truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Cô Đơn Vào Đời – Chương 13- 14 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

13. Vén màn mây đen 

Thật bất ngờ, khi vừa về đến cổng khu nhà mình ở thì tôi gặp Hứa Lật Dương đang đứng trước cửa một siêu thị ở phía ngoài khu nhà, không biết đang làm gì. 

Tôi chỉ vừa nhận ra cậu ta trong giây lát, còn cậu ta thì hình như đã nhìn thấy tôi từ xa. Bốn mắt chúng tôi gặp nhau, tôi nghĩ là ánh mắt của tôi lúc đó đầy oán trách, hờn giận. 

Tôi muốn lườm cậu ta một cái, tôi muốn trừng mắt lên nhìn cậu ta cho bõ tức nhưng cuối cùng tôi chỉ đứng đần mặt ra đấy mà nhìn, ánh mắt có ba phần oán trách, ba phần tủi hơn và bốn phần dịu dàng. 

Cậu ấy nhất định hiểu được ánh mắt của tôi. Chúng tôi cứ nhìn nhìn như thế khoảng nửa phút, sau đó cậu ấy đã cất tiếng gọi tên tôi. 

“Thuỷ Tha Tha!” 
“Ừ?” 
“Cậu không sao chứ?” 
“Có chuyện gì đâu.” 

Thưc ra tôi muốn giải thích qua về chuyện vết bẩn ở trên quần nhưng lại thấy thật khó nói. 

Cả hai rơi vào im lặng. 

Tôi lên tiếng hỏi trước. 

“Không phải là cậu đi dã ngoại rồi sao? Tại sao lại đứng ở đây?” 

Cậu ấy không đáp. 

Tôi nhìn cậu ta với ánh mắt kinh ngạc. Cậu ta cúi đầu, bước đi chầm chậm, mắt nhìn chằm chằm vào mũi bàn chân của mình. Tôi cũng không gạn hỏi tiếp. Hai người chúng tôi cứ như thế bước đi song song.

Bỗng nhiên cậu ấy thốt lên: “Tớ không muốn đi chơi cùng bọn họ, tớ muốn chơi cùng cậu.” 

Mặt tôi đỏ bừng lên, thẹn thùng không nói lên lời. Cậu ta nhìn tôi, rồi cười tủm tỉn, vừa cười vừa nói: “Mặt cậu đỏ rồi kìa!” 

Tôi đám nhẹ vào lưng cậu ấy. Cậu ấy cười, nụ cười rạng rỡ vô cùng. 

Tôi cùng cười, hai chúng tôi như hai kẻ ngốc nghếch vừa đi vừa cười. Đến cầu thang nhà, tôi chạy lên phòng thay một chiếc quần khác rồi chạy ù xuống. 

Ngày hôm đó, cuối cùng chúng tôi không đi dã ngoại mà ra Đông Hồ chơi. 

Trường chúng tôi cách Đông Hồ không xa lắm. Bên bờ hồ, gió thổi mắt rượi. Trên trời có dấu tích của một đàn chim vừa mới bay qua. Hai người trẻ tuổi, non nớt ngồi bên bờ hồ suốt cả buổi, khoảng cách chừng nửa thước. Tôi rất muốn nắm tay cậu ấy nhưng không dám. Cái cảm giác hồi hộp khi lần đầu tiên được ngồi cạnh Hứa Lật Dương ngày hôm đó cõ lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên. 

Ngày hôm đó, chúng tôi đã nói những gì, tôi không còn nhớ nữa rồi. Chắc chỉ toàn là những câu chuyện xung quanh trường lớp, bạn bè. Tôi thực sự không còn nhớ nổi nữa nhưng nhật kí của tôi ghi rất rõ.

Người có nhiều tâm sự mới hay viết nhật kí. 

Từ ngày bắt đầu quen với Hứa Lật Dương, tôi đã chuẩn bị hai quyển nhật kí. Một quyển là để ngày ngày nộp cho cô giáo kiểm tra, Cô giáo chủ nhiệm yêu cầu chúng tôi viết nhật kí để luyện cách viết văn, thế là tôi đem tất cả những ý chí, ước mơ viết vào trong quyển nhật kí đó. Còn một quyển khác, có khoá, là thuộc về cá nhân tôi, ghi chép lại từng cảm xúc của những rung động đầu đời con gái. 

Trong nhật kí, những tên người đều được dùng các chữ cái thay thế. Ví dụ như Hứa Lật Dương sẽ được thay thế bằng chữ S. Đoạn Tiểu Ngữ được thay bằng chữ C. Khi đó tôi dùng tất cả hai mươi sáu chữ cái để có thể thay thế được hết tất cả những người có trong câu chuyện và trong tâm sự của tôi. Sau này tôi mới biết rằng, nếu như cứ tiếp tục viết tiếp, thì những con người xuất hiện trong cuộc đời chúng ta, làm sao mà có thể chỉ dùng có hai mươi sáu chữ cái cơ chứ. 

Chúng tôi trò chuyện với nhau một hồi thì quả thực là chẳng còn chuyện gì đê nói với nhau nữa. Tôi nói một câu mà đến tận bay giờ nhớ lại vãn thấy toát mồ hôi. Tôi nói: “Thế cậu thích cây gì? Cậu thấy cái cây kia thế nào?” Tôi vừa nói vừa chỉ vào một cái cây ở bên hồ. 

Cậu ấy vô cùng ngạc nhiên nhìn tôi, vẻ mặt có đôi chút khó xử. 

Có cách nào khác cơ chứ? Tôi thề là tôi không cố ý làm cho bản thân mình trở nên nhạt nhẽo và vô vị đến thế. Bởi vì tôi quá hồi hộp, lại thêm chút phấn khích nên tôi không còn biết mình cần phải nói gì nữa. 

Có điều bây giờ tôi đã biết: khi bạn và một người bạn trai hẹn hò, đột nhiên các bạn hết chuyện để nói, nếu như bạn thích hai người đều không nói gì, càng không cần đến mức phải tìm một chủ đề vô vị thì bạn chỉ cần cười và nhìn người ấy, để cho người ta nhận biết được cảm xúc của bạn là được. Đối với một người con gái đã trưởng thành, chỉ cần ánh mắt thôi là đủ biểu lộ tất cả. 

Nếu như bạn không thích người con trai này, thì lúc đó bạn chỉ cần đần mặt ra, nhân lúc chưa có chuyện gì để nói, xem đồng hồ, tỏ ý cho anh ta biết bạn sắp có việc phải về. 

Đó đều là những kinh nghiệm của thời bây giờ. Còn năm đó tôi chẳng biết gì, trong sáng như một tờ giấy trắng. 

Sau đó, cậu ấy vẫn trả lời cậu hỏi của tôi, cậu ấy nói thích cây phong vì lá của nó rất đẹp. 

Tôi thầm ghi nhớ điều đó ở trong lòng. 

Hứa Lật Dương gợi ý đi chèo thuyền. Tôi tán thành ngay đề nghị này và thế là chúng tôi có một cuộc du ngoạn bằng thuyền ngay sau đó. Lúc lên thuyền, tôi chợt nghĩ ngay đến câu chuyện của Hứa Tiên và Bạch Nương Tử <Nhân vật trong truyền thuyết Bạch Xà: Bạch Tố Trinh (Bạch nương tử) là con rắn tu luyện ngàn năm, với mong muốn đắc đạo thành tiên; sau lần được Hứa Tiên cứu mạng, Bạch Xà hoá thân thành người, cùng chàng kết tình phu phụ. Về sau, Pháp Hải thiền sư thấy trên mặt Hứa Tiên có yêu khí bèn bắt chàng nhốt vào sau pháp toà chùa Kim Sơn. Bạch Xà nương đến cứu chồng; thế là “nước tràn ngập Kim Sơn”, nàng trúng kế của Pháp Hải, bị nhốt trong cái bát ăn cơm cỏn con của nhà chùa và bị chôn vùi dưới đất >. Tôi bật cười, lộ rõ vẻ sung sướng. Hứa Lật Dương hỏi tôi vì sao cười nhưng tôi không nói. 

Lúc lên thuyền, Hứa Lật Dương có đưa tay ra đỡ tôi lên. Bàn tay cậu ấy ươn ướt mà ấm áp. Tim tôi bỗng đập nhanh, mười đầu ngón tay như thông với tim, dường như cái nắm tay đã bóp nghẹn cả trái tim tôi. 
….. 

Rất nhiều năm sau, có một lần xem một video clip tự làm trên mạng tôi đã nghĩ đến cảnh tượng của buổi hẹn hò đầu tiên tại Đông Hồ. Trong video clip đó, có một anh chàng nhẹ nhàng dùng tiếng Vũ Hán hát: Nước Đông Hồ xanh ngắt, tình yêu của đôi ta mới bắt đầu, anh là trái tim em, em là tâm hồn anh, chúng mình thuộc về nhau. 

Sau này chia tay, khi xem lại video clip này, tôi đã không cầm được nước mắt.

loading...

Thời gian thật vô tình. Nó đã làm thay đổi chúng ta, làm thay đổi tình yêu. Tất cả chúng ta đều bị thời gian đùa giỡn trong lòng bàn tay. 

Chúng tôi chèo một vòng quanh hồ. Khi thuyền đến gần bến Linh Bá, bỗng nhiên tôi nhìn thấy một bóng đen rơi xuống hồ. 

“Hình như vừa có người rơi xuống nước!” Tôi đưa tay chỉ cho Hứa Lật Dương hướng bóng đen đang vùng vẫy. 

Trên bờ có ba, bốn đứa trẻ khoảng tám, chín tuổi đang nằm bò toài ra. Khi tôi nhìn thấy rõ những đứa trẻ này đang giơ một cành cây xuống dưới nước và hét lớn “Nắm lấy nó!”, tôi quả quyết rằng đúng là vừa có người vừa rơi xuống nước. 

Tôi vẫn chưa kịp hỏi Hứa Lật Dương xem phải làm thế nào thì đã thấy chiếc thuyền chao đảo mạnh, rồi bùm một tiếng, Hứa Lật Dương đã nhảy xuống nước bơi về phía đứa trẻ. 

Tôi không biết Hứa Lật Dương có biết bơi hay không, bơi có giỏi không. Lúc nhìn thấy cậu ấy nhảy xuống nước tôi vô cùng sợ hãi, thậm chí còn muốn gọi cậu ấy mau lên thuyền thôi. Đúng thế, tôi đúng là ích kỉ.

Giữa tình yêu và chính nghĩa, suy nghĩ của một cô bé mười sáu tuổi như tôi hoàn toàn nghiêng về việc bảo vệ sự an toàn của tình yêu

Cho đến tận khi thấy Hứa Lật Dương bơi rất nhanh, rất nhanh, tôi mới cầm mái chèo, chèo cho thuyền tiến lại gần phía cậu ấy. 

Chúng tôi đã cứu được cậu bé chín tuổi đó, lúc được Hứa Lật Dương đưa lên bờ, cậu bé vẫn còn khá tỉnh táo, vẫn có thể nói được số điện thoại nhà. Lúc chúng tôi đưa cậu bé đến bệnh viện thì bố mẹ cậu bé cũng vừa đến. Cả hai vô cùng biết ơn chúng tôi, chỉ thiếu nước quỳ xuống hậu tạ. 

Bố cậu bé hỏi tên và trường chúng tôi nhưng Hứa Lật Dương không nói, chỉ nhắc đi nhắc lại: “Không có gì ạ! Chỉ là việc nhỏ thôi mà.” 

Tôi cũng giả hùa theo cậu ta: “Chú ơi, đúng là không có gì to tát đâu ạ, chỉ là một việc rất nhỏ thôi ạ.” Còn thực tế trong thâm tâm, tôi vẫn rất muốn cho Hứa Lật Dương có được một danh hiệu “Dũng cảm cứu người” thật vinh quang. Nhưng tôi lại không nghĩ được là nếu như nhà trường và mẹ biết rằng chúng tôi dũng cảm cứu người trong lúc hẹn hò với nhau sẽ có phản ứng thế nào. Mà cũng thôi, thêm một chút vinh quanh hão và chút vui vẻ hư vinh không bằng bớt một chút phiền phức thực tế. Một cái danh hiệu “Dũng cảm cứu người” vinh quang so với việc lộ chuyện yêu sớm, rõ ràng là việc thứ hai gắn liền với lợi ích cá nhân hơn. 

Sau khi tôi và Hứa Lật Dương “chuồn khỏi bệnh viện, tôi hỏi cậu ta vì sao không để cho cha mẹ cậu bé biểu dương. Cậu ấy nói: “Thế thì ngại lắm! Hơn nữa, đúng là cũng chẳng có gì to tát cả thật.” Lúc nói câu đó, mặt cậu ta đỏ bừng. Tôi thầm cảm kích trong lòng. Một người thật trong sáng và chân chất! Chỉ có điều là đã rơi vào tay mình! 

Nhật kí ngày hôm đó, tôi viết rất dài, từng lời chúng tôi nói với nhau tôi đều ghi hết lại. Sau khi viết xong, tôi tự phục bản thân sao trí nhớ của mình lại có thể tuyệt vời đến thế.

14. Bông hoa đầu đời 

Sáng sớm hôm sau, tôi đến trường cùng cảm giác ngọt ngào của ngày hôm qua, vừa bước vào lớp ánh mắt tôi hướng ngay về phía chỗ ngồi của Hứa Lật Dương. Chỗ ngồi vẫn trống, trên ghế của cậu ấy chẳng có gì. 

Hứa Lật Dương vẫn chưa đến lớp để tự ôn bài vào buổi sáng. Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng, lững thững đến chỗ của mình, lấy sách ngữ văn ra, chuẩn bị tự ôn bài. 

Thế nhưng cho đến tận lúc cô giáo bước vào lớp, Hứa Lật Dương vẫn chưa đến. Tôi thầm nghĩ trong bụng: Toi rồi, Hứa Lật Dương nhất định là đi muộn rồi. Tôi lo lúc cậu ấy đến sẽ bị cô giáo dạy văn, vốn nghiêm khắc nổi tiếng, mắng cho một trận hoặc là bắt cậu ấy đứng phạt bên ngoài cửa, không cho vào lớp. Nếu như thế thì thật là tổn thương đến lòng tự trọng của cậu ấy. 

Tôi không thể tập trung đọc sách, nhìn mãi mà không lọt được chữ nào vào đầu, cho đến khi cô giáo gõ gõ bàn tôi và nói: “Thuỷ Tha Tha, em cầm sách ngược rồi.” Tôi vội quay ngược cuốn sách lại, nhưng vẫn chẳng nhét được chữ nào vào đầu. 

Chốc chốc lại nhìn đồng hồ. 

Giờ tự học buổi sáng sắp hết quá nửa thời gian mà Hứa Lật Dương vẫn chưa đến lớp. Tôi muốn chạy ra khỏi lớp, tìm cái bốt điện thoại để gọi điện cho Hứa Lật Dương. Tại sao cậu ấy vẫn chưa đến lớp nhỉ? Có phải là cậu ấy bị ốm rồi không? Nếu như không ổn, tại sao cậu ấy vẫn chưa đến lớp chư? Lẽ nào trên đường đã xảy ra chuyện gì? Nổ lốp xe? Hay là… tai nạn?

Vừa nghĩ đến khả năng Hứa Lật Dương có thể bị tai nạn trên đường, tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi và lo lắng

Trong đầu tôi dường như có một người nào đó đang cất tiếng nói: Chắc là không đâu, cậu ấy không sao đâu, chắc cùng lắm là chỉ bị ốm, bây giờ vẫn chưa ra khỏi nhà, đang nằm trên giường ngủ, không có chuyện gì xảy ra trên đường đâu. 

Nhưng ngay lúc đó lại có tiếng nói khác cất lên: Nếu như cậu ấy bị bệnh thì phải gọi điện cho một bạn nào đó nhờ xin nghỉ chứ? Nhưng cho đến tận bây giờ vẫn chẳng có bạn nào nói gì với cô giáo cả, hơn nữa cậu ấy chưa bao giờ đi học muộn, nhất định là trên đường đã xảy ra chuyện gì rồi. 

Hai người trong tôi, một kẻ thì hù doạ, một người thì an ủi. Chúng tranh đấu với nhau, giày vò tôi. Tâm trạng tôi vô cùng bất an, chẳng biết nên nghĩ theo chiều hướng nào nữa. 

Cho đến gần lúc hết giờ, Hứa Lật Dương cuối cùng cũng xuất hiện ở của lớp. Tôi nhận thấy ánh mắt đầu tiên của cậu ấy đang dò tìm bóng dáng tôi. Khi ánh mắt của chúng tôi bắt gặp nhau, tôi cảm thấy một thứ mà từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ có. Đó là sự hiểu ngầm. 

Hoá ra sự hiểu ngầm đúng là một cảm giác vô cùng ấm áp và gần gũi. Hai ánh mắt gặp nhau giống như ngọn lửa giữa hai trái tim đang cùng được đốt cháy. 

Cậu ấy biết tôi đang lo lắng, còn tôi cũng hiểu được ý muốn xin lỗi cùng với sự dịu dàng của cậu ấy dành cho tôi. 

Tan học, Hứa Lật Dương đi qua chỗ tôi, đưa cho tôi một quyển sách tiếng Anh đã được cuộn tròn thành hình ống. 

Tôi đón lấy cuốn sách, mở ra, bên trong là một bông hoa màu phấn hồng. Những cánh hoa màu hồng đã hơi thâm lại, trông có vẻ như vì thiếu khí. 

Hứa Lật Dương vẻ mặt hơi buồn rầu nói với tôi: “Tớ làm nó hơi thâm rồi. Đáng nhẽ không nên để ở trong cặp sách lâu như thế.” Tôi ngạc nhiên hỏi: “Sao tự nhiên lại tặng mình hoa?” 

“Sáng nay đi học, lúc đi ngang qua bồn hoa trồng trước cửa khu nhà bỗng nhiên phát hiện ra có một bông hoa cực đẹp. Thực sự là rất đẹp, chứ không giống bây giờ đâu. Lúc đó không biết tại sao tớ rất muốn ngắt bông hoa đó để đem tặng cậu, nhưng trước bồn hoa có rất nhiều ông bà già đang tập thể dục buổi sáng. Trong số họ, có rất nhiều người biết tớ nên tớ ngại không dám hái hoa trước mặt họ, sợ họ sẽ mắng tớ. Thế nên tớ đàng phải đi quanh quẩn bên bồn hoa, đợi đến khi họ tập xong mới hái bông hoa đó, cuộn trong sách, chạy một mạch đến trường. Trong giờ tớ không dám bỏ hoa ra, sợ các bạn nhìn thấy lại cười nhạo, kết quả là đã làm cho bông hoa rất đẹp trở thành thế này đây! Tiếc quá!” Hứa Lật Dương mân mê những cánh hoa bị thâm, buồn rầu kể cho tôi nghe về nguyên nhân cậu ấy đi muộn sáng nay. 

Tôi cầm bồng hoa hồng lên nói nhỏ “Ngốc quá!”. Sau đó nhẹ nhàng đặt bông hoa vào trong cuốn nhật kí mà tôi vẫn mang theo mình. 

Trong trang nhật kí đó, những gì tôi viết liên quan đến tuổi thanh xuân, liên quan đến hoa, liên quan đến mối tình đầu ngây thơ đều nhuộm sắc hồng, màu của hoa hồng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: