truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Cứ ngỡ là yêu – Trần Thị Thanh Du – Chương 05 – part 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngắm những bông hoa hồng tươi thắm, Lâm Uyên cố gắng moi trong đầu những ký ức đã qua, để xem có những chi tiết nào liên quan tới kẻ tặng hoa hay không. Nhưng vô vọng thay, đầu óc cô trống rỗng, không còn nghĩ ngợi được gì cả. 

Cái vỗ vai khá mạnh làm cô choàng tỉnh: 

- Này! Làm gì mà ngồi mộng mơ vậy cô em? Nhớ người yêu hả ? 

Lâm Uyên thở dài: 

- Phải có để nhớ cũng hay, nhưng ngặt nỗi là em chưa có. 

Yến Linh trợn mắt: 

- Chu choa ơi! Hoa hồng đẹp chưa kìa . Nè! Nói chị nghe, ai tặng hoa em vậy ? Có phải… 

Hơi nhíu mày, Lâm Uyên lắc đầu: 

- Em không biết ai rảnh rỗi như vậy nữa, nếu chị thích, em tặng lại chị này. 

- Thật sao ? em không hối hận chứ ? 

- Dĩ nhiên là không rồi, vì hoa hồng, em đầu có thích đâu. 

- Vậy chị cám ơn em nha. 

- Không có chi. 

- À này, Hôm qua, em ra sân bay cđón ông khách người Hoa nào đó, thành công không? 

Lâm Uyên liếc xéo: 

- Em còn chưa hỏi tội chị gạt em nữa đó, nhưng mà nghĩ hôm qua thành công, nên em tha cho chị. 

- Hừm, em đúng là… 

- Ma lem chứ gì ? Chưa bằng anh Công Thành đâu. 

Ôm bó hoa bước nhanh tránh cho Lâm Uyên thấy đôi má đỏ hồng của cô, Yến Linh làu bàu: 

- Miệng của em đó, chị dán băng keo bây giờ. 

Mỉm cười quay trở lại bàn làm việc. 

Ngồi không được bao lâu thì có tiếng hỏi lớn: 

- Xin lỗi, ai trong quý vị là cô Nguyễn Ngọc Lâm Uyên ạ ? 

- Tôi đây. 

Cô gái ăn mặc cũng rất lịch sự bước đến, đặt bó hoa vào tay Lâm Uyên. 

- Hoa của cộ Xin cô ký nhận. 

Nhìn bó hoa cúc vàng còn đọng vài giọt sương, xen bên trong là những cánh hoa màu tím rất đẹp, Lâm Uyên gật đầu và lia nét bút: 

- Cám ơn cô. 

Ung dung bước lại bình hoa để trống nơi bàn tiếp khách, cô đặt bó hoa vào và kéo chỉnh lại cho hợp mắt . Thoáng cảm thấy hài lòng, cô bước đi. 

Bích Hoa mỉm cười: 

- Em cắm hoa đẹp quá. 

- Vâng. Đó là loại hoa em thích nhất. 

- Chà, không biết chàng trai nào hiểu rõ tính tình của tiểu thư Uyên vậy tả Này, có tiết lộ không, hay là chờ bị ép cung? 

Lu xác nhận, mắt tròn xoe không gợi chút dốn gian: 

- Em cũng không rõ nữa . Em chưa có bạn trai. 

- Vậy em phải cẩn thận mới được đó nha, vì có người để ý rồi đấy. 

- Để em xem chàng trai nào mà hiểu rõ tâm lý của em đến thế . Biết đâu đó là chàng hoàng tử trong mộng rồi sao? 

Cả hai bật cười giòn . Lu chìa tay: 

- Này, chị Hoa, chị hứa giúp em vạch mặt chàng ta chứ ? 

- OK, nếu nằm trong tầm tay của chị. 

Chuông điện thoại reo vang, Bích Hoa khoát tay: 

- Stop đi, có điện thoại kìa cô nương. 

Nhanh tay bắt ống nghe, Lâm Uyên thoáng nhíu mày vì đầu dây bên kia có tiếng nói quen quen: 

- Xin người đẹp cho ý kiến về món quà lúc sáng nay, được không? 

Hình dung ra được “kẻ” làm chuyện ấy, cô bặm môi, quát trong máy: 

- A! Thì ra cái trò ném đá giấu tay đó là của ông. Bộ Ông ở không, không có việc gì làm thì táy máy tay chân hả ? Toàn làm chuyện vớ vẩn cho người khác bực thêm thôi. 

- Ái chà, chắc thủng màng nhĩ của tôi quá . Xin lỗi cô trước nhé . Cái trò đó không phải là ý nghĩ của tôi, tại cha nuôi ép tôi làm thế chứ đời nào tôi muốn tặng hoa cho cộ Cô chưa phải là đối tượng của tôi đâu, đừng nằm mơ. 

Trợn tròn mắt, cục tức lên nghẹn cổ, Lu hét lớn: 

- Dịch vật ông đi, thứ đàn ông ích kỷ, vụ lợi. 

- Sao giận thế cô bé ? coi chừng, mọi người nhìn, nói cô bé áp đảo bạn trai đấy. 

Hơi giật mình, cô đua mắt nhìn xung quanh. Chu choa ơi! Hơn “1001″ con mắt “cú vọ” đang nh`in cô . Hoảng quá, cô ngồi sụp xuống ghế, làu bàu nhỏ vào ống nghe: 

- Con người của ông sao quá độc ác . Tôi nói cho ông biết, thù này tôi không quên đâu. Ông sẽ nhận gấp mười đấy. 

Cô gác ống nghe, mặc dầu đầu dây bên kia vẫn còn tiếng nói của “tên” đáng ghét. 

Còn đang hậm hực bực tức, cô không để ý người khách đứng kế bên. Anh mớ to mắt nhìn những cử chỉ quạu quọ, cau có của cô rồi nhẹ khẽ mỉm cười: 

Linh cảm có chuyện, Lâm Uyên đưa mắt lên xem. Cô giật bắn cả người khi phát hiện có người đứng kế bên. 

Vội đứng lên vén tóc ra sau, cô đưa tay: 

- Xin lỗI, phiền ông chờ lâu. Mời ông ngồi. 

Chàng trai nhíu mày: 

- Ồ, hình như tôi già rồi mà không hay, phải không cô bé ? 

Nhận ra sự mất lịch sự của mình, Lâm Uyên đỏ mặt: 

- Xin lỗi .. mời anh ngồi. 

Chàng trai mỉm cười . Nụ cười của anh làm cô choáng ngợp . Không ngờ lần đầu tiên trong đời, cô thầm khen người con trai lạ mặt . Vứt đi cái ý nghĩ đó, cô nhẹ nhàng: 

- Xin lỗi, anh cần gì ? Có thể cho tôi biết để tôi thiết lập hồ sơ giúp anh? 

Chàng trai giở chiếc kính đen ra, đôi mắt của anh đa tình nhìn cô nồng nàn . Biết cô đang bối rối, anh cho tay vào túi áo rồi đặt lên bàn một tấm danh thiếp: 

- Đây là danh thiếp của tôi . Cô bé có thể cho tôi biết tên? 

Bấm bụng chiều khách, Lâm Uyên nhoẻn miệng cười: 

- Vâng, tôi tên là Lâm Uyên. 

Đôi mắt của cô lia nhanh qua tấm danh thiếp “Hào Vũ Phong, giám đốc công ty xuất nhập giấy Tiên- Thành” 

Giọng vũ Phong Ấm áp: 

- Lâm Uyên này, hình như lúc nãy, cô đang bực mình chuyện gì thì phải ? 

- À không, một người bạn gọi điện đến chọc phá thôi mà. 

- Thế à, trông cô dễ thương như thế, hèn gì được nhiều người quan tâm và săn sóc đặt biện. 

Tròn mắt nhìn chàng trai trước mặt, Lâm Uyên không hiểu nổi lời của anh vừa nói . Nó có ý gì vậy nhỉ ? Cố ý chọc cô hay là khen mỉa ? 

Nhận ra sự khó hiểu trên gương mặt của Lâm Uyên, Vũ Phong bật cười . Anh ra dấu cho cô ngồi xuống, rồi giải thích: 

- Tôi không có ý gì khác, chỉ vì thấy cô bé được hai lần tặng hoa nên đóan vậy thôi. Có điều tôi nói sự thật, đó là… Lâm Uyên rất xinh đẹp, rất đáng yêu. 

Đôi má ửng hồng, Lâm Uyên lí nhí: 

- Cám ơn lời khen tặng. 

Vũ Phong nhìn nét thẹn thùng của Lâm Uyên mà lòng anh xao động. 

loading...

Anh là một giám đốc trẻ thành công sớm trên thương trường, phong cách của anh rất hào hoa, lại là con trai độc nhất của cựu giámd dốc Hào Vũ Thiên nổi tiếng một thời trên thương trường . Xung quanh anh luôn là những lời chúc tụng tốt đẹp, những lời khen tâng bốc . Biết bao nhiêu cô gái si mê muốn dân hiến cho anh cả cuộc đời, nhưng khác với tất cả mọi người . Anh là một con người đúng đắn . Tuy phong lưu, nhưng anh không bao giờ rước hoa. vào thân. Khi anh làm việc gì, anh phải suy nghĩ cả đêm và quyết định của anh đều không sai lầm. 

Trên thương trường, anh là một con người quyết đoán . tất cả mọi quyết định cúa anh đều không thay đổi, vì thế nhiều người rất nể phục bản tính của anh. Còn trong tình yêu, anh là con người luôn áp đảo phái nữ, làm cho họ ngơ ngẩn cả tâm hồn, nhưng đến nay, anh vẫn còn cô thân độc mã . Vì trong tầm mắt của anh, chưa tìm được người xứng đáng. 

Quái lạ thay sao lần này khi gặp Lâm Uyên, anh lại có cảm giác chi lạ . Anh nhìn cuộc đời như tươi hẳn ra. Mắt anh như được tiếp thêm năng lượng, nó sáng ngời trong cuộc sống . Đây có phải cơ hội của anh hay không? Nếu là thật, anh phải chớp lấy thời cơ thôi. 

Chờ hồi lâu vẫn thấy anh yên lặng, Lâm Uyên ngước lên. Bốn mắt giao nhau, cô bối rối cụp mắt, hỏi khẽ: 

- Xin lỗi, anh cần gì không? Tôi có thể giúp gì ? 

Nhận ra sự hớ hênh của mình, Vũ Phong trầm giọng: 

- À , xin lỗi . Tôi đến đây là muốn tìm hiểu đôi chút về vấn đề hợp đồng giữa hai công tỵ Nếu được, tôi sẽ ký hợp đồng dài hạn. 

Lâm Uyên mừng rỡ vì được thêm một hợp đồng giao dịch . Cô liến thoắng nói về sự lớn mạnh và phát triển của công tỵ Cô đưa ra những hợp đồng thành công của công ty để lấy thêm lòng tin. Cô đưa ra những quyền lợi mà hai công ty sẽ có được và nêu những bất quyền lợi của cả hai công tỵ Sau cùng, cô khẳng định: 

- nếu như được hợp tác, công ty chúng tôi sẽ không làm cho anh thất vọng . Anh suy nghĩ thế nào ? 

Vũ Phong bật cười, anh nheo mắt: 

- Không ngờ cô bé có thể ghìm chân tôi ở công ty này . Quả thật, tôi chưa có ý định hợp tác, nhưng với những lời thuyết phục khó từ chối làm tôi thay đổi quan điểm . Ok.. Tôi sẽ ký hợp đồng hai năm với công ty, nhưng tôi có một yêu cầu nho nhỏ, không biết cô bé có đồng ý hay không? 

Lâm Uyên nhoẻn miệng cười rất đẹp: 

- Anh cứ nói, xem tôi có thể giúp được không, nếu như nằm trong khả năng. 

- Ô! Đây không phải vược khả năng của cô bé đâu, mà nằm gọn trong tay đấy. 

- XIn anh cứ nói. 

- À, tôi muốn cô bé dùng cơm trưa với tôi. 

Lâm Uyên đang phân vân thì Vũ Phong tiếp: 

- Xin đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn biết thêm vài chi tiết của hợp đồng . Còn ngoài ra, không có ý gì khác. 

Vui vẻ gật đầu, cô đưa tay xem đồng hồ: 

- Vâng, tôi sẽ sẳn sàng phục vụ . Xin hỏi anh là mấy giờ chúng ta gặp lại ? 

Vũ Phong gật gù: 

- À, bây giờ là 10: 50… 11:30 tôi sẽ đợi cô bé ở trước cổng công ty. 

- Không dám phiền anh. Xin anh cho biết nơi dùng cơm, tôi sẽ đến đó. 

- Tiện đường thôi mà, cô bé đừng từ chối. 

Anh đứng lên chìa tay: 

- Mong rằng chúng ta hợp tác vui vẻ. 

Rụt rè đưa tay, Lâm Uyên run nhẹ . Cô lí nhí: 

- Không phải chúng ta, mà hai công ty hợp tác vui vẻ. 

Vũ Phong phá lên cười, anh nháy mắt: 

- Cô bé lém quá, hèn chi tôi phải “mắc câu”. 

Nghe không rõ Lâm Uyên chớp mắt: 

- Ơ, anh nói gì ạ ? 

- À không, nhớ đúng hẹn nhé. 

- Vâng. 

Anh đi rồi mà cô còn ngớ ngẩn . Nét hào hoa của anh đã cuốn hút cô ư? Không phải . Chắc là sự choáng ngợp ban đầu của người con gái trước người con trai có phong độ mà thôi. 

Cúi xuống bàn làm việc, gương mặt anh lại hiện ra với ánh mắt và nụ cười . Lâm Uyên chống cằm tư lự . Nếu như cô có người bạn trai như thế thì sẽ thế nào ? Nếu như anh ấy .. Nếu như .. bao nhiêu mơ ước được đặt ra khiến đôi má của cô thêm ửng hồng sắc đỏ . Cảm thấy mình đang tự phiêu lưu trong tình cảm đơn phương chưa định rõ, cô thấy xấu hổ vô cùng . Cô tự mắng mình sao quá yếu đuối . Giây phút sau, cô giành được lý trí trở lại với cảm giác ban đầu . Lấy lại điểm đứng cho chính mình, Lâm Uyên ấn tay vào bàn phím, sự việc lại trở về với bình thường. 

Bích Hoa khoác túi xách lên vai định ra về, thấy Lâm Uyên còn miệt mài bên bàn phím, cô gọi nhỏ: 

- Uyên, chưa về sao em? 

Thấy cô không trả lời, Bích Hoa bước lại gần, vỗ nhẹ vào tai: 

- này, say mê công việc đến thế à ? 

Giật mình ngước lên, Lâm Uyên mỉm cười: 

- Ủa, chị Hoa đi đâu vậy ? 

Bích Hoa tròn mắt, cô đưa tay sờ vào trán của Lâm Uyên. 

- Trời ạ, em có vấn đề phải không ? Nhìn xem đồng hồ mấy giờ rồi, đi ăn cơm trưa thôi. Chị là người trễ nhất đấy. 

Hoảng hốt khi đồng hồ đang điểm tròn 12 giờ . Lâm Uyên bật dậy, khoác túi lên vai. 

- Trời ạ, em trễ hẹn với khách rồi 

- Cái anh đẹp trai lúc nãy à ? 

- vâng, đúng vậy . Hợp đồng dài hạn đấy chị ạ . Nếu vuột mất, chắc em bị kiểm điểm quá. 

Cô phóng xuống bậc thềm: 

- Em đi trước nhé, chị tắt máy hộ em với. 

- Ừ, cứ để đấy . Nhanh lên đi em. 

Bước ra hành lang, vừa đúng lúc thang máy sắp đóng cửa . Lâm Uyên phóng nhanh vào trong. 

- Xin lỗi, còn tôi nữa. 

Khi đứng yên trong thang máy, cô đưa tay mở ví lấy khăn giấy lau mồ hôi, thở dài: 

- Chán ghê, mai mốt đem theo đồng hồ reo mới được. 

Lôi trong ví ra hộp phấn, cô soi gương lại sắc đẹp của mình xem có phai nhạt chút nào hay không. Bặm môi sửa lại mái tóc, cô giật mình khi trong gương ẩn hiện gương mặt của người lạ . Cất nhanh hộp phấn vào ví, cô quay nhìn xung quanh. 

Trời ạ , lại cái tính lơ là của cộ Thang máy chỉ có cô và một người đàn ông đeo kính đen, trông chẳng thật thà chút nào. 

Lu nép sát vào góc thang máy, mắt mở to phòng thủ. 

Thấy cô gái có vẻ nhát sợ, người đàn ông bật cười: 

- Cô sợ ma hay sao mà run thế ? 

Nụ cười đầy nét mỉa mai và nét câng câng trên gương mặt người đàn ông làm cô bực tức . Cô đốp chát ngay: 

- Hình như là thế, vì tôi ngửi được mùi của một con quỷ râu xanh. 

người đàn ông nhíu mày, rồi bật cười khan: 

- Ha .. hạ. cô bé tưởng tượng quá phong phú rồi đấy. 

Định thần lại giọng quen quen, Lâm Uyên trề môi: 

- Lại là người thích làm chuyện lạ. 

- Ồ, cô bé đã nhận ra à ? Quả thật tôi được rửa tẩy nỗi oan, rất vui. 

Lâm Uyên cong cớn: 

- Xí, ông lại bày trò gì nữa đầy khi chỉ có tôi với ông? Tôi không thích gây lộn đâu, vì tôi phải chuận bị tiếp một người bạn, phải để dành hơi. 

Đình Thái gỡ kính ra, anh nheo mắt: 

- À, hôm nay, tôi cũng chán cãi lộn rồi . Hay là tôi với cô… 

Thấy anh ngừng nửa chừng lại liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, cô hét: 

- Này, ông nhìn cái gì vậy ? con người của ông sao quá trơ trẽn. 

- Ơ này, cô nghĩ oan cho tôi rồi . Tôi đang chiêm ngưỡng sắc đẹp của cô trong chiếc áo dài mới, nên tôi chưa kịp nói tiếp thôi mà. 

- Tôi không cho ông nhìn. 

- Cô này lạ chưa ? Đẹp phải cho ngườikh’ac nhìn ngắm chứ, hổng lẽ cô đem về ủ mắm hay sao? 

Tức quá tức, Lâm Uyên trợn mắt . Cô không ngờ anh lại độc mồm như thế . cái gã này mình không muốn gay lại khiêu khích . Được rồi, cô sẵn sàng tiếp chiêu: 

- Này, tôi làm đẹmp cho người khác ngắm chứ không phải để cho ông. Xin ông kéo đôi mắt sát tròng của ông lại, để tôi được thoải mái một tí . Không thôi, tôi nghẹt thở bây giờ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: