truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

CÔ NÀNG MẠNH MẼ – Chương 02 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 2: Coi chừng tôi thiến anh

Sau giấc ngủ mê mệt, tôi tỉnh dậy, vặn vặn eo, tinh thần vô cùng sảng khoái. Hôm nay là thứ bảy, tôi quyết định hẹn vài người bạn đi bát phố sẵn tiện mua vài thứ về giải xui.

Cầm đến điện thoại, tôi mới nhớ ra, tôi qua sau khi chia tay với Dương Tử tôi đã tắt máy, hèn gì ngủ thẳng cẳng đến chiều cũng không bị ai quấy rầy. Vừa mở máy, lập tức có ngay một cuộc gọi đến, nhìn thấy hai chữ Trình Thần hiện lên trên màn hình, tôi không khỏi mỉm cười, không hổ là chị em tốt, vừa nghĩ đến đã thấy xuất hiện.

“Nghe, em vừa tính…”

“Hà Tịch. Cuối cùng cô chịu nghe máy rồi sao?”

Bốc hỏa lớn như vậy làm tôi giật mình, chẳng lẽ bà chị này đột nhiên nhớ ra nửa năm trước tôi còn nợ hai trăm tệ sao?

Giọng điệu nghiêm túc kèm phẫn nộ của Trình Thần trong điện thoại truyền tới, “Dương Tử dám đá cô?”

Trình Thần lớn hơn tôi hai tuổi, lúc tôi học năm nhất thì chị ấy học năm tư, lúc phân phòng ngủ không biết như thế nào lại ở cùng nhau, tuy gọi là chị nhưng tính tình còn muốn trẻ con hơn tôi vài phần.

Thói xấu của tôi và bà chị này vô cùng giống nhau, thường sa cạ cùng một chỗ nên bạn bè của chị ấy tôi biết mà chuyện của tôi, chị ấy cũng rành. Sau đó chị ấy tốt nghiệp, đi làm rồi đến lượt tôi tốt nghiệp, đi làm, sợi dây liên hệ giữa hai bên cũng chưa từng đứt đoạn.

“Ah, nhưng anh ta so với em còn khó coi hơn nhiều….khoan”, tôi kỳ quái nói, “Sao chị biết?”

“Mẹ! Chuyện này mà thằng khốn đó cũng làm được” Trình Thần oán hận nói, “Hôm qua, Thẩm Hi Nhiên dùng cơm với đồng nghiệp, thấy cô quăng tiền vào mặt một thằng đàn ông, Hi Nhiên trở về còn khen cô thật hiên ngang, mạnh mẽ. Tôi nghĩ lại, chẳng phải hôm qua cô gọi điện nói với tôi Dương Tử đã về nước sao? Nên tôi nghĩ người bị cô ném tiền chắc là Dương Tử, tối qua định gọi điện hỏi cô ai dè cô lại tắt máy, hại tôi lo lắng cả đêm! Nói, tối hôm qua làm gì?”

Chuyện tối hôm qua dĩ nhiên không thể nói với chị ấy, tôi cười ngây ngô, nói cho qua chuyện: “Sau khi bị đá thì dĩ nhiên mượn rượu tiêu sầu thôi”

Bên kia im lặng hồi lâu.

Tôi nói tiếp: “Đừng nói chuyện này nữa, chiều nay đi dạo phố với em, em muốn tiêu tiền, cải thiện tâm trạng một tí”

Dĩ nhiên Trình Thần không dám cự tuyệt người vừa thất tình như tôi, hai người phụ nữ đi dạo hết buổi chiều, ăn tối bên ngoài xong bỗng nhiên Trình Thần lôi kéo tôi nói: “Món nợ này để chị đòi lại cho cô”

“Thôi đi.” Tôi ngại ngùng nói, “Chỉ cần chị trói chân được Thẩm Hi Nhiên là tốt rồi. Còn về Dương Tử, đời này em không muốn gặp hắn nữa, nửa điểm cũng không.”

“Thẩm Hi Nhiên hiện tại rất ngoan, chị nói một, anh ấy không dám nói hai.” Trình Thần kiêu ngạo nhíu mày, lập tức nghiêm túc nhìn tôi, “Tịch Tịch, em thích Dương Tử thế nào chẳng lẽ chị không biết. Nó ra nước ngoài du học, chỉ riêng tiền gọi điện thoại cũng đủ cho em mua vé máy bay sang Mỹ. Nó kêu mùa đông lạnh, em liền gửi áo khoác qua. Nó nói hết tiền, mỗi tháng em đều để dành gửi sang. Tiền này là tiền em không dám ăn, không dám mặc, em tưởng chị không biết sao. Em hết lòng hết dạ với nó để rồi cuối cùng nó trở về đòi chia tay với em. Loại đàn ông như vậy em có thể nhịn nhưng chị thì không!”

Tôi hơi mím môi nhưng lại không thể phản bác một lời.

“Chị biết tính em cái gì cũng để trong lòng, ngoài mặt thì tỉnh bơ nhưng trong lòng không biết đau đớn bao nhiêu mà kể. Lúc em còn hẹn hò với Dương Tử, chị đã không thích nó rồi, lần này chị không cho nó biết mặt là không được.”

Trình Thần đanh giọng rồi nghênh ngang lái xe đi mất.

Một mình tôi về nhà, ngồi ngẩn người trong phòng khách một chút, bỗng nhiên cảm thấy chịu không nổi không khí tịch mịch này bèn mở tivi, vặn volume đến mức cao nhất. Tôi ngơ ngác nhìn màn hình nhưng trong đầu tràn ngập hình ảnh buổi gặp gỡ hôm qua với Dương Tử. Bỗng dưng một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong ti vi đập vào tầm mắt tôi.

“A.” Tôi không khỏi kinh hô, chẳng phải là anh chàng pha rượu đẹp trai kia sao! Hắn đang gãi đầu, ngại ngùng mỉm cười. Một phóng viên xuất hiện, giải thích “Tối qua một người đàn ông nhìn thấy vài người cầm dao giết người ở phía sau quán bar vì thế gọi điện báo cảnh sát, không ngờ khi cảnh sát huy động lực lượng đến nơi thì đó là một cảnh quay của một bộ phim xã hội đen. Sự nhầm lẫn này khiến cho…”

Nhầm lẫn…

Xấu hổ quá nhưng tôi lại cảm thấy sự nhầm lẫn này cũng không tệ lắm, làm cho tôi có cơ hội ăn sạch một anh chàng cực phẩm như vậy. Người đàn ông kia….tôi lại nhớ bộ dáng như hoa sen mới nở của anh ta sáng nay, còn có những đoạn trí nhớ ngắt quảng tối qua nữa thì trên mặt từ từ đỏ ửng—mẹ nó, thật là mê người!!

Thôi thì coi như đã ăn được một bữa đại tiệc trong đời này  vậy.

Từ nay về sau, người này cũng không xuất hiện trong cuộc đời của tôi nữa, đây chính là suy nghĩ trong lúc đó của tôi.

Nửa tháng sau, lúc tôi quăng mất tiêu lời nói của Trình Thần khi trước thì chị đột nhiên gọi điện cho tôi: “ Tám giờ tối nay, quán bar Tuyệt Địa, chị cho cô trọng sinh từ tuyệt địa”, chưa chờ tôi có ý kiến chị đã ngắt điện thoại.

Tôi cầm điện thoại im lặng hồi lâu, nghiêm túc lo lắng có phải hay không bà chị này lại nghĩ ra trò quái chiêu gì nhưng cũng cực kỳ tò mò muốn biết chị ấy sẽ dùng cách gì để chỉnh Dương Tử một trận đây.

Ý tưởng muốn trả thù bạn trai cũ của tôi cuối cùng cũng đã chiến thắng. Tôi vớ lấy túi xách, trang điểm thật xinh đẹp, tươi tắn đi đến quán bar.

Tám giờ tối, chân tôi còn chưa bước tới ghế lô của Trình Thần thì đã nghe một trận cười vang, trong đó nghe rõ tiếng Trình Thần hô to: “Uống đi! Uống đi! Dương Tử,  nếu là đàn ông thì cạn ly!”

Khi tôi đẩy cửa vào, trong phòng im bặt, không ai chớp mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người tôi. Tôi nhìn thoáng qua, trong phòng đa số là bạn học đại học của Trình Thần, đều là người quen cũ nên chuyện trước kia giữa tôi và Dương Tử bọn họ đều rõ ràng. Buổi tụ tập hôm nay…nhất định là do Trình Thần gọi bọn họ đến.

Cuối cùng ánh mắt của tôi dừng ở người đàn ông đang đứng ở quầy bar, mà bên cạnh anh ta có một cô gái nước ngoài đang úp mặt trên quầy ngủ mê mệt.

“Hà Tịch! Cuối cùng cô cũng tới đây.” Trình Thần uống say khướt, lảo đảo chạy đến giữ chặt tôi, “Đến đây, đến đây,  mọi người xem thử bạn gái mới của Dương Tử so với Tịch Tịch của chúng ta  như thế nào?”

Mọi người đều trầm mặc.

Tôi tinh tế đánh giá cô gái nước ngoài đang ngủ say kia. Thì ra hắn ra nước ngoài tìm bạn gái? Dáng người cũng không tệ, trong lòng tôi tràn ngập sự lãnh lẽo.

loading...

Dương Tử quay đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu, nhất định đã bị Trình Thần chuốc không ít rượu.

Anh ta nói: “Cô vừa lòng chưa ?” Trong thanh âm chứa đựng sự xa lạ, phòng bị cùng cừu hận. Mặc dù trước khi đến đây tôi đã làm công tác tư tưởng với mình nhưng khi nghe anh ta nói như thế trong lòng lại nhói lên một cái. Tôi chợt nghĩ đến đoạn thời gian ngày đêm nhung nhớ, những đêm thức trắng tăng ca vì anh ta, lòng càng thêm chua xót. Lồng ngực tôi lúc này căng đầy cảm giác chua chát, tức giận chỉ muốn tìm một nơi nào nhanh chóng phát tiết ra.

Trình Thần nghe xong lời này của anh ta, ngửa cổ, quyệt mông muốn mắng chửi người, tôi túm nàng lại, nhìn Dương Tử. Tôi chưa kịp nói lời gì thì anh ta đã mở miệng: “Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.”

Thật ra tôi cảm thấy giữa tôi và anh ta chẳng còn gì để nói nhưng thấy điệu bộ của Trình Thần dường như muốn lột da ăn tươi nuốt sống hắn thì tôi buộc phải gật đầu đồng ý. Trình Thần không chịu liền bị mọi người xúm lại ngăn cản.

Dương Tử dẫn tôi đến một hành lang ít người qua lại của quán bar. Ánh mắt anh ta hung tợn mang theo ít hèn mọn: “Tịch Tịch, anh xin lỗi em nhưng nếu em muốn làm gì để trả thù anh,  để làm anh mất mặt anh đều chấp nhận, nhưng em đừng động đến Anna, cô ấy không biết gì hết”.

Nghe xong, phản ứng đầu tiên của tôi là sửng sốt sau đó hồi phục tinh thần cười lạnh nói: “Dương Tử, anh nghĩ tôi nhàm chán đến độ này sao? Tôi không biết Trình Thần đã làm gì anh và cô gái kia nhưng nếu anh muốn bảo vệ cô nàng Anna gì đó thì hôm nay đừng dẫn cô ta tới đây”

Hắn ngẩn ra, nhíu mày: “Bất quá anh chỉ muốn làm cho cô ấy thâm nhập vào cuộc sống của mình, nhưng anh không nhớ em lại ….ti tiện như vậy”

“Ti tiện?” Tôi cảm thấy thật buồn cười, lập tức xù lông, cười lạnh phản bác, “Anh cũng đánh giá tôi cao quá! Nghe câu này xong tôi thật sự hối hận lúc trước không cùng Trình Thần ngồi xuống bàn bạc thật kỹ thế nào để hôm nay càng “phấn khích” để thật xứng đáng với hai chữ ti tiện này mới được.”

Hắn tức giận mặt đỏ bầm.

Tôi nói: “Còn nữa, trong kia không phải cuộc sống của anh mà là của tôi. Anh lập tức cút xéo ra khỏi cuộc sống của tôi và cũng đừng nghĩ mang theo người phụ nữ kia tiến vào” Tôi trỏ tay vào hắn, gằn mạnh từng chữ:

“Mời, xéo.”

Cảm giác say rượu cộng với cơn tức giận đang ào tới, anh ta giơ tay định đánh tôi.  Tôi ngây người, đại khái là chưa từng nghĩ tới Dương Tử dám động thủ với mình!

Trong chớp mắt, bàn tay của hắn đã muốn rơi xuống mặt tôi. Tôi ngây ngốc nhìn quên cả tránh né.

Nhanh như chớp, cánh tay của hắn có người giữ chặt, lòng bàn tay mang theo sự tức giận kia cách mặt tôi chưa tới một tấc, hơi gió xẹt qua mặt tôi, mềm mại như vậy nhưng lại khiến tôi đau tận trong xương tủy. Tôi vén tóc, đứng yên suy nghĩ.

“Anh à…” Một giọng nói trầm thấp, cực kỳ quyến rũ từ  phía sau vang lên, người nọ dường như có ý khuyên can Dương Tử. Mà Dương Tử lại  giãy tay hắn, mắng: “Quan hệ gì với mày”

Thanh âm người nọ lại đi trầm xuống vài phần, dường như có vẻ hờn giận. Thế nhưng cuộc đối thoại của bọn họ khi lọt vào tai tôi lại thành âm thanh hỗn độn.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ Dương Tử muốn đánh tôi, hắn muốn đánh tôi! Tôi lại nhớ đến cái khăn quàng cổ màu đỏ tôi đan cho hắn vào mùa đông, nhớ đến những đêm tăng ca nuốt mì ăn liền chống đói, nhớ trước kia tôi thường cặp tay hắn đi dạo quanh hồ trường một lần rồi lại một lần đần độn kêu nhau “Dương Tử lão công” “Tịch Tịch lão bà”.

Mà cái tát hiện tại…

Cỡ nào hoang đường, cỡ nào vớ vẩn!

Hắn dám đánh tôi, làm ra chuyện như vậy còn dám đánh tôi!

Tức giận và ủy khuất, trong chốc lát tôi hoàn toàn mất đi lý trí.

Tôi kéo mạnh caravat của Dương Tử cũng đồng nghĩa kéo hắn ra khỏi cuộc tranh luận với người đàn ông kia. Hành động quá mức khí phách này làm hai người kia đều ngẩn ra.

Dương Tử kinh ngạc nhìn tôi, nhất thời cũng quên luôn việc phải gỡ caravat từ tay tôi ra.

“Anh muốn đánh tôi?” Đôi mắt tôi đỏ ứng, tràn ngập cay đắng, tôi nhìn thẳng vào hắn, không bỏ qua bất kỳ biểu tình nào của anh ta “Mẹ nó, anh dám đánh tôi!” Tôi giơ túi lên, quật thẳng vào gáy hắn, sau đó dùng toàn lực nện túi vào đầu hắn, rồi thẳng chân tống cho hắn một đạp té lộn mèo.

Bình thường tôi có thói quen khi ra khỏi nhà thường mang theo một đống linh tinh như chìa khóa, ví tiền, ô che, di động, laptop, giấy vệ sinh, đợi chút…tính ra cái túi này cũng không nhẹ à nha, hắn bị đánh nằm lăn trên đất, tay ôm lấy thái dương, dùng ánh mắt không thể tin nhìn tôi.

Trong nháy mắt, xung quanh vắng ngắt.

Tôi chỉ cảm thấy mới đánh một chút vẫn chưa nguôi được cơn giận, càng nhìn bản mặt hắn càng thêm chán ghét, thế là mắng sa sả: “Mẹ nó, anh ở nước ngoài lâu lắm rồi, tìm bạn gái mới thì đá tôi, anh quên tôi cũng được nhưng cũng quên luôn tính tình tôi rồi. Hà Tịch này là người dễ bị người khác bắt nạt sao?” Vừa nói tôi vừa ném luôn cái túi xách vào hắn, thừa dịp hắn bị đánh cho choáng váng đầu óc tôi muốn xông lên đạp luôn vào “thằng nhỏ” của hắn.

Một cánh tay to lớn phía sau ôm chặt tôi lại, hương vị trên này có phần quen thuộc với tôi nhưng lúc này nộ hỏa công tâm, làm gì còn tinh thần để ý mấy chuyện này, tôi vừa giãy vừa gào thét đòi phế Dương Tử.

Trình Thần ở bên trong phỏng chừng là nghe được động tĩnh nên đi ra, vừa thấy cảnh tượng trên lập tức sắc mặt xanh mét. Một người nào đó giữ tôi lại còn người khác kéo Dương Tử ra ngoài.

Tình hình nhất thời hỗn loạn.

Dưới sự ngăn cản của mọi người , tôi vẫn còn có thể lột đôi giày cao gót của mình hung hăng ném theo bóng dáng của Dương Tử, vừa ném vừa cao giọng mắng: “Con mẹ nó, đừng cho bà gặp lại, gặp một lần bà liền đem “thằng nhỏ” của mày quăng lên vỉ nướng một lần. Con mẹ nó, bà thiến mày! Thiến một lần rôi một lần! Thẳng đến hết thì thôi!”

Người nghe xung quanh đều hiện lên vẻ mặt hắc tuyến, Trình Thần vội vàng che miệng của tôi lại.

Nghe nói từ đó về sau, có người nhìn thấy vỉ nướng kia tự vòng đường mà đi.

P/s: Trời, truyện này chương nào chương nấy nó dài gấp đôi, gấp ba chính phi mà mình thì lại không thích cắt chương nên edit hơi chậm một tí. Khà, đọc khúc cuối thấy thỏa mãn gì đâu, các bạn đừng thắc mắc tại sao Hà Tịch kêu luôn Dương Tử là “mày”, đánh nhau bưu đầu mẻ trán thế này mà vẫn  ”anh, anh, tôi, tôi” thì có mà là thánh!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: