truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Chuyện tình vượt thời gian – Chương 03:“Chiêu bài” hội trưởng đại nhân 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Bầu trời trong vắt như
được gột rửa sạch sẽ, ngoài cửa sổ, những cơn gió nhẹ nhẹ thổi những đám mây
trắng bay đi, còn tôi đang chống cằm chán nản nhìn lên tấm bảng đen. Ôi! Chẳng
có cách nào khác cả, ai bảo buổi học hôm nay toàn là những môn mà tôi ghét nhất
– toán và hóa!

Những cái kí hiệu kì
quặc đó, trông còn khó coi hơn cả những nét chữ nguệch ngoạc của đạo sĩ. Càng
không nói gì đến việc hiểu chúng! Mà đã không hiểu, thì cũng không cần phải
phiền não, dù sao thì… quốc kế dân sinh vẫn quan trọng hơn nhiều.

Đã nhập học được hai
ngày rồi, tháng này còn hai mươi tám ngày nữa! Cũng có nghĩa là, vẫn còn hai
mươi tám ngày nữa, mẹ mới gửi tiền vào tài khoản cho tôi!

Tôi day day huyệt thái
dương, một cách đau khổ, mới có hai ngày, mà trong ví tôi chỉ còn năm mươi
tệ… cứ thế này, tôi sẽ phải ra cổng trường mà ăn xin mất.

Hu hu hu, chỉ tính chi
phí cho Thượng Quan Cảnh Lăng ở nhà khách trong trường học mà đã mất hơn một
trăm tệ trong hai ngày rồi. Lại còn cộng thêm tiền ăn uống của hai người nữa,
lúc nào cũng phải tiêu tiền. Không được, tối nay phải cho anh ta ra công viên
ngủ.

Cái tên ấy, trên người
chỉ có mỗi miếng ngọc bội vỡ, thế mà sống chết cũng không đưa cho tôi đem đi
bán, lại còn kêu là tín vật của mẹ anh ta để lại. Được rồi, được rồi, tôi biết
là thời xưa người ta hay dùng cái vật đó, bản cô nương cũng chẳng miễn cưỡng
anh ta làm gì. Bản cô liền bảo anh ta dùng “mỹ nam kế”, để mấy cô gái háo sắc
trong trường mời anh ta đi ăn, tiện thể đưa cả tôi đi cùng thì cũng có thể tiết
kiệm được ít tiền. Ai ngờ đâu là anh ta không những không đồng ý, lại còn cáu kỉnh
với tôi nữa. Từ hôm qua đến hôm nay, anh ta chẳng thèm để ý đến tôi, còn nói là
coi thường tôi! Tôi đâu có ép anh ta bán thân, làm gì mà phải giận tôi chứ? Lại
cũng chẳng thèm nghĩ xem mấy ngày nay ai cho anh ta ăn no ngủ yên, thật là
“vong ơn bội nghĩa”.

“ Đúng là chẳng có trái
tim gì cả!” Tôi tức đến mê muội đầu óc, đột nhiên đứng dậy đập bàn và gào lên.

Sau đó, tôi cảm thấy
hình như có gì đó bất thường, tôi phải hoàn hồn lại. Ôi mẹ ơi! Cả lớp đang nhìn
tôi với vẻ mặt “cười trên nỗi đau khổ của người khác”, thầy giáo dạy toán đứng
trên mục giảng tức đến nỗi hai râu cá trê cứ không những nâng lên hạ xuống.

“ Ha, ha ha, thầy giáo,
em, em đùa ấy mà, để không khí thêm sôi động ấy mà!” Tôi xoa xoa cánh tay cười
trừ, nhưng trong lòng thì đang rất đau khổ.

“Ha, ha ha.” Kì lạ, sao
ông ấy lại cười theo tôi? Tôi cá là ông ấy bị tôi làm cho tức điên rồi!

Tôi đang mê muội, bỗng
nghe thế một tiếng quát lớn: “Đi ra ngoài…”

“Ra ngoài thì ra ngoài,
làm gì mà phải lớn tiếng thế? Người ta là con gái, không mạnh mẽ như con trai!
Hừm, lão già chết tiệt!” tôi lẩm bẩm.

“Em nói cái gì?”. Lão ấy
cầm lấy cái thước, đi đến chỗ của tôi.

Oái, tai thính thế!

Tôi vội vàng vừa xua xua
tay vừa chạy nhanh ra ngoài: “Không có gì ạ, em nói là em ra ngoài liền…!”

Nhưng lúc chạy ra ngoài
lớp học, tôi lập tức hối hận. Nếu mà cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ nói
với lão già ấy: “No!”. Có đánh chết thì tôi cũng không ra ngoài.

Bởi vì, bởi vì vừa đi ra
thì tôi đã gặp ngay phải một khuôn mặt, một khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đến mức
khó chịu, một khuôn mặt mang vẻ cười mà như không cười, kiểu cười giả tạo…
Nếu lúc ấy mặt đất nứt ra, thì tôi cá là tôi sẽ không ngần ngại chui ngay xuống
đó.

Tả Mạc Phong – hội
trưởng Hội học sinh trường Phác Thiện, tiểu công tử của tập đoàn họ Tả, cổ đông
lớn nhất của trường Trung học Phác Thiện, cũng là tên ngụy công tử mà tôi luôn
khinh thường, tôi chắc chắn và khẳng định rằng tôi xung khắc với tên này. Từ
lúc gặp hắn ta, tôi đã thấy không vừa ý rồi, bây giờ ngay cả việc xui xẻo này cũng
bị hắn ta nhìn thấy!

Tôi thề với cả nước, cả
thế giới, cả vũ trụ rằng, tôi nói thật lòng, tuyệt đối không hề có ý gì khác!
Xem nhé, tôi nhất định lại có chuyện không hay nữa rồi!

“Ha, ha ha, thời tiết
đẹp nhỉ, ra đây sưởi nắng à?”

“Ha, ha ha, không cần
anh quan tâm, anh đến đây là gì?”. Tôi trừng đôi mắt nhìn hắn một cách hết sức
đề phòng.

“Đi với tôi, đến văn
phòng hội học sinh chép lại sách toán mười lần”. Tả Mạc Phong rướn mày, quay
người bước đi.

Trời ạ, tôi không nghe
nhầm đấy chứ? Chép lại sách toán mười lần? Muốn lấy mạng tôi à! Cái tên Tả Mạc
Phong đáng chết này, ngươi nghĩ ngươi là ai chứ? Ngươi cứ bảo ta là ta phải
ngoan ngoãn nghe lời à? Hửm, đừng có hòng, bản cô nương còn lâu mới sợ nhà
ngươi!

“Lâm Tiểu Ngư, cô có thể
không chép, nếu cô gánh chịu được tất cả hậu quả”

ường như đọc được ý nghĩ
của tôi sau lưng hắn, hắn đứng cách tôi khoảng năm bước, nói với tôi mà không
thèm ngoảnh mặt lại.

Tôi căm giận giơ nắm đấm
khua khua phía sau lưng hắn, rồi đột nhiên nhớ ra lời của Đại Lực và A Ngũ.

“Mỗi kì thi đều do thành
viên trong hội học sinh coi thi và chấm bài, những công việc thường ngày cũng
đều do hội học sinh phụ trách!”

“Đợi tôi, đợi tôi, không
phải là tôi không đi, mà là tôi không biết đường… hì hì.” Đúng, tôi yếu đuối,
tôi mất mặt, nhưng mà “hảo hán phải biết nhượng bộ một bước”.

Tả Mạc Phong quay đầu
cười tít mắt nhìn tôi. Tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh sau lưng mình.

“Không cần phải sốt
ruột, sau này cơ hội đi đến văn phòng hội học sinh của cô chắc còn nhiều.”

Hu hu hu… hắn ta có ý
gì vậy? Không phải là lấy oán trả ơn đấy chứ? Tôi đã từng giúp hắn, mà chính vì
giúp hắn nên bây giờ tôi trở thành kẻ thù của tất cả nữ sinh trong trường! Tôi
hy sinh nhiều như vậy, vất vả như vậy cơ mà!

“Tả Mạc Phong!”. Tôi bước
những bước dài tiến về phía trước, chặn hắn ta lại. Cái tên này thật là cao,
cao như Thượng Quan Cánh Lăng, chắc cũng phải mét tám trở lên, làm tôi phải
ngẩng cao đầu để nói chuyện với hắn, nói chuyện kiểu này thật là mệt: “Anh
không thể đối xử với tôi như vậy được!”

“Why!” Tả Mạc Phong
khoanh tay, mặt lạnh te nhìn tôi.

“Vì, vì…”. Ôi! Tôi
không thể nói là bởi vì tôi là bạn gái giả mạo của anh ta được.

“Bởi vì tôi là ân nhân
của anh!”

Tả Mạc Phong nhắm hờ
mắt, nhếch nhếch khóe miệng, vẻ mặt hứng thú nhìn tôi. Phải nói thật là vẻ mặt
đó của hắn ta thực sự rất dễ thương, nếu mà để mấy cô nàng háo sắc kia nhìn
thấy thì nhất định sẽ “gầm rú” lên. Lúc ấy trong đầu tôi chợt lóe lên một ý
nghĩ về cách kiếm tiền rất hay!

Lòng tôi hoan hỉ: “Nếu
không có tôi, thì anh có thể đuổi được mấy cô gái háo sắc kia đi không?”

“Được chứ, những người
muốn làm bạn gái hờ của tôi đang xếp hàng dài kia kìa.” Tả Mạc Phong không
khách khí nói lại. Trời! Mặt gì mà dày thế, có phải là mặt lợn?

Tôi nghiến răng nghiến
lợi, nhưng chỉ có thể nuốt nước bọt vào trong, tôi phải nhẫn, nhẫn, nhấn!

“Được, cứ cho là anh có
thể, nhưng nếu lúc đó mà tôi nói với mọi người rằng anh chưa có bạn gái thì anh
sẽ thế nào?”. Tôi cố ý nói một cách dửng dưng, chân giẫm hờ lên một hòn đá nhỏ.

“Cô dám?” Tả Mạc Phong
giơ tay túm lấy cổ áo của tôi, nhấc bổng lên: “Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là
không được làm trái gi­ao hẹn của chúng ta.”

“A… bỏ tôi xuống!”.
Hắn có biết là nhấc người ta lên như vậy khó chịu thế nào không? Tôi thừa nhận,
tôi không cao to như hắn, nhăng hắn cũng không cần phải nhấc bổng tôi lên để
nói chuyện như thế! Hu hu hu, nhấc định là thấy xungq uanh không có người nên
hắn ta lộ rõ bản tính tàn bạo của mình!

Tôi vừa kêu vừa đạp loạn
hai chân:

“Anh bỏ tôi xuống… Tôi
chỉ nói vui vậy thôi!”

“Thế có vui không?”

Cái tên này nhất định là
một tên thích bạo hành người khác đạp chân phình phịch như vậy mà lại còn nhắm
hờ mắt, nhếch miệng cười.

“Anh, anh, anh nói vui
thì là vui, anh nói không vui thì là không vui!” Quân tử báo thù mười năm chưa
muộn, Tả Mạc Phong, anh hãy nhớ lấy, tôi mà không xử anh, thì tôi không phải là
Lâm Tiểu Ngư!!!

“Não cũng chuyển biến
rất nhanh đấy!”. Ngón tay thon dài của Tả Mạc Phong vuốt nhẹ lên mặt tôi, gõ gõ
vào trán tôi. Tôi cảm thấy tựa như có một dòng điện di chuyển rất nhanh khắp cơ
thể, như thể một con sâu nhỏ đang bò vậy… ngứa ngứa, tê tê… lại là cảm giác
này, cái cảm giác lần trước lúc hắn ta ghé vào tai tôi nói nhỏ.

“Bịch…”

Oái, hình như là có vật
gì đó rất nặng rơi xuống đất! A, đau chết mất, cái mông đáng thương của tôi!
Cái tên này có nhầm không đấy? Lần nào cũng thế, cứ nhằm đúng lúc người ta
không chú ý là liền buông tay, vứt phịch người ta xuống đất! Hán ta còn có tính
người không vậy?

“Tả Mạc Phong, ngươi là
kẻ khốn nạn!”

Ngọn lửa tức giận trong
tôi bùng lên, từ tim lan đến tận đình đầu. Nhưng cái tên đó hoàn toàn không để
ý đến cơn tức giận của tôi, hắn ta vẫn đứng đó, quay lưng lại, giơ hai ngón ta
ra hiệu cho tôi đi về phía đằng trước….

2.

“Oa! Đây chính là phòng
làm việc của anh à?”. Tôi biết là bộ dạng tôi bây giờ giống hệ như Già Lưu lúc
mới bước vào Đại Quan Viên trong phim Hồng Lưu Mộng, nhưng căn phòng này thực
sự là… quá đẹp! Đẹp đến mức không thể diễn ta được bằng lời! Vừa bước vào
cửa, đập ngay vào mắt là chiếc đèn chùm kiểu Ý rất lớn và vô cùng tráng lệ, ánh
sáng rực rỡ chiếu khắp phòng kiến tôi thấy choáng ngợp trong giây lát. Sau đó
là những hoa văn chìm rất đẹp trên giấy dán tường, tiếp đến là tấm rèm lướn với
nhữ văn sọc màu kem, một chiếc bàn làm việc dài và rộng, rồi những tủ sách to
xếp thành từng hàng từng hàng, tất cả cứ lần lượt đập vào mắt tôi. Trên bàn còn
có một chiếc máy tính màn hình tinh thể lỏng ba mươi tám inch nữa.

Cả căn phòng vô cùng
lộng lẫy và tao nhã, thực sự là chẳng giống một văn phòng làm việc tẹo nào!

“Không phải cho cô đến
đây để thăm quan đâu… mau lấy vở đi chép lại bài tập toán cho tôi.” Tả Mạc
Phong vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác ngoài và trên lên trên mắc áo.

“Làm gì mà hung dữ thế!
Tôi xem một chút không được à!” Tôi lẩm bẩm, bước đến trước cái bàn to và rộng
một cách khó chịu. Vừa định ngồi xuống thì bỗng thấy cổ tôi bị thắt lại, hai
chân chơi vơi giữa không trung. Chết tiệt, lại bị tên này nhấc bổng lên rồi!

“Lâm đại tiểu thư, chỗ
của cô ở đây!” Tả Mạc Phong kéo tôi đến cạnh cái bàn trà nhỏ đối diện với chiếc
bàn làm việc to và rộng ấy: “Ở đây có giấy, bút và sách!”

“Cái gì? Cái bàn trà này
thấp tè, lại không vừa với cái ghế, tôi viết thế nào được chứ?”. Có nhầm không
đây? Ông trời ơi, Lâm Tiểu Ngư này ít ra cũng là một thục nữ, chả lẽ lại phải
quỳ xuống đất, bò lên bàn để chép sách à? Như thế cái chân tôi không bị tàn phế
thì cũng bị tê dại mất!

Tả Mạc Phong nhìn tôi
bằng nửa con mắt, rồi chẳng ngọt cũng chẳng nhạt nói với tôi: “Vậy thì quỳ
xuống đất, bò lên bàn mà viết”

Hả, đáng ghét! Quả thật
là như vậy! Tả Mạc Phong, anh đã vô tình, thì cũng đừng trách Lâm Tiểu Ngư tôi
vô nghĩa! Tôi cố ý lật sách kêu loạt xoạt thật to để trút bớt sự bất mãn tột độ
của tôi. Nhưng Tả Mạc Phong không hề đếm xỉa đến, hắn ta làm ra vẻ như không
nhìn thấy, không nghe thấy, thư thái dựa lưng vào cái ghế da của hắn, nhìn lên
màn hình máy tính gõ lách cách lách cách

Lâm Tiểu Ngư tôi bị
người ta ức hiếp ra nông nỗi này từ bao giờ vậy! Hu hu hu, bố mẹ ơi, không phải
co gái bố mẹ bướng bỉnh nghịch ngợm đâu, mà thực ra là vì con gặp phải một tên
quỷ dữ thích ăn tươi nuốt sống người khác.

Chép mười lần bài tập
trong quyển sách toán này? Hu hu hu, Chúa ơi, Thượng Đế và ông trời ơi, không
phải là các ngài muốn trêu con đấy chứ? Một quyến sách toán có đến vài trăm
trang, con biết sẽ phải chép đến năm nào tháng nào mới hoàn thành được đây?

Nghĩ đến đó, tôi đặt bút
xuống, đứng lên đi thăm quan một lượt trong căn phòng. Oa! Càng nhìn kĩ càng
thấy căn phòng này vô cùng sang trọng. Giá sách đều được lắp đặt theo tỷ lệ của
bức tường. Nhìn những hoa văn tinh tế và nhẵn mịn thế kia, chắc đều là gỗ thật.
Còn chiếc rèm cửa, nhìn kĩ thì thấy hóa ra bằng lông dê. Năm ngoái tôi hạ quyết
tâm mua một chiếc áo khoác ngoài bằng lông dê, coi nó là bảo bối quý báu của
mình, cứ treo trong tủ không dám mặc ra đường. Không ngờ là lại có người lấy
một thứ đắt tiền như vậy để làm rèm cửa, không những vậy chiếc cửa sổ ấy lại
rất to nữa chứ, đủ để tôi may được rất nhiều áo khoác.

“Người có tiền thật là khủng
khiếp, ở châu Phi vẫn còn có ba trăm nghìn dân tị nạn, thật là tội nghiệp!”

“Thế có cần tôi đưa cô
đến châu Phi để thăm hỏi dân dân tị nạn không? Tại sao cô cứ đi đi lại lại
trước mặt tôi thế? Hình như kia mới là chỗ của cố đấy.” Tả Mạc Phong chỉ chỉ
vào chiếc bàn trà: “Thế nào? Cô đang hi vọng là chính tôi lại phải nhấc cô ra
đó đấy à?”

Tên ác ma này, tên quỷ
hút máu này, tên biến thái chết tiệt này! Lòng tôi thầm chửi rủa Tả Mạc Phong
hàng ngàn hàng vạn lần, nhưng mặt vân phải cười nịnh: “Hội trưởng Tả Mạc Phong
à, anh xem phòng làm việc của anh cao cấp thế này, ngay chiếc ghế đẩu cũng
không có, em quỳ ở đó lâu cũng tê chân, anh cho em vận động xương cốt một tí.”

“Cô muốn vận động xương
cốt à? Được thôi, không vấn đề gì, trong nhà vệ sinh có cây lau nhà và chổi
quét nhà đấy, tiện thể cô quét dọn văn phòng một lượt luôn đi! Trong ngăn kéo
sau lưng cô có khăn lau, tiện tay lau luôn bàn, giá sách một lượt nữa. Còn cả
đèn treo, bóng đèn, nhưng làm hỏng một cái là phải đền năm mươi tệ…” Tả Mạc
Phong lướt một lượt từ trên xuống dưới, từ phải sang trái, công việc dọn dẹp
toàn bộ văn phòng được anh ta liệt kê hết.

Hắn ta nói làm tôi chóng
hết cả mặt, tôi nhanh chóng bò lên cái bàn trà, đau khổ nói: “Hội trưởng địa
nhân, mấy công việc vệ sinh ấy để chị lao công làm đi, tôi không thạo vụ này,
lại làm không sạch sẽ, không dám gây thêm phiền phức cho anh nữa.”

Không ngờ tên  Tả
Mạc Phong này vẫn tỏ ra hứng thú, vui vẻ đến trước mặt tôi và nói: “Không sao,
tôi không quá để ý đâu, cô cứ quét dọn một lượt đi, cẩn thận đừng để làm hỏng
thứ gì là được.”

“Anh xem anh bảo tôi
chép sách tôi còn chưa chép đây này, bây giờ tôi chép được chưa?”  Lâm
Tiểu Ngư ơi là Lâm Tiểu Ngư! Mày đúng là “anh hùng sa cơ thất thế” rồi.

“Cũng được, vậy thì cô
chép đi.” Tả Mạc Phong mãn nguyện ngay trở về trước bàn làm việc. “Có mười lần
thôi, xong ngay ấy mà.”

Mười lần thôi? Xong ngay
ấy mà? Anh thử đổi lại xem! Cứ đứng đấy mà nói! Tôi tức đến nghiến răng, trong
lòng oán hận vô cùng.

Lúc ấy, trong đầu tôi
bỗng lóe lên một hình ảnh: “Một bà già tóc bạc trắng bò lên cái bàn trà thấp
nhỏ, bàn tay nhăn nheo cầm bút không chặt, nhưng vẫn cố sức viết sách…”

Dường như tôi đã nhìn
thấy nửa đời còn lại của tôi sẽ thê tảm như vậy, muốn khóc quá. “Ting ting
ting”, tiếng điện thoại reo lên kéo tôi trở lại với thực tại. Thấy Tả Mạc Phong
đang cầm điện thoại, vẻ mặt rất nghiêm nghị.

Một lúc sau, hắn ta đặt
điện thoại xuống, đi đến bên cạnh mắc treo quần áo, lấy chiếc áo khoác xuống.
Hi hi, xem ra hắn ta sắp phải ra ngoài, tôi có thể được giải phóng rồi. Nghĩ
vậy, tôi lập tức đứng lên, nhưng hai chân tê cứng, đầu cũng quay quay.

Chưa kịp định thần lại
thì một câu nói lạnh như băng vang lên: “Chép tiếp đi, chưa chép xong thì đừng
có mong rời khỏi đó!” Tiếp theo là “rầm” và cuối cùng là tiếng khóa cửa! Hu hu
hu, cửa bị khóa trái rồi!

Cái tên Tả Mạc Phong
đáng chết này, sao hắn ta cứ phải gây khó dễ với một thiếu nữa như tôi thế nhỉ?
Có phải là tôi vay tiền hăn quên không trả? Vậy thì cứ nói thẳng với tôi, mà có
nói với tôi thì tôi cũng chẳng trả! Bây giờ trong ví tôi chỉ còn một tờ năm
mươi tệ, làm sao mà tôi có thể trả cho tên khốn đó được chứ!

Cứ nhắc đến tiền là tôi
lại thấy đau đầu, hai ngày nay bận dạy cho Thượng Quan Cảnh Lăng một vài quy
tắc của xã hội hiện đại, kết quả là tiền cũng cứ thế mà ra đi. Ai biết đâu rằng
cái lão ấy đến cái ti vi cũng chưa nhìn thấy bao giờ, nếu không phải Lâm Tiểu
Ngư tôi nhanh tay nhanh mắt, chặn anh ta định xông vào tấn công một kẻ xấu
trong chiếc ti vi thì e rằng tôi còn phải gánh thêm một khoản bồi thường vì tội
“phá hoại tài sản nhà khách”.

Nghĩ đến lại thấy sợ,
vẫn còn bình nóng lạnh, bình nước uống, điện thoại, biết là Thượng Quan Cảnh
Lăng từ thời phong kiến đến, tôi cũng nên thông cảm, nhưng là một sai dịch đại
thần mà cứ như thế này cũng không tốt lắm! Dây thần kinh của tôi lúc nào cũng
trong tình trạng căng như dây đàn, sợ anh ta lại đập phá vật gì đáng giá thì
tôi chỉ còn biết bán thân đi mà trả nợ thôi.

Ấy, nói đến tiền, tôi
chợt nhớ ra kế hoạch của tôi, chi bằng tôi phải chuẩn bị thật tốt.

Vừa nghĩ thế, tôi lập
tức thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Tôi rón rén đi đến trước
bàn làm việc của Tả Mạc Phong, cẩn thận mở máy tính, hình nền mày tính là một
bức tranh sơn dầu mặt biển xanh biếc, cái tên này cũng có chút khiếu thưởng
thức nghệ thuật! Nhưng cho dù có như vậy, thì tôi vẫn khinh thường hắn ta,
khinh thường tột cùng! Tôi đây chỉ có duy nhất một khuyết điểm, đó là bụng dạ
hẹp hòi, tôi đây cũng chẳng có ưu điểm gì khác, chỉ có mỗi ưu điểm là dám đấu
tranh với cái ác.

“Nếu như có thể tìm thấy
ảnh của hắn ta trên máy tính, thì không cần phải đi mượn máy ảnh để chụp trộm
rồi!” Tôi vừa cười đắc ý vừa mở to mắt lia thật nhanh trên màn hình máy tính
của Tả Mạc Phong. Chỉ cần tìm được ảnh của hắn ta, tôi có thể in thành nhiều
tấm ảnh nhỏ, bán cho những cô gái hám sắc trong trường kia. Ha ha ha, tôi tin
là họ sẵn sàng mua ảnh của tên này với giá cao! Thực ra thì chụp Thượng Quan
Cảnh Lăng cũng được, nhưng mà độ nổi tiếng của anh ta không bằng Tả Mạc Phong,
và lại tôi cũng không có ý định để anh ta xuất đầu lộ diện lúc này!

Cho nên, Tả Mạc Phong!
Anh đừng trách tôi bụng dạ độc ác, ai bảo anh đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy
chứ? Đây cũng là một cơ hội tốt tự anh mang đến cho tôi! Thật là sung sướng!
Thế giới thật là quá đẹp, quá tươi sáng!

“Từ chức huấn luyện viên
Câu lạc bộ võ thuật của trường học, cuộc thi võ thuật các trường Trung học phổ
thông, toàn thành phố sắp diễn ra…. các chiêu võ như trên đã nói… chúng tôi
cần tuyển gấp một huấn luyện viên võ thuật…” Tôi tiện tay mở một tài liệu
trên destop, lướt qua thật nhanh. Cái này không liên quan đến tôi, tôi phải tìm
ảnh mới đúng. He he, tôi có cảm giác tôi đang cười giống điệu cười của một mụ
phù thủy độc ác vậy! Nhưng cảm giác ấy thật là thích!

Tích tắc tích tắc… Một
phút một giây đã trôi qua!

Mười phút sau, mặt tôi
bắt đầu giật giật…

Hai mươi phút sau, tôi
bắt đầu day day huyệt thái dương…

Ba mươi phút sau, tâm
trạng tôi như rơi xuống vực thẳm…

Hu hu hu… lẽ nào ông
trời lại muốn đùa giỡn với tôi? Tại sao? Tại sao? Đến một tâm ảnh nhỏ cũng
không có? Ít nhất cũng phải có một bức ảnh trên giấy tờ gì chứ! Cái tên này
bình thường không chụp ảnh à? Không những trên máy tính không có, đến cả trong
ngăn kéo cũng không, chẳng lẽ tôi lại phải đi mượn máy ảnh kĩ thuật số để chụp
trộm sao? Nhưng mà hắn ta tinh tường như vậy, nhất định là sẽ cảnh giác.

Thôi, tôi không muốn mạo
hiểm nữa, làm không ra gì, hắn ta lại xé tôi ra thành hai nửa, mà tôi cũng chưa
muốn mất cái mạng của mình!

Hu hu, tìm lâu như vậy
rồi, buồn ngủ quá! Vừa rồi Tả Mạc Phong đi vội vã như vậy, chắc một lát nữa mới
quay lại, chỉ bằng bò ra bàn ngủ một lúc! Lúc khó khăn trăm bề cứ ngủ một giấc
là hết khó khăn!

Về cái việc ngủ thì tôi
nhất định, xác định và khẳng định là tôi thuộc phái “thực hiện gương mẫu”.
Chẳng có chút chậm trễ gì, tôi nhanh chóng nhắm mặt, vui vẻ đi vào giấc ngủ!

3.

Ôi! Đau quá, ai ném đá
lên trán tôi vậy! Nhưng hình như là tôi đang ngủ. Mẹ ơi, viên đá nhỏ đó rơi
xuống dưới rồi quay trở lại đập vào trán tôi! Không những thế lại cứ đập đi đập
lại giữa ấn đường của tôi!

Có nhầm không đấy, đau
quá đi mất! giận dữ đưa tay tóm lấy hòn đá nhỏ đó, nhưng hình như tóm phải ngón
tay của ai đó? Lúc ấy, ý thức tôi bỗng thức tỉnh, tôi vội vàng ngẩng đầu, ngồi
ngay ngắn lại, miệng cứng đờ, tròn mắt nhìn ngón tay đang chuẩn bị búng lên
trán, vẫn đang nghi ngờ rằng không biết mình có đang nằm mơ không.

Tả Mạc Phong tối sẩm mặt
nhìn tôi, rồi nhìn bãi dịch lỏng trên mặt bàn. Hu hu hu, chắc chắn là tôi lại
chảy nước miếng khi ngủ rồi, thật là mất mặt quá đi! Nhưng sợ nhất là lúc tầm
mắt hắn ta đi chuyển đến màn hình máy tính, ánh mắt hắn trở nên lạnh giá, hình
như đang vô cùng giận dữ. Mặt hắn tái mét!

Hành động và biểu cảm
chân thực như thế này… không phải là mơ! Mà là sự thật!

Thật kinh khủng!

Tôi nghĩ tôi nên ngủ
tiếp mới đúng, thế là tôi mở to đôi mắt đang mơ màng của mình, giả ngây giả ngô
nặn nạn vò vò mặt Tả Mạc Phong, lầm bẩm nói: “Mẹ ơi, cục bột mì này thật là
mềm, con muốn ăn bánh chẻo…” Nói xong, tôi không chút do dự lại bò ra bàn,
trong lòng đang nhỏ máu, Quan Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu Nương
Nương, nhất định các ngài phải bảo vệ tiểu nữ! Nhưng, sao lại thấy đầu hơi đau
đau?

Lời cầu nguyện của tôi
vẫn chưa xong, thì đã nghe thấy một tiếng “kinh thiên động địa”: “Lâm Tiểu
Ngư!”

“Mẹ ơi, cứu con với” Tôi
giật nảy mình, từ trên ghế rơi xuống dưới, lăn tròn đến tận góc tường, toàn
thân run lẩy bẩy, hình như không chỉ có sợ hãi, mà còn thấy rất lạnh nữa!

Tả Mạc Phong lạnh lùng
nhìn tôi – đáng sợ quá!

Lần này thì tôi chết
chắc rồi! Hán ta từng bước từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh cứ
trừng trừng nhìn tôi. Hu hu hu… Bố ơi, mẹ ơi, vĩnh biệThượng Quan Cảnh Lăng
ơi, vĩnh biệt!

“Cái này, tôi, tôi không
cố ý động vào máy tính của anh đâu, thật sự không cố ý!” Tôi vô cùng sợ hãi
nhích từng chút, từng chút mộ về phía sau, vùng vẫy như thế đây là lần cuối
cùng.

Tả Mạc Phong không nói
không rằng, cứ bước những bước chân nặng nề tiến về phía tôi, cứ mỗi bước chân
giẫm xuống, đều như giẫm lên tim tôi, cả căn phòng như đang lắc mạnh.

“Không, không được bước
đến! Bình, bình tĩnh! Xúc động… là ma quỷ! Tôi lắp bắp vỗ về hắn ta, rồi lại
bò ra sau hai bước. Nhưng hắn đã đến trước mắt tôi rồi, cánh tay thon dài,
trắng ngần của hắn hung dữ hướng về phía rôi.

“Hu… không được!” Tôi
hét lớn.

Ấy, một bàn tay lạnh giá
đặt trên trán tôi! Thế này, thế này để làm gì vậy?

Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn
thu bàn tay lại rồi sờ sờ lên trán của hắn, ngồi xổm, cau mày, nhãm cầu sâu
hoắm, vẻ mặt rất nghiêm túc…

“Đúng là bị sốt rồi!”
Hắn ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hiện lên một vẻ không diễn tả được: “Ngớ
ngần, sao lại có thể bò lăn ra ngủ như vây? Bây giờ đang là mùa thu mà!”

A! A! A! Rầm! Tim tôi
lại đập loạn lên. Oái! Nhưng tôi vẫn đang nằm mơ à? Không thì sao đầu tôi lại
cứ quay quay, lại còn ảo giác nữa? Hắn ta đang quan tâm đến tôi à? Nhưng tôi
thực sự rất đau đầu và chóng mặt! Lẽ nào tôi bị sốt thật?

“Ngớ ngẩn, sàn nhà ấm áp
thế sao? Đứng dậy!” Tả Mạc Phong giơ tay ra đỡ tôi, vẻ mặt căm thù đến tận
xương tủy, nhưng tôi thì không còn sức để đưa tay ra nữa, tôi bỗng phát hiện ra
cơ thể mình nhẹ bẫng như không khí vậy, và mềm nhũn nữa.

“Đáng chết!” Nhìn bộ
dạng sống dở chết dở của tôi, hắn ta tức giận chửi bới. Hu hu hu, sao mà suốt
ngày chửi tôi? Tôi cũng đâu có muốn thế! Ngờ đâu trong một giây, hắn ta cúi
xuống, bế tôi lên!

Tôi cố mở to mắt nhìn
hắn ta, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi dường như tỉnh táo và cũng mơ hồ vô
cùng. Trên người hắn có mùi hương đàn ông nhẹ nhàng, dưới cằm có một vết bớt,
tôi đình giơ tay lên sờ vết bớt đó…

Vừa mới giơ một ngón tay
ra, hắn ta chẳng thèm nhìn, lập tức nói một câu lạnh lùng: “Dừng tay.”

Làm gì mà hung dữ thế?
Người ta chỉ tò mò tí thôi, hơn nữa người ta lại đang là bệnh nhân nữa!

Tôi nuốt nước bọt, suýt
nữa thì cắn phải lưỡi, vẫn may là chưa nói ra câu đó. Ấy, tôi làm sao thế nhỉ?
Tự dưng lại… làm nũng hắn?

Hắn bế tôi đi đến trước
dãy tủ sách lớn, tủ sách bỗng “ầm” một tiếng rồi rồi mở sang hai bên. A, một
phòng ngủ rất đẹp, không ngờ rằng đằng sau những tủ sách kín khít ấy lại là một
điều kì diệu.

Đúng là có tiền có khác,
chẳng cần phải ở kí túc xá, lại còn có thể có được một không gi­an độc lập của
riêng mình!

“Một mùi hương thật dễ
chịu, tôi biết rồi, đây là hương hoa cúc.” Một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ
trong căn phòng, thật tình cờ, hương hoa cúc là mùi hương mà tôi thích nhất.

“Cô thích mùi hoa cúc?”
Tả Mạc Phong ngừng giây lát, bế tôi đi vào bên trong.

loading...

“Ừ, hồi còn nhỏ, trên
ban công nhà bà tôi thường trồng rất nhiều hoa cúc, có thể nói là tôi lớn lên
cùng hoa cúc.” Trong lúc mơ hồ dường như tôi nhìn thấy tôi khi còn nhỏ, tôi
thường dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt ve nhưng cánh hoa cúc xinh đẹp: “Khi ấy có
chuyện gì tôi cung nói với hoa cúc, tôi luôn tin rằng bên trong mỗi bông hoa
cúc có một nàng tiên, nàng tiên ấy có thể thực hiện bất cứ mong muốn nào của
tôi.”

“Hoang đường.” Tả Mạc
Phong lạnh lùng buông ra một câu, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy vẻ mặt hắn ta
toát ra một tình cảm thật dịu dàng nhỉ?

“Này! Gia đình anh có
phải là rất giàu có không?” tôi yếu ở hỏi.

“Cô ngớ ngẩn à?” Tả Mạc
Phong lạnh lùng cúi xuống nhìn tôi: “Ốm đến mức này mà vẫn rảnh rang quan tâm
đến những chuyện đó!”

“Anh mới là… ngớ ngẩn
ấy!” Vừa rồi vẫn còn thấy hắn ta dịu dàng, tôi đúng là mù mắt! Cái tên này luôn
luôn xấu xa như vậy, tôi tức đến nỗi muốn nhảy lên cấu xé hắn ta, nhưng tiếc là
tôi thực sự lực bất tòng tâm.

Lần này hắn ta không
tiếp tục mắng lại tôi, mà đặt tôi lên gường, sau đó tìm trong ngăn kéo hàng tá
những viên thuốc kì quặc, chẳng rót cho tôi lấy một cốc nước, cứ thế nhét hết
số thuốc đó vào trong miệng tôi.

Hu hu hu… đắng quá,
đắng khủng khiếp, đắng không nói lên lời!

“Nước, nước…” Tôi ngậm
cái đống thuốc đắng chết người ấy kêu lên.

Cũng may là hắn còn có
chút nhân tính, đi đến chỗ bình nước rót cho tôi một cốc.

Tôi nhanh chóng đổ cốc
nước vào miệng, vừa ra sức nuốt, vừa muốn băm vằm, xẻ thịt hắn ta ra, cái tên
ác quỷ, biến thái, tên ngụy quân tử này!

Hắn ta không thèm để ý
đến ánh mắt hận thù của tôi, quay người bước ra phía cửa, lạnh lùng buông một
câu: “Vừa rồi cô uống đều là thuốc cảm đấy, không phải thuốc độc đâu! Bây giờ
kí túc xá nữ đóng cửa rồi, cô ở lại đây ngủ một đêm đi!” Chưa nói hết câu, hắn
ta đã đi ra ngoài rồi.

Tôi cứng họng nhìn lưng
của hắn, khóe miệng khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng mí mắt cự nặng trĩu rồi
nhắm lại.

Trước lúc tôi hoàn toàn
mất ý thức, hình như có một bóng dáng mặc bộ quần áo màu đen chợt xuất hiện
trong đầu. Oái hình như tôi quên một việc gì rất quan trọng rồi! Nhưng thực sự
là tôi rất buồn ngủ, rất rất buồn ngủ, đống thuốc đó chắc chắn là có thành phần
gây buồn ngủ, việc trong đại gì đi nữa cũng đợi đến sáng mai tính tiếp. Tôi yên
lòng đi vào giấc ngủ mê mệt.

4.

“Hý kịch hý kịch hý kịch
kiss… Hý kịch hý kịch hý kịch 1234…”

Đừng làm ồn nữa… Người
ta vẫn muốn ngủ nữa!

“Người đẹp…. Tiếu
Tiếu, giúp tớ tắt cái đồng hồ báo thức đi với!!!” Tôi mơ mơ màng màng gọi cô
bạn cùng phòng của tôi, nhân tiện trở mình một cái, ôm thứ gì đó mềm mềm – hình
như là cái gối, ra sức ấn lên đầu, bịt chặt tai để không phải nghe tiếng chuông
báo thức chết tiệt kia…

Đáng ghét, đang mơ thấy
một con vịt quay béo ngậy, thơm phức! Hu hu hu, chưa kịp cho vào miệng thì vịt
quay đã bay mất rồi. Từ sau khi đến trường học này, do phải kéo theo cái tên
xuyên từ thời nhà Minh đến đây cho nên đến giờ tôi vẫn chưa được ăn miếng thịt
nào!

Hu hu, vịt quay của tôi,
cho tôi mơ lại thêm lần nữa đi!

Ấy, mùi cái gối này…
thoải mái thế, một mùi thơm nhẹ như của hoa cúc ấy, lại còn rất mềm mại nữa
chứ, giống như là lông ngỗng vậy.

“A…” tôi chợt nhớ ra
cái gì đó, bỗng kêu lên rồi ngồi bật dậy – cái này không phải là gối của tôi,
căn phòng này không phải căn phòng của tôi!

Nhìn căn phòng vừa quen
vừa lạ trước mắt, tôi hoàn toàn tỉnh lại. Hôm qua tôi bị tên biến thái Tả Mạc
Phong bắt đến phòng làm việc của hắn để chép phạt môn toán. Sau đó hắn ra
ngoài, tôi có chép mười lần quyển sách toán không? Sau đó, tại sao tôi lại ở
đây? Chả lẽ tôi lại giống như trong truyện cổ tích, được một hoàng tử đẹp trai,
tài giỏi cứu?

À ha, nếu là như vậy thì
đúng là quá tuyệt vời ! Tả Mạc Phong nhất định tức đến nhảy ngược lên, tức đến
phát điên, tức đến hộc máu, la la la!

“Ha ha ha… Song Tiết
Côn… lấy của tôi thì phải trả cho tôi…” Tôi sung sướng tung chăn ra, đi
giày vào. Người hầu của hoàng tử chẳng chu đáo chút nào, không biết cởi cho tôi
cái áo khoác ra, làm tôi ngủ chẳng thoải mái gì cả, chả trách mà con vịt quay
ấy bay đi mất!

Tôi hân hoan bước đến
trước bức tường gỗ khảm nạm, “ầm” một tiếng, bức tường tự động mở ra hai bên.
Lạ thật, sao tôi biết ở đây có một cánh cửa tự động nhỉ?

Tôi vừa gãi đầu vừa bước
ra ngoài thì cánh cửa tự động đóng lại… Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi
giật nảy mình suýt nữa thì ngã phịch xuống đất, khó khăn lắm mới vịn được vào
chiếc tủ để không bị ngã. Đây chính là phòng làm việc của hội trưởng Hội học
sinh Tả Mạc Phong sao? Quyển vở mà hôm qua tôi mới chếp được vài dòng vẫn còn
để ở trên chiếc bàn trà nhỏ đó. Hu hu hu, chàng hoàng tử của tôi đâu? Tất cả
những gì trong căn phòng vừa rồi đều là cõi mộng sao?

Tôi vẫn chưa hết hy vọng
quay người lại, muốn quay lại nhìn một chút nữa, nhưng đáng ghét, trên tủ sách
treo một màn hình điện tử nhỏ màu xanh, nhắc nhở tôi phải nhập mật mã. Thôi, từ
bé đến lớn, bản cô nương vé số, đến giải bé nhất năm tệ cũng chưa bao giờ
trúng, chứ đừng nói đến đoạn mật mã của tên biến thái Tả Mạc Phong kia.

Mật mã của tên biến thái
Tả Mạc Phong? Đúng vậy, tôi đã cam chịu số phận rồi, căn phòng này là của hắn
ta, xem ra kiếp này tôi sẽ không gặp chàng Bạch Mã hoàng tử thiên hạ vô song
thuộc về tôi rồi! Trước khi rời đi, tôi ôm tâm trạng vô cùng bi tráng viết mấy
chữ thật to  trên quyến vở bài tập – “Mười lần quyển sách toán”! Hơ hơ,
tôi thừa nhận, chiêu này hơi cũ một chút, nhưng tình cảnh bị áp bức của tôi bây
giờ thì tôi thấy rằng: Cách cũ này vẫn hiệu nghiệm!

Hôm nay thời tiết thật
đẹp, đẹp hơn hôm qua, rất giống với tâm trạng tôi bây giờ. Cứ nghĩ đến vẻ mặt
của Tả Mạc Phong khi nhìn thấy dòng chữ đó trên vở bài tập, tôi lại không nhịn
được việc ôm bụng cười, làm cho người trên đường cứ nhìn tôi như nhìn một kẻ
điên, lại còn chỉ chỉ trỏ trỏ, cho rằng tôi mới từ trong viện thần kinh thả ra
nữa chứ!

Ha ha, không quan tâm,
bản cô nương hôm nay tâm trạng rất tốt, cứ đường ta ta đi, cứ để cho người khác
nhìn đi!

“Úi da, đau quá, xin
lỗi…” Đang dương dương tự đắc nên chẳng để ý gì, bỗng tôi đâm sầm vào một
người.

“A, Tiểu Ngư, cuối cùng
cũng tìm thấy bạn rồi!” Trước mặt tôi là một khuôn mặt hơ gầy, mặc dù không
được đẹp cho lắm song đôi mắt tròn to trên khuôn mặt ấy lại rất có hồn, nhưng
lúc này đôi mắt ấy lại toát lên vẻ lo lắng – đây không phải là Tiếu Tiến –
người bạn cùng phòng của tôi sao?

“Hả? Tiếu Tiếu, sao vậy?
Sao lại lo lắng như vậy? Cứ từ từ nói, tớ sẽ giúp cậu.”

Mặc dù ở cùng nhau mới
có vài ngày, nhưng có thể nói là tôi rất thích bạn ấy. Tôi chưa bao giờ gặp một
người chăm chỉ như vậy, việc dọn dẹp phòng đều do một tay bạn ấy làm. Đương
nhiên là tôi cũng cảm thấy hơi ái ngại, cho nên tôi đã tự thề với lòng mình
rằng sau này có bất cứ ai dám bắt nạt Tiếu Tiếu thì tôi nhất định sẽ không tha
cho người ấy.

Ai bảo ưu điểm lớn nhất
của tôi là trọng nghĩa khí chứ? Tiếu Tiếu kéo kéo gấu áo tôi, kinh ngạc nói:
“Nhanh lên, Tiểu Ngư, có người tìm bạn, ở cửa lớp học.” Tôi thấy hơi buồn cười,
nắm lấy tay Tiếu Tiếu, vỗ vỗ vai bạn ấy và nói: “Người đẹp Tiếu Tiếu của tôi
ơi, cứ cho là có người tìm tớ đi chăng nữa, nhưng họ có phải là Thiên tử Hoàng
thượng gì, cũng chẳng phải Ngưu ma Mãng xà, sao bạn lại sợ hãi đến như vậy
chứ?”

Tiếu Tiếu giậm châm, vẻ
mặt bất an: “Bạn cứ đến đó xem thì sẽ biết ngay!” Nói xong bạn ấy kéo tay tôi
chạy như bay đến khu lớp học. Chúng tôi dừng lại trước một toàn nhà cao tầng.
Tất cả các ban công chật kín người. Ba vòng trong, ba vòng ngoài, kín đến mức
một giọt nước cũng không lọt qua được.

“Ôi, không nhầm đấy chứ,
đây là khu lớp học của chúng ta à? Tiếu Tiếu, họ đang nhìn cái gì vậy?” Tôi
hứng thú vừa hỏi Tiếu Tiếu vừa chen chân vào đám đông. Không biết có thứ gì hay
ho mà khiến các bạn học sinh phải trốn học ra đây xem thế nhỉ!

Tiếu Tiếu đỏ ửng mặt
nhìn tôi, bẻ bẻ đầu ngón tay và nói: “Họ đang nhìn người đến tìm bạn đấy! Anh
ấy, anh ấy rất đẹp trai. Tiểu Ngư, không phải bạn là bạn gái của hội trưởng đại
nhân sao? Sao lại có bạn trai thứ hai nữa?”

Tôi quay lại nhìn Tiếu
Tiếu, miệng lắp bắp: “Tiếu Tiếu, bạn đang nói cái gì vậy? Cái gì mà một với
hai? Đợi đã, bạn nói gì cơ? Người tìm tớ là một anh chàng đẹp trai?”

Tiếu Tiếu gật đầu lia
lịa, tôi vỗ vỗ trán, rồi chạy như bay lên lớp học, bỏ mặt Tiếu Tiếu ở đó. Trời
ơi, tôi đã ngủ đến mức quên mất cả Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta nhất định là
đã quên sạch sành sanh những lời dặn dò của tôi rồi, nên mới tự ý chạy ra ngoài
tìm tôi. Xem ra trường Trung học phổ thông Phác Thiện này ngoài Tả Mạc Phong ra
thì bây giờ chỉ có anh ta mới có thể khiến cả trường loạn lên như vậy!

Quả đúng như vậy, lúc
cách cửa lớp học còn hai mét, tôi nghe thất rõ tiếng của Thượng Quan Cảnh Lăng,
vừa gấp gáp vừa bối rối: “Tại hạ, tại hạ tìm, tìm Lâm Tiểu Ngư cô nương.”

Nhưng giọng anh ta trở
nên yếu ớt trong đám âm thanh chói tai kia, hầu như chẳng ai nghe thấy anh ta
đang nói gì nữa.

Nhưng bây giờ tôi phải
làm gì? Trong tình cảnh này tôi biết làm thế nào đây? Gi­ao thông ùn tắc, làm
loạn trật tự trường học, toàn là tội lớn cả! Nghĩ đến đây, tôi bỗng dừng bước!

Nhưng thân phận của
Thượng Quan Cảnh Lăng không thể lộ ra được! Một khi đã lộ thì sẽ có vô số người
đến bắt anh ta!

Lâm Tiểu Ngư, mày là một
nữ hiệp ân oán phân minh, chẳng lẽ đúng lúc quan trọng này lại mặc kệ bạn của
mày sao? Vả lại, đối với Thượng Quan Cảnh Lăng mà nói, mày là người đáng tin
cậy dung nhất của anh ta trên thế giới này!

Đúng lúc ấy, một giọng
nói chói tai của một nữ sinh trong đám đông ấy vang lên khiến tất cả mọi người
phải chú ý: “Trời ơi, hội trưởng Mạc Phong đến rồi!”

Trong tích tắc, đám đông
kín mít đến mức một giọt nước cũng không lọt qua ấy bắt đầu chuyển động, tôi
tranh thủ thời cơ ấy chen đến trước mặt Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta vừa nhìn
thấy tôi liền dang đôi tay chắc nịch ôm lấy tôi, nói nấc lên: “Tiểu Ngư, cô đi
đâu vậy? Cả một ngày một đêm hôm qua cô không đến tìm tôi, tôi lo lắng chết mất
cứ nghĩ cô xảy ra chuyện gì?”

Nghe anh ta nói vậy, tôi
thấy cay cay mũi, lòng tự trách mắng chính mình không ra gì. Trên thế giới này,
anh ta không có người thân, không có bạn bè. Đối với anh ta, tất cả đều lạ lẫm
và nguy hiểm, nhất định là anh ta sẽ rất sợ hãi. Nhưng anh ta vẫn bất chấp tất
cả để đi tìm tôi! Anh ta tốt với tôi như vậy mà tôi lại ghét bỏ anh ta, thậm
chí còn lợi dụng anh ta nữa! Tôi thật đê hèn!

Tôi vô cùng áy náy vỗ vỗ
lưng anh ta, an ủi nói: “Ngốc ạ, không phải là tôi đang bình an vô sự đứng
trước mặt anh đây sao? Không sao, không sao, tôi sẽ không bỏ anh đâu, chúng ta
là bạn tốt của nhau, anh em tốt của nhau!”

“Hử? Anh em tốt?” Anh ta
ngẩng đầu nhìn tôi một cách khó hiểu.

“Nghĩa là huynh đệ tốt
ấy mà!” Tôi cười hì hì nói, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, sao xung quanh lại
im ắng lạ thường thế nhỉ? Tôi đẩy Thượng Quan Cảnh Lăng ra nhìn xung quanh –
trời ạ, hai chúng tôi bị bao vây ở giữa, tất cả đám đông đều đổ dồn vào hai
chúng tôi, ai cũng há hốc miệng nhìn. Chết người nhất là, đang đứng trước mặt
chúng tôi là Tả Mạc Phong!

Mặt hắn tối sầm, khoanh
hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt như có hàng ngàn mũi dao, tựa
như có thể chạy đến trước mặt tôi và đâm những mũi dao ấy vào ngực tôi bất cứ
lúc nào!

Hình như, hình như thân
phận của tôi bây giờ là bạn gái của hắn! Đầu tôi cứ ong ong như sắp vỡ tung,
tựa như có hàng ngàn hàng vạn con ong đang bay trong đó.

“Cô, cô… đứng lại đó,
tất cả mọi người giải tán!” Sau một hồi lâu, cuối cùng Tả Mạc Phong cũng mở
miệng, hắn giơ tay ra hiệu cho mấy người trong hội học sinh đứng đằng sau, sau
đó quay đầu về phía tôi, nhếch mép cười lạnh lùng và hiểm độc: “Cô, đưa anh ta
đến văn phòng làm việc của tôi, vẫn nhớ đường chứ?” Nói xong, hắn liền quay đi,
đám đông trước mặt tự động tránh đường cho hắn.

Tôi bỗng rùng mình, kinh
hồn bạt vía kéo tay Thượng Quan Cảnh Lăng và nói nhỏ: “Đi theo tôi, lát nữa
không được nói gì cả, chỉ nghe tôi nói thôi!”

Thượng Quan Cảnh Lăng
nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, cuối cùng thì vẫn gật gật đầu.

Chúng tôi đi theo Tả Mạc
Phong đến văn phòng của hội trưởng hội sinh viên, sau lưng là những tiếng xì
xào bàn tán:

“Thật không ngờ, Lâm
Tiểu Ngư lại thủ đoạn thế!”

“Đúng vậy, hành động vừa
rồi với hội trưởng bạn cũng nhìn thấy chứ, tim tới vỡ tan rồi!”

“Lại còn có một người
con trai khác, cũng đẹp trai như hội trưởng, mà trong có vẻ như anh ta không
biết Lâm Tiểu Ngư là bạn gái của hội trưởng đại nhân!”

“Thật là đê hèn, cô ta
lại còn ăn ở hai lòng nữa. Bây giờ thì vỡ lẽ rồi, xem cô ta sẽ làm thế nào!”

Hu hu hu, chỗ nào có kẽ
nứt để cho tôi chui xuống với? Họ nói cái gì vậy chứ? Cái gì mà ăn ở hai lòng?
Thật đáng ghét, sau này sẽ chẳng còn ai muốn theo đuổi tôi nữa, ai cũng sẽ chửi
tôi!

5.

Thế giới này thật nhỏ
bé, trong một tiếng ngắn ngủi, tôi đi một vòng, rồi lại quay trở về cái căn
phòng đáng ghét này – văn phòng của hội trưởng hội học sinh. Mặc dù nhìn bề
ngoài thì kiểu cách thanh cao như vậy, nhưng nếu được lựa chọn, thì có giết
tôi, tôi cũng không muốn bước chân vào đây.

Bên ngoài căn phòng, vẻ
mặt của Tả Mạc Phong tựa như khuôn mặt của một xác đã đóng băng vạn năm vậy,
hắn nói với Thượng Quan Cảnh Lăng: “Xin lỗi, tạm thời anh không được phép vào,
lát nữa nếu cần thì tôi sẽ gọi anh vào sau.”

Thượng Quan Cảnh Lăng
băn khoăn nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng và nghi vấn. Nếu như không giải thích
rõ ràng cho anh ta, chắc chắn anh ta sẽ nghĩ là rất nghiêm trọng. Sau khi đến
thế giới hiện đại này, anh ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này. Tôi vội vàng
gật gật đầu với anh ta, nói nhỏ: “Không sao, chỉ là nói vài câu thôi, anh cứ
yên tâm đứng ở đây đợi tôi nhé.”

“Tiểu Ngư, nếu có việc
gì, cô hãy gọi thật to nhé.” Thượng Quan Cảnh Lăng kéo tôi sang một bên, dặn
nhỏ: “Tôi thấy anh ta không có ý tôt, nhưng cô đứng sợ, tôi là đệ tử chân
truyền của phái Võ Đang đấy.”

Thật cảm động quá! Tôi
chắp tay đa tạ Thượng Quan Cảnh Lăng với bộ dạng bi tráng: “Gió đìu hiu sông
Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về”

Nhưng lúc tôi quay người
lại thì tâm trạng mới thực sự gọi là… bi tráng, thật khủng khiếp! Biểu hiện
của Tả Mạc Phong thật đáng sợ. Sợ rằng thời khắc đó hắn ta bóp chết tim tôi
rồi!

Hắn nhếch miệng, lạnh
lùng nhả ra từng chữ từng chữ: “Lâm – Tiểu – Ngư, mời!”

“Rầm…”

Tiếng đóng cửa đinh tai
vang lên sau lưng tôi, tôi sợ đến mức ngã dúi vào cạnh tủ sách.

Tả Mạc Phong giơ tay gõ
gõ vào trán tôi, đôi lông mày rậm nhíu vào nhau, mặt hấn trông còn đắng hơn cả
quả mướp đắng. Ôi! Nếu tôi là hắn, có lẽ tôi còn tức giận hơn ấy chứ? “Bạn gái”
của mình đứng giữa bàn dân thiên hạ cùng với người đàn ông khác “chàng chàng
thiếp thiếp…”, sau lưng không biết người ta sẽ nói những gì về hắn?

T bỗng thấy có chút đồng
cảm với Tả Mạc Phong. Hắn ta cũng thật đen đủi, tự dưng lại tìm tôi đóng giả
làm bạn gái của hắn, mang lại bao nhiêu phiền phức cho hắn.

Tôi đang tự trách mình
thì bỗng nhiên mặt đất rung chuyển: “Lâm Tiểu Ngư, cô gái đần độn đáng chết
này, cái lúc cô gi­ao hẹn với tôi, sao cô không nói là cô có bạn trai rồi, cũng
không thèm nói là anh ta sẽ tìm đến trường học này.”

Hu hu hu, có thể hạ
giọng xuống một chút không? Tim người ta sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi đây
này!

Tả Mạc Phong bước đến
trước mặt tôi, hai con mắt giận dữ nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi sống chết cũng
không dám ngẩng mặt lên.

“Anh ấy, anh ấy, anh ấy
không phải là bạn trai tôi!” Tôi lí nhí nói.

“Cái gì?” Giọng nói của
Tả Mạc Phong bỗng chốc nhỏ đi rất nhiều, tôi không thể không ngẩng lên nhìn hắn
ta, cũng không biết có phải tôi bị ảo giác không, tôi chợt thấy mặt hắn ta
dường như có cái gì đó tan biến, đột nhiên trở nên mềm mại dịu dàng hơn.

“Không phải là bạn trai
cô, tại sao cô lại ôm anh ta?” Mặc dù giọng nói vẫn lạnh lùng, vẻ mặt vẫn lạnh
như tiền, nhưng còn đỡ hơn rất nhiều bộ dạng như muốn giết người lúc ban đầu.

“Anh trai cũng không thể
ôm sao?” Tâm trạng hắn ta bình tĩnh lại, tôi cũng không còn lắp bắp nữa, thở
phào nhẹ nhõm hỏi lại hắn ta.

“Anh trai?” Tả Mạc Phong
nheo mắt vẻ nguy hiểm hỏi lại tôi, rồi bỗng nhiên đưa tay ra ấn chặt tôi vào
tường, trợn mắt: “Coi tôi là kẻ mù hay thằng ngu hả? Biểu hiện vừa rồi của cô ở
khu lớp học có giống hai anh em không? Lâm Tiểu Ngư, tôi cảnh cáo cô, tôt nhất
là hãy nói thật cho tôi biết, rốt cuộc anh ta là thế nào?”

Tôi cắn chặt không nói được
câu gì, trong lòng thầm nghĩ: “Hừm, buồn cười thật, tôi đây là người bán rẻ bạn
bè sao? Cho dù anh có giết tôi, tôi cũng không bán rẻ Thượng Quan Cảnh Lăng
đâu.” Nghĩ đên vẻ mặt lo lắng của anh ta lúc nãy, tôi lại thấy mềm lòng, thật
là cảm động!

“Không nói phải không?”
Hai con mắt của Tả Mạc Phong còn sắc nhọn hơn cả kim châm, cứ nhìn tôi khiến
tôi thấy khó chịu vô cùng, chỉ muốn đập đầu mà chết. “Tôi đã điều tra rồi, anh
ta đã ở nhà khách của trường ba ngày, hiện tại vẫn nợ tiền phòng đêm qua chưa trả.
Sáng nay tôi nhặt được ở trong phòng anh ta một….” Hắn ta quay người mở chiếc
tủ bên canh, lấy ra một thanh kiếm và một bộ Trường bào màu đen – không cần
nhìn thì tôi cũng biết là của Thượng Quan Cảnh Lăng, tôi còn giúp anh ta thu
dọn mà.

Cái tên này, tại sao lại
tinh ranh như vậy, đến những thứ này trong thời gi­an ngắn ngủi cũng đã bị hắn
ta điều tra ra? Mặc dù đây là địa bàn của hắn, nhưng hắn ta cũng không cần phải
càn quấy như vậy chứ?

“Tự ý lục lọi đồ của
người khác là hành vi xâm phạm quyền riêng tư cá nhân! Tự ý lấy đồ của người
khác bị coi là ăn cắp! Lúc học tiểu học anh không được cô giáo dạy như thế à?”
Tôi hít một hơi, lạnh lùng nhìn hắn ta. Xem ra không giấu được rồi, chỉ hy vọng
cái tên này không độc ác như vậy, có thể giúp tôi và Thượng Quan Cảnh Lăng giữ
kín bí mật này. Nhưng, hắn có đáng tin cậy không?

“Cô vẫn không chịu nói
sao? Kiếm là một vũ khí nguy hiểm, vậy thì, chuyện này, tôi chỉ còn cách báo
cảnh sát…” Tả Mạc Phong vỗ vỗ vai tôi, quay người định cầm điện thoại lên.

Tôi giật mình nhảy cẫng
lên, ôm chặt lấy tay hắn ta, giọng khẩn cầu: “Đừng… đợi đã, chúng ta thương
lượng thêm đã!”

Tả Mạc Phong chậm rãi
quay đầu lại, vẻ mặt tỏ rõ sự đắc ý, còn tôi thì như quả cà tím dính sương mủ
rũ héo quắt. Ôi! Cái tên này, nhất định kiếp trước là khắc tinh của tôi!

“Anh hãy hứa với tôi
trước, phải giúp chúng tôi giữ kín bí mật nhé!”

“Cái đó còn phải xem cô
nói thật bao nhiêu phần trăm, và còn xem tâm trạng của tôi có tốt hay không
nữa!” Trên thế gi­an này vẫn còn có người độc ác hơn cả tôi nữa.

“Nếu nói dối anh thì sẽ
thế nào?” Tôi đánh bạo hỏi một câu.

“Cô nói xem? Đương nhiên
là đến gặp cảnh sát rồi.” Tả Mạc Phong đầy vẻ ngang ngạnh, thật đáng ghét, chỉ
muốn cho anh ta một bạt tai lên cái mặt khôi ngô nhưng đầy nham hiểm đó.

“Thế nhỡ tôi nói sự thật
mà anh lại không tin thì thế nào?” Tôi chuyển sang vẻ mặt lo lắng.

“Đó là việc của tôi, cô
không cần quan tâm!” Tả Mạc Phong khoanh tay trước ngực nhìn tôi.

“Anh!” Tôi thầm chửi rủa
hắn ta, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ đáng thương: “Thực ra anh ấy là anh họ tôi. Lúc
anh ấy rất nhỏ, bố mẹ anh ấy đã qua đời vì tai nạn. Sau đó người nhà đưa anh ấy
đến học võ ở trường võ thuật. Sau khi học xong anh ấy chuyên đi làm diễn viên
đóng thế, như bây giờ cảm thấy làm diễn viên đóng thế rất nguy hiểm cho nên
muốn đến thành phố này tìm một công việc bình thường và ổn định! Nhưng anh ấy
đến đây được vài ngày rồi mà vẫn chưa tìm được việc gì, cho nên tôi đành để anh
ấy ở trong nhà khách của trường. Anh họ tôi rất đáng thương… tôi không thể bỏ
mặc anh ấy được”

Ha ha… Tôi không cố ý
nói dối anh đâu! Tôi chỉ “đặc cách” nói dối anh mà thôi! Nếu tôi mà nói thật
với người như anh thì còn khó hơn cả lên trời! Đồng môn Tả Mạc Phong ơi, ngàn
lần xin đừng trách tôi nhé, hãy tự kiểm điểm hành vi làm người của anh đi nhé!

Tôi vừa nói vừa liếc
trộm vẻ mặt của Tả Mạc Phong. Từ đầu đến cuối hắn vẫn giữ thái độ hờ hững,
chẳng có biểu hiện gì khác cả. Ông trời ơi! Rốt cuộc là hắn ta có tin lời con
nói không?

Tôi nói xong liếm liếm
môi, cổ họng khát khô, lòng tôi lại càng thấy luống cuống, để cho hắn ta tin,
tôi lại nói tiếp: “Anh xem thanh kiếm và bộ trang phục kia, chính là vật kỉ
niệm của anh ấy lúc còn làm diễn viên đóng thế!”

Sau khoảng thời gi­an
cháy hết một nén hương, cuối cùng thì Tả Mạc Phong cũng liếc mắt nhìn tôi một
cái, bán tín bán nghi hỏi: “Cô không lừa tôi đấy chứ?”

“Tôi thề với Chúa trời,
nếu tôi mà nói dối anh, tôi sẽ bị Thiên Lôi đánh chết!” Tôi chắp tay, nghiêm
túc nói.

Hừm, đến câu thề độc đó
tôi cũng thề rồi, xem anh có tin không. Nhưng Thiên Lôi là do Ngọc Hoàng Thượng
Đế quản, không phải là Chúa trời. Hi hi!

Cuối cùng Tả Mạc Phong
cũng nhìn thẳng vào tôi một lát: “Không cần phải thể độc thế? Tôi cũng đâu có
nói là không tin cô!”

Không nói là không tin
tôi? Nghĩa là tin rồi. Ha ha, tôi nói rồi mà, trên đời này còn có việc gì mà
Lâm Tiểu Ngư tôi không làm được chứ! Tôi ba tuổi đã biết trèo cây, sáu tuổi đi
học (cái này hình như ai cũng thế), tám tuổi đi chơi cùng với một lũ bạn ở
ngoài đường đến tối muộn mới về nhà. Cứ vinh quang như thế đến tận bây giờ,
chưa gặp việc gì mà không thể xử lí được!

Nhưng, nhìn cái mặt Tả
Mạc Phong trông có vẻ tàn bạo như Thiên Lôi, không ngờ là lại dễ bị lừa như
vậy! Thật là một thu hoạch bất ngờ! Tóm được điểm yếu này của hắn, sau này đối
phó với hắn sẽ dễ hơn nhiều.

“Nhưng cô phải trông
chừng anh ta đấy, anh ta không phi là học sinh hay giáo viên của trường này. Cứ
đi lại tùy tiện trong trường như vậy sẽ có ảnh hưởng không tốt.” Tả Mạc Phong
vừa nói vừa đứng dậy, đi đến trước bàn làm việc thu dọn một số giấy tờ, vừa thu
dọn vừa không quên liếc nhìn tôi vài cái. Bỗng tôi thấy nổi da gà, có một dự
cảm rất không tốt!

“Để tránh việc như ngày
hôm nay xảy ra, ngày mai cô phải đưa anh ta đi. Nếu cô không đồng ý, trường học
sẽ gọi điện cho bố mẹ cô, bảo họ đến đón anh ta.” Hả, bảo bố mẹ tôi đến đón
Thượng Quan Cảnh Lăng, làm sao mà có thể chứ? Nếu bị tên ác quỷ Tả Mạc Phong
này biết việc tôi lừa hắn, hắn nhất định se bóp chết tôi!

Tôi bỗng thấy rùng mình,
cúi đầu xuống tìm một điểm tiếp đất cho ánh mắt của tôi để giấu đi tâm trạng
đang hoang mang lo lắng trong lòng tôi, bỗng nhiên, dòng chữ to đậm: “Thông báo
tuyển huấn luyện viên võ thuật trường Trung học phổ thông Phác Thiện” đập vào
mắt tôi một cách kịp thời!

“Nếu tôi bảo anh họ tôi
đến ứng tuyển, liệu anh ấy có được đi lại tự do trong trường không?” Mắt tôi
sáng lên, nhanh chóng cướp lấy tờ giấy trong tay Tả Mạc Phong, chỉ lên dòng chữ
trên đó, tràn ngập hy vọng hỏi anh ta.

Huấn luyện viên võ
thuật, chắc tiền lương mỗi tháng cũng khá hậu hĩnh? Đặc biệt là trường Trung
học phổ thông Phác Thiện – ngôi trường đứng số một này, trang thiết bị đứng số
một, đội ngũ giáo viên đứng số một, học sinh cũng đứng số một. Vậy chắc rằng
tiền lương cũng sẽ đứng số một!

Tôi tính nhẩm trong
bụng, con mắt nhìn người của tôi quả là rất được. Thượng Quan Cảnh Lăng thực sự
là một cổ phiếu đầy tiềm năng, quá tuyệt. Nếu anh ta có thể ứng tuyển được vào
vị trí huấn luyện viên dạy võ thuật của trường này thì tôi sẽ trở thành một
tiểu thư giàu có rồi còn gì? Ha ha, lúc ấy nhất định ngày nào tôi cúngược mời
ăn đùi gà nướng KFC!

“Nếu anh ta thực sự có
tài thì cô có thể bảo anh ta đến ứng tuyển!” Tả Mạc Phong suy nghĩ một lúc rồi
tỏ ý đồng tĩnh: “Ngày kia lúc chín giờ sáng, cô đưa anh ta đến văn phòng của
Câu lạc bộ võ thuật để phỏng vấn.”

Tả Mạc Phong nói xong
liền lấy lại tờ giấy trong tay tôi, bước ra ngoài: “Việc ngày hôm nay coi như
xong, tôi sẽ đi giải thích với mọi người. Nhưng tôi cũng hy vọng sẽ không xảy
ra việc như thế này nữa. Còn nữa, tốt nhất là cô hãy hoàn thành nhiệm vụ của
ngày hôm qua, đừng nghĩ ràng cô đã thoát.”

Hả? Nhiệm vụ của ngày
hôm qua là gì? Tôi nhanh chóng lục lại một lượt trong đầu, rồi mơ màng nhìn anh
ta.

“Chép mười lần sách
toán!”

Ôi… hai mắt tôi nhắm
chặt, bò nửa người trên mặt bàn cạnh đó, lẩm bẩm nói: “Tôi ngất rồi, tôi ngất
rồi!”

“Cô có thể không chép,
vậy thì anh họ cô cũng không đủ tư cách đi phỏng vấn!”

Hả? Gì cơ? Không đủ tư
cách đi phỏng vấn? Trò đùa này hơn quá rồi. Tôi lập tức trở lại trạng thái bình
thường, mặc cả với Tả Mạc Phong: “Anh có thể tiết lộ cho tôi biết câu hỏi phỏng
vấn không?”

Đương nhiên là, câu hỏi
này đổi lại một cái nhìn như muốn giết người của Tả Mạc Phong!

Hửm, cái này thì có gì
to tát đâu chứ!

Chuyện tình vượt thời gi­an

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: