truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 55-56 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(Có lẽ là yêu) Chương 55: Tin tưởng

Edit: Ishtar

Từ sau đêm vũ hội đó, Ninh Phi không còn chủ động đi tìm Chu Dạ. Thỉnh thoảng hai người chạm mặt trên đường, Chu Dạ vẫn nhiệt tình chào hỏi, tỏ vẻ vẫn như trước đây. Ninh Phi luôn lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng, nhiều lắm thì gật đầu chào, ánh mắt không tránh khỏi u buồn, thiếu niên mười tám tuổi, càng trầm mặc hơn so với trước kia, cả ngày không nói lời nào. Cô hơi xấu hổ, nhưng thấy dường như cậu ta không để ý, nghĩ rằng rốt cuộc việc này cũng trôi qua.

 Qua lễ Noel, nhanh chóng sang năm mới. Thời tiết rét lạnh, nhưng vẫn chưa có tuyết rơi, không khí khô ráo, giống như nước không đủ vậy. Mặt trời sáng chói, chan hòa chiếu lên người, gió vẫn như trước phần phật thổi, tóc dài tung bay toán loạn, cọ vào mặt rất khó chịu. Lại thêm một mùa đông nữa trôi qua, tóc mái của cô đã sắp che kín mắt. Trước tết Nguyên đán một ngày, không ngờ lại nhận được điện thoại của Ninh Phi, thản nhiên nói muốn gặp cô, giọng điệu rất bình tĩnh. Nhưng sự bình tĩnh này lại là cô thấy lo lắng, vội vàng tìm cớ từ chối.

Ngày hôm sau, cô vẫn ở trong thư viện cho hết thời gian. Có người quen nhìn thấy cô, giật mình hỏi: “Chu Dạ, bạn ở chỗ này à, bên ngoài có người tìm bạn sắp điên rồi kìa!” Cô hoảng hốt, vội vàng hỏi ai tìm cô. Người nọ lắc đầu: “Không biết, vì mình gặp vài người hỏi có thấy bạn ở đâu không, khắp nơi tìm bạn, không biết đã xảy ra chuyện gì.” Chu Dạ chạy ra ngoài, qua chỗ tủ đồ lấy túi xách, mở điện thoại ra, thấy hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, có của Ninh Phi và các bạn học khác.

Cô nghĩ nghĩ, rồi gọi cho Lục Đan trước. Lục Đan nghe máy, kêu ầm lên: “Bạn đi đâu vậy? Gọi điện thoại cũng không nghe!” Cô vội hỏi có chuyện gì. Lục Đan nói: “Cả ngày hôm nay Ninh Phi tìm bạn, gọi điện mấy lần hỏi mình xem bạn đang ở đâu, không biết có việc gì gấp, bạn mau về đi, bây giờ cậu ta vẫn còn đứng chờ dưới lầu kia kìa. Trời lạnh như vậy, mình nhìn cũng thấy đau lòng thay, bên ngoài gió lớn lắm đó!”

Chu Dạ vội vàng chạy về kí túc, từ phía xa thấy hắn đút tay vào túi quần, dựa vào thân cây, cũng không đội mũ, không đeo khăn quàng cổ, ánh mắt mờ mịt nhìn xa xa, giống như không biết lạnh là gì. Cô liên tục trách mắng: “Sao lại đứng ở bên ngoài? Có đợi thì cũng phải đi vào bên trong chứ?” Kéo cậu ta đi vào phòng tiếp khách, lại hỏi cậu ta có lạnh hay không.

Cậu ta lắc đầu, để cô đỡ cậu ta ngồi xuống. Phía sau có máy sưởi, không khí khô ráo ấm áp. Chu Dạ cắn môi nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói: “Còn nói không lạnh sao, mặt lạnh như đá rồi.” Vừa đau lòng, lại bất đắc dĩ hỏi: “Tìm chị có việc gì sao?” Huy động nhiều người như vậy, làm náo loạn hết cả lên, mọi người đều biết. Lại giải thích: “Chị ở trong thư viện, không mang điện thoại bên người, là có người nói cho chị nên chị mới biết em tìm chị.”

Cậu ta gật đầu: “Có việc.” Cô trầm ngâm chờ, hỏi có chuyện gì. Cậu ta nhìn cô, gằn từng tiếng. “Chu Dạ, tôi rất nhớ chị.” Thanh âm trầm thấp, mơ hồ run rẩy, là cố gắng kiềm chế sợ hãi và khát vọng. Sợ hãi vì cô, khát vọng cũng vì cô. Cậu ta vẫn hoàn toàn tỉnh táo, biết rõ cô có người trong lòng, muốn kết hôn, nhưng vẫn không thể điều khiển nỗi trái tim, chỉ có thể trầm luân. Thậm chí cậu ta còn không dám đưa ra yêu cầu.

Cô vỗ vai cậu ta: “Ninh Phi, đừng như vậy, em chỉ là nhất thời bị chị cuốn hút thôi, một thời gian nữa sẽ ổn. Đừng vì vậy mà làm ảnh hưởng tới cuộc sống, bỏ bê học tập. Đây là điều mà chị không muốn nhất. Chị hi vọng em luôn vui vẻ, có thể lớn tiếng đùa giỡn, giống như một thiếu niên bình thường. Đáng tiếc chị không thể giúp em, lại còn khiến em đau khổ như vậy, xin lỗi em. Chính vì thế, chị luôn cảm thấy lo lắng.” Nhìn cậu ta, thật lòng nói: “Ninh Phi, chị vẫn luôn lo lắng cho em.” Trong ánh mắt tràn đầy lo âu, lo lắng cậu ta còn trẻ tuổi dễ xúc động, dễ có suy nghĩ cực đoan.

Ánh mắt trong suốt của cậu ta nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, thấp giọng nói: “Để cho chị lo lắng, là tôi không đúng, nhưng tôi lại thấy vui. Yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương chính mình. Trước kia, khi cha mẹ tôi ly hôn tôi đã từng làm, sau đó lại cảm thấy ngu ngốc, nên sẽ không làm lại một lần nữa. Tôi phải tự mình cố gắng, như thế mới có thể tiếp tục yêu chị, đúng không?” Cậu ta bộc lộ toàn bộ cảm xúc chân thật của mình.

Chu Dạ cảm động, nhưng cô nói: “Chị cũng rất quý em, giống như người thân trong gia đình vậy.” Trong nháy mắt, Ninh Phi suy sụp tinh thần, rồi rất nhanh khôi phục lại, nhìn cô nói: “Được, cho dù như vậy, tôi cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.” Cậu ta sợ cô coi cậu ta như người xa lạ. Mỉm cười nói: “Một năm mới, một ngày mới, một khởi đầu mới, mọi nơi đều háo hức đón chào, chúng ta cũng đi ra ngoài chơi có được không? Nếu vừa rồi không phải chị dỗ tôi mà nói như vậy, thì cùng đi đi.” Trong lời nói có ý ép buộc. Hôm nay cậu ta đã hạ quyết tâm rất lớn.

Chu Dạ khó xử nhìn cậu ta. “Ninh Phi, lần này chị không nói dối em, thật sự không đi được. Tối nay chị có việc rồi, phải đi ngay.” Cậu ta bất động ngồi đó, cậu ta đã nghe quá nhiều lý do như vậy. Chu Dạ thấy cậu ta không tin, thở dài, đúng là giống câu chuyện “sói đến đây, sói đến đây” quá, nói: “Tối nay, chị muốn đến nhà Vệ Khanh ăn cơm. Mọi người đều đã đến, chị không thể vắng mặt.” Cứ tới ngày nghỉ lễ, cô lại trở về Vệ gia ăn chung bữa cơm gia đình.

Ninh Phi đứng dậy, nhìn cô nói: “Tôi ở phòng vẽ tranh chờ chị, vẫn chờ, chờ tới khi nào chị tới,” Cô nóng nảy nói: “Ninh Phi, chị nói thật, hàng năm cứ tới ngày này chị đều tới nhà anh ấy ăn cơm.” Cậu ta không nói lời nào, cũng không nhìn cô, đẩy cửa rời đi, bên ngoài gió lạnh thấu xương, tiết trời u ám ập đến.

Chu Dạ không biết cậu ta có tin lời giải thích của cô hay không, nghĩ nghĩ, gửi cho cậu ta một tin nhắn, nói buổi tối cô không về trường, không tới phòng vẽ tranh được, bảo cậu ta đừng đi.

Chạng vạng tối, Vệ Khanh tới đón cô, tặng cho cô một bó hoa hồng lớn. Chu Dạ kinh ngạc và mừng rỡ không thôi, kìm lòng không được hôn hắn, cười hỏi: “Sao lại tặng hoa cho em? Ngay cả Valentine cũng không có!” Liên tục khen hoa đẹp. Vệ Khanh cười: “Ai bảo không có? Người ta đã chuẩn bị hết rồi, ai bảo em cứ kiên quyết đòi tới quán bar! Sớm biết em thích hoa như vậy, trước kia sẽ mỗi ngày đều tặng, sẽ không phải chịu khổ nhiều như vậy.” Cô làm mặt quỷ trêu hắn: “Đúng vậy, biện pháp tốt như thế, sao trước kia anh không nghĩ tới? Không phải anh luôn biết lấy lòng phụ nữ sao?”

 

Vệ Khanh thở dài: “Cứ nghĩ em không giống người thường, ai biết được em cũng không ngoại lệ… hiện giờ Tây Tây tiểu thư có hài lòng không nhỉ?” Chu Dạ làm ra vẻ rộng rãi nói: “Ừm, đây, cầm đi.” Sau đó đưa cho hắn một đồng tiền xu. Vệ Khanh cười: “Niềm vui của em chỉ đáng giá một đồng xu thôi sao?” Cô lắc đầu: “Tâm tư của em không cần tiền, toàn bộ tặng không cho anh đấy.” Đặt tay lên trước ngực hắn.

Vệ Khanh dịu dàng hôn cô, giống như một người rất đứng đắn. Gần đây hai người hay cãi nhau, lâu lắm rồi mới có cảm giác ngọt ngafp như vậy. Bỗng nhiên Chu Dạ nói: “Vệ Khanh, thỉnh thoảng em rất hỗn, nhưng cũng bởi vì em quá để ý, cho nên, anh phải đối tốt với em một chút.” Vệ Khanh cọ cọ mũi cô: “Đương nhiên.”

Hai người nắm tay đi vào, ở cửa gặp Vệ An trở về, cười trêu ghẹo: “Từ khi nào hai đứa có hành động buồn nôn như vậy? Trẻ con ba tuổi về nhà, còn dắt tay nhau nữa.” Da mặt Vệ Khanh dày như vậy mà cũng có chút đỏ, thật xấu hổ. Chu Dạ vội chạy tới, cầm tay Vệ An, lấy lòng nói: “Anh hai không tức giận chứ?” Vệ An cười to, xoa đầu cô: “Chỉ có em là tinh quái như vậy!”

Vệ mẫu đi ra đón: “Chưa thấy người đã thấy tiếng rồi, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?” Cười tủm tỉm. Vệ An cười: “Mẹ hỏi Thi Thi á.” Vệ mẫu cười nói: “Thi Thi, con về chơi, mọi người đều rất vui.” Dường như hôm nay tâm tình Vệ An rất tốt, lại còn đùa: “Vệ Khanh, còn không mau cưới vào cửa, cẩn thận bị người khác hớt tay trên!” Chu Dạ cắt ngang: “Anh hai, anh bắt nạt em! Em đi mách chị dâu!” Nói tới Trần Lệ Vân, Vệ An có chút buồn phiền: “Gần đây cô ấy rất bận, không biết hôm nay có về không nữa.” Cô vội nói: “Chắc chắn sẽ về, không cần phải nói.”

Tới tận lúc ăn cơm, Trần Lệ Vân vẫn chưa trở về, điện thoại cũng không liên lạch được, hỏi sĩ quan phụ tá luôn túc trực bên cạnh cô cũng không biết. Cảm xúc của mọi người đều bị ảnh hưởng, Chu Dạ cố gắng nói chuyện giảng dạy trong trường. Nói khoa mỹ thuật tạo hình các cô, có một bạn học, cứ đọc được một nửa quyển sách, đột nhiên lại cảm thán, bách vô nhất dụng thị thư sinh [36]; đời trai là tạo dựng sự nghiệp, rong ruổi chiến trường, vì thế xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao. Cả trường đều chấn động, khoa Mỹ thuật tạo hình chưa từng có một người khí phách như vậy, mở một buổi tiệc tiễn đưa cậu ta, ngay cả hiệu trưởng cũng tham dự.

Vệ lão đại tướng nghe xong, nói: “Bạn nhỏ này xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, vì nước phục vụ, rất đáng khen ngợi. Đã là đàn ông, nên đi nghĩa vụ vài năm, rèn luyện ý chí, chỉ có ăn qua cơm quân đội, mới có tư cách tự xưng là đàn ông.” Trỏ đũa về phía Vệ Khanh: “Cha vẫn còn muốn đưa nó đi vào quân ngũ vài năm…” Vệ Khanh vội nói: “Không phải năm đó anh hai đã nghe theo lời cha rồi sao? Con làm kinh tế kiến thiết cũng giống như vì tổ quốc nhân dân mà cống hiến đó thôi.”

Vệ mẫu vội chuyển đề tài: “Đều đã là chuyện thời trẻ, có nói nữa thì có được ích gì. Ăn cơm, ăn cơm nào…” năm đó Vệ An đi học ở trường quân sự, mỗi lần trở về, toàn thân tím bầm, thương tích đầy mình. Vệ mẫu đau lòng rơi nước mắt, sau đó sống chết cũng không chịu cho Vệ Khanh đi. Thực ra Vệ Khanh cũng không chịu thua kém, thi đỗ Thanh Hoa, học xong bằng thạc sĩ kinh tế, đương nhiên không cần tham gia quân ngũ.

 

Vừa ăn cơm xong, Trần Lệ Vân trở về, liên tục nói: “Bị tắc đường, về muộn.” Vệ An nhìn cô, hỏi: “Em tự về à?” Cô trực tiếp lái xe về, không nhìn thấy sĩ quan phụ tá. Cô gật đầu: “Em bảo bọn họ về hết rồi.” Chu Dạ vội hỏi cô ăn cơm chưa, muốn vào bếp hâm thức ăn. Cô nói: “Buổi tối chị ăn cơm với thủ trưởng rồi, không cần nữa.”

Chu Dạ lại rót cho cô chén trà, vẫn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Trần Lệ Vân mặc quân trang, tư thế hiên ngang oai hùng, dáng người cao gầy, hâm mộ thật, nghe nói Trần Lệ Vân là cao thủ bắn súng, chưa trượt bao giờ, cả ngày quấn quýt bên cạnh cô, vừa kính trọng vừa bội phục. Mặc dù Trần Lệ Vân rất kiên cường kiên nghị, nhưng bị Chu Dạ coi như anh hùng mà sùng bái, trong lòng lại rất thoải mãn, đối xử với Chu Dạ rất dịu dàng. Cho nên trong toàn bộ Vệ gia, lại thân thiết nhất với Chu Dạ.

Mọi người nói chuyện phiếm vài câu, vẫn còn sớm, Vệ lão đại tướng đi ra ngoài tìm mấy ông bạn già, Vệ mẫu thì kiên trì ngồi xem phim nhiều tập phát sóng lúc tám giờ tối. Gần đây Chu Dạ mới học cờ vua, rất hứng thú, lôi kéo Trần Lệ Vân chơi cờ, vì Vệ Khanh thường khinh thường cô luôn thua. Mặc dù Trần Lệ Vân không phải cao thủ, nhưng vẫn mạnh hơn so với người mới chơi như Chu Dạ, dễ dàng thắng. Hơn nữa, cô đánh cờ rất lưu loát, bước đi rồi không hối hận. Chu Dạ liên tiếp đi sai, thất bại thảm hại.

Vệ Khanh ngồi cạnh cảm thấy rất mất mặt, vì thế khoa chân múa tay: “ Ngốc thế, không phải người ta thường nói đi một bước tính ba bước sao? Em đi bước này, dâng mỡ vào miệng mèo, bị người ta ăn mất quần rồi kìa!” Chu Dạ hoàn toàn mất đi chủ kiến, liên tục hỏi: “Có nên đi quân này không?” Toát mồ hôi. Vệ Khanh xoa đầu cô: “Còn đi gì nữa? Xuất mã đi.” Trần Lệ Vân cũng không nói gì, nhìn hai người bọn họ, anh một lời tôi một câu đưa ra chủ ý loạn xa. Về sau, dưới sự chỉ điểm của Vệ Khanh, cuối cùng Chu Dạ cũng thắng được hai ván, vỗ tay rất đắc ý.

Vệ Khanh nhíu mày: “Cái này gọi là vợ chồng đồng lòng, có phúc cùng hưởng.” Chu Dạ cười đánh hắn, mắng hắn nói bừa. Trần Lệ Vân tức giận nói; “Cô chú thắng không quân tử.” Vệ Khanh cười: “Thắng thì vẫn là thắng, đánh trận có ai quản chị thắng thế nào đâu, không phải người xưa vẫn nói phải liều lĩnh mới giành được thắng lợi à?” Trần Lệ Vân nói thẳng là hắn già mồm át lẽ phải. Chu Dạ ồn ào: “Chị dâu, chị đánh cho anh ấy hoa rơi tan tác, không còn mảnh giáp đi.” Vệ Khanh lườm cô: “Này… khuỷu tay em hướng vào phía nào thế? Vừa rồi là anh giúp ai?”

Chu Dạ cười tủm tỉm: “Em giúp chị dâu, hì hì…” Trần Lệ Vân không phục, hai bên xếp quân, triển khai trận thế, giằng co chiến trường. Vệ An xuống lầu, thấy phòng khách ồn ào như vậy, cũng đứng ở một bên xem. Nhìn thấy Chu Dạ và Vệ Khanh châu đầu ghé tai thương lượng, mà Trần Lệ Vân thì vùi đầu suy nghĩ, rõ ràng bị vây vào thế hạ phong, tức giận nói: “Gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, hai đứa ỷ đông hiếp ít, không phải anh hùng hảo hán.” Ngồi xuống bên cạnh Trần Lệ Vân: “Đừng đi pháo, phải qua sông trước, sát nhập doanh trại đối phương, vây Ngụy cứu Triệu.”

Trần Lệ Vân suy nghĩ một lát, đúng là nước cờ Vệ An đưa ra rất hay, vì thế hòa nhau một ván. Chu Dạ căng thẳng nói: “Đại ca xuất mã, nặng như núi Thái Sơn. Vệ Khanh, cả ngày anh chỉ giỏi khoác lác, vào thời khắc quan trọng, đừng làm em mất mặt đấy nhé.” Vệ Khanh xắn tay áo, hùng hổ nói: “Tiểu thư xinh đẹp, xin hãy để tôi vì người mà chiến đấu.” Hôn hôn tay Chu Dạ, giống như một kỵ sĩ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngồi xuống. Hiện giờ Chu Dạ toàn tâm toàn ý hướng về hắn, nói: “Anh phải thắng đấy nhé, thua là bị phạt.”

Vệ An nghe hai người bọn họ nói chuyện, nhịn cười, chỉ vào Vệ Khanh nói: “Anh cược là chú thua, để xem chú chịu phạt thế nào.” Dáng vẻ đã dự đoán trước. Ngay cả Trần Lệ Vân cũng buồn cười, muốn nhìn Vệ Khanh chịu phạt, vì thế ngồi một bên xem cơ. Cô không giống Chu Dạ, xem là  xem, không nói một lời.

Vệ An vốn giỏi bày mưu nghĩ kế, chỉ huy chiến thắng không biết bao nhiêu lần, đương nhiên Vệ Khanh không phải đối thủ của anh, đau khổ chống đỡ nửa tiếng, lộ vẻ sầu thảm vì sắp bại trận. Trần Lệ Vân buột miệng nói: “Cô chú lấy hai đánh một, cuối cùng còn quân lính tan rã, đúng là rất mất mặt!” Chu Dạ thở dài: “Hu hu… không có cách nào khác, ai bảo anh hai đau lòng thay chị dâu, nửa đường giết sạch, đây đúng là anh hùng cứu mỹ nhân nha!”

Cô trêu chọc như vậy, khiến Vệ An và Trần Lệ Vân đều xấu hổ. Chu Dạ biết thời thế, vội nói: “Vệ Khanh, đi lên lầu, anh thua thảm như vậy, chưa tính sổ với anh đâu!” Vệ Khanh hiểu ý, đi theo cô lên lầu, để phòng khách lại cho hai người kia.

Lập tức yên tĩnh trở lại, cũng không biết nói gì cho tốt, giật mình ngồi đó, cảm thấy ngượng ngùng. Trần Lệ Vân ngồi thẳng lưng, nhưng ánh mắt lại nhìn xuống đất, giống như lo lắng. Một lát sau, phản ứng lại, ngồi đây làm gì chứ, chỉ lên lầu, đứng dậy muốn đi. Vệ An xếp bàn cờ xong, nói: “Đêm dài đằng đẵng, gió lạnh, nếu không bận gì thì chúng ta chơi một ván.”

Trần lệ Vân quay đầu, thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh, trong ánh mắt ấy chỉ có hình ảnh phản chiếu của mình, không hiểu vì sao lại nhớ về thời còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, dường như cũng giống thế này, khi đó vẫn còn ở trong trường, mọi người đều còn trẻ, so với Chu Dạ bây giờ còn nhỏ hơn, cả ngày huấn luyện, người đầy vết thương, vừa kêu khổ thấu trời, vừa vui cười đùa giỡn. Nhưng chớp mắt một cái, nhiều năm trôi qua, như nước chảy vô tình. Giống như bạn bè trước kia, không có lý do gì từ chối, vì thế gật đầu nói ‘được.’

Hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên hai người hòa thuận, mặt đối mặt ngồi cùng một chỗ. Theo tuổi tác tăng lên, tâm tình đã có thay đổi. Thời trẻ cố chấp, theo thời gian trôi qua, cũng chậm rãi nhạt đi.

Chu Dạ ở trên lầu ngó xuống, che miệng cười trộm, cảm khái nói: “Anh nói xem, nếu anh hai và chị dâu có thể hòa bình như vậy, thật tốt biết bao.” Vệ Khanh gật đầu: “Nóng vội không ăn được đậu hũ, việc gì cũng phải từ từ.” Khoảng cách giữa hai người bọn họ vẫn rất lớn, không phải một sớm một chiều mà xóa bỏ được. Quả nhiên, hai người chơi cờ xong, ai về phòng nấy. Không lâu sau, Trần Lệ Vân thay quần áo, rời đi. Đi theo sau là Vệ An nhận được điện thoại khẩn, vội tới văn phòng, đêm đó dùng máy bay riêng đi châu Âu.

Chu Dạ vẫn xấu hổ, sợ cha mẹ Vệ Khanh chê cười, đòi một mình ngủ ở phòng dành cho khách. Vệ Khanh trái phải dụ dỗ không có kết quả, đành phải nói: “Anh cũng ngủ ở phòng khách.” Chu Dạ vội đẩy hắn: “Đi về phòng, đi về phòng, danh bất chính ngôn bất thuận, để cha mẹ nhìn thấy, xấu hổ lắm.” Vệ Khanh xấu xa nói: “Em nghĩ cha mẹ không biết à? Mẹ đã là lão hồ ly thành tinh, còn không nhìn ra dấu vết để lại sao?”

Chu Dạ đỏ mặt, xấu hổ không thôi: “Hứ, nói bậy bạ gì chứ! Nếu không đi thì em đi.” Dưới sự dạy bảo của mẹ, cô vẫn muốn giữ đêm đầu tiên cho tân hôn, nhưng đạo hạnh quá thấp, bị hắc sơn lão yêu Vệ Khanh thu phục, trước tiên đòi quyền lợi chồng vợ. Vì chuyện đó mà cô vẫn canh cánh trong lòng.

Vệ Khanh ôm cô cười: “Đầu tháng mười mẹ đã hỏi anh, bao giờ chúng ta mới kết hôn, là cái lần mà chúng ta…” Mặt Chu Dạ đỏ bừng, lần đó Vệ Khanh động chân động tay với cô, Vệ mẫu hỏi đã tìm được đồ chưa, đẩy cửa bước vào tự mình lấy. Lúc đó cổ áo của Chu Dạ đã bị kéo tuột tới vai, tim sắp nhảy ra ngoài. May mắn Vệ Khanh tỉnh táo, nhanh tay lẹ mắt lấy gối che cho cô, trong miệng lầm bầm: “Mẹ, đang tìm gì thế, vào cũng không gõ cửa.” Vệ mẫu cũng biết ý, không biến sắc mặt, nói: “Ừm… vậy các con cứ tìm đi nhé, chậm rãi tìm cũng được.”

Lần ấy Chu Dạ rất muốn tìm cái lỗ nào chui xuống đất, vĩnh viễn không cần ngoi lên.

Hai người đang cười đùa, cô ngáp một cái, muốn ngủ. Vệ Khanh hôn cô một cái, đành phải rời đi. Vừa nằm trên giường, nhận được một cuộc điện thoại: “Ninh Phi? Đã muộn thế này, có việc gì sao?” Ninh Phi lẩm bẩm không rõ, nói: “Vì sao chị không đến? Chỉ một tối mà thôi, chẳng lẽ khó khăn như vậy sao?” Chu Dạ hoàn toàn tỉnh ngủ: “Em uống rượu à? Vì sao lại uống rượu?” Còn uống nhiều như vậy, nói không rõ ràng.

Ninh Phi mơ màng, đặt chén rượu xuống: “Vì sao chị không đến? Vì sao không đến? Đến nói với tôi một câu cũng được…từ xưa tới nay, tôi luôn chỉ có một mình, mẹ cũng bỏ tôi đi, không còn quay về nữa! Tôi không muốn một mình, chỉ một buổi tối mà thôi… huhu…” tiếng nói mơ hồ, giống như đang khóc thút thít. Cậu ta đau khổ kiềm nén, giữ im lặng, nhưng rồi lại sụp đổ. Không phá vỡ im lặng, mà là diệt vong trong im lặng.

Ninh Phi vẫn rất lý trí, lý trí biết hắn muốn làm cái gì, thậm chí lý trí tới mức nhìn chính mình trầm luân. Nhưng đôi khi đau lòng khiến người ta ngạt thở, giống như giờ phút này.

Chu Dạ hoảng hốt, cô đã gửi tin nhắn cho cậu ta, cô không đi, không ngờ cậu ta vẫn kiên trì như vậy. Đã nửa đêm rồi, rốt cuộc cậu ta đã chờ bao lâu? Sẽ không phải từ trưa đều ở phòng vẽ tranh chứ? Vội hỏi: “Bây giờ em đang ở đâu? Ở bên ngoài sao?” Cậu ta lắc đầu: “Không, phòng vẽ tranh… tôi nói rồi, chị không đến, tôi vẫn chờ đợi!”

Chu Dạ vội vàng thay quần áo: “Em chờ chị một lát, chị sẽ tới ngay, được chứ? Hứa với chị, đừng uống rượu nữa, chị không thích nhìn em say.” Ninh Phi không trả lời, cúp máy.

Cô vội vàng đánh thức Vệ Khanh: “Mau đưa em về trường.” Vệ Khanh ôm cô ngã xuống giường: “Nửa đêm rồi, vừa lạnh vừa mệt, về trường làm gì? Cho dù có chuyện gì, cũng không đến lượt em lo. Nào, đang lúc chồng em nóng trong người, giúp em sưởi ấm luôn…”

Cô cuống lên: “Vệ Khanh, mau đứng dậy, anh không đưa em về, em sẽ tự về. Ninh Phi vừa gọi điện thoại tới, nghe giọng, đã uống không ít rượu, rất đáng ngại, hi vọng không xảy ra chuyện gì.” Vệ Khanh vừa nghe, vội ngồi dậy, nhíu mày nói: “Sao cậu ta cứ liên tục gọi điện thoại cho em thế? Trước đây vẫn thế à?” Ngày nào cũng như vậy, chuyện này nghiêm trọng đây!

Cô kéo hắn đi ra ngoài, giải thích qua: “Hôm nay cậu ta tìm em cả ngày, nói chuyện rất quái lạ, anh cũng biết đấy, lâu rồi bọn em không nói chuyện với nhau. Cậu ta nói năm mới, khởi đầu mới, muốn mời em đi ra ngoài ăn mừng, đương nhiên em không đồng ý, còn nói phải về nhà ăn cơm. Sau đó cậu ta nói ở phòng vẽ tranh chờ em, không gặp không về… em đã nói là không đi rồi. Không ngờ… vẫn là… haizz…” thở dài.

Vệ Khanh khởi động xe, nhíu mày, thằng nhóc này thực sự rất cô chấp, đến lúc này vẫn còn cố chấp như vậy. Nếu tiếp tục dây dưa không dứt như vậy, khi nào mới tỉnh táo lại? Bỗng nhiên hắn thấy mệt mỏi, không cần nhìn cố chấp, không phải mọi người đều nói trên đời này không có việc gì khó, chỉ sợ người không có quyết tâm sao? Cho dù lòng dạ vững chắc như kiềng ba chân, thì Chu Dạ vẫn chỉ là con người mà thôi! Huống hồ Ninh Phi không chỉ có tâm, còn có tuổi trẻ đẹp trai quá đáng, hơn nữa mối tình cuồng dại, đúng là  uy hiếp lớn nhất với hắn.

Chu Dạ lo lắng, nên cả đường đi không nói chuyện. Xe còn chưa kịp ngừng, đã đẩy cửa xe, nhìn Vệ Khanh nói: “Em nghĩ em đi một mình thì tốt hơn, em sợ cậu ấy thấy anh… cảm xúc sẽ kích động.” Vệ Khanh suy nghĩ một lúc lâu sau, gật đầu nói: “Ừ, em đi đi, anh tin em.”

Ngay cả chào hỏi cũng không kịp, Chu Dạ chạy tới giảng đường khoa Mỹ thuật tạo hình, trong nháy mắt thân ảnh biến mất trong bóng đêm.

Vệ Khanh mở cửa xe đi xuống, gió rét ập tới, hắn cũng không thấy lạnh, ngược lại hít thật sâu một hơi, mượn cơn lạnh này xoa dịu nỗi lo trong lòng. Xung quanh yên tĩnh, bốn phía chỉ có tiếng gió rít, khoảng không đen tối, khiến người ta sợ hãi. Hắn thở dài, rút một điếu thuốc yên lặng hút. Trong lúc vô ý ngẩng đầu, trăng khuyết cuối tháng, trong trẻo mà lạnh lùng giữa không trung, mơ hồ mà tiêu điều, lạnh lẽo.

Nguyệt tự loan loan chiếu cửu châu, kỷ gia hoan lạc, kỷ gia sầu. (lời bài hát ‘Nguyệt nhân loan loan chiếu cửu châu’)

[36]: nguyên văn là : “Thập hữu cửu nhân kham bạch nhãn, bách vô nhất dụng thị thư sinh”, nghĩa là trong mười người thì có chin người chịu được ánh mắt kinh bạc của đời, còn trong trăm người thì người vô dụng nhất là thư sinh. 

 p/s: Các bạn có thể vào đây để tải những bài nhạc hòa tấu của TQ

(Có lẽ là yêu) Chương 56: Băn khoăn

Edit: Ishtar

loading...

Chu Dạ ra khỏi thang máy, toàn bộ hàng hiên tối đen, không một bóng người. Chí có ánh sáng lấp ló từ phòng vẽ  trang, giống như ánh nến, mơ hồ không rõ. Cô hít sâu một hơi, đẩy cửa ra, Ninh Phi đang ngồi ở trên bàn bên cạnh cửa sổ, đôi chân thon dài buông thõng xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài, cả người phảng phất giống như một pho tượng, không nói một lời. Dưới chân là hai chai rượu, trong không khí nồng đậm mùi hương.

 Chính giữa bàn xếp những ngọn nến, thành hình chữ “nhân”, kéo dài xuống dưới, giống như có hai “nhân”, nương tựa vào nhau, chống đỡ lẫn nhau, nhưng lại cách nhau một khoảng không thể vượt qua. Đêm dài yên tĩnh, ngọn nến đã cháy gần hết, giống như thời điểm cuối cùng của đời người.

Ninh Phi quay đầu kinh ngạc nhìn cô, vẫn không nói gì. Cô thở dài, kéo cậu ta: “Về thôi, nơi này lạnh quá.” Trong lòng không biết có cảm xúc gì, vừa rung động lại bất đắc dĩ. Ninh Phi lắc đầu, bỏ tay cô ra, ném cho cô một chai rượu. Cô nhận lấy, ngụm rượu lạnh như băng, chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống cổ họng, mơ hồ đau đầu. Đêm như vậy, người như vậy, tình như vậy, cô không biết nên nói gì, đành im lặng.

Ánh nến ảm đạm trên bàn, rất nhiều ngọn đã tắt, nhìn chằm chằm, trước mắt lại mơ hồ, giống như nước mắt. Cậu ta hỏi: “Chị vẫn cho rằng tôi say mê chị sao?” Cô lắc đầu, gian nan nói: “Hiện giờ chị tin là không.” Kéo dài say mê là gì? Là yêu sao? Vấn đề sâu xa như vậy, chưa bao giờ cô hiểu rõ.

Cô quyết định thẳng thắn thừa nhận, không thể tình trạng này tiếp tục được nữa. “Ninh Phi, thích chị khiến em đau khổ như vậy, chị cũng không có cách nào khác, chỉ hi vọng chính em có thể tự mình tỉnh táo lại. Chỉ cần nghĩ thông suốt, tiếp tục cuộc sống, cuối cùng sẽ như gió thoảng mây trôi. Có một số việc, cần một khoảng thời gian, không có chuyện gì không thể thừa nhận, thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Thực ra chị không làm gì cả, cũng không làm được gì, chỉ có thể hi vọng em sống tốt, tiếp tục sự nghiệp, mỗi một ngày trôi qua là một ngày vui vẻ.” Thiếu niên như vậy, trong trẻo như lạnh lùng, u buồn, lý trí, si tình, kìm nén, còn có đẹp trai tài giỏi, thật khiến người ta không thể kháng cự. Nếu không phải cô sớm gặp Vệ Khanh, có lẽ đã yêu thương cậu ta.

Cậu ta thản nhiên nói: “Có lẽ. Tối hôm nay, tôi luôn suy nghĩ, có lẽ tôi không nên dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận chị, như vậy sẽ không như bay giờ. Nhưng khi chị xuất hiện trước mặt tôi, tôi phát hiện ra, tất cả vẫn đáng giá. Tôi không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng thế nào, sợ nhất mở miệng, sẽ giống như mộng ảo, sẽ hóa thành hư không, ngay cả trí nhớ cũng sẽ không tồn tại. Tôi vẫn sợ hãi, sợ hãi… mà nơi này…” cậu ta vuốt cổ họng… “giống như có con rắn cuốn lấy, khó thở vô cùng, chỉ có thể từ từ im lặng.”

Lần đầu tiên cậu ta nói nhiều như vậy, đem tình cảm chính mình nói thẳng trước mặt cô, đau đớn, thê lương.

Chu Dạ cúi đầu nhìn xuống đất, trái tim đập loạn, tình cảm thâm trầm ấy khiến cô khó thở, không dám nhìn thẳng, chỉ có tránh đi. Cô chưa bao giờ cảm thấy băn khoăn, áy náy như vậy, yếu ớt nói: “Ninh Phi, chị chỉ có thể nói… chị rất xin lỗi, ngoài điều này ra, chị không biết nói gì hơn. Nếu có thể, chị hi vọng người đau khổ là chị, chứ không phải em.”

Ninh Phi thở dài: “Không, không đau đớn, cũng không phải cảm giác bị tra tấn gì cả, là tôi tự mình cam tâm tình nguyện, hơn nữa cũng không hối hận. Tôi chưa bao giờ quên, mỗi khi ở bên chị, tôi chưa bao giờ cười nhiều như vậy. Vui vẻ như vậy, không có gì phải xin lỗi cả. Thích chị là chuyện của một mình tôi. Nếu có thể, tôi không muốn nói ra, sẽ khiến chị khó xử, nhưng tôi đã làm không tốt. Tôi đánh giá quá cao sự tự chủ của mình, cũng đã quá xem nhẹ sức mê hoặc của chị.”

Tuổi trẻ thanh niên, vì toàn tâm toàn ý yêu một người, tình cảm thê lương đến thế, ngay cả gió nghe bên ngoài cửa sổ cũng phải thở dài.

Cậu ta nói như vậy, cô càng lo lắng. “Ninh Phi… chị…” cô không nói được, quay đầu nhìn ánh lửa cuối cùng dần dần tàn lụi, màn đêm tối dần, từ từ nuốt trọn hai người bọn họ. Trong lòng cảm thấy đau thương, vì thiếu niên trước mắt này thích cô, cố chấp mà vô tư như vậy, càng khiến người ta cảm động. Cô may mắn mới lọt vào mắt xanh của cậu ấy, nhưng bất hạnh làm sao, lại khiến cậu ta đau lòng khổ sở.

Không biết bao lâu sau, Chu Dạ phá tan sự yên tĩnh: “Vừa lạnh vừa tối như vậy, đi về thôi.” Kéo cậu ta đứng dậy, nặng nề nói: “Ngày mai sẽ là một ngày mới.” Trong bóng tôi, tay cô đặt trên tay cậu ta, mềm mại ấm áp, khiến cho cậu ta nghĩ tới suối nước nóng chốn thâm sơn, dòng nước ấm áp tỏa nhiệt khí giữa đất trời…

Cậu ta dùng chút lực, cúi xuống hôn, sức lực to lớn, khiến người ta sợ hãi, giống như châm ngòi pháo hoa, là một loại cảm giác tuyệt vọng cô đơn, giống như đem tất cả rời đi. Trong bóng đêm không thấy rõ lắm, lại không dùng lực giữ tốt, chỉ biết là lưu luyến bên môi cậu ta, cậu ta cũng không biết như thế nào gọi là hôn môi.

Chu Dạ không giãy dụa, cô biết đây không phải là hôn, ngược lại có vẻ giống như trò đùa dai, trúc trắc như vậy, liên tục va vào mũi, ngoại trừ xấu hổ không có suy nghĩ gì khác. Tận tới khi trong miệng xộc lên vị máu tưới, mới kêu đau thành tiếng. Hàm răng của cậu ta nghiến nát môi cô.

Ninh Phi quay đầu đi, hỏi: “Chị không giận chứ?” Cô cẩn thận tìm từ: “Không, chị tha thứ cho hành động vô lễ của em, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, không so đo với em.” Tuy rằng nói như vậy nhưng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa. Vừa rồi cậu ta dùng sức mạnh như vậy, đã khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Cô nói: “Đêm đã khuya, chị phải đi. Em thế nào?” Cô vẫn còn lo lắng.

Ninh Phi lại nói: “Tôi hi vọng chị vĩnh viễn đừng tha thứ cho tôi.” Trong giọng nói ẩn ẩn nỗi đau, bởi vì cô không cần cậu ta. Chu Dạ dừng một chút, còn nói: “Chị hi vọng em đi cùng chị xuống.” Ninh Phi không ngừng bật chiếc bật lửa màu bạc, ánh sáng vàng nhạt của ngọn lửa chợt lóe chợt lóe, nháy mắt ấm lòng người, nhưng lại không thể nào phá tan được màn đêm u tối, một lúc lâu sau mới nói: “Nửa tiếng nữa, nửa tiếng nữa tôi sẽ về.” Cậu ta cần ở một mình, gặm nhấm nỗi đau.

Cô nhíu mày nhìn cậu ta, điện thoại vang lên, là Vệ Khanh, cô đã đi lâu lắm rồi. Cô nhấn nút tắt, gật đầu, “Được, nửa tiếng nữa chị sẽ gọi điện cho em. Chị đi đây.” Nghĩ nghĩ, từ trong túi xách lấy ra một tấm thiệp, hai tay đưa cho cậu ta. “Năm mới vui vẻ, học tập tiến bộ.” Vẫn là hai câu như vậy, không hề có lời chúc mừng. Nhẹ nhàng đặt vào trong lòng bàn tay cậu ta, đẩy cửa rời đi. Thiệp mừng năm mới này, vốn là định gửi về cho đứa cháu nhỏ ở phương xa.

Ninh Phi mở ra, bên trong có tiếng nhạc vang lên: “Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ, chúc mọi người một năm mới vui vẻ…” trong đêm vắng lặng, càng thêm yên tĩnh.  Cậu ta thay đổi tư thế, cả người tựa vào cửa sổ, đốt thuốc nhưng không hút, nhìn ánh lửa đỏ lập lòe trong đêm, khói bụi từ từ rơi xuống mặt đất, chóp mũi vẫn còn một loại mùi hương, thật lâu không tan biến. Chưa tới nửa giờ, điếu thuốc trong tay đã tàn, cậu ta đứng dậy rời đi.

Lúc đi ra ngoài, trên bầu trời đêm bắt đầu lả tả những bông tuyết nhỏ, trời đất yên lặng mà trang nghiêm như thế, chúng sinh không nói được nên lời.

Chu Dạ vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Vệ Khanh đứng ngoài cửa kính, quay lưng về phái cô, bóng dáng cao ngất, lại cô đơn như vậy, trong lòng lại đau xót. Vì sao tư thế như vậy, lại khiến cô khó thở, không thể chịu nổi? Vệ Khanh nghe được tiếng động, xoay người nhìn thấy cô, từ xa đã vươn tay: “Không có việc gì chứ?” Giọng nói bình tĩnh, cũng không tự giác thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cô gật đầu: “Vâng, không có việc gì.” Ôm chặt hắn, người hắn lạnh toát, không biết đã đứng ở bên ngoài bao lâu.

Vệ Khanh ôm cô đi ra, trên mặt chợt lạnh, ngẩng đầu nói: “Tuyết rơi rồi.” Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm, chầm chậm tới. Cô vươn tay. “Đâu có.” Cái gì cũng chưa cảm nhận được. Hắn không nói lời nào, hôn má cô. “Về thôi.” Bị Ninh Phi náo loạn như vậy, dường như cả hai người đều có tâm sự. Vệ Khanh không hỏi cô xem đã xảy ra chuyện gì. Chu Dạ cũng không có tâm tình nói chuyện, tỳ cằm lên cánh tay, mơ hồ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trở về chỗ ở của Vệ Khanh, hắn cởi áo khoác, rót một chén trà nóng cho cô, ngọn đèn sáng choang, lúc này mới phát hiện vết thương nơi khóe môi cô, đã chuyển thành xanh tím, rõ ràng là vết răng cắn, tay hơi run, cứng người ngồi trên ghế sofa, nhưng lại không giống như lúc thường sẽ dồn ép tra hỏi.

Chu Dạ còn chưa biết, thấy hắn nhìn mình như vậy, hỏi; “Sao thế?” Vệ Khanh nhẹ nhàng xoa xoa mắt. “Không biết vì sao, tự nhiên cảm thấy mệt mỏi, không còn sức lực.” Cô quan tâm nhìn hắn, áp tay lên trán hỏi: “Không phải bị cảm lạnh rồi chứ? Có bị sốt không?”

Hắn ngã xuống sofa: “Không sao, ngủ một giấc là tốt rồi.” Cô lay lay hắn: “Muốn ngủ thì ngủ trên giường, ngủ bên ngoài sẽ bị cảm mất.” Kéo hắn đứng dậy, cẩn thạn thay hắn cởi áo. Hắn giữ tay cô lại, một lúc lâu sau mới hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với anh không?” Cô lắc đầu; “Không, có chuyện thì cũng để ngày mai nói. Nửa đêm rồi, chui vào chăn thôi, vừa lạnh vừa mệt, em muốn ngủ.” Ôm thắt lưng Vệ Khanh, ngoan ngoãn nằm xuống.

Vệ Khanh nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cô, tay vắt lên trán, vẫn không ngủ được. Chẳng lẽ một khi bắt đầu yêu, sẽ đa nghi như thế này? Ngón tay lướt nhẹ trên môi cô, hơi bầm tím, mơ hồ nhìn rõ dấu răng, miêng vết thương không chỉ một chỗ. Không biết hôn môi kiểu gì mà biến thành như vậy? Trong lòng hắn đủ ngũ vị tạp trần (ngọt chua cay mặn đắng), đau đớn nặng nề. Chẳng lẽ đã tới thời điểm khảo nghiệm tình cảm của bọn họ sao?

Không thể không thừa nhận, chẳng những hắn ghen tị, mà còn thấp thỏm lo âu.

Trong lúc mơ ngủ, Chu Dạ xoay người, xoay sang hướng khác, giống như rời xa hắn. Vệ Khanh ôm chặt cô, gắt gao đặt trước ngực, thấp giọng nói: “Lúc ngủ thì ngoan ngoãn như vậy, nhưng vì sao lại cứ thích gây chuyện?” Lòng dạ hắn luôn hẹp hòi như vậy, không biết phải làm thế nào mới độc chiếm được mình cô.

Sáng hôm sau, Chu Dạ tỉnh lại, khi soi gương để chải đầu, nhìn thấy vết bầm trên khóe môi, mới đột nhiên tỉnh táo lại, nhất định tối hôm qua Vệ Khanh đã phát hiện ra… chết rồi, làm sao bây giờ, nhất định anh ấy rất tức giận! Thảo nào, ngay cả chào hỏi cũng không có, đã đi làm. Vốn định gọi điện giải thích, nhưng chuyện này nên giáp mặt có lẽ tốt hơn. Đứng ngồi không yên, không kịp chờ hắn tan tầm, vội vàng chạy tới công ty hắn.

Đứng ở cửa, đột nhiên lại sợ hãi, từ lần trước cô náo loạn yến tiệc của công ty, có lẽ ở “Vân Mã” đã không ai không biết, không ai không hiểu. Tuy rằng đã cách nửa năm, nhưng cứ nhớ tới, lại không khỏi đỏ mặt. Có mấy người đi qua, dừng chân lại, nhìn chằm chằm cô, nửa ngày mới nói: “Chu … Dạ…” vô cùng kinh ngạc, càng tò mò hơn là cô có phải giống như lời đồn đại là vị hôn thê của ông chủ hay không?

Thực ra, đã có thể coi là vợ rồi.

Chu Dạ xấu hổ, miễn cưỡng cười, kiên trì đi vào. Cảm giác ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, cô tỏ vẻ thản nhiên, nhìn không chớp mắt đi về phía văn phòng VỆ Khanh. Đụng phải Dương Úy đang đi ra, nhìn thấy cô, nhíu mày cười nói: “Ồ! Chu Dạ, sao hôm nay lại rảnh rỗi tới chơi thế?”

Thấy thái độ của cô ta vẫn như trước kia,  Chu Dạ yên tâm hơn, vội kéo cô nhỏ giọng hỏi: “Vệ Khanh có ở trong phòng không?” Dương Úy cười như không cười nhìn cô: “Em cũng giỏi giấu diếm nhỉ, một chút dấu vết cũng không để lộ.” Chu Dạ đùa giỡn: “Chị Dương, em biết em sai rồi, người ta cũng không phải cố ý muốn giấu chị… rốt cuộc anh ấy có trong phòng hay không?” Dương Úy cười nói: “Anh ấy là ai? Em không nói thì làm sao chị biết anh ấy là ai được?” Chu Dạ lườm cô một cái.” Chị Dương, người ta đang vội chết được, chị còn bắt nạt em nữa!” Dương Úy hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Chị cứ tưởng từ sau đêm đó, em sẽ không xuất hiện nữa.”

Cô rầu rĩ nói: “Cãi nhau, có lẽ anh ấy giận tới thổ huyết rồi…” Dương Úy gõ gõ trán cô: “Gây họa rồi bắt bọn tôi chịu tội đấy nhé! Mới sáng sớm ra, anh ta đã mắng một quản lí, hai trưởng phòng, khổ thân bọn chị làm cấp dưới, bị dọa nơm nớp lo sợ, giống như miếng băng mỏng.” Chu Da le lưỡi: “Chị Dương, không phải em tới giúp mọi người giải nạn sao?” Dương Úy tức giận nói: “Em cứ làm như mình đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn như quan thế âm Bồ tát ấy!” Còn nói: “Em tự mình đi vào văn phòng anh ta đi, anh ta vẫn còn đang họp, từ sáng sớm, tâm tình đã không tốt, sắc mặt dọa người. Chị còn tưởng anh ta bị bệnh.” Chu Dạ vội vàng gật đầu, lễ phép chào cô, đẩy cửa đi vào, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Dương Úy bê đồ uống vào, thấy cô lo lắng, vội an ủi cô: “Vợ chồng trẻ cãi nhau là chuyện bình thường, đầu giường ầm ỹ cuối giường hòa, càng ầm ỹ càng tình cảm, có chuyện gì thì cũng từ từ nói, nhìn em lo lắng hãi hùng thế kia, đúng là mất mặt phụ nữ chúng ta quá.”

Cuối cùng Chu Dạ cũng có người để nói chuyện, liền nói: “Chị Dương, nhiều khi em cảm thấy rất lo lắng, cảm thấy dường như em chưa hiểu hết về anh ấy. Em vẫn còn là sinh viên, nhưng anh ấy đã là ông chủ của một tập đoàn lớn, chênh leehcj như vậy, anh ấy lo lắng chuyện gì em cũng không biết, ở chung càng lâu, càng cảm thấy không có lòng tin…”

Dương Úy thở dài: “Hai người ở chung một chỗ, đều có vấn đề như vậy, rốt cuộc cũng từ từ hòa hợp. Chồng chị là quân nhân, tác phong nghiêm nghị, tư cách đứng đắn nhưng về quan niệm sống, thói quen sinh hoạt hoàn toàn khác biệt, điều đáng giận là chẳng bao giờ tức giận với chị. Mỗi khi chị giận dỗi, anh ấy đều im lặng, mặc kệ chị cãi lộn thế nào, anh ấy cũng thờ ơ. Vì thế, không biết bao nhiêu lần chị tủi thân gạt nước mắt, cho rằng anh ấy không cần chị. Sau đó mới hiểu được, anh ấy nói nếu hai người cãi nhau, nhất định phải có một người tỉnh táo, như thế mới không làm cho chuyện tệ hại hơn, chị mới yên lòng. Em xem, nếu chỉ vì một chút chuyện vặt, cãi cọ sẽ có thể dẫn tới ly hôn. Cho nên mới nói, hai người ở cùng một chỗ, nói chuyện thẳng thắn với nhau là quan trọng nhất, chỉ có nói ra, mới biết rốt cuộc đối phương đang suy nghĩ gì. Cho dù hai người có đồng lòng thế nào đi nữa, cũng không biết đọc suy nghĩ lẫn nhau, phải không nào? Không phải chuyện gì anh ta cũng biết, có rất nhiều chuyện anh ta không biết.”

Chu Dạ nghe xong yên lặng gật đầu. Dương Úy vỗ vỗ đầu cô nói: “Chị thấy em bị chứng sợ hãi tiền hôn nhân rồi! Không phải hai người nên kết hôn đi sao? Thực ra không cần tưởng tượng nhiều như vậy, ai cũng khác nhau, chưa từng nghe qua câu này sao? Hôn nhân giống như kinh doanh vậy. Không cần lo lắng, ở chung càng lâu càng ăn ý. Nếu muốn ở cùng một chỗ, còn phải học nhiều thứ, đến lúc đó em sẽ biết. Em vẫn còn nhỏ, có lẽ luôn nóng giận, muốn tranh luận, nhưng thực ra lúc cần nhường nhịn nên nhường nhịn, lúc cần cúi đầu nên cúi đầu, mềm nắn rắn buông. Cuộc sống vợ chồng, cũng phải biết lùi biết tiến. Anh lùi một bước, tôi cũng lùi một bước, đừng không biết trời cao đất rộng là gì, mọi chuyện sẽ êm đẹp!”

Chu Dạ nghe xong, như được khai sáng kiến thức, từ khi mẹ cô qua đời, chưa từng có ai nói chuyện với cô như vậy, bạn học bên cạnh chưa có ai kết hôn, làm sao hiểu được phiền não trong lòng cô. Mặc dù Vệ mẫu rất thương cô, nhưng cũng không thể hiểu được chuyện này. Cảm kích nhìn Dương Úy nói: “Em cảm ơn chị!”. Có câu “Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư đích cảm giác.”[37] Phần lớn lý do cô bài xích hôn nhân là vì sợ hãi. Hai người còn chưa kết hôn, đã cãi nhau ỏm tỏi như vậy, sau khi kết hôn, sớm chiều ở chung, còn không biết xảy ra bao nhiêu chuyện nữa.

Dương Úy nhìn đồng hồ: “Vệ tổng cũng sắp ra rồi, hai người cứ bình tĩnh nói chuyện, không có chuyện gì là không thể giải quyết.” Chu Dạ gật đầu, đứng dậy tiễn cô ra ngoài, trong lòng thầm tính toán nên giải thích thế nào.

Vệ Khanh đi vào thấy cô, ngơ ngẩn nhìn. Chu Dạ vội lấy lòng: “Có mệt lắm không anh? Em mang canh tới cho anh, có muốn uống không?” Lấy hộp giữ nhiệt từ trong túi ra, chủ yếu tìm cớ mà đến. Vệ Khanh nhìn cô một cái, không biểu hiện gì: “Hiện giờ đang trong giờ làm. Sao em lại tới đây?”

Đang tràn ngập nhiệt tình, đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh, cảm giác bị đả kích nặng nề, Chu Dạ tủi thân nói: “Em biết đang giờ làm, nhưng mà người ta cố ý tới thăm anh, thái độ anh như vậy là sao?” Chẳng những không biểu hiện gì, lại còn không kiên nhẫn nhìn cô. Thấy hắn im lặng, cô so vai hỏi: “Anh còn đang giận sao?” Vệ Khanh hỏi lại: “Anh giận cái gì?”

Chu Dạ theo bản năng cắn cắn môi: “Vệ Khanh, anh đừng giận nữa, nghe em giải thích đã…” Rốt cuộc Vệ Khanh cũng buông bút trong tay, ngẩng đầu nhìn cô: “Vậy em nói đi, đã xảy ra chuyện gì?” Chu Dạ thấy ánh mắt sắc bén của hắn nhìn mình, giật mình, bối rối nói: “Tối hôm qua Ninh Phi uống quá nhiều rượu, sau đó nhất thời xúc động chẳng may va vào em, đập vào mặt bị chảy máu… giống như bị vết răng trẻ con cắn qua mà thôi…”

Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô, không nói một lời, cũng không biết có tin hay không. Chu Dạ nóng ruột nói: “Vệ Khanh, em vẫn coi cậu ấy như em trai, ngày hôm qua, dáng vẻ cậu ấy như vậy, thực sự rất đáng thương, một mình cô độc, giống như ngày cha mẹ cậu ta ly hôn.. Vệ Khanh, anh vẫn còn giận sao?” Vệ Khanh bực dọc ném văn kiện trong tay, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chu Dạ muốn khóc: “Vệ Khanh, có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng ra. Anh không nói, làm sao em biết anh đang giận cái gì?” Vì sao hắn không nói một lời, cứ hầm hầm nhìn cô? Vệ Khanh hít sâu một hơi, xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Em có đồng ý kết hôn với anh không?”

Cô không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại nhắc tới chuyện kết hôn, hoảng sợ, lắp bắp nói: “Đương nhiên… không phải chúng ta đã nói chờ tới khi em tốt nghiệp sẽ kết hôn sao?” Vệ Khanh cúi mặt xuống: “Nếu anh muốn kết hôn bây giờ?” Cô sợ hãi đi tới gần hắn, kéo tay áo hắn: “Anh giận vì chuyện kết hôn sao?”

Vệ Khanh thất vọng nhìn cô: “Chẳng lẽ em không biết, anh cũng biết lo lắng, biết khổ sở, biết ghen tị, biết đau lòng sao?” Cô nghĩ nghĩ, hỏi: “Vì sao, em cứ nghĩ anh giận vì chuyện Ninh Phi, thực sự em và cậu ta không có chuyện gì, cũng đã kể rõ ràng mọi chuyện…”

Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh chỉ hỏi em, em có đồng ý kết hôn hay không?” Cô cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Vệ Khanh, nếu em làm sai chuyện gì, em sẽ sửa , anh đừng như vậy làm em sợ, huhu…” Quả thật dáng vẻ hắn nhìn rất đáng sợ, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô.

Vệ Khanh thở dài: “Chu Dạ, em còn nhớ lúc trước đính hôn, anh nói gì chứ? Anh hứa với cha em, sẽ yêu em, chăm sóc em, đối xử với em thật tốt, anh chưa từng bao giờ quên. Anh biết em mới hai mươi mốt tuổi, có rất nhiều suy nghĩ. Nhưng sớm hay muộn cũng sẽ gả cho anh, vì sao cứ nhắc tới kết hôn em lại từ chối? Rốt cuộc là em không tin anh, hay là không tin chính mình? Hay là em muốn chờ đợi người nào thích hợp hơn?”

Chu Dạ tái mặt, chậm rãi tỉnh táo lại, thật lòng nói: “Vệ Khanh, em không biết chuyện em không muốn kết hôn sớm, lại khiến anh nghĩ nhiều như vậy. Anh nghĩ em là loại người đứng núi này trông núi nọ sao? Mặc dù em chưa từng nói không phải là anh sẽ không lấy chồng, nhưng ngay cả bản thân em cũng giao cho anh, anh còn nghi ngờ gì chứ?”

Cô cảm thấy đau lòng, hóa ra hắn lại nghĩ cô như vậy. Nức nở nói: “Em biết hiện giờ mọi người có phát sinh quan hệ cũng không sao, nhưng em chịu sự giáo dục truyền thống, không muốn như vậy, em cũng không phải loại con gái tùy tiện. Mẹ vẫn nói, nếu người đó yêu con, người đó sẽ nguyện ý chờ tới ngày hai con kết hôn. Nhưng em đã làm trái lại, tuy rằng lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng anh. Anh lại còn nói như vậy…” Cô quay đầu đi, nước mắt đong đầy, không kiềm được, từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống cánh tay.

Vệ Khanh lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Anh không biết phát sinh quan hệ trước khi kết hôn lại để cho em gánh nặng tâm lý như vậy.” Cô nức nở: “Em biết dù sao cũng sẽ kết hôn, nhưng mà trên thực tế thì vẫn chưa, cho nên sẽ lo lắng.” Sự dạy bảo của cha mẹ ăn sâu vào trong tiền thức, nhất thời khó sửa. Cô từng hứa với mẹ, nhất định sẽ không, nhưng cô lại không làm được.

Tình cảm giữa hai người, cứ tinh tế mẫn cảm như vậy, nghi ngờ lẫn nhau.

Vệ Khanh vuốt tóc cô, dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói ra là tốt rồi. Đừng lo lắng, anh sẽ không phụ bạc em.” Giúp cô lau nước mắt, kéo cô đi ra ngoài. Cô ngơ ngác đi phía sau, tới tận khi lên xe, mới rầu rĩ hỏi: “Anh không đi làm, còn định đưa em đi đâu?”

Vệ Khanh nhìn thẳng phía trước. “Đương nhiên đi tới Cục dân chính.”

[37]: Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư: nghe kẻ trí nói một câu còn hơn cả mười năm đọc sách.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: