truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Nương, thỉnh tự trọng – chương 12 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Edit : Lệ Lâm

Beta : Min
Chương 12: Lại thêm một nơi bán hoàng thư…

Phạm Khinh Ba là người theo chủ nghĩ hưởng lạc, luôn luôn thực hành theo nguyên tắc tận hưởng lạc thú trước mắt, cho nên kiếp trước cho dù cuối cùng bởi vì ra biển du ngoạn gặp biển động mà chết sớm cũng chưa từng hối hận qua.

Mỗ phán quan râu rậm rạp so với Diêm Vương còn giống Diêm Vương hơn đã nói, người sau khi chết đều oán niệm, tiếc nuối, chấp nhất, hối hận, vướng bận hoặc là hi vọng hóa thành hồn, cùng với phách rời khỏi thân thể một cách thanh thản hóa thành khí, có thể đầu thai luân hồi. Mà Phạm Khinh Ba lại cực hiếm thấy, không oán không hận không yêu không niệm, không có hồn chỉ có phách, không có cách nào đầu thai.

Phán quan vốn định giúp nàng tụ hồn, nhưng năm đó thiên tai nhân họa đặc biệt nhiều, sóng thần địa chấn theo nhau mà đến, địa phủ đầy quỷ vì tai họa. Đội ngũ hồn phách chỉnh tề xếp hàng đầu thai liền sắp đến nửa năm sau, ai còn rảnh lo phách của nàng cả ngày chơi bời lêu lổng. Thậm chí đến cuối cùng, nàng còn bị phán quan kéo đi làm nhân viên tiếp tân, phụ trách ghi danh hồn phách —— biết rõ nàng sợ quỷ.

Thẳng đến một ngày, nàng tiếp một linh hồn mới đến, cũng chính là con gái Trấn Quốc công của Phượng thị Hoàng triều, Tạ Y Nhân. Phán quan tra thấy Tạ Y Nhân rõ ràng dương thọ chưa hết, lại đã trút hơi thở cuối cùng, không còn cơ hội quay trở lại dương thế. Sau khi nàng cùng hắn ký hiệp ước, rốt cục có cơ hội mượn xác hoàn hồn, có thể không cần mỗi ngày gặp quỷ.

Tạ Y Nhân, nữ, thân thế hiển hách, xinh đẹp như hoa, hưởng bốn mươi sáu năm dương thọ.

Khi phán quan chết tiệt nói cho nàng những điều này, là khi nàng đã thí điên thí điên (dốc hết sức) đi trọng sinh mới biết được: thân thế hiển hách? Ha, lão cha nàng là Trấn Quốc công, có thể kêu gọi đến mười vạn đại quân mưu phản, quả nhiên hiển hách! Thành công, nàng có thể trở thành công chúa, kết quả lại thất bại, nàng trở thành nô tì đẳng cấp thấp nhất. Vừa phát hiện bản thân bị lừa dối, nàng quyết định thật nhanh tự sát đi tìm phán quan tranh luận, ai ngờ bị Giải Đông Phong tò mò đi ngang qua cứu.

“Hô…”

Phạm Khinh Ba dựa vào dục thùng (thùng tắm), thoải mái mà thở dài một hơi.

May mắn lúc trước gặp Giải Đông Phong, bằng không không chừng hiện tại nàng đang ở địa phủ làm việc cực nhọc, không có giờ phút yên vui này. Lúc đó, hắn yêu tiền, nàng có thể kiếm tiền, hắn cần một thê tử qua mắt người khác, nàng muốn chạy trốn khỏi giả y cung, hai người bắt tay với nhau. Trù tính bốn năm, rốt cục cũng được như mong muốn.

Tiết lộ thêm một chút, đầu óc của tiên hoàng Nguyên Tộ ít nhiều cũng không bình thường, nhiệt tình yêu thương nuôi nhốt đời sau của phản đảng.

Hm, nước có chút nguội.

Phạm Khinh Ba lấy cái sàng dưới đáy dục thùng ra, cho nước theo cây trúc rỗng ruột chảy ra ngoài.

Nàng đứng dậy mặc quần áo, cúi đầu, không thể tránh nhìn đến thân thể của chính mình, đó là lí do nàng nghe con mọt sách nói có quan hệ xác thịt liền phản ứng kịch liệt, cũng là nguyên nhân nàng hạ quyết tâm không gả cho người nào.

Một thân hình tái nhợt đến gần như trong suốt, bị nhìn thấy, sẽ bị biến thành yêu quái nhỉ?

Tham khảo chuyện thần thoại xưa, Bạch Tố Trinh sau khi hiện nguyên hình chỉ rơi vào hai kết cục, một là chồng bị hù chết, còn lại là lão công tìm hòa thượng đến thu yêu. Tấm gương thời nhà Ân không xa, đương nhiên phải tránh.

Nói qua nói lại, đều là lỗi của tên phán quan chết tiệt. Nếu hắn sớm nói người hồn phách không đồng đều sau khi trọng sinh là bộ dáng này, ghi danh quỷ hồn xuất nhập cái gì chứ, xếp hàng nửa năm cái gì chứ, nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn chờ hắn rảnh lại vì nàng mà tụ hồn.

Thành thạo mặc vào nữ trang (trang phục nữ) phức tạp, che kín thân thể. Dùng sức ngửi ngửi cánh tay, không ngửi thấy mùi của “Quốc sắc thiên hương”, mới thở phào nhẹ nhõm.

“Quốc sắc thiên hương” là hương liệu do Thanh Minh hoàng hậu – hoàng hầu tiền nhiệm tự tay điều chế, hương thơm độc nhất vô nhị, là lễ vật mừng tân hôn của nàng cùng Giải Đông Phong. Hôm trước khi tham gia cung yến mặc lầm lễ phục đã từng xông hương, mùi hương nhè nhẹ luôn luôn quấn thân, hôm nay cuối cùng hoàn toàn xóa được hương vị kia, có thể ra cửa dạo chơi rồi.

“Chủ nhân chủ nhân! Xảy ra chuyện lớn rôi!”

Ngoài cửa truyền đến tiếng Phạm Bỉnh kinh ngạc kêu la. Phạm Khinh Ba kéo cửa ra, rồi đi ra ngoài, “Chuyện gì?”

Phạm Bỉnh đã chạy tới, vừa thở gấp vừa chỉ ra bên ngoài nói: “Ta đi mua đồ ăn, nghe người ta nói Hoan Hỉ Thiên đóng cửa mấy ngày nay, đối diện cũng mở một hiệu sách, gọi là cái gì tay áo cái gì chiêu đó, làm ăn tốt vô cùng!”

“Hồng Tụ Chiêu?”

“Đúng đúng! A, chủ nhân người biết sao?”

“Đoán.” Phạm Khinh Ba mặt không chút thay đổi, “Tiếp tục nói, ngươi còn nghe được cái gì?”

Phạm Bỉnh gật gật đầu, tiếp tục nói: “Nghe nói hiệu sách kia cũng bán tiểu thuyết, bán đông cung*, cũng là nữ làm chưởng quầy, chỉ khác Hoan Hỉ Thiên của chúng ta ở chỗ, người làm trong tiệm bọn họ rất nhiều, giá bán chỉ bằng một nửa của ta!”

(* tranh khiêu d..â…m )

Tiểu thuyết? Tiểu thuyết gì? Sách lậu sao?” Phạm Khinh Ba nhăn mày.

Phạm Bỉnh dè dặt cẩn trọng nhìn nàng một cái, cân nhắc nói: “Không, không phải sách lậu, bọn họ nói là người của bọn họ viết.”

Nói cách khác, có người phục chế hình thức của Hoan Hỉ Thiên, ý đồ chia một chén canh. Phạm Khinh Ba nheo mắt lại, trầm ngâm, phía chân trời bay tới một con bồ câu trắng. Nàng vội vã cởi tờ giấy cột vào chân bồ câu xuống, mở ra.

“Ta yêu khanh khanh cũng như ta (cách gọi vợ chồng thân mật):

Từ sau khi quân ly biệt, hai nơi tương tư. Nhớ quân vô cùng, trằn trọc không yên. Cổ nhân thật không lừa ta, cái gọi là một ngày không thấy, như cách tam thu, năm ngày không thấy… Con mẹ nó có người đến giành tiền! Nhanh nghĩ cách giải quyết!

Ăn ngủ không yên, áo của phu quân ngày càng rộng”

loading...

… Người này tốt xấu cũng xuất thân là thám hoa, không có người dạy hắn cách khởi thừa chuyển hợp (mở đoạn, tiếp đoạn, chuyển đoạn, tổng kết đoạn) cơ bản nhất trong hành văn sao?

“Trên đó viết cái gì?” Phạm Bỉnh thấy nàng nhíu mày run rẩy vừa không nói gì, không chịu nổi tò mò thăm dò nhìn nhìn, “Cái gì cái gì cái gì, một ba năm, cái gì cái gì cái gì… Chủ nhân, là đòi nợ a?”

Đòi nợ? Cách nói này kể ra cũng chuẩn xác. “Đúng vậy, đòi nợ.”

“Chủ nhân người thiếu nợ lúc nào mà ta không biết nha? Còn có, chủ nhân vì sao người còn cười vui vẻ như vậy…”

Phạm Khinh Ba thu tờ giấy lên, tâm tình vô cùng tốt vuốt vuốt tóc Phạm Bỉnh, “Bởi vì có thứ để chơi a.” Bốn năm này so với bốn năm giả y cung kia thật sự là rất thoải mái, thiếu chút nữa đã chết trong yên vui, cuối cùng có một cơ hội giãn gân cốt, không chơi cho thật đã sao không làm bản thân thất vọng chứ?

“Chơi cái gì? Chủ nhân có phải có biện pháp đối phó Hồng Tụ Chiêu kia?”

Đối mặt Phạm Bỉnh hưng phấn, Phạm Khinh Ba thản nhiên phất tay, “Tạm thời không có.”

Tuy rằng tạm thời không có cách nào, nhưng biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, nàng trước tiên phải mua mấy quyển sách của Hồng Tụ Chiêu, xem xét qua mặt hàng mới có thể phóng thỉ mà phản kích lại. Đương nhiên không thể là nàng hoặc Phạm Bỉnh ra mặt, trong thành ai chẳng biết hai người là người của Hoan Hỉ Thiên, nếu bị nhìn thấy Hồng Tụ Chiêu mua sách, vậy thể diện Hoan Hỉ Thiên phải để ở chỗ nào. Đám nhỏ như Bì Đản ruột để ngoài da cũng không được, Trần Đại Thiên Trần Tiểu Thiên gặp lợi quên nghĩa, nàng không thể để người ta nắm thóp.

Như vậy xem ra… Thích hợp đi mua sách nhất, hình như chỉ có một người.

Nghĩ đến đây, Phạm Khinh Ba không nói hai lời, liền chạy ra ngoài. Đi đến cửa đối diện, không gặp Thư Sinh, nhưng lại nhìn thấy một người ngoài dự kiến từ Thư gia đi ra.

“Ồ, Tiểu Phạm, ngươi cũng tìm đến Thư phu tử (thầy giáo)?”

Ngũ Tỷ đi thẳng tới, tư thế yểu điệu, vẻ mặt cười ái muội càng làm Phạm Khinh Ba lông tơ dựng thẳng lên. Không nghĩ cũng biết, nàng ta nhất định là suy bụng ta ra bụng người, cho rằng nàng cũng có ý đồ với Thư Sinh.

“Ta đối với tên ngốc kia một chút tâm tư cũng không có, Ngũ Tỷ cứ chậm rãi hưởng dụng, ta sẽ không quấy rầy ha.”

Ngũ Tỷ mười bảy tuổi gả cho cha Bì Đản, sinh Bì Đản không bao lâu liền thành quả phụ, năm nay cũng chỉ khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu, tái giá hoặc tìm hán tử hoa pháo cũng không có gì đáng trách. Phạm Khinh Ba đối với chuyện nàng coi trọng Thư Sinh ngốc này, luôn ôm tâm tính xem kịch vui, phong tao quả phụ cùng cấm dục Thư Sinh, chậc chậc, chỉ nghĩ thôi cũng muốn phun máu mũi.

“A, ngay cả tên ngốc cũng gọi luôn sao? Thì ra là muội muội ngươi gần quan được ban lộc (Ý nói chị này nhà gần anh này nên chiếm được anh này trước).”

Nói đến đây miệng Ngũ Tỷ đã tròn to.

Ngũ Tỷ ngươi nói cái gì vậy.”

Phạm Khinh Ba luôn mãi cam đoan bản thân đối với con mọt sách không có ý gì, lại bị Ngũ Tỷ trừng mắt một cái, chỉ thấy nàng nhếch mày liễu, ngón trỏ hung hăng đâm ót nàng, “Đồ ngốc, đừng nói cho lão nương là ngươi thực đem tâm tư toàn đặt ở trên người Tiểu Bá Vương kia.” Không đợi nàng biện giải, nàng ta lại cười giễu nói, “Cái loại nam nhân nhà cao cửa rộng này, chơi đùa thì được, đừng học các cô nương ngu ngốc mà kịch động chân tình.”

Câu sau nàng cũng đồng ý.

Thấy bộ dáng ngoan ngoãn thụ giáo của nàng, Ngũ Tỷ càng dũng cảm. “Cho dù  hắn đối với ngươi là thật tâm, cũng muốn cưới ngươi, nhưng ngươi cảm thấy có thể tránh thượng cái gì hảo danh phận sao? Năm hắn mười sáu tuổi kia đã thu hai nha đầu thông phòng chính là nữ nhi của lục phẩm học sĩ, một nữ tử đường phố như ngươi lấy cái gì cùng người ta tranh?”

Phạm Khinh Ba như bị sét đánh sửng sốt, đẩu môi hỏi: “Thu, thu phòng?”

Ngũ Tỷ nhàn nhàn trợn trừng mắt, “Ngươi sẽ không ngây thơ cho rằng hắn vẫn là gà tơ chứ?”

Nàng không có ngây thơ như vậy, nhưng mà đích xác là nàng cũng không nghĩ tới vấn đề thông phòng nha đầu này. Nàng cho rằng hắn không có thê thất chính là độc thân, nàng làm sao có thể quên đây là cổ đại, đây là cổ đại có thông phòng nha đầu! Giả Bảo Ngọc (Nam chính trong Hồng Lâu Mộng – Tào Tuyết Cần) còn có một Tập Nhân, Chu Tử Sách làm sao có thể không có chứ!

Tuy rằng hai người bọn họ cũng không có quan hệ nam nữ, nhưng nàng không phủ nhận nàng thích hắn, cũng hưởng thụ quá trình được hắn thích, cũng chính là cái gọi là ái muội… trời ạ trời ạ, thì ra nàng làm người thứ ba đã bốn năm, không đúng, có hai thông phòng nha đầu, là người thứ tư!

Thật, thật dơ bẩn… Phạm Khinh Ba ôm lấy đầu, xấu hổ đến tột đỉnh.

Ngũ Tỷ cho rằng nàng vì Chu Tử Sách mà thương tâm, trong lòng có chút không đành lòng, nhắm chặt mắt, tráng sĩ đoạn oản (tráng sĩ chặt đứt cổ tay: hi sinh) nói: “Được rồi được rồi, cóc hai đùi không dễ tìm, nam nhân ba chân đầy khắp phố. Nhưng mà xem ngươi như vậy cũng lười đi thêm hai bước mà tìm nam nhân, cùng lắm cho ngươi tên ngóc ở gần thủy lâu kia!”

“Hả?”

Phạm Khinh Ba đang muốn biện bạch, lại bị Ngũ Tỷ đẩy một phen, “Bì Đản nói phu tử đến sau núi rồi, ngươi muốn tìm hắn thì đi nhanh đi!”

“Này này, Ngũ Tỷ ngươi để gia chủ ta đi nơi nào hả?”

Phạm Bỉnh đuổi tới, lại chỉ nhìn thấy bóng dáng xa dần của Phạm Khinh Ba, quay đầu một mặt hồ nghi hỏi.

Ngũ Tỷ xinh đẹp dựa ở bên cạnh, cười giảo hoạt như hồ ly, nàng liếm liếm môi, trả lời: “Bì Đản nói phu tử nhà hắn mỗi ngày đều đến sau núi tắm rửa, ta vốn muốn tự đi, nhưng giờ lại tặng cho chủ nhân nhà ngươi. Ngươi nói xem, Ngũ Tỷ ngươi không phải đặc biệt trượng nghĩa sao?”

“Cái gì! Ngươi cùng cái tên biết người biết mặt không biết lòng kia hợp lực sắc dụ chủ nhân của ta?!”

Chuyện gì đến miệng Phạm Bỉnh, cũng sẽ phải…. biến đổi một chút ý nghĩa.

Nhìn thấy hắn kéo tay áo xắn ống quần ồn ào xung quanh, bộ dáng muốn đi cứu chủ tử, Ngũ Tỷ thuận tay lấy ra một cây gậy gỗ lớn hướng cái ót của hắn vung lên một cái, thiên hạ thái bình. Nàng vỗ vỗ tay, ngồi xổm xuống nhìn vị thiếu niên làn da mịn màng nộn thịt này, chậc chậc thở dài: “Tiểu tử này bộ dáng cũng không tệ, chỉ là tuổi hơi nhỏ chút, bằng không ngươi tính làm sao Ngũ Tỷ ta có thể thương hương tiếc ngọc như vậy, thật đúng không hạ thủ được.”
~ HẾT CHƯƠNG 12 ~

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: