truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 06 – 07 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6. Chẳng lẽ đây là khắc tinh trong truyền thuyết

 

“Tần tiên sinh, mời sang bên này.” Lúc này càng tránh né thì càng khả nghi, tôi cười ôn hòa, ung dung đưa anh ta vào trong khách sạn.

Có lẽ anh ta cũng e ngại sự có mặt của Trình Thần và Thẩm Hi Nhiên nên cũng rất khách khí gật đầu: “Làm phiền.”

Người trong thang máy rất đông nên không tránh khỏi việc tôi và anh ta phải dựa sát vào nhau. Tôi ngửi được một mùi hương không biết gọi là gì trên quần áo của anh, toàn bộ suy nghĩ trong đầu lại quay về những cảnh tượng của đêm đó. Đến lúc thang máy mở ra, tôi dường như đi như chạy ra ngoài.

Đến cửa đại sảnh tổ chức tiệc đính hôn, tôi quay đầu nhìn anh ta, tươi cười nói: “Tần tiên sinh, mời vào bên trong, tôi còn có việc, xin đi trước.”

Anh ta không nói chuyện, chỉ nhìn tôi chằm chằm như ngầm đánh giá, sau một lúc lâu, lưu quang trong đôi mắt đen hơi thay đổi, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Hiện tại tôi vô cùng tự tin vào biểu hiện không chê vào đâu được của mình nhưng khi bị ánh mắt của anh ta cứ đảo qua trên người thì tôi lại có cảm giác mình như là học sinh tiểu học làm sai chuyện đến nỗi tôi còn cố nhịn cảm xúc muốn cúi đầu trước anh ta để nhận lỗi nữa kìa.  Tôi vẫn cười nhưng có chút miễn cưỡng: “Tần tiên sinh?”

“Đây là lần cuối cùng mà cô nói sao?”

Anh ta đột ngột hỏi thậm chí có chút mạc danh kỳ diệu, tôi ngây người một lúc lâu mới hiểu ra. Thì ra lần trước tôi nài nỉ anh ta chở đi bệnh viện đã từng chỉ lên trời mà thề kia là lần  cuối cùng anh ta nhìn thấy tôi…

Trí nhớ người này tốt thật! Khóe miệng tôi hơi giật giật, tôi thật nhịn không được muốn mở miệng hỏi chẳng lẽ tôi xấu xa đến nỗi ai gặp cũng ghét sao? Anh nhìn tôi thêm một lần thì chết sao? Thật chết sao?”

Nhưng tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận biết, đây là tiệc đính hôn của Trình Thần, tuyệt đối không thể khóc lóc om sòm trong này.

Tôi hít sâu một hơi,  đợi cảm xúc ổn định mới nói: “Tôi không tuân thủ lời hứa với anh là tôi có lỗi nhưng lần này gặp nhau nằm ngoài khả năng khống chế của tôi. Anh là ân nhân cứu mạng của Trình Thần, Thẩm Hi Nhiên muốn cảm tạ anh nên mời anh tới tham gia tiệc đính hôn của bọn họ là lẽ đương nhiên mà tôi là bạn thân của Trình Thần, nên có mặt hôm nay cũng không có gì lạ. Nếu thấy tôi làm anh khó chịu như vậy thì sau này tôi sẽ cố hết sức tránh đụng mặt anh. Chúc anh buổi tối vui vẻ.”

Hắn hơi nhíu mi, cười lạnh một tiếng: “Tốt.”

Tôi lễ phép gật đầu một cái, rồi xoay người rời đi,không ngờ đụng vào lồng ngực một người nào đó. Tôi vội vàng rời khỏi, vừa định cất lời xin lỗi, mới ngẩng đầu thì gặp ngay một trong đám bạn bè lưu manh của Thẩm Hi Nhiên – Vương Đạt Mậu. Tên của anh ta đọc trại ra thì giống “Đại miêu” nhưng người tí ti như con chuột, vừa thấy tôi, ánh mắt anh ta híp lại càng nhỏ: “Tịch Tịch, em vội vã đi đâu thế! Vào uống với anh vài ly đi? “

Tôi phủi bàn tay anh ta đang đặt trên vai mình xuống, tim đập hơi nhanh quay đầu nhìn lại thì thấy người kia đã bước vào trong, trong lòng mơ hồ có chút thất vọng. Tôi quay đầu nhìn Đại Miêu, nhếch miệng để lộ hàm răng trắng lóa nói: “Vương đại miêu, anh muốn bị em cắn một cái nữa sao?”

Anh ta nhanh chóng lùi về sau hai bước nói: “Ai là miêu? Ai là miêu? Em mới giống miêu! Có phụ nữ nào giống em vừa mở miệng là muốn cắn người?”

Tôi mặc kệ anh ta, quay đầu  bước đi. Nhưng anh ta vẫn cố tình lôi kéo, tôi quay đầu trừng mắt liếc anh ta một cái: “Anh muốn sao? Em còn phải xuống dưới đón khách giúp Trình Thần nữa!”

“Em bị sao vậy? Người ta đính hôn liên quan gì đến em, mau vào đây ngồi đi, lâu lắm rồi không gặp, chúng ta tâm sự một chút.”

Tôi thầm nghĩ giữa tôi và anh ta có chuyện gì để tán gẫu? Tôi lại cố gỡ tay anh ta ra nhưng người này nhất quyết không buông tay, kiên trì kéo tôi vào, không may lúc này lại có hai tên hồ bằng cẩu hữu đi ra bèn giúp hắn một tay vừa kéo vừa tha mang tôi đi vào. Bọn họ ấn tôi ngồi xuống ghế, tám chín người vây xung quanh, người này một câu, người kia một câu nhưng chỉ  xoay quanh một chủ đề duy nhất: chuyện yêu đương của tôi.

Nghe xong nửa ngày, tôi mới hiểu đám tiểu vương bát đản này dám đánh cuộc xem “Hà Tịch khi nào tìm được một người đàn ông”. Tiền đặt cược đến bây giờ mới  tính sơ sơ đã bằng tiền lương một năm của tôi. Nhưng làm tôi cực kỳ tức giận là…thời gian họ đánh cuộc tôi tìm được bạn trai là năm hay năm mươi lăm năm sau chứ không ai dám cá trong năm nay hay năm sau tôi sẽ có người yêu.

Tôi giận đến nỗi muốn lật bàn. Tôi lập tức vỗ bàn tuyên bố: “Tôi cá trong tuần này tôi sẽ có bạn trai.”

Đám bạn bè lưu manh kia cười vang còn tôi thì hận đến trong lòng nhỏ máu.

Vương đại miêu cười nói: “Tịch Tịch, nếu em có thể nhanh tìm được bạn trai như vậy thì coi như toàn bộ tiền đặt cược này thuộc về em, thậm chí còn cho em tùy nghi sử dụng anh trong vòng một tuần, nhưng nếu em tìm không được…”

Mọi người  đều trầm ngâm, rồi không biết ai đột nhiên quát lên: “Sẽ mặc bikini chạy mười vòng  xung quanh tòa thị chính!”

Tôi hào khí bừng bừng, uống cạn sạch ly sâm banh trước mặt nói: “Đến lúc đó ai không giữ lời, tự bạo cúc ba ngày ba đêm!”

Mọi người vui vẻ đáp ứng.

Bên này  tiếng huyên náo vừa tạm ngưng thì đèn đuốc trong sảnh đều tắt, người chủ trì lên sân khấu, tiệc đính hôn chính thức bắt đầu.

Tôi ngồi dưới lẳng lặng nhìn Trình Thần  và Thẩm Hi Nhiên trên sân khấu, trên gương mặt tươi cười của bọn họ ngập tràn hạnh phúc.

Khi tôi học năm hai thì Trình Thần tốt nghiệp, ra trường làm biên tập cho một tạp chí, cũng năm đó chị gặp gỡ Thẩm Hi Nhiên, đoạn đường tình yêu của bọn họ cũng không thiếu những gập ghềnh nhưng trải qua năm năm, rốt cuộc họ cũng đã đi đến đích của con đường tình yêu dài đằng đẳng này.

Trình Thần là người dù gặp phải chuyện gì cũng đều cười đến vô tâm vô phế, luôn ra vẻ bất cần đời nhưng thời khắc Thẩm Hi Nhiên lồng nhẫn vào ngón tay thì chị lại khóc. Thẩm Hi Nhiên ôm chị, tinh tế dịu dàng hôn chị, một lần rồi lại một lần lặp lại lời thề bên tai Trình Thần.

Cảnh tượng này làm cho buổi tiệc càng thêm cảm động, ấm áp.

Tôi  nghĩ, mỗi cô gái đều là một cô công chúa nấp trong vỏ ốc sên. Dù cái vỏ đó có cứng rắn cỡ nào thì trái tim bên trong vĩnh viễn là mềm mại, người càng tỏ vẻ không có việc gì là không chịu được thì bên trong lại càng yếu ớt, mong manh. Các cô gái ấy vừa  mong người ngoài không nhìn thấu sự yếu ớt nhưng lại càng trông mong có ai đó thấu hiểu nỗi bất an của họ, sau đó có thể nâng niu  họ trong tay, che chở, yêu thương cả đời. Biểu hiện cứng rắn suy cho cùng chỉ là một cách thể hiện cảm giác thiếu an toàn mà thôi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Trình Thần là cô gái may mắn .

Tôi cũng từng cho rằng mình là người may mắn, khi đó tôi có Dương Tử.

Tôi thở dài, tìm cách đá văng những tưởng niệm này ra khỏi đầu, thuận tay cầm lấy chén rượu bên cạnh giơ lên, hướng về phía Trình Thần xa xa, sau đó uống một hơi cạn sạch.

Thẩm Hi Nhiên và Trình Thần rời khỏi sân khấu, đến từng bàn kính rượu khách mời. Khi đến bàn tôi, Trình Thần đã có chút say, khi chị nhìn thấy tôi, không hiểu sao chị hơi nhướng mày rồi tìm kiếm chung quanh tôi hồi lâu.

Tôi kỳ quái hỏi: “Chị tìm gì vậy?”

Chị hung hăng nhéo tôi một cái: “Đàn ông đâu! Cho em đi tán tỉnh đàn ông vậy hắn đâu? Đã cho em cơ hội như vậy mà em cũng không nắm chắc sao?”

Tôi bị nhéo đau đến nhe răng trợn mắt, nhảy ra khỏi chỗ ngồi chạy đến Thẩm Hi Nhiên nói: “Thẩm Hi Nhiên, anh quản lý vợ anh cho tốt đi! Đợi đến khi em tức giận thì đừng trách em không nể mặt chị ấy”

Theo quy luật, mỗi lần tôi cùng Trình Thần gây ồn ào thì Thẩm Hi Nhiên chỉ có thể làm vật trang trí. Lần này cũng không ngoại lệ ngay cả đây là tiệc đính hôn của mình.

Không đợi Thẩm Hi Nhiên lên tiếng, Trình Thần đã tóm lấy cánh tay của tôi kéo đi về phía trước: “Thể diện của chị không cần em quan tâm”. Chị ấy đã uống rượu, không cần quan tâm để ý đến ai nhưng tôi lại không phải như chị ấy, tôi không dám làm loạn như chị nhưng giãy dụa cách nào cũng không ra liền cười cười để mặc chị kéo đi.

Nhìn bóng dáng người kia càng gần tôi càng hoảng hốt, trong lòng bắt đầu hơi tức giận: “Trình Thần! Đừng quậy!”

Nhưng lúc này làm gì có khả năng chị chịu nghe lời tôi, chỉ thấy chị dùng hết sức đẩy tôi đến trước mặt Tần Mạch. Anh ta đang rì rầm nói chuyện với người khác, tôi đành mặt dày mày dạn, cố gắng trấn định tươi cười chào anh ta: “”Ai nha, thật khéo a! Tôi chỉ đi ngang qua, đi ngang qua, hai người cứ tiếp tục.”

Bỗng nhiên, Trình Thần xông lên, chặn đường thoát thân của tôi rồi nói: “Tần tiên sinh.”

“Xin chúc mừng Trình tiểu thư.”

Trình Thần cười ha ha nói: “Cùng vui, cùng vui. Tần tiên sinh tuổi trẻ đầy hứa hẹn như thế này nếu chưa có một cô vợ hiền lành thì chắc cũng có một cô bạn gái xinh đẹp nha.”

Hình như là tôi có ảo giác, người nọ dường như thoáng trầm xuống, tôi hơi lạnh xương sống lại nghe anh ta mang theo ba phần không rõ ý cười nói: “Tôi vẫn một người cô đơn, công  việc rất bận rộn, làm sao có thời giờ…”

“Thật tốt!” Trình Thần bỗng nhiên ngửa đầu cười to, trực tiếp cắt ngang lời của Tần Mạch rồi bưng mặt tôi lên nói: “Vậy Tần tiên sinh cảm thấy Hà Tịch của chúng ta thế nào?”

Tôi mở to mắt kinh ngạc nhìn Trình Thần, không nghĩ chị có thể nói ra lời trắng trợn như vậy. Tần Mạch không trả lời, rốt cuộc Thẩm Hi Nhiên cũng chạy đến đây, giữ chặt Trình Thần nói: “Xấu hổ quá, cô ấy say rồi.”

Trình Thần gỡ tay Thẩm Hi Nhiên ra nói: “Thực không dám đấu diếm, từ lần trước anh và Tịch Tịch gặp gỡ bất ngờ ngoài ý muốn ở bệnh viện, Tịch Tịch vẫn nhớ anh không quên được, lúc đó anh như một vị anh hùng ra tay giúp cô ấy trong lúc khó khăn vì thế hình bóng của anh luôn khắc sâu trong đầu cô ấy, anh xem, trong mắt cô ấy tràn đầy ái mộ, sùng bái anh kìa! Anh đừng tưởng bình thường Tịch Tịch tùy tiện, tính cách hơi giống đàn ông, nhưng thật ra nội tâm cô ấy rất tinh tế , cô ấy là kiến trúc sư chuyên trang trí nội thất, từ trước đến giờ chưa có khách hàng nào không hài lòng bản thiết kế của cô ấy còn khen cô ấy có con mắt thẩm mỹ, rất thích hợp lấy làm vợ. Nếu Tần tiên sinh…”

Thẩm Hi Nhiên quyết đoán bịt miệng Trình Thần lại rồi kéo đi mất. Tôi chỉ thấy cả người vô lực, một tay che mặt, tôi thật hy vọng ngay bây giờ mình có thể đi mua một cái quan tài trực tiếp đưa ma chính mình luôn.

Chung quanh yên tĩnh trong chốc lát, người vừa nói chuyện với Tần Mạch rất thức thời đã bỏ đi mất. Sau một lúc lâu sau, anh ta lên tiếng cười nhạo: “Thì ra là thế.”

Bốn chữ này như gió bình thường, xẹt qua khiêu khích trái tim tôi, tôi không dám nhìn anh ấy cũng không có sức lực để giải thích bàn quăng lại một câu “Thanh giả tự thanh” rồi hèn nhát chạy trối chết. Hà Tịch tôi đã sống hai mươi tư năm chưa lần nào bị đánh tơi bời trước mặt người khác như lần này.

Tần Mạch, chẳng lẽ đây là khắc tinh trong truyền thuyết…

Tôi định lén rời khói khách sạn thì Vương đại miêu nhìn thấy , hắn bắt được tôi nói bất cứ giá gì cũng không cho tôi đi. Một đám hồ bằng cẩu hữu tiếp tục áp giải tôi đến quán rượu.

Tâm tình của tôi vốn đã bị Tần Mạch làm rối loạn, đến quán rượu tôi cũng không từ chối gì, một ly rồi lại một ly.

Kết quả, kết quả rõ ràng là  ——

Tôi say.

Nhưng nếu tôi biết sau khi say tôi làm ra chuyện gì thì dù hôm đó có tâm phiền ý loạn ngàn lần vạn lần, có đánh chết, tôi cũng không dám uống nhiều rượu như vậy…

 

Chương 7. Xảy ra chuyện

 

Hôm sau tôi tỉnh dây, đau đầu kinh khủng. Cảm thấy trên đầu hơi nằng nặng, tôi vươn tay lên sờ, vốn đang mê man chưa tỉnh hẳn lúc này đầu óc càng thêm đông đặc. Tại sao đầu mình sờ vào lại kỳ quái như vậy? Tôi lê lết thân tàn qua nhìn vào tấm gương của tủ quần áo, ngay mắt cá chân hơi đau làm tôi đi có vẻ thất tha thất thểu, cho đến khi nhìn thấy người trong gương thì tôi hoàn toàn sửng sốt.

Trên trán tôi quấn một lớp băng vải thật dày, dù như vậy vẫn lộ ra một vài chỗ thấm máu, tôi đưa tay chạm nhẹ, cảm giác đau đớn truyền tới nhắc tôi đây là sự thật. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng dáng mình trong gương, tầm mắt chậm rãi rơi xuống cổ, một vết môi hôn đỏ tươi “Cỏ nhỏ môi” lại tôi lạnh xương sống.

Có phải tôi… trong lúc say rượu lại “làm nhục” người đàn ông nào rồi? Đối phương vì biểu hiện kiên trinh, đánh tôi đầu rơi máu chảy?

Trong đầu tôi bỗng hé ra một gương mặt biểu tình lãnh đạm…

Tôi không khỏi rùng mình một cái, trong đầu cố gắng nhớ lại chuyện hôm qua nhưng đầu ẩn ẩn đau, cái gì  tôi cũng nghĩ không được.

Quên đi, tôi thở dài một hơi, ánh mắt quét một vòng quanh phòng ngủ: vẫn còn sạch sẽ,  tôi thầm nghĩ, vậy chuyện hôm qua  chắc cũng không quá đáng lắm. Cổ họng khô rát, tôi mở cửa phòng ra ngoài uống nước nhưng khi nhìn thấy phòng khách, trong nháy mắt tôi hoàn toàn ngây người.

Một phòng toàn là đàn ông! Nào là nằm trên sô pha, nằm trên mặt đất, tựa vào bàn trà, đếm tới đếm lui khoảng sáu bảy người đàn ông, nằm nghẹt cả căn phòng nhỏ của tôi.

Tôi nuốt nước miếng, tay sờ sờ vào vết “dâu tây” nho nhỏ, đo đỏ trên cổ, trong phút chốc cảm thấy một trận mê muội. Chẳng lẽ, ngày hôm qua, tôi và mấy người đàn ông này cùng nhau…làm? Là bầy đàn trong truyền thuyết…

Tôi vịn vào khung cửa, một lúc lâu sau mới lấy lại bình tình, nhìn kỹ đám người kia   —— thì ra tất cả đều là nhóm hồ bằng cẩu hữu của Thẩm Hi Nhiên.

Lúc này, trong lòng tôi nhẹ nhõm một ít vì tôi biết dù có say quên trời quên đất thì  tôi cũng nhất định không phát sinh quan hệ với đám người này nhưng “dâu tây” trên cổ và vết thương trên đầu từ đâu mà có?

Trong lúc tôi đang kinh nghi bất định ngẩn người, bỗng nhiên nghe được tiếng loảng xoảng, leng keng trong phòng bếp.

loading...

Có người ở nấu cơm?

Tôi chần chờ một chút, chậm rãi đi đến bếp, vừa đến cửa một người đi ra suýt nữa đụng trúng tôi, người nọ vội vàng lui về sau mấy bước, tránh không để cháo sánh ra bên ngoài, thấy hình dáng người nay, thì tôi giật mình lần thứ ba sau khi tỉnh lại đến giờ.

“Ách… Trần, trần tiên sinh, tại sao anh ở đây??”

Trần Thượng Ngôn tiên sinh, là vị bác sỹ cùng tôi xem mặt, đao pháp tinh chuẩn, trong nhà có xác động vật ngâm phoc môn. Lần trước chia tay, anh ta có hứa sẽ liên hệ lại nhưng cho đến hôm qua thì chúng tôi vẫn chưa liên hệ lần thứ hai. Thế mà hôm nay, sau khi tôi say rượu tỉnh lại thì thấy tôi và đối phương trực tiếp liên hệ tại nhà luôn.

Chuyện gì đây!

Quanh mắt anh ta có quầng thâm, xem ra anh ta trải qua một buổi tối chẳng yên lành gì. Anh ta che chắn bát cháo thật cẩn thận, đặt lên bàn, ngượng ngùng cười: “Hôm qua cô uống say quá nên không nhớ gì, là cô gọi điện kêu tôi đến.”

“Tôi?”

Tôi lại ngẩn ngơ, vội vàng sờ soạng túi quần áo đầy mùi rượu của mình, rút điện thoại ra nhìn thì thấy quả nhiên, cuộc gọi cuối cùng chính là gọi cho Trần Thượng Ngôn . Ta bóp bóp trán: “Ân, được rồi, thật ngượng quá, thật sự hôm qua tôi uống hơi nhiều, không nghĩ tới…” lại làm phiền đến anh.

Tôi chưa nói dứt lời thì anh ta đã nói tiếp: “Tôi cũng không nghĩ tới.” Hắn xấu hổ nói “Tôi không nghĩ em say rượu lại nói ra lời thật lòng, càng không nghĩ em có tình ý với tôi, ha ha, Tịch Tịch, bây giờ tôi vẫn còn cảm giác như ở trong mộng.”

Tịch Tịch…

Tôi cảm thấy so với anh ta, tôi càng giống ở trong mộng hơn.

Anh ta không nhìn thấy tôi bị dọa đến nỗi tâm trí bay đâu mất vẫn tiếp tục độc thoại: “Kỳ thật Tịch Tịch, em không biết, từ khi chia tay lần trước anh vẫn luôn nhớ lời em nói, em nói đúng, rất ít phụ nữ có thể chịu đựng được các thói quen của anh nên anh buộc mình phải từ bỏ chúng. Hiện giờ anh ra ngoài không còn mang theo dao giải phẩu, hôm qua lúc nhận điện thoại của em vừa lúc anh đem nốt cái xác cuối cùng trong nhà tặng cho người khác. Anh không dám liên lạc với em là vì anh sợ…anh sợ anh vẫn chưa đủ tốt với em.”

Hắn càng nói, mặt càng hồng: “Kết quả, kết quả không nghĩ tới Tịch Tịch, em lại có tình ý với anh.”

“Không…” Tại tôi uống rượu. Lời này chưa nói ra thì phía sau truyền đến thanh âm hút không khí. Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy Vương đại miêu hai mắt sưng vù đang dựa tường, vẻ mặt kinh ngạc:

“Thì ra đúng là có người không muốn sống, dám cùng Hà Tịch yêu đương! Tôi còn tưởng hôm qua nằm mơ!”

Tôi âm thầm nắm tay thành quyền.

“Tiên sinh, tối hôm qua Hà Tịch uống rượu say, đừng xem những lời cô ấy nói là thật! Cô ta hung dữ như vậy, không phải nói là thân đàn ông, anh nhất định phải cẩn thận!”

Tôi âm thầm mắng đồ dư hơi,  thừa lời.

“Bạn hữu, nếu còn quý trọng sinh mệnh, xin rời xa Hà Tịch! Anh có biết cô ấy đe dọa bạn trai trước như thế nào không? Đòi đem tiểu đệ đệ của người ta quăng lên vỉ nướng! Lợi hại chưa!”

Tôi liếc mắt xác định vị trí của đại miêu, đang muốn động thủ, chợt nghe Trần tiên sinh nói nho nhỏ: “Kỳ thật, Tịch Tịch tốt lắm.” Tôi cùng với đại miêu đều quay đầu nhìn anh ta, Thượng Ngôn cười cười nói, “Tuy rằng tôi tiếp xúc với cô ấy chưa lâu nhưng so với nhiều cô gái, tôi thấy cô ấy vẫn tốt hơn nhiều.”

“Vì sao?” Đại miêu hỏi.

“Bằng cảm giác, không phải cô ấy không tốt, mà là các anh không phát hiện ra điểm tốt đẹp của cô ấy mà thôi.” Tôi phát hiện lòng mình vì những câu nói này đã không còn có thể chống đỡ được.

Anh ta khẽ nâng gọng kính, cười ôn hòa với tôi, nói: “Hôm nay bệnh viện có việc, anh đi trước, cháo anh đã múc ra chén, hôm qua em say đến vậy, ăn nhẹ tốt hơn”

Nghe sao cũng giống khẩu khí của bạn trai.

Đại miêu nhìn Trần Thượng Ngôn như quái vật.

Đợi đến khi nghe tiếng đóng cửa, tôi mới chợt nhớ việc cần hỏi. đột ngột đuổi theo: “Đợi chút! Đợi chút! Đây là anh làm sao? Còn có đầu của tôi…” lúc tôi chạy đến cửa đã không còn thấy bóng dáng anh ta đâu.

Tôi vuốt nhẹ cái đầu được băng bó rất chuyên nghiệp, đầu óc trống rỗng. Thương tích trên người của tôi là anh ta gây ra sao? Nếu hôm qua tôi thổ lộ với Trần Thượng Ngôn vậy hình ảnh lãnh đạm của một người đàn ông khác thoáng ẩn thoáng hiện trong đầu tôi lại là chuyện gì?

Tôi quay về nhà bếp, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Đại Miêu đang húp trộm cháo.

“Vương đại miêu!”

Hắn cứng người một chút, quay đầu nhìn tôi rồi nhanh chóng giấu cái chén sau lưng: “Cháo này anh đã ăn qua rồi, có đánh chết, anh cũng sẽ không nhổ ra !”

Tôi ghét bỏ nói: “Ai muốn anh ói ra. Anh nói cho tôi biết, hôm qua khi tôi say rượu đã xảy ra chuyện gì?”

Đại miêu vuốt đầu nghĩ nghĩ: “Anh cũng không nhớ rõ, hình như chúng ta đánh cược, em thắng đòi bọn anh phải trả tiền.”  Hắn vừa nói như vậy, trong đầu tôi giống như có những hình ảnh xẹt qua, một ít cảnh tượng rời rạc mà hỗn loạn đập vào trong não. Tôi xoa xoa thái dương, định sắp xếp các cảnh tượng này lại ——

 

Tôi dũng cảm uống rượu, bọn họ gào thét lớn tiếng tuyên bố trong vòng một tuần tôi không có khả năng tìm được bạn trai, tôi tức giận, sau đó…trong lúc giận dữ tôi đã làm gì?

Mặc kệ làm gì thì hình như tôi đã kéo được một người đàn ông đến trước mặt bọn họ.

Người đó là ai?

Trần Thượng Ngôn? Không phải. Tôi đang cố gắng nhớ lại thì một giọng nói khán khàn còn ngái ngủ vang lên: “Thơm quá a, Hà Tịch, em thật sự biết nấu cháo.” Lại thêm một trong đám bằng hữu của Thẩm Hi Nhiên tỉnh dậy, hắn mơ mơ màng màng đi về phía  nồi cháo.

Tôi nắm áo hắn, kéo lại trước mặt, hỏi: “Lục Tử, hôm qua tôi tỏ tình với ai?”

Lục Tử ách xì một cái, mông lung hỏi: “Tỏ tình gì?”

Tôi kỳ quái: “Không có sao?”

Hắn nhìn trần nhà, suy nghĩ thật lâu: “Có.”

Tôi giận đến nghiến răng, hận không thể nhấn đầu hắn vào nồi cháo nóng kia cho hắn tỉnh người. Hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì, vỗ tay nói: “Hà Tịch, em thiệt mãnh liệt nha, dám có quan hệ với loại đàn ông như Tần Mạch, không sai! Lần này anh thua tâm phục khẩu phục, ngay mai anh chuyển tiền cho em.”

Trong lòng tôi phát lạnh: “Anh nói ai?”

“Người nối nghiệp của Tần thị. Ba anh từng hợp tác với bọn họ. Anh chàng kia tuy kiêu ngạo nhưng thật sự có năng lực, Hà Tịch em giỏi lắm!”

Đầu óc tôi rối tinh rối mù, vừa rồi là Trần Thượng Ngôn lấy thân phận là bạn trai tôi từ trong phòng đi ra, nhưng Lục Tử lại nói hôm qua, tôi tán tỉnh Tần Mạch…

Thế giới này thật sự là càng ngày càng không thể  khiến người ta lý giải được .

Kỳ thật những chuyện này cũng không quan trọng lắm, chuyện đáng nói là những dấu vết trên cổ tôi là do ai lưu lại. Không biết rõ ràng thì chị đây biết phải chịu trách nhiệm với ai đây!

“Hôm qua, tôi thông đồng với anh ấy như thế nào?”

“Em nói nhất định trong một tuần có thể tìm được  bạn trai, sau đó còn nói em đã chọn được người rồi bỏ chạy mất biệt. Anh và bọn Đại Miêu tiếp tục uống rượu thì em mang Tần Mạch đến đây, nói là bạn trai của em. Bọn anh không tin, em nói để em chứng minh, sau đó em đi khoảng hai ba bước thì không hiểu sao lại ngã xuống, đầu va vào ghế, chảy máu lênh láng. Mọi người đều đã uống rượu, chỉ còn Tần Mạch là tỉnh táo, nên cuối cùng anh ta lái xe  đưa em về nhà .” Lục Tử phiêu mắt nhìn dấu vết trên cổ tôi, tề mi lộng nhãn nói, “Sức chiến đấu của Tần công tử như thế nào?”

Tôi cười lạnh trong lòng: rất mạnh! Nhưng bây giờ không phải là lúc nói những chuyện này.

“Tại sao các anh lại ở nhà tôi?”

“Bọn anh đến nháo động phòng .”

Người say rượu thật sự không thể cùng nói chuyện được, tôi bóp bóp hai đầu chân mày lại hỏi: “Tôi đem Tần Mạch qua chỗ các anh như thế nào? Chẳng lẽ tôi làm như vậy anh ta không hề phản đối sao?”

“Khi đó anh rất cao hứng uống rượu, không chú ý nhiều nhưng Trình Thân theo em sát lắm, có lẽ cô ấy biết em dùng cách gì để câu người đàn ông đó”.

Đang nói chuyện thì bên ngoài vang lên tiếng đập cửa “Thùng thùng”, tôi vừa mở cửa ra thì thấy Trình Thần. Chị ấy bước vào, trong phòng nồng nặc mùi rượu, nhìn đám nhố nhăng kia thì thấy hai tên đã tỉnh, mấy tên còn lại đang nằm la liệt dưới đất, sắc mặt đại biến, nhất thời nổi giận, mắng:

“Các anh phát điên gì! Các anh  đã làm gì với Tịch Tịch nhà tôi? Hôm qua cô ấy vất vả lắm mới tìm được bạn trai, các anh định hủy trong sạch của con nhà người ta sao/ Cút! Toàn bộ cút hết cho tôi!” Trình Thần giận dữ, túm áo Vương đại miêu cùng Lục Tử đẩy ra cửa, còn vài người đang ngủ, chị nắm áo trực tiếp lôi ra ngoài, sập cửa thật mạnh còn tiếp tục mắng: “Bọn xấu xa chuyên làm chuyện xấu như các người coi chừng xuống âm phủ bị bạo cúc.”

Lúc này lòng dạ của tôi hoàn toàn đặt vào chuyện hôm qua nên cũng không cảm khái sự bưu hãn của chị lắm, tôi lôi kéo chị hỏi: “Hôm qua em làm cách nào mà câu được Tần Mạch vậy?”

Trình Thần ái muội liếc tôi một cái: “Thật không ngờ em lại có ý trước với người ta nha.”  Tôi lau mồ hôi lạnh.

Trình Thần sợ tôi phủ nhận, lớn tiếng nói: “Chị thấy rõ ràng! Lúc Tần Mạch đang ngồi một mình hút thuốc thì em chạy tới, túm tay áo nói em xem trọng người ta, ở cùng một chỗ với em đi.”

Trái tim của tôi đập mạnh mẽ một chút: “Em… Em nói như vậy sao? Vậy còn anh ta?”

Trình Thần sờ sờ đầu: “Anh ta cũng không trả lời được hay không được ngay mà lấy cái gì đó nói với em “Nghe nói cô học thiết kế nội thất, chắc tay nghề cũng không tệ lắm. Tôi có thứ này đã rời ra nhiều mảnh, nếu cô có thể ghép lại thì tôi giúp cô”, hình như anh ta biết việc em đánh cược với đám Đại miêu thì phải nên cũng không xem lời em nói là thật.”

“Sau đó?”

“Sau đó em giúp anh ta ghép mấy thứ kia lại còn anh ta thì đi giúp em.”

Tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà, trầm mặc.

Trình Thần lại vỗ lưng tôi nói: “Nhưng phải nói em cũng thủ đoạn ghê! Biết giả bộ ngã để Tần Mạch đưa về nhà.” Trình Thần nhìn chằm chằm cổ của tôi, hỏi một vấn đề hạ lưu giống y như Lục Tử: “Thế nào? Sức chiến đấu của Tần tiên sinh cũng không tệ chứ.”

Khóe miệng tôi giật giật, cũng không buồn nói lý với chị ấy nữa. Giả bộ ngã sấp xuống? Đã uống say đến mức đó mà tôi còn có thể giả vờ ngã sao? Tôi lặng lẽ  sắp xếp những gì nghe được liền không khó nghĩ ra được vết thương trên đầu này là do ai ban cho.

Nhất định là lúc đó tôi định tính nói ra việc tôi cùng Tần Mạch đã lên giường để chứng minh tôi là người của anh ấy. Tần Mạch không muốn tổn hại danh dự bèn giơ chân ngáng tôi một phát, cho nên tôi mới đầu rơi máu chảy, hèn gì ngay mắt cá chân cũng ẩn ẩn đau đớn!  Tên khốn này, anh dùng bao nhiêu lực để đá tôi đây!

Tôi hít sâu,  bình ổn tâm tình đang mãnh liệt như sóng trào của mình, hỏi tiếp: “Sau đó thì sao? Sau khi anh ta đưa em về thì sao?” Trần Thượng Ngôn lại từ chỗ nào chui ra!

Trình Thần ái muội nhìn tôi: “Còn phải hỏi, cứ nhìn trên cổ em thì biết, Tần tiên sinh  cũng quá dùng sức nha!”

Mặt tôi lại đen thêm một tầng.

Xem ra, khoảng thời gian giữa Tần Mạch đưa tôi về nhà đến lúc bọn Vương đại miêu đến “Nháo động phòng” rốt cuộc đã xảy ra cái gì, chỉ có đương sự — tôi, Trần Thượng Ngôn cùng Tần Mạch biết.

Đáng tiếc là người cần phải biết tất cả là tôi, thế mà lại quên sạch.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: