truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Công chúa cầu thân – Chương Ngoại Truyện 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Công chúa cầu thân – NHẬT KÝ HÀN DIỆC THÀNH

 

NHẬT KÝ HÀN DIỆC THÀNH 1
DENNIS Q. DỊCH

Thứ hai, trời trong , 27.5.200X

Hôm nay thời tiết nóng quá, tôi thấy hơi ghét bộ âu phục trên người, cảm giác còn lâu mới thoải mái bằng bộ trang phục vải bông mỏng manh trước đây, nhưng bó tay thôi, đàn ông bây giờ đều mặc thứ này, tôi cũng chẳng còn cách nào khác, tôi không muốn chơi nổi quá, lại thêm Vinh Nhi nói nàng rất thích đàn ông mặc âu phục, nên tôi cũng đành phải nhịn vậy.

Nhắc đến Vinh Nhi là tôi tức giận đầy ứ bụng, đúng thế, trời rất nóng, nhưng nàng cũng không thể mặc ít như thế chứ! Bà nó, điên thật!

Việc này phải kể đến từ lúc đón cô tan sở, vì nàng nói không muốn trở thành một người phụ nữ chỉ biết dựa dẫm vào đàn ông, nên nàng vẫn đi làm, hơn nữa còn kiên quyết từ chối kiến nghị giữ nàng ở lại tập đoàn Hàn Thị của tôi mà đi làm ở “Sáng Kỳ”, còn dương dương tự đắc bảo tôi rằng: “Công ty của bọn em là top 500 mạnh nhất thế giới đó!” Khẩu khí nghe như cô là top 500 không bằng, tôi không nhẫn tâm nói cho cô biết, để có thể cho cô vào công ty đó, tôi đã bị tổn thất quá lớn, phải đổi bằng điều kiện để cho thân tín cho ông chủ Sáng Kỳ đến làm việc dưới trướng tôi mới được! Haizzz, cô bé ngốc nghếch, nàng đâu có tư chất của “nữ cường nhân” đâu! Bà nó chứ, thân tín của ông sếp Sáng Kỳ cũng ngố chịu không nổi, sao toàn gây tai họa cho tôi? Chẳng lẽ Vinh Nhi ở Sáng Kỳ cũng như vậy ư?

Nói xa quá rồi, trở lại chuyện tôi đến đón Vinh Nhi tan sở vậy, hôm nay tôi đến sớm một chút, cảm thấy hơi buồn chán, cũng học theo người ta cách dựa vào xe ngắm các em gái ăn mặc mát mẻ, ngắm mãi ngắm mãi rồi cảm thấy bóng dáng em gái chân dài xinh đẹp phía xa kia có vẻ quen quen, cặp mắt của cơ thể hiện giờ của tôi hơi cận thị, tôi lại không quen đeo kính, nên đành nheo mắt lại nhìn cho rõ, lần này vừa nhìn, chỉ cảm thấy gan ruột muốn nổ tung.

Không sai, tôi thích những em gái ăn mặc mát mẻ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi chịu để vợ yêu của mình mặc hở hang cho người khác dòm ngó!

Tôi nổi điên thật sự! Không nói thêm câu nào đã nhét luôn cô nàng vào xe, vì động tác thô lỗ nên cô nàng đến giờ vẫn không thèm đếm xỉa gì đến tôi.

Thôi thôi, tôi buồn ngủ rồi, phải đi ngủ đây, đàn ông mà, sao đầu óc lại như phụ nữ được, nàng không đoái hoài gì đến tôi thì cũng vẫn là vợ yêu, không quan tâm cũng chẳng sao, ôm nàng đi ngủ là được mà, tôi đâu có bắt nàng lơ tôi đâu!

Phải rồi, Vinh Nhi cũng nói, dạo gần đây tôi không biết đã bắt chước ai mà cũng bắt đầu nói “bà nó chứ” rồi, không tốt chút nào, phải sửa lại, tôi thấy nàng nói rất có lý, tôi đường đường là Hoàng tử Ngõa Lặc, sao có thể nói “bà nó chứ” được? Ôi xấu hổ quá! Sửa thôi!

NHẬT KÝ HÀN DIỆC THÀNH 2

Thứ sáu, trời trong nhưng gió lớn, 31.5.200X

Hôm nay cuối cùng cũng làm lành với Vinh Nhi, thực ra cũng có gì to tát đâu, Vinh Nhi cứ nói có lúc tôi quá đáng giống “sa trư” (gia trưởng, chủ nghĩa gia trưởng) gì đó, lại còn giảo hoạt như hồ ly nữa, tôi không hiểu, heo với hồ ly có thể đứng gần nhau ư? Chẳng phải là hai thái cực à? Sao lại có thể dùng chung với nhau được? Hả? Đúng rồi, mà cái gì gọi là Sa Trư? Sao tôi cứ cảm thấy hình như chưa từng nghe bao giờ vậy?

Sáng hôm nay, sếp bên Sáng Kỳ gọi điện cho tôi, nói hắn chịu không nổi nữa rồi, nguyên văn là: “Người anh em à, cậu làm ơn làm phước rước bà hoàng nhà cậu đi nhanh nhanh một chút có được không, chỉ cần cô ấy không đi làm, tôi đưa cho cô ấy hai tháng lương được chứ?”

Tôi nghe câu này xong có vẻ không vui, nhà chúng tôi thiếu tiền của cậu chắc? Chẳng qua chỉ để nàng vui thôi mà! Thật là!!! Tôi có một tật thế này, tức là không dễ để người ta trở mặt, theo lời Vinh Nhi nói thì chính là thuộc dạng người vừa cười vừa đâm dao ấy, vậy nên tôi cười nói với ông sếp Sáng Kỳ: “Thế này vậy, cậu để cô ấy đi làm, cậu trả cô ấy bao nhiêu tiền thì tôi đền lại cậu gấp đôi!”

“Tôi sẽ cho cậu gấp đôi hơn số cơ bản của cậu!” Hắn ta kì kèo.

“Tôi gấp đôi nữa!”

“Đại ca à, hay là cậu để cô nàng sinh con đi, cậu thấy được không?” Sếp bên đó lại đề nghị, “Để cô nàng sinh liền tù tì đứa này đến đứa khác, không để cho cô nàng có thời gian rảnh là xong!”

Chủ ý cứt gì thế! Nếu tôi có thể để nàng ngoan ngoãn nghiêm chỉnh ở nhà sinh con thì tôi cần gì phí sức như vậy! Cái thằng cha sếp Sáng Kỳ này cũng chẳng hiểu chuyện, toàn nói những lời tôi ghét cay ghét đắng, thế là tôi định không nể mặt hắn nữa.

“Thế này đi, cậu để bà xã tôi về vậy, như thế cũng tốt, dù gì thân tín của cậu bên này cũng không thoải mái, hai chúng ta đều giải thoát cho nhau!” Tôi thờ ơ nói.

Sếp bên Sáng Kỳ quả thực mâu thuẫn đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng cũng nghiến răng đáp: “Thôi được, cứ để chị dâu ở chỗ tôi làm việc vậy!”

Tôi cười giễu, hắn vẫn cảm thấy thiệt thòi, xì! Bà xã của tôi tôi phải yêu quý chứ! Có điều, Vinh Nhi à, nàng thật sự biết cách gây phiền phức đến thế sao? Nàng đã làm chuyện tầm bậy gì rồi?

Không làm được phụ nữ công chức hiện đại, thì chúng ta về nhà làm phụ nữ nội trợ chính cho gia đình đi, hay biết bao! Sao nàng không chịu chứ?

Còn nữa, Vinh Nhi, tại sao cứ nhắc đến chuyện sinh con là nàng lại phản đối ngay thế? Chẳng lẽ nàng vẫn nhớ đến chuyện kia sao? Haizzz, Vinh Nhi, thực ra ta cũng rất muốn trò chuyện với nàng về những chuyện này, nhưng lại không dám, thật đấy, đến cả ta đây mà vừa nghĩ đến cũng cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu rồi.

Vinh Nhi, Vinh Nhi…

Hoàng đế anh trai 
Người dich: ntcd119

Ta là Chu Quốc hoàng đế, nhưng lại không thể bảo vệ nổi một người phụ nữ, người con gái ta yêu.
Nàng mặc áo cưới, từ từ đi về phía ta, nhưng cũng là lìa xa ta, màng che mặt làm ta nhìn không rõ gương mặt nàng, như vậy cũng tốt, ta không phải thấy gương mặt ai oán, ánh mắt đau lòng của nàng. 

Tất cả mọi người đều biết nàng là hoàng muội của ta, niềm tự hào của Chu Quốc Phúc Vinh công chúa, nhưng không ai biết nàng là người mà ta đặt trong tim, thậm chí chính nàng cũng mông lung không rõ ràng.

Hơn mười năm trước đây, nàng cũng từng bước bước đến bên ta, một tiểu nha đầu bé nhỏ mới biết đi chập chững. 
“Nhất cẩu cẩu, nhất cẩu cẩu”, cô bé gào bằng giọng non nớt, bàn tay nhỏ nắm đóa hoa đã bị vò nát nhìn không ra nguyên dạng, vấp tới vấp lui hướng về phía ta đi tới, phía sau cung nữ sợ cô vấp té, muốn ôm lấy cô bé, nhưng cô bé cứng đầu vùng ra sống chết không cho cung nữ ôm làm họ cuống cuồng mặt mũi đỏ bừng. 
Vào thời điểm đó ta không thích nàng, lại có chút chán ghét nàng, ghét nàng luôn được Phụ hoàng sủng ái, ghét nàng luôn giống như một cái đuôi nhỏ theo phía sau ta, ghét nàng luôn đem “Ngọc ca ca” gọi thành “nhất cẩu cẩu.” (ha ha ha ^^)

“Ôm một cái, cẩu cẩu ôm một cái”, nàng rốt cuộc cũng đã loạng choạng tới được trước mặt ta , ôm chân ta, hét lên hạnh phúc, ta cau mày nhìn nàng, sau đó nhìn thấy mẫu hậu xa xa đang nhìn ta mỉm cười, ta bất đắc dĩ bế nàng lên. Nàng thực sự trông như một viên thịt nhỏ, ta cay đắng nghĩ.

Kỳ thực, khi đôi tay ngắn củn của nàng vòng qua cổ ta, cơ thể mềm mại nép vào lòng ngực ta, cảm giác không đến nỗi tệ, nếu nàng không cho ta rửa mặt bằng nước bọt của nàng.

Sau này, thân là một hoàng tử, ta mỗi ngày đều rất bận rộn, phải học tất cả mọi thứ mà một thái tử cần biết, ngay cả cưỡi ngựa bắn cung . Khi ta lớn lên, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn ta thay đổi , không còn là nhìn một hoàng tử được nuông chiều nữa, mà trở thành kính sợ, ngay cả một vài anh em họ mà ta đã chơi ngày trước cũng không còn cùng ta đùa giỡn nữa, gặp ta cũng chỉ cung kính hô một tiếng “Thái tử điện hạ”. Ngoại trừ nàng, nàng vẫn quấn quanh bên ta như trước, vẫn thích làm cái đuôi nhỏ của ta, sự thay đổi duy nhất là nàng là cuối cùng đã không còn gọi ta là “cẩu cẩu.”
Mẫu thân của ta là Đại Chu hoàng hậu, mẫu thân của nàng là quý phi được Phụ hoàng sủng ái nhất. Trong mắt của tất cả mọi người là “thủy hỏa bất dung” , nhưng họ lại trở thành bạn bè tốt của nhau, ta thật không hiểu được họ có âm mưu gì. Cuộc sống trong hoàng cung là đấu tranh ghen ghét, làm thế nào họ có thể trở thành bằng hữu? Cho đến một ngày, trong tẩm cung của mẫu hậu ta nghe lén được câu chuyện của họ, thì ra lý do họ có thể trở thành bạn bè tốt, đơn giản chỉ vì người họ yêu thích không phải là cùng một người đàn ông, người mẫu hậu ta yêu là Phụ hoàng trong khi người mẫu phi của nàng yêu là Thẩm thị vệ, một thị vệ bí ẩn trên mặt lúc nào cũng tươi cười.

Có lẽ đó là từ ngày đó, ta không còn coi nàng như em gái của ta.
Khi nàng chín tuổi, mẫu phi của nàng qua đời, nhìn bộ dạng khóc lóc đau thương của nàng, ta thật đau lòng. Mẫu hậu thương xót đưa nàng về tẩm cung nuôi dưỡng, nàng dần lớn lên tính tình trở nên trầm mặc, lẵng lặng đọc sách, lẵng lặng viết chữ. 
Dần dần, ta thích ở bên cạnh nàng, thich quan sát nàng làm chuyện của nàng một cách lặng lẽ, thích nhìn ý cười ẩn trong đôi lông mày của nàng, thích xem dáng vẻ bồn chồn của nàng. 
Tình cảm phát triển trong vô thức, như cỏ dại, và khi được phát hiện, thì nó đã gần như làm ta phát điên, chỉ là không biết nàng có cùng tâm tư như ta không? Đó là điều mà ta thường nghĩ tới.

Sau đó, Phụ Hoàng băng hà để lại cho ta một nước Đại Chu mục nát, sau đó mẫu hậu cũng theo sau Phụ Hoàng ra đi. Lúc bà hấp hối, điều mà bà lo lắng không phải là ta mà là nàng.
“Tìm cho Vinh nhi một nơi nương tựa tốt, không cần đại phúc đại quí, chỉ cần nàng bình an.” Mẫu hậu nắm tay ta nói.

Ta không mở lời, bởi vì ta không thể hứa.
Hơi thở của mẫu hậu càng không ổn định hơn,càng thêm run rẩy: “Ngươi không thể, Ngọc nhi, nàng … … là muội muội của ngươi. “

“Nàng không phải” Ta mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm mẫu hậu , “Ta biết, nàng không phải”

“Nàng phải, nàng là muội muội của ngươi!” Mẫu hậu giận dữ, mặt đỏ hồng , “Ngươi muốn để thể diện của Phụ hoàng ngươi ở đâu,chỗ nào?”

Đúng vậy, thể diện của Phụ Hoàng, thể diện của hoàng thất, vì vậy nàng chỉ có thể là muội muội của ta.

Sau đó, ở phía bắc người Ngõa Lặc đánh qua vùng biên giới, ta chưa kịp ổn định lại triều đình, Vương thúc người hai lần đẩy lùi quân Ngõa Lặc đã qua đời, không còn ai đủ sức chống lại quân Ngõa Lặc. Hai mươi năm sống trong hòa bình đã làm cho các võ tướng của Chu Quốc quên đi làm thế nào để đánh giặc.

Giao thành, cống nộp, tất cả những việc mà một vị vua không thể chịu đựng ta đều nhịn, cái ta cần bây giờ là thời gian để làm cho Chu Quốc trở thành một cường quốc, cho nên bất kể là điều kiện gì ta đều nhịn, chính thật không ngờ Ngõa Lặc hoàng đế yêu cầu Phúc Vinh công chúa đi cầu thân. Ngày đó, ta đã đập vỡ tất cả mọi thứ trong tẩm cung.

Giang sơn và nữ nhân, ta không bao giờ nghĩ có ngày ta chỉ có thể chọn một.
Vì đất nước, ta đành hi sinh nàng, nàng đã đến tìm ta, ánh mắt tràn đầy ai oán, nàng nói không muốn đi cầu thân, không muốn lấy lão già đó, tình nguyện cả đời không lấy chồng, chỉ cần để nàng ở trong cung điện với ta.

Ta quay đi, sợ nhìn vào mắt nàng , không dám để nàng nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt của ta, cố làm ra vẻ cứng rắn, lạnh lùng nói: “Ngươi nhất định phải đi, vì Đại Chu. “

Nàng không còn khóc, chỉ lặng lẽ quay về, nhìn nàng từ từ đi ra khỏi cửa, ta thực sự sụp đổ ngồi phịch trên ghế hoàn toàn tê liệt. Ta đã nói với bản thân mình, ta là một vị vua, nữ nhân và tình cảm không bao giờ có thể trở thành quan trọng nhất, chỉ cần cho ta thời gian, ta sẽ đoạt lại nàng, cho nàng sự tôn trọng, cho nàng tất cả mọi thứ.

Lúc đó, ta không bao giờ nghĩ rằng có một số thứ một khi đã mất, sẽ không bao giờ tìm lại được, và ta cũng không nghĩ rằng nàng để lại cho ta một bất ngờ, như thể việc đó tuyệt đối phải xảy ra.

Sau đó, ta nghĩ, nếu ta biết kết quả sẽ như thế này, liệu ta có để cô ấy đi không? Một thời gian dài vẫn không có đáp án, ta không biết, ta không biết có thể hay không ôm lấy nàng, nói với nàng ta yêu nàng, không phải tình cảm huynh muội, mà là một người đàn ông yêu một người phụ nữ.

Ta không biết, bởi vì không bao giờ có được chữ ‘nếu’, ta vốn dĩ là một vị đế vương.

Lụm được 1 tấm hình của anh Thừa Đức (trên mấy trang web tiếng Trung mà ko biết đọc tiếng Trung nên không biết phải không, mà 90% là phải) hắc hắc!! ^o^

 

Ảnh này đã được co lại. Bấm vào thanh này để xem với kích cỡ đầy đủ. Ảnh gốc có kích thước 700×525.

 

 

Công chúa cầu thân – Ngoại truyện

NGOẠI TRUYỆN
DENNIS Q. DỊCH

Tôi là Hàn Diệc Thành, người thừa kế đầu tiên của tập đoàn Hàn Thị, nghe đồn trước kia từng là công tử đào hoa được vinh danh trên bảng vàng giải trí của báo giới, như trong một bức hình lớn được phối cảnh rất đẹp, đương nhiên trong hình không chỉ có mình tôi, mà luôn có những cô gái khác nhau diễn cảnh chung, hoặc ôm hoặc khoác vai, vô cùng thân mật.

Bạn hỏi tôi vì sao tôi lại dùng từ “nghe đồn” phải không? Vì tôi không nhớ gì cả, phải, tôi đã không còn nhớ gì nữa. Năm 27 tuổi tôi kinh qua một tai nạn chết đi sống lại, tôi đã lái xe đụng phải thành cầu trên cầu vượt, xe lật và lăn đi rất xa. 

Tất nhiên bức ảnh ấy lại được đặt trên trang nhất các tờ báo, sau đó thế nào cũng có người chỉ hiện trạng xe lật thảm khốc đó mà nói với người cạnh bên: “Nhìn xem! Đây chính là báo ứng!” 

Đáng tiếc, tôi lại không chết, sau khi hôn mê 24 ngày trời, tôi đã thức dậy như một kỳ tích, thế là lại có người chỉ tay lên trời chửi: “Sao ông không mở mắt ra hả?” 

Nhưng những người đó nào biết được, tôi tuy không chết, nhưng Hàn Diệc Thành đã toi rồi, phải, hắn đã chết, từ khi tôi tỉnh dậy, trong đầu tôi chẳng còn chút ký ức của hắn ta nữa, thay thế vào đó là ký ức của một người đàn ông tên là Thừa Đức, rất dài, một ký ức trọn hai mươi ba năm. 

Tôi không rõ đã có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không phân biệt nổi rốt cuộc mình là Hàn Diệc Thành, hay là chàng trai có tên Thừa Đức ấy. 

Cha mẹ của Hàn Diệc Thành, ồ không, phải nói là cha mẹ của tôi, đã vạn phần thỏa mãn với việc chết đi sống lại của tôi, cho nên không hề quan tâm đến việc bây giờ tôi có phải đã quên béng mất họ hay không, họ nói chỉ cần tôi sống là đã quá đủ! 

Lúc nghe thấy câu nói ấy, tôi bỗng dưng muốn khóc, vì trong ký ức của người đàn ông tên gọi Thừa Đức ấy, cũng từng có một cô gái nói như thế với anh ta, cô ấy bảo, cô chẳng quan tâm đến chuyện gì cả, chỉ cần tôi tiếp tục sống, vậy là đã quá đủ! 

Bác sĩ nói bệnh tình của tôi cũng rất kỳ quặc, ông đã từng nhìn thấy những trường hợp mất trí nhớ, nhưng chưa từng có kiểu mất trí nào giống tôi, vì chẳng những khả năng đọc viết của tôi đã bị mất hẳn, hơn nữa còn quên luôn cả những việc có liên quan đến xã hội hiện đại. 

Ông ta nói đúng, giờ tôi vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên thấy chiếc hộp vuông trên tường bỗng xuất hiện những người nhỏ tí xíu, tôi đã kinh hãi đờ ra, cảm thấy vừa mới mẻ vừa khó hiểu, thế giới này sao lại có người nhỏ đến thế? Vả lại tôi còn rất hiếu kỳ, làm sao cho họ ăn được nhỉ? 

Lần đầu tiên dùng điện thoại, tôi chỉ muốn xé toạc dây điện ra để tìm xem người đang nói chuyện với tôi nấp ở chỗ nào, về sau họ cho tôi một cái không có dây, tôi mới biết rằng, à thì ra vốn có một đồ vật thần kỳ nghe được ngàn dặm như thế… 

Lần đầu tiên ngồi xe hơi, tôi thấy rất khó chịu, buồn nôn, muốn nôn ra, họ nói do tôi gặp tai nạn xe nên có sự sợ hãi trong tiềm thức với xe hơi, lúc đó tôi vẫn không hiểu cái gì là tiềm thức, về sau tôi mới rõ cảm giác khó chịu ấy không phải do tiềm thức gì gì đó, mà là do tôi bị… say xe… 

Quá nhiều lần đầu tiên, cuối cùng tôi đã từ từ quen thuộc với xã hội này, cũng khiến tôi càng thêm quả quyết rằng, tôi chẳng phải Hàn Diệc Thành, tôi là hồn ma ở thế giới này, tôi là Thức Đức, là tam hoàng tử Thừa Đức của Ngõa Lặc. 

Nhưng mà, Vinh Nhi đâu? Nàng đang ở nơi nào? Nàng đã sinh sống ở một nơi như thế này sao? 

Nằm lại trong bệnh viện gần hai tháng, bác sĩ nói với tôi ông có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là các cơ quan sinh lý trong cơ thể tôi đã phục hồi rất tốt, có thể xuất viện được rồi. Còn tin xấu là đến giờ ông vẫn không hiểu nổi tại sao tôi lại mất sạch hoàn toàn ký ức đến thế, còn nói nếu tôi cần hòa hợp với xã hội này lại từ đầu thì phải học lại toàn bộ, tốt nhất là bắt đầu từ cấp tiểu học, không, ông sửa lại rất nhanh, hay là nên bắt đầu từ mẫu giáo đi, học abc cái đã rồi tính sau. [ OMG tội nghiệp chàng =)) ] 

Cuối cùng, ông lại nói với tôi bằng giọng điệu lạc quan, qua trắc nghiệm thì IQ của tôi rất cao, học thứ gì cũng sẽ rất nhanh thôi, không phải lo. 

Cha mẹ tôi nói chẳng sao cả, cho dù tôi không học cũng được, tiền trong nhà đủ nuôi tôi cả mấy chục đời. 

Lúc bắt đầu tôi vẫn cố học, tôi bắt ép mình phải gia nhập vào xã hội này, muốn tìm ra Vinh Nhi của tôi trong đám đông người chen chúc như kiến, tôi biết, nàng đang ở đây… 

Lúc ấy, tôi vẫn chưa biết có thể đăng tìm người thân trên báo chí hoặc đài truyền hình, cũng không rõ có thể tra xét hộ tịch một ai đó ở cục công an, tôi không biết chữ của thế giới này, tuy xem ra có vẻ rất đơn giản, nhưng tôi vẫn cần có thời gian để quen với nó. 

Lúc mới bắt đầu, vì tôi quá sốt ruột nên tôi định nhờ người khác viết thay thông báo tìm Vinh Nhi hoặc Sở Dương, đồng thời trong một buổi chiều trời quang đãng, đem dán dọc theo các con đường, nhưng chưa đợi tôi dán được mấy tấm, đã có một bà dì trên cánh tay có đeo băng đỏ chặn tôi lại. 

Bà nói: Thấy cậu ăn mặc sành điệu như vậy, sao lại làm những chuyện vớ vẩn thế này! Phạt tiền! 

Cha mẹ tôi cũng phát hiện ra sự kỳ quặc của tôi, họ hỏi tôi đang tìm ai, tôi nói tôi muốn tìm một cô gái, họ còn tưởng tôi nhớ lại chuyện xưa kia, liền hỏi tôi tìm cô nào, tôi bảo đó là một cô gái tên Vinh Nhi hoặc Sở Dương, họ vẫn có đôi chút mơ hồ, lại hỏi đó là mấy người, tôi đáp chỉ một thôi, họ lại tiếp tục hỏi cô ấy trông thế nào, tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời là không biết. 

Phải, tôi không biết, vì hình dáng tôi đã thay đổi, tôi không biết Vinh Nhi có thay đổi hay không. 

Cha mẹ hiện giờ của tôi nói họ sẽ giúp tôi tìm, nhưng tôi phải gấp rút học hỏi, học tiếng Hán, học ngoại ngữ, học quản trị kinh doanh gì gì đó, vì họ chỉ có một mình tôi là con trai, tôi là người thừa kế đầu tiên của Hàn Thị. 

Tôi cười, con người luôn tham lam, lúc tôi vừa tỉnh dậy thì họ nói chỉ cần tôi sống là đủ rồi, nhưng hiện giờ họ lại thấy không đủ nữa. 

Họ quyết định đưa tôi ra nước ngoài, một là vì nước ngoài có bác sĩ giỏi hơn, hai là để tôi có thể học hỏi thêm nhiều kiến thức về ngành kinh doanh hơn, ba là có hoàn cảnh ngoại ngữ, tôi hồi phục lại khả năng ngoại ngữ của mình nhanh chóng hơn nhiều. 

Thực ra trong lòng tôi hiểu rõ, họ nóng ruột muốn tôi đi du học là vì một nguyên nhân quan trọng hơn, họ sợ tôi sẽ trở lại những ngày tháng lấy đêm làm ngày, ăn chơi trác táng của thuở trước. 

Tôi biết mình hiện giờ không phải là Tam hoàng tử Ngõa Lặc nắm trong tay đại quyền, tôi bắt buộc phải chấp nhận một số việc, mà chuyện khiêm tốn, che giấu năng lực vốn trước giờ không phải là xa lạ đối với tôi, tôi hiểu được phải nhẫn nhịn, cũng hiểu được nên nhẫn nhịn thế nào. 

Vinh Nhi, em đang ở đây, anh biết, anh sẽ quay về tìm em. Trước khi lên máy bay tôi đã tự nhủ, sau đó bước thẳng lên máy bay không quay đầu lại. 

Tất nhiên khi lên máy bay, tôi lại buồn nôn, chẳng những bị say xe mà còn bị say máy bay, tôi bắt đầu nhớ nhung chiến mã của mình, và cả xe ngựa của Hoàng gia Ngõa Lặc nữa. 

Hai năm sau, khi tôi lại trở về thành phố này, chẳng ai biết tôi đã có thay đổi lớn thế nào, đến cả cha mẹ tôi cũng không tưởng tượng nổi, họ chỉ cảm thấy tôi càng xa lạ hơn, có lần mẹ tôi lo âu buồn rầu trò chuyện với tôi, nói tôi bây giờ khiến họ không hiểu nổi nữa. 

Tôi cười thầm, tôi chỉ mới bắt đầu thích nghi với xã hội này, đã trở thành một Thừa Đức có thể sinh tồn trong xã hội hiện đại rồi. 

Tôi bước vào tập đoàn Hàn Thị, chính thức tiếp quản cơ nghiệp gia tộc đồ sộ này, tôi phát hiện rằng, thực ra những việc này không hề khó khăn, chí ít cũng vẫn kém xa với những phức tạp trong tranh đấu quyền lợi ở hoàng cung. 

Từ khi trở về, tôi mải miết tìm kiếm Vinh Nhi, chỉ có điều thế giới này to lớn hơn tôi nghĩ, trong lòng tôi bắt đầu dậy lên một nỗi lo sợ mơ hồ, bắt đầu hoài nghi tôi thật có thể tìm ra cô ấy được hay không? 

Cho đến một ngày, trong tích tắc cửa thang máy khép lại, tôi nghe thấy tiếng gọi “Sở Dương” bên ngoài… 

Nghe thấy cô ấy đẩy cửa bước vào, tôi lại không có can đảm nhìn cô, càng không dám hỏi thẳng xem cô có phải là Vinh Nhi không, tôi sợ, sợ hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Quả nhiên, cô vẫn khiến tôi thất vọng, cô nói cô không biết những chữ này. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có phần mỏi mệt, khoát tay để cô ra ngoài, rồi không nhịn nổi lại cầm tệp tài liệu lên xem một lần nữa những chữ Vinh Nhi đã từng viết cho tôi, không ngờ vừa mới nhìn, đã khiến tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, tôi không kìm được dụi dụi mắt, thấy vết son môi trên giấy không hề mất đi, lúc này mới rõ mình không hoa mắt, đó là cô, là Vinh Nhi! 

Niềm vui sướng cực độ ập đến như những con sóng, suýt nữa khiến tôi váng vất, tôi mừng rỡ đảo đến mấy vòng trong văn phòng mới nghĩ đến chuyện cô dám lừa tôi, dám không chịu nhận tôi! Cô gái này, ước chừng bây giờ đang tính gói ghém tay nải chuẩn bị tẩu thoát, nhưng tôi sao có thể để cô ấy đi được! 

Nhào đến bộ phận cô làm việc, ở đó tất cả mọi người đều ngạc nhiên đờ ra nhìn tôi, tôi còn thời giờ đâu đếm xỉa đến ánh mắt của họ, gọi to: “Vinh Nhi…” tìm kiếm khắp nơi bóng dáng thân thuộc ấy, nhưng trong căn phòng ấy lại không tìm thấy Vinh Nhi yêu quý của tôi, lúc này tôi mới sực nhớ ra, cô đã thay đổi hình dáng bên ngoài, cô tưởng chỉ cần cô không lên tiếng thì tôi sẽ không tìm ra. 

Tôi cười, nheo mắt lại cười rất sung sướng, tôi tin mình có thể tìm ra cô, cho dù tướng mạo cô có thay đổi, tôi vẫn sẽ tìm ra cho được! Tôi bước về phía góc phòng, nhìn thấy cô ấy đang cố làm ra vẻ bình tĩnh, quả nhiên đang chuẩn bị chuồn đi, hình dáng đã khác, thân người cũng cao hơn, nhưng tôi biết, đây chính là Vinh Nhi, đây là Vinh Nhi của tôi. 

“Lần này lại muốn chạy đi đâu?” Tôi cười hỏi.

Catalog: 

Thư viện sách

Công chúa cầu thân – Ngoại truyện 4

Ngoại truyện 4: Nếu Thừa Đức và Sở Dương…

Phồn Đô, Hoàng Thành, trong điện Cần Chính.

Thời gian là 1 buổi sáng mùa xuân rực rỡ.

Tân Hoàng đế Ngoã Lặc- Thừa Đức đang nỗ lực cày cuốc trên 1 mẫu 3 sào đất của mình! (cạnh thư án) Haiz,làm Hoàng đế thật là khổ! Mọi người xem, giờ đây đến các triều thần cũng có ngày nghỉ rồi, quy định này là do Hoàng hậu Ngoã Lặc đề ra, cứ cách 6 ngày sẽ có 1 ngày toàn dân nghỉ ngơi, nghe nói trước khi đề ra quy định này Hoàng đế vốn không ủng hộ. Đúng là chuyện khôi hài, toàn dân nghỉ ngơi? Thế quân địch đến xâm chiếm thì làm thế nào? Nhưng vì thái độ của Hoàng hậu quá cứng rắn, còn hoàng đế của chúng ta đối với hoàng hậu lại, khụ khụ, không nói cũng biết! Theo nguồn tin đáng tin cậy của cung nữ trực hôm đó, buổi tối hoàng đế và hoàng hậu đánh nhau cả 1 buổi tối trong tẩm cung. Tuy mọi người không dám đến gần nghe ngóng, nhưng sáng ngày hôm sau, khi hoàng đế đi ra ngoài thì thần khícủa người ủ ê rầu rĩ, sắc mặt mang màu đỏ không tự nhiên cho lắm. Ngay ngày hôm đó, hoàng đế đã bố cáo thiên hạ, quy định việc có thêm ngày nghỉ. Trận chiến đó hoàng hậu tuy toàn thắng nhưg phải khó khăn lắm mới đạt được, cả 1 ngày không xuống giường nổi! Có thể thấy lúc đó tình hình chiến trận ác liệt đến mức nào, nói xa rồi, xa rồi, phải quay lại câu chuyện chính thôi.

Tuy hôm nay là ngày toàn dân nghỉ ngơi nhưg hoàng đế vẫn phải làm việc 1 cách cực khổ mà bản tấu trên thư án chẳng thấy ít hơn là mấy. Cuối cùng, hoàng đế sau khi xem bản tấu “Trời giáng xuống điềm làh, trời phò trợ Ngoã Lặc” của thủ thành Uyển thành thì tức giận mà ném bản tấu xuống đất.

“Bà nó chứ, trời giáng xuống điềm lành cái gì,hổ trắng cái gì, tưởg ta chưa từng thấy sao? Vinh Nhi đã nói từ lâu, đây chẳng phải điềm lành gì cả, chẳng qua con hổ đấy bị bệnh bạch tạng mà thôi”- hoàng đế lẩm bà lẩm bẩm. Người vươn vai 1 cái đã có tiểu thái giám nhanh ý mà dâng trà lên. Hoàng đế giờ mới nhớ ra cả ngày nay chưa nhìn thấy mặt hoàng hậu, thuận miệng hỏi:

- Hoàng hậu đâu?

- Hoàng hậu đang ở ngự hoa viên. – Thái giám Tiểu Hỉ đáp 1 cách nhẹ nhàng, từ tốn.

-Ngự hoa viên? – Hoàng đế sững ra, đột nhiên giật nảy ng, nhớ đến lần trước cũng ở ngự hoa viên, bà vợ chuyên làm việc không chính thống của mình tí nữa thì để xảy ra hoả hoạn, vội hỏi. – Lại làm thịt nướng?

- không phải, hoàng hậu nương nương nói là tổ chức hội hoa viên. – tiểu thái giám đáp lời, khoé miệng không kìm được nụ cười.

- Hội hoa viên? – hoàng đế hơi bồn chồn nhưng cũng yên tâm hơn, hội hoa viên thì hội hoa viên, chỉ cần không đốt hoa viên là được!

- Vâng, nghe nói còn có chân giò gì đó nữa, gọi là “hẹn ước hoa hồng”, tất cả cung nữ trong nội cung bất luận già trẻ đều có thể tham gia. Còn có rất nhiều quan lại, tài tử nổi tiếng của kinh đô, và cả các thương gia giàu có được mời đến tham gia. Nô tài thật không hiểu nổi 1 hội hoa viên đang yên đang lành là thế lại còn lôi chân giò vào làm gì? – Gần 2 năm ở bên hoàng đế khiến Tiểu Hỉ nói chuyện trở nên tuỳ tiện rất nhiều.

- Chân giò? – Sắc mặt của hoàng đế cũng đầy vẻ nghi hoặc, thầm nhủ chắc Vinh Nhi không đén mức không có khuôn phép thế này đâu?! Tổ chức hội hoa viên còn treo chân giò lên làm gì? Để cuối cùng thì nướng lên ăn? không thể thế được, Vinh Nhi từ trước đến nay luôn hám tài, còn lâu mới cho bọn họ ăn miễn phí, không khéo lại dùng để bán ấy chứ!

- Ngươi, mau đi, xem hoàng hậu làm gì trong hoa viên! – Hoàng đế bỗng vội nói, đột nhiên nhớ tới thái độ ngọt ngào của hoàng hậu tối qua đối với mình. Nàng hết sức nịnh nọt lấy lòng mà hoàng đế thấy linh tính bất an, hi vọng Vinh Nhi đừng gây ra sự cố gì nữa.

Tiểu Hỉ vâng lệnh hoàng thượng, 3 chân 4 cẳng đi luôn.

Hoàng đế tạm thở phào 1 hơi, định tiếp tục xem bản tấu nhưng làm thế nào cũng không xem tiếp được, lại nghĩ mấy hôm nay bận rộn quá không tài nào tranh thủ thoìư gain chơi với 2 đứa con 1 trai, 1 gái của mình.Dù sao hôm nay cũng là ngày nghỉ, vậy thì người làm hoàng đế cũng tự thưởng cho mình 1 hôm, dứt khoát bế đám trẻ đi chơi cho rồi. 2 đứa bé 3, 4 tuổi, đang ở thời kì ham chơi, nhìn như 1 cặp tiên đồng ngọc nữ, khiến ai nhìn cũng thích. Đặc biệt là hoàng tử, bé tí tuổi mà lại mang vẻ người lớn, nói với mẫu hậu 1 cách nghiêm túc: “mẹ ơi, mẹ đừng cứ nhìn thấy là cắn vào mặt con, toàn nước bọt trên mặt bẩn lắm. còn nữa, mẹ cứ ăn đi, mẹ ăn nhiều sẽ mọc thêm thịt, khi đó phụ hoàng không cần mẹ nữa đâu!”

Cứ nghĩ đến đó là hoàng đế đột nhiên cười thành tiếng, đi đến tẩm cung của 2 đứa trẻ lại phát hiện ra số người bên trong ít đến tội nghiệp, hoàn toàn không có vẻ náo nhiệt thường ngày, tìm 1 lúc lâu mới tìm thấy được 1 thái giám đang quét trước cung.

- người đi đâu hết rồi? – hoàng đế nói.

- Bẩm hoàng thượng, hầu hết các cung nữ đều tham gia hội hoa viên của hoàng hậu nương nương. – lão thái giám đáp.

- Còn các thái giám?- hoàng đế chau mày đáp.

- Đều đến ngự hoa viên giúp đỡ rồi. Nương nương nói hôm nay là ngày nghỉ, ai làm thêm sẽ được trả gấp đôitiền công.

Hoàng đế trợn tròn mắt tức giận, vội hỏi tiếp:

- Thế hoàng tử và công chúa đâu?

- Bẩm hoàng thượng, đều được hoàng hậu nương nương đưa đến phủ của nhị vương gia rồi.-lão thái giám bình tĩnh trả lời.

- Lão nhị? Đưa chúng tới đấy làm gì?

- Nương nói mai là ngày nhị vương gia tục huyền nên cho mượn hoàng tử và công chúa làm hoa đồng.

Hôm trước lão nhị đến hỏi mình để mượn người thì vinh nhi nhất quyết không cho,làm bản thân mình phải chịu mang tiếng không nể mặt a trai;còn nàng thì…nói cho mượn là cho mượn luôn, làm đấng quân vương 1 nước ngôn nhị bất tín! đúng là đồ quá đáng!

- Hoàng hậu chẳng phải nói không hay sao? sao lạiđồng ý cho mượn rồi?-hoàng đế hỏi tiếp.

Từ sau khi đại hôn của mình và vinh nhi dùng hoa đồng đi trước, thì những người giàu có, quý phái ở phồn đo khi kết hôn cũng học theo, đều tìm những bé trai, bé gái quý tộc xinh đẹp làm hoa đồng;k những yêu cầu thân phận của đứa trẻ phải tôn quý còn muốn phải xinh xắn , đáng yêu nữa chứ,cứ theo yêu cầu này thì 2 đứa trẻ nhà mình đúng là không có gì để phàn nàn.

- Nương nương vốn dĩ không đồng ý nhưng khi nhị vương gia cuối cùng ra giá 1 vạn lượng thì nương nương đổi ý kiến.

- hả? hoàng đế mở to mắt . chỉ 1 vạn lượng mà đem bán 2 đứa con của mình?- còn tiểu công chúa thì sao? chẳng phải công chúa cũng nói không đi sao? sao lại ngoan ngoãn đi rrồi?

- Nương nương hứa sẽ chia lại cho công chúa 3 phần lợi nhuận…-lão thái giám còn muốn nói nữa nhưng khi ngẩng đầu lên chỉ còn thấy 1 góc áo của hoàng đế, còn người thì đã đi xa rồi.

Bên ngoài ngự hoa viên, cờ bay phấp phới, từ bên trong thỉnh thoảng còn vọng ra tiếng sáo. Ngoài cửa bày 1 dãy bán đủ mọi thứ, từ khăn voan che mặt khi vào hội hoa viên, lệnh bài bằng gỗ khắc hình hoa. Trông coi các sạp hàng đa số là thái giám, cũng có 1 số cung nữ lớn tuổi, trước mỗi sạp hàng đều treo 2 chữ ‘ngự phê’ to tướng.

Tiểu Hỉ vẫn đứng ngoài tranh cãi cái gì đó với cung nữ canh cửa, thậy hoàng đế đến liền kể 1 cách oan ức:

- Hoàng thượng, bọn họ bắt nô tài mua vé, nói là chỉ có cung nữ mới được miễn phí đi vào, còn đàn ông đều phải mua vé. Nhưng, nhưng…hoàng thượng, nô tài nào được gọi là đàn ông…

Hoàng đế dở khóc dở cười, đi vào vẫn chưa kịp nói gì thì có 1 đám người nhìn thấy hoàng đế đến, vội quỳ xuống hành lễ.Hoàng đế khoát tay cho bọn họ đứng dậy, chưa mở miệng thì nhìn thấy 1 bóng người quen thuộc đang bước từ từ vào trong hoa viên.

- Tố Nhi! Dừng lại!

Cung nữ đó đành đứng lại, quay đầu nhìn hoàng đế cười hì hì:

- Nô tì thỉnh an hoàng thượng.

-Thỉnh an? – hoàng đế hừ 1 tiếng lạnh lùng. – Ngươi đừng cùng chủ nhân của mình lừa trẫm là được! chủ nhân của ngươi đâu

Tố Nhi chỉ cười:

- hì hì, hì hì, nương nương…

- Đi đâu rồi?- hoàng đế chau mày.

Tố Nhi vội đáp:

Nương nương ở trong hoa viên.

- Bên trong tổ chức gì vậy?

- Hội vui hoa viên!

- Hội hoa viên?

- Vâng, nương nương nói cũng có thể gọi là đại hội giới thiệu bạn đời. Cung nữ chưa kết hôn trong cung quá nhiều, cứ để như thế cũng không tốt, không có lợi cho sự khoẻ mạnh của sinh lí. Hơn nữa nương nương nói chúng ta có thể nhân cơ hội này mà thu 1 ít tiền vé vào cửa, dù sao ngự hoa viên cũng để k, cho nên…

- Hội giới thiệu bạn đời? – hoàng đế nghi ngờ – Nếu là hội giới thiệu bạn đời thì chủ nhân cua ngươi còn vào bên trong làm gì?

Tố Nhi không dám trả lời,tự nhủ, tôi dám nói sao? Nói là vợ của ngài thấy hay hay, muốn xem sức hấp dẫn của mình thế nào nên đeo mạng che mặt đi vào, giả vờ làm thiếu nữ chưa chồng? Nói xong ngài lại chẳng lột da mặt tôi ra?1 Tôi đã ngu đến mức đấy đâu!

Hoàng đế thấy Tố nhi cúi đầu không trả lời, linh cảm không tốt lại dâng lên, ngài nhíu đôi mắt bồ câu tuyệt đẹp của mình vào:

- Hử? Tố Nhi? Vinh Nhi rốt cuộc vào đấy làm gì?

-Công chúa, công chúa nói muốn thị sát dân tình…

Hoàng đế hừ 1 tiếng, nhấc chân đi vào trong vườn, nhưng vừa đi được mấy bước lại quay lại, giật 1 mạng che mặt màu đen trên tay cung nữ, hỏi:

- Đều phải mang cái này?

Cung nữ vừa nói vừa run lẩy bẩy:

- Vâng!

Hoàng đế cúi đầu nhìn bộ quần áo thường ngày của mình rồi đeo mạng che mặt lên, giằn giọng nói:

- Vinh Nhi, tốt nhất là nàng đừng để ta bắt gặp, nếu không tối nay chúg ta không xong với nhau đâu!

Catalog: 

Thư viện sách

Công chúa cầu thân – Ngoại truyện 5

Ngoại truyện 5: Nếu Nam Cung Việt và Sở Dương…

Đêm tối, những cơn gió nhẹ nhàng thổi đến làm người ta có cảm giác thoải mái không lời nào tả được.

Lúc này vốn dĩ là thời gian vạn vật đều im lặng nghỉ ngơi. Trong bóng đêm, 1 khu nhà đang tắm mình dưới ánh trăng êm dịu. Đứng từ bên bờ tường nhìn xuống, sân ở bên trong rất sâu, lầu các san sát, chắc là 1 gia đình phú quý ở vùng quê này.

Trên đầu bờ tường có 1 bóng đen đang ngồi xổm, quay ra mé ngoài tường khẽ giọng nói cái gì đó. Giọng điệu của người đấy có phần bồn chồn, mà nhiều hơn hết là sự bất đắc dĩ:

- Nàng mau lên, không mấy người canh gác nhìn thấy bây giờ!

Bóng người nhỏ bé ở phía dưới dường như hơi do dự, ngẩng mặt lên hỏi nhỏ:

- A đã nhìn kĩ chưa? có chó không?

NAM CUNG VIệT càng không biết làm sao mới được, đành nói:

- Đã nói mấy lần rồi, không có! Nàng rút cuộc có đi hay k, không đi thì thôi!- Rồi làm ra vẻ định nhảy từ trên tường xuống.

Sở Dương đứng phía dưới vội thì thào:

- Đi, đi! A đừng vội vội cái gì mà vội, thế có xứng đáng với ánh trăng đẹp thế này không?

Vừa nói vừa lùi ra sau mấy bước, lại chạy mấy bước lấy đà, đến chân tường thì đột nhiên triển khai lực nhảy vọt lên, nhảy không phải là thấp, cũng được gần 3 thước, tay đã gần chạm được vào bờ tường rồi, chỉ tiếc tường của những nhà giàu thường xây cao hơn nhà bình thường nên thiếu tí nữa thì được!

- Bà nó chứ!- Sở DƯƠNG khẽ **** 1 câu, phủi đất bám trên mông rồi làm lại từ đầu.

NAM CUNG VIệT khoanh tay ngồi trên bờ tường, bình tĩnh nhìn cô cứ làm đi làm lại dưới chân tường. A quả thực chẳng biết cáu bẳn nữa, nhớ lại ngày đầu không hiểu sao lại dạy cô khinh công, giờ thì hối hận đến mức chỉ muốn tự tát cho mình mấy cái, học khinh công là để đi ăn trộm sao? Hơn nữa, có bao giờ thấy có người nửa đêm dùng tường bao quanh nhà người ta để luyện khinh công không? Lại thêm, sao cô ấy có thể ngốc đến thế?

loading...

Ngày kìa, lúc leo lên cây để luyện khinh công, sơ ý đến mức đạp gẫy cả 1 cành cây to = cổ tay! May mà a kịp phản ứng, ngay lập tức tóm lấy cô nếu không thì cái mông nhỏ đấy còn dùng được nữa? Lại nói, cô như thế là luỵen khinh công sao? Ng

bình thường 1 tí có giẫm cũng chẳng làm gãy nổi càng cây to = cổ tay chứ ít gì!

Ngày hôm kia thì nói là muốn lên nóc nhà luỵện lòng can đảm, cuối cùng sau khi a đưa cô lên thì cô không động đậy gì, cứ nằm bò cả tiếng đồng hồ, đến đứng cũng chẳng dám đứng! A lên xem cô ra sao thì cô còn cứng miệng nói thực ra muốn đi lại nhưng vì phát hiện đang nắng đẹp nên muốn nằm phơi nắng 1 tí. Nhưng thế cũng gọi là phơi nắng sao? Ngày bé, a từng nhìn thấy mẹ mình nằm phơi nắng trên bãi cát, mà bà đâu có như cô, tay chân bám chặt vào kèo nhà, mông thì chổng lên. Lại nói, có kiểu phơi nắng gì mà phơi đến mức tứ chi đều cứng đờ ra không? Bế xuống đất xong lại phải xoa bóp 1 hồi thì cô mới động đậy được!

Còn hôm qua nữa,haiz, thôi, chẳng nhắc đến làm gì!

NAM CUNG VIệT bất giác lắc đầu mà thở dài, với tư chất này còn đòi học “lăng ba vi bộ”? Đúng rồi, cô vãn chưa nói cho a biết rốt cuộc “lăng ba vi bộ’ là gì?

(là 1 bộ pháp khinh công của phái Tiêu Dao trong truyện “Thiên long bát bộ” của Kim Dung)

Cô chạy lấy đà ở phía dưới đến mấy lần rồi, kết quả càng nhảy càng thấp, cuối cùng, đến nhảy lên cũng không nhảy nổi! Sở DƯƠNG 2 tay chống đầu gối, khom người đứng thở hồng hộc 1 hồi lâu, rồi ngẩng đầu lên, hùng hổ hét khẽ với a:

- A có lương tâm không? không biết đường kéo e 1 cái sao?

NAM CUNG VIệT tí nữa thì ngã lăn xuống tường, tức không còn gì để nói, nghĩ thầm trong bụng không hiểu lúc đầu ai nghiêm mặt nói không được giúp cô thế? Con người này sao quay mặt 1 cái đã không chịu nhận nữa? Thôi vậy, kìm chế, kìm chế, Nam Cung Việt hít sâu mấy cái, nhảy xuống tường, bế ngang người Sở DƯƠNG rồi lại nhảy lên.

Vừa lên bờ tường, cô lập tức phấn khởi, háo hức hỏi:

- Ôi! Đúng là giàu thật! Trộm không về k! Chúng ta lấy cái gì đây?

NAM CUNG VIệT ngớ người ra:

- Nàng nói cái gì?

- Tai a có vấn đề à? E nói là trộm về k!

Sở DƯƠNG nói đoạn lấy 1 tay nải màu đen = vải lẫn da từ trong người ra, giơ lên vẫy vẫy với Nam Cung Việt, sau đó lại lôi ra 1 miếng vải đen

nhỏ, buộc trên đầu như khăn cuốn đầu, thắt nút ở ngay dưới lỗ mũi.

NAM CUNG VIệT nhíu mày khi thấy dáng vẻ kì quái của cô, hỏi:

- Nàng làm gì thế?

Sở DƯƠNG sững ng:

- Làm gì là làm gì? Trộm chẳng phải đều hoá trang thế này sao? – Rồi đột nhiên khẽ hét lên.- Á! SAi rồi, con bà nó, xem nhiều truyện tranh Nhật Bản quá, không phải thế này, phải bịt mặt chứ!

Nói xong liền cởi miếng vải đen gần giống khăn quấn đầu ra, bịt lên mặt như thể khăn mặt, chỉ có đôi mắt to, sáng long lanh đang chớp chớp trong bóng đêm lộ ra ngoài.

- Nàng vui lắm à? – Nam Cung Việt hỏi.

- Ừ. -Sở DƯƠNG vội vàng gật đầu, kéo tay áo Nam Cung Việt định nhảy xuống sân.

NAM CUNG VIệT không động đậy, nhìn chằm chằm vào cô:

- Nàng học khinh công là vì cái gì?

Sở DƯƠNG nghĩ rồi đáp:

- Thì để chạy nhanh 1 chút, nhảy cao 1 chút, đúng thế đó! không phải sao?

NAM CUNG VIệT gật đầu:

- Cũng tạm được. sau đó thì sao?

- Sau đó? sau đó thì để đi ăn trộm chứ sao nữa? Chạy nhan như thế, nhảy cao như thế, không làm trộm thì đúng là phí phạm của trời!- Sở DƯƠNG nói như thể đấy là lẽ tất nhiên.- Hơn nữa, 1 hiệp khách giang hồ như a, nói trắng ra, ở quê của e cũng chỉ là phần tử có đời sống không ổn định của xã hội: thứ nhất không có nghề nghiệp, thứ 2 không có thu nhập. A trợn mắt cái gì? Có trợn mắt thì sự việc vẫn là như thế, đại hiệp chẳng phải lấy của kẻ giàu chia cho người nghèo sao? E chẳng có lí tưởng cao đẹp như thế, cũng chẳng có mưu cầu cao như thế, chỉ mong bản thân ăn no mặc ấm là được!

NAM CUNG VIệT nổi nóng, cố kìm lửa giận lại:

- sao nàng biết ta cứ phải làm trộm mới nuôi sống nàng được?

Sở DƯƠNG lườm a 1 cái sắc bén, thầm nghĩ, nếu không thì chỗ vàng bạc của a từ đâu đến, e không vạch trần a ra lại còn vất bỏ thước đo đạo đức trong tim mình để cùng a làm 1 đôi “ vợ chồng ăn trộm”, còn a thì thế đấy, lại giả vờ trong sáng nữa!

NAM CUNG VIệT không ngừng lẩm bẩm trong đầu: mình không thèm kém hiểu biết như nàng ấy, nàng ấy chỉ là 1 đứa trẻ, mình không nổi nóng với nàng ấy, phụ nữ mà, đều như thế cả, bố nói không sai, phụ nữ chỉ nịnh là được, nếu không thể kiềm chế nổi thì cứ đánh mấy phát vào mông…

Sở DƯƠNG thấy Nam Cung Việt không nói gì, tưởng mình nói khiến a đuối lí liền cười hì hì, đang định giáo dục thêm mấy câu nữa thì thấy Nam Cung Việt đột nhiên nhấc cô lên, “xoẹt” 1 cái nhảy vào trong sân, lách người trốn sau bóng cây.

Sở DƯƠNG nổi giận, khẽ hét:

- Làm gì thế? Cần a phải giúp sao? E không biết tự mình nhảy xuống chắc? Thật đúng là, không nhún lên được thì chẳng lẽ cũng không nhảy xuống được à? A…

Tiếng nói đột nhiên bị mắc lại, có tiếng bước chân từ xa vọng đến, 2 người canh gác nhà cầm đèn lồng đi qua con đường nhỏ bên cạnh. Ánh nến leo lét hắt đến, soi rọi 2 bóng đen mờ mờ tỏ tỏ rất đáng sợ.

1 lúc sau, ánh đèn lồng mới đi xa, mất hút nơi cuối đường.

Sở DƯƠNG liền đẩy Nam Cung Việt đứng trước mình ra, đôi môi đỏ thắm khẽ mở, hơi thở không ổn định, vừa ngượng vừa tức mà nói:

- A làm gì vậy? Có kiểu nhân cơ hội mà ăn đậu phụ thế này không?

NAM CUNG VIệT không nói gì, miệng khẽ mỉm cười, chờ cô nói xong mới khẽ đáp:

- Lúc nãy chẳng phải có người đến sao? ta sợ nàng nói lung tung. Hơn nữa thính lực của nàng cũng không tốt, chờ đến khi nàng phát hiện ra thì người ta đã đến tới trước mặt nàng rồi.

Sở DƯƠNG không biết nói sao, lườm a 1 cái mà nghĩ tuyệt đối không được nhìn vẻ ngoài đàn ông mà lầm chết! Nhớ ngày đầu Nam Cung Việt của cô trong sáng như 1 đứa trẻ mà sao giờ cũng học được thói nguỵ biện?

- Sau này chỉ cần nói trước với e là được rồi!

NAM CUNG VIệT gật đầu, bỗng nhiên khẽ nói:

- Lại có người đến!

- Hả? – Sở DƯƠNG sững ng, sau đó lại thấy môi của Nam Cung Việt lại ép xuống.

1 lúc sau….

- người đâu? người đâu? – Sở DƯƠNG kéo cổ áo Nam Cung Việt, tức giận hỏi.

A cười:

- Rẽ vào đường ở mé bên kia trước khi tới đây rồi.

………….

- Phía trước là lầu gì? – Sở DƯƠNG hỏi.

NAM CUNG VIệT xốc tay nải sau lưng lên, liếc mắt qua, nói với giọng điệu không hài lòng:

- Chắc là lầu thêu của tiểu thư?

không thể trách a không hài lòng được, ai có thể ngờ rằng đường đường 1 Nam Cung Việt thiếu hiệp lại ăn trộm tiền của người ta, không những thế còn làm chân lon ton cho vợ mình nữa chứ!

- Đi xem xem sao! – Sở DƯƠNG kéo Nam Cung Việt đi về phía đó.

- Đi xem cái đấy làm gì? Nàng không trộm đồ nữa sao?

- Ngốc! Hái hoa chứ sao nữa!

- Nàng hái hoa? Nàng đi hái hoa?- Nam Cung Việt tí nữa thì cắn vào lưỡi, nhớ lại ‘kì tích hái hoa” ngày xưa của cô.

- Trời ơi, không hái được thì cũng có thể nhìn được mà! Đúng thật là! Zai đẹp thì a không cho e hái, đến cả mĩ nữ thì chắc cũng phải cho e được nhìn chứ? – Sở DƯƠNG nói đoạn kéo tay Nam Cung Việt, nấp chỗ này, né chỗ kia, vòng vèo mãi mới đi đến trước lầu.

- Ta không đi! Muốn đi thì nàng tự đi!

- Đi đi!

- không đi! – Nam Cung Việt lạnh lùng đáp, giọng điệu có vẻ như đã nổi giận rồi.

- Hôm nay là sinh nhật của e đấy!

- Còn sinh nhật nữa? Cả năm nay nàng có cả thảy 8 cái sinh nhật rồi!- Nam Cung Việt giận dữ.

Sở DƯƠNG hất tay Nam Cung Việt ra, tức giận đùng đùng nói:

- A không đi thì e tự đi! – nói rồi nhẹ chân chạy lên lầu.

NAM CUNG VIệT không thèm đoái hoài đến cô, xị mặt đứng ở chỗ cũ nhìn cô, nhìn cô nằm bò trước cửa sổ nhà người ta, nhấp nước bọt vào tay để đục lỗ trên giấy dán cửa, sau đó ghé mắt vào nhìn. A không khỏi lắc đầu, không hiểu bản thân sao lại thích 1 người ntnày, do đầu óc trong 1 lúc choáng váng ư? Nhìn 1 lúc lâu mà không thấy cô động đậy, a có phần bồn chồn, định thần lại, chăm chú nghe động tĩnh bên đó. không nghe không sao, nghe xong mặt a ngay lập tức đỏ bừng lên, lông mày nhíu lại.

Sở DƯƠNG lúc này vẫn nỗ lực nhìn vào trong, con bà nó, tối thế không biết, cái gì cũng không nhìn thấy. Cô tiểu thư đó ở đâu? Loáng

thoáng có tiếng động nhưng không nghe rõ lắm, đúng thật là, đang yên đang lành bỗng làm cái phòng to như thế làm gì? Cô đang nghĩ xem có nên nhảy qua cửa sổ vào trong hay không thì phát hiện có thêm1 người xuất hiện sau lưng.

NAM CUNG VIệT kéo Sở DƯƠNG lại, không để ý đến sự kinh ngạc của cô mà cứ thế ôm lấy cô rồi đi vội ra ngoài.

- Này, này, a làm gì đấy? – Sở DƯƠNG cố hạ thấp giọng, kinh ngạc hỏi, cái tên này, trúng phải tà gì thế không biết?

- Quay về!

- Làm gì thế? e còn chưa nhìn…

- Nàng! nàng có còn là nữ nhi không? – Nam Cung Việt nổi cáu, không ngờ cô ấy lại dám nói chưa nhìn đủ.

- A mà không biết e là nữ nhi hay không à? – Sở DƯƠNG tò mò đáp.

NAM CUNG VIệT nghẹn lời, người phụ nữ này, đúng là hết thuốc chữa rồi! Cô lại dám khiêu khích a? Trong lòng đột nhiên thấy nóng nực, những tiếng động lúc nãy dường như lại vang bên tai, Nam Cung Việt quay đầu liếc nhìn lầu thêu ở phía xa. Đây là lầu thêu kiểu gì thế? Rồi a lại cúi đầu nhìn Sở DƯƠNG ở trong lòng mình:

- không biết! Xem ra phải quay về để xác định lại mới được!

…………… Ngoại truyện 5: Nếu Nam Cung Việt và Sở Dương…

Đêm tối, những cơn gió nhẹ nhàng thổi đến làm người ta có cảm giác thoải mái không lời nào tả được.

Lúc này vốn dĩ là thời gian vạn vật đều im lặng nghỉ ngơi. Trong bóng đêm, 1 khu nhà đang tắm mình dưới ánh trăng êm dịu. Đứng từ bên bờ tường nhìn xuống, sân ở bên trong rất sâu, lầu các san sát, chắc là 1 gia đình phú quý ở vùng quê này.

Trên đầu bờ tường có 1 bóng đen đang ngồi xổm, quay ra mé ngoài tường khẽ giọng nói cái gì đó. Giọng điệu của người đấy có phần bồn chồn, mà nhiều hơn hết là sự bất đắc dĩ:

- Nàng mau lên, không mấy người canh gác nhìn thấy bây giờ!

Bóng người nhỏ bé ở phía dưới dường như hơi do dự, ngẩng mặt lên hỏi nhỏ:

- A đã nhìn kĩ chưa? có chó không?

NAM CUNG VIệT càng không biết làm sao mới được, đành nói:

- Đã nói mấy lần rồi, không có! Nàng rút cuộc có đi hay k, không đi thì thôi!- Rồi làm ra vẻ định nhảy từ trên tường xuống.

Sở Dương đứng phía dưới vội thì thào:

- Đi, đi! A đừng vội vội cái gì mà vội, thế có xứng đáng với ánh trăng đẹp thế này không?

Vừa nói vừa lùi ra sau mấy bước, lại chạy mấy bước lấy đà, đến chân tường thì đột nhiên triển khai lực nhảy vọt lên, nhảy không phải là thấp, cũng được gần 3 thước, tay đã gần chạm được vào bờ tường rồi, chỉ tiếc tường của những nhà giàu thường xây cao hơn nhà bình thường nên thiếu tí nữa thì được!

- Bà nó chứ!- Sở DƯƠNG khẽ **** 1 câu, phủi đất bám trên mông rồi làm lại từ đầu.

NAM CUNG VIệT khoanh tay ngồi trên bờ tường, bình tĩnh nhìn cô cứ làm đi làm lại dưới chân tường. A quả thực chẳng biết cáu bẳn nữa, nhớ lại ngày đầu không hiểu sao lại dạy cô khinh công, giờ thì hối hận đến mức chỉ muốn tự tát cho mình mấy cái, học khinh công là để đi ăn trộm sao? Hơn nữa, có bao giờ thấy có người nửa đêm dùng tường bao quanh nhà người ta để luyện khinh công không? Lại thêm, sao cô ấy có thể ngốc đến thế?

Ngày kìa, lúc leo lên cây để luyện khinh công, sơ ý đến mức đạp gẫy cả 1 cành cây to = cổ tay! May mà a kịp phản ứng, ngay lập tức tóm lấy cô nếu không thì cái mông nhỏ đấy còn dùng được nữa? Lại nói, cô như thế là luỵen khinh công sao? Ng

bình thường 1 tí có giẫm cũng chẳng làm gãy nổi càng cây to = cổ tay chứ ít gì!

Ngày hôm kia thì nói là muốn lên nóc nhà luỵện lòng can đảm, cuối cùng sau khi a đưa cô lên thì cô không động đậy gì, cứ nằm bò cả tiếng đồng hồ, đến đứng cũng chẳng dám đứng! A lên xem cô ra sao thì cô còn cứng miệng nói thực ra muốn đi lại nhưng vì phát hiện đang nắng đẹp nên muốn nằm phơi nắng 1 tí. Nhưng thế cũng gọi là phơi nắng sao? Ngày bé, a từng nhìn thấy mẹ mình nằm phơi nắng trên bãi cát, mà bà đâu có như cô, tay chân bám chặt vào kèo nhà, mông thì chổng lên. Lại nói, có kiểu phơi nắng gì mà phơi đến mức tứ chi đều cứng đờ ra không? Bế xuống đất xong lại phải xoa bóp 1 hồi thì cô mới động đậy được!

Còn hôm qua nữa,haiz, thôi, chẳng nhắc đến làm gì!

NAM CUNG VIệT bất giác lắc đầu mà thở dài, với tư chất này còn đòi học “lăng ba vi bộ”? Đúng rồi, cô vãn chưa nói cho a biết rốt cuộc “lăng ba vi bộ’ là gì?

(là 1 bộ pháp khinh công của phái Tiêu Dao trong truyện “Thiên long bát bộ” của Kim Dung)

Cô chạy lấy đà ở phía dưới đến mấy lần rồi, kết quả càng nhảy càng thấp, cuối cùng, đến nhảy lên cũng không nhảy nổi! Sở DƯƠNG 2 tay chống đầu gối, khom người đứng thở hồng hộc 1 hồi lâu, rồi ngẩng đầu lên, hùng hổ hét khẽ với a:

- A có lương tâm không? không biết đường kéo e 1 cái sao?

NAM CUNG VIệT tí nữa thì ngã lăn xuống tường, tức không còn gì để nói, nghĩ thầm trong bụng không hiểu lúc đầu ai nghiêm mặt nói không được giúp cô thế? Con người này sao quay mặt 1 cái đã không chịu nhận nữa? Thôi vậy, kìm chế, kìm chế, Nam Cung Việt hít sâu mấy cái, nhảy xuống tường, bế ngang người Sở DƯƠNG rồi lại nhảy lên.

Vừa lên bờ tường, cô lập tức phấn khởi, háo hức hỏi:

- Ôi! Đúng là giàu thật! Trộm không về k! Chúng ta lấy cái gì đây?

NAM CUNG VIệT ngớ người ra:

- Nàng nói cái gì?

- Tai a có vấn đề à? E nói là trộm về k!

Sở DƯƠNG nói đoạn lấy 1 tay nải màu đen = vải lẫn da từ trong người ra, giơ lên vẫy vẫy với Nam Cung Việt, sau đó lại lôi ra 1 miếng vải đen

nhỏ, buộc trên đầu như khăn cuốn đầu, thắt nút ở ngay dưới lỗ mũi.

NAM CUNG VIệT nhíu mày khi thấy dáng vẻ kì quái của cô, hỏi:

- Nàng làm gì thế?

Sở DƯƠNG sững ng:

- Làm gì là làm gì? Trộm chẳng phải đều hoá trang thế này sao? – Rồi đột nhiên khẽ hét lên.- Á! SAi rồi, con bà nó, xem nhiều truyện tranh Nhật Bản quá, không phải thế này, phải bịt mặt chứ!

Nói xong liền cởi miếng vải đen gần giống khăn quấn đầu ra, bịt lên mặt như thể khăn mặt, chỉ có đôi mắt to, sáng long lanh đang chớp chớp trong bóng đêm lộ ra ngoài.

- Nàng vui lắm à? – Nam Cung Việt hỏi.

- Ừ. -Sở DƯƠNG vội vàng gật đầu, kéo tay áo Nam Cung Việt định nhảy xuống sân.

NAM CUNG VIệT không động đậy, nhìn chằm chằm vào cô:

- Nàng học khinh công là vì cái gì?

Sở DƯƠNG nghĩ rồi đáp:

- Thì để chạy nhanh 1 chút, nhảy cao 1 chút, đúng thế đó! không phải sao?

NAM CUNG VIệT gật đầu:

- Cũng tạm được. sau đó thì sao?

- Sau đó? sau đó thì để đi ăn trộm chứ sao nữa? Chạy nhan như thế, nhảy cao như thế, không làm trộm thì đúng là phí phạm của trời!- Sở DƯƠNG nói như thể đấy là lẽ tất nhiên.- Hơn nữa, 1 hiệp khách giang hồ như a, nói trắng ra, ở quê của e cũng chỉ là phần tử có đời sống không ổn định của xã hội: thứ nhất không có nghề nghiệp, thứ 2 không có thu nhập. A trợn mắt cái gì? Có trợn mắt thì sự việc vẫn là như thế, đại hiệp chẳng phải lấy của kẻ giàu chia cho người nghèo sao? E chẳng có lí tưởng cao đẹp như thế, cũng chẳng có mưu cầu cao như thế, chỉ mong bản thân ăn no mặc ấm là được!

NAM CUNG VIệT nổi nóng, cố kìm lửa giận lại:

- sao nàng biết ta cứ phải làm trộm mới nuôi sống nàng được?

Sở DƯƠNG lườm a 1 cái sắc bén, thầm nghĩ, nếu không thì chỗ vàng bạc của a từ đâu đến, e không vạch trần a ra lại còn vất bỏ thước đo đạo đức trong tim mình để cùng a làm 1 đôi “ vợ chồng ăn trộm”, còn a thì thế đấy, lại giả vờ trong sáng nữa!

NAM CUNG VIệT không ngừng lẩm bẩm trong đầu: mình không thèm kém hiểu biết như nàng ấy, nàng ấy chỉ là 1 đứa trẻ, mình không nổi nóng với nàng ấy, phụ nữ mà, đều như thế cả, bố nói không sai, phụ nữ chỉ nịnh là được, nếu không thể kiềm chế nổi thì cứ đánh mấy phát vào mông…

Sở DƯƠNG thấy Nam Cung Việt không nói gì, tưởng mình nói khiến a đuối lí liền cười hì hì, đang định giáo dục thêm mấy câu nữa thì thấy Nam Cung Việt đột nhiên nhấc cô lên, “xoẹt” 1 cái nhảy vào trong sân, lách người trốn sau bóng cây.

Sở DƯƠNG nổi giận, khẽ hét:

- Làm gì thế? Cần a phải giúp sao? E không biết tự mình nhảy xuống chắc? Thật đúng là, không nhún lên được thì chẳng lẽ cũng không nhảy xuống được à? A…

Tiếng nói đột nhiên bị mắc lại, có tiếng bước chân từ xa vọng đến, 2 người canh gác nhà cầm đèn lồng đi qua con đường nhỏ bên cạnh. Ánh nến leo lét hắt đến, soi rọi 2 bóng đen mờ mờ tỏ tỏ rất đáng sợ.

1 lúc sau, ánh đèn lồng mới đi xa, mất hút nơi cuối đường.

Sở DƯƠNG liền đẩy Nam Cung Việt đứng trước mình ra, đôi môi đỏ thắm khẽ mở, hơi thở không ổn định, vừa ngượng vừa tức mà nói:

- A làm gì vậy? Có kiểu nhân cơ hội mà ăn đậu phụ thế này không?

NAM CUNG VIệT không nói gì, miệng khẽ mỉm cười, chờ cô nói xong mới khẽ đáp:

- Lúc nãy chẳng phải có người đến sao? ta sợ nàng nói lung tung. Hơn nữa thính lực của nàng cũng không tốt, chờ đến khi nàng phát hiện ra thì người ta đã đến tới trước mặt nàng rồi.

Sở DƯƠNG không biết nói sao, lườm a 1 cái mà nghĩ tuyệt đối không được nhìn vẻ ngoài đàn ông mà lầm chết! Nhớ ngày đầu Nam Cung Việt của cô trong sáng như 1 đứa trẻ mà sao giờ cũng học được thói nguỵ biện?

- Sau này chỉ cần nói trước với e là được rồi!

NAM CUNG VIệT gật đầu, bỗng nhiên khẽ nói:

- Lại có người đến!

- Hả? – Sở DƯƠNG sững ng, sau đó lại thấy môi của Nam Cung Việt lại ép xuống.

1 lúc sau….

- người đâu? người đâu? – Sở DƯƠNG kéo cổ áo Nam Cung Việt, tức giận hỏi.

A cười:

- Rẽ vào đường ở mé bên kia trước khi tới đây rồi.

………….

- Phía trước là lầu gì? – Sở DƯƠNG hỏi.

NAM CUNG VIệT xốc tay nải sau lưng lên, liếc mắt qua, nói với giọng điệu không hài lòng:

- Chắc là lầu thêu của tiểu thư?

không thể trách a không hài lòng được, ai có thể ngờ rằng đường đường 1 Nam Cung Việt thiếu hiệp lại ăn trộm tiền của người ta, không những thế còn làm chân lon ton cho vợ mình nữa chứ!

- Đi xem xem sao! – Sở DƯƠNG kéo Nam Cung Việt đi về phía đó.

- Đi xem cái đấy làm gì? Nàng không trộm đồ nữa sao?

- Ngốc! Hái hoa chứ sao nữa!

- Nàng hái hoa? Nàng đi hái hoa?- Nam Cung Việt tí nữa thì cắn vào lưỡi, nhớ lại ‘kì tích hái hoa” ngày xưa của cô.

- Trời ơi, không hái được thì cũng có thể nhìn được mà! Đúng thật là! Zai đẹp thì a không cho e hái, đến cả mĩ nữ thì chắc cũng phải cho e được nhìn chứ? – Sở DƯƠNG nói đoạn kéo tay Nam Cung Việt, nấp chỗ này, né chỗ kia, vòng vèo mãi mới đi đến trước lầu.

- Ta không đi! Muốn đi thì nàng tự đi!

- Đi đi!

- không đi! – Nam Cung Việt lạnh lùng đáp, giọng điệu có vẻ như đã nổi giận rồi.

- Hôm nay là sinh nhật của e đấy!

- Còn sinh nhật nữa? Cả năm nay nàng có cả thảy 8 cái sinh nhật rồi!- Nam Cung Việt giận dữ.

Sở DƯƠNG hất tay Nam Cung Việt ra, tức giận đùng đùng nói:

- A không đi thì e tự đi! – nói rồi nhẹ chân chạy lên lầu.

NAM CUNG VIệT không thèm đoái hoài đến cô, xị mặt đứng ở chỗ cũ nhìn cô, nhìn cô nằm bò trước cửa sổ nhà người ta, nhấp nước bọt vào tay để đục lỗ trên giấy dán cửa, sau đó ghé mắt vào nhìn. A không khỏi lắc đầu, không hiểu bản thân sao lại thích 1 người ntnày, do đầu óc trong 1 lúc choáng váng ư? Nhìn 1 lúc lâu mà không thấy cô động đậy, a có phần bồn chồn, định thần lại, chăm chú nghe động tĩnh bên đó. không nghe không sao, nghe xong mặt a ngay lập tức đỏ bừng lên, lông mày nhíu lại.

Sở DƯƠNG lúc này vẫn nỗ lực nhìn vào trong, con bà nó, tối thế không biết, cái gì cũng không nhìn thấy. Cô tiểu thư đó ở đâu? Loáng

thoáng có tiếng động nhưng không nghe rõ lắm, đúng thật là, đang yên đang lành bỗng làm cái phòng to như thế làm gì? Cô đang nghĩ xem có nên nhảy qua cửa sổ vào trong hay không thì phát hiện có thêm1 người xuất hiện sau lưng.

NAM CUNG VIệT kéo Sở DƯƠNG lại, không để ý đến sự kinh ngạc của cô mà cứ thế ôm lấy cô rồi đi vội ra ngoài.

- Này, này, a làm gì đấy? – Sở DƯƠNG cố hạ thấp giọng, kinh ngạc hỏi, cái tên này, trúng phải tà gì thế không biết?

- Quay về!

- Làm gì thế? e còn chưa nhìn…

- Nàng! nàng có còn là nữ nhi không? – Nam Cung Việt nổi cáu, không ngờ cô ấy lại dám nói chưa nhìn đủ.

- A mà không biết e là nữ nhi hay không à? – Sở DƯƠNG tò mò đáp.

NAM CUNG VIệT nghẹn lời, người phụ nữ này, đúng là hết thuốc chữa rồi! Cô lại dám khiêu khích a? Trong lòng đột nhiên thấy nóng nực, những tiếng động lúc nãy dường như lại vang bên tai, Nam Cung Việt quay đầu liếc nhìn lầu thêu ở phía xa. Đây là lầu thêu kiểu gì thế? Rồi a lại cúi đầu nhìn Sở DƯƠNG ở trong lòng mình:

- không biết! Xem ra phải quay về để xác định lại mới được!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: