truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 53 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Edit: Min

loading...

Chương 53: Nam nhân thất thải tường vân*
*thất thải tường vân: năng lực phi phàm
Khi Tử Hà bị Ngưu Ma Vương cướp đi, nàng rõ ràng biết Chí Tôn Bảo là một người bình thường nhưng trong lòng vẫn luôn ảo tưởng, nàng tin lang quân như ý của mình sẽ thân măt giáp càng áo thánh, chân đạp trên mây bảy màu tới đón nàng trước ánh mắt hâm mộ của hàng bạn người, đây không chỉ là tình yêu bình thường mà trong đó còn tràn ngập kỳ vọng về lang quân tương lai, đây không chỉ là kỳ vọng hiện tại mà còn kỳ vọng trong tương lai, lang quân của mình có thể phi thường hơn người, năng lực phi phàm
——
Song những gì mà nàng nhìn thấy rõ ràng là tiếng kêu rên không dứt, những thi thể nằm ngang ngửa máu chảy thành sông đập vào mắt, trong nháy mắt quán trà Tiêu Dao như biến thành địa ngục Tu La vậy.
Khoa trương, nghiêm trọng.
Phạm Khinh Ba quăng ngay ý nghĩ về cảnh tượng trong tiểu thuyết do thói quen nghề nghiệp mà nảy ra, nhìn đám nhân sĩ võ lâm sắc mặt tái nhợt nằm đầy đất, cuối cùng cũng hiểu ra, biểu hiện của bọn họ là thật sự, không phải bị lời nói như sấm sét của Thư Sinh đánh ngã, mà là bị ám toán.
Hung thủ đương nhiên không phải nàng và Thư Sinh, thế nên khả năng lớn nhất là ——
“Hừ, các hạ dọa nương tử của tại hạ sợ rồi.”
Nhìn theo tầm mắt Thư Sinh, Nam Vô Dược vẫn lười biếng dựa người ngồi trên ghế, chỉ là khuôn mặt ngập vẻ lười nhác khẽ chuyển, ánh mắt như yêu ma, khóe môi cong cong cười nhẹ. Điệu cười này, trong từ điển của Phạm Khinh Ba có một từ chuyên dụng để miêu tả —— mị hoặc nồng cháy.
“Ngươi không phải Thánh thủ, rốt cục ngươi là ai?” Một giọng nói lên án suy yếu vang lên.
Ngay đến nàng còn thấy được sự bất thường, những nhân sĩ võ lâm kia đương nhiên không thể không nhận ra. Có điều “Nam Vô Dược” cũng không để ý tới bọn họ, chỉ nhìn Thư Sinh một cách hiếu kỳ rồi hỏi: “Ngươi phát hiện ra ta không phải Nam Vô Dược từ khi nào?”.
“Lúc tại hạ gọi ngươi là sư huynh.”
“Nam Vô Dược” kinh ngạc nói: “Ngươi và Nam Vô Dược không phải sư huynh đệ mà chỉ là để thử ta thôi?”.
Thư Sinh lắc đầu, “Bản tính lương thiện, tại hạ trước nay luôn dùng cách phỏng đoán thiện ý để đánh giá người khác, ngay từ đầu đã không phải thử”.
“Nam Vô Dược” nhíu mày: “Vậy rốt cuộc sao ngươi lại phát hiện ra?”
Thư Sinh dường như vừa nhớ tới chuyện gì thú vị, hơi cười cười, “Ngươi không nên hỏi về sư phụ”.
“Nam Vô Dược” im lặng hồi lâu mới phát Thư sinh đã trả lời xong, khóe miệng nhất thời có chút run rẩy, “Người Trung nguyên các ngươi đều phiền phức như thế sao? Ta bảo này, ngươi có thể trả lời một mạch vấn đề của ta không, đừng để ta phải hỏi từng câu từng câu một”.
Lời này xem như đã nói ra tiếng lòng của mọi người ở đó, thời khắc hồi hộp giải mã vấn đề thế này còn chơi trò từng câu từng chữ quả thật là muốn mạng người mà. Phạm Khinh Ba không phải là người có tính nhẫn nại, vì thế quyết định tự thân xuất mã.
Giật nhẹ tay áo Thư Sinh, “Tổng cộng có mấy chỗ sơ hở, tách rõ ra là ai, cái gì, tại sao, nói rõ trong một trăm chữ”.
“Tổng cộng hai chỗ sơ hở. Thứ nhất, từ trước đến nay sư huynh luôn cảm thấy xấu hổ vì sư phụ, cho nên cũng không để ý sống chết của người, tuyệt không có khả năng hỏi thăm về người với ta, thứ hai, sư huynh dưới sự rèn luyện của sư tẩu đã biết cách làm giàu, tuyệt không bao giờ đề nghị chữa bệnh miễn phí cho người khác”.
Nói một hơi xong ba điểm này, Thư Sinh ngừng lại, có chút khẩn trương nhìn Phạm Khinh Ba, “Nương tử, bao nhiêu chữ?”.
“Tính cả dấu câu là bảy mươi sáu chữ, thật ngoan, đáng tuyên dương.”
Má trái Thư Sinh viết “Nương tử khen ta”, má phải ghi “Ta thật vui vẻ”, cười tươi vừa thỏa mãn vừa vui vẻ. Trên gương mặt tái nhợt của mọi người hiện lên mất vạch đen, chỉ tiếc không thể đứng ra dạy bảo hắn, dường như dần dần bắt đầu chấp nhận giả thiết Ngân Thư Sinh biến thành thê nô* tầng cao nhất.
*thê nô: nô lệ của vợ
Mà “Nam Vô Dược” sao khi hiểu rõ nguyên do thì ngược lại lại bật cười, “Không thể ngờ ta tính toán mọi điều lại bại ở chỗ đánh giá cao tình thầy trò của ba người. Cũng phải, dựa vào nhân phẩm của Tiểu Lão Đầu kia, sư phụ với sư đệ của hắn cũng không thể bình thường cho được”.
Nói vậy Nam Vô Dược giả thua cũng thật oan uổng nha.
Người trong giang hồ chỉ biết Nam Vô Dược y độc song tuyệt, Ngân Thư Sinh thân mang tuyệt thế võ công, nhưng trước giờ không thể nào biết sư phụ của hai người này là người phương nào. Nay chợt nghe hai người dường như không có chút quan hệ nào trong võ lâm lại là sư huynh đệ, phàm là người trong giang hồ thì không thể không hiếu kỳ muốn tìm hiểu đến cùng. Nam Vô Dược giả coi như là người cẩn thận, chỉ nói thừa nửa câu, ai ngờ lại vì nửa câu đó mà bại lộ thân phận.
“Xin hỏi Nam tiên sinh thật đang ở đâu?” Lí Thành Hề đột nhiên hỏi, dường như đang lo lắng cho an nguy cua Thánh thủ. Không hổ là đệ nhất công tử trong võ lâm, dù trúng độc suy yếu lại đang bị người khác khống chế nhưng vẫn giữ tư thái bất phàm như cũ, khóe miệng vĩnh viên là một nụ cười nhàn nhạt tao nhã mê người.
Nam Vô Dược giả lấy ra một cái hộp trong tay áo, ném đến trước mặt Lí Thành Hề.
“A Cửu mang thêm một sinh mệnh mới, Tiểu Lão Đầu hắn ta vội trở về hầu hạ, không rảnh đến chơi với các ngươi. Đây là một nửa tiền đặt cọc hắn trả ta, về phần nửa còn lại, hắn nói coi như ta lấy làm quà đầy tháng cho đứa bé trong tương lai, vợ chồng bọn họ từ chối thì bất kính.”
Mọi người đồng thanh ồ lên. Tuy vốn biết Thánh thủ hành vi không bình thường, nhưng tùy tiện chọn một người chuyển lời xong lập tức quăng toàn bộ an nguy vỗ lâm đi cũng thật quá đáng a! Chỉ vì bà xã mang thai? FML*! Thiên hạ bị phái thê nô thống trị rồi sao? Hơn nữa cái tên mà hắn tìm cũng không phải người bình thường, mà là một ma đầu biết hạ độc a, ma đầu! Đợi chút, ma đầu đó là…
*FML: hèn kém, bạc nhược
“Ngươi… ngươi là… Giáo chủ Thất Bảo giáo ở Miêu Cương —— Cổ vương Dạ Kiêu!” Có người kinh hô.
Cổ bách độc bất xâm trên người Nam Vô Dược chính là do Dạ Kiêu cấy cho hắn, cho nên giữa hai người có tình bạn nhất định. Mà Đào Kim Kim là vợ trước kiêm thuộc hạ của hắn ta, điều này có thể lý giải vì sao hắn ta lại xuất hiện ở đây.
“Ma đầu! Ngươi hạ độc gì với chúng ta? Mau giao thuốc giải ra đây!” Vừa nhận ra thân phận của hắn, có một số người đã hoảng sợ.
“Không không không.” Dạ Kiêu lắc lắc ngón tay, đứng lên, “Ta không hạ độc. Chẳng qua là… bỏ vài con sâu nhỏ vào rượu của các ngươi. Mà mấy con sâu rượu này ngửi thấy hương rượu do ta đặc chế sẽ không nhịn được múa may ý mà”. Trong mắt mọi người, Nam Vô Dượng ham rượu như mạng, luôn điên điên đảo đảo. Cho nên người giả dạng hắn uống rượu cố ý làm rớt ra một chút, khiến cho hương rượu tỏa ra bốn phía cũng không có ai để ý. Không biết đây chính là thuốc dẫn dụ phát cổ độc.
Nhớ lại mình hai lần muốn uống trà, trong lòng Phạm Khinh Ba có chút rờn rợn, may mà Thư Sinh ngăn nàng lại.
“Chàng đã biết trước rượu với nước ở đây có vấn đề?”
“Ừ, vi phu có nghiên cứu miêu cổ.”
Sau khi phát hiện Nam Vô Dược là giả, hắn liền biết rượu có điểm bất thường, nhưng phải đến khi ngửi thấy hương rượu nồng đậm kia mới xác định được là rượu trùng chi cổ. Khi cổ này phát tác giống như vạn con kiến cắn, vừa ngứa vừa đau nhưng cũng không mất mạng, bởi vì rượu trùng này sống lâu nhất chỉ có ba ngày thôi, người trúng cổ nhiều nhất là chịu đau đớn ba ngày. Có thể thấy Dạ Kiệu không tính giết người, cho nên hắn mới ngồi yên không thèm đếm xỉa đến mọi chuyện.
Dạ Kiêu bước ra chính giữa phòng, cởi trói cho Đào Kim Kim đang hôn mê, sau đó kiểm tra thân thể Đào Kim Kim. Sao khi xác định rõ không bị thương thì vẻ mặt mới giãn ra, lấy một viên thuốc nhỏ màu đen từ hồ lô bên hông ra đút cho nàng.
“Dạ giáo chủ, chuyện cũ của Đào Kim Kim và nhiều môn phái còn chưa tính xong, chỉ e không thể để ngươi mang người đi như thế”. Lí Thành Hề sau khi biết Nam Vô Dược thật không có gì nguy hiểm thì luôn trầm mặc bây giờ mới mở miệng lần nữa.
Dạ Kiêu cười giễu cợt, “Sao lại không thể? Ta thật vất vả mới có thể xóa đi trí nhớ đã từng tiếp xúc với các tên mặt trắng ở Trung nguyên của nàng, các ngươi lại làm ra cái gì mà đại hội để nhắc nàng nhớ lại, sổ sách này ta còn chưa tính với các ngươi, các ngươi còn dám nói điều kiện với ta? Lí Thành Hề, ngươi thấy bộ dạng hiện giờ của các ngươi có tư cách để yêu cầu ta sao?”.
Lời của hắn nhắc nhở các người trong võ lâm khác, bọn họ nhận ra hiện giờ chỉ có một người có thể giúp đỡ bọn họ, “Ngân Thư Sinh! Mau bắt ma đầu kia lại, đừng để hắn mang yêu nữ đi, làm hại võ lâm!”.
Mà cái đối tượng mọi người cầu trợ kia, Thư Sinh đang làm gì ấy nhỉ ——
“Nương tử, Thủ Hằng đi mua đồ ăn lâu thật đấy, về nhà không thấy chúng ta sẽ lo lắng.”
“Ừ, khi hắn lo lắng rất dễ náo loạn người khác, hàng xóm sẽ trách cứ, chúng ta nhanh về đi.”
Loại chuyện thấy chết không cứu, có một lần ắt có lần thứ hai. Cá nhân Thư Sinh cảm thấy nếu sư huynh Nam Vô Dược đã nhờ vả Dạ Kiêu này chuyển lời tất có nguyên nhân, hắn không tiện can thiệp, mà hiện giờ hiếm khi nhân sĩ võ lâm đáng ghét đều bị quật ngã cả ồi, không đi còn đợi khi nào? Suy nghĩ của Phạm Khinh Ba càng đơn thuần hơn, nàng cảm thấy lần trước thấy chết không cứu với Đào Kim Kim, lần này là đối với nhân sĩ võ lâm, đương nhiên là đối xử rất bình đẳng.
Vì thế suy nghĩ rõ ràng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược cuối cùng bao giờ cũng lại thành trăm sông đổ về một biển vợ chồng ăn ý, tay nắm tay không coi ai ra gì trò chuyện tự nhiên, bắt đầu đi ra ngoài.
“Đợi chút.” Dạ Kiêu đột nhiên lên tiếng.
“Tướng công, trà bánh ở quán trà Tiêu Dao không tệ, nói tên ta ra có thể ăn bao nhiêu tùy thích nha.”
“Tuy quân tử không tham lợi ích nhỏ, ham món lợi nhỏ là không hợp lễ tiết… Nương tử, chúng ta gói mang về ăn với Thủ Hằng đi.”
—— Dạ Kiêu bị coi khinh. Đôi vợ chồng này bắt đầu thảo luận đến thời tiết buổi tối rồi.
“Ngân Thư Sinh, chúng ta đánh một trận đi.” Dạ Kiêu lại mở miệng lần nữa.
Hai vợ chồng không coi ai ra gì rốt cuộc dừng chân. Phạm Khinh Ba không kiềm được quay đầu khuyên nhủ: “Dạ giáo chủ này, ngài là anh hùng cái thế thất thải tường vân, tìm tướng công nhà ta đánh nhau là thói quen của nhân sĩ võ lâm Trung nguyên, ngài không nên học theo điều xấu a”.
Thư Sinh liên tục gật đầu, “Nương tử nhà ta nói đúng đấy. Dạ giáo chủ nói năng phong nhã, có thể thấy là người đọc đủ sách vở, đánh đánh giết giết thật sự rất là sát phong cảnh. Hơn nữa tại hạ đã sớm tự phế võ công, thật là không có cách nào tuân mệnh. Hai người chúng ta xưa không oán nay không thù, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện. Nếu ngươi thật sự rảnh rỗi không có việc gì làm, chi bằng tìm một nơi phong cảnh đẹp đẽ, ngắm hoa thưởng nguyệt, ngâm thơ ứng đối, đàm kinh luận đạo, tại hạ vô cùng hoan ngênh”.
“Ai nói chúng ta xưa không oán nay không thù?” Dạ Kiêu cười quái gở, nâng tay hình như muốn xé lớp dịch dung ra.
Phạm Khinh Ba trừng lớn hai mắt, ngừng thở, chờ xem bộ dạng thật của vị nam nhân có đôi mắt mị hoặc nồng cháy này. Chỉ thấy hắn sờ soạch trên mặt một hồi, lau đi lớp dịch dung, lộ ra một —— gương mặt mang mặt nạ như một bà quả phụ. Trong phút chốc, toàn bộ lòng hiếu kỳ chờ mong nghẹn lại ở yết hầu, một tiếng “con bà nó thần ơi” phát ra từ đáy lòng.
Thư Sinh cẩn thận đánh giá Dạ Kiêu một phen, nói như chém định chặt sắt: “Tại hạ vô cùng xác định hai chúng ta chưa từng gặp mặt”.
Xác định cái rắm ý, ngươi là bệnh nhân mất trí nhớ có chọn lựa giai đoạn cuối sao! Phạm Khinh Ba yên lặng trợn trắng mắt.
“Ngươi không nhớ sao? Ngươi từng trúng phải hợp hoan trùng của ta.”
Phạm Khinh Ba đang nhìn hắn bằng nửa con mắt vô cùng coi thường lập tức cứng đờ lại, sau đó, mí mắt kịch kiệt run rẩy. Cái gì? Hợp hoan trùng? Hợp hoan cổ? Là cái mà nàng đang nghĩ sao? Là cái làm cho thú tính phát tác không thể kiềm chế mà mất đi trinh tiết sao? Tên, Dạ, Kiêu, này, dám, dùng, với, Thư, Sinh?! FML! Cái chuyện quái gì đang hiển linh thế này !!!
“Thư Sinh chàng tránh ra! Họ Dạ, bà đây đánh với ngươi!!!”
~ HẾT CHƯƠNG 53 ~
Pi/ét 1: mấy mỹ nam biến thái nhưng yêu vợ dễ sợ, tính cả Cổ vương ^^
Pi/ét 2: Chương 54: Khinh Bạc nữ một mình đấu Cổ Vương
Pi/ét 3: Mai hoàn truyện nha mọi người
Pi/ét 4: Tự hỏi Khinh Ba và Thư Sinh, ai là heo, ai là hổ???
Pi/ét 5: Thất Tịch an lành!!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: