truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 29- 30 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

29. Thi Đại học

Những năm tháng cấp III đã qua đi nhanh chóng. Ngoảnh đi ngoảnh lại chúng tôi đã bước vào những tháng cuối cùng. Trước mắt chúng tôi bây giờ chỉ có ba mối quan tâm: thi Đại học, Hứa Lật Dương và mẹ.

Những kí ức hình như đã đứt đoạn, những câu chuyện lúc đó đã mờ nhạt trong tôi.

Tôi chỉ mong ngay lập tức có thể cầm bút đi thi Đại học. Tôi sợ chờ đợi sẽ làm tôi quên hết.

Hoang mang, mơ hồ, phấn khích và pha chút lo lắng với định hướng cho một tương lai mới. Mọi thứ bắt đầu trở nên rối rắm. Trong thời gian này, chỉ có Hứa Lật Dương là niềm an ủi duy nhất của tôi. Mối tình này lên đến lớp Mười hai đã trở thành niềm vui duy nhất của tôi, là nguồn an ủi lớn nhất của tôi.

Và cho dù lo sợ hay mong đợi thì kì thi Đại học cũng vẫn đến đúng lúc.

Ngày mùng 7, mùng 8 và mùng 9, trời nắng và nóng. Ba ngày thi Đại học như ngày tận thế của thế giới, véo một cái đã trôi qua.

Lúc ra khỏi phòng thi, tôi thấy Hứa Lật Dương đang đứng bên đường đợi khuôn mặt rạng rỡ đang đưa ta ra vẫy vẫy.

Cảnh tượng đó in đậm trong kí ức tôi, cài then cho thời cắp sách tới trường. Một dấu chấm đánh dấu bước ngoặt mới.

Ba ngày sau, chúng tôi đến trường đoán điểm chuẩn và chọn nguyện vọng.

Điểm thi của tôi rất không tốt. Kì thi lần này của tôi lại thấp nhất trong số các đợt thi ở cấp III. Tôi cũng không biết tại sao lại xảy ra hiện tượng này. Thực sự tôi đã rất cố gắng và chăm chỉ học tập.

Thế là di tong giấc mộng vào trường Đại học Bắc Kinh. Tôi quyết định điền lần lượt các trường khác ở Bắc Kinh, Quảng Châu v.v … Dù có ở trời Nam biển Bắc, nhưng nhất định tôi sẽ không tiếp tục sống ở vùng đất này nữa. Hứa Lật Dương cứ nhìn vào đơn của tôi mà điền y hệt.

Tối hôm đó lúc mang tờ đơn chọn nguyện vọng về nhà, tôi và mẹ lại như thường lệ, cãi nhau một trận to.

Mẹ bắt đầu chê tôi từ đầu đến chân, nào là không đáng một xu, nào là bình thường thi cử không đến nỗi nào đến lúc thi cuộc thi quan trọng nhất lại đạt điểm số chẳng ra gì.

Tôi không tranh luận lại với mẹ, chỉ đợi lúc mẹ nói xong thì bảo: “Đơn chọn nguyện vọng con đã điền hết rồi, tất cả các nguyện vọng đều không có ở các trường ở Vũ Hán.”

Mẹ tôi càng tức điên lên, bắt tôi phải vào trường Đại học Vũ Hán.

Còn tôi thì thà phải đi học ở các trường loại hai, loại ba ở các tỉnh khác chứ không muốn tiếp tục học ở Vũ Hán nữa.

Vất vả từng đó năm học tập, tôi chỉ muốn bay thật xa, muốn chạy trốn, muốn làm lại từ đầu. Tôi hận nơi này, căm thù ngôi nhà này, trong mơ tôi cũng muốn rời xa ngôi nhà này, rời xa mẹ của tôi. Như thế tôi mới không phải nghe mẹ tôi cằn nhằn, mắng chửi, không phải luôn sợ hãi, chán đời, tự ti. Tôi có thể làm lại từ đầu, không ai biết quá khứ của tôi, tôi cũng không phải nhìn thấy cảnh mà đau lòng. Cuộc sống có thể bước sang một trang mới. Hơn nữa, cho dù tôi đến nhập học ở trường nào, Hứa Lật Dương nói cậu ấy cũng sẽ điền vào đơn giống hệt tôi.

“Với cái điểm đó, một không vào nổi đại học Bắc Kinh thì không được đi đâu hết, ở lại Vũ Hán này.” Mẹ tôi vừa nói vừa cầm giấy đăng kí nguyện vọng phần phật trong tay.

“Con đã điền hết cả rồi.” Tôi mỉm cười, nụ cười của kẻ chiến thắng.

“Mày có tin kể cả mày điền hết rồi, tao vẫn có thể xé nát tờ đơn này không? Ngày mai tao sẽ đi cùng mày đến trường để xem mày sửa lại nó. Mày mà không nghe lời tao, đi học ở tỉnh khác, thì đừng có xin tao đồng nào!” Mẹ lại bắt đầu giương oai doạ nạt.

“Mẹ cứ yên tâm đi, mẹ mà không cho tiền thì con thà đứng đường, cởi quần áo cho người ta coi lấy tiền chứ cũng không về cúi đầu xin tiền mẹ đâu!” Tôi giật tờ đơn lại, lạnh lùng uy hiếp mẹ.

Câu nói đó đã làm cho cơn tức giận của mẹ tôi lên tới đỉnh điểm. Bà cầm mấy chiếc cốc trên tràng kỉ đập vỡ tan tành.

May thay tôi nhanh nhẹn tránh được nhưng những chiếc cốc đó cũng đã phá tan sự im lặng và chịu đựng trong suốt mười tám năm qua của tôi. Tôi quyết định nói hết những gì tôi đã viết trong nhật kí cho mẹ tôi nghe. Những câu nói đó tôi chưa bao giờ nói với ai, bởi vì tôi thấy nói những sự phiền não của mình cho bất kì ai cũng chẳng tác dụng gì. Nỗi buồn chẳng vì thế mà bớt đi. Kêu khổ với bất kì ai cũng đều là một việc ấu trĩ và nực cười vì nỗi khổ của bạn chẳng liên quan gì đến ai.

Trước mắt tôi lúc này là người phụ nữ đã làm tôi khổ sở suốt mười tám năm qua. Bà cần phải biết rõ về những tổn thương mà bà mang lại cho tôi.

“Mẹ cứ đập đi. Đập không trúng người con, không chết được con thì sau này mẹ không còn cơ hội đâu. Bao nhiêu năm qua con cố gắng chăm chỉ học tập cũng chỉ vì mong chờ có một ngày sẽ hoàn toàn rời khỏi mẹ. Mẹ tưởng là chỉ có mẹ ghét con, chỉ có mẹ hận con thôi à? Con nói cho mẹ biết, không phải thế đâu. Con cũng ghét mẹ! Con cũng hận mẹ! Con hận mẹ từ trước đến giờ chưa bao giờ mẹ nói được với con một lời tử tế, ngọt ngào. Con hận mẹ vì cứ hai, ba bữa lại đánh mắng con một trận. Con hận mẹ vì suốt ngày lật tung đồ của con lên. Con hận mẹ nói con đen, con xấu. Con hận mẹ luôn bắt con phải cố gắng học hành chỉ để thoả mãn tính sĩ diện của mẹ trước đồng nghiệp và hàng xóm. Cuối cùng thì con đã hiểu tại sao lúc trước bố lại ly hôn với mẹ. Nếu như con được quyền lựa chọn, con nhất định sẽ không sống chung với mẹ!” Tôi trút một mạch những câu đang chất chứa ở trong lòng, nhìn mẹ với ánh mắt khiêu khích, chờ đợi một cơn bão giông ác liệt chuẩn bị giáng xuống.

Mẹ tôi đứng ngẩn người ra đó.

Bà không giống như những gì tôi tưởng tượng, bà không điên dại xông vào, cũng không xa xả mắng tôi.
Mẹ chỉ đứng đó. Chúng tôi đứng cách nhau đúng một cái tràng kỉ, rất gần, gần đến nỗi tôi có thể nhìn thấy đôi mắt mẹ tôi đỏ ngầu, nhìn thấy những vết nhăn sâu nơi khoé mắt, những sợi tóc trắng trước trán mẹ. Mẹ nhìn tôi bằng một ánh mắt lạ lẫm mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy, mắt ngân ngấn nước.

Nhưng mẹ không khóc mà từ từ quay người đi vào trong phòng.

Tôi giấu kĩ giấy đăng kí nguyện vọng, sau đó đi vào nhà vệ sinh tắm rửa, chuẩn bị đi ngủ.

Lúc tôi từ trong đó đi ra, mẹ tôi đã ngồi ở phòng khách. Mẹ nhìn thấy tôi đi ra liền cất tiếng nói: “Thôi mẹ cũng không ép buộc con nữa. Con muốn đăng kí trường nào thì cứ đăng kí đi. Một mình đi học ở ngoài vất vả lắm, đến lúc đó con sẽ biết. Với lại cái điều hoà trong phòng mẹ bị hỏng rồi. Tối nay mẹ có thể ngủ ở phòng của con được không?”

Trong trí nhớ của tôi, tôi luôn ngủ một mình, đêm nào cũng ngủ một mình. Hôm nay mẹ nói mẹ muốn ngủ cùng với tôi. Lí do là máy điều hoà của phòng bà bị hỏng. Tôi cảm thấy vô cùng bối rối.

Điều hoà của mẹ bị hỏng bao lâu rồi? Những ngày hè ở Vũ Hán oi bức thế này, mẹ vẫn nằm ngủ trong phòng không có máy điều hoà sao? Liệu có phải mẹ luộn bị nóng làm cho mất ngủ?

Lúc tôi nằm trong căn phòng có điều hoà mát lạnh oán hận bà đến nỗi không ngủ được, có phải mẹ cũng vì nóng quá mà trằn trọc khó ngủ không? Chúng tôi nằm cách nhau một bức tường, nóng – lạnh ai đấy tự biết.

Nghĩ đến đó, tôi đáp: “Được ạ.” Tôi hiểu rõ rằng bà đang sợ sau này sẽ không còn có cơ hội để ngủ chung với tôi nữa.

“Ừ, con sấy khô tóc đi rồi hẵng ngủ nếu không là dễ đau đầu lắm. Máy sấy mẹ đã mang sang phòng con rồi đấy.” Giọng mẹ rất nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng đến nỗi làm tôi phải ngạc nhiên, thậm chí còn khiến tôi hoài nghi không biết có phải mẹ quyết định tối nay sẽ thực thi kế hoạch mà mẹ đã từng nói không: bà sẽ giết chết tôi, sau đó nói với mọi người là tôi tự sát, lí do thì có thể nói do tôi thi đại học thành tích không được tốt, đau khổ quá mà tự tử.

Tôi sấy khô đầu rồi lên giường nằm. Mẹ cũng nhanh chóng tắm xong và vào phòng tôi. Tôi nghe thấy tiếng mẹ bật máy sấy tóc rồi lại thấy tắt, sau đó mang máy sấy ra ngoài sấy tóc, chắc là sợ làm tôi tỉnh giấc.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng mẹ khe khẽ đi vào, lật chiếc chăn đơn ra, nằm vào trong nhưng không hề đụng vào người tôi.

Cái cảm giác kì lạ và khó hiểu làm tôi không tài nào ngủ được nhưng lại không dám xoay chuyển người sợ làm mẹ khó ngủ. Từ bé đến giờ mẹ chưa bao giờ nằm ngủ cùng tôi. Trừ những lúc mẹ giữ người tôi mà đánh, chưa bao giờ tôi và mẹ lại ở gần nhau như lúc này. Chúng tôi cứ thế nằm giữ một khoảng cách nhất định, nghe tiếng thở của nhau. Từ từ, tôi cũng dần thiếp đi.

Nửa đêm, tôi bỗng bị một bàn tay lạnh chạm vào người làm cho tỉnh giấc.

Đó là mẹ, mẹ lấy tay phải nắm chặt lấy tay trái của tôi. Lòng bàn tay mẹ rất lạnh. Tôi nghe nói lòng bàn tay của người con gái nào mà lạnh, thì đường tình duyên của người đó lận đận. Tay mẹ nắm chặt tay tôi, rồi xiết chặt tay tôi hơn nữa.

Tôi mở mắt nhìn lên trần nhà, rồi đưa mắt nhìn sang mẹ đang nằm bên cạnh. Ánh trăng soi sáng khuôn mặt mẹ, nhưng ánh trăng không thể che đi được những nếp nhăn trên đuôi mắt mẹ. Mẹ ngủ mà vẫn nhíu mày lại. Có lẽ mẹ có rất nhiều chuyện phải suy nghĩ. Cuộc đời lận đận, hôn nhân thất bại, đứa con gái không ngoan ngoãn, vì cuộc sống mẹ phải bôn ba vất vả thế nhưng đến cuối cùng mẹ chẳng nhận được gì. Mẹ già rồi, già thật rồi.

Tôi ngẩng đầu lên nhưng nước mắt vẫn từ từ chảy xuống mặt.

Không biết đã bao nhiêu lần tôi mớ mẹ dịu dàng ôm tôi vào lòng ngủ, cho tôi một đêm an lành. Đến lúc cái đêm an lành đó đến, muộn màng như lúc này, mọi cảm xúc lẫn lộn làm tôi vừa cảm thấy hạnh phúc, vừa ân hận, lại vừa cảm thấy có lỗi và đau lòng vô cùng.

loading...

Ngày hôm sau, lúc nộp giấy đăng kí nguyện vọng, Hứa Lật Dương đã đứng chờ tôi ở ngay ngoài cửa lớp. Chúng tôi làm mọi việc như thể việc vào vào Đại học chẳng có gì làm cho chúng tôi chùn bước cả. 

Những lời trách móc của thầy cô, những tiếng xì xào, bàn tán của bạn bè đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi nói với Hứa Lật Dương: “Em đã đổi trường rồi. Nguyện vọng thứ nhất em chọn trường Đại học X Vũ Hán.”

(Chúng tôi dã thay đổi cách xưng hô từ sau lần hẹn hò đầu tiên ở công viên hôm đó.)

Tôi cứ nghĩ rằng Hứa Lật Dương sẽ trách móc tôi, nhưng không, cậu ấy chẳng nói lời nào, cầm cục tẩy và chiếc bút chì, xoá rồi điền lại giống hệt tôi. Nguyện vọng thứ nhất của chúng tôi là trường Đại học X Vũ Hán.

“Còn những nguyện vọng khác thì sao?” Tôi hỏi Hứa Lật Dương.

“Em chọn trường nào thì anh sẽ chọn trường đó.” Hứa Lật Dương trả lời không do dự.

“Nếu như ngay cả trường X em cũng không đỗ, năm sau em sẽ thi lại. Nên những nguyện vọng khác em cứ chọn bừa theo như danh sách thôi, mở trang nào lấy trường trang đó. Dù sao thì kể cả có đỗ những trường đó em cũng không học.” Có lúc, những quyết định quan trọng của cuộc đời lại rất mơ hồ cứ như là ông trời đang trêu đùa chúng ta vậy.

“Anh cũng chọn giống em!” Hứa Lật Dương không hề phản ứng lại.

Tôi mở một trang ra, nhắm mắt lấy tay chỉ bừa một trường, sau đó mở mắt ra, đọc tên những trường mình vừa chỉ và cứ thế điền vào những nguyện vọng còn lại.

Nguyện vọng thứ hai tôi chỉ vào một trường ở tít tận phía Bắc: Đại học Công nghiệp X.

Nguyện vọng thứ ba …

Tôi đã chẳng còn nhớ lắm rốt cuộc tôi điền những trường nào, tôi chỉ nhớ có hai người với đơn nguyện vọng giống hệt nhau, ghi dấu quyết tâm của một mối tình khăng khít, bền chặt. Ngoài tình yêu ra, điều gì cũng không quan trọng. Cho dù ngày mai, tương lai sẽ đi về đâu, số phận sẽ an bài như thế nào, chúng tôi cũng không xa rời nhau.

Trong một cuốn nhật kí, chúng tôi đã từng viết, chúng tôi sẽ không bao giờ xa rời nhau, mãi mãi ở bên nhau, thế nhưng ai có thể nói cho tôi biết “mãi mãi” sẽ kéo dài trong bao lâu?

Sau khi về nhà tôi nói lại với mẹ, tôi đã chọn trường Đại học X Vũ Hán. Lần đầu tiên mẹ đã ôm tôi vào lòng.

30. Kết quả thi đại học

Mùa hè năm 2001 là mùa hè rực rỡ nhất từ trước đến nay của tôi.

Ngày ngày chúng tôi quấn quít bên nhau không rời, cứ như thể chúng tôi đang sống mùa hè cuối cùng của cuộc đời vậy. Ngày nào chúng tôi cũng ở bên cạnh nhau. Chi tiết về từng cuộc hẹn tôi đã quên rồi, chỉ nhớ là vì nhà Hứa Lật Dương thường không có ai ở nhà nên tôi hay sang bên đó. Mọi người đừng quá căng thẳng, khi đó chúng tôi thực sự là những đứa trẻ vô cùng trong trắng. Tôi cũng không hiểu bọn trẻ con bây giờ như thế nào nữa, đứa nào cũng như ăn phải thuốc kích thích, đều cao to khác hẳn chúng tôi ngày xưa. Bây giờ học sinh cấp II, nếu ở bên nhau lúc không có ai ở nhà, thì đúng là như lửa gặp rơm, bén ngay lập tức.

Tôi tự nhận mình cũng là một đứa trưởng thành sớm nhưng so với lũ trẻ bây giờ thì đúng là không thể nào so sánh được.

Chúng tôi ở nhà Hứa Lật Dương chẳng qua chỉ cùng nhau xem phim hoạt hình, ăn vặt mà thôi. Lúc xem phim hoạt hình, hai đứa ngồi trên ghế sofa, nắm tay nhau, lòng bàn tay dính mồ hôi.

Có lúc, tôi ngồi một mình trong phòng khách xem tivi còn Hứa Lật Dương thì vào tủ lạnh lấy ra một chiếc kem sữa nói với tôi: “Anh thích ăn loại này nhất chỉ có điều nhà hết mất rồi.” Nói xong, đứa chiếc kem đó cho tôi còn tự nhìn đi lấy một loại kem khác ăn.

Tôi nói: “Anh ăn đi, em ăn loại nào cũng thế.” Hứa Lật Dương cười nhẹ nhàng cốc nhẹ vào đầu tôi.
Một chi tiết như thế đến tận bây giờ, sau bao nhiêu năm tôi vẫn còn nhớ. Nhưng chỉ vẻn vẹn có thế thôi. 

Tôi tự lấy làm xấu hổ vì trí nhớ tồi tàn của mình.

Khi tôi cầm giấy gọi của trường Đại học X Vũ Hán còn Hứa Lật Dương thì nhận được của trường Đại học Công nghiệp X, chúng tôi mới nhận ra mùa hè tươi đẹp của chúng tôi đã chấm dứt rồi
.
Chúng tôi ngồi bên vườn hoa cạnh trường cũ, mặt mày ủ rũ.

“Làm thế nào bây giờ?” Tôi cất tiếng hỏi Hứa Lật Dương.

“Anh cũng không biết.” Hứa Lật Dương buồn rầu trả lời tôi.

Nếu như không đỗ vào trường Đại học X Vũ Hán, tôi sẽ thi lại. Sự lựa chọn đó không hẳn vì tình yêu mà cái chính là do tôi không muốn đối diện với sự thất bại sau mười hai năm miệt mài đèn sách. Tôi nhất quyết không chấp nhận sự bất công của ông trời.

Nhưng bây giờ người không đỗ lại là Hứa Lật Dương. Khuyên anh ấy thi lại thì sao? Tôi hiểu rất rõ cái việc học ôn thi lại. Học xong một năm lớp Mười hai đã làm tôi có cảm giác giảm thọ mất ba năm, học hai năm lớp Muời hai, ít nhất cũng phải tổn thọ mất 30 năm.

Muốn học và muốn vào đại học là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Tôi không thể mở miệng khuyên Hứa Lật Dương thi lại. Nói thế chẳng khác nào nói với Hứa Lật Dương rằng: “Anh vì em xuống địa ngục một lần này đi, anh hãy vì em mà giảm tuổi thọ xuống ba mươi năm đi.”

Chỉ cần nghĩ đến việc ôn thi lại đã cảm thấy vô cùng kinh hãi giống như một người bị rơi xuống vực sâu vậy, sau mười hai năm vất vả trèo lên núi cao, gần đến đích rồi thì tuột tay rơi xuống vực. Cái cảm giác đó thật đáng sợ.

Chúng tôi cứ thế ngồi một đêm. Lúc trời sáng, cuối cùng Hứa Lật Dương đã quyết định vào học ở trường Đại học Công nghiệp X ở phía Bắc.

Tôi ích kỉ bao nhiêu thì tôi thấy buồn chán bấy nhiêu. Nhưng tôi không muốn nói gì.

Tình yêu vốn là sự cam tâm tình nguyện. Hứa Lật Dương đã cam tâm tình nguyện yêu bản thân mình hơn, không muốn tiếp tục ôn thi vất vả.

Sự buồn chán lúc này làm tôi cảm thấy tình cảm ba năm qua cứ như một câu chuyện cười.

Chúng tôi đã từng nghĩ là đối phương rất yêu mình, tình yêu đó vô cùng sâu đậm.

Nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân chúng ta nhiều hơn.

Và thế là Hứa Lật Dương đi về phía thành phố X nhập học. Còn tôi ở lại Vũ Hán học trường Đại học X Vũ Hán.

Tình yêu tuổi học trò của chúng tôi cứ thế hạ màn. Đêm trước khi Hứa Lật Dương đí, chúng tôi ngồi trên khán đài sân vận động ở trường cũ ôm nhau.

Tôi hỏi: “Anh sẽ nhớ em chứ?”

Hứa Lật Dương trả lời: “Có.”

Tôi lại hỏi: “Anh sẽ mãi yêu em chứ?”

Hứa Lật Dương lại trả lời: “Có.”

Các bạn, xin hãy tha thứ cho những câu hỏi ngờ nghệch này của tôi. Chúng ta ai cũng có những lúc ngờ nghệch, ai cũng từng có thời ôm chặt lấy người mình yêu mà nói “Em mãi mãi yêu anh.” Nhưng sẽ có một ngày, chúng ta nhận ra rằng chẳng có gì là “mãi mãi” và sẽ không bao giờ dùng nó nữa.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: