truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 16:Chuyện cũ đừng nên nhắc lại 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Quyết định của anh, em
không quản được. Nhưng em có thể nói với anh rằng, em sẽ không vì anh mà thay
đổi kế hoạch được. Anh muốn thế nào thì, xin lỗi, đó là chuyện của anh.

Chụp ảnh thời trang nghe
thì có vẻ lãng mạn, thực ra lại là một công việc rất mệt mỏi và đơn điệu. Nhiếp
ảnh gia luôn quát nạt chỉ bảo người mẫu, người mẫu không ngừng thay đổi quần
áo, vị trí và các tư thế, chuyên viên trang điểm không ngừng dặm lớp trang
điểm, trợ lý không ngừng điều chỉnh ánh đèn, sửa sang trang phục, bố trí đạo cụ
bối cảnh. Còn việc của Tân Thần phải làm là không ngừng so sánh những tấm ảnh
đã chụp xong, điều chỉnh và sửa chữa. Vẫn bận đến tận khuya, mọi người đều cạn
ệt sức lực, Nghiêm Húc Quân mới tuyên bố tạm nghỉ, cho mọi người nghỉ ngơi.

Hoa viên Tứ Nguyệt không
xa chỗ Tân Địch ở là mấy. Tân Thần từ chối ý định đưa cô về của Nghiêm Húc
Quân, cũng lười gọi xe, một mình đi dọc con phố cổ để về nhà. Khu này an ninh
rất tốt, những con đường ngang dọc cô đã thuộc nằm lòng. Cô rất thích cảm giác
dạo bộ thong thả trong buổi đêm mát mẻ thế này.

Đến một quán bánh sắp
đóng cửa, cô dừng lại, mua bánh tart trứng và crepes – hai món bánh ngọt mà cả
cô và Tân Địch đều thích ăn. Cô xách tay, lại đến cửa hàng tạp hóa bên cạnh mua
một thanh chocolate vừa đi vừa ăn. Rẽ qua một con phố, cô vừa ngẩng lên thì bất
giác khựng lại.

Lộ Phi đang đứng dưới
ngọn đèn đường vàng vọt gần đó, gương mặt thấp thoáng trong bóng tôi, bóng anh
kéo dài trên con đường. Cảnh tượng ấy rõ ràng là điều cô quen thuộc, trước kia
anh cũng từng đứng ở vị trí tương tự để đợi cô. Thế nhưng đó là chuyện từ khi
nào? Cô dừng lại, thần thờ hồi tưởng.

Đã qua lâu lắm rồi.
Không biết do trí nhớ mờ nhạt hay tình hình này hơi bất ngơ, mà mọi thứ đều trở
nên không chân thực lắm, thật giống như qua một ngã rẽ để về nhà, bỗng dưng rơi
vào một giấc mơ vậy.

Tân Thần ghé lại bên
đường, vứt nửa thanh kẹo còn lại vào thùng rác rồi quay người đi đến chỗ anh,
“Chào anh, Lộ Phi. Có chuyện gì sao?”

Lộ Phi nhìn cô, đôi môi
mỏng mím lại không nói gì, đường nét dưới cằm cho thấy anh đang nghiến răng, như
đang cố gắng kiềm chế một cơn xúc động nào đó. Cô hơi ngạc nhiên, hỏi với vẻ
nghi ngại: “Sao vậy?”. Không có câu trả lời. Cô nghĩ ngợi rồi vẫn nói: “Vốn dĩ
em không định nói những lời thừa thãi này, có điều nếu anh đã đến, em nghĩ vẫn
nên nói rõ thì tốt hơn”.

Cô nhìn anh rất nghiêm
túc, “Có thể những lời Lạc Thanh kể đã khiến anh hiểu lầm. Những lời cậu ta nói
với anh là sự thực, nhưng đừng bỏ sót một tiền đề là, trên núi Thái Bạch lần đó
em đang bị sốt cao. Có thể thông thường khi người ta gặp phải tình huống xui
xẻo đó thì sẽ gọi mẹ, mà em lại không có mẹ để gọi. Lúc đó nói gì, em cũng
không biết. Em nghĩ em không cần chịu trách nhiệm về những lời linh tinh trong
cơn bệnh của mình, nên đừng bao giờ xem nó là thật, được không?”

Lộ Phi vẫn không nói gì,
chỉ nhìn cô chằm chằm. Tân Thần bất lực, tiếp tục nói: “Lúc học đại học em đã
bắt đầu đi thám hiểm, quyết định đi Tần Lĩnh không liên quan gì đến anh, bị ốm
cũng chỉ là sự cố. Trước và sau lúc đó, em đã gặp những tình huống còn nguy
hiểm hơn. Chẳng hạn lần đi Tây Tạng, trên đường bị nổ lốp xe, suýt tí nữa đã
lao xuống vực, lẽ nào cũng phải tìm ai đó để chịu trách nhiệm? Không cần em
giải thích thì anh cũng biết, đi thám hiểm thế này thì những tình huống đó khó
có thể tránh được, cũng là một trong những thú vui khiến người ta say mê hơn.
Nếu anh thấy có lỗi trong chuyện đó, thì em thấy là hơi rảnh rỗi rồi đấy. Dù
sao chúng ta đã chia tay lâu rồi, mọi người đều là người lớn cả, tự chịu trách
nhiệm hành vi của mình là được. Chuyện của anh và vợ chưa cưới đừng lôi em vào.
Em không thích bị người không quen biết tìm đến hỏi han”.

“Ba năm trước em đến Bắc
Kinh tại sao không chịu gặp anh?” Lộ Phi cuối cùng đã mở miệng, giọng nói trầm
trầm.

Tân Thần bực bội cau
mày, “Tại sao em phải gặp anh? Được thôi, em giải thích vậy. Em đi tìm việc ở
Bắc Kinh. Công việc thì tìm được rồi, nhưng em ghét khí hậu phương bắc, vừa khô
lại có bão cát, nên quay về đây. Em nói đủ rõ ràng chưa?”

Lộ Phi nhìn cô, ánh mắt
sắc bén đến mức khác hẳn ngày thường, còn Tân Thần không hề trốn tránh, cũng
nhìn trả lại anh, ánh mắt ấy không chút xao động. Hồi lâu sau, Lộ Phi thở dài,
“Tiểu Thần, tại sao lại thế? Đã gặp nhau cũng không chịu gọi anh”.

Sắc mặt Tân Thần vụt tái
nhợt. Mãi rồi cô mới cười, nụ cười lạnh nhạt và xa cách, “Đúng là kỳ tích. Cách
ba năm rồi mà bỗng nhớ đến chuyện em và anh từng gặp nhau. Nhưng đã là chuyện
quá khứ rồi, có nhắc cũng chẳng ý nghĩ gì”.

“Mặt em bị che hết, anh
thực sự không nhận ra. Nếu không đọc blog của Nghiêm Húc Quân, chắc anh mãi mãi
cũng không biết em đã đến Bắc Kinh tìm anh. Cho dù em chỉ gọi tên anh thì mọi
thứ đã khác. Những lời ấm ức trước kia, thật sự quan trọng thế sao?”.

“Rất tốt, vậy xem như em
từ trước tới nay vẫn ấm ức là được”. Tân Thần quay người bỏ đi. Lộ Phi túm lấy
cánh tay cô, kéo lại.

“Tiểu Thần, lúc đó anh
và Nhược Lịch chỉ là bạn bè bình thường”.

“Không cần giải thích.
Chúng ta đã xa nhau quá lâu, em đã có không chỉ một người bạn trai, anh có bạn
bè bình thường, bạn gái hay vợ chưa cưới cũng hoàn toàn bình thường”. Tân Thần
lạnh nhạt

“Anh đáng bị trừng phạt,
Tiểu Thần. Nhưng em cũng không nên lặng lẽ bỏ đi một mình như thế để trừng phạt
anh”.

Mắt Tân Thần hơi nheo
lại, ánh lên vẻ giễu cợt, “Anh nhất định phải bắt ép em thừa nhận chút hèn mọn
của mình hay sao, Lộ Phi? Vậy thì được, em chạy đến tìm anh, còn hiểu lầm tình
bạn trong sáng của anh và người khác một cách bệnh hoạn, sau đó từ bỏ công việc
đã tìm được, len lén bỏ về nhà. Không chỉ thế, nghe thấy anh về nước, em đã bỏ
chạy. Lần này chạy càng thảm hơn, suýt nữa mất mạng bên ngoài. Kịch bản này đủ
thú vị đủ sến, hơn nữa còn kịch quá mức nữa rồi chứ?”

Chưa đợi cô nói xong, Lộ
Phi dang tay ôm chặt lấy cô. Sức anh rất mạnh, cô không kịp phòng bị đã bị cuốn
vào vòng tay của anh. Một tay anh ôm chặt cô, tay kia ấn đầu cô vào ngực. Tư
thế đó là động tác quen thuộc mà trước kia anh hay ôm cô. Giọng anh khàn khan
đau khổ vang lên, “Đừng nói nữa, Tiểu Thần. Tất cả đều tại anh, anh không về
nước tìm em ngay sau khi có được tấm bằng, khiến em bị tổn thương”.

Mặt Tân Thần áp vào ngực
anh, cách một làn áo có thể cảm nhận rõ sự chuyển động mạnh mẽ ở đó. Cô thất
thần. Ký ức ngày cũ ào đến như thủy triều, dội từ trái tim lên đầu ngón tay gây
ra một cảm giác tê dại, khiến cô bỗng dưng không còn sức chống cự nữa, đành mềm
nhũn tựa vào người anh.

Thế nhưng tràn ngập
trong không khí là hỗn hợp mùi nước cạo râu, mùi hương nhẹ nhàng của sữa tắm.
Đó là mùi vị quen thuộc của người đàn ông chín chắn, không phải là vòng tay của
chàng trai mà cô quen thuộc và cam tâm say đắm thời niên thiếu. Ý thức được
điều đó, cô nở nụ cười, cố ngẩng lên nhìn anh. Tay anh vẫn ôm sau gáy cô, ngón
tay lùa vào mái tóc giữ chặt lấy cô.

Mấy năm nay hai người
lần đầu gần nhau như thế, trong đôi mắt sâu thẳm của anh chứa rất nhiều tình
cảm phức tạp – đau khổ, thương xót, bất lực – rất sâu sắc, khiến cô không thể
nào giữ vẻ mỉa mai được nữa. Nụ cười giống như chiếc lá rách tươm bị gió thổi
bay khỏi cành, dần dà biến mất khỏi gương mặt cô.

“Xin lỗi, Lộ Phi, em đã
quên anh xưa nay vẫn thích ôm trách nhiệm vào người. Hiện giờ em rất thích hài
hước, thích nói đùa những câu mà không buồn cười tí nào. Đừng tin là thật”. Cô
bình thản nói, “Không như anh nghĩ đâu. Em thừa nhận đã đến tìm anh, vì biết
lúc đó anh cũng đang ở Bắc Kinh nên muốn gặp anh. Đến khi đã nhìn thấy anh thật
rồi thì em thấy hơi ngại ngùng, bỗng ý thức ra, chúng ta đã chia tay nhau từ
lầu, mấy năm không gặp , cũng đã xem như người xa lạ. Mọi người đều có cuộc
sống riêng. Em không có quyền sau khi đã nói không cần gặp nhau, lại ngang
bướng đi làm khách không mời trong cuộc đời người khác, thế là em đã bỏ về. Chỉ
đơn giản thế thôi. Trước kia không nói chẳng qua là không muốn khiến sự việc
phức tạp thêm”.

Lộ Phi nhìn cô thật sâu.
Dưới ánh đèn, gương mặt cô gầy gầy, cằm nhọn, đã mất nét mũm mĩm thời thiếu nữ,
không còn vẻ tràn căng đầy sức sống như quả đào vừa chín tới nữa. Giọng cô
trong trẻo dịu dàng, rất bình thản, không hề có vẻ gì bực bội. Lộ Phi chỉ thấy
nỗi đau trong lòng càng chất chồng, ngón tay giữ sau gáy cô của anh bất giác
xiết chặt. Cô cảm nhận được áp lực bỗng gia tăng thêm từ những ngón tay thon
dài ấy, nhưng vẫn chỉ đứng đó bất động.

“Em không muốn nhắc đến
chuyện đó thì thôi, Tiểu Thần”. Anh khẽ nói.

Anh hiểu rõ, câu trả lời
rõ ràng của cô có vẻ như là điều tất nhiên, thực ra cô đang trốn tranh, đang
lấp liếm qua loa.

Đứng trong bão cát Bắc
Kinh mấy tiếng liền không nhúc nhích, giũ im lặng lúc đối mặt với anh và Kỷ
Nhược Lịch, một mình rời khỏi Bắc Kinh quay về nhà, lại trốn tránh anh và đi
thám hiểm một mình, tất nhiên không phải đơn giản là giận dỗi hay ấm ức, mà
chắc là đã bỏ cuộc. Anh có rất nhiều câu hỏi giữ lại trong lòng: Một mình em
đứng đó nghĩ những gì? Em thật sự đã thất vọng anh hay sao? Hôm đó em cúi xuống
viết gì trên xe anh? Cuối cùng em đã xóa sạch anh trong trái tim rồi ư? Nhưng
anh hiểu rõ mình không có quyền hỏi gì thêm, càng không nhẫn tâm đụng vào vết
thương có lẽ đã khép miệng của cô.

Tân Thần có vẻ nhẹ nhõm,
tựa như hài lòng vì đã nói hết mọi chuyện. Cô nhẹ nhàng thoát ra khỏi vòng tay
anh, lùi xuống cách một khoảng, “Chúng ta đã nói rồi, đừng nhắc lại chuyện cũ
nữa, đặc biệt là đừng kéo em vào vướng mắc tình cảm của anh và vợ chưa cưới. Em
e rằng tính khí mình không được tốt, sợ sẽ không có kiên nhẫn giải thích mãi
với người khác”.

“Không có gì cần em phải
giải thích, phiền phức anh gây ra thì anh sẽ dọn dẹp hết”.

Tân Thần gật gù, “Vậy
thì tốt. Muộn rồi, em về trước đây. Tạm biệt”.

Không đợi cô quay đi, Lộ
Phi đưa tay ra ngăn cô lại, “Đợi anh có thể đối diện được với em, Tiểu Thần,
chúng ta hãy

Tân Thần mở to mắt nhìn
anh. Một lúc sau cô mới mỉm cười lịch sự, “Đó không phải là một đề nghị hay
đâu, Lộ Phi. Em đã nói đừng nhắc đến chuyện cũ”.

“Những chuyện em không
muốn nhắc, em hứa sẽ không truy hỏi ngọn nguồn nữa”.

“Nhưng bắt đầu lại từ
đầu ư, chúng ta có thể xem như trước kia chưa từng quen biết, chưa từng xảy ra
chuyện gì, bắt đầu lại như chưa có chuyện gì hay sao?”. Cô nhún vai, “Không, Lộ
Phi, chắc hẳn anh vẫn không có gì thay đổi, vẫn như trước kia, nhưng em đã
không còn diễn vai thiếu nữ ngây thơ được nữa”.

“Em nghĩ anh có bệnh yêu
trẻ con, thích những cô bé à? Người anh yêu là em, Tiểu Thần, em của trước kia,
em của bây giờ, chỉ là em”.

Tân Thần hơi sững sờ,
ngón tay xách túi thức ăn bất giác nắm chặt lại. Cô nhớ rõ, trước kia khi họ ở
bên nhau, chàng trai trưởng thành hơn tuổi kia chưa bao giờ nói “yêu”. Anh chỉ
nhìn cô chăm chú và bảo vệ cô đầy yêu thương, còn cô lúc đó tràn đầy tự tin,
thản nhiên hưởng thụ sự dịu dàng ấy, không cần tìm kiếm lời nói nào để khẳng
định những thứ cô có được. Và hôm nay khi mọi thứ đã thay đổi, lại đối mặt với
một lời tỏ tình muộn màng, móng tay cô vô thức bấm sâu vào lòng bàn tay.

Lộ Phi nói tiếp: “Xưa
nay anh luôn quá trầm tĩnh, dè dặt với tình cảm của mình, cứ nghĩ rằng có một
số lời không cần phải nói ra. Nếu không phải năm mười lăm tuổi em hôn anh, anh
không biết cả đời này sẽ bỏ lỡ mất điều gì. Bây giờ anh cũng không có tư cách
yêu cầu gì hơn ở em, anh chỉ muốn xin em cho anh một cơ hội”.

“Có lẽ anh không yêu trẻ
con, nhưng với em, anh thực sự chỉ dừng lại ở năm mười lăm tuổi”. Tân Thần lại
nheo mắt cười, “Đúng thế, lúc đó em điên cuồng thật. Chỉ cần em thích, em sẽ
không hề do dự mà cho rằng người khác cũng có cảm nhận giống mình. Em không hối
hận vì đã điên như thế, nhưng anh không thể cứ nghĩ em luôn sống mãi ở tuổi
mười lăm được. Năm nay em đã hai mươi lăm rồi, Lộ Phi, em đã yêu đến mấy lần,
thậm chí đã có lần tính đến hôn nhân với người ta. Chúng ta đã bảy năm không
gặp, lần ở Bắc Kinh không tính. Bây giờ anh lại nói tiếng yêu với em, em chỉ có
thể cảm ơn và xin lỗi, tình yêu của em không mạnh mẽ như thế, không chịu nổi
thử thách khoảng cách và thời gian. Hơn nữa anh cũng nên nhớ rằng, có một điểm
em chưa bao giờ thay đổi, đó là vẫn không có thói quen đứng ở chỗ cũ chờ người
khác quay

“Tiểu Thần, nhìn anh bây
giờ – một người đàn ông gần ba mươi, luôn yêu thương một cô gái nhưng lại đánh
mất cô ấy, đồng thời phụ một người khác, khiến cuộc sống của mình và người khác
đều trở nên thảm hại. Em nghĩ anh có điên đến mức yêu cầu em đứng ở một chỗ đợi
anh không?”

Tân Thần chăm chú nhìn
anh. Những đường nét gương mặt vẫn rất thanh tú, gương mặt rất đẹp của anh đã
có nét chín chắn chững chạc, cắm lún phún râu xanh. Cô không thể nào nhập gương
mặt ấy và chàng trai như ngọc trong ký ức làm một, chỉ có thể mỉm cười, “Anh
khiến anh thấy có lỗi, làm bản thân anh rối loạn, thậm chí còn hủy bỏ hôn ước
để bù đắp cho em. Nhưng em không nghĩ là anh cần phải cảm thấy hổ thẹn, càng
không cho rằng em cần được bù đắp. Anh đối xử với vợ chưa cưới của anh như thế
có được xem là công bằng hay không cũng chẳng liên quan đến em, nhưng lấy một
phần tình cảm mà em không cần để bù đắp cho em, đối với em không thể gọi là
công bằng được”.

“Hổ thẹn? Anh thừa nhận
là có, nhưng em không nghĩ là tình cảm anh dành cho em chỉ là chút hổ thẹn đơn
giản thế thôi sao?”. Lộ Phi nhìn cô, khẽ nói, “Đừng vội kết luận tình cảm của
anh, Tiểu Thần, cũng đừng vội cự tuyệt anh, cho anh chút thời gian”.

Tân Thần cười khàn,
“Đừng đòi thời gian ở em, Lộ Phi, em không cho được. Kiến nghị của anh không
hấp dẫn được em. Em ngần này tuổi rồi cũng không phải là sống lãng phí, không còn
là một cô bé cần túm lấy một người để cầu mong có được cảm giác an toàn nữa.
Bây giờ yêu đương với ai đó, cái em cần là niềm vui. Đối với anh, cảm giác này
quá nặng nề, em gánh không nổi, hay thôi bỏ đi”.

Lộ Phi nắm tay cô, gỡ
từng ngón tay đang co chặt của cô ra, cầm lấy túi đồ ăn, nhìn chăm chú vào tay
cô, vẫn mảnh dẻ như xưa, nhưng lòng bàn tay có vài vết móng tay hình trăng
khuyết bấn sâu vào. Anh đưa tay cô lên môi hôn nhẹ, “Cho dù điều em cần là gì,
anh sẽ cố gắng hết sức để cho em. Nếu sau khi anh cô gắng mà vẫn không được yêu
cầu của em, em có thể từ chối anh. Bất cứ lúc nào, bất cứ lý do gì, anh cũng
chấp nhận”.

“Lúc nãy em đã nói, sau
khi em trưởng thành rồi không còn bắt bản thân làm khách không mời trong cuộc
đời người khác nữa. Đồng thời, em cũng không mong có vị khách không mời nào
xuất hiện trong cuộc sống của em”. Tân Thần rút tay lại, nói với vẻ mệt mỏi và
bất lực, “Quyết định của anh, em không quản được. Nhưng em có thể nói rõ với
anh rằng, em sẽ không vì anh mà thay đổi kế hoạch. Anh muốn thế nào thì, xin
lỗi, đó là chuyện của anh

Lúc Lộ Phi gõ cửa bước
vào, trông anh có vẻ rất nặng nề. Tân Địch vốn đã có rất nhiều câu hỏi, nhưng
thấy anh như thế cũng chỉ thờ dài, “Thần Tử làm thêm ở Hoa viên Tử Nguyệt vẫn
chưa về. Nó đến Bắc Kinh tìm anh mà anh không biết sao?”

“Anh không nhận ra cô
ấy”. Lộ Phi trầm tư một lúc rồi nói ngắn gọn.

Tân Địch nhớ lại tấm ảnh
trên blog của Nghiêm Húc Quân, nhất thời không nói được gì. Bắc Kinh năm nào
vào cuối tháng ba cũng tổ chức trình diễn thời trang và tuần lễ thời trang lớn.
Từ năm hai đại học đến khi đi làm rồi, năm nào cô cũng đi, cũng gặp bão cát vài
ba lần. Trên đường phố đâu đâu cũng thấy đất cát, mọi người đều che rất kín,
mang khẩu trang và kính râm, nói như cô bé phòng thiết kế Tác Mỹ trước khi ra ngoài
đã soi gương vẻ xót xa thì là thế này: Mẹ ruột cũng chưa chắc nhận ra con gái
là em đây. Khách sạn của họ ở phía trước là một cổng gió. Lúc ra ngoài đợi xe
taxi, cô với vóc người nhỏ bé đã không kịp phòng bị, bị gió thổi dính chặt vào
tường. Đồng nghiệp đứng bên cạnh cười như điên, sau đó bịt miệng im thin tít,
thì ra trong miệng đầy cát là cát.

Nếu tấm ảnh che kín mặt
ấy không được post lên blog của Nghiêm Húc Quân, cô cũng không nhận ra Tân
Thần. Buổi chiều cô gọi điện cho Lộ Phi xong, lập tức gọi cho Nghiêm Húc Quân
để hỏi tội, “Lão Nghiêm, ba năm trước rõ ràng là em cũng đi công tác ở Bắc
Kinh. Chúng ta hầu như ngày nào cũng gặp mặt nhau ở triển lãm và tuần lễ thời
trang, sao anh không nói em biết là Thần Tử cũng đến Bắc Kinh?”

Nghiêm Húc Quân rõ ý cô
nói rồi cứ kêu oan, “Tân Thần không cho anh nói. Cô ấy vừa đến đã đi phỏng vấn
suốt, nói nhất định phải tìm cho được việc làm mới nói với em. Ai ngờ tìm được
việc rồi lại bất ngờ đòi về, còn bắt anh không được nói chuyện cô ấy từng đến
Bắc Kinh nữa”.

Tân Địch nghẹn lời. Tất
nhiên cô biết sự cứng đầu âm thầm sau vẻ phóng khoáng thường ngày của Tân Thần.
Nghiêm Húc Quân thở dài, “Nói thật với em, Tân Địch, lúc đó anh muốn giữ cô ấy
lại, đã tỏ tình cả rồi. Anh thích cô ấy, mong cô ấy làm bạn gái anh, ở lại Bắc
Kinh, anh nhất định sẽ yêu quý cô ấy thật nhiều. Nhưng cô ấy chỉ lắc đầu, nói
rằng cô ấy không thể tùy tiện lợi dụng chân tình của người khác”.

Cúp máy rồi, Tân Địch
thấy tâm trạng không được tốt lắm. Đới Duy Phàm gọi đến bảo đưa cô đi ăn, cũng
bị cô bực tức từ chối

Lộ Phi chỉ ngồi một lúc
rồi đi. Tân Địch biết chắc anh sẽ đến đợi Tân Thần nên không giữ lại, “Bây giờ
em không dám chắc là tìm blog của Nghiêm Húc Quân ba năm trước cho anh xem là
có đúng hay không. Rất rõ ràng là Thần Tử không muốn người khác nhắc đến chuyện
này”.

loading...

Lộ Phi thẫn thờ, “Anh
biết. Nhưng điều anh cần không phải là sự tha thứ của cô ấy. Một mình cô ấy đã
gánh vác quá lâu, dù thế nào đi nữa thì cũng đến lượt anh rồi”.

Tân Địch nhìn anh xuống
lầu, bóng dáng cao thẳng ngày nào toát lên vẻ cô đơn, chỉ có thể biết rằng,
tình cảm vướng mắc phức tạp đối với người khác có nghĩa gì thì cô không biết,
nhưng đối với cô thì thực sự là nên tránh càng xa càng tốt.

Cô tắm rửa rồi thay quần
áo ngủ, dùng lò vi sóng làm bỏng ngô, rót nửa ly vang rồi cuộn người trên sofa
xem lần lược từng buổi trình diễn thời trang. Bảng vẽ đặt ngay trên đầu gối,
bút chì nắm trong tay, lúc nào có cảm hứng sẽ vẽ ngay. Đó là tiết mục thường
xuyên vào cuối tuần, cô luôn cảm thấy như thế rất thoải mái, còn nhẹ nhõm thư
giãn hơn bất kỳ cuộc hẹn hò nào.

Tân Thần lấy chìa khóa
mở cửa vào nhà, đưa túi đồ cho Tân Địch. Cô hoan hô một tiếng rối lấy chiếc
bánh crepes ra ăn lấy ăn để, “Chị thích ăn bánh nhà này nhất đấy, nhưng cứ lười
đi mua. Ôi, nhìn em có vẻ mệt mỏi quá, Lão Nghiêm kia có phải là bắt làm việc
quá đáng không?”

“Cũng ổn. Anh ấy nhận
nhiều hợp đồng nên phải tranh thủ. Mấy hôm nay chụp xong phần ở Hoa viên Tứ
Nguyệt là vào studio làm rồi.” Tân Thần ngồi xuống cạnh cô, cũng cầm lấy bánh
lên ăn, “Em cũng không cần đi theo cả ngày nữa”.

Tân Địch xoay cây bút
trong tay, nhìn bản vẽ cô vừa tiện tay phác thảo. Gương mặt trong đó vẫn là Tân
Thần, mày mắt xinh đẹp đầy sức sống. Cô vẽ gương mặt này đã rất thuần thục,
không cần phí công suy nghĩ nữa. Lúc này ngắm Tân Thần nên cạnh bình thản đến
độ như thể không có cảm xúc, cô lại thấy hơi ngờ vực – người cô vẽ thật cự là
Tân Thần sao? Là Tân Thần mười sáu tuổi mà cô luôn cho là trẻ trung không ai
sánh bằng, hay là một hình bóng hư ảo sống trong tưởng tượng của cô về thời trẻ
ngang bướng cố chấp?

“Đang nghĩ gì thế? Xem
biểu diễn thời trang mà không tập trung, lại cứ nhìn em”. Tân Thần đã quen làm
người mẫu cho chị họ, hoàn toàn không sợ ánh mắt dò xét

Đúng là không chút xao
động. Tân Địch thở dài chịu thua, đành quay nhìn ti vi, bỗng cười lớn, ra hiệu
cho Tân Thần. Trên màn hình là cảnh cuối của buổi biểu diễn, một ông già gầy
guộc vận áo đen đeo kính râm đang ôm bên này khoác bên kia để ra chào cảm ơn.
Tân Thần không hiểu lắm về thời trang, tất nhiên không biết đó là ai.

“Karl Lagefeld, mệnh
danh là Julius Ceasar trong giới thời trang. Hơn sáu mươi tuổi rồi, nghe nói
mất mười ba tháng để giảm bốn mươi ký. Bây giờ ông ta đang mặc y phục mà các
chàng trai trẻ thích nhất, Dior Homme. Trang phục nhãn hiệu ấy chỉ thích hợp
cho vóc dáng cột điện thôi”.

“Chị còn bảo em tự ngược
đãi mình khi đi thám hiểm, theo em thấy thì ông già ấy mới gọi là hành hạ bản
thân”.

“Ừ, nhìn ông ta rồi nhìn
chúng ta, giống như ăn bỏng ngô uống rượu vang, sắp ngủ rồi còn ăn bánh tart
trứng và crepes, bỗng cảm thấy sung sướng quá”.

Tân Thần liếm vụn bánh
trên tay, thừa nhận chị mình nói có lý, “Đúng rồi, em luôn cho rằng nếu yêu cầu
không cao thì niềm vui không khó tìm lắm. Chỉ cần không cố ý làm khó mình, thì
phần trăm cuộc đời mình thành bi kịch sẽ rất thấp”.

“Nhưng nếu không yêu cầu
cao thì liệu có bỏ lỡ những người và việc đáng được chuyên tâm không?”

“Dù sao càng lớn thì
càng biết, chuyên tâm không phải là việc dễ dàng. Nếu đã không làm được thì hà
tất phải để tâm đến chuyện bỏ lỡ? Em không lo chuyện đó”. Cô đứng lên vặn
người, “Đi tắm đây”.

“Thần Tử…”

Tân Thần cúi xuống nhìn,
nhưng cô không biết phải nói gì.

Tân Thần chợt hiểu ra,
cười nói: “Vậy là, chị cũng xem blog của Nghiêm Húc Quân rồi sao? Hình như chỉ
còn mình em là người trong cuộc chưa xem thôi. Thoí quen tự sướng và khoa
trương của anh ấy không biết đã viết em thê thảm thế nào. Chết thật!”

“Cũng tạm, viết về em,
anh ta cũng khá kiềm chế. Thần Tử, chuyện đi Bắc Kinh tại sao không nói cho chị
biết?”

“Thực ra bây giờ nói
cũng chẳng có gì, chỉ vì sự tự tôn thôi”. Tân Thần nói nhẹ nhõm, “Vốn dĩ chỉ
muốn tìm được việc rồi sẽ nói mọi người biết, về sau ê mặt quay về, tất nhiên
không cần phải nói nữa”.

Tân Địch nhìn cô, cũng
cười, “Biết không, Thần Tử? Có lúc chị nghĩ, nếu em không nói thì gần như chị
cũng chẳng cần hỏi gì. Đối với bất kỳ vấn đề nào, em cũng có một câu trả lời có
sẵn, vô cùng lưu loát”.

Tân Thần ngẩn người, sờ
mặt mình, “Em lại không đỏ mặt, sợ thật. Em thề có trời làm chứng, Địch Tử, em
không có ý lấp liếm qua loa với chị”.

“Chị hiểu chị hiểu, không
phải em lấp liếm với chị, nhưng chị thật sự hơi nghi ngờ là em đang lấp liếm
với chính bản thân em”.

Tân Thần đứng tại chỗ,
nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi cười khổ sở, “Phải, kể ra thì em cũng không rõ là em
thật sự không quan tâm, hay là cứ giả vờ mãi rồi đến bản thân cũng bị dự dỗ cho
qua nữa”.

Tân Địch không chịu nổi
bộ dạng kiểm điểm của cô em mình, gương mặt xinh đẹp toát lên vẻ bất lực và
chịu đựng, đành khoát tay chịu thua, “Thôi, thôi, em đi tắm đi. Rồi ngủ sớm.
Ngày mai chị được nghỉ nhưng em thì vẫn bị Nghiêm Húc Quân bóc lột”.

“Đúng rồi, Địch Tử, em
không ở đây lâu đâu, sao chị còn mất công đi mua giường mới?”

Trước kia thỉnh thoảng
cô ở lại đây, đều kê hai chiếc ghế sofa trong phòng làm việc lại thành giường,
nhưng tối qua lần đầu đến đã phát hiện ra bên trong có một chiếc giường sắt mới
tinh, trên chiếc nệm cao su là bộ ga gối tuyền một màu kem. Tân Địch hôm qua về
muộn nên cô cũng không hỏi.

Tân Địch cười đáp:
“Không phải chị mua đâu”.

Tân Thần hôm qua dọn dẹp
nhà xong rồi đi làm, thiết bị máy tính, quần áo và chiếc ghế đều do Lộ Phi đưa
đến nhà Tân Địch. Tất nhiên cô cũng không ngốc đến mức hỏi xem là ai mua, chỉ
lắc đầu rồi đi lấy quần áo ngủ.

Di động của Tân Địch reo
vang. Cô cầm lên xem, Đới Duy Phàm gọi đến, cô uể oải nghe máy, “A lô, chào anh”.

“Ngủ chưa? Ra ban công
đi”.

Tân Địch cầm di động
thắc mắc ra bình cung nhỏ. Cô ở lầu hai, cúi đầu xuống, chỉ thấy Đới Duy Phàm
dựa vào xe đậu trong khu nhà, ngước lên nhìn cô. Cô thừa nhận rằng dưới ánh
trăng như nước, người đàn ông cao lớn kia nhìn lên rất đẹp trai, “Anh làm trò
gì thế? Muộn thế này không ngủ còn chạy đến đây làm gì?”

“Xuống đây, anh đưa em
đi hóng gió”.

“Em đã thay áo ngủ định
đi ngủ rồi”.

“Thấy rồi. Mặc kiểu áo
trẻ con thế kia, thật không hợp với thân phận nhà thiết kế tí nào”.

Tân Địch không nhịn được
cười. Dáng người cô nhỏ nhắn, bộ váy ngủ cô đang mặc là mua lúc đi công tác ở
Hồng Kông, mặc kệ lời chọc ghẹo của đồng nghiệp, cô đến quầy quần áo thiếu nhi
của một nhãn hiệu nào đó để mua. Tuy là áo hai dây nhưng kiểu dáng trẻ con, màu
hồng nhạt, lại thêm hình vẽ hoa hồng cô thích, chẳng thể gọi là gợi cảm chút
nào, mà đúng là trẻ con vô cùng. “Em mặc thấy vui là được mà”.

“Được thôi, anh nhìn
cũng thấy vui”, Đới Duy Phàm cười nói, “Xuống đây đi, không cần thay quần áo.
Chúng ta đi lòng vòng. Anh đảm bảo sẽ đưa em về nhà an toàn”.

Giọng anh hơi kéo dài,
đang cô ý nhịn cười nhưng lại có vẻ dụ dỗ. Ban ngày Tân Địch vừa hạ quyết tâm
không lằng nhằng với anh, giờ lại thấy lung lay. Cô có phần khinh bỉ mình,
nhưng lại nghĩ, ủa, trong một đêm bực bội thế này, đóng cửa đi dạo, tại sao lại
từ chối? Suy nghĩ đó vừa xuất hiện, cô không khỏi đỏ mặt, nhưng vẫn không thể
mặc kệ anh được, “Vâng, đợi em một lát”.

Cô vẫn về phòng, khoác
thêm một chiếc áo dài bằng lụa trắng bên ngoài, nói với Tân Thần: “Chị mang
chìa khoa. Em ngủ trước đi, đừng chờ”.

Tân Thần cười gật đầu.
Tân Địch mang sandal rồi xuống dưới, lên xe Đới Duy Phàm. Anh khởi động xe chạy
đi, nghiêng đầu sang nhìn thấy sắc mặt cô đỏ ửng, đôi mắt sáng long lanh nhìn
thẳng phía trước. Vốn dĩ anh đã chuẩn bị tinh thần đến dỗ dành cô, nhưng lúc
này tâm trạng cô có vẻ khá tốt, hoàn toàn không còn sự bực bội lúc nghe điện
thoại ban chiều nữa.

“Nghĩ gì thế?”

“Trước kia em ấn tượng
nhất là một lần ra ngoài vào đêm khuya, là năm mười tám tuổi”. Tân Địch hạ cửa
kính xuống, nghiêng đầu dựa vào ghế để gió thổi, “Bố mẹ em đi công tác. Chú đưa
em và Thần Tử đi ăn khuya, lúc đó em mới biết, thì ra ban đêm có rất nhiều
người không ngủ lại đi lang thang ngoài đường”.

Đó là buổi đêm khiến cô
nhớ nhiều nhất. Mười tám tuổi rồi mà lần đầu cô mới phát hiện ra, thành phố này
hoàn toàn không máy móc như mẹ cô sắp xếp – sau mười một giờ mọi người đều tắt
đèn lên giường bay thẳng vào giấc mộng. Nơi mà Tân Khai Vũ đưa hai chị em cô
đến rất huyên náo. Đâu đâu cũng đầy ắp tiếng người, mọi người ngồi chen vào
nhau tán chuyện bằng đủ thứ giọng, thỉnh thoảng còn có những cô gái bán hoa,
những nghệ nhân hát xướng chen vào để kiếm tiền. Trong không khí tràn ngập mùi
thơm cay nồng kích thích. Lúc đó ăn gì thì cô không nhớ rõ, chỉ biết sau khi về
nhà mà vẫn còn háo hứng, đầu óc váng vất nằm trên giường lăn lộn mãi vẫn không
tài nào ngủ được.

Lên đai học rồi được tự
do hơn, cô cũng đi ăn khuya cùng bạn học. Nhưng cô không yêu thích các món ăn
dầu mỡ và không gian tạp nham đó, sau khi không còn cảm giác mới lạ hiếu kỳ ban
đầu, cô cũng lười chẳng buồn đi nữa.

Bây giờ hai mươi tám
tuổi, cô chỉ tự do phóng khoáng trong thiết kế, còn thì vẫn sống cuộc sống tuần
tự chán ngắt. Trước kia bị mẹ cô quản thúc quá chặt, đến nỗi ra ngoài đi mua gói
muối ở tiệm tạp hóa gần đó cũng phải thay quần áo chỉnh tề, sau này dù đã sống
một mình nhưng cũng đã thành thói quen, không còn hứng thú phòng túng nữa. Đây
vẫn là lần đầu khi màn đêm buông xuống, cô mặc áo ngủ để hẹn hò với một người
đàn ông, nghĩ tới đó, nhịp tim cô lại nhanh hơn.

Đới Duy Phàm tự do tự
tại đã quen nên cảm thấy tức cười, “Xem ra nhà em dạy dỗ đúng là nghiêm khắc
quá”. Ý ngầm trong đó là gì thì Tân Địch hiểu rõ, cô liếc xéo anh một cái. Anh
đành nói tiếp, “Rất tốt. Con gái như thế sẽ tốt hơn. Anh ngại nhất là những cô
bé điên cuồng”.

Tân Địch hừ một tiếng,
chẳng buồn nhắc nhở anh. Theo như cô nhớ thì bạn gái trước kia của anh rất
nhiều người thuộc dạng “điên cuồng”, có người tỏ tình với anh mà không được đáp
trả. Trong đếm vắng tĩnh mịch, chiếc xe phóng trên đường lớn, gió đêm mát mẻ
thốc vào, mọi phiền não dường như đều bay theo gió, càng không cần nhắc đến chủ
đề làm mất hứng người khác như thế.

“Muốn đi đâu?”

“Không biết. Cứ đi thẳng
tiếp đi, được không?”

Đới Duy Phàm cười, “Vậy
anh ra thẳng đường cao tố ngoại ô. Kiểu này giống chạy trốn quá”.

“Được lắm, trăng thanh
gió mát, không lạnh không nóng, đúng là kiểu thời tiết thích hợp cho việc chạy
trốn”. Cô bắt đầu có những suy nghĩ nghịch ngợm, “Anh nghĩ chúng ta chạy trốn
đi đâu thì ổn?”

“Đâu cũng được, chỉ cần
là với em”. Đới Duy Phàm trả lời rất thoải mái.

Tân Địch dựa vào lưng
ghế cười to, “Nếu anh suy nghĩ một chút rồi nói thì có vẻ chân thành hơn nhiều,
nhưng anh đáp mà không cần nghĩ ngợi tí nào. Em thay đổi suy nghĩ rồi. Đừng ra
đường cao tốc, chúng ta ra bờ sông dạo đi. Gió sông rất dễ chịu”.

Đới Duy Phàm dừng xe ở
công viên bên sông cuối thành phố, hai người xuống xe. Ở đây vô cùng yên tĩnh,
xung quanh không một bóng người, gió sông thổi phần phật khiến chiếc áo trên
người Tân Địch tung bay. Đới Duy Phàm ôm lấy cô từ phía sau, “Anh cũng hơi có
suy nghĩ một chút, hình như sau mỗi lần hôn em, em sẽ ngoan ngoãn hơn”.

Không đợi cô liên tiếng,
đôi môi nóng bỏng của anh đã áp vào cổ cô. Tiếp đó là những nụ hôn dày đặc. Cô
không nhớ đã xoay người lại trong vòng tay anh thế nào, càng không nhớ cánh tay
cô đã vòng qua eo anh, cuồng nhiệt đáp trả lại thế nào nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: