truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Công chúa cầu thân – Chương 25-26 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Chương 25 

Buổi sáng thức dậy, đợi rất lâu mà không thấy cung nữ đến, có chút khó hiểu, nhìn ra bên ngoài, Vãn Nguyệt trực tối qua đang ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ, nhìn vào phòng của bọn Tố Nhi, cũng vẫn chưa thức dậy. Hôm nay sao vậy? Lúc trước bọn họ đâu có như vậy, chợt nhớ ra tối hôm qua là Thừa Đức và Nam Cung Việt hai người, người trước người sau, chẳng lẽ hai tên này đã ra tay với bọn họ?

Mãi cho đến lúc mặt trời lên cao, mấy người bọn Tố Nhi mới ba chân bốn cẳng từ bên ngoài chạy vào, vừa đánh thức Vãn Nguyệt, vừa xin thỉnh tội với tôi. Tôi ra hiệu không sao, thầm nghĩ, Vãn Nguyệt ở bên ngoài phòng tôi, hai tên đó chắc chắn bỏ thuốc cô ta nặng hơn mấy cô này rồi, chả trách cô ta ngủ chết!

Tôi tự làm vệ sinh xong, ở ngoài vườn tập vài động tác thể dục, sau đó về phòng, Tố Nhi đã dẫn Mạn Thiên vào.

Bảo bọn Tố Nhi lui xuống, tôi nhìn Mạn Thiên, Mạn Thiên không thấp không cao đứng đó, ngược lại rất bình tĩnh.

“Ca vũ hôm qua là ai vậy?” tôi hỏi.

Mạn Thiên trả lời: “Là nô tì.”

“Oh? Là cô?” tôi cười cười, “Mạn Thiên, cô học múa bao lâu rồi?”

“Nô tì bắt đầu học múa từ lúc 5 tuổi, đã 13 năm rồi.”

“Còn người múa đơn ngày hôm qua?”

“Chỉ Tang học múa cũng được 10 năm rồi.”

“10 năm?” tôi cười khẩy, “Luyện 10 năm mới được trình độ như vậy? Các cô dù sao cũng là ca vũ của hoàng gia Đại Chu, chẳng lẽ chưa gặp qua sự kiện lớn sao, mà còn gây ra sai sót hả?”

“Nô tì có tội, làm cho Đại Chu mất thể diện.” Mạn Thiên quỳ xuống nói.

“Không cần làm bộ dạng này với ta, lúc sắp đến đây hoàng đế ca ca dặn dò cái gì với các ngươi ta không biết, nhưng nước cờ này đi quá mạo hiểm đó.” tôi lạnh giọng nói, “Cả nước Ngõa Lặc đều biết hoàng đế không thích bài hát đó, chỉ có các ngươi không biết? Làm như vậy dễ làm người khác chú ý rồi!”

Mạn Thiên đang quỳ, dường như bị giọng điệu nghiêm khắc của tôi làm cho khiếp sợ, cúi đầu không nói.

“Còn không chịu nói thật?”

Mạn Thiên ngẩng đầu nhìn tôi, trong ánh mắt hơi do dự.

“Ta biết hoàng đế ca ca không để ta biết vì muốn tốt cho ta, nhưng ta là công chúa nước Chu, các ngươi là do ta đưa đến, các ngươi có chuyện gì, ta nói không biết, người ta sẽ tin sao?” tôi nhẹ nháng nói, ngừng lại một chút, nói tiếp, “Mạn Thiên, ngươi cũng là người thông minh, đạo lý này còn không hiểu sao? Chúng ta đã là người chung một thuyền rồi, giấu ta thì có lợi sao? Ngộ nhỡ các ngươi có chuyện gì, ta muốn bảo vệ các ngươi ta cũng không biết làm sao bảo vệ?”

Mạn Thiên toàn thân run rẩy, dập đầu lạy nói: “Công chúa, không phải nô tì không chịu nói, chỉ là nô tì cũng không rõ, bài hát này lúc ở kinh thành đã được diễn tập rồi, lúc đến đây là do Hồng công công đặc biệt dặn dò.”

Hồng công công? Là lão thái giám bên cạnh hoàng đế ca ca?

“Còn Chỉ Tang té ngã thì sao? Là cố ý hay là……” trong lòng tôi hoảng sợ, xem ra đây thật sự không phải bài ca vũ đơn giản.

Mạn Thiên run giọng trả lời: “Việc này nô tì cũng không biết.”

Thật không biết, hay là không muốn nói.

Hỏi lại Mạn Thiên, nhưng cũng không hỏi ra được điều gì, đành bảo Tố Nhi đưa cô ta về.

Tố Nhi đi một lát thì vội vàng quay về, còn mang về một tin giật gân, vừa nãy có thái giám đến chỗ ca vũ truyền chỉ ý của hoàng đế, mang Chỉ Tang đi.

Tôi hoảng sợ đến không nói nên lời, nhanh vậy, hôm qua té ngã, hôm nay đã bị hoàng đế gọi đến, là vui hay buồn đây? Hoàng đế ca ca rốt cuộc định làm gì vậy? Hoàng đế kia lại là vì cái gì chứ?

Mãi cho đến trưa tôi vẫn chưa hiểu sắp xếp này của hoàng đế ca ca rốt cuộc là vì cái gì? Tại sao cứ bảo bọn họ dùng cách thức này để gây sự chú ý của lão hoàng đế chứ? Mục đích của hoàng đế ca ca là gì?

Ăn bữa trưa xong, đang tính đi ngủ một lát, thì có tiểu thái giám đến thông báo, nói là rất quan tâm đến sức khỏe của tôi, có lòng tìm cho tôi thần y.

Tôi vừa nghe tin này đã hoảng sợ, mấy ngày trước đây, “Thủy thổ không hợp” của tôi thủ phạm là do thuốc của Thừa Đức, bây giờ trên người vẫn còn mấy cái mụn đó, nếu bây giờ hoàng đế gọi thần y đến, sẽ nhìn ra vấn đề gì hay không?

Vãn Nguyệt đỡ tôi lên giường, giúp tôi buông rèm xuống, bên ngoài vang lên vài tiếng bước chân nhẹ, sau đó là giọng nói dịu dàng: “Dân nữ Hồ Thị tham kiến quý phi nương nương.”

Giọng nói này nghe rất quen, tôi len lén vén rèm vừa đủ khe nhỏ, nhìn ra bên ngoài, vừa nhìn thấy đã không cần lo nữa, vui mừng suýt bật ra tiếng, thần y đứng cúi đầu lại là Chị Hồ đã gặp dọc đường!

Tôi kìm nén xúc động, nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Tố Nhi, dẫn tiểu công công ra ngoài uống trà, những người còn lại đều lui xuống đi, để một mình Hồ thần y ở đây là được rồi.”

“Tố Nhi biết rồi.”

Thấy Tố Nhi dẫn mọi người đi ra, tôi vội vàng ngồi dậy, vén rèm, vui mừng nói: “Chị Hồ? Còn nhớ em không?”

Chị Hồ giật mình sững sờ, hồi lâu mới trở lại bình thường, vẻ mặt bừng tỉnh hiểu ra, “Thảo nào gặp ngươi đi cùng với quý tộc Ngõa Lặc!, ta còn khó hiểu, giọng của quý phi này sao nghe quen như vậy, thì ra là ngươi tiểu nha đầu! Làm sao mà thành quý phi vậy?”

Tôi vui mừng leo xuống giường, “Sự tình không còn cách nào khác, nếu không em cũng không giữa đường chạy trốn.”

“Vẫn là bị người khác bắt lại?” chị Hồ cười nói.

Tôi gật đầu, “Vâng, còn bị nhốt ở đây, ngột ngạt muốn điên lên! Chị Hồ sao lại thành thần y vậy, còn đến xem bệnh cho em nữa?”

“Vốn không phải việc của ta, chỉ là sư thúc của ta đã chạy rồi, không còn cách nào khác, chỉ có ta đến thôi.” chị Hồ đành nói, “Nha đầu ngươi bị sao vậy? thấy ngươi khỏe như vâm, không giống người có bệnh.” chị Hồ nói liền thăm dò cổ tay của tôi, tôi theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng tay chị ta như có lực hút, lập tức giữ cổ tay tôi.

“Em không sao, ha ha.” Tôi khẽ cười, “Mấy cái mụn trên người là do em uống thuốc, là cố ý đó.”

“Cố ý?” chị Hồ xem mạch cho tôi hỏi.

“Vâng.” Tôi gật đầu, xấu hổ nói, “Để khỏi phải ngủ với lão hoàng đế!”

Chị Hồ gật đầu, cười cười, “Là dùng thuốc, nhưng mà, nha đầu, ngươi lâu dài cũng không phải là cách đâu.”

“Sao?”

“Ngươi nội hỏa quá mạnh, âm dương không điều hòa, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì không cần dùng thuốc, trên mặt ngươi cũng nổi mụn.”

“Nội hỏa tràn đầy, âm dương không điều hòa?” tôi nghe không hiểu, chẳng lẽ sắp đến dịch đậu mùa rồi sao?”

Chị Hồ nhìn khuôn mặt lơ mơ của tôi, nhìn nhìn ra bên ngoài, cười khẽ: “Nha đầu, ngươi giấu sao nổi ta, dạo này có phải bị kích thích suốt đúng không?, cứ thế này, sẽ hại thân đó!”

Tôi mồ hôi mẹ, mồ hôi con! Chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Định rút cổ tay nóng rực từ tay chị ta ra, thế này cũng rút ra được chứ?

Tôi nhìn chị Hồ không dám tin, đích thực là tên Thừa Đức mấy lần dụ dỗ tôi, tuy nhiên đến lúc quan trọng thì anh ta phanh lại, nhưng mà, mỗi lần đều là cho đến khi cả hai người phải thở hổn hển, thật đúng là bị kích thích mà.

Chị Hồ ngồi xuống, nhìn tôi cười ha hả, hỏi: “Nha đầu, ta nói có đúng không?”
Tôi gật đầu theo bản năng, sau đó liền lắc đầu, “Không phải, không phải!” sợ lời nói của mình không có sức thuyết phục, còn kéo tay áo lên, để lộ dấu thủ cung sa (1)cho chị ra xem, “Em vẫn chưa thất thân đâu! Chị đừng nói bậy.”

“Nói bậy? Ngươi vẫn là xử nữ không sai, nhưng là nói ngươi gần đây không có bị kích thích, thì là nói gạt người khác!” chị Hồ liếc nhìn dấu thủ cung sa trên cánh tay tôi, rồi cười khẩy, 

“Cái này thì có tác dụng gì chứ, không phải là xử nữ (con gái còn trinh), ta cũng có cách điểm cho ngươi tám mười cái y hệt!”

Oạch, dấu thủ cung sa mà điểm tám, mười cái sao? Chị Hồ này thật không phải là người xuyên thời gian chứ? Sao lời nói còn mạnh bạo hơn người hiện đại vậy?

“Không tin?” chị Hồ hỏi, “Nếu không tin vậy chúng ta thử đi.”

Tôi toát mồ hôi, điểm trên người nhiều dấu thủ cung sa như vậy, thì còn gọi là dấu thủ cung sa sao? Thế thì không phải thành da mẫn cảm sao!

“Không cần, không cần!” tôi vội nói, “Thế này vẫn dễ nói hơn, chỉ là chị đừng bỏ những mục mụn trên người em xuống là được rồi, em không muốn ngủ với lão hoàng đế đâu!”

Chị Hồ liếc tôi một cái, chậm rãi nói: “Tiểu nha đầu, ngươi trốn thế này cũng không phải cách, há chẳng phải lãng phí tuổi thanh xuân sao?”

Tôi muốn lãng phí sao? Ở đây chỉ là lãng phí tuổi thanh xuân ư, đây chính là lãng phí sinh mạng đó.

“Vậy em phải làm sao?” tôi chau mày vẻ mặt đau khổ nói, “Chị Hồ cũng thấy rồi đó, mọi người đều nói vào gia đình danh gia vọng tộc sâu như biển, em bây giờ đã vào hoàng cung rồi, cũng không phải là biển, mà là thủy tinh cung! Em phải làm thế nào? Cho dù em có thể chạy trốn, nhưng những cung nữ của em thì sao? Cũng không thể gói lại mà mang theo!”

loading...

Chị Hồ nhìn tôi, cũng chau mày.

“Đúng rồi! Chị Hồ,” tôi chợt nghĩ đến vài thứ, “Chị biết dùng độc, có thể khiến cho người uống thuốc giả chết không?” tiểu thuyết hay nói vậy, sau đó có thể đem người đó đi thần cũng không biết mà quỷ cũng không biết!”

“Thuốc giả chết?”

“Đúng, cho em uống thuốc giả chết, như vậy có thể lén bỏ trốn, sẽ không liên lụy những người bên cạnh em.”

Chị Hồ suy nghĩ một hồi, rồi nói: “Loại thuốc này ta có thể bào chế ra.”

Tôi vui mừng, nhìn chị Hồ tràn đầy hy vọng.

“Nhưng mà, nha đầu,” chị Hồ nhíu mày nói, “Cách này của ngươi vẫn không được, ngươi có nghĩ tới chưa? Ngươi là một quý phi, mà không nói chết vì bạo bệnh thì sẽ có người không bị liên lụy hay không, cho dù có qua được, chuyện hậu sự của ngươi tuyệt đối sẽ không đơn giản, có thể ngươi sẽ được chôn trong lăng mộ hoàng tộc, ngươi leo ra được sao? Đến lúc đó đã bị người ta chôn sống rồi!”

Vừa nghe chị Hồ nói vậy, nghĩ đến chuyện như vậy, tôi liền như quả bóng xì hơi, chẳng còn chút sức lực.

Lại bàn bạc với chị Hồ, chị ta cũng chẳng có cách nào hay. Tiểu thái giám đợi bên ngoài có hơi sốt ruột, nói là phải quay về thưa lại với hoàng đế, đành phải tiễn chị Hồ, nhưng chị Hồ quả là bạn chí cốt, cho tôi biết bao nhiêu thứ tốt, gần đến lúc sắp ra về còn không quên nhỏ giọng dặn dò tôi, nếu ngày đó dấu thủ cung sa biến mất thì tìm chị ấy, chị ta nhất định có thể làm nó trở lại. Tôi toát mồ hôi lần nữa! Gượng cười cảm ơn ý tốt của chị ấy.

Thời gian dài dằng dặc cũng qua được mấy ngày, tôi đối với việc bay ra khỏi chốn thâm cung này đã không còn hy vọng.

Ngày hôm đó làm Nam Cung Việt bị thương, tôi biết, nhưng mà còn cách gì chứ? Bây giờ cho anh ta một phát còn đỡ hơn là cứ từ từ xẻo thịt anh ta, đau ít lúc nào cũng dễ chịu hơn đau nhiều.

Không ngờ anh ta có tình cảm với tôi, tuy những lúc ở cùng anh ta, tôi cũng đã động lòng, cứ cho rằng đó là bệnh mê giai của tôi tác quái, chung quy đối với giai đẹp, ai cũng sẽ hoang tưởng. Cũng cảm thấy giữa hai người như có chút tình cảm tồn tại, nhưng cứ cảm thấy nó luôn mịt mờ, trước giờ chưa từng nghĩ sau này sẽ thế nào, bây giờ nhìn rõ nó mịt mờ thế này, mới phát hiện, tôi thật sự chẳng có tí vốn nào trong mớ tình cảm này.

Tình của anh ta quá lớn, tôi nhận không nổi, nếu như không báo đáp lại tình cảm với người ta, tôi thà lựa chọn không nhận tình cảm này.

Thừa Đức cũng mấy ngày rồi không có tin tức, không rõ trong lòng là tình cảm gì, đối với anh ta, tôi đã mơ hồ rồi, lý không rõ ràng đạo không sáng tỏ, biết rõ anh ta là thuốc phiện, nhưng bản thân vẫn cứ nghiện. Anh ta và Nam Cung Việt không giống nhau, tôi đã tự nói với bản thân mình, anh ta là người phóng khoáng, phong lưu, tình cảm của anh ta có thể nhận vào thả ra tự do, giống như những lúc anh ta thân mật với tôi có thể phanh lại bất cứ lúc nào, cho nên, cho nên sau này tôi trở về hiện tại, anh ta cũng chẳng có tổn hại nào.

Có lẽ, không đợi đến lúc tôi quay về, anh ta đã chán ngấy rồi, tôi tự chế giễu mình. Có lẽ, tôi đối với anh ta mà nói, chỉ là thứ mới lạ và kích thích nhất thời thôi.

Tôi nghĩ, tôi và Thừa Đức, chơi xong trò chơi tình ái, thì lúc tôi trở về, cũng là lúc game over, tôi sẽ tiếp tục cuộc sống ở thế giới hiện đại của tôi, và anh ta, sẽ ở đây tiếp tục tranh giành hoàng vị của anh ta, sau đó ngồi ôm ấp ba ngàn mỹ nhân của anh ta.

Những mục mụn trên người tôi dưới sự “chữa trị” của Hồ thần y đã nhanh chóng khỏi rồi, nhưng Hồ thần y lại dặn dò, do những mục mụn là do nhiệt độc trong người tôi gây nên, tuy bây giờ đã hết rồi, nhưng độc trong người vẫn còn, cho nên nhất thiết không được hầu ngủ, nếu không độc sẽ lây sang hoàng đế.

Tôi vui mừng quá đỗi thiếu chút nữa tôn chị Hồ làm Phật sống, dù sao đi nữa những mụn này nổi trên người ai thì người ấy cũng đều khó chịu. Lão hoàng đế cũng không nói gì nhiều, không ngờ rằng tôi là bạn cũ của vị Hồ thần y này.

Khí hậu ngày càng oi bức, cho nên tôi càng không thích ra ngoài, ngày nào cũng đóng cửa cung, mặc váy hai dây với mang dép lê, lôi kéo bọn Tố Nhi chơi mạt chượt, hoặc giả dùng lời nói thời cổ đại, đánh mã điếu.

Mấy người bọn Tố Nhi vui mừng được an nhàn, chỉ là mỗi lần thua lúc đưa tiền cho tôi, ngoài miệng tuy không nói ra, nhưng trong lòng khó tránh rủa thầm. Tốt xấu gì cũng là công chúa của một nước, quý phi của một nước, làm sao mấy đồng tiền nhỏ này còn tính toán rõ ràng chứ, một chút cũng không giống nương nương của cung khác, tiền trên bàn thuận tay thưởng cho những người hầu.

Thấy tiền trong tráp của mình ngày càng nhiều, tôi cảm thấy hài lòng chưa từng có, tuy ở chốn thâm cung này không dùng đến tiền bạc gì, nhưng nhìn thấy chúng tôi cũng cảm thấy vui, có chút cảm giác ăn ly kem vào mùa hè, cảm thấy sảng khoái từ trong ra ngoài.

Lão hoàng đế đã triệu tôi đến một lần, cũng không nói gì cả, chỉ tùy tiện hỏi cuộc sống hàng ngày của tôi, tôi liền miêu tả cuộc sống hạnh phúc hiện nay của tôi, và tình cảm của tôi đối với Ngõa Lặc, đối với hoàng thất, đặc biệt là lòng biết ơn đối với hoàng thượng, đã để tôi đến cung này cho tôi có cảm giác giống như ở nhà. Quả thực rất ấm áp, hoàng thượng quan tâm tôi, thái hậu yêu thương tôi, hoàng hậu quan tâm tôi, ngay cả hoàng tử cứ ban đêm là đến thăm tôi, đương nhiên, câu hoàng tử sau cùng là tôi nói trong lòng, có đánh chết cũng không dám nói cho lão hoàng đế nghe.

Lần gặp mặt hoàng đế đã mỉm cười nghe tôi nói, trong lúc nói chuyện còn gọi thị nữ đến rót trà cho tôi. Lúc đón ly trà sợi tơ buộc trên cổ tay tôi rơi xuống, lão hoàng đế còn liếc một cái, sau đó nhìn sợi tơ màu vàng sáng trên tay lão, giật giật khóe miệng. Tôi hơi chột dạ, nhớ tới sợi tơ đó của Thừa Đức và của tôi giống nhau, sợ lão hoàng đế nhận ra, vội thu sợi tơ vào trong áo.

Lén nhìn lão hoàng đế, lão ta có vẻ không chú ý lắm, tôi thầm thở ra nhẹ nhõm, trong lòng cứ nghĩ có phải mình quá nhạy cảm hay không, tất cả chỉ có mấy màu, ngoại trừ màu vàng sáng riêng biệt của lão hoàng đế, những người còn lại dùng màu sắc na ná như nhau, tránh sao được trùng lặp, tôi thậm chí còn muốn có bảy màu kìa, sắp xếp thành một tổ hợp, thì tổng cộng có bao nhiêu màu nhỉ? Suy nghĩ hồi lâu, cũng không tính ra, xem ra có mấy ngày không học xác suất, quên gần hết rồi.

Lão hoàng đề sau khi tán gẫu với tôi vài câu thì bảo tôi đi ra, cũng không làm khó tôi. Qua việc nói chuyện lần này, tôi nhận ra lão hoàng đế còn là người đàn ông quyến rũ và chín chắn, nói không nhiều lắm, nhưng câu nào câu nấy đúng trọng tâm, xem ra, đàn ông vẫn thật là gừng càng già càng cay.

Lại gặp mặt Thừa Đức, nhưng là ở yến tiệc phong phi cho ca vũ Chỉ Tang. Ai cũng không ngờ rằng Chỉ Tang sẽ được phong phi, tôi tuy đã nhận ra Chỉ Tang không chỉ là một ca vũ bình thường, hoàng đế ca ca phái đi “ba mươi sáu kế”, thì nhất định là sự sắp xếp của anh ta, anh ta đã không muốn nói cho tôi biết, tôi chũng chẳng ham nghe ngóng, chung quy mấy chuyện này biết được nhiều, ngược lại không gặp phải cũng là điều tốt.

Nhưng tôi cũng không ngờ lão hoàng đế sẽ phong phi cho Chỉ Tang, lão hoàng đế tuyệt đối không phải là kẻ lừa bịp, điểm này thì tôi sớm đã nhận ra, lão ta chẳng lẽ không nhìn ra Chỉ Tang là âm mưu sao? Tại sao lại còn cố tình trúng kế?, với lại tại sao còn sủng ái Chỉ Tang 
chứ?

Chỉ Tang rất xinh đẹp, chẳng những đẹp, mà còn mang một chút khí khái anh hùng. Nhưng 
trong hậu cung này không thiếu gì mỹ nữ, tại sao lão hoàng đế đặc biệt chọn cô ta chứ? Bài hát đó có tác dụng lớn vậy ư? Trong chuyện này có bí mật gì không để cho người ta biết chứ?

Tôi quả thật không hiểu.

Nghi thức phong phi rất long trọng, xem ra lão hoàng đế rất coi trọng, tôi quyết định ít nói chuyện, ít lộ diện, để mọi người ít chú ý đến tôi, nhưng không ngờ rằng, tôi vẫn thành điểm nóng trong điểm nóng. Bởi vì, tôi bị bắt cóc, tôi bị bắt cóc trong hoàng cung, ngoài ý muốn, có phải không?

Đang lúc Chỉ Tang tiếp nhận sắp phong, Tả hoàng hậu tươi cười nhìn Chỉ Tang, nhưng sao tôi nhìn có cảm giác không vui, người phụ nữ này, tấm lòng quá quảng đại hay sao? Chẳng lẽ ông chồng mình cưới vợ bé, bà ta quả thật không ghen chút nào sao?

Tôi không tin, cho nên tôi bắt đầu có cảm giác bà Tả hoàng hậu này giả dối sao ấy, vẫn không bằng Hạ Lan quý phi, mang vẻ mặt không vui. Nhìn lão hoàng đế đỡ Chỉ Tang đứng dậy, nắm tay bước lên lễ đài, Hạ Lan quý phi thậm chí còn cười khẩy.

Trong đám thị vệ đột nhiên hỗn loạn, một người mặc trang phục giả thị vệ đột nhiên cầm kiếm xông ra, khuôn mặt che khăn, đoán là nhân lúc mọi người không chú ý đã bịt lên. Bên dưới nhất thời hỗn loạn, bởi vì ai cũng không biết người này rốt cuộc là ai, làm sao trà trộn vào đám thị vệ.

Thà nói hắn xông lên, còn hơn nói hắn bay lên, mũi chân đạp lên vai mấy người, thì đã đến trước đài.

Phía sau hắn cũng có thị vệ võ công cao cường xông lên, đuổi theo sau hắn, nhưng lại chậm hơn vài bước. Do ở đây đều là dòng dõi hoàng thất, nhất thời ai cũng không dám tùy tiện phóng ra ám khí, lỡ ngộ thương ai đó thì gánh vác không nổi.

Người đó giống như tên rời khỏi cung, cả người cầm kiếm vòng tới, mũi kiếm chĩa thẳng vào lão hoàng đế, bên cạnh lão hoàng đế đã có tùy tùng dùng thân che chắn. Thừa Đức cũng không biết từ lúc nào đã ở bên cạnh lão hoàng đế, nghiêng người qua thanh kiếm của tên thích khách, một chưởng thẳng tới, kiếm của tên thích khách đó vung lên, trượt lên tay 

Thừa Đức, có máu nhỏ xuống, cánh tay Thừa Đức lập tức nhuộm đỏ.

Lúc này đám thị vệ ở phía sau đã đuổi tới, bao vây tên thích khách. Tên thích khách đó công phu quả thật tuyệt vời, bị bao nhiêu là cao thủ bao vây như vậy mà không sợ hãi, thanh kiếm múa vun vút đến cả một ngọn gió cũng không lọt vào được, toàn thân giống như được bảo vệ, giọt nước cũng không lọt vào.

Trong nhất thời, có hơi hỗn loạn, ai cũng không ngờ ở đây sẽ có thích khách đến hành thích hoàng đế, đây quả thật là khiêu khích với thế lực của nhà vua. Đã có thị vệ vây quanh bảo vệ lão hoàng đế, không ngờ lão hoàng đế khoát tay bảo bọn họ lui ra, nét mặt trầm mặc nhìn tên thích khách.

Thị vệ tới bảo vệ các phi tần lui ra, ngoài hoàng hậu và Hạ Lan quý phi, các phi tần khác hầu như đều sợ đến đứng không vững, đa số đều được các cung nhân (danh xưng của cung nữ) bên cạnh dìu đỡ mới đứng vững.

Thừa Đức khoanh tay đứng bên cạnh lão hoàng đế lạnh lùng nhìn chăm chú cuộc chiến bên dưới, nghe thấy động tĩnh bên này, nhìn qua, lúc ánh mắt lướt đến chỗ tôi thì dừng lại, lộ vẻ hơi mỉm cười một chút rất khó nhận ra, sau đó quay đầu đi như không có chuyện gì, chăm chú nhìn những biến đổi của cuộc chiến.

Thủ lĩnh thị vệ trong cung Phó Thành Hữu sợ toát mồ hôi “lạch cà lạch cạch” rơi lại phía sau, không biết là bị thích khách dọa hay là bị ánh mắt lạnh lẽo của lão hoàng đế dọa, hắn ta len lén nhìn sắc mặt của lão hoàng đế, khuôn mặt co rúm lại, nhấc đao lên cũng không nổi. Thị vệ nhiều như thế vẫn không khống chế nổi một tên thích khách, cho dù lão hoàng đế không sao, e là cái đầu của bọn họ cũng không giữ nổi.

Tôi nhìn có hơi ngẩn người ra, cái cảnh này hơi giống màn đấu võ trong phim kungfu của lễ trao giải Oscar, hầu như không giống thật. Tôi lúc này mới biết người ta cao thủ chân chính đều đi làm thích khách, không có người tham gia đại hội võ lâm, so sánh cao thủ trên đại hội võ lâm với tên thích khách này, giống như là dùng điệu múa ương ca (2) so sánh với múa ba lê vậy. (ặc ặc non nước này mà tên này còn nghĩ đến các điệu múa nữa, pó toàn tập luôn ^^)

Không biết thế nào, thân hình của tên thích khách đó tôi càng nhìn càng thấy quen, càng nhìn lòng càng kinh sợ, lúc Tố Nhi đến dìu tôi lui xuống, tôi quên trả lời cô ta luôn.

Phó Thành Hữu không xứng đáng là thủ lĩnh thị vệ, cầm đại đao uy phong lẫm lẫm, tên thích khách đó cũng cảm nhận được áp lực. chỉ nghe một tiếng thét dài, thì nghe một loạt tiếng “leng keng” binh khí trong tay bọn thị vệ đều bị kiếm của thích khách đánh rơi, mọi người còn chưa phản ứng lại, tên thích khách đó đã vượt lên, nhẹ nhàng xoay mình như một con diều hâu thoát ra khỏi vòng vây.

Thị vệ bên cạnh lão hoàng đế vội vàng bảo vệ lão hoàng đế đứng ở giữa, không ngờ tên thích khách đó chỉ liếc lão hoàng đế một cái, nhưng lại không xông đến hướng bên đó, mà hướng đến đám phi tần yếu ớt xông tới.

Đám phi tần chưa kịp lui xuống la hét sợ hãi, bọn thị vệ vội đỡ kiếm lên nghênh địch, nhưng tên thích khách đó lướt qua người bọn họ, đánh rơi vũ khí của bọn họ, cuối cùng chạy tới chỗ tôi!

Tôi không bỏ chạy, tôi biết cho dù có chạy cũng không chạy lại hắn, nhưng tôi cũng không có ý định chạy, bởi vì tôi nhận ra thích khách đó là Nam Cung Việt!

Tôi còn chưa hiểu là chuyện gì, thì đã rơi vào tay Nam Cung Việt, anh ta một tay vòng qua eo tôi, một tay kề kiếm vào cổ tôi.

Tôi lúc này mới ngẩn người ra, không ngờ anh ta xông tới bắt tôi làm con tin!
Bọn thị vệ nhất thời không dám xông lên, chỉ vây thành vòng tròn quanh chúng tôi, tôi khẽ giọng mắng: “Anh uy hiếp lão hoàng đế còn có tác dụng hơn tôi nhiều đó! Uy hiếp tôi có ích sao?”

Nam Cung Việt không nói gì, chỉ xông đến lão hoàng đế lạnh lùng quát: “Bảo bọn chúng lui xuống đi! Bằng không ta sẽ giết đứa con gái này!”

————————————————–

Chú thích:
(1) – Thủ cung sa: Trong truyền thuyết Trung Quốc, thủ cung sa (守宮沙) là dấu vết chứng tỏ người con gái còn trinh tiết.
Thủ cung vốn là một giống tắc kè (thạch sùng, còn có tên là yển đình, tích dịch) được nuôi bằng 7 cân chu sa khiến thân thể có màu đỏ. Giã nát thủ cung bằng chày, được một chất nước đỏ như son, chấm vết son vào cánh tay trái con gái, cách vai khoảng một tấc, nếu chưa thất thân thì vết này còn mãi không phai.

(2) – Múa ương ca: một điệu múa dân gian của Trung Quốc.

Chương 26. 

Tôi nghe anh ta nói thế ,tức đến muốn ngất luôn! 
Nhưng tóm lại tôi phải giúp Nam Cung Việt chạy thoát, chính là không biết lão hoàng đế có coi trọng cái mạng này của tôi không nữa ,thậm chí suy nghĩ, tôi nên làm như thế nào diễn mới chân thật, phải làm anh hùng rơm “Mặc kệ ta, cứ ra tay đi!” ? . Thôi vẫn là làm cẩu hùng khóc lóc “Đừng tới đây , thả hắn đi” vẫn hơn. 
Thừa Đức đã dẫn thị vệ phong tỏa xung quanh , đứng ở ngoài vòng, nhếch miệng cười lạnh. Tôi có chút lo lắng, chẳng lẽ Thừa Đức cũng nhận ra Nam Cung Việt? 
Vòng tay Nam Cung Việt ôm thắt lưng của tôi thật chặt,tôi không chịu nổi nghiêng đầu thấp giọng nói: “Anh siết mạnh quá ,một hồi đầu không rơi, lưng cũng sẽ gãy lìa!” 
Nam Cung Việt ôm tôi từ từ lùi xuống , bọn thị vệ bao vây chúng tôi cũng chập chạp từ từ tiến tới . 
“Cứu em với ! Hoàng Thượng.” Tôi lớn tiếng khóc than, làm ra bộ dạng muốn giãy dụa nhưng không dám giãy giụa , cảm thấy người Nam Cung Việt ở phía sau như chấn động, chợt nghe thấy anh ta thấp giọng hỏi nói: ” Cô thực lưu luyến không muốn rời nơi này?” 
Ta đổ nghẹn , chẳng lẽ hắn không nhìn ra là tôi đang diễn kịch? Tôi thật sự rất muốn quay lại lườm hắn một cái, lại ngại thanh kiếm bén ngót đang kề trên cổ ,chỉ đành trừng mắt lên trời , nghiến răng rít lên : “Lưu luyến cái đít! Tôi là đang bị anh bắt cóc ! Chẳng lẽ lại nhăn răng cười như khỉ , có làm bộ thì cũng phải diễn cho giống một chút chứ !” 
Nam Cung Việt nghe tôi nói như thế,thì im lặng, tôi lại có cảm giác cái eo của tôi càng bị anh ta siết chặt hơn nữa ! Thật sự là gần gãy lìa mất rồi ! 
“Anh vì sao lại đến hành thích lão hoàng đế?” Ta cúi đầu hỏi nhỏ. 
“Như vậy mới mang được cô đi mà không làm liên lụy những cung nữ bên cạnh !” Anh ta trả lời. 
Tôi thiếu chút ngất thêm lần nữa, đúng là suy nghĩ chu đáo ! Như tôi bị “Thích Khách” cướp đi ,những cung nữ bên cạnh không có liên quan gì ,bất quá chỉ liên lụy tới bọn thị vệ trong cung . 
Còn đang muốn hỏi thêm Nam Cung Việt chút ,nhưng lời nói chưa tới cửa miệng ,đã trôi đi mất tiêu ,bởi vì tôi trông thấy thêm một toán cấm vệ quân tràn vào trong cung,mỗi người cầm theo cung tiễn , hơn nữa đã kéo cung cài tên, vây quanh hai người chúng tôi,lần này muốn chạy , coi bộ không dễ dàng gì rồi ! 
Tôi hoảng sợ nhìn phía trên đài,vẻ mặt lão hoàng đế vẫn bình thản ,tôi bắt đầu toát mồ hôi lạnh , tình thế này ,đừng nói Nam Cung Việt còn muốn mang theo cả tôi ,một mình anh ta chỉ sợ cũng thoát không được , bốn phía đều là tên , sợ chim cũng không bay lọt được ! 
Nam Cung Việt, tôi không thể để anh ta chết ở chỗ này! Cái ý nghĩ không thể để anh ta bị tôi báo hại mà chết ,đôi tay theo bản năng vòng ra sau ôm lấy người Nam Cung Việt như để che chắn cho anh ta . 
Thừa Đức đứng đằng sau bọn thị vệ , không xa , chính là tôi nhìn sắc mặt hắn có chút mơ hồ , không biết là do nước mắt hay tại thị giác suy yếu , tất cả đều nhìn thấy hết sức mơ hồ. 
Cánh tay Thừa Đức dần dần giơ lên , chậm rãi hạ xuống, tuyệt tình như vậy , hắn quay đầu lại nhìn lão hoàng đế ,rồi phẩy tay một cái, tôi nghĩ không đến, cũng muốn không ra, chẳng lẽ đây là kết cục sao? 
“Bắn” một tiếng hô phát ra từ phía sau, tiếp đó những âm thanh đầy sức lực xé gió bay vút tới , trong đầu tôi trống rỗng , chỉ phải tuyệt vọng nhắm mắt lại… 
Theo tiếng vang càng ngày càng gần, như một cơn cuồng phong từ phía sau thổi tới, thôi xong rồi, tôi nghĩ. 
Một cái gì đó xé gió bay vụt từ bên cạnh bay ra , sau đó chợt nghe một tiếng hét thảm thiết , tôi mở bừng mắt ra , trông thấy gã thị vệ bên cạnh lão hoàng đế bị một mũi tên bắn ngập trong người ,những thị vệ khác sợ tái cả mặt . 
Mọi người kinh hãi quay nhìn về hướng đã bắn ra mũi tên ,tôi cũng theo ánh mắt bọn họ nhìn tới , phía sau trên nóc đại điện đã đứng sừng sững một bóng người , hình như không có che mặt ,nhưng vì người đó đứng ngay hướng ánh sáng phía mặt trời mọc ,nên không nhìn rõ được gương mặt ,chỉ thấy tà áo trắng ẩn ẩn hiện hiện , trông cứ như là thiên thần í ! 
Hắn ta chậm rãi lắp tên vào cung , lần này nhắm thẳng mũi tên vào lão hoàng đế . 
Hành động này khiến cho bọn thị vệ đứng dưới được một phen kinh hoàng , mũi tên bắn ra vừa rồi rõ ràng chỉ là cảnh cáo , nếu ngay từ đầu mục đích của người đó là lão hoàng đế , thì tên thị vệ kia đã không bị ăn một mũi tên lãng xẹt như thế . 
Lão hoàng đế kia cũng đã tái mặt , cung tên của bọn cấm y vệ cũng đã đổi hướng nhắm về phía người đang đứng trên nóc điện kia. 
“Thả bọn họ đi.” Người đó chậm rãi mở miệng, như là thuận miệng mà nói, nhưng trong âm thanh có lẫn sự đe dọa . 
Phó tướng cẩm y vệ nhìn về phía lão hoàng đế xin chỉ thị , lão hoàng đế sắc mặt thật không tốt, nhìn về phía người đứng trên nóc đại điện kia , thở dài một cái , rồi phất phất tay . 
Thấy đám cấm y vệ buông cung tên xuống ,Nam Cung Việt một tay bế thốc tôi lên , tay kia thu kiếm lại ,nhún chân một cái , mượn lực xoay người lên , tức thì bọn tôi đã ở trên nóc đại điện rồi . 
Lúc nam nhân kia còn giương cung với lão hoàng đế, Nam Cung Việt ôm tôi chạy xoẹt qua người đó,hướng ra ngoài cung mà chạy như bay , cảnh những phòng ốc trong cung chỉ kịp loé lên lùi lại đằng sau ,chớp mắt một cái là đã tới cổng thành hoàng cung (hâm mộ quá ,hix ,ước gì banhbaochieu có trình độ như vậy ,đi cướp ngân hàng khỏi sợ bị ai đuổi kịp ,heheh) 
“Có người đuổi theo kìa !” Tôi hoảng thốt nói , lời nói còn chưa dứt , một người từ phía sau lưng đã chạy vụt lên song song với Nam Cung Việt ,đúng là cái người mặc áo trắng đứng trên nóc đại điện. 
Người kia thấy tôi nhìn hắn ,liền nhe hàm răng trắng bóng ra nhìn tôi cười cười . 
Lúc này tôi mới nhìn thấy rõ dung mạo người này, hắn ta cũng thuộc loại khá tuấn tú đẹp trai , chỉ tiếc là không còn trẻ nữa, hình như có đến bốn mươi mấy tuổi , nhưng phong thái thì khá hoạt bát như thiếu niên. 
“Bé Việt Việt à, công phu của ngươi bị thối lui rồi à ! Nếu đại ca biết ngươi kém cỏi như vậy, thế nào cũng đét vài phát vào mông ngươi cho mà coi .” Người kia cười nói . 
Bé Việt Việt ? Nickname của Nam Cung Việt ? Hah ,thiếu chút nữa là tôi cười phá lên rồi ,không thể tưởng tượng người to lớn thô kệch như Nam Cung Việt mà lại có biệt danh đáng yêu như vậy ! 
“Tới đây làm gì ?” giọng Nam Cung Việt lạnh tanh hỏi , nhưng chân thì không hề dừng lại . 
Người kia vẫn vừa chạy vừa cười hồ hồ ,tốc độ chạy không hề chậm hơn Nam Cung Việt tí nào ,nghe Nam Cung Việt hỏi thế ,hắn cứ cười hề hề ,nói :” Ngươi đánh lộn giỏi lắm , nên ta tới coi cho vui.” 
Ngất trên cành quất luôn , mém chút nữa là bọn tôi trở thành con nhím , hắn xem còn khen náo nhiệt ? 
“Ngươi vì sao không bịt mặt lại ?” Tôi hỏi . 
“Tại sao phải che mặt lại ? Ta đẹp trai ngời ngời như thế này , bịt mặt lại thì làm sao người khác nhìn thấy được ? ” Hắn nghiêm trang nói. 
Tôi á khẩu luôn , trên đời sao lại có người tự kỷ đến vậy ! 
Đột nhiên ông ta quay đầu nhìn lại đằng sau ,nói :” Bé Việt Việt , ngươi chạy chậm quá, đã có người rượt tới rồi kìa ,hay là để ta bồng cô ấy cho ?” 
Nam Cung Việt đưa mắt liếc người đó một cái ,không thèm trả lời ,vẫn tiếp tục ôm tôi mà chạy , tốc độ bắt đầu nhanh hơn trước . 
Cũng may nơi này không phải chợ nên khá vắng vẻ , bọn tôi ít bị phiền toái gì . 
Nam Cung Việt đột nhiên rẽ vào một ngõ tắt bên hông đường cái , tôi còn chưa hiểu chuyện gì , thì đã có thêm hai người nữa từ một ngõ tắt khác chạy tới ,chạy hướng về bọn tôi, một nam một nữ, cách ăn mặc của người nam khá giống với Nam Cung Việt, còn người nữ kia thì ăn mặc khá giống với tôi . 
Cả hai người chạy ra khỏi ngỏ hẻm ,cái người nam ăn mặc giống Nam Cung Việt kia bế người nữ ăn mặc giống tôi lên ,điệu bộ như Nam Cung đang bế tôi vậy,khi thoát ra khỏi ngõ hẽm , họ hướng về phía ngược lại tiếp tục chạy , bọn truy binh từ sau đuổi tới ,không biết chuyện đã xảy ra , cứ tiếp tục đuổi theo cặp nam nữ kia , cả một lúc lâu sau ,tiếng ồn ào hỗn loạn mới từ từ lắng dịu xuống. 
Có cả người tiếp ứng nữa chứ ? Tôi bực bội ngước lên nhìn Nam Cung Việt , hắn cố tình lẩn tránh ánh mắt tôi, buông tôi xuống rồi một mình đi vào trong nhà . 
Nam nhân mặc đồ trắng từ phía sau đuổi kịp tới , thấy tôi đứng đần người ở đây ,ông ta cười cười nói :” Làm sao thế ? Còn không đi , phía trước còn có rất nhiều người chờ ngươi đó .” 
Tôi tuy còn đang ngỡ ngàng với thái độ thay đổi thất thường của Nam Cung Việt ,nhưng cũng đi theo nam nhân này vào trong nhà. 
“Nên gọi ngươi là công chúa hay gọi là quí phi ?” 
“Gọi thẳng tên là tốt nhất ” Tôi nói. 
Ông ta mỉm cười,nói tiếp :”Vậy gọi ngươi là Vinh nha đầu đi , dù sao thì Thẩm Triệu Thiên vẫn hay gọi ngươi như thế.” 
Thẩm lão đầu? Bọn họ đều biết cả? Xem ra hôm nay việc này cũng không hề đơn giản như tôi nghĩ ,cặp nam nữ đã dẫn dụ bọn truy binh rời đi vừa rồi là ai ? Hy vọng bọn họ không bị binh lính bắt được. Hôm nay nhiều chuyện lộn xộn không rõ ràng , đầu tôi có chút loạn ,không để ý được chuyện gì cả . 
Vừa rồi chúng tôi rõ ràng là đi từ cửa nhỏ của một nhà lớn ,đi thêm một lúc nữa là đi tới cửa lớn của một căn nhà nhỏ. (^_^) 
“Ta họ Mãnh ,ngươi có thể gọi ta là Mãnh Tiêu Nhiên ,hay cứ gọi theo Việt nhi , gọi là Mãnh thúc thúc.” 
Mãnh Tiêu Nhiên ? Cha của Mãnh An Dương ? Tôi há hốc mồm kinh ngạc. 
Một loạt âm thanh bát nháo vang tới, rồi đột nhiên có một nhóm người túa ra chạy tới chỗ tôi , cả nam lẫn nữ ,tôi càng trợn tròn mắt kinh ngạc 
“Vinh nha đầu!” Thẩm lão đầu kêu lên. 
Tôi thật không ngờ ông ta lại ở chỗ này. 
Một cô nương khoảng ngoài ba mươi tuổi vạch đám đông bước tới chụp lấy vai tôi lắc lắc , kích động hỏi :” Cô thật là từ tương lai quay về ?” 
Tôi ngẩn người ra, gật gật đầu . 
Cô ta lập tức mừng như điên ,ôm ghì lấy tôi ,sau đó quay đầu lại nói lớn với một cô nương đang đeo khăn che mặt đứng đằng sau :” Huyên nhi ,cô ấy từ tương lại quay về , cô ấy đúng là từ tương lai quay về !” 
Huyên nhi ? Thật là Đường Huyên Nhi ? Lần này , đến phiên tôi mừng như điên , không thể tưởng được thật sự có thể gặp được “tiền bối” từ tương lai quay về hai mươi năm trước . 
Chỉ hai bước nhún , nữ nhân đó đã đứng sát bên tôi ,nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, rồi run giọng hỏi :”Ngươi từ năm nào tới vậy ?” 
“Cô chính là Đường Huyên Nhi ? Tôi tới từ thời điểm năm 2007 , còn cô ?” 
“Năm 2006 .” Đường Huyên Nhi vội vàng nói , sau đó kéo vị cô nương hồi nãy đến sát bên cạnh rồi nói :” Cô ấy cũng từ tương lai quay về , bọn mình tới cùng với nhau !” 
Ba người chúng tôi nhìn nhau , ba giây tĩnh lặng, rồi ôm chầm lấy nhau ,mừng mừng tủi tủi ,vừa khóc vừa cười ,đánh chết cũng không thể tưởng tượng là gặp được đồng hương ở chỗ này . 
Những người khác thấy thì choáng váng cả, nói không ra lời . 
Cả một hồi lâu ,bọn chúng tôi mới bình tĩnh trở lại . 
“Làm thế nào lại có nhiều người quay về được vậy ?” Tôi vui vẻ hỏi,”Nam Cung Việt có nói mẹ anh ấy cũng từ tương lai quay về đó !” 
Huyên nhi cỏ vẻ ngượng ngùng ,liếc nhìn hai người bọn tôi, vị cô nương đứng bên cạnh tôi che miệng ho khụ khụ hai tiếng ,sau đó nói :”Tôi chính là mẹ của Việt nhi , tên là Trương Tĩnh Chi .” 
Tôi há hốc mồm nhìn cô ta ,cô ta cùng lắm là ngoài ba mươi tuổi thôi ,nhưng lại là mẹ của Nam Cung Việt ,thật có chút phi lý . Hoặc giả người từ tương lai quay về không bị già đi ? 
Trương Tĩnh Chi thấy mặt tôi thộn ra ngốc nghếch , cười cười, kéo một người đàn ông tới bên cạnh ,nói luôn:” Đây là ông xã tôi, cha của Việt nhi, tên Nam Cung Vân.” 
Tôi vừa nhìn thấy thì càng đần cả người ra ,trời ạ , sao mà khéo thể, đây chẳng phải là Nam Cung Việt mười mấy năm sau sao ! 
“Đây là con gái của tôi Nam Cung Như.” Trương Tĩnh Chi kéo qua một cô bé chừng mười ba ,mười bốn tuổi , cô bé đó mỉm cười ngọt ngào nhìn tôi. 
“Đây là chồng của Huyên nhi , Thiệu Dương ,đây là 2 con trai Thiệu Tiệp cùng Thiệu Huy, người này thì cô đã gặp qua,đây là Mãnh Tiêu Nhiên , và vợ của ông ấy ,tên là Xảo Ngọc ,…” 
Trương Tĩnh Chi bắt đầu giới thiệu cho tôi từng người một , nhìn thấy nhiều người như vậy , tôi có chút hơi khớp . 
“Còn có ta! Sở Dương tỷ!” Trong phòng trong truyền đến giọng nói của tiểu tử Mãnh An Dương. 
“Kêu la cái gì! Khôn hồn thì ở yên trong đó thằng ngốc !” Mãnh Tiêu Nhiên hướng về phía phòng đó quát lên, quay lại thấy Xảo Ngọc nhíu mày một cái, thì vội vã xoa xoa tay cười trừ,cái khí khái anh hùng trên nóc đại điện vừa nãy hoàn toàn biến mất tiêu . 
Không biết Mãnh Tiêu Nhiên đã làm gì đắc tội với bà vợ nữa ,Xảo Ngọc lạnh giọng hừ một tiếng , ông ta đánh trống lảng giả vờ như không nghe thấy. 
“Còn có Văn Hinh cùng Lôi Hồng, cô đã gặp qua bọn họ rồi, chính là hai người đã dụ bọn truy binh đi nơi khác, có lẽ sắp trở về rồi,” Trương Tĩnh Chi nói tiếp,” Văn Hinh rất muốn gặp cô. 
Đột nhiên lòi ra nhiều người như vậy ,tôi có chút loạn , liếc nhìn qua Thẩm lão nhân, ông ta nãy giờ vẫn đứng bên cạnh không nói năng gì ,vẻ mặt phảng phất nỗi cô đơn. 
Ông ta đã biết tôi là Vinh nhi giả ,tôi,từ đầu đã không phải là Vinh nhi của ông ấy,hiện tại, đối với ông ấy mà nói ,Vinh nhi đã trở thành người xa lạ . 
“Thẩm tiền bối, tiểu nữ …..” tôi đột nhiên muốn an ủi ông ta . 
Thẩm lão đầu khoát tay ,ngăn không cho tôi nói tiếp , thở dài nói : “Mệnh số, đây đều là mệnh số.” 
Rồi đột nhiên, có hai bóng người từ bên ngoài phóng vào, là cặp nam nữ hồi nãy dẫn đi truy binh ,cô gái kia có khuôn mặt rất đẹp ,lại rất quen thuộc, tôi có cảm giác như đã gặp qua ở đâu , 
Là mẹ quí phi ! Tôi đột nhiên nhớ ra , cô ta so với bức họa mẹ quí phi giống nhau như đúc, chỉ thiếu chút khí chất. 
“Vinh nhi!” Mỹ nữ kia run run giọng gọi ,nhảy tới ôm chầm lấy tôi . 
“Hê hê, cô là…?” Tôi cười gượng, hỏi. 
“Vinh nhi, ta là dì của con nè!” Mỹ nữ nói xong, nước mắt ào ào chảy xuống. 
Tôi hoàn toàn đơ cả người luôn, thật là, mỗi ngày đều có chuyện lạ , vấn đề là hôm nay đặc biệt hơi nhiều á ! Ở đâu đột nhiên mà lòi ra nhiều “Chuyện lạ có thật ” quá vậy ? 
Nam Cung Việt đâu? Tại sao từ lúc vào nhà đến giờ không thấy hắn ? Hắn trốn đi sao? 
Người đẹp kia ôm ta khóc khóc cười cười um sùm cả buổi, nam nhân đi chung với cô ta một hồi sau mới ôn tồn lên tiếng, “Văn Hinh, công chúa cũng đã mệt mỏi ,hãy cho cô ấy nghĩ ngơi trước đi , sau này còn thiếu gì thời giờ cơ chứ.” 
Thì ra cô ấy là Văn Hinh mà Trương Tĩnh Chi đã nói , khó tránh cô ta và mẹ quí phi của ta giống nhau đến như thế , thì ra là hai chị em . 
Văn Hinh bị ông chồng Lôi Hồng kéo qua một bên ,còn có chút lưu luyến nhìn tôi, đôi mắt đẫm lệ tràn ngập tình yêu thương mẫu tử , làm tôi hơi khớp chút .Thật là ,người xưa nói :” Đàn bà, được chế tạo ra từ nước.” quả không sai tí nào. 
“Thôi được, mọi người cuối cùng cũng gặp nhau rồi, hãy để cho Vinh nhi muội muội nghỉ ngơi một chút , tất cả đi ra ngoài thôi.” Trương Tĩnh Chi bắt đầu đuổi người , ngay cả Văn Hinh cũng bị kick ra luôn . 
Cuối cùng, trong nhà chỉ còn lại có tôi , Trương Tĩnh Chi,và Đường Huyên Nhi . 
Chả là vì ba người ba chúng tôi đều là từ tuơng lai trở về , vốn không hề thuộc thế giới này , không ngờ có dịp gặp gỡ nhau ở đây, dù đã cố kiềm nén trong lòng ,nhưng vẫn không khỏi lộ ra sự kích động ! Ngồi xuống nhìn nhau cả buổi rồi mà vẫn không biết nên mở miệng như thế nào . 
Vẫn là Đường Huyên Nhi mở miệng trước ,hỏi :” Làm sao cô quay về đây được ?” 
“Chuyện nói ra thì hơi dông dài , em là trong lúc vô tình cứu người , không ngờ người này có một ông ca ca cực kỳ lợi hại ,vì để trả ơn đó, ông ấy đưa em về đây du ngoạn vài ngày.” 
“Được người đưa về ?” Trương Tĩnh Chi kinh ngạc hỏi. 
Tôi gật đầu, hỏng biết sao khi nói chuyện với cô ta , tôi không được tự nhiên cho lắm, nhất là tưởng tượng đến cô ta là mẹ của Nam Cung Việt,tôi càng thấy quái . 
“Nói như vậy cô còn có thể trở về ?” Đường Huyên Nhi ngạc nhiên hỏi . 
Tôi gật đầu.” Đúng vậy , chỉ là bất quả xảy ra một vài vấn đề, cho nên em phải ở lại đây lâu hơn , chỉ sợ phải chờ tới sang năm mới có thể trở về.” 
Đường Huyên Nhi vẻ mặt vừa mừng vừa lo hỏi tiếp ,” Thế thì tốt quá ,cô cũng có thể trở về được , khi nào gặp lại nhân vật lợi hại kia , cô có thể nhờ hắn đưa giúp chúng tôi trở về luôn không?” 
Háh , Đinh tiểu tiên mang mình tôi quay về đã là quá khó khăn , nhờ ông ấy đem luôn hai cô kia ? Chỉ sợ đến lúc đó chẳng những không được , ông ta nổi sùng bỏ tôi ở lại đây luôn thì có . 
“Chỉ sợ không được,” tôi khó xử nói ,” Em chỉ là linh hồn được ông ta đưa tới,thân thể còn ở lại thời điểm hiện đại , chờ ông ấy đưa em trở về, vẫn là đem hồn về nhập vào thể xác , còn hai người ? Thân thể và linh hồn vẫn là không thể tách ra ? 
Đường Huyên Nhi vẻ mặt thất vọng, “Hai người bọn tôi vì một sự cố nên mang cả thân thể cùng đi luôn .” 
“Hai người đã ở đây bao lâu rồi ?” Tôi hỏi. 
“Hơn hai mươi năm , ” Trương Tĩnh Chi trả lời, vì nghe tôi nói không thể mang bọn họ cùng nhau trở về,nên mặt buồn rũ rượi . 
Tôi cũng hiểu được tâm trạng của bọn họ , hơn hai mươi năm, ở trong một thế giới lạ lẫm ,sự nhung nhớ quê hương người thân nhất định là mãnh liệt hơn nhiều so với tôi, 
” Cho dù có thể đem hai người trở về ,chỉ sợ hai người cũng không thể đi ,” tôi nói ,” Hai người đã ở đây một thời gian lâu , cũng đều đã có chồng có con , hai người nỡ bỏ họ mà đi sao ?” 
Bọn họ lộ vẻ trầm tư , như đang tự hỏi bản thân về vấn đề này, sau một lúc lâu,Trương Tĩnh Thi thở dài, nói: 
“Thật đúng là trở về không được” 
sau đó thì nhìn về phía Đường Huyên Nhi, hỏi: 
“Còn cô? Còn nghĩ muốn trở về không?” 
Đường Huyên Nhi cười buồn , nhưng quả quyết nói: “Không nghĩ , ta yêu bọn họ yêu tất cả những người ở đây ,nếu quay trở về , bọn họ làm sao bây giờ ? “ 
Vừa dứt lời, chợt nghe gặp ngoài cửa sổ “Bộp” một tiếng, như có cái gì từ nóc nhà rớt xuống, sau đó nghe được một thiếu niên hoảng hốt gọi “Ba” . 
“Thiệu Huy! ? Các người ở bên ngoài làm gì?” Đường Huyên Nhi hướng về phía ngoài cửa sổ quát to. 
Bên ngoài vang lên tiếng cười đàn ông ha hả ,” Thiệu Dương, ngươi đúng là một tên vô dụng , chỉ mới nghe bà vợ nói thế mà đã kích động như thế rồi ?” 
Trương Tĩnh Chi đứng phắt dậy , bước tới giật tung cánh của sổ ,quát lên :” Nam Cung Vân , Ngươi xuống đây cho ta!” 
Lại nhìn ra bên ngoài,bọn họ đã biến đi mất tiêu , xa xa vang lại những tiếng cười rúc rích. 

Đầu mùa hè, đêm đẹp trời, gió thổi đến, cũng không khô nóng, đám côn trùng trong bụi cỏ cũng bắt đầu xướng lên những ca khúc hay ho muôn thuở. Có một người ngồi ở cuối góc hành lang dài , nhìn vào bóng đêm mờ mịt phía trước ,cảm nhận được sự lạc lõng cô đơn.Hồi chiều trò chuyện với Trương Tĩnh Chi cùng Đường Huyên Nhi, tôi mới đại khái hiểu được sự tình từ đầu đến cuối. Chuyện là bà mẹ quí phi của tôi hai mươi năm trước là kỳ nữ tung hoành ngang dọc giang hồ ,chị em cùng mẹ khác cha với Văn Hinh , bọn họ lúc nào cũng tìm kiếm tung tích của bà, nhưng lại không ngờ là bà ta thay tên đổi họ tiến cung làm quý phi nương nương. Trước kia khi nghe Thẩm Triệu Thiên nhắc tới vị quý phi này , ai cũng ngỡ là hồng nhan tri kỷ của ông ấy ,khi Thẩm lão đầu dùng bồ câu đưa tin phái Nam Cung Việt đi cứu ta, bọn họ cũng chỉ cho là giúp Trầm lão đầu một chuyện vặt, mãi đến lúc Thẩm lão đầu rời cung tìm được bọn họ , thì mới phát hiện thì ra quí phi chính là người bọn họ muốn tìm. 
Sau đó bọn họ đã tụ tập đến ở chung chỗ của Đường Huyên Nhi để tính kế thâm nhập hoàng cung ,vừa tới nơi này đã gặp phải Nam Cung Việt bị tôi đuổi đi , hiểu rõ mọi chuyện , bọn họ bắt Nam Cung Việt trở lại thêm lần nữa để đem tôi trở ra. 
Loạn,chính là một chữ loạn. Quan hệ lằng nhằng phức tạp quá, tôi không tài nào nghĩ ra nổi , Văn Hinh cùng mẹ quý phi của tôi giống nhau như vậy , chẳng lẽ Thẩm Triệu Thiên không thấy lạ? Văn Hinh lại là sư muội của ông ấy ! Cũng không phải không biết ! 
“Vinh nha đầu.” 
Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng Thẩm lão nhân , tôi ngạc nhiên,linh thật , vừa nghĩ tới Tào Tháo thì Tào Tháo thật xuất hiện. 
Tôi quay đầu lại nhìn ông cười cười, vỗ vỗ nhẹ vào chỗ ngồi kế bên , ý bảo ông ấy tới ngồi cạnh. 
“Một mình ngồi đây nghĩ ngợi gì thế? ” Thẩm lão nhân ngồi xổm xuống bên cạnh, hỏi. 
Tôi nhìn ông ấy một cái, “Thành thật mà nói,quan hệ giữa các người với nhau rắc rối quá,thật là phức tạp !” 
Thẩm lão nhân nghe ta nói như thế, cười khổ một chút, nói: “Đích thật là thực phức tạp.” 
“Nói thật đi! Ông thích mẹ quí phi của tiểu nữ?” Tôi cười hỏi. 
Thẩm lão nhân thoáng bối rối, trừng mắt liếc tôi một cái, vờ nổi giận nói: “Tiểu nha đầu, nói tầm bậy!” 
Xời ! Bày đặt sĩ diện ,giấu diếm chi cho khổ cái thân. Tôi lườm ông ta một cái , quay đầu đi tiếp tục ngắm cảnh đêm, không để ý ông ta nữa. 
Sau một lúc lâu, thẩm lão nhân đột nhiên thở dài nói: “Kỳ thật, lúc đó ta cũng không rõ ràng , mẹ ngươi với Văn sư muội rất giống nhau ,đến giờ ta cũng không biết, rốt cuộc là vì thích mẫu phi ngươi , hay vì cô ấy lớn lên giống Văn sư muội . 
“Mẹ quý phi và dì Văn Hinh giống nhau như vậy , ông không hề hoài nghi hai người họ có thể chính là tỷ muội?” Tôi tò mò hỏi. 
Thẩm lão nhân trầm mặc một lát, lắc lắc đầu. 
Nhìn bộ dáng ông ấy ìu xìu như cái bánh bao chiều, tôi có chút không đành lòng, cười nói: “Ông quả thực thích mẹ quý phi ,nếu không sẽ không vì bà ấy mà phí nhiều tâm tư như vậy , còn làm ra cái trò chim khách bay đầy trời nữa.” 
Ông ta ngạc nhiên hỏi, ” Tại sao ngươi biết?” 
Tôi cười, “Nam Cung Việt nói cho tiểu nữ biết , nói sâu đều là do ông bắt về rải .” 
Ông ấy có chút ngượng ngùng, cười cười, nói: ” Trong thâm cung rất khó sinh tồn ,cô ấy thì không có bối cảnh đặc biệt gì , nếu không có tài năng hơn người , làm sao có thể sống thoải mái trong cung.” 
Tôi khẽ nhếch môi cười, quả thực , ông ta rất thích mẹ quí phi , mặc dù bản thân cũng không biết rõ ràng tình cảm của chính mình. 
Đột nhiên nghĩ tới hai hình mặt trăng mặt trời trong lòng bàn chân , nếu chuyện chim khách bay đầy trời là giả , vậy hai cái hình nhật nguyệt này? Quay người lại nhìn Thẩm lão đầu,tôi hồ nghi hỏi :” Còn chuyện hình xăm trên chân tiểu nữ, thật sự là như thế nào? 
Ông ta giống như có chút chột dạ, hướng về phía tôi cười hề hề, nỗi hồ nghi trong lòng tôi lớn dần lên ,tôi nhìn chằm chằm ông ta, ông nhìn lảng đi ,thấp giọng cười nói: “Hề hề, kỳ thật, kỳ thật là ngươi còn lúc còn rất nhỏ, nhiều năm mùa đông ta ôm ngươi trong lòng để sưởi ấm ,có một lần vô ý , không cẩn thận để lửa làm phỏng chân ngươi, lúc đó ngươi khóc rống lên, ta sợ mẹ ngươi biết được chửi ta , nên lén động tay động chân chút….” 
Choáng ,lần này ngất thật luôn , tôi vốn có chút hơi kiêu ngạo về chuyện thần kỳ này, ai ngờ đều là giả, thiệt là buồn như con chuồn chuồn. 
Thẩm lão nhân nhìn thấy mặt tôi đổi màu , chột dạ vội vàng đứng dậy, cười nói : “Thôi, đã không còn sớm nữa , đi ngủ đi !” nói xong thì ông vội vàng chuồn thẳng .

Tôi phì cười ,đột nhiên trong lòng có chút xót xa ,mẹ quý phi có phải cũng thầm thương yêu ông ấy ? Như thế tại sao phải tiến cung làm chi ? Chốn hoàng cung kia , đâu thích hợp với người phiêu bạt giang hồ như bà ? 
Những người sống trong hòang cung , ai cũng lạnh lùng vô tỉnh cả , đột nhiên lại nghĩ tới Thừa Đức , nhớ tới lúc hắn chậm rãi phẩy phẩy tay , hắn thật muốn lấy mạng tôi ? Tôi cười khổ, tuy nói ngày ấy đuổi đi Nam Cung Việt , là bởi vì sự an toàn của anh ta ,không phải cũng bởi vì Thừa Đức sao? Thật là tự mình gạt mình ,trong lúc đối mặt cùng Thừa Đức và Nam Cung Việt , chính mình trong lòng đã âm thầm chọn lựa Thừa Đức rồi . 
Nghĩ đến Nam Cung Việt ,trong buổi cơm chiều nay,hắn cũng có mặt ,nhưng không ngồi cùng bàn với tôi , hơn nữa cả buổi chiều ,hắn không nói với tôi câu nào . Ngày hôm nay đi cướp tôi về, không phải do anh ta tự nguyện , tôi cũng biết , con người anh ta kiêu ngạo như thế,còn lâu mới thèm quay lại tìm tôi sau khi bị tôi đuổi đi như thế . Mà như vậy cũng tốt, bất luận là Thừa Đức hay là Nam Cung Việt, vốn đã không cùng môt thế giới , tội gì phải dây dưa cùng một chỗ, như vậy lúc tôi trở về sẽ không phải vướng bận gì , không phải rất tốt sao, nghĩ vậy, tuy rằng trong lòng vẫn có chút chua xót, thế nhưng tôi vẫn nở nụ cười. 
Phía sau có tiếng bước chân rất nhẹ nhàng đi tới, ngỡ Thẩm lão nhân quay lại ,tôi quay đầu lại cười nói: “Ngủ không được sao? Chỉ biết …. “ 
Lời nói còn chưa dứt, tôi đã ngẩn người ra bối rối, vì không nghĩ tới, cái người mới tới đó là Nam Cung Việt. 
Anh ta liếc nhìn tôi một cái, không nói gì, yên lặng đứng dựa cây cột đường hành lang . 
Tôi nhìn anh ta cười cười, nói: “Còn giận tôi sao?” 
Nam Cung Việt vẫn không trả lời, thấy như vậy, tôi cũng không có chuyện gì để nói, bèn quay đầu nhìn đi chỗ khác. 
Qua sau một lúc lâu, Nam Cung Việt đột nhiên hỏi: “Là bởi vì cô biết sẽ đi nên hôm kia mới nói những lời như thế ?” 
Tôi lặng người, không biết nên trả lời anh ta như thế nào, nghĩ một hồi , mới chậm rãi nói: ” Anh cũng đã biết ,tôi vốn không phải là người ở thế giới này , một năm sau tôi phải đi, cho nên cảm tình đối với tôi mà nói nó là gánh nặng, nếu tôi đã biết rõ như vậy mà còn tiếp nhận cảm tình của anh, như vậy khác nào tự đào mồ chôn mình !” Tôi cười cười, nói tiếp: “Tuy rằng chúng ta không được tốt lắm, chính là như vậy nên tôi càng không nên .” 
Nam Cung Việt nhìn tôi chằm chằm , như đang xem thử lời tôi nói là thật hay đùa ,anh ta trầm ngâm thêm một lát, đột nhiên lại hỏi: ” Còn Thừa Đức thì sao? Cảm tình của hắn không là gánh nặng à?” 
Tôi cười, trong lòng lại nhói đau , Thừa Đức, anh ta mà thực tình với tôi sao ? 
” Anh ta với anh không giống nhau , anh ta đối với tôi chỉ là đùa vui , còn anh thì sẽ không bỏ cảm tình này xuống được , ” tôi cúi đầu, nhẹ giọng nói, “Hơn nữa, Thừa Đức đối với tôi cũng không có tình thật,chuyện hôm nay không phải là chứng minh sao? ” tôi cười khổ. 
Nam Cung Việt sửng sốt một lát, trên mặt hiện lên một tia do dự, nhìn nhìn tôi, xoay người bước tới hai bước, rồi lại ngừng lại. 
“Anh ta… Hôm nay đã sớm thấy được Mạnh thúc thúc, chắc là biết cô sẽ không bị thương, cho nên… Cô không cần phải oán anh ta.” 
Tôi bị lời nói này của Nam Cung Việt làm cho ngơ ngẩn , cả buổi vẫn không thể nói ra lời , một lúc lâu sau ,mới thốt lên được : 
“Tại sao anh lại nói cho tôi biết ?” 
Nam Cung Việt khựng một chút, không trả lời, rồi bỏ đi thẳng . 
Nhìn hắn bỏ đi , tôi ngồi phịch xuống hành lanh , trong lòng thật là rối loạn . 

Sáng sớm Đường Huyên Nhi đã đập cửa gọi tôi , theo nàng đi vào sảnh điện, phát hiện tất cả mọi người hầu như đã đến đông đủ . 
“Từ ngày hôm qua Ngõa Lặc hoàng đế đã ra lệnh đóng hết các cửa thành, bắt đầu tìm kiếm , khoảng chừng đến giữa trưa sẽ lục soát đến đây .” Chồng của Đường Huyên Nhi -Thiệu Dương nói. 
Tôi hoảng kinh ,lại nghe Nam Cung Vân nói: 
“Ngõa lặc hoàng đế còn điều động ngự lâm quân nữa ,hình như là đang bao vây từ ngoài thành bên kia , nói như vậy, thân phận chúng ta đã bại lộ .” 
Nói xong còn lạnh lùng nhìn lướt qua Mạnh Tiêu Nhiên, ý rõ ràng là nói tại ông ta. 
Mạnh Tiêu Nhiên vẻ mặt tức tối, hét lên: “Tại sao là tại ta ? Đi là cùng đi một nhóm , tại sao lại trút đổ lỗi lên đầu một mình ta? “ 
Trương Tĩnh Chi nhìn hắn, trách móc nói: “Không phải ông thì là ai? Vào hoàng cung bắt cóc người , mặt nạ thì không thèm che , còn ăn mặc một cây trắng toát, cả ngày đeo cung đi rêu rao khắp nơi, bộ ông tưởng người ngõa lặc toàn bọn ngu đần cả sao ? Ai mà không nhận ra ông là Lưu Vân trại chủ !” 
Mạnh Tiêu Nhiên thấy Trương Tĩnh Chi la hắn như thế, thì xìu xuống, thở ngắn than dài : 
“Xời , quả là danh tiếng hại thân, nổi tiếng quá cũng là một điều thiệt thòi .” Trên mặt không dấu được vẻ dương dương tự đắc. Vài cặp mắt hình viên đạn ,chứa đầy sát khí cùng liếc về phía Mạnh Tiên Nhiên, ông ta lật đật chạy tới đứng sát bên cạnh bà vợ , cười hềnh hệch . 
“Thực xin lỗi, ” tôi nói, “Đều là tại tôi cả ,làm liên lụy mọi người , mang đến nhiều phiền toái cho mọi người.” 
“Không phải lỗi của cô, ” Trương Tĩnh Chi cười nói, “Chúng tôi từ lâu đã ngứa mắt bọn người ngõa lặc ,hôm nay đem bọn họ ra đùa chút cũng vui ghê , Nam Cung Vân, anh nói có phải hay không?” 
Cô ta vừa mới dứt lời ,Nam Cung Vân đã vội vàng gật đầu cái rụp (hah-toàn là phường sợ vợ -BBC) 
“Chúng ta cùng Tiêu Nhiên quay về sơn trại ,cô có cùng đi với chúng tôi ? ” Trương Tĩnh Chi hỏi. 
Tôi nhìn thoáng qua Nam Cung Việt, anh ta đứng lặng ở một góc cũng không mở miệng ,cầm chén trà trong tay xoay tới xoay lui . 
“Em không đi , ” tôi nói, ” Em không hề có chút công phu gì, đi theo chỉ gây thêm phiền toái thôi.” 
“Lỡ đám người ngõa lặc kia lục soát tới nơi này thì phải làm sao ? ” Trương Tĩnh Chi miệng thì hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Đường Huyên Nhi. 
Đường Huyên Nhi cười nói: “Chị không cần lo lắng , tốt xấu em đã ở nơi này lăn lộn hai mươi năm sau , còn không thể giấu được một tiểu cô nương?” 
Trương Tĩnh Chi thở dài, nói: “Như vậy cũng tốt, có Huyên Nhi ở trong này, cô cũng không sợ bị thiệt thòi .” 
Tiếp đó liếc Nam Cung Việt một cái,hỏi tiếp :” Việt nhi, còn con ? Muốn cùng chúng tôi trở về ,hay là muốn ở lại ? 
Nam Cung Việt lắc đầu nói: “Con còn có chút việc, nên tạm thời chưa về đâu.” 
Nam Cung Vân đi đến bên cạnh con trai, thân mật vỗ nhẹ vai “Tự mình bảo trọng.” 
Nam Cung Việt gật đầu. 
“Tốt,thế mới đúng là con trai của ta!” Trương Tĩnh Chi cười nói. 
Mọi người lập tức khăn gói lên đường , vì bọn lính ngõa lặc đã bao vây cửa thành,nên bọn họ chỉ có thể nhờ Đường Huyên Nhi âm thầm đưa ra ngoài , may mắn Đường Huyên Nhi ở Ngõa Lặc cũng hơn hai mươi năm ,kinh doanh không nhỏ ,cũng có không ít quan hệ với bọn quan viên ngõa lặc, hơn nữa cô con gái là nhạc nữ được sủng ái ,thường xuyên được ra vào cung , cho nên chuyện đưa một vài người ra khỏi thành không gặp khó khăn gì . 
Lúc gần đi, Trương Tĩnh Chi kéo Nam Cung Việt đến gần nói nhỏ cái gì đó , Nam Cung Việt vừa nghe vừa có vẻ bồn chồn ,nhưng liếc qua bên cạnh thấy ông cha đang lườm lườm mình,nên cũng không dám có biểu hiện gì , ra vẻ ngoan ngoãn nghe bà mẹ dặn dò. 
Nhìn thấy cảnh tượng này ,tôi cảm thấy trong lòng ấm áp lạ, có chút thông cảm với Nam Cung Việt, hồi trước ở nhà tôi cũng bị bà mẹ lằng nhằng mãi, nhưng lại không dám lộ ra vẻ bất phục , vì bà luôn luôn có đồng minh là ông bố, lúc nào cũng sẵn sàng “bênh vực kẻ yếu ” (là mẹ. ) 
Tiễn mọi người rời khỏi ,sợ bên ngoài nhiều tai mắt để ý , nên tôi và Nam Cung Việt chỉ dám đưa bọn họ một đoạn ngắn , sau đó thì đứng lại nhìn bọn họ rời khỏi .Trương Tĩnh Chi khi đi tới trước cửa , bất ngờ quay đầu lại , nắm tay lại giơ về phía Nam Cung Việt, la to lên : ” Cố lên , con trai!” 
Nam Cung Việt vì bất ngờ nên mắt trợn trắng lên , mặt xanh lè , tôi cũng giật bắn người , có tí hơi ngượng ngùng (<–hah Sở Dương mà cũng biết ngượng sao ,đúng là heo biết bay,ặc ặc-BBC) 
” Sở Dương tỷ, Diệp Phàm còn ở trong tay tên tam hoàng tử kia, tỷ đi cứu cô ấy đi!”Mãnh An Dương mới vừa nói một câu , đã bị cha hắn tung chân đá cho một cú bay tới ngoài cửa. 
“Tỷ biết.” Tôi hướng về phía ngoài cửa đáp. 
Tôi xoay người đi trở về , mới vừa đi được hai bước thì Nam Cung Việt gọi giật lại , anh ta nhìn tôi , mà không mở miệng nói câu nào, Đường Huyền Nhi thấy vậy cười cười , kéo ông chồng đi trước , trên đường chỉ còn lại có tôi và Nam Cung Việt . 
Tôi quyết định phá vỡ sự im lặng , nên nhìn về phía hắn cười nói :” Thế nào? Có chuyện muốn nói sao?” 
Nam Cung Việt bước thêm vài bước nữa đến sát bên tôi, khoảng cách quá gần ,tôi theo bản năng định bước lui ra,nhưng đột ngột bị anh ta giữ chặt ,tôi có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt Nam Cung Việt rất nghiêm túc ,làm tôi hơi khớp. 
“Nếu tôi cũng muốn tham gia trò đùa này thì sao?” Anh ta nói. 
Tôi cứng đờ người,không nghĩ anh ta sẽ nói thế này. 
“Cô làm thế nào biết tình cảm này tôi không bỏ xuống không được ?” Anh ta cười cười hỏi . Nhìn vẻ mặt anh ta như thế ,tôi có chút ngốc , thường ngày miệng mồm lanh lợi là thế, nhưng lúc này cứ như con đần .Trong lòng đột nhiên nỗi dậy một tình cảm sâu sắc , là cảm động, sự thật thà của anh ta làm cho tôi có chút đau lòng , ngày hôm qua câu nói kia, anh ta rõ ràng có thể không nói, rõ ràng có thể cho tôi oán hận Thừa Đức, anh, nhưng anh ta lại ngây ngô nói cho tôi biết. 
Một người đàn ông như vậy, được hắn yêu thích, thì đúng là tôi thật có phước khí . 
Trong lòng đột nhiên thấy vui vẻ, tôi bật cười , không những vậy , mà còn gập người ôm bụng mà cười ha hả,Nam Cung Việt thộn mặt ra nhìn tôi, không hiểu vì sao tôi lại ngớ ngẩn như thế. Sau một lúc lâu , tôi mới từ từ ngưng cười lại, thẳng lưng đứng dậy , nghiêm túc nói: 
” Được rồi, nếu anh đã không ngại , tôi cũng không có lý do gì để từ chối ,nhưng mà ,tôi cảnh cáo trước ,sau này anh mà bị đau lòng ,cũng không liên quan gì tôi.” 
Nam Cung Việt cũng cười , vui vẻ ôm tôi vào lòng. 
Thời gian một năm , còn rất dài, có phải hay không? Trò chơi tình yêu có lẽ là hơi muộn,nhưng trong thời gian một năm này ,có thể lưu lại vài kỷ niệm đẹp , như thế cũng đáng. Tôi nghĩ, lần này có Nam Cung Việt làm bạn, tôi có thể thỏa thích ngao du phiêu bồng . Không những thế , còn có thể ỷ thế hiếp người nữa.Hà hà .Nghĩ thế, đột ngột tôi đẩy Nam Cung Việt ra , sau đó hai tay chống nạnh , ngửa mặt lên trời hét to :” Giang hồ , những chàng đẹp trai của ta ơi ,vàng bạc châu báu của ta ơi , phùng trần sở dương ta tới đây!” 
Nam Cung Việt nhìn tôi kinh ngạc rồi nổi giận lên , đem tôi cắp vào nách, rồi dậm chân lấy đà phi thân lên trên không ….

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: