truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 26:Em luôn bên cạnh anh 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Những gì họ cần, chẳng
qua là chống cự lại với thời gian, cố gắng và bướng bỉnh nắm chặt trong lòng
bàn tay mối tình mà thời gian vô tình đang lăm le cuốn trôi xóa nhòa tất cả.

Tân Thần mua vé chuyến
bay sớm nhất, và chạy đến sân bay với tốc độ nhanh nhất. Ngồi trên máy bay rồi,
nghe nhắc nhở tắt di động và thắt dây an toàn, cô máy móc kéo dây ra, mãi một
lúc sau mới bấm khóa được, lúc ấy mới nhận ra tay mình đang run lên bần bật.

Những suy nghĩ rối loạn
cứ xuất hiện trong đầu cô, nhưng lại không dám thuyết phục mình phải bình tĩnh
để nghĩ kỹ, suốt chuyến bay cô ngồi thẳng đơ, thẫn thờ nhìn về một phía nào đó.
Người khách bên cạnh là một người đàn ông trung niên, thấy bàn tay đặt trên tay
vịn của cô gái trẻ tuổi nắm chặt lại và dáng ngồi thẳng đơ thì bỗng thấy thương
xót, lên tiếng an ủi: “Cô à, lần đầu đi máy bay à? Đừng căng thẳng, thả lỏng
rồi sẽ thấy khá hơn, khoảng hơn nửa tiếng sau là đến rồi.”

Mãlúc sau cô mới hoàn
hồn: “Ồ, cảm ơn.”

Mặc người đó còn bắt
chuyện tiếp , cô cũng chẳng có tâm trạng đáp lại.

Khó khăn lắm mới đợi đến
lúc hạ cánh, cô vội vàng xuống máy bay, ra ngoài gọi taxi. Tài xế khởi động
máy, hỏi cô đi đâu. Cô khựng lại, do dự rồi nói: “Bác, bác lên đường cao tốc
vào thành phố đi đã.”

Lúc sắp xuống cao tốc
sân bay rồi , tài xế vừa định mở miệng thì Tân Thần dã nói ra tên khu nhà ven
hồ. Tài xế xoay vô lăng, chạy vào một con đường lớn khác.

Bảo vệ tiểu khu hỏi họ
đi đâu, cô không ngần ngại nói ngay số nhà. Bảo vệ đưa cho tài xế thẻ vào
trong. Cô chỉ tài xế đến trước ngôi biệt thự đó, trả tiền rồi xuống xe, dừng
chân trước cổng.

Đứng một lúc sau, cô thử
đẩy cổng vào, bên trong có then cài. Cô ngần ngừ một lúc rồi luồn tay vào rút
then ra, đi theo con đường lát đá xanh vào sâu bên trong.

Thời tiết trong xanh,
ánh nắng xuyên qua vòm lá chiếu xuống tạo thành những đường vằn vện. Có thể
thấy bên trong đã được sửa chữa bày biện. Phòng khách đối diện cổng vườn màn
cửa đang rũ xuống, sân vườn càng được quy hoạch kỹ lưỡng, dùng đá xanh lát con
đường nhỏ hẹp, một bên góc sân trồng cây hợp hoan mà cô quen thuộc, lá cây hình
lông chim đan kín xòe rộng, ven đường là dây lăng tiêu và khiên ngưu hoa bò
kín, những loại hoa chuyển từ nhà cô về được đặt trên giá rất trật tự. Nguyệt
quý, thạch lựu và phong lữ đang đua nở, tường vi đã ra nụ, chắc chỉ vài ngày là
nở.

Phía sau gốc hợp hoan là
một căn phòng sáng sủa thoáng đãng theo kiểu mở, bày ghế sofa gỗ và chiếc bàn gỗ
tròn, trên đó ó một bộ cờ tướng quốc tế. Lộ Phi đang ngồi trên ghế, thẫn thờ
nhìn bàn cờ trước mặt.

Cô dừng lại, không phát
ra tiếng động nào. Lộ Phi hình như có linh cảm bất ngờ, quay đầu lại, có vẻ
kinh ngạc, nhưng ngay sau đó đã nở nụ cười. Anh đưa tay lấy cây

nạng ở bên cạnh, đứng
dậy: “Tiểu Thần, sao em đến đây?”

Anh mặc áp pull trắng,
quần thể thao dài màu xám và một đôi giày vải Cróc, tay trái giữ cây nạng, bước
chầm chậm ra ngoài.

Tân Thần bụm chặt miệng,
tiếng kêu bị kìm nén trong họng, nhìn anh vẻ hoảng sợ. Gần như cô không thể
nhìn tảnh tượng đó, muốn bỏ chạy ngay, ném hết mọi thứ ra phía sau lưng thật
xa, nhưng cô không tài nào làm được, chỉ đứng đó bất động

Lộ Phi đi xuống mấy bậc
tam cấp: “Mau vào đây, Tiểu Thần.”

Tân Thần đờ đẫn nhìn
anh, tay vẫn bịt chặt miệng.

“Sao vậy? Không khỏe à?”

Tân Thần buông tay, há
miệng ra rồi ngậm lại, cuối cùng cô cố gắng lên tiếng: “Chân anh, Lộ Phi, chân
anh…”Giọng cô nghẹn đặc đến mức không thể nói tiếp.

Lộ Phi vội vã đưa tay ra
nắm lấy tay cô. “Đừng sợ. Chỉ là gãy xương, sắp khỏi rồi.”

Câu đó khiến Tân Thần
thật lâu mới tiếp thu nổi, cô cứ đứng tại chỗ thất thần lạc phách. Lộ Phi kéo
cô vào trong phòng, rồi gỡ ba lô sau lưng cô xuống, bắt ngồi xuống ghế, cô vẫn
ở trong trạng thái đờ đẫn. Lộ Phi ngồi xuống cạnh cô, đặt nạng sang một bên,
duỗi thẳng hai chân rồi đưa tay sờ trán cô, ở đó đang rịn mồ hôi lạnh.

“Sao sắc mặt em kém quá
vậy? Có cần uống chút nước không? “Lộ Phi lo lắng nhìn cô, đưa tay ra sờ tìm
cây nạng, định đứng lên.

Tay cô nhanh như chớp ấn
lên đùi phải của anh, “Anh đừng nhúc nhích”. Rồi lại rụt tay về, “Xin lỗi, có
làm anh đau không?”

Lộ Phi tỏ vẻ dở cười dở
mếu, “Tiểu Thần, em đè vào đùi phải của anh, ở đó không sao. Chỉ bên chân trái
anh mới bị gãy xương chày và xương mác, hơn nữa đã được cố định bằng đinh vít
rồi, khỏi ngay ấy mà.”

Tân Thần nhìn anh chằm
chằm. Từ sau khi biết Lộ Phi đi vòng cung đông nam tìm cô và bị thương, trong
lòng cô luôn tràn ngập một nỗi sợ hãi không thể gọi tên, chỉ cố gắng kiềm chế
bản thân không suy nghĩ nhiều.

Thế nhưng bắt đầu từ
Đông Trực Môn cho đến lúc nãy đứng ngoài cổng, những ý nghĩ rối loạn trong lòng
cứ ập đến từng chút một, rất rõ ràng: Tai nạn xe, bị thương và đông cứng trong
tuyết, mất nhiệt độ, cưa chân…Những kiến thức dã ngoại được trang bị và liên tưởng
bi quan cứ quấn vào nhau không thể thoát được, suốt đoạn đường đã khiến cô kiệt
quệ, lại nhìn thấy anh chống nạng ra ngoài, hồn bay phách tán, thực sự không
thể trấn tĩnh ngay được.

Cô cố gắng điều chỉnh
nhịp thở, đến khi tự nhận đã có thể nói chuyện bình thường mới chịu mở miệng,
“Sắp khỏi hẳn chưa? Vậy thì tốt, nhớ đến bệnh viện kiểm tra đúng lúc.Hình như
sau một thời gian phải lấy đinh ra nhỉ? Lúc tập đi thì đừng dồn trọng lượng lên
chân bị thương quá.”

Giọng cô vẫn không có gì
khác lạ, Lộ Phi có vẻ suy nghĩ: “Cũng giống bác sĩ nói thật, không ngờ kiến
thức Y học của em cũng phong phú quá.”

“Lúc du ngoạn bắt buộc
phải biết đủ mọi cách để xử lý sự cố mà. Anh nghỉ ngơi nhé, em đi đây.” Cô đứng
lên, với lấy ba lô của mình. Lộ Phi giữ tay cô, cô bỗng không biết lửa giận đến
từ đâu mà hậm hực hất tay anh ra, nhấc túi lên. Thế nhưng Lộ Phi đã nắm cổ tay
cô, kéo mạnh, cô mất thăng bằng ngã vào lòng anh, còn chư kịp ngạc nhiên hay
giận dữ, cô đã kêu lên: “Đùi anh, có đè vào không?”

Lộ Phi nói gọn lọn: “Đã
nói là đùi không sao. Nhưng em đừng nhúc nhích, có thể động vào vết thương cũng
chưa biết chừng.”

Tân Thần ngoan ngoãn
ngồi trong lòng anh, không dám động đậy. Lộ Phi ôm chặt cô, cắm áp vào tóc, lát
sau mới khẽ thở dài, “Em đang lo cho anh sao, Tiểu Thần?”

Tân Thần im lặng.

“Anh không sao, đừng
sợ.”

Tiếng của cô vẳng lên từ
trong lòng anh, “Tại sao không nói em biết sớm.”

“Sợ em lo, không muốn em
phải áy náy. Vốn dĩ anh định sau khi bỏ nạng rồi sẽ lên Bắc Kinh tìm em.”

“Tại sao em phải áy
náy?” Tân Thần cao giọng đột ngột, “Liên quan gì đến em?”

“Phải rồi, không liên
quan đến em.” Lộ Phi nén cười, “Được thôi, anh không muốn xuất hiện trước mặt
em với bộ dạng này, để em che anh là người tàn tật.”

Tân Thần tức tôi, hậm
hức một lúc mới nói: “Xin lỗi, em thật vô lý quá.”

Khóe môi Lộ Phi thấp
thoáng nụ cười vui sướng,không nói gì. Anh chưa báo cho cô biết, thực ra sau
lần gặp lại vào năm ngoái, cô luôn tỏ ra quá lý trí sự vô lý bất ngờ ban nãy
của cô.

“Kể em nghe tình huống
lúc đó đi.” Tân Thần thì thầm trong lòng anh.

“Anh lên chiếc xe tải
quân dụng tiếp tế cứu nạn, từ Quảng Tây đến đó, suốt đoạn đường đi rất chậm
nhưng cũng khá suôn sê. Đến đoạn đường đó,hệ thống phanh xe bỗng xảy ra sự cố,
lái xe rất kinh nghiệm, đánh vô lăng để nguy hiểm nhỏ nhất. Chiếc xe trượt xuống
khe núi, anh và lái xe, còn một binh sĩ khác ngồi trong buồng lái đều bị
thương, nhưng không nặng lắm, chỉ là nhiệt độ thấp quá, khá là khó chịu. Cũng
may trong xe có áo khoác lớn, bọn anh lấy ra để đắp, cũng gắng gượng được. Sau
khi liên lạc điện đài với quân đôi, cứu viện đã đến. Em thấy đấy, chẳng nguy
hiểm tí nào, chắc chắn không phức tạp như những tình huống em gặp khi đi đâu.”

Anh nói nhẹ bẫng, Tân
Thần chợt vùng dật, nhưng không đứng lên mà đưa tay xắn ống quần bên chân trái
của anh lên. Vết thương đã được khâu kín trên bắp chân không phải là một đường
dài thường thấy, mà ngoằn ngoèo rất xấu, từ đầu gối chạy thẳng xuống gần mắt cá
chân, ở giữa còn có một khớp xương gồ lên. Ngón tay cô ngần ngại một lúc rồi
mới khẽ sờ lên, vết thương lồi lõm mang chút hơi ấm da thịt. Có vài chỗ sắc da
sậm hơn hẳn, có thể thấy rõ đó là dấu vết bị cơn lạnh giá đông cứng lại.

“Gãy xương hở sao?” Cô
biết vết thương này không đơn giản như anh nói. Mấy năm đi du ngoạn và lang
thang đây đó, cô đã gặp nhiều sự cố, còn chăm chỉ thu thập tài liệu xử lý vết
thương ngoài da, và thực sự cũng áp dụng được.

“Có vết thương hở. Nhưng
em xem này, không sao thật mà. Sau Tết là anh có thể đi làm rồi.” Anh không kể
rằng , lúc ở bệnh viện, thư ký đã ngồi cạnh đọc tài liệu cho anh nghe, và anh
vừa xuất viện đã bắt đầu ngồi xe lăn đến công ty làm việc.

Lúc xe bị lật nghiêng,
chân trái của Lộ Phi bị mắc kẹt, một binh sĩ khác bị va đập vào đầu và hôn mê,
lái xe bị nhẹ nhất, chỉ có trán bị đập vào cửa kính và rách toạc, da thịt lộ
ra, máu chảy đầm đìa. Anh ta kéo từng người ra khỏi buồng lái, lấy túi cứu
thương ra xử lý gấp, mở thùng sau xe để lấy vật dụng được đóng gói, kéo một tấm
áo khoác to đắp lê người nọ. Lộ Phi cố nén đau, lấy hộ anh ta những mảnh kính
đứt trên vết thương, giúp băng bó lại.

Tín hiệu cầu cứu được
bắt nhanh chóng, nhưng vì đường đi khó khăn nên cứu viện đến cũng phải mười tám
tiếng sau đó

Anh được đưa vào bệnh
viện, kết quả kiểm tra cho thấy xương chày bên trái bị gãy xương hở, gây nát
xương chày platform, dưới đoạn xương chày cũng bị gãy, hai vết thương hở, mất
máu, lại thêm vết thương bị lạnh có diện tích không nhỏ nữa. Ở bệnh viện làm
sạch vết thương, cố định đoạn xương gãy, anh cứ sốt ruột đợi tin tức, đến khi
nghe được Tân Thần đã thoát thân khỏi thôn đó, ở cùng một huyện với anh, anh
mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó anh được đưa
vào bệnh viện quân khu của tỉnh, làm phẫu thuật, cố định bằng đinh vít. Mẹ anh
vội đến thăm, chất vấn anh sao lại xuất hiện ở nơi xa anh làm việc và bị thương
như thế, anh nói thẳng: “Bạn gái con bị kẹt ở đó, con muốn đến đón cô ấy.”

Mẹ anh phẫn nộ: “Bố con
lúc này đang bận tối tăm mặt mũi, không rảnh đến dạy dỗ con, nhưng con sắp ba
mươi rồi, còn cần mẹ phải nói nên làm gì không nên làm gì nữa à?”

“Tất cả những chuyện nên
làm con đã làm rồi, mọi chuyện không nên làm con đều cố gắng tránh xa, nhưng
hình như chỉ khiến con sống đúng mực, không thể làm con vui được”.

“Nói kiểu gì thế hả?”

Anh chỉ cười, kéo tay
mẹ: “Mẹ, trước kia con có làm mẹ lo nghĩ chưa?”

“Cái đó thì chưa. Nhưng
sau khi cháu gái của Khai Minh xuất hiện, con đã thay đổi, nếu không sẽ không
xảy ra chuyện hủy hôn, chứ đừng nói là suýt mất mạng thế này.”

“Không nghiêm trọng thế
đâu. Hơn nữa lần trước con đã nói với mẹ , những việc con làm không liên quan
đến Tiểu Thần. Bây giờ khả năng sống độc lập của cô ấy rất mạnh mẽ, chăm sóc
bản thân rất tốt, nếu biết con đi tìm, chưa biết chừng còn thấy bực bội.”

“Nó không đến thăm con,
con nói thử xem con đang vì cái gì thế hả?” Mẹ anh dù sao cũng xót con, thấy
chân anh như thế thì đã rưng rưng nước mắt.

“Đừng để cô ấy biết.”
Tất nhiên anh từ chối lấy thương tích của mình để chèn ép cô.

Mẹ anh lắc đầu, biết nói
gì thêm cũng vô ích, “Thằng bé này, từ nhỏ đã lý trí, mẹ tưởng con sẽ không làm
chuyện ngốc nghếch, haizz

Anh chỉ mỉm cười, trong
lòng lại nghĩ, một người luôn sống lý trí, có lúc làm chuyện khờ khạo ngoài lý
trí, trong lòng mới thấy bình an vui vẻ.

Lộ Phi chỉ thấy đầu ngón
tay mát lạnh trượt theo vết thương đến tận mắt cá chân, cô cúi thấp xuống. Anh
không nhìn rõ nét mặt cô, nhưng cảm nhận được ngón tay cô khẽ run. Anh kéo cô
lên, lại ôm cô vào lòng, cô đưa tay choàng ôm eo anh.

“Nếu anh vì nguyên nhân
này mà xảy ra chuyện không cứu vãn nổi.” Nghĩ đến khả năng đó, Tân Thần rùng
mình, “Anh bảo em phải làm sao, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

“Chỉ là một sự cố, đừng
nghĩ nhiều. Anh không định làm mình tàn tật để em nhớ mãi đâu, nếu không phải
do thời tiết và đường đi quá khắc nghiệt, thì đã không xảy ra chuyện.”

Cô thấp giọng hỏi: “Sao
anh ngốc thế, cứ phải chạy đi tìm em? Chẳng qua là mạng thông tin tạm thời đứt
đoạn , có phải em rơi vào chốn không người đâu. Đợi vài ngày nữa thì em chẳng
đã yên ổn thoát ra hay sao?”

“Anh không thể đợi được.
Cuộc điện thoại cuối của em chỉ nói em phải đến một nơi hẻo lánh, anh đã xem kỹ
bản đồ, dự báo thời tiết, không thể xác định em đến đó bình an, hay bị mắc kẹt
trên đường. Hơn nữa…” , anh ngừng lại, khẽ vuốt lưng cô, “Lúc đó sinh nhật em
cũng sắp đến rồi.”

Tân Thần lại nổi giận,
cố gắng kiềm chế bản thân, “Lý do kiểu gì thế? Có phải anh không biết là xưa
nay em không hề quan tâm đến sinh nhật đâu. Một cái sinh nhật có gì ghê gớm
đâu, có đáng để anh mạo hiểm thế không?”

Giọng anh văng vẳng từ
trên đỉnh đầu cô, Anh đã bỏ lỡ em qua nhiều rồi, Tiểu Thần, không thể để một
mình em bị mắc kẹt trong tuyết mừng sinh nhật được nữa. Có điều anh vẫn cứ bỏ
lỡ, một số chuyện…thật không thể cưỡng cầu được.”

Nét thê lương thấp
thoáng trong giọng nói của Lộ Phi khiến Tân Thần lặng thinh.

Hôm ấy cô đang ở trong
thôn nhỏ, nhận ra sinh nhật đã lặng lẽ đến gần, ngồi nhìn tàn lửa đỏ trong chậu
lửa, hồi tưởng lại những ngày tháng họ ở bên nhau và bỏ lỡ nhau trong mười hai
năm trời, có vẻ bàng hoàng và không chắc chắn, ánh lửa rọi vào mặt cô đỏ hồng.
Cô lại không hề nghĩ rằng, anh bị kẹt trong khe núi chỉ cá cô có hơn mười kilome.

Lúc nhỏ, ông bà nội và
bố cô sẽ mua quà sinh nhật cho cô, bố cô mấy lần còn đưa cô đến những nhà hàng
tuyệt nhất để ăn bánh kem chúc mừng. Thế nhưng sau mười bốn tuổi, cô bỗng trở
nên thờ ơ với ngày sinh nhật. Lần đầu Lộ Phi nhắc đến sinh nhật cô, cô lập tức
liên tưởng đến cảnh anh nghe thấy ngày nào đó là sinh nhật cô, sắc mặt cô bỗng
trắng bệch.

Người phụ nữ nhìn thẳng
cô dưới ánh nắng ban chiều mùa hè rực rỡ, gọi cô Tân Thần , nhắc lại ngày cô
sinh ra, thời tiết hôm ấy, cân nặng, nhóm máu của cô, và vết bớt đỏ dưới lòng
bàn chân phải…như để thuyết phục cô tin tưởng.

Thực ra cô không hề cần
những chứng cứ đó, khi người phụ nữ ấy nhìn cô, nói rằng “Mẹ là mẹ của con.”,
cô đã hiểu ra, câu nói đó là thật.

Câu nói ấy cũng khiến cô
cuối cùng nhận ra, dù có vẻ thoải mái thế nào, cô và những đứa trẻ khác cũng
không giống nhau. Trước đó cô ở nhà bác, thấy bác gái đêm nào cũng vào đắp chăn
cho chị họ Tân Địch, ít nhiều cũng có chút hâm mộ.

Mẹ cô từ lúc sinh cô ra
đã không tồn tại, cuộc sống của cô có một lỗ hổng vô hình, mà người mẹ ấy lại
đột ngột xuất hiện trong một ngày mùa hạ, sau đó lặng lẽ biến mất, thứ để lại
cho cô chỉ là chướng ngại về giấc ngủ cứ đeo bám cô mái. Lỗ hổng ấy trở nên rõ
ràng, không thể nào phớt lờ được nữa.

Cô không nghĩ đến nữa,
chỉ lắc đầu, “Em không muốn mừng sinh nhật. Đưa em đi xem phim đi, ra ngoài
chơi, nhưng đừng nhắc đến sinh nhật, không cần bánh kem, không cần nến, không
cần quà, không cần gì hết!”

Lộ Phi hiểu ngay, xoa
đầu cô thương xót, khẽ gật đầu. Anh không còn nhắc sinh nhật với cô nữa. Nhưng
lúc họ còn ở cạnh nhau, này hôm ấy, anh luôn bớt chút thời gian, chạy đến bên
cô.

Anh gắng sức chiều
chuộng, che chở cho sự yếu đuối thỉnh thoảng bộc lộ của cô, nhưng anh làm sao
có thể biết được, cảm giác không an toàn của cô ngày một lớn dần.

Khi bố cô bị người ta tố
cáo, chính mắt cô trông thấy cơ quan Kiểm sát đưa ông đi để kiểm tra, cho dù
được bác ôm ấp an ủi cũng không thể nào kiềm chế nỗi hoảng sợ bất an trong cô.
Cô chỉ sợ lại một vết khuyết xuất hiện rồi lan rộng, cuộc sống của cô trở nên
nát bươm, không cách nào chắp vá hoàn chỉnh được nữa.

Đến Lộ Phi ra đi, mọi
phản ứng của cô đều tuyệt vọng. Ngang ngược không chịu buông tay, vung móng
vuốt lên túm lấy tim anh, chỉ hy vọng để anh nếm được nỗi đau giống cô.

Nhưng dù thế nào thì anh
cũng đi rồi.

Thực sự có một số chuyện
đã mặc định là không thể cưỡng cầu. Cô chỉ có thể học cách đối diện với cuộc
sống có vết khuyết của mình, bù đắp từng chút một, trưởng thành từng chút một.

Người khác không thể
thay cô trải qua quá trình đó được.

Cuối cùng cô đã có thể
bình tĩnh nhìn nhận mọi thứ. Sinh nhật trở thành một ngày bình thường với cô,
có thể sẽ âm u, lạnh lẽo, có thể sẽ có chút ánh nắng hiếm hoi, có thể cũng
giống ngày cô sinh ra, có tuyết rơi nhè nhẹ – đều chẳng liên quan.,chỉ là một
ngày mùa đông dài dặc lạnh lẽo. Cho dù là trong thành phố cô sinh ra và lớn
lên, hay là trong ngôi nhà mộc mạc xa tít nơi thôn quê hẻo lánh, dù bên cạnh có
anh hay không, cô đều có thể chấp nhận và lớn thêm một tuổi.

Thế nhưng , qua một
quãng thời gian dài như thế, anh vẫn nhớ, ngày ấy có ý nghĩa khác lạ với cô.
Giống như cô vẫn luôn nhớ đến vòng ôm đầu tiên của anh vào năm cô mười bốn
tuổi.

Ánh nắng xuyên qua màn
che nắng trên mái nghiêng nghiêng chiếu vào trong, trong chùm ánh sáng có vô số
những hạt bụi đang bay lượn. Trời đất chẳng qua là vạn vật chuyển dời, thời
gian đã tiễn bao vị khác qua đường,cuộc đời như giấc mộng, vui được là mấy?
Sinh ra trong biển người trần thế này, ai lại chẳng giống như hạt bụi đang ngụp
lặn trong ánh nắng kia.

Cát sẽ dần dần chảy ra
từ kẽ ngón tay, hồi ức sẽ chìm dần từng chút một trong trái tim, nhưng dù sao
vẫn còn một số thứ ở lại.

Những gì họ cần, chẳng
qua là chống cự lại với thời gian, cố gắng và bướng bỉnh nắm chặt trong lòng
bàn tay mối tình mà thời gian vô tình đang lăm le cuốn trôi xóa nhòa tất cả.

Phòng ánh sáng đối diện
với khu vườn, xung quanh đầy ắp màu sắc, tung bừng hoa nở. Tân Thần nhìn thấy
góc phòng có một chậu văn trúc, “Hình như lại mọc cao lên rồi. Trước kia lúc
còn ở chỗ em, người khác không tin văn trúc có thể cao như thế.

“Bác làm vườn cũng nói
lần đầu tiên thấy văn trúc cao quá một mét như vậy.”

Tân Thần nhìn bàn cờ
phía trước, đưa tay lấy một quân cờ đen, chạm vào vứt sứt nhỏ trên đó, “Anh
giành cờ tướng với cháu của bác Lã à?”

“Hôm đó anh xuống lầu,
mua một bộ transformer đổi với nó, nó rõ ràng thích quà của anh hơn.”

Tân Thần nhìn chằm chằm
quân cờ cô đã vuốt ve không biết bao nhiêu lần, hơi mỉm cười, đặt nó về chỗ cũ.

“Ngồi ở đây ngắm hoa
thật tuyệt.”

“Ừ, anh thích nhất kiểu
thiết kế này, mùa đông ở đây còn có thể dùng làm phòng kính trồng hoa. Bây giờ
anh cũng được xem là một bác thợ làm vườn khá giỏi rồi, chăm sóc hoa em để lại
rất tốt. Có thấy gốc cây trong vườn kia không?”

“Cây hợp hoan, em rất
thích.”

“Anh cũng thích. Anh cố
ý chọn một cây từ trong rừng cây mang về đây trồng. tháng sau chắc sẽ nở hoa.
Từ mùa xuân đến nay, nhìn những đóa hoa ấy nở rộ, giống như em luôn ở bên anh.”

loading...

“Lộ Phi. Em không còn là
cô bé nghịch ngợm ôm gốc cây hợp hoan mà lay lắc nữa đâu.”

“Anh biết, Tiểu Thần.”

“Nếu anh cảm thấy anh có
thể chấp nhận một cô bạn gái không thể chắc chắn về tình cảm, lúc nào cũng nghi
ngờ, thì chúng ta thử làm lại từ đầu xem.”

“Ừ.”

ĐOẠN KẾT : Niềm vui của
tình yêu.

Đứng trong cơn gió gào
thét mang theo hơi lạnh, nghe giai điệu đầy ắp niềm vui, mừng rỡ và lãng mạn,
anh không thể không nhớ đến mùa xuân ấm áp, nụ cười rạng rỡ ấy đã biến mất
trong cuộc đời.

“Đúng rồi, Lộ Phi, anh
còn giữ bức thư ấy không?”

Tân Thần hiện giờ đang
du lịch Tiệp Khắc với Lâm Lạc Thanh, mỗi ngày đều gọi điện cho Lộ Phi vào khoảng
thời gian ấy, đến lúc gần tạm biệt, cô bỗng hỏi thế.

Lộ Phi biết Tân Thần
đang nói gì, bức thư viết địa chỉ của mẹ Tân Thần , đã được anh giữ gìn mười
hai năm qua.

“Tất nhiên là còn, sao
lại hỏi đến chuyện đó?”

Tân Thần trầm ngâm, rồi
cười: “Có lẽ là vì Tiệp Khắc gần ngay Áo,có lẽ…”, tiếng cô thì thầm vọng ra từ
máy điện thoại, “Là vì những lời anh nói với em hôm đó.”

Cô đồng ý bắt đầu lại từ
đầu với Lộ Phi, nhưng vẫn kiên trì ở lại Bắc Kinh làm việc, lý do rất đơn giản:
“Công việc làm cũng khá suôn sẻ, cũng phải làm cho ra đầu ra đũa một thời gian
chứ. Nếu em mà phủi tay bỏ đi nữa thì đúng là đi đâu cũng không được tin tưởng
mất.”

Lộ Phi thừ nhận cô nói
rất có lý, nhưng đồng thời cũng hiểu rõ, ít nhất thì đó không phải là lý do
quan trọng nhất mà cô không muốn quay về. Cô giữ thái độ thận trọng, không chịu
đi quá nhanh, anh có thể hiểu và cũng tự nguyện hưởng thụ quá trình gần gũi cô
lại từ đầu.

Anh nói cuối tuần sẽ đến
thăm cô, cô cứ bảo không liên tục, “Chân anh bây giờ đi công tác không thích
hợp, hay cứ đợi em về đi.”

Và cô thực sự thực hiện
lời hứa, sáng sớm thứ bảy về đến thẳng nơi anh ở, cho anh một niềm vui bất ngờ.
Đáng tiếc là di động của anh réo mãi, buổi tối còn phải đi tiếp khách, đến
khuya khi mệt mỏi quay về thì Tân Thần đã ngủ thiếp đi trên giường,

Anh ngồi bên giường ngắm
gương mặt say ngủ an lành của cô rất lâu, cảm thấy rất hối lỗi, và dáng vẻ như
không có gì xảy ra của cô khi thức dậy càng khiến anh bất an.

Việc khai thác nghiệp vụ
công ty đầu tư rất thuận lơi, song công việc của Lộ Phi cũng ngày một nặng nề.
Sau khi bỏ nạng rồi, anh nhận ngay công việc đi công tác Bắc Kinh. Đinh bắt
trên chân anh khi qua cửa kiểm soát kim loại phát ra tiếng kêu khác lạ, nhân
viên an ninh bắt buộc phải dùng máy ra kim loại để kiểm tra trên người anh theo
đúng quy tắc, thậm chí còn kiểm tra bằng tay. Anh có bệnh sạch sẽ, tránh tiếp
xúc cơ thể với người lạ, nhưng cũng đành chịu đựng qua trình đó.

Tân Thần thấy anh thì
rất vui, nhưng anh nhắc Lộ Thị chị anh lúc đó cũng đang đi công cán ở Bắc Kinh,
có ý hẹn chị cùng đi ăn cơm thì cô tỏ ra ngần ngại, một lúc sau mới nói: “Hay
để lần sau hãy tính đi anh.”

Lộ Phi không muốn ép cô
nên gật đầu, “Ừ, sau này chắc anh cũng sẽ thường xuyên đến đây công tác.”

“Em định tháng sau nhân
kỳ nghỉ đi Tiệp Khắc một chuyến, đi làm visa xong rồi.”

Lộ Phi có vẻ khó xử:
“Tháng sau anh phải tập trung theo sát công tác thu mua cổ phần một công ty ở
Hồ Nam, e rằng không bớt thời gian đi với em được.”

“Không cần đâu. Em đã
hẹn Lạc Thanh rồi, hành trình, khách sạn, vé máy bay, vé xe khách đều đặt cả
rồi.”

Anh bất giác cười khổ
sở, ôm cô, nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, “Trong kế hoạch của em căn bản không
có anh, đúng không?”

Tân Thần lắc đầu cười,
thẳng thắn: “Cuối tuần mà anh cũng không được yên, di động mở một cái là reo
suốt, đi du lịch chắc cũng nhờ đến công vệc, chỉ phụ bạc phong cảnh, lãng phí
tiền thôi.”

Anh công nhận cô nói có
lý. Đương nhiên cô không còn là cô bé ôm tay anh không chịu buông nữa, nhưng
thái độ lý trí đó của cô khiến anh không thể không thấy buồn. Anh cười dịu
dàng: “Tiểu Thần, chúng ta thế này, có thể gọi là đang yêu nhau không?”

Tân Thần sững người, ánh
mắt ảm đạm, hồi lâu không nói gì.

“Em biết là anh không
phải đang than vãn, cũng không muốn ép em, nhưng sống mỗi người một nơi ai làm
việc nấy như vậy, không thể giúp chúng ta kéo gần khoảng cách lại được. Nếu em
quyết định sau này ở lại Bắc Kinh làm việc, anh sẽ sắp xếp công việc của anh
lại từ đầu.”

“Đợi em về rồi chúng ta
hãàn chuyện này được không?”

Tân Thần đã đi qua khá
nhiều nơi, nhưng những nơi cô từng đi đều là dã ngoại, ngoài nơi cô sinh ra,
Côn Minh và Bắc Kinh mà cô đang sống, cô không mấy có khái niệm về những thành
phố khác.

Hiểu biết về Tiệp Khắc
bắt nguồn từ những bức ảnh du ký cô thỉnh thoảng nhìn thấy trên mạng, trong đó
có một bức đứng từ đỉnh núi nhìn xuống toàn thành phố Praha, dưới ánh chiều tà
vào buổi hoàng hôn, nhưng lại mang đến một màu vàng ấm áp dễ chịu, khiến cô
thấy lòng rung động.

Khi đã thực sự đứng ở
thành phố này, cô hoàn toàn không hối hận về chuyến đi.

Cuối tháng tám vẫn là
mùa cao điểm du lịch ở Praha, Tân Thần và Lâm Lạc Thanh ra khỏi ngôi thành
Praha, nhìn nhau cười. Du khách nhiều thì không nói làm gì, còn có những đoàn
du lịch đến từ Đài Loan, Chiết Giang dưới sự dẫn dắt của hướng dẫn viên du lịch
giương cờ, cầm những chiếc loa nhỏ thuyết minh thao thao bất tuyệt, dáng vẻ
tham quan rất chăm chú, thực sự có hơi làm mất hứng.

Thành phố Praha không
lớn, tuyến xe điện ngầm khá đơn giản, chỉ cần chịu khó nhớ một chút, thì thực
sự là một thành phố cực kỳ thích hợp cho việc “tự do hành tẩu.”

Lâm Lạc Thanh học kiến
trúc, giới thiệu cho Tân Thần một loạt các phong cách kiến trúc trên đường họ
đi: kiểu La Mã, kiểu Gorthic, kiểu Baroque, kiểu Phục Hưng…Hoàn toàn mặc kệ vẻ
lơ đãng nửa nghe nửa không của cô.

Những người già và phong
cầm trên đườn phố, những nghệ nhân trên quảng trường thành phố cổ thổi sáo,
dòng nước trôi lặng lẽ trên sông Vltava, những phụ nữ thảnh thơi rắm nắng trên
bãi cỏ, những con đường nhỏ hẹp ngoằn ngoèo trong khu phố cổ, những con phố với
hàng gạch lát cũ kỹ sứt mẻ, rong rêu và cỏ hoang mọc giữa những viên gạch, ánh
đèn đường lay động dưới hoàng hôn, xe ngựa….Những cảnh tượng ấy không khiến
người ta cảm thấy căng thẳng khi đi trong thành phố xa lạ, không cần xem bản
đồ, tâm trạng thảnh thơi vui vẻ.

Tân Thần ngày nào cũng gọi
điện cho Lộ Phi, đa phần nói về những tin tức vụn vặt.

“Trong thành Praha, ban
ngày lái xe cũng cần phải bật đèn nữa, lạ thật.”

“Nước uống đắt quá, một
chai nước tinh khiết 500ml phải đến mười lăm đồng Krone(1) tính ra là 6,6 tệ
mình đấy.”

(1) Đơn vị tiền tệ của
Tiệp Khắc.

“Em và Lạc Thanh vào của
hàng KFC uống hồng trà chỉ cần tám đồng Krone là có thể uống miễn phí những ly
sau, uống no rồi mới đi.”

“Lúc đi ngang một căn
nhà bỏ hoang, trên cửa lại có tượng điêu khắc theo trường phái hiện đại, đúng
là nghệ thuật đến mức xa xỉ.”

“Không hiểu sao mà khi
nhìn thấy nhà thờ lớn St.Vitus hùng vĩ hoa lệ, bỗng nhớ đến nhà thờ thôn mộc
mạc trên đường đi đến khu núi Độc Long Giang. Tiếc là lần ấy chưa được nghe dân
tộc Lật Túc ngâm thơ không cần nhạc cụ nào đệm.”

“Goulash (2) vị cũng
ngon lắm, nhưng cái từ này dễ làm người ta tưởng tượng quá, ha ha”

(2) Tên một món ăn.

“Ban đêm trên cầu
Charlie có rất nhiều đôi tình nhân ôm hôn nhau.”

Lộ Phi mỗi lần nghe điện
thoại đều rất chăm chú và vui vẻ, khóe môi luôn nở nụ cười. Đặc biệt là câu
chuyện ấy càng khiến anh say sưa hơn. Anh đi công tác qua nhiều nước, trước nay
không hứng thú đặc biệt lắm với du lịch. Nhưng khi cầm điện thoại, anh không
thể không nghĩ, nếu đứng cùng cô trên cầu Charlie dưới màn đêm, chứ không phải đối
mặt với đống tài liệu chất chồng trên bàn, thì sẽ sung sướng đến nhường nào.

“Ngày mai anh sẽ đi công
tác Hồ Nam.”

“Em và Lạc Thanh ngày
mai sẽ ngồi xe khách đến Cesky Krumlov, nghe nói là một thị trấn nhỏ đẹp vô
cùng.”

Lộ Phi ậm ừ, “Em nói
những điều này với người không được nghỉ ngơi , bất công quá.”

Tân Thần khẽ cười,
“Người cuồng công việc không than vã đâu.”

“Anh không than vãn công
việc, chỉ than vãn là không thể đi cùng em đến cầu Charlie.”

Tân Thần ho khẽ, báo cáo
anh với nụ cười trên môi, “Đúng rồi, Lạc Thanh đã có một cuộc gặp gỡ cực kỳ ấn
tượng ở đó. Một cô gái Đông u xinh đẹp đang bắt chuyện làm quen. Em một mình về
khách sạn trước.”

Trong điện thoại văng
vẳng tiếng cự nự của Lạc Thanh: “Đừng nghe Hợp Hoan nói đùa, tôi chỉ uống một
ly rượu với cô ta thôi.”

Lộ Phi cười to.

Tân Thần và Lâm Lạc
Thanh đáp xe đến Cesky Krumlov, một thị trấn nhỏ xa xôi cách Praha, chỉ có mười
bốn ngàn dân. Đây là nơi mà dân đi du lịch ba lô rất thích, gần như là một
Praha thu nhỏ, có kiến trúc kiểu Gothic, bia giá rẻ, và những quán ba náo
nhiệt. Dòng Vltava trong vắt có hình như móng ngựa, lượn lượn lờ trôi qua.

Họ đặt sẵn trên mạng một
nhà nghỉ thôn quê nằm khuất sau phố, tường trắng mái đỏ, trên bệ cửa sổ có một
bồn hoa, trồng rất nhiều hoa tươi đang khoe sắt, căn phòng sạch sẽ ấm áp, ngoài
cửa sổ là một khu vườn nhỏ được chăm sóc tỉ mỉ, rất có không khí gia đình.

Thị trấn nhỏ đi từ đầu
này đến đầu kia chỉ mất mười phút. Ngoài lúc cùng nhau đi tham quan thành cổ,
họ quyết định tự ai nấy đi. Lâm lạc Thanh cầm theo máy ảnh đi chụp các kiểu
kiến trúc, Tân Thần thả bộ xung quanh với vẻ thích thú, hào hứng.

Đi đâu cũng nhìn thấy
những du khách ăn mặc thoải mái, thậm chí là cộc tay, trên sông có người đang
hào hứng chèo thuyền, ven sông có ngườ nằm lăn ra, gác chân lên bờ tắm nắng và
thẫn thờ, người qua kẻ lại, ồn ào mấy cũng không ảnh hưởng gì.

Tân Thần trước kia quen
đi bộ nhanh, không thích ngồi thong thả như thế, đến đây lại bị thú vui rảnh
rối ấy truyền nhiễm, cảm thấy thoải mái vô cùng, vừa đi vừa ngừng, tùy ý ngồi
xuống ghế gỗ trong quán cafe lộ thiên, hoặc bậc tam cấp trong các hẻm nhỏ, hoặc
ghế đá ven sông để nghỉ ngơi.

Có người đàn ông đến bắt
chuyện với cô, nhưng tiếng Anh của cô cũng chỉ bình thường, càng không có ý trò
chuyện với ai, chỉ cười và lắc đầu. Thỉnh thoảng gặp người bám dai dẳng, cô
không thấy ghét, vì anh ta chỉ ngồi xuống bên cạnh, lật quyển sổ tay du lịch ra
lảm nhảm với cô, lúc thì tiếng Nhật, lúc lại tiếng Hoa, dường như đang tập đối
thoại vậy. Lâm Lạc Thanh đúng lúc đó quay lại, đặt tay lên vai cô, cười với
người đó, anh ta bèn biết ý rút lui.

“Nếu tôi mà mách Lộ Phi
thì anh ta phải cuống đến độ mất ngủ ngay.”Lâm Lạc Thanh ngồi xuống cạnh Tân
Thần , vừa nghịch máy ảnh vừa nói.

Tân Thần chỉ thẫn thờ
nhìn một cô bé trên con phố lát gạch vuông . Nhìn cô bé chắc chỉ hơn một tuổi,
mái tóc màu nâu hạt dẻ mềm mượt bị gió thổi tung bay, da trắng, đôi mắt màu
xanh xám gần như to hơn hẳn so với khuôn mặt bé nhỏ, hí hửng giơ cao cánh tay
mũm mĩm, mông ngúng nguẩy nhưng không hề ngần ngại, lao vào người mẹ đang quỳ
trước mặt cô bé. Một người đàn ông khác đang mỉm cười nhìn theo. Tân Thần lấy
máy ảnh trong tay Lâm Lạc Thanh , nhanh chóng điều chỉnh ánh sáng tiêu cự, chụp
liền mấy tấm, vừa đúng lúc nắm bắt ngay khoảnh khắc cô bé nhào vào lòng ôm chầm
lất mẹ, và nụ cười nghịch ngợm nở ra khi mái đầu mềm mượt ấy ngả vào vai mẹ.

Lâm Lạc Thanh đón lấy
máy ảnh, tấm tắc khen ngợi, “Mấy ảnh này chụp đẹp thật, phông nền được làm mờ
vừa đủ, góc độ, vẻ mặt đều không chê vào đâu được.”

Cậu đứng lên , lấy máy
ảnh ra đưa cho người đàn ông đang đứng xem, người phụ nữ cũng bế con gái đến
ngắm nghía, cười sung sướng. Nới với nhau vài câu, người đàn ông lấy giấy bút
ra viết gì đo đưa cho Lâm Lạc Thanh, sau đó quay lại vẫy tay với Tân Thần vẫn
ngồi chỗ cũ, cô cũng cười, vẫy vẫy tay với họ.

“Họ rất thích mấy tấm
ảnh này, nhờ tôi cám ơn chị, đưa tôi email để về gửi cho họ.” Lâm Lạc Thanh
ngồi lại cạnh cô.

Tân Thần mỉm cười, nếu
chỉ có cô ở đây, cô sẽ không chủ động lấy mấy ảnh cho người khác xem. Thực tế
thì, cô trốn tránh cơ hội quan hệ thân thiết hơn với người khác, thà rằng đi
cùng những người lạ, đến những nơi ít người sinh sống. Bây giờ đang ở trong
khung cảnh ấm áp thế này, cô bỗng dưng thay đổi hẳn.

Người mẹ trẻ kia bế con
gái, tay người chồng đặt trên eo cô, ba người đi sát bên nhau, vừa trò chuyện
vừa đi xa dần. Dưới ánh nắng, bóng họ được phủ một lớp ánh sáng vàng giống thị
trấn nhỏ này, thân thiết đến mức không còn khoảng cách.

Cô cũng từng nắm tay một
anh chàng khác đi như thế, men theo con đường râm mt yên tĩnh sau công viên, đi
mãi đi mãi, từ lúc trời chạng vạng đến khi thành phố đã lên đèn. Bóng họ lúc
thì ngả dài ra phía sau, lúc lại nghiêng nghiêng in lên phía trước. Cô khoác
tay anh, đầu dựa vào vai anh, hai chiếc bóng một cao một thấp luôn có chỗ hợp
lại, cảnh ấy đã khắc sâu mãi mãi vào ký ức của cô.

“Chúng ta thế này, có
phải đang yêu nhau không?” Câu hỏi ấy lại xuất hiện theo dòng hồi ức.

Đã có hai người đàn ông
nói câu đó đối với cô, tuy Phùng Dĩ An lạnh nhạt, Lộ Phi ấm áp, nhưng nghi ngờ
lại giống nhau.

Mày thật sự phải giữ
khoảng cách an toàn với mọi người ư? Sau khi Lộ Phi bắt đầu chiếm lại trái tim
mày mỗi lúc một nhiều, mày thật sự có thể giữ được khoảng cách đó ư? Cô tự hỏi
mình như thế.

“Đang nghĩ gì thế, Hợp
Hoan?”

“Tôi đang nghĩ, bây giờ
tôi hình như rất hèn nhát.” Đối với Lạc Thanh cô không ngại thổ lộ tâm sự.

“Chị hèn nhát? Người hèn
nhát không dám đi con đường Tây Bắc Vân Nam đó đâu.” Lâm Lạc Thanh phản đối.
Tân Thần đã gửi link của Lão Trương post lên diễn đàn du ngoạn cho cậu ta, cậu
ta xem rất say sưa, “Thật đấy, sang năm tôi định có thời gian sẽ đi thử cho
biết.”

“Đó đâu phải là dung cảm
, chỉ kết bạn cùng người khác đi những con đường hiếm người thôi. Dũng cảm mà
tôi lý giải là…” Tân Thần nghiêng đầu nghĩ ngợi “Giống như có bé kia, vừa học
đi là đi rất vững vàng, không chút sợ hãi.”

“So sánh này không ổn.
Đó là vì cô bé ấy nhỏ đến mấy cũng biết là có vòng tay mẹ đang đợi phía trước,
chẳng có gì phải sợ .” Lâm Lạc Thanh cầm vải lau ống kính lên lau nhè nhẹ, lơ
đãng nói.

Nhưng có một vòng tay
đang đợi phía trước, mà cô cũng ngần ngại, cho dù người ấy là Lộ Phi.

Sự ngần ngại ấy không
liên quan đến niềm tin.

Cô ngỡ mình đã có được
logic toàn tập để nhìn nhận cuộc sống, nhưng hoàn toàn không biết bắt đầu từ
khi nào lại mất đi can đảm đối mặt với nó.

Lộ Phi gửi địa chỉ tiếng
Đứ đến, đồng thời có thêm chú thích tiếng Hoa, là một thị trấn nhỏ phía dưới
trung tam sản xuất Steyr của Aó.Lâm Lạc Thanh hỏi thăm ông chủ khách sạn, biết
ở đây có người cung cấp dịch vụ thuê xe cả đi lẫn về đến thành phố Linz lớn thứ
ba nước Áo, chỉ cách Tiệp Khắc có ba mươi kilomet, chuyến đi chỉ cần một tiếng
rưỡi đồng hồ. Còn từ Linz đến Steyz chỉ có mười bốn kilomet, giao thông rất
thuận tiện.

Mười hai năm đã trôi
qua, bà ấy có còn ở chỗ cũ không? Tân Thần không dám chắc , nhưng cô quyết định
đến xem sao. Cô không hề có hứng thú nhận mẹ hay hòa giải, chỉ định bắt đầu từ
việc nhìn thẳng vào lỗ hổng đầu tiên trong cuộc đời mình.

Tân Thần gọi điện cho Lộ
Phi, báo anh biết kế hoạch của mình, “Em định hôm sau đi một chuyến đến Steyz,
nhiều nhất là hai ngày. Lạc Thanh đi Spa theo kế hoạch, em và cậu ta sẽ gặp ở
Praha rồi cùng về Bắc Kinh.”

“Bây giờ anh đang ở sân
bay, sắp lên máy bay đi Vienna.Em mở máy nhé, chúng ta sẽ gặp nhau ở Linz.” Lộ
Phi không đợi cô phản đối, “Đây không phải là chuyến đi đơn thuần, không để em
đối mặt một mình được.”

Lúc đến gần Linz, đầu
tiên cô nhìn thấy rất nhiều ống khói cao vút. Đây là chuyến đi mà lần đầu cô
chưa kịp chuẩn bị gì cả, chỉ nghe Lâm Lạc Thanh dịch lại lời giới thiệu của ông
chủ khách sạn, đây là khu công nghiệp của Áo. Thành phố cô sinh ra và lớn lên
cũng nổi tiếng về công nghiệp, thế nhưng đến đây có mới biết, Linz cũng là một
thành phố nổi tiếng về bề dày văn hóa.

Cô và Lộ Phi hẹn nhau sẽ
gặp ở quảng trường trung tâm thành phố, ở đó có chuyến xe nhỏ màu vàng để đưa
khách tham quan thành phố. Vốn dĩ cô không có tâm trí nào để ngắm cảnh, nhưng
vẫn còn sớm nên ngồi lên, thế mà trên xe cũng có giới thiệu bằng tiếng Hoa, mà
lại còn có âm nhạc làm nền. Đến nơi mà Mozart từng ở, ca khúc được nghe là “Bản
giao hưởng Linz” mà ông viết ở đây, chiếc xe đi qua nhà thờ Linz, âm nhạc tôn
giáo của Bruckner. Trong vòng nửa tiếng, cô đã tham quan hết những cảnh quan
chủ yếu trong thành phố và quay về quảng trường.

Lúc Lộ Phi đến nơi, gọi
cho Tân Thần , cô nhanh chóng nghe máy, “Em đang ở cạnh tòa thị chính phía đông
quảng trường. Anh nghe này…”

Trong di động vẳng đến
giai điệu violin mà Lộ Phi quen thuộc, “Niềm vui của tình yêu” của Chrysler.
Trái tim anh như ngừng đập trong tích tắc, anh mang violin theo mình ra nước
ngoài, đi học, là việc, violin là một trong những thú vui khi anh rảnh rỗi. Tất
nhiên anh vẫn nhớ bản ấy có ý nghĩa gì.

Áo là đất nước của âm
nhạc, đâu đâu cũng thấy những nghệ nhân đường phố. Một đêm mùa thu bốn năm
trước, anh đến Vienna công tác, trên đường làm xong việc quay về khách sạn,
cũng đã ngừng bước trong giai điệu của bản nhạc ấy ở ngã rẽ trên phố. Đứng
trong cơn gió gào hú mang theo hơi lạnh, nghe giai điệu đầy ắp niềm vui, mừng
rỡ và lãng mạn, anh không thể không nhớ đến mùa xuân ấm áp, nụ cười rạng rỡ ấy
đã biến mất trong cuộc đời.

Trong thành phố xa lạ ở
một đất nước xa lạ, họ lại cùng lúc nghe bản nhạc ấy. Hai người giữ im lặng,
đến khi hết bản nhạc, Lộ Phi khẽ nói: “Cảm ơn em đã cho anh niềm vui đơn giản
như thế.”

Tân Thần giữ máy, nhớ
lại cảnh lần đầu anh đứng trước mặt cô và diễn tấu cho cô nghe. Từ đó đến nay,
có một dạo cô ngỡ qua những năm tháng không thể vượt qua hai quỹ đạo nhân sinh
không thể nào còn giao thoa được nữa, thế mà lại gặp nhau ở một thành phố xa lạ
thế này.

Bản “Air on the G string”
của Bach vẳng ra từ di động, Lộ Phi băng qua quảng trường, càng đi càng gần, âm
nhạc cũng mỗi lúc một lớn hơn.

Một bên tòa thị chính,
một người đàn ông trung niên để râu quai nón đang chăm chú kéo đàn. Trong đám
du khách, anh nhìn thấy ngay Tân Thần vai khoác ba lô, cúi xuống đặt một tờ
tiền Euro vào trong hộ đàn, sau đó đứng lên, trong tay vẫn cầm di động. Lộ Phi
đứng sau lưng cô, đang định đặt tay lên vai cô, thì thấy cô hơi nghiêng đầu,
khẽ nói vào điện thoại: “Em yêu anh, Lộ Phi.”

Theo giai điệu của
violin, giọng nói ấy từ môi cô và từ điện thoại vang lên cùng lúc, xuyên thẳng
vào trái tim Lộ Phi. Anh bỏ máy xuống, ôm chặt cô vào lòng.

HẾT

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: