truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con thỏ bắt nạt ‘cỏ gần hang’ – Chương 08 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 8

Lăng Siêu từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên thổ lộ với một nữ sinh khác, ấy thế nhưng lại bị ném xuống sông. Tiểu tử này tuy kế thừa bản tính phúc hắc của mẹ hắn, IQ (chỉ số thông minh) đã cao, EQ (chỉ số cảm xúc) lại càng cao, nhưng dù gì cũng vẫn là đứa bé dở ông dở thằng. Hắn gặp phải sự cố này, dù không đến nỗi buồn bực, nhưng cũng sẽ cảm thấy rất mất mặt, và có cảm giác thất bại.

Cho nên, hắn giận dỗi, vài ngày sau vẫn không thèm để ý đến Tiêu Thỏ.

Đối với phản ứng của Lăng Siêu, Tiêu Thỏ cũng thật là bực bội. Thật ra hôm đó nàng nào có cố ý ném Lăng Siêu xuống sông đâu cơ chứ. Ai bảo hành động của hắn rất ư là quái dị, khiến nàng cảm thấy trong lòng hoảng hốt, y chang thứ cảm giác khi có nguy hiểm tới gần.

Là một kẻ đã tập võ vài năm như nàng, gặp tình huống như thế, lẽ đương nhiên là sẽ có một chút phản xạ có điều kiện để tự phòng vệ. Hơn nữa, trước kia ở trường luyện võ, tập cùng nàng đều là sư phụ hoặc các sư huynh đồng môn. Bọn họ lớn tuổi hơn nàng, thân hình cường tráng, phối hợp nàng để nàng giả vờ ném bọn họ ngã xuống đất là cùng. Không như Lăng Siêu, cả người nặng lắm cũng không được nửa cân thịt, nên nàng vừa ra tay ném là có thể ném xa tới vậy !

Dù gì, nàng cũng không phải cố ý mà.

Nhưng Tiêu Thỏ lại đổi ý, nghĩ cho cùng chính mình mới là kẻ ra tay ném người xuống sông. Nhỡ ra Lăng Siêu chìm nước có chuyện gì xảy ra, ảnh hưởng tới buổi phỏng vấn xin học của hắn, nàng không phải sẽ thành tội đồ của Lăng gia sao ?

Cứ thế bực bội rồi lại lo lắng thay phiên nhau, Tiêu Thỏ cũng cảm thấy mình nên tới giải thích xin lỗi cùng Lăng Siêu.

Tiếc là nàng còn chưa có cơ hội nói gì, thì đã phải theo các sư huynh sư tỷ đi tham gia Đại hội võ thuật.

Đại hội Võ thuật Thiếu niên thành phố F rất nổi danh trong làng võ cả nước. Tuy chỉ là các trận đấu cấp tỉnh, nhưng thật ra các thành viên tham gia đến từ khắp cả nước, phạm vi ảnh hưởng của đại hội này khá rộng lớn.

Ông thày dạy võ họ Võ rất coi trọng Đại hội lần này. Cả đội lên xe đi tới Đại hội, ông ta còn làm một bài diễn văn động viên các thành viên trong đội, lại như vô tình kể ra một cách đầy tự hào về thành tích nổi trội của bản thân mình khi tham gia năm đó, rồi lại kể lể võ thuật Trung Quốc bác đại tinh thâm ra sao, rồi thì tuyên bố tập võ chính là để bảo vệ gia đình bảo vệ quốc gia, ngày thường còn có thể đỡ các ông già bà cụ đi qua đường. Tóm lại chính là một câu : Tập võ là quang vinh, thi đấu là nghĩa vụ, giành giải là trách nhiệm !

Một hồi nói năng hùng hồn qua đi, những thành viên trong đội bừng bừng khí thế liên tục xoa tay chỉ chờ bắt đầu thi đấu. Chỉ độc có Tiêu Thỏ, từ nhà tới nơi thi đấu, đều gục đầu gà gật ngủ, ngáp ngắn ngáp dài liên tục.

Võ Thừa Vĩ ngồi bên cạnh nàng thấy nàng như vậy liền hỏi nhỏ. « Tiêu sư muội, tối qua cậu ngủ không ngon sao ? »

Tiêu Thỏ mở choàng hai mắt nhìn Võ Thừa Vĩ. « Ừh, không ngủ được. » Nói xong lại ngáp một cái.

Tiêu Thỏ ngủ không ngon là có nguyên nhân cả, nguyên nhân ấy chính là Lăng Siêu. Mấy hôm nay tập võ xong, Lăng Siêu vẫn không đến võ quán đón nàng. Tiêu Thỏ cũng biết hẳn là hắn đang giận, thế là rất tự nguyện đi tìm hắn xin lỗi. Nào ngờ bài diễn văn xin lỗi đều chuẩn bị xong xuôi, về tới nhà mới biết Lăng Siêu sớm đã tới thành phố này đi thi.

Tuy ném hắn xuống sông là lỗi của nàng, nhưng Lăng Siêu không phải thật quá nhỏ nhen sao ! Ngay cả tới trường trung học A phỏng vấn cũng không thèm báo cho nàng một tiếng, uổng công nàng coi hắn là bạn thân thiết !

Tiêu Thỏ được tham gia Đại hội võ thuật, vốn tâm tình rất là hưng phấn, hiện giờ lại bị Lăng Siêu quấy rầy tư tưởng, nàng liền trở nên buồn bực. Cứ hưng phấn được một lúc, lại buồn bực một lúc, buổi tối ngủ không được cũng là lẽ dĩ nhiên.

Võ Thừa Vĩ thấy Tiêu Thỏ như vậy liền tiện miệng. « Nếu cậu cảm thấy mệt, vậy mau tới khách sạn ngủ thêm một chút đã. Dù sao sáng nay cũng chỉ là lễ khai mạc, đi hay không cũng chẳng sao. »

« Sư phụ sẽ mắng mất. »

« Không sao đâu, cha tớ nếu có hỏi, tớ sẽ nói cậu đi vệ sinh rồi, ông ấy sẽ không phát hiện đâu. »

Có Võ Thừa Vĩ bảo đảm, Tiêu Thỏ cũng trở nên to gan hơn, nàng tới khách sạn xong tìm cớ trốn khỏi đội, về phòng ngủ khì.

Đang lúc ngủ say, nàng bỗng cảm thấy có thứ gì đó cứ rung lên. Tới lúc mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra nàng mới phát hiện là cái điện thoại di dộng đầu giường nàng đang gào thét đòi sự chú ý.

Thời điểm bấy giờ, học sinh sơ trung như Tiêu Thỏ có di động dùng thật là đáng ngạc nhiên. Nhưng Tiêu Thỏ lại khác, nàng vừa lên sơ trung, ba của Lăng Siêu liền mua một chiếc di động tặng cho nàng. Sau đó mẹ của Tiêu Thỏ sang nhà từ chối muốn trả lại, kết quả là Lăng tiên sinh cầm chiếc di động cười cười đặt vào tay Tiêu nương. « Sớm muộn gì cũng là người một nhà, chị cứ coi là sính lễ nhà tôi đi. »

Mẹ của Tiêu Thỏ ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy cũng có lý, liền cầm ‘sính lễ’ vui vẻ đi về.

Đương nhiên chuyện này Tiêu Thỏ hoàn toàn không biết. Nếu nàng biết từ lúc còn bé như vậy đã bị mẹ nàng gả bán ra ngoài với giá rẻ mạt, một cái điện thoại, không chừng nàng sẽ cảm thấy ủy khuất nằm lăn ra đất ăn vạ giãy dụa cho mà xem.

Tiêu Thỏ ngáp một cái sái cả quai hàm, dụi dụi mắt rồi mới cầm di động từ đầu giường lên, ấn lung tung một phím nào đó, cuộc gọi được nối lập tức.

Đầu bên kia, có tiếng của Lăng Siêu truyền tới. « Cậu đang ở đâu ? »

Tiêu Thỏ còn chưa tỉnh ngủ hẳn, mơ mơ màng màng đáp. « Khách sạn XX. »

« Giờ tôi ở đại sảnh khách sạn chờ cậu. Cho cậu đúng mười phút phải xuống đây, nếu không tôi sẽ mang bài thi toán tháng trước cậu nhét vào cặp tôi để giấu đưa cho mẹ cậu xem. » Hắn nói xong, lập tức gác máy.

Đầu bên này, Tiêu Thỏ cầm điện thoại nhìn chằm chằm, ngơ ngẩn mất hai giây. Sau hai giây, nàng hoàn toàn tỉnh ngủ.

Năm mươi chín điểm ! Bài thi toán đó nàng chỉ được có năm mươi chín điểm !

Lăng Siêu, nhà ngươi thật độc ác ! T_____T

Lúc Tiêu Thỏ luống cuống chân tay chạy xuống được đại sảnh của khách sạn, đã thấy Lăng Siêu nhàn nhã ngồi ở ghế sô pha dành cho khách. Vừa thấy Tiêu Thỏ chạy tới, hắn liền giơ tay lên nhìn đồng hồ. « Chín phút bốn mươi lăm giây. »

Tiêu Thỏ giựt giựt khóe miệng. « Sao cậu lại ở đây ? »

« Tôi đi phỏng vấn. »

loading...

Phỏng vấn ? Nhắc tới việc này Tiêu Thỏ liền giận dữ, cố ý hỏi. « Không phải hôm qua cậu đã phỏng vấn xong rồi sao ? »

Lăng Siêu vòng hai tay ra sau gáy, tư thế thoải mái trả lời. « Dù gì cũng không có việc gì, tôi ở lại đây chơi hai ngày rồi về. »

Quả nhiên là học sinh xuất sắc, ngay cả trốn học cũng có lý do hợp tình hợp lý thế. Tiêu Thỏ xấu xa nhắc nhở. « Hôm nay vẫn trong tuần mà, cậu còn hai ngày phải đi học đó. »

« Tôi sẽ không về trường học. » Lăng Siêu nói.

« Gì ? » Tiêu Thỏ ngơ ngẩn. « Cậu… cậu vừa nói gì ? »

Lăng Siêu liếc mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng giọng nói lại vô cùng bình thản. « Hôm qua phỏng vấn xong xuôi, họ nói từ tuần sau trở đi tôi có thể tới trường A bắt đầu học luôn. »

Tiêu Thỏ bây giờ mới ý thức được. Học sinh được thư giới thiệu phải tới trường mới học luôn, nói cách khác, từ tuần sau hắn sẽ không còn đi học cùng nàng, cũng sẽ không đi đón nàng sau mỗi buổi luyện võ, lại càng không giúp nàng làm bài tập nữa. Nghĩ vậy, trong lòng Tiêu Thỏ bỗng dưng nặng trĩu, có một tư vị rất chua xót.

Nàng ngẩn người một lúc, rồi ‘ừh’ một tiếng khẽ.

Lăng Siêu nhìn nàng hỏi. « Cậu không có lời gì muốn nói với tôi sao ? »

« Tôi… » Việc này tới thật quá mức đột ngột, nhất thời Tiêu Thỏ cũng không biết phải nói gì, chỉ biết ngây ngốc nhìn chằm chằm Lăng Siêu. Một lát sau nàng nhớ ra điều gì đó, liền sáng mắt.

« Đúng rồi, tôi chưa kịp xin lỗi vậy. » Nhất định là còn chưa giải thích xin lỗi hắn nên nàng mới cảm thấy bứt rứt trong lòng, mới thấy buồn bực một chút. Đúng ! Hẳn là thế rồi !

Vừa nghe xong, Lăng Siêu nhíu mày. « Cái gì mà xin lỗi ? »

« Thì là… chuyện hôm đó, tôi không nên nặng tay như vậy, lại ném cậu xuống sông. Là tôi sai rồi, mong cậu thứ lỗi. »

Lúc Tiêu Thỏ thốt ra những lời này, cố gắng hết sức biểu đạt vẻ chân thành trên mặt, hi vọng Lăng Siêu có thể qua đó không kể nợ cũ. Nhưng không ngờ, nàng càng tỏ ra chân thành, hai cái chân mày của Lăng Siêu càng nhíu lại chặt chẽ. Hắn hỏi. « Về chuyện đó, cậu có hay không ngẫm nghĩ ý nghĩa của những lời tôi nói ? »

Nghĩa trong lời nói ? Tiêu Thỏ nghiêng đầu ngẫm nghỉ cả nửa ngày, cuối cùng lắc đầu. « Không. »

« Hừ ! »

Gã thiếu niên đang ngồi ghế sô pha hừ một tiếng. Từ sau khi bị ngã xuống nước, hắn cáu bẳn giận dữ vài ngày, nhưng cuối cùng vẫn là không cam lòng cứ như vậy bị cự tuyệt tình cảm. Đặc biệt từ khi phỏng vấn xong, biết được mình sắp phải xa nàng, phải tới trường A học ngay, cái thứ cảm giác không cam tâm càng trồi phát mãnh liệt. Vì thế rõ ràng đã phỏng vấn xong mà hắn vẫn ở lại thành phố, chờ Tiêu Thỏ tới bắt nàng nói cho rõ ràng.

Cơ mà hắn hoàn toàn không nghĩ tới, Tiêu Thỏ vẫn luôn suy nghĩ nhớ mãi không quên, lại là sự kiện nàng vứt hắn xuống nước. Còn cái sự việc xảy ra trước đó, nàng hoàn toàn không có chú ý đến.

Bi thảm, chỉ có thể dùng hai chữ này để hình dung cảm xúc của Lăng Siêu hiện tại.

Nhưng mà đồng chí Lăng Siêu tuy cảm thấy thật bi thảm, nhưng cũng không hề thiếu đi sự thông thái, nhất là khi bị dồn vào bước đường cùng, sẽ có rất nhiều ý nghĩ kỳ diệu đi ra. Một lát sau hai con mắt vốn đang tối sầm sầu não bỗng ánh lên một tia âm mưu gian xảo không dễ bị phát hiện.

« Tôi bị cậu ném xuống sông, cậu nghĩ chỉ một câu xin lỗi như vậy là xong sao ? »

Hắn bỗng dưng lại nói như vậy khiến Tiêu Thỏ có chút sững sờ. « Chứ sao ? Cậu còn muốn thế nào nữa ? »

« Cậu phải dùng hành động để bồi thường cho tôi. »

« Bồi thường kiểu gì ? »

« Ví dụ như giặt quần áo giúp tôi, dọn dẹp phòng học, mua đồ ăn sáng… » (Hic, bé Siêu bắt đầu phản công !)

Tiêu Thỏ đầu óc tối sầm lại, sao bây giờ trông Lăng Siêu giống như thiếu gia ra lệnh cho tì nữ thế nhỉ ? Nàng vươn tay gãi gãi xoa xoa giựt giựt mớ tóc ngắn ngủn trên đầu rối xù như tổ quạ. « Cậu phải lên trường A đi học, tôi làm sao làm những việc đó cho cậu được ? »

« Cũng đúng… » Lăng Siêu hơi đăm chiêu suy nghĩ, đầu gật gật.

« Chứ sao, cậu nghĩ kỹ hơn một chút đi, phải biết thực tế ra sao đã chứ. Tóm lại chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định sẽ làm, tuyệt không đổi ý ! » Tiêu Thỏ vỗ ngực hùng hổ cam đoan.

« Là cậu nói đấy nhé ! » Mắt Lăng Siêu lóe lên một tia vui vẻ vì gian kế đã thực hiện được. « Vậy trước tiên thế này, cậu phải thắng trong đại hội võ thuật lần này, rồi cố thi vào trường A học, để còn có thể bồi thường cho tôi ! »

« Á ?!?! » Tiêu Thỏ muốn rớt quai hàm xuống đất.

Thật sự bất kể liệu Tiêu Thỏ đạt quán quân đại hội xong có thể thi vào được trường trung học trọng điểm A hay không, tóm lại lần này Lăng Siêu nói những lời đó, ít nhiều đều gây áp lực cho Tiêu Thỏ phải thắng trận. Mà cô nhỏ Tiêu Thỏ này, tình cờ lại đúng là điển hình của loại người phải có áp lực mới có động lực phấn đấu.

Vì thế, trong vài ngày diễn ra Đại hội võ thuật, nàng chỉ dựa vào lời của Võ sư là bản thân vốn rất có tiềm năng võ thuật, cộng thêm áp lực của Lăng Siêu, cùng với một chút may mắn khi chia tổ thi đấu, đường đường chính chính thẳng một lèo vào đến chung kết nữ sinh sơ trung. Mà đám sư huynh sư tỉ của nàng lúc nào cũng tin tưởng thề bồi phải dành giải quán quân đại hội, trừ Võ Thừa Vĩ ra toàn là tay trắng ra về.

Thế mới nói, trên đời vốn không thiếu kỳ tích, chỉ là thiếu đi điều kiện tạo ra kỳ tích mà thôi. Tiêu Thỏ nhà ta chính là chó ngáp phải ruồi, nên tạo ra được kỳ tích của mình.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: