truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 43-44 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(Có lẽ là yêu) Chương 43: Giận dữ

Edit: Ishtar

Nhưng động tác kế tiếp của Tiết Tư lại làm cho cô ngạc nhiên. Cô ta khách khí vươn tay, cười tủm tỉm: “Bạn học Chu Dạ, nhìn thấy em thật vui vẻ.” Dáng vẻ chị em thân thiết. Thay đổi thái độ cũng quá nhanh đi, Chu Dạ giật mình đứng ngây ra không kịp phản ứng, một lúc sau mới vương tay, máy móc nói: “Xin chào, bạn Tiết.” Cô cứ tưởng tượng rằng Tiết đồng chí sẽ nghiêm túc nói chuyện, vì cô ấy xuất thân trong quân ngũ, dường như rất giỏi võ, nhưng dưới thái độ như vậy thì lại không kịp phản ứng, buột miệng nói thành bạn Tiết, suýt chút nữa bị tắc mồ hôi mà chết.

 Tiết Tư nhìn cô, cười hì hì thành tiếng, nghiêm túc nói: “Bạn học Chu Dạ, cảm ơn em đã khen ngợi, tôi rất cảm ơn.” Tầm tuổi này của cô mà vẫn có người coi như bạn học, xem như trẻ đi vài phần. Nói thật, cô cứ nghe Chu Dạ gọi mình là chị Tiết, mặc dù không so đo nhưng vẫn cứ cảm thấy buồn phiền.

Không khí hòa hoãn, Chu Dạ tò mò hỏi: “Tiết tiểu thư, làm sao chị biết tôi ở đây vậy?” Ngay cả chỗ nàng đi học cũng tìm được, bản lĩnh cao thật đó. Tiết Tư nhíu mày: “Bắc Kinh này rộng bao nhiêu chứ? Muốn tìm một người nổi tiếng có gì khó khăn?” Thản nhiên nói bừa.

Mặc dù thái độ của Chu Dạ đã hòa hoãn hơn, nhưng địch ý vẫn chưa tan: “Tiết tiểu thư, chị tìm tôi có việc gì sao?” Tiết Tư cười, giống như hoa nở mùa xuân, xinh đẹp như vậy, ngay cả Chu Dạ cũng cảm thấy hút hồn, chậm rãi nói: “Bạn học Chu Dạ, chẳng lẽ em không muốn biết quá khứ của tôi và Vệ Khanh sao? Chắc chắn anh ta không hề thẳng thắn nói ra phải không?”

Chu Dạ trầm mặt xuống, cảm thấy bị lừa gạt, hóa ra cô ta tới lừa gạt cô làm trò vui. Lạnh lùng nói: “Đó là chuyện quá khứ của Vệ Khanh, không có gì hay để mà kể.” Cảm thấy không hạ xuống được, còn nói: “Ai chẳng có một thời nông nổi, ngay cả tôi cũng có.” Cô chỉ giả vờ vậy thôi, chứ nếu so cô với Vệ Khanh, cô chỉ là một tờ giấy trắng! Nhưng trường hợp này muốn nói gì chẳng được, ai bảo hiện giờ cô là người của hắn. Vệ Khanh này, đợi lúc gặp mặt xem cô trừng phạt hắn thế nào!

Tiết Tư cười: “Đúng là ôn nhu hiền lạnh, hiểu biết, thảo nào Vệ Khanh lại thích.” Chu Dạ giận tới mức suýt nội thương, không khách khí nói: “Nếu hôm nay chị tới đây muốn gây chuyện với tôi, tốt nhất là quên đi, nơi này tôi quen thuộc hơn.” Ý của cô là, nơi đây là địa bàn của cô, tốt nhất đừng động thủ. Có điên mới để ý của cô ả, mặc kệ cô ta, đi vào phòng học thu dọn giáo án, dụng cụ vẽ tranh. Động tác mạnh bạo, khiến người ngồi sau giá vẽ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cô.

Không ngờ Tiết Tư đi theo vào, hai tay khoanh trước ngực, lười biếng nhìn cô: “Tôi ăn no không có việc gì làm, tìm cô chơi một chút, chính là có thứ muốn cho cô xem.” Nói xong, lấy điện thoại ra, quơ quơ giữa không trung. Vừa nhìn đã biết chả có gì tốt, Chu Dạ cũng không ngẩng đầu lên, cứng rắn nói: “Tôi không có hứng thú.” Tiết Tư lại gần, một tay gõ gõ lên bục giảng: “Thật sự không muốn xem là cái gì sao? Có thể là một bí mật gì đó dùng để giao dịch đó.” Đặt điện thoại lên bàn. Sở dĩ cô ta dùng điện thoại chứ không dùng ảnh chụp là vì cố ý muốn dụ dỗ Chu Dạ.

Dù sao Chu Dạ vẫn còn trẻ tuổi, tính hiếu kỳ cao, không nhịn được liếc mắt một cái, sắc mặt thay đổi, giận tím mặt, nếu là hình của Vệ Khanh và cô thì cũng vậy thôi, đúng là hắn cùng đủ loại phụ nữ khác nhau chụp ảnh, dịu dàng, ngọt ngào, lạnh lùng, cao quý, nóng bỏng khêu gợi… Vệ Khanh phong lưu hoa tâm, biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác. Hiện giờ cô mới hiểu vì sao người xưa có câu “tức sùi bọt mép”, cô cảm giác đỉnh đầu sắp bị đốt chín, ngọn lửa cứ lách tách vang lên đâu đó.

Vất thứ gì đó đang cầm trong tay “bốp” một tiếng ném xuống đất, chống nạnh nói: “Tiết Tư, đừng tưởng tôi sợ chị, có giỏi thì đấu trực tiếp đi. Chị đi châm ngòi nổ, phá hoại tình cảm người khác, tôi nguyền rủa tương lai chị đoạn tử tuyệt tôn!” Chu Dạ mắng cũng đủ âm hiểm độc ác đi.

Tiết Tư chuẩn bị trước mà đến, đâu cần so đo với cô, nhíu mày nói: “Vấn đề gia đình tôi, không cần cô phải lo lắng. Đúng rồi, ảnh chụp kia cô không cần nhìn lại sao? Tương lai trở mặt, dùng để làm bằng chứng đối chất cũng tốt lắm.” Chu Dạ lạnh lùng nhìn cô ta, thủ đoạn của người phụ nữ này không chỉ cao minh bình thường, không đánh mà thắng, giết người lúc nào không biết. Bỗng nhiên cầm điện thoại lên, dùng sức ném đi, đập bốp vào tường, vỡ nát. Chu Dạ còn chưa hết giận, dùng chân giẫm đạp, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiết Tư, minh nhân bất thuyết ám thoại [29], nói thẳng ra, chị muốn gì?

Tiết Tư còn chưa mở miệng, phía sau giá vẽ đột nhiên truyền ra tiếng động, một người từ từ đứng dậy, xoay người nhặt điện thoại lên. Chu Dạ lắp bắp kinh hãi: “Ninh Phi, em còn chưa về sao?” Cô nổi giận đùng đùng đi vào, không phát hiện trong phòng vẫn còn người khác. Ninh Phi lạnh lùng không nói gì, đi tới lắp lại pin, “cộp” một cái lắp máy lại, sau đó thản nhiên khởi động lại máy, nhìn nhìn ảnh chụp, sau đó đưa cho Chu Dạ. “Chưa hỏng, vẫn dùng tốt.”

Chu Dạ lẳng lặng nhận lấy, cảm thấy tình huống trước mắt đúng là hỏng bét, tại sao cậu ta vẫn còn ở đây? Đúng là phúc thì không thấy đâu, họa thì ập đến ầm ầm, ngay cả chút uy nghiêm của cô cũng không còn sót lại. Làm loạn nửa ngày như vậy, bỗng nhiên cô cảm thấy mệt mỏi, ném điện thoại cho Tiết Tư: “Trả lại điện thoại cho chị. Nếu chị có bản lĩnh, thì đi tìm Vệ Khanh mà quấy rối, cứ đi theo tôi xiên xỏ như bà già lắm lời làm gì? Cũng chẳng liên quan gì tới tôi.”

Tiết Tư lắc đầu cười khổ, tính cách mạnh mẽ như vậy, cùng với Vệ Khanh phong lưu thành tính, đúng là trời sinh một cặp, tạo một đôi. Cô có thể đoán được thảm cảnh kế tiếp của VỆ Khanh, chỉ sợ không thể nào yên ổn, đáng đời. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đậu phụ ngâm nước muối. Mỗi người đều có duyên phận riêng, có cưỡng ép cũng không được.

Cô nhún vai, già mồm át lẽ phải: “Ai bảo hiện tại cô là phụ nữ của Vệ Khanh, cũng phải chịu trả giá một chút. Thực ra, tôi cũng không muốn gì cả, chỉ là tốt bụng giúp cô tỉnh táo lại, cô vẫn còn trẻ, đừng để giống như tôi năm đó bị người ta lừa gạt.” Lại còn phải cảm ơn ý tốt của cô ta ư? Lời nói càng làm trong lòng Chu Dạ lạnh lẽo, ngay từ đầu, không phải Vệ Khanh cũng muốn trêu đùa cô hay sao? Cho dù đính hôn thì sao chứ? Một người như anh ta, có thể có bao nhiêu chân tình?

Tiết Tư còn lo thiên hạ chưa đủ đại loạn, trước khi đi còn nói: “À, đúng rồi, tôi sợ cô bị chấn động, e sẽ gặp chuyện không may, vì thế cố ý gọi điện cho Vệ Khanh lại đây đón cô rồi.” Chu Dạ nghiêm mặt châm chọc: “Cảm ơn ý tốt của chị, tôi vô cùng cảm động.” Tiết Tư cười: “Đâu có, đâu có, đều là phận gái, giúp đỡ một chút thôi, không cần khách sáo.”

Rốt cuộc Chu Dạ cũng biết cái gì gọi là vô liêm sỉ, giận tới mức thiếu chút nữa hộc máu. Chung quy cô vẫn còn trẻ, chưa biết mùi đời, kinh nghiệm non nớt, không phải đối thủ với một người từng trải như Tiết Tư.

Trong lòng buồn bực không thôi, phẫn nộ cùng cực, trong lúc nhất thời không khỏi cảm thấy đau xót, rốt cuộc là cô trêu chọc ai đây? Đứng ngây người một lúc mới giật mình, sau đó thu dọn đồ đạc, động tác vô cùng chậm rãi. Ninh Phi vẫn đứng ở bên cửa sổ nhìn cô, cố tình gõ gõ ngón tay vào vách tương, mở miệng: “Cô có muốn khóc không? Tôi có thể ra ngoài.”

Chu Dạ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, tức giận nói: “Em vẫn còn chưa đi sao?” Vẫn xem chưa đủ kịch vui à? Hiện giờ ngay cả một thằng nhóc con cũng khó chơi, so với cái thời cô đi học trung học còn lợi hại hơn. Nếu năm đó cô gặp phải chuyện như thế này, còn không chịu trốn sao, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, sao dám lưu lại làm diễn viên quần chúng.

Cậu ta cũng không trả lời, một lúc sau nói: “Tôi nhìn dáng vẻ cô muốn khóc.” Cô không kiên nhẫn, nhìn trả lại: “Lạ thật, vì sao tôi phải khóc? Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.” Trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, có khóc hay không cũng không liên quan gì tới nhóc! Tâm tình cô không tốt, tính tình tự nhiên bay đi chỗ nào không biết. Hắn nhíu mày, hỏi lại: “Thật à?” Không xác định được Chu Dạ nói thật hay nói dối.

Chu Dạ hừ lạnh, không khách khí nói: “Tối rồi, em nên về nhà đi.” Cậu ta cầm chìa khóa trong tay lắc đi lắc lại, nhìn cô không nói gì. Chu Dạ làm gì thừa hơi rảnh rỗi đi quản cậu ta, dù sao cũng không hẳn là sinh viên của cô, nói: “Tùy em.” Nói xong, liền đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Vệ Khanh đang tựa người vào xe chờ đợi, cầm điện thoại đang chuẩn bị gọi. Vờ như không thấy, đi đường vòng xa hơn.

Vệ Khanh vội vàng kéo cô: “Chu Dạ, anh vừa mới biết được Tiết Tư tới tìm em, cô ấy không nói gì chứ?” Cô nhìn hắn, lạnh lùng hỏi: “Anh nghĩ cô ta nói những gì?” Vệ Khanh nhìn ánh mắt cô: “Em giận sao?” Cô cười lạnh: “Anh cảm thấy em có nên chúc mừng hồng nhan tri kỷ của anh nhiều khắp thiên hạ hay không?” Hắn chật vật, yếu ớt nói: “Em cũng biết đó là chuyện trước kia…”

Cô lớn tiếng cắt ngang: “Chuyện trước kia? Ai biết được! Nếu anh còn muốn giấu diếm gì đó, bằng bản lĩnh của anh, em có thể phát hiện ra sao?” Vệ Khanh tái mặt: “Em nói vậy là có ý gì?” Cô lạnh lùng nói: “Có ý gì chứ? Anh tự mà hiểu lấy.” Tận mắt nhìn thấy, mới thấy chấn động. Nếu không thích hắn như vậy, cũng sẽ không để ý, sẽ không đau lòng!

Vệ Khanh thở dài, hắn cũng không phải thanh niên mới hai mươi tuổi, biết hiện giờ không thể cãi nhau với cô, chỉ biết càng ngày càng không ổn. Chậm rãi nói: “Chu Dạ, em nói như vậy, có biết làm tổn thương người khác như thế nào không? Người khác có thể nói anh phong lưu thành tính, bạc tình phụ lòng người, chỉ riêng mình em không thể. Tim cũng anh cũng là máu thịt, cũng biết đau, trời đất chứng giám, em có cần lấy ra xem nó màu đỏ hay đen không?”

Cô cúi đầu, không nói gì. Vệ Khanh biết cô mềm lòng, ôm cô, không để ý mọi người xung quanh, hôn lên má cô. “Chu Dạ, có chuyện gì, cứ nói thẳng ra, chúng ta cùng nhau giải quyết có được không?” Cô giãy dụa, hắn ôm càng chặt, quyết không buông tay. Cô vừa mới phát hỏa, làm sao nhanh như vậy đã coi như không có gì xảy ra cơ chứ? Mặt mũi biết giấu vào đâu, vì thế lấy khuỷu tay huých vào ngực hắn, hừ lạnh: “Em còn muốn xem tim anh có mấy ngăn nữa kìa!”

Khuỷu tay đánh người rất đau nha, cho dù là Vệ Khanh, cũng đau mà kêu ra tiếng, vỗ ngực kêu rên: “Chu Dạ, em muốn mưu sát chồng thì cứ nói thẳng ra.” Cô lạnh lùng nhìn hắn: “Có phải chồng em hay không, còn chưa chắc đâu.” Hắn có nhiều người yêu như vậy, phong lưu đã quen, bảo cô làm sao dám tin tưởng hắn sẽ ở bên cô cả đời?

Vệ Khanh đứng thẳng người dậy, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em phải tin anh.” Cô hỏi lại: “Dựa vào cái gì?” Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, chẳng lẽ em không hề tin tưởng anh sao?” Cô cúi đầu nhìn xuống đất, câu này bảo cô trả lời thế nào đây? Lòng cô đang dao động.

Đang lúc hai người giằng co, Ninh Phi đột nhiên xuất hiện, đi tới bên người Chu Dạ, đưa giá vẽ cho cô, trầm tĩnh tự nhiên nói: “Cám ơn giá vẽ của cô, lần sau nếu cần, tôi sẽ lại mượn tiếp.” Cô đã quen cậu ta xuất quỷ nhập thần, tính tình kỳ quái, cũng không trả lời, chỉ gật đầu, đặt dưới chân. Cậu ta nhìn Vệ Khanh, sau đó xoay người rời đi.

Bị cậu ta xen ngang, không khí dịu đi đôi chút. Vệ Khanh không có chủ đề gì để nói, đành hỏi: “Cậu nhóc đó là ai vậy?” Một cậu học sinh và một cô gái xinh đẹp, làm cho hắn không nhịn được so đo. Chu Dạ đang nổi nóng, lại nổi giận đùng đùng nói: “Không biết!” Vệ Khanh vội vàng dỗ cô: “Đúng rồi, không biết thì không biết, anh có nói gì đâu. Ngoan nào, đừng tức giận. Tủi thân điều gì, cứ nói hết cho anh, anh thay em xả giận được không?”

Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn, tức tối nói: “Xả như thế nào? Bị người khác làm nhục, tự mình hại mình còn muốn thế nào?” Vệ Khanh cười khổ: “Chu Dạ, em buông xuôi vậy sao?” Cô sầm mặt nói: “Ai đùa với anh? Việc này anh tự xem rồi giải quyết đi, không xử lý tốt, đừng hòng có đường sống!” Nghe đã sặc mùi bạo lực.

Vệ Khanh còn muốn tiến tới, Chu Dạ liếc mắt một cái, hầm hầm nói: “Trước khi anh thu dọn xong cục diện rối rắm, thời gian này em không muốn nhìn thấy anh.” Không đợi hắn nói gì, đùng đùng bỏ đi.

Đang lúc Vệ Khanh sứt đầu mẻ trán, Vệ mẫu lại cố tình gọi điện cho hắn: “Con à, ngày mai con đưa con dâu về nhà ăn cơm nha, mẹ nấu cho hai đứa ăn.” Hắn vội nói: “Mẹ, ngày mai con bận, sợ là không về được.” Mẹ hắn hỏi: “Không phải con đang ở Bắc Kinh sao? Sao lại không về được?” Hắn bất đắc dĩ, đành phải nói: “Mẹ, gần đây con bận nhiều việc,..” Vệ mẫu đã cắt ngang: “Mẹ không tin con bận tới mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Nhớ đấy, ngày mai đưa Thi Thi cùng về. Mẹ và cha con đã lâu không gặp con bé.” Vệ Khanh đành phải đồng ý. Một ông già và hai bà tướng ở trong nhà đúng là không dễ dàng đối phó.

Hắn lại nghĩ, Chu Dạ luôn nghe lời cha mẹ hắn, nói không chừng có thể nhân cơ hội này mà hồi tâm chuyển ý, sẽ không tức giận nữa. Vì thế gọi điện cho cô, đương nhiên cô không nghe máy, đành phải gọi tới kí túc. Lục Đan đang ngồi cạnh bàn ăn cơm, tiện tay nhấc máy, đưa cho Chu Dạ. Cô không còn cách nào, lạnh lùng hỏi có chuyện không.

Vệ Khanh hắng giọng, nói: “Chu Dạ, mẹ nói ngày mai chúng ta về nhà ăn cơm.” Cô cho là kỹ xảo của hắn, không tin, từ chối thẳng: “Không đi, muốn đi thì anh tự mình đi đi.” Hắn thở dài: “Một mình anh đi thế nào được. Chu Dạ, chuyện của chúng ta là chuyện riêng, dù tức giận thế nào, cũng không thể làm cha mẹ lo lắng, đúng không? Ăn một bữa cơm xong, trở về em lại tức giận với anh là được rồi.”

Chu Dạ dở khóc dở cười, lầu bầu: “Ai muốn tức giận với anh? Không đi là không đi.” Vệ Khanh tức giận hỏi lại: “Cha mẹ hỏi thì anh biết trả lời thế nào?” Cô hầm hừ: “Ăn ngay nói thật chứ sao, anh nói bạn gái cũ của anh chạy tới gây sự với em, sau đó hai bên cãi nahu, em không muốn để ý tới anh nữa.”

Vệ Khanh không nói gì, nửa ngày mới hỏi: “Chu Dạ, em còn muốn giận tới bao giờ?” Cô nhíu mày: “Chuyện của Tiết Tư, anh xử lý thế nào?” Hắn khó hiểu hỏi lại: “Anh và cô ta không liên quan gì tới nhau, xử lý cái gì?” Cô cáu: “Nhưng người ta không nghĩ thế, lần này cô ta về nước, không phải muốn gương vỡ lại lành sao?”

Vệ Khanh vỗ vỗ trán: “Em nghĩ đi đâu vậy? Trước kia anh và cô ấy không có gì, huống chi là hiện tại!” Cô không buông tha: “Vậy cô ta về nước làm gì?” Hắn lắc đầu: “Anh biết sao được?” Cô tiếp tục ép hỏi: “Vậy anh có biết vì sao cô ta tới tìm em chứ?” Hắn nghiêm mặt nói: “Suy nghĩ phụ nữ mơ hồ khó lường, anh thật sự không biết cô ấy muốn làm gì.”

Chu Dạ cắn môi: “Vệ Khanh, anh đi đi, chúng ta vẫn giữ nguyên tình trạng này. Nói câu cuối cùng, thản bạch tòng khoan, kháng cự tòng nghiêm [30]” Dứt khoát cúp máy. Vệ Khanh đau khổ nhìn điện thoại, hắn không biết gì hết, bảo hắn thành thật thế nào đây?

Chu Dạ nói được làm được, sợ Vệ Khanh đến trường tìm cô, vì thế tránh mặt trong lớp học vẽ không một bóng người. Dựa vào ghế ngồi xuống, hai chân gác lên cửa sổ, trước mặt là một quyển sách. Buổi chiều yên tĩnh, ánh nắng chói chang, trời xanh cao xa, những tán lá già lặng yên tung bay, thời khắc yên tĩnh như vậy, khiến cho phiền não mấy ngày qua lắng dần xuống, cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cứ như vậy mang theo một bụng đầy tâm sự mơ màng ngủ.

Bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động, giật mình tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, không nhớ ra mình đang ngồi trên ghế, rầm một cái ngã lật xuống đất. May bên cạnh có gì đó chống đỡ, không tới mức ngã dập mặt. Hai chân chạm đất, nhìn rõ ràng người đứng trong phòng, cảm thấy chật vật không chịu nổi, giả vờ như không có gì xảy ra, nói: “Ninh Phi, hôm nay không cần đi học.”

Hắn cũng không nói gì, tự mình ngồi xuống xếp đồ, bắt đầu vẽ vẽ. Cô phát hiện dường như cậu ta không thích nói chuyện, cả ngày trầm ngâm, dường như trong cuộc sống có nhiều chuyện không vui. Tâm lý của thanh thiếu niên luôn biến động, có thể chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà không vui, Chu Dạ cũng từng trải qua. Nhưng chính mình không phải thầy giáo dạy tâm lý, có tâm không có lực, vì thế dựng ghế lên, tiếp tục phơi nắng. Nghĩ thầm, muốn trốn Vệ Khanh, ít nhất cũng phải đợi tới buổi tối mới được. Cứ nghĩ tới Vệ Khanh, lại thấy nổi giận. Phải điều chỉnh lại tâm lý mới được, loạn cả rồi! Lòng dạ cô không rộng rãi bao dung như vậy, chưa thể xóa bỏ hiềm khích trước kia, chỉ có thể giả vờ như không có gì xảy ra.

Ngay cả cô cũng không biết, cô lại để ý nhiều như vậy.

Đang lúc cô đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên Ninh Phi phá tan không khí trầm mặc: “Cô không vui sao? Có phải do chuyện hôm trước không?” Cô hơi ngạc nhiên nhìn cậu ta, xác định là cậu ta đang nói chuyện với mình, suy nghĩ một lúc mới nói: “Ừm… không phải…” Cậu ta cười nhạo: “Cô đang nói dối, không phải sẽ không như vậy, cần gì nghĩ lâu như thế?” Cô nhìn cậu ta, không nói gì. Đúng là trẻ con, nói chuyện thẳng thắn như vậy. Trong mắt cậu ta, đen là đen mà trắng là trắng, thuần túy không lẫn tạp chất, hoàn toàn cực đoan.

Cậu ta lại hỏi: “Cô có chia tay với anh ta không?” Chu Dạ ngạc nhiên trước thái độ của cậu ta, theo lý thuyết mà nói chuyện này không liên quan gì tới cậu ta, mà dường như cậu ta cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác. Cậu ta nhìn vẻ mặt Chu Dạ, nhíu mày: “Vì sao không chia tay với anh ta? Anh ta qua lại với nhiều phụ nữ như vậy, cô có thể chịu được sao?”

Chu Dạ có chút bực mình: “Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào.” Cậu ta cười lạnh: “Lại là câu này!” Quay đầu nhìn cô: “Dường như cô cho rằng cô lớn hơn tôi. Như vậy đi, cô đã là người lớn, cô nói cho tôi biết, vì sao chuyện của người lớn, trẻ con không được xen vào? Có lý do gì chứ?” Giọng điệu trào phúng, vô cùng mỉa mai.

Cô nhìn cậu ta, nhíu mày, dường như cậu ta bị cái gì đó kích thích, cảm xúc kích động, vì thế nói: “Vậy trước tiên em muốn nói chuyện người lớn gì? Chuyện của tôi không liên quan tới em.” Đột nhiên hắn buông bút vẽ trên tay, nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Cô cho rằng mình là người lớn sao?” Cô khó thở, không để ý tới cậu ta. Chính cô còn không phân rõ, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà quan tâm. Từ lần đầu tiên gặp cậu ta, đã biết người tốt khó làm.

Ánh mặt trời đầu mùa đông ấm áp mà ngắn ngủi, không lâu sau, sắc trời tối dần, ngoài cửa sổ chỉ còn một bóng hồng hồng mờ ảo nơi chân trời. Tiếng chuông điện thoại vang ầm ĩ trong căn phòng trống rỗng, dồn dập mà chói tai. Đương nhiên không phải của Chu Dạ, cô cố ý tắt điện thoại. Vang thêm một lần rồi một lần nữa, cô không đủ kiên nhẫn hỏi: “Em không nghe sao? Có lẽ có chuyện gì quan trọng.” Hắn giả vờ mắt điếc tai ngơ.

Cô không chịu nổi nữa, nói: “Nếu em không muốn nghe, có thể tắt máy, hoặc để chế độ im lặng.” Cậu ta trầm mặc nửa ngày, từ từ nói: “Hai tháng trước cha mẹ tôi ly hôn…”Chu Dạ tỏ vẻ đồng cảm, thảo nào tâm tình lại u sầu như vậy. Cậu ta lại nói tiếp: “Hôm nay là đám cưới của cha tôi.”

Cô nhìn cậu ta, nói không ra lời. Đứa nhỏ đáng thương, chắc chắn rất đau lòng. Vì thế, cô thực lòng nói: “Đây là chuyện người lớn, tôi cũng không quản được.” Cô không biết an ủi cậu ta thế nào, suy nghĩ nửa ngày mới nói: “Tôi thấy, cậu vẫn nên về nhà.” Dù thế nào đi nữa, mỗi nhà đều có một hoàn cảnh khác nhau, hôm nay là đám cưới của cha, mà cậu ta lại vắng mặt, mọi người trong nhà chắc chắn vô cùng lo lắng.

Hắn ghét nhất người khác tự cho là đúng lên mặt dạy bảo hắn, lạnh giọng nói: “Cô dựa vào cái gì mà nói như vậy? Tại sao tôi phải về nhà.” Chu Dạ đau đầu, trời đất… đúng là không phải đứa trẻ bình thường, nhún vai nói: “Không sao cả, vì tôi muốn khóa cửa.” Nói xong, sửa soạn đồ đạc, nhíu mày nói: “Nhanh chút, tôi còn chưa ăn tối đâu.”

Hắn yên lặng đứng lên, lấy điện thoại và ví tiền bước ra. Cô kêu lên: “Này… em không cầm túi sách về à?” Cậu ta cũng không quay đầu lại: “Không.” Cô nhún vai, tính cách kiêu ngạo quá a! Ra tới cửa, mới phát hiện cậu ta đứng ở ven đường chờ mình. Nói đùa: “Hy vọng là không phải cậu muốn ăn tối cùng tôi đấy chứ?”

Hiển nhiên bị Chu Dạ nói trúng, cậu ta nhìn xuống đất, hỏi: “Cô bận gì sao?” Ánh mắt chờ mong. Cô cảm thấy hôm nay hắn rất buồn, cần một người để tâm sự, nhưng vẫn gật đầu: “Ừ”. Cô không quên cậu ta phải về nhà, không thể cứ lưu luyến bên ngoài không về. Điện thoại của cậu ta lại vang lên, không còn kiên nhẫn, do dư nửa ngày cuối cùng mới nhấc máy.

Chu Dạ vỗ vỗ vai, giả vờ bước đi: “Tôi muốn về nhà, cậu cũng về nhà sớm đi.” Chạy vội đi.

Đi tới cổng trường,  nhìn xung quanh, không nhìn thấy chiếc xe thể thao bắt mắt của Vệ Khanh, vì thế nghênh ngang về kí túc. Đẩy cửa nhìn thấy, Vệ Khanh đang vắt chéo chân, ngồi trên giường cô chơi điện tử. Sắc mặt tái mét, vô cùng hoảng hốt.

[29]: nghĩa là người quang minh lỗi lạc luôn ăn ngay nói thật, không nói vòng vo, ngồi lê đôi mách.

[30]: nghĩa là: “Thành thật sẽ được tha, kháng cự sẽ bị nghiêm trị” dùng để “thuyết phục” tội phạm thành thật nhận tội.

(Có lẽ là yêu) Chương 44: Buông tay

Edit: Ishtar

loading...

Giật mình hỏi: “Sao anh vào được đây?” Đây là kí túc nữ, cũng không phải nhà của anh ta! Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên quang minh chính đại đi vào.” Khi hắn dùng tất cả các biện pháp tìm cô mà không thấy, cũng nổi nóng, không tin cô có thể trốn tránh không trở về kí túc. Nhớ lần trước phái người tới giúp cô sửa máy tính, vì thế đã đăng ký ở cửa bảo vệ một lần, lần này cũng nói mình là thợ sửa máy tính, cầm giấy cho phép từ phòng quản lý kí túc xá. Phòng quản lý kí túc nghiên cứu sinh không nghiêm ngặt như kí túc sinh viên chưa tốt nghiệp, bảo vệ bình thường sẽ không hỏi gì, chỉ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.

 Chu Dạ nghệt mặt ra, không ngờ hắn lại có thể tới tận đây. Lục Đan nói: “Chu Dạ, bạn trai bạn gọi điện cho bạn suốt, rất lo lắng, mà điện thoại của bạn lại không mở, chúng tôi còn tưởng bạn xảy ra chuyện gì.” Lại lấy cớ: “Bạn trở về là tốt rồi, mình đi xuống ăn cơm trước.” Để lại không gian riêng cho hai người.

Chu Dạ không biết nói gì: “Nếu em không về thì sao? Chẳng lẽ anh cứ ngồi đợi ở kí túc nữ qua đêm sao?” Hắn cười: “Không phải em đã về rồi sao?” Nói xong, kéo cô ngã xuống giường, cười nói: “Lần đầu tiên anh tới kí túc nữ đấy, hồi còn đi học vẫn cảm thấy nơi này thật bí hiểm, hóa ra đúng thế thạt!” Nói xong, lại sờ loạn.

Chu Dạ thở gấp: “Vệ Khanh, anh lại làm bừa!” Còn tới tận kí túc tìm cô, về sau cô có còn sống nổi nữa hay không, vừa xấu hổ vừa quẫn bách. Vệ Khanh kéo cô ngồi dậy: “Chu Dạ, chúng ta nói chuyện nghiêm túc, đừng thế này nữa được không?” Cô đẩy hắn: “Đi ra ngoài nói, đi ra ngoài nói, có chuyện gì thì đi ra ngoài.” Cô sợ hắn rồi, lần sau không dám trốn nữa. Sợ người khác nhìn thấy, cố ý dẫn hắn đi cầu thang bộ xuống.

Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, hôm nay mẹ gọi điện mấy lần bảo chúng ta nhất định phải về ăn cơm, anh chờ em về mãi. Hiện giờ, tuy đã muộn một chút, nhưng vẫn còn kịp. Em vẫn không muốn cùng anh về sao?” Cô thấy hắn không giống nói đùa. “Thật sự mẹ gọi chúng ta về nhà ăn cơm sao?” Hắn không nói gì, hóa ra là cô vẫn nghĩ hắn lừa cô, kéo cô đi.

Ngay cả nhà hắn, cô cũng không chịu tới, làm sao hắn không cuống cho được. Vì thế hạ quyết tâm, bất kể thế nào, tối nay cũng phải nói chuyện cho rõ ràng.

Ở trên xe, lại nhận được điện thoại của Vệ mẫu, hắn vội nói: “Bọn con đang trên đường, bị tắc đường mà, lát nữa về tới thôi.” Cô rầu rĩ: “Vệ Khanh, không phải em cố ý muốn giận dỗi với anh, em thật sự bực mình. Tiết Tư cho em nhìn những bức ảnh chụp trước kia của anh với bạn gái, em bị chọc tức. Em đi cùng anh về nhà là vì cha mẹ, anh đừng tưởng em đã tha thứ cho anh.”

Vệ Khanh mới biết Tiết Tư gây chuyện, căm giận mắng: “Người phụ nữ này, tâm lý trả thù vẫn nặng như vậy, không có chuyện xấu nào là không làm!” Cô ép hỏi: ‘Thành thật đi, rốt cuộc ngày xưa anh đã làm gì cô ấy?” Để cho người ta ghi hận tới bây giờ, liên lụy tới cô cũng chẳng hay ho gì. Vệ Khanh giơ hai tay lên, làm ra vẻ đầu hàng: “Vợ ơi, anh chưa làm gì cả, ngay cả tay của cô ấy anh còn chưa chạm qua, nào dám làm gì cô ấy chứ!”

Chu Dạ vội kêu lên: “Anh làm gì vậy? Lái xe cẩn thận!” Lại nghi ngờ hỏi: “Thật sự ngay cả tay cũng chưa chạm vào sao?” Cô không thể tin nổi. Vệ Khanh dừng một lát, xấu hổ nói: “Tay thì có chạm qua, nhưng thực sự chưa làm gì cả. Quan trọng là anh không muốn ở cùng cô ấy, cô ấy không cam lòng, nổi giận ầm ầm, rồi lại vì tính tự cao của phụ nữ, nhất thời giận quá không kìm được, bỏ ra nước ngoài.” Nói qua nói lại vẫn mắng hắn bội tình bạc nghĩa.

Cô vẫn lắc đầu: “Em không tin.” Vệ Khanh la oai oái: “Vợ à, đại nhân à, tất cả chuyện thảm thiết năm đó của anh cũng bị em ép cung mà nói ra hết, em còn muốn tra tấn vi phu tới mức nào mới hả giận?” Cô xoa xoa cằm nhìn hắn, cười lạnh: “Thật sự không làm gì người ta sao?” Với bản tính sắc lang của hắn, đánh chết cô cũng không tin.

Thiếu chút nữa Vệ Khanh uất ức đâm đầu vào vô lăng tự vẫn, trong lòng thầm kêu bị báo ứng, nghiến răng nghiến lợi: “Với võ công của cô ấy, em cảm thấy anh sẽ chiếm được tiện nghi sao?” Ngay cả vết sẹo trong lòng cũng bị vạch trần, năm đó hắn bị Tiết Tư dứt khoát quật ngã, mặt mũi mất hết, chưa bao giờ nói với ai chuyện đó… hôm nay xem như cả đời anh minh, đã bị hủy hoại trong chốc lát.

Chu Dạ nhíu mày gạt tóc trên trán, cười như không nhìn hắn, thảo nào, hóa ra đã bị nếm đòn dưới tay người ta, đáng đời… nghiêm mặt nói: “Dù sao việc này em cũng không để cho anh yên đâu! Về tới nhà, em sẽ mách cha mẹ.” Vệ Khanh hối hận, lẽ ra trong giai đoạn mẫn cảm này không nên đưa cô về nhà. Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh bị cả nhà ném bom thế nào rồi.

Tới Vệ gia, không ngờ Vệ An cũng về, nhưng không có Trần Lệ Vân ở đó. Chu Dạ ngọt ngào gọi anh là anh hai, lại hỏi sao chị dâu không về, có phải đi ra ngoài làm nhiệm vụ hay không. Vệ An nói: “Cô ấy đang ở Bắc Kinh, nhưng đi ăn cơm với bạn bè. Cô ấy có một người bạn thân, vừa mới từ nước ngoài trở về.” Gần đây anh rất chú ý tới hành tung của vợ. Chu Dạ lại không tưởng tượng Trần Lệ Vân nghiêm túc như thế lại đi dạo phố ăn cơm với bạn bè.

Cơm nước xong, Vệ mẫu nói: “Thi Thi, lâu lắm rồi con không về nhà ăn cơm, mẹ còn tưởng con và Vệ Khanh cãi nhau.” Không ai hiểu con bằng mẹ, dựa vào hành vi cử chỉ của Vệ Khanh hai ngày nay, Vệ mẫu cũng nhìn ra manh mối. Chu Dạ nhìn Vệ Khanh cứng người trong nháy mắt, làm nũng nói: “Mẹ, Vệ Khanh anh ấy lại bắt nạt con!” Vệ mẫu liền nói: “Nó bắt nạt con thế nào? Mẹ đứng ra làm chủ cho con, còn có cha, anh hai, mọi người đều nghe đây.”

Vệ Khanh ai oán nhìn Chu Dạ, cô không thèm để ý tới hắn, nói: “Anh ấy suốt ngày gọi con đi tham dự tiệc tùng, không phải con không muốn đi, nhưng con còn phải vẽ, còn muốn dạy học sinh…” Vệ mẫu liền nói: “Vệ Khanh, Thi Thi vẫn là sinh viên, việc học phải ưu tiên hàng đầu, việc này chờ con bé tốt nghiệp rồi nói sau.” Rốt cuộc thì Vệ Khanh cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, gật đầu chấp nhận.

Vệ mẫu lại hỏi: “Chỉ có thế thôi sao? Nó có làm chuyện xấu gì không? Con cứ nói với mẹ, chắc chắn mẹ sẽ không tha cho nó.” Tuy Vệ mẫu không nói ra, nhưng trong lòng lại hiểu rất rõ. Chu Dạ lắc đầu: “Tạm thời chưa có, về sau nếu có, con sẽ nói cho mẹ biết.” Vệ Khanh thấy hôm nay giống như mở cuộc họp phê bình hắn, hơi tủi thân, bất mãn nói: “Mẹ, mẹ không thấy Chu Dạ giám sát con chặt chẽ như vậy, dù con có muốn làm chuyện xấu, thì cũng là có tâm mà không có lực nha.” Vệ lão đại tướng vỗ bàn một cái: “Con ở bên ngoài gây chuyện còn chưa đủ nhiều hay sao?” Vệ Khanh biết điều im miệng.

Trần Lệ Vân đi chơi về, hiển nhiên là hôm nay cô ăn mặc rất đẹp, Chu Dạ khen ngợi: “Chị dâu, áo khoác của chị đẹp quá.” Cô ngượng ngùng, giải thích: “Đây là Tiết Tư cố ý mua cho chị, cũng không thể phụ ý tốt của cô ấy.” Nói xong, đi lên lầu thay quần áo.

Chu Dạ vừa nghe liền biến sắc, lúc này mới nhớ ra, Trần Lệ Vân và Tiết Tư đều xuất thân từ quân ngũ, đương nhiên quan hệ rất tốt. Không ngờ quan hệ giữa Tiết Tư và Vệ gia lại thân thiết như vậy, ngay cả Vệ lão đại tướng cũng hỏi: “Con bé Tiết Tư về nước khi nào?” Trần Lệ Vân nói: “Cô ấy về được một thời gian rồi ạ, lần này trở về kết hôn. Cho nên rủ con đi dạo phố, con cũng không tiện từ chối.”

Những lời này giống như một quả bom nặng trong đầu Chu Dạ, người phụ nữ kia trở về không phải vì đi tìm Vệ Khanh mà là để kết hôn sao? Đáng ghét, chuẩn bị kết hôn còn tới tìm cô quấy rối, ăn no rỗi việc có phải không? Đúng là quá vớ vẩn, cô lại bị Tiết Tư đùa giỡn…

Trên đường về, Chu Dạ căm giận bất bình hỏi Vệ Khanh: “Anh nói xem Tiết Tư có bị vấn đề gì về tâm lý hay không? Em không hiểu, tại sao cô ấy sắp kết hôn còn không ưa em như vậy?” Vệ Khanh đối với Tiết Tư luôn kính nhi viễn chi [31], luôn sợ cô, liền lắc đầu nói: “Anh làm sao hiểu được lòng dạ phụ nữ.”

Lòng dạ phụ nữ giống như mò kim đáy bể. Suy nghĩ của bọn họ luôn biến đổi thất thường, không thể đoán ra được.

Chu Dạ cảm thấy nên có một lần nói chuyện thẳng thắn với Tiết Tư, cô ta không thể gây chuyện rồi vỗ mông bỏ của chạy lấy người như vậy! Chu Dạ vẫn thấy tức giận. Sở dĩ cô giận dỗi mấy ngày trời như vậy, đều là do cô ta đứng một bên gây sóng gió. Kết quả thì sao chứ, cái gì cũng không phải!

Lại nói Tiết Tư, cũng rất thoải mái, hai người hẹn gặp ở một quán cà phê. Trời hơi lạnh, giữa không trung lác đác những bông tuyết nhỏ, mới bốn giờ chiều, sắc trời đã hơi tối. Ở trước cửa đặt một cây thông lớn, những bóng đèn tỏa ánh sáng lấp lánh, nơi nơi tràn ngập không khí lễ hội. Chu Dạ quàng khăn lông, đẩy cửa tiến vào.

Tiết Tư nhìn những bông tuyết trắng tung bay ngoài cửa sổ, gương mặt trầm tĩnh, vẻ mặt giống như đang suy tư. Nhìn thấy Chu Dạ, mỉm cười nói: “Tôi cũng hi vọng trên mặt tôi cũng có thể ửng hồng mê người như vậy!” Chu Dạ xoa xoa mặt, tức giận nói: “Trời lạnh. Trên đường lại kẹt xe, tôi đi bộ tới, gió lớn.” Nói xong, xoa xoa tay, mấy đầu ngón tay đều sắp đông cứng, cô ta còn hâm mộ gì chứ?

Tiết Tư mỉm cười: “Chu Dạ, lúc tôi quen Vệ Khanh cũng tầm tuổi em bây giờ. Lúc đó tôi còn trẻ, không có kinh nghiệm, cứ đâm đầu lao vào. Nhưng Vệ Khanh là một hoa hoa công tử, ở đâu cũng lưu tình. Nhiều năm trôi qua, tôi muốn ở bên anh ấy một chỗ, mặc dù anh ấy cũng thích tội, nhưng cũng chỉ thích mà thôi, rồi nói chia tay. Tôi vẫn còn thích anh ấy, vì thế không chịu, ầm ĩ khiến cha mẹ chị, và cha mẹ Vệ Khanh đều biết. Lúc đó, ngay cả trường quân đội tôi cũng không học, vì thế xuất ngoại. Nói thẳng ra là vì đau lòng mà đi xa quê hương.”

Chu Dạ nhìn cô ta, hỏi: “Hiện giờ chị có còn thích anh ấy không?” Tiết Tư nhíu mày: “Có thể có, cũng có thể không, dù sao hiện giờ tôi cũng không đợi anh ấy nữa. Không thể cùng anh ấy vui vẻ hạnh phúc, vì thế muốn phá đám một chút. Nói thật, tôi là một người rất thù dai, châm ngôn của tôi chính là quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.”

Chu Dạ không đồng ý: “Oan có đầu, nợ có chủ, Vệ Khanh không cần chị, sao chị lại tìm tới tôi chứ? Chị từng này tuổi đầu rồi, sao không chịu nói lý vậy?” Tiết Tư cười cười: “Chẳng vì sao cả, chỉ ghen tị, ghen tị Vệ Khanh lại đối xử với em quá tốt. Anh ta còn cố ý chạy tới tìm tôi, nói tôi đừng có làm phiền em, nói là yêu em thật lòng, cảm động lòng người nha, làm tôi nghe, suýt nữa thì than thở khóc lóc. Em nghĩ mà xem, trước mặt bạn gái cũ mà nói như vậy, có khác gì đổ thêm đầu vào lửa?”

Chu Dạ suýt nữa ngất xỉu, cô ta già mồm át lẽ phải như vậy, trắng đen không phân rõ. Thức thời chuyển đề tài: “Nghe nói chị sắp kết hôn, chúc mừng nha.” Cô ta không lộ ra biểu hiện ngượng ngùng của cô dâu mới, mà thản nhiên nói: “Tới một độ tuổi nhất định, người ta ai cũng phải kết hôn. Em yên tâm, lần này tôi đặc biệt trở về để kết hôn, sau này có thể không quay về nữa.” Giọng nói bình tĩnh, giống như thực hiện nghĩa vụ vậy. Cô tìm một bạn trai người Anh, tuy không phải vương tôn công tử gì, nhưng rất hài hước, chăm sóc cô chu đáo, theo lý thuyết mà nói, như thế là đủ rồi. Ở đời, chẳng có gì là hoàn mỹ cả.

Chu Dạ nhìn cô, không biết nói gì mới tốt, vì thế hỏi: “Nghe nói trước kia chị từng học trong trường quân đội, giống chị dậu sao?” Sợ cô không hiểu, giải thích: “Chị dâu của Vệ Khanh ấy.” Cô cười cười: “Tôi làm sao dám cho với chị ấy, tôi cũng không dám nói tôi từng học qua trường quân đội, trước kia đánh nhau làm loạn, gây chuyện thị phi, hiện giờ huấn luyện viên nhìn thấy tôi vẫn đau đầu khoogn thôi.” Chu Dạ âm thầm gật đầu, cô nhìn thấy cô ta cũng thấy đau đầu.

Bỗng nhiên Tiết Tư thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Chu Dạ, trong số bạn gái của Vệ Khanh, em là người tốt nhất, ít nhất là thẳng thắn rõ ràng, không xấu tính, rất quang minh chính đại, tôi muốn ghét em, cũng không có lý do gì để mà ghét. Vệ Khanh nói với tôi, gặp em, khiến cho anh ấy cảm thấy vui vẻ. Lúc đầu tôi còn cười chế nhạo, nhưng hiện giờ đã hiểu, nhìn em, đúng là cảm nhận cuộc sống cũng không đến nỗi tệ.”

Chu Dạ hỏi: “Sao chị lại cảm thấy cuộc sống buồn chán nhỉ?  Tôi cảm thấy cuộc sống rất vui vẻ, có thể ăn, có thể ngủ, có thể làm việc, những chuyện vụn vặt gây đau đầu thì rất nhiều, nhưng những chuyện to tát thì rất ít.” Hơn nữa, còn có người trong lòng, như vậy còn chưa đủ hay sao?

Tốt nhất, nên tự thỏa mãn với những gì mình có.

Tiết Tư cười: “Đó chính là điểm tốt của tuổi trẻ, dù trời có sập xuống, thì dùng làm chăn đắp, chuyện lớn thành chuyện nhỏ, có rất nhiều tinh lực để chống chọi lại. Tôi thì không được  như vậy, tâm tư đã mệt mỏi, cần phải tìm một bến cảng yên ổn dừng chân, cũng không dám nói chắc rằng mình có thích hay không.” Vẻ mặt lạnh lẽo.

Chu Dạ nói: “Nhưng lâu dần, chị sẽ cảm thấy thích, chỉ cần chị cam lòng yêu người ta. Thái độ quyết định tất cả, không phải sao?” Tiết Tư nhíu mày: “Chu Dạ, em còn ít tuổi, mà lại nói rất nhiều đạo lý, rất ý nghĩa nha. Em cũng giáo dục Vệ Khanh như vậy sao? Dễ dàng dạy dỗ anh ta như vậy?”

Chu Dạ vừa bực vừa buồn cười, cười nhạt: “Ai bảo tôi làm cô giáo cơ chứ, đó gọi là chồng không dạy nghiêm, vợ cũng sẽ như vậy. Không phải chị cũng sắp kết hôn rồi sao? Đàn ông nên uốn nắn từng chút một, nước chảy đá mòn, kiên trì bền bỉ, trên đời chẳng có việc gì là không làm được cả!”

Tiết Tư vỗ tay cười to: “Chu Dạ ơi là Chu Dạ, tôi phát hiện ra em không hề đơn giản nha. Vệ Khanh lọt vào tay em, đúng là không phải ngẫu nhiên.” Tới lúc này, không khí mới chính thức hòa hợp hơn.

Điện thoại Chu Dạ vang lên, là Vệ Khanh tới đón cô. Tiết Tư quay đầu, thấy bên ngoài cửa, cạnh cây thông Noel, có một người đàn ông đứng đó, mặc áo khoác sẫm màu, anh tuấn trầm ổn, không quan tâm tới ánh nhìn chăm chú của những cô gái khác, chỉ không kiên nhẫn nhìn điện thoại trong tay, thỉnh thoảng ngẩng đẩu ngó nghiêng xung quanh. Khi còn trẻ đau khổ thầm mến người kia, nay người đó lại vì một cô bé mà nóng ruột nóng gan, giờ mới có mấy giờ mà anh ta đã lo lắng như vậy? Ngạo nghễ liếc mắt nhìn Chu Dạ một cái, vẫn còn đang mặc áo khoác, còn sợ cô bắt nạt cô ta hay sao?

Nhìn Chu Dạ chuẩn bị rời đi, đột nhiên cô nói: “Thật hâm mộ số mệnh em.” Hâm mộ cô ấy có được người đàn ông mà mình không thể có. Chu Dạ nhìn vào trong mắt cô, thấy ánh lên tia bi thương cô đơn, thản nhiên cười, vui vẻ nói: “Có biết vì sao số mệnh tôi lại tốt như vậy không?” Tiết Tư nhíu mày: “A.. có thể nói bí quyết của em hay không?”

Chu Dạ thật lòng nói: “Chính là luôn luôn vui vẻ, số mệnh sẽ không tệ.” Lại nói tiếp: “Cho nên, chị phải thường xuyên cười mới được.” Tiết Tư nhìn Chu Dạ phóng khoáng rời đi, đột nhiên nở nụ cười.

Luôn luôn vui vẻ, số mệnh sẽ không tệ. Nói đúng lắm.

Vệ Khanh thấy Chu Dạ đi ra, vội đi tới đón, thấy tâm tình cô không tệ, vì thế đùa giỡn: “Anh cứ nghĩ em sẽ mặt mũi bầm dập đi ra.” Cô hừ một tiếng: “Em cũng không phải đi đánh nhau, dùng lễ nghĩa đối với người ta, tự nhiên người ta cũng sẽ đáp lễ lại. Thượng binh phạt mưu [32], không cần đánh mà khuất phục được kẻ thù, đó mới là đạo lý hàng đầu.” Vệ Khanh cười không nổi: “Nếu hai quân giao chiến, đánh giáp lá cà, xin hỏi tình hình chiến đấu thế nào?” Tình địch gặp mặt, đỏ mắt nhìn nhau, nhất là phụ nữ, không kém gì một cuộc chiến tranh đầy khói thuốc súng.

Chu Dạ bĩu môi: “Hóa thù thành bạn.” Vệ Khanh sửng sốt: “Thật hay đùa?” Bất ngờ nha! Chu Dạ không kiên nhẫn, đáp: “Lừa anh làm gì? Ai vô dụng như anh, chuyên làm trò bậy bạ, không trong sạch.” Vệ Khanh không để ý tới giọng điệu châm chọc của cô, khen ngợi: “Ai nha… Chu Dạ, nhìn không ra đấy, em lại tiến bộ nhiều như vậy.” Ngay cả một cô gái như Tiết Tư cũng có thể hàng phục.

Chu Dạ nói mĩa: “Em tiến bộ như vậy không phải do anh sao? Anh nói xem anh còn có bao nhiều người như Tiết Tư, mang tới luôn đi!” Vệ Khanh vội ôm lấy cô, vừa ôm vừa hôn: “Chu Dạ, chuyện này xong rồi, biết chưa? Đây là chuyện tám trăm năm trước, nói đi nói lại làm gì?” Cô hừ mạnh một tiếng, không thèm nhắc lại.

Không phải cô không để ý, nhưng thích một người, không chỉ có ý nghĩ độc chiếm, mà còn phải khoan dung. Khoan dung với quá khứ của hắn, hưởng thụ con người hiện tại của hắn, chờ mong tương lai của hắn. Chu Dạ trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nói: “Nếu anh muốn yêu em, thì phải yêu luôn con người em mới được.” Cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cô thích Vệ Khanh, là toàn bộ con người hắn.

Trải qua cơn náo loạn, cũng không phải không có ích lợi, hành vi cử chỉ của Vệ Khanh đã nghiêm chỉnh hơn nhiều, Chu Dạ không cần phải đi theo hắn khắp nơi xã giao, coi như trong họa có phúc.

Đêm Noel, hai người ra ngoài ăn tối. Vệ Khanh đưa cô tới một nhà hàng ăn cơm tây chúc mừng giáng sinh, hoa tươi rượu ngon, âm nhạc êm đềm, đồ ăn bắt mắt, không khí vô cùng lãng mạn. Mười hai giờ đêm, pháo hoa bắn đầy trời, đèn đuốc rực rỡ, ánh sáng như sao băng. Chu Dạ vẫn còn trẻ, khung cảnh như vậy, cảm thấy rất hấp dẫn, có chút lâng lâng.

Vệ Khanh ôm cô trong ngực, nhân cơ hội nói: “Chu Dạ, tối nay chúng ta về nhà đi.” Cô vẫn chưa kịp phản ứng, gật đầu. Vệ Khanh thấy rốt cuộc cô cũng đồng ý, vô cùng hưng phấn, trên đường về không ngừng hôn cô, động tác vồn vã. Cô cũng không muốn phá hỏng không khí, cũng mặc kệ hắn vừa hôn vừa sờ loạn, tới lúc cảm giác được hắn có phản ứng, do dự, cũng không muốn, nhớ ra một chuyện hỏi: “Trước khi Tiết Tư đi, nhắc em hỏi anh, vết thương trên vai trái của anh lành chưa?” Nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Cô ấy nói vậy là có ý gì? Biểu hiện rất kỳ lạ.”

Vệ Khanh vừa nghe, lại nhớ tới mối nhục năm đó, xấu hổ giận dữ không chịu nổi, dục hỏa tự nhiên tan biến, nổi giận đùng đùng nói: “Chu Dạ, cô ta ăn nói hàm hồ điên loạn, em còn tưởng thật mà đi hỏi anh mấy chuyện bà tám ấy làm gì? Cô ta có thể có ý gì chứ? Châm ngòi ly gian, không từ thủ đoạn lừa gạt, không phải em chưa từng trải qua. Cô ta đi tìm em khi nào? Từ nay về sau đừng có qua lại với cô ta. Em mà không chịu học hành cẩn thận, xem anh dạy dỗ em thế nào.”

Chu Dạ hoảng sợ, vội nói: “Vệ Khanh, anh làm sao vậy? Chỉ là đùa thôi mà, sao anh lại phát hỏa lớn như vậy chứ?” Chẳng qua cô chỉ chuyển lời, sao lại liên quan tới việc học hành của cô, hai chuyện hoàn toàn khác nhau cơ mà! Thấy hắn mím môi không nói gì, cảm thấy tủi thân, tức giận nói: “Vệ Khanh, chỉ vì một câu của Tiết Tư mà anh nổi giận với em sao? Ngày lễ mà thái độ của anh như vậy hả?” Đập đập cửa xe: “Dừng xe, dừng xe, em muốn xuống xe.”

Vệ Khanh hận nghiến răng nghiến lợi, hắn có thể tưởng tượng vẻ mặt đắc ý của kẻ tiểu nhân Tiết Tư kia. Hắn hao tổn tâm cơ, vất vả lắm mới khiến Chu Dạ gật đầu, chỉ vì một câu của cô ta, lại giống như bị tạt gáo nước nóng. Thảo nào người xưa từng nói, thà rằng đắc tội với tiểu nhân, cũng không thể đắc tội với phụ nữ, giờ hắn mới hiểu được.

Chỉ vì thế mà mấy ngày liền Chu Dạ không thèm để ý tới hắn, hắn cũng không còn cách nào khác, dưới sự ép cung của Chu Dạ, không thể không đem vụ bị quật ngã nói ra, tự tôn của đàn ông bị đả kích nghiêm trọng. Chu Dạ nghe xong, vỗ tay cười to: “A di đà phật, bị báo ứng là đúng.” Ai bảo trước kia hắn làm nhiều việc xấu như vậy!

Đúng là ác giả ác báo, không phải là không báo, mà là chưa tới lúc.

Vệ sau, Vệ Khanh còn chịu khổ dài dài.

[31]: kính trọng mà phải xa ra, không nên gần gũi

[32]: biện pháp quân sự tốt nhất là dùng mưu lược phá địch


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: