truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 10 – 11 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 10: Muốn đấu với tôi,  cô chưa đủ tư cách

Tôi tỉnh lại trong phòng bệnh tối đen. Cái chăn đắp trên mình toàn mùi thuốc sát trùng khiến tôi khó chịu, tôi nhấn vài cái trên ngực, dường như có cái gì chặn lại làm tôi khó thở. Đầu óc còn hơi choáng váng, mờ mịt. Tôi quay đầu ra cửa sổ thì bên ngoài trời đã sụp tối. Không biết bị họa gì mà gần đây luôn đổ máu, bị thương, tôi nghĩ chắc cũng đến lúc thắp vài cây nhang cầu bình an rồi.

“Khụ khụ…” Trong hoàn cảnh tối tăm mà yên lặng tuyệt đối này lại vang lên tiếng ho khan của một người đàn ông, tôi kinh ngạc cả kinh, tìm theo nơi phát ra tiếng động thì thấy trên sô pha của phòng bệnh có một thân ảnh đơn bạc đang cuốn chăn, cuộn mình ngủ.

“Ba…” Tôi nơm nớp lo sợ, kêu khẽ nhằm đoán thử người đang nằm là ai.May mà người đó không đáp lại. Hơi suy nghĩ, tôi lại gọi, “Tần Mạch.”

Người nọ theo bản năng ứng một chút, khẽ trở người, tôi nghĩ anh sẽ ngủ tiếp nhưng không ngờ anh ta lại vùng ngồi dậy rất nhanh.

Tôi bị động tác của anh ta dọa cho hoảng sợ, ngơ ngác nhìn, chỉ thấy anh lấy tay vuốt mặt vài cái, thở dài bất đắc dĩ. Sau đó, anh đứng dậy bật đèn, trong phòng bừng sáng làm tôi hơi hoa mắt, đợi cho mắt dần dần thích ứng với ánh sáng trong phòng thì tôi đã thấy Tần Mạch đứng bên cạnh giường bệnh của mình.

Anh vươn tay: “Lấy ra”

Tôi giật mình: ” Lấy cái gì?”

Tính nhẫn nại của anh dường dư cháy sạch, anh tốc chăn của tôi lên, khua khoắng loạn xạ trong đó. Tôi thét lên kinh hãi, theo phản xạ nhảy phắt ra sau, kết quả là rớt thẳng từ trên giường xuống đất.

Mông đau ê ẩm, anh cũng không kịp cho tôi la một tiếng nào, vội vòng qua giường nhào tới chộp tôi.  Tôi tức giận đến nỗi muốn mắng anh ta một tiếng “dê xồm” nào ngờ lúc này  có tiếng mở cửa, tôi và anh đồng loạt quay đầu ra nhìn  thì ra là y tá trực đêm đi thăm  bệnh. Y tá thấy cảnh tượng trong phòng dường như rất kích động lại giống như ngượng ngùng: “Các người… Các người đây là…” Sau đó cô nàng thẹn thùng cúi gằm mặt xuống nói: “Thật ra, thật ra giường bệnh viện không đủ lớn  để làm chuyện như vậy.”

Làm cái đầu cô! Trong lòng tôi chửi váng lên.

Tần Mạch cũng tức giận không ít: “Đi ra ngoài!”

Cô y tá trẻ bị mắng, mắt bắt đầu đỏ lên, dịu dàng nói: “Tôi chỉ, tôi chỉ  có lòng tốt đề nghị thôi. Bạn gái anh vẫn còn chưa khỏe hẳn…”

Thừa dịp Tần Mạch và vị y tá tốt bụng này đang nói chuyện, tôi cuống quít sờ soạng toàn thân, rốt cục tìm được thứ Tần Mạch muốn  đoạt lại—— điện thoại của anh ta

Thì ra trong lúc hốt hoảng, tôi đã nhét vào áo ngực sau đó lại dùng tay gắt gao che kín…Bây giờ thì tôi đã hiểu tiếng thở dài bất đắc dĩ của anh ta khi tỉnh ngủ là có ý gì.

Tôi ngẩng đầu, liếc anh ta lúc này đây đang còn bận ứng phó với cô y tá trẻ kia, bèn xoay người nằm sấp lại, móc điện thoại ra tìm đoạn ghi âm kia, sau đó nhanh tay xóa sạch nó. Xong xuôi, tôi mừng như điên, ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng, đem di động ném trên giường, đắc ý nói: “Trả lại cho anh, trả lại cho anh đó!”

Tần Mạch nhìn di động trên giường, mặt càng đen thêm một phần.

Tôi đảo mắt đột nhiên lại nghĩ một biện pháp làm cho Tần Mạch không thể sa thải mình. Tôi ôm gáy, ngã ngửa ra sau, rên rỉ: “Ai nha! Đau quá a!”

Anh ta nhìn như không thấy, lấy di động  lại, túm một góc chăn hung hăng lau vài cái, sau đó không hề lưu luyến xoay người bỏ đi. Tôi  chỉ vào bóng lưng của hắn khóc nức nở nói: “Nếu anh bỏ đi thì anh nhất định sẽ hối hận !”

Lúc này anh ta đã đi đến cửa, thân ảnh hơi dừng lại, quay đầu xem tôi, trong ánh mắt tràn đầy trào phúng “Cô té đến điên rồi?”

Y tá đứng một bên không hiểu chuyện gì, tôi đành xoa dịu vài câu cho cô ra ngoài.

Đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi. Tôi ôm mông ngồi trở lại trên giường, nhìn chằm chằm Tần Mạch, nghiêm mặt nói: “Tần tiên sinh, những chuyện xảy ra lúc trước tôi vô cùng xin lỗi và cũng có vạn phần hối tiếc. Nhưng công việc này tôi không thể bỏ được. Tôi tin, cùng là người ra ngoài kiếm cơm, anh có thể hiểu được sự khó xử của tôi.”

“Không hiểu.” Anh ta chỉ vào đồng hồ trên tường nói, “Cô đã lãng phí quá nhiều thời gian của tôi rồi, tôi tin, cùng là người có đầu óc, cô phải nhận ra tôi không muốn nhìn thấy cô biết chừng nào.”

Tôi cười nói: “Dĩ nhiên tôi hiểu tâm trạng của anh nhưng đồng thời tôi cũng không muốn làm lớn chuyện anh đẩy tôi xuống cầu thang và chuyện anh có ý đồ bạo hành tôi trong phòng bệnh đâu.”

Lời này vừa nói ra, mặt anh ta trầm xuống, nhìn trừng trừng tôi một lúc, sau đó nở nụ cười, trong mắt lộ vẻ sắc bén hàn nhận: “Hà tiểu thư, muốn đấu với tôi, cô còn chưa đủ tư cách.”

Lời này quả thật không phải là giả. Nếu không phải vì bảo vệ bát cơm, có đánh chết tôi cũng không muốn làm địch thủ của người này.

Trong lòng tôi âm thầm thở dài, nhưng vì danh dự vẫn phải cứng rắn không buông: “Tần tiên sinh, tôi biết lời anh nói là thật nhưng tôi tin không một doanh nghiệp nào muốn mang một cái tiếng xấu trên mình. Nếu tôi thật sự tung ra lời dèm pha như vậy, mặc kệ là đối với cá nhân của anh hay  đối với công ty vẫn đều bất lợi. Mặc dù anh có thể lấy thúng úp voi, phong tỏa tin tức này nhưng tôi nghĩ  trong khi anh phải phí công, phí của mà đi ngăn chặn cái tin tức kia thì việc anh cho phép tôi nhận thiết kế  nhà cho anh có lợi hơn nhiều..”

“Tôi biết anh có nhiều điềm không hài lòng về tôi, không thích nhìn thấy tôi, nhưng nói thật mỗi lần gặp anh, tôi cũng rất ngại, nhưng vì công việc tôi không thể không làm thế. Tôi tin Tần tiên sinh biết câu không có bằng hữu mãi mãi cũng như không có kẻ thù  vĩnh viễn. Tại sao anh không đem sự hợp tác lần này của chúng ta thành một giao dịch rõ ràng, không phải là giao dịch về căn hộ của anh mà là giao dịch tôi không được ăn nói lung tung ra ngoài.”

Anh ta vuốt nhẹ nút cổ tay áo, tôi biết anh ta đang cân nhắc đề nghị của mình.

Tôi mặt dày không ngừng cố gắng nói: “Huống chi hiện tại anh cần nhanh chóng hoàn thành việc trang trí căn hộ để vào ở ngay, trong giới kiến trúc, thành tích của tôi xem như cũng tốt, chỉ cần anh giao công việc này cho tôi, bảo đảm anh sẽ không chịu thiệt thòi. Nếu anh vì cảm tình cá nhân mà khơi mào những chuyện phiền toái không đáng này thì thật không giống như quyết định  của một vị lãnh đạo sáng suốt, vĩ đại nha.”

Những gì cần nói, nên nói tôi đã nói hết, nên lúc này tôi tạm thời yên lặng.

Không khí trong phòng trầm mặc trong chốc lát, anh ta đột nhiên cười nói: “Hà tiểu thư quả nhiên có tài ăn nói không sai.”

Nghe lời này của anh ta, tôi biết việc này tám, chín phần đã thành vì thế cũng quệt mồ hôi lạnh, khách sáo nói: “Quá khen, chỉ là trước kia từng tham gia vài cuộc thi biện luận trong trường mà thôi.”

“Cô cố tình ngã cầu thang để đạt được mục đích của mình, tuy thủ đoạn ti tiện, nhưng cô đã thành công.” Anh ta nói, “Ngày mai cô vẫn tiếp tục công việc, thù lao của cô tôi sẽ không cắt xén nửa phần. Nhưng mong cô trong khoảng thời gian này… Không, phải nói từ nay về sau đừng cho tôi gặp lại cô ở bất kỳ nơi nào nữa.”

Tôi lập tức chân chó gật đầu: “Tần đại lão bản yên tâm, về sau nếu tôi còn  thấy anh thì cứ chặt đầu tôi đi.”

Chưa nghe tôi nói hết câu cửa phòng đã đóng. Tiếng đóng cửa thể hiện rõ ràng tâm tình của người đóng không tốt, tôi sung sướng nhảy nhót trên giường, lắc lắc mông rống lên vài cái “yes” .

Chén cơm đã được bảo vệ, khắp thế gian nào còn có chuyện nào tốt đẹp hơn chuyện này đâu!

Tôi ngừng nhảy nhót, nằm xuống trùm chăn lại, thở phào nhẹ nhõm, tốt đẹp nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, trong đầu đột nhiên hiện lên một đạo tinh quang ——

Hình như hôm nay tôi còn có chuyện gì đó chưa làm thì phải?

Quên đi, không nghĩ nhiều nữa, dù sao sẽ không phải là chuyện gì quan trọng.

Ngày hôm sau, tôi mang cái đầu quấn băng từ bệnh viện đến thẳng chỗ làm, nhóm  đồng nghiệp đều kinh ngạc hỏi han chuyện gì xảy ra, Tôi chỉ ha ha cười, đổ thừa mình xui xẻo, bị cửa toilet của khách hàng kẹp phải. Bọn họ càng cảm thấy kỳ quái chỉ hỏi tại sao khách hàng đó lắp cửa nhà vệ sinh sớm như vậy chứ cũng không hỏi gì thêm.

Tôi làm vài việc lặt vặt, bắt tay vào vẽ vài bản thiết kế nhưng tôi quyết định phải đến tận nơi xem xét cụ thể mới được. Lúc cầm túi xách đứng dậy, vừa lúc tôi nhìn thấy chị Triệu đang photo hồ sơ, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ; Hôm qua, hình như tôi đã quên một người.

Hình như Trần Thượng Ngôn có hẹn tôi xem phim…

Tôi cuống quít lấy di động ra xem, máy hết pin. Tôi ôm đầu, không biết phải làm gì, nhanh chóng rút cục sạc trong ngăn kéo, sạc pin, khởi động máy. Máy vừa mở tôi trợn tròn mắt: trong máy có hơn hai chục cuộc gọi nhỡ của cùng một người trước khi máy tắt nguồn. Trong lòng đầy áy náy, tôi dè dặt gọi lại.

Khôngg ai nghe máy, tôi tiếp tục gọi lại, chuông reo một hồi lâu thì một giọng khàn khàn tiếp điện thoại: “A lô ?”

“Ách… Tôi là Hà Tịch. Hôm qua…”

“Tịch Tịch?” Giọng nói bên kia trở nên cực kỳ vui vẻ nói, “Cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh. Em hết giận chưa?”

“Tức giận ?” Tôi không hiểu đầu cua tai nheo gì hết

“Tịch Tịch, hôm qua thất hẹn là anh sai nhưng có một bệnh nhân phải phẩu thuật gấp, đến khi làm xong thì anh gọi điện thoại cho em nhưng không em không nghe máy, anh biết em…”Trần Thượng Ngôn lo lắng giải thích nguyên nhân hôm qua anh không đến cuộc hẹn, tôi nghe mà khóe miệng không ngừng run rẩy, thì ra anh ta cũng hứa lèo nha!

Tôi vuốt tóc, cười nói: “Ha ha, không sao, không sao. Chuyện đã qua thì cho nó qua đi.”

Để tránh Trần Thượng Ngôn càng thêm áy náy, tôi đành phải trấn an anh một chút sau đó anh mới tạm yên lòng và hẹn tôi ăn cơm tối. Có cơm miễn phí dĩ nhiên là tôi vui vẻ đáp ứng.

Giải quyết êm chuyện này, tôi yên tâm chuẩn bị công tác.

Thiết kế căn hộ của Tần Mạch là một nhiệm vụ khó khăn nhất từ trước đến giờ của tôi. Tốc độ thi công nhanh, thiết kế lại bị hạn chế nhiều mặt, nhưng quan trọng nhất là – không có cách nào trao đổi với chủ hộ. Theo bản sơ lược các yêu cầu của Lisa, trước mắt tôi thiết kết căn hộ này theo phong cách đơn giản của kiến trúc Âu Mỹ, sau đó liên hệ với Lisa, quyết định ngày mai sẽ đưa cô ấy bản thiết kế ban đầu để cô ấy chuyển cho Tần Mạch.

Nhưng dù giao cho Tần Mạch hay cho Lisa, tôi cũng không tránh được việc thức trắng đêm nay để làm việc rồi.

Sau khi liên hệ được với đội ngũ thi công, cả ngày tôi lăn lộn ở “nhà’ Tần Mạch để đo đạc tính toán cũng như tìm cảm hứng thiết kế.

Khi người ta bận rộn thì thời gian trôi qua rất nhanh, sau khi chào tạm biệt nhóm công nhân thi công, tôi vỗ vỗ bộ quần áo đầy bụi đi đến cuộc hẹn.

Đến nơi hẹn, từ xa tôi đã thấy Trần Thượng Ngôn đang đứng dưới tán cây gọi điện thoại, không muốn quấy rầy anh, tôi lặng lẽ tiêu sái đi qua. Đi gần đến nơi, tôi nghe giọng anh có chút tức giận: “Tôi nói rồi, tôi đã có bạn gái. Chuyện hôm qua chỉ xảy ra một lần thôi.”

Ách… Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán, có phải tôi đã nghe được chuyện không nên nghe hay không?

“Đừng nói nữa, nếu anh vẫn cố tình làm vậy, tôi chỉ có cách chuyển anh đi… Tịch Tịch!” Anh quay đầu lại, trông thấy tôi liền vội vàng hốt hoảng tắt máy, đứng sững nơi đó cứ như trẻ con phạm lỗi vậy.

Tôi âm thầm thở dài nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười bước đến: “Anh chờ lâu chưa?”

“Chưa… Chưa lâu lắm.” Anh bối rối gãi đầu, mặt hơi ửng đỏ đến khi nhìn đến một tầng băng trên đầu tôi mới run sợ lên tiếng: “Em bị sao vậy?”

Tôi lại đem chuyện “cửa toilet” thuật lại một lần sau đó tóm tay anh đi về phía nhà  hàng: “Làm việc nguyên ngày, em đói sắp chết rồi, ăn cơm trước rồi nói.”

Anh để mặc tôi lôi kéo, bàn tay tôi đang nắm hơi nóng lên: “Tịch Tịch, lúc nãy… Em đến bao lâu rồi?”

“Vừa mới tới.”

Tôi trả lời một cách vô cùng bình tĩnh, bởi vì đối với tôi, mối quan hệ với Trần Thượng Ngôn chỉ mới dừng lại ở mức “tìm hiểu, nói chuyện”. Cho dù sau này có kết hôn thì cũng chỉ là kết hôn mà thôi, tình yêu chỉ là một điều xa xỉ. Tôi không đủ sức cũng không dám đón nhận thứ tình cảm này cho nên dĩ nhiên tôi cũng không bị ảnh hưởng cảm giác gắn liền với tình yêu – “ghen”.

Chương 11. Bóc lột sức lao động – Cuộc đời thê thảm

Nừa tháng không ăn không ngủ vẽ bản thiết kế, vừa hoàn thành tôi liền bắt tay vào việc thi công. Mấy hôm trước, tôi quay cuồng trong việc chọn vật liệu, làm mô hình, rồi đi tới đi lui ngoài thị trường tìm vật liệu cho nhà Tần Mạch sau đó trao đổi với nhà thầu phụ trách thi công, rồi thương lượng việc cung ứng vật tư, mỗi ngày làm việc đến khi trời tối mịt, về đến nhà chỉ còn biết lăn ra ngủ, các chuyện phong hoa tuyết nguyệt dĩ nhiên đối với tôi cũng rất xa vời.

Tôi nhiều lần lén thương lượng với Tạ Bất Đình tìm một nhân viên thực tập đến giúp một tay nhưng lần nào cũng bị công ty lấy cớ không có người đề từ chối vì thế tôi suýt nữa nổi điên trước mặt Tạ Bất Đình.

Làm ơn đi, tôi không phải là nhân viên công ty sao? Tôi là thân kim cương bất hoại hay là transformers, bây giờ tôi có đi chọn phân cũng phải có người giúp tôi chứ! Hồi trước, lúc đi làm có một nhân viên thực tập vừa làm vừa học một bên tiện lợi biết bao nhiêu! Sao bây giờ lại không cho đi theo nữa? Chẳng lẽ cho tôi ra rìa sao, sở hướng vô địch bất thành! (Mình không hiểu cụm từ này, bạn nào biết xin chỉ dùm)

loading...

Nhưng nói thật, tôi chẳng còn thời gian và sức lực để tức giận nữa, điện thoại của người thi công vừa tới là tôi lại lập tức cắm đầu chạy đi.

Qua chuyện này tôi đã hoàn toàn hiểu rõ có người đứng sau âm thầm gây khó dễ cho tôi. Tuy Tạ Bất Đình hay lảm nhảm vô nghĩa nhưng vẫn là ông chủ tốt, việc cấp cho tôi thêm một người thực tập cũng không phải chuyện lớn lao gì, công ty có thiếu người cũng không thiếu đến mức này. Chẳng phải rõ ràng có người muốn làm tôi khó xử sao!

Nhưng mà Tạ Bất Đình có thể giao hợp đồng này cho tôi chứng tỏ  ông ấy có lòng chiếu cố tôi nên chắc chắn ông ta sẽ không vì vài lời đâm chọt sau lưng mà nảy sinh thành kiến với tôi được.

Chỉ có một cách giải thích, người làm ông ta sinh “Thành kiến” với tôi cùng ông ta có quan hệ lợi ích trực tiếp, tạo áp lực cho ông ấy gây khó khăn cho tôi.

Dùng ngón chân để suy nghĩ tôi cũng biết người đó là ai.

Trừ bỏ Tần Mạch, hiện tại còn ai vào đây vừa cùng tôi có xích mích lại vừa có quan hệ lợi ích trực tiếp với Tạ Bất Đình.

Người kia chắc hẳn thấy tôi nơi này sống rất thoải mái nên trong lòng bất mãn, món nợ kia lại đòi không được nên mới suy nghĩ tìm ra phương pháp thiếu đạo đức này để chỉnh tôi.

Nếu tôi tự nguyện tiếp nhận việc này thì cái ngày tôi lao lực quá độ bất ngờ đột tử chắc cũng không còn xa lắm!

Tần Mạch, ai chà, quả nhiên đủ ngoan độc!

Hôm nay cũng không ngoại lệ, sau khi dầu dãi một nắng hai sương thì đêm xuống tôi mới lê lết về nhà. Vừa xuống xe buýt thì tôi nhận được tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ “Nghỉ ngơi cho tốt” của Trần Thượng Ngôn. Tôi tắt máy, bước từng bước về nhà.

Đã nhiều ngày tôi không gặp Trần Thượng Ngôn, sau bữa cơm lần đó anh cũng rất ít khi hẹn tôi ra ngoài mà dù có hẹn tôi cũng lấy lý do bận việc để từ chối. Nhưng anh vẫn đều đặn gọi điện cho tôi mỗi ngày, dù chỉ là những quan tâm vụn vặt nhưng cũng làm tôi ấm lòng trong những ngày tháng mười hai giá lạnh  đồng thời cũng cho tôi một lý do để tạm thời không buông tay người đàn ông này.

Qua đến chỗ rẽ, tôi đã thấy ngôi nhà thân thương của tôi dưới ánh đèn đường mờ nhạt cùng với một đôi giày tây đàn ông xuất hiện ngay ven đường. Sau khi thấy rõ khuôn mặt người đó, tôi chỉ còn biết cười lạnh. Đầu năm nay xác suất đụng quỷ càng lúc càng lớn .

Tôi tóm chặt lấy túi, coi như anh ta là không khí mà  ngẩng đầu ưỡn ngực tiêu sái bước qua. Khi lướt qua người anh ta, ngoài dự kiến là anh ta lại kéo tay tôi lại: “Tịch Tịch.” Tôi thối lui từng bước, tránh tay anh ta, tiếp tục bước về phía  hàng hiên.

“Hà Tịch!” Anh ta cũng không bước lên ngăn tôi lại mà đứng yên, đút tay vào túi quần, cao giọng kêu, “Chúng ta nói chuyện đi.” Biểu tình kia giống như chắc chắn tôi không có ý kiến khác.

Vẫn đưa lưng về phía anh ta, tôi không khỏi cười khổ, trong lòng nhịn không được oán thầm: Dương Tử ơi, Dương Tử không hiểu hồi đó tôi mắt chó mù hay sao mà lại coi trọng anh chứ.

Tôi nhấn mật mã cửa lớn rồi đẩy cửa bước vào trong.

“Hà Tịch!” Anh ta bắt đầu giận dữ vì tôi dám lơ anh ta đi.

Tôi đứng ở cửa, một tay giữ cửa rồi quay đầu lại nhìn anh ta: “Anh đến đây.” Anh ta cười vui sướng, bộ dạng giống như “ Thấy chưa, tôi biết cô sẽ làm như vậy mà”

Tôi cũng cười ôn nhu.

Đợi anh ta bước đến gần, một tay vịn khung cửa, định nói chuyện với tôi thì tôi cười ha ha  rồi thả tay.

Quên nói, lò xo cửa lớn vô cùng mạnh, ngay khi tôi thả tay, cánh cửa đóng lại rất nhanh tiện thể kẹp luôn mu bàn tay của người nào đó.

“A!”

Toàn bộ hàng hiên đều là tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế  của ai đó.

Không kịp để anh ta rút tay ra, tôi bồi thêm một đá vào cửa, cửa càng khép chặt, cũng ngăn không cho anh ta có cơ hội rút tay ra.

“Hà Tịch! Mẹ kiếp, cô điên rồi!” Bên kia tất nhiên là đau đến la hét không ngừng, tuy tư thế đá vào cửa của tôi nhìn rất oai phong nhưng lực đá lại yếu nên cách đơn giản nhất là tôi dựa toàn thân mình vào cửa, vừa dùng sức đẩy chặt cửa vừa mò mẫm trong túi lấy ra một cây bút xong viết một chữ “Tiện” thật to trên mu bàn tay anh ta. Sau khi thỏa mãn nhìn kiệt tác của mình, tôi bình tĩnh ném bút xuống, hít sâu một hơi nói: “Đúng vậy, tôi điên rồi. Lần trước tôi nói cái gì với anh, chính là cắt phứt “thằng nhỏ” của anh, anh muốn thử không?”

Tôi nhích người ra, anh ta vội vã rút tay về. Cánh cổng cũng theo quán tính đóng lại. Khuôn mặt anh ta sau cánh cửa có chấn song hình ô vuông nhỏ cũng dường như bị cắt thành từng khối, từng khối vuông nhỏ. Tôi nói rành mạch: “Dương Tử, tôi nói rồi, tránh xa cuộc sống của tôi ra, đừng lượn lờ trước mặt chọc giận tôi nữa.”

Hắn ôm tay, vẻ mặt vẻ đau xót.

“Chúng ta chia tay tức là kết thúc rồi, còn có cái quái gì mà nói với nhau. Còn nữa, chia tay đã lâu vậy rồi anh mới đến tìm tôi. Nói chuyện? Hừ, vô sự không đăng tam bảo điện. Hiện giờ tôi cũng không giúp gì cho anh hết, tôi mà không bỏ đá xuống giếng xem như là may cho anh rồi, thừa dịp tôi chưa nghe cái gì khó nghe từ anh thì anh tự động biến đi cho tôi nhờ, đừng ở đây làm chướng mắt tôi nữa.”

“Hà Tịch, anh ghét nhất cái tính này của em. Chuyện gì cũng tuyệt tình như vậy!” Dương Tử chịu đựng đau gần như là nghiến răng nghiến lợi nói, “Hôm nay anh đến tìm em chẳng qua là vì về trường thăm thầy cô, nhớ lại khoảng thời gian trước kia nên mới nghĩ tốt xấu gì chúng ta cũng vẫn còn có thể là bằng hữu…”

“Đúng vậy.” Tôi lạnh lạnh cắt ngang lời anh ta, “Khoảng thời gian trước kia rất đẹp nhưng Dương Tử à, càng nhớ về những điều tốt đẹp kia tôi lại càng thấy mình bây giờ thật thảm hại, đáng thương. Có ai sau những chuyện như chúng ta lại trở thành bằng hữu sao?” Tôi cười lạnh một tiếng, thừa nhận sự yếu ớt nhi nữ thường tình của mình.

“Trừ phi tôi không yêu anh.”

Đã yêu thì đây là vết thương trí mạng. Người bên song cửa yên lặng thật lâu.

“Cho nên.” Tôi giơ ngón giữa qua cửa sổ nhỏ cho Dương Tử thấy: “Xéo đi”

Sau đó lên lầu, mở cửa, rồi khóa lại.

Tôi không mở đèn, quen thuộc đi qua phòng khách nhỏ, vứt túi xách xuống, mệt mỏi ngã nhào lên giường, tôi mệt đến độ không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay.

Trời, ngày mai cũng không thể trốn việc được…Tôi chậm rãi nhắm mắt, nhưng trong lòng không ngừng gào thét: chị đây chịu hết nổi rồi! Tạ Bất Đình ông sa thải tôi đi, sa thải tôi đi!

Tôi không nghĩ vừa mới nhắm mắt để đó mà mở mắt ra trời đã sáng bạch. Tôi  hoảng sợ, vội vàng đứng lên, chụp lấy đồng hồ báo thức trên đầu giường thì mới tá hỏa: đã tám giờ bốn mươi lăm trong khi chín giờ tôi có hẹn ký hợp đồng với nhà cung cấp vật tư!

Sau khi rửa mặt qua loa, tôi cầm túi lao ra ngoài mà cũng không kịp thay cái áo khoác hôm qua. Trong lúc đang mang giày thì di động vang lên.

Là Trình Thần, chị ấy hỏi tôi có muốn đến vũ hội do công ty Thẩm Hy Nhiên tổ chức vào cuối tuần này hay không. Tôi lập tức phát rồ, trút cơn điên vào Trình Thần, đại khái là mắng vì sao ngày nào cũng phải làm việc chết đi sống lại để kiếm ít tiền còm còn chị ta chỉ nghĩ có mỗi việc có nên tham gia vũ hội này, vũ hội kia hay không. Chị ta cho rằng ai cũng như chị có đàn ông nuôi hay sao? Chị đây không rảnh, chị đây không đi!

Trình Thần bị tôi vô duyên vô cớ mắng cho một hồi có hơi mờ mịt, lâu lắm mới có phản ứng lại: “Em… Hôm nay dì cả mẹ tới rồi hả?”

“Thảo! Dì cả mẹ, dì cả mẹ cũng chưa không đến! Không nói với chị nữa. Em đang bận.”

“Đợi chút!” Trình Thần gọi gấp gáp, “Nhưng công ty Thẩm Hi Nhiên cũng có mời Tần Mạch nữa, anh ta sẽ tới. Không phải quan hệ của em và anh ta có tiến triển sao? Mau rèn sắt khi còn nóng, dựa vào sự quyến rũ của mình tóm anh ta vào lưới đi.”

Trình Thần không biết chuyện Trần Thượng Ngôn nên vẫn khăng khăng kết nối cho tôi và Tần Mạch. Trong lòng tôi thầm mắng: nơi nào có vị tiểu tổ tông này xuất hiện chắc chắn có tai nạn, tôi bị điên mới đi.

Không đợi tôi từ chối, Trình Thần đột nhiên nói: “Đúng rồi! Gần đây Sầm Dương chết toi kia có đến tìm em không?”

Tôi nhíu mày: “Sao vậy?”

“Công ty Hi Nhiên có một dự án đang tìm đối tác, vừa hay Hi Nhiên được giao phụ trách dự án này, hiện nay có hai công ty có khả năng nhất thắng thầu dự án này là Tần thị và công ty Sầm Dương đang công tác. Nếu nó đến tìm em thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt. Nó nói gì mặc nó, em đừng có mềm lòng nghe chưa.”

Tôi không biết nói gì: “Chị nghĩ em ngốc a.”

“Dĩ nhiên em không ngốc nhưng chị sợ em tịch mịch, lạnh lẽo lâu ngày, không chịu được cô đơn nên bị dụ dỗ! Cho nên chị mới nói em mau tóm lấy Tần Mạch đi!”

“Chị đừng gây chuyện nữa. Chị đây đã có bạn trai, không phải Tần Mạch.”

Bên kia điện thoại im lặng mộc lúc lâu sau đó thở dốc vì kinh ngạc. Trước khi bị cơn bão cuồng nộ của Trình Thần quét tới, tôi kiên quyết ngắt điện thoại và chỉnh về chế độ silent.

Nắm di động, tôi ngẩn ngơ hồi lâu.

Lại nhớ chuyện trước kia?

Nhớ cái đầu cô!

Tôi đến buổi hẹn trễ 10 phút, cũng may đối tác là một phụ nữ trung niên hiền lành, bà ấy cũng không trách cứ gì, hai bên thuận lợi thỏa luận xong các điều khoản, trước khi rời đi, bà đột nhiên nói với tôi: “Là phụ nữ thì phải biết thương thân mình một chút.”

Tôi nghe nhưng cũng không hiểu gì bèn cười gượng trả lời cho qua. Chờ  đến khi ra khỏi phòng họp, tôi quay đầu nhìn gương mặt mình với đôi mắt đầy cá tính, đen thui như mắt gấu trúc phản chiếu trên cánh cửa thủy tinh đối diện thì chỉ biết thở dài thật sâu.

Đúng là bóc lột sức lao động thê thảm nha!

Kết thúc ngày làm việc, tôi lại lê tấm thân tàn về nhà. Tôi vốn nghĩ sau hành động ban sáng, chắc chắn Trình Thần sẽ đến giết tôi, không ngờ sau khi gọi ba mươi tám cuộc điện thoại không ngươi bắt máy, chị ấy lặng im biến mất.

Tôi mừng rỡ tiêu dao, về nhà an an ổn ổn đi ngủ.

Vài ngày kế tiếp của tuần sau của tôi đều trôi qua rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức dị thường, sự bình tình này có chút bất khả tư nghị, Dương Tử không dây dưa, Trình Thần không tra khảo, ngay cả điện thoại của Trần Thượng Ngôn cũng không thấy.

Thế giới của tôi đột nhiên chỉ còn lại một mình tôi mỗi ngày bận rộn với công việc. Lúc này tôi đã nghĩ đến cuộc sống của tôi sẽ chậm rãi lắng đọng  thì một đêm lạnh giá, Trình Thần đột nhiên đập cửa nhà tôi.

Tôi ngái ngủ, còn mặc nguyên đồ ngủ ra mở cửa, vừa thấy chị ấy, tôi hoảng sợ đến nỗi cơn buồn ngủ bay đi đâu mất.

“Chị. đang.. cộng tác với cơ quan tình báo quốc gia sao?”

Chị diện một cái khẩu trang to tổ bố che kín gương mặt, chị đẩy tôi vào trong, mở đèn, săm soi nhìn khắp phòng, cởi cái áo choàng đen ra. nhìn chằm chằm tôi nghiêm mặt nói: “Hà Tịch, qua mấy ngày theo dõi điều tra, chị có thể khẳng định chuyện em có bạn trai là giả.”

“Ha?”

“Chị theo dõi em nhiều ngày rồi mà đâu thấy em tiếp xúc với người đàn ông nào ngoài công việc đâu, cũng không điện thoại hẹn hò. Yêu đương? Em chơi trò tình yêu người – ma sao?”

Tôi vò đầu, đè nén cảm giác muốn tung một cước cho chị ta văng ra cửa.

Trình Thần xoa xoa thắt lưng: “Vậy nên, ngày mai hoặc là em đem bạn trai của em tới cho chị xem hoặc em phải đi tham dự vũ hội. Tối nay chị ngủ ở đây, em đừng mong chạy trốn.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: