truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con thỏ bắt nạt ‘cỏ gần hang’ – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 2 :

Tiêu Thỏ từ nhỏ sức ăn đã đặc biệt khỏe, lúc ba tuổi đã một bữa ăn hết hai bát cháo, mẹ nàng vì thế thật rầu rĩ. Cứ như vậy ăn, giờ còn bé, vạn nhất lớn lên ăn như vậy làm sao có eo nổi ? Mẹ nàng lo lắng một lúc cuối cùng quyết định rút bớt xuống, cho Tiêu Thỏ chỉ ăn một bát cháo đầy thôi.

Thế là làm khó Tiêu Thỏ rồi, nàng ta nhìn chằm chằm vào cái bát không vừa ăn hết, miệng không ngớt bập bẹ. « Mẹ mẹ, ăn cơm cơm… »

Mẹ nàng thật nhẫn tâm, tự tay đem con gái bỏ ra ngoài cửa. « Ngoan, qua nhà mẹ nuôi chơi đi. »

Tiêu Thỏ thế là một mặt quay đầu nhìn bát cháo rỗng không, một mặt lắc lư lẫm chẫm chạy sang nhà Lăng Siêu.

Khi đó Lăng Siêu đã hai tuổi mười một tháng, lúc Tiêu Thỏ tới cửa nhà, mẹ hắn cũng đang đút cháo cho hắn, một bát tô đầy cháo ở trước mặt Lăng Siêu, nhưng hắn chính là đang không chịu ăn.

Mẹ hắn sốt ruột toát cả mồ hôi, vừa dỗ vừa lừa. « Siêu siêu ngoan, ăn cơm cơm nào ! »

CƠM ?

Tiêu Thỏ vừa nghe thấy từ này, kìa hai con mắt lóe lên y chang con sói lông vàng, xanh lè đói khát.

« Mẹ nuôi, Thỏ Thỏ cũng muốn ăn cơm cơm. »

Mẹ Lăng Siêu đang lo con trai không chịu ăn cơm, thấy Tiêu Thỏ mắt liền ngời sáng, có cách rồi ! Nàng liền múc cho Tiêu Thỏ một chén cháo lớn đầy tràn, nhiệt tình tiếp đón cô bé. « Tiểu Thỏ ngoan, tới đây ăn cơm cơm cho Siêu Siêu nhìn nha… đúng rồi… nhìn ăn ngon chưa ! »

Tiêu Thỏ ăn lấy ăn để, nửa khuôn mặt đều dính đầy cháo. (= =’ bé tí đã biết ăn dỗ sao ?)

Lăng Siêu nhìn nàng không chớp mắt, thỉnh thoảng thè lưỡi ra liếm cái miệng xinh xinh một cái, tới một lúc sau rốt cục hắn chịu không nổi quay đầu nhìn mẹ nói. « Mẹ mẹ, ăn cơm cơm. »

« Tốt quá ! » Mẹ hắn vui vẻ huýt sáo múc lại cho con trai đầy một chén cháo.

Chính bởi việc này, mẹ của Lăng Siêu đặc biệt hoan nghênh Tiêu Thỏ tới nhà họ ăn cơm. Mà Tiêu Thỏ cũng đặc biệt thích thú, cứ tới thời điểm ăn cơm là lại hướng hàng xóm chạy mất. Được hai ba lần thì mẹ nàng nhìn ra manh mối.

« Lão công, anh có cảm thấy gần đây tiểu Thỏ nhà mình đều không đòi ăn cơm không ? »

Ba nàng lúc đó đang sửa đài radio, đầu chẳng thèm ngẩng lên nói. « Thế thì tốt chứ sao ? »

« Tốt cái gì mà tốt ? Em cảm thấy mấy hôm nay nó ăn cháo xong đều chạy tới nhà họ Lăng, nhất định là có nguyên do gì đó, không chừng là nó tới Lăng gia ăn cơm nhờ ấy ! »

Ba nàng mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên. « Em cũng thật là, con gái thích ăn thì cứ để cho nó ăn. »

« Anh biết cái gì ? Trẻ còn nhỏ hấp thu tốt, ăn cái gì cũng đều vào thịt. Vạn nhất về sau cao to quá chừng, tiền mua vải may quần áo biết làm sao, anh chi nhé ? » (= =’)

Ba nàng nghĩ nghĩ cảm thấy cũng có chút đạo lý. « Nếu em lo lắng thế, vậy để con gái đi nhà trẻ đi vậy, nơi đó thức ăn đều có suất cả, đảm bảo ăn sẽ không nhiều. »

Mẹ nàng thấy cũng có lý, hôm sau liền đến nhà trẻ trên trấn đăng ký học cho Tiêu Thỏ.

Vì thế, Tiêu Thỏ dù vạn lần không tình nguyện, nhưng lão nương có lệnh, nàng không thể phản bác nổi, trốn vài lần cũng vẫn phải ngoan ngoãn tới nhà trẻ.

Cũng may, qua vài ngày sau Lăng Siêu cũng được đưa tới nhà trẻ, lại còn ở chung lớp cùng Tiêu Thỏ nữa.

Kỳ thật nguyên nhân rất đơn giản, từ sau khi Tiêu Thỏ đi nhà trẻ, Lăng Siêu lại bắt đầu không chịu ăn cháo, mẹ hắn lo lắng, lại tìm không ra biện pháp nào khác, thế là mang con trai đi cùng Tiêu Thỏ tới nhà trẻ, còn đặc biệt phân phó cô bảo mẫu, tới lúc ăn cơm nhớ cho hai đứa chúng nó cùng ăn với nhau.

Do quyết định sai lầm này, khiến cho toàn bộ cơm cháo của Lăng Siêu trực tiếp bị Tiêu Thỏ chiếm mất. Mọi việc diễn ra được một thời gian, có lần Lăng Siêu đói lả tới mức không có khí lực đứng lên khỏi chỗ ngồi, mà Tiêu Thỏ mỗi ngày đều phởn phơ vui vẻ, tinh thần so với ở nhà còn tốt hơn.

Lăng Siêu hiền lành thế là cũng nổi danh.

May thay, sự việc này được cô bảo mẫu ở nhà trẻ phát hiện, vì không muốn bị các phụ huynh trách cứ, cô liền mỗi lần bới cơm múc cháo đều trộm múc cho hai đứa nhiều hơn mọi người.

Vì vậy, Lăng Siêu rốt cục không còn bị đói, còn Tiêu Thỏ càng được ăn nhiều.

Nhà trẻ so với ở nhà ăn cơm thích hơn nhiều, thế nên làm cho Tiêu Thỏ sướng phát điên, mỗi buổi sáng đều gào thét mẹ mẹ mang nàng đi nhà trẻ, mẹ nàng có khi vội vã giặt nốt đồ nấu nốt cơm hơi chậm lại một chút, nàng liền khóc nháo loạn lên.

Vì không muốn mấy cái váy mới vừa làm cho con gái bị nước mắt làm hỏng, mẹ nàng liền tìm mẹ Lăng Siêu nhờ giúp đỡ, hàng sáng lúc mang Lăng Siêu đi, liền thuận tay đem cả Tiêu Thỏ đi cùng.

Mẹ Lăng Siêu khi đó có một chiếc xe đạp Phượng hoàng trị giá một đồng hai mươi tư xu, Lăng Siêu được ngồi giỏ phía trước, Tiêu Thỏ ngồi ghế bé ở sau, hai đứa hàng ngày đứa ngồi trước đứa ngồi sau xe Lăng nương tới nhà trẻ, mỗi lần ra đường đều gặp mấy bà đứng tuổi tụ tập nói chuyện phiếm trêu chọc.

« Chị Lăng à, lại mang con trai con dâu đi nhà trẻ đấy ư ? »

Chị Lăng ngại ngùng cười cười, thuận tay giữ chặt nàng Tiêu Thỏ đang ngọ nguậy phía sau háo hức đòi nhảy xuống, thầm nghĩ. « Không thể để cô con dâu tương lai này ngã đau được ! »

Theo cách nào đó mà nói, Lăng nương là một người phụ nữ rất có khả năng đọc thấu tương lai.

loading...

Lăng nương cứ như thế đạp chiếc xe đạp nhỏ, buổi sáng đưa, buổi chiều đón, gió qua mưa lại vẫn chiếu cố hai đứa nhỏ trong hai năm ròng, mãi tới khi Tiêu Thỏ cùng Lăng Siêu tới lớp mẫu giáo lớn, chiếc xe đạp kia cuối cùng bị hỏng.

Phương tiện giao thông duy nhất trong nhà bị hỏng, Lăng nương quyết định mang theo hai đứa nhóc đi bộ tới nhà trẻ. Lúc đó tập thể nhà bọn họ cũng không quá xa nhà trẻ, chỉ cần ra khỏi cửa đi thẳng tới trước, xuyên qua một cửa lớn, dọc theo một con sông nhỏ lại thêm một đoạn đường là tới.

Khi đó Tiêu Thỏ đi bộ thực rất nhanh, nhảy nhót lăng quăng một hồi liền bỏ lại Lăng Siêu chầm chậm bước sau lưng nhiều lần, Lăng nương liền yêu cầu hai đứa nắm tay nhau đi đường.

Lăng Siêu không chịu, dấu biến tay sau lưng, oanh một cái chạy tới sau lưng mẹ trốn.

Tiêu Thỏ lại mặc kệ, mẹ nuôi kêu nàng làm gì nàng làm nấy, mẹ nuôi bảo nàng nắm tay Lăng Siêu, đương nhiên nàng không thể để mẹ nuôi thất vọng được. Vì thế nàng phốc một cái vọt đến sau lưng Lăng nương túm lấy tay Lăng Siêu.

Lần đầu tiên nắm tay bạn cùng tuổi, mềm mềm nhũn nhũn, thật thoải mái mà.

Lăng Siêu giãy dụa vài cái không rút tay ra được, cuối cùng đành chịu thua.

Vì thế mỗi ngày sáng sớm hay chiều muộn mọi người đều có thể thấy, trong nắng sớm hoặc ráng chiều, có một cô bé con nghênh ngang trên đường, lôi kéo tay một cậu nhóc, mặt cậu nhóc kia hoàn toàn không có chút tình nguyện nào, nhăn nhăn nhó nhó đi phía sau cô nàng. Sau lưng bọn họ có một thiếu phụ hiền lành đi theo trông chừng bọn hắn, mặt luôn có nét tươi cười vui vẻ.

Ánh mặt trời sáng lạng ấm áp chiếu trên ba con người một lớn hai nhỏ, tỏa xuống thành ba cái bóng dài thật dài trên đường… (chống cằm mơ màng ^__^)

Một ngày kia, ba cái bóng bỗng dưng thiếu mất một cái, chỉ còn hai cái bóng nhỏ xíu tay nắm tay đi dọc bờ sông.

Thì ra hôm đó tan học, Lăng nương vốn luôn đúng giờ lại không tới đón hai đứa, hai đứa trẻ đứng ở cửa nhà trẻ lâu thật lâu, mãi tới khi tất cả các bạn nhỏ khác đều được ba mẹ đón đi cả, Lăng nương vẫn không xuất hiện.

Tiêu Thỏ đang ngồi trên bậc cửa đứng phắt dậy, kéo kéo tay Lăng Siêu. « Đi, chúng mình tự về thôi. »

Lăng Siêu há miệng định nói gì đó, nhưng đã bị Tiêu Thỏ gấp gáp kéo xuống bậc.

Đường về nhà vốn thật ngắn ngủi, lần này mà nói, với hai đứa trẻ năm tuổi lại thật là dài. Bọn hắn nắm tay nhau, chậm rãi đi dọc theo bờ sông đã chớm vào đầu mùa thu. Nước sông trong suốt vỗ vỗ qua đê, tiếng ve sầu ở ngọn cây ngâm nga nốt khúc li ca cuối cùng.

Tiêu Thỏ hổn hà hổn hển nói. « Đi mau đi mau, bằng không mẹ nuôi sẽ lo lắng. »

Lăng Siêu không phục. « Ngươi làm sao cứ nhắc mẹ ta nghe lời mẹ ta thế ? »

Tiêu Thỏ nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi thật lòng trẻ lời. « Bởi vì mẹ là mẹ nuôi của ta mà. »

Lăng Siêu không hỏi thêm gì cả.

Tới lúc về tới nhà, trời đã tối, cửa vào sân hơi khép hờ, bên trong nhà loáng thoáng có tiếng cãi nhau vang tới.

Tiêu Thỏ nắm tay Lăng Siêu vừa định bước vào, cửa lớn bỗng mở, Lăng tiên sinh rầm rập bước ra, đầu còn ngoái lại quát lớn. « Mặc kệ cô có đồng ý hay không, tôi là phải đi ra khỏi cái trấn này cho biết ! » Nói xong, ông quay đầu, đập vào mắt là vẻ hoảng sợ của Tiêu Thỏ và Lăng Siêu.

« Ba… » Lăng Siêu rụt rè mở miệng gọi khẽ.

Lăng tiên sinh nhìn thấy con trai, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi bỗng hốc mắt đỏ bừng.

« Thỏ Thỏ ngoan, cha nuôi phải đi vắng một thời gian, Siêu Siêu về sau giao cho con chiếu cố nhé, biết không ? »

Tiêu Thỏ hỏi. « Cha nuôi, cha đi đâu thế ? »

« Cha nuôi phải tới một nơi xa thật là xa, đợi khi nào về sẽ mang kẹo chocolate về cho các con ăn. »

Chocolate ? Là món kẹo nâu nâu rất là ngon đó nha.

Tiêu Thỏ cao hứng gật đầu, một tay kéo Lăng Siêu, một tay vỗ ngực. « Cha nuôi yên tâm đi, Thỏ Thỏ nhất định chiếu cố tốt em nuôi mà ! » (Nàng thật là… = =’)

Sau đó Lăng tiên sinh bỏ đi, ngày hôm sau không trở về, ngày sau nữa không trở về, ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu… vẫn là không có trở về.

Sau đó, Lăng nương vẫn khóc, khóc tới độ không chăm được hai đứa nhỏ đi học, vì thế mỗi ngày Tiêu Thỏ lại lôi kéo tay Lăng Siêu cùng nhau ra khỏi cửa nhà, xuyên qua cổng lớn, dọc theo bờ sông tới nhà trẻ.

Mãi tới một buổi sáng sớm, Lăng nương bỗng nhiên ngừng khóc, nàng đi thẳng vào phòng, mặc một bộ quần áo màu vàng thật mới, mắt còn sưng đỏ ánh lên nét cười, trông thật mị mị lạ ghê.

Nàng nói với Tiêu Thỏ cùng Lăng Siêu. « Đi nào, hôm nay mẹ sẽ đưa các con tới nhà trẻ ! »

Tiêu Thỏ cao hứng vỗ tay thật to. « Mẹ nuôi, mẹ cười lên vẫn là dễ nhìn hơn nha ! »

***

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: