truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô nàng mạnh mẽ – Update – Cửu Lộ Phi Hương – Chương 10 

Đăng ngày 01/7/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cô nàng mạnh mẽ – Update – Cửu Lộ Phi Hương

Chương 10: Muốn đấu với tôi à,  cô chưa đủ tư cách!

Tôi tỉnh lại trong phòng bệnh tối đen.

Cái chăn đắp trên người toàn mùi thuốc sát trùng khiến thật khó chịu,
tôi nhấn vài cái trên ngực, dường như có cái gì chặn lại làm tôi khó
thở. Đầu óc còn hơi choáng váng, mờ mịt. Tôi quay đầu ra cửa sổ, bên
ngoài trời đã sụp tối.

Dạo gần đây toàn cứ chấn thương, máu chảy suốt, tôi nghĩ chắc cũng đến lúc thắp nhang cầu bình an rồi.

“Khụ khụ…” Trong hoàn cảnh tối tăm mà yên lặng tuyệt đối này lại vang
lên tiếng ho khan của một người đàn ông, tôi kinh ngạc sững sờ, nhìn
theo nơi phát ra tiếng động thì thấy trên sô pha của phòng bệnh có một
bóng người đơn bạc đang cuốn chăn, cuộn mình ngủ.

“Ba…” Tôi nơm nớp lo sợ, kêu khẽ nhằm đoán thử người đang nằm l�
ai.May mà người đó không đáp lại. Nghĩ sao, tôi lại gọi “Tần Mạch.”

Người nọ có chút phản ứng, khẽ trở người, tôi nghĩ anh ta sẽ ngủ tiếp nhưng không ngờ anh ta lại vùng ngồi dậy rất nhanh.

Tôi bị động tác của anh ta dọa cho hoảng sợ, ngơ ngác nhìn, chỉ thấy
anh lấy tay vuốt mặt vài cái, thở dài bất đắc dĩ. Sau đó, anh đứng dậy
bật đèn, trong phòng bừng sáng làm tôi hơi hoa mắt, đợi cho mắt dần dần
thích ứng với ánh sáng trong phòng thì tôi đã thấy Tần Mạch đứng bên
cạnh giường bệnh của mình.

Anh ta vươn tay: “Lấy ra”

Tôi giật mình: ” Lấy cái gì?”

Tính nhẫn nại của anh dường như đã bốc hơi sạch sẽ, anh ta tốc chăn
tôi lên, khua khoắng loạn xạ trong đó. Tôi thét lên kinh hãi, theo phản
xạ nhảy phắt ra sau, kết quả là rớt thẳng từ trên giường xuống đất.

Mông đau ê ẩm, anh ta cũng không cho tôi kịp la tiếng nào, vội vòng qua giường nhào tới chộp tôi.

Tôi tức giận đến nỗi muốn mắng anh ta một tiếng “dê xồm” nào ngờ đột
nhiên có tiếng mở cửa, hai chúng tôi đồng loạt quay đầu ra nhìn.

Thì ra là y tá trực đêm đi thăm bệnh. Thấy cảnh tượng trong phòng, y
tá dường như rất kích động lại có vẻ ngượng ngùng: “Hai người… Hai người
đang… ” Sau đó cô nàng thẹn thùng cúi gằm mặt xuống nói: “Thật ra, thật
ra giường bệnh viện không đủ lớn để làm chuyện như vậy.”

Làm cái đầu cô! Trong lòng tôi chửi váng lên.

Tần Mạch cũng tức giận không ít: “Đi ra ngoài!”

Cô y tá trẻ bị mắng, mắt bắt đầu đỏ lên, nhẹ nhàng nói: “Tôi chỉ, tôi
chỉ có lòng tốt đề nghị thôi. Bạn gái anh vẫn còn chưa khỏe hẳn…”

Thừa dịp Tần Mạch và cô y tá tốt bụng này đang nói chuyện, tôi cuống
quít sờ soạng toàn thân, rốt cục tìm được thứ Tần Mạch muốn đoạt lại ——
điện thoại của anh ta

Nó đã bị tôi đã nhét sâu vào áo ngực, còn tay thì túm chặt áo không buông…

Bây giờ thì tôi đã hiểu tiếng thở dài bất đắc dĩ của anh ta khi tỉnh ngủ là có ý gì.

Tôi ngẩng đầu, liếc thấy anh ta vẫn đang còn bận ứng phó với cô y tá
trẻ kia, bèn xoay người nằm sấp lại, móc điện thoại ra tìm đoạn ghi âm
kia, sau đó nhanh tay xóa sạc. Xong xuôi, tôi mừng như điên, ngửa mặt
lên trời cười dài ba tiếng, đem di động ném trên giường, đắc ý nói: “Trả
lại cho anh, trả lại cho anh đó!”

Tần Mạch nhìn di động bị tôi ném trên giường, mặt càng đen thêm một phần.

Tôi đảo mắt đột nhiên lại nghĩ một biện pháp làm cho Tần Mạch không
thể sa thải mình. Tôi ôm gáy, ngã ngửa ra sau, rên rỉ: “Ui da! Đau quá
a!”

Anh ta làm như không thấy, cầm di động lên, túm một góc chăn hung
hăng lau vài cái, rồi dứt khoát xoay người bỏ đi. Tôi chỉ vào lưng anh
ta khóc lóc nói: “Nếu anh bỏ đi thì anh nhất định sẽ hối hận !”

Ra tới cửa, anh ta chợt dừng lại quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ chế giễu: “Cô bị té đến điên rồi phải không?”

Cô y tá đứng một bên ngơ ngác, tôi phải cười cười xua cô ta ra ngoài

Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi. Tôi xoa
mông ngồi trở lại giường, nhìn chằm chằm Tần Mạch, nghiêm mặt nói: “Tần
tiên sinh, những chuyện xảy ra lúc trước tôi ngàn lần hối tiếc và vạn
lần xin lỗi anh. Nhưng công việc này tôi không thể bỏ được. Tôi tin,
cùng là người ra ngoài kiếm cơm, anh có thể hiểu được sự khó xử của
tôi.”

“Không hiểu.” Anh ta chỉ vào đồng hồ trên tường nói, “Cô đã lãng phí
quá nhiều thời gian của tôi rồi, tôi tin, cùng là người có đầu óc, cô
phải nhận ra tôi không muốn nhìn thấy cô biết chừng nào.”

Tôi cười nói: “Dĩ nhiên tôi hiểu tâm trạng của anh nhưng đồng thời
tôi cũng không muốn làm lớn chuyện anh đẩy tôi xuống cầu thang và chuyện
anh có ý đồ bạo hành tôi trong phòng bệnh đâu.”

Lời này vừa nói ra, mặt anh ta trầm xuống, nhìn trừng trừng tôi một
lúc, rồi cười nhẹ, ánh mắt sắt bén: “Hà tiểu thư, muốn đấu với tôi, cô
chưa đủ tư cách đâu.”

Lời nói này quả không sai. Nếu không phải vì bảo vệ “bát cơm” của
mình, có đánh chết tôi cũng không muốn làm địch thủ của người này.

Trong lòng tôi âm thầm thở dài, nhưng vì sĩ diện vẫn phải cứng rắn
không buông: “Tần tiên sinh, tôi biết lời anh nói là thật nhưng tôi tin
không một doanh nghiệp nào muốn mang một cái tiếng xấu trên mình. Nếu
tôi thật sự tung ra lời dèm pha như vậy, cho dù là đối với cá nhân của
anh hay công ty anh đều chẳng có lợi gì. Mặc dù anh có thể “lấy thúng úp
voi”, phong tỏa tin tức nhưng tôi nghĩ  trong khi anh phải phí công,
phí của mà đi ngăn chặn cái tin tức kia thì việc anh cho phép tôi nhận
thiết kế  nhà cho anh có lợi hơn rất nhiều.”

“Tôi biết anh có nhiều điểm không hài lòng về tôi, không thích nhìn
thấy tôi, nói thật lòng, mỗi lần gặp anh, tôi cũng rất ngại, nhưng vì
công việc tôi không thể không làm thế. Tôi tin Tần tiên sinh biết câu
không có bằng hữu mãi mãi cũng như không có kẻ thù vĩnh viễn. Tại sao
anh không đem sự hợp tác lần này của chúng ta thành một giao dịch rõ
ràng, không phải là giao dịch về căn hộ của anh mà là giao dịch tôi
không được ăn nói lung tung ra ngoài.”

Anh ta vuốt nhẹ nút cổ tay áo, tôi biết anh ta đang cân nhắc đề nghị của tôi.

Tôi mặt dày không ngừng cố gắng nói: “Huống chi hiện tại anh cần
nhanh chóng hoàn thành việc trang trí căn hộ để vào ở ngay, trong giới
kiến trúc, thành tích của tôi xem như cũng tốt, chỉ cần anh giao công
việc này cho tôi, bảo đảm anh sẽ không bị thiệt thòi. Nếu anh vì cảm xúc
cá nhân mà khơi mào những chuyện phiền toái không đáng này, thì thật
không giống quyết định mà một vị lãnh đạo sáng suốt, vĩ đại nên làm
nha.”

Những gì cần nói, nên nói tôi đã nói hết, nên tôi tạm thời yên lặng.

loading...

Không khí trong phòng trầm mặc trong chốc lát, anh ta đột nhiên cười nói: “Hà tiểu thư quả thật rất có tài ăn nói”

Nghe lời này của anh ta, tôi biết việc này tám, chín phần đã thành vì
thế cũng quệt mồ hôi lạnh, khách sáo nói: “Anh quá khen, chỉ là trước
kia từng tham gia vài cuộc thi hùng biện trong trường mà thôi.”

“Cô cố tình ngã cầu thang để đạt được mục đích của mình, tuy thủ đoạn
ti tiện, nhưng cô đã thành công.” Anh ta nói, “Ngày mai cô vẫn tiếp tục
công việc, thù lao của cô tôi sẽ không bị cắt xén một đồng nào. Nhưng
mong cô trong khoảng thời gian này… Không, phải nói từ nay về sau, đừng
để tôi gặp lại cô ở bất kỳ nơi nào nữa.”

Tôi lập tức xum xoe gật đầu: “Tần đại boss yên tâm, về sau nếu anh còn thấy tôi thì cứ chặt đầu tôi đi.”

Chưa nghe tôi nói hết câu, cửa phòng đã đóng “rầm” một tiếng. Tiếng
đóng cửa cho thấy tâm tình người nào đó không tốt chút nào, tôi sung
sướng nhảy nhót trên giường, lắc lắc mông rống lên vài lần “yes”.

Chén cơm đã được bảo vệ, trên đời này nào có chuyện gì có thể hoàn hảo hơn nữa chứ!

Tôi ngừng nhảy nhót, nằm xuống trùm chăn lại, thở phào nhẹ nhõm, hài
lòng nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, đột nhiên trong đầu xẹt qua một tia
sáng…

Hình như hôm nay còn có chuyện gì đó chưa làm thì phải?

Thôi kệ, không nghĩ nhiều nữa, dù sao cũng chẳng phải là chuyện gì quan trọng.

Ngày hôm sau, tôi mang cái đầu quấn băng từ bệnh viện đến thẳng chỗ
làm, đồng nghiệp xung quanh đều kinh ngạc hỏi han chuyện gì xảy ra, Tôi
chỉ ha ha cười, đổ thừa mình xui xẻo, bị cửa toilet của khách hàng kẹp
phải.

Bọn họ chỉ thấy kỳ lạ sao khách hàng lại lắp cửa nhà vệ sinh sớm như vậy nhưng cũng không hỏi gì thêm.

Tôi làm vài việc lặt vặt, bắt tay vào vẽ vài bản thiết kế nhưng tôi
quyết định phải đến tận nơi xem xét cụ thể mới được. Lúc cầm túi xách
đứng dậy, vừa lúc tôi nhìn thấy chị Triệu đang photo hồ sơ, trong đầu
tôi lại xẹt qua một ý nghĩ.

Hôm qua, hình như tôi đã quên một người.

Hình như Trần Thượng Ngôn có hẹn tôi xem phim…

Tôi cuống quít lấy di động ra xem, máy hết pin. Tôi ôm đầu, không
biết phải làm gì, nhanh chóng rút cục sạc trong ngăn kéo, sạc pin, khởi
động máy. Máy vừa mở tôi trợn tròn mắt: trong máy có hơn hai chục cuộc
gọi nhỡ trước khi máy tắt nguồn, đều của cùng một người.

Trong lòng đầy áy náy, tôi dè dặt gọi lại.

Không ai nghe máy, tôi tiếp tục gọi lại, chuông reo một hồi lâu thì một giọng khàn khàn tiếp điện thoại: “Alô?”

“Ách… Tôi là Hà Tịch. Hôm qua…”

“Tịch Tịch?” Giọng nói bên kia trở nên cực kỳ vui vẻ nói, “Cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh. Em hết giận chưa?”

“Tức giận ?” Tôi không hiểu đầu cua tai nheo gì hết

“Tịch Tịch, hôm qua thất hẹn là anh sai nhưng có một bệnh nhân phải
phẩu thuật gấp, đến khi làm xong thì anh gọi điện thoại cho em nhưng
không em không nghe máy, anh biết em…” Trần Thượng Ngôn lo lắng giải
thích nguyên nhân hôm qua anh không đến cuộc hẹn, tôi nghe mà khóe miệng
không ngừng run rẩy, thì ra anh ta cũng hứa lèo nha!

Tôi vuốt tóc, cười nói: “Ha ha, không sao, không sao. Chuyện đã qua thì cho nó qua đi.”

Để tránh Trần Thượng Ngôn càng thêm áy náy, tôi đành phải trấn an anh
một chút sau đó anh mới tạm yên lòng và hẹn tôi ăn cơm tối. Có cơm miễn
phí dĩ nhiên là tôi vui vẻ đáp ứng.

Giải quyết êm chuyện này, tôi yên tâm chuẩn bị làm việc.

Thiết kế căn hộ của Tần Mạch là một nhiệm vụ khó khăn nhất từ trước
đến giờ của tôi. Tốc độ thi công nhanh, thiết kế lại bị hạn chế nhiều
mặt, nhưng quan trọng nhất là – không có cách nào trao đổi với chủ hộ.
Theo bản sơ lược các yêu cầu của Lisa, trước mắt tôi thiết kết căn hộ
này theo phong cách đơn giản của kiến trúc Âu Mỹ, sau đó liên hệ với
Lisa, quyết định ngày mai sẽ đưa cô ấy bản thiết kế ban đầu để cô ấy
chuyển cho Tần Mạch.

Nhưng dù giao cho Tần Mạch hay cho Lisa, tôi cũng không tránh được việc thức trắng đêm nay để làm việc rồi.

Sau khi liên hệ được với đội ngũ thi công, cả ngày tôi lăn lộn ở
“nhà” Tần Mạch để đo đạc tính toán cũng như tìm cảm hứng thiết kế.

Khi người ta bận rộn thì thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi chào
tạm biệt nhóm công nhân thi công, tôi vỗ vỗ bộ quần áo đầy bụi đi đến
cuộc hẹn.

Đến nơi hẹn, từ xa tôi đã thấy Trần Thượng Ngôn đang đứng dưới tán
cây gọi điện thoại, không muốn quấy rầy anh, tôi lặng lẽ bước tới. Đi
gần đến nơi, tôi nghe giọng anh có chút tức giận: “Tôi nói rồi, tôi đã
có bạn gái. Chuyện hôm qua chỉ xảy ra một lần này thôi.”

Ách… Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, có phải tôi đã nghe được chuyện không nên nghe hay không?

“Đừng nói nữa, nếu anh vẫn cố tình làm vậy, tôi chỉ có cách chuyển
anh đi… Tịch Tịch!” Anh quay đầu lại, trông thấy tôi liền vội vàng hốt
hoảng tắt máy, đứng nghệt ra đó cứ như trẻ con phạm lỗi vậy.

Tôi âm thầm thở dài nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười bước đến: “Anh chờ lâu chưa?”

“Chưa… Chưa lâu lắm.” Anh bối rối gãi đầu, mặt hơi ửng đỏ đến khi
nhìn đến lớp băng quấn trên đầu tôi mới sững lại hỏi: “Em bị sao vậy?”

Tôi lại đem chuyện “cửa toilet” thuật lại một lần sau đó tóm tay anh
đi về phía nhà  hàng: “Làm việc nguyên ngày, em đói sắp chết rồi, ăn cơm
trước rồi nói.”

Anh để mặc tôi lôi kéo, bàn tay tôi đang nắm hơi nóng lên: “Tịch Tịch, lúc nãy… Em đến bao lâu rồi?”

“Vừa mới tới.”

Tôi trả lời một cách vô cùng bình tĩnh, bởi vì đối với tôi, mối quan
hệ với Trần Thượng Ngôn chỉ mới dừng lại ở mức “tìm hiểu, nói chuyện”.
Cho dù sau này có kết hôn thì cũng chỉ là kết hôn mà thôi, tình yêu chỉ
là một điều xa xỉ. Tôi không đủ sức cũng không dám đón nhận thứ tình cảm
này cho nên dĩ nhiên tôi cũng không thưởng thức được cái cảm giác gắn
liền với tình yêu – “ghen”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: