truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 18:Mộng cũ đã xa. 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cô nhìn lên trần nhà
tuốt, nở nụ cười.

Cô biết rõ, từ nay về
sau, hồi ức ra sao, tình huống nào, người gì, cô cũng có thể thản nhiên đối
diện, không cần hoảng sợ bỏ chạy nữa. Không còn tình yêu cô nhung nhớ canh cánh
trong lòng, thực ra cũng không quan trọng. Nếu có thể tiếp tục sống, vậy cô
nhất định phải cố gắng chọn lựa một cách sống thật tốt, để không phụ cảnh đẹp
và tình ý mà cô đã từng cảm nhận được.

Tân Thần từ Tây An trở
về, bắt đầu tìm công việc để làm. Đầu tiên thời gian rảnh cô nhận làm thêm, khi
có nguồn khách thiết kế ổn định rồi, có mới làm SOHO, vùi đầu vào kiếm tiền.
Trạng thái làm việc nghiêm túc và say mê như thế khiến cả hai bác đều sững sờ.

Tân Khai Minh giới thiệu
Phùng Dĩ An cho cô. Lần đầu cô xem mặt, khi đến địa điểm hẹn, thấy người đàn
ông quần áo chỉnh tề, sạch sẽ khoẻ khoắn, nên thở phào nhẹ nhõm trước tiên. Còn
Phùng Dĩ An thì thực sự đã rất kinh mừng.

Trước nay anh ta vẫn
nhìn cao, yêu cầu cũng cực cao, không muốn quen con gái theo kiểu này, chỉ do
không cưỡng lại được cha mẹ nên mới bị bắt ép đến đây. Anh ra đến trước năm
phút, ngồi đó với vẻ vô cùng buồn chán, căn bản không mong đợi gì, định bụng
lịch sự ăn một bữa cơm rồi đi. Thế nhưng cô gái Tân Thần đến rất đúng giờ ấy,
có dáng người cao ráo mảnh mai, trang điểm rất khéo, trẻ trung xinh đẹp. lúc
nói chuyện ánh mắt tĩnh lặng và trong sáng, ăn mặc đơn giản, cử chỉ phóng
khoáng, trong con mắt kén chọn của anh ta lại không bới ra nổi tật xấu nào.

Trò chuyện đến công việc
và sở thích của mỗi người, Phùng Dĩ An rảnh rỗi thường thích chụp ảnh, Tân Thần
lại rất tự tin với tài xử lý ảnh của mình nên hai người trò chuyện rất tâm đắc,
ăn ý với nhau.

Phùng Dĩ An cảm thấy như
đã gặp được tri âm, như trúng số độc đắc. Anh ta nhanh chóng quyết định theo
đuổi cô, còn Tân Thần cũng không có ý từ chối. Như người lớn hai nhà mong muốn,
họ đã quen nhau.

Cô gái ấy gần như không
có khuyết điểm, chỉ trừ hơi lãnh cảm. Sau vài lần gặp gỡ, Phùng Dĩ An đã kết
luận như thế.

Tân Thần không đến nỗi
là “người đẹp lạnh lùng”. Anh ta kể chuyện cười, cô phản ứng nhanh nhẹn, cười
rất đúng lúc, và cũng hiểu được điều buồn cười trong đó chứ không phải tùy
tiện; với trường hợp tụ tập bạn bè vui chơi, cô không ngồi cô độc một bên, lúc
cần uống rượu thì uống, lúc cần hát thì ca hát, có thể nói là rất hòa đồng;
Phùng Dĩ An cũng được xem là có kinh nghiệm tình trường, lúc hẹn hò cũng bày ra
rất nhiều trò, rất biết tán tỉnh lãng mạn, mỗi một phản ứng của Tân Thần tuy
không thể gọi là nhiệt tình, nhưng cũng không lạnh lùng, tiết mục dù lãng mạn
đến mấy thì đối với cô cũng chỉ là tán thưởng, không kinh ngạc vui sướng.

Mọi biểu hiện của cô có
thể khái quát bằng từ “đủ độ”, còn Phùng Dĩ An có thể nhận ra, sự “đủ độ” đó
không phải do cố ý kiềm chế. Gần như cô luôn giữ một khoảng cách nhỏ đến độ
không thể phát giác ra với mọi người và vật một cách bẩm sinh, là bạn trai của
cô, anh ta cũng không dám nói đi lọt được vào trong khoảng cách ấy.

Quen nhau đã lâu, Phùng
Dĩ An bắt đầu do dự, còn Tân Thần dường như hoàn toàn không phát hiện ra sự do
dự ấy. Anh ta không gọi điện liên lạc với cô, cô tuyệt đối cũng sẽ không chủ
động gọi lại, anh ta mất tích một hai tuần sau rồi bất ngờ xuất hiện, cô cũng
không hỏi tại sao, nhưng thần sắc cô toát lên vẻ thấu hiểu.

Có thể, Phùng Dĩ An hiểu
ra, anh ta không thể nào đột phá không gian nhỏ vô hình mà cô vạch ra cho anh.
Anh ta cảm giác người con gái có biểu hiện như thế, nhất định là có một tình sử
không mấy đơn giản trong quá khứ. Nghĩ đến vẻ ung dung thản nhiên ấy đã từng do
người đàn ông khác mài luyện ra, trái tim anh ta bỗng có một cảm giác kỳ quặc
không thể nói rõ.

Rút lui như thế thì anh
ta có phần không cam tâm lắm, còn tiếp tục, anh ta lại cảm thấy có một nỗi sợ
hãi lạ lùng.

Không đợi anh ta hiểu
rõ, Tân Thần đã theo bạn bè đi Tân Cương. Lúc bị anh ta chất vấn tại sao không
gọi điện thông báo, cô nói với vẻ bình tĩnh, “Báo cáo là chuyện của cả hai, em
nghĩ là anh hiểu”.

Anh ta ngậm tăm câu hỏi:
Là đang trả thù việc cố ý mất tích không rõ ràng của mình? Hay đang trần thuật
sự thật? Hay có một ngầm ý khác?

Tân Thần không thích
những tuyến đường du lịch bình thường mà vẫn là kiểu thám hiểm vác ba lô và hơi
có xu hướng “tự ngược đãi”. Nửa tháng sau, cô từ Tân Cương trở về, cũng không
chủ động gọi điện thông báo với anh ta. Phùng Dĩ An không ngồi yên nổi, anh ta
nghĩ nếu đã so đo với bản thân như thế thì chi bằng cứ tạm bợ với sự bình thản
“bất động như núi” của người khác. Hơn nữa, anh ta tự an ủi, chỉ có vào núi mới
có thể tìm được kho báu.

Tân Thần ra mở cửa cho
anh trông cỏ vẻ yếu ớt và mệt mỏi, giọng nói cũng uể oải, nói vài câu với anh
rồi ngồi dựa vào chiếc ghế xếp, day day huyệt thái dương: “Từ Tân Cương về còn
phải làm cho kịp một mẫu thiết kế, làm mãi cho đến lúc nãy mới xong việc, thực
không gượng nổi nữa”.

“Đi ngủ một chút đi”.

“Em đang nấu cháo, chắc
khoảng hơn nửa tiếng nữa là xong, không dám ngủ”.

“Anh trông hộ em. Em lên
giường ngủ đi”.

Tân Thần ngần ngừ rồi
không chống cự nổi cơn mệt mỏi nói, “Vậy được. Cảm ơn anh”.

Cô vào phòng ngủ. Anh
đến nhà bếp, chỉ thấy bếp ga đã vặn lửa mức nhỏ nhất, nồi cháo gà đang sôi lục
bục toả ra hương thơm nồng. Anh lấy chiếc ghế đến ngồi cạnh ban công đọc sách.
Tân Thần không hay đọc sách lắm, trên kệ chẳng có tiểu thuyết, ngoài vài quyển
triết học chán phèo ra thì toàn là tạp chí du lịch, thám hiểm và cả những
chuyên san nhiếp ảnh. anh ta tiện tay lấy một quyển ghi chép về du lịch lên
xem, chỉ thấy trong lòng bình lặng, mọi phiền não mấy ngày qua bỗng tan biến
hết.

Tân Thần ngủ hai tiếng
đồng hồ rồi ra ngoài, cười nói vì đói quá nên tỉnh cả người. Cô múc hai bát
cháo, mời anh ăn cùng. Nồi cháo cô nấu rất ngon, thêm thịt gà, nấm hương, sò,
mùi vị rất ngon. Anh ăn ngon lành, nhưng tinh thần cô chưa khôi phục lại, dạ
dày không ổn lắm nên chỉ cúi đầu nhấm nháp từng tí một. Ngồi trên chiếc ghế chân
cao đối diện bệ nấu ăn chật hẹp, anh có thể thấy rõ tóc cô đã búi gọn, lộ ra
vùng gáy trắng – cô đi một chuyến, gương mặt bị rám nắng một chút, nhưng vị trí
đó vẫn trắng ngần, làn da mềm mại mịn màng, trông rất mong manh, yếu ớt khiến
lòng anh rung động.

Tân Thần ngẩng lên, thấy
ánh mắt quan tâm thì hơi lạ lùng. Đang định nói thì anh mở lời trước.

“Tân Thần, anh đang được
nghỉ phép, chúng ta ra biển chơi vài ngày đi. Em cũng tĩnh dưỡng một chút”.

loading...

Những nơi Tân Thần đi
cũng khá nhiều, nhưng cô chưa bao giờ đến biển. Từ nhỏ đã lớn lên trong một
thành phố sông ngòi bao quanh, cô vẫn chưa nhìn thấy biển. Sắc mặt cô bần thần
một lúc rồi bỗng gật đầu, “Vâng”.

Phùng Dĩ An phát hiện ra
phán đoán của anh sai lầm vô cùng.

Hai người ăn tối ở tiệc
buffet nướng trên bãi cỏ gần khách sạn họ ở, xem nhóm nhạc đến từ Mexico biểu
diễn. Chàng trai hát chính có gương mặt Latin điển hình, đẹp trai đến nghẹt
thở, hát lại những bài tình ca cũ, hát đến khi cạn hứng thì bước ra giữa mọi
người, nháy mắt với từng người phụ nữ. Có người mặt đỏ bừng bừng, có người
tránh đi không nhìn, đến trước mặt Tân Thần, cô thì mỉm cười, thản nhiên nhìn
lại anh chàng ca sĩ, để mặc anh ta nâng tay cô lên hát một bài trước mặt cô,
rồi hôn tay cô một cái mới chịu buông ra. Cô mỉm cười vỗ tay, không hề tỏ ra
căng thẳng.

Cảnh ấy khiến Phùng Dĩ
An thấp thỏm không yên, vừa hưng phấn lại vừa thấy ghen tuông. Về đến phòng
khách sạn, anh tắm rửa xong xuôi, thấy cô đang đứng thẫn thờ trước khung cửa sổ
hướng ra biển. Anh ôm lấy cô, đẩy cô vào cửa kính và hôn, đồng thời luồn tay
vào áo lót của cô, cô không hề chống cự.

Thế nhưng anh đã ngỡ
ngàng trước biểu hiện của cô gái anh cho là dày dạn tình trường ấy, khi anh vào
trong, từ đôi môi cắn chặt phát ra tiếng rên đau đớn, ngón tay bấu chặt vào ga
giường, cơ thể cứng đờ, gương mặt méo mó, rất đau đơn, rất căng thẳng

Lần đầu của cô.

Nhận ra điều đó, anh
bỗng vui sướng điên cuồng, hôn lên đôi môi bị cô cắn đến hằn rõ dấu răng, đang
rỉ máu kia, khẽ nói: “Anh yêu em”.

Tân Thần chỉ hơi nghiêng
đầu sang bên, ngón tay buông ga giường ra, chuyển đến lưng anh.

Đứng trong căn nhà trống
trải gần như có cả tiếng vọng, Tân Thần cười khổ sở, “Xin lỗi, Dĩ A. Em không
biết tâm lý gái trinh với đàn ông là như thế nào, em chỉ có thể nói rõ cho anh
biết, lúc ấy anh là người bạn trai rất ân cần, nhưng lần đầu đối với em mà nói,
chỉ là một giai đoạn phải trải qua trong đời. Em không hối hận vì đã ở bên anh,
nhưng đó không phải là lý do để em phải lưu luyến chịu đựng một mối quan hệ đã
tan vỡ”.

“Nếu anh đoán không nhầm
thì em đã từng có một mối tình khó quên, trong lòng luôn có người đó, đúng
không?”

Chúng ta có nhất thiết
phải tính món nợ cũ rành mạch như thế không? Ai chẳng có những chuyện quá khứ”.
Tân Thần có vẻ bực bội, “Đến tuổi của em, một cô gái trinh về mặt sinh lý thì
không hiếm, nhưng trinh trắng về mặt tâm lý chắc rất hiếm. Tính toán so đo như
thế thì vô nghĩa lắm”.

Phùng Dĩ An nhướn mày,
“Quãng thời gian này, anh thật sự đang thuyết phục bản thân. Nếu không quên
được em, anh hà tất phải so đo với chính mình. anh thấy em chỉ là không chịu
toàn tâm toàn ý, chứ không từ chối niềm vui, không cố chấp đến mức phải chết
theo quá khứ. Vậy thì được, anh cũng nhường một bước. chúng ta bắt đầu lại từ
đầu, thử ở bên nhau xem”.

Tân Thần có vẻ ngạc
nhiên. Cô thực sự không ngờ rằng, sau khi cha mẹ phản đối quyết liệt, nghi ngờ
tình cảm của cô, mà Phùng Dĩ An vẫn đề nghị như vậy. Cô trầm ngâm một lúc, sự
im lặng đó khiến Phùng Dĩ An thấy tim lạnh buốt. Anh cố gắng gượng cười lạnh
lẽo: “Em chịu do dự một chút rồi mới từ chối, đã là nể mặt anh lắm rồi”.

“Dĩ An, yêu cầu của anh
với tình cảm cao hơn em. Một người có tình cảm không đủ kiên quyết rõ ràng như
em thì không kinh qua được hết thử thách này đến thử thách khác của anh đâu.
Nếu em nhận lời anh thì e rằng sau nay cũng vẫn làm anh thất vọng”. Cô khẽ nói
“Hơn nữa nói thẳng ra là, em cũng không muốn đối mặt với sự phản đối của cha mẹ
anh. Như thế mệt lắm, quá hao mòn tâm lực và tự tôn, không thích hợp với em”.

Phùng Dĩ An trầm tư:
“Vậy hãy nói anh biết, sau này em định sống thế nào?”.

“Anh cũng thấy đó, bên
này đã sắp phá bỏ rồi. em hoàn thành nốt công việc đang nhận rồi chuyển đến chỗ
bố em ở một thời gian. Em đã có kế hoạch đi những nơi đã muốn đi từ lâu, sau đó
tìm một thành phố thích hợp để định cư, tìm một công việc khá, trồng một ít
hoa, quen với một người bạn trai mà ở bên nhau thấy thoải mái vui vẻ, xung
quanh có những người hàng xóm có thể gặp nhau và gật đầu chào, lúc rảnh rỗi sẽ
cùng bạn trai đi thám hiểm du lịch. Như thế rất tốt

“Còn nhớ căn nhà lần
trước anh chỉ em xem không? Vốn dĩ anh đã nghĩ rằng, anh có thể em một cuộc
sống như thế”.

Phùng Dĩ An từng lái xe
đưa Tân Thần qua một đoạn đường nào đó trong trung tâm thành phố, chỉ một tòa
nhà chung cư cho cô thấy, bảo cha mẹ anh đã mua cho một căn hộ và sửa sang
xong, chỉ đợi anh kết hôn nữa thôi. Anh bỗng quay sang Tân Thần, cười nửa đùa
nửa thật, “Em có thích chỗ này không?”

“Tốt lắm, sinh hoạt,
giao thông đều rất thuận tiện”.

“Bên này rất tốt, trị an
cũng ổn. Lúc sửa sang anh cố ý không cho họ bịt ban công phía nam, diện tích
cũng không nhỏ, có thể trồng hoa. Thời tiết đẹp thì đặt ghế ngồi đọc sách hoặc
bê máy tính ra để làm việc cũng rất hay”.

Tân Thần cười, “Vâng, em
cũng không thích bịt kín ban công, mỗi lần về nhìn thấy tấm lưới chống trộm của
nhà em cũng thấy chướng mắt lắm”.

Đó là quãng thời gian họ
ở bên nhau hoà thuận nhất sau khi trở về từ chuyến du lịch biển ấy. Phùng Dĩ An
ân cần với cô hết sức, và lần đầu họ cũng bóng gió xa xôi đến chuyện kết hôn.
Anh hỏi thử, và cô cũng đáp rất tùy ý, có vẻ như vô tâm nhưng lại có vài phần
chân thật.

Nhớ lại chuyện cũ, Tân
Thần cũng chỉ có thể bần thần một lúc, “Mong rằng bạn gái sau của anh sẽ hợp
với anh hơn em. Dĩ An, anh nên có một mối tình được cha mẹ chúc phúc và không
khiến anh phải nghi ngại”.

Phùng Dĩ An cười lạnh
lẽo một tiếng, “Quả nhiên tình cảm của em vô cùng kín kẽ. Có điều chúc phúc hào
phóng như thế, em không thấy sẽ làm tổn thương anh hơn sao? Có lẽ chúng ta có
gặp nhau cũng không thể làm bạn nữa, vậy không cần phải nói hẹn gặp lại. Em hãy
bảo trọng. Anh đi trước đây”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: