truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 41- 42 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

41. Em vẫn rất nhớ anh.

Về Vũ Hán, vừa về đến kí túc, tôi liền gọi điện cho Hứa Lật Dương, bảo với anh là tôi đã về đến nơi, an toàn. Điện thoại chỉ vừa đổ được một chuông, Hứa Lật Dương đã nhanh chóng nhấc máy.

Tôi nói: “Sao anh nhấc máy nhanh thế?”

Hứa Lật Dương nói: “Cả đêm qua anh không ngủ yên, chỉ chờ điện thoại của em. Hối hận vì đã không đích thân đưa em về Vũ Hán.”

Trái tim lạnh lẽo của tôi bỗng thấy ấm áp phần nào. Vừa đặt điện thoại xuống thì chuông điện thoại lại réo vang.

Tôi nhấc máy lên, nghe đầu dây bên kia, một giọng nam cất lên: “Em đoán xem anh là ai?”

Tôi nói: “Em không đoán được.”

Bỗng nhiên đầu bên kia im lặng.

Tôi chợt có linh cảm, có thể, người đó là Dịch Trì.

Anh nói: “Anh Dịch Trì đây.”

Dịch Trì gọi điện cho tôi, sao anh lại có số điện thoại của tôi nhỉ? Anh định nói gì với tôi?

Tôi tiếp tục im lặng, không biết nên nói gì. Tôi cứ nghĩ chắc là Dịch Trì có chuyện muốn nói với tôi nên sợ nếu mình nói gì đó thì đầu dây bên kia sẽ không có dũng khí nói tiếp.

Nhưng anh cũng vẫn im lặng.

Cả hai chúng tôi luôn luôn im lặng.

Cuối cùng, tôi đã lên tiếng trước: “Sao lại gọi điện cho em thế này?”

” Không có gì đâu, anh chỉ nghĩ chắc em đã về đến nơi nên gọi điện xem em đã về trường an toàn chưa thôi.”

“Vâng.” Có một cảm giác vui vui xen lẫn với cảm giác ngại ngùng cùng xuất hiện một lúc trong tôi.
“Thế anh dập máy nhé, lần sau anh sẽ nghĩ kĩ xem nên nói với em cái gì trước rồi mới gọi điện cho em?” Dịch Trì dò hỏi.

“Vâng.”

Dịch Trì nói tiếp: “Em dập máy trước đi.”

Hứa Lật Dương từ trước đến giờ chưa bao giờ bảo tôi dập máy trước. Lần nào cũng là tôi nghe thấy tiếng tít tít ở đầu dây bên kia. Lần này tôi dập máy trước, vào lúc trước khi đặt máy xuống, tôi cảm nhận được hơi thở của Dịch Trì ở đầu bên kia. Cứ như là hơi thở đó rất gần, rất gần vậy.

Lúc Hứa Lật Dương làm tôi khóc, lúc Hứa Lật Dương buông tay tôi ra, lúc Hứa Lật Dương nổi cáu với tôi, ném cả chiếc cốc về phía tôi, tôi vô cùng thất vọng, và đau lòng, thậm chí còn hận anh. Tôi cứ nghĩ là tôi sẽ ghét anh, hận anh mãi cho đến lúc chia tay. Thế nhưng sau khi về đến Vũ Hán, tôi vẫn rất nhớ anh. Chúng tôi đã từng cùng nhau, viết những dòng nhật kí mà tôi vẫn giữ gìn.

Tôi nằm trên giường trong kí túc xá, lật từng trang nhật kí mà tôi quý như báu vật ra đọc. Những nét chữ non nớt, những lời văn mộc mạc, đã ghi lại toàn bộ mối tình ba năm qua của tôi và Hứa Lật Dương.

Lật một trang bất kì, tôi đọc được những dòng thế này:

Ngày 21 tháng 6 năm 1999

Hôm nay, tôi ăn vải. Là vải của Hứa Lật Dương mang cho tôi.

Cậu ấy nói, tối hôm trước cậu ấy nằm mơ, mơ thấy tôi nói muốn ăn vải. Thế là hôm qua cậu đã bảo người nhà mua vải. Sau đó giấu một ít vào trong cặp, dùng túi nilon bọc lại mang đến trường cho tôi ăn.
Tôi nghĩ, nếu cậu ấy cứ đối xử tốt với tôi như thế này, tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu ấy, cả đời này không rời ra.

Tôi ăn hết chỗ vải đó. Kết quả là, tối nay tôi phát hiện trên mặt tôi đã xuất hiện hai cái mụn, rất đau. Tôi cứ ăn vải là nóng trong. Mà cứ nóng trong là sẽ mọc mụn. Lần ăn vải này cũng thế. Bây giờ tôi thấy hối hận vì đã ăn hết chỗ vải đó. Mọc hai cái mụn to thế này, ngày mai làm sao mà dám nhìn Hứa Lật Dương chứ. Xấu chết đi được. Ông Trời ơi, mau phù hộ cho cái mụn này của con sớm xẹp đi.

Năm 1999 đến năm 2002, hơn một nghìn đêm, mỗi trang nhật kí của tôi đều có tên Hứa Lật Dương.
Tôi biết là cả cuộc đời này sẽ không bao giờ tôi có thể viết tên ai cẩn thậnvà nhiều đến thế được nữa.
Ngón tay tôi vuốt những tờ giấy đã lên màu thời gian, cảm nhận lại những kí ức ấm áp nhất của buổi ban đầu.

Tôi biết tôi khó mà rời xa. Dịch Trì, sau đó không gọi điện cho tôi nữa. Còn tôi, cũng chẳng có bất cứ thông tin nào về anh.

Chúng tôi vô tình gặp nhau trong cuộc sống này, rồi kí ức về nhau sẽ lại mờ dần theo năm tháng.

Có lúc nhớ, có lúc quên.

42. Anh hùng cứu mỹ nhân 

Sau khi từ thành phố X trở về, tôi phát hiện ra Giả Tếu Ảnh và Trịnh Thường đã quấn quýt như hình với bóng.

Quen ba ngày rồi yêu nhau, quen một tuần thì quấn quýt như hình với bóng, sau nửa tháng là qua đêm không về. Mối tình đầu thời phổ thông cứ chậm chạp trôi, còn ở đại học cho dù là tình thứ nhất hay tình thứ hai, thứ ba thì cũng đều phát triển nhanh chóng, chạy đua với thời gian. Do tính cách hướng nội, nên tôi cô đơn một mình, không làm quen thêm bạn mới cũng không tham gia bất cứ hoạt động mang tính đoàn thể nào, chỉ ngày ngày nhốt mình trong thư viện đọc sách. 

Thời gian ở thư viện cũng thường xuyên có người con trai đến bắt chuyện để hỏi giờ, hỏi đường, hỏi chỗ để sách, hỏi tôi có phải tên là A, B, C, D gì đó không… nói chung cho dù họ bắt đầu câu chuyện bằng cách nào thì đến phút chót vẫn hỏi tên và số điện thoại của tôi.

Mỗi lần nói chuyện với những người con trai đó xong, lúc quay về kí túc xá, tôi lại tự ngắm kĩ mình trong gương. Tôi phát hiện ra là mình càng ngày càng xinh đẹp, không còn đen đủi, xấu xí như cô bé ngày xưa mẹ vẫn hay chê bai nữa rồi. Bạn cùng phòng bắt đầu đua nhau hỏi tôi về cách làm trắng, cách giữ eo và cách làm cho nở ngực, còn tôi lúc đi đường đã không còn cố ý khom lưng, cúi mặt xuống để che giấu đi những điểm nữ tính của mình nữa rồi. Dần dần, khi mọi người khen tôi xinh, tôi đã không còn đỏ mặt, không còn cảm thấy ngượng ngùng hay đoán già đoán non xem họ đang có ý trêu tôi hay không nữa rồi.

Có điều giống như việc không phải người con gái nào cũng có người chủ động đến bắt chuyện, không phải người con trai nào cũng bắt chuyện thành công. Bắt chuyện nếu hay thì gọi là tán tỉnh, nếu dở thì gọi là quấy rối. Con trai không bao giờ muốn nhìn những người con gái vừa xấu vừa béo; con gái cũng vậy, cảm thấy không cần thiết phải hạ mình quan tâm đến những thằng con trai rác rưởi. Nếu như bạn cảm thấy những câu nói này của tôi khó nghe, hoặc làm tổn thương đến lòng tự trọng của bạn thì hiệu quả của việc “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng” của tôi đã đạt được. Bạn cần phải tự xem xét lại xem có phải là mình quá xấu không? Tôi và Lương Triết quen nhau trong một bối cảnh bắt chuyện làm quen như thế.

Lúc còn học phổ thông, chúng tôi rất ghét sự quản lý của các thầy cô. Lên đến đại học, chẳng còn thầy cô nào quản, những người thực sự quản chúng tôi, làm chúng tôi sống không thoải mái là đám người làm hậu cần. Rõ ràng là ba lạng gạo nhưng lại chỉ đưa cho chúng tôi một tí tẹo cơm như cho mèo ăn vậy, rõ ràng gọi là phòng để nước sôi nhưng lúc nào cũng chỉ cung cấp nước sôi “95” độ. Rõ ràng là thủ thư nhưng lại luôn làm mất sách rồi đổ lỗi cho học sinh chưa trả. Gặp phải hai chuyện trước thì thôi cho qua, chứ gặp phải chuyện thứ ba thì không thể không đập bàn đập ghế kêu oan. Bởi vì làm mất sách là phải đền tiền, vô duyên vô cớ sao lại bắt tôi rút tiền trong túi ra trả tiền cho thứ không phải mình làm sai.

loading...

Vì thế cuối tuần đó, lúc bà thủ thư nói với tôi là tôi chưa trả cuốn Bốn năm phấn hồng, bắt tôi phải đền gấp đôi giá bìa sách là 36 tệ, tôi nói: “Sao lại chưa trả chứ? Lần trước em mượn ba quyển sách, em đã trả hết cùng một lúc rồi, sao lại có một quyển chưa trả?” Bà ta thản nhiên trả lời: “Tôi làm sao mà biết được! Trên máy rõ ràng hiện lên là quyển Bốn năm phấn hồng em chưa trả.”

“Em trả rồi. Em khẳng định là em đã trả rồi.”

“Em khẳng định thì có tác dụng gì chứ!” Bà ta đưa mắt lườm tôi. Có lẽ là do cuối tuần, thư viện chỉ có mình bà ta trực nên không được thoải mái, thái độ vô cùng khó chịu
.
“Em trả thật rồi mà! Các cô ở thư viện thường xuyên có những chuyện như thế này, lúc học sinh trả sách, để sách chồng lên đống sách đã trả nhưng lại không chịu quét vạch cẩn thận, cứ vứt bừa vào kho rồi đến lúc lại trách bọn em chưa trả.” Tôi vạch rõ ra vết hổng trong cung cách làm việc của bọn họ.

“Em phải biết mình đang nói gì chứ!” Bà ta đứng hẳn dậy, dùng tay chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Sợ gì chứ!” Cuối cùng tôi đã nói ra những điều không nên nói. Trừ mẹ tôi ra, tôi không có sự kiên nhẫn với bất kì ai. Tại sao tôi phải nhẫn nhịn chứ, bà chẳng phải là mẹ tôi.

“Mày nói thêm câu nữa xem, đồ mất dạy! Bố mẹ mày không dạy mày à? Thế mà cũng là sinh viên!” Bà ta tiếp tục quát lại, trợn mắt nhìn tôi.

“Không có bố mẹ dạy à?” Câu đó chọc đúng vào nỗi đau của tôi, làm tôi cảm thấy vô cùng khó xử. Tôi giận dữ cần quyển sách chưa được nhập vào kho ném thẳng vào người bà ta, hình như kiểu bạo lực này tôi được di truyền từ mẹ!

Tôi chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh của bà ta, cuốn sách sượt qua người bà ta rơi xuống đất. Bà ta cúi xuống nhặt sách lên, nói: “Loạn rồi! Loạn thật rồi!” Bà ta xông ra khỏi quầy, chạy ra hành lang gọi thầy quản lý thư viện ở phòng bên cạnh.

Thầy quản lý thư viện khoảng trên năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, trông có vẻ khá nhã nhặn, hiền lành. “Sao thế, sao thế, có chuyện gì thế?” Thầy quản lý thư viện thấy bà thủ thư đằng đằng sát khí, ngạc nhiên hỏi.

“Em sinh viện này đấy! Đúng là vô giáo dục! Không những làm mất sách mà còn chửi người, đánh người!” Bà thủ thư béo ịch lên tiếng kết tội tôi trước.

“Thưa thầy quản lý, em nghĩ thầy là người sáng suốt nên em muốn nói với thầy hai việc: thứ nhất, sách chắc chắn là em đã trả lại thư viện rồi; thứ hai, người chửi người đánh chính là cô thủ thư ở chỗ thầy.” Tôi giả bộ vô tội giải thích với thầy quản lý.

“Mày nói điêu!” Bà thủ thư béo ịch lại nhảy dựng lên.

Tôi định xông vào cãi cho đến cùng nhưng vì mục đích cuối cùng nên vẫn cố gắng kìm nén.

Quay người lại nhìn thấy một người con trai đã chứng kiến cuộc cãi nhau của chúng tôi từ đầu đến cuối, tôi liền giả bộ vô tội chỉ vào người con trai đó nói: “Bạn này đã chứng kiến hết cả, bạn ấy có thể làm chứng.” Tôi rất tự tin nói ra câu đó. Bởi vì tôi tin là người con trai đó chẳng có lí do gì mà lại từ chối giúp một cô gái trẻ như tôi để giúp đỡ một bà thủ thư béo ịch suốt ngày quát tháo sinh viên chúng tôi, coi chúng tôi chẳng ra cái gì. Cứ thế này mà cãi nhau với bà thủ thư thì chẳng bao giờ kết thúc được. 

Nhưng chỉ cần người con trai đó đứng ra làm trọng tài, tôi tin là tôi sẽ thắng. Bà thủ thư nói không có lý gì, tại sao tôi lại phải khách khí với bà ấy cơ chứ? Đối với những người vô liêm sỉ như bà thủ thư này thì cần phải có cách cao tay hơn để trị. Tôi đưa ánh mắt cầu cứu nhìn cậu con trai kia, cố gắng dùng ánh mắt để truyền tải thông điệp: Bạn ơi, cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân đã đến rồi.

Cậu con trai đó bước lại gần chỗ chúng tôi, vô cùng chân thật nhìn thầy quản lý, thao thao bất tuyệt nói: “Những người như cô thủ thư đấy thực sự đã làm xấu đi hình ảnh của thư viện. Lúc em chuẩn bị trả sách, bạn gái này trông rất đáng thương. Bạn ấy chỉ hỏi có vài câu thôi mà cô thủ thư đã mắng bạn ấy, dùng tay chỉ thắng vào mặt bạn ấy. Em cũng nhìn không vừa mắt, nếu như thầy không đến thì em đang định gọi 110 để báo cảnh sát rồi.”

Tôi phối hợp tác chiến bằng cách làm cho mắt ướt đẫm nước. Chỉ cần khóc là có thể khóc được ngay, mà còn có thể khóc rất thảm thương, làm động lòng chắc ẩn của người con trai. Thầy quản lý lập tức xin lỗi chúng tôi, bà thủ thư định nói gì đó nhưng đã bị thầy quản lý gọi về phòng. Thầy quản lý gọi một người khác đến đưa chúng tôi đi kiểm tra trong kho sách có đúng là quyển đó đã trả hay không.

Không uổng công đấu tranh đến cùng, sau một hồi tìm kiếm, tôi đã tìm thấy quyển sách Bốn năm phấn hồng mà bà thủ thư béo ịch cứ leo lẻo cái miệng nói là chắc chắn tôi chưa trả. Cứ như là làm người chết trong quan tài sống lại, quyển sách tìm được đã là bằng chứng xác thực cho cách thức làm việc tắc trách của bà thủ thư. Cuối cùng tôi đã được một lần vênh váo mặt mày trước mấy bà thủ thư già ở thư viện.

Tôi như trút bỏ được gánh nặng, xuống tầng một đến tủ gửi đồ lấy túi. Bỗng có người đập nhẹ vào vai tôi từ phía sau ngoảnh lại nhìn thì ra là người anh hùng vừa cứu mỹ nhân lúc nãy. Nhìn kĩ, anh ta có đôi mắt một mí và đôi môi mỏng, đúng kiểu con trai mà tôi khá thích. Anh ta đứng đó rồi nói với tôi: “Xin chào người đẹp. Tôi muốn làm quen với bạn, có được không?”

“Ồ!”

“Tôi muốn biết số điện thoại của bạn.”

“Ừ…m!”

“Sao bạn không nói gì vậy?”

Tôi cười, có thể là anh ta không biết, tôi không thích những anh chàng quá chủ động bởi vì sự tấn công của những anh chàng đó làm tôi cảm thấy không được an toàn. “Tôi đã biết bạn là Thuỷ Tha Tha.” Anh ta nói tiếp.

Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh ta: “Làm sao mà bạn biết được?”

“Bạn nói cho tôi biết số điện thoại của bạn đi, tôi sẽ nói cho bạn biết tại sao tôi lại biết tên bạn. Điều đó sẽ đem đến cho bạn một niềm vui, còn nếu không bạn sẽ bị thiệt đó!” Anh ta nói với vẻ mặt đắc thắng.

Tôi rất muốn biết tại sao anh ta lại biết tên tôi, vì thế đã đọc: “8888xxxx”

Không ngờ anh ta rút điện thoại ra bấm số điện thoại phòng tôi, rồi lên tiếng hỏi: “Cho tôi gặp Thủy Tha Tha.”

Anh ta muốn chứng thực số điện thoại mà tôi vừa đọc. Bỗng nhiên tôi cảm thấy hơi bực mình, có thể anh ta thấy biểu hiện của tôi ở thư viện nên cho rằng việc nói dối đã trở thành một tính cách của tôi, nghĩ thế tôi quay người đi thẳng. Anh ta kéo tay tôi lại: “Thẻ thư viện của bạn này! Lúc nãy bạn đánh rơi, tôi nhặt cho bạn đấy!”

Lương Triết và Thuỷ Tha Tha đã làm quen với nhau như vậy. Năm đó anh ta học năm thứ ba, khoa Thông tin điện tử. Tôi là sinh viên năm thứ nhất. Tôi hôm đó Lương Triết gọi điện cho tôi. Bây giờ chẳng còn nhớ là chúng tôi đã nói những gì nữa rồi, chỉ nhớ câu đầu tiên anh ta hỏi tôi là: “Em đã có người yêu chưa?”

Tôi do dự một lúc rồi hỏi lại: “Anh hỏi điều đó làm gì?”

Bên kia đầu dây anh ta cười nói: “Không có gì, em không muốn trả lời thì đừng nói.”

Tôi hỏi lại: “Anh có người yêu chưa?”

“Anh có rất nhiều người yêu, có điều đã ở thì quá khứ rồi.” Đầu dây bên kia anh ta cười có vẻ hơi phô.

Gặp phải thằng có tính lăng nhăng rồi. Tôi nghĩ. Nhưng cũng tốt, có lẽ đây là một đối tượng tốt để tôi đỡ cô đơn. Khi đó, tôi không thích Lương Triết nhưng cũng không ghét anh ta, chỉ có điều trong lòng có chút bất an bởi vì tôi hiểu là mình đang không chịu an phận. Một phần lí do của cảm giác bất an là vì Hứa Lật Dương. Khi đó tôi vẫn còn đang yêu anh, yêu thực sự. Tôi nhớ anh, hay ngắm ảnh anh, tối nào cũng ngồi đợi điện thoại của anh, viết thư cho anh, gửi quà cho anh thậm chí đan áo len cho anh. Một phần bất an nữa là chính bản thân mình. Giữa tôi và Hứa Lật Dương hình như chỉ là một cảm giác mơ hồ, có thể nghe thấy tiếng nói của bên kia đầu dây điện thoại nhưng lại không thể hôn đôi môi của anh; có thể ngắm dáng vóc anh qua ảnh nhưng lại không thể ôm lấy cơ thể anh.

Khi tình yêu đã không còn có thể cảm nhận được, không còn có thể động chạm vào nhau mà chỉ còn có thể nhớ, thì tôi không biết rằng việc mở cánh cửa khác cho mình có thể bị gọi là không chung thuỷ và phản bội hay không? Tôi yêu bản thân nhiều hơn yêu Hứa Lật Dương. Đó là lí do duy nhất. Tôi cô đơn. Tôi cần một người ở bên cạnh. Lúc đó cảm giác cô đơn rất gần còn cảm giác yêu đương lại ở rất xa. 

Chúng tôi đã từng nghĩ là người ta yêu mình, yêu sâm đậm nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân mình hơn. Thoát khỏi những ràng buộc vốn có, chúng ta mới thấy mình cô độc. Có lẽ trên con đường chúng ta đi tìm kiếm tình yêu, thực ra cái mà chúng ta kiếm tìm từ đầu đến cuối chẳng qua là một góc ấm áp cho trái tim cô độc và cho cơ thể lạnh lẽo của mình mà thôi.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: