truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn hóa - Xã hội

Công ty – Chương 15 + 16 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Kỳ 15. LIM – TRÁI TIM CAN ĐẲM (TIẾP THEO)

Tôi bước ra bục gỗ trong góc quầy bar. Nhanh tay, tôi vặn khoá, chỉnh dây đàn chóng vánh. Như một cái máy, tôi bắt đầu phần biểu diễn của mình. Mọi thứ theo quán tính nên cũng không có gì trục trặc. Bản nhạc vang lên dễ dàng. Những nốt nhạc lên đúng cao độ. Tôi đưa mắt nhìn xuống khán giả. Vài người khách ngồi gần bục biểu diễn uống rượu và hào hứng nói chuyện hơn là nghe nhạc. Ở các góc xa hơn, vài đôi trai gái thì thào những lời dịu ngọt, nhìn vào mắt nhau cười hạnh phúc. Hai gã tình nhân đồng tính, bất kể cái nhìn tò mò của vài người gần đấy, đang chìm vào nụ hôn bất tận… Khung cảnh quen thuộc của một quán bar lúc đông khách nhất. Tôi kéo mạnh ac-sê, bồn chồn. Tôi vẫn chưa nhìn thấy kẻ tình nghi. Hoàng Anh ngồi xuống một bàn nhỏ, ngay cửa, theo lời tôi dặn. Có lẽ chị ấy mệt và khó chịu trong cái không gian mù mịt khói thuốc, hơi men. Bài nhạc jazz cũ kỹ của tôi vừa chấm dứt, bỗng có một người khách chuyển lên mảnh giấy nhỏ yêu cầu được nghe tôi tiếp tục chơi bài Elephant. Đã lâu, tôi không tập bài nhạc này. Phúc bước ra sân khấu, ngồi vào piano. Những nốt nhạc trầm hùng, hài hước đầu tiên vang lên. Ồ, tôi lại thấy mình bị cuốn đi, từng đoạn nhạc từ trí nhớ lan xuống tay, tràn lên dây đàn. Điệp khúc. Tôi đứng dậy, biểu hiện một động tác say mê khi kéo mạnh ac-sê lướt qua những sợi dây đàn thẳng căng. Cánh tay Phúc vung cao. Điểm nhấn tươi vui của bản Elephant bất hủ. Đoạn này tôi phải dậm mạnh chân. Bỗng dưng, dưới sàn rộ lên tiếng cười. Không phải vì đoạn giang tấu tươi vui của bản nhạc. Vì tôi thì phải. Bởi tất cả những đôi mắt dưới kia đang nhìn thẳng vào tôi, những gương mặt và thân hình ngả nghiêng trong tiếng cười càng lúc càng vang to. Hoàng Anh cũng nhìn tôi, lắc đầu và cười. Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười bất động trên đôi môi đẫm mùi son đỏ thắm, dậm chân mạnh ở đoạn nhạc cuối cùng. Tiếng cười bùng nổ. Bên kia, trưởng ban nhạc đã rời khỏi ghế, nhìn tôi chết lặng. Tôi rụt rè nhìn xuống. Chiếc khăn mù-xoa đã rời ra khỏi vị trí, phất phơ một bên ngực áo. Kinh khủng hơn, chiếc tất rơi xuống đất từ lúc nào. 

Hệt như một người máy tê liệt hệ thống điện, tôi gác vội cây cello vào giá đỡ, sấp ngửa bước vào trong. Chao ôi, chưa bao giờ tôi, cái cô Lim vui tươi và chẳng quan tâm đến chung quanh, lại khốn đốn như lúc này. Phúc nhào vào theo, mặt anh ta tím lại giận dữ: “Cô lại bày ra cái trò gì nữa thế, Lim?” Với tất cả xấu hổ và giận dữ, tôi gào lên: “Im đi! Em không hề cố ý!”. Ước gì mặt đất nứt toác ra, tôi sẽ chui tọt vào trong lòng đất và biến quách. Trước phản ứng dữ dội của tôi, Phúc đứng im, chết sững. Từ bên ngoài, tiếng vỗ tay từng chặp, từng chặp dội lên như sóng cồn. Trưởng ban nhạc nhíu mày, lắng nghe. Đột nhiên ánh mắt anh ta dịu lại: “Khán giả muốn cô ra chơi nhạc nữa đấy!” Tôi há hốc miệng: “Muốn ai cơ?”. Trưởng nhóm mỉm cười: “Cô, Lim ạ. Cô có dám không?”. Cảm giác từ ê chề xấu hổ chuyển sang bàng hoàng. Đột nhiên, quyết định ập đến rất nhanh. Nếu tôi không đương đầu với thách thức này, mãi mãi cảm giác xấu hổ sẽ đeo bám. Tôi sẽ không bao giờ đứng trước đám đông được nữa. Một cách thản nhiên, tôi cởi giày, nhặt mảnh khăn giấy chùi sạch vết son lem nhem. Tôi đi chân đất bước ra vùng đèn sáng. Áo ngực xẹp lép ư? Gương mặt không son phấn ư? Nỗi xấu hổ vừa mới phải đương đầu ư? Không, tôi chẳng sợ gì nữa. Để vượt lên sự chế nhạo, cười chê, tốt nhất hãy can đảm đối diện tất cả, rồi tìm cách chứng minh chính mình. Tôi chăm chú vào những bản nhạc, các đoạn ứng tấu trên cây cello quen thuộc. Tiếng cười lác đác và ánh mắt nhạo báng bên dưới kia dần dần biến mất. Cũng chẳng ai làm chuyện riêng nữa. Mọi người đang cuốn vào bản nhạc của tôi. Đêm độc diễn của tôi, không định trước. Tôi chơi mãi, cánh tay mỏi rã rời. Đúng ngay giữa khoảng dừng giữa hai bản nhạc, thình lình tôi nhìn thấy một bóng người đứng lên rời khỏi cái bàn trong góc khuất tối đen, đi về phía cửa. Tôi buông phắt ác-sê. Gác nhanh cây đàn vào bức tường, tôi chạy chân đất, bước xuống mấy bậc thang, đuổi theo kẻ tình nghi. 

Thật không may, Hoàng Anh đã đi đâu đó. Tôi bám sát theo bóng người. Ra tới gần bãi xe ngoài, tôi chạy nhanh hơn. Thu hết can đảm, tôi chạm vào lưng kẻ tình nghi. Người lạ quay lại, nhìn thẳng vào mặt tôi. Một cô gái trẻ. Vầng trán rộng, trắng muốt. Mí mắt tô đen. Bộ quần áo kiểu dáng cắt may khác thường, có lẽ theo trào lưu unisex đang thịnh hành, làm vẻ ngoài của cô ta khi nhìn xa khó phân định chàng trai hay cô gái. Vẻ mặt cô gái hoàn toàn điềm tĩnh, không hề ngạc nhiên hay khó chịu. Dũng khí mà tôi chuẩn bị sẵn để tóm gáy kẻ-được-xem-là-hung-thủ bỗng chốc tan biến. Tôi hơi lùi về phía sau một bước. Nụ cười tối sẫm lan toả trên môi, để lộ hàm răng đều đặn, trắng hoàn hảo. 

- Chào, nhận ra tôi ư? – Kẻ lạ lên tiếng trước. 

- À… ừm… Xin lỗi… – Tôi ấp úng như con nhóc ngớ ngẩn nhất trên đời. 

- Xin lỗi gì chứ. Bạn bè gặp nhau sau bao nhiêu năm! – Giọng nói từ người lạ vang lên trầm trầm, mượt mà. 

- Bạn bè gì? – Tôi nói lào khào, khó nhọc. 

- Ồ Lim, chẳng phải cậu nhận ra tớ, và đi theo ra đây hay sao? – Đôi mắt viền đen nhìn xuống chân tôi, bật lên tiếng cười khàn đục – Kìa, lại chạy chân đất nữa kìa, giống y như cách đây 9 năm, thời tụi mình học lớp sáu… 

Những ngón tay tôi duỗi dài ra. Một vệt sáng ký ức lướt nhanh qua đầu. Ồ, ánh nhìn mạnh và thẳng này, cái cách nghiêng đầu này, đôi vai ngang cứng cỏi này. Chính là cô bạn học thời niên thiếu của tôi. Chúng tôi chơi khá thân, cho đến năm lớp bảy thì cô bạn theo gia đình sang Úc. Sau đó thì chẳng có liên lạc gì hết. Trẻ con, mọi buồn vui trôi qua cũng rất nhanh. 

- Khanh! Cậu đấy sao? – Tôi thốt lên. 

Cô gái gật đầu, mỉm cười khoan khoái. 

- Tên tớ bây giờ là Katherin. Nhưng chỉ cần gọi là Kat, Kat Trần, Lim ạ 

- Cậu về khi nào? Sao không tìm mình? Lâu quá rồi đấy chứ, Khanh, à không, Kat ạ! – Niềm vui gặp bạn cũ xoá mờ hoang mang nghi ngại vừa mới đây thôi 

- Đi lâu quá, mình chẳng nhớ địa chỉ của ai. Ban nãy, mình ngờ ngợ nhận ra cậu. Cậu chẳng đổi khác gì mấy, vẫn trông trẻ con như hồi xưa. Đừng giận vì mình trì hoãn gặp cậu. Lúc nãy, thấy cậu gặp tình huống khó xử khi chơi nhạc, nên mình nghĩ để nay mai sẽ bắt chuyện. Dù sao thì mình cũng biết cậu làm việc ở đây rồi… 

- Tình cờ gặp lại bạn cũ mới bất ngờ làm sao! – Tôi nói chân thành. 

- Mình thay đổi nhiều? Cậu nhận ra mình ư? Tài thật đấy Lim ạ! 

Tôi khựng lại. Chẳng lẽ khai thật tôi chạy theo vì Kat Trần là kẻ bị tôi tình nghi hay sao. Đành nói dối vậy. Tôi lắc đầu và mỉm cười: 

- Mình ngờ ngợ thôi! 

Kat và tôi trao đổi số điện thoại. “Giờ thì mình phải về đây. Sẽ sớm gặp lại!” – Kat nói. Tôi đứng nhìn theo bóng người bạn cũ. Cô lên chiếc xe hơi, lái đi. Không, tôi không nhầm lẫn. Chính là bóng người bước vụt ra vỉa hè, cái hôm CD Nguyên bị hại. Tuy nhiên, tôi không cần gấp vội lúc này. Ít nhất, tôi đã nắm được mối dây quan trọng. Tôi quay bước trở vào trong bar. Hoàng Anh đang đẩy cửa kính, hấp tấp bước ra. “Ồ, chị vào toilet một chút, khi ra thì không thấy Lim đâu. Thế nào, đã tìm thấy được kẻ tình nghi chưa?” – Chị nắm vội bàn tay tôi. Chà, biết nói thế nào nhỉ. Tôi đành lắc đầu. Gương mặt Hoàng Anh xịu xuống, đầy thất vọng. Thật tội, chị ấy cũng căm ghét kẻ ra tay tàn độc với người khác. Nhưng tôi đang phân vân. Tôi không tin Kat, người bạn cũ của tôi nỡ làm điều dữ. Biết đâu mắt tôi quáng gà nên nhầm lẫn…

loading...

° ° °

Thứ hai, tôi vào Red Sun làm việc buổi chiều. Tôi và Hoàng Anh vào phòng nước, lấy trà và cà phê nóng. Chúng tôi nói vài chuyện lặt vặt. Hoàng Anh vẫn chú tâm vào việc tìm ra thủ phạm gây thương tích cho CD Nguyên. Tôi hứa sẽ chú tâm tìm kiếm kỹ hơn trong các khách vẫn đến uống và nghe nhạc ở bar. Hoàng Anh mỉm cười hài lòng. Chị ấy về phòng làm việc trước. Tôi muốn lấy thêm ít đường cho vào cốc trà. Khi gần bước ra ngoài, một bàn tay túm mạnh khuỷu tay tôi. Ms.Bảo kéo tôi vào góc phòng nước, gương mặt điềm đạm mỉm cười. “Có chuyện gì không chị?” – Tôi hỏi. Bốp! Một cái tát mạnh giáng thẳng vào mặt tôi. Mọi thứ quanh tôi tối tăm, toé lửa. Ms. Bảo ghé sát tai tôi, gằn giọng: “Đừng dính vào con ranh Hoàng Anh nữa, nếu cô muốn sống sót ở Red Sun này!”

 

Kỳ 16. NGUYÊN – CỐC CÀ PHÊ TỈNH TÁO

Cà phê luôn là một lựa chọn tốt sau những đêm mất ngủ. Mặc dù bác sĩ nhấn mạnh vết chấn thương ở vùng đầu mới tạm bình phục, tôi nên nghỉ ngơi và không dùng những thức uống kích thích, thế nhưng giữa vô số thức uống có sẵn trong phòng nước, rốt cuộc tôi vẫn chọn cà phê. Sáng nay tôi có cuộc họp quan trọng với các manager của Red Sun vào lúc 10h. Chắc chắn sẽ có nhiều tranh luận căng thẳng. Tôi đứng bên cửa sổ bọc kính trong suốt nhìn ra bầu trời xanh không một gợn mây. Hy vọng lát nữa, khi vào họp, đối diện với Peter Yeo, đầu óc tôi cũng bình thản và sáng suốt như khoảng trời ngoài kia. Bước ra khỏi phòng nước, một bàn tay chạm nhẹ vào vai tôi. Gương mặt Ms. Bảo khiến tôi giật mình. Trái ngược với vẻ sắc sảo, rực rỡ và hoạt bát quen thuộc mọi khi, giờ đây trông chị ta trắng bệch như một bức tượng sáp. Bộ váy áo màu xám bạc với những đường sọc viền đen thiết kế kỳ khôi, tô đậm thêm ấn tượng về một con người bị nhốt kín trong cái hộp nhựa dẻo, đang vùng vẫy đến kiệt sức. 

- Ồ, trông chị không được khoẻ lắm. Thời tiết mấy hôm nay đang chuyển mùa khó chịu quá, phải không? – Tôi thử mỉm cười. Các câu nói xã giao vô thưởng vô phạt trở nên thật hữu ích trong mấy trường hợp như thế này. 

Ms. Bảo im lặng. Đôi mắt chị ta chăm chú, như lục soát một thứ gì đó trên gương mặt tôi. Cảm giác sợ hãi chờn rợn thoáng qua. Nhưng tôi mau chóng át nó đi ngay. Xưa nay, trong dàn các manager của Red Sun, tôi biết Ms. Bảo đáng nể hơn ai hết. Chị ta luôn tìm ra những phương cách nào đó để đạt được thành công, ngay trong các hợp đồng vô cùng khó khăn. Hồi mới thành lập, một số hợp đồng lớn, Red Sun giành được cũng nhờ khả năng nhạy bén của Ms. Bảo, không cần phải tham dự những cuộc đua mệt mỏi với các đối thủ cạnh tranh. Cách đây 5 năm, Ms. Bảo làm việc cho công ty xuất nhập khẩu. Một điều gì đó khiến chị ta rời khỏi chỗ làm cũ, sang đầu quân cho công ty Red Sun. Tôi không chú tâm quá khứ nhân viên dưới quyền. Nếu trong thời gian làm việc có điều gì sai quấy,tôi có thể cho họ nghỉ việc. Nhưng đó là một tính toán thiếu kinh nghiệm. Về sau này, tôi mới hiểu mẫu người như Ms. Bảo rất khó nắm bắt. Xử lý chị ta càng khó khăn hơn. Chị ta nói cười khéo léo, hành xử trơn tuột như một con lươn. Song song với những bản hợp đồng đầy béo bở mang về cho Red Sun, chị ta vẫn làm những điều gì đó khuất tất, thu lợi riêng tư. Tin đồn rỉ ra từ các công ty đối tác. Tuy nhiên, chỉ là những tin tức mù mờ. Với sự thính nhạy đặc biệt, chị ta thừa biết thực chất mối quan hệ của tôi và Peter Yeo. Cách đây vài tháng, thỉnh thoảng tôi gặp Peter và chị ta đi ăn cùng nhau ở những nhà hàng sang trọng. Một lần, khi tôi có việc cần gặp gấp ông ta ở cái biệt thự trong khu đô thị sang trọng, tôi thoáng nhìn thấy Ms. Bảo bước ra từ cổng ngôi nhà, với mái tóc hơi rối, gò má ửng đỏ và dáng điệu hấp tấp. Một người phụ nữ biết tận dụng mọi lợi thế của bản thân sẽ chẳng bao giờ thất bại trong công việc, tôi đã tự nhủ. Vì thế, thật bất ngờ khi lúc này đấy đối diện tôi là trưởng phòng Sales trong dáng vẻ nhợt nhạt này. 

Đưa cho chị ta cốc cà phê đang cầm, tôi hạ giọng nhẹ nhàng hơn: 

- Chị cần nói riêng gì với tôi ư? 

Ms.Bảo gật đầu, đồng tử trong đôi mắt một mí giãn ra căng thẳng. Nhấp tách cà phê từng ngụm nhỏ, chị ta nói chậm rãi: 

- Bên công ty J&P vừa gửi sang một kế hoạch đột xuất. Họ cần phải tổ chức gấp một hội nghị khách hàng, quy mô rất lớn. Tôi đã thương lượng, để họ phải trả cho Red Sun khi tổ chức sự kiện này ở mức giá cao nhất có thể. Tôi muốn, lát nữa, trong cuộc họp, anh đứng về phía tôi. Tôi muốn trực tiếp thực hiện cái job này chứ không phải bất kỳ ai khác. 

- Nếu chị làm tốt nhất, và chị thuyết phục ban giám đốc tin là thế, thì không ai khác ngoài chị sẽ bám cái job này. Đó là điều đương nhiên! – Tôi hơi ngạc nhiên vì trò vận động hành lang bất thường của trưởng phòng Sales. 

- Anh nghĩ thật như thế sao? – Đôi mắt Ms. Bảo long lên rất nhanh rồi lại mờ dịu đi. Nụ cười mềm mại nở trên đôi môi chị ta – Thôi được, không tranh cãi về chuyện này làm gì. Chỉ có điều lát nữa, nếu cần, anh nên đứng về phía tôi. Hãy tin tôi đi, tôi sẽ mang lợi về cho Red Sun, công ty của anh! 

Ms. Bảo hơi dằn giọng ở câu cuối cùng. Đầu óc phụ nữ vừa quái quỷ, vừa hạn hẹp. Chị ta thừa biết Red Sun thuộc về ai. Thế nhưng, vì cần tôi trợ giúp, chị ta sẵn lòng tung ra một lời phỉnh nịnh khốn khổ. Ms. Bảo quay lưng bước đi, phần nào lấy lại chút tự tin. Tôi trở vào phòng nước lấy cốc cà phê khác. Tôi bấm nút máy pha cà phê, đứng chờ, lại nhìn ra ngoài trời. Tiếng chạy như xé gió sượt qua. Tiếng thở gấp. Tôi ngoảnh phắt lại. Designer Lim thắng gấp, lảo đảo suýt ngã. Bám tay vào cạnh bàn bày ly tách và những gói trà, cà phê, cô nhóc trợn mắt nhìn tôi, phùng má thở phập phồng. Gương mặt với mái tóc ngắn vuốt keo trước trán làm cô nhóc rất giống một con cá nóc sặc sỡ. Cái dây đeo USB trước ngực Lim như con lắc đồng hồ gặp trục trặc, khua cuồng loạn. Bộ dạng cô ta chẳng khác nào cái hôm cô ta lao thẳng chiếc vespa bọ hung vào mũi xe tôi. 

- Chắc chắn trong công ty này không có quái vật, cũng không có người ngoài trái đất tấn công, vì thế cô không cần phải chạy trốn điên cuồng! – Tôi nhíu mày nhắc nhở nữ nhân viên. 

- Ồ, em không chạy trốn ai hết. Em đi kiếm anh, CD Nguyên ạ! – Cô nhóc nói cuống quýt, vẫn thở rốc lên. 

- Có việc gì thế? 

- Về hội nghị khách hàng bên J&P. Em nghe nói có làm phim quảng cáo – Cô nhóc bắt đầu liến láu như điên, hai bàn tay nhỏ đan vào nhau, vặn vẹo, rồi huơ lên – CD Nguyên, hãy cho em tham gia thực hiện phim hoạt hình 3D về những viên thuốc. Ui, đêm qua em đã nghĩ đến nổ tung óc ra ấy chứ. Cuối cùng thì ý tưởng đã loé lên.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: