truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 15:Khi đã vượt qua dòng nước xiết"> 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thiếu nữ ấy bỗng già đi
chỉ trong ngày hôm đó, sự ngây thơ, kiều diễm, tình yêu không hề do dự của cô…
đều bị chìm lấp trong gió bụi thời gian.

Album này của Tác Mỹ
chưa được chụp đã được dân trong nghề quan tâm. Nghiêm Húc Quân – người cầm máy
– vài năm nay đã nổi tiếng như cồn, được ca ngợi là nhiếp ảnh gia thời trang
nhạy bén nhất trong nước, người mẫu được mời đến đã đoạt giải thưởng lớn vào
năm ngoái, ký hợp đồng với công ty quản lý nổi tiếng ở Bắc Kinh, tuy vẫn chưa
được liệt vào hàng siêu mẫu, nhưng rất có tiềm năng.

Nghiêm Húc Quân đang rất
nổi tiếng nên nắm trong tay rất nhiều hợp đồng, ngày hôm sau bắt đầu chụp thử
cho người mẫu. Anh ta yêu cầu Tân Thần tham dự toàn bộ quá trình chụp, trên cơ
bản là vừa chụp ảnh vừa xử lý hậu kỳ. Tân Thần lúc đó cũng không bận nhiều việc
nên tất nhiên cũng đồng ý.

Khu dân cư cô ở, hàng
xóm vẫn bàn tán tin tức, có điều đã không còn ầm ĩ như lúc đầu. Mấy khu nhà
ngoài rìa phía đông vì thuộc quyền quản lý của khu nhà ở cộng đồng diện tích
nhỏ nên điều kiện sống rất tệ hại. Khi tin tức phá dỡ vừa lan ra, trình tự bồi
thường cho các hộ dân sống ở đó được khởi động với tốc độ khiến mọi người phải
kinh ngạc, tiến hành cực kỳ thuận lợi, rất nhiều người chọn ngay cách cầm tiên
và dọn đi. Nhìn những chiếc xe vận tải của các công ty chuyển nhà ra vào liên
tục, những hộ dân có quyền sở hữu nhà đất đều cảm thấy ngứa ngáy không yên.

Và công ty phá dỡ cũng
tỏ ra rất kiên định, không hề có bất kỳ phản ứng nào với những tin tức nho nhỏ
bị tiết lộ dán trên bảng thông báo, mà ngay từ thời gian đầu đã phái đội thi
công vào, bắt đầu làm việc bằng những cách thủ công, đồng thời phá bỏ nhà để xe
bỏ hoang của một đơn vị phá sản nằm giữa các tòa nhà, tiếp tục di dời mấy khu
nhà khác nữa. Trong chớp mắt bụi bay mù mịt, tiếng đập phá ầm ầm đinh tai nhức
óc vang suốt ngày đêm.

Cuộc chiến tâm lý như
thế rất có hiệu quả, trong những hộ dân đã từng kêu gọi đòi cùng nhau bảo vệ
quyền lợi của mình đã có những dự định khác nhau, đội nhóm chưa hình thành đã
tan rã, một số hộ không chịu nổi đã bắt đầu lặng lẽ chuyển đi.

Mỗi buổi trưa Tân Thần
đều ra ngoài, buổi tối về nhà, không tham gia bàn tán với hàng xóm, cũng không
nghe ngóng điều gì, chỉ đợi chính sách phá dỡ chính thức tiếp theo được b hành.

Hôm đó Tân Địch tan sở
xong đến xem nơi chụp ảnh. Buổi tối ăn cơm xong, Đới Duy Phàm lái xe đưa hai
chị em về nhà. Đến con phố nơi Tân Thần ở, chỉ thấy hai bên đường chất đầy đồ
đạc phá bỏ, đồng thời có một hàng rào chắn, nước bẩn chảy lan tràn, một nhóm
công nhân đang tập trung uống rượu, bên cạnh còn mở một quán karaoke lộ thiên,
rất náo nhiệt. Tân Địch kinh ngạc, “Bắt đầu phá bỏ rồi, làm sao ở được nữa?
Thần Tử, em dọn đến chỗ chị đi”.

Đới Duy Phàm cũng nói:
“Tân Thần, tôi thấy hay là cô cứ dọn đi trước đã. Bây giờ an ninh ở đây chắc
chắn không được tốt lắm đâu”.

Tân Thần cười nói: “Em
còn phải xử lý đồ đạc trong nhà. Cứ đợi xem sao đã”. Cô chào tạm biệt họ rồi
một mình đi vào trong.

Tân Địch biết rằng Tân
Thần không hề muốn làm phiền người khác, đặc biệt là bà Lý Hinh luôn thành kiến
với Tân Thần, nên tất nhiên cô sẽ né tránh, bố Tân Địch gọi cô đến ăn cơm, cô
mới chịu đến. Sau khi về nhà rồi, Tân Địch gọi điện cho bố, báo cáo tình hình
lộn xộn ở khu nhà Tân Thần. Tân Khai Minh quả nhiên cuống lên, gọi ngay cho Tân
Thần, bắt cô phải dọn đến chỗ Tân Địch ngay lập tức.

Tân Thần cười bảo: “Bác
ơi, không nghiêm trọng thế đâu, mọi người vẫn sống bình thường mà”.

“Con gái con đứa ở một
mình phải có ý thức tự vệ chứ, không thể nào sánh với người ta sống chung một
nhà được. Đặc biệt là công việc con gần đây lúc nào cũng về nhà muộn, nếu có
việc gì xảy ra thì bác phải ăn nói thế nào với bố con đây? Chẳng lẽ con bắt bác
tối nào cũng phải đón con à?”

“Không cần ạ”. Tân Thần
đành chịu thua, “Ngay mai con dọn dẹp đồ đạc rồi đến ở chỗ Tân Địch ngay”.

Tân Thần thuộc phái hành
động, đã nhận lời bác rồi thì vừa buông điện thoại xuống, cô đã bắt đầu suy
nghĩ xem phải thu dọn đồ đạc thế nào. Những thứ khác thì dễ, nhưng đám hoa kia
thì lại khiến cô đau đầu. Cho dù là loại thực vật sống một năm, dù sao vẫn đang
cuối hạ, phát triển tươi tốt, chắc chắn không nỡ vứt đó, chứ đừng nói là có rất
nhiều những giống cây lâu năm và cây thân gỗ. Cô nghĩ đi nghĩ lại rồi lên lập
topic trên diễn đàn du lịch, viết rõ tên những loài hoa mình trồng và cả những
tấm ảnh cô chụp lúc rảnh rỗi lên trên đó, lại viết thêm rằng mình thường xuyên
chăm sóc hàng ngày, vì phải dọn nhà nên muốn nhường lại cho những người yêu
hoa, các bạn hẹn thời gian đến lấy.

Post xong topic, cô mở
folder âm nhạc trong máy tính, vặn volume thật lớn, sau đó vào phòng ngủ bắt
đầu dọn dẹp. Cô đóng gói đồ dùng đi dã ngoại và quần áo trước, định hôm sau sẽ
gọi chuyển phát nhanh gửi đến Côn Minh nơi bố cô ở. Quần áo của cô đa phần là
kiểu thể thao gọn nhẹ, dọn dẹp rất tiện, tủ quần áo nhanh chóng rỗng không,
trong góc tủ, một chiếc túi vải đỏ đậm lọt vào mắt cô.

Lúc đó bài hát máy tình
đang phát ra là Bridge Over Troubled Water của Simon & Garfunkel. Tiếng hát
bay vào phòng ngủ, Tân Thần dựa vào tủ quần áo ngồi xuống, đặt chiếc túi lên
đầu gối, lặng lẽ nghe tiếng hát dịu dàng pha chút đau thương lãng đãng trôi xa.

“Khi em cảm thấy bé nhỏ,
cảm thấy mệt mỏi, khi nước mắt hoen mi, anh sẽ ở bên cạnh và lau nước mắt cho
em. Khi cuộc sống khó nhọc, bạn bè rời xa, khi em vượt qua dòng nước xiết, anh
sẽ hóa thân thành cây cầu, để em không còn sợ hãi. Khi em đi trên phố, ánh nắng
tràn trề, khi xung quanh đau khổ ập đến, bóng tối bao phủ, anh sẽ cổ vũ em,
khiến em không còn đau khổ. Khi em vượt qua dòng nước xiết, anh sẽ hóa thân
thành cây cầu, để em không còn sợ hãi. Khi em vượt qua dòng nước xiết, anh sẽ
hóa thân thành cây cầu, để em không còn sợ hãi. Phía trước lấp lánh ánh mai,
tiến về phía trước. Ngày tháng và mộng tưởng đã hòa vào nhau, em cần bạn bè,
anh sẽ luôn ở bên cạnh. Khi em vượt qua dòng nước xiết, anh sẽ hóa thân thành
cây cầu, để em được ngủ yên lành. Khi em vượt qua dòng nước xiết, anh sẽ hóa
thân thành cây cầu, để em được ngủ yên lành…”

Đó là lới bài hát do Lý
Ngao dịch mà Tân Thần tìm thấy trên mạng, có thêm chút ý vị so với những lời
dịch khác. Lần đầu nghe cô đã thấy rung động, đồng thời sưu tập rất nhiều bản
khác nhau, bao gồm Miêu Vương, Đặng Lệ Quân, Whitney Houston và buổi biểu diễn
của đoàn Đức Giáo Hoàng, nhưng so ra thì, bản cô thích nhất là bản đầu tiên mà
ca sĩ không hát vì yêu thích. Nghe nói sau khi thu âm bài hát xong, hai người
đã chia tay, nguyên nhân thì mọi người vẫn đang bàn tán, một trong số đó nói là
Simon không thích Garfunkel diễn xướng bài hát này theo phong cách Phúc m, đồng
thời từ chối hòa giọng với Garfunkel. Mà chính vì phong cách mang theo vẻ dịu
dàng ấm áp ấy khiến Tân Thần nghe bài này mãi không thấy chán.

Ngón tay cô vuốt ve
những quân cờ tướng qua làn túi, mỗi một quân cờ bên trong cô đã từng chà xát
nhiều lần, thuộc từng đường nét, hoa văn của nó, bao gồm một vết sứt nhỏ trên
một con tượng đen.

Lộ Phi đi rồi, Tân Thần
nhận được giấy báo thi của mình. Cô đi với tâm trạng héo hon ủ rũ, thành tích
vô cùng bình thường, vào học ngành thiết kế đồ họa của một trường đại học vô
danh mới thành lập. Cô tìm thấy thành phố anh đi trên một tấm bản đồ trong sách
đại lý, ngón tay chậm rãi trượt từ nơi mình sống, xuyên qua đại lục, vượt qua
đại dương, dừng lại ở địa danh mà trước kia không hề có ý nghĩa gì với cô.

Một khoảng cách bao la
vô tận như thế làm sao vượt qua?

Tân Thần không thể nào
trả lời, đành gấp sách lại, quyết định không nghĩ đến vấn đề đó nữa.

Nhập học xong Tân Thần
chuyển vào trường ở, cuối tuần cũng chẳng thiết về nhà. Đến mùa thu đột nhiên
nhiệt độ hạ thấp, cô lạnh đến run bắn chân tay, mới bất đắc dĩ về nhà lấy quần
áo. Mở cửa nhà đã khóa gần hai tháng, nhìn căn phòng lạnh lẽo và bụi bặm, một
giọng nói bỗng văng vẳng bên tai cô.

“Một cô gái như em, dọn
dẹp nhà cửa một tí mất công lắm à?”

Đó là câu Lộ Phi trách
móc cô sau khi đặt chân đến đây lần đầu tiên. Cô không quan tâm lắm, nhưng về
sau cũng bắt đầu dọn dẹp, và trở thành thói quen. Không phải vì đột nhiên có sở
thích sạch sẽ, mà vì thích sự dịu dàng và hài lòng hiện lên trong mắt chàng
trai hơi có bệnh sạch sẽ ấy.

Thế nhưng anh cũng vẫn
đi xa.

Tân Thần vào phòng ngủ
lấy quần áo, nhìn thấy ngay túi đựng bộ cờ tướng ấy, cô tiện tay cầm nó ra
phòng khách, bày sẵn rồi di chuyển nó. Trong cơn giận đột ngột bùng phát, cô
bất thần lật đổ bàn cờ, những quân cờ rơi vãi đầy đất. Nhưng tức giận một mình
thì cũng chỉ có mình thu dọn tàn cuộc. Một lúc sau cô nhặt từng quân cờ lên,
phát hiện ra một quân cờ đen đã bị sứt mất một góc.

Vuốt vết sứt nho nhỏ đó,
cô để mặc nước mắt cố kìm nén đã lâu, khóc to thất thanh. Lần gào khóc như trẻ
con ấy không phải là lần đầu, nhưng chắc là lần cuối cùng. Cô cứ khóc đến khi
mệt mỏi nằm co quắp trên ghế sofa và thiếp đi, chìm vào cơn mơ kinh khủng ấy.
Lại bị nhốt trong hành lang tối đen, loạng choạng vấp ngã, thỉnh thoảng hụt
chân, đụng phải những vật cứng không tên, không nhìn rõ tầng lầu, cứ lên lên
xuống xuống mà không tìm ra nhà mình. Đáng sợ hơn là, biết rõ là mơ nhưng không
cách nào thoát ra được. Khi choàng tỉnh, cô đã mồ hôi đầm đìa, gần như kiệt
sức.

Cố gắng ngồi dậy, rót
một ly nước cho mình, cô tự nhủ, không thể như thế mãi, sau này không còn đôi
tay nào ôm mày thoát khỏi giấc mơ nữa, thế thì mày chỉ có thể dựa vào chính bản
thân thôi.

Không ai hóa thân thành
cây cầu, mày cũng bắt buộc phải lội qua dòng nước xiết, đi tìm một đêm an giấc.
Tân Thần bắt đầu thích ứng với cuộc sống không có Lộ Phi.

Chỉ là trong hoảng loạn
khi vật vã thoát ra khỏi cơn ác mộng, trong những giây phút cô đơn không thể
kiềm chế nổi để đi tìm chút hơi ấm trong hồi ức, cô đã từng mở chiếc túi ấy vô
số lần, bày bàn cờ ra để tự chơi với mình.

Cuối cùng vẫn là thời
gian đã giúp cô. Cô càng lúc càng bình thản, có thể thản nhiên vào nhà mình,
thản nhiên đối mặt với hồi ức, thản nhiên chờ đợi cơn bóng đè tan biến, thản
nhiên để một chàng trai khác nắm lấy tay mình.

Cho dù không còn anh
nữa, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục.

Di động reo vang, Tân
Thần rất cảm kích âm thanh đó đã đánh thức cô ra khỏi sự thất thần bất ngờ. Cô
đặt túi xuống, ngồi phắt dậy, rồi ra ngoài nghe điện thoại. Lạc Thanh gọi, cậu
bảo hai hôm nữa sẽ về Mỹ, hôm nay đi gặp bạn bè cũ. Cậu cười nói: “Ngày mai có
cần tôi đến giúp chị dọn nhà không?”

“Cậu cũng thấy topic đó
rồi à? Tất nhiên là cần, có việc cần cậu giúp sức đây. Không biết ngày mai có
ai đến nhận hoa tôi trồng không nhỉ”.

“Chị không đọc comment
à? Mau lên mà xem, náo nhiệt lắm”.

Tân Thần ngồi trước máy
tính F5 cho topic của mình, cô ngạc nhiên. Trước tiên là có vài người khen hoa
đẹp, hoặc giúp đẩy topic lên trên, tiếp đó có một ID tên Road nói rằng muốn
nhận tất cả cây cối mà Hợp Hoan trồng, đồng thời đảm bảo sẽ chăm sóc chúng thất
tốt. Sau đó là một vài người bạn thân quen đã nói đùa – trong đó tất nhiên là
có cả Bruce – có người làm động tác ôm ngực đau khổ bảo đã chậm một bước; có
người bảo bạn Road đăng ký nickname chỉ để bình luận lần này, hẳn nhiên đã yêu
thầm chủ topic từ lâu; có người phân tích Hợp Hoan có phải là có những người
ngưỡng mộ âm thầm được dịp ra trận, đồng thời liệt kê những ứng cử viên. Tân
Thần dở khóc dở cười, lại nhìn thời gian Road bình luận, quả nhiên chỉ sau khi
cô post bài vài phút mà thôi.

“Ủa, chị đang nghe
Scarborough Fair, bài hát lâu lắm rồi

“Ừ”. Máy đang phát bản
Scarborough Fair mà Simon & Garfunkel hát chung với nhau từ thời kỳ đầu,
cũng là bài mà cô rất thích, tiếng hát hoàn hảo như tiếng tiêu trời có một sức
mạnh khiến người nghe thấy bình lặng. Tân Thần ngân nga theo: “Are you going to
Scarborough Fair. Parsley, sage, rosemary and thyme, remember me to one who
lives there, tell to him make a cambric shirt…”. Sau đó cười nói. “Rau thơm, cỏ
đuôi chồn, cây mê điệt và húng tây. Có lẽ tương lai sau này, tôi sẽ có một vườn
hoa, nhất định sẽ trồng những loại cây ấy”.

Lâm Lạc Thanh cười. “Sẽ
có ngày đó mà. Này, đừng nói với tôi là chị không đoán ra Road là ai nhé”.

Tân Thần cũng cười, “Hoa
có người nhận là được, là ai cũng chẳng sao. Tôi không đoán làm gì”.

Bỏ máy xuống, cô dựa
lưng vao ghế, nhìn quanh ngôi nhà, nghĩ, thực sự là thế, ai cũng không quan
trọng.

Hôm sau Lâm Lạc Thanh
đến giúp Tân Thần từ sớm, đóng gói tất cả sách và tài liệu cô đã chuẩn bị sẵn.
Giá sách trống rỗng, Tân Thần gọi người thu mua gom đồ điện gia dụng cũ ở dưới
lầu, thỏa thuận xong giá tiền rồi bắt đầu bảo họ dỡ bỏ máy điều hòa, bình nước
nóng, dọn máy giặt, tủ lạnh, giá sách, bàn làm việc, tủ quần áo đi hết.

Lúc sau cô lại gọi mấy
nhà hàng xóm thân quen dưới lầu, bảo họ rằng mình sắp dọn đi, có rất nhiều thứ
không dùng đến, mời họ xem nếu dùng được thứ nào thì cứ lấy đi. Cô ở đây từ đó
đến nay, những người hàng xóm ấy đa phần đều là đồng nghiệp hoặc người quen của
bố cô và ông bà nội, gần như đã chăm sóc cô trưởng thành, quan hệ rất tốt, sau
vài câu khách sáo liền bắt đầu chọn thứ mình cần dùng. Rất nhanh, nồi cơm điện,
bình đun nước bằng điện, lò vi sóng, đèn bàn, ghế, chăn nhung, chăn điện, thảm
len, thảm điện và các vật dụng khác, họ đều lấy mang xuống dưới.

Lâm Lạc Thanh đứng một
bên nhanh nhẹn dọn dẹp dây điện, đóng gói máy tính, máy scan và máy in của cô
lại, chỉ chiếc túi máu đỏ đậm đặt ở góc tường. “Trong đó là gì thế? Định đóng
gói hay đem tặng?”

Lộ Phi xuất hiện ở cửa.
Người ra kẻ vào và khung cảnh ồn ào khiến anh hơi bất ngờ. Anh dừng chân, đứng
ở bậc thềm cửa.

Anh cũng thấy ngay chiếc
túi ấy, rồi ngẩn người. Đương nhiên anh vẫn nhớ đó là thứ do anh mang đến. Anh
từng dạy Tân Thần chơi cờ trong căn nhà ấy. Đang định lên tiếng thì anh nghe
Tân Thần chậm rãi nói: “Bác Lã, trong chiếc túi ấy là bộ cờ tướng quốc tế, bác
mang về nhà cho cháu nội chơi đi”.

Ông Lã đồng ý, nhặt
chiếc túi và mấy vật dụng khác rồi đi qua Lộ Phi để ra ngoài.

Lúc đó nhân viên của
công ty chuyển phát nhanh cũng đến, đi vào trong, lấy thùng giấy cô cần gửi đên
Côn Minh cho bố, bảo cô điền địa chỉ vào. Những công nhân dỡ hết máy điều hòa
ra, nhấc lên và đi chen giữa vào họ, đặt ngoài hành lang.

Tân Thần quay người,
nhìn Lộ Phi, nhất thời không biết phải nói gì. Giữa bầu không khí ồn ào hỗn
loạn, Lộ Phi nhìn Tân Thần với vẻ mặt không chút cảm xúc, ngừng một lúc rồi
nói: “Xin lỗi, lát nữa anh sẽ lên sau”.

Anh vội vã quay người bỏ
đi. Lâm Lạc Thanh nhìn Tân Thần vẻ khó hiểu, “Vẻ mặt hai người đều kỳ quặc như
nhau”.

“Thế à?” Tân Thần hơi
mỉm cười, rồi lập tức cúi đầu chăm chú điền vào hóa đơn chuyển phát nhanh và
nộp phí. Sau đó người thu lại hàng điện máy cũ thanh toán với cô. Cuối cùng họ
đã đi hết, Lộ Phi lại xuất hiện. Anh đảo mặt nhìn căn nhà trống hoác, tỏ ra
bình tĩnh.

“Anh đã gọi nhân công
lên. Ngoài hoa ra cò có thứ gì cần chuyển không? Hôm nay anh lái chiếc Pickup
đến”.

“Tôi đoán không sai,
Road quả nhiên là anh. Pickup thì tốt quá. Tôi thấy có vẻ như Hợp Hoan chắc là
không định mang nhiều đồ đạc theo đâu”.

Tân Thần lùi lại ngồi
xuống chiếc ghế xếp, “Thứ này là đồ vật duy nhất trong nhà tôi được Địch Tử
khen, khá là thoải mái. Tôi định đem tặng chị ấy. Còn những thứ khác đều không
cần”.

Lâm Lạc Thanh cười nói,
“Có chút khoái cảm nào khi tẩu tán hết tài sản không?”

Tân Thần cười lớn, “Chắc
là có, vô tư đi đến không vướng bận, tốt biết bao”.

“Anh thích chiếc ghế xếp
này, em tặng anh nhé. Thần Tử không để tâm đâu”.

Lộ Phi mỉm cười, “Không
cần. Để ở chỗ em rất tốt, rất hợp với sofa”.

Tân Địch đành thừa nhận,
sau khi Lộ Phi đưa đồ đạc của Tân Thần đến, nhìn anh có vẻ rất trầm lắng, dường
như không phải đang thèm muốn chiếc ghế ấy. Cô thực sự không biết nghĩ gì nên
lấy chai rượu vang mang từ Pháp về, rót nửa ly cho anh.

Lộ Phi thấy buồn cười,
“Em xem anh là ma men à, Tiểu Địch?”

“Chưa thấy anh say bao
giờ. Tật của anh là quá kiềm chế. Uống đi uống đi, dù sao em cũng không an ủi
người khác được, chỉ có chiêu này thôi”. Tân Địch cũng rót cho mình nửa ly,
“Tuần sau em đi New York. Thần Tử sau này ở chỗ em. Có điều thấy nó xử lý sạch
sẽ như thế chắc là lấy tiền xong rồi sẽ đi ngay. Có giữ nó lại được hay không
thì phải nhờ cậy anh rồi”.

Lộ Phi ngắm rượu vang
trong ly, nhưng lại nói sang chuyện khác, “Lát nữa anh gọi điện cho người bạn ở
New York để cậu ta ra đến sân bay đón em”. Tân Địch nghĩ, vị hôn thê cũ vẫn
chưa đi, anh cũng không thể làm gì, đành thầm thở dài, “Không cần đầu. A Ken cũng
đến đó, anh ta rất thông thuộc”.

Lộ Phi uống rượu vẫn rất
tiết chế, uống được nửa ly rồi, anh dựa vào ghế sofa, hai chân lười biếng duỗi
dài, khép hờ mặt, nút áo trên cùng của chiếc áo sơ mi màu trắng gạo mở ra, ống
tay xắn lên, hoàn toàn không giống dáng vẻ chỉnh tề mà Tân Địch đã nhìn quen,
mà toát ra một vẻ uể oải mệt mỏi, lại thêm gương mặt gầy có nét u uất nên nhìn
càng thâm trầm.

Nếu không phải vì thấy
anh đang đau lòng vì người yêu có vòng tay khác, Tân Địch sẽ lên tiếng kiến
nghị anh, sau này hãy thử phong cách ăn mặc ngẫu hứng một tí.

Di dộng đặt trên bàn
uống nước của Lộ Phi lóe sáng, nhưng anh không phản ứng gì, gần như ngủ thiếp
đi. Tân Địch thấy anh mệt mỏi thì định để anh ngủ một lúc, cô cầm di động cứ
lấp lóe mãi không ngừng lên, định tắt đi nhưng phát hiện ra tên trên màn hình
hiển thị là “Nhược Lịch” thì do dự. Cô nghĩ, cô gái đó dù sao cũng đang ở trong
một thành phố xa lạ, những người quen biết cũng chỉ có mình vị hôn phu cũ, Lộ
Phi không nghe điện thoại thì hình như không phải đạo cho lắm. Cô vội vàng đẩy
anh. Lộ Phi mở mắt ra: “Chuyện gì thế, Tiểu Địch?”

“Nghe điện thoại”.

Lộ Phi cầm điện thoại
nhìn một lúc rồi nghe máy, “Ừ,

Không biết bên kia nói
gì mà Lộ Phi khẽ bảo: “Được rồi, em đợi một chút, anh đến ngay”. Anh đứng lên,
“Tiểu Địch, anh đi trước”.

“Này, em không muốn xúc
xiểm gì, nhưng hai người đã chia tay rồi, cứ đưa đẩy thế này, anh muốn làm chị
ấy hiểu lầm là vẫn còn còn cơ hội níu kéo hay sao?”

Sắc mặt Lộ Phi tối lại,
anh lắc đầu, “Cô ấy uống rượu ở quán bar, hình như uống hơi nhiều. Anh phải đến
đón”.

“Anh đợi một lát, em đi
với anh”. Tân Địch hơi nổi giận, cũng đứng phắt dậy, “Rốt cuộc chị ta muốn gì?
Cứ lôi kéo thế này thì có ý nghĩa gì chứ?”

Lộ Phi cười khổ: “Tiểu
Địch, sao em phải quan tâm làm gì cho khổ?”

Tân Địch phớt lờ, đi
thẳng xuống lầu với anh rồi lên xe.

Quán bar tên Bầu Trời
Xanh Lam này do người nước ngoài mở, tọa lạc ở khu tài chính, rất nổi tiếng với
những người ngoại quốc ở thành phố này. Tân Địch và Lộ Phi vào trong, thấy Kỷ
Nhược Lịch ngồi một mình trong góc uống rượu đến đỏ bừng hai má, đôi mắt mơ
màng, đang nói gì đó với một người đàn ông nước ngoài to lớn mặc áo pull màu
đen. Tay người đó đặt trên vai cô, còn cô thì tránh né có vẻ lực bất tòng tâm.

Lộ Phi tiến đến, gạt tay
người đàn ông đó ra, trầm giọng nói mấy câu tiếng anh, người đó lập tức đứng
dậy bỏ đi. Kỷ Nhược Lịch lại nhìn Tân Địch và cười to, “Hài thật, hình như tôi
chỉ gọi điện bảo Lộ Phi đến nhỉ? Chẳng phải cô muốn chứng tỏ mình trong sạch,
không có quan hệ gì với anh ấy sao? Theo sát thế làm gì?”

Tân Địch nghĩ, cho dù
bình thường thục nữ nhã nhặn đến mấy, một khi đã uống nhiều rồi thì sẽ trở nên
thẳng thắn đến trần trụi. Có điều cô không quan tâm, cười nói: “Lúc này chúng
tôi cũng đang ngồi nói chuyện với nhau, đến xem xem có giúp gì được không?”

“Chắc cô sợ tôi mượn
rượu giả điên đeo bám anh ấy chứ gì?”. Kỷ Nhược Lịch vịn bàn đứng lên, lườm cô,
“Nói cho cô biết, cô Tân à, trước kia tôi cũng đã mượn rượu dụ dỗ anh ấy đấy.
Ha ha, anh ấy không mắc bẫy, tôi đoán bây giờ còn chơi chiêu đó thì có lẽ càng
tệ hại hơn”.

Lộ Phi chau đưa tay định
dìu cô, “Nhược Lịch, đi thôi. Anh đưa em về khách sạn”.

Kỷ Nhược Lịch lại đẩy
tay anh ra, động tác rất mạnh nên cơ thể đổ nghiêng về một phía theo quán tính,
loạng choạng mất một lúc. Tân Địch đứng bên đó đành dìu cô ta đứng vũng lại. Kỷ
Nhược Lịch cười khúc khích, dựa vào người cô, thì thào: “Này, chắc cô cũng yêu
Lộ Phi đấy chứ? Vậy cô còn thảm hơn tôi. Người anh ấy yêu là em họ cô, biết
không?”

Tân Địch cười hụt hơi,
hơi đẩy cô ta ra, tránh mùi rượu nồng nặc, “Ừ, tôi biết rồi. Chị đã kể cho tôi
nghe rất nhiều tin kinh thiên động địa, tôi thừa nhận”.

Kỷ Nhược Lịch đang định
nói gì thì bịt miệng, nhăn nhó chạy nhanh vào phòng vệ sinh. Tân Địch nhìn Lộ
Phi, đành đau khổ chạy theo sau. Chưa được mấy bước đã thấy Nghiêm Húc Quân và
Đới Duy Phàm cùng hai cô gái đang ngồi ở một bàn khác, trong đó có một cô gái
mặc áo hai dây đang vòng tay qua Đới Duy Phàm, thủ thỉ gì đó với anh, dáng vẻ
xem chừng rất thân thiết. Nghiêm Húc Quân nhìn thấy Tân Địch trước tiên, vẫy
tay chào cô. Cô liếc một cái, chẳng buồn quan tâm mà đi thẳng vào phòng vệ
sinh. Thấy Kỷ Nhược Lịch đang nôn rất dữ dội rồi đến bồn rửa tay súc miệng, cô
vội rút khăn giấy ra đưa cho cô ta.

Kỷ Nhược Lịch cầm khăn
giấy che mặt rồi khóc thành tiếng. Tân Địch buồn bực nhìn trời, thật sự không
nghĩ ra câu nào để an ủi, đành lẳng lặng đợi cô ta từ từ kiềm chế lại, tiếng
khóc nhỏ dần rồi trở thành tiếng nấc nghẹn.

Tân Địch ngừng một lúc
sau mới nói: “Chị Kỷ à, tôi nói thêm lần nữa với chị vậy, tôi chưa bao giờ yêu
thầm Lộ Phi cả. Có điều lúc nãy tôi lại thấy có người đàn ông ngồi ngoài kia,
mấy hôm trước còn nói muốn ở bên cạnh tôi, mà bây giờ lại đang thì thầm to nhỏ
thân mật với một cô em bốc lửa ăn mặc mát mẻ. Hay là tôi khóc chung với chị
nhé”.

Kỷ Nhược Lịch ngạc nhiên
quay lại, mặt long lanh nhìn cô. Cô khoát tay, “Được thôi, xin lỗi, tôi đang
nói hơi quá đấy. Tôi không khóc nổi, căn bản cũng không định khóc vì anh ta.
Xưa nay tôi không biết an ủi ai cả, chắc chị cũng không cần lời an ủi kém cỏi
của tôi đâu”.

“Cô đang chứng minh rằng
tôi đã quá ngốc, hay là cô quá phóng khoáng ư?”

“Chứng minh được gì chứ?
Có lẽ có thể chứng minh tôi không xem trọng chuyện đó quá thôi. Lần trước hình
như tôi cũng đã nói với chị, tôi không cho rằng tình yêu là chuyện quan trọng
nhấtcuộc đời. Nếu một người đàn ông thậm chí còn không thể khiến tôi vui, thế
thì tôi chẳng nhìn ra mình có gì để phải tốn thời gian cho anh ta. Không phải
vì Lộ Phi là bạn tôi, Tân Thần là em gái tôi mà tôi nói hộ họ. Tôi thực sự nghĩ
rằng, chị lôi kéo thế này thật vô nghĩa.”

“Tôi biết, tôi đang làm
khó bản thân, và cũng làm khó người khác”.

Tân Địch nhún vai, “Làm
Lộ Phi khó xử thì thôi, dù sao cũng đáng đời anh ấy. Nhưng chị có nghĩ rằng,
sớm muộn gì cũng có ngày nỗi hổ thẹn của anh ấy với chị thậm chí sẽ bị mài mòn?”

Kỷ Nhược Lịch hoang mang
nhìn cô, rồi quay lại nhìn mình trong gương. Một lúc sau cô ta nói: “Tôi đã yêu
anh ấy năm năm, chỉ không cam tâm từ bỏ như thế. Tôi muốn xem anh ấy sẽ kiên
trì đến mức nào”.

“Chắc chị cũng giàu có,
bỏ công việc không làm cũng chẳng sao. Nhưng lấy phần lớn thời gian của mình để
chứng minh việc ấy, thật không công bằng với chính chị”.

loading...

Kỷ Nhược Lịch cười đau
khổ, “Phải, nôn xong rồi, hình như tôi cũng thấy hơi không đáng nữa”.

“Đi thôi, chúng ta ra
ngoài. Chị về khách sạn nghỉ ngơi sớm đi”.

Hai người đi ra khỏi
phòng vệ sinh, bất ngờ thấy Đới Duy Phàm đang đi qua đi lại bên ngoài như kiến
bò trên chảo nóng, thấy Tân Địch ra liền vội vã tiến đến, túm lấy cô, “Tân
Địch, em đừng khóc, anh đảm bảo…”

Tân Địch bực bội hất tay
anh ra, “Tôi khóc cái khỉ ấy, Đới Duy Phàm”.

Lúc nãy Đới Duy Phàm
không nhìn thấy Tân Địch, nghe Nghiêm Húc Quân hí hửng nói, mới vội vàng đẩy
Thẩm Tiểu Na ra, cuống quýt chạy đến trước cửa phòng vệ sinh. Nghe bên trong
văng vẳng tiếng khóc, anh đột ngột đần mặt, cứ đảo lòng vòng bên ngoài nghĩ xem
phải giải thích thế nào. Nhưng nhìn lại Tân Địch thấy đôi mắt vẫn sáng rỡ, sắc
mặt như thường, làm gì có vết tích đã khóc đâu, anh đành ngượng ngùng nói: “Lão
Nghiêm nói mệt rồi nên đi thư giãn tí, anh chỉ đi theo cậu ta thôi. Cậu ta có
thể làm chứng anh và cô gái kia không có gì mà. Cô ta xưa nay cứ hơi điên điên
khùng khùng thế đấy”.

Tân Địch khoát tay liên
tục như đuổi kiến, dìu Kỷ Nhược Lịch ra, gặp Lộ Phi rồi ra ngoài, lên xe anh.
Lộ Phi đưa Kỷ Nhược Lịch về khách sạn trước rồi mới đưa cô về nhà.

Tân Địch về nhà, tháy
Tân Thần đã về trước, còn Đới Duy Phàm đang ngồi trên sofa đợi cô. Tân Thần đưa
mắt ra hiệu cho cô rồi vào thư phòng.

Đới Duy Phàm quyết định
hạ mình, “Tân Địch, nghe anh giải thích. Trong quán bar ồn quá. Nhà cô ta cũng
mở công ty thời trang, đang thăm dò anh về chuyện chụp album”.

Tân Địch che miệng ngáp
một cái, “Không cần giải thích đâu. Em biết, hai người rất trong sáng. Nghe nói
có đôi nam nữ đắp chăn bông nằm trên giường mà chỉ trò chuyện thôi mà, huống hồ
là chỉ nói chuyện phiếm trong quán bar. Hôm khác nói tiếp nhé, em buồn ngủ
quá”.

Đới Duy Phàm đành ngượng
ngùng chào ra về, không còn cách nào khác. Anh cảm thấy mình quá oan uổng,
trước kia chưa bao giờ hạ mình như thế, còn cô lại quá thờ ơ hờ hững, nếu không
phải vì cố ý làm ra vẻ lạnh nhạt thì chắc là không quan tâm đến chuyện đó, càng
không quan tâm đến anh, nghĩ đến đó, anh bỗng cảm thấy rất thất bại.

Chiều hôm sau, Tân Địch
đến Hoa viên Tử Nguyệt xem xét tiến độ chụp ảnh, Nghiêm Húc Quân nói ngay: “Tân
Địch, vào xem blog của anh. Anh nhận lời yêu cầu của lão Đới, chứng minh sự
thanh bạch cho cậu ấy”.

Đới Duy Phàm ngại ngùng
đến mức không biết nói gì. Tối hôm trước anh đang rất buồn bực thì Nghiêm Húc
Quân không biết điều lại cứ gọi điện đến. “Lão Đới, tự dưng chạy đi giải thích
thế, có hiệu quả không?” Đới Duy Phàm khó tránh khỏi thẹn quá giận. không đợi
anh nổi điên, Nghiêm Húc Quân đã cười như điên, “Đừng cuống đừng cuống, tôi sẽ
giúp cậu viết mấy dòng chứng minh sự trong sạch, bảo đảm Tân Địch sẽ tin cậu”.

Đới Duy Phàm nhìn thấy
cái gì gọi là “chứng minh sự trong sạch” thì chỉ còn nước trách mình không biết
chọn bạn, đã hỏi thăm sức khỏe tên bạn phá phách không biết bao nhiêu lần. Tân
Địch biết anh ta không viết nổi thứ gì tốt đẹp nên cười toét miệng: “Anh chụp
cho anh ấy mấy tấm ảnh mặc quần lót tiết liệt rồi post lên blog, chắc chắn sẽ
thu hút nhiều người hơn là cái “chứng minh” chết tiệt kia”.

Mọi người xung quanh đều
cười ồ.

Tân Địch về phòng rồi
tiếp tục làm việc. Gần giờ tan sở, cô nhất thời thấy tò mò nên quyết định cứ
vào xem blog của Nghiêm Húc Quân.

Xưa nay Nghiêm Húc Quân
tay không rời máy ảnh, ưa thích dùng ảnh để ghi lại cuộc sống của mình, đã lập
blog từ rất lâu. Nhưng với Tân Địch thì giá trị lớn nhất của blog anh ta chẳng
qua là những tấm ảnh về các mẫu thời trang và các buổi biểu diễn thời trang mà
bình thường người ta không để mắt tới. Nhưng tên ấy thường xuyên bình luận bằng
đủ mọi cảm xúc, khiến hứng thú ghé thăm blog của cô phai nhạt ít nhiều, hơn nữa
ảnh chụp của Nghiêm Húc Quân thì Tân Địch khá thích, nhưng phong cách viết thì
cô đánh giá không cao, không hề có hứng thú với những ghi chép trong blog của
anh ta, thế nên căn bản không lưu lại địa chỉ. Cũng may anh ta hiện giờ đã trở
thành một người nổi tiếng trong giới thời trang nên tìm kiếm blog của anh ta
một lúc là ra ngay.

Blog của Nghiêm Húc Quân
màu sắc rất khiêm nhường và giản dị, nhưng liên kết bạn bè là một dãy những tên
mỹ nữ nổi danh trong giới thời trang Bắc Kinh, khiến người ta nhìn vào đã thấy
hoa mắt choáng vàng. Bài viết ngay trang đầu được viết vào sáng sớm hôm nay,
bắt đầu là tấm ảnh chụp phía ngoài quán bar Sắc Trời Xanh Lam, xử lý màu cơ bản
xanh tối, ánh nến lay động chập chờn, người qua đường hóa thành những bóng hình
trôi dật dờ. Nội dung và hình ảnh của bài viết hoàn toàn không tương xứng, có
một tiêu đề rất buồn cười: Làm sao chứng thực sự trong sạch và tiết liệt của
một người đàn ông?

Cô xem tiếp, chỉ thấy
Nghiêm Húc Quân kể lể rất đáng thương, vẻ như đang thanh minh cho Đới Duy Phàm,
bảo rằng người đẹp nhiệt tình như lửa còn anh chỉ ngồi im không làm gi, thực ra
lại nửa giễu nửa mỉa anh là “chưa kịp xuống sông rửa giày trước, chưa kịp ăn
thịt dê đã khiến thân đầy mùi hôi”, sau đó cảm thán, “Bắt một người đàn ông
chứng thực sự trong sáng của một thằng đàn ông khác thật khó quá, có lẽ phụ nữ
đều cảnh giác với sự phối hợp ăn ý và dung túng giữa đàn ông với nhau. Đặc biệt
là với Sandy, tiếng tăm của tôi không thể bảo là tốt đẹp được, có nói thành
thật cách mấy cũng vô ích, nên lão Đới à, cậu tự lo đi”.

Tân Địch không nhịn được
cười. Cô không hề nghĩ việc hôm qua là quá trầm trọng, nhưng thực sự đã nghĩ
là, hình như không cần thiết phải tiếp tục với Đới Duy Phàm nữa. Người đó không
biết kiềm chế, xưa nay chuyện kêu ong gọi bướm, nếu đi sâu vào tình cảm, sau
này khó tránh khỏi việc phải đối diện với những cảnh như thế – cô lại không hề
có hứng thú với cảnh tranh giành ghen tuông.

Tân Địch đang chuẩn bị
tắt máy tính ra về thì bỗng sực nhớ ra mấy hôm trước, thái độ trốn tránh rất kỳ
quặc của Tân Thần khi nhắc đến chuyện cô đến Bắc Kinh tìm việc làm. Với phong
cách chuyện gì cũng báo cáo tuốt tuồn tuột trên blog của Nghiêm Húc Quân thì
chắc cũng có ghi

Cô vừa tìm kiếm vừa thầm
mắng tên tự sướng Nghiêm Húc Quân, anh ta lưu giữ quá nhiều thứ trong blog.
Cuối cùng cô đã kiên nhẫn tìm ra bài viết hồi cuối tháng ba của ba năm trước,
đọc đến ngẩn ngơ một lúc rồi lấy di động gọi cho Lộ Phi, “Lộ Phi, anh đang ở
đâu?”

Lộ Phi đang sắp xếp tài
liệu trong công ty. Anh đã nộp đơn từ chức nhưng vẫn chưa bàn giao công việc
nên còn trong văn phòng Hạo Thiên. “Anh đang ở văn phòng. Có chuyện gì thế,
Tiểu Địch?”

Tân Địch ngần ngừ, quyết
định cứ kể anh biết, “Anh lên MSN (1)đi. Em gửi địa chỉ blog của Nghiêm Húc
Quân cho, anh xem đi nhé”.

(1) Viết tắt của
Microsoft Network

Lộ Phi nhanh chóng đăng
nhập MSN, click vào đường link mà Tân Địch gửi đến, ngày tháng hiển thị chính
là cuối tháng ba của ba năm trước, quả nhiên có cả thảy khoảng mười bài viết có
liên quan đến Tân Thần. Tiêu đề bài viết đầu tiên là : Tiểu Thần yêu quý đã
đến.

“Bạn gái cũ Tiểu Thần
yêu quý của tôi đã đến Bắc Kinh, tất nhiên cô ấy không thừa nhận tôi là bạn
trai cũ của cô ấy (mặt cười toét miệng). Lúc ăn cơm hễ tôi huênh hoang một tí
là cô ấy lại ung dung nói với các anh em của tôi rằng, cứ để mặc cho anh ấy nói
bậy nói bạ đi, dù sao chí nhiều cũng không ngứa thêm một, hai người bạn trai cũ
tôi cũng không buồn. Cô bé này vẫn thẳng thắn như xưa, ngứa chỗ nào là đánh chỗ
đó”.

Bên dưới là một tấm ảnh
chụp trong phòng, không rộng lắm, có bảy, tám chàng trai, cô gái đang ngồi còng
quanh bàn ăn cơm, trong đó có cả Tân Thần. Cô mặc áo len cao cổ màu hồng nhạt,
tóc buộc gọn phía sau. Trong hơi nóng hừng hực, nụ cười của cô rạng rỡ đáng
yêu.

Một bài sau đó vài ngày
viết: “Tiểu Thần phỏng vấn rất suôn sẻ, tuần sau đi làm. Chúc mừng một người
nữa lại trôi dạt đến Bắc Kinh. Thủ đô vĩ đại, trái tim của Tổ quốc, chúng tôi
đã đến đây! Có điều cô bé ngốc ấy nói không muốn làm người mẫu, lý do lại là:
Đó là nghề của tuổi trẻ, còn cô đã quá già cỗi rồi. Nhìn cô ấy tuy không còn vẻ
trẻ con nhưng vẫn trẻ trung xinh đẹp, tôi đành thở dài, kiểu nói ấy khiến tôi
bó tay thôi”.

Bên dưới là mấy tấm ảnh
chụp trộm: Tân Thần mặc áo vest đen bên ngoài, vừa ra khỏi tòa nhà, gương mặt
xinh đẹp có vẻ nghĩ ngợi, không hề cót mặt vui sướng khi tìm thấy công việc;
một tấm khác đưa tay ra che trước mặt, dường như không muốn để đối phương chụp
trộm.

Xem tiếp bài được viết
vào hôm sau, thời gian là cuối tháng ba, tiêu đề là : Tạm biệt, Tiểu Thần.

“Hôm nay là cuối tuần
nhưng vẫn có việc phải làm. Buổi sáng cùng đi với Tiểu Thần, nhìn cô có vẻ rất
vui, hỏi tôi tuyến xe buýt. Vừa hay nơi chúng tôi định đến đều ở gần khu triển
lãm quốc tế. Cô ấy bảo muốn đến gặp một người bạn trước rồi tìm nhà để ổn định
sau. Mặc tôi chọc ghẹo thế nào, cô bé cũng không chịu nói là bạn gì. Mặc kệ
hắn, tôi mừng cho cô, cho dù nguyên nhân cô ấy ở lại Bắc Kinh không phải vì
tôi. Hy vọng cô luôn vui vẻ như trước kia. Nghĩ như thế, gió cát đầy trời cũng
không còn đáng ghét nữa. Cô bé đánh giá thấp thời tiết ở Bắc Kinh nên không
mang nhiều quần áo. Thấy cô mượn tôi áo khoác để mặc thật buồn cười quá, tiện
tay chụp cho cô một tấm, sau đó vội đi làm.

“Buổi chiều trở về, Tiểu
Thần đã về trước. Cô không mang theo chìa khóa, đang ngồi thẫn thờ trước cửa.
Tôi ngồi xuống cùng, hỏi cô tìm thấy được bạn không. Cô cười, nói tìm được rồi
nhưng chẳng thà không tìm thấy. Lần đầu thấy cô cười thê lương như vậy, tôi
muốn an ủi nhưng cô bất thần nói muốn đi, bắt đầu thu dọn hành lý mà không cho
tôi cơ hội thương lượng. Mặc tôi hỏi thế nào, cô cũng vẫn không nói. Tôi biết
hỏi cũng không được gì, được thôi, người đẹp bao giờ cũng có đặc quyền bướng
bỉnh, đặc biệt là cô ấy”.

“Tôi đưa cô ấy ra ga
tàu. Trên đường cô chẳng nói gì, nhưng liếc nhìn ô cửa sổ bên cô ngồi, tôi biết
cô đã khóc. Không biết người đã khiến cô khóc là ai. Tôi hận vì cô ấy đã đi gặp
người bạn đó. Thời tiết Bắc Kinh vẫn tệ hại như cũ. Ngày mai tôi phải đi chụp
tuần lễ thời trang. Bôn ba như vậy, thân xác không thuộc về mình nữa. Tiểu Thần
về nhà cũng tốt, chí ít cuộc sống ở đó khá nhàn tản, hy vọng cô ấy sống hạnh
phúc”.

“Từ trạm Tây Khách về,
thấy hai tấm ảnh này, bỗng cảm thấy xót xa. Lần đầu chụp ảnh cho cô bé, cô vẫn
còn vô tư lự, cho phép tôi mượn lời người khác để bày tỏ tình cảm: Người trẻ
nào cũng đều sẽ già đi, tuổi thanh xuân của ai có thể không khô cằn.”

Kỷ Nhược Lịch đến, gõ
cửa văn phòng đang mở của anh, nhưng sự chú ý của Lộ Phi đều tập trung vào hai
tấm ảnh bên dưới, căn bản không để tâm đến cô ta.

Tấm ảnh thứ nhất, Tân
Thần mặc một chiếc áo khoác thợ săn dài của nam màu ô liu đ trên đầu đội chiếc
mũ bóng chày màu đen, trên sống mũi là cặp kính râm to tướng, miệng và mũi che
bằng một chiếc khăn màu sắc sặc sỡ rất đặc biệt, khiến cả nửa phần dưới của
gương mặt được che chắn rất kỹ, phía sau là gió cát ngập trời – đó là kiểu ăn
mặc bất đắc dĩ khi ra ngoài của các cô gái trong tình trạng bão cát. Sắc trời u
ám, cô đối mặt với ống kính, bóng dáng trở nên mảnh mai và cô độc, có vẻ rất cô
đơn.

Tấm ảnh khác thoáng nhìn
đã biết là cổng vào của trạm Tây Khách. Dưới ánh đèn, xung quanh Tân Thần là
dòng người ồn ào náo loạn. Cô mặc một chiếc áo khoác thể thao mỏng, không đội
mũ và mang kính, chiếc khăn sặc sỡ kia kéo xuống quấn lỏng lẻo quanh cổ, trong
tay xách một chiếc túi không lớn lắm, đang quay lại vẫy tay. Dưới ánh đèn mờ ảo
không nhìn rõ vẻ mặt của cô.

Tay trái Lộ Phi co chặt
thành nắm đấm, hoàn toàn ngẩn ngơ, Kỷ Nhược Lịch bước vào, “Lộ Phi, thư ký của
chị nói chị họp xong rồi, việc của anh làm xong chưa?”, Lộ Phi không chút phản
ứng.

Kỷ Nhược Lịch nghi ngờ
vòng ra sau anh xem, nhìn thấy ngay hai tấm ảnh đó. Cô lại gần hơn để nhìn kỹ,
sau đó quay sang, chạm phải ánh mắt Lộ Phi.

Họ xác định cùng lúc
rằng, họ đã từng đứng đối diện Tân Thần, rất gần rất gần, thậm chí còn chào
nhau.

Lộ Phi quay về Bắc Kinh
làm việc vào cuối tháng hai năm đó. Lộ Thị giao một ngôi nhà đã được sửa chữa
nằm ở khu vực đẹp cho anh ở, nhưng bên trong trống rỗng, không có vật dụng gia
đình. Không vừa tiếp nhận công việc nên rất bận, đành ở tạm khách sạn gần tòa
nhà văn phòng, định đợi rảnh rỗi sẽ dọn vật dụng cần thiết đến.

Kỷ Nhược Lịch chủ động
bảo sẽ giúp anh mua sắm, còn cười nói: “Em đã nộp mấy bộ hồ sơ, đang đợi thông
báo đi làm nên giờ rất rảnh rỗi. Phụ nữ bẩm sinh hứng thú với việc mua vật dụng
trang trí nhà cửa, em đảm bảo sẽ hợp với ý anh, tuyệt đối không màu mè lòe loẹt
quá đâu”.

Lộ Phi từ chối không
được đành giao chìa khóa cho cô, đồng thời đưa một tấm thẻ tín dụng, bảo cô cứ
quẹt thẻ trả chi phí mua sắm.

Đến cuối tháng ba, Bắc
Kinh đã không còn không khí mùa xuân mà bão cát cứ cuốn đến ngập trời. Bầu trời
biến thành màu vàng đất, trong không khí đâu đâu cũng toàn là bụi cát khiến
người ta nghẹt thở. Kỷ Nhược Lịch là người miền nam, không thích ứng được với
khí hậu oái ăm đó. Cô bị cảm, nhưng vẫn chạy đến cá trung tâm mua sắm để chọn
đồ. Quá trình đó khiến cô tràn ngập niềm vui.

Cuối tuần mà Lộ Phi vẫn
có việc phải làm, đến gần trưa, thì lái xe đến. Kỷ Nhược Lịch đã tới nhà trước,
vừa ho vừa chỉ huy công nhân treo màn cửa. Trong ngôi nhà ba phòng, mọi vật
dụng đã bày biện rất ngăn nắp, đến vật dụng cho giường ngủ cũng đã đầy đủ, quả
nhiên màu sắc rất hài hòa và nhã nhặn, hợp ý anh. Tiễn công nhân đi rồi, Lộ Phi
cảm ơn cô, nhưng cô chỉ cười đáp: “Cho em thỏa sức nghiền một lần. Tốt quá”. Cô
bày biện một món đồ bằng pha lê, bỗng quay lại nhìn Lộ Phi, “Bây giờ nhà anh
đều in dấu của em rồi, xem anh sau này còn đưa cô gái khác đến đây thế nào
được”.

Đây không phải là lần
đầu tiên cô tỏ ý, thế nhưng Lộ Phi không phản ứng gì, chỉ thẫn thờ nhìn ra
ngoài cửa sổ, “Lúc này ở thành phố trước kia anh ở, mùa xuân đã đến rồi”.

Trái tim Kỷ Nhược Lịch
bỗng rung lên. Anh hiếm khi nhắc đến nơi mình từng sống. Vì công việc mà cô
tình cờ gặp bạn học cũ Đinh Hiểu Tình của anh, lúc nhắc đến, anh chỉ đáp qua
loa.

“Bây giờ chắc đã đến mùa
hoa anh đào nở ở trường cũ nổi tiếng của anh rồi. Không biết so với Washington
thì có gì khác không. Muốn đến trường anh ngắm thử quá.

Lộ Phi im lặng rất lâu.
Kỷ Nhược Lịch nhớ hôm ấy Đinh Hiểu Tình cười cười tiết lộ chuyện về Lộ Phi, tim
đập càng nhanh. Đang định nói thì Lộ Phi cười, “Muộn rồi, đi thôi, đi ăn cơm”.

Hai người xuống lầu,
định đi bộ đến quán ăn gần đó. Kỷ Nhược Lịch chỉ một cô gái đứng cạnh chiếc xe
đậu cách đó không xa, nói với vẻ nghi ngại: “Cô gái kia hình như đang đợi ai
đó. Lúc em đến đã thấy đứng đây rồi. Tội nghiệp, gió cát to thế này”.

Lộ Phi chỉ liếc nhìn với
vẻ hờ hững, thấy cô gái kia mặc một chiếc áo khoác dài kiểu nam rộng thùng
thình, tay áo xắn lên, mang một cặp kính râm to tướng, khuôn mặt trùm một chiếc
khăn sặc sỡ, đứng thẳng bất động, hoàn toàn phớt lờ gió cát ngập trời, chiếc mũ
bóng chày và bộ quần áo đã phủ lớp cát mỏng.

Anh đang lơ đãng, vẫn
chìm đắm trong hồi ức của mình. Bây giờ quả thực trường cũ đang là mùa hoa anh
đào nở rộ, những cánh hoa bay lượn và rơi xuống vô số lần trong giấc mơ của
anh, vẫn còn rơi trên tóc và vai cô ấy chăng? Lúc ấy bàn tay gỡ những cánh hoa
cho cô sẽ là của ai?

Anh đã từng đến thủ đô
Nhật Bản công tác vào một mùa xuân năm nào đó. Lúc ấy hoa anh đào phải một tuần
sau mới nở hết, phía đón tiếp đã than thở rằng không đúng lúc, nhưng anh chẳng
cảm thấy tiếc nuối gì. Không có bóng dáng quen thuộc dưới cơn mưa hoa, cho dù
hoa nở đẹp đến mấy, cũng chẳng có ý nghĩa gì với anh cả.

Kỷ Nhược Lịch đi qua cô
gái ấy, có phần bất nhẫn nên do dự một lúc rồi dừng lại dịu giọng nói: “Cô à,
bão cát lớn quá, đứng ngoài này lâu thì không chịu nổi đâu”.

Cô ấy quay lại nhìn, một
lúc sau mới nói bằng giọng khàn khàn trầm đục: “Cám ơn chị, tôi đang đợi một
người”.

“Có thể gọi điện cho anh
ta mà”.

Cô trầm ngâm một lúc rồi
đáp, “Không cần. Chắc tôi không đợi nổi nữa, đứng một lát sẽ đi”.

Một câu trả lời kỳ quặc,
Kỷ Nhược Lịch đành im lặng rồi tiếp tục đi đến quán ăn với Lộ Phi, vừa đi với
nói: “Lát nữa lại đến siêu thị đó, lấp đầy tủ lạnh của anh. Buổi tối em đến
giúp một tay, em nấu ăn ngon lắm”.

“Không cần phiền phức
như thế”.

“Nhân lúc thẻ tín dụng
của anh còn ở chỗ em, em phải tiêu cho xứng mới được”. Kỷ Nhược Lịch cười nói,
đi xa rồi mà vẫn quay lại, nhìn cô gái vẫn còn đứng bất động ở đó, “Lộ Phi, nếu
có một cô gái đợi anh như vậy, anh có cảm động không?”

Lộ Phi sững người, một
giọng nói trong trẻo bỗng văng vẳng bên tai, “Em không đợi ai cả, em không muốn
gặp lại anh nữa”. Anh thẫn thờ nhìn bão cát bay mù mịt. Vẻ thất thần đó Kỷ
Nhược Lịch thấy hết, cô bỗng thấy hối hận. Cô không nén nổi mà thăm dò anh,
nhưng không bao giờ có được đáp án cô cần. Người anh nghĩ đến không phải là
người vẫn ngốc nghếch đợi anh mãi như cô. Cô đành vội vàng chuyển sang chủ đề
khác. Họ ăn cơm xong, Lộ Phi bảo Kỷ Nhược Lịch đợi ở đó, anh đi lấy xe, lại vẫn
thấy cô gái kỳ quặc đó đang cúi xuống đầu xe anh, dùng ngón tay viết gì đó trên
tấm kính chắn bám đầy cát vàng. Anh đứng lại gần đó, “Cô ơi, tôi có giúp gì
được cô không?”

Ngón tay cô khựng lại.
Đứng ở góc của anh có thể thấy thấp thoáng hình như là một dòng chữ số Latin,
bên dưới là nét viết chữ Hán. Cô cúi xuống một lúc rồi đưa tay gạt ngang, xóa
đi những dòng chứ đó và đứng thẳng dậy, “Xin lỗi, buồn chán nên viết bậy thôi”.
Giọng cô khàn khàn rồi vội vã lướt qua anh.

Họ đã từng đối mặt ba
năm trước, thế rồi đi lướt qua nhau.

Lộ Phi cố gắng nhớ lại
cảnh hôm đó, nhưng ngày bình thường, ký ức đã mờ nhạt, như cách một lớp bụi,
bóng dáng ấy không thể nào rõ ràng bằng tấm ảnh trước mặt.

Anh lại xem blog cua
Nghiêm Húc Quân: Người trẻ nào cũng đều sẽ già đi, tuổi thanh xuân của ai có
thể không khô cằn. Thế thì, cô thiếu nữ ấy bỗng già đi chỉ trong ngày hôm đó,
sự ngây thơ, kiều diễm, tình yêu không hề do dự của cô… đều bị chìm lấp trong
gió bụi thời gian.

Còn anh thậm chí không
thể đưa tay ra níu kéo.

Quyết định của anh mãi
mãi chậm hơn một bước, thậm chí không thể quy cho vận mệnh khó đoán. Tử nhỏ đến
lớn, anh chọn con đường mình đi, an bài cuộc sống của mình, quyết định những
thỏa hiệp và kiên trì mà anh phải làm, thế nhưng, anh chưa từng kiên trì vì Tân
Thần.

Kỷ Nhược Lịch nhìn Lộ
Phi, ngần ngại một lúc rồi nói: “Vậy là, cô ấy có đến tìm anh, nhưng lại thấy
chúng ta ở bên cạnh nhau”.

Lộ Phi nghiến chặt răng
không nói. Tất nhiên, trước khi anh về nước đã gửi email cho Tân Địch, báo cho
cô biết địa chỉ anh ở, “Chị anh đã chuẩn bị sẵn nhà và xe rồi. Anh định ở nhờ,
đến văn phòng cũng tiện”. Tân Địch gửi email lại còn than thở,” Hình như cũng
rất gần khu triển lãm quốc tế. Sau này nếu có đi Bắc Kinh xem triển lãm thời
trang nữa thì em có thể tiện đường đến thăm anh”. Thế thì, Tân Thần chí ít cũng
nhìn thấy email này.

Trước kia anh thường
xuyên liên lạc với Tân Địch, báo cáo hành tung cũng là do vẫn còn nuôi một chút
hy vọng, mong rằng Tân Địch sẽ nhắc đến anh với Tân Thần, vậy thì giữa hai
người cũng có thể gọi là có chút liên hệ gián tiếp. Thế nhưng về lại Bắc Kinh,
khoảng cách với Tân Thần chưa quá một nghìn cây số, một mặt vừa tiếp nhận công
việc nên quá bận, mặt khác anh lại thấy ngần ngừ, không biết làm sao đối diện
với Tân Thần lúc đó đã có bạn trai.

Nhưng Tân Thần dũng cảm
hơn anh, cô đã đến Bắc Kinh, đồng thời còn chủ động đến tìm anh. Nhận ra điều
đó, Lộ Phi chỉ thấy tim đập càng dữ dội hơ

Gương mặt cô, giọng nói
cô đã từng bao lâu lờn vờn trong giấc mơ, nhưng khi anh đứng trước mặt cô, nghe
thấy cô nói, mà lại không nhận ra. Tệ hại hơn là, anh cùng một cô gái khác ra
ra vào vào, cứ đi ngang qua cô mà không biết.

Thấy Lộ Phi trầm tư, hồn
phách để tận đẩu đâu, Kỷ Nhược Lịch bỗng nổi giận, sắc giọng nói: “Thế là sao?
Có phải anh muốn quy tội cho em? Em xuất hiện không đúng lúc, phá nát sự tương
phùng của hai người? Cô ta hoàn toàn có thể gọi anh mà! Cứ lẳng lặng đến rồi
lẳng lặng bỏ đi, rốt cuộc cô ta muốn làm gì? Thật buồn nôn! Vốn là mọi người đã
có thể không gặp phải những chuyện thế này. Cùng lắm em sẽ đau lòng vài ngày,
sau đó tự động rút lui thôi, cũng không cần phải yêu mù quáng mấy năm nay, đính
hôn rồi lại hủy hôn”.

Tại sao? Lộ Phi cũng tự
hỏi. Một cô gái xưa nay kiêu ngạo, thấy anh ở cùng người khác nên hiểu lầm ư?
Nhưng cô xưa nay luôn thẳng thắn và bộc trực, không cần thiết phải lặng lẽ bỏ
đi như thế. Hay là cô vẫn nhớ những lời lúc chia tay? Thế là căm hận rồi chủ
động đến tìm, nhưng lại thấy cảnh ấy.

“Hai người đúng là hợp
nhau thật! Hoàn toàn phớt lờ tình cảm của người khác, xem vận mệnh của người
khác thành bối cảnh cho tình yêu của vĩ đại của các người. Đang chơi trò vở
kịch cuộc đời à?” Kỷ Nhược Lịch không kiềm chế nổi bản thân, hét lên giận dữ,
“Hai người chơi được rồi, tại sao còn kéo tôi vào?”

“Em nói thế là không
công bằng với cô ấy. Người kéo em vào chỉ là anh, anh xin lỗi. Không liên quan
gì đến cô ấy”.

Anh nhìn cô, giọng bình
thản, dường như đang nói về một sự thật khô khốc, không toát ra chút sắc thái
tình cảm nào. Tất nhiên, một Lộ Phi trấn tĩnh như thế cô không còn xa lạ gì. Từ
lần đầu gặp nhau, anh đã tỏ ra bình thản kiềm chế, chưa bao giờ dễ dàng biểu lộ
tình cảm. Còn cô thì lại bị thu hút bởi chính thái độ cao ngạo ấy, dần dà rơi
vào lưới tình mà không thể thoát ra được.

Thế mà có dạo cô lại ngỡ
rằng đã đủ thân mật với anh, phá được sự lạnh nhạt của anh rồi. Nhận ra chuyện
đó, trái tim cô bỗng nặng như chì, “Anh đang mỉa mai em à, Lộ Phi. Không ngờ
anh cũng có lúc hà khắc như thế. Anh cũng rõ như em, rằng em cố gắng bám theo
anh mấy năm mới đổi được sự chú ý của anh. Thế nên em càng căm hận cô ta, cô ta
có tư cách gì mà vờ ra vẻ vĩ đại như thế?”

“Em không hiểu cô ấy.
Chưa bao giờ cô ấy vờ vịt gì cả. Anh nghĩ…”. Giọng Lộ Phi chua chát nặng nề,
“Chỉ là cô ấy đã hoàn toàn thất vọng vì anh rồi”.

Lộ Thị xuất hiện ở cửa
văn phòng, thấy hai người vẻ mặt khác thường thì tỏ vẻ thắc mắc. Cô đã hẹn Kỷ
Nhược Lịch và Lộ Phi cùng đi ăn tối, “Chị mới họp xong, đi thôi”.

Lộ Phi đứng lên, “Xin
lỗi, chị, phiền chị ăn cùng Nhược Lịch vậy. Em có chút việc đi trước”. Anh cầm
chìa khóa rồi chẳng nhìn ai, sải bước dài ra khỏi văn phòng.

Kỷ Nhược Lịch thẫn thờ
ngồi xuống ghế của anh, nhìn thẳng vào máy tính đã xuất hiện hình ảnh bảo vệ
màn hình. Lộ Thị thở dài, tiến đến vỗ vai cô, “Nhược Lịch, chị đi họp ở Thâm
Quyến, mẹ chị gọi đến, bảo chị nhất định phải khuyên hai đưa nên nói chuyện với
nhau, đừng tùy tiện chia tay. Chị cũng nhận lời rồi, định quay về hẹn hai đứa
hôm nay đi ăn, nói chuyện nghiêm túc. Nhưng hiện giờ bỗng cảm thấy, cứ níu kéo
thế này thì không công bằng với em”.

Mắt Kỷ Nhược Lịch cay
cay, “Trong tình yêu làm gì có công bằng?”

“Nói cũng phải. Chúng ta
sẽ luôn vì một ai đó mà từ bỏ sự kiên trì của bản thân”. Lộ Thị cũng hơi bần
thần, “Có điều, vẫn không từ bỏ cái tôi là tốt rồi”.

“Chị, chị có vương vấn
tình đầu như thế không?”

Lộ Thị sững người, nhớ
đến trước kia cô đã từng nhớ lại mối tình đầu với một cô bé, còn cô bé ấy kiên
quyết một cách không hề do dự, khiến cô bắt đầu thấy hơi nghi ngại về cuộc sống
của mình trong một thời gian dài.

Nhưng hiện giờ cô chỉ có
thể cười khổ và lắc đầu, “Tình đầu trong tim chị chỉ là một cái bóng mờ nhạt.
Có điều mỗi một người chắc đều sẽ đặc biệt xem trọng một mối tình nào đó trong
vô thức. Không nhất định phải là tình đầu, có lẽ là vì một quảng thời gian, một
hồi ức nào đó có ý nghĩa đặc biệt, có lẽ là do trả giá quá nhiều, về sau không
còn dũng cảm và cơ hội để trả giá nữa”.

“Vâng, anh ấy đã thần
thánh hóa hồi ức ấy lên rồi. So sánh ra thì những thứ khác đều quá nhẹ nên có
thể từ bỏ, cho dù khi chúng em ở bên nhau cũng có những tháng ngày rất vui vẻ”.

Tất nhiên họ cũng có
những hồi ức rất vui vẻ. Ánh mặt dịu dàng lấp lánhLộ Phi hiện ra trước mắt cô,
niềm vui không hề giả tạo, nhưng giờ nghĩ lại thấy vô cùng mỉa mai, mọi niềm
vui như bị phủ một bóng đen. Cô bỗng phát hiện thấy, thật ra có rất nhiều điềm
báo trước, nhưng cô đều cố ý bỏ qua. Tình yêu khiến người ta mù quáng, cô đành
nghĩ một cách chua chát rằng, cô không hề có sự lựa chọn. Nếu cho cô cơ hội,
không biết cô có cam tâm mù quáng tiếp không, hay là tỉnh táo chấp nhận hiện
thực.

“Em là một cô gái rất dễ
gần, Nhược Lịch ạ, lại hết lòng với em chị. Chị không hề nghi ngờ rằng nó và em
ở bên nhau sẽ rất vui vẻ. Nhưng con người đều tham lam, trả giá càng nhiều thì
những thứ muốn có được sẽ càng nhiều. Điều em nghĩ hiện giờ có thể là kết hôn
với nó là được, sớm muộn gì em cũng sẽ nhận ra, thứ mình có được không hề hoàn
chỉnh, sẽ mất cân bằng, sẽ oán hận vì sao mà hôn nhân chỉ dựa vào sự cố gắng và
bảo vệ của em. Nghe lời chị, bỏ đi”.

“Mọi người đều khuyên em
bỏ đi, em có kiên trì thêm thì sao chứ? Hình như chỉ còn lại một con đường là
khóc một trận với chú và dì thôi. Nhưng với sự kiên quyết hiện nay của anh ấy,
nếu em làm thế thật thì đừng nói là quay lại, mà bọn em có lẽ cũng chẳng có cơ
hội gặp lại nhau nữa”. Kỷ Nhược Lịch đưa tay chạm vào con chuột máy tính, nhìn
màn hình bảo vệ biến mât, tấm ảnh lại hiện ra, cô dùng một lúc mới nói, “Em
cũng chán rồi, chị à. Vốn dĩ em còn muốn tranh giành, bây giờ mới thấy hình như
không cần thiết phải phí công nữa. Hy vọng anh ấy sẽ không hối hận, sẽ không
thất vọng”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: