truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Cô gái mang trái tim đá- Chương 02-P03 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cuối tuần mẹ Thérèse đến thu dọn đồ đạc của con gái. Bà kể cho tôi nghe về đám tang; hiển nhiên là ngài thị trưởng đã gửi một “bó loa kèn hoành tráng” và mọi người hát kinh cầu nguyện “với giọng ca vang tới tận Thiên đường.” Rồi bà trầm ngâm nhìn đăm đắm ra ngoài cửa sổ xuống công viên cuối phố, nơi văng vẳng tiếng trẻ em đang chơi bóng chày. Bà bất thần trông già đi cả chục tuổi, và khi dòng suy tưởng bị đứt quãng, bà tỏ ra cực kỳ lúng túng khi thấy tôi đã chứng kiến cảnh ấy.
“Thế Thé…” bà bắt đầu. “Chị được biết con gái chị đã chết trên giường cậu. Nó có…?”
“Không,” tôi trả lời, “cô bé không đau đớn gì hết.”
“Sao nó lại đi ra… chỗ cậu?”
“Tôi không biết. Cô bé bảo tôi rằng Chúa nghĩ tôi rất đẹp.”
Bà mẹ gật đầu, rồi òa khóc nức nở trước khi kịp nuốt nước mắt vào trong. “Nó là một cô bé ngoan. Nó xứng đáng được hưởng nhiều hơn thế…”
Bà mẹ không thể nói hết câu. Bà quay lưng lại phía tôi và bà càng cố bình tĩnh bao nhiêu, hai vai bà càng rung lên dữ dội bấy nhiêu. Khi cuối cùng cũng có thể quay lại nhìn tôi, bà nói, “Chúa nhân từ không bao giờ cho ta cái ta không thể đối phó được. Cậu sẽ ổn thôi.”
Bà bước ra cửa, rồi dừng lại. “Chớ thế nầy há chẳng phải là cái đóm đã kéo ra từ lửa sao?” Bà đứng thẳng lưng. “Đó là Zachariah chương 3 tiết 2. Thế giới thật tuyệt.”
Rồi bà kẹp những bông hoa nhựa vào nách và bỏ đi.
Bất cứ ai nằm viện lâu ngày đều biết rằng khứu giác sẽ không còn tinh nhạy do cứ phải hít khí amoniac thường xuyên. Trong một ca lột da với Nan, tôi hỏi, “Tôi có mùi thế nào?”
Bà lau mồ hôi trán bằng mặt sau của ống tay áo trắng và tôi biết bà đang quyết định xem nên nói thật hay nên tìm cách nói nào đó dễ chịu hơn. Về điểm này tôi biết rõ bà: bà sẽ chọn nói thật. Bà luôn luôn thế.
“Không tệ như anh nghĩ đâu. Nó – ý tôi là anh – anh có mùi mốc meo và cũ kỹ. Như một ngôi nhà mà tất cả người cư trú đều bỏ đi hết và không cái cửa sổ nào được mở ra trong một thời gian dài.”
Rồi bà quay trở lại làm việc, cạo và sang sửa ngôi nhà đã bị chủ bỏ hoang, tôi muốn bảo bà đừng bận tâm làm gì, nhưng tôi biết Nan sẽ lại bĩu môi và tiếp tục công việc thôi.
Bạn còn lâu mới có thể tự chăm sóc bản thân khi đang nằm viện, những kẻ lạ mặt cứ quấy quả bạn: những kẻ lạ mặt lột sống bạn, những kẻ lạ mặt có lẽ chẳng bao giờ thoa đủ kem Eucerin lên da bạn để giúp bạn bớt ngứa; những kẻ lạ mặt cứ kiên quyết gọi bạn là anh yêu này anh yêu nọ trong khi còn khuya bạn mới là anh yêu này nọ gì; những kẻ lạ mặt cứ tưởng rằng gắn một nụ cười như bức tường khô lên khuôn mặt đáng kinh tởm ấy là sẽ làm bạn thấy hạnh phúc được, những kẻ lạ mặt nói chuyện với bạn như thể não chứ không phải cơ thể bạn đã bị nướng cháy rụi; những kẻ lạ mặt đang cố ra vẻ tử tế bằng việc “làm gì đó cho những người kém may mắn hơn”; những kẻ lạ mặt khóc nức khóc nở chỉ vì họ có mắt nhìn; và những kẻ lạ mặt muốn khóc mà không thể, và bởi thế trở nên sợ hãi chính mình hơn là bạn – kẻ bị bỏng.
Khi đã quá ngán xem ti vi, tôi đếm những cái lỗ trên trần nhà thủng lỗ chỗ. Tôi đếm lại để kiểm tra kết quả. Tôi ghi vào trong đầu hình ảnh bóng chiều tà lén lút bò xuống những bức tường. Tôi học cách đoán xem một cô y tá đang vui hay buồn qua tiếng bước chân. Tẻ nhạt đã trở thành bạn cùng giường với tôi và dần chiếm chỗ của ga trải giường. Con rắn không ngừng hôn đáy hộp sọ tôi, đồ quỷ cái. TA ĐANG TỚI ĐÂY. Mặt tôi tái nhợt đi, cảm thấy nghẹt thở vì mùi thuốc khử trùng. Tôi muốn trườn xuống ống tiết niệu và chìm vào nước tiểu.
Thế đã là tệ lắm rồi, ấy vậy nhưng Nan còn làm mọi việc tệ hơn bằng cách giải thích với tôi rằng sau khi kết thúc đợt điều trị tại bệnh viện – mà còn nhiều tháng nữa mới kết thúc – tôi sẽ được chuyển đến viện điều dưỡng để “tái hòa nhập” với xã hội. Cuối cùng, bà nói, tôi sẽ có thể tự lo được hầu hết các nhu cầu cá nhân và sống tự lập.
Mười bảy năm sau khi rời khỏi trại trẻ mồ côi, tôi lại tìm đường trở về một viện phúc lợi khác – nhưng khi còn là một đứa trẻ không xu dính túi, ít nhất tôi đã có cả cuộc đời trước mặt. Ba mươi lăm tuổi, tôi là một gã đàn ông kiệt quệ, tàn tạ như một que diêm lụi.
Thế là tôi lắng nghe các bác sĩ và gật đầu đồng ý khi họ nói với tôi về những cuộc phẫu thuật sắp tới, nhưng lẽ ra họ cũng nên cho tôi biết về chuyến đi tới đây của tôi tới thành phố dưới đáy biển chứ. Tôi đã ký tất cả các đơn chấp thuận; tôi ký đơn nhượng nhà cửa và toàn bộ tài sản cá nhân. Ca bỏng như của tôi dễ tốn cả nửa triệu đô la để chữa trị, và chẳng phải tính toán gì nhiều cũng thấy chi phí có thể nhảy lên đến hơn một triệu.
Luật sư của tôi đến, trông thiếu thoải mái trong bộ đồng phục dành cho khách thăm bệnh. Không như những người khách khác, ông ta còn quyết định đeo cả một cái mặt nạ phẫu thuật nữa; bạn sẽ nghĩ ông ấy thật nhân đức khi lo cho tôi, nhưng có vẻ như ông ta hoang tưởng mình sẽ nhiễm thứ bệnh gì đó kinh khiếp lắm thì đúng hơn. Bất luận thế nào tôi cũng thấy rất hợp lý: tôi không thể không ngẩng lên nhìn bộ mặt đeo mặt nạ của ông ta mà không liên tưởng tới hình ảnh một tên trộm xuất hiện để chôm đồ của tôi được.
Ông ta nói rất lấy làm tiếc về tai nạn của tôi, rồi khi màn thăm hỏi xã giao kết thúc, ông ta bắt tay ngay vào việc giải thích những khó khăn nghiêm trọng mà công ty sản xuất của tôi đang vấp phải. Vấn đề cốt lõi là không hoàn thành được hợp đồng chuyển nội dung mới đến các đại lý; việc quay phim phải hoãn lại ngay khi thiếu sự chỉ đạo của tôi tại trường quay, trong khi các cam kết phân phối đều đã được ký. Ông ta nói qua vài lựa chọn, nhưng vì tôi chưa bao giờ đào tạo ai gánh vác trách nhiệm thay thế trong trường hợp mình mất khả năng lao động, chỉ có duy nhất một kịch bản khả thi: phá sản. Ông ta không muốn cứ làm phiền tôi mãi trong “thời kỳ khó khăn”, ông ta giải thích, vì thế ông ta đã chuẩn bị hết giấy tờ giúp các chủ nợ của tôi tiến hành tịch thu và thanh lý tài sản. Dĩ nhiên, ông ta đã đảm bảo khoản lệ phí kê khai phá sản được thanh toán xong xuôi rồi.
Tôi chỉ phải ký tất cả các loại giấy tờ ông ta bày ra trước mặt; để ông ta phắn khỏi phòng càng sớm càng tốt. Sự mỉa mai không buông tha tôi, sau khi kiếm tiền trong ngành kinh doanh xác thịt, giờ tôi phải đánh đổi tất cả tài sản cho da thịt. Chứng thư được ký xong và công ty của tôi ngay lập tức tan thành mây khói, ông luật sư chẳng biết nói gì hơn ngoài câu tôi cảm thấy rất tiếc rồi chuồn khỏi phòng nhanh hết mức.
Và thế là cuộc đời tôi vẫn tiếp tục. Khi các bác sĩ bảo tôi đã có nhiều tiến triển, tôi cố hết sức nặn ra một nụ cười giả tạo. Mấy cô y tá tràn đầy tự hào khi nhìn tôi nắm chặt quả bóng trị liệu bằng bàn tay bị bỏng. Họ nghĩ rằng tôi đang tập để cải thiện sức khỏe, nhưng thật ra tôi chỉ muốn khóa mồm họ thôi. Tôi quá mệt mỏi với thái độ trêu chọc của Maddy, sự nghiêm túc của Beth và vẻ lạc quan của Connie.
Tôi nằm kiên nhẫn trong lúc bôi kem Eucerin, mỗi lần bôi là cả một sự chịu đựng. Sâu trong tâm trí, tôi thường cầu nguyện một cơ hội để từ bỏ tất cả. Có lần, Nan thản nhiên nói rằng các vết thương của tôi là “thách thức kinh điển” đối với một bác sĩ như bà ấy, vậy là tôi chỉ ra rằng tôi không phải vấn đề để bị đem ra giải quyết. Bà lắp bắp. “Đó không phải điều tôi muốn nói. Tôi… tôi, ừm… Anh nói đúng. Tôi đã cư xử không phải, tôi thật sự xin lỗi.”
Tôi cảm nhận được hương vị thoảng qua của chiến thắng, nhưng buồn cười thay, tôi hoàn toàn đồng ý với bà, tôi là một vấn đề cần được giải quyết, dù chúng tôi nhìn nó từ những khía cạnh đối lập. Bà nhìn những dải băng của tôi như cái kén ấu trùng mà từ đó tôi sẽ chui ra, còn tôi coi đó như tấm vải liệm xác chết.
Con rắn cái thối tha nằm trên xương sống của tôi cứ quấn đuôi quanh bụng tôi và rít lên cái câu TA ĐANG TỚI ĐÂY VÀ NGƯƠI CHẲNG THỂ CẢN ĐƯỢC ĐÂU. Tôi chẳng thèm bận tâm nữa. Con rắn đang đến gần. Thì sao chứ? Chỉ là thêm một vấn đề nữa vào cái danh sách vô tận những vấn đề mà thôi. Trại tập trung Dachau của phát xít Đức đóng trên mặt tôi. Thân thể tôi, Địa ngục trần thế của Dante, không ngớt hăm dọa sẽ tự sụp đổ bất cứ lúc nào. Lớp da bao phủ cái Địa ngục tâm hồn rỗng tuếch không thể tiếp tục chống đỡ sức nặng của chính nó được nữa; sự thống nhất trong cấu trúc cơ thể tôi, dù ở khía cạnh nào chăng nữa, đều đã bị tổn hại. Một bác sĩ, nghe nói về việc tôi bị mất cái ấy, đã đến thăm và giải thích những tiến bộ mới nhất trong lĩnh vực cấy ghép dương vật, phòng khi tôi có thể được lắp cái thay thế. Trong khi trước đây chỉ có những chiếc cần nối với khớp nối để giúp dương vật cương lên hoặc thả lỏng, giờ đây việc cấy các hệ thống bơm tinh dịch tinh vi đã không còn nằm ngoài tầm tay nữa.
Những tiến bộ kỹ thuật như thế cũng chẳng an ủi được mấy cho một người đàn ông từng được ngưỡng mộ vì khả năng duy trì sự cương cứng trong những thời kỳ tồi tệ. Thời oanh liệt nay còn đâu.
Tôi sẽ chỉ hồi phục sức khỏe đến mức đủ điều kiện ra viện, và trong vòng hai mươi tư tiếng sau khi xuất viện, tôi sẽ chết. Đây là lời hứa của tôi đối với bản thân, và cũng là động lực duy nhất giúp tôi tiếp tục sống.
Tôi là kẻ vô thần.
Tôi không tin trên đời lại có một vị Chúa sẽ trừng phạt tôi vì tội tự sát.
Vì thiếu niềm tin tôn giáo, tôi không bao giờ coi vụ tai nạn là sự trừng phạt của thánh thần cho những hành vi “trụy lạc” của mình. Tôi biết chính xác vì sao tai nạn xảy ra. Vì lúc đó tôi đang phê, tôi có ảo giác hàng loạt mũi tên bay về phía mình. Để tránh những mũi tên tưởng tượng, tôi đã lái xe bay qua một vách đá thật. Xăng trong bình xăng của tôi chỉ phản ứng như xăng bình thường, đó là bốc cháy khi bắt lửa. Khi bị những ngọn lửa nuốt chửng lấy, cơ thể tôi bắt đầu bốc cháy theo định luật của nhiệt động lực học và sinh học. Chẳng có ý nghĩa gì sâu xa hơn cả.
Tôi hiểu rằng có một số người tin vào Chúa sau khi họ gặp bất hạnh, tuy nhiên với tôi điều này có vẻ còn nực cười hơn là tin vào NGƯỜI khi còn hạnh phúc. “Chúa trừng phạt tôi. Người hẳn phải rất yêu tôi.” Giống như việc bạn không muốn một mối quan hệ lãng mạn cho tới khi người khác phái đấm cho bạn một cú vào mặt. Sự “sống sót kỳ diệu” không làm tôi thay đổi quan điểm Thiên đường chỉ là một ý niệm được con người tạo nên để giúp họ đối mặt với sự thật rằng cuộc sống trên trái đất vừa cực kỳ ngắn ngủi và cũng, ngược đời chưa, dài lê thê.
Tuy nhiên, với tinh thần nói toạc móng heo, tôi cũng muốn hé lộ vài điều là rất nhiều kẻ hữu thần sẽ khăng khăng phải thông báo về sự bất tín của tôi đối với Chúa. Họ sẽ tranh luận rằng tôi chối bỏ ý niệm Thiên đường vì nếu chấp nhận nó, tôi sẽ phải thừa nhận rằng định mệnh của mình là ở dưới Địa ngục.
Vì tôi đã sát hại ai đó.
Có tiếng thở dài nhẹ nhàng như dải lụa cuộn sóng bất chợt tấn công một tâm hồn đã chấp nhận cái chết đang đến gần. Đó là một túi khí nhẹ trong cuộc sống thường nhật nhiễu nhương. Dải lụa cảm xúc này bay phấp phới – không, “bay phấp phới” là một từ quá tràn trề sức sống – mảnh lụa quấn quanh bạn như thể nó đã bị thổi dạt không ngừng về phía mặt đất và cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu. Lá cờ chiến bại được hạ xuống đầy nhân đạo và, bằng hành động này, thất bại cũng không quá tệ. Thất bại đã bị đánh gục bởi vòng tay âu yếm của chính thất bại, và cái chết thì bị chiến thắng nuốt chửng.
Tiếng rít của con rắn yếu dần và cái chết chạm vào tôi với vẻ âu yếm và chiếm hữu: nó là một lão chủ đang xoa đầu con chó của mình, hay một bậc cha mẹ dỗ dành đứa con đang quấy khóc. Thời gian bắt đầu co lại và ngày gần như không tách rời đêm. Bóng tối bành trướng như một cơn sóng thần đẹp đẽ, lặng lẽ dâng trào và cơ thể khao khát cháy bỏng những lời ru dịu dàng cùng những bài thánh ca đưa tiễn con chiên về với Chúa.
Tôi có quyền tuyên bố điều này: không gì có thể sánh với quyết định tìm đến cái chết. Tôi đã lập một kế hoạch hoàn hảo và điều đó làm tôi mỉm cười. Nó giúp tôi trôi nhẹ nhàng hơn trên cái giường hơi của mình.
Tôi là một con quái vật bị hắt hủi. Sẽ chẳng ai khóc thương sự ra đi của tôi; thực tế là, tôi đã không còn tồn tại nữa rồi. Ai sẽ nhớ đến tôi chứ – các bác sĩ đã làm ra vẻ quan tâm ư? Nan đã cố hết sức nói những lời tốt đẹp và luôn chìa bộ mặt hy vọng ra với tôi, nhưng bà cũng rất tốt khi không nói dối tôi. Còn tôi thì lại nói dối bà khi giả vờ là mình muốn chữa lành bệnh. Tôi hoàn thiện kế hoạch của mình, suy tính đường đi nước bước trong lúc các cô y tá chăm sóc vết thương cho tôi, đôi bàn tay dịu dàng của họ lướt nhẹ trên cơ thể tôi như những con côn trùng duyên dáng đậu trên đống phân.
Bạn không muốn tự tử bất thành đâu. Đặc biệt khi bạn đang trong trường hợp giống tôi, phải đối mặt với cuộc đời còn lại như miếng há cảo để từ tuần trước. Cách duy nhất làm sự việc tệ hơn là sống đời thực vật hay bị liệt tứ chi, một điều cũng rất dễ xảy ra nếu bạn tính toán sai. Vì thế, hãy để tôi lặp lại lần nữa: bạn không muốn tự tử bất thành đâu.
Kế hoạch của tôi sẽ được thực thi ngay khi xuất viện, vì trong khoa bỏng họ canh chừng tôi kỹ lắm. Ở viện điều dưỡng, sẽ chẳng có khóa khiếc hay bảo vệ gì hết. Để làm gì chứ? Chỗ đó được lập ra để giúp người ta tái hòa nhập với xã hội chứ đâu phải để tránh xa nó.
Tôi vẫn còn vài nghìn đô giấu trong ngân hàng dưới một cái tên giả; còn nhiều hơn cả mức cần thiết. Tôi sẽ rời viện điều dưỡng, lết xuống phố, tìm một ngân hàng và rút tiền. Tại cửa hàng quần áo, tôi sẽ mua một cái áo khoác có mũ để có thể đi đến vùng đất tử thần mà không bị phát hiện. Và rồi cuộc đi săn hấp dẫn nhất sẽ bắt đầu.
Mua một khẩu súng ngắn là việc khá dễ dàng. Tôi đã quyết định tiếp cận Tod “Rác Rưởi” White, một tay bán hàng phi pháp cò con, sẵn sàng bán bà mình để lấy một đô la. Bán được một khẩu súng săn với giá hời sẽ mang lại một nụ cười thớ lợ trên khuôn mặt rỗ chằng rỗ chịt của hắn, và không chừng hắn còn ném cho tôi thêm vài viên đạn khuyến mãi ấy chứ.
Những thứ khác còn dễ kiếm hơn. Dao cạo râu có bán tại bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào. Dây thừng có thể tìm được ở kho kim khí góc phố. Thuốc ngủ tại hiệu thuốc trong vùng. Rượu Scotch ở quầy rượu siêu thị.
Sau khi kiếm đủ dụng cụ, tôi sẽ đăng ký phòng ở một khách sạn nào đó. Khi chỉ còn mỗi mình trong phòng, tôi sẽ uống vài viên thuốc chống dị ứng, dù chẳng sốt siếc gì. Tôi sẽ ngồi xem vài bộ phim tươi mát trên kênh truyền hình người lớn của khách sạn, chỉ để hoài niệm một chút. Ai biết được, tôi còn có thể nhìn thấy chính mình trong chương trình giã biệt ấy chứ.
Trong khi xem phim, tôi sẽ mở chốt súng để lắp vài viên đạn vào. Tiếp theo tôi sẽ làm một cái thòng lọng, đặc biệt chú ý đến nút dây. Nó không dùng để thắt cổ mà là để bẻ gãy cổ: một cái nút to, giúp giải quyết mọi việc thật nhanh gọn. Sau khi làm xong cái thòng lọng hoành tráng, tôi sẽ lật nó trên tay vài lần thể hiện sự ngưỡng mộ thành quả lao động của mình và kéo nó đầy tự hào, vì bạn cũng biết là đàn ông thích kéo cái ấy(11) của mình như thế nào rồi mà.
Tôi sẽ lượn ra ban công mang theo thòng lọng và khẩu súng. Hoàng hôn. Tôi sẽ hít đầy lồng ngực không khí buổi đêm. Dang rộng tay để ôm trọn thành phố. Co nắm đấm lại và đấm mạnh vào ngực mình hai cú. Tràn đầy cảm giác mạnh mẽ và nam tính, tôi sẽ thắt chặt sợi dây thừng vào lan can ban công. Tôi sẽ quăng thòng lọng sang phía bên kia, đảm bảo sợi dây đủ dài cho một cú rơi nhẹ nhàng êm ái trước khi nó giật một cú gọn gàng miễn chê. Rồi tôi sẽ cuộn dây lại, cầu mong mình có thể làm y hệt với con rắn cái khốn nạn ký sinh trong cột sống của mình.
Tôi sẽ xoay nắp hộp thuốc rồi lấy ra năm viên thuốc ngủ, để chúng lướt xuống cổ họng bằng một ly rượu Scotch. Sau món cocktail này, tôi sẽ nốc thêm vài ly cùng loại nữa. Uống rượu ngắm mặt trời lặn lúc nào cũng thú vị. Trong khi tiêu hóa những thức uống mát lạnh, tôi sẽ rút dao cạo râu ra khỏi hộp và cứa đứt một phần dây. Hành động này sẽ cần đôi chút phán đoán nhờ học hành, để cứa dây sao cho nó không đứt ngay lập tức do sức giật từ cú rơi của tôi. Tôi muốn sợi dây giữ tôi lại, ít nhất cũng trong khoảnh khắc, trước khi tôi chạm tới điểm tận cùng.
Tôi sẽ uống một ly Scotch với năm viên thuốc ngủ nữa. Bây giờ, đây là lý do tôi uống thuốc chống dị ứng: thuốc ngủ có thể gây nôn mửa nếu uống quá liều còn thuốc chống dị ứng giúp ngăn phản ứng đó lại, đảm bảo cho chất gây ngủ yên vị trong dạ dày. Khá là thông minh, nhỉ? Tiếp theo, tôi sẽ lấy liều morphine được cấp hằng tuần rồi tiêm vào người chỉ bằng một nhát đâm xi lanh tuyệt vời. Để hoàn thiện món cocktail hỗn hợp độc dược, tôi sẽ chiêu một ly Scotch cuối cùng để trôi hết dư vị thuốc ngủ. Đến giờ này, bạn đã hiểu kế hoạch của tôi được phối hợp như thế nào rồi chứ.
Tôi sẽ tròng dây thòng lọng vào cổ, làm thật nhanh vì tôi sẽ nhanh chóng cảm thấy choáng váng, điên đảo. Tôi sẽ lấy một lưỡi dao cạo râu sáng loáng khác ra khỏi hộp. Nhìn nó sáng lấp lánh mà xem, thật giống cái nháy mắt của một vị Chúa tưởng tượng! Bằng một nhát rạch khéo léo tôi sẽ cứa cổ tay phải của mình, thật sâu và gọn, rồi tôi sẽ rạch cổ tay trái với cách thức tương tự. Điều này rất quan trọng: tôi sẽ cắt dọc theo chiều dài tĩnh mạch thay vì cắt ngang. Những người cắt ngang cổ tay là do hoặc không thực sự muốn chết, hoặc quá ngu dốt không thể kết thúc cuộc đời mình.
Tôi sẽ ngồi trên thành ban công. Với hai bàn tay đẫm máu, tôi sẽ nâng khẩu súng nạp đầy đạn lên và đặt họng súng vào trong mồm. Tôi sẽ cẩn thận chỉnh góc nòng súng sao cho viên đạn chu du qua vòm họng vào tới bộ óc phong phú của mình. Thuận lợi của súng săn, so với súng ngắn, là khả năng ngắm bắn không thực sự quan trọng. Hàng trăm viên đạn sẽ ngay lập tức tóe ra xé toang cái đầu khốn nạn của bạn. Hình ảnh mới đẹp đẽ làm sao chứ.
Người tôi lúc đó sẽ ở đúng vị trí, lưng quay lại phía thành phố, thế nên cú nổ sẽ làm tôi bắn qua lan can ban công. Cùng lúc não bị bắn tan nát, tôi sẽ rơi, nhưng cú rơi sẽ bị dừng lại đột ngột bởi cái thòng lọng vẫn đang quấn quanh cổ tôi. Trong một thoáng, tôi sẽ chỉ treo lơ lửng ở đó, chân giãy đành đạch. Thực ra thì, có lẽ tôi sẽ nẩy lên nẩy xuống vài lần; khó mà nói chính xác được. Hai cổ tay của tôi sẽ chảy máu ròng ròng còn sọ là một đống chất xám nhầy nhụa, một thứ gì đó trông giống như bức tranh tồi tệ nhất của Picasso. Những gì còn lại trong não tôi sẽ bắt đầu quằn quại vì thiếu ôxy. Dạ dày tôi lúc đó sẽ tràn ngập rượu Scotch và thuốc ngủ. Mạch máu của tôi sẽ đưa dòng máu hưng phấn vì morphine tràn qua những vết rạch trên hai cổ tay. Giờ, nếu khi nãy tôi cắt dây vừa đủ thì lúc này dây sẽ bắt đầu đứt rời. Những sợi thừng bện sẽ bung ra và, chỉ trong vài phút, sẽ đứt hoàn toàn. Người tôi sẽ rơi qua hai mươi tầng lầu xuống vỉa hè bên dưới. Thật đẹp. Thật hoàn hảo. Giờ đó là một vụ tự tử, tuyệt hơn một tiếng kêu cứu gấp trăm ngàn lần.
Gì thì gì, đó cũng là kế hoạch của tôi. Chưa một ai lại mong đợi cái chết của mình nhiều như tôi.
Chú thích
(9) Nhân vật nam chính trong tiểu thuyết Lolita của nhà văn Nga Vladimir Nabokov. Humbert là người đàn ông trung niên đem lòng yêu và sau đó đã quan hệ với cô bé Lolita 12 tuổi, con gái riêng của vợ.
(10) Thành phố cổ của La Mã, bị phá hủy bởi núi lửa phun năm 79.
(11) Nguyên văn: knot, vừa có nghĩa là nút thắt, vừa được hiểu theo nghĩa lóng là dương vật.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: