truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Có cần lấy chồng không ? – Chương 09- 10 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 9

 

Mấy ngày qua, đêm nào Đỗ Lôi Ty cũng mơ thấy ác mộng.

 

Cô mơ thấy trong nồi thịt bò sống, tay chân nó dài ra nhào về phía cô, bóp cổ cô hô to: “Cho nấu ta này! Cho nấu ta nữa này!!!”

 

Mỗi lần tỉnh lại đều toát mồ hôi lạnh khắp người.

 

Cứ tuần hoàn lặp lại như thế, rốt cục thần kinh nhỏ bé yếu ớt của Đỗ Lôi Ty sau khi nhìn thấy miếng thịt bò trên bàn, hoàn toàn sụp đổ.

 

“Vua thịt bò ơi, oan có đầu nợ có chủ, người muốn nấu ngài không phải là tôi, đừng quấn lấy tôi nữa, tôi van ngài tôi van ngài…”

 

“Em đang nói thầm cái gì đấy?” Liêm Tuấn đang dùng bữa sáng nhíu mày.

 

“Không có gì, tôi đang cầu khấn.” Đỗ Lôi Ty nghiêm trang nói.

 

“Em tin vào Chúa à?”

 

Đỗ Lôi Ty lắc đầu: “Tôi tin thịt bò.”

 

-_- [] [] []

 

Dùng xong bữa sáng, lão Dư quản gia đưa tây trang đến, điều này chứng tỏ sếp tổng đại nhân lại cần phải ra khỏi cửa để đi chấn hưng kinh tế quốc tế. Mỗi lúc thế này, tâm trạng Đỗ Lôi Ty lại vui sướng khác thường.

 

Rất nhanh, Jason sẽ mặc cái áo sơ mi trừu tượng kia, đúng giờ xuất hiện ở cửa, nhìn thấy Đỗ Lôi Ty, Jason cung kính cúi người chào, nói: “Chúc phu nhân buổi sáng tốt lành.”

 

Đối với cách xưng hô kinh hãi này của Jason, Đỗ Lôi Ty đã sớm thấy nhưng không thể trách. Hơn nữa, so với khó khăn về sếp tổng đại nhân mà nói, Jason thật sự là một đối tượng nói chuyện phiếm không tệ.

 

Cho nên, thừa dịp sếp tổng đại nhân lên lầu thay quần áo, Đỗ Lôi Ty tiến tới bên cạnh Jason. Có vẻ vật kia đã được giặt qua nhưng vẫn nhìn ra được vết màu vàng nhạt trên áo sơ mi.

 

Cũng là bởi vì hôm đó lỡ lời mà Jason phải mặc cái áo sơ mi này suốt một tuần, tự mình trải nghiệm để chứng minh chân lý “gần vua như gần hổ” này mãi mãi không thay đổi.

 

Bị phu nhân sếp tổng nhìn từ trên xuống dưới như vậy Jason có chút không được tự nhiên: “Phu nhân, xin hỏi có chuyện gì không?”

 

“Jason, anh ngày ngày phải chạy theo sau mông sếp tổng, mệt chết đi ấy nhỉ?”

 

Jason do dự một chút, nói: “Không mệt! Có thể đi theo sau sếp tổng là vinh hạnh của tôi.”

 

Vinh hạnh? Đỗ Lôi Ty cảm thấy rùng mình một cái.

 

“Sếp tổng bây giờ không có ở đây, anh không cần phải vuốt mông ngựa nữa đâu!” Vỗ vai Jason, Đỗ Lôi Ty nói giọng dũng cảm, “Tôi thấy anh mặc cái áo sơ mi này đến sắp khóc rồi, trong lòng nhất định rất khó chịu đúng không? Cũng khó trách, anh ta rất ngang ngược, trước giờ không thèm nghe ý kiến của người khác. Vừa mất hứng một cái là sẽ giận chó đánh mèo trút lên người khác, trong đầu đầy chủ nghĩa tư bản ác tính…”

 

“Phu nhân, cô… đừng nói nữa.” Sắc mặt Jason có chút khó coi.

 

“Có sao đâu!” Đỗ Lôi Ty đang nói đến cao trào, đâu chịu bị ngắt lời? Cho nên cô tiếp tục thao thao bất tuyệt lên án, “Anh có biết sếp tổng đại nhân quá đáng thế nào không? Anh ta yêu cầu tôi phải nấu thịt bò cho anh ta ăn hàng ngày! Anh ta tưởng thịt bò là mì ăn liền chắc? Nói nấu là nấu được luôn đấy! Quá đáng hơn nữa chính là, anh ta miệng nói khó ăn nhưng vẫn ăn hết sạch thịt bò, sau khi ăn xong còn nói tôi không có tiến bộ, ngay cả bát thịt bò cũng không biết nấu…”

 

“Phu nhân…” Jason sắp khóc đến nơi rồi.

 

Nhưng Đỗ Lôi Ty hoàn toàn không thèm để ý, càng tiếp tục nói không ngừng, nói đến đoạn kích động còn khua tay múa chân biểu diễn làm hại Jason phải đứng đó đi không được mà không đi cũng không xong.

 

Chờ đến lúc Đỗ Lôi Ty xả hết sạch sẽ một bụng đầy ấm ức thì Jason đã không còn 囧 hơn được nữa.

 

“Sao hả, anh cũng cảm thấy rất quá đáng phải không?” Đỗ Lôi Ty hỏi.

 

“Đúng là rất quá đáng.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía sau, nói tiếp lời cô.

 

“Chứ còn gì…” Đỗ Lôi Ty nói đến đây, nghẹn họng.

 

Sê… Sếp tổng đại nhân!!!

 

Đỗ Lôi Ty tự cảm thấy đại sự không ổn, máy móc chậm rãi quay đầu, trong lòng còn ôm một tia hy vọng sống sót: “Anh…đến đây lúc nào thế?”

 

Liêm Tuấn mặt không chút thay đổi trả lời cô: “Đúng lúc em đang nói đến chủ nghĩa tư bản ác tính.”

 

Đỗ Lôi Ty đời này chưa từng hận mình đến thế, đi nói cái gì mà chủ nghĩa tư bản ác tính chứ? Nói chủ nghĩa xã hội khoa học đặc sắc có phải hay không! Bây giờ thì tốt rồi, sếp tổng đại nhân lại tức giận rồi!!

 

(>_< )

 

Song, ngoài dự đoán của Đỗ Lôi Ty chính là, sếp tổng đại nhân lúc này lại không hề tức giận. Chẳng những không tức giận mà thái độ còn hiền hòa khác ngày thường.

 

“Mấy ngày qua em đều ở nhà rồi, đến bệnh viện thăm bà nội nhiều một chút, bà rất thích em đấy.”

 

“Dạ…” Đỗ Lôi Ty mờ mịt gật đầu.

 

“Đi ngủ sớm một chút,đừng lên mạng muộn.”

 

“Dạ…” Đỗ Lôi Ty tiếp tục gật đầu.

 

“Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi.”

 

“Dạ…”

 

“Cái này cho em.”

 

“Dạ…”

 

“Tôi đi đây.”

 

“Dạ… Chờ một chút!” Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên từ trong trạng thái đầu óc trống rỗng phục hồi lại tinh thần. Liêm Tuấn đã đi tới cửa lớn, cô vội vàng đuổi theo, hét lên với anh, “Anh muốn đi đâu?”

 

Sân lớn như thế, truyền đến giọng nói vân đạm phong khinh của sếp tổng: “Đi công tác.”

 

Đi công tác, đi công tác, đi công tác…

 

Cái từ này luẩn quẩn thật lâu trong đầu Đỗ Lôi Ty, sau đó cô bỗng nhiên tỉnh lại: sếp tổng đại nhân đi công tác rồi!!!

 

Khoảnh khắc đó, dường như đám mây ảm đạm trên bầu trời đều bị quét sạch đi, ánh mặt trời rực rỡ quay về với mặt đất. Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên cảm thấy con đường đời tràn đầy tối tăm lại một lần nữa lấp lánh sáng bừng.

 

Tạm biệt nhé, vua thịt bò!

 

Tạm biệt nhé, ác mộng!

 

Tạm biệt nhé, bị áp bức!

Đỗ Lôi Ty cười ngơ ngẩn trong gió: Đỗ Lôi Ty bổn đại vương ta đã trở lại!!!

 

Gần như là chạy vội về phòng, Đỗ Lôi Ty bắt đầu lăn qua lăn lại trên giường, lăn xong lại đứng nhảy ầm ầm trên giường, nhảy đến mệt rồi thì tiếp tục nằm lăn trên giường…

 

Điên cuồng như vậy được một lúc, cô bỗng nhiên dừng lại, dừng trong chốc lát cô lại thấy buồn bực.

 

Thế này thì có gì khác với lúc sếp tổng đại nhân không ở nhà như mọi ngày cơ chứ?

 

Vẫn là… ăn cơm, ngủ, chơi Lines!

 

Buồn bực mãi, Đỗ Lôi Ty quyết định đứng lên đi tìm Chu Ngọc Phỉ nói chuyện phiếm.

 

“Phỉ Phỉ, mày có rảnh không? Bọn mình đi dạo phố đi.”

 

“Đi dạo phố?” Chu Ngọc Phỉ đầu bên kia điện thoại kêu lên, “Đỗ Lôi Ty, mày có tiền đi dạo phố mà không có tiền trả nợ sao? Mau trả một đồng tám hào tiền nước ngọt tháng trước mày nợ tao đây!”

 

Tiền?

 

Nói đến từ này, cảm xúc dâng cao của Đỗ Lôi Ty lại một lần nữa chìm xuống.

 

Sau khi cô đến đây đã đi trả lại nhà trọ cho chủ thuê nhà, kết quả người chủ nhà hám lợi kia lại đòi cô hai tháng tiền thuê nhà vi phạm hợp đồng! Hơn nữa cô còn vừa mới trả nợ thẻ tín dụng…

 

Thẻ tín dụng?

 

Hai mắt Đỗ Lôi Ty sang lên! Vừa rồi lúc sếp tổng đại nhân đi hình như đã nhét vào tay cô cái gì đó, chẳng lẽ là… Cô vội vàng nhìn quanh khắp nơi, quả nhiên phát hiện cái thứ được gọi là thẻ tín dụng đang ở trên giường!

 

Vừa nhìn thấy thẻ tín dụng, linh hồn yếu ớt nhỏ bé của Đỗ Lôi Ty không thể ức chế nổi mà kích động.

 

Rốt cục! Rốt cục cũng xuất hiện cái cảnh trong ti vi! Nam chính có tiền có thế chìa thẻ tín dụng ra trước mặt nữ chính, sau đó phóng khoáng nói: “Cầm đi, mật mã là sinh nhật của em.”

 

Xem ra, trong ti vi không phải tất cả đều là gạt người, gả vào nhà giàu vẫn có cái tốt của nó!

 

“Này, Đỗ Lôi Ty, mày làm sao thế?”

 

“Phỉ Phỉ, tao có tiền!”

 

“Tiền?”

 

“Không phải!” Đỗ Lôi Ty vì kích động nên giọng nói cũng run rẩy theo, “Không phải là có tiền, là thẻ! Thẻ tín dụng!”

 

“Thẻ tín dụng?” Đầu bên kia điện thoại, Chu Ngọc Phỉ rõ ràng đang nghi ngờ, “Thẻ tín dụng của mày không phải hết sạch rồi sao?”

loading...

 

“Cái này không phải là thẻ của tao…Là người khác cho!”

 

“Của người khác á? Mày có biết mật mã không?”

 

“…”

 

Đỗ Lôi Ty 囧 luôn, sếp tổng đại nhân hình như đã quên nói cho cô biết chuyện quan trọng nhất.

 

Đang lúc cô không phản bác được đã nghe thấy tiếng Chu Ngọc Phỉ mắng tới tấp: “Đỗ Lôi Ty, mày còn đang nằm mơ giữa ban ngày hả? Còn thẻ tín dụng nữa chứ! Mày thật sự cho rằng mình được gả vào nhà giàu có à? Nói cho mày biết, xã hội bây giờ, nữ thanh niên hai mươi sáu tuổi như mày, không có dáng người, không có khuôn mặt, không có công việc, không có trình độ học vấn, tỷ lệ đi trên đường bị đá đập trúng còn cao hơn là được gả vào nhà giàu có! Dựa vào thân hình như cái thùng nước kia của mày á, cho dù có được gả vào nhà giàu có thật thì một ngày nào đó cũng sẽ bị vợ bé hung hăng ngang ngược đánh bại, mày giác ngộ đi!”

 

Trận mắng này của Chu Ngọc Phỉ đã mắng tỉnh Đỗ Lôi Ty đang đắm chìm trong nỗi đau khổ thẻ vì tín dụng.

 

Cô vẫn tự xưng là nữ thanh niên tri thức thời đại mới, vẫn kiêu ngạo coi tự lực cánh sinh là phẩm chất đạo đức tốt của bản thân, nhưng tất cả tất cả những điều này đều bị quên lãng sau khi được gả vào nhà giàu có.Cứ tiếp tục như vậy, cô sẽ bị giai cấp tư sản đồng hóa mất!

 

Vừa nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty cảm thấy lo lắng.

 

Mặc dù sếp tổng đại nhân rất nhiều tiền, mặc dù bây giờ cô đang ở khu nhà cao cấp mà phòng tắm còn lớn hơn cả gian nhà trọ bé tí lúc trước, mặc dù thức ăn hàng ngày tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với hồi xưa, mặc dù cuộc sống thiếu phu nhân đúng là thật hấp dẫn người ta, nhưng tất cả mọi thứ cũng không thể trở thành lý do khiến cô đắm mình được!

 

“Phỉ Phỉ, mày nói đúng! Tao phải tự lực cánh sinh, trở lại con đường cách mạng giản dị gian khổ!” Đỗ Lôi Ty đột nhiên đứng lên, nắm chặt quả đấm, “Tao quyết định rồi, tao phải đi tìm việc làm!”

 

Chương 10

 

Kể từ khi quyết tâm đi tìm việc làm, Đỗ Lôi Ty không ngừng hành động.

Đầu tiên, Đỗ Lôi Ty nộp đơn vào vị trí phóng viên của một tòa soạn báo nhỏ. Đây là nghề nghiệp chính của cô, hơn nữa còn có kinh nghiệm trong công việc, chủ biên rất hài lòng khi thấy sơ lược lý lịch của cô.

Mắt thấy công việc đã nằm trong tay, không nghĩ tới chủ biên đại nhân bỗng nhiên nhíu mày.

“Đỗ tiểu thư có chồng rồi?”

Đỗ Lôi Ty ngẩn người, nhớ tới mới vừa rồi điền lý lịch, ở ô có chồng hay chưa cô đã do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn là đàng hoàng điền có chồng. Cho nên cô gật đầu: “Đúng, tôi đã kết hôn.”

“Vậy xin hỏi Đỗ tiểu thư đã sinh con chưa?”

Con? Đỗ Lôi Ty lắc đầu.

Lông mày của chủ biên lại nhíu càng sâu : “Nói cách khác, Đỗ tiểu thư kết hôn nhưng không có con, có đúng không?”

Thì ra người có chồng đi xin việc làm phải trả lời những câu hỏi thế này, Đỗ Lôi Ty không thể làm gì khác hơn là gật đầu: “Đúng.”

Lời này vừa nói ra, thần sắc của chủ biên đại nhân đã thay đổi, mặt không chút thay đổi nói: “Tốt, mời trở về chờ tin tức đi.”

Đây không phải lần đầu tiên Đỗ Lôi Ty đi xin việc làm, nghe chủ biên nói như vậy, quá nửa là không còn hi vọng.

Kỳ quái, mới vừa rồi còn rất tốt, sao lại có thể ngay lập tức thay đổi như vậy? Đỗ Lôi Ty buồn bực.

Càng làm cho cô buồn bực chính là, sau khi nộp đơn vào mấy tòa soạn, sau khi hỏi xong những vấn đề giống nhau, cô đã bị mời ra khỏi cửa. Cuối cùng, Đỗ Lôi Ty rốt cục nhịn không được, hỏi nhân viên Giáp ở bên cạnh.

“Xin chào, tôi muốn hỏi một chút, công ty rất để ý việc nữ nhân viên có chồng sao?”

 

Nhân viên khinh miệt nhìn cô một cái: “Chúng tôi không ngần ngại nữ nhân viên có chồng, chẳng qua là chúng tôi để ý những nhân viên nữ đã có chồng mà chưa sinh con.”

 

“Sao lại thế?” Đây không phải là kỳ thị sao?

 

“Ai cũng như cô, đã có chồng, nhưng chưa sinh con, đến công ty làm việc một thời gian ngắn, lại xin phép công ty cho nghỉ việc ở nhà sinh con, làm việc được mấy tháng rồi, công ty vẫn phải phát tiền lương, còn phải có tiền phụ cấp, công ty nhỏ như của chúng tôi có thể đáp ứng được sao?”

 

Sau buổi nói chuyện này, Đỗ Lôi Ty đã bừng tỉnh đại ngộ.

 

Rút ra được kết luận, thủ phạm lớn nhất hại cô tìm không được công việc chính là sếp tổng đại nhân a! Nếu không phải do sếp tổng đại nhân, cô có thể nhanh như vậy đã có chồng sao? Nếu không phải có chồng, cô có thể không tìm được việc làm sao?

 

Đỗ Lôi Ty lúc này rất muốn hát vang một câu: Đều do sếp tổng gây họa! (Tác giả: xin tự động hợp với âm điệu ~)

 

Bởi vì không tìm được công việc, Đỗ Lôi Ty không thể làm gì khác ngoài việc chán nản trở về nhà, sau khi về đến nhà, cô gọi điện thoại cho Chu Dao Phỉ: “Phỉ Phỉ, tao không tìm được công việc.”

 

“Sao vậy?”

 

“Bởi vì bọn họ chê tao là phụ nữ có chồng.”

 

“Đỗ Lôi Ty, mày vẫn còn đang vọng tưởng mình được gả vào nhà giàu có sao? Mày bị tâm thần phân liệt rồi!” Chu Dao Phỉ gào lên, cho đến bây giờ, cô vẫn không tin chuyện Đỗ Lôi Ty đã kết hôn.

 

Đối với sự cố chấp của Chu Dao Phỉ, Đỗ Lôi Ty không phản bác được.

 

Chu Dao Phỉ mắng thì cứ mắng, nhưng tâm địa vẫn được coi là lương thiện, sau một lúc, cô nói: “Như vậy đi, ngày mai mày đến thử việc ở cửa hàng của chú tao đi, nghe nói bọn họ đang thiếu nhân viên bán hàng.”

 

“Nhưng công việc của tao liên quan đến giấy tờ…” Đỗ Lôi Ty bối rối nói.

 

“Mày đừng có giả bộ nữa! Bây giờ là thế kỷ nào rồi, có ai không phải làm công việc liên quan đến giấy tờ? Cứng cỏi lên, đối mặt với thực tế đi!”

 

Đối mặt với thực tế sao, Đỗ Lôi Ty! Người cô lấy không phải là chồng, mà là sếp tổng a!

 

Ngày hôm sau, Đỗ Lôi Ty đi tới chỗ làm của Chu Dao Phỉ, tiếp đón cô là quản lý kinh doanh – Chu Đại Phú, chú của Chu Dao Phỉ. Vừa thấy Đỗ Lôi Ty tới, Chu Đại Phú vô cùng nhiệt tình: “Cháu chính là bạn học của Tiểu Phỉ sao? Lại đây, điền vào mẫu đơn này.”

 

Đỗ Lôi Ty nhận lấy mẫu đơn, ở ô đã lập gia đình hay chưa, cô chọn ô chưa lập gia đình.

 

“Không tệ! Không tệ!” Cầm lấy mẫu đơn xin việc của Đỗ Lôi Ty, Chu Đại Phú liên tiếp gật đầu, trong miệng còn không ngừng nhắc lại, “Rất thích hợp, rất thích hợp…”

 

Đỗ Lôi Ty có chút khó hiểu, cô không có kinh nghiệm bán hàng, vì sao quản lý lại đặc biệt thích cô như vậy?

 

Đang suy nghĩ, Chu Đại Phú đã xem xong sơ lược lý lịch của cô, cười to nói: “Chờ một lát chú sẽ dẫn cháu xuống dưới quầy, hôm nay cháu có thể đi làm luôn.”

 

“Nhanh như vậy?” Đỗ Lôi Ty có chút kinh ngạc, “Chẳng lẽ không cần đào tạo gì sao?”

 

“Không cần! Trong quầy có một nhân viên bán hàng, đã làm việc từ rất lâu rồi, cháu hãy học tâp cô ấy.” Dứt lời, Chu Đại Phú còn vỗ vỗ bả vai Đỗ Lôi Ty : “Tiểu Đỗ, chú rất hi vọng vào cháu!”

 

-_- [] [] []

 

Mấy phút đồng hồ sau, Đỗ Lôi Ty rốt cục đã hiểu, tại sao Chu Đại Phú lại nhiệt tình để cho cô đi làm như vậy. Nguyên nhân chỉ có một —— bởi vì thiếu người đứng bán bao cao su!

 

“Cô tên là Đỗ Lôi Ty?” Sau khi Giới Vô Song – nhân viên bán hàng duy nhất của quầy hàng nghe tên Đỗ Lôi Ty, kinh ngạc không ngừng, “Cô khẳng định, đây không phải nghệ danh của cô?”

 

Đỗ Lôi Ty 囧 , thì ra là bây giờ nhân viên bán hàng cũng có nghệ danh.

 

“Không phải.” Đỗ Lôi Ty lúng túng giải thích.

 

“Cái tên này không tệ…” Giới Vô Song sờ cằm, lầm bầm lầu bầu, “Tôi có nên đổi tên thành Giới Sĩ Bang* không? Nói không chừng lượng tiêu thụ lượng có thể tăng nhiều hơn nha…”

 

(*Bao cao su hiệu Jissbon)

 

“Hay! Tôi cũng đổi tên thành Ngọc Lan Du*!” Nhân viên chăm sóc da ở quầy hàng bên cạnh cũng tranh giành một chút.

 

(*Ngọc Lan Du = Olay)

 

“Các cô muốn đổi tên, tôi cũng muốn đổi tên thành Mai Bảo Liên*!” Nhân viên Mai Lệ ở quầy chuyên kinh doanh đồ trang điểm nói chen vào.

 

(*Mai Bảo Liên = Maybelline)

 

“Tôi muốn được gọi là Chu Đại Phúc*!”

 

(*Chu Đại Phúc = Chow Tai Fook – một công ty trang sức đá quý lớn ở Hồng Kông)

 

“Cậu đổi thành Chu Đại Phúc, tôi sẽ đổi thành Chu Sinh Sinh*!”

 

(*Chu Sinh Sinh = Chow Sang Sang – một công ty trang sức đá quý lớn ở Hồng Kông)

 

“…”

 

Mọi người vẫn đang tập trung thảo luận, chỉ có Đỗ Lôi Ty vẫn trầm mặc: nói bao nhiêu lần, đây không phải là nghệ danh a! Thật sự không phải!

 

Thảo luận sôi nổi, làm kinh động đến quản lý Chu Đại Phú, đồng thời cũng giúp ông tìm được cảm hứng.

 

Ông vỗ cái trán, ý tưởng trong đầu cụ thể là: Đúng vậy! Tại sao mình lại không cho nhân viên bán hàng dùng nghệ danh nhỉ?

 

Vì vậy, quản lý ra lệnh, tất cả nhân viên bán hàng đều đổi tên dùng nghệ danh, thực hiện ngay ngày hôm đó!

 

Nhìn chữ màu đen trên nền thẻ màu đỏ, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên xúc động muốn khóc.

 

Kể từ khi Chu Đại Phú quyết định thực hiện sách lược đổi nghệ danh, xế chiều ông mời người cho mỗi quầy có một cái thẻ giống nhau, trên đó viết tên của nhân viên bán hàng.

 

Quầy của cô được một cái thẻ với dòng chữ màu đen cực kỳ nổi bật: Nhân viên bán hàng : Giới Sĩ Bang, Đỗ Lôi Ty

 

Nhìn xem chung quanh, mỗi quầy hàng cũng bày một cái thẻ giống hệt như vậy, nhìn từ xa xa, đỏ rừng rực một mảnh, rất có không khí lễ hội.

 

“Rất tốt! Rất tốt!” Chu Đại Phú nhìn kiệt tác của mình, liên tiếp gật đầu, “Tiểu Đỗ a! Cháu mới đến cửa hàng, đã giúp chúng ta nghĩ ra một phương án tốt như vậy, chú quyết định! Sẽ phát tiền thưởng cho cháu!”

 

Tiền thưởng? Mới vừa rồi còn uể oải, hai mắt Đỗ Lôi Ty đã sáng bừng lên.

 

“Đợi lát nữa cháu đến phòng làm việc của chú lấy phiếu giảm giá hai mươi đô la, nhớ kỹ, phải mua ít nhất 500 đồng mới có thể dùng!”

 

Hai mươi đô la… Phiếu giảm giá… Mua ít nhất 500 đồng…

 

T_T

 

Quản lý Chu, ngài thật hào phóng quá!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: