truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện »

Cú đấm của một đứa con gái- Chương 03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Truyện: Cú đấm của một đứa con gái

Thể loại: Tình cảm hài, bạo lực học đường.

Rating: 16+

Tác giả: CheeryChip (Lê Thanh Mai)

Facebook: https://www.facebook.com/mai.le.7731

Page: https://www.facebook.com/emcuaanhnhe 

—————-

Chap 3 :
Người con trai thứ ba.

Uể oải đứng dậy,
nó mệt mỏi bước vội ra khỏi trường. Cảm nhận cái không khí trong lành của một
buổi chiều tự do sắp đến. Nó yêu buổi chiều, vì nó phải học buổi sáng!

 

Thế đấy! Đi học
mà không lo học cho nhiều mà chỉ mong đến chiều để được đi chơi thôi… Con
Cheer là vậy!

 

 

Lon ton bước ra
ngoài cổng trường, càng đi, nó lại càng thấy hứng khởi khi đám học sinh trong
trường đã bắt đầu chú ý đến nó và nhìn con bé bằng ánh mắt nể sợ. Có lẽ… tụi
nó không dám nhìn thẳng vì sợ bị đánh.

 

«  Biết
điều đấy! « - Con Cheer thầm nhủ trong đầu. Thế rồi, chẳng hiểu
sao, nó lại chợt dừng lại khi thấy một bà già quần áo rách tươm, chân tay teo
quắt, đang ngồi thu gọn trong một góc cạnh cổng trường. Bà cầm một chiếc nón và
đưa tay qua lại xin tiền mọi người. Nhưng trông chờ gì được ở đám học sinh chỉ
biết ăn và biết phá trong cái ngôi trường “ đặc biệt “ này cơ chứ!

 

Khẽ thở dài, con Cheer lại chợt bước
tới gần, với cái tính thích thể hiện của mình nên theo nó đến cách cho tiền
cũng phải đặc biệt. Nghĩ vậy, nó chợt đưa tay rút ra từ trong túi một đồng xu
năm nghìn sáng loáng và khẽ gẩy lên không trung, bắn cái “ póc “ một cái khiến
đồng xu xoay xoay vài vòng mà chẳng biết có thể rơi vào nón hay không. Chẳng
chịu kém cạnh, bất thình lình, bà già chợt đưa tay xoay tà áo rồi cầm chiếc nón
hất vút lên không trung, “ nuốt “ gọn đồng năm nghìn một cách “nghệ thuật”.
Xong xuôi, bà lại nhét tiền vào túi và trở về yên vị hệt như không có chuyện
gì.

 

 

“ Cái quái gì thế?! Bà ta không bình
thường?! Thân pháp nhanh vậy là sao?! Bang chủ cái bang giả dạng ăn mày đi thám
thính tình hình xã hội à?! “- Ngay khi cảnh “ đón tiền “ với công phu “ Tung
nón thần chưởng “ của bà lão được nghi ngờ là “ Cái bang ăn mày “ vừa được xuất
ra, khiến trong đầu con Cheer đột nhiên hiện lên biết bao nhiêu là câu hỏi.
Nhưng nhìn lại … thì nó vẫn thấy bà bình thường, liệu có nên thử không nhỉ?!

 

Nghĩ gì đó, đột ngột, nó nắm chặt tay
và dồn hết sức đấm cái rầm vào một gốc cây bên đường, cú va chạm khá mạnh khiến
thân khẽ rung và lá rơi lả tả … Một số người đi đường chợt giật mình tưởng con
bé bị điên. Vài bà phụ huynh thì khuyên con mình nên tránh xa “ đứa mới trốn
trại “ này ra kẻo mang họa. Nhưng con bé vẫn chẳng bận tâm, nó đang trông chờ
sự phản ứng của bà già được nghi ngờ là Bang chủ!

 

 

Và quả nhiên, y như rằng, phán đoán
của con bé không hề sai lệch.

Ngay khi cú đấm của con bé vừa được
xuất ra cũng là lúc bà già đột ngột đứng dậy, một tay cầm nón đội lên đầu, còn
tay kia xoay xoay cây gậy … hình như là “ Đả cẩu bổng pháp “ rồi khệnh khạng
bước tới, cười khẩy vào mặt con Cheer.

 

Chỉ được có vậy thôi sao?! Như thế chưa gọi là đấm. Mà như thế này
mới gọi là đấm này!!

 

Vừa dứt lời, đột ngột, bà già cắm
phịch cây gậy xuống đất và xoay cổ tay, từng khớp xương va chạm vào nhau lên
tiếng răng rắc, rồi nhanh như cắt, bà nắm chặt bàn tay đặt một chiều nằm ngang
vuông góc với thân cây và đột ngột xoay tròn nắm đấm, tấn công vào giữa tâm
điểm của thân cây khiến cho nó tạo thành một lõm sâu, dư kình đánh mạnh vào các
thân cây phía sau khiến chúng đổ rào rào theo một hàng thẳng tắp!

 

 

Há hốc mồm ra nhìn! Dường như không
thể tin nổi vào mắt mình, con Cheer choáng váng đến nỗi cứng đờ cả người, nó
bất ngờ quá … Quả thực là cao nhân!

 

Nhưng trong lúc còn đang choáng váng
đến nỗi không kịp mở lời thán phục, bà lão đã phải vội vàng tóm chặt lấy tay
con bé và kéo vụt đi để tẩu thoát trước sự truy bắt của … đám người nhìn thấy
bà ấy phá hoại cây xanh trên đường.

 

 

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì, nó cũng
hồng hộc vội vàng chạy theo bà lão, cho đến khi dừng lại ở một góc đường, bà
kéo nó vào trong con ngõ sâu và thận trọng lén lút nhìn trộm ra ngoài để kiểm
tra lại xem có còn ai bám theo mình không.

 

 

13   
Thật hết hồn! Tí thì bị tụi nó báo
công an – Vừa nói, bà vừa đưa tay lên quệt mấy giọt mồ hôi còn vương lại trên
trán và thở phào nhẹ nhõm.

 

19   
Bà thân pháp cao vậy mà cũng sợ công
an à?! – Thấy bà có vẻ khá hoảng, con Cheer lại khẽ cười khì rồi giở giọng kích
đểu.

 

Công an thì ta không sợ, nhưng chẳng may bị tóm vào “bốn bức
tường” thì ngồi đấy mà thi triển thân pháp …- Biết con Cheer đang đá đểu mình,
bà cũng quay sang đáp lại.

 

15   
À ừ … đối đáp hay đấy! – Nó thầm nghĩ
trong đầu mình như thế khi nhận được câu trả lời của bà, rồi lại quay sang giả
vờ ngoan đạo – Thế sao bà lại còn dắt cháu đi theo ạ?! Bà không sợ bị vướng
chân à!

 

14    Vì ta biết là cô chạy nhanh… Và…

 

14    Sao bà lại biết là cháu chạy nhanh?! Mà… và
gì nữa cơ ạ?! – Đưa ánh mắt đầy sự tò mò ngước sang nhìn bà lão, nó hồi hộp chờ
đợi câu trả lời.

 

Và vì… cô khá có tố chất đấy! Ta muốn nhận
cô làm đồ đệ!

 

15    Đồ đệ!!! Bà muốn nhận cháu làm đồ đệ! Bà có
bị làm sao không vậy?! Cháu có nói là muốn làm đồ đệ bao giờ đâu! – Vừa nói, nó
vừa tỏ vẻ bàng hoàng ngạc nhiên mà lại bất ngờ nhưng thực ra là… thích thú.

 

Cô không nói… à ừ nhỉ! Đúng là cô chưa nói
bao giờ… Ờ! Thế thôi nhớ! Thân pháp này một mình ta xài thôi vậy. Cuối đời
rồi đang muốn kiếm một đứa đồ đệ để truyền nghề… thế mà… Chậc chậc! Oke
bye! – Nói rồi, bà khẽ lắc đầu rồi chậm rãi bước đi… để lại trong lòng con
Cheer « một đống » tiếc nuối.

 

Gì chứ! Không thể để cho bà ấy đi nhanh như
vậy được! Có cơ hội để học võ công mới, nhất định phải nắm bắt! – Với một đứa
thích học võ và ham trau dồi sức mạnh cho mình như nó thì việc bỏ qua cơ hội
này là không thể. Chẳng qua, nó chỉ muốn làm cao một chút thôi. Nhưng thế này
thì không ổn rồi. Khỏi cần nghĩ ngợi nhiều, nó vội vàng chạy theo trong khi
bóng bà lão còn chưa kịp biến mất.

 

 

………….

 

 

«  Bà! Con
muốn làm đồ đệ của bà! « 

 

Tiếng con bé
vang lên cũng là lúc đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời võ học của nó. Kể
từ bây giờ, mỗi buổi chiều tan học, nó sẽ đều phải đến đây – hẹn gặp bà lão ở
sân đu quay chỗ khu chung cư ngay sau trường học này, và bái bà làm sư phụ, bà
sẽ truyền lại toàn bộ võ công cho nó.

 

Chuyện một đứa
con gái cứng đầu như nó mà phải nhận một bà lão ăn mày lạ hoắc làm sư phụ thì
thật là kỳ cục. Nhưng với thứ võ công đáng nể phục mà bà đã cho nó thấy thì nó
vẫn mong được học và chấp nhận mọi cái giá sẽ phải trả về sau này.

 

Chắc chắn đấy!

 

 

……………………………

Trên đường trở
về nhà, nó vẫn ngơ ngơ… dường như còn chưa thể tin nổi vào cái quyết định kỳ
quặc vừa rồi của mình. Còn đang suy nghĩ vu vơ, bỗng, có một chiếc xe mô tô từ
đầu phóng tới chạy sượt qua nó và để lại đó một con gấu bông to uỵch đột ngột
văng cái bịch vào người con bé khiến nó lăn kềnh ra đất mà ngã xóng xoài.

 

Thật bực mình!
Đi đứng kiểu quái gì vậy chứ!

Loạng choạng
đứng dậy, nó phủi mấy vết bụi còn lấm lem trên cơ thể mình và hậm hực nhặt lại
con gấu.

 

“ Wa! To quá! Thật dễ thương! “ –
Cheer thầm reo lên trong đầu mình như vậy rồi mỉm cười thích thú – “ Hay là
mang về nhỉ! Sao phải trả lại cho cái kẻ dám làm mình ngã cơ chứ! “ – Nghĩ thế,
nó quyết định ôm trầm lấy con gấu và lóc cóc trở về nhà. Nhưng rồi mới đi được
vài bước, nghĩ gì đó, con bé lại chợt quay ngược trở lại và đứng chờ “ kẻ đâm
mình “ ở phía đầu đê. 

 

“ Hừm … con trai thì mang theo gấu
bông làm gì cơ chứ! Có khi nào là để đem tặng cho người yêu hắn không?! Thế mà
nếu làm mất thì không được rồi … Có lẽ hôm nay mình nên làm người tốt. “ – Nghĩ
vậy, Cheer quyết định đứng đó, ôm con gấu và chờ tên ngốc kia quay lại để trả
đồ.

 

Và y như rằng, suy nghĩ của nó không
nhầm, chỉ mới năm phút sau, thằng con trai đã đùng đùng quay trở lại. Vừa nhìn
thấy con Cheer tay cầm con gấu, hắn đã vội vàng nhảy xuống và tiến lại gần quát
ầm lên bằng cái giọng khó ưa.

 

 

 

Chà! Con nhỏ này, mày định ă…n …- Vừa nói, hắn vừa đưa tay tóm lấy
con gấu bông và giật nó ra khỏi vòng tay của cái Cheer. Đúng lúc đó, vẻ mặt ngơ
ngác của con bé cũng chợt ngước lên, nó nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu … Nhưng không
hiểu sao, trong lúc đó, ánh mắt ấy … đã khiến trái tim thằng Ryan tự nhiên rung
lên những nhịp đập bồi hồi một cách kỳ lạ. Cảm giác như một luồng điện lạ đột
ngột chạy sượt qua cơ thể khiến hắn rùng mình, rồi đột ngột buông tay, miệng
lắp bắp – A … xin … xin lỗi em! Em có làm sao không?! Có bị thương chỗ nào
không?! Vừa nãy anh lỡ đâm vào em hả?!

 

Hử! Cái thái độ kỳ quái gì thế?!
Chẳng phải vừa rồi còn định chửi nó là “ con ăn cắp “ hay sao?! Sao chưa gì đã
thay đổi nhanh như thế được rồi.

 

Thật mất hứng! Đáng nhẽ ra hắn nên
chửi to thêm một chút, mắng nặng hơn một chút. Và rồi, chắc chắn, một cuộc ẩu
đả không nhỏ sẽ diễn ra tại đây để thỏa lòng khát chiến của con bé. Nó thích
đánh nhau và “ dạy bảo “ cho những thằng con trai không biết điều như thế này
mà! Vậy nhưng, bây giờ hắn xin lỗi rồi thì con bé biết làm sao! Kể ra thì cũng
có chút thành tâm, thôi được rồi, không thèm gây sự nữa, nó lại lạnh giọng.

 

7       
Tôi vừa cứu con gấu của anh khỏi
thành trẻ lạc đấy! – Vừa nói, nó vừa vung tay ném con gấu cái bịch vào người
hắn. Tên con trai loay hoay vội vàng đỡ, khẽ nhoẻn miệng cười rồi hắn cũng
nhanh nhảu trả lời.

 

Thế thì nhờ em nuôi nó giùm anh luôn đi nhé! – Vừa dứt lời, hắn
đột ngột cầm lấy con gấu nhét cái bịch vào lòng con bé rồi nhảy phắt lên xe,
phóng vù đi một cách kỳ cục khiến cho nó cứ đứng ngẩn người ra, còn không để
cho nó có cơ hội mà từ chối nữa. Thật kỳ lạ!

 

Lũ con trai quả thực khó hiểu và đáng
ghét!

 

Khẽ lắc đầu, nó lại lóc cóc trở về
nhà, ôm con gấu và hôn cái chụt lên đỉnh đầu của nó. Cheery khẽ thì thầm :” Chị
thích em, nhưng không thích kẻ đem em bỏ cho chị chút nào đâu nha! Hắn thật
đáng ghét! “.

 

 

 

…………………….

 

 

Hí hửng trở về nhà và vội vàng chạy
lẹ lên phòng để tránh né cái nhìn dò xét của bà mẹ khi nhìn thấy con gấu bự
chảng đang được ôm ấp một cách rất cẩn thận trên tay con bé. Rồi sẽ lại một
đống câu hỏi :” Nó ở đâu ra?! Ai tặng cái này?!” cho mà coi. Thôi mệt! Té sớm
là an toàn.

 

Nghĩ vậy, nó liền nhẹ nhàng ôm gấu và
rón rén bước chân thoăn thoắt lên phòng. Vừa mở cửa bước vào phòng, một hình ảnh
vô cùng duyên dáng của con em gái đang ngồi trên máy tính và gác chân lên bàn
phím, tay thì chat chit xoành xoạch lập tức đập vào mắt nó. Rồi còn chưa kịp
nói gì, con nhỏ đã cất ngay cái giọng lanh lảnh lên chào.

 

4       
A Mèo! Về rồi đấy à! Đùa! Tan học gì mà muộn thế! Em ngồi chờ chị suốt! –
Con bé làm giọng sốt sắng.

loading...

 

Gì cơ?! Đợi chị á?! Có mà chị thấy mày đang
ung dung chat chit lắm cơ mà!

 

Đâu
mà… em có chat chít gì đâu! Em chỉ đang giao lưu học hỏi kinh nghiệm đối
thoại với mấy anh đẹp trai thôi mà! À… Tí thì quên béng đi mất, đang có việc
cần nhờ chị đây!

 

Biết ngay lại nhờ vả mà! Việc gì?! – Vừa nói,
nó vừa khệnh khạng ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay màu hồng ở ngay bên cạnh,
chân đung đưa vắt lên đầu gối hỏi chuyện.

 

Đây nhé!
Chị nhìn này! Cái thằng dở hơi này này… em chả biết ai cho số mà nó cứ nhắn
tin với gọi điện rủ em đi chơi suốt thôi! Bực cả mình! Chị giải quyết giùm em
với! – Vừa nói, nó vừa nhanh chóng rút ra chiếc điện thoại rồi đưa cho bà chị
xem số.

 

15    À… số này hả! Muốn chị cắt đuôi nó chứ gì!
Chuyện nhỏ! Chờ đấy! Thế bao giờ thì nó gọi?! – Cầm lấy chiếc điện thoại, con
Cheer khẽ nheo mày nhìn vào số của « tên lạ mặt « dám làm phiền em
gái nó.

 

Một lát
nữa thôi, chắc cũng sắp rồi đấy! Hôm nay nó lại rủ em đi bơi mà! – Vừa nói,
Quỳnh vừa nhăn mặt thở dài.

 

47    Sặc! Đi bơi á?! Đi bơi để nó ngắm chân mày
à?! Không được rồi, để chị! – Vừa nói dứt lời, ngay lập tức, tiếng chuông điện
thoại đột ngột reo lên đánh thức dòng máu bà chằn bên trong con bé. Là số của
thằng đó! Nó lập tức nhấc điện thoại lên nghe và chỉnh giọng nhỏ nhẹ- một chất
giọng ngọt ngào và vô cùng dễ thương để đánh lừa các cháu dê già.

 

 

……………………………..

 

[ Cuộc đối thoại
bắt đầu ]

 

A lô! Ai
đấy ạ?!

 

À Hoa à! Anh Hưng đây! – Giọng của một thằng
hơi trầm và khàn nhanh chóng vang lên đáp lại lời chào của con bé.

 

A… Anh Hưng à! Vâng, em Hoa đây! Anh gọi em
có chuyện gì hông? – Vừa nói, nó vừa đưa ngón tay xoay xoay mấy lọn tóc rồi
quay ra mỉm cười nham hiểm với con em, hai đứa lại khúc khích.

 

À… có chuyện gì đâu! Chiều nay em có rảnh
không?! Anh muốn rủ em đi bơi.

 

Đi bơi á…

 

Nghe lời mời mọc
của hắn, nó lập tức quay sang nhìn con Quỳnh rồi hỏi dò bằng giọng gió.

 

10    Quỳnh! Nó rủ mày đi bơi đấy! Đi không?!

 

Con Quỳnh nghe
được câu hỏi của bà chị thì lập tức giãy nảy lên trả lời :

 

    -   
Không! Chị bị hâm à! Em điên đâu mà đi chơi với thằng dở hơi ấy! 

 

Ờ ờ…
được rồi! Thế thôi! – Nhận được câu trả lời của con em, nó lập tức đáp lại lời
mời mọc của hắn bằng cái giọng điệu đà khó tả.

 

Ư… đi
bơi á! Nhưng mà… trời này nóng lắm! Em sợ bị đen da! – Tiếng con bé cất lên
õng ẹo nghe thật đáng ghét! Cái kiểu đối đáp ấy khiến cái Quỳnh cũng phải ôm
ghế bật cười sằng sặc.

 

35    Híc! Nóng thì mới phải đi bơi chứ em! Nhưng
em không thích thì đành chịu vậy… – Nghe giọng hắn nói có vẻ buồn buồn.

 

Ưm…
nhưng mà… bây giờ em hơi đói! Hay là mình đi ăn nhá! – Giọng nó lập tức đổi
sang kiểu tươi tỉnh, nghe rất lanh lảnh và đáng yêu! Thế mà phải đợi đến mãi
một lúc sau mới thấy anh ý ậm ừ trả lời.

 

Hả! Đi
ăn á! À… ừm… Vậy… tầm năm giờ mình gặp nhau em nhé!

 

Cái gì!
Năm giờ á! – Nhìn lại đồng hồ, nó mới xác định lại được bây giờ mới có hai giờ
ba mươi phút. Chờ đến năm giờ… Ôi thôi! Thế thà tự hai chị em rủ nhau đi đánh
chén cái gì còn sướng hơn. Cheer lập tức từ chối – Híc! Thế thì không được rồi
anh ạ! Năm giờ em còn phải ở nhà nấu cơm!

 

Nấu cơm
á! Eo ơi sao em ngoan thế?! Bỏ một buổi không được à?!

 

Vâng! Ngoan hiền là bản chất của một người
con gái mẫu mực như em mà! Bây giờ anh mới biết à?! Tập quen dần đi chưa muộn
đâu. – Cố gắng trả lời bằng cái giọng mỉa mai «  đàng hoàng nhất «. Nói
xong, cả hai con lại bụm miệng quay sang nhìn nhau cười.

 

5       
Híc! Thế là không được à! Thế thì thôi vậy! Chán nhỉ… Em ngoan quá! – Nói
kiểu này là cũng có tí xoáy đây! – Vậy đành hẹn khi khác mình gặp nhau vậy em
nhé! – Vừa nói, hắn vừa trùng giọng dần xuống có vẻ hơi thất vọng.

 

Thấy tiếng hắn
đã mở lời «  bye bye «  trước từ trong điện thoại, cái Quỳnh sung
sướng bảo bà chị tắt máy nhanh đi khỏi níu kéo làm gì. Nhưng ngạc nhiên thay,
con Cheer lại xua tay bảo là chưa xong việc, còn phải tặng cho hắn một món quà
bất ngờ khó đoán nữa. Chắc hẳn sẽ nhớ lâu lắm đây!

 

16   
Ưm vâng! Thế thì thôi ạ! Hẹn khi khác gặp sau. A …
Nhưng mà anh này! Em còn có điều muốn nói.

 

Điều gì hả em?!

 

À … Nói ra anh đừng giật mình nhé! Thứ nhất, em không phải là Hoa!

 

8       
Thế em là ai?!

 

Hì! Em là chị họ của Hoa anh ạ! Còn thứ
hai…

 

Thậm chí còn
chưa để cho nó nói hết lời, hắn đã vội vàng chen vào hỏi tiếp.

 

Ơ! Chị họ của Hoa à! Thế cho anh làm quen
được không em!

 

17    Làm quen á! Cũng được thôi, nhưng mà anh
ơi… em vẫn còn có một điều muốn nói…

 

13    Lại điều gì nữa hả em?!

 

Ưm… anh bao nhiêu tuổi rồi?! – Nó làm giọng
ngây thơ chớp chớp mắt hỏi.

 

À! Anh sinh năm 92, còn em?!

 

Anh đoán xem.

 

Nếu là chị họ của Hoa thì chắc cũng chỉ tầm
93, 94 là cùng. Chuẩn không em?! – Hắn nói có vẻ rất chắc chắn.

 

Hơ hơ… Lệch hẳn rồi anh ạ! Em 82 cơ! –
Tiếng con Cheer cất lên bằng giọng vô cùng ngạc nhiên khiến hắn chợt giật mình.
Phải mất thêm vài giây để định thần lại rồi lắp bắp…

 

9       
Sao… sao cơ em. Em 82 á! Đừng có
đùa!

 

“Em” á! Em vẫn còn gọi chị là “em” á?! Xin lỗi em đi nhá! Chị đây
gái một con trông mòn con mắt rồi em ạ! – Thấy thằng nhóc có vẻ còn chưa tin
lắm, Cheer lập tức đổi sang giọng gằn gằn, vô cùng “ anh chị “.

 

 

Đến nước này thì chắc hẳn là cũng có
tí tin rồi, hắn vội dịu giọng xuống và mở lời xin lỗi.

 

Ơ! Thật thế ý ạ! Thế thì em xin lỗi. Em cứ tưởng là Hoa đang đùa.

 

14   
Ờ! Không sao! Không biết thì không có
tội. Nhưng để chị nói lại cho em nghe rõ hơn này. Thứ nhất ý! Số này không phải
số của Hoa. Đây là số của chị! Chị cũng chẳng biết là đứa ranh con nào dám đưa
số linh tinh cho em. Nhưng chẳng may ra mà chồng chị biết thì không hay đâu.
Phải không em?! – Nó nói bằng cái giọng rất người lớn, nghe cực kỳ nghiêm trọng
khiến con Quỳnh phải ôm bụng cười quặn ruột.

 

Dạ dạ …

 

Còn nữa nhé! Thứ hai ý. Em đừng có rủ cái Hoa đi bơi nữa. Năm nay
nó phải học, mẹ nó cũng cấm nó dùng máy rồi nên không hẹn hò đàn đúm gì được
đâu. Nếu mấy đứa chơi với nhau bạn bè trong sáng thì chị không cấm. Chứ yêu
đương là không có được đâu nhé! Tuổi này không phải tuổi yêu. Chắc em hiểu ý
chị?!

 

À vâng! Em hiểu, em hiểu ạ! Vậy em xin phép chị, em có việc phải
đi bây giờ! – Nói rồi, hắn vội vàng xin cúp máy trước như thể để đi lánh khỏi
cái nạn ngồi nghe “ bà chị già khó tính “ này thuyết giáo.

 

À ừ! Em cứ đi! Chào em. – Đến những câu cuối
cùng, con Cheer vẫn vô cùng nghiêm túc, cho đến lúc nó cúp máy, cả hai đứa chợt
nhìn nhau rồi phá lên cười, đập bàn đạp ghế ôm bụng cười sằng sặc.

 

Ôi trời ơi! Chị của em giỏi quá! Thế mà ban
đầu em cứ tưởng chị định tà lưa nó!

 

Ha ha… Chuyện! Chị mà lị! Thôi, chúng mình
lên sân thượng chơi đi! – Chấm dứt trò đùa cợt này, con Cheer lại rủ cái Quỳnh
lên sân thượng nhà nó để tận hưởng cái khí trời man mát của một buổi chiều hè.

 

 

…………..

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: