truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con thỏ bắt nạt ‘cỏ gần hang’ – Chương 11 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 11

Ngày học đầu tiên của trường trung học, dù có dùng từ ngữ phong phú đến mấy cũng không thể đủ để diễn tả thành lời tâm trạng xúc động của Tiêu Thỏ. Cách nói chính xác nhất, gần gũi nhất hẳn sẽ là, kích động cực điểm, nguy hiểm vờn quanh.

Đặc biệt là lúc nhìn thấy Âu Dương Mai, nàng quả thật thiếu chút nữa nhảy dựng từ trên giường xuống đất (cần phân biệt với Hà Điềm là ngã từ trên giường xuống đất !). Cổ nhân có câu, một lần bị rắn cắn, mười năm còn sợ dây thừng (1), huống chi con tiểu quái thú là nàng, hôm đó trên võ đài bị nữ siêu nhân Âu Dương Mai đánh cho tơi bời suốt mười phút đồng hồ, có sợ cũng là lẽ dĩ nhiên thôi.

Đối với tâm lý suy nghĩ này của Tiêu Thỏ, Âu Dương Mai tất nhiên hoàn toàn không hề hay biết. Nàng ta nhìn thấy Tiêu Thỏ, phản ứng đầu tiên chính là vô cùng mừng rỡ, thả đống hành lý của mình đánh bịch một cái trên đất rồi xoa xoa hai bàn tay vào nhau đầy phấn khích. « Tiêu Thỏ, từ sau lần trước, tôi vẫn chưa gặp thêm được đối thủ nào như bạn cả. Hôm nào chúng ta thử đấu lại lần nữa đi ! »

Tiêu Thỏ sợ tới mức liên tục vẫy tay từ chối. « Chuyện sau này để sau này hẵng tính, tớ… Chúng ta trước hết vẫn là đi sắp xếp đồ đạc cái đã ! »

« Được rồi. » Âu Dương Mai hơi hơi cụt hứng liền gãi gãi đầu, bắt đầu bắt tay vào thu dọn đồ đạc của mình.

Vì đồ đạc cũng không nhiều lắm, thời tiết lại khá là nóng nực, bốn người các nàng đều nhanh chóng thu dọn đồ của mình xong. Thế là Tương Quyên Quyên đề nghị. « Bọn mình ngồi nói chuyện phiếm chút nhỉ ! »

« Được a ! » Âu Dương Mai gật đầu đồng ý, lập tức đứng phắt dậy, hai tay ôm thành quyền khom người nói. « Tại hạ họ Âu Dương, tên Mai, tự là Hồng Cửu, nhà ở tỉnh J, lần đầu tới đây mong các vị tỷ muội tận tình giúp đỡ. »

Âu Dương Mai tự giới thiệu xong, ba người còn lại trong phòng đều :-(

Một hồi lâu sau Tương Quyên Quyên mới có phản ứng. « Tiểu Mai, cậu không phải là tập võ đó chứ ? »

« Gọi tớ là tiểu Cửu đi nha ! » Âu Dương Mai gật đầu. « Sao cậu biết ? »

Khóe miệng Tương Quyên Quyên khẽ run lên. Vừa nhìn là biết nhà mi không phải tới đây đọc sách mà rõ ràng là để hỗn chiến giang hồ rồi !

Âu Dương Mai giới thiệu xong, tới lượt Tương Quyên Quyên. « Tên tớ là Tương Quyên Quyên, mọi người đều gọi tớ là Quyên nhi (2). Từ nhỏ tớ đã học lớp phụ đạo của trường A, nên có bất cứ chuyện gì ở trường A, mọi người cứ hỏi tớ là được. »

Té ra là thổ địa trường này (3), Tiêu Thỏ thầm nghĩ. Rồi nàng cũng bắt chước mọi người đứng lên tự giới thiệu. « Tớ tên là Tiêu Thỏ, từng học sơ trung ở thị trấn ngoại ô thành phố F. Còn thì… tớ cũng tập võ… »

« Cậu cùng tiểu Cửu trước có quen nhau sao ? » Tương Quyên Quyên hỏi.

Âu Dương Mai nói tiếp. « Năm ngoái ở Đại hội võ thuật thiếu niên, bọn tớ có đấu võ với nhau một lần. »

« Ai thắng thế ? » Tương Quyên Quyên hai mắt ngời sáng.

Tiêu Thỏ :-( một lúc, chỉ biết nói. « Tớ thua… »

« Nhìn qua cũng đoán được, khí tức của cậu và tiểu Cửu vốn không giống nhau lắm. »

« Không giống thế nào ? » Tiêu Thỏ tò mò.

« Tiểu Cừu nhìn qua rất giống Nhậm Doanh Doanh, còn cậu… » Tương Quyên Quyên ngừng lại một chút, nhìn Tiêu Thỏ từ trên xuống dưới như để đánh giá. « Có điểm giống Nhạc Bất Quần… »

Khóe miệng Tiêu Thỏ bắt đầu run lên.

« … Nhạc Linh San tiểu thư con gái lão. »

Tiêu Thỏ thở một hơi dài nhẹ nhõm : Tốt quá, miễn không phải Nhạc Bất Quần là được. (Được cái gì mà được ? Ba ngươi là Nhạc Bất Quần, lão công của ngươi là Lâm Bình Chi, là hai gã thái giám đó nha !) (4)

« À đúng rồi, cậu còn chưa có tự giới thiệu nha ! » Tương Quyên Quyên chuyển ánh mắt nhìn sang phía Hà Điềm đang ngồi cạnh.

Chỉ thấy nàng ta lúc này đang nhìn chằm chằm một cách đầy hâm mộ về phía Âu Dương Mai, mãi tới khi phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn nàng mới lấy lại tinh thần, Hà Điềm liền cười tươi như hoa. « Tớ tên là Hà Điềm, các cậu cũng có thể gọi tớ là Britney… »

Trong âm thanh ngọt ngào uyển chuyển muốn đứt ruột đứt gan người khác của Hà Điềm, lần đầu tiên tụ họp nói chuyện của bốn cô nàng này rốt cuộc cũng có thể kết thúc.

Tương Quyên Quyên khẽ hắng giọng một cái. « Thôi chúng ta đi ăn cơm đi. »

O¤O¤O¤O

Ở trường A, nhà ăn và ký túc xá ở rất xa nhau, muốn đi từ ký túc xá tới nhà ăn phải đi xuyên qua khu nhà giảng đường, qua một cái sân vận động, rồi mới tới. Cũng may mà có thổ địa Tương Quyên Quyên đi cùng, mấy cô nữ sinh chân ướt chân ráo còn lại mới không bị đi lạc đường một cách oan uổng.

Lấy đồ ăn xong, bốn nàng liền chọn một cái bàn sạch sẽ ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.

Tiêu Thỏ nhìn đống cà rốt trong bát ăn liền nhíu mày, bắt đầu cúi xuống tỉ mỉ nhặt ra từng sợi từng sợi cà rốt bào ra. Nàng nhặt cà rốt bào sợi ra nhưng lại không bỏ ra ngoài bát, mà chỉ bỏ tới rìa bát cơm, mãi tới khi toàn bộ cà rốt bào sợi được nhặt riêng ra hết nàng mới bắt đầu xúc thìa cơm đầu tiên ăn.

Tương Quyên Quyên nhìn thấy thế liền hỏi. « Tiêu Thỏ, cậu có phải là thỏ không thế hả ? Sao lại không ăn cà rốt ? »

Tiêu Thỏ có chút xấu hổ. « Tớ không thích ăn mà… »

« Cậu không ăn thì bỏ ra ngoài là được, sao lại phải để ở rìa bát cơm thế ? Không phải là để trông cho đẹp chứ ? »

Câu hỏi này khiến cho Tiêu Thỏ nghẹn họng, nhất thời không biết nên giải thích cho Quyên nhi ra sao.

Thật ra việc nàng nhặt ra hết cà rốt trong thức ăn ra để bên rìa bát là một thói quen từ hồi học tiểu học mà thành. Khi đó buổi trưa học xong phải về nhà ăn cơm rồi quay lại học, nhưng bình thường giờ đó người lớn không có nhà. Để cho hai đứa bé không bị đói và cho tiện hai nhà, mẹ Tiêu Thỏ thường sẽ nấu sẵn cơm nước để trên bàn, buổi trưa Tiêu Thỏ và Lăng Siêu về nhà sẽ có thể ăn chung.

Khi đó mẹ nàng vốn là vô cùng ham thích tìm hiểu về dinh dưỡng học cho nhi đồng, bà tìm hiểu được cà rốt có rất nhiều betacaroten cần thiết cho sự thông minh xong, liền nấu món nào cũng bỏ một ít cà rốt vào. Trong khi đó thứ rau mà Tiêu Thỏ ghét nhất lại chính là cà rốt, nên lần nào nàng cũng len lén nhặt ra bỏ đi.

Lần đầu tiên, nàng bỏ vào thùng rác trong nhà, bị mẹ nàng phát hiện.

Lần thứ hai, nàng vứt vào bồn cầu toa lét, vẫn bị mẹ nàng phát hiện.

Lần thứ ba, nàng vứt vào ống cống, lại khiến cống bị tắc, vì thế lại vẫn bị mẹ nàng phát hiện.

Cuối cùng, đến cả Lăng Siêu cũng nhịn không nổi nữa. « Cậu không định ném xuống sông chứ ? »

Tiêu Thỏ vẻ mặt vô cùng lương thiện ngây thơ lắc đầu. « Không được nha, thày giáo nói không được vứt rác xuống sông nha. »

loading...

Sau vài lần khuyên bảo không có kết quả, Lăng Siêu rốt cục cũng chấp nhận thỏa hiệp. « Cậu nhặt cà rốt ra đi, tớ ăn hộ cho. »

Cứ như vậy, từ đó mỗi lần ăn cơm cùng Lăng Siêu, Tiêu Thỏ lại chọn hết cà rốt trong thức ăn ra để qua một bên rìa bát cho Lăng Siêu ăn, lâu dần liền thành thói quen nhặt cà rốt kỳ quái này.

Tương Quyên Quyên cùng những nàng kia tất nhiên không thể biết tại sao Tiêu Thỏ lại có cái thói quen quái đản này, nhưng thấy nàng không nói gì nên cũng vui vẻ chuyển sang chuyện khác nói.

Hà Điềm nói. « Tiểu Cửu, cậu quả thật là tập võ sao ? »

Âu Dương Mai lúc đó đang bận gặm một cái đùi gà, tướng ăn vô cùng khoáng đạt khiến người khác phải khen ngợi (nói trắng ra là ăn như rồng cuộn, tự nhiên như đúng rồi !), liền ngẩng đầu lên ‘ừ’ một tiếng rồi tiếp tục gặm.

Hà Điềm không cam lòng, tiếp tục hỏi. « Có phải tập võ xong làn da cậu mới đẹp mịn như vậy không ? »

Hà Điềm sở dĩ hỏi như thế bởi vì quả thật Âu Dương Mai vô cùng xinh đẹp. Tuy nàng ta từ nhỏ đã học võ, hành vi cử chỉ vô cùng thô tục, nhưng vẫn không che khuất được vẻ đẹp của nàng. Đặc biệt là khi nàng ta ngồi yên không nói gì, có thể dùng từ xinh đẹp như tiên để hình dung vẻ đẹp của nàng. Điều này khiến cho Hà Điềm, cô nàng yêu vẻ đẹp như mạng sống vô cùng hâm mộ, vốn nàng ta vẫn lén quan sát nàng cả buổi trưa, nhưng cuối cùng vẫn quyết định hỏi bí quyết làm đẹp của Âu Dương Mai.

« Tập võ á ? » Âu Dương Mai lau miệng. « Quả rất có ích nha, có thể giúp cho cơ thể khỏe mạnh, bảo vệ quốc gia bảo vệ gia đình, khi không có việc gì còn có thể giúp ông già bà cụ qua đường. Đương nhiên là nếu cậu muốn giảm béo giữ eo, thải độc dưỡng da cũng có thể nha… »

Tiêu Thỏ ngồi một bên nghe xong, vẻ mặt ngốc trệ. Những lời này của Âu Dương Mai, sao lại giống y chang lời của ông thày Võ Đại Lang của nàng thế nhỉ ? Không lẽ nhà nàng cũng mở võ quán sao ?

Quả nhiên, hai mắt Hà Điềm liền sáng lóa như đèn pha. « Cậu nói thật chứ ? »

« Thật mà, không thật không lấy tiền ! Cha tớ lần nào cũng nói với các đệ tử như thế. »

« Cha cậu làm gì thế ? » Tiêu Thỏ không nhịn được hỏi.

« Mở võ quán thôi ! »

Tiêu Thỏ : >______<

Trên đường từ nhà ăn về, Hà Điềm vẫn chìm đắm trong bài diễn văn về ích lợi của việc tập võ của cha Âu Dương Mai đến mức không thể tự kiềm chế. Khi họ tới sân vận động, mắt nàng bỗng ngời sáng. « Tiểu Cửu, tớ bái cậu làm thày để học võ được không ? »

Âu Dương Mai vô cùng sảng khoái, trả lời ngay không cần suy nghĩ. « Được thôi ! »

Hà Điềm vô cùng phấn khởi liền kéo tay Âu Dương Mai. « Đi ra sân vận động đi, ở đó có trường luỵên võ, cậu dạy tớ luôn đi ! »

« Không thành vấn đề ! » Âu Dương Mai đi theo Hà Điềm vài bước, bỗng quay lại nhìn Tiêu Thỏ. « Tiêu Thỏ, chi bằng lát nữa chúng ta lại so tài một lần nữa đi. »

Tiêu Thỏ sợ tới mức bủn rủn cả chân tay. « Tớ… tớ không đi đâu. »

« Về phòng sớm thế làm gì chứ ? Lâu rồi tớ không đánh võ, đi giúp tớ luyện mấy bài quyền đi mà ! » Nói xong nàng ta liền chạy tới kéo tay Tiêu Thỏ.

Tiêu Thỏ bắt đầu nghĩ cách chuồn. « Tớ… » Nàng vừa nói vừa nhìn thấy sân bóng rổ cạnh đó liền đảo mắt kiếm cái lý do. « Tớ muốn xem bọn họ chơi bóng rổ cơ ! »

Âu Dương Mai vô cùng thất vọng. « Bóng rổ thì có gì hay mà xem ? Tập võ hay hơn bao nhiêu kia mà ! »

« Tớ muốn xem bóng rổ, tớ thích nhất là xem mỹ nam đánh bóng rổ nha ! » Tương Quyên Quyên bỗng ngắt lời hai người. « Thỏ Thỏ, tớ với cậu đi xem đánh bóng rổ. »

Cũng may Âu Dương Mai không có cứng đầu nài ép, thế là Tiêu Thỏ thuận lợi trốn thoát khỏi số mệnh làm bị bông, nhưng lại bị Tương Quyên Quyên lôi tới sân bóng rổ xem mỹ nam chơi bóng.

Tới sân bóng rổ, đã có không ít người vây quanh đó. Trong sân hai đội áo xanh lam và áo trắng đang đấu bóng vô cùng quyết liệt, mỗi lần tiến mỗi lần ghi điểm đều khiến cả sân vang lên không ít tiếng gào rú ủng hộ.

Hình ảnh này hoàn toàn khiến bản tính mê giai phát điên của Tương Quyên Quyên bị kích động ra ngoài, liền lôi tay Tiêu Thỏ dùng sức chen lấn vào vòng người chung quanh, chỉ trong chốc lát hai người đều chiếm được vị trí tốt nhất để theo dõi trận đấu.

« Cậu xem cậu xem, anh chàng số 4 của đội màu xanh thật đẹp trai nha ! » Tương Quyên Quyên đã phát hiện ra mỹ nam, tinh thần lập tức đặc biệt phấn chấn.

Tinh thần Tiêu Thỏ ngược lại vô cùng thê thảm, nàng vốn không yêu thích gì cái môn bóng rổ này, hơn nữa vừa rồi lại bị Âu Dương Mai hào hứng đòi đấu võ dọa cho một trận, lại càng không có tâm tình xem đấu bóng rổ. Nàng liền kéo kéo áo Tương Quyên Quyên. « Quyên nhi, tụi mình về phòng ký túc đi. »

« Đừng mà, tớ còn chưa xem đã mắt a ! » Tương Quyên Quyên nói xong, bỗng nhiên thốt lên một câu đầy cảm thán. « Cậu biết không, tớ ước gì tớ là quả bóng kia thì tốt, sẽ có nhiều mỹ nam nhào vào tranh cướp tớ à nha ! »

Lời này thốt lên rất to và vang vọng, khiến Tiêu Thỏ cũng vạ lây, khuôn mặt toàn bộ những người đứng chung quanh đều tối đen sầm sì nhìn hai nàng.

Tương Quyên Quyên vẫn không thèm để ý, tiếp tục lôi kéo Tiêu Thỏ mà chỉ. « Mau nhìn kìa, anh chàng số bảy đội màu trắng sắp ghi một cú ba điểm rồi. » (5)

Tiêu Thỏ nhìn theo hướng ngón tay nàng ta chỉ, quả nhiên nhìn thấy một bóng mặc đồng phục bóng rổ màu trắng, khẽ dừng chân chạy, tay cầm quả bóng vươn cao khỏi đầu, sau đó tay trái nhẹ nhàng vẩy một cái, quả bóng kia liền bay theo một quỹ đạo cong vô cùng chuẩn xác bay thẳng vào rổ.

Bốn phía gầm rú lên cổ vũ.

Tiêu Thỏ không cổ vũ, nàng là đang suy nghĩ… À, người này… cũng giống Lăng Siêu, cũng thuận tay trái ha… Hai giây sau, bỗng dưng nàng giật thót mình một cái. Đấy… đấy không phải chính là Lăng Siêu sao ?

Chú thích :

(1) Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng : thành ngữ tương đương trong tiếng Việt là con chim bị bắn sợ cành cây cong, một lần gặp nguy hiểm gì đó, tới khi gặp lại hình ảnh tương tự cũng lập tức có phản xạ sợ hãi.

(2) Nguyên văn là Quyên tử, chữ tử là con, nhưng để cho thân mật dễ nghe hơn, Lãnh Vân sẽ dịch là Quyên nhi.

(3) Nguyên văn là Điều địa đầu xà : Điều có thể chỉ cành nhỏ, vật dài. Địa đầu xà là cụm từ chỉ một kẻ đại ca ở một vùng nào đó. Lãnh Vân không biết dịch ra sao nên tạm đổi thành thổ địa trong trường. Ai có cách dịch nào khác xin vô cùng cám ơn.

(4) Nhậm Doanh Doanh, Nhạc Linh San, Nhạc Bất Quần, Lâm Bình Chi : bốn nhân vật trong bộ Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung lão gia, cá nhân Lãnh Vân thích bộ này nhất trong số các truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Thật sự khuyên bạn nào chưa đọc thì nên đọc ^^

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: