truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Con đường đưa tiễn đầy hoa – Chương 05: Hồi ức chung 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Niềm vui rời rạc
nhưng cụ thể thế này, đặc biệt là còn liên quan đến bản thân, giống
như một bàn tay đang nhẹ nhàng gảy những sợi tơ đàn trong tim, Lộ Phi
rung

động…

Tân Thần đã quen biết
Lộ Phi từ rất lâu.

Lộ Phi là đàn anh
kháo trên của Tân Địch và Tân Thần, và cũng là một nhân vật nổi
tiếng từ tiểu học cho đến trung học. Cha của anh không phải là nguyên
nhân khiến anh được mọi người chú ý – dù sao trường họ học là
trường trọng điểm của thành phố, ngoài việc thi đậu vào với thành
tích xuất sắc ra, những đứa trẻ khác đa số đều có mối quan hệ hoặc
gia đình có thế lực. Mà gia đình của Lộ Phibình thường, người biết
cha anh cũng rất ít.

Thành tích của Lộ
Phi xuất chúng thì không phải nói làm gì. Từ nhỏ anh đã bắt đầu
học violin, đồng thời còn là quán quân nhóm thiếu niên về thi cờ
tướng quốc tế trong tỉnh. Anh đẹp trai cao ráo và luôn nho nhã, nhất
cử nhất động đều toát ra vẻ được giáo dục tử tế. Trong trường có
quá nhiều những đứa trẻ có gia cảnh đặc biệt nên kiêu ngạo, có một
học sinh như Lộ Phi tất nhiên là niềm tự hòa của các thầy cô.

Nhưng cậu bé ở độ
tuổi ấy, hiếm khi chú ý đến một cô bé nhỏ hơn bốn tuổi, học dưới đến
mấy lớp, cho dù cô bé ấy rất xinh đẹp.

Hai người chính thức
quen nhau vào kỳ nghỉ hè năm Tân Thần mười bốn tuổi.

Khi Tân Thần học năm
lớp sáu, ông bà nội lần lượt qua đời, còn công ty nhà nước mà Tân
Khai Vũ làm việc lại không mấy khả quan, thế là ông đã từ chức và
lên tàu đi làm ăn. Ông luôn là người đàn ông thông minh nhưng ham vui,
không chịu an phận, có lúc kiếm được nhiều tiền nhưng cũng có lúc
thua lỗ. Khi có tiền, Tân Khai Vũ là một trong những người dùng di
động sớm nhất thành phố này, còn đưa con gái và cháu gái đi ăn một
bữa thịnh soạn ở nhà hàng cao nhất, đi trung tâm thương mại mua sắm
quần áo; lúc thiếu nợ, ngay cả tiền sinh hoạt phí Tân Khai Vũ cũng
không có, phải nhờ anh trai mình lén lút tiếp tế.

Lại dưới sự sắp xếp
của bác mà Tân Thân đã theo học tiếp một trong những trường trung học
tốt nhất của thành phố cùng chị họ. Cô bắt đầu đeo chìa khóa trên
cổ, thường xuyên ở nhà một mình. Đến kỳ nghỉ hè bác cô có ghé đến
đưa cô về ở cùng Tần Địch để tránh việc cô không có ai chăm sóc,
thường xuyên đi ăn uống qua loa ngày ba bữa ở những quán ăn nhỏ gần
nhà.

Hai chị em luôn sống với
nhau rất hòa thuận. Đặc biêTân Địch, bị bà mẹ Lý Hinh mẹ cô quản
thúc rất nghiêm ngặt, tan học xong phải về nhà đúng giờ, ngoài Lộ
Phi quen biết từ nhỏ ra thì không còn bạn bè nào thân thiết. Tính
cách cô phóng khoáng, cũng rất yêu mếm Tân Thần, tình nguyện chia sẻ
phòng, thức ăn vặt và xách vở cho cô em họ.

Năm ấy Lộ Phi tốt
nghiệp trung học, thi đậu vào chuyên ngành tài chính quốc tế của một
trường đại học nổi tiếng. Lúc đó cha anh được thăng tiến sĩ, làm
việc trên tỉnh, Tân Khang Minh không còn là thư ký của ông, chuyển sang
lãnh đạo một khu nào đó trong thành phố, đường sự nghiệp cũng khá
thuận lợi.

Tân Địch khi ấy sắp
lên lớp mười hai, cũng giống như những đứa trẻ được sinh ra trong hoàn
cảnh đặc biệt, phải lao đầu vào học hành, thành tích môn toán không
được tốt lắm. Tuy nhiên quyết định thi mỹ thuật từ lâu, nhưng để đỗ
vào trường tốt thì điểm số các môn văn hóa cũng không thể kém được.
Kỳ nghỉ ấy, Lộ Phi bạn cô đã đến nhà giúp cô ôn tập.

Có người gõ cửa
thật mạnh. Lộ Phi ra mở, chỉ thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngực
đứng trước cửa. Cô bé vác một chiếc ba lô to tướng, trán lấm tấm
những giọt mồ hôi lấp lánh, tay trái đang cầm kem đút vào miệng, tay
phải còn cầm một cây kem chua bóc giấy bọc. Thấy anh ra mở cửa, cô
ngẩn người, cây kem quệt thành một đường trên khóe miệng. Đầu lưỡi
hồng hồng của cô thè ra, liếm chút chocolate vừa dây ra đó rồi vòng
qua anh để vào trong, đưa cây kem còn lại cho Tân Địch, “Địch Tử ăn
nhanh đi, sắp chảy rồi, nóng quá”.

Tân Địch đang đau đầu
với môn toán, ném bút đi rồi đón lấy cây kem và năn ngon lành. Tân
Thần nhìn Lộ Phi, “Xin lỗi, Em không biết có anh ở đây, nếu không đã
mua thêm một cây rồi”.

Lộ Phi đã nhìn thấy
Tân Thần ở trường, cũng biết cô là em họ của Tân Địch, nhưng dù sao
cũng học kém anh vài lớp nên trước kia chưa từng nói chuyện với nhau.
Trong trường đâu đâu cũng có những cô bé nữ sinh hoạt bát sinh đẹp
mong muốn anh được chú ý, nên anh cũng chẳng ấ tượng gì mấy với cô,
“Cám ơn, tôi không ăn kem”.

Tân Thần bĩu môi, hẳn
nhiên là thấy câu trả lời đó vô vị. Cô quay sang nói với Tân Địch:
“Địch Tử, lát nữa em đến nhà sách để mua sách, chị đi cùng em được
không? Lúc nãy có người theo dõi em”.

Tân Địch thấy mình
đúng là phí hoài tuổi thiếu nữ mười bảy đẹp nhất chưa được con trai
theo dõi bao giờ, thật quá mất mặt, “Tên con trai lớp nào thế? Em cứ
bảo hắn cút đi là xong, theo cái gì mà theo!”.

Câu trả lời thô lỗ
ấy khiến Lộ Phi cau mày, thế nhưng Tân Thần lại lắc đầu: “Không phải
con trai, mà là phụ nữ, còn rất đẹp nữa. Em sợ là món nợ phong lưu
mà bố em gây ra thôi”.

Câu nói ấy còn khiến
Lộ Phi khó chịu hơn cả câu nói thô lỗ của Tân Địch. Nhưng Tân Thần
không thèm nhìn anh, ngã ập xuống ghế sofa, lấy điện thoại gọi vào
di động của Tân Khai Vũ, bắt đầu một đoạn đối thoại khiến Lộ Phi
sững sờ hơn, “Bố, lần trước tờ báo con cắt xuống cho bố xem, bố đã
xem chưa thế? Chính là bản tin về một người phụ nữ nào đó từ yêu
sinh hận với tình nhân, lấy axit hủy diệt dung nhan của người yêu anh
ta đó”.

Tân Khai Vũ cười lớn,
“Xem rồi xem rồi. Ấn tượng sâu sắc. Phụ nữ hận thù thật đáng sợ!
Thần Tử, con đừng làm chuyện ngốc nghếch như thế đấy chứ!”

“Còn dạy dỗ con à.
Con đã bảo bố đừng bao giờ dây vào những loại người đó mà. Con sợ
bị người ta tạt axit!”.

“Nói bậy! Bố là
loại đàn ông ngu ngốc đó à?”.

“Chắc không phải.
Nhưng hôm nay con về lấy quần áo, khi ra khỏi nhà thì cứ thấy có một
người phụ nữ bám theo. Con đi cô ta cũng đi , con dừng cô ta cũng dừng.
Lạ quá. Gần đây bố có đòi chia tay ai không?”

Tân Khai Vũ có vẻ
cảnh giác, nghĩ ngợi rồi vẫn không dám chắc chắn lắm, “Thôi mấy hôm
tới con đừng ra ngoài một mình, ở nhà bác đi. Hôm sau nữa bố về
rồi”.

“Nhưng con còn chưa mua
sách tham khảo nữa, chẳng lẽ phải trốn trong nhà mãi à?”. Tân Thần
bĩu môi cáu kỉnh, “Bố, bố về nhanh nhanh đi, được không?”.

“Được, được, được.
Bố sẽ cố về sớm. Được chưa? Thần Tử con không được chạy lung tung,
phải cẩn thận đấy”.

Tân Địch đã quen với
giọng điệu trò chuyện của hai bố con họ nên không ngạc nhiên, nhưng
lại có hứng thú với nội dung họ nói – cô có một sự tò mò của con
trẻ với đời sống riêng tư phong phú của chú mình – đợi Tân Thần cúp
máy xong liền hỏi: “Tình nhân cũ của chú theo dõi em thật hả, Thần
Tử?”.

“Chưa thấy bao giờ, em
không quen”. Tân Thần nhún vai, tỏ vẻ thờ ờ, “Đợi bố em về là biết
ngay ấy mà”.

“Chúng ta ra ngoài xem
thế nào đi”. Cuộc sống của Tân Địch luôn sóng yên bể lặng, lần này
quá tò mò nên làm sao ngồi yên được? “Bọn chị lấy ô che nắng, đi
cách xa một tí, chắc không sao đâu”.

Lộ Phi hoàn toàn
không tán thành thái độ tự kiếm chuyện phiền phức như thế, nhưng anh
tự biết không thể ngăn cản được sự bồng bột của Tân Địch cũng không
thể yên tâm để hai ngươi họ đốmặt với người phụ nữ được xem là tình
nhân cũ và thứ axit chết người kia, đành theo chân hai cô gái ra ngoài.

Bên ngoài nắng chói
chang. Trong khuôn viên khu nhà hàng cây hợp hoan đang đúng mùa hoa, chi
chít những cánh hoa nửa đỏ nửa trắng xem kẽ, Tân Thần dừng chân,
ngẩng lên nhìn, “Thơm thật! Có ngửi thấy không, Địch Tử”.

Nghe cô nói thế, Lộ
Phi cũng chú ý, trong không khí quá thực có một mùi hương thanh khiết
phảng phất. Nhưng Tân Địch hiện giờ chỉ có một lòng một dạ nghĩ
đến người phụ nữ bí ẩn kia, lại thúc giục, “Có phải lần đầu thấy
hoa đâu, nhanh lên! Có lẽ cô ta đã bỏ đi rồi”.

Ra khỏi khu nhà, không
cần Tân Thần chỉ, Lộ Phi và Tân Địch cũng đã nhìn thấy. Một phụ nữ
mặc váy liền đứng dưới bóng râm hàng cây bên kia đường, đang nhìn về
phía họ một cách lộ liễu.

Tân Địch phân tích về
hình dáng của cô ta trước rồi đúc kết: Đôi giày sandal thắt dây hơi
cao gót màu trắng, chiếc váy liền màu vàng phủ lên đầu gối, chắc
là bằng lụa thật, cắt cúp rất hợp với dáng người, tôn lên vóc dáng
mảnh mai và làn da trắng muốt. Tuy nhiên đeo kính râm to nhưng cũng
thấy cô ta rất xinh đẹp. Xem ra mắt nhìn người của chú cô không tầm
thường tí nào.

Tân Thần chỉ thờ ờ
nhìn thoáng qua một cái chứ không quan sát kỹ, rồi kéo tay Tân Địch
ra hiệu bảo cô đi. Ba người họ cũng đến nhà sách. Còn người phụ nữ
kia cứ bám sát phía sau.

Vòng qua một con
đường khác nữa, Lộ Phi đoán Tân Thần đã không nhầm, người phụ nữ ấy
thực sự đang theo dõi một cách trắng trợn. Anh không muốn cứ tiếp
tục tình trạng này nữa, nên ra hiệu cho hai cô gái đứng cách xa xa
rồi quay người lại đứng chờ. Người phụ nữ kia bước vội theo, gần như
đụng trúng anh. Anh lạnh lùng quan sát, “Xin hỏi cô đi theo chúng tôi
để làm gì

Cô ta sững sờ, rồi
lập tức nhìn Tân Thần đứng sau lưng anh, Tân Địch vội gọi: “Lộ Phi,
lùi lại phía sau”.

Lộ Phi không nhúc
nhích. Người phụ nữ trước mặt mảnh mai yếu đuối, chỉ xách một
chiếc túi da nhỏ màu trắng, hiển nhiên là không thể có axit như Tân
Thần phán đoán. Ánh mắt cô ta xuyên qua Lộ Phi, nhìn thẳng vào Tân
Thần.

“Tân Thần, tôi muốn
nói chuyện với cháu”.

Tân Thần không ngạc
nhiên khi cô ta gọi đúng tên mình, chỉ cười và lắc đầu, “Tôi không
dính vào chuyện người lớn. Cô muốn nói gì thì đi mà nói với bố
tôi. Ông đi công tác sắp về rồi. Sau này đừng theo tôi nữa”.

Người phụ nữ kia cau
mày, “Tôi không muốn gặp bố cháu, Tân Thần”. Cô ta gỡ cặp kính xuống,
mỉm cười với Tân Thần, “Tôi chỉ muốn gặp cháu”.

Tân Thần đang định nói
Tân Địch đã kéo tay cô lại. Từ nhỏ cô đã học mỹ thuật, đã vẽ vô số
những mẫu phác họa con người nên vô cùng nhạy cảm với những chi tiết
dù rất nhỏ, vừa nhìn đã biết người phụ nữ đó khoảng hơn ba mươi
tuổi, quả nhiên là một người đẹp khí chất phi phàm, quan trọng hơn
là cô ta và Tân Thần có những nét rất giống nhau. Tổng thể lại mà
nói thì màu mắt Tân Thần rất giống Tân Khai Vũ, đôi lông mày dài đậm
khiến gương mặt thanh tú của cô có vẻ đẹp mạnh mẽ, nhưng cô và người
phụ nữ dáng vẻ yêu kiều kia có những đường nét gương mặt và ánh
mắt rất giống nhau. Quan trọng hơn nữa, khi hai người mỉm cười, vị
trí lúm đồng tiền trên má trái y hệt nhau. Tân Địch cũng phải giật
thót mình với khám phá đó.

“Cô là ai”. Lộ Phi
lạnh lùng hỏi, “Không nói rõ thì không ai trong chúng tôi nói chuyện
gì với cô cả, mà sẽ báo cảnh sát”.

“Cô là mẹ cháu, Tân
Thần”.

Không khí đột ngột
lặng phắc. Lộ Phi và Tân Địch bàng hoàng, còn Tân Thần chỉ quan sát
cô ta và giữ vẻ bình thản.

Tân Địch vốn không rõ
về thân thế của Tân Thần. Thân phận đứa con không giá thú và bà mẹ
xui xẻo của Tân Thần là chuyện cấm kỵ mà vợ chồng Tân Khai Minh không
muốn kể cho ai biết. Nhưng Tân Địch chưa bao giờ thấy thím mình, cũng
biết Tân Thần không thể sinh ra mà không có mẹ.

Cô lo em họ mình sẽ
bị sốc nên vội bảo: “Dì à, xin dì và chú tôi xác nhận mọi chuyện
đã rồi hãy nói sau. Không ai thích gặp một người lạ trên đường bảo
là mẹ mình như thế này cả đâu”.

Người phụ nữ kia
phớt lờ cô, chỉ nhìn Tân Thần, “Tân Thần, năm nay con mười bốn tuổi.
Sinh nhật con là ngày hai mươi tư tháng một. Hôm con ra đời có một cơn
mua tuyết nhỏ, nhiệt độ thấp. Lúc con ra đời nặng 3,1 kilogam. Nhóm
máu của con là AB. Lòng bàn chân phải của con có một vết bớt màu
đỏ. Bố con là Tân Khai Vũ. Năm nay có lẽ là ba mươi ba tuổi…”.

“Đủ rồi!”. Giọng nói
lanh lảnh của Tân Thần cắt ngang. Tay cô vẫn nằm trong tay Tân Địch. Tân
Địch cảm nhận được cô đang nắm chặt lấy tay mình. Lòng bàn tay hai
người đều nhơm nhớp mồ hôi nhưng vẫn cố chấp không chịu buông ra. “Bà
muốn làm gì? Diễn phim truyền hình nhận mẹ trên đường à?”.

“Mẹ chỉ không nỡ bỏ
con, muốn gặp con. Tân Thần, hãy hiểu cho mẹ”.

“Cứ đợi bố tôi về
rồi hãy nói. Bà đã bỏ tôi mười bốn năm rồi, đợi thêm mấy hôm nữa
cũng chẳng sao”.

“Nhưng mẹ đã không
còn nhiều thời gian nữa. Mẹ đến đây ba ngày mới tìm ra chỗ con ở,
lại đợi suốt hai ngày, đã tuyệt vọng rồi thì hôm nay thấy con về
nhà. Tối nay mẹ phải rời đây và đi Bắc Kinh, sau đó đến Áo, chắc sẽ
không quay lại nữa”. Người phụ nữ nói thẳng với Tân Thần, “Đi với mẹ
một lúc thôi. Mẹ sẽ không làm hại con đâu”.

“Nói vậy thì, là cố
ý đến chia tay với tôi hả?”. Tân Thần cười. Tiếng cười của cô lanh
lảnh như tiếng chuông ngân, nụ cười toát lên vẻ đẹp và sáng rỡ dưới
ánh nắng, “Vậy thì không cần. Nếu đã sắp đi rồi thì đừng để lại
dấu vết gì. Để mọi người quyến luyến mình, chẳng ý nghĩ gì”.

“Con đang trách mẹ,
hay không tin mẹ? Tân Thần, mẹ có nỗi khổ bất đắc dĩ…”.

“Tôi tin bà. Nhận một
đứa con gái lớn xác như tôi cũng chẳng ích gì. Tôi cũng không trách
bà. Nhưng xin lỗi, cái từ ‘mẹ’ này chẳng có ý nghũa gì với tôi
hết. Nếu mười bốn năm trước không có mẹ, tôi đã sống rất tốt, thì
tôi nghĩ sau này như thế cũng được”. Cô lại bóp mạnh tay Tân Địch,
“Chúng ta đi thôi, Địch Tử”.

Tân Thần đi thẳng vào
nhà sách, không quay đầu lại, nhưng lại lật những quyển manga trước,
hết quyển này đến quyển khác, cầm lên xem sơ qua rồi lại đặt xuống.
Lộ Phi ra hiệu cho Tân Địch. Cô đàng nói: “Thần Tử, sách tham khảo em
cần mua là gì?”.

Tân Thần ngước lên
nhìn vẻ hoang mang, gương mặt nhăn nhó chẳng chút biểu cảm, đôi mắt
linh hoạt cũng có vẻ đờ đẫn, “Sách tham khảo? Ồ em tìm thử”.

Hai người họ chỉ
thấy cô chậm rãi lướt dọc những kệ sách như mộng du, ngón tay lướt
trên những gáy sách, nhưng không hề dừng lại.

Tân Địch không chịu
nổi nữa, bước đến nắm tay cô, “Thần Tử, nói tên sách đi, chị tìm
giúp em”.

Tân Địch tìm thấy
sách em mình cần một cách nhanh chóng, sau đó dè dặt hỏi: “Muốn xem
sách khác nữa không? Chị mua cho”.

Cô lắc đầu: “Về nhà
thôi”.

Ba người quay về
đường cũ. Người phụ nữa kia vẫn đứng dưới bóng cây gương mặt đeo cặp
kính răm không nhĩn rõ cảm xúc, còn Tân Thần vẫn nhìn thẳng và đi
lướt qua mặt cô ta.

Về nhà rồi cô định
vào phòng, bỗng dừng bước quay lại, nhìn họ và nói khẽ nhưng rất
kiên quyết: “Đừng nói với bất cứ ai về chuyện này, được không?”.

Giờ phút ấy, gương
mặt cô không còn vẻ non nớt trẻ thơ, đôi mắt sâu thẳm như mặt nước
hồ. Lộ Phi và Tân Địch lặng lẽ gật đầu. Lộ Phi tất nhiên sẽ không
nói, còn Tân Địch thậm chí với cả cha mẹ mình cũng không nhắc đến
nửa tiếng.

Cho đến khi Lộ Phi
giảng bài xong cho Tân Địch, Tân Thần cũng không ra khỏi phòng ngủ. Họ
trao đổi nhau bằng ánh mắt, đều có cảm giác lo buồn bất lực. Hai
đứa trẻ trong một gia đình bình thường, đối diện với sự xuất hiện
đột ngột cu một và mẹ đã mất tích mười bốn năm, hoàn toàn không
biết phải làm sao để an ủi cô gái bé nhỏ trong phòng ngủ kia.

Lộ Phi ra khỏi nhà
Tân Địch, bất giác lại nhìn hai hàng cây hợp hoan đó. Anh thích phủ
dung, hoa mai, còn loài hoa xinh đẹp này không phải sở thích của anh.
Nhưng ngửi mùi hương hoa phẩng phất trong không trung và nhìn hàng cây
nở bung những cánh hoa dưới ánh nắng, anh không thể không thừa nhận
rằng nó rất đẹp.

Anh ra khỏ khu nhà.
Người phụ nữa xa lạ ấy vẫn còn đứng bên kia đường. Anh ngần ngừ một
lúc rồi tiến đến, nhất thời không biết phải xưng hô với người phụ
nữ theo vai vế chỉ phải gọi là “dì”, nhưng nhìn có vẻ rất trẻ, đến
nỗi chỉ có thể xem là một người chị lớn này như thế nào: “Xin cô
đừng đứng ở đây nữa. Như vậy rất khó xử cho Tân Thần. Cho dù là ra
nước ngoài rồi, sau này cũng vẫn có cách liên hộ với cô ấy. Bỗng
dưng nhận nhau như thế này rồi lại bảo sẽ ra nhau mãi mã, cô bảo cô
ấy làm sao chấp nhận được?”.

Cô ta gật đầu, “Cô
biết chuyện này rất đường đột, có lẽ còn không tốt cho Tân Thần.
Nhưng cô không kiềm chế được ý muốn này của mình. Cô sắp đi rồi,
nhưng bỗng không còn sức lực nữa. Cứ nghĩ đến phải đi Bắc Kinh, rồi
đi châu u, một đoạn đường dài đằng đẵng đang chờ đợi mình, thật sự
là có chút tuyệt vọng. Cháu là bạn của Tân Thần phải không?”.

Cô ta nói bằng tiếng
phổ thông mềm mại dịu dàng, tốc độ và giọng nói lại khá giống với
Tân Thần khiến Lộ Phi cảm thấy ngạc nhiên trước sức mạnh của di
truyền, “Cháu là bạn của Tân Địch, chị họ cô ấy, đương nhiên cũng có
thể xem là bạn của cô ấy”.

“Giúp cô một việc
được không?”. Cô ta mở chiếc túi xách trắng, lấy ra một phong thư, “Bên
trong là địa chỉ định cư của cô ở Áo. Nếu ngày nào đó Tân Thần
chịu liên lạc với cô thì hãy đưa cho nó. Bảo với nó rằng, cho dù cô
có chuyển nhà cũng sẽ nhờ người ta gửi cho

Lộ Phi ngần ngại. Cô
ta nhìn anh bằng ánh mắt van nài, đôi mắt xinh đẹp chứa đầy nỗi buồn
thương đã khiến anh xúc động. Anh nhận lấy phong thư, “Trước mắt thì
chắc Tân Thần không nhận đâu. Cháu sẽ tìm thời cơ thích hợp để đưa
cho cô ấy. Nhưng những chuyện khác thì cháu không dám hứa”.

“Cô sẽ không trái ý
Tân Thần mà làm phiền nó đâu. Nhưng nếu có ngày nào đó, nó cũng
giống cô, có ý nghĩ muốn tìm hiểu với người có quan hệ huyết thống
với mình, thế thì cô sẽ đợ, ở bên kia”.

Sau khi Lộ Phi thân
quen với Tân Thần và biết thân thế của cô rồi thì cũng từng khuyên
cô, nhưng câu trả lời vẫn là cái lắc đầu, từ chối nói đến người
phụ nữ vội vã đến rồi vội vã đi trong chiều hôm ấy, càng không nhận
phong thư kia.

Thế là, phong thư màu
trắng ấy đến nay chưa được mở, vẫn do Lộ Phi giữ. Anh mang phong thư
ấy chuyển đến sống tại các thành phố lớn như San Francisco, New York,
Bắc Kinh… luôn ép nó vào trong một tập tài liệu.

Kỳ nghỉ hè năm ấy.
Tân Thần dường như không gặp phải tình huống lạ kỳ nào nữa. Cô vẫn
làm bài tập, đeo tai nghe nhạc, trong walkman là những bài hát thịnh
hành ở Đài Loan và Hông Kông, xem tivi, đọc những quyển tạp chí thời
trang mà Tân Địch lén mẹ mua về nhà, thỉnh thoảng làm người mẫu cho
Tân Địch để cô thực hành vẽ phác họa, hoặc vẽ theo, không nhận ra có
điểm bất thường.

Mùa hè đã trôi qua
hơn nửa, Lộ Phi vẫn kiên trì tuần nào cũng đến dạy thêm cho Tân Địch.
Thỉnh thoảng anh cũng giảng bài cho Tân Thần, nhưng Tân Thần còn tỏ ra
thờ ờ với chuyện học hành hơn Tân Địch, mà lại hay lý sự cùn, “Em
biết như vậy là được rồi, hà tất phải biết tại sao lại như vậy chứ

Khi hai chị em rảnh
rỗi thường vẽ tranh để tiêu khiến, nhưng Tân Địch vẽ những mẫu thiết
kế của mình. Cô xin Lộ Thị là chị của Lộ Phi đang du học ở Anh giúp
cô mua một bộ sách dạy cách vẽ thời trang nguyên bản bằng tiếng Anh,
giấu dưới đống sách tham khảo trong phòng ngủ của mình, khi rảnh lại
lôi ra để học, những từ tiếng Anh không biết thì tra từ điển hoặc
hỏi Lộ Phi. Lộ Phi vừa dịch cho cô vừa thở dài, “Nếu em chịu quan tâm
đến học toán được ba phần thế này thôi thì thảnh tích ít nhất cũng
có thể tăng thêm bốn mươi phần trăm rồi”.

Tân Địch không mảy may
đếm xỉa đến lời khuyên của anh. Cô chỉ nói với Lộ Phi ý muốn của
mình là học ngành thiết kế thời trang và dặn anh đừng nói ai biết,
“Bố em chắc cũng sẽ đồng ý, nhiều nhất chỉ kinh ngạc rồi thôi. Nhưng
mẹ em mà nghe thấy chắc sẽ điên lên mấy. Bà một lòng một dạ muốn em
vẽ những chim muông hoa lá, thiếu nữ cài trâm, hoặc vẽ trang sơn dầu
cũng được, tóm lại là phải cao quý”.

Lộ Phi nhìn Tân Thần
đang mãi miết vẽ nhân vật hoạt hình một cách vui vẻ thủ thỉ đành
thừa nhận. Tân Địch ít nhiều cũng đang cố gắng vì lý tưởng, còn
cái mà Tân Thần muốn chắc chỉ là để chơi vui thôi. Tân Địch hoàn
toàn không yêu cầu ngiêm khắc gì ở Tân Thần, nhìn những bức hoạt
hình trẻ con cô vẽ lại đắc ý khen ngợi: “Nhìn kìa, chị vừa chỉ dẫn
là em đã vẽ đâu ra đấy rồi. Người nhà chúng ta đúng là có gene hội
họa”.

Tân Thần cười rất vô
tư, Lộ Phi gần như cho rằng, thiếu nữ rất đơn giản và dễ vui vẻ,
không có tâm sự nào.

Cho đến lần đầu anh
nhìn thấy cô rơi vào tình trạng bị bóng đè.

Chiều hôm đó, Tân
Địch nhận được một cuộc điện thoại gấp từ thầy dạy mỹ thuật, phải
đến nhà ông để lấy một bộ đề thi. Lộ Phi ngồi một mình trong thư
phòng để đc sách, lúc ra ngoài rót nước thì phát hiện tivi vẫn mở,
còn Tân Thần đã ngủ thiếp đi trên ghết sofa.

Máy nước đặt một bên
ghế. Anh lấy ly thủy tinh đựng nước, thấy Tân Thần hai tay khoát trước
ngực, chân phải đặt trước tay vịn. Chân cô rất đẹp trắng và thon thả,
móng chân màu hồng như vỏ sò, năm móng chân tròn trịa, lòn bàn chân
có một vết bớt đỏ rực rỡ, khiến anh nhớ đến những lời mà người
phụ nữ tự nhận là mẹ cô đã nói hôm ấy.

Lộ Phi cũng cảm thấy
sững sờ vì mình đã chú ý đến chi tiết đó và cảm xúc đột ngột ập
đến, anh vội vàng uống hết hơn nửa ly nước, lấy điều khiển bấm tắt
tivi rồi định về phòng, nhưng lúc đó anh lại thấy Tân Thần mở mắt,
nhìn lên trần nhà một cách đờ đẫn vô hồn, vẻ mặt hoang mang và đau
khổ.

Anh khinh ngạc hỏi:
“Sao thế, Tân Thần?”.

Tân Thần không trả
lời. Nhưng gương mặt nhỏ nhắn đầy mồ hôi, hơi mép mó, đồng từ mắt
căng to, mặt tái nhợt không chút sắc máu, hoàn toàn không guống vè
khỏe mạnh thường ngày, dường như cô đang vận hết sức lực để chống
cự, nhưng không thể thoát khỏi gánh nặng vô hình nào đó vậy.

Lộ Phi khiếp hãi,
quỳ xuống bên ghế sofa, do dự đưa một tay ra để nắm tay cô, cảm giác
cô đang run lên bần bật và tay cô lạnh ngắt. Dáng vẻ ấy rõ ràng là
một đứa trẻ đang ở trong nỗi hoảng sợ tột cùng.

Anh hơi ngần ngại,
nhưng vẫn dang tay ôm lấy cơ thể nhỏ bé ấy, khẽ vỗ vào lưng cô. Cô
bỗng thả lòng người, đôi mắt dần dần hồi phục lại vẻ bình thường, đưa
hai tay ra ôm lấy anh và vùi đầu vào vai anh, mồ hôi lạnh tủa ra thấm
ướt cả áo pull của anh. Một lúc sau, anh cảm nhận cơ thể căng cứng
của cô đã thả lỏng.

Anh đặt cô trở lại
vào ghế, vẫn nắm tay một bày tay cô, khẽ hỏi: “Không thoải mãi à?
Hay là anh đưa em đến bệnh viện nhé”.

“Không, em chỉ… hình
như gặp ác mộng. Sau đó tỉnh dậy, phát hiện mình không thở nổi,
toàn thân không chỗ nào nhúc nhích được”.

Cô đưa tay lên che mắt,
nói rất khẽ, “Em không biết tại sao lại thế. Nhưng một lát nữa sẽ
chắc ổn thôi”.

loading...

“Trước kia có từng
bị như thế này không?”.

Cô lắc đầu, “Gần đây
mới bị. Hôm đó cũng thế. Nằm trên giường, bác gái gọi em bên ngoài,
rõ ràng em đã tỉnh rồi, nhìn thấy được và cũng nghe thấy rất rõ,
em muốn trả lời nhưng không thể nói được”.

Hôm ấy bà Lý Hinh
thấy cô không trả lời lên vào trong, nhìn thấy cô mở mắt nằm trên
giường, vẻ mặt kỳ quặc thì bỗng nhiên thấy khó chịu, “Gọi cháu mà
sao không đáp lại tiếng nào? Phép lịch sự cơ bản cũng không biết. Ra
ngoài ăn cơm đi”. Tân Thần không thể nào giải thích được, đành đợi
đến khi nhúc nhích lại được mới lau mồ hôi thở dài.

“Nằm mơ thấy gì? Có
lẽ nói ra sẽ không sao”.

“Không nói nữa. Có
lúc hình như đang chạy, cả con đường không nhìn thấy cuối đường ở đâu
cả, không biết nó dẫn đi đâu; có lúc hình như lại quay qua lại quay
lại trong một đoạn hành lang tối om, không thể nhìn ra nhà mình. Cô
bịt mắt, nước mắt tịn ra từ những ngón tay, bắt đầu nghẹn ngào, “Em
sợ, thật sự rất sợ”.

Bàn tay bé nhỏ của
cô vẫn run rẩy trong lòng bàn tay anh. Anh nắm chặt lấy khẽ nói”
“Đừng sợ, không sao đâu, chỉ là một giấc mơ thôi”.

“Nhưng cứ thế mãi,
giống như là thật vậy”. Giọng nói cô tỏ vẻ khổ sở vô cùng. Anh đưa
tay khẽ lau giọt nước mắt đang từ khóe mắt lan xuống tai cô, rồi rút
khăn giấy đưa cho cô. Cô đón lấy rồi lau bừa lên mắt.

Anh quỳ bên ghế, cho
đến khi cô bình tĩnh lại mới đứng lên: “Ngày mai nhờ dì Lý đưa em
đến khám bác sĩ đi”.

Tân Thần lấy khăn
giấy chùi khóe mắt, lắc đầu bảo, “Gặp ác mộng mà đi khám bác sĩ
ư? Khoa trương quá. Có lẽ như anh nói, kể ra rồi sẽ không sao nữa”.

Cô nhanh chóng lấy
lại dáng vẻ hoạt bát thường ngày. Khi Tân Địch về rồi, hai chị em
vẫn nói cười như cũ. Và cô vẫn tỏ ra như không hề gì xảy ra.

Một hôm Lộ Phi vào
nhà thì gặp Tân Thần đi ra. Cô ngước lên, nheo mắt nhìn bầu trời một
lúc trước, su đó chạy đến dưới gốc hợp hoan, ôm lấy cành cây và rung
thật mạnh. Mùa hoa vừa qua, dưới gốc cây lá đã rơi đầy. Bị rung lắc
như thế, những cánh hoa đang rũ xuống trên cây rơi xuống lả tả, rụng
đầy trên người cô.

Cảnh ấy khiến Lộ Phi
ngắm đến ngẩn ngơ.

Tân Thần buông tay,
vẫn thích thú ngửa đầu lên nhìn cây, sau đó hất đầu chạy ra ngoài
thì đâm vào người Lộ Phi. Lộ Phi giữ cô lại, giúp cô gỡ những cánh
hoa vương trên tóc xuống, “Anh cứ thắc mắc sao hoa này rụng nhanh đến
thế”.

Cô thè lưỡi, “Em
chẳng làm gì cả”.

“Đúng là em không
trèo tường khoét vách trèo cây phá tổ chim thật”.

Tân Thần không ngờ Lộ
Phi lại nói đừa với mình nên cười hi hi.

“Gần đây còn gặp ác
mộng không?”.

Nụ cười của cô thoắt
nhiên biến mất, lộ ra vẻ lo âu trẻ con, do dự một lúc rồi thì thào:
“Bố em nói không sao, chỉ là mơ mà thôi. Nhưng bạn em bảo đã hỏi bà
nội bạn ấy, đó là bóng đè, có lẽ đã có quỷ bám theo em thật”.

“Bậy bạ! Ma quỷ ở
đâu ra!”. Lộ Phi khẽ trách móc, “Cứ quy kết những thứ mình không biết
cho ma quỷ thần thánh, vừa không khoa học lại chẳng có ý nghĩa gì”.

Cô lại thè lưỡi ra
vẻ bài lên lớp đó, “Cảm ơn đáp án tiêu chuẩn của anh”.

“Anh đưa em đi khám
bác sĩ vậy. Đáp án của bác sĩ còn uy quyền hơn anh nhiều”.

“Không. Em ghét vào
bệnh viện, ghét ngửi mùi thuốc. Ngày mai trường lại bắt đầu học
thêm. Kỳ nghỉ sắp hết rồi. Bây giờ có người hẹn em đi xem phim. Em đi
đây, tạm biệt”.

Cô nhanh nhẹn chạy ra
khỏi khu nhà, những cánh hoa cứ rơi xuống…người cô. Lộ Phi nhìn theo
bóng dáng ấy, không kìm được mà bật

Tân Địch cũng oán
thán vì kỳ nghỉ kết thúc sớm quá. Cô và Tân Thần sắp bước vào kỳ
thi tốt nghiệp rồi. Trung học trọng điểm quản quá nghiêm trước nay quy
định lớp tốt nghiệp phải kết thúc kỳ nghỉ sớm để bắt đầu đi học.
Cô vừa vẽ phác họa vừa than phiền, “Chế độ giáo dục kiểu chăn vịt
thế này đúng là không hợp lý, biến học sinh thành người máy cả
rồi”.

Lộ Phi đừng sau lưng
cô, thấy cô vẽ vẫn là Tân Thần được mệnh danh là “người mẫu ngự
dụng”: Gương mặt nghiêng nghiêng tròn trĩnh tươi tắn, tóc buộc thành
một dải nho nhỏ, mày đạm mi dài, đôi mắt to nhìn lên trên, nụ cười
nhẹ nhàng tinh nghịch, lúm đồng tiền bên má trái thoáng ẩn hiện,
tươi sáng đến nỗi không chút ưu phiền, đường cong ở khóe môi hoàn hảo
như một cây cung nhỏ, đầy ắp sự ngọt ngào.

Anh không kìm được
lắc đầu, tán thưởng, “Tiểu Địch, em không làm họa sĩ thật đáng
tiếc”.

Tân Địch cười, “Em đã
quyết định rồi. Không được dụ dỗ, làm lung lay ý chí của em nữa”.

“Vậy Tiểu Thần thì
sao, trưởng thành rồi cô ấy muốn làm gì?”. Lộ Phi không biết tại sao
mình lại hỏi đến cô.

“Nó bảo muốn đi du
lịch thế giới, bốn bể là nhà, lanh thang đến những nơi thật xa”. Tân
Địch cười to, tỏ ra không xem những lời trẻ con của cô em họ là thật.
Cô lùi lại một bước ngắm nghía bức vẻ trên giá, “Cũng xem như bức
này đã nắm được cái thần một tí rồi. Con bé này không ngồi yên,
khó vẽ quá”.

Lộ Phi nhớ đến cánh
tay Tân Thần rung lắc cánh hoa hợp hoan này, cũng cười. “Đúng là khó
vẽ. Chẳng những không ngồi yên, rõ ràng cô ấy là thiếu nữ mà xương
tủy lại toát ra vẻ tinh ranh, tinh lực dồi dào, có phần bt định,
thực sự là khó nắm bắt”.

Tâm Địch kinh ngạc,
“Hê, Lộ Phi, những gì anh nói cũng đúng là điều em nghĩ, nhưng em
không biết diễn đạt được”.

Lộ Phi trầm ngâm nhìn
bức vẽ. Một đứa trẻ hoạt bát như thế mà lại bị con bóng đè hành
hạ, rồi che giấu rất khéo, thực sự không thể hiểu nổi.

Đến trước hôm vào
học lại. Tân Thần dọn dẹp đồ đạc của mình, chuẩn bị về nhà. Hôm
đó Lộ Phi cũng đến, hai người cùng đi với nhau. Lộ Phi thấy Tân Thần
chuẩn bị về nhà mình với vẻ uể oải thì bỗng thấy xúc động, “Hôm
nay có chuyện gì không?”.

Tân Thần lắc đầu. Lộ
Phi đưa tay đón lấy ba lô đựng quần áo của cô, “Đi, anh đưa em đến một
nơi”.

Tân Thần nhìn anh vẻ
kỳ lạ, “Đi đâu?”. Có rất nhiều cậu con trai hoặc nhát nhát hoặc to
gan đường đột đòi cô hẹn hò với họ, nhưng cô chưa bao giờ cho rằng Lộ
Phi cũng là một trong số đó.

Lộ phi mặc áo sơ mi
trắng, cao ráo đứng trước mặt cô. Ánh nắng nhiều lên khiến mái tóc
đen nhánh của anh thấp thoáng những đốm sáng lấp lánh. Ánh mắt anh
rất sáng và sâu thẳm, đang dịu dàng nhìn cô như ẩn giấu nụ cười:
“Đến nơi là biết, không dám đi à?”.

Chẳng có gì là Tân
Thần không dám cả, cô nghiêng đầu, “Đi thôi”.

Không ngờ Lộ Phi lại
vẫy taxi đưa thẳng cô đến bệnh viện trung tâm lớn nhất thành phố. Cô
dẩu môi, định quay lưng bỏ đi.

Lộ Phi nhanh tay nhanh
mắt, chụp lấy tay cô không cho cô chạy, “Cậu anh là chủ nhiệm khoa nội
thần kinh ở đây, để cậu anh khám cho em”.

Cô rút tay về, “Này,
chỉ là gặp ác mộng thôi mà, không đáng sợ như bệnh thần kinh chứ?”.

Lộh Phi buồn cười
quá, “Chẳn có kiến thức gì hết. Làm gì có cách nói ‘bệnh thần
kinh’ đâu, chỉ có bệnh tinh thần và chứng thần kinh. Hơn nũa khoa nộ
thần kinh và bệnh tinh thần là hai chuyện khác nhau”.

Cô lặng thinh, cũng
không bỏ đi nữa.

“Chắc không cần tiêm
hoặc uống thuốc gì đâu”. Lộ Phi nhìn cô có vẻ đau đầu, “Này, em có
còn là trẻ con đâu, đừng thế chứ. Chẳng lẽ em muốn cơn ác mộng này
bám lấy em mãi à?”.

Tay cô lặng im trong
tay anh. Ngẩn ra một lúc rồi cô thỏa hiệp, theo anh vào trong bện
viện.

Tạ Tư Tế cậu của Lộ
Phi gần bốn mươi tuổi, mặc áo blouse trắng, đeo cặp kính không gọng,
toát lên vẻ uyên bác hòa nhã, có khí chất bác sĩ điển hình. Ông
hỏi tường tận tình trạng của cô bé mà cháu ông dẫn đến. Đến khi
hỏi cụ thể từ lúc nào đã gặp ác mộng thì Tân Thần cúi đầu, im
lặng một lúc mới nói: “Bắt đầu từ tối hôm người phụ nữ ấy đến
tìm cháu”.

Lộ Phi hồi tưởng lại
rồi nói với cậu mình về khoảng thời gian đó. Lúc này anh mới biết,
thì ra Tân Thần không phải vô tư vô cảm như vẻ bề ngoài cô thể hiện.
Chuyến viếng thăm đột ngột của mẹ cô lại đèn nén và làm phiền cô
bằng cáchquyết định vấn đề mình giữ phong thư ấy, chí ít hiện giờ
không nên nhắc đến nó với cô.

Tạ Tư Tế bảo họ
không cần quá lo lắng. Ông giải thích nguyên nhân của nó một cách bài
bản: “Loại bóng đè này tên gọi là chúng tê liệt khi ngủ, do người
mặc ngủ say mà não bị thiếu máu gây ra. Người mắc vừa tỉnh dạy sẽ
bị thiếu máu, vận động và thị giác tê liệt trong mấy phút vẫn chưa
kết thúc nên sẽ xuất hiện ảo giác tâm lý vật lộn để tỉnh dạy nhưng
không thể nào tỉnh lại được. Vì mùa hè huyết quản người căng phồng
lên khá nhiều, huyết áp thấp xuống, nên tỉ lệ phát sinh bệnh trong
mùa hè cao hơn sơ với các mùa khác”.

“Có tránh được không
ạ?”. Lộ Phi hỏi.

“Có lúc nó liên quan
đến tư thế ngủ không đúng, gối đầu quá cao hơn phần tim bị đè xuống
trong lúc ngủ, điều chỉnh những thứ đó sẽ tránh được bóng đè”.

Tân Thần lắc đầu,
“Cháu đã thử rồi. Gần đây nằm ngay ngắn ngủ trên giường cũng bị
thế”.

“Nếu loại trừ vấn
đề về tư thế ngủ thì chắc là do tâm lý rồi. Thông thường khi áp lực
lớn, mệt mỏi quá mức, nghỉ ngơi không điều độ, mất ngủ, lo lắng
nhiều sẽ xuất hiện bóng đè nhiều hơn. Theo như tình trạng và tần
suất mà cháu nói thì không nghiêm trọng lắm. Chỉ cần không phải do cơ
địa thì không nguy hại đến sức khỏe, thư giãn tinh thần là được”.

Lộ Phi nghe nhắc đến
những từ không nên dính dáng đến một cô bé ở độ tuổi này “áp lực,
lo lắng” chỉ không tránh khỏi cảm giác lo âu, nhưng Tân Thần có vẻ
rất vui, dường như có một lời giải thích khoa học như thế đã khiến
cô yên tâm hơn, “Dù sao chỉ cần không phải quỷ đè lên người như người
khác nói là được. Cháu không muốn tự mình diễn phim kinh dị đâu”.

Ra khỏi bệnh viện.
Tân Thần chạy ngay sang đường bên kia, Lộ Phi chưa kịp phản ứng thì cô
đã cầm hai que kem chạy về, đưa một que cho anh. Anh lắc đầu. Cô không
nói năng gì mà nhét luôn vào miệng anh nên anh đành nhận lấy.

Trước nay Lộ Phi được
dạy dỗ nghiêm khắc, bản thân anh cũng rất nghiêm khắc với mình. Đây
là lần đầu tiên anh vừa đi đường vừa ăn thế này, mà lại là kem đâu
trẻ con nữa, tự biết là chẳng ra sao cả. Nhưng nhìn Tân Thần đi phía
trước vẫn ăn mặc kiểu mùa hè, áo pull trắng và quần jeans, sải đôi
chân dài, những bước chân uể oải. Ánh nắng xuyên qua những tán lá
chiếu xuống người cô. Quay đầu lại, khóe môi đã dính vệt chocolate, gương
mặt rạng rỡ nụ cười. Lộ Phi bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ lạ lùng.

Cũng hôm ấy Lộ Phi
đưa Tân Thần về nhà, lần đầu biết được hoàn cảnh sống của cô. Thật
sự anh có vẻ không tin nổi, một Tân Thần bề ngoài tươi tắn xinh đẹp
mà lại hàng ngày ra ra vào nơi này.

Xung quanh mọi thứ
đều tạp nham, khắp nơi là dụng cụ xây dựng bày bừa lung tung. Quần
áo giăng ngang dọc, có chiếc còn đang rỏ nước tí tách. Tuy bên ngoài
trời rất sáng nhưng hàng lang nằm trong góc khuất nên tối om om. Anh
theo sau Tân Thần loạng choạng lên lầu, thỉnh thoảng đụng vào đồ chất
từng đống, đồng thời cảm thán: Chẳng trách khi Tân Thần bị bóng đè
lại có tình tiết không tìm nổi đường ra trong hành lang u tối.

Tân Thần mở cửa, và
Lộ Phi lại ngạc nhiên thêm lần nữa. Ngôi nhà nhỏ hai phòng, lộn xộn
cũng không thua gì bên ngoài. Đồ vậy rất cũ kỹ, nhưng lại có một
chiếc tivi màu rất lớn và mới tinh. Bậc thềm cửa bỏ đầy sandal,
giầy da , giày thể thao cho đến những đôi giày đi bốn mùa đã bong da
một cách bừa bộn. Trên chiếc ghế sofa màu tối cũng đặt đầy một
đống quần áo đủ màu sắc, dày có mỏng có, đủ loại chất liệ

Tân Thần không quan tâm
đến sự bừa bộn đó, tiện tay ném túi xuống, mở quạt treo rồi tiến
đến mở cửa sổ thông gió, sau đó mở tivi, đẩy hết quần áo trên ghế
sofa sang một bên rồi gọi Lộ Phi, “Ngồi đi. Lâu quá em không về nhà.
Nhà chẳng có gì hết. Lúc nãy quên mua nước ngọt rồi”.

“Con gái như em, dọn
dẹp nhà cửa một tí mất công lắm à?”.

“Em quét dọn thường
xuyên mà”. Cô thản nhiên nói.

Nhà cửa quả thực
không bẩn, nếu không người mắc chứng sạch sẽ như Lộ Phi đã bỏ chạy
rồi, “Nhưng lộn xộn quá, đặt giày dép cho ngay ngắn, quần áo gấp
lại hết rồi bỏ vào tủ thì sẽ gọn hơn nhiều”.

Tân Thần cau mày, tỏ
vẻ anh – nhiều – lời – quá. Nhưng anh vẫn đưa cô đi khám bệnh, giải
trừ tâm bệnh của cô, cô quyết định không giận dỗi gì với anh mà chỉ
cấp tốc gấp quần áo lại. Cô làm rất nhaanh chóng gọn ghê, chẳng mấy
chốc xếp xong quần áo và ôm hết vào phòng ngủ, sau đó ra ngoài nhìn
anh, “Còn gì không vừa ý không?”.

Lộ Phi vẫn không hài
lòng với tình cảnh nhà ngôi nhà này, nhưng gương mặt thiếu nữ mỉm
cười vui vẻ trước mặt quả có sức lay động. Anh quyết định thôi để
từ từ vậy, không làm mất hứng cô nữa.

Hai người ngồi trò
chuyện trên ghế mầy ngoài ban công. Lúc ấy mùa hè đã gióng những
hồi chuông cuối, không khí không còn nóng nực khó chịu nữa. Lúc
chạng vạng đã có những ngọn gió nhẹ phớt qua. Đối diện vẫn là một
khu nhà xám xịt ảm đạm, một đàn bồ câu đang bay lượn, thỉnh thoảng
lướt qua tầm mắt hai người, có vẻ rất tự do tự tại.

Tân Thần vặn người,
“Lại vào học rồi. Thầy cô cứ suốt ngày nhắc đến kỳ thi chuyển cấp,
phiền phức quá! Thật không muốn đi học nữa”.

“Đợi anh rảnh rỗi sẽ
đến dạy thêm cho em”.

Cô gật gù, nhưng có
vẻ không hào hứng lắm.

“Vậy em muốn làm gì,
chơi suốt ngày à?”.

“Nếu không phải vì
sợ bác giận thì em đã chẳng muốn thi vào trường trung học này, học
ở một trường bình thường khác cũng thế”. Tân Thần tỏ ra thản nhiên
với sự không có chí khí của mình, “Nhưng em vẫn phải thi cho tốt,
nếu không bác lại phải nhờ người quen, thậm chí nộp tiền cho em vào.
Bác cái gì cũng tốt, nhưng chỉ có chứng cưỡng bức này với em và
Địch Tử là không tốt”.

Lộ Phi biết chứng
cưỡng bức này là lời than vãn ngầm của Địch Tử dưới yêu cầu quá
cao của cha mẹ cô, tất nhiên Tân Thần cũng tán thành tuyệt đối với
chị họ mình. Nhưng anh không cho rằng đó là chứng cưỡng bức. Cuộc
đời yêu cầu quá thấp và không có mục tiêu trong mắt anh là rất khó
hiều. “Em không đặt ra cho mình một mục tiêu thì chẳng phải chỉ là
sống cho qua ngày à?”

“Lại định dạy dỗ em
rồi”. Tân Thần vẫn không tỏ vẻ cụt hứng về anh, “Con người quan trọng
nhất là sống vui vẻ. Như anh chỉ chắc là tìm thấy thú vui trong học
tập, nhưng em thì không. Nên đừng lấy tiêu chuẩn của anh ra để yêu cầu
em”.

“Vậy thú vui của em
là gì?”.

“Rất nhiều chứ. Mặc
một bộ quần áo mới, ngủ một giấc không bị ai quấy nhiễu, nghe nhạc,
xem phim, ngửi hương hoa, ăn kem chocolate, uống nước ngọt ướp lạnh, còn
nữa…”. Cô quay lại, nhìn anh vẻ nghiêm túc, “Ngồi trò chuyện với anh
thế này”.

Những niềm vui vụn
vặt và cụ thể như thế, đặc biệt là còn liên quan đến anh, giống như
một bàn tay đang gáy lên những sợi tơ đàn trong tim khiến Lộ Phi thấy
rung động, những đạo lý mà anh định giảng giải cho cô nghe đã bị ném
hết sang một bên.

Sở dĩ thân với Tân
Địch, ngoài việc cha mẹ cô đã làm thư ký cho cha anh một thời gian
rất dài, hai người đã quen nhau từ lâu, thì hầu hết là do hai gia
đình gần gũi nhau, đều có cha mẹ là công chức, tính cách nghiêm
khắc, được dạy dõ nghiêm ngặt, nói năng phải chừng mực, cử chỉ phải
đoàng hoàng.

Anh luôn học theo cha
mình một cách vô thức, hành động bình tĩnh xử lý mọi việc nghiêm
ngặt, già dặn trước tuổi, luôn cảm thấy những tín hiệu bật đèn xanh
của các nữ sinh trong trường là ấu trĩ, đều lịch sự nhưng kiên quyết
từ chối không bao giờ muốn phát triển trên tình bạn với bất kỳ ai.

Còn Tân Thần nhỏ bé,
Tân Thần không hè bị bó buộc, là người con gái đầu tiên là Lộ Phi ôm
khi đã trưởng thành. Anh thậm chí còn chưa nhận ra thì cô đã bước
vào trái tim anh bằng tư thế chạy sầm sập và gần như là lao thẳng
vào.

Cô thẳng thắn nói
mình vẫn luôn chú ý đến anh, bằng giọng điệu điển hình của một cô
gái, “Lúc học tiểu học em đã thấy dáng vẻ anh đứng trên sân khấu
kéo violin thật tuyệt”.

Lộ Phi mỉm cười.

“Nhưng anh cũng rất
kiêu ngạo, rất thờ ơ với mọi người, rất hóm hỉnh”.

Lộ Phi thừa nhận,
quả thực anh đã để lại ấn tượng này cho rất nhiều người.

“Nhưng thân nhau rồi,
phát hiện ra anh không không quá trâu bò như lúc ban đầu em thấy”.

Lộ Phi chỉ biết lắc
đầu.

“Sau này rảnh rồi
kéo đàn cho em nghe, được không?”.

Lộ Phi gật đầu nhận
lời.

“Anh ôm em khiến em
rất yên tâm”’.

À, cái ôm đó. Tất
nhiên anh nhớ, khi cơ thể nhỏ bé của cô nằm gọn trong tay anh, anh đã
cảm thấy tiếc thương vô hạn.

Đêm xuống. Tân Thần
cùng Lộ Phi xuống lầu, nằng nặc đòi dẫn anh một một quán ăn nhỏ mà
bình thường anh không bao giờ vào để dùng cơm tối, “Em có thể thiếu
ở đây, đợi bố em đi công tác vê rồi thanh toán một lượt”.

Ăn cơm xong, anh lại
đưa cô lên lầu, dặn cô khóa chặt cửa. Anh lần mò xuống dưới, lần đầu
nhớ ra, mình đã mười tám tuổi, sắp học đại học rồi, mà lại thích
một cô bé mười bốn tuổi, như thế có phải là đặc biệt không

Chỉ là thích, không
có gì to tát cả. Anh an ủi mình. Quay lại nhìn khu nhà cũ kỹ trong
bóng đêm, nhớ đến nụ cười rạng rỡ như ánh nắng của cô, anh cũng mỉm
cười trong bóng tối.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: