truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 12 – 13 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 12. Giả vờ thân thiết

 

Tuy Trình Thần nói như vậy nhưng hôm sau lúc tôi rửa mặt xong cũng đánh thức chị dậy.

“Đây là số điện thoại của Trần Thượng Ngôn, chị trực tiếp gọi cho anh ấy đi. Hôm nay em không rảnh, không chơi với chị được.”

Trình Thần còn đang ngái ngủ, nhẹ nhàng nắm tay tôi: “Ân?” Một âm thanh gợi tình mà mềm mại, trong nháy mắt làm cho không khí sáng nay cũng trở nên ái muội. Da mặt tôi giật giật, tôi hung hăng phủi tay chị ra: “Không được đến đây ngủ nữa đỡ cho em không giữ được khí tiết  đến tuổi già.”

Chị xoa xoa mắt, dần dần tỉnh táo lại: “Tịch Tịch a, hôm nay là cuối tuần mà em còn phải làm việc sao?”

Tôi vừa chải tóc vừa trả lời qua loa: “Kiến trúc sư không có ngày nghỉ.”

“Đừng đi làm nữa, mấy hôm nay chị theo dõi em đều thấy em mệt muốn chết, bỏ một ngày cũng đâu có sao, em nghỉ ngơi đi.”

“Không được, hôm nay em phải gặp mặt nhóm thi công…”

Trình Thần thở dài: “Hà Tịch a, em nói đi cả ngày mệt đến chết đi sống lại là vì cái gì? Mới sáng sớm mà nhìn sắc mặt của em kìa, em muốn làm việc đến chết à?” Trình Thần ngồi dậy, ngữ khí bình thản nói: “Qua lần sảy thai kia, coi như chị đã nghĩ thông suốt. Làm người khi gặp chuyện không may, em chỉ có thể nghĩ đến vài người và cũng chỉ có thể dựa vào vài người đó. Đời phụ nữ không phải chỉ hy vọng có vậy thôi sao? Trả hiếu cho cha mẹ, có một công việc nhẹ nhàng, tìm một ông chồng, sinh một đứa con, nếu may mắn hơn thì có thêm vài người bạn thân. Còn tìm kiếm gì khác nữa?”

Trình Thần nói dễ dàng như vậy bởi vì những điều trên chị đều có trong tay: một công việc nhàn nhã, một người đàn ông yêu chị. Tôi biết khi chị nói lời này thật tâm chị đang lo lắng cho tôi nhưng tôi trái lại không lo lắng gì. Tôi vừa chú tâm sắp xếp đồ đạc trong túi xách vừa đùa cợt với chị: “Bởi vì Trình Thần có Thẩm Hi Nhiên, mà Hà Tịch chỉ có chính mình.”

“Cho nên chị mới muốn em tiến tới với Tần Mạch a!”

Tôi thở dài: “Tại sao chị cứ khăng khăng phải là Tần Mạch, anh ta có gì tốt mà em không cặp với  anh ta là không được?”

Nói đến đây, Trình Thần bừng bừng hứng khí: “Tại em không biết, hôm đính hôn, chị đã đặc biệt giúp em quan sát một chút , Tần Mạch cứ nhìn em mãi. Nhất định là anh ta có ý với em.”

Khóe miệng tôi rút gân, lúc đó chỉ sợ anh ta đang ngạc nhiên quan sát sao lại có loại phụ nữ trơ trẽn như tôi vậy.

Trình Thần lại nói: “Em làm cho lắm thì cũng chỉ thêm vài tờ Mao gia gia là cùng. Nhìn em đi, không biết bây giờ em là vì cuộc sống mà làm việc hay lấy công việc làm cuộc sống nữa? Em là phụ nữ thì tội gì cày cục giống như đàn ông phải dành tiền mua nhà cưới vợ vậy?”

Tôi nhìn chính mình trong gương mà khó mở miệng biện bạch, cuối cùng đành nói lãng sang chuyện khác: “Nhìn chị mới có hai mươi mấy tuổi đầu mà mở miệng y chang mẹ em, nè  không phải chị muốn gặp bạn trai của em sao? Tự gọi điện đi. Tiệc tối nay anh ấy đi thì em đi, còn không thì coi như hủy nhé.”

Tôi dừng lại gấp chăn gọn ghẽ rồi xách túi ra ngoài. Tôi nghĩ rằng nếu Trình Thần cứ nhất quyết bắt tôi tham gia tiệc tối nay thôi thì cứ đơn giản mang Trần Thượng Ngôn đến là biện pháp tốt nhất.

Tôi nghĩ Tần Mạch có ác cảm với tôi chắc là vì tôi và anh ta đã có tình một đêm, sợ tôi dây dưa không dứt. Chắc lúc trước anh ta đã từng rơi vào tình cảnh này nên  mới đề cao cảnh giác với tôi như thế.

Mang theo Trần Thượng Ngôn lạng qua lạng lại trước mặt anh ta cũng là một cách tốt đỡ cho anh ta khỏi phải giống người bệnh, mang theo tâm trạng người bị hại đề phòng tôi.

Làm việc với nhóm thợ tới giữa trưa mới xong, trước đó Trần Thượng Ngôn đã gọi điện báo việc Trình Thần đã liên hệ và nói tối nay sẽ hộ tống tôi đến bữa tiệc nhưng hiện nay anh còn có một ca phẩu thuật gấp nên có khả năng đến muộn một chút, tôi với Trình Thần cứ đi trước.

Tôi cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý nhưng nếu tôi biết việc đến muộn một chút của Trần Thượng Ngôn là muộn đến mức nào thì tôi thà đóng đô ở bệnh viện chờ chứ nhất quyết không đi trước với Trình Thần.

Đúng bốn giờ chiều, Trình Thần lái xe đến đón tôi. Chị liếc sơ qua tôi rồi nói: “Hà Tịch, làm sao mà em tìm được một anh chàng thành thật như vậy? Kiểu này thì từ nay về sau chẳng phải bị em ăn hiếp đến chết sao? “

Tôi bĩu môi, không quan tâm chị ấy nữa.

Chị cũng không nói nhiều: “Đi thôi, đổi quần áo trước.”. Khi chúng tôi thay xong y phục, trang điểm hoàn hảo thì đã sáu giờ, tôi đói đến hoa mắt, vừa đến buổi tiệc tôi bèn bỏ rơi Trình Thần, trốn vào góc phòng tìm cái gì bỏ bụng trong lúc chờ Trần Thượng Ngôn, đến khi anh đến, tôi chỉ cần kéo anh lượn vài vòng trước mặt Tần Mạch rồi trốn về.

Nhưng làm gì có chuyện thuận lợi như vậy!

Khi Dương Tử với vẻ mặt phong tao nắm tay bạn gái hiện tại tiêu sái bước vào cửa, tôi thật sự hận không thể chọc mù hai cặp đôi mắt chó ra vẻ này. Nếu không phải tận mắt chứng kiến tôi thật sự không thể tin người đàn ông đang cười tao nhã kia với người bị tôi đánh kêu cha gọi mẹ là một người.

Bạn trai hiện tại thì không thấy tăm hơi nhưng cựu bạn trai thì đã lên sàn rồi. Tôi nhìn xa xa đã thấy Trình Thần và Trịnh Hi Nhiên đang nói chuyện. Sắc mặt chị ấy không vui, tôi nghĩ chị ấy cũng không không biết Dương Tử sẽ đến.

Tôi yên lặng, xoay người đi về hướng nhà vệ sinh. Chỉ cần động não một chút cũng biết, công ty Thẩm Hi Nhiên đang trong quá trình tìm đối tác, nếu đã mời Tần thị thì mời thêm  công ty Dương Tử cũng đâu có gì là lạ.

Tôi ngơ ngác đứng trước gương của nhà vệ sinh một hồi lâu, không biết bao nhiêu lần tự lên dây cót cho mình lấy dũng khí bước ra nhưng bàn chân lại như nặng ngàn cân, nâng thế nào cũng không bước nổi một bước. Tôi lại sờ gương mặt được trang điểm tỉ mỉ của mình rồi nhìn đến bộ lễ phục xinh đẹp trên người. Trang điểm có thể che dấu nét tiều tụy, tôi biết hiện giờ tuy tôi không thể gọi là khuynh thành nhưng cũng có thể xem như là một giai nhân.

Tôi không sợ đối mặt Dương Tử, nhưng  tôi…

Có lẽ lý do thật sự là tôi không dám đối mặt cô gái đã hạ bệ mình.

“Hu hu…” Một tiếng khóc nỉ non không biết từ nơi nào phát ra trong nhà vệ sinh không một bóng người này làm lông mẹ lông cha trên người tôi dựng cả lên. Tấm gương lớn phản chiếu toàn bộ nhà vệ sinh, hoàn toàn trống nhưng tiếng khóc của cô gái kia vẫn chưa ngừng một giây, một phút.

Tình cảnh này rất giống cảnh trong mấy bộ phim kinh dị tôi đã xem qua, bất giác tôi ớn lạnh, chuyện gì cũng không nghĩ, không dám quay đầu, co giò chạy một mạch ra ngoài. Hành lang cách nhà vệ sinh khoảng mười mét, bên hành lang có một cánh cửa khép hờ, bên trong đèn mờ mịt không biết trong đó có gì. Tôi chạy chậm lại, nhìn cái cửa  kia, trong lòng thầm nghĩ không biết trong đó có cái gì đột nhiên nhảy xổ ra không. Trong lúc tôi phát huy trí tưởng tượng thì cửa đột nhiên bị đẩy ra, có cái gì từ trong đó…

“A!” Tôi không khỏi thét một tiếng chói tai, nhưng khi thấy người từ trong cánh cửa bước ra là ai thì tôi lập tức bụm chặt miệng mình lại.

Tần Mạch, rõ ràng là âm hồn không tiêu tan a!

Anh ta thấy tôi cũng ngẩn ra, tôi nghĩ trong lòng anh ta chắc cũng bật ra ý nghĩ giống tôi thôi.

Tôi nhìn thoáng phía sau anh ta, một cô gái trẻ vận lễ phục màu trắng đang không ngừng gạt lệ.

“Ba” tôi vội lấy tay che mắt lại: “Tôi không thấy cái gì hết, không thấy gì hết.’

Chân tôi đang hướng về phía đại sảnh chuẩn bị chạy thì bả vai đột nhiên bị người ôm lại, Tần Mạch kéo tôi lại, dễ dàng ôm vào lòng. Tôi đang ngẩn ngơ thì nghe tiếng nói lãnh đạm từ trên đỉnh đầu sâu kín thổi qua: “Thật đúng lúc, An tiểu thư, bạn gái tôi đến rồi.”

Tô khiếp sợ, ngước mắt nhìn, anh ta thản nhiên đón ánh mắt ta, nhìn lạ một chút, lúc này tôi đã hiểu: muốn sống lập tức im miệng.

Cô gái kia vẫn tiếp tục nức nở, không thèm liếc nhìn tôi một cái, nước mắt càng tuôn ào ào: “Nhưng lúc bác gái nói chuyện với mẹ em thì đã nói là anh chưa có bạn gái mà.”

Tôi không đành lòng nhìn cảnh tượng này, bắt đầu rục rịch tránh ra, Tần Mạch ôm tôi càng chặt. Lúc này đây trí nhớ tôi lại quay về một tối của mấy tháng trước, tôi cũng ở trong một lồng ngực như thế này…

Tôi lại tiếp tục giãy dụa, không ngoài dự đoán anh ta khóa chặt luôn hai cánh tay của tôi lai. Khóa tay thì tôi còn cái đầu tự do…vì thế tôi bắt đầu lúc lắc cái đầu…

Chắc là anh ta đã bị tôi làm mất kiên nhẫn, một tay  ôm chặt thắt lưng tôi, một tay nhấn đầu tôi vào trong ngực. Một động tác rất khí phách! Bình thường ai dám ép tôi như thế này thì cứ yên tâm, chắc chắn “tiểu kê kê” của hắn trong một tuần không dùng được. Nhưng lúc này, không hiểu tại sao tôi lại chôn đầu vào ngực anh ta, phút chốc nhoẻn miệng cười không ai thấy.

“An tiểu thư, tôi chưa nói chuyện này cho mẹ tôi biết làm cho cô hiểu lầm, tuy không phải là lỗi của tôi nhưng tôi cũng xin nhận lỗi.”

Cô gái trẻ kia khóc đã đời mới ngừng lại nói: “Tần Mạch, em biết tại sao anh không nói chuyện này với bác gái. Anh đừng tưởng em không biết chuyện, tầng lớp danh giá như chúng ta, không phải ai cũng có thể hòa hợp được. Gia thế cô ta chắc chắn không xứng với anh.”

Lời này vào tai tôi quả thật rất khó nghe.

Tần Mạch hừ lạnh một tiếng, đang định đáp trả thì tôi đã lấy tay che bờ môi ấm áp của anh lại, nhìn ‘An tiểu thư’ cười nói: “Tôi không biết người danh giá  có gì  khác biệt nhưng nếu An tiểu thư có gì đó gọi là người danh giá, thì tôi thà không cần.”

“Cô…Tương lai các người sẽ không có kết quả gì tốt đẹp đâu!”

“Tôi không biết tôi và anh ấy có kết quả như thế nào nhưng tôi có thể khẳng định cô và anh ấy ngay cả bắt đầu còn chưa có lấy gì đến kết quả.” Tôi xoay người sang chỗ khác,  liếc mắt đầy ẩn tình với Tần Mạch, lại duỗi tay chỉnh lại y phục của anh ta”A Mạch, anh nói phải không?”

Gọi xong hai tiếng ‘A Mạch”, ốc ác toàn thân tôi nổi lên từng cục, từng cục, tôi cố gắng đè nén một lúc lâu, cảm giác kia mới lắng xuống. Tôi chống lại ánh mắt sâu thẳm của Tần Mạch, nhìn thấy rõ ràng hình bóng của mình bên trong đôi mắt ấy. Có lẽ do hiệu ứng của ánh đèn, tôi dường như nhìn thấy cái gọi là chân tình khi anh ta nhìn tôi.

Trong lòng ngứa ngái, xúc động, tôi kiễng chân hôn nhẹ dưới tai anh ta nói nhỏ: “Anh có việc, em đi trước.”

Không dám nhìn lại, tôi quay đầu xoay người, thong thả giả vờ tao nhã, chậm rãi bước đi.

Đến được nơi đông người, hai chân tôi cơ hồ mềm nhũn, trong lòng nghĩ, chết tiệt! Chỗ này không thể ở lâu được, chết người như chơi! Thật sự chết người như chơi!

Chương 13. Làm người phải phúc hậu

 

Qua trận này, tôi hoàn toàn đánh trống lui binh, việc giải thích hiểu lầm cũng như mây bay, Tần Mạch, anh muốn nghĩ như thế nào thì kệ thây anh! Dù gì quan hệ hai chúng ta đã như vậy, có quậy thêm mấy trận thì cũng chẳng thể xấu hơn được.

Tôi gọi Trần Thượng Ngôn không cần đến đây, nhưng gọi mãi chẳng có ai bắt máy, chắc anh còn trong phòng mổ, tôi nghĩ: “Đợi khi xong việc, thấy cuộc gọi nhỡ anh sẽ gọi lại thôi.

Tôi xuyên qua đám đông đến chỗ Trình Thần và Thẩm Hi Nhiên chào tạm biệt cho đúng lễ, nhưng khi gần đến nơi thấy Dương Tử đứng cạnh Thẩm Hi Nhiên thì tôi mới thấy thì ra lễ nghĩa chỉ là thứ vô dụng, bỏ của chạy lấy người mới là thượng sách.

loading...

Vừa định tránh đi thì cặp mắt tinh tường như mắt chó kia đã bắt gặp tôi, anh ta dường như hơi giật mình nhưng sau đó rất tự nhiên nở nụ cười, gọi tôi: “Tịch Tịch, em đến rồi, sao nãy giờ anh không thấy em?”

Nếu vẫn tiếp tục trốn tránh thì chẳng phải tôi thật không tiền đồ?

Tôi bèn thẳng lưng, cười lạnh lùng rồi đi qua. Trình Thần thấy tôi, đánh mắt ra hiệu cho Thẩm Hi Nhiên mau dẫn Sầm Dương đi chỗ khác nhưng Thẩm Hi Nhiên chưa kịp  mở miệng, thì Sầm Dương đã đưa mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới rồi phán: “Ăn mặc xinh đẹp như vậy vì anh sao?”

Tôi nhìn bạn gái hiện thời của anh ta đang trò chuyện rôm rả với đám tiểu thư thế gia phía xa kia, cô ấy không mảy may nhìn về bên này.

Trình Thần vừa nghe Dương Tử nói xong bèn hừ lạnh một tiếng: “Thời này ai mà thèm sói chứ, Tịch Tịch chúng ta là đó hoa nhài chẳng lẽ phải cắm lên bãi cứt trâu. Bình hoa đầy ra đó, giờ chỉ có việc chọn bình nào tốt thôi.”

Sắc mặt Sầm Dương như bị ai đâm vào một cái, Thẩm Hi Nhiên hoàn toàn không có nửa điểm muốn ngăn lại thậm chí còn yêu thương vuốt tóc Trình Thần hùa theo: “Sầm tiên sinh đừng để ý, bà xã tôi trước giờ đã quen nói chuyện như vậy.”

Tôi lạnh nhạt nói tiếp lời của Thẩm Hi Nhiên: “Đúng vậy, Dương Tử, anh cũng đâu lạ gì việc Trình Thần nói chuyện hơi thẳng thắn.”

Một câu “Hơi thẳng thắn” khiến cho sắc mặt Dương Tử càng sa sầm, lát sau anh ta mới bật ra được vài chữ: “A, bình hoa?”

Sự khinh miệt trong giọng nói của anh ta làm tôi khó chịu đến cực điểm, tôi thật sự muốn gọi điện triệu tập Trần Thượng Ngôn lăn nhanh đến đây cho tôi. Đồ khỉ gió, tôi đã tạo điều kiện cho anh lên sàn mà lâu như vậy ngay cả bóng dáng cũng chưa thấy. Bạn trai? Tôi có điểm nào giống người có bạn trai?

“Cô!”

Đang lúc này bỗng có một bóng người nhào tới đẩy tôi thật mạnh. Tôi lảo đảo, sém nữa là té sấp mặt xuống đất, sau khi đứng vững mới nhìn lại, thật tốt, ngay cả An tiểu thư nhà hào môn cũng đến giúp vui!

Cô ta đỏ mắt giận dữ, chỉ thẳng vào tôi: “Cô ta định một bước từ chim sẻ bay lên thành phượng hoàng nè!”

Tôi bị mắng bất ngờ, khóe miệng bắt đầu run rẩy.

Đám đông xung quanh bị khí thế của cô nàng làm cho kinh hãi, tất cả đều nín thở, ngơ ngác nhìn cô ta.

“Tôi tuyệt đối không để cho cô cùng một chỗ với Tần Mạch đâu!” Nói xong mắt lại đỏ hoe, đứng bên kia khóc nức nở khiến cho ai thấy cũng sinh lòng thương cảm.

Trong đầu tôi xẹt qua một ý nghĩ chết người, lúc này đám đông xung quanh đang yên lạnh bỗng nhiên vang lên nhiều tiếng hút không khí.

“Tần Mạch?” Trình Thần không thể tin thất thanh hỏi lại.

“Tần Mạch?” ngữ khí của Dương Tử  trầm thấp mà phức tạp.

“Tần Mạch?” Thẩm Hi Nhiên nửa phần kinh ngạc nửa phần buồn cười nhìn tôi.

Được rồi, tôi ra vẻ bất đắc dĩ, nếu ngay lúc này có giải thích đây là hiểu lầm cũng chẳng ai tin. Tôi cười hề hề nói: “Không còn sớm nữa, tôi đi trước đây.”

“Hà Tịch!” Trình Thần phản ứng nhanh nhất, mau chóng giữ chặt tôi lại. Tôi cũng không buồn giãy dụa vì tôi vừa nhìn thấy bóng dáng của kẻ đầu sỏ vụ này đang lén lút định chuồn êm. Trong lòng tôi cười âm trầm, đồ khốn, anh định chạy sao? Chị đây là đang giúp ai thu thập cục diện rối rắm này a!

“A Mạch!” Tiếng kêu nhu tình như nước nhẹ nhàng được thả ra. Mọi người đều nhìn theo ánh mắt của tôi. Bước chân của cái vị định bước ra cửa kia chựng lại, anh  xoay người, của tôi càng sáng lạn ôn nhu, “Anh đi đâu vậy, chẳng phải nói cùng về với người ta sao?”

Tôi bị chính mấy lời nũng nịu của mình làm nổi da gà, Trình Thần tựa như bị bỏng chụp vội lấy tay tôi.

“A.” Anh ta mặt không sắc, nhìn không ra cảm xúc từ từ đi đến chỗ tôi. Tôi chạy nhanh đến bên cạnh anh ta, thừa dịp lấy tay chỉnh lại y phục hộ anh ta nhỏ giọng nói: “Giúp người giúp mình. Làm người cũng phải tích chút đức.”

Anh ta cũng cúi đầu, môi dán bên tai tôi, nhẹ giọng nỉ non nói: “Đối với cô, tôi đã hết lòng tận sức.”

Tôi đẩy anh ta ra ngượng ngùng che mặt, nhưng bên trong âm thầm nghiến răng nghiến lợi dùng sức đấm mạnh vào ngực anh ta, nũng nịu cười nói: “Thấy ghét! Chúng ta cùng về đi.”  Lời này thật khiến người ta suy nghĩ sâu xa.

Anh ôm vai tôi, ngẩng đầu chào mọi người: “Chúng tôi đi trước.”

Trình Thần vẫn giữ nguyên dáng vẻ bị chấn kinh, choáng váng chưa hoàn hồn thì làm sao còn có thể quan tâm chuyện gì. An tiểu thư vẫn khóc thật thương tâm. Dương Tử nhìn tôi với ánh mắt đen tối không rõ, nụ cười treo trên miệng đã không còn độ ấm. Chỉ còn Thẩm Hi Nhiên xử sự còn bình thường, khách khí nói tạm biệt với Tần Mạch, sau đó liền cho chúng tôi rời đi.

Lúc tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, di động lại đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy thì ra là điện thoại Trần Thượng Ngôn gọi tới! Đừng nói anh ta sắp đến đây nha! Tôi bị ý nghĩ này hù một thân đổ mồ hôi lạnh, nếu thật sự anh ta vào đây thì tôi phải giải thích cái gì?

Tôi vội vàng tiếp điện thoại, quả nhiên anh ta đã đến cửa khách sạn rồi.

“Không được vào đây!” Tôi thốt ra, nhưng nói xong tôi mới phát hiện giọng điệu của mình quá mức nghiêm khắc liền dịu giọng: “Em nói, em sắp về rồi, anh đừng vào làm gì.”

Trần Thượng Ngôn bên kia tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng không nói thêm liền ngoan ngoãn đứng ngoài đợi.

Tần Mạch thản nhiên liếc tôi một cái. Trình Thần phía sau mới hồi tỉnh bất chợt hỏi: “Ai vậy?”

Tôi đảo mắt:: “Ba… em.”

Dương Tử lạnh lùng cười: “Tịch Tịch, ba em là người thành phố C, đi xa như vậy đến thành phố A sao?”

Tôi quay đầu, ngẩng lên nhìn Tần Mạch, tiếp tục cười ha ha: “A Mạch, anh đóa thử xem ba em đến đây làm gì?”  Đối với việc tôi quăng cục lửa phỏng tay này cho anh ta, Tần Mạch tỏ vẻ bất mãn lạnh lùng nhìn tôi ba giây, mày là da mặt tôi đủ dày nên cũng coi như chịu được ánh mắt sắc bén như gió lạnh của anh ta quét qua quét lại.

Sau một lúc lâu, anh nói: “Dĩ nhiên là đến đón em về ăn Tết rồi.’

Tôi mừng rỡ, ôm lấy cánh tay anh ta cọ cọ: “Anh thông minh quá!” Có lẽ đây là câu nói thật duy nhất của tôi trong suốt đêm nay.

Cuối cùng chúng tôi bình yên vô sự bước ra khỏi đại sảnh vũ hội. Lúc đi vào thang máy, tôi lập tức buông tay Tần Mạch ra.

Trong không gian kín mít chỉ có hai người chúng tôi này làm tôi hơi mất tự nhiên. Khuôn mặt lạnh lùng của anh phản chiếu trên mặt vách bóng loáng bằng thép của thang máy làm tôi kiềm lòng không được, lặng lẽ nhìn lén vài lần.

Sau khi cẩn thận suy nghĩ, hình như từ trước đến giờ cứ một lần gặp mặt Tần Mạch là một lần đấu trí so dũng khí, mỗi lần gặp nhau đều gây ra tiếng động rầm rĩ hoặc tranh cãi ồn ào, nên việc im lặng đứng cùng nhau như thế này…ngược lại làm tôi không quen lắm.

“Khụ ân, cái kia, căn hộ của anh chắc qua tết mới dọn vào được.” Tôi tìm chuyện nói nhằm giảm bớt không khí xấu hổ này.

Anh ta không chút để ý, chỉ “Ân” một tiếng.

“Hôm nay…” nói được mở đầu nhưng lại không biết nói gì tiếp theo. “Xin lỗi anh?” “Càm ơn anh?” Hay là ‘Tất cả đều tại anh”, mỗi câu này nói đúng thì không đúng mà nói sai thì cũng không tìm được cái gì sai. Tôi chỉ thở dài một tiếng, “Quên đi.”

Anh thản nhiên tà tà nhìn tôi, không nói lời nào đi thẳng ra cửa khách sạn. Gió lạnh thổi qua làm cả người tôi run rẩy, mũi hơi ngứa tiện thể khuyến mãi thêm vài cái nhảy mũi.

“Tịch Tịch!” Chợt có người dưới cầu thang kêu tên mình, không phải Trần Thượng Ngôn thì là ai, tôi vẫy tay, lúc quay đầu định chào tạm biệt với Tần Mạch thì lại thấy anh ta dường như muốn cởi áo khoác. Tôi sợ đến nỗi nhảy về sau hai bước. Dĩ nhiên anh cũng nghe tiếng gọi của Trần Thượng Ngôn nên ho khan một tiếng rồi chăm chú nhìn vào áo khoác của mình như che dấu sự xấu hổ.

Lúc này trong đầu tôi là một mảnh hỗn loạn, chỉ biết ngây ngốc nhìn anh ta, mộ thoáng thất ý hiện lên mặt anh nhưng rất nhanh đã bị vẻ lãnh đạm thường ngày thay thế, anh nhìn chằm chằm tôi nói: “Hà tiểu thư quả nhiên là người chung tình, vẫn nhớ mãi không quên được người yêu cũ.”

Tôi chớp mắt, nhìn anh ta, tình cũ? Trần Thượng Ngôn? Hình như anh ta xem Dương Tử và Trần Thượng Ngôn là một người,  tôi suy nghĩ một chút, cũng đúng thôi, hôm say rượu tôi nói những lời mất mặt kia xong liền gọi điện cho Trần Thượng Ngôn  mà hiện giờ cũng là Trần Thượng Ngôn đến đón tôi. Anh ta hiểu lầm cũng phải.

Nhưng tôi cũng chẳng muốn giải thích gì, chỉ biêt bỏ qua sự  mỉa mai trong giọng nói của anh mà bất đắc dĩ cười: “Tần tiên sinh quá khen. Tôi đi trước. Hẹn gặp lại.”

Tôi xoay người bước xuống cầu thang, Trần Thượng Ngôn đã đứng đón sẵn, cởi áo ngoài khoác lên vai tôi. Tôi hơi sửng sốt, giật mình mơ hồ nhận ra một chuyện chẳng lẽ, vừa rồi Tần Mạch muốn khoác áo thêm cho tôi?

Tôi quay đầu nhìn lại, cầu thang hun hút kia nào còn thấy bóng ai.

Rõ ràng là phong thái quý ông…

Thật sự là đồ kiêu ngạo, mất tự nhiên….

Hôm sau, tôi vẫn cực khổ miệt mài làm việc, công việc vẫn bận rộn như hàng ngày nhưng chỉ một cú điện thoại của Tạ Bất Đình thì mớ công việc của tôi trở thành cái núi đè sập xuống.

Ông ta nói: “Tịch Tịch a, khách hàng muốn căn hộ hoàn thành trước tết. Anh ta yêu cầu đẩy nhanh tiến độ thi công. Dựa vào năng lực của cô chắc chắn sẽ làm được.”

Tôi nắm chặt  di động hận không thể ném nó vào tường. Trước tết? Anh nghĩ thời gian của tôi và anh dư dả lắm sao?

Tần Mạch ơi Tần Mạch, không biết tôi đắc tội gì với anh mà anh lại chỉnh tôi te tua như vậy!

Đồ cà chớn, đồ độc ác, đồ kiêu căng chết bầm!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: