truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Cô gái mang trái tim đá- Chương 29- P03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tóc mọc lên và hai con mắt mới nhô ra từ hốc mắt. Người đàn bà lẳng lơ đã được tái tạo, không phải trong hình dạng bị đánh thê thảm như khi tôi thấy lúc đầu, mà trong hình dạng hẳn phải là của cô khi cô còn sống trên trần gian. Cô có vẻ đẹp hình thể tuyệt vời như bất cứ người phụ nữ nào tôi từng thấy.
Cô bước khỏi mặt đất và tiến một bước về phía tôi, hai tay cô dang ra để ôm lấy tôi. Cô trông mới quyến rũ làm sao, làn da mềm mại và cặp hông hấp dẫn. Những con quỷ, từ nãy giờ vẫn đang canh những kẻ trụy lạc khác, giờ mới nhận ra sự tái sinh hoàn thiện của cô, liền xông tới quất roi vào người cô trước khi cô có thể chạm được vào tôi. Cô bị lùa lại vào hàng tội đồ và vòng tròn luẩn quẩn giờ đã rõ ràng: cô sẽ lại bị đánh tới lui giật lùi, cô sẽ lại bị lũ rắn trói, và cô lại một lần nữa bị lửa thiêu thành tro. Chuyện này sẽ lặp đi lặp lại, vĩnh viễn, với cô cũng như với tất cả những kẻ tội đồ khác trong tầng giam những kẻ lẳng lơ này.
Tôi giờ đã hiểu vì sao Francesco lại cảnh báo tôi phải cẩn thận với tầng Địa ngục này, bởi trong quá trình ả đàn bà lăng loàn được tái sinh thì quá trình hồi phục của cơ thể tôi cũng hoàn thành. Dòng nham thạch từng là da của tôi đã hoàn toàn bị đẩy lùi và chẳng còn bất cứ dấu hiệu nào chứng tỏ tôi đã bị bỏng. Cơ thể của tôi lại hoàn hảo như cái thời hoàng kim của nó trước vụ tai nạn; vết tích duy nhất còn sót lại là vết sẹo bẩm sinh trên ngực. Tôi, cũng giống như ả lẳng lơ kia, được hồi sinh thành một con người trọn vẹn, đẹp đẽ.
Dù không hề muốn, tôi vẫn quỳ sụp xuống đất và bắt đầu khóc. Và khi đã khóc thì tôi không thể dừng lại được.
Cho tới tận ngày hôm nay, tôi vẫn chưa hiểu được lý do thật sự vì sao tôi khóc. Có phải tôi khóc vì số phận ả quá giống với số phận của chính bản thân tôi không? Có phải bởi tôi đã có lại hình hài mà tôi không bao giờ nghĩ mình có thể lấy lại không? Hay bởi khi ở trong thế giới thực, cơ thể của tôi đang chìm trong ảo giác gây ra bởi đột ngột ngừng dùng morphine?
Tôi không biết câu trả lời là gì. Nhưng rốt cuộc tôi cứ tiếp tục khóc, đơn giản vì tôi sung sướng khi tuyến lệ của tôi đã hoạt động trở lại.
Francesco nhẹ nhàng chạm vào vai tôi. “Styx đang ở phía trước rồi.”
Dù đang mất phương hướng, tôi vẫn biết được có cái gì đó không ổn. Xét cho cùng, tôi cũng được nghe Địa ngục trong hai kiếp khác nhau rồi; tôi biết chúng tôi lẽ ra phải đụng độ Styx sớm hơn thế này nhiều. Lau khô nước mắt, tôi nói thế với Francesco.
“Nhưng đây là hành trình của anh,” Francesco nói, “chứ không phải của Dante.”
Chúng tôi đi về phía bờ sông, nơi một con thuyền đang vun vút lướt tới, như thể nó biết chúng tôi đang đến vậy. “Người lái đò là Phlegyas, con trai của thần chiến tranh Ares. Khi con gái Coronis của ông ta bị Apollo cưỡng hiếp, Phlegyas đã châm lửa đốt ngôi đền của vị thần. Apollo đã bắn tên giết chết ông ta và bắt ông ta phải chịu hình phạt này.”
Điểm nổi bật nhất ở Phlegyas là một tảng đá lớn, góc cạnh, bay lững lờ trên cái đầu nhỏ bé của ông, như chực đâm bổ xuống đất bất cứ lúc nào. Vì thế, ông luôn phải ngước đôi mắt khốn khổ của mình lên để xem xét tình hình. Từng mái chèo ngập xuống nước đưa ông tiến lại gần chúng tôi hơn và tảng đá cứ tiếp tục đi theo, không bao giờ rời khỏi vị trí buồn tẻ của nó. Da của Phlegyas đã trở nên vàng vọt vì thiếu ánh nắng; những mạch máu trên mặt ông nổi lên như lưới nhện màu tím và mái tóc ông cứ rụng ra từng búi một. Hai cánh tay dài khẳng khiu thòi ra từ cái áo choàng từ lâu đã đổi màu vì mồ hôi đọng lâu ngày.
“Kẻ này là ai mà dám mang mũi tên đến bờ sông ta cai quản?”
Nỗ lực hăm dọa của Phlegyas không thành do ông còn mải tập trung chú ý vào hòn đá trên đầu. Dù ông đã cố trợn trừng mắt lên, mắt ông vẫn liếc nhìn những cử động nhỏ nhất của hòn đá.
“Ngài hãy tha thứ cho người bạn ngốc nghếch của chúng ta,” Francesco nói, “vì anh ấy còn trẻ và vẫn chưa chết.”
“Giải thích được khá nhiều đấy.” Phlegyas phấp phỏng ngoẹo đầu sang trái một chút, trước khi cho phép nó quay lại vị trí ban đầu ở chính giữa hai vai ông.
“Ngài sẽ đưa chúng tôi qua sông để anh ấy có thể hoàn thành cuộc hành trình của mình chứ?”
“Sao ta phải làm thế chứ? Kẻ này đã chết đâu.”
Francesco bắt đầu nói. “Anh ấy là bạn của…”
“Marianne Engel,” Phlegyas cắt ngang. “Chẳng liên quan gì đến ta.”
Người lái thuyền chống mái chèo xuống đất để xoay thuyền lại, nhưng Francesco đã gọi với theo, “Chúng tôi rất cần sự giúp đỡ của ngài, Phlegyas.”
Vì tò mò, có lẽ vậy, Phlegyas đã quay mặt lại đối diện với chúng tôi. “Sao lại thế?”
“Nếu ngài biết Marianne, thì ngài cũng biết đây là một cuộc hành trình vì tình yêu.”
“Ta quan tâm gì đến tình yêu?”
“Không phải chính tình yêu dành cho con gái đã đưa ngài đến đây sao? Chẳng lẽ ngài lại muốn để một người nữa bị mắc kẹt mãi mãi trong Địa ngục, nơi không dành cho anh ta sao?”
Lần đầu tiên, Phlegyas có vẻ quan tâm tới tôi hơn hòn đá. “Nói cho ta nghe về tình yêu ngươi dành cho người đàn bà này.”
Tôi trả lời thành thật hết mức. “Tôi không thể nói được.”
Phlegyas nhíu mày. “Thế thì việc gì ta phải chấp nhận thỉnh cầu của ngươi chứ?”
“Bất cứ người nào nghĩ rằng mình có thể diễn tả được tình yêu,” tôi trả lời, “cũng đều chẳng hiểu gì về tình yêu cả.”
Câu trả lời này có vẻ đã làm Phlegyas thỏa mãn và ông đã vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi lên thuyền mà không đòi lệ phí gì cả. Khi chúng tôi vượt sông Styx, mắt tôi cứ dán chặt vào ba ngọn tháp đỏ cháy rực ở đằng xa.
“Dis,” Francesco nói. “Trung tâm của Địa ngục.”
Chúng tôi được thả xuống một nơi có cánh cổng sắt khổng lồ. Cánh cổng này được các thiên thần nổi loạn canh giữ, với đôi mắt thăm thẳm không chút thương xót cứ nhìn chúng tôi như đang phán xét mọi thứ. Họ trần truồng và vô giới tính, với làn da trắng sáng lấp lánh chi chít những cái nhọt lớn; từ lưng họ mọc ra đôi cánh đang tan chảy, và thay vì vòng hào quang, họ có mái tóc rực lửa.
Chỉ huy của những Thiên thần Nổi loạn tiến lên phía trước. “NGƯƠI KHÔNG ĐƯỢC QUA. TÊN NÀY CHƯA CHẾT.”
“Tôi nghe thế nhiều rồi,” tôi nói.
Francesco ném một cái nhìn khó chịu về phía tôi trước khi chuyển sự chú ý sang người thủ lĩnh. “Anh ấy còn sống hay đã chết cũng không phải việc ngài phải lo. Những luật lệ đó không được áp dụng tại cánh cổng này, vì định mệnh của anh ấy là phải bước qua nơi đây.”
“VẬY HẮN LÀ AI?”
“Người được chọn,” Francesco trả lời, “người đến Diêm phủ khi còn sống.”
Tuy nhiên, dù anh ta có xác định danh tính của tôi thì với họ cũng chẳng có ý nghĩa cả. Với giọng nói như sấm rền và những hành động dữ dội, những thiên thần từ chối tất cả những gì anh ta đề nghị. Rõ ràng người dẫn đường của tôi cuối cùng cũng gặp phải một rào cản mà anh ta không thể dùng lời ngon ngọt để đưa chúng tôi qua được.
Chúng tôi đi ra xa khỏi mấy thiên thần để bàn tính với nhau. Tôi hỏi bây giờ chúng ta có thể làm được gì, và Francesco nhìn tôi cứ như câu hỏi của tôi cực kỳ ngu ngốc ấy.
“Chúng ta sẽ cầu nguyện,” anh ta nói.
Khi tôi đáp lại rằng tôi sẽ không cầu nguyện, anh ta đã mắng tôi một trận. “Anh đang ở trong Địa ngục đấy. Anh nên bắt đầu đi là vừa.”
Francesco lấy mũi tên lửa ra khỏi tay tôi và cắm mũi nhọn của nó xuống đất, rồi trải bộ áo da thú của người Viking ra để chúng tôi quỳ lên. Tiếp theo, anh ta cởi áo ni cô của Sei ra khỏi thắt lưng của tôi và nhanh chóng xé toạc nó ra. Anh ta buộc một mảnh vải mỏng dài quanh đầu tôi cho tới khi tầm nhìn của tôi hoàn toàn bị che khuất. Khi nghe tiếng vải thắt thắt buộc buộc, tôi đoán chắc là anh ta đang che mặt chính mình.
Đây là lần đầu tiên tôi cầu nguyện trong đời và tôi cảm thấy không tự nhiên lắm, nhưng sau tất cả những gì Francesco đã làm cho tôi, ít nhất tôi cũng phải tôn trọng đề nghị của anh ta một lần. Tôi có thể nghe thấy giọng của Francesco, thì thầm bằng tiếng Latin, khi anh ta đang ca ngợi Chúa và xin Người chỉ dẫn. Về phần mình, tôi cầu nguyện cho ảo giác của mình mau kết thúc. Và cho Marianne Engel được an toàn, dù cô đang ở đâu.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần và tiếng lách tách trong không trung. Tiếng ấy đến gần hơn, gần hơn…
“Đừng nhìn,” Francesco ra lệnh. “Họ gọi Medusa đến đấy.”
Và rồi tôi nhận ra tiếng lách tách phát ra từ đâu: chúng được tạo nên bởi những cái lưỡi của lũ rắn là tóc mụ ta. Chúng đang thò ra để ngửi tôi, sinh vật sống đầu tiên đến thăm Địa ngục trong hàng thế kỷ, và một con rắn dè dặt lấy lưỡi liếm vào má tôi. Rồi một con khác, một con khác, và một con khác nữa. Da tôi, giờ đã lành hẳn, đã hoàn toàn lấy lại cảm giác, và oái oăm thay, tôi lại phải cảm nhận nụ hôn của một trăm con rắn. Chúng cố đẩy cái đầu tam giác của mình luồn xuống dưới cái khăn bịt mắt của tôi, để kéo nó lên, để bắt tôi nhìn vào quái vật đầu rắn, nhưng tôi giữ chắc cái khăn ở nguyên vị trí.
Medusa, gí mặt mình cách mặt tôi chỉ độ vài phân, bắt đầu cất tiếng suỵt suỵt. Hơi thở đầy xú uế của mụ phả ra trước mặt tôi và tôi có thể hình dung ra cái lưỡi rắn của mụ. “Nhìn. Nhìn vào ta. Ngươi biết mình muốn thế mà. Đâyy chỉ làà một ảoo giácc. Ngươi định bỏ đi mà không tận hưởng hết những gì mà giấc mơ của ngươi đem lại sao? Ta chỉ giúpp thỏaa mããn lòng hiếu kỳỳ của ngươi thôii.”
Tôi biết quá rõ. Nếu phải biến thành một bức tượng, tôi thà bị biến dưới tay Marianne Engel còn hơn dưới cái nhìn của con quái vật đầu rắn này.
Mặt đất dưới chân tôi bắt đầu rung chuyển như một cơn động đất nhỏ. Tôi có thể cảm nhận được những con rắn trên đầu Medusa đã tản ra khỏi mặt tôi. Cơn chấn động tiếp tục mạnh dần lên và chẳng mấy chốc cả không khí cũng rung chuyển, như thể nó đang tách ra để lấy chỗ cho một cái gì đó được sinh ra vậy. Những cánh cổng sắt bao xung quanh Dis kêu răng rắc như một con quái vật dữ tợn đang vật lộn để thoát ra, và những Thiên thần Nổi loạn rộ lên tràng cười hân hoan sung sướng. Tôi cảm thấy Medusa giật bắn ra, và nghe thấy tiếng chân thoái lui của mụ ta. Tôi nghĩ đây là một trò bịp và hỏi Francesco rằng liệu có thật mụ ta đã đi rồi không.
“Tôi nghĩ vậy, nhưng vẫn phải cẩn trọng. Tốt nhất là cứ giữ nguyên khăn bịt mắt như cũ.”
Tôi có thể nghe thấy tiếng cành cây lìa khỏi những thân cây chết, và bụi đất cuộn lên mù mịt làm tôi phát ho. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Tôi đã cầu nguyện xin một Sứ giả của Thần thánh tới đây,” Francesco trả lời, “nhưng tôi e rằng lời cầu xin của một người tầm thường như tôi sẽ không được đáp lại.”
Dù có thể Medusa vẫn đang ẩn nấp đâu đó, tôi không thể không tháo khăn bịt mắt ra được. Xét cho cùng, mấy khi người ta có cơ hội nhìn một Sứ giả Thần thánh? Bầu trời, kể từ khi chúng tôi bước vào đã luôn rặt một màu đen ngòm, giờ trông như thể Chúa vừa nhỡ tay đánh rơi bảng màu của Thiên đường và tất cả những nét đẹp tuyệt trần của Sự sống đang ào xuống từ trời cao. Trên đỉnh sắc màu ấy, với những dải sáng vàng óng ánh trải dài sau lưng, là Thực thể đẹp nhất tôi từng thấy.
Rõ ràng, bất chấp lời khuyên của chính mình, cả Francesco cũng không để cơ hội trôi qua uổng phí. Anh ta tháo băng ra và cố không nhìn thẳng vào vị Sứ giả, như thể muốn thể hiện lòng thành kính, nhưng không thể không nhìn. Với giọng nói tràn ngập niềm ngưỡng mộ tôn kính, anh ta nói, “Ngài thực linh thiêng.”
Tôi choáng ngợp đến nỗi không làm được gì ngoài việc lặp lại lời anh ta nói. “Linh thiêng.”
“Michael,” Francesco thì thầm. “Đại Thiên thần.”
Michael có lẽ cao tới hơn hai mét và mái tóc của thần thả xuống sau lưng như một dòng sông hoang dại vàng óng ả trong nắng. Hai đôi cánh không chút tì vết với sải cánh dài ít nhất bốn mét rưỡi mọc ra từ lưng thần, và thần lướt đi như thể gió tồn tại chỉ để mang thân thể hoàn mỹ của thần đi vậy. Làn da thần tỏa sáng như những tia nắng mặt trời rực rỡ nhất và thần có một đôi mắt to rực lửa. Dù thần có chung đặc điểm này với Charon, nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn trái ngược: trong khi đôi mắt của người lái đò khiến ông ta trông gian giảo, đôi mắt sáng chói của Michael lại khiến người ta không thể nhìn thẳng vào.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: