truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có lẽ là yêu – Chương 37-38 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(Có lẽ là yêu) Chương 37: Cãi nhau

Edit: Ishtar

Vệ Khanh về nhà, lúc đi ngang qua trung đình, nhìn thấy dưới giàn nho trùng điệp, dường như có người. Đi qua nhìn thấy, lắp bắp kinh hãi: “Anh, sao anh lại về?” Vệ An làm việc bận rộn, trăm ngàn công việc, một năm chẳng mấy khi thấy về nhà, thảo nào khiến Vệ Khanh kinh ngạc.

 Vệ An cầm chén rượu trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ, dưới đất đặt một bình rượu lớn vừa mới mở nút, xung quanh đều nồng đậm hương rượu. Vệ An ngẩng đầu nhìn Vệ Khanh, thản nhiên nói: “Trăng đêm nay đẹp như vậy, uống rượu ngắm trăng.” Mười lăm âm, đúng là đêm trăng tròng, ánh trăng sáng ngời như ban ngày, không vướng bụi trần. Chẳng mấy khi ở Bắc Kinh có vẻ đẹp ban đêm như vậy, nguyệt minh tinh hi, ô thước nam phi [19]. Một vòng trăng tròn treo lơ lửng giữa trời cao, đêm lạnh như nước, gió lạnh len qua từng lớp áo.

Một đêm như vậy, nhất định có người thở dài.

Vệ An ở trong giới chính trị, trước nay vui buồn đều không để lộ ra, trấn tĩnh ung dung, chuyện lớn tới đâu cũng đều có cách giải quyết, rất ít khi xử trí theo cảm tính. Nhưng đêm nay anh không chỉ ngắm trăng gặm nhấm nỗi đau, mà còn nhỏ giọng ngâm: “Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà. Thí như triêu lộ, khứ nhật khổ đa. Khái đương dĩ khảng, u tư nan vong. Hà dĩ giải ưu, duy hữu đỗ khang!” [20]. Dường như trong lòng có rất nhiều chuyện buồn bực, khó có thể giải sầu. Áp lực bao lâu, nhưng lại không biết làm thế nào để giải tỏa.

Vệ Khanh ngồi xuống bên cạnh anh, vỗ nhẹ vai anh hỏi: “Anh, anh làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?” Đêm nay anh rất lạ. Vệ An thở dài: “Tự nhiên nhớ tới chuyện trước kia, có chút hoài niệm.” Vỗ vai hắn, nói: “Hai anh em mình mỗi ngày đều bận rộn, uống rượu không ít, nhưng chúng ta, đã lâu lắm rồi chưa từng ngồi với nhau.”

Vệ Khanh cười: “Đúng, cái thời mà anh em mình ngồi dưới giàn nho làm bài tập, đã là chuyện của hai mươi năm về trước.” Những chuyện trước đâu, tiếp tục nhớ tới, vẫn còn nhớ rõ mồn một. Nhưng chỉ chớp mắt, người đã tới tuổi trung niên, thời gian như nước chảy vô tình, qua mau.

Vệ An hơn hắn tám tuổi, luôn yêu thương cậu em trai này, làm việc gì cũng giúp hắn, tình cảm hai anh em rất tốt. Phần lớn vì có anh trai quan tâm, nên mới dám giương nanh múa vuốt ở Bắc Kinh. Vì thế, nhấc chén lên, hào khí nói: “Hôm nay chúng ta không say không về.”

Vệ An giơ chén mỉm cười nói: “Chén đầu tiên, chúc mừng chú tình trường đắc ý, sớm thành một gia đình. Anh rất hâm mộ chú.” Vệ Khanh nhớ tới Chu Dạ, giờ phút này, bỗng cảm thấy nhớ da diết, đâu đó trong lòng, có cảm giác mềm mại không thể nào giải thích được, chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào cũng thấy đau. Hắn nghe ra trong giọng nói của Vệ An tịch mịch cô đơn, vẫn hỏi ra: “Anh, anh đưa chị đi ra sân bay, trên đường không xảy ra chuyện gì chứ?”

Vệ An day day mắt, lắc đầu, không trả lời. Hai anh em lại uống thêm mấy chén, Vệ Khanh thở dài: “Anh, anh vẫn còn nhớ tới bạn gái trước kia phải không?” Thở dài thật sâu. Hắn biết Vệ An luôn giữ kín tình cảm trong lòng, không dễ dàng cho người khác biết.

Vệ An thở dài: “Lại nói tiếp, hơn mười năm trước, có nhiều chuyện đã quên. Chú nhìn anh xem, đã gần bốn mươi rồi, vẻ mặt mệt mỏi, trên mặt đã có nếp nhắn, cả ngày hối hả ngược xuôi. Chuyện thời trẻ lông bông, sao có thể nhớ rõ.” Tuy nói như vậy, nhưng đêm dài vắng vẻ, nhất định vẫn nhớ tới.

Bởi vì rất cô đơn .

Vệ An cũng xuất thân từ quân đội, chẳng qua sau này lại theo chính trị, là người chính trực, tính tình ngay thẳng, không ở bên ngoài làm chuyện xằng bậy. Cuộc sống hôn nhân lại bất hạnh như thế, anh chỉ có thể dựa vào trí nhớ, nhớ lại một chút ôn nhu trong lòng. Đêm nay, anh chợt hiểu ra, hơn mười năm qua vùi đầu vào việc quốc gia đại sự, đối với vợ anh mà nói, có phải rất không công bằng? Chuyện tình cảm, là lỗi của hai người. Bất đắc dĩ, anh cảm thấy vô lực. Mọi chuyện bế tắc, giống như một cái lưới vô hình bủa vây xung quanh, bảo anh nên làm thế nào? Làm cách nào có thể giải quyết triệt để?

Vệ Khanh cười an ủi: “Anh, anh vẫn còn trẻ, thân giữ chức vụ quan trọng, tiền đồ rộng mở. Với tuổi của anh, chính là thời cơ phát triển tiền đồ, là nhân tài trụ cột của đất nước. Không giống em, chỉ cần có một công ty nho nhỏ, đã cảm thấy thỏa mãn.”

Vệ An cười: “ ‘Vân Mã’ cũng không phải là công ty nho nhỏ, rất nhiều người ở trước mặt anh khen ngợi chú là nhân tài tinh anh của xã hội.” Dừng một chút, còn nói: “Nhưng mà nói thật, điều khiến anh hâm mộ chính là, chú tìm ở đâu ra một cô bạn gái vừa xinh xắn lại thông minh như vậy?” Quan trọng hơn chính là cả hai bên đều yêu thương nhau, thật sự rất khó.

Xã hội càng ngày càng tiến bộ, chuyện tình cảm lại càng ngày càng xa xỉ. Cũng không phải ai cũng có thể may mắn như vậy, ở bước ngoặt cuộc đời, trong lúc vô ý lại gặp được tình yêu truyền thuyết. Nếu không nắm bắt cơ hội, sẽ lặng lẽ trôi đi.

Vệ Khanh có chút đắc ý, cười nói: “Cô gái nhỏ này, còn chưa vào cửa, không biết đã làm em ăn bao nhiêu trái đắng rồi.” Mặc dù giọng điệu bất mãn, nhưng trong lòng lại rất ngọt ngào. Vệ An cười: “Chú cũng phải biết chừng mực! Một cô gái như vậy, dù cô ấy có không thương mình, mình cũng sẽ yêu cô ấy.” Đêm nay, có lẽ Vệ An nhớ rất nhiều chuyện cũ đã qua, cảm khái.

Vệ Khanh do dự một lúc, chần chừ hỏi: “Anh, anh và chị…” hắn nghĩ đêm nay bọn họ nhất định đã xảy ra chuyện gì đó. Vệ An lảo đảo đứng dậy: ‘Không có việc gì, một ngày nữa lại trôi qua. Ngày mai lại là một ngày mới.” Vệ Khanh chạy nhanh tới đỡ anh. Anh xua tay: “Không cần, chút rượu nhỏ ấy làm sao anh ngã được, chẳng qua ngồi lâu nên chân hơi tê một chút. Đêm đã khuya rồi, chú cũng đi ngủ đi.” Nói xong, cầm bình rượu đi về.

Vệ Khanh đứng dậy, dựa vào lan can làm bằng đá, lạnh buốt. Bóng đêm dày đặc, xung quanh không một tiếng động. Nhớ tới Vệ An, lại càng thấy mình may mắn cỡ nào. Giữa biển người mờ mịt, hắn gặp được Chu Dạ, hắn thích cô, mà cô cũng thích hắn, ở tuổi của hắn, cũng không phải chuyện dễ dàng. Hắn biết lúc này giữa bọn họ vẫn còn vô số vấn đề chưa giải quyết, chẳng hạn như tuổi tác, chẳng hạn như sự thông cảm lẫn nhau, chẳng hạn như việc sống chung… nhưng ít nhất hai người đều có tình cảm với nhau. Đó là điều may mắn.

Cảm xúc mênh mang, dường như khó kiềm chế nổi. Giờ phút này, rất muốn nghe giọng Chu Dạ, hắn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cau mày, không kiên nhẫn của cô, giống như đứa trẻ không rành thế sự. Nhưng có đôi khi, cô lại dịu dàng, hiểu biết làm cho người ta đau lòng, thành thục, lý trí vượt qua cả giới hạn tuổi tác. Nhìn đồng hồ, đã quá khuya, có lẽ giờ này cô đang ở trong mộng đẹp. Không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô, nhưng lại không cam lòng, vì thế gửi một tin nhắn tới.

Nửa đêm Chu Dạ dậy đi toilet, nghe thấy điện thoại vang, là tin nhắn Vệ Khanh gửi tới: “Nhớ em.” Nhìn giờ, đã một giờ hơn, cô nhíu mày, hắn vẫn còn chưa ngủ sao? Nửa đêm rồi còn nhắn tin buồn nôn như vậy, không biết trong đầu lại nghĩ cái gì. Nhưng vẫn lẩm bẩm trong lòng: “Hôn một cái, ngủ đi…” chui vào trong chăn tiếp tục ngủ. Nhưng khóe miệng mang theo ý cười, một đêm mộng đẹp.

Sáng sớm Vệ Khanh tỉnh dậy, Vệ An đã sắp bước lên chuyên cơ chuẩn bị ra nước ngoài, anh đã khôi phục lý trí trấn tĩnh, không làm mất hình ảnh trước công chúng. Vệ mẫu ngồi bên bàn ăn, nói: “Con à, bao giờ con tính kết hôn đây?” Suýt nữa Vệ Khanh bị sặc, chuyện này cũng quá nhanh đi, hôm qua Chu Dạ mới tới nhà chơi thôi. Liền nói: “Chuyện này… có lẽ phải chờ một thời gian nữa ạ.”

Vệ mẫu buông đũa: “Chờ cái gì chứ? Không phải Thi Thi đã tốt nghiệp đại học rồi sao? Con cũng không còn ít tuổi, đây là thời điểm thích hợp nhất, còn không mau làm? Con nhìn mẹ và cha đấy, vì chuyện hôn sự của con đều đã bạc trắng tóc.” Lời của cha mẹ, nặng như núi Thái Sơn.

Hắn bất đắc dĩ nhìn mẹ: “Chuyện kia từ từ rồi sẽ đến mà mẹ.” Dục tốc bất đạt[21], đối với Chu Dạ, cần phải kiên nhẫn. Nếu làm không thỏa đáng, không khéo chữa lợn lành thành lợn què, cô sẽ lại tránh né. Vệ lão đại tướng ngồi ở sofa đọc báo, bỗng nhiên nói: “Vừa đọc báo, nói không ít sinh viên một tay cầm bằng tốt nghiệp, một tay cầm giấy kết hôn, đám trẻ bây giờ, phong nhã hào hòa, so với chúng ta ngày xưa phóng khoáng hơn nhiều.” Nói rõ ràng như vậy, xem ra Vệ lão đại tướng cũng có chút nôn nóng.

Mẹ hắn không khách khí nói: “Con đấy, con cho là mình mới có hai mươi tuổi thôi sao, việc gì cũng không vội không vội. Thi Thi xinh đẹp như vậy, lại dịu dàng, ở trong trường không lẽ không có ai thích sao? Con không nhanh tay lên một chút! Lề mề cái gì, có còn là đàn ông hay không?” Đúng là con trai không vội, bà mẹ đã cuống quýt.

Vệ Khanh không biết nói gì, mãi mới nói: “Mẹ, gấp cũng vô dụng, tuy rằng con dâu mẹ đã tốt nghiệp đại học, nhưng cũng chỉ mới mười chín tuổi, cho dù muốn kết hôn, cũng vẫn phải chờ.”

Vệ mẫu lắp bắp kinh hãi: “Thi Thi còn nhỏ tuổi như vậy sao?” Chương trình học ở Bắc Kinh tương đối chậm hơn so với phía nam, nói thế nào đi nữa, tốt nghiệp đại học cũng đã hai mươi hai, hai mươi ba tuổi rồi. Chỉ có Chu Dạ, dường như không kịp học bài xong, đã vượt cấp nhảy vọt.

Vệ mẫu vội nói: “Con à, Thu Thu nhỏ tuổi như vậy, bình thường hai đứa ở chung có tốt không?” Chênh lệch tuổi như vậy, Vệ mẫu lại bắt đầu lo lắng, chỉ sợ lại thành bi kịch gia đình. Vệ Khanh tức giận nói: “Con dâu mẹ rất chín chắn, chờ vài năm nữa cô ấy lớn lên rồi tính. Mẹ, không phải mẹ thấy cô ấy mới mười chín tuổi là không thể tiếp tục đấy chứ?”

Vệ lão đại tướng ở bên cạnh nói: “Đứa nhỏ Chu Dạ này, tính tình chín chắn, không giống mười chín tuổi.” Ông nghĩ tới Chu Dạ còn nhỏ đã mất mẹ, gia cảnh bình thường, chắc chắn trải qua không ít gian khổ, độc lập tự chủ, suy nghĩ so với bạn bè cùng lứa cũng chín chắn hơn nhiều. Vả lại, tối hôm qua, Chu Dạ biểu hiện rất tốt, săn sóc hiếu thuận, khéo léo, bởi vậy, vấn đề tuổi tác không làm Vệ lão đại tướng lo lắng.

Vệ mẫu cũng không biết phải nói gì, thở dài: “Đứa nhỏ này cũng đã tốt nghiệp đại học, sao lại nhỏ như vậy chứ?” Sau đó còn nói: “Nhưng nhìn thông minh như vậy, không phải ai cũng mới mười chín tuổi đã tốt nghiệp đại học đâu!” Trong giọng thầm oán có chút đắc ý, giống như con mình vậy.

Vệ Khanh vặn thắt lưng: “Cho nên con mới nói, chuyện kết hôn cứ chờ một thời gian nữa đã.” Hắn mới ba mươi tuổi thôi, cũng không phải quá muộn, còn đầy người hơn ba mươi tuổi vẫn còn đang tranh đấu vì sự nghiệp kia kìa.

Vệ mẫu lại không nghĩ như vậy: “Con nhìn nhà khác xem, chỉ hơn con hai tuổi, thế mà con cái đã chuẩn bị đi nhà trẻ, sao con còn giữ cái dáng vẻ nhàn nhã như vậy chứ, sao không chịu thay đổi chút nào? Nếu Thi Thi chưa tới tuổi kết hôn, vậy thì hai đứa cứ đính hôn trước đi. Con đó, trước kia không ngoan ngoãn, hai bên phải nói chuyện rõ ràng, tránh cho kẻ khác xen vào giữa. Thi Thi là một cô gái tốt, con phải nhanh lên.”

Đối với chuyện đính hôn, Vệ Khanh cũng không chối bỏ, thực ra, hắn cũng muốn kết hôn sớm một chút… Chu Dạ ý chí kiên định, kiên quyết không cho hắn thực hiện ý đồ đen tối, hắn nhịn sắp tới cực hạn rồi. Người này, lúc nào cũng tràn ngập suy nghĩ xấu xa. Vì thế gật đầu đồng ý: “Vâng, con sẽ cùng Chu Dạ bàn bạc.” Hắn chỉ lo việc này không dễ dàng bàn bạc như vậy, thật sự không được, có lẽ phải dùng một chút mưu kế.

Quả nhiên không ngoài dự đoán. Khi hắn nói: “Chu Dạ, cha mẹ hỏi chúng ta khi nào kết hôn, biết em chưa tới tuổi kết hôn, vì thế hi vọng chúng ta đính hôn trước. Em thấy thế nào?” Chu Dạ “choang” một cái, làm vỡ cãi đĩa, bắn tung tóe. Cô cũng không dọn dẹp, sợ hãi qua đi, lắc đầu: “Em còn muốn học tiếp.” Đã có dự cảm, sớm hay muộn cũng đến, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy! Vừa mới gặp cha mẹ hắn hôm trước, hôm sau đã đính hôn! Cô biết làm sao đây?

Vệ Khanh đứng dậy: “Đừng lộn xộn.” Cầm giấy ăn lau sạch tay cô. Thấy vẻ mặt cô ngốc nghếch, có chút buồn cười, chỉ vào cằm cô nói: “Chỗ này cũng bẩn rồi.” Vì thế, nâng cằm cô lên, triền miên hôn môi, ý làm bậy. Chu Dạ đang hoảng loạn, để mặc hắn chiếm tiện nghi, bỗng nhiên đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh có nghe em nói không đấy?”

Vệ Khanh ha ha vài tiếng, sát gại gần. Tới khi cô véo hắn một cái, hắn mới ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói: “Đồng chí Chu Dạ, tôi cho rằng việc tiếp tục học và việc đính hôn không ảnh hưởng gì đến nhau cả” Chu Dạ bị hắn nói như vậy, á khẩu không nói nên lời, đành phải không phân biệt phải trái, rõ ràng nói: “Em không cần.” Cô không cần còn đang đi học đã đính hôn.

Vệ Khanh đau đầu: “Chu Dạ, đừng loạn nữa. Vì sao không muốn đính hôn. Cha mẹ anh đều đã đồng ý cả rồi.” Chu Dạ lúc nào cũng cái này không cần, cái kia không cần, dáng vẻ được chiều mà kiêu ngạo kia, xem ra hắn đã làm hư cô rồi. Chu Dạ thấy hắn không kiên nhẫn, cũng không vui vẻ, đẩy ghế đứng dậy: “Không cần thì sẽ không muốn.” Cầm lấy túi, xoay người muốn đi.

Đột nhiên Vệ Khanh tức giận, hay tay đặt lên bàn, vẫn không nhúc nhích, ánh mắt lạnh dần, lạnh lùng nói: “Chu Dạ, nếu em rời đi thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.” Thậm chí hắn cũng không quay đầu nhìn cô. Dù sao hắn cũng đã ở trong thương trường lâu ngày, cả ngày tranh đấu, ngươi lừa ta gạt, là một thương nhân thành công, thủ đoạn rất nhiều, Chu Dạ sao có thể là đối thủ của hắn.

Chu Dạ bị giọng nói lạnh lẽo của hắn dọa dẫm, dừng bước, quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy Vệ Khanh lạnh lùng âm trầm như vậy, hoàn toàn xa lạ, dường như trở thành một người hoàn toàn khác. Cứ đứng ở nơi đó, không biết phải làm sao, vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi. Giương mắt vụng trộm nhìn hắn, gương mặt vẫn không thay đổi, giống như cô vừa gây ra một tội ác tày trời, không thể tha thứ. Bỗng nhiên cảm thấy tủi thân, mũi tê tê, lã chã chực khóc, cúi xuống nhìn chằm chằm mũi chân, cũng không dám phát ra âm thanh, mắt đỏ hồng, bộ dáng đáng thương vô cùng.

Hồi lâu không thấy cô có động tĩnh gì, Vệ Khanh chậm rãi xoay người, thấy cô lặng lẽ khóc, khuôn mặt đầy nước mắt. Như thế này thì làm sao có thể nồi giận với cô cơ chứ? Đành phải đầu hàng, ôm cô, nhíu mày nói: “Đã là người lớn rồi, còn khóc cái gì mà khóc? Cũng không sợ xấu hổ sao? Khó nhìn chết đi được.” Chu Dạ cứng người, nức nở nói: “Anh hung dữ với em.” Bả vai run run, càng khóc nhiều hơn.

Vệ Khanh như vậy, khiến cô rất sợ, trong lòng hoảng loạn.

Vệ Khanh nói: “Anh đâu có hung dữ với em, anh chỉ nói chuyện đạo lý với em thôi.” Chu Dạ thở phù phì nói: “Có người nào nói chuyện đạo lý như vậy sao? Em còn tưởng anh muốn đánh em.” Cô có cảm giác như người vừa chết đi sống lại, “oa” một cái khóc thành tiếng, dùng caravat của hắn lau nước mũi. =))

Vệ Khanh bất đắc dĩ nhìn cô, cái caravat đáng thương của hắn, hắn cố ý đặt mua ở nước ngoài, lại bị cô biến thành khăn tay. Vội vàng dỗ: “Được, được rồi, đừng khóc nữa. Anh làm sao có thể đánh em chứ, thương em còn không hết nữa là.” Miệng đầy lời ngon tiếng ngọt. Chu Dạ lau nướng mắt, đầu ngẩng lên: “Vệ Khanh, mặc kệ là bây giờ hay sau này, anh mà dám đánh em một cái, chúng ta một đạo chặt đứt, không liên quan gì tới nhau!”

Vệ Khanh thở dài: “Yên tâm, chồng em là người hoàn toàn bình thường, từ nhỏ lớn lên tới bây giờ, không có khuynh hướng bạo lực.” Xem ra vừa nãy đã dọa cô sợ, cũng phải, dù sao cô cũng mới chỉ mười chín tuổi. Vỗ nhẹ mông cô, cười trêu chọc: “Đây có tính là đánh không?”

Chu Dạ bị hắn chạm vào điểm mẫn cảm, nhảy dựng lên, đỏ mặt tức giận: “Đương nhiên tính, anh mà đánh lần nữa, em bỏ của chạy lấy người.” Vệ Khanh vội ôm cô vào ngực, lại dỗ lại lừa: “Tây Tây, đừng đi… đêm qua anh nhớ em như vậy… sao em lại nhẫn tâm thế chứ…”

Chu Dạ cũng không hiểu vì sao hắn lại gửi tin nhắn kia, dần dần ngừng giãy dụa, khinh thường nói: “Anh nhớ em thế nào? Chắc chắn không phải chuyện tốt!” Giọng có chút nghẹn ngào. Vệ Khanh cười: “Đương nhiên là muốn em…” ánh mắt lướt qua người cô một vòng, nói tiếp. “Không biết có ngủ ngon hay không?” Chu Dạ “phi” một tiếng, đương nhiên không tin.

Vệ Khanh thay cô lau nước mắt, cười trêu: “Động một chút là khóc, chẳng khác trẻ con ba tuổi, chẳng biết xấu hổ!” Cô phản bác: “Anh mới là trẻ con ba tuổi ấy! Em là người lớn!” Cô ghét ai nói cô trẻ con. Hắn cười: “Được, được, em là người lớn, vậy sao còn không chịu đính hôn?”

Cô nhíu mày: “Em vẫn chưa nghĩ tới. Anh xem bạn bè em, làm gì đã có ai đính hôn? Mọi người đều chăm chỉ học hành, vội vàng tìm việc.” Vệ Khanh lắc đầu thở dài, tầm tuổi này của Chu Dạ, vẫn còn đang ngồi học trong ghế nhà trường, chưa quan tâm tới chuyện hôn nhân đại sự, thế mới khiến hắn khó giải quyết. Chu Dạ còn ít tuổi, nhưng lại rất có chủ kiến, chuyện lấy được cô còn rất khó khăn.

Hắn bất mãn nói: “Chu Dạ, em nhìn đồng nghiệp bên cạnh anh, người ta ai cũng có con bồng con bế đi ra ngoài đường. Em cũng phải đứng ở góc độ của anh, lo lắng một chút chứ?” Chu Dạ âm thầm mắng hắn ép buộc, ôm cổ hắn tủm tỉm nói: “Anh vẫn chưa già, còn thanh niên trai tráng lắm, phong nhã hào hoa, trẻ tuổi như vậy, vội gì chứ?” Vệ Khanh cười khổ, còn phải xem là so với ai nữa.

Chu Dạ cọ cọ vào người hắn: “Vệ Khanh, em cũng không nói là không đính hôn, nhưng mà em nghĩ học xong nghiên cứu sinh rồi nói tiếp.” Hắn hừ lạnh: “Em học xong nghiên cứu sinh, có cần chuẩn bị học lên tiến sĩ không?” Chờ cô học xong, hắn đã già khú đế rồi. Cô cợt nhả: “Ai nha, em cũng không chạy thoát được, anh lo lắng gì.” Lại cúi cúi đấm lưng, hầu hạ hắn.

Vệ Khanh nhắm mắt hưởng thụ, vẫn không buông tay: “Chu Dạ, pháp luật không quy định học nghiên cứu sinh thì không thể đính hôn. Vả lại, đính hôn và chuyện em học bài cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nhau, không cần lấy chuyện này làm lý do.” Quan hệ hai người ổn định cũng tốt, gần đây hắn nhìn Vệ An và Trần Lệ Vân cũng có nhiều suy nghĩ, ngẫm lại chính mình cũng nên thành gia lập nghiệp. Cho nên, với chuyện này rất kiên trì.

Chu Dạ ở trên người hắn xoay tới xoay lui, làm nũng nói: “Làm gì có ai như vậy? Bạn em làm gì có ai vừa học bài, vừa có danh hiệu vị hôn thê đâu… anh chờ một chút có được không?” Vệ Khanh bị cô trêu chọc, hô hấp gấp gáp, cô càng ngày càng biết cách đối phó với hắn, căm giận nói: “Chu dạ, em còn tiếp tục lộn xôn, anh cũng mặc kệ!”

Chu Dạ chớp mắt nhìn hắn: “Anh đồng ý rồi?” Hắn hừ lạnh: “Em tự mà đi nói với cha mẹ anh ấy.” Cô hôn nhẹ lên môi hắn, lấy lòng: “Vệ Khanh, em yêu anh nhất.” Chỉ cần hắn không ép cô, cha và mẹ cũng không thể “không trâu bắt chó đi cày” được.

Vệ Khanh nghe mà thở dài một tiếng, đúng là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân!

[19]; [20]:  được trích trong bài Đoản ca hành kỳ của Tào Tháo.

短歌行其一 Đoản ca hành kỳ 1 Bài hát ngắn kỳ 1
對酒當歌, Đối tửu đương ca Trước rượu nên hát
人生幾何: Nhân sinh kỷ hà? Đời người bao lâu?
譬如朝露, Thí như triêu lộ Giống như sương sớm
去日苦多。 Khứ nhật khổ đa Ngày qua khổ đau
慨當以 慷, Khái đương dĩ khảng Nghĩ tới ngậm ngùi
憂思難忘。 Ưu tư nan vong Buồn lo suốt đời
何以解憂: Hà dĩ giải ưu? Lấy gì quên được?
惟有杜康。 Duy hữu đỗ khang Chỉ rượu mà thôi?
青青子衿, Thanh thanh tử khâm Xanh xanh áo ai
悠悠我 心。 Du du ngã tâm Lòng ta bồi hồi
但為君故, Đãn vị quân cố Chỉ vì ai đó
沉吟至今。 Trầm ngâm chí câm Trầm ngâm đến nay
呦呦鹿鳴, Ao ao lộc minh Hươu kêu rao rao 
食野之蘋。 Thực dã chi bình Cùng ăn quả bình
我有嘉賓, Ngã hữu gia tân Ta có khách quý
鼓瑟吹笙。 Cổ cầm suy sinh Gảy đàn thổi sênh
皎皎如月, Minh minh như nguyệt Vằng vặc như trăng
何時可輟? Hà thời khả xuyết? Lấy được lúc nào?
憂從中來, Ưu tùng trung lai Trong lòng lo lắng
不可斷絕。 Bất khả đoạn tuyệt Dứt được làm sao?
越陌度阡, Việt mạch độ thiên Lội ruộng giẫm bờ
枉用 相存。 Uổng dụng tương tồn Tiếc nỗi sống thừa
契闊談宴, Khế khoát đàm yến Bạn bè hội họp
心念舊恩。 Tâm niệm cựu ân Lòng nhớ ơn xưa
月明星稀, Nguyệt minh tinh hy Sao thưa trăng sáng
烏鵲南飛, Ô thước nam phi Về nam quạ bay
繞樹三匝, Nhiễu thụ tam táp Ba vòng cây lượn
無枝可依。 Hà chi khả y? Đậu cành nào đây?
山不厭高, Sơn bất yếm cao Núi không ghét cao
水不厭深。 Hải bất yếm thâm Biển không ghét sâu
周公吐哺, Chu Công thổ bô Chu Công thả cơm
天下歸心。 Thiên hạ quy tâm Thiên hạ về theo

[21]: muốn làm gấp, sẽ không thành công.

(Có lẽ là yêu) Chương 38: Lý giải

Edit: Ishtar

Nghỉ hè, các bạn học đã đi gần hết, ngay cả Tất Thu Tĩnh cũng đã chuyển tới khu kí túc dành cho nghiên cứu sinh ở Thanh Hoa, chỉ có Chu Dạ vẫn ở lại trường. Mọi người chuyển nhà khí thế ngất trời, tới mức đầu ai nấy cũng mướt mồ hôi, còn Chu Dạ chỉ cần đem đồ lên thêm hai tầng, mỗi ngày chậm rì rì chuyển một ít, chính là kí túc xá dành cho nghiên cứu sinh. Trong lúc mọi người đang rối loạn ngược xuôi, thì cô lại cực kỳ nhẹ nhàng thư thái.

loading...

Trường cô, kí túc của nghiên cứu sinh chỉ có hai người, điều kiện được cải thiện rất nhiều, không bị hạn chế bởi mấy qui định không hợp tình hợp lý. Chu Dạ lớn tiếng cảm thán: “Vẫn là chủ nghĩa xã hội khoa học tốt nhất, cuộc sống nhân dân trình độ cao được nâng lên rất nhiều!” Mọi việc yên ổn, cô lại bắt đầu đi tìm việc làm thêm trong hè.

Vệ Khanh bất mãn nói: “Chu Dạ, mùa hè tới rôi, Bắc Kinh nóng quá, chúng ta đi nghỉ hè đi.” Hiếm khi hai người ngồi ở trong phòng Vệ Khanh, Chu Dạ lại điên cuồng tìm kiếm công việc trên web, cũng không thèm ngẩng đầu lên: “Em không cảm thấy Bắc Kinh nóng gì cả, nhiệt độ cũng không cao lắm. Nhà em mới gọi là nóng, giống như lò lửa, ban ngày không dám ra ngoài nữa kìa.” Cô định nhân lúc nghỉ hè kiếm chút tiền lo phí sinh hoạt.

Cho tới bây giờ, cô vẫn chưa từng cầm tiền của Vệ Khanh, chỉ thỉnh thoảng Vệ Khanh mua cho cô cái gì đó, cô cũng không dễ dàng nhận lấy. Đối với vật chất trong cuộc sống hàng ngày cũng như vậy, tuy rằng không có nhiều tiền, nhưng cũng không đến mức khốn đốn, chán chường. Đôi khi mua vài ba thứ đắt đỏ, lại đi làm kiếm tiền bù vào, tiêu diêu tự tại, thoải mái vô cùng. Tuy biết Vệ Khanh có tiền, nhưng cũng không có cảm giác gì.

Cô vẫn là sinh viên, cuộc sống muôn màu muôn vẻ, nhưng cũng không vì tiền mà không xoay sở nổi.

Lúc đầu với tính cách này của cô, Vệ Khanh rất tán thưởng, nhưng bây giờ lại cảm thấy cô quá khách sáo, dù thế nào thì cũng không cần vất vả như thế. Kiên quyết gấp laptop lại, nói: “Chu Dạ, chồng em không hi vọng em vì tiền mà phiền não. Kiếm tiền là chuyện của đàn ông.” Cô bị hắn vây ở trước bàn, trừng mắt nhìn hắn một cái, lại mở laptop ra: “Em không phiền não vì tiền, em có học bổng, nhưng em muốn tự mình kiếm tiền.” Cô luôn cảm nhận sâu sắc rằng, tiền do chính mình làm ra và tiền cha mẹ cho hoàn toàn khác nhau. Tuy có chút vất vả, nhưng nhờ đó trưởng thành hơn nhiều, tích lũy kinh nghiệm, đó không phải là thứ mà tiền có thể mua được. Từ sau khi nghỉ hè, thời gian chủ yếu là đi kiếm việc.

Vệ Khanh ôm cô vào lòng: “Nếu không phiền não vì tiền, chúng ta đi ra ngoài chơi đi. Em xem, dạo này chồng em làm việc bận tối mắt tối mũi, em cũng chả thương anh chút nào.” Cô hôn hắn hai cái có lệ, xem như an ủi. Đúng là gần đây hắn thường xuyên đi sớm về muộn, dáng vẻ bận rộn.

Vệ Khanh đứng dậy thu xếp đồ đạc. Cô hỏi hắn làm sao, hắn nhíu mày nói: “Chúng ta đi thảo nguyên Hô Luân Bối Nhi cưỡi ngựa đi, nơi đó thiên nhiên tươi đẹp, bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.” Hắn cứ nghĩ cô sẽ vui vẻ, nhưng không ngờ cô lại rầu rĩ nói không đi: “Giáo sư trường em mở một lớp dạy mỹ thuật tạo hình, hỏi em có hứng thú đi làm trợ giảng hay không, tiền lương không nhiều lắm. Em nghĩ làm trợ giảng cũng tốt, cũng không tìm việc nữa.”

Vệ Khanh bất đắc dĩ, nói: “Chu Dạ, nếu em muốn làm thêm, tới công ty anh làm là được rồi, có đầy việc. Lương thỏa thuận.” Cô lắc đầu: “Em không muốn tới công ty anh làm!” Hắn buồn bực hỏi lại: “Quan hệ giữa hai chúng ta, có cần rạch ròi như vậy không? Tới chỗ anh làm thì có gì không tốt? Trừ phi em muốn tránh anh.” Cô vội nói: “Không có mà.” Ngày hôm đó bởi vì chuyện đính hôn, hai người giằng co mãi, cho nên những chuyện mẫn cảm kiểu này, lúc chuẩn bị tranh cãi, cô luôn thức thời né tránh.

Vệ Khanh bá đạo nói: “Nếu không có, thì hãy tới công ty anh làm, hoặc đi cùng anh du lịch cũng được.” Cô làm mặt quỷ, cười hì hì: “Thỏ không ăn cỏ gần hang, em không tới công ty anh cho người khác bàn tán đâu.” Le lưỡi trêu hắn, chạy vào bếp bổ dưa hấu.

Vệ Khanh không biết làm sao với cô nữa, hiện giờ chỉ cần hắn dùng lời lẽ nghiêm khắc lý luận với cô, cô sẽ không tranh luận, cứ như vậy chọc cười, cợt nhả cho qua, làm hắn dở khóc dở cười, dù tức giận cũng không thể làm gì được. Ngay cả chuyện đính hôn, cứ dây dưa kéo dài như vậy cũng không phải chuyện tốt.

Chu Dạ bưng đĩa dưa hấu ra, nói: “Vừa lạnh, ăn ngọt lắm, ăn cho mát, thể xác và tinh thần đều khỏe mạnh. Tới đây, ăn một miếng đi.” Vệ Khanh cắn một miếng trong tay cô, một lúc lâu sau nói: “Chu Dạ, chuyện đính hôn, anh thật lòng, hi vọng em cũng cẩn thận lo lắng một chút.” Cô ha ha he he gật đầu, rõ ràng là không yên lòng.

Vệ Khanh tức giận nói: “Chu Dạ, em có nghe không đấy?” Cô lườm hắn một cái: “Em cũng không bị điếc, đương nhiên nghe thấy. Nhưng, chuyện lớn như vậy, là chuyện chung thân đại sự cả đời, phải suy nghĩ cẩn thận một chút, đúng không?” Hắn xoa trán, thở dài: “Vậy em muốn nghĩ bao lâu? Hai năm hay là ba năm?” Cô âm thầm le lưỡi, xem ra kế sách kéo dài thời gian đã mất đi hiệu lực.

Vội ngồi trên đùi hắn, ôm cổ hắn nói sang chuyện khác: “Được rồi mà, không nói chuyện này nữa, đỡ phải tức giận. Buổi tối anh muốn ăn gì? Em nấu cho anh ăn có được không? Em làm món anh thích, được chứ?” Lại dùng chiêu này. Vệ Khanh căm giận, véo mạnh vào lưng cô một cái. Cô thầm oán: “Vệ Khanh, anh đánh em!” Sau đó đẩy hắn ra, mở tủ lạnh xem có đồ gì không.

Chu Dạ đang chồm hỗm ngồi dưới đất nhặt rau, Vệ Khanh kéo cô đứng dậy, vất toàn bộ đồ ăn vào trong bồn rửa. Cô kêu lên: “Đây là đồ ăn mà, sao lại ném đi?” Tức giận thì cũng không cần trút giận lên rau muốn chứ. Hắn kéo cô đi ra ngoài: “Không làm nữa, về mẹ anh nấu cơm cho ăn.”

Cô nghe xong, hoảng hốt, không phải chứ, lần này chẳng phải là chạy trời không khỏi nắng sao? Vội kéo tay hắn: “Không cần làm phiền mẹ như vậy, chúng ta tự nấu là được rồi. Mẹ lớn tuổi rồi mà còn bắt mẹ nấu cơm, em ngại lắm. Mẹ còn bận nhiều việc, chúng ta là phận làm con cũng không nên…” Lời nói quang minh chính đại, hợp tình hợp lý.

Vệ Khanh nhíu mày, làm bộ lôi điện thoại ra: “Được lắm, để anh gọi cho mẹ nói em không đi.” Cô vội ngăn hắn lại, thấy hắn lạnh lùng nhìn mình, biết không còn cách nào khác, đành phải nói: “Được rồi, em đi. Nhưng mà, trước tiên anh đưa em về trường thay quần áo đã.” Đây là thời gian tan tầm, đưa cô về trường, nhất định sẽ tắc đường, chờ lâu như vậy, sau đó có thể danh chính ngôn thuận nói với mẹ Vệ Khanh là muộn quá, không đi được, để bọn họ ăn qua loa bên ngoài là được rồi.

Tiếc thay tính toán của Chu Dạ lại không chuẩn, Vệ Khanh trực tiếp đưa cô tới một cửa hàng thời trang nổi tiếng độc quyền. Cô đi vào vòng vo vài lần, nhìn thấy một bộ váy lụa trắng, thiết kế đơn giản, thanh thuần mà không mất vẻ quyến rũ. Nhìn giá niêm yết, liền nhíu mày, giá cũng không đắt lắm, miễn cưỡng vẫn có thể tự mua được. Từ trước tới nay, cô mua quần áo đều đòi hỏi chất lượng chứ không cần số lượng, cho nên giá cũng không rẻ. Đến lúc nhìn kỹ, mới phát hiện ra giá tính theo Euro, vội vàng nói: “Vệ Khanh, anh không biết quần áo nơi này không thích hợp với em sao? Chúng ta đi thôi.”

Vệ Khanh nhìn bộ váy kia, vuốt cằm nói: “Anh cảm thấy rất hợp mà, thử đi.” Nhân viên bán hàng đứng bên cạnh nói: “Vệ tiên sinh, dáng người bạn gái ngài rất đẹp, làn da lại trắng, chắc chắc mặc rất đẹp.” Cô khen ngợi Chu Dạ trước mặt Vệ Khanh, hắn liền nói: “Đúng lắm, vào thử đi.”

Chu Dạ không muốn trước mặt người khác làm hắn mất mặt, lấy tay nhấc nhấc bộ váy kia, sau đó nói: “Em không thích màu trắng.” Vệ Khanh ngạc nhiên, lập tức hiểu ra cô ngại đắt, cười như không nhìn cô. Cô mà không thích màu trắng sao, mùa hè thích nhất mặc áo sơ mi trắng, giờ nói dối mà không đỏ mặt.

Chu Dạ kéo tay hắn, nói: “Đi thôi.” Dám lôi hắn đi. Nhân viên bán hàng cung kính tiễn hắn ra cửa, còn ân cần nói: “Vệ tiên sinh, hoan nghênh ngài lần sau lại tới.” Vệ Khanh để mặc cô kéo ra, nói: “Không phải muốn thay quần áo sao? Sao vậy, không cần nữa à?” Chu Dạ nhìn mình qua lớp kính, nói: “Em thấy mặc như vậy cũng không tệ. Áo cổ chữ T, quần bò, cũng rất hoạt bát.

Hai người tới Vệ gia, Vệ mẫu đang chuẩn bị bữa tối, tự mình nấu nướng. Thấy bọn họ về, lại chạy ra đón. Vệ lão đại tướng nói: “Vệ Khanh, con về rồi, đến đây, chơi với cha một ván cờ nào.” Hai cha con xếp xe mã pháo, chém giết lẫn nhau. Chu Dạ vội chạy vào bếp, cười nói: “Mẹ, để con phụ giúp.” Rửa rau, thái thịt, động tác nhanh nhẹn.

Vệ mẫu nhìn, vui tươi hớn hở nói: “Thi Thi à, mấy cô gái tầm tuổi con bây giờ, cũng không biết nấu ăn.” Cô cười: “Biết nấu ăn cũng đâu phải là chuyện gì đặc biệt đâu ạ, ai cũng biết, chẳng qua họ có muốn làm hay không mà thôi.” Vệ mẫu nói: “Cho dù có muốn hay không cũng có sự khác biệt nha. Mẹ cũng biết, không thể so sánh với trước kia, quan niệm đều thay đổi, nhưng mà con gái ít nhất cũng phải biết nấu ăn. Không thể suốt ngày ra ngoài ăn được.”

Chu Dạ gật đầu phụ họa, hỏi: “Anh chị không về ạ?” Vệ mẫu suy nghĩ một lát, mới hiểu ra, nói: “Công việc của hai đứa nó rất bận, thường xuyên không về nhà.” Dừng một lát, cười nói: “Thi Thi à, về sau cũng không cần gọi anh chị như vậy, cứ gọi là anh hai và chị dâu là được rồi.” Nếu Vệ Khanh mà nói như vậy, nhất định cô sẽ trừng mắt lườm hắn, nhưng giờ chỉ có thể đỏ mặt nhẹ nhàng gật đầu.

Chu Dạ chạy ra ngoài sắp xếp bát đĩa. Vệ Khanh thấy cô mặc tạp dề, giống dáng vẻ người vợ hiền, trong lòng giống như có một dòng nước ấm thoảng qua, đứng dậy cười nói: “Sao hôm nay lại chăm chỉ như vậy? Có cần anh giúp không?” Chu Dạ đẩy đẩy hắn: “Em vẫn chăm chỉ như vậy. Ngồi xuống đi, càng giúp càng vướng.” Ở chỗ Vệ Khanh, cô cũng từng nấu cơm vài lần, muốn nhờ hắn nhặt rau làm cơm, hắn cố tình vặt trụi lá, còn nói lá cây không ăn được, bình thường ăn rau không ăn lá. Lúc ấy cô còn mắng hắn không phân biệt được ngũ cốc.

Bốn người ngồi quanh bàn ăn cơm, so với lần trước, không khí thoải mái hơn nhiều. Vệ lão đại tướng nói: “Hôm nay cá không tệ, ăn rất ngon.” Vệ mẫu nói: “Đây là Thi Thi làm, cá rán giòn như vậy, không bị mất da, tay nghề giỏi lắm.” Chu Dạ cười: “Đâu có ạ, chỗ con thường xuyên ăn cá, ăn nhiều, tự nhiên sẽ biết làm, đây cũng không phải tài giỏi gì đâu ạ. Đồ ăn mẹ nấu rất ngon, sắc hương vị đều có cả, con chỉ nhìn thôi đã chảy nước miếng rồi.”

Vệ mẫu được Chu Dạ khen ngượi cười tươi rạng rỡ, nói: “Bình thường chỉ có hai người già chúng ta ở nhà, ăn cơm cũng không vui, sau này con và Vệ Khanh về chơi nhiều một chút, nếu muộn quá, ở lại cũng được. Mẹ luôn ước ao có người cùng nói chuyện.” Đương nhiên Chu Dạ phải gật đầu.

Đột nhiên Vệ mẫu nói: “Thi Thi à, chờ khi con và Vệ Khanh đính hôn rồi, cũng không thể khách sáo như vậy nữa.” Chu Dạ dừng đũa, cúi đầu không nói chuyện. Cô biết bữa cơm này không nhẹ nhàng như vậy.

Vệ lão đại tướng thẳng tính, trực tiếp hỏi: “Ý hai đứa thế nào? Bao giờ thì đính hôn?” Vệ mẫu cười: “Đúng vậy, Thi Thi cũng sắp vào học rồi, theo ý mẹ, trước khi kết thúc nghỉ hè thì đính hôn được không? Vệ Khanh, con thấy thế nào?”

Vệ Khanh thấy Chu Dạ không nói chuyện, chọc chọc cô: “Chu Dạ, em thấy thế nào?” Biết rõ còn cố hỏi, cả nhà Vệ gia đều ra trận, cô ngăn cản sao nổi, chỉ có thể gật đầu đồng ý. Cô bối rối, cố gắng trấn tĩnh, mỉm cười nói: “Cha, mẹ, về chuyện đính hôn, còn cần phải có cha con đồng ý đã ạ.”

Vệ Khanh ngẩn người, không ngờ cô còn lôi cả cha mình ra nữa. Vệ lão đại tướng gật đầu: “Đương nhiên, việc này còn phải chờ cha con đồng ý, nhưng mà, trước hết, chúng ta muốn biết ý con thế nào.”

Cô nghĩ thầm, mình cũng chưa nói là không đồng ý, chẳng qua bây giờ chưa muốn, mới lôi cả gia đình mình ra. Nhưng nếu muốn cô tự mình thừa nhận, có chút xấu hổ nha, vì thế đỏ mặt, không nói chuyện. Vệ mẹ oán trách Vệ lão đại tướng: “Ông xem ông đó, hỏi chuyện kỳ vậy, hỏi con gái nhà người ta như vậy cơ chứ?

Vì thế việc này tạm thời gác lại, còn phải chờ ý kiến cha Chu Dạ rồi mới có thể tiếp tục. Chu Dạ nghĩ chắc chắc cha cũng chưa muốn rời xa mình, có lẽ sẽ không đồng ý chuyện đính hôn nhanh như vậy. Chỉ cần tự mình yêu cầu, dù thế nào cũng phải một hai năm nữa rồi tính tiếp.

Đêm đó Vệ Khanh đưa Chu Dạ về, liền nói: “Chu Dạ, em xem khi nào thì chúng ta tới nhà em, để còn bàn chuyện chúng ta với bác trai.” Cô không ngờ hắn không kiên nhẫn như vậy, đêm nay vất vả lắm mới hoãn binh được, giờ hắn đã muốn đi tới nhà cô, cô hơi căng thẳng, vội nói: “Vệ Khanh, em cho rằng, chuyện đính hôn cũng không cần vội. Thực ra, đính hôn thì có ích lợi gì chứ, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn đấy thôi.”

Vệ Khanh đen mặt: “Chu Dạ, em nói như vậy đúng là vô trách nhiệm. Anh không muốn nghe những lời như vậy lần nữa đâu.” Cô quay đầu, bất đắc dĩ nhìn hắn: “Vệ Khanh, anh biết em không có ý như vậy. Em chỉ không muốn đính hôn sớm thôi, anh đừng ép em.”

Hắn trầm mặc một lúc, thở dài: “Nếu anh nóng vội, là vì anh rất để ý tới em. Chưa bao giờ anh sốt ruột như vậy, vội vàng tới mức cần đính hôn để chứng minh em thật sự thuộc về anh. Chu Dạ, chỉ là đính hôn mà thôi, em sợ gì chứ?” Cô càng chống đối, hắn càng không muốn bỏ qua..

Cô ghé vào cửa sổ, nhìn bóng tối bên ngoài, giống như muốn bao trùm lấy cô. “Vệ Khanh, có lẽ vì em chưa từng trải, có nhiều chuyện không hiểu rõ. Trước anh, em chưa từng hẹn hò với ai, càng không cần phải nói tới chuyện đính hôn, kết hôn, cảm thấy chuyện đó còn rất xa vời. Cho nên, lúc anh đề xuất, em rất hoảng sợ, trong lòng rối loạn, em cũng không biết phải làm sao. Em hi vọng anh cho em một thời gian, chậm rãi chấp nhận chuyện này.”

Cô không hi vọng vội vàng ra quyết định, đây không phải trò đùa, dù sao cũng là chuyện cả đời. Cô sợ đi sai một bước, nữ gả sai chồng, tuy nói lời thô kệch, nhưng cũng là lời lẽ chí lý. Có bao nhiêu người, trước khi kết hôn đều keo sơn gắn bó, sau khi kết hôn, tránh nhau như rắn rết. Mẹ từng nói, chuyện hôn nhân, trước khi kết hôn phải mở to hai mắt, sau khi kết hôn thì chỉ mở một mắt, nhắm một mắt. Cô vẫn ghi nhớ trong lòng.

Cô mới mười chín tuổi, chuyện này khiến cô rất đau đầu. Vả lại, Vệ Khanh có thực sự thích hợp với cô hay không? Có nhiều chuyện về hắn cô cũng không biết, thậm chí bạn bè hắn, cô cũng không rõ, rất xa lạ. Vệ Khanh đã gần ba mwoi, không thể vẫn là giấy trắng, cô có can đảm nhận lấy? Quan trọng nhất chính là, tuổi tác chênh lệch như vậy, thói quen trong cuộc sống hoàn toàn khác nhau, có thể sinh hoạt hài hòa hạnh phúc hay không? Ánh mắt cô mờ mịt, không có điểm dùng.

Cho nên, trước khi bỏ ra dũng khí tiến về phía trước, cô phải mở thật to hai mắt.

Vệ Khanh nghe cô nói xong, yên lặng nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu mới nói: “Chu Dạ, anh xin lỗi, anh đã không nghĩ tới cảm nhận của em. Nếu anh thật sự thích em, nên cho em quyền tự do lựa chọn, mà không phải sợ hãi mất đi, sợ hãi em bỏ đi.” Dừng lại một chút, cười nói: “Việc anh phải làm, chính là nghĩ cách để em yêu anh. Anh cũng không phải là không có tư cách.” Vẫn là một Vệ Khanh tự tin, tự phụ, tự mãn như vậy.

Ở tuổi này của hắn, cứ ngỡ rằng chuyện tình yêu chỉ là truyền thuyết, giống như khổng tước bay về đông nam, giống như Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài. Dù cố hết sức cũng chỉ đổi lấy một sợi u hồn, chỉ để lại một khúc ca có một không hai, để cho hậu thế truyền tụng bất hủ. Nhưng, giờ phút này, vì sao hắn lại cam lòng tin tưởng? Cảm thấy không ai ngu bằng mình.

Chu Dạ nhẹ nhàng ôm hắn, gắt gao tựa trước ngực hắn: “Cám ơn anh.” Hắn thở nhẹ, vì sao chỉ đơn giản ôm cô như thế này, đã cảm thấy đủ mãn nguyện? Cô ngẩng đầu nhìn hắn, ngón tay lướt qua mặt hắn, nhẹ nhàng thư thái, giống như có thể bay lên thiên đường, từ từ nhắm mắt nói: “Vệ Khanh, em đã nói em thích anh chưa nhỉ?”

Vệ Khanh cắn ngón tay cô, cười nói: “Nói rồi, em từng nói ‘Vệ Khanh, em thích anh nhất.’.” Tình cảm êm dịu giữa bọn họ có phải chính là tình yêu không? Cô đứng dậy: “Thật à? Em nói khi nào nhỉ?” Vệ Khanh khó thở, thế mà cô không nhớ rõ? Tay giơ thật cao, ra vẻ muốn dạy cho cô một bài học, nhưng tới lúc rơi xuống, lại vỗ nhẹ nhẹ mặt cô, hừ nói: “Không ngờ trí nhớ của em kém vậy.” Động tác ôn nhu, giống như gió lướt qua mặt hồ.

Bỗng nhiên cô cầm tay hắn: “Vệ Khanh, em thích anh nhất.” Nhìn vào mắt hắn, chậm rãi nói từng tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, giống như lời nói từ tim gan.

Vệ Khanh hôn hô cô: “Ừ, anh biết rồi, vĩnh viễn sẽ không quên.” Hắn nghĩ hắn đi theo cô, nhất định sẽ lôi những chuyện ngốc cả đời ra nói hết. Những người yêu nhau có mấy ai bình thường đâu!

Hôm nay, Chu Dạ đang chuẩn bị tư liệu trợ giảng, lại nhận được điện thoại của Vệ Khanh từ châu Âu về, tuần này hắn đi công tác. “Em thật sự muốn dạy người khác vẽ sao? Anh nghe nói, bây giờ học sinh chuyên môn làm phiền thầy cô giáo, nhất là học nghệ thuật, chẳng coi ai ra gì. Chẳng may gặp chuyện gì thì làm sao? Tốt nhất là không nên đi.

“Ai nha… sao có thể nói vậy, em cũng học nghệ thuật mà! Đều là một đám trẻ con, có thể gây ra chuyện gì chứ? Anh nghĩ nhiều quá rồi.” Vệ Khanh nhún vai. “Trẻ con vừa khóc vừa làm loạn, em không sợ ầm ĩ sao?” Cô vội nói: “Em rất thích trẻ con, nhìn giống như thiên sứ vậy, đóa hoa tương lai của tổ quốc, rất đáng yêu nha.”

Bỗng nhiên Vệ Khanh cười rộ: “Em thích trẻ con như vậy, khi nào hai chúng ta cũng có một đứa nhỉ?” Cô đảo mắt một cái, bây giờ chuyện gì hắn cũng lôi ra đùa được, người ta càng nói, hắn càng nói mạnh hơn, để ý tới hắn mới là lạ, giả vờ làm như không nghe thấy. Vệ Khanh lại cố ý trêu cô, nói chuyện, kể xem hắn ở Châu Âu làm những gì, ăn những gì.

Chu Dạ nhàn nhàn đáp lời, bỗng nhiên di động vang lên, cô nói vào máy bàn: “Anh đợi một lát, em nghe điện thoại đã.” Nhìn thì thấy là Lý Minh Thành, hắn không phải về nhà sao? “Alo, Lý Minh Thành, có việc gì sao?”

Ở đầu dây bên kia, Lý Minh Thành nói: “Thi Thi, ngươi bình tĩnh nha, cha ngươi đi xuống lầu không cẩn thận bị ngã, hiện giờ đang ở bệnh viện. Mẹ ta và mấy dì hàng xóm đang chăm sóc ông. Nghỉ hè không có việc gì thì về qua nhà một chuyến đi.”

Chu Dạ vừa nghe xong, cuống quýt, liên tục hỏi: “Chân cha ta không có việc gì chứ? Bị thương có nặng lắm không?” Lý Minh Thành an ủi cô, nói rằng cha cô không có vấn đề gì, chỉ nói ông cao tuổi, bị ngã, chỉ cần dưỡng thương một thời gian sẽ khỏe lại. Lòng Chu Dạ nóng như có lửa đốt, hận không thể lập tức trở về nhà. Từ trước tới nay cha cô đi đứng không lưu loát, là do di chứng từ thời trẻ. Giờ lớn tuổi, đi lại càng không thuận tiện.

Vệ Khanh loáng thoáng nghe được đã xảy ra chuyện, vội vàng kêu: “Chu Dạ, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Cô đã quên hắn vẫn còn đang cầm máy, vội vàng nói: “Vệ Khanh, em muốn lập tức về nhà.”

Vệ Khanh nghe được cha cô đang ở bệnh viện, liền nói: “Em đừng vội, trước tiên thu xếp đồ đạc. Anh sẽ nhờ người lấy giúp em vé máy bay, lập tức có thể về nhà.” Quyết đoán lưu loát. Quả nhiên, chưa tới một giờ sau, có người tự xưng là do Vệ tổng tài phái tới, đưa cô đi thẳng tới sân bay, toàn bộ hành trình còn giúp cô xách hành lý, phục vụ chu đáo.

Buổi chiều hôm đó, cô đã về tới nhà. Nếu không có Vệ Khanh, chắc chắn không thể thuận lợi như vậy.

P/s:  bạn mệt quá, chưa kịp soát lỗi, mọi người xem có lỗi nào không thì pm hộ bạn nhé, mai bạn sửa >.<


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: