truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Colktail cho tình yêu – Chương 31-35 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Quỳnh Anh cài lại những chiếc kẹp đính hạt trai trên mái tóc cô dâu rồi tất tả chạy ra ngoài lo liệu nốt mấy việc lặt vặt. Có chị ở đây, Đan thấy mọi thứ suôn sẻ hơn, những lúng túng của 1 gia đình neo người đã bớt đi nhiều. Cô chỉ phải lo về vẻ ngoài của mình, còn những công việc như bày biện bàn thờ gia tiên hay sắp xếp lại bàn ghế đều được chị chỉ đạo chu đáo. Ngay cả những chuyện tế nhị trong đêm tân hôn cũng được chị cẩn thận dặn dò với tất cả kinh nghiệm của mình. Đan lắng nghe lời chị với vẻ biết ơn, cô tự hỏi nếu Quỳnh Chi bạn cô mà đi lấy chồng, không hiểu chị Quỳnh Anh còn lo liệu đến đâu.

Trong bộ váy cưới nền nã, Đan đang ngồi yên trước gương “chịu đựng” bước trang điểm cuối cùng. Anh chàng đồng cô tên Tuấn Anh, chuyên gia người Sài Gòn của thẩm mỹ viện quen, đang chăm chút tô lại 1 nét trên đôi lông mày thanh mảnh của cô, giọng ngọt như đường khen từ làn da đến cái đuôi mắt thân chủ. Cứ theo như chất giọng ẻo lả tán tỉnh có cánh của anh ta thì Hoài Đan phải là 1 tuyệt thế giai nhân mà mọi đàn ông đều mơ ước. Cô biết anh chàng này đã lâu, biết cả tay nghề trang điểm làm tóc đáng nể cũng như kiểu nâng niu nhan sắc các bà các cô như nâng hoa của anh ta, nhưng cái kiểu bẻo lẻo gợi chuyện này thì cô mới thấy lần đầu. Chắc trong những lần đi “làm mặt” cho các cuộc diễn thời trang cả cô cùng các cô người mẫu đều quá bận rộn nên không ai tiếp chuyện Tuấn Anh, chỉ đến lúc đi trang điểm cô dâu như thế này anh ta mới có dịp khua môi múa mép.
Đan mỉm cười với chính khuôn mặt mình. Mặc dù cô đã hết sức căn dặn anh chàng trang điểm nhưng nó vẫn được phủ 1 lớp son phấn khá đậm đặc làm cô có cảm giác da mình đang ngạt thở còn nụ cười dường như lạ lẫm hơn 1 chút. Dù sao thì những lời nhắc sát sạt của cô cũng có tác dụng phần nào, những đường nét trên mặt vẫn là của cô và màu sắc của bóng mắt, môi hay phấn má đều phù hợp với bộ đồ cưới cô đang mặc.
Cô nhìn đồng hồ trên tường, giờ này chắc khách khứa chưa đến nhưng mọi thứ đã sắp đặt xong cả rồi. Lập hẳn cũng đang sửa sang lại ngoại hình và chuẩn bị đến đón cô. Sau buổi lễ ngắn ở nhà cô, tất cả sẽ tới nhà hàng Rochelle, nơi được thuê toàn bộ để đón tiếp khách của đám cưới. Rồi sẽ là 1 buổi trưa cười mỏi miệng và đi lại mỏi chân, chắc chắn thế. Đan nhìn nụ cười của mình trong gương rồi liếc xuống đôi giày cao gót màu trắng dưới chân. Nó rất thoải mái, chất da rất mềm, nhưng thể nào tối nay chân cô cũng sưng rộp lên cho mà xem. Ôi, sao cưới xin lại có những thủ tục nhỏ nhặt nhưng cũng đầy phiền toái thế này!
Tuấn Anh vừa xách hộp đồ trang điểm to tướng ra khỏi phòng thì Đức bước vào ngắm nghía vẻ hồi hộp của chị gái, hôm nay cậu mặc 1 bộ vest màu xám nhạt có cà vạt sọc đen chéo, trông rất sáng sủa.
- Chị thấy em thế nào?
- Trông bảnh bao lắm, nhưng cà vạt hơi già.
- Thì em không để ý, cũng chẳng biết thắt, phải mượn cái thắt sẵn của ba – Đức gãi đầu – Nhưng trông vẫn ổn phải không chị?
- Ừ, vẫn đẹp. Em chú ý khi ngồi thì mở khuy ra. Ấy, cứ cử động tự nhiên, đừng gượng gạo như thế.
- Hì hì, thì em là sinh viên ngố, 5 thì 10 họa mới đóng bộ nên chưa quen, chứ ai như anh Lập…
- Á à, 2 chị em nhà này nói xấu sếp chị nhé!
Quỳnh Anh bước vào, tay cầm 1 chiếc hộp tròn mỏng dính đựng chiếc đĩa CD hình trái tim nhỏ xíu. Chị đưa đĩa cho Đan, nói:
- Có người đưa qua bảo là duyệt lại nhạc cho bữa tiệc.
Đan nhận chiếc đĩa. Chị Quỳnh Anh kéo Đức ra ngoài phân công việc gì đó. Tiếng hỏi han sai khiến vẫn vang lên khắp 3 tầng nhà. Đan cho đĩa vào CD player, hơi mỉm cười, Lập quả là khó tính khi chọn đến cả những bản nhạc sẽ mở trong đám cưới, nhưng cô hoàn toàn đồng ý với anh. Vì không ít lần dự đám cưới bạn bè, cô phải nén cười hoặc cau mặt với những bản nhạc bật rất tùy tiện, chẳng hạn như các ca sĩ thời thượng cứ thế rên rỉ “Ở bên người ấy em sẽ không buồn đau, ở bên cạnh tôi em sẽ không đượcchi…” trong khi cô dâu chú rể đang bên nhau tình tứ hay nhóm nhạc nước ngoài gào thét “Bye bye bye” ngay trong đám cưới, nơi mà người ta kị nhắc tới chuyện đổ vỡ chia tay!
Chiếc đầu đĩa không chịu đọc. Chắc tại đĩa ghi vội nên không chuẩn. Đan mở laptop cho ổ CD và cắm headphone để nghe cho rõ. Trong tiếng ồn ào của mọi người, âm thanh phát ra từ loa laptop chắc chỉ nhỏ như tiếng kêu của 1 con dế không hơn không kém.
“Nhưng mà anh không có được nó đâu.”
Đan nhăn mặt, hình như người ta đã đưa nhầm đĩa cho cô. Cô định bấm stop nhưng giọng nói quen đã khiến bàn tay cô ngập ngừng.
“…Tôi biết cách cho nó phỉ nhổ vào mặt anh đấy! Ha ha… Làm sao nó chịu được nếu biết… ha ha… rằng chính anh đã tặng nó của anh cái giải 3 toàn quốc.”
“Cô nói cái gì thế?”
“Ha ha, đừng hòng qua được mắt tôi. Hôm đó anh ra ngoài gọi điện cho thằng cha Quốc Minh ép nó chấm điểm cô ta tụt xuống nếu không anh sẽ hủy hợp đồng tài trợ cho live show của hắn ở Đảo Vàng resort. Tôi đã nghe thấy hết!”
“Cô nghe thấy hay cô tưởng là cô nghe thấy?”
“Ha ha, anh đừng có nghĩ tôi chỉ biết lẽo đẽo đi theo anh như con ngu. Anh nói gì, làm gì với ai tôi đều nắm được hết. Anh dọa Quốc Minh là nếu không chấm cho người thân của mụ Giang thấp hẳn xuống thì anh sẽ ngăn chặn để không ai dám tài trợ biểu diễn cho hắn nữa.”
“Cô thính tai đấy!”
“Anh còn nói rằng nó mà được giải nhất thì hại cho công việc của anh, rằng mấy con ranh loanh quanh bên mụ Giang cũng là lũ đàn bà dùng thân xác kiếm tiền và danh tiếng. Ha ha, nó mà nghe được câu này thì nó còn để anh đến gần không?”
“Việc đó không cần cô phán đoán. Cô còn rình mò được gì nữa, nói nốt xem!”
“Chỉ có vậy thôi. Bấy nhiêu đó đủ để khiến nó tránh xa anh rồi.”
Sau 1 lát im lặng là tiếng thở dài và 1 giọng thì thào khêu gợi.
“Và em sẽ đến gần thay chỗ…”
Có tiếng chân bước tới, tiếng thở mạnh hổn hển rồi tiếng vật lộn, giằng co, tiếng chửi rủa. Rồi 1 tiếng “bốp” vang lên:
“Cô tưởng dùng cách này để lừa tôi à? Đồ ngu!”
Tiếng đồ vật nhỏ đập xuống lạch cạch, tiếng nhựa gãy răng rắc.
“Lần sau có gài bẫy tôi thì nên dùng cái máy nhỏ 1 chút… Còn chuyện cô nghe được… Không có bằng chứng thì cô có nói cũng chẳng ai tin đâu. Coi như chưa từng có việc này. Cô khôn hồn thì hãy tránh xa Đan ra và ngậm cái miệng rắn rết lại. Bằng không tôi sẽ tính sổ với cô. Nên nhớ tôi nắm khá nhiều bí mật nghề nghiệp của cô đấy!”
File âm thanh duy nhất trong đĩa đến đây là dừng. Đan gỡ tai nghe, ngồi chết lặng bên bàn. Gương mặt trang điểm đẹp giờ như hóa đá.
Vừa lúc đó có tiếng những quả bóng bay và pháo giấy nổ giòn tan, mọi người cười nói chào hỏi râm ran. Nhà trai đã đến.
Chiếc BMW băng đi trên đường cao tốc hướng về phía Núi Ba. 2 bên đường, phía trên cánh đồng xanh ngắt trải dài đến tận chân trời, những đám mây trắng của mùa thu lững lờ bao phủ dãy núi xa xám mờ mờ. Trong xe, Lập chăm chú vào tay lái, miệng thoáng nụ cười, dường như mấy ly champagne khi nãy không làm tim anh đập rộn bằng dáng vẻ của người bên cạnh anh lúc này. Đan đang ngồi tựa cằm lên tay nhìn ra ngoài mê mải ngắm những khung cảnh yên bình của vùng nông thôn đồng bằng Bắc Bộ, cây đa tỏa bóng xuống 1 ngôi miếu như lợp ngói chơ vơ giữa đồng, những người phụ nữ đội nón trắng lóa dưới nắng… Kính xe hạ hết, hương lúa thơm thoảng len giữa 2 người. 1 lát, Đan quay vào, tựa mặt vào thành ghế, mắt nhắm hờ như thiếp ngủ. Lập vặn nhỏ nhạc, Beatles đang thủ thỉ:

A love like ours could never die
As long as I have you near me.
Anh lẩm nhẩm hát theo, bất giác muốn dừng xe và đặt lên đôi môi màu hồng nhạt của vợ 1 nụ hôn. Anh và Đan vừa mới chính thức trở thành vợ chồng trước pháp luật và… thiên hạ. 1 buổi trưa của những thủ tục lễ lạt tiệc tùng chúc tụng vừa mới xong. Giờ thì anh đang đem cô lên Núi Ba, 1 tuần trăng mật đơn giản nhưng đầy kỉ niệm đang chờ 2 người ở đó. 1 vài tháng nữa, đợi khu nghỉ dưỡng Bãi Hạc xây dựng xong và chính thức khai trương, anh sẽ bỏ lại mớ công việc bận rộn để đưa cô đi nghỉ và đón Giáng Sinh ở châu Âu, ở London chẳng hạn, anh biết là cô thích được quay lại thành phố xứ sở sương mù ấy vô cùng.
Đan im lặng nhắm mắt. Buổi tiệc diễn ra theo đúng những gì cô hình dung, cô khá mệt vì đi lại nhiều nhưng không đến nỗi kiệt sức, thậm chí cô cũng chẳng thấy cảm giác gì khi uống hết sạch mấy ly rượu chúc mừng. Cô chỉ vờ ngủ vì không muốn nói gì với Lập. Thật khó tin khi thấy rằng người mà mới hôm qua thôi mình còn đặt hết niềm tin, hôm nay bỗng chốc đã thành 1 kẻ không thể lường… Cô đã nghe hết cuộc đối thoại của anh và cô người mẫu có chất giọng miền biển chói tai. Nhưng cô chưa thể lý giải được.
Kẻ nham hiểm nào đó đã gửi cho cô chiếc đĩa vào 1 thời điểm quá sát sao, ngay trước lúc đón dâu. Việc này đặt cô vào 2 sự lựa chọn, hoặc là ngay lập tức nổi khùng lên với Lập để đồng thời làm hỏng luôn đám cưới, hoặc là im lặng chịu đựng và cay đắng làm lễ thành hôn với con người mà cô đang cảm thấy… ghê sợ. Tính cách cũng như những kinh nghiệm chưa cũ ngăn cách Đan khỏi những phản ứng ồn ào phẫn nộ, cô đã chọn cách thứ 2, hầu như không đắn đo nghĩ ngợi.
Thật sự thì cô chẳng có thời gian để nghĩ tới 1 cái gì quá xa xôi. Đầu tiên, cô chỉ nghĩ tới bữa tiệc và mọi người đang chờ, cô không muốn ai bị sốc. Sau đó 1 chút, cô bắt đầu nghĩ về mẩu đối thoại ghi trộm, cô có thể đoán biết chủ nhân của nó là ai và không cho phép mình cư xử như kẻ ấy đã dự liệu. Và cuối cùng, cô nghĩ tới Lập, danh dự uy tín của anh sẽ ra sao nếu đám cưới bị hủy bỏ, rồi anh sẽ ra sao? Và cả cô nữa, cô sẽ sống thế nào? Cô chưa bao giờ nghi ngờ việc cô yêu anh. Dù những gì đã nghe làm cô chết lặng nhưng chúng cũng không đủ sức tàn phá đến cùng làm tình yêu của cô nhanh chóng tan biến ngay được…
Với tâm trạng hỗn loạn của mình, Đan đã phải cố gắng phi thường mới giữ được vẻ bình thường trong đám cưới. Cô đóng vai cô dâu hạnh phúc với 1 vẻ điềm tĩnh và đúng mực. Trông cô hơi lặng lẽ 1 chút nhưng ai cũng nghĩ là cô đang buồn vì phải xa cha và em hoặc cô mệt vì những thủ tục chào mời. Không 1 ai biết rằng, khi tươi cười nắm tay cùng cắt bánh cưới, cùng rót champagne hay cùng đứng chào khách, cô đã tránh không nhìn vào gương mặt của người từ giờ sẽ là chồng mình đến mức nào. Như lúc này đây cũng vậy, nhắm mắt thả người theo nhịp lắc nhè nhẹ của chiếc xe, cô đang cố gắng dỗ mình vào 1 giấc ngủ ngắn. Đường đi không quá xa, chỉ khoảng hơn 1 giờ xe chạy, nhưng trong 1 giờ đó, cô không thể nói gì với Lập được. Vì nếu mở lời, cô sợ mình sẽ khóc mất.
Những câu nói chát chúa trong chiếc đĩa liên tục vang dội trong đầu làm cô cảm thấy như ai vừa mới giáng vào gáy mình 1 cú đập. Cảm giác hụt hẫng đầy mệt mỏi của đêm trình diễn ấy lại quay về. Bao nhiêu đêm thức trắng suy nghĩ vẽ rồi lại xóa đến mức mắt mờ đi ngủ gục trước màn hình, bao nhiêu ngày làm việc hầu như không nghỉ với những lần kim đâm vào ngón tay buốt nhói còn xương sống đau rã rời, thậm chí cô đã đem cả danh dự nghề nghiệp ra đánh cược để được Jinxia chấp nhận tài trợ, vậy mà 1 bàn tay can thiệp mờ ám đã hất đổ tất cả. Ngay từ đầu cô đã không thể tin nổi kết quả đó. Và thật kinh khủng khi biết được rằng người đứng sau mọi chuyện lại là người cô sẽ giao phó cả cuộc đời.

Lập mỉm cười với mấy anh chàng bảo vệ đang rối rít cúi chào rồi lái xe thẳng xuống con đường dẫn sang khu B của Núi Ba resort. 1 ngôi nhà sàn nằm dưới chân núi trông ra suối Mơ đã được chuẩn bị để đón ông bà chủ. Gần đó là quán bar Suối Mơ, nơi anh đã gặp Đan lần đầu, lặng lẽ ngồi cả đêm trong tầm mắt của cô và uống thứ rượu vô tình gợi nhớ đến những ngày tháng nhọc nhằn xưa cũ. Anh đã từng hỏi tại sao đêm đó cô lại pha Black Russian đem ra cho anh, cô chẳng biết lý giải thế nào, chỉ nghĩ rằng đó là loại dễ pha và hợp với anh. Cô bảo có lẽ bởi vì dáng ngồi và kiểu cách của anh khiến cô nghĩ rằng anh đã từng sống ở nước Nga, thế thôi. Nhưng anh tin là còn 1 linh cảm nào đó thúc giục cô làm như vậy, 1 tình yêu đã in sâu trong tiềm thức chăng…

loading...
Nhẹ nhàng tắt máy xuống xe, vòng qua mở cửa, anh cúi xuống nâng bổng cô trong tay bước dần lên thang gác. Trong bộ quần áo lụa Hàng Châu màu vàng nhạt in hoa văn bóng mờ thoảng hương nước hoa Clinique quen thuộc, Đan đẹp và nhỏ nhắn như 1 bông hoàng lan e ấp. Đặt đóa hoàng lan say ngủ xuống giường rồi trở xuống lấy đồ đạc trong xe, Lập mỉm cười nghĩ tới việc lát nữa mình sẽ đánh thức cô như thế nào. 1 nụ hôn thì dường như không đủ. Có lẽ phải phủ lên hình hài xinh đẹp ấy cả 1 trận mưa hôn.
 
* * *
 
Đan cựa mình tỉnh dậy và đưa mắt nhìn quanh. Cô biết mình đang ở Núi Ba resort. Kiểu bày biện nội thất trong căn phòng này cũng không khác là bao so với căn phòng cô đã ở cả tháng trời bên khu A. Cô từ từ ngồi lên, chiếc giường đôi rộng thênh, gió núi thổi vào làm tấm màn cửa màu trắng tung bay. Chùm chìa khóa xe và chiếc đồng hồ Bvlgari trên chiếc tủ đầu giường cùng tiếng nước róc rách trong phòng tắm nhắc cô nhớ tới 1 người. Hình như sau khi quá căng óc suy nghĩ về sự thật vừa biết, cô đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Và Lập hẳn là đã bế cô từ xe vào đến tận giường này.
Liếc xuống bộ quần áo lụa mặc từ lúc đi đường, cô rời khỏi giường và với tay ra sau đầu bật mở chiếc cặp tóc. Việc vội vã “chạy trốn” khỏi Hà Nội lúc chiều và giấc ngủ vừa xong làm mái tóc lượn sóng của cô hơi rối. Đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, cô đưa những ngón tay lơ đãng lên gỡ nhẹ, mắt dõi về phía khu nghỉ dưỡng đã lên đèn, ý nghĩ không sao tụ lại được 1 điểm, cứ lan man như làn khói trắng tỏa đều trên thung lũng.
Cửa phòng tắm xịch mở và Lập xuất hiện, tay cầm 1 chiếc khăn lông to. Những giọt nước nhỏ từ trên mái tóc ngắn xuống làm cổ áo Lacoste màu xanh lục của anh thẫm lại từng vệt. Đan quay lại nhìn anh 1 thoáng rồi tiếp tục lơ đãng với những lọn tóc. Vẻ im lìm của cô làm anh cảm thấy bối rối như 1 chú bé không thuộc bài. Bao nhiêu câu anh định nói với cô dường như bay đi đâu hết. Anh tiến về phía cô, cầm chiếc cặp màu ngà trong tay cô đặt xuống bậu cửa sổ rồi nắm vai cô kéo về phía mình, nhỏ giọng:
- Nước nóng rồi, em đi tắm và thay quần áo đi.
Tránh nụ hôn của anh, Đan tiến đến va li lấy quần áo bỏ vào chiếc tủ gương cạnh giường. Sau khi đã soạn hết đồ đạc của mình và cả của anh, cô chọn 1 bộ váy hoa ngắn rồi với chiếc túi lụa nhỏ đựng đồ lặt vặt để tìm tuýp sữa rửa mặt. Tay cô chạm vào chiếc đĩa đựng trong hộp nhựa tròn…
Lập quan sát những cử chỉ lặng lẽ của vợ. Anh cảm thấy có gì đó không bình thường trong thái độ của cô. Và ngay khi cô khựng lại nhìn đăm đăm vào trong chiếc túi lụa với nét mặt đau đớn, 1 nỗi lo sợ ở đâu nhảy xổ ra vồ chặt lấy tim anh. Giọng anh trở nên khô khan lạ thường:
- Em quên gì à?
Đan ngẩng lên, ánh mắt ẩn chứa 1 cảm xúc khó tả, chẳng ra buồn bã và cũng không hẳn là chán nản. Lập nhắc lại câu hỏi và cô lắc lắc đầu. Cầm bộ váy cùng tuýp sữa rửa mặt, cô quay người đi nhanh vào phòng tắm.
Lập tiến về phía chiếc túi. Ngoài mấy thứ gương lược, mỹ phẩm, khăn giấy và điện thoại, trong túi còn có 1 chiếc đĩa CD đựng trong vỏ nhựa hồng. Anh cầm nó lên, không thấy có nhãn hay chú thích gì, có lẽ là đĩa tự ghi. Hẳn nó là nguyên nhân khiến vừa rồi gương mặt cô đột nhiên trắng bệch như sáp. Ngập ngừng 1 lát, anh mở laptop của mình cho chiếc đĩa vào đọc thử.

Đan giơ tay lau hơi nước bám mờ trên mặt gương rồi soi mình vào đó. Trong bộ váy ngắn cổ thuyền màu xanh nhạt in những bông hoa vàng nhỏ li ti, trông dáng điệu của cô thật thảnh thơi và tươi mát, khác hẳn với tâm trạng hiện giờ. 15 phút đồng hồ tựa tường dưới vòi hoa sen nước nóng giãy, da cô đỏ ửng lên, đầu óc càng lúc càng nặng nề với 1 nỗi băn khoăn gần như bấn loạn vì việc nhất thiết phải diễn ra sắp tới.

Cô đã chọn cách im lặng như không có chuyện gì, tức là cô sẽ phải tạm chấp nhận sự thật vừa biết như 1 điều tất yếu và gắng quên nó đi để làm vợ theo đúng nghĩa. Nhưng dường như việc này khó khăn hơn cô tưởng. Mỗi khi Lập đến bên cạnh và tỏ ra gần gũi cô, cái cảm giác chán nản đến mức ghê sợ lại dâng lên khiến cho những uất ức cô cố nén muốn vỡ tung ra. Cô rời khỏi phòng tắm với những bước chân chậm chạp.
Lập đang ngồi trên giường với chiếc máy tính hiện screensaver đen kịt. Trên tay anh là chiếc vỏ đĩa màu hồng. Tiếng động ở cửa phòng tắm làm anh sực tỉnh. Từ từ ngẩng lên nhìn Đan với ánh mắt rũ buồn, anh thở khó nhọc:
- Em có cái này từ bao giờ?
- Sáng nay – Đan nói mà không nhìn anh, ánh mắt hướng về tấm rèm cửa.
- Em đã nghe hết?
Cô không trả lời, lặng lẽ ngồi xuống giường, đối diện với anh. Cô nhận ra mắt anh vằn đỏ. Lập nhìn gương mặt câm nín của cô, tiếp tục hỏi:
- Em tin những lời này không?
Đan gật đầu, cô không còn hơi sức để mà trả lời nữa. Lập tắt máy tính đặt sang 1 bên rồi ngồi bất động nhìn vào mắt cô, đôi mắt không có thần đang chiếu lên mặt anh những tia nhạt nhẽo. Anh run giọng:
- Anh đã làm như vậy đấy!
Nhìn đăm đăm vào vẻ câm nín của cô, anh tiếp tục hỏi:
- Em không muốn biết tại sao ư?
Lần này thì Đan lắc đầu. Trong thâm tâm cô cũng rất muốn nghe anh giải thích tường tận cho quyết định khó hiểu ấy, vì cô đã nghĩ rất nhiều nhưng không thể hiểu nổi động cơ của anh là gì, nhưng dường như bây giờ việc tìm hiểu nguyên nhân cũng vô nghĩa hệt như những công sức cô đã bỏ ra trong quãng thời gian mấy tháng của cuộc thi. Cô chỉ còn cảm giác muốn tránh nhắc hay nghĩ tới việc đó càng nhiều càng tốt.
- Em nhận được buổi sáng, sao không gọi và hỏi anh ngay?
Đan ngả xuống giường, chui vào chăn và nhắm mắt.
- Em muốn ngủ.
Lập chồm tới bên cô, ghì tay để cô không thể chúi mặt vào gối, giọng anh lạc đi:
- Trả lời anh đã!
Đan mở mắt nhìn anh trân trân, cô mấp máy môi:
- Người trả lời lẽ ra phải là anh.
Rồi cô lại nhắm mắt, xoay lưng, giọng vẫn nhẹ nhàng:
- Em muốn ngủ.
Đã lâu rồi Lập mới lại cảm thấy 1 cái gì đó giống sự bất lực như lúc này. Anh buông tay nhìn Đan thu mình trong chăn như con sâu trong tổ kén, lát sau mới lên tiếng, như kể chuyện cho ai đó chứ không phải cô:
- Khi ấy dự án ở Bãi Hạc đang mắc mớ, 1 liên doanh công khai tuyên bố là sẽ tìm mọi cách hất cẳng bọn anh để tiến hành dự án xây sòng bạc và khách sạn. Liên doanh này không từ thủ đoạn gì, phao tin đồn, đưa người vào làm tay trong phá hoại ngấm ngầm, tác động tới cán bộ địa phương và cả trên trung ương, chỉ để chiếm được đất ở Bãi Hạc. Thành viên chủ chốt trong liên doanh đó có công ty của gia đình bà Giang.
Đan hất chăn ra, ngồi dậy, mắt cô long lên:
- Có lẽ anh nhầm! Cô Giang xưa nay chỉ hoạt động trong lĩnh vực thời trang, không liên quan gì đến du lịch giải trí. Hơn nữa công ty của nhà cô ấy đã giải thể từ lâu rồi.
- Chuyện ngành nghề hoạt động của 1 công ty Trách nhiệm hữu hạn, chắc em ít để ý, người ta có thể thay đổi hoặc thêm bớt không quá khó. Nhưng em đã đúng, công ty đó đã giải thể. Là anh không xem kỹ…
Mắt Đan dịu đi khi thấy vẻ trầm lặng của Lập. Cô nghe giọng anh đều đều:
- Bà Giang đã sơ hở để người ta mang tên công ty mình gắn chung vào 1 liên doanh ma giáo với Đài Loan. Như anh đã nói, liên doanh này không từ thủ đoạn nào miễn là đạt mục đích có được quyền sử dụng đất ở Bãi Hạc.
Ngưng 1 nhịp, Lập nói tiếp:
- Và có 1 chuyện ít liên quan tới việc đấu đá công khai nhưng cũng để lại hậu quả nặng nề, làm anh không thể không ác cảm với bà ấy. 1 công nhân xây dựng bị chính kỹ sư khảo sát của anh đâm thủng phổi, công an lấy lời khai, cả 2 người đều nhắc đến 1 người thân của bà Giang như là nguyên nhân chính. Mà em biết người đó là dạng thế nào không?
Đan lắc đầu, cảm thấy chiếc giường chật hẹp khiến khoảng cách giữa cô và anh quá gần, cô đứng dậy đi về phía cửa sổ. Lập tiếp tục nói:
- Đó là 1 cô ả tự xưng cháu ruột bà ấy, chuyên đi rêu rao về những quan hệ với giới doanh nhân danh giá. Thực chất đó là loại gái bao. Chỉ vì tranh cô ta mà nhân viên của anh người mất sức lao động kẻ chịu tù 3 năm… Còn cô ta thì tỏ ra như chưa bao giờ biết chuyện. Thậm chí nhờ quan hệ bất chính với những người chức vụ khá mà đã trở thành nhân viên PR cho tổng công ty lớn.
- Có phải vì thế mà anh đã nói với ông Quốc Minh rằng… đám con gái loanh quanh bên cạnh cô Lệ Giang toàn là hạng người dùng thân xác kiếm tiền và danh tiếng? – Đan bám vào bệ cửa sổ ốp gỗ. Tay cô run lên – Bây giờ em lấy anh… Đây có phải là dùng thân xác kiếm tiền và danh tiếng không?
- Đừng có nói bằng giọng đấy! – Lập xẵng giọng.
Câu quát nạt của Lập làm Đan thoáng nghẹn ngào đau đớn. Cô đã quá đủ cay đắng khi nghĩ đến câu nói của anh mà Minh Ánh nhắc lại trong đoạn đối thoại rồi. Giờ lại thêm kiểu nói cộc cằn này nữa. Dường như ngưởi có lỗi là cô vậy.
Hơi nhoài ra ngoài như muốn nhìn vầng trăng như chiếc gương tròn mờ treo lơ lửng cạnh đỉnh núi sẫm màu cao vời vợi, cô để 1 giọt nước ứa ra lặng lẽ từ khóe mắt rớt xuống khoảng không dưới cửa sổ. Hít 1 hơi để trấn tĩnh mình, cố lấy giọng bình thường, cô nói mà không quay lại:
- Từ trước đến giờ em vẫn biết anh hồ đồ nhưng không ngờ…
- Xưa nay anh chưa bao giờ thiếu cân nhắc khi cần quyết định công việc – Giọng Lập trở nên dịu dàng – Đó là lần duy nhất… Em biết tại sao không?
Đan dường như đang chìm vào cõi khác. Cô nghe những lời của anh lướt qua tai:
- Vì sự xuất hiện của em. Vì em đấy!
Không thấy cô quay lại, anh vẫn tiếp tục nói, chân bước về phía cô:
- Vì khi ấy anh chỉ nghĩ đến em. Anh cảm thấy bực bội vì thấy em tự tin và thành công đến độ chẳng nhìn anh bằng nửa con mắt. Anh bừng bừng ý nghĩ điên rồ là nhất định em phải chịu đựng 1 cái gì đó…
Đan ngoảnh lại nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe, cô nhếch môi chua chát:
- Em đang chịu đựng đây.
Sững người trước vẻ mệt mỏi đến đau đớn trong mắt và giọng nói của vợ, Lập với tay định ôm lấy cô. Thấy vậy, Đan vội vã lùi ra, nói như hụt hơi:
- Đừng đụng vào em!

Lập bước lên bậc thang gỗ cọt kẹt của bar Suối Mơ. Chẳng có gì đón anh ngoài ánh đèn sáng ấm áp và những bộ bàn ghế trống trơn. Anh đã cho đóng cửa cả khu vực suối Mơ từ hôm qua, không còn 1 người khách nào lai vãng quanh chỗ này. Những nhân viên biết tính và sợ anh 1 phép, tất cả đều âm thầm làm công việc dọn dẹp hàng ngày xong rồi cũng kín đáo rút ra ngoài, dù vậy, anh biết chỉ cần anh cất tiếng gọi là sẽ có người xuất hiện.

Nhìn tủ rượu cao ngất, Lập phân vân nhớ lại xem mình đã từng uống loại nào. Anh không phải là người sành rượu. 4 năm học và buôn bán vặt ở Kiev rồi 7 năm đi lang bạt kiếm tiền khắp các thành phố lớn trên đất Nga, anh chỉ quen với thứ Vodka Gzhelka bình dân hoặc khá hơn là Smirnoff, những thứ luôn cào xé cổ họng và ruột gan. Sau này được bạn bè làm ăn hay nhân viên tặng biếu các loại rượu đắt tiền quý hiếm từ khắp các nước, Mao Đài Trung Quốc hay Sake Nhật, anh nhận rồi uống cho biết chứ cũng chẳng thích thú. Tặc lưỡi đến bên tủ lấy chai Vodka Stolishaya, anh ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc. Ngoại trừ lần này và lần đầu gặp Đan, chưa bao giờ anh phải ngồi 1 mình tại đây.
Rót rượu ra chiếc ly nhỏ, ngắm thứ chất lỏng trong vắt ẩn chứa lửa đỏ thiêu đốt, ngẫm nghĩ 1 lát rồi dốc tuột vào bụng, Lập cúi xuống nhìn đồng hồ. Đã sắp đến nửa đêm, 1 đêm lẽ ra sẽ rất hạnh phúc nếu như không có chiếc đĩa cùng mẩu đối thoại giết người đó!
Minh Ánh đã chơi anh 1 bàn quá đẹp! Làm sao 1 kẻ dày dạn như anh lại có thể thua trí 1 ả đàn bà chẳng ra gì như cô ta nhỉ? Làm sao mà anh lại có thể yên tâm với việc đập nát chiếc máy ghi âm băng từ to như chiếc điện thoại di động đời cũ cô ta nhét khơi khơi ở túi quần sau mà không chịu động não rằng 1 chiếc máy ghi âm số thời buổi ngày nay có thể nhét gọn vào chiếc túi nhỏ phía trước quần jean. Lập cười khan, rót thêm 1 ly nữa. Anh đã quá coi thường Minh Ánh mà quên rằng người đàn bà đã kè kè bên anh cả năm trời đó đang cặp với con cáo thành tinh trong giới đầu tư. Hẳn kinh nghiệm của cô ta về tính khí của anh và mưu mô của lão già đã kết hợp thật hoàn hảo. Kết quả của nó là giờ đây anh đang ngồi 1 mình để nuốt trọn ly rượu nồng gắt trong cái thời điểm lẽ ra phải dành cho yêu đương dịu ngọt.
Ngẩng lên nhấc chai rượu định rót tiếp 1 ly, suýt chút nữa thì Lập buông rơi nó vì thấy Đan đã ngồi đối diện mình từ lúc nào. Cô đẩy 1 chiếc ly nữa ra trước mặt anh. Lập lặng lẽ rót rượu cả vào 2 ly, nhìn cô dò hỏi.
Đan nâng ly rượu lên, nhìn anh qua thành cốc trong vắt, khẽ chớp mi, cô nói:
- Em muốn say.
Ngửa cổ uống cạn ly rượu cùng lúc với Đan, Lập nghe lòng nặng trĩu. Anh hiểu những lời của cô. Chính anh cũng muốn mình say để không phải đối diện và cảm thấy ngạt thở vì nhớ tới sự thật rằng cô đang ghê sợ anh. Dáng vẻ mềm mại, những đường cong và vùng da thịt mịn màng ẩn hiện sau làn váy trang nhã làm cô có 1 vẻ quyến rũ đặc biệt. Anh khao khát cô cháy bỏng, đến độ muốn bất chấp tất cả để được cuốn cô vào vòng tay say đắm yêu thương của mình. Nhưng gương mặt xa vắng và đôi mắt trống rỗng của cô khiến anh chẳng biết làm gì hơn là giữ khoảng cách và ngắm nhìn. Anh biết nếu cố tình lại gần cô, mọi việc sẽ tồi tệ đi rất nhiều.
2 người đối ẩm trong im lặng. Được thêm 2 lần “nâng chén ngang mày” mời Lập, thấy anh định với tay lấy chai rượu để rót tiếp, Đan phác cử chỉ ngăn lại. Cô cầm chai rượu trong tay anh đi về phía quầy bar. Lập lặng lẽ nhìn theo dáng đi uyển chuyển của cô. Có lẽ cô sẽ pha 1 thứ cocktail gì đó để qua được cái đêm quá dài này.
Đặt trước mặt anh 2 ly rượu hình phễu, mỗi chiếc ly trong vắt đều có chiếc xiên nhỏ với 3 quả olive đặt phía trên, cô mỉm cười dịu dàng:
- Vodka Martini, 1 trong những công thức dễ nhớ nhất. Em chỉ học cho biết nên không thuộc nhiều loại lắm.
Nhấc xiên quả olive ra uống 1 ngụm thứ rượu vẫn nặng nhưng thoảng mùi thảo mộc, anh cảm thấy nhẹ nhõm vì nụ cười hiếm hoi của cô:
- Có mùi gì như lá cây thuốc vùng ôn đới.
Cô gật đầu, cắn 1 quả olive giữa đôi môi tô son hồng, lát sau mới trả lời:
- Chai Dry Martini hết sạch rồi nên em dùng Vermouth thay, loại này thường có pha hương liệu từ cây cỏ.
Nhìn đôi môi ngậm thứ quả Địa Trung Hải trứ danh, Lập muốn cắn lên màu xanh úa của quả và màu hồng mọng của môi cô đến mức người anh như căng lên, anh đành hỏi để xua đi cảm giác ấy:
- Em thích olive à?
- Không, em không thích cái vị ngang ngang của olive. Nhưng công thức yêu cầu trang trí ly Vodka Martini như vậy nên em làm theo. Nếu được chọn, em sẽ xâu cà pháo muối xổi để trang trí.
- À, có thể lắm… Với 1 loại cocktail từ nếp cái hoa vàng pha cùng với nước ép lá xương sông nguyên chất chẳng hạn.
Đan mỉm cười, lặng lẽ nhìn anh rồi uống hết ly rượu. Lập lại lên tiếng, anh cảm thấy ngán ngại cái khoảng im lặng giữa 2 người:
- Thật ra anh không biết gì về rượu, về cocktail càng mù tịt.
Đan xoay chiếc ly không trong tay rồi đặt nó xuống cạnh ly của anh:
- Người ta bảo cocktail là kiểu rượu trộn mà những người trong hoàng tộc nước Pháp nghĩ ra khi đã cạn thú ăn chơi.
- Vậy thì sao nó lại có tên tiếng Anh?
- Em cũng không rõ… Có 1 câu chuyện về cái chữ cocktail, em nhớ mang máng… Ở làng nọ có 1 ông già khó tính. Trên đời có 2 thứ ông quý nhất là con gà trống và cô con gái. 1 chàng trai trong làng muốn lấy cô con gái nhưng ông không đồng ý. Anh chàng, với tay trong chính là cô con gái, đã bắt cóc con gà trống để gây sức ép.
- Và ông già quý gà hơn con?
- Ừm, có lẽ ông già biết cô gái đã yêu…
- Hoặc ông ta nghĩ cô gái thì không dễ làm thịt như con gà.
Đan hơi cười vì cách phán đoán của anh, cô nhẹ nhàng kể tiếp:
- Đám cưới diễn ra tưng bừng, rượu đổ tràn như suối. Chú rể trong lúc phấn khích đã đổ lẫn lộn các loại rượu vào với nhau, và cô dâu đã ngắt 1 cái lông đuôi của con gà trống cắm vào ly rượu. Vậy là ta có chữ cock và tail. Đó cũng là lý do tại sao những ly cocktail luôn luôn được cài cắm những đồ trang trí.
- Lý giải của em đáng yêu hơn cái chuyện về đám quý tộc thích hưởng thụ cầu kỳ kia.
- Em nghe mấy chuyện này từ thầy giáo tên là Eugène, ông ấy đã kể khi em đến đăng ký học.
- 1 ông thầy hay! Người Pháp phải không? Ông ấy đã dạy em pha bao nhiêu loại?
- Không nhiều lắm. Em chỉ học vài loại phổ biến nhiều người biết nhất, chừng hơn chục công thức cho 6 loại rượu chính. Kiểu như Gin Tonic hay Singapore Sling từ rượu Gin. Từ Whiskey thì có Manhattan. Với Tequila, em pha đượcTequila Sunrise và có lẽ là cả mấy biến thể của Margarita nếu đủ nguyên liệu. Hurricane và Mojito cho Rum, cho Vodka thì có Vodka Martini, Bloody Mary…
- Cả B52 và Black Russian nữa.
- Mấy cái đấy sau này em mới tự học để pha cho ba. Vì ba em cũng đã từng ở Liên Xô, ba quen với Vodka, giống anh.
- Thật ra anh thường uống Vodka “sec” hơn. Anh không giỏi nhớ tên cocktail. Trừ cái món Black Russian mà em dùng để quyến rũ anh, anh chẳng nhớ nổi cái tên nào. Nhiều lúc anh còn nhầm B52 thành Kajusha.
- Anh không nhầm đâu, cái gọi là B52 cocktail ở ta vốn có tên gốc là Kajusha Rocket mà – Đan mỉm cười, cô ngả người tựa vào thành ghế nhìn vẻ hơi bất ngờ thú vị trên mặt anh – Có vài loại em chắc chắn anh sẽ nhớ, vì nó gắn với những cái tên rất nổi tiếng. Kiểu như Hemingway Daiquiri, Midnight Mozart, Scarlett O’Hara hay Yellow Submarine…
- Có cocktail Tàu ngầm vàng à? – Lập nhướng mày.
- Có, màu vàng rất đẹp.
Cô đứng lên đi về phía quầy nhìn quanh rồi nói:
- Ừm, sẽ phải chuẩn bị thêm 1 thứ. Anh chờ được không?
Lập gật đầu, anh có cả đêm để chờ. Đan đập trứng tách lòng trắng cho vào máy đánh bông, thêm đường, nước và đổ nước chanh ép khuấy đều rồi rót vào chai đặt vào tủ lạnh. Cô vừa làm vừa giải thích cho anh rằng hỗn hợp đó tên là gì, dùng để pha những loại cocktail nào. Lập nghe lơ đãng và ngắm cô chăm chú. Cái cách cô chao 2 nửa vỏ trứng, cầm thìa khuấy, nhấc bát từ trên giá, cúi xuống tìm gì đó… làm anh thấy nhẹ nhõm như thể đang được ngồi trong nhà bếp, anh bất giác mỉm cười.
Đan đặt 1 chiếc cốc hơi bè phần dưới gần giống với cốc vại uống bia nhưng nhỏ hơn lên bàn, bên trong cốc có chứa thứ chất lỏng vàng ươm. Anh nhìn cô, nụ cười vẫn đọng trên môi:
- Thế tàu ngầm của em đâu?
- Người ta có thể ở chung trên 1 con tàu mà. We all live in a yellow submarine, yellow submarine…
Lập cười vì giọng hát cố tình lè nhè của cô. Anh cũng lè nhè hát theo 1 câu rồi thử thứ cocktail mang tên bài hát của ban nhạc cả anh và cô đều yêu thích. Nó có vị ngọt chua dịu, thơm mùi vỏ cam, dường như rượu chỉ hơi tê đầu lưỡi. Anh đưa cốc cho cô, cô bỏ ống hút ghé môi uống 1 ngụm lớn gần cạn rồi nhìn anh bằng đôi mắt long lanh:
- Rượu Rum và vị chua ngọt này hợp với phụ nữ hơn… Em sẽ pha cho anh 1 ly khác. Em sẽ thử nhớ lại cách pha Blue Moon xem sao, không hiểu sao ở Núi Ba trăng lúc nào cũng đẹp.
Dõi mắt về phía dãy núi nhìn vầng trăng với quầng sáng bàng bạc, Lập nhớ đến bộ sưu tập dạ hội mang tên Đá Hồn Trăng mà vì nó Đan đã quay cuồng trong hội trường đến độ sau đó không còn đủ sức dắt xe. Anh đã xúc động đến thót cả tim khi thấy cô mải miết quỳ xuống bên chiếc váy màu ngà vàng ánh bạc lóng lánh để khâu đính hay gắn thêm tua gấu gì đó, nét mặt say mê đến xuất thần, bỏ quên cả anh và Thảo đứng ngơ ngẩn bên dưới sân khấu. Vậy mà anh đã bằng 1 cú điện thoại sặc mùi tiền của mình sổ toẹt tất cả bao nhiêu công sức cũng như tình yêu và hi vọng của cô.
- Anh uống thử cái này xem. Em nhớ công thức Blue Moon nhưng nó có vẻ nhiều màu và mùi quá, không hợp với đàn ông.
Cầm chiếc ly hình phễu với thứ rượu vàng nhạt từ tay cô, anh hớp thử 1 chút và thử cảm nhận mùi vị.
- Có mùi bột quế. Cũng hơi nặng.
- Không phải bột mà là rượu quế. Goldschläger. Thành phần còn lại là Calvados.
- A, Calvados, Brandy táo. Đọc Khải hoàn môn của Remarque thấy nhắc đến.
- Món này tên là Autumn Twist. Nếu thay đổi tỉ lệ 1 chút là sẽ có Adam Bomb. Theo lời giới thiệu của thầy Eugène thì Adam Bomb mạnh như 1 cú thụi thẳng vào mặt!
- Thôi, anh chịu 1 cái Vòng xoắn mùa thu là đủ chóng mặt rồi – Lập nói nhẹ nhàng rồi nhìn ngắm gương mặt ửng đỏ vì rượu của Đan, cô đang nhắm mắt nhâm nhi thành quả của chính mình. Cô lại uống chung ly với anh. Anh mỉm cười, như thế này có gọi là nghi lễ hợp cẩn không nhỉ?
2 người ngồi đối diện nhau. Anh cứ lặng đi chiêm ngưỡng gương mặt xinh đẹp bình thản, còn cô thì như nhập vào 1 cõi nào khác mơ màng và xa xăm. Mãi đến khi có tiếng gà gáy vang vang, cô mới choàng tỉnh. Tránh ánh mắt của anh, cô nhìn ra ngoài, trời đang hửng dần. Ánh sáng trong trẻo đang xuyên qua những lớp mây dày màu xám hồng tạo nên 1 sự tương phản lạ lùng. Đứng dậy bám tay vào lan can nhìn cảnh tượng ấy, cô khẽ hỏi:
- Có 1 loại cocktail từ champagne tên là Morning Glory, nó hợp với khung cảnh này, anh muốn thử không?
Lập lắc đầu, rồi như nhớ ra cô không nhìn mình, anh nói không rất nhẹ. Cô và anh đã có 1 đêm trắng. Cô vẫn hoàn toàn tỉnh táo còn anh thì chỉ có cảm giác hơi buồn ngủ. Ánh sáng buổi sớm mai có lẽ chẳng huy hoàng gì với cả 2 người.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: