truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 06: Sự ương ngạnh còn giữ lại 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Khi mọi người đã ngỡ
cô không còn ương ngạch nữa thì cô vẫn còn giữ lại một chút, đó
chính là cô chấp giữ lại một phần cuộc sống mình trong thế giới
chỉ còn lại một mình cô.

Tân Thần sợ sự tĩnh
lặng đến bất ngờ thế này. Trong không khí dường như đang trôi nổi
những mảnh hồi ức cũ. Những hồi ức ấy cứ hiện rõ dần trước mặt,
như thể có hình khối, vươn tay ra là chạm được. Cô gần như có thể
cảm nhận được ánh mặt trời oi bức xuyên qua lá dây rậm của cây ngô
đồng Pháp tạo thành những vệt vằn vện, loáng thoa

ng nghe thấy tiếng
cười trong vắt của mình thuở thiếu thời, ngửi thấy mùi hương thanh
toát của hoa hợp hoan. Còn cậu thiếu niên trong ký ức ấy đang nhìn cô
chăm chú, lúc này đang nhập vào làm một đôi mắt sâm thẳm trước mặt,
vẫn đầy ắp quan tâm và dịu dàng như chưa bao giờ bị chia cách bởi
quãng thời gian dài đằng đẵng.

Cô cắn chặt môi để
kéo mình về với thực tại. Từ rất lâu rồi, cô đã học cách cất giấu
hồi ức vào một góc trong sâu thẳm trái tim, không thể dễ dàng giở ra
được.

Tân Thần đã nở nụ
cười hờ hững một cách thành công như ý muốn, tiện tay đặt chiếc
điện thoại vẫn nắm chặt trong tay sang bên, “Anh nói đúng. Dưới kia
quả nhiên đã dán thông báo phá dỡ. Xem ra căn nhà này sắp di dời
thật rồi”.

Lộ Phi không đếm xủa
tới chuyện cô đang chuyển đề tài cuộc nói chuyện, “Em có dự định
gì?

“Có xem sao đã rồi
tính”.

Lộ Phi không định để
mặc cô qua loa cho xong việc, “Em chưa đọc thời hạn trên thông báo à?”.

“Không để tâm”.

“Sắp đàm phán bồi
thường rồi. Lần này nhà thầu là tập đoàn Hạo Thiên. Bọn họ trước
kia đều chỉ mong đạt tiến độ, đã hoàn thành kế hoạch ban đầu, giao
việc phá dỡ lại cho một công ty chuyên nghiệp. Theo anh biết thì cách
làm và khẩu hiệu của mấy công ty phá vỡ trong nước không tốt lắm đây
nhưng tốc độ thì bảo đảm cực kỳ đấy”.

“Chả sao. Em cũng
không định chây lì ra để bám víu. Nếu điều kiện phá vỡ mà đa số
chấp nhận được thì chắc chắn em cũng thế”.

“Sau này em định ở
đâu? Thích gần sông hay gần hồ? Có lẽ những ngôi nhà vườn ở khu gần
ngoại ô thì tiện trồng hoa hơn. Hôm nào anh lái xe đưa em đi”.

Tân Thần lắc đầu,
“Không, em chẳng hứng thú gì với nhà cửa cả. Lấy được tiền bồi
thường rồi thì sẽ đi thử nơi khác xem sao”.

“Đi đâu?”.

“Vẫn chưa nghĩ ra. Có
lẽ sẽ đến một nơi nào đó ấm áp hơn, có hoa nở bốn mùa để sống
tạm một thời gian cũng chưa biết chừng. Dù sao công việc của em làm
ở đây cũng thế cả”.

“Em định rời khỏi đây
khi anh trở về sao?”.

Tân Thần nhìn anh có
vẻ lạ lùng, “Sao anh lại đoán định như vậy? Chuyện đó chẳng có quan
hệ nhân quả gì hết. Anh đã đi nhiều nơi rồi, biết được cảm giác
sống ở xứ khác. Từ nhỏ em đã ở thành phố này, ngoài du lịch ra
thì chưa bao giờ rời xa đây cả, muốn đổi một hoàn cảnh sống khác
chẳng phải là rất bình thường hay sao?”.

“Anh không thể không
liên tưởng như vậy. Lần trước anh về thì em đã đi Tần Lĩnh; lần này
em lại nói đi nơi khác, mà còn không nói là ở đâu?”.

“Chúng ta đã bặt tin
nhau gần bảy năm rồi, ai cũng có cuộc sống riêng. Thật không hiểu anh
nghĩ thế nào nữa. Tại sao anh cứ nhất định phải liên hệ hai chuyện
hoàn toàn không liên quan đến nhau này lại chứ?”.

“Anh và em đều hiểu
rõ, hai chuyện này không phải là không hề có quan hệ gì, đúng không?”
Anh nhìn cô chằm chằm, bình thản hỏi lại. Tân Thần đành quay nhìn đi
nơi khác. Anh lại tiếp, “Tiểu Thần, đừng phủ nhận. Em không hề muốn
nhìn thấy anh nữa. Để trốn tránh, em đã suýt mất mạng trong một
cuộc hành trình không hề có sự chuẩn bị nào, giờ đây em lại quyết
định rời khỏi nơi mình đã sinh sống từ nhỏ”.

“Anh nghĩ nhiều quá
rồi, Lộ Phi. Cuộc sống của em không phải là trách nhiệm của anh”. Tân
Thần gần như buột miệng nói mà không suy nghĩ. Và hai người cũng
đồng thời bàng hoàng.

Một lúc sau. Tân Thần
mới cười mệt mỏi, “Đúng, đó là lời mà anh đã nói với em năm mười
bảy tuổi. Tân Thần, cuộc sống của em rốt cuộc cũng chỉ là chuyện
của em, không phải trách nhiệm của anh. Anh thấy đấy, mỗi một từ em
đều nhớ rõ. Về sau em cũng không còn biến mình thành trách nhiệm
của bất kỳ ai nữa. Thế nên, hãy tiếp tục để em tự sắp xếp cuộc
sống của mình, anh cũng sống cuộc sống của anh, được không?”

Lời từ chối này quá
thẳng thắn. Lộ Phi im lặng. Nhìn gương mặt vẫn xinh đẹp như ngày nào
nhưng lại có nét thê lương và lạnh nhạt, anh cảm thấy tim thắt lại,
“Anh hận chính anh. Tuy tự kiểm điểm thế này không có ý nghĩa gì
cả. Nhưng anh đúng là một thằng ngốc điển hình. Tiểu Thần, anh đã
làm tổn thương em bằng một câu nói tàn nhẫn như thế”.

“Em quên mất là anh
vẫn thích tự dằn vặt mình. Không, Lộ Phi, em không có ý định tính
sổ hoặc trách móc anh, cũng không phải là ấm ức gì cả. Trên thực
tế thì câu nói đó của anh với em cũng như lời vàng ý ngọc vậy,
tuyệt đối không thể nói là làm em tổn thương. Sớm muộn gì em cũng
phải hiểu đạo lý đó, học cách tự chị trách nhiệm với bản thân”. Cô
nghiêng đầu, trên gương mặt lại xuất hiện nụ cười hờ hững, “Được anh
chỉ bảo em điểm này, em rất cảm kích. Nó còn ấm áp nhẹ nhàng hơn
nhiều so với để cho cuộc sống trực tiếp dạy dỗ em”.

Giọng cô bình thản,
nụ cười rất nhẹ nhàng. Lộ phi nhất thời không biết phải nói gì
nữa.

Di động reo vang. Tân
Thần nghe máy, Đới Duy Phàm gọi đến. Anh bảo, Tân Thần là logo mà cô
thiết kế đã được khách hàn xem qua lúc nãy họ tỏ ra khá hài lòng
với phương án hai đồng thời đề nghị nên chỉnh lại màu sắc một chút.
Tân Thần đồng ý, “Được được. Tuy tôi thấy khách hàng này của anh có
thể hơi mù màu nhưng ai có tiền thì là thượng đế thôi. Tôi sẽ chỉnh
lại theo ý ông ta”.

Cô quay lại nhìn ,
cười nói. “Lát nữa em còn có việc bận thật. Chúng ta nói chuyện sau
nhé”.

Cô lại ra lệnh tiễn
khách với anh một cách khách sáo thở dài, “Thứ bảy này anh mời cả
nhà chú Tân dùng cơm, lúc đó anh đến đón em được không?”.

Tân thần nghĩ bác
gái Lý Hinh của cô e rằng không hoan nghênh mình lắm nhưng cũng chẳng
nói gì thêm, “Em liên lạc với bác rồi tính”.

Cửa đóng lại sau lưng
Lộ Phi. Tân Thần đờ đẫn đứng đó, một lúc sau mới vào phòng ngủ.
Phòng ngủ của cô cũng bày biện đơn giản hệt như phòng làm việc bên
ngoài, một chiếc giường phủ ga màu trắng, một chiếc tủ quần áo to,
ngoài ra thì không còn đồ đạc nào khác.

Cô mở tủ quần áo.
Bên trong y phục được xếp rất ngay ngắn chỉnh tề, không chút bừa bộn.
Cô lôi từ góc tủ ra một chiếc túi bằng vải jeans màu đỏ đậm, khoanh
chân ngồi trên sàn nhà rồi mở túi, lấy ra một bộ cờ tướng… chuẩn
bị thi đấu và một bàn cờ tướng quốc tế bằng vải, trải bằng ra
trước mặt mình rồi xếp từng quân cờ lên đó.

“Vương đối vương, hậu
đối hậu, vua đen đứng trên ô trắng, vua trắng đứng trên ô đen. Hậu
trắng đứng trên ô trắng, hậu đen đứng trên ô đen”.

“Hậu là quân cờ có
uy lực lớn nhất trong cờ tướng quốc tế, ngang – dọc – chéo đều đi
được, không hạn chế số ô, nhưng không thể vượt quân cờ khác”.

“Đúng, đó là dịch
chuyển vị trí”.

“Không, không được, như
thế không hợp quy tắc”.

“Lại nhõng nhẽo

Bộ cờ tướng quốc tế
này do Lộ Phi mang đến cho cô vào năm cô mười lăm tuổi. Năm đó Tân Khai
Vũ vẫn phiêu bạt khắp nơi để làm ăn, hiếm khi ở nhà. Lộ Phi thường
xuyên lui tớ dạy thêm cho cô, chơi cờ tướng với cô để giết thời gian.
Giọng nói trầm trầm rất hay của anh dường như vẫn còn đâu đây trong
căn phòng này.

Khi tu sửa cô đã làm
một cuộc thay đổi lớn nhất với kết cấu của căn nhà này, những vật
dụng khi xưa đều đổi hết. Hai chiếc ghế mây cũ kỹ mà họ hay ngồi
ngoài ban công trò chuyện tuy vẫn còn tốt, cô cũng bảo những công nhân
xây dựng dọn đi.

Nhưng cô vẫn giữ lại
bộ cờ tướng quốc tế này.

Cô vẫn nhỡ như in tất
cả quy tắc nhưng lại chơi với bất kỳ ai nữa. Chỉ vào những đêm cô đơn
cô mới lấy ra, lặng lẽ bày cờ, nghe lời chỉ đạo ấy rồi di chuyển
quân cờ, như thể chàng thiếu niên ấy vẫn ngồi trước mặt, nhẫn nại
chỉ dạy cô cách chơi.

“Em sống trong thế
giới của em, có lúc hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của người
khác”. Người bạn trai trước của Tân Thần là Phùng Dĩ An đã từng chỉ
trích cô như thế.

Dù sao cô cũng không
còn là cô bé cứng đầu chỉ im lặng mà phất tay áo bỏ đi nữa, chỉ
cười cười bảo: “Ha, chúng ta công bằng tí đi. Em không hề yêu cầu anh
từ bỏ thế giới của mình, cũng chưa yêu cầu anh quá xem trọng cảm
nhận của em mà”.

“Chúng ta đang yêu nhau
đấy à?”

“Đi dạo, ăn cơm, xem
phim, ôm ấp, lại hôn nữa, không là yêu thì là gì?” Chắc anh không làm
những việc này với người qua ường đấy chứ?”.

“Tât nhiên anh sẽ không
tùy tiện làm những việc này với người nào đó! Nhưng em tỏ ra như
thể em không để tâm xem người đang cùng làm những việc đó là ai”.

“Anh nói như thể em
chẳng có tí yêu cầu nào với đàn ông ấy”. Cô cự nự nhưng rõ ràng là
không thấm tháp vào đâu.

“Yêu cầu của em không
nhắm vào anh. Em chỉ cần một người ưa nhìn và thú vị một tí để ở
cạnh em những khi em không làm việc, không đi chơi, không du lịch, không
ngồi thẫn thờ mà thôi. Nói đến tương lai hình như chỉ là chuyện của
riêng anh, còn em chỉ hoàn toàn chẳng để tâm”.

Cô đành chịu thua,
“Xin lỗi, Em còn tưởng mình gần như đã thành một người tốt rồi chứ,
không ngờ trong mắt anh lại tệ đến mức đó”.

Phùng Dĩ An quay lưng
bỏ đi với vẻ giận dữ mà cô không sao hiểu nổi. Mấy hôm sau anh đến
tìm cô, cô cũng không làm mình làm mẩy, hai người lại giảng hòa.
Nhưng rốt cuộc đã có rạn nứt, những tranh chấp như thế càng lúc
càng nhiều, lần nào cũng là Phùng Dĩ An giận dữ bỏ đi. Cuối cùng
khi chia tay, cô thừa nhận rằng dù không vui vẻ gì nhưng cô thực sự
cảm thấy đó cũng là giải thoát.

Bố của Phùng Dĩ An
là bạn học cũ của Tân Khai Minh bác cô, đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo
ở một phòng ban khác, hai người rất thân thiết với nhau. Tân Khai Minh
vô cùng bực bôi trước việc chia tay của hai người họ, “Tiểu Thần,
cháu thực sự phải thay đổi cá thói quen cứng đầu đó đi”.

Tân Thần biết việc
không lành rồi nên đành giải thích, “Lần này chia tay là do Phùng Dĩ
An đề nghị

“Dù là ai đòi chia
tay thì hai đứa cũng phải ngồi xuống nói chuyện với nhau chứ đừng
diễn trò như thế. Lần trước bác gặp bác Phùng, bác ấy nói con trai
mình rất hài lòng về cháu”.

“Bác ơi, không cần
trò chuyện nũa đâu. Phùng Dĩ An đã có bạn gái mới rồi. Mấy hôm
trước bọn cháu gặp nhau trên đường”. Tân Thần bất lực bảo với bác
mình. Mọi việc dính vào nhau nên khó mà nói rõ, cô chỉ biết nói ra
sự thật. Khi đó Phùng Dĩ An chào cô, chủ động giới thiệu người đi
cùng, vô cùng khách sáo và chu đáo, dường như không còn bực bội nữa,
và tất nhiên cũng khỏi phải níu kéo.

Nghe nói vừa chia tay
mà anh ta lại có người yêu mới, Tân Khai Vũ càng tức giận, suýt nữa
gọi điện thoại hỏi tội bố anh ta. Tân Thân vội ngăn lại, cười nói:
“Bác đừng hỏi gì nữa. Chia tay là chuyện thường mà. Tính cách bọn cháu
không hợp nhau”.

Bà Lý Hinh ngồi một
bên lại tỏ ra vẻ tư lự, “Nếu Tiểu Thần đã nói thế rồi thì thôi,
chuyện bọn trẻ đừng can thiệp nhiều quá”.

Tân Khai Minh đành bỏ
qua.

Tân Thần thở phào.
Quen nhau hơn một năm nay, hai người cũng xem như hòa thuận. Nhưng Phùng
Dĩ An không nói oan cô, thực sự cô không nhập tâm lắm. Khi tất cả mọi
người đều nghĩ cô không còn ương bướng thì cô vẫn giữ lại một chút,
đó chính là sự cố chấp giữ lại một phần cuộc sống trong thế giới
chỉ còn lại mình cô.

Sự chuyên tâm mà
Phùng Dĩ An đòi hỏi, cô không làm được. Có tiền đề như thế tồn tại,
nên chia tay không chút tổn thương.

Tân Thần đưa tay gạt
phắt cờ trước mặt, ôm hai đầu gối rồi ngã người ra sau, dựa vào tủ
quần áo. Nhìn qua ô kính cửa sổ phòng ngủ, chỉ thấy một đàn bồ câu
bay là đà lướt ngang.

Cô chọn sống lý trí
hơn – trồng hoa, tản bộ, chăm chỉ làm việc, hẹn hò với những người
đàn ông cũng lý trí và đáng tin cậy cho dù thiếu chút nhiệt tình
nhưng lại dịu dàng và khoan dung đến không thể chê vào dâu được.

Cô chỉ không thể từ
bỏ những ký ức ấm áp mà cô đã bắt đầu có được từ năm mười bốn
tuổi, cho dù sau này anh đã ra khỏi thế giới của cô một cách quyết
liệt, không còn chút liên hệ nào với cô nữa.

Tân Địch vâng vâng dạ
dạ trong điện thoại, đó là giọng điệu tiêu chuẩn khi cô nghe điện
thoại mẹ gọi đến sau khi đã trưởng thành.

Bỏ di động xuống, Tân
Địch thở dài. Cho đến tận năm lên đại học, bà Lý Hinh mẹ cô vẫn là
người thống trị tuyệt đối cuộc sống của cô: Quyết định khi nào thụ
thai để cho cô góp mặt với đời chỉ là sự khởi đầu, tiếp theo là
quyết định cô sẽ uống sữa hiệu gì, học mẫu giáo trường nào, tham
gia lớp nắng khiếu gì, học nhạc cụ gì, học vẽ trường phái nào với
thầy, rồi tiểu học, trung học, lớp do ai chủ nhiệm, mặc quần áo
kiểu gì, giao du với bạn bè nào, xem phim và sách tham khảo gì… tất
tần tật, không chừa cái nào.

Bị quản thúc như
thế, và trưởng thành máy móc như thế, thế mà vẫn giữ được trí
tưởng tượng, nhiệt tình với nghệ thuật, Tân Địch cảm thấy, hoàn
toàn có thể khen mình một câu mà không cần phải đỏ mặt: Mình đúng
là kỳ diệu!

Cô mãi mãi ghi nhớ
lần Tân Địch có kỳ kinh nguyệt đầu tiên là vào mùa hè năm mười ba
tuổi. Cô bé bình thản tìm cô để mượn băng ṿ sinh, sau đó thay quần
lót, giặt sạch phơi khô, đến mức cô rất kinh ngạc – bởi vì so với
lần đầu có kinh mà hoảng loạn đến mức chạy ra khỏi trường để về
nhà của cô thì quá cách biệt. Cô hổ thẹn hỏi: “Thần Tử, em không sơ
hả?”.

Tân Thần hỏi ngược
lại: “Có gì mà sợ? Bố em đã cho em xem sách về giáo dục giới tính
lâu rồi, bảo em rằng chắc chắn sẽ phải trải qua quá trình dạy thì”.

Tân Địch biết bố cô
còn yêu cô hơn cả chú thương Tân Thần, nhưng cô không thể tưởng tượng
một ông bố lại nói vấn đề này với con gái. Cho dù là mẹ cô cũng
ậm ừ giải thích qua loa những việc cần chú ý vệ sinh sau khi sự đã
rồi, đồng thời còn bổ sung sau này phải tỏ ra thục nữ dịu dàng hơn.

Lên đại học rồi, Tân
Địch dọn vào ký túc nổi tiếng là tuềnh toàng của Học viện Mỹ
thuật, lần đầu ở cũng phòng với năm bạn khác. Có bạn nhớ nhà đến
mức phải khóc thầm, có bạn oán thán than vãn vì không thích nghi
được với cuộc sống tập thể, chỉ có cô là muốn ngửa mặt lên trời
cười to, cảm thấy sự tự do này sao mà ngọt ngào đáng yêu đến thế.

Tất nhiên cô yêu mẹ,
nhưng cô không thích cách mẹ cô sắp đặt cuộc sống cho cô, càng không
thích những thứ quần áo quê mùa lại không họp dáng vóc luôn theo cô
đến khi trưởng thành. Ai nói những lời đại loại như quần áo chỉ là
vật ngoài thân, cô đảm bảo sẽ cười nhạt ngay lập tức. Không đúng,
với trả nghiệm bảo thân cô, ảnh hưởng đến quá trình dạy thì tâm hồn
và thể xác con người của quần áo, nói thế nào cũng rất quan trọng.
Cô trước nay luôn tán thành câu nói :You have a much better life you wear
impressive clothers (Nếu bạn mặc một quần áo khiến mọi người ấn
tượng thì cuộc sống bạn sẽ tốt đẹp hơn).

Một tuần chỉ về nhà
một lần, tự quyết định sẽ ăn mặc như thế nào, Tân Địch đã thích
ứng với cuộc sống đại học trong thời gian ngắn nhất. Đến mức bà Lý
Hinh phát hiện ra con gái đã thoát ly khỏi sự kìm kẹp của mình một
cách dứt khoát thì muộn rồi.

Tân Địch dần dần học
cách ứng phó với mẹ bằng vẻ mặt cười cười giả lả bao gồm cả vấn
đề thúc giục cô xem mặt, hẹn hò bạn trai, kết hôn… Từ việc nghiêm
chỉnh bàn luận lúc bắt đầu đến chiêu cuông kích bằng vể mềm mỏng
tất cả đều như ý.

Chẳng hạn mẹ cô bảo:
“Tiểu Địch, đến lúc nghĩ đến chuyện riêng tư rồi đấy”.

Tân Địch sẽ trả lời
với vẻ vô cùng chân thành: “ Con vẫn luôn suy nghĩ mà. Rất nghiêm túc.
Kết luận con đúc kết ra là thà được chất lượng còn hơn số lượng”.

Cô lần khất đến hai
mươi tám tuổi, mẹ cô chẳng thể đợi cô từ từ suy nghĩ nữa: “Tiểu
Địch, mẹ cứ nghĩ đến cảnh mẹ và bố con đi rồi, chỉ còn lại một
mình con cô độc trên đời là thấy đau lòng lắm”.

Nhưng Tân Địch chỉ
cười và khoát tay mẹ, cũng nói với vẻ đong đầy thăm tình: “Mẹ ơi,
độ tuổi của bố mẹ đều là rường cột trung lưu, đang cống hiên cho đất
nước và chưa nghỉ hưu, sao lại nói như thế? Hơn nữa, nếu con gặp một
người tệ hại thì còn đáng thương hơn là sống cô đơn, đúng không?”.

Mẹ cô quả thực không
nói lại nổi.

Thế nhưng lần này,
lời mẹ cô đã nói trong điện thoại không phải cô muốn giả là cho qua
chuyện mà được.

Cô biết mẹ luôn yêu
quý Lộ Phi, tất nhiên, người đàn ông xuất sắc như thế, ai mà không
thích?

Là người bạn bảo bệ
cô từ lúc còn nhỏ mẫu giáo, cũng là một trong những người bạn thân
nhất từ nhỏ đến lớn, Tân Địch cũng thích anh. Thuở ấu thơ cô từng
thuận miệng mói “Con lớn rồi sẽ lấy Lộ Phi”, khiến người lớn hai
nhà cũng cười xòa, đồng thời cũng đùa bảo sẽ đính hôn ngay cho hai
đứa.

Nhưng cô biết rõ, sự
yêu thích giữa hai người chưa bao giờ mang màu sắc nam nữ. Huống hồ
bây giờ cô biết Lộ Phi đã có tình cảm vượt quá tình bạn với Tân
Thần.

Tân Địch không dám nói
với mẹ – mẹ cô xưa nay luôn cho rằng Tân Thần ít nhất đã phá hoại
mối quan hệ có thế phát triển thêm nữa giữa cô và hai người con trai,
một là Lộ Phi, người kia là bạn đại học, học về nhiếp ảnh. Nghiêm
Húc Huy.

Mà bạn trai cũ Phùng
Dĩ An của Tân Thần, bà Lý Hinh cũng đã từng định ưa tiên xếp cho Tân
Địch, “Thằng bé này khá lắm. Bố nó và bố con là đồng nghiệp bao
năm rồi. Cùng tuổi con, tốt nghiệp đại học danh tiếng, sự nghiệp
phát triển thuận lợi, hoàn cảnh gia đình thích hợp, không chê vào đâu
được, tình cách cũng ổn”.

Tân Địch cười lớn
trước màn giới thiệu xem mắt tiêu chuẩn ấy, kiên quyết từ chối gặp
mặt, bà Lý Hinh mới chịu thôi.

Sau khi Tân Thần chia
tya Phùng Dĩ An, Lý Hinh đã tỏ vẻ “Tôi biết ngay mà”, càng khiến Tân
Địch hiểu ít nhiều.

Tân Địch thấy những
tội danh mà bà Lý Hinh gán cho Tân Thần quả là oan ức nên rất cố
gắng giải thích với mẹ mình.

“Con và Lộ Phi là
bạn thân, nếu có phát triển hơn cũng chỉ là bạn thân. Hơn nữaần Tử
khi ấy mới mười sáu, mười bảy tuổi, mẹ nói quá rồi đó!”

Bà Lý Hinh đành nhìn
cô với vẻ bất lực, “Con ngây thơ quá, Tiểu Địch. Con bé Tân Thần quỷ
quái lắm, phức tạp hơn con nghĩ nhiều”.

Tân Địch vốn định
nói, “Con ngây thơ thế này cũng nhờ mẹ mà ra cả”, nhưng dù sao cũng
không dám chọc giận bà mẹ vốn bị bệnh tim, nên đành thôi.

Nhắc đến Nghiêm Húc
Huy, Tân Địch càng thấy kỳ quặc.

Cố nhân nói “dốt văn
thì giỏi võ”. Đến thời hiện đại, vào Học viện Mỹ thuật tương đương
là học võ, đốt tiền như điên, mà học nhiếp ảnh thì càng phải đầu
tư nhiều hơn. Máy ảnh họ học không phải dạng tầm thường, thiết bị
chụp ảnh càng không phải nói, rửa ảnh cũng phải tốn khá nhiều
tiền, huống hồ phải thường xuyên ra nước ngoài thực tập, hoặc mời
người mẫu để chụp ảnh. Nghiêm Húc Huy gia cảnh khá giả, thường xuyên
chạy suốt từ nam ra bắc, khi bấm nút chụp phong cảng rất phóng
khoáng như bụi cuốn đã đã khiến bao người xem ấn tượng, kể cả thầy
cô giáo.

loading...

Chủ đề mà anh ta yêu
thích là chụp người đẹp, thứ nữa mới phong cảnh. Anh ta và Tân Địch
giao lưu nhiếp ảnh thời trang, có vẻ rất tâm đắc. Hai người có tích
cách và kiến giải gần giống nhau, đều có chú kiêu ngạo và bất mãn.
Anh ta cũng rất hiểu ý nghĩa mẫu thiết kế của Tân Địch, nên hiệu
quả chụp ảnh mẫu cũng khiến Tân Địch hài lòng. Thế là hai người
thường cặp kè với nhau, tìm kiễm những cô nàng người mẫu xinh đẹp.
Tân Địch nghĩ ra cấu tứ thiết kế, tóm tắt chủ đề rồi để anh ta
chụp ra những tấm ảnh tạp ý, thế mà cũng được rất nhiều lời khen
ngợi. Có bộ sưu tập được tạp chí chọn dùng, có bộ còn được giải
thưởng quan trọng.

Dù sao bà Lý Hinh
cũng không yên tâm về Tân Địch, thường xhuyeen dò hỏi hành tung của cô.
Tân Địch đã giao anh chàng Nghiêm Húc Guy bị cô xem là bạn trung tính
hoàn hảo vô hại cho mẹ cô để bà yên lòng. Ai ngờ Nghiêm Húc Huy cao
gầy, nhìn có vẻ trung hậu, nói năng lễ phép nho nhã, trước mặt
trưởng bối rất biết cách che giấu bản chất, lại khiến và Lý Hinh
nảy sinh thiện cảm.

Năm thứ hai Tân Địch
muốn đi Bác Kinh xem triển lãm thời trang, mẹ cô vẫn truy vấn về
người đồng hành như trước, nghe nhắc đến tên Nghiêm Húc Huy thì tỏ vẻ
ngạc nhiên trước nhất, “Cậu ta có học thời trang đâu, biết gì mà
thưởng thức?”, rồi sau đó gật gù, “Tiểu Địch, có cậu ta theo chăm
sóc con, mẹ cũng yên tâm hơn”.

Tân Địch chẳng buồn
giải thích anh ta chạy đến triển lãm thời trang để tìm người mẫu, ai
ngờ bà Lý Hinh đã ngộ nhận.

Đến năm thứ ba, Tân
Địch thuyết phục Tân thần mặc tác phẩm cô hài lòng nhất của mình,
mời Nghiêm Húc Huy chụp ảnh, anh chàng đã nghiêng ngả vì Tân Thần, bộ
ảnh vô cùng thành công.

Tân Khai Minh thấy vào
học kỳ hai lớp mười một Tân Thần đột nhiên không chủ tâm học hành,
thành tích tuột dốc bắt đàu sắp xếp cho cô học mỹ thuật để tiện
thi vào trường nghệ thuật. Nghiêm Húc Huy cũng lấy hết dũng khí để
chỉ dạy cô. Chút tâm tư của anh đã bị Tân Địch phát hiện, cô cảnh
báo anh một cách không hề khách khí, “Em tôi còn là thiếu nữ vị
thành niên, lại sắp lên lớp mười hai rồi. Anh có gan dám quấy dối
nó, coi chừng tôi trở mặt với anh!”

Nghiêm Húc Huy gật
đầu đồng ý nhưng vấn đề không ngồi im được, kỳ nghỉ chạy đến tìm
Tân Thần, về sau còn thuyết phục cô chụp một bộ ảnh quảng cáo, cũng
làm dấy lên một cơn phong ba. Bà Lý Hinh rất tức giận, tự thêu dệt
lên một câu chuyện thay lòng đổi dạ, về sau mỗi lần nhắc đến cũng
khiến Tân Địch không biết phải làm thế nào.

“Ôi trời chẳng biết
đường nào mà lần nũa, me và Nghiêm Húc Huy chỉ là bạn cùng trường,
là bạn bè không thể nào trong sáng hơn nữa. Con chẳng có cảm giác
gì với anh ta, đừng kéo con vào với anh ta chứ”.

“Lúc bắt đầu thì ai
mà chả là bạn bè trong sáng. Mấy đứa bạn học các con yêu nhau rồi
kết hôn thì ít à?”

Tân Địch hiểu, khả năng
cô thuyết phục mẹ và mẹ thuyết phục cô thấp như nhau. Hơn nữa cô phát
hiện ra, chỉ cần cô không có bạn trai thì mẹ cô vẫn giữ thành kiến,
tìm cách giải thích nhanh gọn lẹ về việc con gái bà tài hoa đầy
mình, tính cách phóng khoáng mà đến nay vẫn còn độc thân. Cô đành
để mặc mẹ mình, dù sao bà cũng chỉ càm ràm trong nhà, còn bố cô
thì cũng vẫn tỏ ra thờ ở như cô thôi.

Tân Địch không thể
nào thỏa mãn yêu cầu của mẹ. Cô yêu mấy lần nhưng chưa bao giờ thực
sự toàn tâm toàn ý. Cô tự nhận mình không phải người kén chọn, nhưng
cô lại thích bình phẩm cách ăn mặc của người ta một cách hết thuốc
chữa, chẳng mấy người qua được cửa thẩm mỹ của cô, cô tự nhận mình
không kiệm lời, nhưng cô chẳng hứng thú với vấn đề dân sinh quốc tế,
bảo cô tìm chuyện để nói với một anh chàng văn phòng thì chả khác
khác nào lấy mạng cô. Kiểu hẹn hò nhạt như nước ốc ấy khiến cô thấy chẳng thà ở
nhà xem đĩa trình diễn thời trang còn hơn.

Cô từng thắc mắc với Tân
Thần, “Thú vui yêu đương rốt cuộc là gì”.

Khi ấy Tân Thần học năm
thứ hai đại học, có một cậu chàng đẹp trai khác bán theo. Cô chỉ cười, “Có thể
khiến em không cô đơn nữa chăng”.

Cô đơn? Tân Địch thấy từ
ấy quá xa lạ với mình. Thực sự cô chưa bao giờ có cảm giác cô đơn: Quan hệ của
cô trong trường khá tốt, có bạn tri kỷ là Diệp Tri Thu, có một số lượng lớn
thầy cô và bạn bè ngưỡng mộ tài hoa; sao khi đi làm thì bận đến mức chẳng có
thời gian đâu mà cô đơn, chỉ hận thời gian ở một mình quá ít, không thể tĩnh
lặng chỉnh lý tư duy thiết kế, nâng cao khả năng hơn nữa.

Nếu yêu đương chỉ để
chiếm mất thời gian ít ỏi có hạn của mình, cô nhún vai, quyết định bỏ thôi thì
hơn.

Tất nhiên cũng có người
đàn ông cô thấy yêu được. Bạn trai cũ A Phong của Tân Địch là một ví dụ tốt.
Hai người tình cờ quen nhau trong một buổi triển lãm tranh. A Phong mặc áo sơ
mi cách điệu toát lên vẻ nghệ sĩ, có vẻ sạch sẽ vừa phải, ăn mặc theo phong
cách cô thích, nói năng cũng rất thú vị.

Nhắc đến nghề nghiệp, A
Phong cùng bạn mở một công ty sửa chữa và tân trang ô tô, chẳng dính líu gì đến
nghệ thuật, ngoài ra còn đầu tư vào một quán bar tầm tầm, thỉnh thoảng còn lấn
sang ca hát, thích mạo hiểm, đang chuyển hứng thú từ du lịch bằng xe tự lái
sang trò leo núi kích thích hơn.

Tân Địch trao đổi cách
liên lạc với anh rồi sau đó hẹn hò. Họ thích những trường phái nghệ thuật giống
nhau, yêu mến những nhóm nhạc, bộ phim, đạo diễn và nhà văn như nhau, Sự đồng
điệu về sở thích và tính cách như thế khiến Tân Địch cũng hơi hồ nghi, liệu
thật sự đã gặp được đúng người hay chưa?

Nhưng dần dà ở bên nhau
mãi rồi, dù rất hợp nhau, nhưng họ lại không thể tìm thấy chút rung động nào.
Cứ quen thân nhau từng ngày, có thể vỗ vai nhau kể lể tâm sự, nhưng chẳng thể
ôm nhau thân mật chứ đùng nói đến hôn. Chẳng lẽ có thể gọi đó là cảm giác yêu
đương ư?

Đáp án của người khác
lại không như thế.

Tân Thần cười nói: “Nếu
chị không thể nào có cảm giác thân mật về mặt thể xác với anh ấy thì có cố mấy
cũng chỉ là làm bạn tâm giao được

Diệp Tri Thu bạn thân cô
đang chìm đắm trong yêu đương lại bảo: “Khi tớ ở bên anh ấy, có lúc chẳng cần
nói gì, ai làm việc nấy, nhưng thi thoảng quay lại, thấy anh ấy cũng đang nhìn
tớ”.

Tân Địch ủ ê thừ nhận,
đây không phải là yêu đương – không biết đã xảy ra sai sót ở đâu, thế là cô đã
biến người bạn trai ổn nhất thành anh em tốt.

A Phong cũng nghĩ như
cô. Họ cùng nhất trí nên lu về làm bạn tốt thì hợp hơn, vả lại còn hẹn nhau nửa
đùa nửa thật rằng: Nếu cứ không tìm ra đối tượng phù hợp mà gia đình lại ép kết
hôn thì sau ba mươi tuổi, họ sẽ sống cùng nhau.

Lộ Phi âm thầm về lại
thành phố để làm việc, và còn nói đã chia tay bạn gái, đang trong tình trạng
độc thân. Bà Lý Hinh lại bắt đầu phát huy trí tưởng thượng, lúc nãy lại nhắc
đến anh. Tân Địch thấy đau cả đầu.

Cô thẫn thờ nhìn bản
thiết kế trước mắt, một tay xoay bút chì nhanh như gió – đó là động tác theo
thói quen của cô. Chiếc bút chì nhỏ xoay nhanh thành hình cách hoa, những người
vừa nhìn thấy sẽ khó mà không sững sờ, còn những người phòng thiết kế Tác Mỹ đã
quen, biết lúc này đây tốt nhất là đừng làm phiền cô thì hơn.

Nhưng không phải tất cả
mọi người đều biết điều. Quầy tiếp tân gọi điện đến, báo giám đốc Đới của công
ty quảng cáo mang sản phẩm mẫu đã được chỉnh sửa đến, mời giám đốc Tân xét
duyệt lần nữa.

Tân Địch rất hối hận vì
đã mua việc vào người. Cô phát hiện từ khi mình mang trọng trách giám đốc thiết
kế trên đầu, tuy nghe thì oai nhưng bắt buộc phải xử lý những công việc hành
chính mỗi lúc một nhiều, mà những việc ấy hầu hết khiến cô thấy chán ghét cùng
cực. Nhưng phiền thì phiền, vẫn không đẩy đi đâu được, cô đành ném bút chì
xuống phòng khách.

Giám đốc thiết kế khác
là A Ken cũng đã ngồi đó, đang nói chuyện phiếm với Đới Duy Phàm. Cô thấy rất
ngạc nhiên. A Ken là người lạnh lùng thế mà lại đang trò chuyện rất tâm đắc với
Đới Duy Phàm, chẳng lẽ sắc đẹp của anh ta lại có ảnh hưởng tới cả nam lẫn nữ?
Thấy cô vào, A Ken nói: “Tôi đã ký tên rồi, xin phép về trước làm việc”.

Sản phẩm mẫu đã sửa xong
có vẻ rất ổn. Tân Địch làu bàu: “Mình A Ken ký không được hay sao”, Nhưng cô
vẫn chăm chú kiểm tra xong rồi ký tên xác nhận. Thấy cô đứng lên định đi, Đới
Duy Phàm vội nói: “Tân Địch, thích ca khúc của Trương Học Hữu không?”.

“Cũng tàm tạm”.

“Vậy tối thứ bảy rảnh
không? Đi xem liveshow của anh ta nhé”.

Tân Địch vịn tay vào
bàn, tỏ vẻ ngạc nhiên, “Đới Duy Phàm, anh đang muốn hẹn hò với tôi à?”.

Đới Duy Phàm tất nhiên
là gật đầu. Mấy hôm nay anh đã suy nghĩ nhiều cả thấy chơi trò muốn – mà – làm
– bộ với Tân Địch có lẽ là lãng phí, định mặt dày theo đuổi luôn. Anh đoán Tân
Địch không hứng thú gì lắm với Trương Học Hữu, nhưng ở đây không có nhiều
liveshow ca nhạc, không kén chọn được nên đành thử xem sao.

Tân Địch nhìn anh vẻ
nghĩ ngợi, rồi khóe môi bỗng nở một nụ cười khiến Đới Duy Phàm thấy thực sự là
có hơi giảo hoạt. Anh bắt đầu thấy căng thẳng, không biết trong đầu cô đang
nghĩ những gì.

“Xem liveshow thì được,
nhưng anh phải nhận lời tối thứ sáu ăn cơm với tôi”

Đới Duy Phàm mbắt được
vàng, hơi không tin lắm vào vận may của mình, “Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi”.

“Địa điểm do tôi chọn”.

Đới Duy Phàm không có ý
kiến gì khác.

Tân Địch về lại phòng
thiết kế, A Ken đang chăm chú xem bản thiết kế của cô. Anh ta khoảng bốn mươi
tuổi, là một người đàn ông Hồng Kông gầy gò, như thể mọi chất dinh dưỡng trong
cơ thể đều dồn về phía bộ não. tóc rậm bất thường, ăn mặc tinh tế mà đơn giản,
giống như những quý tộc thành phố.

“A Ken, sau này nếu anh
ở đấy, những việc mang tính hành chính như thế không được đẩy hết cho tôi. Rồi
có ngày tôi sẽ phát điên lên với chúng mất”.

A Ken bình thản nói bằng
thứ tiếng phổ thông pha Hồng Kông. “Tôi đang cho cô cơ hội mà, Sandy. Tiểu Đới
quá đẹp trai, lại tỏ rõ ý muốn theo đuổi cô”.

Sandy là tên tiếng Anh
mà anh ta tự gán cho Tân Địch. Ở Hồng Kông anh ta cũng được xem là một nhà
thiết kế khá nổi tiếng, một năm trước được ông chủ Tác Mỹ là Tăng Thành bỏ ra
một số tiền hậu hĩnh để mời về. Lúc mới đến anh ta hiếm khi nói cười, cả phòng
thiết kế sợ hết hồn với tên tuổi và bộ mặt nghiêm túc của anh ta. Chỉ thần kinh
của Tân Địch là vững vàng không hề tỏ ra nao núng trước khí thế của kẻ khác.
Anh ta kiêu ngạo, cô còn kiêu ngạo hơn.

A Ken yêu cầu tất cả phụ
nữ phòng thiết kế đều phải có tên tiếng Anh để tiện xưng hô. Ở đây không tập
trung nhiều tập đoàn nước ngoài như Bắc Kinh, Thượng Hải, đồng thời chẳng ai có
cái tên nước ngoài nào cả, nhưng mọi người đều nghe theo, thậm chí đến các cô
gái phòng tài vụ, phòng kinh doanh cũng gọi nhau bằng những cái tên nước ngoài
rất kêu như Susan, Mary. Chỉ Tân Địch là phớt lờ, anh ta gọi cô là Sandy, cô đã
không khách sao gì mà từ chối trả lời, đồng thời còn không kiêng nể ai mà gọi
anh ta là “Vương Diệu Luận tiên sinhsup>(1)” Anh ta rất tức tối, nghĩ rằng
cô gái mới được phụ trách những nhãn hàng thiết kế quan trọng nhất Tác Mỹ này
rất khó đối phó, có lẽ là muốn tạo ra một cuộc đấu nhân sự nổi tiếng trong
ngành.

(1) Vương Diệu Luận sinh
năm 1917, là người dân tộc Miêu, người Thái Giang – Quỷ Châu, từng nắm giữ
những chức vụ quan trọng ở tỉnh Quý Châu sau khi nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân
Trung Hoa thành lập.

Nhưng sau vài lần qua
lại, anh ta phát hiện ra Tân Địch không hề có ý định chơi trò chính trị văn
phòng, cũng chẳng có hứng thú với quyền lực là một cô gái thẳng thắn đến không
thể thẳng thắn hơn. Đến khi xem qua bản thiết kế của cô, anh ta lắc đầu thở
dài, nói thẳng:”Sandy, quả đúng thế, cô là người có tài”.

Tân Địch cũng thừa nhận
anh chàng Hồng Kông kiệm lời lại ngạo mạn kia thực sự là một nhân tài. Thiết kế
của anh ta rất phù hợp với thị trường hơn nữa lại rất nhạy cảm với những mốt
thịnh hành, vận dụng nguyên liệu vải vô cùng thuần thục, đáng để cô học tập.

Hai người cùng tôn trọng
nhau, cũng bắt đầu gọi nhau bằng cái tên tiếng Anh coi như hòa giải. Cả hai đều
là giám đốc thiết kế, nhưng theo sự sắp xếp của Tăng Thành, phân công công việc
rõ ràng, cùng kiểm tra giám sát lẫn nhau, hợp tác cũng khá ăn ý.

Tân Địch nhìn anh ta vẻ
nghi ngờ, “A Ken, một năm anh ở đây được mấy ngày? Mà lại biết tên anh ta, còn
biết anh ta định theo đuổi tôi, còn hơn cả paparazzi nữa”.

A Ken cười lớn, “Đó là
trực giác. Sống bằng nghề thiết kế mà không có trực giác tốt thì nghỉ việc cho
xong. Tôi đã xem qua mẫu thiết kế cô vừa vẽ, Sandy. Nội tâm của cô hình như có
một đứa trẻ tinh nghịch, không trưởng thành, đúng là Peter Pan phiên bản nữ”.

Cách nói đó khiến Tân
Địch sững sờ. Đương nhiên cô nhớ rằng nhiều năm về trước, Lộ Phi cũng đã hình
dung Tân Thần bằng một cách tương tự khiến cô ấn tượng sâu sắc. A Ken xem mẫu
thiết kế của cô bằng con mắt nhà nghề, vô cùng dụng tâm và chuyên chú. Nhưng
năm đó Lộ Phi mười tám tuổi, tính cách trầm tĩnh, thận trọng trong lời nói,
không hề biểu lộ hứng thú với bất kỳ cô gái nào, nếu không phải đã nghiêm túc
quan sát Tân Thần thì làm sao rút ra kết luận được.

Cô đành phải thừa nhận
về phương diện này, mẹ cô nhảy cảm hơn cô nhiều.

A Ken mở phác họa thiết
kế của cô ra, hào hứng chỉ trỏ, “Có một điểm tôi thất rất lạ, Sandy. Người ta
khi vẽ thiết kế thường bỏ qua mặt mũi người mẫu, sao lần nào cô cũng chăm chỉ
vẽ ra rất rõ mà không thấy chán, hơn nữa hình như luôn chỉ là một cô gái”.

Tân Địch cười đáp: “Đàn
ông kỹ tính quá thực sự cũng không tốt đâu A Ken. Sớm muộn gì tôi cũng chẳng
còn bí mật nào để nói trước mặt anh nữa rồi. Cô gái này là em họ tôi. Từ nhỏ
tôi đã thích vẽ nó, lúc phác thảo cũng bất giác vẽ gương mặt nó”.

Tất nhiên không chỉ khi
phác thảo cô mới nghĩ đến Tân Thần. Thực tế thì mỗi khi một tác phẩm ra đời,
nhìn những người mẫu của cô ty thử áo, cô đều không cầm lòng được mà tưởng
tượng Tân Thần mười sáu, mười bảy tuổi mặc vào sẽ như thế nào. Liên tưởng ấy có
lúc rất mỉa mai, vì hướng đi chủ yếu của cô ở Tác Mỹ mấy năm nay càng lúc càng
nghiêng về sự chín chắn còn nhãn hàng loại hai mà cô chỉ phụ trách thẩm định
mới thuộc dòng thời trang trẻ.

“Cô gái trong tranh đúng
là đẹp đến mức như thật ấy, lúc nào giới thiệu cho tôi nhé?”

“Anh gặp rồi mà. Lần
trước lúc chúng ta cùng đi ăn cơm, tôi chỉ anh thấy, bàn bên cạnh chính là em
họ tôi với bạn trai nó đấy”.

Hai tháng trước, Tân
Địch dẫn A Ken đi ăn những món đặc sản ở đây, đúng lúc gặp Tân Thần và Phùng Dĩ
An đi ăn với nhau, đôi bên cùng gật đầu xem như chào hỏi. A Ken đã thấy người
đẹp nhiều thành quen, thấy Tân Thần cũng không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ nói Tân
Địch để em họ mình mặc đơn giản tùy nghi thế này mà rường, đúng là không xứng
với danh hiệu nhà thiết kế của mình.

Ăn được một lúc thì hai
người bàn kia hình như tranh cãi chuyện gì đó. Tân Địch liếc nhìn, chỉ thấy
Phùng Dĩ An vốn nho nhã lịch thiệp tỏ ra rất kích động, trán hắn gân xanh, tuy
cố gắng kìm nén giọng nói nhưng cũng có thể nghe ra vẻ giận giữ. Tân Thần trái
lại vẫn giữ vẻ bình thản, luôn nhẹ nhàng nói chuyện. Cuối cùng người tức giận
đùng đùng bỏ đi lại là Phùng Dĩ An. Tân Thần chỉ cười khổ sở, nhìn theo anh ta
bỏ đi với vẻ suy nghĩ lung lắm, sau đó cúi đầu tiếp tục uống canh, so với kiểu
trước đây nếu không vừa lòng bạn trai, cô sẽ sầm mặt bỏ đi ngay thì quả là như
hai người khác hẳn nhau.

Tân Địch đến đó ngồi,
định an ủi Tân Thần. Nhưng Tân Thần chỉ cười cười, tỏ vẻ thản nhiên, bảo rằng:
“Không sao, chỉ là cãi nhau thôi mà, Định Tử chị quay lại với bạn đi”. Cô vẫy
tay gọi phục vụ đến thanh toán rồi nhún vai, “Đàn ông không phong độ thật đáng
sợ”.

Còn cô thì lại vô cùng
phong độ, nhưng kiến Tân Địch cảm thấy quá xa lạ. Và khi cô về lại bàn mình, A
Ken cười cười nói: “Sandy, em họ cô xem ra còn chín chắn hơn cả cô”. Cô chỉ còn
nước im lặng thừa nhận.

Dùng cơm với A Ken xong,
Tân Địch vẫn có vẻ không yên nên mới đến nhà Tân Thần. Tân Thần vẫn ngồi
trước máy tính chỉnh sửa ảnh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tân Địch hỏi cô: “Tại
sao anh ta cãi nhau với em?”.

Tân Thần cau mày nhớ lại
vẻ nghi ngại, có phần bất đắc dĩ: “Dạo gần đây anh ấy thường xuyên như vậy,
toàn chuyện vặt vãnh, cứ nói mãi rồi nói mãi”. Em quan tâm thì anh ấy cứ
nhắc lại suốt, còn không quan tâm thì anh ấy lại chỉ trích em lạnh nhạt”.

Tân Địch nhận ra mình đã
hỏi sai vấn đề, thực ra cái cô thật sự biết là tại sao Tân Thần lại nhẫn nhịn
anh ta như thế. Với cô, Phùng Dĩ An không có ma lực đáng để Tân Thần chịu đựng,
mà Tân Thần xưa nay cũng không phải là một cô gái chịu nhẫn nhịn, “Cứ thế này
mãi thì không bình thường tí nào, chẳng lẽ cứ để mặc anh ta thế à?”.

“Vài hôm nữa anh ấy lại
tìm đến nơi xin lỗi, tặng hoa rồi nịnh nọt, em cũng lại bỏ qua ấy mà”.

“Này, chắc em không xem
chuyện này là sở thích tao nhã của em đấy chứ? Anh chàng ấy chẳng chững chạc tí
nào, năm nay bao tuổi rồi mà còn chơi trò này?”.

“Em thấy mệt từ lâu rồi.
Nếu không vì sợ bác giận thì em đã chia tay rồi”.

Tân Địch chỉ muốn thổ
huyết, “Không nhìn ra là em sợ bố chị đến thế. Bố chị cũng không đến nỗi ép em
yêu đương kết hôn với anh chàng ấu trĩ kia chứ”

“Cũng không hẳn là ấu
trĩ, có điều…”. Tân Thần ngẫm nghĩ rồi bỏ cuộc, “ Thôi có trời mới biết chu
kỳ cảm xúc của bọn đàn ông là cái quái gì”.

Mấy hôm sau, Tân Thần đã
chia tay Phùng Dĩ An. Cho dù là Phùng Dĩ An đề nghị nhưng Tân Địch cũng thấy
thở phào hộ cô em mình. Cô thực sự nghĩ rằng việc họ ở bên nhau lúc nào cũng
khiến cô thấy kỳ lạ mà không nói rõ được.

A Ken cúi xuống xem lại
mẫu thiết kế, sau đó nói, “Họ chỉ có nét mặt giống nhau. Hôm ấy em họ cô lạnh
lùng đến đáng sợ, là dạng có thể khiến đàn ông suy sụp. Tôi thương cho bạn trai
cô ấy”.

“Nó trưởng thành rồi.
Con người tôi vẽ mãi mãi là dáng vẻ nó lúc mười lăm tuổi

“Vậy cô không nói sai tí
nào – nội tâm cô đang giúp cô ấy chống lại sự trưởng thành”.

“Chống lại mà được à?
Thời gian như lũ cuốn trôi tất cả” Tân Địch nghĩ, Mấy hôm nay đúng là kỳ lạ,
dường như luôn nói về chủ đề này với mọi người.

“Một số người được trời
ưu đãi, ví dụ Vivienne Westwood(1), sáu mươi rồi còn có thể búng tay khuấy động
thế giới.” Đừng nói với tôi là cô không thích bà ta nhé”.

(1)Vivienne Westwood:
Nhà thiết kế thời trang người Anh, bà nổi tiếng với mái tóc đỏ và phong cách
thiết kế độc đáo.

Tân Địch gật đầu. Thực
sự cô rất thích bà ta, tuy thiết kế của cô không phải phong cách đó. “Như bà ta
thì phải có một niềm tin kiên định, không thỏa hiệp mấy chục năm như một. Tôi
không làm được. Bây giờ tôi đã ý thức được hơn bất kỳ lúc nào rằng, bản thân đã
dần thỏa hiệp trong vô thức rồi”.

“Too fast to live, too
young to die” – tên cửa hàng thời kỳ đầu của Vivienne Westwood (1). Cuộc đời
ngắn ngủi, sống càng khổ nhiều. Thay đổi không phải là điều khiển con người đau
buồn. So với em họ cô, cho dù bây giờ đã thành một cô gái thành phố lạnh lùng,
chí ít trong lòng cô mãi mãi vẫn là thể tổng hợp của thiếu nữ và trẻ con, mãi
mãi là nguồn cảm hứng của cô, tốt biết bao”.

“A Ken, làm giám đốc
thiết kế thật lãng phí tài năng của anh, anh nên kiêm nhiệm thêm nghề phân tích
tâm lý, làm tư vấn tâm lý đi”. Tân Địch không quan tâm lắm khi người khác phân
tích sở thích nho nhỏ đó của mình, hơn nữa còn thừa nhận anh ta nói cũng có lý.

“Lúc cô phủ định thiết
kế của tôi thì chẳng bao giờ mềm mỏng, nhưng muốn phủ định mẫu thiết kế độc đáo
thế này, tôi sẽ có cảm giác tội lỗi, có điều…

“Quên đi, đừng nói lý do
của anh với tôi. Những cái đó tôi còn quen thuộc hơn anh: Chúng ta bắt buộc
phải suy nghĩ đến mọi người, bắt buộc phải gần gũi thị trường, bắt buộc phải
duy trì sự thống nhất trong phong cách, ”

Đúng không? Những mẫu
này là cảm hứng cá nhân của tôi, không phải mang ra để anh che bai.
Những mẫu mang ra để thẩm định sẽ báo thú vị hơn nhiều”.

“Cô gái thông minh”, A
Ken cười tán thành, “Thật hy vọng tổng giám đốc Tăng có thể chô cô
chút không gian để phát huy hơn!”.

Tân Địch nghiên đầu
nhìn bản thiết kế , “Không đâu. Châm ngôn của sếp có cần tôi lập lại
cho anh nghe không? ‘Thời trang chỉ là âm mưu của những chuyên gia để
móc ví tiền người tiêu dùng một cách ăn ý với nhau’. Tôi đoán thiết
kế kiểu gì cũng không lay chuyển được sếp đâu”.

“Sếp nói đúng. Cũng
chỉ có người vững vàng như sếp mới không bị lay động bởi những trào
lưu quá nhiều và quá loạn như bây giờ, là sách lược kinh doanh đấy.
Có điều tôi vẫn cảm thấy tiếc nuối, một mẫu thiết kế đẹp như vậy
vỉ có thể tồn tại trên giấy”.

Tân Địch chỉ cười
không nói. Cô có rất nhiều suy nghĩ về tiền đồ và thiết kế của
mình, không định tiếp tục thảo luận về vấn đề đó với đồng nghiệp
nữa.

A Ken lấy túi xách
của anh ra để chuẩn bị về nhà, “Cứ yêu một lần đi, San dy. Thiết kế
không phải là tất cả của cuộc sống. Tiểu Đới được lắm đấy”.

Tân Địch cứ cười
suốt, “Mùa hạ chưa qua mà mầm xuân của anh đã muốn trỗi dậy rồi.
Đừng kéo tôi vào chứ”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: