truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 19:Ngày càng lún sâu 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Anh đã bỏ lỡ c những bảy
năm. Trong cuộc đời cô đã xuất hiện những gì và mất đi những gì? Cô đã từng là
khách qua đường trong cuộc đời ai, và ai đã từng lưu lại dấu vết trong cuộc đời
cô?

Phùng Dĩ An tiến đến
cánh cửa mở rộng, nhưng lại thấy một bóng người đang đứng thẳng tựa vào tay vịn
cầu thang bên ngoài. Người ấy đứng đó thản nhiên, hoàn toàn không quan tâm đến
kẻ khác đang dò đoán xem mình đã đứng đó bao lâu. Phùng Dĩ An ngừng lại để mắt
quen với bóng tối bên ngoài, chỉ thấy người đàn ông đó mặc một chiếc áo sơ mi
kẻ sọc màu xám nhạt, vóc dáng cao ráo, gương mặt đẹp trai có vẻ buồn bã, có thể
nhìn ra đó không phải là chàng trai phóng khoáng đẹp trai mà lần trước họ tình
cờ gặp nhau ở quán bar.

Hai người đàn ông nhìn
nhau, người đàn ông kia không hề tránh né. Phùng Dĩ An hơi hiểu ra, quay đầu
nhìn Tân Thần, “Tôi quá đề cao bản thân rồi, cứ ngỡ em tắt máy trốn trong căn
nhà trống trải kia chỉ để trốn tránh tôi. Chúc em may mắn!” Anh ta vòng qua
người đàn ông kia, bỏ đi một mạch.

Tân Thần bước ra ngoài,
đến vị trí đối diện cổng, nghiêng đầu nhìn Lộ Phi, cười, “Buổi sáng anh còn kéo
em, em tưởng anh sẽ không chịu nghe người khác nói chuyện chứ. Không phải là
anh đã đến bao lâu, nghe được những gì, nhưng hình như em cũng từng cảnh cáo
anh, rằng nghe trộm thì luôn phải nghe những điều khiến bản thân không được
thoải mái”.

Lộ Phi vào nhà: “Xin
lỗi, anh chưa kịp bỏ đi”.

Buổi chiều anh gọi điện
cho Tân Thần. Máy cô đã tắt, đến tối cũng không thấy về nhà Tân Địch. Anh không
hề biết cô đi đâu, nên lái xe đến địa chỉ cũ gần như theo bản năng. Bên này có
vẻ còn hỗn loạn hơn trước kia, thế nhưng ô cửa sổ tầng năm nhà cô lại có ánh
sáng.

Anh tưởng mình đã có thể
thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhớ đến cô bé luôn nhạy cảm kia, bây giờ đang tỏ rõ tư
thế dao súng có kề ngay trước mắt cũng không sợ mà đối mặt với tất cả, thế mà
lại về ngôi nhà trống kia để tự gặm nhấm tâm sự, trái tim anh cứ thấy nhói đau.
Do dự một lúc, anh quyết định lên xem thế nào, cho dù cô không hoan nghênh anh
đến quấy rối, cũng không thể để mặc cô một mình đau khổ được.

Cửa nhà Tân Thần hé mở,
một giọng nói đàn ông vẳng ra rất rõ. Gia giáo nhắc nhở anh nên bỏ đi, thế
nhưng anh lại làm chuyện ngược

Lộ Phi thẳng thắn thừa
nhận anh đã nghe cuộc trò chuyện giữa cô và Phùng Dĩ An lại khiến cô thấy bất
lực, “Nghe thì cũng nghe hết rồi, anh nhanh về đi”.

“Muộn quá rồi, ở đây
không an toàn. Anh đưa em về”.

“Chẳng hiểu vì sao mà
hình như em bỗng trở nên đắt giá quá, bạn trai cũ cứ lần lượt tìm đến. Cảm ơn,
ý tốt của các anh đã thoả mãn lòng hư vinh của em, nhưng tần suất quá dày đặc
khiến em không ứng tiếp nổi. Em thực sự không chịu được, nên thôi không cần
đâu”

Cô cười cười đùa giỡn,
giọng bình thản che giấu châm biếm trong lời nói. Lộ Phi nhìn cô thật kỹ – hai
người chỉ cách nhau mấy bước, đều nhìn rõ gương mặt của nhau, nhưng trong ánh
mắt mỗi người lại là gương mặt quen thuộc với vẻ mặt phức tạp khó diễn tả.

Cô không nhớ đã bao
nhiêu lần nhìn anh thế này. Trong mắt cô, anh từng nhìn cô chăm chú, mang theo
một vẻ quyến luyến yêu thương rõ rệt; anh từng mỉm cười, đôi mắt đầy ắp vẻ dịu
dàng; anh từng đau khổ và bất lực; anh cũng từng lướt qua ánh mắt cô, như người
xa lạ; còn hiện tại, trong ánh mắt anh là nồi đau khổ buồn thương sâu sắc.

Tân Thần không thể chịu
đựng nổi ánh mắt ấy. Cô bỗng không còn sức để mỉa mai châm biếm nữa, chỉ mệt
mỏi nói: “Lộ Phi, nếu lúc nãy anh nghe đủ nhiều rồi, vậy anh nên biết là, cho
dù là ai, em cũng sẽ không để mặc người đó ra ra vào vào cuộc đời em. Anh hạ
mình như thể để đến đây trông chừng em, bất chấp phong độ để nghe chuyện riêng
của e, tỏ vẻ sẽ bám riết lấy em như thế này thì có ý nghĩa gì chứ?”

“Trước kia anh thực sự
đã không hạ mình, cứ lo giữ phong độ của mình. Hai điểm ấy khiến anh dù có yêu
em thì cũng là một thằng đàn ông ích kỷ. Sau bảy năm đánh mất em, sao anh có
thể giữ thái độ xa cách dè dặt như trước được? Nhưng Tiểu Thần, hãy yên tâm,
anh sẽ không đi ngược ý em mà đeo bám em, sẽ không quấy rối em bằng những câu
hỏi và yêu cầu mà em không thích”

Tân Thần cười, lúm đồng
tiền má trái xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất, “Vậy được, em mệt thật rồi,
đi thôi”

Tân Thần quay người đóng
cửa ban công, xách ba lô dưới đất lên, tắt đèn rồi khoá cửa. Lộ Phi đi trước,
cô theo sau, xuống đến dưới, cô mới nhận ra trong bóng đêm, cô không hề mang
theo đèn pin theo phản xạ bản năng mỗi khi ra chỉ bám chặt theo bóng dáng cao
thẳng phía trước mặt.

Cô khựng lại, đang định
lần mò túi xách thì Lộ Phi quay đầu lại, đưa tay ra, nắm lấy tay cô một cách
chắc chắn và chính xác. Bàn tay anh ấm áp. Cô rụt tay lại, anh nắm chặt hơn,
khẽ kéo đi, hai người thành đi sóng đôi. Hành lang chật hẹp, đến ngã rẽ, thỉnh
thoảng đồ đạc vất lung tung chắn đường Lộ Phi đi phía ngoài, nhưng bước chân
anh vẫn không thay đổi.

Ra khỏi cổng, anh mới
buông tay, đến trước xe mình và mở cửa xe cho cô. Cô ngồi lên, mở điện thoại
rồi gọi cho Tân Địch, “Địch Tử, bác gái thế nào rồi?”

“Cũng ổn. Bác sĩ hội
chẩn rồi. Tình trạng bệnh tim khá ổn định, cũng loại trừ hội chứng Meniere,
theo dõi thêm vài ngày nữa chắc sẽ ra viện được. Ôi, canh gà em nhờ Lộ Phi mang
đến rất ngon”

Tân Thần cười hi hì,
“Ngày mai em mang canh bồ câu đến. Chị nói bác cứ yên tâm tĩnh dưỡng. Hôm nay
gấp quá nên không kịp vào thăm bác, xin lỗi”

Đặt di động xuống, Tân
Thần dựa vào ghế, không nói gì. Lộ Phi cũng im lặng. Anh chăm chú lái xe, khẽ
liếc nhìn gương mặt hơi nghiêng về phía cửa sổ ấy. Ở góc nhìn của anh, chỉ có
thể thấy mái tóc buộc gọn của cô hơi lỏng lẻo, một bên tai xinh xắn thoắt ẩn
hiện giữa làn tóc, mắt khép hờ, môi mím chặt, có vẻ mệt mỏi không che giấu.

Chiếc xe vào đến khu
nhà, Lộ Phi tắt máy. Tân Thần cởi dây an toàn, nói: “Cảm ơn, tạm biệt”, rồi đưa
tay mở cửa xe.

“Tiểu Thần, nếu em cần
một nơi để yên tĩnh một mình…”

Tay Tân Thần dừng trên
cửa xe đã hé mở, quay lại nhìn anh, lắc đầu: “Không, Lộ Phi, em sẽ ở đây đến
khi đi Côn Minh. Không ai có tư cách yêu cầu mọi người phải yêu thích mình. Em
sẽ không làm những chuyện khiến bác em và Địch Tử thắc mắc. Họ đối với em rất
tốt, đã vượt xa cái không thích của bác gái với em rồi”. Cô không giẫm lên bậc
thềm dưới cánh cửa xe mà nhanh nhẹn nhảy xuống, với tay lại đóng cửa rồi bỏ vào
trong.

Lộ Phi về biệt thự, Lộ
Thị đang ở phòng ngủ sắp xếp hành lý. Công việc bên này đã xong được một thời
gian, cô định ngày hôm sau sẽ về Thâm Quyến. Lộ Phi ngồi trên chiếc ghế sofa
nhỏ gần cửa sổ, duỗi hai chân ra nhìn chị anh bận rộn.

“Lộ Phi, chuyện em hu
hôn ước xem như đã tạm thời đối phó được với bố mẹ rồi, sau này có dự định gì?
Công việc sắp bàn giao xong rồi. Chắc em không định bỏ hết không làm gì mà chỉ
lo theo đuổi Tân Thần đấy chứ?”

“Em đã hẹn bàn việc vài
lần với chủ tịch Từ của tập đoàn Phong Hoa rồi. Vương Phòng, chồng của bà ấy
mấy năm nay đều làm trong công ty đầu tư nhưng nghiệp vụ thì tập trung ở mảng
đầu tư bất động sản cho tỉnh. Họ có ý phát triển nghiệp vụ quản lý và đầu tư
trọng điểm là thu mua cổ phần những công ty có tiềm năng trên thị trường. Nếu
không có sự cố gì thì có thể em sẽ đến làm việc cho công ty đầu tư của ông ta”

Lộ Thị hơi trầm tư. Tập
đoàn Phong Hoa và Hạo Thiên trước kia có lần hợp tác, nhưng dự án ấy do em
chồng Tô Triết của cô phụ trách. Từ Hoa Anh, chủ tịch tập đoàn Phong Hoa và Tô
Kiệt, chồng cô, là bạn học MBA với nhau. Cô và vợ chồng Vương Phong cũng có
biết nhau nhưng chưa trò chuyện với nhau bao giờ, nhưng cô cũng hiểu đại khái
là thực lực của Phong Hoa rất hùng hậu, đôi vợ chồng này đều có danh tiếng lẫy
lừng trong giới kinh doanh ở thành phố này. Vương Phong mấy năm trước bị cuốn
vào một vụ án, bị kết án hai năm tù treo mới chịu lui khỏi tập đoàn, bắt đầu
đứng sau thao túng công ty đầu tư.

“Em có chắc là có thể thích
hợp với tác phong làm việc của doanh nghiệp tư nhân không? Tuy đều làm về đầu
tư nhưng cách làm hoàn toàn khác nhau.”

“Thử xem thế nào”. Lộ
Phi đáp ngắn gọn, “Nếu đã định ở lại đây lâu dài thì tất cả đều phải chấp nhận
thích ứng.”

“Nhưng hai hôm trước chị
đi họp ở trên thành phố đã gặp chú Tân, nghe chú ấy nói Tân Thần định đi đến
Côn Minh chỗ bố cô bé ở. Em ở đây thì làm được gì?”

“Em thì muốn đi cùng cô
ấy đến Côn Minh, nhưng có lẽ cô ấy sẽ không thích đề nghị này. Đến lượt em ở
lại đợi cô ấy là được”

Lộ Thị sững dờ, ném áo
khoác trong tay lên giường, bước đến sở trán Lộ Phi, “Lộ Phi ơi Lộ Phi, em nghĩ
như thế có ý nghĩa gì không? Nếu cô bé đã cảm thấy không có em, cuộc sống vẫn
cứ tiếp diễn, thì hai đưa quên nhau đi có phải tốt hơn không?”

Lộ Phi gạt tay chị a,
“Với điều kiện là phải quên được”

Lộ Thị cúi xuống nhìn
anh, “Em như thế, chị thật không yên tâm

“Yên tâm đi chị, bây giờ
em thấy bình thản hơn trước nhiều rồi, thậm chí có thể nói đây là lúc em thấy
bình tĩnh nhất trong năm nay”. Lộ Phi cười, “Đừng lo cho em. Về Thâm Quyến với
con đi, đừng dồn hết sức lực vào công việc. Trước tiên chị là mẹ, là vợ, sau đó
mới là thành viên hội đồng quản trị của Hạo Thiên”

Lộ Thị cũng cười, “Một
ngày còn ở vị trí đó thì ngày nào cũng có công việc không vứt bỏ được. Chị cũng
định về bàn việc với Tô Kiệt, giao hạng mục bên này lại cho trưởng phòng nghiệp
vụ phụ trách”

“Anh rể chắc chắc sẽ tán
thành quyết định của chị”

“Em đúng là đàn ông thời
cũ, Lộ Phi, lúc nào cũng muốn đuổi phụ nữ về với gia đình mới vui lòng”. Lộ Thị
nửa đùa nửa thật, “Con dâu nhà họ Tô không bị mắc lừa đâu. Mẹ chồng chị kết hôn
xong không có việc làm, ở nhà phụng dưỡng cha mẹ chồng, giúp chồng dạy con, cứ
quanh quẩn với hàng trăm việc không tên của đàn bà. Thấy mẹ như vậy, chị nghĩ
có một công việc thì sẽ hợp với chị hơn, vả lại làm đến bây giờ, cho dù chị
muốn rũ tay thì Tô Kiệt e rằng cũng không chấp nhận đâu”.

Lộ Phi cũng biết ít
nhiều về sắp xếp nội bộ của Hạo Thiên. Ông bố vẫn ngồi vững ở vị trí chủ tịch,
trong thời gian ngắn không có ý định nghỉ hưu, Tô Kiệt đảm nhiệm chức vụ tổng
giám đốc tập đoàn, Tô Triết phụ trách phần đầu tư, Lộ Thị quản lý phòng khai
thác, đều là những chỗ thiết yếu trong công ty. Sách lược phát triển của Tô
Kiệt nếu mất sự ủng hộ của em trai và vợ thì không chắc sẽ thắng được số phiếu
trong cuộc họp hội đồng. Hôn sự của Lộ Thị trông có vẻ không tì vết, nhưng
trách nhiệm phải gánh vác khi gả vào một đại gia tộc hẳn nhiên không dễ dàng
chối bỏ được.

“Yêu đương có thể là
chuyện của hai người, nhưng đến hôn nhân thì không chỉ là thế. Đối với bọn chị
thì càng là thế”. Lộ Thị tiếp tục dọn dẹp quần áo, nói: “Em vẫn nên suy xét đến
mức độ chấp nhận của bố mẹ về lựa chọn của em”.

Lộ Phi hiểu ý chị anh.
Nhớ đến hai cuộc trò chuyện liên tiếp trong ngày hôm nay, anh chỉ cảm thấy khó
xử thay Tân Thần. Nhưng cô vẫn giữ được vẻ trấn tĩnh, không tức giận, không
giải thích, nhiều nhất cũng chỉ là bất lực. Bắt đầu từ khi nào mà cô trở nên
khoan dung hoà nhã như thế? Cô đã học được cách chấp nhận và thích nghi, hay
hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của người khác? Cô đang che giấu tâm
trạng của mình, hay căn bản là không có cảm xúc?

Dù thế nào thì một Tân
Thần kiêu ngạo bướng bỉnh đã không còn nữa. Suy nghĩ đó lại xuất hiện, anh đành
ngửa đầu dựa vào ghế sofa, lặng lẽ thở dài một tiếng.

Lộ Phi về phòng, mở máy
tính, đăng nhập vào diễn đàn dã ngoại mà Tân Thần thường tham gia.

Từ hôm gặp Lâm Lạc Thanh
ở quán cafe, anh đã biết được nickname của Tân Thần, bắt đầu tìm kiếm dấu vết
cô ở đó, đồng thời là người đầu tiên phát hiện ra cô viết bài về chuyển nhượng
hoa nên lập tức ký ID để bình luận.

Tân Thần đã đăng ký ID
trên đó gần bảy năm, nhưng chỉ viết một topic, còn lại chỉ đi bình luận. Lật
tìm không khó, nhưng những bình luận ấy đa số rất kiệm lời, chỉ là “Báo danh,
có”, hoặc nhiều hơn một tí như các trang bị mà bản thân phải mang theo, cực ít
những phát biểu cảm nhận.

Số lên bình luận hơi
nhiều hơn một chút là bình luận về ảnh người khác đăng lên: “Hình ảnh ở topic
mười bảy không hợp lý lắm, ánh hoàng hôn xuất hiện trên bầu trời chắc chắn sẽ
ánh lên màu sắc ấm áp gần như màu đất, để tạo hiệu quả thị giác mà chỉnh thành
màu lạnh thế kia là phản thường thức”.

Hoặc là: “Góc chụp tấm
ảnh này rất đặc biệt, nhưng góc rộng không được vận dụng tốt, gốc cây bạch hoa
bên phải hơi biến dạng”

Quãng thời gian này vào
buổi tối, Lộ Phi chỉ dành thơi gian cho việc lên diễn đàn. Anh kiên nhẫn xem từ
chủ đề đầu tiên Tân Thần bình luận, dần dần xâu chuỗi lại quá trình tham gia du
ngoạn của cô.

Ban đầu cô chỉ tham gia
những cuộc thám hiểu núi với cự lý ngắn, về sau dần dần gia nhập nhóm cắm trại
dã ngoại, kỳ nghỉ có lúc đăng ký tham gia xuất hành. Anh nhìn thấy tấm ảnh tập
thể đầu tiên có cô, tim đập thình thịch. Nhìn thời gian, lúc đó chắc cô vừa học
năm thứ hai, tóc cắt ngắn, nhuộm màu nâu hạt dẻ nhạt, gương mặt có chiếc cằm
nhọn mang một vẻ đẹp sắc sảo, vô cùng nổi bật trong đoàn người.

Sau khi kết thúc chuyến
đi, nhóm bạn thường thích chụp những kiểu ảnh kỳ quặc để đăng lên làm kỷ niệm,
có một chàng trai vạm vỡ khoẻ mạnh tay nắm nhảy điều Hồ Thiên Nga, một hàng
người đặt tay lên vai người phía trước nhảy mua điệu Ziegfeld, cùng nghiêng
đầu, nhấc chân hướng về phía ống kính, và cũng có những động tác yoga cực khó
của những cô gái xinh đẹp.

Ban đầu, những tấm ảnh
đó đều không thể thiếu bóng dáng và nụ cười của Tân Thần. Nhưng không lâu sau,
cô như bỗng mất hứng, không còn tạo tư thế nữa, chỉ xuất hiện trong những tấm
ảnh người khác chụp trộm. Tóc cô từ từ dài ra, trở lại màu cũ.

Mùa hè năm Tân Thần sắp
lên năm thứ ba, có người đăng topic rủ mọi người cùng đi Hà Phố ở Phúc Kiến.
Hình như anh ta quen với Tân Thân nên chỉ đích danh cô tại sao không đăng ký.
Tân Thần đáp lại “Hè này định tìm việc làm thêm, tạm thời chưa muốn đi biển”.

Lộ Phi cứ nhìn câu trả
lời đó rất lâu. Tất nhiên anh còn nhớ rõ, Tân Thần từng nói muốn đi biển sau
khi thi xong đại học, còn anh hứa sẽ đưa cô đi.

Không biết về sau cô đã
đi ngắm biển với ai.

Đến năm ba, Tân Thần gia
nhập vào một nhóm nhỏ chuyên tìm đường trên diễn đàn, đi cùng mấy người khác,
phụ trách đi thăm dò những khu vực thích hợp để thám hiểm núi ở những vùng lân
cận, đánh giá mức độ khó khăn, an toàn và những trang bị cần có, sau đó tổ chức
cho các bạn trên mạng cùng đi vào thời gian thích hợp.

Cô ít khi vắng mặt trong
những hoạt động của nhóm, lời bình luận về tuyến đường đi vô cùng đơn giản
nhưng chính xác.

Có một ID là “Trường
Phong Kỷ Vạn Lý” dần dần liên lạc với Tân Thần. Có người đăng topic về những
giai thoại trên diễn đàn, trong đó có một chủ đề là “Chúc mừng Trường Phong Kỷ
Vạn Lý đã trở thành người bảo vệ hoa của Hợp Hoan”. Bên dưới mọi người cũng đùa
giỡn chúc phúc. Câu trả lời của Tân Thần cũng mang vẻ đùa cợt, “Ai là hoa, ai
bảo vệ ai vẫn chưa biết chắc đâu”. Trường Phong chỉ nói vẻ phóng khoáng: “Vinh
hạnh của tôi”. Và ngoài ra, họ hiếm khi lộ diện cùng lúc trong một topic, giữ
tác phong kiêm tốn, không nhắc đến tình cảm hoặc tỏ những cử chỉ yêu thương.

Anh lật xem profile của
Trường Phong, cậu ta đến từ Tây Bắc. Thế thì, cậu ta chính là chàng trai được
Tân Khai Minh khen ngợi. Cậu ta đăng rất nhiều topic, có thể nhận ra là người
hóm hỉnh, sâu sắc, lại có tư tưởng.

Trong một topic dài đằng
đặc, mọi người nói đến nguyên nhân họ tham gia thám hiểm núi, gần như mọi ID
trong diễn đàn đều có trả lời. Câu trả lời của Trường Phong là: “Ghét rừng cây
nhớp nháp, đi trong tự do, vui với non xanh nước biếc, càng có thể tĩnh tâm hơn
để s nghĩ đến bản chất cuộc sống, cầu sự bình an trong tâm hồn”.

Câu trả lời của Tân Thần
vẫn rất ngắn, “Muốn biết những con đường không tên sẽ dẫn đến đâu”.

Ánh mắt Lộ Phi lại đóng
đinh vào câu trả lời đó. Anh cũng vẫn nhớ cơn ác mộng mà Tân Thần thủa nhỏ từng
nói với anh: Có lúc hình như cô đang chạy trên một con đường không nhìn thấy
điểm tận cùng, không biết dẫn đến đâu; có lúc cô như đang quay qua quay lại
trong hành lang tối hun hút, không tìm ra nổi nhà mình.

Cơn ác mộng ấy vẫn đeo
bám cô, cô dùng chiếc đèn pin luôn mang theo bên người đối phó với hành lang
tối om, và tham gia thám hiểm để mách bảo mình biết con đường nào cũng có điểm
đầu và điểm cuối.

Tháng ba năm Tân Thần
sắp tốt nghiệp, cô xin phép vắng mặt các hoạt động của nhóm một thời gian, nói
rằng gần đây định đi tìm việc làm ở nơi khác. Có người quen tò mò hỏi cô có
phải định đi Tây Bắc với Trường Phong không, câu trả lời của cô chỉ một từ
tiếng Anh đơn giản: NO. Trường Phong chỉ im lặng.

Đến tháng sau, Trường
Phong đăng một topic, tạm biệt thành phố này. Cậu ta viết cực kỳ đau thương và
văn phong rất hay, vì nhớ quê hương lại đầy suy nghĩ về tương lai, và cả nỗi
quyến luyến quãng thời gian đã qua. Các bạn trên diễn đàn đều xúc động, lần lượt
bình luận: Có người nhớ lại những lúc cùng đi du ngoạn, có người chúc phúc anh
bay vượt vạn dặm, có người hẹn sau này khi có dịp gặp nhau, có người tỏ ra tò
mò về phản ứng của Hợp Hoan, cô chỉ im lặng. Thế là lại có người xuýt xoa về
tình cảm mong manh yếu ớt. Câu bình luận cuối của Trường Phong là “Mãi mãi cảm
kích sự xuất hiện của cô ấy trong cuộc đời, sẽ không vì kết quả cuối cùng mà
hối hận sự gặp gỡ ban đầu”.

Về sau Trường Phong
không còn xuất hiện trên diễn đàn đó nữa.

Đến tháng chín năm đó,
Tân Thần mới xuất hiện trở lại trên diễn đàn, đăng ký tham gia một chuyến thám
hiểm ngắn. Cô chưa bao giờ nhắc đến chuyến đi Bắc Kinh và Tần Linh.

Năm sau, cô đi Cam Nam;
năm sau nữa, cô đi Tân Cương; năm nay, cô đã đi Tây Tạng. Những người tổ chức
đăng những topic dài về chuyến đi, tổng kết… cô chỉ bổ sung một ít. Trong ảnh
tập thể, cô luôn đeo kính râm và mũ, không có tấm ảnh chụp một mình nào.

Như vậy có thể tìm được
gì, Lộ Phiám chắc.

Anh đã bỏ lỡ cô những
bảy năm. Trong cuộc đời cô đã xuất hiện những gì và mất đi những gì? Cô đã từng
là khách qua đường trong cuộc đời ai, và ai từng để lại dấu vết trong cuộc đời
cô? Diễn đàn này chỉ ghi lại một phần quá khứ của cô, không thể mách bảo anh
biết toàn bộ. Nhưng anh vẫn kiên nhẫn lật lại từng chủ đề cũ, xem xét kỹ từng
tấm ảnh, những chủ đề có liên quan đến cô.

Cũng chính quá trình tìm
kiếm kỹ lưỡng như thế, đã khiến anh đứng lại khi nghe thấy cuộc trò chuyện giữa
Tân Thần Và Phùng Dĩ An. Anh không thể kháng cự mọi cơ hội hiểu thêm về Tân
Thần.

Lộ Phi biết rõ, anh đang
tự mình lạc lối sâu thêm, không hề do dự và hối hận.

Tân Địch nghe mẹ gọi về
nhà ăn cơm, đồng thời bắt cô phải đưa cả Đới Duy Phàm về. Trong thời gian bà Lý
Hinh nhập viên, anh bận rộn như con thoi, có vẻ rất chu đáo ân cần, đã giành
được thiện cảm của bà Lý Hinh.

Tân Địch gọi điện rủ Tân
Thần cùng về theo thói quan, “Lát nữa nhờ Đới Duy Phàm tiện đường đưa em đến
luôn”.

“Không”, Tân Thần đáp
rất nhanh, rồi cười, “Em bận chút việc, không ngồi xe anh ấy đâu. Nói hai bác
hộ em là em sẽ tự đến, muộn một tí”.

Tân Thần đến muộn hơn họ
khoảng gần nửa tiếng. Cô chỉ chăm chú ăn cơm, ít khi lên tiếng. Cả bữa chỉ thấy
Đới Duy Phàm cười nói vui vẻ. Biểu hiện của anh vẫn khiến bà Lý Hinh cực kỳ vui
lòng, thậm chí Tân Khai Minh hiếm khi mở miệng cũng tươi cười ra mặt. Một cảnh
hài hoà như thế không hiểu tại sao Tân Địch lại thấy hơi hối hận. Cô vẫn chưa
quyết định phải tiếp tục với Đới Duy Phàm thế nào, vậy mà lại ngoan ngoan nghe
lời mẹ đưa anh về nhà, chẳng phải là tự chuốc phiền phức hay sao?

Tân Khai Minh hỏi tiến triển
việc phá bỏ nhà bên Tân Thần, có nói: “Hôm nay hàng xóm cũng vừa gọi điện thoại
cho con, bên công ty đã công bố giá đền bù”. Cô nói ra một con số bình quân,
hơi cao so với dự đoán bi quan trước đó, chí ít người hàng xóm gọi điện cho cô
cũng thấy tàm tạm.

Tân Khai Minh gật dù:
“Khu đó thì giá đó cũng không gọi là cao, có điều so với tuổi thọ khu nhà thì
cũng chấp nhận được”.

“Công ty phá dỡ đồng
thời tuyên bố cả điều khoản bổ sung,khá hấp dẫn. Trong một tuần thông báo, và
trong khoảng mười ngày đến nửa tháng mà ký tên sẽ có tiền thưởng tương ứng.
Chính sách này vừa công bố, nghe nói đã có ngay người đến ký tên. Rất nhiều
người cũng động lòng, có lẽ những hộ chây lì cũng không nhiều”.

“Thành phố cũng rất xem
trọng công tác phá bỏ khu đó, mấy lần triệu tập các bộ ngành chính phủ có liên
quan và tập đoàn Hạo Thiên để mở cuộc họp. Lộ Thị đại diện cho bên khai thác
rất đúng mực, tin rằng sẽ thuận lợi. Tiểu Thần, con đừng dây dưa nữa, làm thủ
tục nhanh đi”.

loading...

“Con biết rồi. Ngày mai
sẽ đi.”

“Có phải em lấy được tiền
rồi sẽ đi Côn Minh?”. Tân Địch hỏi.

Tân Thần gật đầu, “Vâng.
Vừa hay là việc đã làm xong, không định nhận nữa”

Tân Địch đang định nói
thì bà Lý Hinh lại bắt đầu dặn dò những việc cần chú ý để hôm sau đi công tác,
Đới Duy Phàm cũng phụ hoạ. Tân Địch kêu khổ, “Con chỉ đi New York xem tuần lễ
thời trang thôi, có phải di dân lên sao Hoả đâu. Nếu mang theo cả một danh sách
mẹ kê khai ra, chắc chắc hành lý sẽ quá cân cho xem.”

“Con cẩu thả quá. Lát
nữa nhất định phải để Tiểu Đới kiểm tra lần nữa cho. Đừng bao giờ để quên cái
gì.”

Đới Duy Phàm gật đầu ra
vẻ nhất định sẽ không phụ trọng trách được giao.

Ăn cơm xong, mọi người
giúp dọn dẹp bát đũa vào nhà bếp. Bà Lý hinh không cho họ đụng tay vào rửa, chỉ
bảo ra ngoài xem tivi, sau đó đi gọt hoa quả. Tân Khai Minh nói: “Tiểu Thần,
đến thư phòng một lúc. Bác có chuyện muốn nói với con.”

Thư phòng của Tần Khai
Minh có giá sách chiếm hết hai mặt tường, bài trí rất trang nghiêm và có hơi
hướng hoài cổ, theo cách nói của Tân Địch thì không khác với kiểu trang trí văn
phòng của Tân Thần là mấy. Tân Khai Minh ngồi xuống chiếc ghế mây trước cửa sổ,
Tân Thần ngồi cạnh ông, cười nói: “Bác, có phải là định phê bình con chuyện gì
không?”

Trước khi Tân Thần
nghịch ngợm, Tân Khai Minh cũng không muốn mắng cô trước mặt mọi người, lúc nào
cũng gọi cô vào thư phòng. Dù cô bướng bỉnh thế nào mà hễ nghe nói vào thư
phòng thì sẽ tỏ vẻ hối lỗi trước, sẽ biết cúi đầu ăn năn. Còn Tân Khai Minh
thấy dáng vẻ đó của cô thì cũng không nỡ trách móc, chỉ ôn hoà nói lý lẽ, mà
theo bà Lý Hinh là: “Sự kiên nhẫn của anh đều trút vào cháu gái anh cả”.

Nhớ đến chuyện cũ, Tân
Khai Minh cũng cười, “Mấy năm nay con rất ngoan, Tiểu Thần, bác thật sự chẳng
có gì phê bình cả. Nhưng…”. Ông ngần ngại, “Con nói thật với bác đi, con có
thích Lộ Phi không?”

Tân Thần cười khổ. Cô
hiểu, bác cô xưa nay luôn thận trọng dè dặt, Lộ Cảnh Trung cha của Lộ Phi lại
là cấp trên cũ, ông luôn được yêu mến nên lúc nãy ắt sẽ thấy khó xử. Cô nói rõ
ràng: “Bác ạ, con và Lộ Phi rất lâu rồi không gặp cũng không liên lạc, bây giờ cơ
bản chỉ là người lạ, không thể nói là thích hay không”

Câu trả lời đó khiến Tân
Khai Mình không biết phải nói thế nào. Tất nhiên, bà Lý Hinh đã phát biểu ý
kiến về chuyện này, rất sắc sảo và thẳng thắn.

“Không phải em có thành
kiến với con bé Tiểu Thần. Hai năm nay nó thực sự đã thay đổi rất nhiều, nhưng
nó tuỳ tiện quấy rối cuộc sống của Lộ Phi, chứng tỏ vẫn chưa đủ chín chắn”.

“Bí thư Lộ nghĩ thế nào
thì em không đoán bừa được, nhưng chị Tạ bình thường nghiêm khắc thế nào, em và
anh đều biết. Chị ấy trước nay kỳ vọng Lộ Phi ra sao có cần em nói nữa không?”

“Chẳng lẽ anh muốn cấp
trên cũ tìm đến anh nói chuyện mới vui à?”

“Ngay cả một gia đình
ngang bằng anh như nhà họ Phùng cũng thấy Tiểu Thần không hợp với con trai họ,
Khai Minh, anh phải thật thận trọng”.

Tân Thần nói vẻ thoải
mái: “Bác, bác đừng lo lắng chuyện của con. Con vẫn định đến Côn Minh ở trước
đã. Hôm qua bố gọi điện, hỏi khi nào con đến đó nữa. Bố và dì đã sắp xếp phòng
con xong cả rồi, đợi con đến là họ sẽ đi lĩnh giấy kết hôn, làm một buổi hôn lễ
đơn giản”

Nhắc đến hôn sự của Tân
Khai Vũ, Tân Khai Mình vẫn rất tán thành, còn đặc biệt dặn dò em trai đến Tết
phải dẫn vợ về chơi, nên không có lý do gì để ngăn cản Tân Thần. Nhìn cháu gái
đang mỉm miệng cười như thế không có chút tâm sự nào, Tân Khai Minh cảm thấy
tâm trạng rất phức tạp.

Hôm ấy sau khi nghe bà
Lý Hinh kể lại nguyên nhân Phùng Dĩ An và Tân Thần chia tay, ông rất bàng
hoàng. Lại liên tưởng đến chuyện Tân Thần không nói tiếng nào, chỉ bảo tính
cách không hợp,đón nhận sự sỉ nhục đó như không có chuyện gì xảy ra là lửa giận
của ông đã bốc lên, cầm lấy di động gọi điện lý luận với ông Phùng một phen.

Bà Lý Hinh ngăn cản
quyết liệt, “Khai Minh, Tiểu Thần nhà anh cũng có tốt đẹp gì đâu. Phùng Dĩ An
cũng làm một trận tưng bừng trong nhà rồi, cứ đòi làm lành với nó. Thế mà anh
còn định tự sỉ nhục mình hay sao? Em cũng thấy họ quá đáng, nhưng anh không thể
không phủ nhận là người ta suy nghĩ rất thực tế. Anh cần gì phải đi gây chuyện
nữa?”

“Tiểu Thần có gì mà
không xứng với Phùng Dĩ An, bị họ soi mói như thế?”

Bà Lý Hinh cười lạnh,
“Hễ nhắc đến Tiểu Thần là anh lại thiên vị rồi. Lúc đầu em đã nói với anh mà
anh không nghe. Nói thực là, nếu em có con trai, em cũng mong nó tìm cô gái nào
có gia đình tử tế, tính cách ôn hoà”.

Cuộc tranh cái đó đã kết
thúc khi bà Lý Hinh thấy tức ngực, đau đầu, Tân Khai Minh đành đưa ngay bà đến
bệnh viện trong đêm đó, không nhắc lại chuyện này nữa.

“Tiểu Thần, bác từng này
tuổi nên suy nghĩ cũng hơi cổ hủ, lúc nào cũng nghĩ con gái có sự nghiệp là
chuyện tốt, nhưng quan trọng nhất vẫn là có một gia đình. Bác thương con như
thương Tiểu Địch vậy. Tiểu Đới ngồi ngoài ka có phải là bạn trai thích hợp với
Tiểu Địch hay không, nói thực là bác chẳng chắc chắn tí nào. Nhưng Lộ Phi thì
khác. Nếu con ở cạnh cậu ấy, bác hoàn toàn không lo lắng gì. Nên nếu con thích
cậu ấy thì dù thế nào đi nữa, bác cũng sẽ ủng hộ”.

Trong mắt Tân Thần ánh
lên ngấn lệ. Cô hiểu rõ, lúc này bác nói với cô như thế là đã nghĩ cho hạnh
phúc của cô đầu tiên. Cô cố gắng kiềm chế, gật đầu, “Con hiểu, bác ạ. Bác yên
têm, con sẽ tìm được người con yêu. Tiểu Địch cũng thế. Chị ấy trước nay vẫn
hiểu rõ bản thân”.

Bà Lý Hinh ngoài kia
đang cao giọng gọi họ ra ăn hoa quả, hai người bèn ra khỏi thư phòng, Tân Thần
nói phải đi trước, Tân Khai Minh bảo: “Khoan đã, để Tiểu Đới đưa con và Tiểu
Địch về cùng”.

Tân Thần cười đáp: “Con
còn chút việc, chưa về nhà vội. Địch Tử cứ ngồi lại đây vậy”. Cô chào mọi người
rồi vội vã ra về.

Từ nhà cha mẹ Tân Địch,
Đới Duy Phàm đưa cô về nhà, rất tự đắc, nói với vẻ huênh hoang: “Bây giờ ngoài
Tân Thần ra, người nhà em cũng có thể nói là đều thích anh

“Thần Tử xưa nay vẫn tốt
với anh mà”.

“Cô em cuồng bà chị ấy
đã đến tầm cao mới rồi, bắt đầu nhìn anh là thù địch đấy. Mấy hôm nay ngày nào
phải ở lại công ty anh làm thêm đến tối muộn cũng thà gọi taxi chứ nhất quyết
không cho anh tiện đường đưa về, thậm chí cũng chẳng thèm nói với anh câu nào”.
Đới Duy Phàm hẳn nhiên cũng không để tâm mấy đến thái độ của Tân Thần, chỉ cười
nói đùa.

Tân Địch sững người. Lúc
ấy cô mới nhận ra, Tân Thần giờ đây thực sự đã cố tình giữ một khoảng cách nhất
định với Đới Duy Phàm. Một Tân Thần xưa nay giao thiệp tự nhiên thân thiện với
mọi người mà lại thế, đương nhiên không phải vì chứng “cuồng chị” buồn cười,
chắc sự nghi kỵ của mẹ ít nhiều đã lọt vào mắt Tân Thần. Tân Địch thấy lòng
trĩu nặng, sự nghi kị đó làm tổn thương người khác rất nhiều, còn cô không biết
phải giải thích thế nào.

Đới Duy Phàm đưa cô lên
lầu, vào nhà ngồi, tỏ vẻ kể cả: “Theo lời mẹ em thì đưa hành lý ra đấy để anh
kiểm tra xem có sót gì không?”

Tân Địch cười bảo: “Vậy
thì, đúng là em có sót một thứ. Anh giúp em mua đi”

“Gì thế?”

“Băng vệ sinh”

Đới Duy Phàm vốn đã đứng
dậy bỗng nhiên do dự. “Cái này… hình như anh không tiện đi mua lắm. Hay anh đưa
em đi mua?”. Anh thấy vẻ mặt tinh nghịch của Tân Địch thì đột nghiên tỉnh ngộ,
túm chặt lấy cô, “Bây giờ em không đùa anh ngày nào thì thấy thiếu gì đó phải
không?”

Tân Địch gật đầu nghiêm
túc, “Haizz, anh nói cũng đúng. Nếu chúng ta chia tay thì em phải tìm đâu ra
nhiều niềm vui như thế này?”

Đới Duy Phàm dở khóc dở
cười, ôm cô ngồi xuống ghế, “Được rồi, anh quyết định hy sinh mình để em hành
hạ. Để em ỷ lại vào anh, xem sau này em dám nghĩ đến chuyện chia tay với anh
nữa không?”

Anh ôm chặt cô, gương
mặt điển trai áp lại gần. Cô ngửa đầu ra tránh né không chịu nổi, “Chúng ta
ngồi đàng hoàng nói chuyện chứ. Lát nữa Thần Tử về đó”.

Đới Duy Phàm cười to,
nhưng vẫn kiềm chế mà buông cô ra, “Tân Thần đã không là tu nữ, cũng không phải
cảnh sát phòng chống tệ nạn, chúng ta không cần ngồi thẳng, đợi cô ấy về kiểm
tra chứ. Hơn nữa có phải là cô ấy không về thì anh muốn làm gì thì làm?”

Tân Địch lườm anh, “Nghĩ
hay gớm nhỉ!”

Đới Duy Phàm đang định
nói thì điện thoại reo vang. Anh nghiêng người đến lấy ông nghe đưa cho Tân
Địch đang ngồi trong lòng, là Tân Thần gọi, “Địch Tử, bạn em hẹn uống rượu, em
sẽ về muộn. Mang chìa khoá rồi, đừng đợi em”.

“Đi uống ở đâu thế?” Tân
Địch chỉ muốn bảo cô về sớm dể nói chuyện.

“Không xa lắm, ở ngay
Forever thôi. Ôi, A Phong muốn nói chuyện với chị”.

Trong ống nghe vẳng đến
tiếng A Phong, “Tiểu Địch, anh về rồi đây”.

“Xem như anh cũng chịu
về rồi à, em cứ tưởng anh định ở lại Chu Phong làm người tuyết luôn chứ”.

A Phong cười nói: “Nhớ
anh rồi à?”

“Nhớ cái đầu anh!” Họ đã
quen nói đùa nên Tân Địch cùng cười, “Anh về làm việc đàng hoàng lại đi, cửa
hàng sửa chữa và quán bar của anh sắp mọc cỏ rồi kìa. Lần này hình như đi cũng
gần tháng nhỉ?”

“Khoảng đó. Năm nay là
huấn luyện mang tính thích ứng, năm sau anh nhất định sẽ leo lên đỉnh. Đúng
rồi, ở đó anh còn gặp một người bạn cùng nghề với em, một nhà thiết kế thời
trang ở Bỉ, rất thú vị, đã leo lên được ngọn núi cao nhất mấy châu lục rồi. Anh
ta đi Thượng Hải trước, mấy hôm sau đến đây anh giới thiệu cho hai người làm
quen nhé”.

“Mai em đi New York,
chắc một tuần sau mới về được. Đến lúc đó hẵng tính”.

“Ừ. Em không đến đây
uống à?”

Tân Địch biết A Phong
hẹn đa số là những người bạn cùng đi du lịch. Cô thừa nhận họ chụp ảnh rất đẹp,
nhưng cô không có hứng với mấy trò dã ngoại đó, “Thôi, ngày mai em phải đi
chuyến bay sớm. Mọi người chơi vui vẻ nhé, nếu Thần Tử uống nhiều thì anh phải
phụ trách đưa nó về đó”.

Gác điện thoại, Đới Duy
Phàm đang nhìn cô với nụ cười nửa miệng, “Thì ra em đúng là có một anh chàng dự
bị với sở thích leo núi”.

Tân Địch ngẩn người,
không nhớ đã nhắc đến A Phong khi nào. Có điều nếu nói cô và A Phong đều là
“hàng dự bị” của nhau thì cũng không oan uổng lắm. Bạn bè bình thường hẳn nhiên
sẽ không hẹn sau ba mươi lăm tuổi kết hôn, cho dù là kiểu nói đùa. Cô đành đáp
qua loa, “Em đi kiểm tra đồ đạc phải mang theo đây”.

Cô vừa nhúc nhích thì
Đới Duy Phàm đã ôm chặt lấy cô, ấn cô ngồi yên trên đùi, “Giải thích cho anh
nghe chứ. Lâu lắm rồi anh không ghen, cảm giác này thật mới mẻ kích thích”.

Tân Địch cười, “Giải
thích gì cơ? Em và A Phong là bạn thân, chỉ thế mà thôi”.

“Vậy còn anh thì sao,
quan hệ gì?”

Tân Địch cứng người, có
điều cô chưa bao giờ chịu thua, “Quan hệ nam nữ ấy. Còn là quan hệ gì được?”

Đới Duy Phàm bị chọc
cười, “Chính xác, hơn nữa còn là quan hệ nam nữ khá là trong sáng”.

Dạo này Tân Địch vừa
phải ở cạnh mẹ trong bệnh viện, lại bận xử lí công việc trước khi đi công tác
nên ít có thời gian hẹn hò với Đới Duy Phàm. Lúc này thân mật như thế, hơi nóng
của anh phả vào tai cô ngưa ngứa, cô khó mà không rung động, chỉ cố gắng trấn
tĩnh lại, “Bộ dạng này của anh rất giống đang quyến rũ kẻ khác”.

Đới Duy Phàm cười xoà,
kề vào tai cô, giọng trầm khàn và rất mờ ám: “Tất nhiên. Vốn trời sinh mà không
lợi dụng thì chẳng phải là có lỗi với bản thân, mà còn có lỗi với em đó sao?
Đến đây, tận tình hưởng thụ anh đi, không cần sợ sẽ nghiện đâu!”

“Này này, chưa thấy ai
tự sướng như anh!”

“Lần ở Hồng Kông, rõ
ràng em có ý nghĩ đó mà!”

Nhắc đến Hồng Kông, Tân
Địch vẫn có vẻ thiếu tự nhiên, “Khác mà”.

Đới Duy Phàm nheo mắt
nhìn cô, “Lúc đó em định quậy tung rồi bỏ đi

Mặt Tân Địch nóng lên,
cô cười khan, nói như van xin: “Anh làm ơn đừng ai oán thế được không. Em nghe
mà nổi da gà lên đây”

Đới Duy Phàm cười đáp:
“Còn những thứ nghe sến hơn nữa cơ, không nghe là tổn thất của em”

Kiểu đối thoại này thực
sự rất ấu trĩ. Tân Địch thầm kỳ thị, nhưng đồng thời phải thừa nhận rằng cô rất
thích nghe, “Nói đi nói đi, cũng thử thách sức chịu đựng của em xem sao?”.

Thế nhưng Đới Duy Phàm
bỗng nhiên chuyển chủ đề: “Ban ngày em gọi điện thoại cho A Ken, nhờ anh ta
giúp anh trông nom em, nếu đánh mất em ở New York thì phiền lắm”

“Có cần nhờ vả thế
không? Anh và mẹ em người này khoa trương hơn người kia, tự dưng đối xử với em
như thể là trẻ bị thiếu năng ấy”

“Anh ở Hồng Kông theo em
suốt về đây, thấy em qua cửa kiểm soát vừa nghe thấy điện thoại vừa đặt túi một
bên, vào khách sạn đăng kí thông tin không tìm ra chứng minh nhân dân, ở sân
bay thì đi sai cửa lên máy bay, xuống máy bay thì lại quên túi xách bên cạnh…
đã đủ xác định em thực sự kém thông mình rồi” . Tân Địch cười khổ sở, đang định
lên tiếng thì cánh tay Đới Duy Phàm đặt ở eo cô đã xiết chặt, “Cũng may em
thiếu thông minh thế nên anh mới có gan theo đuổi”

Tân Địch nghẹn lời. Tài
năng của cô sau khi được mọi người công nhận thì sự cẩu thả và xem thường tiểu
tiết đều được mọi người tha thứ, trở thành những tật xấu nho nhỏ vô hại, cô
cũng vui vẻ bỏ qua cho bản thân. Nhưng kiểu nói thắng thắn như Đới Duy Phàm thì
vẫn là lần đầu cô nghe thế, “Anh đang khen sự quyến rũ của em hay là chê bai
em?”

“Em nghĩ sao?”

“Căn cứ vào nhận thức
bản thân, thì danh tiếng nhỏ bé của em không đến nỗi doạ đàn ông chết khiếp
không dám theo đuổi, sự thiếu thông minh của em cũng không đến mức độ đáng
yêu”. Tân Địch cười thật thà, “Thế nên, em thà tin rằng anh đã bại dưới sức
quyến rũ của em còn hơn”.

Trên gương mặt tròn trịa
của Tân Địch, bộ phận nổi bật nhất chính là đôi mắt cô, sáng rõ linh hoạt, đồng
tử hơi nâu, khi chớp mắt lấp lánh ánh sáng thông minh. Khoé môi nhướn lên, nụ
cười tinh nghịch khiến vẻ mặt cô càng thêm sinh động. Đới Duy Phàm không nhìn
được nữa, cúi xuống thật sâu. Nụ hôn ấy dần trở nên nóng bỏng, từ đôi môi
chuyển vào tận bên trong, quấn quýt đùa nghịch, vấn vướng không rời.

Tân Địch nghĩ mơ màng
rằng, quả nhiên sức cám dỗ của sắc đẹp có thể phá tan ý chí. Nhưng cảm giác bay
bổng như đi trên mây thế này quá tuyệt vời quá mê đắm, nếu tập trung ý chí để
chống cự thì hình như có lỗi với bản thân quá. Khi cánh tay mạnh mẽ bế cô lên
đi về phía phòng ngủ, cô đã ôm chặt lấy cổ anh.

Thì ra cơ thể hai người
có thể thân mật đến thế. Tân Địch thực sự cảm thấy rất kỳ diệu.

Trước mười tám tuổi, Tân
Địch trưởng thành dưới sự quản giáo nghiêm khắc của mẹ, gần như không tưởng
tượng gì về những bạn khác giới. Lên đến đại học, đầu tiên thì phải làm việc
giữa đám người mẫu nam nữ chỉ mặc nội y chờ thay quần áo trong hậu đài, rồi về
sau bắt đầu học về cơ thể người do khoa thiết kế thời trang mở. Sự kinh hãi ban
đầu đã biến mất, cô nhanh chóng quen với những người khác giới xuất hiện trước
mặt cô và cơ thể của họ, bắt đầu quan sát họ bằng cặp mắt chuyên nghiệp, không còn
tưởng tượng linh tinh nữa.

Mấy cuộc tình về sau tất
cả đều nhàn nhạt, không thể phát triển đến giai đoạn thân mật với nhau.

Khi Đới Duy Phàm đặt cô
lên giường, tay luồn vào áo lót của cô, cô cũng có chút hoảng sợ, nhưng cô
quyết định lần này không bắt dừng lại nữa. Nụ hôn của anh quấn quýt cuồng nhiệt
khiến cô nghẹt thở; cơ thể anh rất đẹp, săn chắc và những cơ bắp rõ ràng cuộn
lên dưới tay cô; mồ hôi từ cơ thể có màu da đồng khoẻ mạnh của anh rơi xuống
người cô; khi tiến vào mang theo cả cơn đau, nhưng vẫn trong phạm vi có thể
chịu đựng được.

Cô vừa nghĩ thì ra cũng
chỉ thế mà thôi, thì nụ hôn của anh đã rơi xuống tai cô, cơ thể bắt đầu cử
động, kết hợp đến mức không còn một kẽ hở nào. Cô không tài nào nghĩ nổi nữa,
chỉ toàn tâm ôm chặt lấy anh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: