ lung tung
thôi.

Vừa mới
đuổi được một Tiểu Tam, tôi thực sự không còn sức lực để chiến đấu nữa.

Anh nắm
lấy tay tôi, ánh mắt lấp lánh: “Em đừng sợ, người anh yêu là em. Trải qua sự
việc lần trước, anh tin, anh nhất định có thể chiến thắng được sự mê hoặc của
thế giới bên ngoài, tất cả mọi thứ… Em cứ yên tâm!”.

“Nhưng
cô ấy xinh hơn em, thông thái hơn em, lại hấp dẫn hơn em”. Tôi ủ dột. Anh dịu
dàng vỗ về tôi: “Không phải đâu, chỉ là hiệu quả của việc trang điểm, chỉ là em
không thích trang điểm mà thôi. Nếu em trang điểm, thừa sức xinh hơn cô ấy!”.

“Thật
sao?”. Tôi chợt cảm thấy đau đầu, nhưng mong rằng Tiểu Nhã không phải là tình
địch của tôi. Ánh mắt anh mang theo ý cười, khẽ xoa đầu tôi: “Đương nhiên rồi,
em đã quên lời anh nói rồi sao? Nếu mỗi người cả đời chỉ có thể gặp được hạnh
phúc một lần duy nhất, anh nghĩ, hạnh phúc của anh chính là em…”.

“Vậy
anh thích em ở điểm nào?”.

“Thích
em ngốc!”.

“Đó
không phải là thích!”.

“Thích
em đần!”.

“Cũng
không phải!”. Tôi liên tục phủ nhận, trừng mắt nhìn anh, “Cho anh nói lại!”.

Anh ghì
chặt tôi vào lòng, ánh mắt nồng cháy: “Thích em, chỉ vì em là em!”.

“Chỉ
khéo nịnh!”.

“Ha…
Ha…”. Anh chợt cười vang, trong mắt ánh lên nét tươi vui: “Vậy em thích anh ở
điểm nào?”. Con mắt tôi đảo một vòng, chu môi nói: “Không nói cho anh biết
đâu!”.

Tiểu
Nhã cứ thế đường hoàng dọn đến sống ở nhà tôi, túi lớn túi nhỏ nhiều vô kể. Tôi
đặc biệt dọn dẹp một phòng riêng dành cho cô ta, nhưng cô ta tỏ ra không hài
lòng.

Cô ta
hỏi tôi: “Chị dâu, em có thể sửa sang lại căn phòng được không?”.

Tôi
suýt ngất, cô ta coi đây là nhà cô ta thật sao? Ông xã thấy tôi khó xử, bèn nói
chen vào: “Không cần đâu!”. Anh bảo tôi: “Bà xã, em vào nấu cơm đi nhé!”.

Tôi
biết anh muốn tốt cho tôi, dù rất không muốn, nhưng tôi cũng đành phải vào bếp
nấu cơm, xào rau. Tôi nấu nướng trong bếp hồi lâu, cuối cùng, phát hiện ra đã
dùng hết muối. Tôi vội vàng mở cửa bếp, trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn hai người
đang lăn lộn trên ghế sofa.

Ông xã
bị Tiểu Nhã ghì xuống phía dưới, đang ra sức đẩy cô ta ra, còn cô ta thì lại ôm
chặt anh, nhất quyết không chịu thả ra. Ông xã nhanh ý gọi: “Bà xã!”.

Tiểu
Nhã hốt hoảng đứng dậy, quay người, cười với tôi: “Chị dâu, chị đừng hiểu nhầm,
em không cẩn thận nên bị ngã”.

Tôi hằn
học nghĩ bụng, là cô cố tình đấy chứ! Tôi lạnh lùng nhìn ông xã, tâm trạng vô
cùng tồi tệ: “Em đi nấu ăn!”.

Tôi
dùng kìm đập lấy đập để vào cái nồi, kêu choang choang, cuối cùng cũng đã thành
công đập thủng đáy nồi! Tôi cầm cái nồi thủng bước ra phòng khách, phát hiện
thấy hai người bọn họ đều rất không tự nhiên.

Tôi rầu
rĩ, xị mặt: “Ông xã, nồi bị hỏng rồi!”.

Anh cầm
lấy xem, “Ơ, thủng một lỗ nhỏ”.

Sắc mặt
tôi còn tệ hơn nữa: “Vậy phải làm sao bây giờ? Không nấu được đồ ăn nữa rồi”.

Ông xã
miễn cưỡng mỉm cười: “Hay là ra ngoài ăn vậy?”.

Tiểu
Nhã nói chen vào: “Hay lắm, em cũng muốn ra ngoài ăn!”.

Tôi
lườm cô ta một cái, đừng có mơ. Tôi đề nghị: “Gọi cửa hàng đồ ăn đem đến nhà
mấy món, đừng lãng phí cơm trắng”. Tôi nhìn ông xã, dường như anh cũng hiểu ý,
bèn nói: “Vậy để anh gọi đồ ăn nhé”. Anh tìm trong ngăn kéo card của cửa hàng,
ấn số điện thoại, gọi mấy món ăn thật cay.

Tôi hỏi
Tiểu Nhã: “Em có ăn được c

Tiểu
Nhã khẽ động đậy môi, đang định nói, tôi lại nói tiếp luôn: “Chồng chị thích ăn
cay lắm, chị cũng vậy. Nếu em không thích, chị bảo ông xã gọi thêm mấy món
khác”.

Cô ta
lắc đầu, cười rạng rỡ: “Những món anh ấy gọi, em đều thích ăn cả, thịt bò xào
ớt, gà cay… đây đều là những món em thích ăn nhất”.

“Ơ”.
Trên mặt tôi vẫn giữ nguyên nụ cười, “Trùng hợp quá nhỉ, những món ông xã gọi,
toàn là món chị thích ăn nhất”. Nụ cười của tôi rất tự nhiên, “Tiểu Nhã, nếu
không bận gì, em hãy ở đây lâu một chút, chắc chắn chị sẽ tiếp đãi em chu
đáo!”.

Cô ta
nói với vẻ rất chân thành: “Cảm ơn chị!”.

“Em
khách sáo rồi!”.

Ông xã
nhìn Tiểu Nhã vẻ rất nghi hoặc, hỏi: “Tiểu Nhã, hình như em không ăn được cay
mà?”.

Tiểu
Nhã vội nói: “Ở nước ngoài đã ăn quen rồi”. Cô ta lại bổ sung thêm một câu:
“Bởi vì thất tình, cho nên một thời gian dài, em muốn làm cho mình chết vì cay,
kết quả… đến giờ em vẫn còn sống”.

Ông xã
và tôi vô cùng ủ ê, như thể bị người ta đoán trúng tim đen, rất đỗi sượng sùng.
Tôi khẩn cầu các vị thần linh, cầu xin các ngài giúp tôi nhanh chóng đuổi Tiểu
Nhã đi khỏi đây.

Nhìn
bàn ăn toàn đồ cay, tôi và ông xã cùng rắp tâm gắp thật nhiều cho Tiểu Nhã ăn.
Nhưng k khiến tôi tròn mắt kinh ngạc, như thể bị sét đánh vậy!

Tiểu
Nhã nhìn bàn ăn toàn đồ cay, không những không sợ, hơn nữa còn giống như những
gì cô ta vừa nói, rất thích ăn! Ông xã dựa vào bàn, hỏi: “Tiểu Nhã, em định tìm
công việc như thế nào?”.

Tiểu
Nhã nghĩ một lát, lại lắc đầu: “Tạm thời không muốn tìm”. Tôi bình tĩnh hỏi:
“Tiểu Nhã, nếu muốn tìm công việc như thế nào, có thể nói với ông xã chị”.

Cô ta
mỉm cười: “Em biết rồi!”. Cô ta nhìn anh, trong mắt như ánh lên đốm lửa: “Em
biết, anh ấy là một người tài giỏi!”. Anh nhìn tôi, không lên tiếng.

Tôi lại
hỏi: “Tiểu Nhã không có bạn trai sao?”.

Cô ta
thở dài, thoáng u buồn: “Trước đây em có yêu một người con trai, không hề muốn
chia tay với anh ấy… Nhưng, do tình thế lúc đó ép buộc, em buộc phải đi du
học. Trong thời gian du học, em từ chối tất cả những cậu con trai theo đuổi,
chỉ một lòng một dạ nghĩ đến việc về nước tìm anh ấy, nhưng…”.

Tôi
thừa biết nhưng vẫn cố hỏi: “Nhưng sao cơ?”.

Cô rầu
rĩ nói: “Nhưng anh ấy đã không còn yêu em nữa rồi!”.

Tôi
thực sự chỉ muốn nổ tung, những lời gợi ý lộ liễu đến thế mà cô ta cũng nói ra
được! Ông xã cúi đầu, cắm cúi ăn cơm, tôi gắp thức ăn cho anh, cười thân mật:
“Ông xã, sao anh lại chỉ ăn cơm không? Anh ăn nhiều thức ăn vào nhé”. Nhưng
dưới gầm bàn, tôi lại giẫm vào chân anh một cái thật mạnh

Ông xã
đau điếng nhìn tôi, nói với Tiểu Nhã: “Những chuyện trước đây, đã qua rồi thì
để cho qua đi! Người đàn ông đó có thể đã kết hôn rồi”.

Tôi phụ
họa theo: “Phải rồi, đã kết hôn rồi, có thể còn có một cô vợ tốt nữa”.

Tiểu
Nhã ấn mạnh đũa vào bát cơm, rầu rĩ nói: “Thật sao?”.

“Đương
nhiên”. Tôi nói: “Theo cách nói của em, người đàn ông đó chắc cũng khoảng hai
tám, hai chín tuổi rồi. Người xinh đẹp như em, cần gì phải say mê anh ta chứ!”.

Tiểu
Nhã khẽ thở dài: “Chị dâu, chị không hiểu được đâu. Con người có đôi khi rất kỳ
lạ, thứ thuộc về mình, thì không biết trân trọng, nhưng một khi bị người khác
cướp mất, thì lại muốn cướp lại!”.

Ông xã
cuống cuồng đứng lên: “Anh đi ra ngoài mua chút đồ uống, các em muốn uống gì
nào?”. Tôi trừng mắt nhìn ông xã: “Trong tủ lạnh có mà”. Ông xã tay chân vụng
về định thu dọn bát, tôi càng nổi nóng hơn: “Bọn em còn chưa ăn xong đâu!”. Đột
nhiên tôi nở nụ cười nhã nhặn: “Ông xã, hay là anh vào thư phòng chơi game đi,
có việc gì em sẽ gọi anh”.

Anh vội
vàng gật đầu: “Được!”. Anh nhìn Tiểu Nhã, ánh mắt né tránh: “Em cứ ăn từ từ
nhé!”.

Tiểu
Nhã chu môi với anh, cười nói: “Được, em sẽ ăn từ từ!”.

Tôi bực
bội và cơm ăn thật vô cùng thất vọng, xem ra, kế hoạch đầu tiên đã thất bại,
tôi phải suy tính kế thứ hai thôi!

Trong
thư phòng, tôi khóa trái cửa, hai mắt nhìn ông xã chằm chằm. Anh bị tôi nhìn
như vậy, chợt nuốt ực nước bọt: “Bà xã, lại chuyện gì nữa đây?”.

Sao à,
tôi đã bực lắm rồi đấy! Tôi uy hiếp: “Em cảnh cáo anh, ban đầu em không biết cô
ta là bạn gái cũ của anh nên đã cho cô ta nhân cơ hội chui vào nhà em, anh mau
nghĩ cách đuổi cô ta đi!”.

A ủ rũ
nói: “Anh cũng muốn lắm!”.

Tôi nổi
nóng thực sự: “Cô ta không đi thì em đi!”.

Giọng
anh ỉu xìu: “Em đi, anh phải làm thế nào chứ?”.

Tôi nổi
trận lôi đình: “Chẳng phải cô ta vẫn còn yêu anh sao, hai người sống với nhau
là xong”. Tôi nhắc lại chuyện cũ: “Theo như cách nói của cô ta, sau khi anh
chia tay với cô ta, mới tìm đến em phải không?”.

Anh phủ
nhận, “Đương nhiên không phải rồi, anh và cô ấy yêu nhau chưa đầy một năm. Hơn
nữa, lúc đó, cô ấy là hoa khôi của trường, chủ động theo đuổi anh… cho
nên…”.

Tôi
nghiến răng: “Cho nên, anh mới đường hoàng làm bạn trai của người ta một năm,
ăn nằm với người ta một năm, đợi khi người ta đi du học rồi thì anh đến tìm
em?”. Tôi bực bội cầm lấy sách trên giá sách, ném thẳng vào mặt anh. Anh vừa né
tránh vừa kêu oan: “Anh chưa hề động vào cô ấy!”.

Tôi
càng ném mạnh hơn: “Có quỷ mới tin được anh!”.

Anh vội
vàng chạy đến ôm lấy tôi, ghì thật chặt: “Thật đấy, anh thực sự chưa hề động
đến cô ấy. Nếu anh động đến cô ấy, thì để anh tuyệt tử tuyệt tôn!”.

Như thế
thì còn tạm được! Tôi nói: “Vậy anh cần phải đuổi cô ta đi ngay!”.

Anh
cười ngất: “Bà xã, em cũng đóng giả giỏi thật đấy, trước mặt cô ấy, rất lịch sự
khách sáo. Quay người đi, đã bắt anh đuổi cô ấy đi rồi. Ban đầu, chính em mời
cô ấy vào nhà đấy!”.

Tôi
giẫm mạnh vào chân anh một cái: “Em mời cô ta vào lúc nào? Em cứ tưởng cô ta
chỉ là bạn học của anh, nếu biết cô ta là bạn gái cũ của anh, sao em có
thể…”. Thật là không còn gì để nói, tôi bực dọc lấy cùi chỏ huých mạnh vào
ngực anh, anh kêu lên đau đớn.

“Anh có
bảo cô ta đi hay không?”.

“Được,
để anh thử nói với cô ấy xem sao”. Cuối cùng anh cũng đầu hàng, “Em đừng gây
chuyện nữa, cứ như đại náo thiên cung vậy. Anh không chịu nổi đâu!”.

“Cô ấy
không đi thì em đi!”. Tôi vẫn không quên uy hiếp. Đợi anh bước ra ngoài, tôi
ghé sát tai vào cửa phòng nghe lén. Âm thanh chỉ nghe được loáng thoáng, một
lúc sau, tôi nghe thấy tiếng cánh cửa bị đóng “rầm” một tiếng. Tôi nhón chân
bước ra ngoài.

Tôi chỉ
tay vào cửa ra vào, ông xã lắc đầu, chỉ tay vào cánh cửa căn phòng tôi đã dọn
dẹp cho Tiểu Nhã. Tôi tức giận như muốn phát điên, đến thế mà cũng không xong.
Tôi ngoắc tay gọi ông xã đến, cố hạ thấp giọng, hỏi: “Cô ta nói sao?”.

Ông xã
bất lực: “Anh đã nói rồi, con người cô ấy tính khí vốn như vậy, không chịu đi,
cứ lỳ mặt ở lại”.

“Hừ!”.
Tôi tức quá nên đã quên mất hình tượng, văng tục, “Mẹ nó chứ, sao lại không
chịu đi, nhà mình có phải là cung điện đâu?”.

Ông xã
còn hạ giọng hơn: “Để anh nghĩ cách khác”.

Tôi đấm
mạnh vào người anh: “Em cảnh cáo anh, sau này cô ta có mặt ở đâu, anh cần phải
tránh đi, nếu còn để em nhìn thấy việc tương tự như trên sofa nữa, thì em sẽ
tùng xẻo anh luôn!”.

Ông xã
vội vàng nói: “Được!”. Anh an ủi tôi: “Để anh nghĩ cách!”.

Tôi vô
cùng buồn bực, con bé chết tiệt, thật là đồ mặt dày!

Trong
quán cafe, âm nhạc du dương, dưới ánh đèn vàng dìu dịu, tôi chỉ cúi đầu, Đậu
Đậu tức giận thở phù phù, gí tay vào trán tôi: “Chị thật là vô dụng, lại còn
cho bạn gái cũ của chồng vào ở nữa!”.

Lý Tử
thở dài nhìn tôi, “Diệp Tử, thật không biết phải nói cậu thế nào nữa, cậu ngốc
thật hay giả vờ ngốc?”. Tôi cố gắng hết sức để trấn tĩnh, không nổi khùng nhưng
giọng nói vẫn run rẩy do bực bội quá: “Cậu nói xem, đứa con gái đó rốt cuộc là có
liêm sỉ hay không? Cô ta cứ tỉnh bơ vào nhà mình ở”.

Đậu Đậu
nổi giận đùng đùng: “Sao không nói thẳng ra là chị đần độn, đến con lợn còn
đoán được, huống hồ chị là người!”.

Lý Tử
cũng nói theo: “Diệp Tử, mình cũng không biết phải nói cậu thế nào nữa!”.

Tôi
thực sự chỉ muốn khóc, “Mình gọi hai người đến đây uống cafe là muốn hai người
an ủi mình”. Hai chị em họ thật đúng là bạn xấu, giậu đổ bìm leo.

Đậu Đậu
đập bàn đứng dậy, hào hứng nói: “Cô ta mặt dày, chúng ta giúp cô ta cào rách
mặt ra!”.

Lại có
một thứ dự cảm không hay trào lên trên não tôi, Đậu Đậu muốn làm gì chứ? Tôi
nhìn cô đầy cảnh giác, cô trừng mắt nhìn tôi: “Thật đáng tiếc là trước đây em
còn nghĩ chị thông minh, sao chị lại vô dụng thế, sao lại đần thế không biết.
Có mỗi bạn gái cũ của chồng mà cũng không đối phó được!”. Cô lại tự đề cao
mình: “Phàm là Tiểu Tam nhìn thấy em, đều tự động rút lui!”.

“Em
đừng có mà tán tỉnh ông xã chị!”. Tôi vội buột miệng nói, Đậu Đậu lườm tôi một
cái rách mắt, còn lắc lắc đầu, than thở: “Diệp Tử, chị thực sự hết thuốc chữa
rồi!”.

Tôi lại
sao chứ? Trong lúc tôi còn chưa hiểu đầu đuôi thế nào, Đậu Đậu vỗ ngực, nói:
“Em là loại người đi tán tỉnh chồng của bạn thân sao? Có dùng đến thủ đoạn,
cũng không thể nào dùng đến chiêu này chứ!”.

“Vậy em
định làm thế nào?”. Tôi vẫn đề phòng cô.

“Diệp
Tử, chị thanh toán đồ uống rồi về nhà nào!”. Đậu Đậu chợt bảo tôi.

“Ơ”.
Tôi mơ màng trả tiền, rồi bám theo cô về nhà. Cô thô bạo giằng lấy túi xách của
tôi, lấy chìa khóa nhà tôi, mở cửa.

Trở về nhà,
tôi kinh ngạc phát hiện ra nhà tôi vô cùng lộn xộn. Tôi lao vào phòng mình,
nhìn thấy Tiểu Nhã đang sờ mó đồ đạc của ông xã.

Cô ta
nhìn thấy tôi bước vào, thật không ngờ, thần sắc vẫn điềm nhiên: “Chị dâu, em
định dọn dẹp đồ cho chị!”.

Không biết
Đậu Đậu đã cầm cây gậy sắt lao vào từ lúc nào, vừa nhìn thấy Tiểu Nhã, chợt
sững lại, nhưng ngay sau đó lướt nhìn tôi một cái, như thể đã hiểu rõ sự tình,
vội kêu to: “Có trộm!”. Cô ta lập tức giơ gậy sắt lên, giáng vào người Tiểu
Nhã.

Tôi
trợn tròn mắt kinh ngạc đứng nhìn, toàn thân đờ đẫn.

Vô cớ
đánh người là phạm pháp đấy!

Tiếng
kêu thảm thiết của Tiểu Nhã dường như có thể kinh thiên động địa, cô ta ôm đầu,
chỉ cố né tránh Đậu Đậu. Đậu Đậu trong lúc bận rộn vẫn cố dùng mắt ra hiệu với
tôi. Tôi lập tức chạy ra ngoài, gọi điện thoại cho bảo vệ ở dưới tầng một.

Tôi
quay trở lại phòng, khi định mở cửa, thấy cửa đã bị khóa trái lại rồi. Tôi vội
đứng bên ngoài kêu to: “Đậu Đậu, cô ấy không phải là kẻ trộm!”. Tôi gần như cắn
phải lưỡi của mình, việc này là cố tình đóng kịch, nên tôi không thể nào nói,
Đậu Đậu, đừng có đánh bừa

Tiếng
khóc của Tiểu Nhã nghẹn ngào, thấp thoáng truyền ra bên ngoài: “Chị dâu, chị
mau nói rõ với con điên này!”.

Tôi hét
lên trả lời cô ta: “Phải rồi, Đậu Đậu, cô ấy là… người bạn bình thường”.

Đậu Đậu
cố tình không tin, cao giọng nói với tôi: “Cô ta đang ăn trộm tiền!”.

Tiểu
Nhã gào khóc: “Tôi không ăn trộm, đau quá, chị dâu, mau cứu em!”.

Đậu Đậu
chất vấn: “Vậy cô đang làm gì thế?”. Tôi chợt nghe thấy tiếng gậy sắt rơi xuống
đất, chắc là Đậu Đậu đã dừng tay rồi. Tiểu Nhã xảo biện: “Tôi chỉ giúp chị dâu
thu dọn đồ thôi mà”.

Đậu Đậu
nổi giận: “Lục tung đồ ra thế này mà gọi là thu dọn, con bé trộm cắp này, đúng
là không muốn sống nữa rồi!”. Đậu Đậu đập mạnh gậy sắt xuống đất, tạo nên tiếng
kêu vang rền inh tai, khiến cho trái tim tôi cũng đập dồn dập.

Tiếng
khóc của Tiểu Nhã lại truyền tới: “Đừng đánh tôi, cô đừng đánh tôi! Tôi thực sự
không phải kẻ trộm, chị dâu có thể làm chứng!”.

Đúng
lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, tôi vội ra mở cửa, nói rõ mọi chuyện với bảo
vệ

Bảo vệ
gõ cửa phòng, cuối cùng Đậu Đậu cũng mở cửa ra, bắt tay bảo vệ, trình bày ngắn
gọn: “Đồng chí bảo vệ, là thế này, tôi và bạn tôi vừa về nhà, phát hiện ra nhà
bị người ta lục lọi tung hết đồ đạc, cho nên tôi cứ tưởng là kẻ trộm, bèn cầm
lấy gậy sắt”.

Bảo vệ
gật gật đầu, hỏi tôi: “Ai là chủ nhà?”.

Tôi
liền trả lời ngay: “Tôi!”.

Tiểu
Nhã tóc tai rũ rượi lồm cồm bò dậy, khóc lóc thảm thiết, vô cùng đáng thương:
“Cô ta không phân biệt trắng đen gì đã đánh người vô cớ. Tôi muốn báo cảnh sát,
anh giúp tôi báo cảnh sát với. Tôi muốn tố cáo con điên này!”.

“Đáng
ghét!”. Đậu Đậu gõ gõ chiếc gậy sắt, bảo vệ vội vàng ngăn lại: “Được, đến đồn
công an nói rõ sự việc sẽ tốt hơn. Nếu ba vị đều đồng ý, tôi sẽ báo cảnh sát”.
Tôi gật đầu, nhìn thương tích trên người Tiểu Nhã, đúng là rất thê thảm, nhưng
trong lòng lại cảm thấy sảng khoái!

Đậu Đậu
trời không sợ, đất không sợ, nói: “Tôi là người chính nghĩa, đi thì đi, ai sợ
ai chứ!”. Cô nói thầm bên tai tôi: “Thế nào, khoái chứ, chờ đến đồn cảnh sát,
sẽ lột luôn bộ da trên người cô ta, dù sao cô ta cũng không cần giữ thể diện gì
mà!”.

Tôi đờ
đẫn gật đầu, cố gắng kìm chế để không bật cười, đâu chỉ có khoái, thực sự chỉ
muốn ôm chầm lấy Đậu Đậu mà thơm cuồng nhiệt. Cô đã danh chình ngôn thuận giúp
tôi xả hận, đánh cho Tiểu Nhã một trận tơi bời, nhưng… ra tay có vẻ cũng hơi
quá tay một chút.

Trong
đồn công an, Đậu Đậu vô cùng oan ức, trông còn đáng thương hơn cả Tiểu Nhã. Cô
khẽ hỏi vẻ như sắp khóc: “Đồng chí công an, các anh nói xem, tôi có gì sai
không?!”.

Công an
trả lời khách sáo: “Theo như cáói của cô, thì không sai….!”.

Đậu Đậu
ra sức gật đầu: “Chẳng phải thế sao? Các anh nói xem, trong tình huống đó, ai
tin cô ta là bạn của bạn tôi chứ. Hơn nữa, thời buổi này, bạn bè chạy đến nhà
anh để lục lọi đồ, anh có coi hắn là kẻ trộm không?”.

Tiểu
Nhã phẫn nộ nắm chặt tay áo, trên cánh tay đầy vết thâm tím.

Anh
công an cũng không kìm lòng được, nói Đậu Đậu: “Cô cũng không cần phải ra tay
nặng như vậy với con gái chứ?”.

Đúng là
hơi quá tay, nhìn xót xa thật!

Tiểu
Nhã nói đầy phẫn nộ: “Cô ta biết rõ tôi không phải kẻ trộm, nên ra sức đánh”.

Đậu Đậu
càng oan ức hơn: “Anh công an, sao anh lại có thể nói em như vậy chứ? Em không
quen biết cô ta, không oán không thù, sao lại có thể vô duyên vô cớ đánh cô ta
chứ? Em có phải bị thần kinh đâu, cũng không phải là người mắc chứng ngược
đãi”.

Anh
công an gật đầu tán đồng: “Nói cũng phải!”.

Tôi
quyết định đứng dậy, nói: “Anh công an, sự việc là thế này, Đậu Đậu là bạn thân
của tôi, hôm nay tôi mời cô ấy uống cafe, sau đó tiện thể rủ cô về nhà tôi ăn
tối. Nhưng thật không ngờ, khi vừa mới vào nhà, đã thấy phòng khách bị ai đó
lục tung. Phản ứng đầu tiên của tôi là có trộm, đương nhiên, phản ứng của mọi
người đều là như vậy, có đúng không

Anh
công an gật đầu.

Tôi lại
tiếp tục nói: “Tôi cứ tưởng là kẻ trộm, vội vàng gọi cho bảo vệ, sau đó lại
chạy vào phòng”. Mặc dù trình tự đảo lộn, nhưng tôi vẫn rất điềm tĩnh. Tôi uống
một ngụm nước, rồi lại nói: “Nhưng tôi phát hiện thấy Tiểu Nhã đang lục lọi đồ
trong phòng tôi. Thực ra…”.

Anh
công an khẽ chau mày: “Có chuyện gì cứ nói thẳng ra, không sao đâu!”.

Tôi vẫn
ấp a ấp úng: “Thực ra, Tiểu Nhã nói không có chỗ ở, tôi cảm thông với cô ấy,
nên giữ cô ấy lại, nhưng cũng thật không ngờ, cô ấy lại lục lọi đồ trong nhà
tôi. Kiểu hành vi này, ngay cả chính tôi cũng cảm thấy thật ngại quá. Xin hỏi,
anh đến nhà bạn, làm như vậy, có phải là rất không thỏa đáng hay không?”.

“Quả
đúng là như vậy!”.

“Tất
nhiên rồi!”. Đậu Đậu vội nói: “Cho nên tôi mới đánh nhầm cô ấy. Anh công an,
anh sẽ không bắt em phải không?”. Tiểu Nhã nhìn tôi, càng cuống hơn: “Chị dâu,
em thực sự không có ác ý”.

Tôi giả
vờ đau lòng: “Thôi, Tiểu Nhã à, em chẳng qua cũng chỉ là bạn học của chồng chị,
chuyện của em, sau này chị cũng không can dự vào. Lát nữa em hãy chuyển đi nhé.
Chị sẽ nói rõ với chồng chị việc này!”.

Tiểu
Nhã mở to mắt, cho dù co một trăm cái miệng cũng khó có thể biện minh được.

Anh
công an lại hỏi tôi: “Thế trong nhà có mất thứ gì không?”. Tôi lắc đầu: “Tôi
không rõ, tôi đã kịp xem xét gì

Anh
công an nói: “Vậy cô về nhà kiểm tra lại đồ đạc, nếu không mất thứ gì, thì xóa
án!”.

Tiểu
Nhã bực bội lên tiếng: “Thế còn tôi thì sao?”.

Anh
công an lạnh lùng liếc nhìn cô ta, “Là một cô gái, cô không cảm thấy, cô làm
như vậy là không phải sao? Đến nhà người ta ở nhờ, lại lục lọi đồ đạc. Thứ hành
vi này, tôi thực sự không dám tán thành!”.

Ánh mắt
Đậu Đậu sáng rực, giơ tay ra bắt tay anh công an: “Đồng chí công an, anh nói
phải quá. Cùng là nữ giới với nhau, tôi còn lấy làm xấu hổ thay cho cô ta!”.

Tiểu
Nhã tức đến đỏ cả mắt, nhưng không lên tiếng.

Công an
trừng mắt nhìn cô ta: “Tốt nhất cô nên đi kiểm tra xem!”.

Đậu Đậu
nhân cơ hội nói: “Đúng vậy, bệnh thần kinh không phải là một bệnh nhẹ đâu, nếu
không đi kiểm tra, sau này sẽ khó chữa trị đấy!”. Tiểu Nhã nhìn Đậu Đậu chằm
chằm, trong mắt tràn ngập nỗi căm hận: “Mày cứ đợi đấy!”.

Đậu Đậu
đứng khoanh tay, mỉm cười: “Ngày nào tao cũng đợi mày!”.

Anh
công an sa sầm nét mặt: “Trước mặt công an mà còn dám uy hiếp người khác!

Đậu Đậu
nói: “Đúng vậy, đúng vậy, nhìn người đàn bà này xem, vừa nhìn là đã biết ngay
không phải người tốt rồi!”. Tôi không lên tiếng, nhưng trong lòng thấp thỏm
không yên, lo lắng cho Đậu Đậu.

Lúc về
nhà, Đậu Đậu còn hào hứng kể lại toàn bộ sự việc cho chồng tôi nghe. Tôi vẫn
không lên tiếng, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Khi thu dọn đồ cho Tiểu Nhã, đột
nhiên tôi nhìn thấy vô số tấm ảnh bày trên bàn. Là những tấm ảnh cô ta chụp
chung với người khác, có ảnh là chụp cùng tất cả các bạn học, có ảnh là chụp
chung với vài người bạn. Nhưng có một điểm chung duy nhất, chính là tất cả các
bức ảnh đều có mặt cô ta và ông xã tôi.

Ngón
tay tôi run run rút ra một tấm ảnh trong số đó, đây là bức ảnh chụp riêng của
cô ta và anh. Anh ôm cô ta, mỉm cười. Cô ta cũng ngẩng đầu nhìn anh, mắt long
lanh tràn ngập hạnh phúc.

Cảnh ôm
ấp thắm thiết mặn nồng thế, tình cảm dào dạt thế, mắt trong như nước hồ thu!

Tôi
chợt rơi lệ!

Tôi có
dũng khí để đánh đuổi được một Tiểu Tam, nhưng tôi không có niềm tin, cũng không
còn sức lực để đấu với người khác nữa. Tôi thực sự rất mệt, chỉ cảm thấy sự mỏi
mệt chưa từng có. Tôi lấy tay che miệng, ngồi xổm xuống đất, nước mắt chảy dọc
theo ngón tay rơi xuống đất.

Suốt
mười năm bên nhau, chưa có hôm nào tôi lại mệt mỏi rã rời như hôm nay!

Mệt đến
độ không thể nhúc nhích được gì, muốn bị tê liệt, muốn chết luôn cho x

Tôi
không thể nào kìm lòng thêm được nữa, khóc hu hu, nhưng lại cố nén tiếng khóc
lại, cố gắng làm cho thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve, để không ai nghe thấy.

Tôi
không còn dũng khí… Để cho hai người bên ngoài phòng khách nghe thấy, nghe
thấy tiếng tôi khóc.

Cần
phải khóc thầm, cần phải bao dung việc Trương Lâm Lâm lên giường cùng với anh
ấy, bao dung nhiều người phụ nữ có thể đang có ý đồ với ông xã tôi. Cố tình tỏ
ra rộng lượng nói với mọi người, thực ra chồng tôi rất yêu tôi…

Chỉ có
điều, ngay cả chính bản thân tôi cũng không biết, có phải anh ấy thực sự yêu
tôi hay không, liệu có phải anh thực sự quan tâm đến tôi hay không!

loading...

Nếu anh
quan tâm đến tôi, sao lại để nhiều chuyện xảy ra như vậy, tại sao anh lại lên
giường cùng với người phụ nữ khác? Tôi lòng đau như cắt, tất cả những việc này
giống như một cơn ác mộng, nhưng lại không thể nào vùng thoát ra được, không
giằng ra được, cho đến tận khi tâm trí và sức lực đều rã rời.

Đậu Đậu
đột nhiên lao vào phòng, cô mở to mắt nhìn tôi, không biết phải xử trí ra sao.
Tôi ôm chầm lấy cô, vùi đầu vào lòng cô, khóc thút thít.

“Diệp
Tử…”. Đậu Đậu giọng khàn khàn, hình như cũng muốn khóc. Cô an ủi tôi: “Chị
đừng khóc nữa được không!”.

“Sao
lại có thể không khóc được chứ, ở bên nhau mười năm, mới phát hiện ra anh phản
bội chị. Yêu nhau mười năm, mới phát hiện ra, tất cả mọi thứ, có thể đều là
giả. Toàn bộ đều là giả dối!

Cái gì
mà tình sâu ý đậm, gì mà thề non hẹn biển!

Rốt
cuộc đâu mới là thật đây?!

Anh nói
tất cả đều là thật, nhưng… sự thực nói với tôi, không có một điều nào có thể
tin được!

Cái
miệng của đàn ông, có thể nói mọi thứ trên đời, dù giả tạo cũng không để lộ dấu
vết. Những câu nói đường mật của họ, những tình sâu ý đậm của họ, đến cuối
cùng, cũng không thể kháng cự lại được sự mê hoặc, vẫn nằm trên giường người
phụ nữ khác.

Sau đó
quay đầu lại, nói lời xin lỗi với bạn, nói lời hối lỗi, nói sẽ vĩnh viễn không
bao giờ có lần sau nữa.

Nhưng,
sau vô số lần sau, cho đến khi chính bạn cũng không thể nào chịu đựng được nữa,
không thể nào chịu đựng thêm được nữa! Nước mắt tôi trào ra nhạt nhòa khắp mặt,
cuối cùng nói với Đậu Đậu: “Kiếp sau… không làm phụ nữ nữa, có được
không…?”.

Mẹ tôi
đến, tôi không thể nào ngờ tới được. Mẹ đem đến rất nhiều đặc sản quê hương,
chất đầy ở phòng khách. Ông xã chỉ cười niềm nở: “Mẹ đến mà không báo trước cho
bọn con một tiếng, lại còn đem theo bao nhiêu đồ nữa”.

Tôi
khàn giọng gọi “mẹ ơi”. Trên mặt nở nụ cười rạng rỡ. Mẹ ngồi trên ghế sofa, khẽ
vỗ vỗ mu bàn tay tôi, không nói gì cả, nhưng trên mặt vẫn luôn

Ông xã
vội vàng đi nấu cơm, để mẹ con tôi được trò chuyện tâm sự.

Mẹ hỏi
tôi: “Con rể đối xử với con có tốt không?”.

Tôi gật
đầu, tươi cười: “Tốt lắm ạ!”. Có người nói, tình yêu vĩ đại nhất trên đời là
tình mẫu tử, nếu như nói, tình yêu của đàn ông giả tạo không biết thực hư thế
nào, vậy thì tình yêu của mẹ là chân thực nhất. Tôi nhìn mẹ, hai bên tóc mai đã
bạc trắng, nước mắt chỉ chực trào ra.

Tôi vội
cúi đầu, hít thở thật sâu. Mẹ hỏi: “Con sống có tốt không?”. Tôi gật đầu, giọng
mẹ vang lên bên tai tôi, chỉ loáng thoáng. Tôi lên tiếng hỏi: “Bố con có khỏe
không ạ?”.

Mẹ nói:
“Thì vẫn thế thôi, cũng không được khỏe lắm!”. Tôi cố gắng nuốt nước mắt vào
trong, gần như không thở nổi. Mẹ hỏi: “Các con định bao giờ sinh con?”.

Tôi hít
thở thật sâu, nói: “Đang chuẩn bị rồi ạ!”. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ,
chỉ có thể liếc nhìn mẹ qua khóe mắt. Tôi muốn gục vào lòng mẹ mà khóc, nói cho
mẹ biết tôi sống không ổn chút nào. Nhưng tôi không thể để mẹ lo lắng cho mình
được, không thể làm cho người duy nhất trên cõi đời này thật lòng yêu thương
tôi phải lo lắng cho tôi được.

Chắc là
mẹ vì nhớ thương tôi, nên mới tới thăm tôi. Còn tôi thì sao? Ở cách xa nhà như
vậy, ngay cả việc gặp được bố mẹ cũng trở thành một điều xa xỉ.

Mẹ tôi
phải đi cả một quãng đường xa xôi như vậy, vô cùng mệt mỏi, mẹ chỉ muốn thăm
tôi, xem tôi sống có hạnh phúc không! Tôi đứng bật dậy, cười với mẹ: “Con vào
nhà vệ sinh một lát

Tôi vào
nhà vệ sinh, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt tuôn rơi lã chã. Bao nhiêu điều
bất ổn, bao nhiêu nỗi đau, tôi đều có thể nhẫn nhịn được, sao vừa nhìn thấy mẹ,
tôi lại muốn khóc, bất chợt không thể kìm lòng được. Tôi chỉ cảm thấy, tất cả
những điệu bộ tôi trang bị cho mình đều hoàn toàn sụp đổ.

Tôi vẫn
luôn rất kiên cường, luôn rất dũng cảm, nhưng hôm nay, thật không ngờ đã không
kìm nén được những giọt nước mắt trào ra như đê vỡ. Tôi ra sức vã nước lạnh lên
rửa mặt, xoa xoa, day day mặt, chỉ là không muốn mẹ nhìn thấy nước mắt của tôi,
sự bất ổn của tôi.

Ông xã
ở bên ngoài gọi tôi ra ăn cơm, tôi nhìn mình trong gương, gắng gượng mỉm cười.

Nụ cười
rất thật, không để lộ sơ hở nào, chính tôi cũng phải tự khâm phục mình!

Mẹ ở
chơi với tôi có vài ngày thì đã chuẩn bị về. Lúc ngồi trong xe, không ai nói gì
cả. Khi đưa mẹ đến sân bay, tôi mới nhận ra, còn có rất nhiều điều chưa kịp nói
với mẹ.

Tôi mím
chặt môi, răng hàm trên và hàm dưới nghiến vào nhau, không mở miệng ra được.

Mẹ nhìn
tôi, ánh mắt vẫn hiền từ như xưa, mẹ nói: “Con phải sinh con thôi!”.

Tôi gật
đầu, nhìn khuôn mặt gầy gò của mẹ, không dám

Tôi sợ
nếu mở miệng, sẽ bật khóc mất.

Mẹ vẫn
lưu luyến: “Con phải chú ý mặc ấm, đừng để bị cảm lạnh!”.

Xung
quanh đầy kín người, vô cùng ồn ào, nhưng tôi lại nghe rõ rành rọt từng lời mẹ
nói. Nghe rõ như hồi còn nhỏ, mẹ luôn miệng dặn dò bên tai tôi vậy.

Mẹ nói:
“Sau này con muốn ăn thứ gì, mẹ sẽ gửi cho con!”. Tôi khẽ gật đầu, chỉ có thể
gật đầu. Có hàng ngàn vạn điều muốn nói, đến lúc này chỉ thấy bất lực.

Mẹ nói
tiếp: “Đến tết, nếu có thể, cố gắng về nhà con nhé! Bao năm rồi, nhà ta chưa tụ
họp đông đủ”. Lúc nhỏ, hoặc lúc học cấp ba, bởi vì một số chuyện vặt vãnh, tôi
hay chê mẹ cằn nhằn, chê mẹ cứ nói mãi không thôi. Nhưng đến giờ tôi mới biết,
được nghe thấy những lời cằn nhằn này, cả đời không có mấy lần.

Cô nhân
viên phát thanh thông báo máy bay chuẩn bị cất cánh. Ông xã đưa túi xách cho
mẹ, mẹ cười tươi, quay người bước đi. Tôi vẫn không lên tiếng, cũng không nhúc
nhích, sợ rằng khi cử động, nước mắt sẽ tuôn trào.

Mẹ liên
tục quay đầu lại, liên tục vẫy tay chào tạm biệt tôi. Tôi giơ tay lên chào,
nhìn bóng dáng mẹ, bao nỗi xót xa bỗng trào dâng, không thể nào kìm nén được,
như sắp bùng nổ.

Đôi
chân tôi giống như đã cắm rễ, chỉ có thể nhìn bóng dáng mẹ xa khuất dần biến
khỏi tầm mắt mình, nhưng lại không thể làm được gì. Ông xã kéo tôi: “Về nhà
thôi em!”.

vẫn
không nhúc nhích, như thể hóa đá.

Anh
hỏi: “Em sao vậy?”. Anh chợt lo lắng sờ đầu tôi, giật mình hoảng hốt: “Bà xã,
em sốt rồi!”. Anh ôm tôi, dìu thẳng ra ngoài.

Tôi dựa
cả người vào lòng anh, chợt yếu đuối một cách đáng sợ, đột nhiên nước mắt tuôn
trào.

Ông xã,
bất luận anh có bao nhiêu lời nói dối, chỉ xin anh một điều, lúc phản bội em,
hãy cố gắng đừng để em biết!

Ông xã,
đôi khi những lời nói đường mật, những lời nói nịnh nọt, đối với em, thực sự
rất ngọt ngào.

Ông xã,
tình yêu thực sự cả đời chỉ có một lần, xin đừng lấy lý do có vài tình yêu thực
sự để viện cớ cho sự phản bội. Yêu vì tình dục, đó không phải là tình yêu. Làm
tình vì yêu, có đôi khi, cũng không chắc hẳn đã là yêu. Tình yêu thực sự chính
là thứ bạn cố hết sức để giữ lấy, là thứ sau khi bạn mất đi, mới biết cần phải
trân trọng, là… thứ dù bạn có chết cũng không muốn buông tay. Nếu như yêu,
xin hãy đừng phản bội! Trên miệng người phụ nữ nói tha thứ, thực sự trong lòng,
đó mãi mãi là một vết thương không bao giờ lành!

Chỉ có
điều, cô ấy tự xây thêm cho mình một bức tường dày kiên cố, cứ tưởng không thể
nào công phá được, tưởng rằng vô cùng kiên cường vững chắc. Thực ra, chỉ cần
đẩy nhẹ là sụp đổ.

Yếu mềm
dễ vỡ giống như vỏ trứng vậy.

Cả
người tôi nặng trịch, nằm bẹp suốt mấy ngày liền, cuối cùng cũng khá hơn. Mấy
ngày nay, ông xã tôi luôn tận tâm chăm sóc, nhưng tôi chỉ cho rằng, bởi anh
thấy h vì việc xảy ra với Trương Lâm Lâm.

Anh ăn
cơm, cúi đầu rầu rĩ.

Tôi húp
cháo tôm, cảm thấy anh có tâm sự: “Anh sao thế?”.

Anh
ngẩng đầu, nhìn vào mắt tôi, rồi lại vội vàng cúi đầu.

Trực
giác nói cho tôi biết đã có chuyện. Tôi hỏi: “Có phải có liên quan đến Tiểu Nhã
không?”.

Anh há
miệng nhìn tôi nhưng không nói gì, tôi cũng đoán biết được, “Cô ta lại làm sao?
Đi đến công ty anh à?”.

Anh đặt
bát cơm xuống bàn, gật đầu, nói vẻ hơi bất lực: “Cô ấy hiện giờ làm cùng công
ty với anh, còn chung một phòng ban, cúi đầu không gặp thì ngẩng đầu gặp!”.

Tôi mím
môi, vẻ uể oải: “Anh không cần phải sợ cô ta!”.

“Ơ!”.
Anh cầm bát lên, nhưng vẫn thấp thỏm không yên. Sắc mặt anh rất khó coi: “Tối
nay…”. Anh ấp úng: “Mọi người trong phòng nói muốn tổ chức ăn mừng lễ ra mắt
cho Tiểu Nhã, đi đến KTV (2) chơi, anh nghĩ… anh không nên đi thì
hơn”.

“Anh
không nói đi, cũng không nói là không đi, có phải không?”. Tôi cười: “Nếu đã
như vậy, em đi cùng anh, có được không?”. Anh lắc đầu, thận trọng nhìn tôi: “Bà
xã, em đang ốm, em cần nghỉ ngơi!

Tôi lắc
đầu, vẫn tiếp tục cười: “Bác sĩ chẳng phải đã nói em không sao mà? Đã truyền
mấy chai nước biển, nếu còn không khỏe, chúng ta đi tìm bác sĩ tính sổ”.

Anh
thấp giọng: “Bà xã, cảm ơn em!”.

Tôi mắt
ầng ậc nước, mỉm cười: “Bà xã không cần anh cảm ơn đâu!”.

Anh “ồ”
một tiếng, sau đó hỏi: “Vậy em cần gì?”.

Nước
mắt tôi không kịp kìm nén, rơi lã chã xuống bát cơm, tôi vẫn mỉm cười, từ tốn
nói: “Trái tim của anh…”.

Anh
thoáng ngẩn người, định thần lại, chậm rãi gọi tôi: “Bà xã!”.

Tôi vội
lau nước mắt, tươi cười: “Cay vào mắt”.

Sau khi
trang điểm xong, hai vợ chồng tôi cùng nhau bước ra khỏi nhà. Đến quán KTV đã
thấy các đồng nghiệp đang đợi trước cửa. Tiểu Nhã dáng vẻ thướt tha đứng giữa
mọi người, vừa nhìn đã thấy rất nổi bật.

Khi
nhìn thấy tôi, mặt biến sắc, nhưng vẫn nồng nhiệt gọi tôi: “Chị dâu, chị đến
rồi à!”. Tôi khẽ “ừ” một tiếng, ông xã ôm tôi, ôm rất thân mật, anh đếm số
người, thấy mọi người đã đến đông đủ, bèn nói: “Chúng ta vào trong nào!”.

Tiểu
Nhã đi sát bên cạnh ông xã, gần như không rời nửa bước

Tiến vào
phòng riêng, Tiểu Nhã sôi nổi chọn bài hát, bắt đầu độc chiếm micro. Tôi không
thể phủ nhận, cô ta hát khá hay.

Ít ra
cũng hát hay hơn nhiều người, như thể cô ta có giọng ca bẩm sinh.

Đột
nhiên cô ta đưa micro cho tôi, ân cần nói: “Chị dâu, chị thích bài hát nào, em
chọn cho chị!”. Tôi thoáng ngẩn người, mỉm cười lắc đầu: “Chị không biết hát
bài nào cả!”.

Ông xã
ôm tôi, giọng nói trầm trầm: “Hay em hát một bài đi?”.

Tôi lắc
đầu. Tiểu Nhã vội nói: “Chắc là chị dâu sợ làm cho chúng ta hoảng sợ đấy mà”.

Tôi vừa
nghe vậy đã nổi giận, đứa con gái này câu nào cũng chĩa mũi dùi vào tôi, không
thể khách khí được!

Hát thì
hát, cô đừng có mà hối hận!

Tôi
trực tiếp nói với nhân viên phục vụ: “Giúp tôi bật bàiThật may có anh yêu em của
Thái Thuần Giai!”.

Tôi cầm
micro, thử míc, tiện thể liếc mắt nhìn Tiểu Nhã đang hào hứng chờ xem kịch hay.

“Ông
xã!”. Tôi chui vào lòng anh, ngẩng đầu, mỉm cười: “Chú ý nghe lời ca khúc!”.
Anh ngẩn người, định thần lại, mỉm cười với tôi: “Hát tặng anh à?”.

Tôi gật
đầu, bắt đầu cất tiếng hát.

“Mất đi
và có được, nỗi xúc động tạm thời, đời người có đôi khi giống như một cơn mơ.

Lúc
tỉnh dậy, mở to đôi mắt, có bao việc không được theo ý mình. Bạn bè và người
yêu, người đến người đi, mãi kiếm tìm, vì điều gì chứ?

Cần bao
nhiêu thời gian, mới có thể hiểu được, thực ra, có anh là đủ rồi!

Nắm tay
anh, đi qua những niềm vui nỗi buồn, chúng ta đã có những ngày và đêm dài bên
nhau.

Đời
người không có định luật tiết tấu, nên hãy dùng trái tim để cảm nhận.

Khoảnh
khắc vui sướng chiến thắng khoảnh khắc đau buồn vĩnh cửu, sau màn đêm thì sẽ là
bình minh và hoàng hôn.

Hai
người đồng hành, sẽ không còn cảm thấy cô đơn, biết trân trọng từng khoảnh khắc
bên nhau, cùng nắm chắc lấy, thật may có anh yêu em..
..

Sau khi
tôi hát xong, khắp phòng tiếng vỗ tay vang rền, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh
mắt vào tôi và anh. Tiểu Nhã hằn học nhìn tôi, nét mặt thay đổi khôn l

Anh dịu
dàng thơm lên mặt tôi, sung sướng như sắp bay lên trời: “Bà xã!”. Anh nắm chặt
tay tôi, hạ thấp giọng nhưng lại cố tình để cho tất cả mọi người đều nghe thấy,
đặc biệt là Tiểu Nhã. Anh nói: “Anh yêu em…”.

Khuôn
mặt của Tiểu Nhã lúc này thật đúng như khuôn mặt tuồng, đen trắng đỏ vàng đều
có cả. Tôi cố tình hỏi đồng nghiệp: “Tôi hát có hay không, có cần hát thêm bài
nữa không?”.

Đồng
nghiệp tranh nhau đề nghị: “Chị dâu, chị hát thêm bài nữa đi! Chị đúng là nữ
vương hát karaoke!”.

Tôi
khiêm tốn: “Đừng nói như vậy, Tiểu Nhã hát hay hơn tôi mà!”.

Sắc mặt
Tiểu Nhã càng lúc càng khó coi, đột nhiên ném micro trong tay xuống đất, lao ra
khỏi phòng.

Ông xã
tôi mặt tỉnh bơ, ngẩng đầu, nhưng tôi lại nhìn thấy anh nhíu mày. Thấy tôi chằm
chằm nhìn anh, anh miễn cưỡng mỉm cười, nhưng ánh mắt hơi mơ màng, giống như
đang nhìn về một nơi nào đó, anh hỏi: “Bà xã, em sao vậy?”.

Tôi vùi
đầu vào lòng anh, tay ôm chặt eo anh, khẽ nói: “Em muốn ngủ!”.

Anh lại
nói: “Anh ra ngoài một chút!”.

Tôi
buông anh ra, nhìn theo bóng dáng vội vàng của anh, mặt lạnh tanh.

Tôi
cười với đồng nghiệp: “Tôi cũng ra ngoài một lát!”.

Tôi
đứng trước cửa, hai tay ôm chặt lấy người, con tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

Tôi
nhìn tấm cửa kính mờ ở cửa ra vào, trên đó vẽ những bông hoa hồng nở rộ, màu đỏ
tươi rực rỡ. Đỏ đến độ nhức mắt, gần như không thể thích ứng được sắc đỏ này,
chỉ cảm thấy quá rực, quá quê, nhưng trong lòng… cũng sẽ không bài trừ.

Đàn
ông… có phải là cũng như vậy không?

Tôi
không dám khẳng định. Nhưng ngay lập tức có hình ảnh một nam một nữ rơi vào
trong tầm mắt tôi, lại khiến tôi có cảm giác như sấm nổ trên đỉnh đầu. Ông xã
tôi thực sự đã chạy ra ngoài tìm cô ta! Tôi mở cửa, đổ vật người xuống ghế
sofa.

Anh yêu
tôi… yêu được bao nhiêu? Tôi bắt đầu không thể hiểu nổi!

Tối hôm
nay, anh uống rất nhiều, tôi dốc hết sức mới đưa anh về nhà được. Tôi rót cho
anh cốc trà giải rượu, anh lại gạt tay khiến cốc trà bị đổ xuống sàn, sau đó
nôn vung vãi khắp sàn.

Tôi cầm
khăn mặt, lau khắp người anh thật sạch, sau đó dìu anh vào phòng ngủ. Miệng anh
luôn lẩm bẩm: “Tiểu Nhã, không được… anh xin lỗi…”. Mấy chữ đó như kim châm
vào não tôi, sau đó ra sức gây náo loạn. Ông xã không bao giờ uống rượu, hôm
nay lại tự chuốc cho mình say khướt, chỉ vì người phụ nữ khác.

Tôi cầm
cây lau nhà và khăn bông bận bịu lau dọn phòng khách, không dám dừng lại, chỉ
mải miết lau chùi thật sạch ghế sofa bị anh nôn ra, lau

Chỉ có
như vậy, tôi mới không thể suy nghĩ, mới có thể không nghe theo sự chỉ đạo của
thần kinh.

Đầu óc
mới có thể trống rỗng!

Khi bọn
họ chạy ra ngoài đã nói những gì? Có phải là Tiểu Nhã ôm anh ấy, sau đó khóc
lóc vẻ oan ức. Còn anh thì lúng túng ôm lấy cô ta an ủi.

Là như
vậy sao?

Hay là,
cô ta khẽ vùi đầu vào lòng anh, khóc lóc nói với anh: Làm như vậy đều là vì
anh, cô ta yêu anh… yêu đến độ có thể sống chết vì anh, có thể bẽ mặt trước
người khác vì anh.

Tôi
không nên nghi ngờ, không nên đố kị, tôi mới là vợ anh, người vợ… danh chính
ngôn thuận của anh!

Tiểu
Nhã chỉ là bạn gái cũ, chỉ một năm mà thôi. Tôi đã đi theo anh mười năm… đúng
mười năm! Cô ta có thể so được với tình yêu của tôi, nhưng cô ta không thể nào
so được với gia đình của tôi.

Ngôi
nhà mà tôi và anh đã mất mười năm xây dựng nên.

Sau khi
tắm xong, tôi ngủ bên cạnh anh. Nhìn người đàn ông đã quen thuộc mười năm qua,
trong khoảnh khắc này đây, tôi chợt nhận ra có biết bao điều tôi không hiểu về
anh.

Anh ôm
tôi, trong miệng lẩm bẩm: “Anh xin lỗi…”. Anh lại nói: “Tiểu Nhã!”. Tôi cắn
chặt môi, tỉ mỉ nhìn kỹ khuôn mặt này. Đôi lông mày rậm, mũi cao, từng đặc điểm
trên mặt, thậm chí đến từng lỗ chân lông tôi cũng đều quen thuộc.

Tôi bắt
đầu sợ hãi khuôn mặt này, sợ một ngày nào đó, anh lại ôm ấp người phụ nữ khác,
nói những lời đường mật tương tự. Sợ một ngày nào đó, sau khi ngày ngày gặp gỡ
Tiểu Nhã, anh lại nảy sinh tình cảm.

Tiểu
Nhã đã ngang nhiên công khai tranh giành đàn ông với tôi, người tinh mắt vừa
nhìn đã hiểu ra ngay. Nhưng còn tôi thì sao? Tiếp tục giả vờ ngây ngô không hay
biết? Hay là… cũng nên có hành động?!

Tôi
đứng dậy, bật vi tính, lên mạng tìm kiếm tất cả những tuyệt chiêu để đối phó
với Tiểu Tam. Kết quả lại khiến cho tôi nhìn thấy vô số bài viết của những
người phụ nữ đồng bệnh tương lân, nói chồng ngoại tình. Có người phụ nữ nhảy
lầu tự tử, có người uống thuốc ngủ tự sát, có người ly hôn… Tâm trạng của mọi
người khi đối diện với Tiểu Tam cũng đều là tuyệt vọng, nặng nề, nghẹt thở.

Tôi tắt
vi tính, tay run rẩy… Kết cục của tôi sẽ ra sao đây, tôi không dám tưởng
tượng, nhưng… con tim tôi đã không còn chịu đựng được thêm một lần phản bội
nào nữa – mà điều này rất có khả năng xảy ra.

Tôi
nhìn Tiểu Nhã đang ngồi trước mặt, giọng hơi khàn: “Cô không biết vì sao tôi
lại tìm cô phải không?”.

Cô ta
mỉm cười, mắt sáng long lanh. Cô ta khẽ uống một ngụm cafe, chậm rãi lắc đầu:
“Em không biết!”.

Giả vờ
ngốc à! Tôi cũng nhấp một ngụm, từ tốn nói: “Cô buông tay

Cô ta
cười nhạt: “Chị dâu lại mắc tật gì thế?”. Tôi nhìn ra bên ngoài, có một vòi
phun nước nhỏ, đang phụt lên những luồng nước tỏa ra như bông hoa nở rộ, bóng
đèn phía trên tỏa ra ánh sáng vàng vọt, khiến cho toàn thân tôi lắc lư mơ màng,
giống như bị bóng đè.

Tôi
không thể nào cầu xin cô ta, tôi không thể nào làm được cái việc đi cầu xin
người phụ nữ muốn tranh cướp chồng tôi. Tôi đột nhiên hất cafe vào người cô ta,
sau đó đứng dậy, mở to mắt, chằm chằm nhìn cô ta, cất cao giọng: “Tiểu Nhã, cô
là bạn gái cũ của chồng tôi, tôi biết, cô yêu anh ấy, nhưng giờ đây anh ấy đã
là người đàn ông có vợ, cô không thể làm kẻ thứ ba được. Cô sao có thể phá hoại
hạnh phúc của chúng tôi chứ”.

Cô ta
nổi giận đùng đùng, đập bàn đứng dậy: “Chị đã biết rồi, lại còn giả vờ ngốc
nghếch!”.

Tôi
không thể chịu đựng thêm được nữa, chỉ vào mặt cô ta chửi bới: “Tôi thừa nhận
tôi giả vờ như không hay biết, còn cô thì sao, cô thật đê tiện, muốn dụ dỗ
chồng người khác, dùng hết mọi thủ đoạn, chỉ còn thiếu nước cởi quần áo trước
mặt anh ấy thôi!”.

Tiểu
Nhã nghiến răng, thấy mọi người xung quanh đều chăm chú nhìn cô ta, trong lúc
tức giận tột cùng, lại bật cười: “Được, hôm nay cô đối xử với tôi như vậy, tôi
càng muốn cướp lấy chồng cô, có chết tôi cũng giành lấy anh ấy, để anh ấy bỏ
rơi cô vợ xấu xí già nua!”.

“Cảm
ơn!”. Tôi vẫn cố gắng gượng mỉm cười, nhưng trong lòng lại càng lúc càng đau
đớn, càng lúc càng sợ hãi. Tôi thanh toán đồ uống, bước ra khỏi quán cafe, thở
hắt ra, thì ra sau khi nói ra mọi chuyện, cả người cảm thấy dễ chịu hẳn.

Tôi gọi
điện ngay cho anh, khi anh nghe điện, rõ ràng hơi: “Bà xã, sao em lại gọi cho
anh lúc này?”.

Tôi
nói: “Chúng ta nói chuyện nhé!”. Anh càng ngạc nhiên hơn: “Có chuyện gì vậy?”

“Em vừa
nói thẳng với Tiểu Nhã rồi!”.

“Ơ!”.
Giọng anh hơi căng thẳng, “Vậy cô ấy nói thế nào?”.

“Cô ta
nói, có chết cũng phải giành được anh, để anh bỏ rơi cô vợ già nua xấu xí là
em”. Giọng tôi khẽ run rẩy, đầu óc căng lên, nhưng anh lại bật cười.

“Anh
còn cười được à?”. Mắt tôi ầng ậc nước, lúc này thật không ngờ anh đã không an
ủi tôi mà lại còn cười?! Tôi hỏi dồn: “Có phải anh thích cô ta không?”.

“Em bớt
nói linh tinh đi!”. Giọng anh có vẻ như đang giáo huấn trẻ con, “Anh và cô ta
vốn không hề xảy ra chuyện gì!”.

“Vậy
sao anh còn cười?”. Tôi cảm thấy không cam tâm, giọng nói cũng dần vút cao. Anh
tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Bà xã, em đừng gây chuyện nữa! Anh cười chỉ vì cảm thấy
câu nói của cô ấy buồn cười quá thôi”.

“Anh
tưởng em muốn gây chuyện sao?!”. Tôi nổi giận thực sự, nhắc lại chuyện cũ: “Tối
hôm ở KTV sao anh lại uống rượu, sao anh lại phải chạy ra ngoài đuổi theo cô
ta? Anh đang xót xa cho cô ta phải không?! Hay là anh lại muốn chuyện như của
Trương Lâm Lâm, giấu em để lén lút quan hệ với người phụ nữ khác”.

“Nếu em
cứ muốn gây chuyện không muốn nói gì nữa cả”.

“Em xin
lỗi…”. Tôi nuốt nước mắt vào cổ họng, “Bởi vì vừa rồi bị cô ta làm cho tức
giận đến mê muội đầu óc, cho nên mới như vậy… Sau này em sẽ tin anh, nhưng
xin anh đừng có lừa dối em!”.

Anh
nói: “Anh biết rồi!”.

Tôi vẫn
chưa yên tâm: “Sau này anh phải tránh xa cô ta một chút đấy nhé”.

Anh “ừ”
một tiếng rồi gác máy.

Trở về
nhà, tôi càng lúc càng thấp thỏm không yên. Khi đồng hồ dần nhích đến năm giờ
ba mươi phút, cuối cùng tôi không kiềm chế được nữa, bắt xe đến công ty của ông
xã. Khi tôi đến dưới tòa nhà, gặp ngay cô em họ Phạm Anh Tư vừa mới tan ca.

Khi cô
nhìn thấy tôi, kêu lên kinh ngạc: “Không phải anh họ hôm nay xin nghỉ sao ạ?”.

Bỗng
chốc tôi cảm thấy con tim mình lạnh toát, “Anh ấy xin nghỉ?”.

Anh Tư
dáo dác nhìn xung quanh, khẽ thì thầm vào tai tôi: “Chị dâu, chị phải chú ý
đấy, có cô đồng nghiệp tên Tiểu Nhã quan tâm đặc biệt đến anh họ. Mua đồ ăn
vặt, pha cafe, còn ngày ngày đến phòng làm việc của anh họ làm nũng nữa”.

Tôi mở
to mắt, cố gắng hết sức kìm nén cơn giận dữ đang trào dâng, cố gắng giữ cho
giọng nói thật bình tĩnh: “ bạn gái cũ của anh ấy”. Anh Tư “a” một tiếng, thần
sắc hoảng hốt: “Chị dâu, em chỉ là vô tình thôi”.

“Chị
biết!”. Lòng bàn tay tôi đã lấm tấm mồ hôi lạnh, tôi ra sức lau mạnh vào người,
nhưng không tài nào lau hết được. Tôi hỏi: “Có phải Tiểu Nhã hôm nay cũng xin
nghỉ không?”.

“Đúng
vậy chị ạ”. Anh Tư thận trọng nhìn tôi. Tôi đoán, chắc sắc mặt của tôi vô cùng
tồi tệ, nhưng vẫn cố ép ra nụ cười sống sượng: “Chị về trước đây!”.

Anh Tư
gật đầu, an ủi tôi: “Chị dâu, chị đừng suy nghĩ lung tung, có thể chỉ là trùng
hợp ngẫu nhiên thôi”. Tôi nói: “Sau này em giúp chị để ý bọn họ một chút nhé,
có chuyện gì thì gọi cho chị”.

Cô liên
tục gật đầu: “Được, được chị ạ”.

Tôi gọi
taxi, lòng rối như tơ vò, vô cùng khó chịu.

“Chị
muốn đi đâu?”. Tài xế hỏi. Tôi nhìn anh ta, cảm thấy mơ màng, anh lại lừa dối
tôi, lại lừa dối tôi thêm lần nữa. Tài xế khởi động xe, vẫn lịch sự hỏi lại
tôi: “Chị muốn đi đâu?”.

Cổ họng
đắng nghét, mắt cay xè, tôi chợt định thần lại, cái thành phố thân quen này
bỗng chốc trở nên lạ lẫm một cách đáng sợ. Thành phố này tôi đã sống mười mấy
năm, mọi thứ đều thân thuộc như lòng bàn tay vậy, nhưng ngoài ngôi nhà, tôi
không biết nên đi đâu, tôi thực sự không biết cần phải đi đâu?!

Tôi
luống cuống nói địa chỉ nhà.

Tài xế
lắc đầu: “Chị nói sớm thì chúng ta đã không đi ngược đường rồi”.

Tôi
gắng mỉm cười, nụ cười thê lương: “Xin lỗi!”.

Anh tài
xế nói vẻ cảm thán: “Ngày nay có bao nhiêu cô gái mang đầy tâm trạng, không sao
đâu, đừng có nghĩ quẩn là được”.

Tôi
hỏi: “Sao anh biết tôi có tâm trạng?”.

Anh ta
cười nói: “Tôi đã tiếp xúc với nhiều người, đương nhiên vừa nhìn là đã biết ngay”.

Tôi
ngẩn người nói: “Vậy sao?”.

Anh ta
gật đầu: “Đương nhiên, không phải tôi khoác lác đâu. Chỉ cần nhìn mặt chị là
tôi biết chị đang buồn phiền vì chuyện tình cảm”.

Tôi chỉ
cố gắng mỉm cười, không bắt lời.

Cả
thành phố rộng lớn nhường này, có vô số nam nữ, vô số những người có tình cảm
ám muội và ngoại tình.

Họ là
người tình hay là bạn bè, tôi thực sự đã không thể nghĩ được thêm nữa. Cũng
không có dũng khí để nghĩ tiếp nữa.

Mười
giờ tối, cuối cùng anh cũng đã về, người toát ra mùi rượu nồng nặc. Tôi ngồi
trên ghế sofa, mắt nhìn chăm chú vào màn hình ti vi, cố gắng ép mình không nghĩ
đến việc gì khác, coi như không nhìn thấy anh.

Cuối
cùng anh cũng giơ tay ra huơ huơ trước mắt tôi, cười nói: “Bà xã, anh về rồi!”.

Tôi vẫn
chuyên tâm nhìn vào màn hình ti vi. Anh chợt ôm tôi vào lòng: “Em sao thế? Anh
chỉ về muộn có mấy tiếng đồng hồ thôi mà?”.

Tôi
cười nhạt: “Vậy sao?”.

Anh
dường như bị chọc giận: “ Em như vậy là có ý gì?”. Nhìn xem, rõ ràng là có tật
giật mình. Anh ngừng lại, nói vẻ bực bội: “Tại sao ngày nào anh cũng nhất định
phải về nhà đúng giờ? Đàn ông cần phải có những mối quan hệ xã giao của mình.
Về nhà muộn một chút, em không cần phải giở cái bộ mặt khó coi cho anh xem
đâu!”.

Con tim
tôi như bị trăm nghìn mũi dao đâm, máu chảy lênh láng, thì ra trên đời đúng là
có kiểu vừa ăn cắp vừa la làng. Anh thấy tôi không lên tiếng, càng tức giận
hơn: “Em nói gì đi chứ?”.

Tôi
nhìn anh, từ tốn nói: “Anh chửi xong chưa?”.

Anh khẽ
ngẩn người: “Anh không chửi em!”.

Tôi
gắng nhẫn nhịn, vẫn nói chậm rãi: “Vậy anh đã nổi giận xong chưa?”.

Anh
trừng mắt nhìn tôi,

Tôi
cười: “Ngày nào em cũng ở nhà, việc đầu tiên là đợi anh trở về nhà. Ngoài anh,
em không nghĩ đến bất cứ việc gì, cũng mặc kệ mọi việc”. Mắt tôi ầng ậc nước,
nụ cười của tôi vô cùng thê lương: “Hôm nay rõ ràng anh ở cùng với Tiểu Nhã,
sao lại lừa dối em? Có phải là hôm nay em hất cafe vào người cô ta, cho nên anh
phải ở cùng cô ta suốt một ngày?!”.

Anh dường
như trở nên ngờ nghệch.

Tôi
cười nhạt: “Vừa rồi anh khí thế lắm mà, vừa ăn cắp vừa la làng, mắng nhiếc em
như thể chỉ mong cho em chết ngay, anh đừng có mà giở trò qua mắt em!”.

Cuối
cùng anh cũng mở miệng: “Anh không có!”.

Tôi
nghiến chặt răng, cười ra nước mắt: “Người đàn ông em đã đi theo suốt mười năm
trời, giờ đây mới muốn tạo phản, mới cảm thấy thì ra em có nhiều điểm xấu đến
thế. Ngày nào em cũng quản thúc anh, không cho anh có những mối quan hệ xã giao
của mình”. Tôi hít thở sâu, con tim như bị ai đó nuốt chửng, đau đớn khôn tả:
“Đến giờ em mới biết, thì ra anh coi em là con người như vậy. Anh đã thấy em có
nhiều khuyết điểm như vậy, thì chúng ta sống ly thân”.

Anh
ngẩng đầu, nhìn tôi với vẻ mặt không tài nào tin nổi.

Tôi
nhìn anh chằm chằm: “Em sẽ thu dọn quần áo cho anh, phiền anh hãy rời khỏi đây.
Căn nhà này đứng tên em, sổ tiết kiệm cũng đứng tên em, ngoài chiếc xe, anh
không còn gì nữa!”.

Anh lắc
đầu, tay khẽ run lên: “Em nói xong chưa?”. Anh đứng dậy, đôi mắt dường như cũng
đang run rẩy: “Cái gì mà ở cùng với Tiểu Nhã một ngày? Anh đã bàn chuyện làm ăn
với giám đốc của Lý Tử suốt một ngày. Nếu em không tin, có thể gọi điệnLý Tử.
Anh ra ngoài bàn công chuyện, liên quan gì đến Tiểu Nhã?!”. Lồng ngực anh phập
phồng: “Chuyện giữa hai vợ chồng, em đừng có động một tí là lôi Tiểu Nhã vào.
Đúng vậy, cô ấy là bạn gái cũ của anh, nhưng chỉ là trước đây! Trước đây, em có
hiểu hay không?”.

Lúc này
đây tôi mới nhận ra sai lầm của mình. Rõ ràng Tiểu Nhã cố tình xin nghỉ, để tôi
sinh nghi, để tôi cãi nhau với anh. Cô ta thật là một kẻ bỉ ổi! Cô ta dùng thủ
đoạn này, mục đích là muốn tôi và ông xã cãi nhau. Nếu như giữa vợ chồng tôi
xảy ra rạn nứt, cô ta có thể nhân cơ hội mà chen chân vào!

Tôi
nhìn ông xã, há miệng, hồi lâu mới thốt ra ba chữ: “Em xin lỗi”. Anh trừng mắt
nhìn tôi, hét lên: “Em đã thích quản lí tiền bạc như vậy, xe cũng đứng tên em
luôn, để em tha hồ mà nắm giữ tài sản!”.

Tôi nắm
chặt tay anh, lắc đầu nói: “Là Tiểu Nhã cố tình làm em hiểu nhầm anh, cô ta xin
nghỉ cùng một ngày với anh”.

Anh tức
giận nghiến răng: “Lại là Tiểu Nhã, anh không đi làm nữa, cả ngày ở nhà với em
được không? Có phải như vậy thì em mới khỏi đoán già đoán non?!”. Anh bực bội
đi vào phòng, đóng “thình” cửa lại.

__________________________________________

(1) Lưu Hạ Huệ: Một người đàn
ông mẫu mực nổi tiếng ở Trung Quốc.

(2) KTV:   Phòng
karaoke

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: